Cập nhật mới

Chào mừng bạn đến với Diễn Đàn Truyện!

Nếu đây là lần đầu tiên bán đến với Diễn Đàn Truyện, vui lòng Đăng Ký để có thể sử dụng đầy đủ chức năng Diễn Đàn Truyện, nếu đã là thành viên Diễn Đàn Truyện vui lòng Đăng Nhập. Việc Đăng Ký hoàn toàn miễn phí !

Đăng Ký!
Chủ đề Tác giả
Thiên Ngoại Tiên
Ban quản trị
Chưởng Môn
Thg 11
1,307,702
148
Linh thạch
557,552
Chương 220: Mây mù chồng chất

“Hạ cổ?” (hạ độc bằng trùng cổ, giống một dạng yểm bùa)

Nghe Lãnh Nguyệt suy đoán như vậy, tất cả mọi người đều cảm thấy sững sờ, sau đó nghe Nam Cung Vân hỏi:

“Ý anh là có kẻ đã hạ cổ khống chế Bàng Hải Húc? Nhưng mà làm như vậy để làm gì?”

“Không biết nữa, tôi chỉ đoán như vậy thôi, cũng có thể sự thực không phải như vậy”

Lãnh Nguyệt không chắc chắn lắc đầu, không hề dám khẳng định suy đoán của mình.

“Nếu như bị hạ cổ thì sợ rằng đây không còn là sự kiện linh dị nữa mà là do con người làm nên.”

Thấy Lãnh Nguyệt không dám chắc, Lưu Ngôn Mẫn bèn thở dài nói:

“Nếu nói như vậy thì chúng ta cần gì phải tự làm khó mình nữa, sự việc này giao lại cho cảnh sát địa phương là được rồi”

Hạ Thiên Kỳ liếc nhìn Lưu Ngôn Mẫn và cho rằng sự việc chẳng hề đơn giản như vậy, hắn suy nghĩ một chút rồi nói với Lãnh Nguyệt

“Loại hạ cổ (yểm bùa) này tôi cũng từng nghe qua, người ta để cho những con trùng độc ăn thịt lẫn nhau, chỉ để lại con sống xót cuối cùng rồi cấy trứng của nó vào trong cơ thể nạn nhân nhằm đầu độc, trở thành bùa yểm để điều khiển nạn nhân.”

Có điều đó chỉ là truyền thuyết, thực tế thì chưa từng nghe qua có ai bị hạ cổ như thế này.

Hạ cổ có rất nhiều loại, cũng là một dạng tà vật, so với quỷ vật thì không nguy hiểm bằng.

Khi Hạ Thiên Kỳ nói xong, Lãnh Nguyệt cũng tiện miệng phụ họa một câu:

“Anh cũng tương đối am hiểu về những thứ này nhỉ”

“Ừ! Cũng hiểu biết một chút nhưng không nhiều lắm”

Lãnh Nguyệt gật đầu không phủ nhận khiến cho Hạ Thiên Kỳ có chút hy vọng, sau đó hắn tiếp tục hỏi:

Nếu như Bàng Hải Húc thực sự bị hạ cổ thì chắc anh cũng có cách nào đó để truy ra phải không?

“Để tôi thử xem, mau dìu hắn ta dậy”

Hạ Thiên Kỳ và Lưu Ngôn Mẫn theo lời phân phó của Lãnh Nguyệt, cùng dìu Bàng Hải Húc dậy.

Lãnh Nguyệt dặn dò bọn họ phải giữ yên hắn, rồi rút từ trong túi ra ba tấm bùa chú màu vàng, miệng lẩm nhẩm mấy câu, một lát sau ba tấm bùa tự nhiên bốc cháy.

Lãnh Nguyệt một tay cầm ba lá bùa đang bốc cháy, một tay ấn chặt lên vai, ngực và bụng của Bàng Hải Húc giống như đang đóng đinh.

Sau khi ấn vài lần, Lãnh Nguyệt ra hiệu cho Hạ Thiên Kỳ bóp miệng Bàng Hải Húc rồi ấn ba tấm bùa chú đã cháy thành tro vào trong miệng hắn.

“Được rồi, đặt hắn ta nằm xuống”

Sau khi cho Bàng Hải Húc nuốt tro của tấm bùa chú, Lãnh Nguyệt nhìn mọi người nói:

Chúng ta cứ về phòng trước đã, Bàng Hải Húc có bị hạ cổ hay không thì đợi hắn tỉnh lại sẽ biết.

“Nam thần, anh cho hắn ta ăn thứ gì vậy?”

Mặc dù cùng là những người sử dụng thuật pháp, nhưng so với kiến thức và các mánh khóe thủ đoạn của Lãnh Nguyệt thì Triệu Tĩnh Thù và Nam Cung Vân còn kém xa.

Cũng không phải nói thuật pháp của các cô ấy không mạnh mà chỉ là về mặt hiểu biết so với Lãnh Nguyệt thì còn kém.

“Một loại tương tự như thuốc xổ, nếu như trong cơ thể hắn có cổ thì bất luận là trùng cổ gì đều bị đẩy ra”

Nam Cung Vân nghe vậy thì gật gật đầu, không hỏi gì nữa.

Mọi người định đưa Bàng Hải Húc trở về phòng nhưng Hạ Thiên Kỳ lại đặt hắn nằm trên nền phòng khách, không hề có ý định đưa hắn quay về phòng ngủ.

Hạ Thiên Kỳ không quan tâm lúc nào Bàng Hải Húc sẽ tỉnh, hắn nghĩ đến âm thanh gõ cửa vang lên từ bên ngoài liền nói với Lãnh Nguyệt và mọi người:

Không cần biết Bàng Hải Húc rốt cuộc có bị hạ cổ hay không, đây đều là những sự việc kỳ quái, âm thanh gõ cửa bên ngoài chắc mọi người cũng đã nghe thấy.

Đến đây, Hạ Thiên Kỳ không nói tiếp nữa, hắn chợt nghĩ đến lúc mọi người lao ra ngoài cùng Bàng Hải Húc, tất cả mọi người đều bị tiếng hét thảm thiết của Bàng Hải Húc gây chú ý mà không hề để ý thấy có tiếng bước chân chạy xuống. Biết rằng tầng bên trên của nhà Bàng Hai Húc không có ai ở nên cũng có thể nói thứ gõ cửa kia hoàn toàn có thể ẩn nấp ở trên lầu.

Nghĩ như vậy cũng không thể khẳng định được tiếng gõ cửa trước đó là do ma quỷ. Bởi vì con người cũng hoàn toàn có thể làm được việc đó.

Nghĩ đến đây, Hạ Thiên Kỳ không khỏi vỗ trán mình.

“Nói không chừng, thứ gõ cửa vẫn còn đang ở hành lang”

Nói xong Hạ Thiên Kỳ liền mở cửa phòng đi ra ngoài, những người khác vẫn chưa rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng thấy Hạ Thiên Kỳ đi ra ngoài, ngoại trừ Lãnh Nguyệt ở lại trông coi Bàng Hải Húc, những người khác đều theo ra ngoài hành lang.

Lại nói sau khi Hạ Thiên Kỳ ra đến hành lang thì nghe được một chuỗi tiếng bước chân dồn dập phía dưới lầu, hắn thầm chửi rủa một câu rồi nhanh chóng chạy xuống dưới lầu.

Mấy người phía sau cũng theo sát hắn xuống dưới.

Hạ Thiên Kỳ vốn đã trải qua nhiều lần khổ luyện cho nên tốc độ đã sớm đã vượt xa người thường, chẳng mấy chốc hắn đã xuống dưới lầu.

Khốn kiếp!

Hạ Thiên Kỳ sau khi để mất dấu thứ đã gõ cửa, hắn không khỏi tức giận chửi thề một câu, sau đó thấy Lưu Ngôn Mẫn, Triệu Tĩnh Thù bọn họ cũng lần lượt từ hành lang đi ra.

“Sao vậy? Đã phát hiện được gì sao?”

Mấy người bước ra, ai nấy đều đầy nghi hoặc hỏi.

“Thứ đã gõ cửa vẫn luôn ẩn nấp ở hành lang không rời, lúc tôi đuổi theo xuống dưới lầu vẫn còn nghe thấy tiếng bước chân nó chạy trốn, có điều lúc này đã hoàn toàn không thấy nữa rồi.

“Vậy chúng ta có cần chia nhau ra tìm không?”

“Không cần đâu, những tiểu khu như thế này đều có bảo vệ, ngày mai chúng ta sẽ đi điều tra xem, bây giờ nếu chia nhau đi tìm, không biết có tìm được không mà còn quá nguy hiểm.

Hạ Thiên Kỳ không đồng ý giải pháp mọi người chia nhau ra đi tìm, dù sao tiểu khu này cũng khá rộng, với khoảng cách như vậy, e rằng quỷ vật cũng đã sớm tẩu thoát, căn bản không thể truy đuổi, ngược lại còn có thể bị nó tập kích, vì vậy không đáng để mạo hiểm.

“Nên về trước đi đã”

Mấy người Hạ Thiên Kỳ quay trở về nhà của Bàng Hải Húc, lúc bọn họ trở về, Lãnh Nguyệt cũng không hề hỏi tình hình cụ thể, bởi nhìn bộ mặt thất vọng của mọi người hắn cũng đoán được lần này bọn họ đã ra về tay trắng.

“Đêm nay cũng đừng ngủ nữa, đợi hắn tỉnh dậy rồi nói”

Hạ Thiên Kỳ nói xong liền ngồi dựa vào tường móc điếu thuốc lá ra châm lửa hút.

Mấy người kia hiển nhiên cũng không ngủ được nữa, ai nấy đều dựa vào một góc cúi đầu trầm tư, suy nghĩ về những tình huống quỷ dị kia.

Có điều không cần đợi bọn họ suy nghĩ nhiều, ở bên kia Bàng Hải Húc đột nhiên ho khan, sau đó vuốt lên vết thương trên trán kêu đau.

“Tại sao tôi lại nằm ở đây? Đầu tôi đau quá”

Bàng Hải Húc đang kêu đau thì bị Lãnh Nguyệt ngắt lời.

“Anh có cảm thấy đau bụng không?”

“Không có, tôi chỉ thấy đầu rất đau, ai có thể nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra không? Có phải tôi lại bị mộng du không?”

 
Bình luận
Chủ đề Tác giả
Thiên Ngoại Tiên
Ban quản trị
Chưởng Môn
Thg 11
1,307,702
148
Linh thạch
557,552
Chương 221: Oan gia ngõ hẹp

Dịch: Dịch Gia

Thấy Bàng Hải Húc không đau bụng một chút nào, Lãnh Nguyệt liếc nhìn Hạ Thiên Kỳ khẽ lắc đầu, chắc chắn rằng Bàng Hải Húc không hề bị người khác hạ cổ.

Hiểu ý Lãnh Nguyệt, trong lòng Hạ Thiên Kỳ cảm thấy nhẹ nhõm, mặc dù sự việc vẫn còn khó bề phân biệt nhưng chí ít đó không phải là vụ án mà con người gây nên.

“Bàng tiên sinh hãy nhìn tôi này.”

Hạ Thiên Kỳ gọi Bàng Hải Húc một tiếng, Bàng Hải Húc khi nghe thấy cũng nhận thức được và nhìn hướng về phía Hạ Thiên Kỳ.

Hạ Thiên Kỳ nhìn chằm chằm vào mắt Bàng Hải Húc, gương mặt nghiêm túc hỏi:

“Anh thực sự không biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì sao?”

“Tôi thực sự không biết, lẽ nào mọi người nghi ngờ tôi đang nói dối sao?”

Hạ Thiên Kỳ nhìn Bàng Hải Húc không chớp mắt, hy vọng có thể phát hiện ra điều gì đó trong ánh mắt hắn nhưng kết quả chẳng thu hoạch được gì.

“Tôi cũng không hề nghi ngờ anh điều gì, chỉ là tôi muốn xác nhận lại một chút, dù sao thì những hành động của anh vừa rồi thực sự rất kỳ lạ.

Lúc này Hạ Thiên Kỳ đại khái đem những chuyện xảy ra lúc trước nói cho Bàng Hải Húc, Bàng Hải Húc nghe xong nhất thời lại lâm vào tình trạng sợ hãi cực độ, hắn gục xuống kêu khóc:

“Thật sự không phải tôi, tôi thực sự không hề biết gì, cầu xin các người, các người nhất định phải cứu tôi, tôi không muốn bị thay thế, tôi không muốn chết!”

Hạ Thiên Kỳ giao cho Nam Cung Vân động viên tinh thần Bàng hải Húc, còn cô gái còn lại, Triệu Tĩnh Thù được hắn gọi vào trong phòng ngủ nhỏ.

“Cô nói xem, có khi nào Bàng Hải Húc là kẻ có hai nhân cách (đa nhân cách) không?”

“Chắc là không đâu, bởi vì chuyên gia kia của tôi đã nói rồi, tinh thần của Bàng Hải Húc không có vấn đề gì cả.”

“Nhưng Bàng Hải Húc cũng không hề bị hạ cổ, cũng không bị con mắt kỳ quái điều khiển, vậy phải giải thích sao với những hành động kỳ lạ của hắn?”

“Thiên Kỳ, tôi có thể cam đoan với anh, trình độ như vị chuyên gia kia, trong nước chỉ có mấy người, những chuẩn đoán của ông ta nhất định không có vấn đề gì.”

Nghe Triệu Tĩnh Thù khẳng định như vậy, Hạ Thiên Kỳ khẽ gật đầu không hỏi thêm, nghĩ một lúc, hắn nói:

"Tôi để cô tìm người đi điều tra Bàng Hải Húc, cô đã tìm được chưa?”

“Ừ, anh ta vẫn chưa cho tôi biết kết quả, nhưng cũng sắp rồi, khi nào có kết quả, tôi nhất định sẽ nói cho anh biết”

Triệu Tĩnh Thù biết rõ Hạ Thiên Kỳ bảo cô đi điều tra Bàng Hải Húc là có ý gì. Nếu như trước đây Bàng Hải Húc không hề có hai nhân cách, như vậy nghĩa là những thứ kỳ quái đích xác ở trên thân thể Bàng Hải Húc. Còn nếu trước đây Bàng Hải Húc thực sự đa nhân cách thì rõ ràng hắn chẳng có gì quái lạ.

Mặc dù thời gian quen biết Triệu Tĩnh Thù chưa lâu nhưng trong cảm nhận của hắn, Triệu Tĩnh Thù thực sự rất đáng tin, nhất định cô sẽ không làm việc qua loa cho xong.

Cho đến lúc Hạ Thiên Kỳ và Triệu Tĩnh Thù đi ra thì tâm trạng của Bàng Hải Húc cũng có chuyển biến tốt, có thể thấy được sự động viên của Nam Cung Vân đã có hiệu quả.

Trong suốt ba tiếng đồng hồ sau đó, mọi người không ai nói gì, họ hoặc là ngồi chờ trời sáng trong phòng khách hoặc là về phòng nghỉ ngơi, dù sao thì Hạ Thiên Kỳ cũng quyết ở lại phòng khách đợi trời sáng.

Sáng sớm ngày thứ 2, sau khi dùng bữa sáng xong, Hạ Thiên Kỳ cùng Triệu Tĩnh Thù đi đến đại đội công an thành phố Tuyên. Hạ Thiên Kỳ cùng lực lượng cảnh sát địa phương bàn bạc công việc nhưng không để cho Triệu Tĩnh Thù tham gia, dù sao thì thân phận cảnh sát của cô ấy cũng có chút đặc thù, không cần phải đưa ra giấy phép hành nghề.

Sau một hồi bàn bạc, đội công an thành phố Tuyên đã đồng ý phối hợp với Hạ Thiên Kỳ điều tra vụ án lột da, các đồn công an khác của thành phố Tuyên cũng đều theo sự chỉ đạo của hắn.

Theo đề nghị của Hạ Thiên Kỳ, đại đội công an thành phố Tuyên cũng sắp xếp cho Triệu Tĩnh Thù làm trợ thủ của hắn và để cô quang minh chính đại vào tham gia.

Sau khi quyết định hợp tác với cảnh sát địa phương,Hạ Thiên Kỳ lập tức thông báo cho Lãnh Nguyệt đợi người, cũng bảo hắn ta phải trông chừng Bàng Hải Húc, đợi kết quả điều tra của bọn họ bên này.

Hắn cũng vô cùng yên tâm với Lãnh Nguyệt ở bên kia. Đối với những người như Lãnh Nguyệt và Mẫn Mẫn, giao tiếp với người có thể không ổn nhưng giao tiếp với quỷ vật thì tuyệt đối là cao thủ.

Đồng thời theo ý của Mẫn Mẫn ngày đó, hắn ta cũng đủ thực hiện được hai cánh tay quỷ hóa vì vậy đối với quỷ vật thông thường không có gì phải lo lắng.

Hắn và Triệu Tĩnh Thù không cần phải lo việc của Bàng Hải Húc, chỉ cần phụ trách điều tra tốt về những người bị hại, nếu điều tra nhanh chóng thì cũng có thể coi như giải quyết được những khó khăn trong sự việc này.

Nhà của Bàng Hải Húc nằm trong tiểu khu thuộc quận Lịch Hạ vì vậy muốn điều tra sự việc đêm đó thì cần phải phối hợp với đồn công an quận Lịch Hạ để xem lại video giám sát.

Cho nên sau khi Triệu Tĩnh Thù kết hợp với đồn công an quận Lịch Hạ, bọn họ liền lái xe đi tới.

Hạ Thiên Kỳ đến đó cũng vì muốn hiểu một chút tình hình, dù sao cũng không thể nghe lời nói một phía từ Bàng Hải Húc, rốt cuộc hắn có quá nhạy cảm hay không thì vẫn cần phải tự mình xác nhận.

Nhưng sau khi hắn và Triệu Thĩnh Thù đến nơi này, điều khiến hắn bất ngờ chính là người tiếp đón bọn họ, Đại Huy, người mà hai hôm trước mới bị hắn đánh cho một trận.

Đại Huy hiển nhiên cũng không hề nghĩ rằng người từ trên cử xuống lại là Hạ Thiên Kỳ, gương mặt vẫn còn đang sưng vù của hắn liền chuyển sang tái mét, cứ cúi gằm xuống mặt đất.

“Hạ Thiên Kỳ, để tôi giới thiệu với anh một chút, đây là người mới được điều tới đồn công an quận Lịch Hạ, phó sở trưởng Vương Huy.”

“Vương sở trưởng, thật vinh hạnh.”

Hạ Thiên Kỳ bên ngoài mỉm cười mà trong không cười gật đầu chào Đại Huy, hắn để ý thấy đôi chân Đại Huy đang run cầm cập.

Triệu Tĩnh Thù lúc này nhìn ra được sự khác thường của Đại Huy, lại thấy sắc mặt có phần u ám của Hạ Thiên Kỳ liền hỏi Đại Huy:

“Vương sở trưởng anh bị làm sao vậy? Đây là người bên trên cử xuống phụ trách phá vụ án giết người lột da – lãnh đạo Hạ Thiên Kỳ.

“Thiên Kỳ…Không, không, là lãnh đạo, lãnh đạo xin chào ngài."

Đại Huy khổ sở nuốt nước bọt, lúc này hắn ta chỉ có thể cười gượng gạo với Hạ Thiên Kỳ.

Hạ Thiên Kỳ không muốn lãng phí thời gian một cách vô vị, hắn lạnh lùng nhìn Đại Huy nói:

“Vương sở trưởng, tôi bên này đang cần một đồng chí ở quận Lịch Hạ phối hợp công việc, đã làm phiền rồi.”

“Lãnh đạo yên tâm, tôi nhất định phối hợp, nhất định toàn lực phối hợp.”

Bây giờ Đại Huy chỉ hận không thể đập đầu mà chết tại đây, chọc giận ai không chọc lại trúng phải Hạ Thiên Kỳ, kết quả tốt rồi, bị người ta đánh cho một trận không nói bây giờ lại còn phải giả vờ cười xòa ngây ngốc và nơm nớp lo sợ đối phương sẽ trừng trị mình.

Lần này đừng nghĩ tới chuyện tìm Hạ Thiên Kỳ báo thù chỉ hy vọng Hạ Thiên Kỳ không có chuyện tìm mình là tốt rồi.

Đại Huy thấp thỏm lo âu theo Hạ Thiên Kỳ đi vào. Hạ Thiên Kỳ cũng chẳng để tâm đến hắn, chỉ bảo hắn phái người nghĩ cách đưa video giám sát sự việc từ hôm qua đến hôm nay ra.

Đại Huy không dám chậm trễ, lập tức điều hai cảnh sát đi làm việc này.

Tiếp theo Hạ Thiên Kỳ bảo Đại Huy đi sắp xếp đưa ra tất cả những báo án của quận Lịch Hạ từ mười ngày trước đến nay cùng tất cả các ghi chép công việc.

Đại Huy theo lời Hạ Thiên Kỳ phân phó, nhanh chóng bắt tay đi làm hai việc trên và cùng lúc đó bên Triệu Tĩnh Thù, việc điều tra về Bàng Hải Húc cũng đã có kết quả.

 
Bình luận
Chủ đề Tác giả
Thiên Ngoại Tiên
Ban quản trị
Chưởng Môn
Thg 11
1,307,702
148
Linh thạch
557,552
Chương 222: Video

Dịch: Dịch Gia

Triệu Tĩnh Thù gọi Hạ Thiên Kỳ qua một bên.

“Điều tra về Bàng Hải Húc đã có kết quả.”

“Tình hình như thế nào?” – Hạ Thiên Kỳ ra hiệu cho Triệu Tĩnh Thù nói tiếp.

“Bàng Hải Húc là người tỉnh Phúc Châu, thôn Cam Chiết, cha mẹ đều là nông dân. Hắn thi đại học ở thành phố Tuyên Thành sau đó tốt nghiệp thì ở lại làm việcvà làm chuyên gia chế tác trong xí nghiệp đồ gốm.”

“Vì tính cách hắn trầm lặng nên vẫn chưa gặp được mối nhân duyên tốt và chưa từng có bạn gái.”

“Những báo cáo về các lần kiểm tra sức khỏe của hắn từ thời còn là học sinh đều được chuyển cho tôi, lịch sử bệnh án không có gì. Đồng thời từ cha mẹ cho đến bạn cùng phòng trong ký túc xá của hắn cũng có thể chứng minh hắn trước kia chưa từng bị bệnh mộng du cũng như bệnh đa nhân cách.”

Sau khi nghe xong về tình trạng của Bàng Hải Húc, Hạ Thiên Kỳ gật đầu đăm chiêu, lập tức nói:

“Nói như vậy nghĩa là thời gian gần đây Bàng Hải Húc mới bắt đầu trở nên kỳ quái.”

Nói đến đây, Hạ Thiên Kỳ có chút sầu muộn, thở dài.

“Nếu như khoảng thời gian gần đây hắn mới bắt đầu trở nên kỳ lạ, nghĩa là có thứ đã tìm tới hắn. Nhưng trước đây chúng ta đã điều tra, hắn không hề bị hạ cổ, cũng không thấy con mắt tà linh bám lấy thân thể, vậy tại sao hắn vẫn bị tình trạng mộng du.”

“Cái này… Anh có hỏi thì tôi cũng chịu không thể trả lời được.



Triệu Tĩnh Thù cũng lắc đầu không hiểu, sau đó cô ghé sát má vào tai Hạ Thiên Kỳ thì thầm.

“Anh quen biết Vương Huy à?”

“Quen biết, chúng tôi là bạn học thời sơ trung ( cấp 2, THCS)” Hạ Thiên Kỳ nói xong liền nhìn Triệu Tĩnh Thù.

“Nhãn lực của bà cô nam tính như cô cũng không tồi nhỉ, nhìn ra được là bọn tôi có quen biết.”

“Xời, cái này còn phải nói sao, bất cứ ai cũng có thể nhìn ra được.” Triệu Tĩnh Thù chả thèm nhìn Hạ Thiên Kỳ, tiếp tục cười nói.

“Vương Huy còn trẻ như vậy mà đã làm phó sở trưởng ở đây, rất nhiều người không dám đắc tội với hắn, vậy mà hôm nay gặp anh, hắn giống y như một con mèo nhỏ, đến tiếng thở mạnh cũng không dám.”

“Hắn mà dám ho he tiếng nào thì tôi nhất định sẽ đá bay hắn.”

Hạ Thiên Kỳ hiện tại cũng không muốn kéo dài mấy câu chuyện vô nghĩa này, hắn chuyển đề tài sang nói việc chính.

“Đối với việc của Bàng Hải Húc đã có kết quả, có phải mọi người đã điều tra rõ ràng hắn là người bị hại?”

“Việc này còn có người ở phòng ban khác đang điều tra, vẫn chưa có kết quả rõ ràng, thế này đi, để tôi gọi cuộc điện thoại hỏi xem.”

“Uh, có thể Bàng Hải Húc có chút liên quan đối với cái chết của ba người bị hại (nạn nhân). Tấm da người thứ ba đã xác định được thân phận chưa? Thi thể có được tìm thấy không?”

“Vẫn chưa tìm ra, nếu có chút manh mối tôi sẽ nói với anh.”

Hạ Thiên Kỳ để Triệu Tĩnh Thù mang theo một lực lượng cảnh sát đi hỗ trợ điều tra, thu thập chứng cứ. Triệu Tĩnh Thù thân là thành viên của đại đội cảnh sát điều tra, dù sao đó cũng là chuyên ngành của cô ấy vì vậy giao cho cô ấy phụ trách thực sự rất yên tâm.

Triệu Tĩnh Thù đi điều tra về người bị hại, trong khi đó, Hạ Thiên Kỳ thì ngồi lại trên ghế làm việc của Đại Huy, cẩn thận xem xét những ghi chép công việc và lịch trình của các cuộc điện thoại báo án mấy ngày gần đây mà Đại Huy mang đến.

Những báo án mấy ngày gần đây không nhiều, tổng cộng gộp lại cũng chỉ có mười hai bản. Hạ Thiên Kỳ xem bên trong thấy có ghi chép về cuộc điện thoại báo án của Bàng Hải Húc. Có điều không phải mấy lần gọi điện như những gì vài ngày trước Bàng Hải Húc nói với hắn mà tổng cộng chỉ có một lần.

Cũng không phải gọi vào buổi tối mà là gọi buổi sáng.

Nếu như những bản báo cáo này không sai, nghĩa là trước đây Bàng Hải Húc đã nói dối, nhưng rốt cuộc hắn ta nói dối nhằm mục đích gì?

Cũng có thể Bàng Hải Húc thực sự đã mấy lần gọi điện thoại báo án nhưng điện thoại của cục cảnh sát lại không thông. Còn hắn, hắn nói tất cả cảnh sát thực ra đều là quỷ vật.

Khả năng này xem ra cũng khá lớn.

Hạ Thiên Kỳ xem xong bảng thống kê các cuộc gọi điện thoại báo án rồi lại xem lại hai lần bảng báo cáo về lịch trình làm việc của cảnh sát quận Lịch Hạ, kết quả lại chỉ có một lần làm việc vào buổi sáng hôm đó.

Cũng có thể nói, quận Lịch Hạ chỉ nhận được một lần báo án đó của Bàng Hải Húc, đồng thời cũng chỉ có một lần phái cảnh sát đến.

Nói cách khác, ngoại trừ lần đó ra, tất cả những lần khác Bàng Hải Húc gặp cảnh sát đều là giả.

Hoặc là hắn đã nói dối, hoặc là quỷ vật đang chơi trò lừa gạt.

Mặc dù trong lòng đang có hai luồng suy đoán, nhưng Hạ Thiên Kỳ có thiên hướng nghĩ về điều đầu tiên, cảm thấy Bàng Hải Húc đang nói dối bọn họ.

Bởi vì quỷ vật chẳng việc gì phải ngụy trang phức tạp như vậy, hắn càng nghĩ rằng sự việc có vẻ kỳ quái đều là do Bàng Hải Húc nói láo.

Dù sao bọn họ không nhìn thấy Bàng Hải Húc trong đoạn băng ghi hình, video đã bị hủy, cũng không có đoạn người chết bị đưa đến nhà hắn. Điều này chứng tỏ hắn rất đáng nghi.

Nói hắn đáng nghi mà cũng không hề đáng nghi, loại cảm giác này đối với Hạ Thiên Kỳ mà nói thực sự rất tệ hại.

Nói hàng ngàn hàng vạn lần cũng là trước mắt, bọn họ hoàn toàn không tìm được bằng chứng tố cáo Bàng Hải Húc.

Nói trắng ra, nếu như Bàng Hải Húc không bị quỷ vật khống chế, nghĩa là hắn đang giả thần giả quỷ mà không thể nói cho người khác biết mục đích của mình.

Tạm thời để cái việc khiến hắn đau đầu này sang một bên, Hạ Thiên Kỳ liếc nhìn thời gian biểu, phát hiện thời gian từ lúc hắn đến đây đã được gần 2h đồng hồ mà những cảnh sát viên đến tiểu khu nhà Bàng Hải Húc vẫn chưa đem về được đoạn video ghi hình buổi tối hôm đó đến sáng nay.

“Vương sở trưởng, hiệu suất công việc của các anh có phải hơi kém không, người mà anh cử đi hai tiếng trước đã về rồi mà vẫn không thấy băng video được đưa ra.”

Thấy Hạ Thiên Kỳ có chút mất kiên nhẫn, Đại Huy xoa xoa mồ hôi lạnh toát trên gáy, liên tục cười xòa.

“Đừng giận, đừng giận, bây giờ tôi sẽ đi thúc giục bọn họ, nhất định 10 phút nữa sẽ làm xong.”

Hiện tại Đại Huy không dám đắc tội với Hạ Thiên Kỳ chút nào, chỉ lo hắn sẽ tìm cớ trừng trị mình, dù sao thời gian ở thành phố Bắc An bọn họ đã kết thù sâu sắc.

“Mấy tên khốn này muốn hại chết tôi à.”

Đại Huy lo lắng thúc giục mấy cảnh sát phụ trách thu hình video đúng như những gì hắn đã hứa với Hạ Thiên Kỳ.

Khoảng 10 phút sau Đại Huy cũng đem đến được đoạn ghi hình ở tiểu khu tối hôm đó.

Hạ Thiên Kỳ xem qua một lần các mốc thời gian và để ý kỹ khoảng thời gian hắn chạy xuống lầu truy đuổi.

Lúc đó ở tiểu khu trời rất tối, nhưng cũng may là ghi lại được toàn bộ rõ ràng việc có hay không có người từ trong khu nhà của Bàng Hải Húc đi ra.

Đồng thời cũng xem được khoảng thời gian có tiếng gõ cửa. Hạ Thiên Kỳ cố ý để nhân viên cảnh sát lấy ra đoạn ghi khoảng thời gian trước và sau sự kiện này, kết quả là hắn đã tìm ra manh mối.

Lúc rạng sáng, khoảng thời gian hắn xuống lầu và lao ra hiên thực sự đã có người chạy thật nhanh ra ngoài.

 
Bình luận
Chủ đề Tác giả
Thiên Ngoại Tiên
Ban quản trị
Chưởng Môn
Thg 11
1,307,702
148
Linh thạch
557,552
Chương 223: Kẻ khả nghi

Dịch: Dịch Gia

Nhìn khuôn mặt kẻ kia không rõ ràng lắm, nhưng Hạ Thiên Kỳ lại có được sự trợ giúp của nhân viên cảnh sát, chiếu lặp đi lặp lại nhiều lần video giám sát, gương mặt kẻ kia cũng đã xuất hiện rõ ràng hơn một chút trên màn hình máy vi tính.

Nhìn qua có vẻ giống như một người trẻ tuổi, chỉ khoảng hai năm hai sáu, vóc dáng cao, thân thể gầy yếu như cây sậy, khuôn mặt rất mờ nhìn không rõ lắm.

“Nghĩ cách tra rõ thân phận của người này cho tôi.”

Nội tâm Hạ Thiên Kỳ ít nhiều cũng có chút kích động, dù sao chẳng cần biết kẻ này là ai, chỉ cần điều tra ra là có thể tìm được manh mối quan trọng giải quyết vụ án này.

Tuy nhiên muốn điều tra ra thân phận kẻ này còn cần chút thời gian, Hạ Thiên Kỳ muốn gấp cũng không được, chỉ có thể tạm thời đợi ở đồn công an.

Về phần Đại Huy vừa thì thúc giục người cấp dưới, vừa thuốc xịn trà ngon mời Hạ Thiên Kỳ, hết sức tìm cách hóa giải mâu thuẫn giữa hắn và Hạ Thiên Kỳ.

“Thiên Kỳ, anh tuyệt đối đừng giống như tôi, con người tôi như nào anh cũng không phải không biết, tôi là người sĩ diện, vẫn luôn nghĩ đến thể diện của mình, nghĩ đến lúc đi học bị anh giẫm dưới chân, lúc này mới mượn rượu tạ tội chuyện hôm đó.”

Trong văn phòng, Tạ Đại Huy không ngừng giải thích chuyện gặp mặt đêm đó với Hạ Thiên Kỳ.

Dù sao Hạ Thiên Kỳ cũng phải chờ, cũng có chút thời gian nên mới nghe Đại Huy nói, nghe hắn nói xong không khỏi cười lạnh một tiếng nói:

“Đại Huy, nếu như tôi là người bình thường, tôi nghĩ kết quả của đêm hôm đó đơn giản chỉ có hai loại. Một là bị anh và mấy người kia đánh cho tàn phế, hoặc là anh sẽ bị nhốt vào bên trong đồn cảnh sát, dù kết quả thế nào cũng đều rất thảm. Cho nên anh cảm thấy bây giờ anh nói với tôi những thứ này là có ý gì?”

Thấy Hạ Thiên Kỳ không chút nể tình mà hỏi thẳng, trong nháy nháy mắt, giọng nói của Đại Huy đã trở nên nghẹn ngào:

“Thiên Kỳ, tôi đã nhận trừng phạt, ngày đó anh đã đánh tôi rất thảm, anh nhìn xem hiện tại mặt tôi vẫn còn xưng. Đêm đó thật sự là tôi không đúng, tôi là một tên khốn kiếp, anh đừng chấp nhặt với tôi.”

“Đại Huy, con người tôi từ trước đến nay coi cái ác như kẻ thù, có thù tất báo. Anh làm sao có thể để cho tôi nuốt trôi cục tức này?”

“Thiên Kỳ, tôi biết sai rồi, anh nói đi, chỉ cần có thể làm anh tha thứ cho tôi. Anh muốn tôi làm gì cũng được.”

Trong lòng Đại Huy tức giận gần chết, nhưng ngoài miệng một chút cũng khôm dám biểu hiện, cũng chỉ có thể nghĩ hết tất cả biện pháp hóa giải đoạn thù oán giữa bọn họ.

Có một số người cho dù người trước mặt bạn hắn nói có dễ nghe đến cỡ nào bạn cũng muốn hắn biến mất ngay lập tức. Đại Huy chính là loại người như vậy, đối với Hạ Thiên Kỳ, đừng nói là nhìn thấy hắn, mà chỉ cần nghe thấy giọng nói của hắn đã cảm thấy buồn nôn.

“Coi như nể mặt mũi bạn học cũ nên chuyện này cứ tạm tính như vậy, có điều nếu vụ án này các anh không điều tra được, hoặc là không chịu nghe theo sự chỉ đạo của tôi, thì tôi chỉ có thể trở mặt với anh.”

Hạ Thiên Kỳ nói là nói như vậy, nhưng trong lòng lại nghĩ không gặp thì thôi nhưng đã là oan gia ngõ hẹp ở đây thì đợi sau khi mấy chuyện này được giải quyết nhất định sẽ trừng trị hắn.

Đại Huy hiển nhiên không biết trong lòng Hạ Thiên Kỳ nghĩ như thế nào, hắn nghe được Hạ Thiên Kỳ nói những lời này còn tưởng rằng Hạ Thiên Kỳ đã không còn so đo chuyện đêm đó, lập tức mừng rỡ, liên tục tán dương Hạ Thiên Kỳ là đại nhân không chấp nhặt tiểu nhân.

Hạ Thiên Kỳ nghe xong trong lòng liên tục cười lạnh, nói mấy câu lập tức đuổi Đại Huy đi.

Ở trong văn phòng của Đại Huy, Hạ Thiên Kỳ một mực chờ đến hơn bảy giờ tối Triệu Tĩnh Thù mới từ bên ngoài trở về.

Vừa tiến đến đã la hét sắp chết khát, muốn hạ Thiên Kỳ rót cho cô một cốc nước, Hạ Thiên Kỳ đem một cốc nước ấm đưa cho Triệu Tĩnh Thù, nhịn không được trêu trọc nói:

“ Kỹ thuật diễn của cô thật sự là quá kém, đừng quên hiện tại thân phận của tôi là lãnh đạo, có thủ hạ nào lại sai lãnh đạo lấy nước sao?”

Triệu Tĩnh Thù một hơi uống sạch sẽ chén nước, tiếp theo lườm hắn một cái nói:

“ Anh còn không biết xấu hổ mà nói, tôi chạy đi chạy lại ở bên ngoài, chạy đến nỗi sắp gẫy chân rồi.”

“Có xe không đi cô còn trách ai.”

Hạ Thiên Kỳ cười ha hả rồi vội hỏi:

“ Thế nào, đã điều tra ra được cái gì rồi?”

“ Đừng nói nữa, thật đúng là bị anh đoán trúng. Tôi thực sự đã tìm ra được điểm tương đồng giữa Bàng Hải Húc và hai người bị hại kia.”

Nghe được Triệu Tĩnh Thù có phát hiện, Hạ Thiên Kỳ lập tức mừng rỡ, nhịn không được thúc giục nói:

"Nói nhanh lên một chút, chớ học tôi thừa nước đục thả câu."

"Ha ha, tôi không nói đấy, anh cầu xin tôi đi."

“Cô đừng có làm loạn nữa, nói nhanh lên một chút đi.”

“Ừm các đồng chí phụ trách điều tra đã tra được có điểm tương đồng giữa Bàng Hải Húc và hai người bị hại kia. Mặc dù giữa bọn họ không có mối quan hệ gì nhưng điểm giống nhau là trước khi chết đều xin phép nghỉ việc”

“Trước khi chết đều viết giấy đến công ty xin nghỉ phép.” Hạ Thiên Kỳ miệng lẩm bẩm lặp lại một lần, chợt giật mình nghĩ ra điều gì đó:

“Chẳng lẽ tình huống dẫn đến cái chết của bọn họ và Bàng Hải Húc có liên quan, là tinh thần cực đoan sụp đổ sau đó bị giết chết.”

“Có thể có khả năng này, dù sao không phải ai cũng đi tìm thầy tướng số để giải quyết, hơn nữa không hề nhận được các cuộc báo án từ chỗ nạn nhân.”

“Ngoại trừ những điều này còn có thứ khác sao?”

Hạ Thiên Kỳ cảm giác như mình đã đến rất gần chân tướng, nhưng chỉ thiếu một chút mà không có cách nào chạm đến.

“ Không còn gì nữa.”

Nói đến chỗ này, Triệu Tĩnh Thù lại đột nhiên nhớ tới cái gì:

“A. Đúng rồi! Quên không nói, nhân viên điều tra đã xem qua đoạn video ở chỗ hai người chết cách đó vài ngày có phát hiện ra một kẻ hết sức khả nghi.

Bởi vì sau khi họ chết, tòa nhà trong tiểu khu mà họ ở đều xuất hiện một gương mặt.”

“ Tôi nhớ rằng nhà của hai người bị hại này đều ở cách rất xa nhau.”

Hạ Thiên Kỳ nhớ rõ Triệu Tĩnh Thù từng nói với hắn.

“ Đúng là rất xa nhau. Cho nên đây cũng là điểm mấu chốt khiến chúng ta hoài nghi tên kia.” Triệu Tĩnh Thù không hề phủ định gật nhẹ đầu.

Nói đến gương mặt cùng xuất hiện gần nhà hai người bị hại, Hạ Thiên Kỳ không khỏi nhớ đến người con trai hắn nhìn thấy khi đang theo dõi hình thu lại, không chắc chắn hỏi:

“ Có phải y có vóc dáng không cao, thân thể hơi gầy, ánh mắt nhìn có chút ngây dại?”

“ Đúng, tại sao anh biết?”

Thấy Hạ Thiên Kỳ hình dung rất giống, Triệu Tĩnh Thù có vẻ hơi kinh ngạc.

“ Cái kia chắc chắn không sai.”

Hạ Thiên Kỳ cười ra vẻ thần bí, sau đó giở giọng thối nói:

“ Cô muốn biết sao? Tôi không nói đấy, cô cầu xin tôi đi.”

“ Anh đừng nhiễu sự nữa, mau nói rốt cuộc anh đã biết như thế nào rồi? Có phải anh cũng xem video giám sát ở tiểu khu nhà Bàng Hải Húc không?”

“ Thông minh.”

Sau đó Hạ Thiên Kỳ đem đoạn băng mà trước đó hắn đã xem qua cho Triệu Tĩnh Thù xem lại một lần nữa, khi tấm thân và khuôn mặt gầy còm kia xuất hiện, Triệu Tĩnh Thù không kiềm chế được hét to một tiếng:

“ Chính là người này, lúc ấy y từng xuất hiện gần nhà hai người bị hại.”

Được Triệu Tĩnh Thù xác nhận, cuối cùng Hạ Thiên Kỳ cũng tìm ra điểm mấu chốt, cảm thấy phải nhanh chóng điều tra rõ ràng thân phận người này để bắt giữ.

 
Bình luận
Chủ đề Tác giả
Thiên Ngoại Tiên
Ban quản trị
Chưởng Môn
Thg 11
1,307,702
148
Linh thạch
557,552
Chương 224: Phân giải

Dịch:Dịch Gia

Đối với việc điều tra kẻ khả nghi kia, Hạ Thiên Kỳ đã sắp xếp để Triệu Tĩnh Thù cùng với đồn công an khu Lịch Hạ điều tra với tốc độ nhanh nhất, không bao lâu là có thể điều tra ra thân phận kẻ đó.

Về phía Lãnh Nguyệt,hắn cũng có hỏi thăm qua. Cho đến bây giờ Bàng Hải Húc cũng không xuất hiện bất cứ biểu hiện kỳ lạ nào, hoặc có thể nói, nếu như không đợi đến tối lúc hắn rơi vào trạng thái say ngủ thì sợ là hắn sẽ không thể xuất hiện tình trạng mộng du.

Chuyện này hắn và Lãnh Nguyệt cũng đã nói rồi, đêm nay cho dù thế nào cũng không thể để Bàng Hải Húc đi ngủ, xem thử xem hắn ở trạng thái tỉnh táo đến ban đêm liệu có trở nên quỷ dị không.

Tựa trên ghế sa lon trong văn phòng Đại Huy, Hạ Thiên Kỳ ngẩng đầu, mắt lộ ra vẻ suy tư cực độ nhìn chằm chằm trần nhà, trong đầu thì lại tinh tế sắp xếp lại những sự việc từ đầu cho đến bây giờ từ đó lần ra manh mối.

Cũng đối chứng manh mối với những đầu mối đã tìm được, tiến hành phân tích.

Dù sao vụ này nhìn qua bên ngoài khó có thể phân biệt, luôn phảng phất một tầng khí nặng nề bao phủ trên đó, khiến cho bọn họ không tìm thấy phương hướng, không tìm được manh mối, thậm chí có đủ loại tình huống quỷ dị mà bọn họ không thể nào làm rõ ràng được.

Cho nên đối với loại tình huống mơ hồ như đang che mắt này, Hạ Thiên Kỳ cũng chỉ có thể thử phân tích, biết đâu lại có thể thu hoạch được thứ gì mới.

Nếu như đem tất cả những sự việc này ra phân tích mở, tạm thời có thể chia ra thành mấy phần.

Đầu tiên là vụ án lột da xảy ra.

Tiếp theo Bàng Hải Húc xuất hiện trong tình huống quỷ dị.

Cuối cùng là kẻ khả nghi xuất hiện trên camera giám sát.

Có thể nói là những sự việc này rất khó phân biệt, bởi vì ba khối bí ẩn này tổ hợp lại với nhau mới đưa đến kết quả.

Nói tới vụ án lột da, ba người bị hại sau khi bị giết, vì sao lại lột da trên thân thể bọn họ đưa đến nhà Bàng Hải Húc? Cái chết của bọn họ liệu còn có nguyên nhân hay liên hệ nào khác?

Về phần Bàng Hải Húc cũng như vậy, vì sao hắn lại trở nên kỳ lạ như thế, mà quỷ vật lại chậm chập chưa xuống tay với hắn. Trong sự việc này, rốt cuộc hắn đóng vai trò như thế nào?

Còn kẻ khả nghi lần lượt xuất hiện tại cư xá trên camera, nếu như đây là nơi xảy ra sự kiện linh dị kia, như vậy sự xuất hiện của hắn có ý nghĩa gì? Hoặc là nói, tại sao y lại xuất hiện tại nơi mấy người kia bị hại, thậm chí cả ở nhà Bàng Hải Húc?

Xem xét sự việc qua một lượt, trước mắt Hạ Thiên Kỳ phát hiện hắn chỉ có thể nỗ lực phá giải những bí ẩn này. Cũng chỉ có kẻ lần lượt xuất hiện trên camera giám sát của tiểu khu là đáng nghi.

Dù sao cũng chỉ có kẻ đó bọn họ chưa từng tiếp xúc qua, không biết sự xuất hiện của y liệu có cung cấp thêm cho họ thông tin nào để điều tra sự việc không.

Duy trì trạng thái suy nghĩ gần một giờ, Hạ Thiên Kỳ có hơi mệt mỏi, cúi đầu xuống, dùng sức bóp nhẹ huyệt hai bên thái dương mấy lần.

Đứng dậy, đi tới bên bệ cửa sổ đã bị đêm tối bao phủ, Hạ Thiên Kỳ chợt có cảm giác hắn đã cách chân tướng sự việc rất gần.

Có lẽ là vào ngày mai, có lẽ là vào ngày kia…Tóm lại cũng sẽ không để cho hắn chờ quá lâu.

Khi hắn đến, Đại Huy đã hoàn toàn đem văn phòng nhường lại cho hắn, đồng thời cũng có ý chốn tránh hắn, tận dụng khả năng giảm bớt chạm mặt với hắn.

Có chuyện gì cần báo cáo với hắn, cũng là phái cấp dưới đi nói, tất nhiên trong lòng cũng đã rõ ràng, mình cũng không muốn nhìn thấy hắn.

Cùng lắm không thấy là không thấy, nhưng cái loại phái người rót nước mời thuốc lá không một chút chậm trễ nào, ý muốn lấy lòng hết sức rõ ràng.

Sau khi đuổi nhân viên cảnh sát đến mời mình đi ăn cơm, Hạ Thiên Kỳ ngồi lại trên ghế sa lon, nhắm mắt lại muốn nghỉ ngơi một hồi.

Nhưng hắn còn chưa kịp nhắm mắt đã nhìn thấy Triệu Tĩnh Thù đẩy cửa đi đến:

“ Hạ lãnh đạo thật là vì công việc không ngại vất vả nha, đã hơn tám giờ rồi còn chưa ăn cơm tối.”

Trước đó Triệu Tĩnh Thù vẫn luôn điều tra tin tức về thân phận của kẻ khả nghi kia, cho nên lúc này tới chính là muốn gọi Hạ Thiên Kỳ đi ăn cơm.

Hạ Thiên Kỳ cũng chẳng muốn ăn gì, nhưng là mỹ nữ mời thì không thể từ chối, cho nên đã gật đầu đồng ý.

Bởi vì đối với kẻ khả nghi kia không biết lúc nào mới điều tra ra kết quả, cho nên Hạ Thiên Kỳ và Triệu Tĩnh Thù cũng không đi xa, tìm một tiệm cơm ngay cạnh đồn công an.

Tiệm cơn này là do Triệu Tĩnh Thù đề cử, thức ăn bên trong đều rất ngon, cũng coi như là một trong những nơi đặc sắc của thành phố này.

Trên thực tế, tiệm cơm nhà này rất đông khách. Chỉ còn vên vẹn một chỗ trống, bọn họ vừa mới ngồi xuống lại có thêm mấy đợt khách tới, kết quả đều rời đi vì không còn chỗ ngồi.

Đồ ăn là Triệu Tĩnh Thù gọi, Hạ Thiên Kỳ không kén ăn, chỉ cần không phải quá khó ăn thì hắn đều có thể nhét đầy bao tử, đều có thể ăn được.

Thấy Hạ Thiên Kỳ cau mày hút thuốc không nói gì với mình, Triệu Tĩnh Thù cố ý đưa tay vẫy vẫy trước mặt Hạ Thiên Kỳ, sau đó kêu lên một tiếng nói:

“Anh mệt mỏi lắm rồi sao? Trông mặt mũi phờ phạc vậy?”

“Không cần nói, chắc chắn là cô đoán đúng rồi, tôi thực sự không thể giả vờ nổi.”

Hạ Thiên Kỳ nghe xong cười cười, cũng không còn buồn ngủ, lúc này mới cầm lấy ấm nước trên bàn rót cho Triệu Tĩnh Thù một chén:

“Nhìn cô trông cũng rất mệt mỏi, nào… uống chén nước cho ấm người.”

“Hôm nay không phải ngày “đèn đỏ”, tôi muốn một chai nước trái cây lạnh.”

Nói xong, Triệu Tĩnh Thù lại kêu phục vụ tới, rồi hỏi Hạ Thiên Kỳ một câu:

“Anh có muốn một chai rượu hay bia ướp lạnh không, có thể uống cái gì đó ướp lạnh?”

“Cô uống là được rồi, tôi đến ngày “đèn đỏ”, không uống được đồ lạnh.”

Nghe thấy Hạ Thiên Kỳ nói như vậy, Triệu Tĩnh Thù nén cười nói với nhân viên phục vụ:

“ Vậy cô mang thêm cho anh ta chén nước đường đỏ.”(*)

(*) Nước đường đỏ là một thức uống dùng đường đỏ pha với nước ấm, uống vào rất có lợi cho cơ thể, giúp sản sinh hồng cầu, đảm bảo chất lượng máu trong cơ thể.

“…”

Hai người trêu chọc nhau một chút rồi Triệu Tĩnh Thù chủ động chuyển chủ đề về vụ án kia:

“Ngày hôm nay anh có thu hoạch được gì không?”

“ Chẳng lẽ phát hiện ra một người khả nghi không tính là thu hoạch sao?”

“ Cái này đương nhiên được tính là thu hoạch, nhưng mà tôi luôn cảm thấy kẻ kia xuất hiện có chút khả nghi.”

Thấy Triệu Tĩnh Thù có chút phát hiện, Hạ Thiên Kỳ Không khỏi hỏi:

“Cô cảm thấy khả nghi ở chỗ nào, nói nghe một chút.”

“ Anh nghĩ xem, trước mắt có thể xác định sự việc này là sự kiện linh dị, nhưng mà bên trong camera giám sát lại xuất hiện một khuôn mặt. Ý của tôi là anh nên tự hiểu đi, cái tôi muốn nói đến là khuôn mặt người, nếu như kẻ khả nghi này chính là thủ phạm, vậy thì hắn hoàn toàn có thể không để cho mình xuất hiện trên camera giám sát.

Nói trắng ra hắn hoàn toàn có thể khiến chúng ta không phát hiện ra được.”

“ Ý của cô là về phần kẻ khả nghi này, nếu như có tìm được cũng sẽ không cho chúng ta manh mối gì lớn?”

“Cũng gần như vậy, nhưng ít nhiều cũng có thể mang về cho chúng ta một chút tác dụng.”

Triệu Tĩnh Thù đồng ý gật nhẹ đầu, trầm ngâm một chút lại hỏi:

“Anh có cách gì không?”

“ Tạm thời thì không có cách gì, trước mắt cũng chỉ có thể chờ thân phận của kẻ khả nghi kia bị tra ra. Về phần Bàng Hải Húc, tạm thời tôi cũng chưa tìm ra manh mối gì.”

 
Bình luận
Chủ đề Tác giả
Thiên Ngoại Tiên
Ban quản trị
Chưởng Môn
Thg 11
1,307,702
148
Linh thạch
557,552
Chương 225: Ba thi thể

Dịch: Dịch Gia

“Anh còn đang nghi ngờ Bàng Hải Húc sao?”

Triệu Tĩnh Thù có chút không hiểu nhìn Hạ Thiên Kỳ:

“Ngược lại, tôi lại cảm thấy hắn chỉ là người vô tội bị hại, dù sao chúng ta cũng thấy được dáng vẻ suy sụp của hắn. Còn nữa, anh đừng quên, hắn đã chủ động đến tìm thầy tướng số nhờ giúp đỡ.”

“Ừm. Đúng là như thế.”

Hạ Thiên Kỳ gật nhẹ đầu, trong đầu lại đột nhiên hiện lên cái tên Lưu Chí Đào, liền hỏi:

“Lưu Chí Đào ở thành phố này rất nổi tiếng sao?”

“Là tên thầy tướng số kia sao?”

“Ừm. Là người lúc đầu Bàng Hải Húc nhờ giúp đỡ.”

“Tôi cũng không rõ lắm. Dù sao bình thường tôi cũng không tiếp xúc với loại người này. Thế nào? Anh cảm thấy hắn khả nghi sao?”

“Nói không chừng, có lẽ thu hoạch được manh mối quá ít nên ai cũng đều cảm thấy khả nghi.”

Hai người nói đến đây, đồ ăn cũng đã được mang lên, Hạ Thiên Kỳ có chút im lặng, nhân viên phục vụ lại mang thêm chén nước đường đỏ cho hắn thật, Triệu Tĩnh Thù thấy vậy liền bật cười.

Bữa cơm tối ăn xong xem như cũng vui vẻ, từ trong quán ăn đi ra tinh thần Hạ Thiên Kỳ cũng khôi phục lại rất nhiều, cũng không còn mệt mỏi như trước đó nữa.

Trên đường về đồn công an, Hạ Thiên Kỳ nhìn thấy ánh đèn lấp lánh phía xa cùng với dòng người đi lại bên cạnh mình, trong lòng có chút cảm khái nói:

“Không thể không thừa nhận, công ty này rèn luyện nhân viên thật tốt, lúc tiến vào công ty tất cả mọi người đều rất yên lặng. Đột nhiên giống như một biển người ảo giác vậy, phảng phất như toàn bộ thế giới hiện thực đều bị tách rời.”

Sau khi nói xong, Hạ Thiên Kỳ dừng hẳn lại, quay đầu nhìn về phía Triệu Tĩnh Thù:

“Cô không có cảm giác này sao?”

“ Tôi vẫn ổn, không đa sầu đa cảm như anh, công ty là công ty, cuộc sống là cuộc sống. Lúc giải quyết sự kiện quỷ dị kia, để có thể sống xót, anh phải vắt hết óc mà suy nghĩ, bảo toàn mạng sống bằng bất cứ giá nào. Nhưng khi trở về với cuộc sống thường ngày, anh chính là một người bình thường, giống như những người khác, đều phải dựa vào việc hít thở mới có thể sống. Giống như cha tôi vẫn nói, công việc là công việc, cuộc sống là cuộc sống. Mà công việc cũng chỉ là một phần của cuộc sống. Khi rời bỏ công việc về với cuộc sống, anh nhất định phải bỏ tất cả những việc anh đang làm, bởi vì chỉ có như vậy anh mới trở nên vui vẻ. Anh không thể ở trong công ty là một tổng giám đốc, răn dạy cái này cái kia, về đến nhà cũng như tổng giám đốc, đối với người nhà sĩ diện, đối với bạn bè dạy bảo.”

Nói đến đây, có lẽ cảm thấy mình nói hơi nhiều, cũng có chút giống như học theo người ta nói ý tứ, Triệu Tĩnh Thù cố giải thích thêm một câu:

“Những lời này là của cha tôi thường nhắc bên tai, bởi vì ông thuộc loại người trong công việc thì rất thành công nhưng trong cuộc sống thì lại là một kẻ thất bại. Dù sao tôi cảm thấy con người đều có tính hai mặt, một mặt là trong công việc, vì sinh tồn không thể không làm như thế. Mà đổi lại một mặt lại là trong cuộc sống, đây mới là thứ chân thực, lạc quan và thoải mái, hiểu được như nào là quý giá và hưởng thụ.”

“Được rồi bà cô nam tính ạ, không ngờ triết lý về cuộc sống của cô lại khá vậy, hiểu biết hơn nhiều so với tôi.

Hạ Thiên Kỳ tương đối tán thành với Triệu Tĩnh Thù, thực ra gần đây hắn cũng đang bị kiểu khó hòa nhập với cuộc sống này giày vò, mặc dù đã quay về về cuộc sống bình thường nhưng vẫn hay gặp ác mộng và suy nghĩ lung tung.

Đồng thời đối với bạn bè cũ, cũng đã bắt đầu không muốn liên hệ, nhu cầu đối với cuộc sống cũng giảm đi, cả người ngoại trừ chấp hành sự việc và nỗ lực giữ mạng sống ra không hề có mục tiêu nào khác.

Cứ cho là mục tiêu này hoàn toàn đúng đắn nhưng cũng đầy mỉa mai và mâu thuẫn.

Cứ coi như có thể sống xót tới cùng, nhưng đối với cuộc sống mất đi mục tiêu, mất đi phương hướng, bắt đầu trở nên chết lặng, bắt đầu có cảm giác càng về sau càng không hợp, cứ cố gắng sống xót như vậy làm cái gì?

Nhìn Hạ Thiên Kỳ đầy vẻ đăm chiêu, Triệu Tĩnh Thù tựa như đàn anh chị, vỗ vỗ vai hắn:

“Tuổi còn quá trẻ mà đối với cuộc sống đã bắt đầu mơ hồ, chuyện này cũng không hề tốt đẹp gì cho lắm. Tóm lại, nên nhớ kỹ một câu, cuộc sống rất tươi đẹp, và sự tươi đẹp chỉ thuộc về anh là được rồi.”

“Đúng vậy! Loại suy nghĩ tiêu cực này làm sao có thể xuất hiện trên mình thiên tài Hạ Thiên Kỳ này được. Chẳng những hoàn mỹ thuộc về tôi, tương lai cũng thuộc về tôi”

Nói xong, Hạ Thiên Kỳ phất vạt áo lên, giống như đã nghĩ thông suốt được cái gì đó.

Một lần nữa trở lại đồn công an, Triệu Tĩnh Thù tiếp tục chăm chú điều tra thân phận và quan hệ của những người khả nghi kia, đương nhiên đại đội công an bên kia cũng tích cực đều tra, dù sao nhiều người lực lượng lớn, thêm một con đường thêm nhiều khả năng.

Cứ như vậy đến lúc 10h kém, Triệu Tĩnh Thù đột nhiên thấy lo lắng và đi tìm Hạ Thiên Kỳ, đồng thời mang theo tin tức.

“Khu công nghệ cao vừa mới báo án, lại phát hiện thêm một xác chết…”

Khi Hạ Thiên Kỳ và Triệu Tĩnh Thù đến hiện trường vụ án, cảnh sát đã phong tỏa hiện trường, lại giống như vậy ở trong một khu dân cư nhỏ.

Thông qua điều tra, phát hiện ra đây cũng là một thi thể không có da, cho nên không nghi ngờ gì nữa, vụ án lột da vẫn đang tiếp tục.

Hạ Thiên Kỳ tìm người dẫn đầu đội hỏi thăm tình hình, rồi lập tức cùng Triệu Tĩnh Thù đi vào hiện trường.

lạ thường, thi thể ngồi đổ trước sô pha, trên tay cầm một con dao nhọn, cơ thể mất đi làn da nên đầy máu đỏ sậm, trên mặt đất có lưu một vũng máu sớm đã khô khốc, đồng thời tỏa ra mùi hôi thối kinh khủng. Tất nhiên, người này đã chết được vài ngày rồi.

Hạ Thiên Kỳ cau mày quan sát thi thể kia một hồi, tiếp theo kêu Triệu Tĩnh Thù ra bên ngoài.

“Để bọn họ điều tra thêm, xem hắn có phải là chủ nhân của tấm da thứ ba không?”

“Ừm. Tôi sẽ để bọn họ đi thăm dò.”

“So với hiện trường hai người bị hại lúc trước không khác biệt lắm, hung khí đều ở trên tay, hiện trường cũng không có vết tích đánh nhau, giống như là tự sát.”

Nghe Triệu Tĩnh Thù nói xong, Hạ Thiên Kỳ cẩn thận nhớ lại, rồi đột nhiên nói:

“Cô cảm thấy bọn họ có thể tự sát hay không?”

“Anh cảm thấy có thể sao? Mình đem da mình lột bỏ như thế nào? Trừ phi đây không phải da người mà là một bộ quần áo.”

"Nếu như da trên người bọn họ có thể tùy tiện cởi xuống thì có khác gì thay đổi quần áo đâu?"

Hạ Thiên Kỳ không khỏi giật mình trước suy nghĩ của Triệu Tĩnh Thù, cô vốn dĩ không biết có loại người chết xem da như quần áo.

Ngay tại thời điểm Triệu Tĩnh Thù không biết gì trả lời Hạ Thiên Kỳ, điện thoạt di động của cô đột nhiên vang lên.

Sau khi nhận điện thoại xong, có chút kinh ngạc nói với Hạ Thiên Kỳ:

“Đại đội công an bên kia vừa mới gọi điện cho tôi nói là đã điều tra ra được thân phận của kẻ khả nghi.

 
Bình luận
Chủ đề Tác giả
Thiên Ngoại Tiên
Ban quản trị
Chưởng Môn
Thg 11
1,307,702
148
Linh thạch
557,552
Chương 226: Đầu mối

Dịch:Dịch Gia

“Từ Hiến Chấn, 28 tuổi, người Thành Phượng, huyện Nam Dương, chưa lập gia đình, đang ở số 56 khu Lịch Thành. Mười lăm ngày trước đã xin từ chức.

Hạ Thiên Kỳ nghe Triệu Tĩnh Thù đọc tin tức thân phận người khả nghi trên điện thoại di động, trong lòng ngẫm nghĩ lại.

Lúc này, Triệu Tĩnh Thù ở bên cạnh nói:

“Đại đội công an đã cho người điều tra, gọi điện cho Từ Hiến Chấn, nhưng gọi từ đầu đến cuối đều là trạng thái không người nghe.”

“Cô bảo bọn họ đi điều tra sao?”

“Ừm. Tôi để bọn họ phái người đến số 56 khu Lịch Thành, từ lúc chú ý đến kẻ khả nghi này.”

Nghe được Triệu Tĩnh Thù đã chuẩn bị tốt như vậy, Hạ Thiên Kì nghĩ nghĩ một lúc rồi nói:

“Vậy bây giờ chúng ta đi qua đó, mặc kệ cái tên khả nghi kia có ở trong nhà hay không, tôi cũng đều muốn nhìn xem nhà hắn như nào.”

Sau đó, Hạ Thiên Kỳ lái xe cùng Triệu Tĩnh Thù đến chỗ Từ Hiến Chấn. Số 56 Lịch Thành là một khu nhà cũ ở thành phố Tuyên, các căn nhà ở bên trong đều được xây dựng theo cấu trúc cổ lỗ, đứng ở bên ngoài cũng có thể thấy được các đường dây điện lộ ra.

Nơi này cũng không thuộc tiểu khu, không có tài sản gì, đến nỗi Từ Hiến Chấn chỉ ở một căn trong khu nhà chỉ có bốn tầng.

Khi đi tới dưới lầu chỗ ở của Từ Hiến Chấn, Hạ Thiên Kỳ để Triệu Tĩnh Thù tìm người dẫn đầu phụ trách thăm dò khu nhà để hỏi han một chút tình hình.

“Các anh đến nơi này từ lúc nào?”

“Mới được 2 giờ.”

“Có chuyện gì xảy ra hay không?”

“Không có, không thấy người khả nghi đi ra.”

“Các anh có lên điều tra không?’’

“Không có. Vẫn luôn chờ anh tới.”

Giải thích đại khái một chút, Hạ Thiên Kỳ đã nắm bắt được tình hình, sau đó hắn muốn cảnh sát này đưa hắn hai bô đàm, cũng nhắc nhở bọn họ một khi có phát hiện gì, phải ngay lập tức dùng bộ đàm nhắc nhở bọn họ.

Căn dặn xong cảnh sát canh giữ ở gần đó, Hạ Thiên Kỳ dẫn Triệu Tĩnh Thù đi vào căn nhà dân cư lâu năm của Từ Hiến Chấn.

Từ Hiến Chấn ở tại lầu 3, bởi vì cầu thang lên lầu cũng không dốc lắm cho nên Hạ Thiên Kỳ và Triệu Tĩnh Thù đi lên rất nhanh.

“Là gian ở giữa kia phải không?”

“Ừm. Là gian đó.”

Đợi Triệu Tĩnh Thù xác định phòng ở của Từ Hiến Chấn, Hạ Thiên Kỳ liền trực tiếp gõ cửa phòng.

“Thùng…Thùng…”

“Có ai ở nhà không?”

Hạ Thiên Kỳ gõ liên tiếp một hồi lâu, nhưng trong phòng không có nửa chút đáp lại. Hạ Thiên Kỳ cũng lười gõ lại đi xuống dưới. Dự định dùng bộ đàm gọi lên một nhân viên cảnh sát mở khóa kỹ thuật, nhưng mà chính hắn cũng không ngờ tới, hắn vừa cầm máy bộ đàm, Triệu Tĩnh Thù đã mở được cửa phòng ra:

“Được rồi, đừng để cho người khác đi lên, vấn đề đơn giản như vậy sao có thể làm khó được tôi.”

“Cô còn có thể mở khóa?” Hạ Thiên Kỳ phát hiện lúc trước hắn thật không nhìn ra bản lĩnh này của Triệu Tĩnh Thù.

“Khoa học kỹ thuật là nòng cốt của điều tra, anh cho rằng tôi ăn cơm khô à?” Triệu Tĩnh Thù trợn mắt nhìn Hạ Thiên Kỳ một chút, hiển nhiên là thấy mình lúc trước bị xem thường.

Hạ Thiên Kỳ cười ha hả rồi nhanh chóng mở cửa ra cùng Triệu Tĩnh Thù vào bên trong.

Kết quả vừa mới bước vào, Hạ Thiên Kỳ suýt nữa bị mùi hôi thối trong phòng khiến buồn nôn, bởi vì phòng này có diện tích rất nhỏ, cho nên ngay lập tức hắn và Triệu Tĩnh Thù đã nhìn thấy một xác chết nằm nhoài trước ti vi.

Giống ba tử thi trước đó, tử thi này cũng không có da, toàn thân máu đều biến thành màu đen, đã có chút mục nát, xem ra đã chết ít nhất cũng 10 ngày.

Nhìn xác chết buồn nôn trước mắt này, sắc mặt Hạ Thiên Kỳ cũng có chút khó coi. Nếu xác chết này thật sự là người khả nghi bọn họ đang tìm – Từ Hiến Chấn, như vậy không còn nghi ngờ gì nữa, đầu manh mối cuối cùng cũng đã bị gãy mất.

Hiển nhiên Triệu Tĩnh Thù cũng biết rõ điều này, cô đi một vòng quan sát quanh phòng, trở lại bên cạnh Hạ Thiên Kỳ nói:

“Cho đến nay, không có bất kỳ tên một người nào tử vong trong vòng mười ngày trước kia, điều này nói rõ, nếu như xác chết này là Từ Hiến Chấn, vậy Từ Hiến Chấn xuất hiện ở cư xá người bị hại hẳn là quỷ độn da người. Hoặc là nói, từ điểm này cũng có thể gián tiếp chứng minh cái suy đoán kia của anh, có lẽ những tấm da người bị lột ra này giống như là quần áo của quỷ vật.”

“Trước hết mang xác về xét nghiệm đi, tôi vừa mới đột nhiên nghĩ đến một chuyện. Tôi đến chỗ Lãnh Nguyệt nhờ giúp đỡ một chút.”

“Anh nghĩ ra cái gì?” Triệu Tĩnh Thù nghe xong tò mò hỏi.

“Thời gian thi thể tử vong có liên quan đến một việc.”

Nói đến chỗ này, khuôn mặt Hạ Thiên Kỳ trở nên nghiêm trọng hỏi Triệu Tĩnh Thù:

“Cô đã đem 3 tấm da người chết giao cho ai?”

“Một đồng sự chuyên khoa xét nghiệm.”

“Hiện tại 3 tấm da người chết đang ở đâu?”

“Không rõ lắm, có lẽ ở phòng xét nghiệm, cũng có thể ở nhà hắn.”

Trả lời xong vấn đề củ Hạ Thiên Kỳ, Triệu Tĩnh Thù không hiểu nhìn về phía Hạ Thiên Kỳ:

“ Tại sao anh lại hỏi về cái này? Chẳng lẽ anh nghi ngờ tên đồng sự kia?”

“Không, tôi cảm thấy hắn có thể gặp nguy hiểm.”

“Hắn sẽ gặp nguy hiểm?”

“Ừm. Cô ngẫm lại mà xem, nếu như quỷ vật thật sự lột bỏ da từ trên thân thể người bị hại làm “quần áo”, như vậy những tấm da này đối với nó chính là một vật hữu dụng không thể vứt bỏ, mà đối với người khác lại là rác rưởi. Đây là vì cái gì, quỷ vật kia giết người xong còn muốn mang da của người bị hại đi là có nguyên nhân.”

Nghe Hạ Thiên Kỳ nói kiểu này, lập tức Triệu Tĩnh Thù có chút luống cuống, bận bịu thúc giục nói:

“Tôi lập tức gọi điện thoại cho hắn, chúng ta mau đi tìm hắn.”

Vừa nói, Triệu Tĩnh Thù vừa rút điện thoại di động ra bấm số gọi cho đồng sự mà trước đó cô đã nhờ xét nghiệm 3 tấm da người chết kia, nhưng Triệu Tĩnh Thù có chút yên tâm bởi vì người kia rất nhanh đã nhận điện thoại:

“Sao lại im lặng như vậy?”

“Hai ngày nay anh không sao chứ?”

“Tôi thì có thể có chuyện gì được, ngược lại cô cố ý gọi điện cho tôi, có phải còn có chuyện gì muốn giao cho tôi? Chẳng lẽ lại phát hiện ra da người bị hại?”

“Tạm thời không có, như vậy đi, bây giờ tôi qua tìm anh, bây giờ anh đang ở nhà hay ở chỗ nào?”

“Tôi ở trong nhà.”

“Mấy tấm da người kia bị anh để chỗ nào rồi?”

“Cũng ở trong nhà của tôi…”

Để nhân viên cảnh sát dưới lầu xử lý thi thể, Hạ Thiên Kỳ dưới sự chỉ huy của Triệu Tĩnh Thù, lái xe cùng cô đến nhà đồng sự kia. Truyện Xuyên Nhanh

Ngồi thang máy đi lên, Hạ Thiên Kỳ và Triệu Tĩnh Thù rất nhanh đã tới trước cửa nhà đồng sự kia. Hạ Thiên Kỳ và hắn là người không quen biết, nên người gõ cửa phía trước chính là Triệu Tĩnh Thù.

“Thình, thình, thình….”

Triệu Tĩnh Thù gõ mấy lần, cửa phòng liền bị đẩy ra từ bên trong, lập tức hiện ra cái mặt người đồng sự đang cười híp mắt.

“Cô làm sao đột nhiên lại gọi điện thoại cho tôi, còn vô cùng lo lắng tới đây nữa.”

Nói đến đây, đồng sự của Triệu Tĩnh Thù mới nhìn thấy Hạ Thiên Kỳ ở phía sau nên không hề nói thêm gì nữa.

Đi theo Triệu Tĩnh Thù tiến vào, Hạ Thiên Kỳ phát hiện đồng sự của Triệu Tĩnh Thù cũng thật có điều kiện, diện tích căn phòng này ít nhất cũng phải 130 m², sửa sang lại có thể nói là cực kỳ sa hoa.

“Làm pháp y có tiền đồ như vậy sao?”

Hạ Thiên Kỳ sau khi đi vào đùa giỡn nói ra một câu.

“Phòng này là của cha hắn, nhà hắn rất giàu.”

Nghe xong, Triệu Tĩnh Thù nhỏ giọng nói với Hạ Thiên Kỳ một câu.

 
Bình luận
Chủ đề Tác giả
Thiên Ngoại Tiên
Ban quản trị
Chưởng Môn
Thg 11
1,307,702
148
Linh thạch
557,552
Chương 227: Thứ được bao bọc dưới lớp da người...

Dịch:Dịch Gia

Nói xong, Triệu Tĩnh Thù liếc nhìn người đồng nghiệp kia, tuy nhiên người đồng nghiệp của cô lại không có phản ứng gì giống như là không hề nghe thấy gì vậy.

"Trịnh Khiết tôi giới thiệu với anh một chút, vị này là người phụ trách đốc thúc vụ án giết người lột da liên hoàn, Hạ Thiên Kỳ, Hạ cảnh sát." . truyện teen hay

"Chào anh, Hạ cảnh sát."

Sau khi nghe Triệu Tĩnh Thù giới thiệu, Trịnh Khiết lên tiếng cho có chào hỏi Hạ Thiên Kỳ.

"Đây là Trịnh Khiết, đồng nghiệp khoa hóa nghiệm của tôi."

Triệu Tĩnh Thù cũng giới thiệu lại cho Hạ Thiên Kỳ biết.

Lúc này hai người bọn họ xem như đã quen biết, Trịnh Khiết mời hai người ngồi xuống sau đó lấy hai chai nước từ trong tủ lạnh ra, lần lượt đưa cho bọn họ, sau đó mới hỏi nguyên nhân hai người đến đây:

"Lúc đầu còn nghĩ là Tĩnh Thù đến tìm tôi, nhưng thấy Hạ cảnh sát cũng đến nhà tôi thế này chắc là có chuyện gì gấp rồi."

"Ừ, đúng là có một việc gấp cần tìm anh, liên quan đến nguyên nhân bắt đầu vụ án."

Thấy Hạ Thiên Kỳ trở nên nghiêm túc, Trịnh Khiết cũng thu lại nụ cười, nghe hắn nói tiếp:

"Nghe Tĩnh Thù nói ba tấm da kia được anh cất giữ trong nhà, tôi muốn xem một chút."

"Chuyện này thì không thành vấn đề."

“Trịnh tiên sinh chờ một chút, trước lúc đến đây tôi còn có một vấn đề muốn hỏi anh.”

“Ừ, hỏi đi.”

“Tại sao anh phải cất giữ ba tấm da kia ở nhà mà không để nó trong kho phòng hóa nghiệm?”

“Bởi vì khi đem về nhà, tôi có thể một mình yên tĩnh kiểm nghiệm nó.”

“Được rồi.” Hạ Thiên Kỳ gật đầu một cái, lại hỏi:

“Còn một chuyện nữa, là tại sao lúc bắt đầu khám nghiệm vụ án lột da tôi không nhìn thấy bóng dáng anh? Ý tôi là tại sao trong danh sách đội điều tra của đồn công an không có tên anh.”

“Chuyện này tôi cũng không biết, dù sao để ai điều tra, ai không tham gia vào thì cũng là do cấp trên phân phó, tôi không quyết được.”

“Chuyện này tôi có thể làm chứng, lúc ấy cấp trên giao xuống quả thật không có Trịnh Khiết.”

Giảng hòa giúp Trịnh Khiết, Triệu Tĩnh Thù có chút không hiểu nghiêng đầu nhìn Hạ Thiên Kỳ, không biết rốt cục hắn đến đây là để chất vấn Trịnh Khiết hay là bảo vệ hắn nữa.

Hạ Thiên Kỳ tỏ ý Triệu Tĩnh Thù cứ việc im lặng nghe là được, sau đó cũng không nhìn cô nữa mà lại nói với Trịnh Khiết:

“Trịnh tiên sinh, đầu tiên tôi muốn giải thích một chút, không phải là tôi nghi ngờ anh, anh cũng biết là vụ án này không giống bình thường, nên với ai tôi cũng hỏi vậy, không phải cố ý nhằm vào ai cả, mong anh có thể hiểu được.”

“Không có gì, là bổn phận của tôi.”

Trịnh Khiết tỉnh bơ, không cười một tiếng, lúc này Hạ Thiên Kỳ mới tỏ ý muốn xem ba tấm da người kia, sau đó thì Trịnh Khiết bước vào phòng bếp.

Lúc Trịnh Khiết đi khuất, Triệu Tĩnh Thù mới nhân cơ hội này nhỏ giọng hỏi:

“Anh rốt cuộc đang nghĩ gì vậy?, tại sao tôi lại có cảm giác như anh đang nghi ngờ Trịnh Khiết, anh đừng quên lúc ấy chúng ta là quang minh chính đại hợp tác cùng cảnh sát, hay là anh muốn dựa vào người ta để giúp tôi làm phân tích hóa nghiệm.”

“Chẳng qua là tôi muốn hỏi một chút thôi.”

Hạ Thiên Kỳ không giải thích nhiều, mà lúc này Trịnh Khiết cũng xách một chiếc túi ny lon trở lại, hiển nhiên là trước đó anh ta cất ba tấm da kia trong tủ lạnh.

Triệu Tĩnh Thù không đoán được Hạ Thiên Kỳ muốn làm gì, vốn dĩ cũng không biết ba tấm da kia có gì để xem.

Chỉ là suy nghĩ một chút bọn họ làm sao lại lột tấm da kia ra hoàn toàn khỏi cơ thể, cô bỗng cảm thấy không rét mà run.

“Ba tấm da người đều ở đây.”

Trịnh Khiết hờ hững đặt chiếc túi trên bàn trà nhỏ, sau đó Hạ Thiên Kỳ lấy ba tấm da người từ trong túi ra.

“Nếu không ngại thì tôi bày chúng ra trên bàn nhé.”

Lúc này, Hạ Thiên Kỳ đề nghị với Trịnh Khiết.

“Chuyện này... Dẫu sao đây cũng là nơi uống trà.” Trịnh Khiết do dự trả lời, tất nhiên là không đồng ý trải ba tấm da người kia lên bàn trà.

Trên thực tế, Triệu Tĩnh Thù cũng cảm thấy Hạ Thiên Kỳ làm người khác khó chịu, thử nghĩ ai sẽ đồng ý đặt da người chết lên chỗ mỗi ngày mình ngồi uống trà cơ chứ.

Nhưng Hạ Thiên Kỳ lần này lại có chút xem thường, còn nhìn Trịnh Khiết đột nhiên bật cười:

“Ha ha, Trịnh tiên sinh thật là quá vui tính.”

Những lời này đều làm Trịnh Khiết và Triệu Tĩnh Thù đều ngẩn người ra, Trịnh Khiết có chút không hiểu hỏi:

“Hạ cảnh sát, tôi cảm thấy chả có gì buồn cười cả.”

“Được rồi, vậy thì nói cho tôi biết tại sao anh lại không thấy buồn cười đi.”

Vừa nói, Hạ Thiên Kỳ vừa đẩy cái túi chứa ba tấm da người kia đến trước mặt Trịnh Khiết, sau đó nói:

“Trịnh tiên sinh, xin hỏi ba tấm da người kia có một tấm hợp với cơ thể anh chứ?”

“Thiên Kỳ...” Trịnh Tĩnh Thù có chút khó tin nhìn Hạ Thiên Kỳ hoặc là nói cô đang nghĩ đến một điều gì đó.

Còn Trịnh Khiết sau khi nghe xong thì sắc mặt thay đổi, đứng bật dậy khỏi ghế salon, nổi giận với Hạ Thiên Kỳ:

“Hạ cảnh sát, nếu như anh cứ tiếp tục xỉ nhục người khác như vậy, tôi đành phải tiễn khách.”

“Tiễn khách cũng được, nhưng mà trước mắt tôi còn mấy câu cần phải nói.”

Vùa nói, ánh mắt Hạ Thiên Kỳ đột nhiên trở nên lạnh lẽo, sau đó nói:

“Anh nói đưa da người chết về nhà, làm anh tập trung vào công việc hơn, dĩ nhiên tôi có thể hiểu nhưng trong nhà anh lại hầu như không hề có bất cứ dụng cụ nào có thể sử dụng lúc làm việc.

Nếu không anh cũng không từ chối yêu cầu bày ba tấm da người kia lên bàn uống trà, mà lại không đề nghị tôi trải nó ra những chỗ khác.”

“Chẳng qua là tôi cảm thấy...” Trịnh Khiết còn muốn giải thích, nhưng vốn dĩ Hạ Thiên Kỳ không cho hắn ta cơ hội:

“Muốn tham gia vào chuyện này dễ như trở lòng bàn tay, hơn nữa tùy lúc mà có phản ứng, cách đơn giản nhất là thâm nhập vào nội bộ. Mà theo anh nói, nếu tham dự vào điều tra vậy thì sau này rất khó để rút ra, vậy nên anh mới không tham gia phá án, nhưng tùy lúc mà tìm hiểu tình huống mới là cách thích hợp nhất của anh.

Hơn nữa với cách này, anh còn cần tìm một người có thể dễ dàng thu hồi những phần da này.

Vậy nên tôi mới nói phần da này rất thích hợp với anh”

“Tôi hoàn toàn không biết anh đang nói gì!” Nói xong, Trịnh Khiết vội muốn đuổi bọn Hạ Thiên Kỳ đi, nhưng hắn lại cười lạnh nói:

“Lúc dầu tôi cũng không hoài nghi anh, chẳng qua là đến thử vận may một chút thôi không ngờ kết quả cũng không tệ, quả thật bị tôi bắt được.”

Nói xong những lời này, thì hai cánh tay Hạ Thiên Kỳ lập tức quỷ hóa, sau đó nói với Triệu Tĩnh Thù:

“Đứng trước mặt cô vốn dĩ không phải là Trịnh Khiết, mà là một con quỷ khoác da Trịnh Khiết mà thôi.”

Trịnh Khiết hoàn toàn luống cuống, lúc này thoát thân đào tẩu, nhưng Hạ Thiên Kỳ làm sao để hắn trốn được, lúc nói chuyện với Triệu Tĩnh Thù thì hắn cũng đã chạy tới trước mặt Trịnh Khiết, tiện đà đánh Trịnh Khiết một đòn làm hắn bay về phía ghế salon.

Trịnh Khiết kêu thảm một tiếng rồi ngã trên ghế, Hạ Thiên Kỳ vội xông tới đấm mạnh vào đầu “hắn” mấy đòn, cho đến khi mất hoàn toàn phản kháng, sau đó thì hắn cởi bỏ áo quần trên người Trịnh Khiết xuống, sau đó nhắc nhở Triệu Tĩnh Thù vẫn còn đứng sững sờ:

“Đây là tấm da của Trịnh Khiết.”

Vừa nói, Hạ Thiên Kỳ vừa bắt đầu tìm kiếm trên người Trịnh Khiết, sau đó bắt đầu tìm lỗ hỏng trên đỉnh đầu tấm da cởi xuống, lột hết tấm da trên người Trịnh Khiết ra.

Có điều sau khi Hạ Thiên Kỳ lột tấm da người trên người Trịnh Khiết xuống thì đột nhiên không kìm nén được tiếng kêu sợ hãi, bởi vì bọc phía trong tấm da người kia là một đôi mắt đang trừng trừng nhìn hắn.

Những ánh mắt này mọc đầy trên cơ thể “Trịnh Khiết.”

Chẳng qua là nó được bọc trong lớp da người nên mới không bị bọn họ phát hiện.

 
Bình luận
Chủ đề Tác giả
Thiên Ngoại Tiên
Ban quản trị
Chưởng Môn
Thg 11
1,307,702
148
Linh thạch
557,552
Chương 228: Chân tướng

Dịch:Dịch Gia

"Những con mắt này là..."

Triệu Tĩnh Thù khó tin bịt miệng, nước chua trong dạ dày không ngừng trào lên.

Cảnh tượng như thế có thể nói là vừa kinh tởm vừa buồn nôn, vốn dĩ một thi thể không có da thịt thôi cũng rất đáng sợ rồi mà trên cái xác này lại còn chằng chịt những con mắt đang nhìn chằm chằm.

"Không thể trách ngay cả Lãnh Nguyệt cũng không phát hiện ra bọn chúng, thì ra đều sinh trưởng từ trong thịt."

Thấy nhiều ánh mắt bất thiện như vậy cứ nhìn chằm chằm mình, không chỉ mỗi Triệu Tĩnh Thù thấy chán ghét mà ngay cả Hạ Thiên Kỳ cũng muốn ói. Cũng may hắn không mắc chứng sợ hãi, nếu không, nhìn thấy một màn như vậy đã sớm ngất đi rồi.

"Xử lý nhanh những thứ đáng ghét đó đi, nhìn là tôi muốn ói."

Nghe Hạ Thiên Kỳ nói vậy, Triệu Tĩnh Thù cũng cố nén lại sự ghê tởm, miệng thầm nhẩm mấy câu thần chú, dùng bùa chú biến những ánh mắt trên cơ thể Trịnh Khiết thành những bọt nước.

Chờ sau khi cô xử lý xong những ánh mắt tà linh kia thì có chút hy vọng hỏi Hạ Thiên Kỳ:

"Thiên Kỳ, Trịnh Khiết anh ấy..."

"Da của anh ta ở đây, cô cảm thấy anh ta còn hy vọng sống sót sao?"

Nghe xong, Triệu Tĩnh Thù thương cảm thở dài một tiếng, một lúc lâu sau mới nói tiếp:

"Bố của Trịnh Khiết và bố tôi là bạn làm ăn, chúng tôi lớn lên bên nhau từ nhỏ, tôi không có anh trai, trong lòng tôi anh ta như là anh trai, không hề nghĩ đến... Anh ấy..."

Nói đến đây, Triệu Tĩnh Thù đã khóc không ra tiếng, bình thường Hạ Thiên Kỳ thấy một Triệu TĨnh Thù hào phóng là vậy, lúc này lại rưng rưng nước mắt, hắn cũng muốn mở miệng an ủi nhưng nhất thời không biết nên nói gì cho phải, cuối cùng chỉ đành rút một điếu thuốc thơm sau đó bước sang một bên.

Theo phỏng đoán của hắn thì con quỷ vật ngụy trang thành Trịnh Khiết này hẳn chính là con đã nhiều lần đi vào nhà Bàng Hải Húc, ngay cả Từ Hiến Chấn,người trong camera ghi lại cũng chỉ là một trong những bộ phục trang da người của nó.

Giống như hắn nói lúc trước vậy, hắn nghi ngờ con quỷ vật cải trang thành Trịnh Khiết này, chẳng qua cảm thấy những tấm da người đối với nó thật hữu dụng, quỷ vật tuyệt đối sẽ không vứt bỏ đống da người đó đi đâu, là sợ Trịnh Khiết gặp nguy hiểm nên mới đến.

Nhưng sau khi đến, cẩn thận cân nhắc nên hắn mới cố ý lên tiếng dò xét, dù sao hắn cũng sợ mị quỷ có phép ngụy trang này, nên cẩn thận đề phòng. Kết quả không nghĩ đến đúng là Trịnh Khiết bị đánh tráo.

Mặc dù hắn đã tiêu diệt những ánh mắt tà linh tạo thành quỷ vật kia, nhưng hắn nghĩ chuyện này vẫn chưa kết thúc.

Bởi vì vấn đề Bàng Hải Húc còn chưa giải quyết được.

Tuy nhiên thông qua việc Trịnh Khiết bị đánh tráo, thật ra cũng không khó khăn để nghĩ đến vấn đề Bàng Hải Húc. Bởi vì trước đó hiểu rõ hành động của bọn họ như vậy, lại luôn ở bên cạnh Bàng Hải Húc, nếu không tại sao nhân viên nghiệm xác nhiều như vậy mà quỷ vật lại chọn đánh tráo Trịnh Khiết chứ?

Cũng bởi vì quỷ vật biết Trịnh Khiết là người lấy đi quần áo da người của chúng.

Lại nghĩ đến những thứ quỷ dị trên người Bàng Hải Húc, với những người bị hại bị giết chết, thân phận của hắn ta hẳn không cần nói cũng biết.

Nghĩ đến phía sau lớp da người của Bàng Hải Húc cũng cất giấu vô số ánh mắt tà linh như vậy.

Bởi vì mắt tà linh ẩn núp trong da thịt vậy nên Lãnh Nguyệt mới không phát hiện ra sự tồn tại của chúng, nói cách khác, lúc trước những con mắt tà lịnh bị Hạ Thiên Kỳ phát hiện và tiêu diệt trên thắt lưng của Bàng Hải Húc chẳng qua chỉ là một sơ hở mà bọn quỷ vật cố ý để lại mà thôi.

Còn chuyện Bàng Hải Húc nói có cảm giác bị theo dõi, hay là cái loại băng thu hình giám sát bị hỏng hoàn toàn đều là lừa gạt bọn họ.

Đây cũng là lý do tại sao hắn và những nhân viên ở đồn công an không nhận được ghi chép các tin báo. Bởi vì từ đầu đến cuối, Bàng Hải Húc luôn nói dối.

"Những thứ quỷ dị đáng chết này, đúng là quá gian xảo."

Nhớ tới ít ngày trước, bọn họ rất tin tưởng Bàng Hải Húc không hề nghi ngờ gì, lại hoàn toàn chẳng hay biết gì, Hạ Thiên Kỳ chỉ muốn đập đầu tự tử ngay, lần nữa lần nữa bị bọn quỷ vật này đùa giỡn.

Tuy nhiên, nếu bây giờ hắn đã tiêu diệt được "Trịnh Khiết", hơn nữa lại phát hiện bí mật của bọn chúng vậy thì hẳn cũng đã đén lúc thu lưới rồi.

Nhưng trước mắt còn có một nghi vấn làm hắn rất đau đầu, đó là quỷ vật ngụy trang thành Bàng Hải Húc tại sao lại phải lăn lộn bên cạnh bọn họ?

Dẫu sao bọn chúng chỉ đơn thuần là muốn giết người, hay đơn giản là muốn lột da người thôi cũng được. Chúng chỉ cần che giấu giết từng người từng người, thu thập từng tấm da người là được, tại sao còn muốn trêu chọc bọn họ?

Chuyện này giống như trộm đồ vậy, người không biết, quỷ không hay bị trộm là được. Tại sao còn muốn đi ngang đồn cảnh sát, hơn nữa lại còn chào hỏi với người bên trong?

Chuyện này suy nghĩ một chút thì thật không hiểu được, mặc dù quỷ vật làm việc vốn dĩ chẳng có gì để suy nghĩ, nhưng nếu đã dính dáng đến án hình sự vậy thì chuyện quỷ vật giết người lột da này hẳn là có tính toán.

Tạm thời Hạ Thiên Kỳ không nghĩ ra điểm mấu chốt, trên thực tế so với những chuyện này trước mắt hắn còn có chuyện quan trọng hơn phải làm, đó là nói chân tướng cho Lãnh Nguyệt biết.

Gần 11 giờ tối, đèn nhà Bàng Hải Húc vẫn sáng trưng, Lãnh Nguyệt, Mẫn Mẫn và Nam Cung Vân tất cả đều tập trung trong phòng ngủ kia, còn Bàng Hải Húc ngồi trên giường ngáp liên tục, nhìn dáng vẻ giống như không chịu được nữa.

"Tôi thật sự là không trụ nỗi nữa, có thể cho tôi ngủ một lúc không?"

Bàng Hải Húc hơi do dụ một chút, lúc này cũng thỉnh cầu ba người đang ngồi trong phòng.

"Ngủ cái rắm mà ngủ, trước không phải đã nói với anh rồi sao, cả đêm hôm nay anh phải mở to mắt cho tôi."

Lưu Ngôn Mẫn cũng không chiều theo ý Bàng Hải Húc, mặc dù hắn ta với Hạ Thiên Kỳ thường hay cãi nhau, cũng nhiều lần giễu cợt năng lực của hắn không đủ nhưng đối với năng lực phân tích tình huống trong nhiệm vụ thì hắn ta rất công nhận.

Nếu Hạ Thiên Kỳ đã luôn nhấn mạnh là không thể để Bàng Hải Húc ngủ vậy thì hắn cũng đừng hòng được chợp mắt.

Lãnh Nguyệt và Nam Cung Vân nghe xong cũng không nói gì, dẫu sao loại việc xấu xa này ngoài Lưu Ngôn Mẫn nói ra không ai thích hợp hơn.

Bàng Hải Húc thấy sắc mặt Lưu Ngôn Mẫn thiếu thiện cảm, hắn bĩu môi cũng không nói thêm gì nữa, chẳng qua trong đôi mắt chợt lóe sáng lên rồi hắn cúi đầu xuống không biết suy nghĩ chuyện gì.

Mọi người ai cũng không để ý đến hắn nữa, cùng nhàm chán chờ đợi ở trong phòng.

"Mọi người nói Đông Thiên Kỳ có đáng tin không đây, cũng đã hai ngày rồi. Bên kia còn chưa có tin tức gì.

Tôi đoán chừng là anh ta chẳng chịu làm chuyện chính sự, chỉ lo suy nghĩ làm sao lấy lòng người đẹp.

Tuy nhiên tôi chỉ hơi buồn bực một chút, con gái bây giờ mắt có vấn đề hết sao, đàn ông đầu đội trời chân đạp đất không thích, hết lần này đến lần khác thích những loại gì *, mới tức cười."

Mặc dù Lưu Ngôn Mẫn không nói rõ, nhưng "*" thoát ra từ miệng hắn ta hẳn là nhằm vào Lãnh Nguyệt, còn cả Hạ Thiên Kỳ nữa. Có thể Lãnh Nguyệt không hiểu được hàm ý trong lời nói, nên cũng không có phản ứng gì, chỉ có Nam Cung Vân là quay đầu trợn mắt nhìn Mẫn Mẫn một cái:

"Anh nói nhảm nhiều quá rồi, Thiên Kỳ so với anh mạnh hơn nhiều, như anh cả ngày chỉ biết nói khoác lác."

"Tiểu Vân, cô có dám vì tôi mà lên tiếng không, hai chúng ta dù sao cũng được xem là tình sâu nghĩa nặng."

Lưu Ngôn Mẫn có chút khó chịu khi Nam Cung Vân luôn nói giúp Hạ Thiên Kỳ và Lãnh Nguyệt, nhưng hắn ta cũng không dám nói gì cô.

Trong lúc hai người nói chuyện thì bảng vinh dự của Lãnh Nguyệt đột nhiên nhận được một tin, đây là tin do Hạ Thiên Kỳ gửi đến, chỉ có một dòng ngắn ngủi:

"Bàng Hải Húc là quỷ."

 
Bình luận
Chủ đề Tác giả
Thiên Ngoại Tiên
Ban quản trị
Chưởng Môn
Thg 11
1,307,702
148
Linh thạch
557,552
Chương 229: Là hắn

Dịch: Dịch Gia

Nhận được tin này, Lãnh Nguyệt vốn đang dựa vào cửa sổ bỗng nhiên thay đổi thái độ, nói với Nam Cung Vân và Lưu Ngôn Mẫn đang cãi nhau:

"Đóng cửa lại."

Đột nhiên Lãnh Nguyệt lên tiếng, Mẫn Mẫn và Nam Cung Vân có chút khó hiểu, dẫu sao trước giờ hắn ta cũng luôn im lặng như vàng, rất ít khi chủ động mở miệng.

Lưu Ngôn Mẫn rất coi thường Lãnh Nguyệt, hiển nhiên sẽ không nghe theo mệnh lệnh của Lãnh Nguyệt, nhưng Nam Cung Vân thì như cảm giác được điều gì đó, gật đầu một cái rồi đóng cửa phòng ngủ lại.

Còn Bàng Hải Húc ở trên giường lúc này cũng cảm thấy điểm khác thường trong phòng, lúc này gã từ trên giường leo xuống, nói với bọn người Lãnh Nguyệt:

"Chết ngộp tôi rồi, tôi phải đi vệ sinh."

Vừa nói vừa đi đến cạnh cửa, nhưng lại bị Lãnh Nguyệt chặn lại.

"Anh không đi được."

"Rốt cục các anh muốn làm gì, đã không cho tôi ngủ ngay cả vệ sinh cũng không được đi? Là tôi mời các anh đến bảo vệ tôi hay là hành hạ tôi!"

"Cũng phải xem mày là thứ gì đã."

Nghe những lời này của Lãnh Nguyệt, sắc mặt Bàng Hải Húc bỗng chốc thay đổi, cũng không chạy đến cửa vào và liều mạng chạy về phía cửa sổ, xem bộ dạng giống như muốn đập nát cửa sổ để bỏ chạy.

Cho đến khi thấy Bàng Hải Húc muốn bỏ trốn, Lưu Ngôn Mẫn và Nam Cung Vân mới bừng tỉnh nghĩ đến chuyện gì đó, sau đó cùng nhau tiến về cửa sổ, kết hợp với Lãnh Nguyệt trước sau bao vây đường chạy của Bàng Hải Húc.

"Các người muốn làm gì?"

Bàng Hải Húc vẫn giả bộ sợ hãi như trước, còn Lãnh Nguyệt cũng không muốn nói nhảm nữa, lúc này rút ra một thanh kiếm từ bên hông, sau đó liên tiếp xuất ra một số chiêu thức, làm xuất hiện một tầng sương mùa bao bọc lưỡi kiếm.

Mũi kiếm làm cho khuôn mặt Bàng Hải Húc vặn vẹo đến cực điểm, thét lên một tiếng rồi hướng về phía cửa sổ nơi Nam Cung Vân đang trấn giữ.

Hắn cho rằng Nam Cung Vân là "trái hồng nhũn", nhưng đời nào Nam Cung Vân lại dễ đối phó như vậy, cô rất nhanh xuất ra những lá bùa, mười mấy là bùa phát sáng giống như mưa kiếm tấn công, thoáng chốc đã vây khốn Bàng Hải Húc lại.

Cùng lúc đó, Lãnh Nguyệt cũng nhảy lên một bước, sau đó dùng kiếm chém vào đầu Bàng Hải Húc.

Đầu Bàng Hải Húc rơi xuống đất, nhưng cơ thể vẫn như trước giãy giụa muốn chạy trốn, cuối cùng bị hai cánh tay quỷ hóa của Lưu Ngôn Mẫn hạ gục nằm trên đất.

Thấy Bàng Hải Húc đã bị khống chế, Lãnh Nguyệt mới từ cuống họng, lột tấm da người trên cơ thể hắn ra.

Sau khi tấm da người bị cởi ra, thì lộ ra hàng trăm con mắt đang trừng trừng nhìn bọn họ.

"Mắt tà linh! Tại sao có thể có nhiều mắt tà linh như vậy!"

Khi nhìn thấy nhiều ánh mắt tà linh lớn lên trong thịt Bàng Hải Húc như vậy, Nam Cung Vân và Lưu Ngôn Mẫn đồng thời kêu lên, không nghĩ đến chuyện cổ quái kia lại xuất hiện ở đây. Truyện Mạt Thế

Không chỉ hai người kia kinh ngạc mà Lãnh Nguyệt cũng có chút ngạc nhiên, bởi vì năng lực mắt tà linh là nhờ "ký sinh" chứ không phải là nhập xác, cho nên trừ phi phát hiện sự tồn tại của bọn chúng bằng không khó mà thấy được.

Nhưng với hiểu biết của hắn, nhiều mắt tà linh như vậy là lần đầu tiên hắn ta thấy.

"Đây là trùng hợp hay là..."

Lúc tâm tư Lãnh Nguyệt đang đặt vào những con mắt tà linh kia, Lưu Ngôn Mẫn không khỏi nghi ngờ hỏi Lãnh Nguyệt:

"Tại sao anh chắc chắn Bàng Hải Húc là quỷ? Rõ ràng trước đó chúng ta đều không phát hiện ra điều gì."

"Là hắn nói cho tôi."

Vừa nói, Lãnh Nguyệt vừa nâng cổ tay lên tỏ ý với Nam Cung Vân là Lưu Ngôn Mẫn là chuyện này do Hạ Thiên Kỳ nhắc nhở hắn.

"Là Thiên Kỳ phát hiện? Làm sao anh ta biết được chứ?"

"Xem ra lần này Đông Thiên Kỳ lại lập công rồi, nhưng chuyện này không đúng lắm, nếu Bàng Hải Húc là do quỷ mị mắt tà linh tạo thành, vậy thì còn cần tìm kiếm sự giúp đỡ làm gì, báo án làm gì? Đây không phải là rất mâu thuẫn sao?"

Lưu Ngôn Mẫn càng nói càng thấy khó hiểu, Nam Cung Vấn thấy Lãnh Nguyệt cũng không biết, suy nghĩ một chút rồi nói:

"Bây giờ Thiên Kỳ đang ở đâu? Hay chờ anh ta đến, gặp mặt rồi hỏi đi."

Nghe vậy, Lưu Ngôn Mẫn không khỏi thúc giục Lãnh Nguyệt và Nam Cung Vân:

"Bây giờ gọi ngay cho Đông Thiên Kỳ, hỏi rõ là chuyện gì xảy ra."

Nhưng Nam Cung Vân vừa muốn gọi cho Hạ Thiên Kỳ thì hắn đã nhanh hơn một bước mà gọi đến trước, chẳng qua cuộc điện thoại này là gọi cho Lãnh Nguyệt:

"Nguyệt Nguyệt, anh nói rõ chuyện này đi, vật tà linh này có thể bị con người chi phối sai? Hoặc là có thể tự nuôi?"

"Anh nghi ngờ những thứ tà linh này là do con người tự nuôi?"

"Quả thật tôi có nghi ngờ chuyện này, anh xem có có khả năng không?"

"Có thể." Lãnh Nguyệt khẳng định.

"Nuôi xác chết."

"Là nuôi xác chết phải không?"

Hạ Thiên Kỳ và Lãnh Nguyệt gần như nói đồng thời.

"Tôi biết, anh nói với Mẫn Mẫn và Nam Cung Vân tôi biết người đứng sau trò này ở đâu!"

Ngắt cuộc gọi với Hạ THiên Kỳ, Lãnh Nguyệt vội dùng một cây đuốc pháp thuật thiêu rụi những ánh mắt tà linh sống nhờ trên cơ thể Bàng Hải Húc.

Cùng lúc đó, bảng vinh dự trên cổ tay mỗi ngời đều tăng thêm 5 điểm vinh dự, có thể thấy là đã giải quyết thành công nhiệm vụ.

"Kết thúc rồi?" Nam Cung Vân có chút khó tin nói.

"Vẫn chưa."

Lãnh Nguyệt nhớ đến lời nhắc nhở của Hạ Thiên Kỳ trong điện thoại vừa rồi, lúc này lại nghe hắn ta nói:

"Chúng ta còn phải đến một chỗ, tìm một người..."

Hạ Thiên Kỳ lái xe nhanh chóng đưa Triệu Tĩnh Thù nhanh chóng đến chỗ Lưu Chí Đào trong nhiệm vụ linh dị này, riêng chuyện điểm thưởng lần này hắn và Triệu Tĩnh Thù cũng vừa mới nhận được.

Với 5 điểm vinh dự này, Triệu Tĩnh Thù vẫn kích động không ngừng, còn Hạ Thiên Kỳ lại nhận được 9 điểm.

Cái này cũng giống với suy đoán của hắn trước đó, 5 điểm vinh dự là lương cơ bản, bởi vì lần này hắn là đội trưởng nên tính thêm mỗi người một điểm vinh dự hoa hồng nữa.

Vậy nên, 5 điểm lương cơ bản cộng thêm 4 điểm hoa hồng tổng cộng hắn có được 9 điểm vinh dự.

Mặc dù chuyện này đã kết thúc khi những con mắt tà linh kia biến mất, nhưng Hạ Thiên Kỳ cảm thấy nếu người kia không chết thì chuyện này cũng chưa thể kết thúc.

Lưu Chí Đào ở trong một căn phòng trên tầng ba sở Sự Vụ, Hạ Thiên Kỳ và Triệu Tĩnh Thù sau khi bước xuống khỏi xe thì nhanh chóng chạy đến ngoài cửa sở Vụ Sự.

Đứng ở ngoài cửa, có thể thấy đèn điện bên trong yếu ớt, cũng không gõ cửa, Hạ Thiên Kỳ trực tiếp quỷ hóa hai cánh tay, đập cánh cửa thành hai khúc.

"Tôi đã đánh giá thấp các người, so với dự đoán của tôi các người còn khó đối phó hơn, hơn nữa đến cũng nhanh."

Hạ Thiên Kỳ và Triệu Tĩnh Thù vừa bước vào, đã thấy Lưu Chí Đào ngồi ngay ngắn trước bàn làm việc của hắn, ánh mắt âm trầm nhìn bọn họ.

"Là do tao cảm thấy quỷ vật thật đáng ghét, rất đáng chết, nhưng bây giờ tao cảm thấy, trong số những người đáng chết hẳn là cũng nên tính kẻ nuôi xác chết như bọn mày."

Hạ Thiên Kỳ vừa dứt lời đã muốn xông đến, nhưng lúc này lại đột nhiên nghe Lưu Chí Đào cười lạnh một tiếng:

"Bọn mày muốn giết tao chả lẽ dễ dàng như vậy, mày cho rằng một tên nuôi xác chết như tao trong tay chỉ có mấy con mắt tà linh vô dụng kia sao?"

 
Bình luận
Top Bottom