Cập nhật mới

Chào mừng bạn đến với Diễn Đàn Truyện!

Nếu đây là lần đầu tiên bán đến với Diễn Đàn Truyện, vui lòng Đăng Ký để có thể sử dụng đầy đủ chức năng Diễn Đàn Truyện, nếu đã là thành viên Diễn Đàn Truyện vui lòng Đăng Nhập. Việc Đăng Ký hoàn toàn miễn phí !

Đăng Ký!
Chủ đề Tác giả
Thiên Ngoại Tiên
Ban quản trị
Chưởng Môn
Thg 11
1,307,669
148
Linh thạch
557,037
Quyển 1 - Chương 109: Cứng rắn va chạm

Dịch: Hàn Phong Vũ

Huyết sát quỷ binh như lưỡi liềm máu, phập phồng nhảy lên trong tay Hạ Thiên Kỳ như mạch đập.

Theo sự hấp thụ không ngừng của huyết sát quỷ binh, hắn càng thêm cảm thấy quỷ binh giống như có sinh mạng, mỗi một lần sử dụng, hắn đều có thể cảm nhận rõ ràng tâm tình từ trên truyền đến.

Hoặc là hưng phấn, hoặc là khao khát, hoặc là suy yếu.

Mà giờ này khắc này, khát khao mà Hạ Thiên Kỳ cảm nhận được là đến từ huyết sát quỷ binh.

"Nếu có thể giết chết quỷ vương, ta lập tức dung nhập xương cốt của nó vào, để ngươi cũng thực hiện tấn cấp!"

Huyết sát quỷ binh ban đầu chỉ là do một cọng xương sườn của hắn chế tạo mà thành, về sau này hấp thu một lượng lớn huyết khí và sát khí, nên mới có dáng dấp như ngày hôm nay.

Chẳng qua lúc đó, thực lực của hắn vẫn còn rất yếu ớt, nên quỷ binh tạo từ xương sườn tự nhiên cũng mạnh không đến đâu.

Lại nói tiếp, sở dĩ quỷ binh còn có thể giữ được phong độ trên công dụng cho đến bây giờ, nguyên nhân chủ yếu nhất là vì nó có thể tiêu hao khí huyết sát phong bế trong đó.

Một khi khí huyết sát tiêu hao sạch sẽ, vậy thì quỷ binh gần như không thể sử dụng, nếu không kịp thu hồi lại, sợ là sẽ bị gãy đi.

Trước kia Hạ Thiên Kỳ chưa từng nghĩ đến chuyện này, chỉ là vừa mới cảm nhận được tín hiệu huyết sát quỷ binh truyền cho hắn, hắn mới bừng tỉnh phát hiện, sau khi mình trở thành giám đốc, tăng lên quỷ giáp, tăng lên quỷ vực, duy chỉ có không nghĩ biện pháp tăng lên quỷ binh mà hắn sử dụng nhiều nhất.

Hoặc giả giống như cảm nhận được lời hồi đáp mà Hạ thiên Kỳ đưa ra, lại thấy huyết sát quỷ binh thoáng chốc huyết quang cao ngất, sát khí vô tận từ giữa quỷ binh ầm ầm lao ra, hình thành một thanh huyết ảnh lưỡi hái cao ngút trời, khuấy động tầng mây yên tĩnh phía trên.

"Trảm!"

Kèm theo một tiếng gầm lên của Hạ Thiên Kỳ, huyết sát quỷ binh nối liền huyết ảnh trên bầu trời kia đồng thời nặng nề chém xuống vị trí con quỷ vương kia.

Giờ khắc này, khói bụi trở nên càng thêm cuồng bạo, không gian bị rạch ra một chỗ hổng lành lạnh đáng sợ, hóa thành một cái miệng đỏ như máu, hung hăng nuốt về phía con quỷ vương kia.

Ánh sáng xanh lục trong mắt quỷ vương lóe ra, lúc này vốn là cả thân thể nhỏ thó không đến thước rưỡi trong nháy mắt lập tức tăng vọt lên thành thân hình khổng lồ đến gần năm thước.

Hai cái quỷ trảo nặng nề nâng lên, cuối cùng không tránh không né mà kiên quyết chống lại một cái quỷ thuật của Hạ Thiên Kỳ lúc này muốn tuyệt diệt nó.

"Ầm!"

Kèm theo quỷ thuật ầm ầm rơi xuống, quỷ binh Hạ Thiên Kỳ vung lên chém xuống cũng bổ thẳng lên đầu con quỷ vương kia, hầu như chém đầu con quỷ vương kia thành hai nửa theo đường dọc.

Cả tòa nhà sáu tầng chìm trong một trận đất rung núi chuyển sụp xuống.

Ba người Phương Sơn mất đi sự bảo vệ từ quỷ vực của Hạ Thiên Kỳ, lúc này lần nữa chịu ảnh hưởng bởi quỷ vực của quỷ vương, thực lực đột nhiên hạ xuống đến cấp rất thấp, tất cả đều rơi xuống khó kiểm soát trong mảnh đổ nát ở nơi này.

Pháp vực của Diệp Dương rất giống một tảng đá, vì hắn lúc này đang bị cát đá bay tứ tán bao vây, treo lên ung dung ở giữa không trung, chỉ lộ ra đôi mắt còn đang nhìn chăm chú trận chiến giữa quỷ vương và Hạ Thiên Kỳ.

Cả sáu tầng có hơn phân nửa đều sụp đổ, Hạ Thiên Kỳ nghiến chặt răng, muốn thêm chút hơi sức để hoàn toàn chẻ đôi con quỷ vương kia từ chính giữa.

Nhưng vào lúc này, lại nhìn thấy toàn thân quỷ vương cuối cùng dần bắt đầu trở nên trong suốt, còn như hai cái quỷ trảo nó giơ lên thật cao thì cũng đột nhiên hạ xuống, sau đó chộp lấy quỷ binh của Hạ Thiên Kỳ siết chặt trong tay.

Quỷ binh bị quỷ vương bắt lại, Hạ Thiên Kỳ vốn định thu hồi lại, thế nhưng không đợi hắn kịp thực hiện cái ý nghĩa này, một sức mạnh to lớn hắn hoàn toàn không cách nào phảng kháng lập tức xuyên thấu qua huyết sát quỷ binh đột nhiên truyền tới, trực tiếp bị quỷ vương nhấc lên giữa không trung, hiển nhiên là muốn đập chết hắn.

May mà Hạ Thiên Kỳ không phải loại người không có bao nhiêu kinh nghiệm thực chiến, chỉ dựa vào cường hóa để tiến lên. 

Kinh nghiệm thực chiến của hắn có thể không bằng Lãnh nguyệt, nhưng cũng xem là kinh nghiệm phong phú.

Nên khi hắn vừa mới bị quỷ vương nhấc lên giữa không trung, hắn buông lỏng quỷ binh nắm chặt trong tay một chút, sau đó chân đạp quỷ trí tràn ra từ trong thân thể, nhanh chóng lui về phía sau rất nhanh như chuồn chuồn lướt nước.

Quỷ vương thấy Hạ Thiên Kỳ chạy, nó tức khắc trút hết toàn bộ tức giận lên quỷ binh, lại thấy hai cánh tay nó hung hăng cạy mạnh, quỷ binh lại giống như đồ nhựa không thể chịu nổi một đòn vậy, trực tiếp nứt ra thành hai nữa từ chính giữa.

"Chết tiệt!"

Hạ Thiên Kỳ cảm giác được trên xương sườn dội lên cảm giác đau đớn thấu trời, hắn đau đến mức run lập cập, dù sao huyết sát quỷ binh và hắn xem như là huyết mạch tương liên, nó bị đứt đoạn, chẳng khác nào quỷ vương bẻ gãy một khúc xương sườn của hắn.

Nhìn thoáng qua quỷ binh bị quỷ vương ném ra ngoài như rác, phẫn nộ trong lòng Hạ Thiên Kỳ càng tăng lên, có điều hắn cũng không quá ló lắng về quỷ binh, vì chỉ cần hắn không chết, thì sẽ có biện pháp khiến nó khôi phục như lúc ban đầu.

Chỉ một trận giao phong ngắn ngủi, đủ khiến Hạ Thiên Kỳ cảm nhận được sự khủng bố của quỷ vương.

Quỷ thuật toàn lực không hề có chút tác dụng, gần như chia một thành hai, nhìn qua cũng dễ nhận thấy nó chưa từng bị thương, sức mạnh to lớn cơ bản không thể chống đỡ được.

Đến bây giờ hắn mới hoàn toàn thông suốt, vì sao nói quỷ vương gần như là sự tồn tại giết không chết.

Đối phó quỷ vương, hắn cũng không thể nào dám sử dụng thôn linh, vì từ lúc ở trong nghĩa trang quỷ vương lần trước, chỉ nuốt chửng quỷ chú thôi mà linh hồn anh nhi của hắn cũng có vẻ rất tốn sức, chớ nói chi là linh hồn quỷ vương hoàn chỉnh.

Cho nên không phải vạn bất đắc dĩ, hắn không cân nhắc sử dụng thôn linh.

Huống chi còn có đám người Diệp Dương dưới trận, hắn có thể vạch trần rất nhiều bí mật vốn chỉ dành riêng cho mình.

Dù sao loại năng lực có thể trực tiếp ăn linh hôn con người, cắn nuốt quỷ vật này, thật sự quá mức khủng khiếp, hắn có thể từ không muốn trở thành mục tiêu công kích, lại gặp phải truy sát của toàn bộ đệ nhị vực.

Có điều ngoài thôn linh, hắn còn có năng lực tan rã, và năng lực nuốt chửng của quỷ anh có thể sử dụng, lại thêm quỷ vực kiên cố phòng vệ cho hắn, muốn cuốn lấy con quỷ vương kia trái lại cũng không khó.

Hơn nữa, còn có mấy giám đốc đám người Phương Sơn có thể dùng để hỗ trợ.

"Thanh thủ thêm cho tôi mấy phút."

Giọng nói của Diệp Dương vang lên từ phía sau, Hạ Thiên Kỳ không quay lại nhìn hắn, mà là lần nữa nghênh đón quỷ vương đang sải bước chạy về phía hắn.

Toàn bộ quỷ khí trong thân thể bị Hạ Thiên Kỳ thả ra, sau đó hình thanh hai nắm đấm to hoàn toàn không tương xứng với hình thể của hắn, bắt đầu dùng kỹ năng cận chiến mà hắn am hiểu nhất, nhưng đã lâu không sử dụng qua, vung tay lên lấy cứng đối cứng với con quỷ vương kia.

Quỷ vương nhìn như rất ngốc, thế nhưng khi ở trong quỷ vực của mình, hoàn toàn có thể thay đổi vị trí theo ý của mình, nên thân hình không ngừng lóe lên, khiến Hạ Thiên Kỳ khó mà ứng đối, liên tục bị quỷ vương đánh vào trên quỷ vực, đánh bay ra rất xa.

Lần nữa bò dậy trên mặt đất, Hạ Thiên Kỳ kiểm tra quỷ vực bọc quanh thân thể hắn một chút, mặc dù quỷ vực có chút vết rạn, thế nhưng vẫn còn có thể chống đỡ thêm một trận.

Nhưng ngay khi hắn đang suy tính có nên đi về phía ba người Phương Sơn bên kia, để ba người bọn họ trợ chiến tấn công quỷ vương hay không, lại thấy bóng dáng của quỷ vương lần nữa biến mất ngay tại chỗ, sau đó xuất hiện ra sau lưng Diệp Dương.

"Nguy rồi!"

Hạ Thiên Kỳ thẩm nghĩ không ổn, dù sao Diệp Dương đang chuẩn bị chú pháp cấm kỵ, lúc này nếu như bị quỷ vương tiệp cận từ phía sau, vậy thì hết tám chín phần mười sẽ trực tiếp đi đời nhà ma.

Dù sao sức phòng ngự và thể chất của người có thuật pháp, so với người có quỷ vật thể chất kém hơn rất nhiêu.

 
Bình luận
Chủ đề Tác giả
Thiên Ngoại Tiên
Ban quản trị
Chưởng Môn
Thg 11
1,307,669
148
Linh thạch
557,037
Quyển 1 - Chương 110: Hợp sức

Dịch: Hàn Phong Vũ

Tuy hắn không quen biết Diệp Dương, thế nhưng một khi Diệp Dương chết đi, vậy thì hắn cũng chỉ có thể đơn độc đối mặt con quỷ vương kia, tính mạo hiểm chắc chắn tăng thêm cực lớn.

Hạ Thiên Kỳ dùng hết toàn lực thả quỷ vực ra, tiếp theo dựa vào thuấn di đuổi theo.

Nhưng mà bên này hắn vừa mới xuất hiện, cũng vừa vặn bị quỷ vương sớm phát hiện mà chờ đợi, trực tiếp bị quỷ trảo ném xuống đống gạch vụn phía dưới.

Miễn cưỡng tiếp cận từng chút như vậy, trên quỷ vực của Hạ Thiên Kỳ trong khoảnh khắc giăng đầy vết rạn, hiển nhiên con quỷ vương kia đang nhận ra hắn muốn kéo dài thời gian cho Diệp Dương, nên cố tình làm ra vẻ giả vờ tấn công Diệp Dương, thật ra lại là vì đánh lén trò lừa bịp của hắn.

Hạ Thiên Kỳ phiền muộn trong lòng, thế nhưng cũng phải trách hắn sơ suất, rơi vào mưu kế của con quỷ vương kia.

Quỷ trảo của quỷ vương lần nữa đánh tới, hắn vội vàng dùng sức xoay mình khó khăn lắm mới tránh khỏi, tiếp theo lại sử dụng thuấn di, đi tới sau lưng con quỷ vương, miệng đột nhiên mở ra thật lớn, năng lực nuốt chửng của quỷ anh bộc phát ra, hung hăng cắn xuống trên gáy của quỷ vương.

Vì quỷ vực đã bị quỷ vương cố định, nên một cú này của Hạ Thiên Kỳ khó nhọc cắn trên đầu của quỷ vương.

Dùng hết toàn lực cắn xuống một cái, cho dù có mạnh mẽ như quỷ vương, nhưng vẫn bị Hạ Thiên Kỳ nghiến rách xé xuống một mảnh da đầu.

Quỷ vương bị Hạ Thiên Kỳ cắn một cái, tức khắc đau đớn kêu lên từng tiếng quái dị, theo bản năng đưa tay nắm sau gáy.

Nhưng Hạ Thiên Kỳ làm sao lại bị nó nắm lại, lúc này hắn lại giống như con lươn, nhanh chóng đổi về bên kia, cắn thêm một miếng lớn trên bả vai của quỷ vương.

Ba người Phương Sơn vừa mới vất vả chui ra khỏi đống đổ nát, lại nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, tức khắc bị dọa sợ đến mức há hốc cả miệng.

Vì bọn họ tham gia sự kiện lâu như vậy, cảnh tượng quỷ ăn thịt người ai cũng không xa lạ gì, cũng không cảm thấy kỳ quái, thế nhưng người ăn quỷ...

Cái này là lần đầu tiên bọn hắn nhìn thấy, huống chi bị ăn còn là một con quỷ vương.

Nên cảnh tượng chấn động thị giác này, đám người Phương Sơn không cách nào tưởng tượng.

"Rốt cuộc ai mới là quỷ..."

Triệu Thần nhìn Hạ Thiên Kỳ đang không ngừng tránh né vòng quanh thân thể khổng lồ của quỷ vương, sau đó không chút lưu tình mà tiến hành xé thịt ăn, nhịn không được mà lẩm bẩm.

Sau khi xé vài miếng trên người quỷ vương ăn mất, Hạ Thiên Kỳ lập tức kịp thời khống chế kích động với máu thịt trong lòng, vì quỷ khí của quỷ vương quá mức bá đạo, sau khi bị hắn nuốt vào trong thân thể thì cuồng bạo khó có thể áp chế.

Nên hắn cũng chỉ có thể đổi lại một cách thức khác, đó chính là lợi dụng khả năng tan rã của hắn, đi ăn mòn toàn thân của quỷ vương từng chút một.

Nhưng sau khi thử một hồi lâu sau, hắn cũng chỉ có thể vứt bỏ cái ý niệm này, vì con quỷ vương này vậy mà có sẵn năng lực tái sinh, bất kể có tan rã như thế nào, bộ phận nó mất đi cũng sinh ra trở lại rất nhanh.

Hạ Thiên Kỳ rất hứng thú với loại năng lực tái sinh này của quỷ vương, nhưng không biết vì sao bây giờ hắn còn có lá gan lớn như vậy, lên đến mức độ dám trực tiếp cắn nuốt quỷ vương.

Trong lòng tính toán thời gian một chút, thời gian hắn đánh nhau với quỷ vương đã trôi qua xấp xỉ hơn mười phút, cứ xem như thời gian Diệp Dương chuẩn bị chú pháp cấm kỵ sẽ rất dài, bình thường cũng nên đến lúc rồi.

Hạ Thiên Kỳ cân nhắc trong lòng, lại đoán được Diệp Dương đang thăm dò nông sâu của hắn, có điều hắn cũng không lật mặt, mà là phóng đại quỷ vực ra, bao phủ cả ba người Phương Sơn.

Cảm nhận được thực lực lần nữa khôi phục, Phương Sơn đã hiểu rõ ý tứ của Hạ Thiên Kỳ, tiếp theo quay về Triệu Thần và Uông Sơ vẫn còn đang đơ mặt líu lưỡi xem náo nhiệt nói:

"Giám đốc Hạ cần chúng ta thi triển chú pháp cấm kỵ với quỷ vương, mau!"

Hạ Thiên Kỳ không giao đấu chính diện với quỷ vương, mà là làm như đánh du kích, đánh một quyền lại đổi chỗ khác, điều này cũng khiến quỷ vương tức giận ghê gớm.

Sau vài lần thử bắt Hạ Thiên Kỳ lại mà không có kết quả, quỷ vương cũng không tiếp tục phí công vậy nữa, mà là lần nữa thuấn di đến bên cạnh Diệp Dương, hai cái quỷ trảo nắm thành quyền, một tầng lửa xanh lục nhảy lên bao quanh, hung hăng đập về phía Diệp Dương.

"Phương Sơn!"

Thấy vậy, Hạ Thiên Kỳ tức khắc quay về Phương Sơn hét to một tiếng nhắc nhở.

Mấy người Phương Sơn cũng đã chuẩn bị hoàn thành, lúc này đều thi triển ra chú pháp cấm kỵ của bọn hắn lên con quỷ vương kia.

Chú pháp cấm kỵ của Phương Sơn chính là tương đối gần kề với loại chú pháp hỗ trợ, chỉ cần hắn thả ra, thì tất cả mọi thứ trong phạm vi vòng sáng đều tiến vào một loại trạng thái như hóa đá, nếu quỷ vật yếu một chút, sẽ nhanh chóng hóa thành một khối đá, sau đó vỡ thành từng mảnh vụn.

Mà chú pháp cấm kỵ của Triệu Thần và Uông Sơ thì thuộc về loại chú pháp tương tự như tấn công, người trước lấy ra từ trong đất rất nhiều đồ vật như gai nhọn, người sau là một khối ánh sáng như hỏa cầu phát ra nhiều tiếng huýt sáo vạch ngang không gian từ trời giáng xuống.

Ngay cả sau khi ba người Phương Sơn chuẩn bị chú pháp cấm kỵ, đã chuẩn bị hoàn thành, đủ thấy Diệp Dương rõ ràng đã sớm hoàn thành chuẩn bị, nhưng vẫn chờ xem thế nào.

"Anh còn muốn chờ tới khi nào?"

Hạ Thiên Kỳ lạnh lùng nhìn về phía Diệp Dương trôi nổi giữa không trung bị một phần đá vụn bọc lại.

"Chính là lúc này!"

Đá vụn bao vây toàn thân hắn vào giờ khắc này âm ầm tản ra, sau đó lại thấy Diệp Dương như mặc một bộ áo giáp màu vàng, toàn thân ánh sáng lấp lánh, giống như một vị thần.

"Hủy diệt!"

Vì quỷ vương đang bị chú pháp cấm kỵ của ba người Phương Sơn dây dưa, nên tạm thời không cách nào thoát thân, lúc này hoàn toàn biến thành mục tiêu của Diệp Dương.

Hạ Thiên Kỳ cũng tương đối lưu tâm đến chú pháp cấm kỵ của Diệp Dương, dù sao đối phương là địch hay bạn thì lúc nảy còn không rõ ràng lắm, nếu là địch, sau này bọn họ khó tránh xảy ra huyết chiến, nên hiện tại thăm dò lai lịch của đối phương cũng rất cần thiết.

Có lẽ Diệp Dương đã sớm chuẩn bị xong, thế nhưng lại trì hoãn không chịu ra tay, sợ là cũng đang lo lắng việc này.

Theo tiếng gầm vang lên như sấm dội của Diệp Dương, lại thấy một tấm màn hào quang đột nhiên rơi xuống trong hư không, xem chứng giống như một cái chén lớn úp ngược, trực tiếp úp ngược lên quỷ vương bên dưới.

Sau đó, một thanh đoản kiếm do ánh sáng vàng hình thành hiện ra trên người Diệp Dương, tiếp theo điên cuồng đâm vào con quỷ vương đang bị vây khốn trong hào quang kia.

Số lượng đoản kiếm màu vàng rất nhiều, chừng bảy tám chục thanh, sau khi chui vào tấm màn hào quang, thì đồng thời biến mất.

Thế nhưng khiến Hạ Thiên Kỳ cảm thấy da đầu tê dại một trận chính là, cả thân hình khổng lồ của con quỷ vương kia đang biến mất từng chút một, hơn nữa vết cắt san bằng nơi này, hiển nhiên là bị những đoản kiếm biến mất kia cắt xuống.

"Đây giống như kiếm trận sao?"

So với tan rã của Hạ Thiên Kỳ, chú pháp cấm kỵ của Diệp Dương phải bá đạo hơn rất nhiều, vì rất nhanh, con quỷ vương kia lập tức bị cắt thành từng miếng nhỏ.

Nhưng cái này cũng chưa hết, theo một đạo thủ quyết Diệp Dương nhanh chóng đánh ra, sau đó lần nữa quát lớn một tiếng, lại thấy tấm màn hào quang kia nổ lên trong nháy mắt, ánh sáng vàng chói mắt như pháo hoa, sau khi bắn lên thật cao lại phân tán bốn phía rồi biến mất cực nhanh.

"Phốc!"

Trên vai Diệp Dương đột nhiên nứt ra một đường đầy máu, tiếp theo, trên mặt của hắn, trên đùi, khắp mọi nơi trên người hắn cũng bắt đầu xuất hiện từng đường vết thương đầy máu sâu đến có thể thấy tới xương.

Mãi đến khi hắn hoàn toàn hóa thành một huyết nhân, kèm theo một chuỗi tiếng kêu thảm thiết ngã ngồi trên mặt đất.

 
Bình luận
Chủ đề Tác giả
Thiên Ngoại Tiên
Ban quản trị
Chưởng Môn
Thg 11
1,307,669
148
Linh thạch
557,037
Quyển 1 - Chương 111: Quỷ Vương Tự Phát Nổ

Dịch: Hàn Phong Vũ

"Tấn công nó... Đừng để cho nó hồi phục, lại tranh thủ thêm một ít thời gian..."

Diệp Dương ngã trên mặt đất, toàn thân vì đau đớn mà co giật, nhưng hiển nhiên đầu óc vẫn còn tương đối tỉnh táo, vẫn không quên nhắc nhở Hạ Thiên Kỳ đi đối phó quỷ vương.

Trên thực tế thì cho dù Diệp Dương không nói, Hạ Thiên Kỳ chắc chắn cũng không chờ con quỷ vương kia khôi phục lại.

Giẫm một bước đệm nhanh chóng xông tới, Hạ Thiên Kỳ lợi dụng khi quỷ vương bị cắt nát vụn, vốn định sử dụng năng lực nuốt chửng, nuốt hết từng khối thịt vụn của quỷ vương, thế nhưng nghĩ đến quỷ khí của quỷ vương quá mức cuồng bạo, trước đó hắn chỉ cắn xé mấy cái, cũng đã khiến hắn có một cảm giác muốn nổ tung, cho nên hắn lại bỏ qua cái ý niệm này.

Nhưng nhìn khối vụn của con quỷ vương này rơi đầy đất, trên cơ bản không khác gì quỷ vương tàn chi rơi đầy trên đất.

"Nuốt không nuốt được, vậy thì tao đây dung hợp mày."

Trong lòng Hạ Thiên Kỳ đột nhiên sinh ra ý niệm dung hợp, tuy hắn không cách nào dung hợp toàn bộ, nhưng cho dù chỉ dung hợp có ba phần, với tự thân hắn mà nói chắc chắn là một loại bổ sung cực lớn.

Cho nên không do dự nữa, Hạ Thiên Kỳ trực tiếp sử dụng năng lực dung hợp, bắt đầu hấp thụ từng chút thịt vụn cách hắn gần nhất, lần lượt dung hợp vào trong thân thể.

Nhìn thấy Hạ Thiên Kỳ lại dung hợp tàn thể của mình, quỷ vương tức khắc gầm hét lên, rồi cứ như vậy mà trực tiếp di chuyển cả thân thể chưa liền lại, vọt thẳng về phía Hạ Thiên Kỳ.

Hạ Thiên Kỳ vừa mới dung hợp được ba khối, tàn chi quỷ vương ở trong người hình thành thứ gì đó như cái kén tằm ổn định lại, lại nhìn thấy cái đầu lâu quỷ vương to lớn kia đột nhiên đi tới trước mặt hắn, tiếp theo đột nhiên há mồm ra, từ miệng phun ra một dòng dịch thể xanh lục.

Khi số dịch thể này bắn tung tóe trên quỷ vực của Hạ Thiên Kỳ, nhất thời khiến quỷ vực vốn gần như vỡ tan tành, lần nữa trở nên nát vụn.

Hạ Thiên Kỳ vội vàng thả ra quỷ vực tầng thứ hai, lúc này khó khăn lắm mới chặn lại đòn tấn công của dịch thể xanh lục kia.

"Cút cho ta!"

Quỷ khí bàng bạc bị Hạ Thiên Kỳ hút ra từ trong thân thể, sau đó hóa thành một cánh tay qủy tráng kiện, hung hăng đánh một quyền lên đầu lâu của quỷ vương, trực tiếp đánh đầu lâu của quỷ vương văng ra rất xa,

Tiếp tục, Hạ Thiên Kỳ lần nữa phát động năng lực dung hợp, một mạch dung hợp hai khối tàn thể to lớn vào trong thân thể của mình.

Lần lượt dung hợp mấy khối quỷ vương tàn chi, Hạ Thiên Kỳ lập tức cảm giác xấp xỉ đã đến cực hạn hắn có thể dung hợp, vì trong cơ thể đã xuất hiện hiện tượng bài xích rất mãnh liệt.

Trên thực tế, xem như hắn có thể dung hợp thêm nữa, thì về cơ bản, quỷ vương cũng không có khả năng lại để cho hắn dung hợp.

Dù sao hắn làm như vậy quả thật không khác gì cướp đoạt trắng trợn, quỷ vương tàn chi mà người khác dung hợp đều là quỷ vương chết, tàn chi bị phong ấn. Thế nhưng quỷ vương tàn chi hắn dung hợp, lại chính là cưỡng ép cướp đoạt ngay trước mặt quỷ vương, coi như trước không có người mà sau cũng không có người.

Lúc này Diệp Dương cũng đã thông quá nước thuốc thuật pháp khôi phục lại, lần nữa bắt đầu đánh ra từng đạo thủ quyết phức tạp, xem bộ dáng là sẽ tiến hành phong ấn con quỷ vương kia.

Hạ Thiên Kỳ vì phối hợp với Diệp Dương, lập tức mở rộng quỷ vực đến mức cực đại, đồng thời còn thử bao phủ cả quỷ vương vào trong.

Thế nhưng bị ảnh hưởng vởi quỷ vực của quỷ vương, về cơ bản hắn không cách nào dùng quỷ vực bao phủ cả quỷ vương. Để phòng ngừa quỷ vương tiến hành khôi phục, hắn lại không ngừng sử dụng năng lực tan rã, dùng hết sức can thiệp quỷ vương.

"Xong chưa!"

Hạ Thiên Kỳ phát hiện mình cho dù có đang liều mạng, thế nhưng vẫn không cách nào ngăn cản quỷ vương khôi phục, nên lúc này cũng có chút nóng nảy, quay về Diệp Dương hô lớn một tiếng.

"Anh xác định để tôi phong ấn quỷ vương vào trên người anh sao?!"

"Đến đây đi!"

Mặc dù phong ấn quỷ vương lại trên người mình sẽ có mạo hiểm, thế nhưng Hạ Thiên Kỳ lại cảm thấy mạo hiểm và cơ hội là ngang nhau, dù sao trong cơ thể có một quỷ vương, không thể nói lúc nào sẽ biến thành vật tư bổ sung kịp thời của tự thân mình.

Huống chi tình trạng trong cơ thể hắn đã đủ loạn, cũng không kém một con quỷ vương.

Nhận được sự khẳng định của Hạ Thiên Kỳ, Diệp Dương bên kia cũng không nói nhảm nữa, lúc này móc ra một xấp chú phù rất dày trong lồng ngực mình, sau đó vung tay thật cao, sau khi cắn đứt ngón tay thì không ngừng viết cực nhanh trên không trung.

Chú phù xoay tròn cuốn lên, tương liên trên không trung hóa thành một mặt lưới lờ mờ, tiếp theo dời thẳng về phía quỷ vương.

Mà quỷ vương vẫn luôn bị Hạ Thiên Kỳ quấy rầy, lúc này cũng đã nhận ra không ổn, sau khi đánh bay Hạ Thiên Kỳ, nó lại thử thuấn di rời đi, nhưng trước người lại xuất hiện một loạt kim quang nhàn nhạt, cứng rắn ép nó quay trở về.

Quỷ vương chưa liền lại, tự nhiên không cách nào tùy tâm sở dục giống như trước kia, mà kim quang này chắc chắn là pháp vực của Diệp Dương, Diệp Dương sợ quỷ vương chạy thoát, nên mới kịp thời dùng pháp vực để quấy rầy.

"Không được, lúc này bản thân đang ở trong quỷ vực của nó, cơ bản là không thể vây được nó!"

Mắt thấy pháp vực của mình không cách nào khiến quỷ vương dừng lại, Diệp Dương hô lên có chút nóng nảy.

Hạ Thiên Kỳ thấy vậy do dự một chút, lúc này cũng không nghĩ nhiều nữa, vết sẹo tròn trên trán nhảy nhót vài cái, sau đó hắn lại sử dụng năng lực thiên phú triệu hoán ra mảnh quỷ môn kia.

Dù sao hắn cũng sẽ không cắn nuốt hết quỷ vương, cũng chỉ là lực hút kéo của quỷ môn tạm thời vây khốn con quỷ vương mà thôi.

Quỷ môn từ từ mở ra dưới sự điều khiển của Hạ Thiên Kỳ, sau đó bên trong bộc phát ra một luồng lực hút cực mạnh, cưỡng ép kéo con quỷ vương đã chui vào hư không, muốn lợi dụng thuấn di để chạy trốn kia ra ngoài.

Nhìn mảnh quỷ môn phía trên kia, Diệp Dương hơi giật mình, trên mặt cũng lộ vẻ vui mừng:

"Làm đẹp lắm! Lúc này nó hoàn toàn xong rồi!"

Chú phù phong ấn đã viết xong, lúc này nhanh chóng truy đuổi quỷ vương, sau đó xoay tròn xung quanh nó rất nhanh.

Quỷ vương không ngừng dùng quỷ trảo đánh xuống trên số chú phù kia, thế nhưng không đưa đến tác dụng gì không nói, trái lại khiến khoảng cách giữa chú phù kia với nó còn gần hơn.

"Trói!"

Diệp Dương sau khi đánh ra một chuỗi thủ quyết, trên mặt nổi gân xanh, hai tay đột nhiên tạo thành hình chữ thập, lại thấy số chú phù vốn đang vây quanh trước người quỷ vương kia, liền trực tiếp trói chặt quỷ vương lại.

Kim quang bao phủ cả quỷ vương vào trong, lúc này Diệp Dương cũng đầu đầy mồ hôi lạnh, dù sao lúc thi triển chú thuật cấm kỵ vừa rồi cũng đã tiêu hao cực lớn tinh thần tự thân, nước thuốc thuật pháp tuy có thể khôi phục thể lực và thương thế, thế nhưng lại không cách nào khôi phục tiêu hao tinh thần.

Mà loại chú thuật phong ấn này, là cực kỳ tiêu hao tinh thần, nếu không phải hắn thật sự không muốn thả con quỷ vương kia chạy mất, hắn tuyệt đối sẽ không mạo hiểm sử dụng.

Dù sao thì ai cũng không biết khi hắn không thể chống đỡ nữa, Hạ Thiên Kỳ có thể để lộ nanh vuốt hay không.

"Phong!"

Khi hai tay tạo thành chữ thập, Diệp Dương lại nhanh chóng mở ra, sau đó chìa ra hai ngón tay, làm một động tác ném đi, nhắm ngay vào Hạ Thiên Kỳ.

Trong một cái chớp mắt này, Hạ Thiên Kỳ chỉ cảm thấy toàn thân đều mất đi khả năng hành động, trong tầm mắt chỉ thấy một đám kim quang chói mắt, và cái mặt quỷ đang không ngừng giãy dụa trong kim quang kia.

"Hống!"

Cái mặt quỷ rốt cuộc giãy dụa ra ngoài, sau đó trong miệng con quỷ vương phát ra một âm tiết rất không rõ ràng, tiếp theo, một âm thanh như tiếng nổ đột nhiên dội thẳng vào trong tai hắn.

Hắn chỉ cảm thấy trong cổ họng ngọt một chút, tiếp theo cả người bị đánh bay ra ngoài, rất nhanh đã mất đi ý thức.

Nhưng trước khi hắn mất đi chút ý thức cuối cùng, hắn biết rất rõ, quỷ vương cũng không có bị phong ấn vào trong thân thể của hắn, mà là trong nháy mắt khi sắp bị phong ấn, nó lựa chọn tự phát nổ.

 
Bình luận
Top Bottom