Chào mừng bạn đến với Diễn Đàn Truyện!

Để có thể sử dụng đầy đủ chức năng Diễn Đàn Truyện, vui lòng bạn Đăng Nhập. Nếu đây là lần đầu tiên bạn đến với Diễn Đàn Truyện, vui lòng Đăng Ký. Việc Đăng Ký là hoàn toàn miễn phí.

Đăng Ký!
Vong Ngã Chi Cảnh
Ban quản trị
Ban Quản Trị
Bài viết
84
Điểm cảm xúc
48
Điểm thành tích
17
Linh thạch
1,352
1652370523629.jpeg

Crazy Love
Tác giả: Ngọc Lục Bảo (Angelskim)
Tình trạng: Hoàn Thành
--- ✔ ---


*Paring : YooSu.
*Rating : T.
*Warning : Nếu bạn dị ứng với fanfic, hay với cp YooSu thì xin mời click back.
*Category : SA.
*Length : Oneshot.

*Songtheme: Crazy love (DBSK). (khuyến khích nghe khi đọc)
*Sumary: Baby, my heart beats for you!
P/S: Nửa đêm phát kẹo đường :)))))
 
Vong Ngã Chi Cảnh
Ban quản trị
Ban Quản Trị
Bài viết
84
Điểm cảm xúc
48
Điểm thành tích
17
Linh thạch
1,352
Crazy Love

Tôi là Park Yoochun, giới tính: nam, hai lăm tuổi, vừa tốt nghiệp đại học Harvard. Tôi là cậu chủ của tập đoàn kinh tế P&P, tập đoàn lớn thứ hai Hàn Quốc. Không phải là tôi tự cao đâu, nhưng sự thực là từ trẻ con ba tuổi đến bà già tám mươi, chẳng ai cưỡng lại được sức hút của Park Yoochun tôi cả. Uhm, chính là nhà tôi chỉ hơi giàu một tí, tôi cũng chỉ hơi cao một tí, hơi đẹp trai một tí, hơi galant một tí, hơi phong độ một tí thôi mà. Ấy thế mà lượng người hâm mộ tôi đã nhiều không thể đếm xuể. Tôi đi đến đâu là các cô gái từ xấu đến đẹp bám theo đến đó. Tôi đã từng gặp vài phiền phức nho nhỏ vì đám "fan cuồng" này. Tất nhiên, với bản lĩnh của mình thì chút phiền phức ấy chả thấm vào đâu, nhưng là từ đó tôi rút ra một triết lý: "Đôi khi đẹp trai quá cũng khổ(!)"

Lại nói, tôi vừa tốt nghiệp đại học, còn chưa kịp ăn chơi thỏa thích đã bị ba mẹ lôi cổ về Hàn. Các bạn không đọc nhầm đâu. Chính xác là mẹ đã nắm cổ áo tôi mà lôi ra sân bay đấy. Mặc dù có hơi mất hình tượng một chút, nhưng vẫn còn hơn là làm trái ý mẹ để rồi sau đó bị khóa hết tài khoản.

Ngay sau khi về nước, tôi đang định tới mấy bar nổi tiếng để giao lưu văn hóa một chút thì mẹ không nói hai lời kéo tôi lên xe đi dự tiệc. Đó là bữa tiệc chúc mừng sự hợp tác thành công giữa tập đoàn P&P của gia đình tôi với tập đoàn thương mại Diamonds. Haizzz~ Tôi là tôi không thích những buổi tiệc thế này đâu, làm gì cũng phải ra vẻ, đến cả nụ cười cũng đầy toan tính. Vẫn là ở bar thì thoải mái hơn. Nhưng là, chính tại nơi đây tôi đã gặp một người mà sau này trở thành vợ yêu của tôi đấy. Cậu ấy tên là Kim Junsu.


Lần đầu tiên nhìn thấy Kim Junsu, tôi biết mình thật may mắn khi tới dự tiệc cùng mẹ. Ngay giây phút ánh mắt tôi bắt được bóng hình của Junsu, tôi đã bị sét đánh cháy đen thui. À, ý tôi là tôi đã gặp "tình yêu sét đánh". Cảm giác lúc đó thực sự rất vi diệu. Tôi biết rằng có thể gặp cảm giác này một lần đã là không uổng phí cuộc đời rồi.

Ừm, bạn đã từng đọc cuốn "Breaking Dawn" trong series tiểu thuyết "Twilight" của Stephenie Meyer chưa? Cảm giác của tôi tương đối giống với cảm giác của Jacob Black khi nhìn thấy Renesmee. Đó là cảm giác tất cả mọi sợi dây ràng buộc tôi với thế giới này bỗng chốc tan biến, một sợi dây liên kết mới được sinh ra và giữ cho tôi không bị trôi dạt vào hư vô. Chỉ một sợi dây mỏng manh thôi, nhưng nó chắc chắn giống như hàng trăm hàng ngàn sợi dây thép vậy. Sợi dây này nối tôi với một người duy nhất: Kim Junsu.

Lúc đó, trong mắt tôi Kim Junsu chính là trung tâm của vũ trụ, là mặt trời trong Thái Dương hệ. Tôi nhìn thấy toàn bộ vũ trụ đều quay xung quanh cậu ấy. Lực hút của trái đất không thể giữ tôi lại. Tôi biết mình được giữ lại là bởi Kim Junsu.

Khuôn mặt dễ thương của Junsu, đôi mắt nâu ấm áp của cậu ấy, nụ cười thiên thần của cậu ấy, giọng nói khàn khàn truyền cảm của cậu ấy,… tất cả khiến toàn thân tôi nóng bừng. Tôi có cảm giác như cả người đều được ánh mặt trời chiếu sáng. Và mặt trời của tôi, trung tâm thế giới của tôi, chính là Kim Junsu.


Cho đến tận bây giờ tôi vẫn không thể nhớ được bằng cách nào tôi có thể tới và bắt chuyện với Junsu. Trong trí nhớ vốn vô cùng tốt của tôi chỉ đọng lại vẻn vẹn tiếng cười khúc khích và khuôn mặt bừng sáng của cậu ấy. À, hình như còn có ánh mắt chứa hai phần ngạc nhiên và tám phần khinh bỉ của Kim Jaejoong thì phải. Có điều tôi chẳng cần quan tâm đến quá trình, chỉ cần kết quả là tôi đã làm quen được với Junsu, thế là đủ rồi.

Mãi sau này, khi đã ở bên nhau, qua rất nhiều lần bị tôi gặng hỏi, Junsu mới nói cho tôi vì sao cậu ấy lại cười như thế, và vì sao Kim Jaejoong lại nhìn tôi một cách khinh thường. Nghe xong đến chính tôi cũng cảm thấy thật mất mặt. Thế nên tôi sẽ không kể lại cho các bạn đâu.
.
.
Sau hôm đi dự tiệc, tâm trí tôi lúc nào cũng tràn đầy hình bóng của Junsu. Đến chính tôi cũng chẳng rõ, vì sao tôi có thể gặp tình yêu sét đánh với cậu ấy. Nhưng không rõ là một chuyện, quyết tâm theo đuổi Junsu lại là chuyện khác. Đùa à. Park công tử nổi tiếng đa tình là tôi đây, trong hàng vạn hàng triệu người mới tìm được người khiến trái tim này thực sự rung động, nếu không nắm bắt ngay cơ hội thì về già chỉ còn cách ngồi khóc trong thầm lặng thôi.

Vì thế cho nên, tôi tận dụng mọi nguồn tin trong nhà, cuối cùng cũng tìm hiểu được tương đối đầy đủ về Junsu. Cậu bằng tuổi tôi, nhưng sinh sau tôi nửa năm, sinh ra và lớn lên tại Gyeonggi-do, tốt nghiệp loại ưu đại học Myongji và đang làm trợ lý cho Tổng giám đốc Kinh doanh tập đoàn Diamonds - Kim Jaejoong. Junsu hiện đang sống trong khu chung cư ở gần trụ sở của Diamonds. Tuy có khá nhiều người theo đuổi, cả nam lẫn nữ, nhưng cậu vẫn chưa chính thức chấp nhận ai cả.

Sau khi biết rõ về Junsu tôi đã lập ra hẳn ra kế hoạch chi tiết để chinh phục cậu ấy. Đầu tiên tôi xin mẹ cho làm trợ lý của bà ở tập đoàn, với lý do là muốn làm quen công việc trước khi chính thức tiếp nhận chức vụ Tổng giám đốc. Mới đầu mẹ nhìn tôi với ánh mắt vô cùng nghi ngờ. Đùa, con trai mẹ đâu phải loại chỉ biết ăn chơi chứ? Mẹ nhìn như vậy khiến lòng tự trọng của con bị tổn thương nghiêm trọng đấy! Cuối cùng, sau cả nửa ngày bị mẹ vặn hỏi, tôi rất không tình nguyện đem chuyện của mình ra kể. Nghe xong mẹ đột nhiên rơm rớm nước mắt nhìn tôi, bảo: "Con yêu, cuối cùng con cũng chịu tỉnh ngộ rồi ư? Con thực sự đã động tâm rồi sao? Tốt! Mẹ chán ngấy việc ngày ngày phải chứng kiến mấy cô bạn gái của con khóc lóc đòi tự tử rồi. Mẹ ủng hộ con với cậu Junsu kia.". Xem xem, sao mẹ có thể nói như thế chứ? Chẳng qua là con trai mẹ quá quyến rũ nên các cô ấy không nỡ xa con mà thôi.

Ách, hơi bị lan man rồi. Sau khi trở thành trợ lý của mẹ, quá trình tiếp cận Kim Junsu của tôi bắt đầu. Vì P&P và Diamonds hợp tác trên rất nhiều lĩnh vực, cho nên hai phía thường xuyên có những cuộc đàm phán trực tiếp. Tôi, với tư cách là trợ lý của Chủ tịch, rất nghiễm nhiên có thể xen vào mọi cuộc đàm phán của hai bên. Như vậy tôi có thể thường xuyên nhìn thấy Junsu, thường xuyên nói chuyện với cậu ấy.


Không thể không nói, yêu một người và theo đuổi người ấy là một việc hết sức ý nghĩa. Các bạn cứ nhìn tôi mà xem. Sáng nào tôi cũng lái xe hơn nửa tiếng đồng hồ tới khu chung cư mà Junsu sống, sau đó chạy bộ cùng cậu ấy. Mấy ngày đầu thấy tôi cậu ấy có vẻ ngạc nhiên, nhưng tôi bảo Junsu à, không khí thể dục ở khu nhà cậu rất tốt, tôi rất thích, nên tôi sẽ thường xuyên tới đây chạy bộ. Cậu ấy tròn mắt nhìn tôi, rồi đột nhiên cười rất tươi, nói: vậy thì hay quá, tôi cũng muốn có người chạy cùng. Được lời như cởi tấm lòng, tôi đương nhiên không thể phụ tấm lòng của Junsu, cho nên bất kể ngày nắng hay mưa tôi đều tới rủ cậu ấy chạy thể dục. Tất nhiên ngày mưa thì Junsu sẽ mời tôi vào nhà, thế là tôi tiếp tục không khách khí nhận lời, thuận tiện còn có thể đưa cậu ấy đi làm nữa.

Sau mấy ngày chạy bộ cùng Junsu, tôi rút ra được hai kết luận quan trọng: Một, Junsu có S-line thật quyến rũ. Hai, tôi cần phải đi tập gym gấp. Chính là vì so với tôi Junsu có nhiều cơ bắp hơn. Mặc dù không phải cứ có cơ bắp thì sẽ mạnh hơn, nhưng là nếu so về ngoại hình, thì rõ ràng là tôi hơi thua thiệt một tí. Như vậy thật là quá mất phong độ seme rồi.


Vậy là tôi lập một thời gian biểu tóm tắt như sau: Sáng chạy bộ cùng Junsu, có thể ăn sáng cùng cậu ấy, có thể đưa cậu ấy đi làm, sau đó tới công ty; buổi trưa phóng xe tới Diamonds để ăn cùng Junsu, rồi lại trở về công ty; chiều chăm chỉ đi tập gym; tối lên mạng chat với Junsu, hoặc là rủ cậu ấy đi chơi. Tóm lại, một ngày của tôi phần lớn thời gian đều dành cho Junsu.

Tất nhiên, đó chỉ là kế hoạch của tôi mà thôi. Thực tế là số ngày tôi thực hiện được đầy đủ mọi việc như thời gian biểu ở trên chỉ đếm trên đầu ngón tay. Lý do không phải vì tôi, mà là từ phía Kim Jaejoong – sếp của Junsu. Anh ta dường như không thích ăn trưa trong công ty, cho nên thường đưa Junsu đi ăn ngoài, mỗi hôm một chỗ. Đã thế, buổi tối Junsu hay bị Kim Jaejoong bắt ở lại tăng ca, khiến cho cậu ấy luôn về muộn, tôi có muốn rủ đi chơi cũng khó.

Tôi cũng đã thử nhiều cách khác để có nhiều thời gian ở bên Junsu hơn, nhưng lần nào cũng là Kim Jaejoong xen vào phá đám. Tôi rủ Junsu đi nghỉ cuối tuần, thì Kim Jaejoong lù lù xuất hiện, mặt dày nói rằng đi đông mới vui. Tôi hẹn Junsu đi ăn vào buổi tối mà cậu ấy rảnh, thì Kim Jaejoong không hiểu tại sao cũng có mặt ở nhà hàng đó, và lại mặt dày chuyển đến ngồi cùng bàn với chúng tôi, đến cuối cùng tiền ăn toàn bộ lại do tôi trả. Nếu chỉ một vài lần tôi còn bỏ qua, nhưng lần nào cũng như lần nào, Kim Jaejoong luôn luôn đóng vai kỳ đà, thì cho dù tôi có ngu ngốc thế nào cũng sẽ đi đến kết luận: Kim Jaejoong thích Junsu.

Sau khi có kết luận này, tôi thực sự lo lắng. Junsu ngây thơ như vậy, trong sáng như vậy, nếu như mắc bẫy của con người vừa giảo hoạt vừa mặt dày Kim Jaejoong này, thì chẳng phải sẽ phí một đời trai của cậu ấy ư? Cho nên, tôi đã lập tức đưa ra quyết định, không thể chần chừ thêm được nữa, phải nhanh chóng tỏ tình với Junsu, cho cậu ấy biết tình yêu tôi dành cho cậu ấy sâu đậm đến thế nào, thuận tiện vạch rõ bộ mặt yêu tinh của tên Kim Jaejoong.

Nếu như vận khí của tôi tốt đến mức biến thái, thì nhất định sau khi nghe lời tỏ tình của tôi, Kim Junsu sẽ ngả vào lòng tôi mà nói: "Kỳ thực, em cũng yêu anh từ cái nhìn đầu tiên!". Sau đó biết đâu lại có thêm mấy màn giao lưu tình cảm nồng thắm dành cho người trên 18 tuổi(!!!). Còn nếu như vận khí không được tốt lắm, thì có thể Junsu sẽ đắn đo, sẽ nói với tôi rằng hãy cho cậu ấy thời gian suy nghĩ. Lúc đó, tôi khẳng định là sẽ nắm lấy tay cậu ấy, hai mắt long lanh tràn ngập tình cảm, hướng về cậu ấy nói: "Junsu, em muốn suy nghĩ bao lâu cũng được. Anh nguyện ý chờ em suốt đời!". Sau đó, rất có thể Junsu sẽ cảm động tấm chân tình của tôi mà đồng ý cho tôi nắm tay, ôm ấp thậm chí là trao cho tôi nụ hôn đầu của cậu ấy(!). Haizzz~ Còn nếu như… nếu như tôi quả thực bị ông thần xui xẻo nhìn trúng, thì Junsu có thể thẳng thừng từ chối tôi, tệ hơn là cậu ấy lại thích Kim Jaejoong. Nếu là vậy, tôi mặc dù rất đau lòng, nhưng vẫn tình nguyện âm thầm đi theo Junsu, âm thầm bảo vệ cậu ấy không bị tên sếp giảo hoạt kia lợi dụng.


Tôi mất nguyên một tuần để chuẩn bị cho việc tỏ tình với Junsu. Tôi muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo, và phải gây được ấn tượng mạnh với cậu ấy. Thế là vào một sáng chủ nhật, chính là ngày 29 tháng 7, tôi như mọi hôm vẫn tới rủ Junsu chạy bộ. Lúc chạy qua công viên, tôi kiếm cớ kéo cậu ấy vào ngồi lên đu quay mặt trời (mà tôi đã thuê riêng từ trước). Junsu rất không tình nguyện ngồi cùng tôi. Cậu ấy hậm hực nói tôi là đồ trẻ con, nhưng tôi chỉ cười nói đôi khi trẻ con một chút cũng tốt. Chiếc đu quay bắt đầu khởi động. Tôi lập tức tán chuyện lung tung để thu hút sự chú ý của Junsu. Khi buồng chúng tôi ngồi chạm đến điểm cao nhất, chiếc đu quay bỗng dừng lại. Junsu giật mình, có phần lo lắng nhìn tôi. Tôi liền trưng ra nụ cười quyến rũ hiệu suất 200% của mình, nói:

"Junsu, không sao đâu. Đã có tôi rồi. Cậu nhìn về phía kia xem."

Tôi chỉ cho Junsu thấy khu vực quảng trường ở gần công viên. Cậu ấy nghi hoặc nhìn theo, rồi tròn mắt ngạc nhiên. Giữa khu quảng trường đó, giờ đã có một trái tim lớn xếp bằng hoa hồng, mà tôi đảm bảo là đủ 9999 bông. Dưới trái tim là dòng chữ: "Park Yoochun yêu Kim Junsu", mà tôi đã thuê mấy trăm người xếp thành. Trong lúc Junsu còn chưa hết ngạc nhiên, thì tôi nhẹ nhàng ôm cậu ấy từ đằng sau, thì thầm vào tai cậu ấy:

"unsu à, anh đã yêu em từ cái nhìn đầu tiên, và ngày càng yêu em hơn mất rồi. Em đồng ý làm người yêu anh nhé?"

Một thoáng im lặng, chắc là Junsu đang bối rối đây mà. Nhưng cậu ấy cũng không hề đẩy tôi ra, chứng tỏ hy vọng của tôi rất lớn đúng không?

Đột nhiên, Junsu quay lại, nhéo vào tay tôi một cái, hỏi:

"Park Yoochun, anh đã từng nói như thế với bao nhiêu người rồi?"

Tôi ngạc nhiên:

"Không có a~"

Cái này là sự thật. Tôi chưa từng nói yêu ai từ cái nhìn đầu tiên cả, Junsu là người duy nhất. Nhưng cậu ấy lại bĩu môi:

"Hứ, anh tưởng tôi không biết gì về đám bạn gái cũ của anh hả? Anh đã từng có bao nhiêu cô rồi?"

"Uy, Junsu, đó là quá khứ rồi. Hiện tại và tương lai của anh chỉ có duy nhất em mà thôi. Anh chưa từng yêu ai như em cả. Không, trước kia không thể tính là yêu được, chỉ có em là người anh yêu thôi. Em xem, trái tim anh chính là đang đập vì em đó."

Junsu lắc đầu, giãy khỏi vòng tay tôi. Nhưng tôi cố sống cố chết ôm chặt cậu ấy không buông, nói:

"Junsu, anh thực sự yêu em mà. Em bảo anh phải làm thế nào để em tin đây?"

Junsu giãy mãi không được, tức giận nhéo vào tay tôi mấy cái, bảo:

"Park Yoochun! Tôi hỏi anh, trước đây anh đã từng hứa hẹn với ai chưa? Hứa sẽ lấy người ta?"

Tôi lập tức lắc đầu:

"Không có mà! Anh hứa hẹn với ai được chứ?"

Đột nhiên, Junsu nhìn tôi rất ấm ức, hai mắt hơi hồng lên, nước mắt như chực rơi xuống. Tôi luống cuống xoa xoa má cậu ấy, lo lắng hỏi:

"Junsu, em đừng khóc, anh nói sai ở đâu ư?"

"Park Yoochun" – Junsu mếu máo – "Anh là đồ thất hứa. Trước khi đi Mỹ anh đã hứa sau này sẽ về tìm tôi. Nếu không phải gặp tôi ở bữa tiệc thì có khi anh đã đi lấy người khác rồi. Tôi ghét anh!"

Tôi ngớ người. Tôi đã từng gặp Junsu rồi ư? Tôi… rõ ràng tôi sang Mỹ từ lúc năm tuổi cơ mà? Ý, khoan đã. Hồi bé tôi từng rất thích một cậu bé cùng lớp gọi là Susu, thậm chí là có hứa sau này sẽ lấy cậu ấy làm vợ. Nhưng hồi đó còn nhỏ, tôi cũng chẳng biết lời hứa hẹn ấy có ý nghĩa gì, chỉ là rất muốn ở bên cậu ấy nên hứa như vậy. Sau này lớn lên, ký ức về quãng thời gian ở Hàn cũng dần dần phai nhạt. Tôi chỉ nhớ rằng đã từng có một người bạn rất dễ thương mà thôi. Nhưng là… Susu… Junsu? Sẽ không trùng hợp như vậy chứ?

Trong lúc tôi miên man suy nghĩ thì Junsu tiếp tục nhéo lên hai cánh tay đáng thương của tôi. Cậu sụt sịt nói:

"Park Yoochun anh đã nhớ ra chưa hả? Cái cậu bé Susu ngày đó đang đứng trước mặt anh đấy. Hic. Lời hứa đó chắc anh đã ném ra khỏi đầu rồi, chỉ có tôi quá ngây thơ nên mới nhớ tới bây giờ. Hic…hic."

Cả người tôi như bị sét đánh, tim nhảy nhót trong lồng ngực. Tôi giữa chặt Junsu, hai mắt phát sáng nhìn cậu ấy:

"Junsu, em nói thật ư? Em vẫn còn nhớ? Tức là em vẫn luôn thích anh đúng không?"

Junsu ấm ức gạt tay tôi ra:

"Hứ. Anh đừng tưởng bở. Tôi ngốc nghếch nên mới nhớ. Mà người tôi nhớ là cậu bé Chunchun chứ không phải anh."

Tôi vui vẻ hôn lên má Junsu, rồi ôm chặt cậu ấy:

"Junsu, anh xin lỗi. Đừng giận anh nhé! Chẳng phải cuối cùng anh vẫn yêu em đó sao? Điều đó chứng tỏ định mệnh của chúng ta là ở bên nhau. Junsu, biết em là cậu bé Susu đó, vậy thì anh nhất định sẽ hoàn thành lời hứa của mình. Anh sẽ lấy những năm tháng hiện tại và tương lai của mình để bù đắp quãng thời gian mà em phải chờ đợi anh, để chứng minh cho em thấy anh yêu em nhiều như thế nào."

Junsu im lặng không nói. Tôi biết cậu ấy nhất định cần thời gian để có thể tin tưởng tôi, cho nên tôi dịu dàng nói tiếp:

"Junsu à, em chưa trả lời ngay cũng được. Anh sẽ dùng hành động để chứng minh những lời anh vừa nói là thật."

Tôi nghe thấy tiếng Junsu ậm ừ, liền bổ sung thêm:

"Uhm, nhưng em cũng phải hứa với anh, sẽ không để ai tiếp cận em đấy nhé. Nhất là tên Kim Jaejoong đó…"

Tôi chưa nói hết câu thì cánh tay lại truyền tới một hồi đau nhức, và giọng nói bất mãn của Junsu vang lên:

"Cái gì mà tên Kim Jaejoong hả? Anh ấy là anh trai tôi."

"Hả?"

Tôi kinh ngạc há hốc mồm. Sao lại thế?

Junsu đập vào tay tôi, nói:

"Đừng có há miệng ra như thế. Mất hình tượng chết được. Jaejoong là anh trai tôi. Vì muốn tự lập nên tôi mới giấu thân phận thật của mình thôi. Cái hồ sơ mà anh điều tra được là do ba tôi làm đấy."

"Thế… thế sao Kim Jaejoong luôn chen vào giữa chúng ta chứ?" – Tôi run run hỏi.

"Còn không phải vì anh ư? Anh ấy sợ anh sẽ dụ dỗ tôi làm chuyện-mà-ai-cũng-biết-là-chuyện-gì-đấy. Danh tiếng của anh trên tình trường không phải ít ỏi gì đâu."

Tôi thực có cảm giác muốn đập đầu vào tường. Thật là mất mặt quá! Sao tôi có thể ghen với anh "vợ" tương lai của mình được chứ? Đã thế còn tỏ thái độ với anh ta nữa. Xong, lần này thì tôi thảm thật rồi. Nghe nói Kim Jaejoong là kẻ thù dai. Xem ra tôi cần cấp tốc thành thực nhận lỗi với anh ta mới được.

Nghĩ thông rồi tôi liền ủy khuất nói:

"Junsu à, chắc chắn là anh Jaejoong hiểu lầm anh rồi. Em ngây thơ trong sáng như vậy, anh sao có thể dụ dỗ em đây? Còn cái gì mà danh tiếng trên tình trường, chẳng qua do anh là mẫu người yêu lý tưởng, cho nên rất nhiều cô gái bám theo anh không nỡ buông thôi. Haizzz! Đẹp trai quá cũng không phải là tội của anh mà~"

Junsu phì cười, lại nhéo vào tay tôi. Ài, sao cậu ấy lại có xu hướng bạo lực thế này? Nhưng thôi, chỉ cần cậu ấy không làm như vậy với ai khác ngoài tôi là được.

"Không biết! Anh phải đền cho tôi!"

Tai tôi như được rót mật, cả người lập tức rơi vào trạng thái phiêu phiêu. Giọng nói khàn khàn mà ngọt ngào của Junsu khiến trái tim tôi nhảy loạn lên. Tôi gật đầu liên tục:

"Được được. Anh đền. Em muốn gì anh cũng làm cho em…"

Junsu đột ngột đẩy tôi ra, miệng cười tươi nói:

"Anh hứa rồi đấy nhé! Sau này anh nhất định phải nghe lời tôi."

Ách, không phải chứ? Sao tôi có cảm giác mình bị mắc bẫy thế nhỉ? Nhưng nhìn nụ cười rạng ngời của Junsu, tôi tự nhủ có rơi vào bẫy của cậu ấy thì tôi cũng cam tâm tình nguyện. Thế là tôi nghiêm túc gật đầu:

"Junsu, sau này anh nhất định sẽ nghe lời em. Nhưng mà… nghe lời có thưởng phải không?"

Junsu chớp mắt:

"Thưởng…"


Không để cậu ấy nói hết câu, tôi lập tức đặt lên môi Junsu một nụ hôn. Chỉ là hôn nhẹ thôi, nếu không tôi sợ sẽ dọa cậu ấy chạy mất. Junsu rõ ràng là kinh ngạc quá mà ngồi im như phỗng. Mãi tới khi tôi luyến tiếc rời khỏi môi cậu ấy, Junsu mới giật mình, đỏ mặt nhéo mạnh vào cánh tay tôi. Tôi đau đến mức cả người co rúm, nhưng trong lòng thì vô cùng hưởng thụ, vì môi Junsu vẫn ngọt như ngày nào. Và tôi biết, cậu ấy nhất định là chấp nhận tôi rồi.
.
.
.

Junsu à, cảm ơn em đã xuất hiện trong cuộc đời anh!
Junsu à, cảm ơn em đã cho anh biết thế nào là tình yêu cuồng say!
Junsu à, cảm ơn em đã cho anh cơ hội. Anh nhất định sẽ mang lại hạnh phúc cho em!
Junsu à, thấy không, trái tim anh đập vì em đó!

Junsu à, anh yêu em!

Hoàn.
 
Sửa lần cuối:
Bình luận
Top Bottom