Đồng hồ giờ đã điểm 8 giờ 30 phút rồi.
Nick Wilde vẫn đang ngồi chờ ở trên tầng 4 khách sạn 4 sao Tipton.
Anh ngồi ở chiếc ghế sofa ngay lan can cầu thang, đối điện với cửa ra vào bữa tiệc Năm Mới của sở cảnh sát Zootopia ZPD (Zootopia Police Department) tổ chức.
Anh chờ Judy Hopps, cộng sự của anh, cô thú đã hẹn cùng anh tham gia bữa tiệc này.
Anh tự hỏi anh có nên vào uống một ly rượu Vodka cùng Fangmeyer, tán gẫu với sếp Bogo hay nói chuyện phiếm với Clawhauser hay không.
Anh cũng tự hỏi tại sao Judy lại đến muộn đến thế này.
Đó là lúc anh mới nhớ ra, năm nay, sếp Bogo cho phép mọi con thú trong ZPD được mời thêm 1 hoặc 2 người đi cùng mình.
Chắc chắn Cà Rốt của anh đã mời bố mẹ của cô ấy.
Nick cũng boăn khoăn tại sao mình không mời ai nhỉ?
Rồi anh nhớ ra rằng mình có mời Finnick đến buổi tiệc, nhưng chắc chắn gã ta, một kẻ ngoài vòng pháp luật, không đời nào lại đi tham gia bữa tiệc đầy cớm trong đấy.
Nick cũng nghĩ ngay đến gia đình anh và loại dự định đó ra khỏi đầu luôn.
Ta đang nói đến một ông bố đã bỏ gia đình đi theo một cô thú khác và một bà mẹ đang vất vả trong việc nuôi dạy cậu cáo của bà, con thú mà đã bỏ nhà ra đi lúc mới chỉ có 10 tuổi khi không chịu được cảnh bạo lực gia đình chính do bố cậu gây ra.
Sống chật vật trong cảnh nghèo đói ở Zootopia 2 năm liền, đó là lúc Nick Wilde chứng kiến nhiều góc đen tối nhất ở Zootopia.
Và chung quy cho những góc đen tối nhất đó là một cái luật: Kẻ nào mạnh, kẻ đó sống.
Anh thậm chí còn chứng kiến một con sói bắn chết một con báo bằng một khẩu súng khi mới có 13 tuổi, một lứa tuổi mà các em thú học sinh đang trong tuổi cắp sách tới trường, tiếp xúc những điều thú vị của cuộc sống, chứ không phải cảnh mà Nick đã khá là quen trong thế giới này rồi.
Từng ngày sống trong những khoảnh khắc đen tối như vậy đã ban cho Nick sự nhanh nhẹn để thoát hiểm nguy mọi tình huống và trí thông minh để có thể lừa gần như bất cứ con thú nào ở Zootopia.
Anh cứ nghĩ đây sẽ là cuộc sống của anh ở Zootopia, một cuộc sống sáng "kinh doanh", tối thì chứng kiến cảnh đâm chém như một chương trình trên ti vi.
Tất cả đã thay đổi cho đến khi anh gặp Judy Hopps, một cô thỏ hoàn toàn năng động ngoài sức tưởng tượng.
Judy là con thú đã cho Nick một cái nhìn khác về thế giới hỗn loạn này, một cái nhìn thật tràn đầy hi vọng và ánh sáng làm sao.
"Dạ thưa anh..."
Đó là tiếng của một nhân viên phục vụ khách sạn.
Hình như anh ta có nhiệm vụ kiểm duyệt khách mời tham gia bữa tiệc Năm mới này.
"Anh có định vào trong không anh, chúng tôi chuẩn bị tắt đèn hành lang ở đây..."
"À vâng...", Nick đứng dậy, trong lòng vẫn còn chờ Judy, "Tôi sắp vào luôn đây, tôi chỉ chờ..."
"Nick ơi!"
Đó là giọng của Judy!
Anh có thể cảm nhận được sự ấm áp trong giọng nói của cô
"... cô ấy nữa thôi.", anh nói nốt câu với anh nhân viên rồi quay sang Judy, "Cà Rốt!
Em tới rồi!
Và em..."
Nick nhìn chiếc váy đầm liền người màu xanh lá cây nhạt quyến rũ của Judy.
Chiếc váy vắt chéo ngực của Judy có phần viền váy màu xanh nước biển đã làm nổi bật eo và cơ thể mảnh mai của cô.
"... trông đẹp lắm!" , Nick nói nốt câu trong sự say mê vẻ đẹp anh chìm đắm phải.
"Cảm ơn anh!
Bố mẹ em chọn cho em đấy!", nói rồi Judy quay sang ông bà Hopps, những con thú vừa đứt hơi sau khi leo cầu thang.
Họ có lẽ hơi quá tuổi để leo cầu thang mà không đưa ra những lời phàn nàn nào về cái thang máy.
Khổ thân cho họ là hôm nay thang máy đang bảo trì.
"Bố mẹ, đây là anh Nick Wilde, cộng sự của con."
"Cháu chào hai bác Hopps.", Nick vẫy đuôi một cách vui vẻ, đi ra bắt tay ông bà Hopps.
"Ồ chào cháu!", ông Hopps trong bộ com-lê màu trắng, tay dắt bà Hopps trong bộ váy liền người màu hồng với cổ áo polo, trên cổ là chiếc dây chuyền ngọc trai cỡ nhỏ.
Tuy có hơi mệt khi leo cầu thang nhưng ông vẫn cố lấy hơi bắt chuyện với Nick "Chú nghe nhiều về cháu lắm!
Jude Cuốn Hút hay kể cho cô chú về cháu suốt!"
"Ba!", Judy kêu lên.
Cô không thể tin bố của cô lại gọi cô là "Jude Cuốn Hút" trước mặt Nick.
"Chà thật vinh dự làm sao!", Nick mỉm cười lại với ông Hopps, sau khi ném cho Judy một cái nhìn ranh ma như thế anh ta nắm được điều gì đó thầm kín của cô vậy.
Và Judy không hề thích những gì diễn ra trong đầu óc của Nick.
"Sao ta không vào trong, dự tiệc, và bàn xem Judy nhà ta đã nói những gì về cháu nhé!"
"Hay lắm Nick, nước đi hay lắm...
Tí mai anh sẽ chết với tôi, tên cáo ranh ạ", Judy thầm nghĩ.
"Ừ ta vào trong thôi!", ông bà Hopps đồng thanh cất tiếng.
"Dạ ta vào thôi...", rồi anh đưa mắt sang Judy
"Đừng có mà nghĩ tới việc gọi em bằng cái tên đó.", Judy ném cho Nick một cái lườm mà anh cũng phải cảm thấy hơi run sợ.
Nhưng anh bình tĩnh đáp lại
"Anh định gọi em là 'Cô Hopps' cơ nhưng nếu em không muốn thì thôi.", Nick thản nhiên đi đến chỗ anh nhân viên và xác nhận những cái tên có trong danh sách.
Hả?
'Cô Hopps'?
Judy đỏ mặt lên vì sự "men lì" mà Nick định dành cho cô.
Cô không thể tin Nick đã định gọi cô là 'Cô Hopps'!
Tuy có chút đỏ mặt nhưng cô vẫn kiềm chế được bản thân là không trở nên quá lúng túng.
"Wilde!
Hopps!"
Đó là tiếng của sếp Bogo.
Ông ta trong bộ vét màu đen với chiếc cà vạt đó.
Rồi Judy liếc nhìn qua Nick trong bộ com-lê với áo gi-lê màu đen, cùng chiếc cà vạt màu ghi sáng.
Trông anh thật bảnh bao làm sao, Judy nghĩ.
"Cả 2 đã ở đâu vậy?
Sắp đến giờ trao giải rồi đấy."
"Trao giải ạ?", Judy hỏi lại sếp Bogo với một giọng ngớ ngẩn.
"Cô không nghe những gì tôi nói ở buổi họp hôm qua à Hopps?", sếp Bogo miễn cưỡng nhắc lại, "Cô với cậu Wilde có nhiều thành tích phá án nhất trong năm nay đấy!
Lo mà 5 phút nữa chuẩn bị lên đi.", rồi ông liếc qua bố mẹ của Judy, mỉm cười, "Và chúc một buổi tối tốt lành, ông bà Hopps."
"Chà!
Con nghe ông ta nói rồi đấy Judy!", bà Hopps ôm con gái bà một cách tự hào, "Vào chuẩn bị đi con yêu!"
Judy cũng xúc động ôm lại mẹ cô.
Rồi cô ôm luôn cả bố cô, ông thú đang xúc động cố kiềm chế nước mắt của mình, Nick nghĩ vậy.
Rồi cả 4 người họ bước vào, và rõ ràng những gì diễn ra trên sân khấu bữa tiệc cho thấy họ đến hơi trễ thật.
"Xin chúc mừng Francine đã phá được đường dây buôn bán ma tuý ở Quảng trường Sahara!", đó là MC Gấu Bear-bear, một trong những MC mới nổi trong giới truyền thông mấy tháng gần đây, "Và tôi phải nói với quý vị, đó là một trong những đường dây tinh vi, xảo quyệt nhất mọi thời đại, xin hãy vỗ tay cho chú voi Dumbo này!"
Ở dưới, các cảnh sát dưới các bộ quần áo sang trọng, tươm tất nhiệt tình vỗ tay, kêu gọi tên của chú voi.
"Và tiếp theo, tôi xin được giới thiệu cặp đôi thú săn mồi – con mồi nổi tiếng nhất của ZPD.", MC Gấu Bear-bear bắt đầu tiếp, "Họ là những con thú phá vụ án đầu tiên của họ: vụ Kẻ Tru Đêm!
Không chỉ vậy, trong suốt vài tháng gần đây, họ còn tham gia trong đội trọng án và có những đóng góp rất lớn, không chỉ phá những vụ án buôn bán động vật bất hợp pháp, buôn bán ma tuý, những vụ tham ô hối lộ,...
Và tôi không nói quá gì đây, nhưng họ chính là những con thú đã xây dựng Zootopia bình yên tới ngày hôm nay!
Thưa quý vị.
Tôi xin giới thiệu Judy Hopps và Nick Wilde, cô thỏ và anh cáo đầu tiên trong ngành cảnh sát!"
Sau bài phát biểu của MC Gấu Bear-bear, tất cả mọi sự chú ý của các con thú trong phòng đều hướng tới cả Judy và Nick.
Nick chìa tay ra với Judy, đưa cho cô một ánh nhìn lém lỉnh
"Ta cùng lên chứ, cô Hopps?"
Judy ngạc nhiên nhìn anh, rồi cô đặt tay mình lên tay Nick, mở một nụ cười thật tươi, nói với một giọng đầy nhiệt huyết và quyết tâm
"Chắc chắn rồi, anh Wilde."
Cả 2 người họ cùng bước nhau lên sân khấu.
Mỗi bước họ đi, tiếng vỗ tay ngày càng lớn hơn.
Ông bà Hopps cũng không kiềm chế nổi sự xúc động của mình.
"Con gái tôi đó!", bà Hopps nói với một chú báo, con thú cũng đang vui vẻ vỗ tay nhiệt tình.
Bước lên trên sân khấu, đối diện với hàng ngàn cảnh sát ở ZPD từ 12 lãnh thổ khác nhau, cả 2 tự hào vẫy tay, nhận chiếc giấy khen do sếp Bogo phát cho 2 con thú.
Trên tấm giấy khen ghi "Sĩ quan có nhiều đóng góp nhất", nó đẹp đến mức cô ngẩn ngơ nhìn nó, nghĩ lại tới những gì cô đã đóng góp trong một năm vừa qua.
Tất cả đều thật xứng đáng.
"Ở dưới này Hopps."
Đó là tiếng của Wolfard, một chú sói đang cầm máy ảnh ở dưới.
Đây đúng là một khoảnh khắc để đời, Judy nghĩ.
Cô cười tươi nhất có thể với trước ống kính, nhưng tất nhiên, cô không quên tạo một kiểu ảnh vui nhộn với cộng sự của cô.
"Em nên nhìn mặt em lúc đấy Cà Rốt à, mặt em lúc đấy hài lắm.", Nick vừa nói vừa nhớ lại khuôn mặt cô phồng má lên.
"Cả anh nữa tên cáo ranh à, sao anh có thể lấy kịp cái ống hút ở dưới bàn ăn để tạo kiểu răng nanh ma cà rồng cơ chứ?", Judy vừa cười vừa dẫn Nick về chỗ bố mẹ của cô.
Thế rồi, có chuyện gì đó xảy ra.
Bỗng dưng, đèn tắt hết cả.
Lúc này, ánh đèn trắng trong phòng giống như buổi hoà nhạc của Gazelle bỗng đổi sang một màu vàng sáng một cách sang trọng, quý phái, giống buổi dạ hội của Cinderella vậy.
Rồi Nick và Judy, những con thú lần đầu tiên tham dự buổi tiệc Năm mới đầu tiên của sở cảnh sát ZPD, mới hiểu chuyện gì đang diễn ra.
"Được rồi!
Đến giờ khiêu vũ rồi thưa quý vị.", MC Bear-bear nhờ con thú phụ trách âm nhạc bật những điệu khiêu vũ sôi nổi nhưng cũng có phần du dương.
Lúc này, MC Bear-bear đã làm một việc không ai ngờ tới.
"Nick và Judy!
Hai cô cậu sẽ nhảy một điệu chứ?"
Trước sự ngạc nhiên và sự reo hò của mọi con thú trong phòng, Nick lại chìa tay ra, "Cho phép tôi nhé, cô Hopps?"
Judy mỉm cười lại với Nick, "Được chứ anh Wilde.", rồi Judy đặt tay của cô lên tay anh.
Cả 2 cùng nhau khiêu vũ dưới ánh đèn vàng lộng lẫy.
Sau đó những con thú khác giới dần bắt cặp với nhau.
Cặp thì vui vẻ nhảy hết mình, cặp thì ngại ngùng, có chút lúng túng tí nhưng trông thật đáng yêu,...
Cả ông bà Hopps cùng không phải ngoại lệ.
2 ông bà nhìn cô con gái mình nhảy vui vẻ rồi mỉm cười hoà mình cùng dòng thú khiêu vũ trong phòng.
Giờ đã là 11 giờ rưỡi.
Còn 30 phút nữa mới hết ca làm của anh lợn Dex.
Anh ngồi chán nản nhìn đồng hồ trong bóng tối.
Khu vực ngoài phòng tiệc giờ đã tắt đèn hết rồi, chỉ còn anh, cái đèn pin và một con thú nữa trực cùng anh.
Giờ anh chỉ muốn về với vợ con mình, ở bên cạnh các con anh tối nay, hi vọng các con mình tha thứ cho bố chúng nó vì đã về quá muộn vào thời gian này, tất nhiên là cả sự tha thứ của vợ anh nữa.
Nhưng những thời gian ít nhân viên làm như này là những lúc anh được trả nhiều tiền nhất.
Giống như bao con thú khác ở trong Zootopia, Dex luôn cố gắng kiếm tiền để chăm lo cho gia đình, Dù là nhân viên khách sạn nhưng lương của anh cũng khá là cao.
"Ê Dex!"
Clay, một con vịt, cũng là nhân viên khách sạn ở đấy, vẫy tay với anh
"Cũng khá là muộn rồi đó, trốn về sớm không bồ?"
"Và để bị sếp phát hiện và trừ lương hả?
Không cảm ơn.", Dex từ chối lời mời của Clay, một lời mời khá là cám dỗ đối với anh.
"Thôi nào, anh định thật sự ở đây đến hết 12 giờ sao?", Clay đảo mắt nhìn Dex.
"Đúng là vậy mà", Dex khẳng định với Clay, cũng như đang khẳng định với bản thân là anh không được về sớm, "Ý tôi là, nhỡ đâu vẫn còn vị khách nào đó vẫn còn chưa tới thì sao?"
"Tôi cá 50 đô la là sẽ chẳng còn ai tới nữa đâu.", Clay ngán ngẩm ngồi lại ở đó.
Anh vịt này cũng không dám về một mình vì... buồn.
Thế rồi, có tiếng bước chân ở trên cầu thang đi lên.
Chắc không phải vị khách nào đó đâu nhỉ, 50 đô la đó, Clay nghĩ.
Tiếng bước chân càng ngày càng tới gần.
Và rồi, cả Clay và Dex soi đèn vào chỗ phát ra tiếng bước chân.
Đó là một con thú trong bộ vét màu đen với chiếc cà vạt đỏ, cùng với chiếc mũ phớt che khuôn mặt.
Anh ta tới gần với Dex
"Chào, tôi đến hơi muộn tí.
Cho tôi vào trong được không?"
"Anh nợ tôi 50 đô la nhé Clay.", anh lợn vui vẻ cười với anh vịt vì lần này, lương tâm của anh đã thắng.
Rồi anh quay sang vị khách tới muộn này, "Vâng, xin anh cho chúng tôi biết tên được không?"
"À vâng...", vì khách tới muộn tỏ ra hơi lúng túng, "Là Jeffrey, cứ tìm ở chỗ J ý."
Dex lướt qua danh sách khách mời của bữa tiệc.
Nhưng kì lạ thay, không có cái tên Jeffrey nào cả.
Thậm chí không có một cái tên bắt đầu bằng chữ J nào luôn.
Anh cũng tỏ vẻ lúng túng không kém.
"Tôi xin lỗi... hình như quý khách đến sai phòng rồi thì phải."
"Không tôi đến đúng mà.", vị khách nằng nặc, "Đây là bữa tiệc của sở cảnh sát ZPD đúng chứ?"
"Vâng thưa anh.", rồi Dex chợt nhớ ra, "Có thể đây là do lỗi hệ thống máy tính sáng nay.
Sáng nay cũng có một vài vị khách cũng chưa được cập nhật tên trong danh sách.", vị khách thở phào nhẹ nhõm, cứ nghĩ là mình sẽ vào trong được thì Dex lại lên tiếng, "Anh có mang giấy mời không ạ?"
"Giấy mời ư?", vị khách ngạc nhiên hỏi lại.
"Dạ vâng, phải có giấy mời mới vào trong được.", Clay cũng muốn góp phần trong cuộc hội thoại này.
Chắc anh ta có ý định đuổi vị khách nhầm phòng này đi để có lý do từ chối đưa cho Dex 50 đô la.
"Ồ, tôi không có giấy mời.", nói rồi, vị khách ấy giơ khẩu Baretta tự chế của hắn ra, "Nhưng tôi có khẩu pistol công lực mạnh với ống giảm thanh."
"PẰNG!"
Dex ngã gục xuống.
Anh đã bị Jeffrey bắn một phát vào đầu.
"Xin anh, đừng bắn tôi!", con vịt hoảng sợ kêu lên, "Xin hãy tha mạng cho tôi!"
"PẰNG!"
Clay cũng ngã gục xuống, thở hổn hển.
Anh bị Jeffrey bắn vào cổ.
Anh vịt thở hổn hển với những tiếng "Hộc!" rõ to.
"Đừng thở một cách đau đớn nữa, anh bạn à.
Để ta kết thúc cơn đau của anh.", Jeffrey chĩa súng vào Clay tiếp.
"Không!", con vịt thét lên trong vô vọng.
"PẰNG!"
"PẰNG!"
"PẰNG!"
Jeffrey bắn 3 phát, một phát vào ngực, một phát vào đầu và một phát vào mắt anh.
Hắn nhìn "tác phẩm" hắn vừa làm rồi cười một tiếng thật dài.
"Nick và Judy, ta tới đây."
Nói rồi, Jeffrey mở cửa nhẹ nhàng và luồn vào trong.
Có vẻ như hắn không phải người duy nhất đến muộn vào tầm này.
"Báo cáo sếp.
Tên sát thủ ở đây.", một đặc vụ theo dõi Jeffrey từ trước đó báo qua bộ đàm.
"Tốt lắm Savage!", giọng nói đầu bên kia vang lên, "Giờ chờ CAU (Closet Available Unit – đơn vị gần nhất hiện có) tới, và hãy nhớ: trừ khi có lệnh, không được manh động."
"Rõ!", đặc vụ đáp rồi liên lạc lại qua bộ đàm, "Skye, cô thế nào rồi?"
"Đang kiểm tra các lối thoát khả thi nhất mà tên sát thủ có thể trốn: cửa sau, cửa nhà ăn, cửa sổ phòng vệ sinh,...", giọng nói đầu dây bên kia đáp lại, " Hiện tầng 1 không có gì khả nghi.
Tôi sẽ vào sau."
"Rõ.", nói rồi anh đặc vụ chỉnh lại bộ vét của mình.
Anh đi qua 2 cái xác thú vừa bị nhẫn tâm giết, cầu mong linh hồn họ siêu thoát rồi tham gia bữa tiệc.