Bài mới trên hồ sơ

500 dặm, 1000 dặm...dù bao xa thì anh vẫn là nơi ấm áp nhất mà em muốn quay về 💜

Di chuyển hoàn tất! :beauty:
Bổ sung chức năng Đánh Dấu (Bookmark) vào các chỗ: Tài Khoản Của Bạn, Thanh Công Cụ chính, cho tiện việc truy cập và quản lý!
Chuẩn bị cập nhật hòa toàn: Diễn Đàn Truyện. V2021
- Hỗ trợ chức năng thêm Chương vào truyện
- Hoàn tất giao diện Ban ngày và Ban đêm, tự động chuyển giao diện theo thời gian.
- Hoàn tất đúng nghĩa là một Diễn Đàn Truyện về góc nhìn và tổng quan! :adore::angry:
Cập nhật giao diện mới cho Diễn Đàn Truyện ! :boss:
Mấy bạn nhớ đọc thông báo này nhé!

Chuẩn bị nâng cấp ổ cứng và máy chủ độc lập! 😎 để lưu trữ film và ảnh 😊
Cập nhật và tối ưu hệ thống, tăng tốc độ tải trang và nội dung hoàn tất!
"Nỗi buồn lớn nhất là khi lúc nào cũng phải tỏ ra mình đang hạnh phúc. Nỗi đau lớn nhất là luôn phải cố gắng mỉm cười..."

Tôi sẽ nói chi tiết những ngày này sau nhé, giờ thì nói về hiện tại để xin lời khuyên của mọi người

Hiện tại tôi và anh đi làm vẫn gặp nhau, hôm qua tôi và anh có đi ăn cùng nhau, trước lúc ăn, anh bảo có 1 tin vui và 1 tin buồn tôi muốn nghe tin nào trước, tất nhiên tôi sẽ chọn nghe tin buồn trước vì còn có tin vui bù lại, Anh bảo tin buồn là" Anh cuối tháng này nghỉ việc"

Tôi đơ mất mấy phút, không load được gì, không hiểu hoặc giả là đang từ chối hiểu, rồi bình tĩnh tôi hỏi tin vui là gì, anh bảo " Là em không phải nhìn thấy anh nữa", rồi tôi ăn, nhưng ăn không vào, chúng tôi đi uống nước, anh hỏi tôi dao này thế nào? tôi vẫn cười và nói như bình thường, tôi thấy mình diễn giỏi vô cùng, đáng thương vô cùng, buồn mà không dám nói, muốn hỏi anh nhiều điều mà lại không dám mở lời, vẫn tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra...

Hôm qua, lúc tan làm, trời mưa tôi ở lại đợi ngớt mưa, giờ tan của tôi là 5 rưỡi của anh là 6h, nói tôi đợi mưa ngớt cũng được mà cố tình đợi anh về thì đúng hơn, anh về đi trước tôi, tôi cũng dọn đồ đi về sau, đi bộ sau lưng anh nhưng anh không biết, tôi lại không dám tiến lên, xuống tới hầm gửi xe, lúc anh quay xe ra, tôi thấy anh tôi lại lùi lại để anh không nhìn thấy tôi, rồi anh lại đi trước, tôi đi sau, trời mưa anh tấp vào circle K mua áo mưa, trước đấy anh vẫn luôn mặc áo mưa tôi đưa anh, giờ có thể anh vứt hoặc không muốn dùng tới nó nữa rồi, anh vào đấy nên tôi lại đi trước anh, vẫn biết anh sẽ đi đường khác về nhưng tôi vẫn hi vọng anh sẽ đi sau xe tôi, tôi cứ nhìn qua gương, thỉnh thoảng thấy chiếc xe giống của anh lại ngoái lại nhìn, rồi lại thất vọng, hụt hẫng...

Lại nhớ lại dạo trước ngày nào anh cũng đưa tôi về, thấy tôi đi không nói gì anh sẽ giả vờ đi lùi ra sau rồi lại tiến lên chào như ngẫu nhiên gặp " Chào cậu, cậu đi đâu thế" , tôi lại cười

Anh vẫn luôn thế, trước nay vẫn luôn quan tâm tôi, thế mà chỉ sau 1 câu nói dừng lại tối đấy, tất cả mọi thứ tôi thấy như không chân thật, như chưa từng xảy ra, tôi nhớ cảm giác lúc được anh đưa về, thèm cảm giác được anh nắm tay...

Tôi yếu lòng quá, tôi ngại tâm sự với các bạn tôi, tôi sợ mọi người biết sự yếu lòng của tôi.

Tôi muốn nói với anh nhiều điều nhưng trưa nay gặp tôi lại không biết nói gì, thật nhát gan, không dám làm điều mình muốn, rồi tôi sẽ hối hận cho xem.

Mọi người bảo tôi phải làm sao đây, tôi luôn suy nghĩ khi 1 người con trai nói ra câu dừng lại tức là họ đã suy nghĩ kĩ và thực sự muốn dừng lại, tôi không muốn mình bi lụy, 2 luồng ý kiến cứ đánh nhau trong đầu tôi, cả ngày nay tôi chẳng muốn làm gì, nói chuyện với ai, đi làm như 1 cái máy, đợi tới trưa để được đi ăn cùng anh, để hỏi anh nhiều điều, nhưng nực cười là tôi không thể thốt lên điều gì..
Top Bottom