Hài Hước Zombie Chỉ Cắn 1M8

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,521,309
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
zombie-chi-can-1m8.jpg

Zombie Chỉ Cắn 1M8
Tác giả: 沉鱼
Thể loại: Hài Hước, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: 沉鱼

Dịch: Thích Ăn Dưa 502

Thể loại: Zombie, hài

Chương: 8

Văn án:

Là một Zombie nhưng tôi lại bị đồng loại của mình tẩy chay.

Họ bảo tôi không đạt doanh số.

Bởi vì tôi có một nguyên tắc.

Tôi chỉ cắn những người đàn ông cao trên 1m8.​
 
Zombie Chỉ Cắn 1M8
Chương 1


Virus đã bùng phát khắp toàn cầu.

Tôi không may là người đầu tiên bị nhiễm, sau một trận càn quét hết đống đồ trong nhà, lúc tôi đi ra ngoài thì phát hiện cả thành phố đã thất thủ.

Tôi trơ mắt nhìn đồng loại xé xác những con người còn sống khác.

Răng tôi c*̃ng không khỏi ngứa ngáy, đồng tử cứ mở rộng ra, gần như tôi không thể kiểm soát được sự tỉnh táo của mình.

Điều này c*̃ng khiến tôi nhận ra dường như tôi là đứa con Trời chọn.

Hầu hết những Zombie trước mặt tôi chỉ còn thú tính, riêng tôi là còn có IQ.

Nhưng nếu so với đám Zombie chỉ biết rầm rì, chuyện còn IQ không hẳn là quá tốt.

Tôi luôn phải kiềm chế bản thân trước ý muốn chửi thề.

Có lẽ loại virus này đã k*ch th*ch tật xấu của tôi.

Để ngăn chặn những Zombie khác tấn công mình, tôi chỉ có thể cải trang giống chúng.

Dù sao thì c*̃ng phải hòa đồng.

Một lần ra ngoài chơi với đám Zombie, tôi đã cắn một người đàn ông.

Nhưng người đàn ông này chỉ cao 1m79.

Thế là tôi ngay lập tức mất hứng, nhả anh ta ra.

“Sao cô…”

“Ẹc! Có m7.” Tôi nói với vẻ kinh tởm.

“Ông đây 1m8 đấy.” Anh ta còn già mồm.

“Tôi thấy báo cáo y tế của anh rồi.” Tôi đói quá thôi, hai mắt đã đỏ hoe lên rồi.

Mặc dù tôi đã để anh ta đi, nhưng anh ta vẫn bị nhiễm bệnh như một Zombie.

Hơn nữa mỗi lần đi ngang qua tôi, anh ta đều đấm vào bụng tôi.

Cái đồ thù dai này.

Về sau mặc dù tôi đã thận trọng.

Nhưng cuối c*̀ng tôi vẫn bị trục xuất khỏi Hiệp hội Zombie.

Họ nhe răng trợn mắt đuổi tôi ra ngoài.

Nguyên nhân là do vua Zombie đã tự chặt đứt một cánh tay để nhằm bày tỏ quyết tâm tấn công vào căn cứ của loài người.

Mấy Zombie khác cũng làm theo.

Chỉ có mình tôi là không làm.

Sao lại tự hại mình cơ chứ, tôi đâu có điên!

Họ ném tôi ra ngoài, từ tầng ba.

Lưng tôi đập vào một phiến đá muốn gãy luôn.

Não bộ c*̃ng bị dập nát.

Nhưng khả năng tự phục hồi của tôi rất tốt, chẳng mấy chốc đã ổn lại.

Tôi loạng choạng bước xuống đường.

Hiện tại khắp nơi đều là đống đổ nát, sau đợt tấn công mấy cửa hàng đều đã bị đập tan thành từng mảnh.

Xung quanh chỉ còn những chiếc đèn sợi đốt vỡ vụn và những tấm vải rách nát.

Cuối cùng, vất vả lắm tôi tìm được một chiếc váy trắng hoàn chỉnh bên trong.

Tôi cứng nhắc mặc nó vào.

Từ ngày trở thành một Zombie, xấu hổ gì đó biến mất mẹ rồi, tôi trực tiếp thay đồ trong cửa hàng.

Dù sao thì lúc này c*̃ng không có ai đến.

Hiệp hội Zombie đó chỉ ăn thịt người, không hề có h*m m**n trần tục.

c*̃ng chính vì nghĩ vậy mà lúc thấy một soái cưa cao to đẹp trai, chân dài miên man xuất hiện sau lưng, tôi không khỏi kinh ngạc.

Vóc người anh ta cao lớn, mặc quần áo xanh như quân nhân, khóe mắt còn có vết thương nông, máu đỏ tươi chảy ra, càng nhìn càng thấy máu me.

Tôi nuốt nước miếng.

Đã lâu rồi tôi không cắn người.

Người đàn ông này nếu đo bằng mắt thường đã tầm 1m9.

Thực ra thì trước đây tôi đã từng thấy anh ta rồi, mỗi lần chúng tôi tấn công thành phố, anh ta đều đứng trên tường thành và chỉ huy.

Tôi cười khà khà.

Hãy xem tôi cắn môi anh ta 360 độ, biến anh ta trở thành đồng loại c*̉a mình đây.

Nói là làm, tôi lao đến, ôm chặt lấy anh ta, định cắn vào cái cổ trắng ngần của anh ta.

Ngay lập tức anh ta đẩy tôi ra.

Tôi bị anh ta ném xuống đất nhưng vẫn không bỏ cuộc, tiếp tục vồ tới.

Tôi thực sự đang rất đói.

Lần này anh ta nắm lấy eo tôi, ném mạnh đến nỗi răng tôi không thể chạm vào anh ta.

“Đầu sắp rớt luôn rồi” trong cơn choáng váng tôi thốt lên.

Người đàn ông trước mặt khẽ nheo mắt, ánh mắt trở nên sắc bén.

Anh ta sải bước về phía tôi.

Tôi bị anh ta làm cho giật mình, lại một bước.

Anh ta vén chiếc áo khoác lên để lộ chiếc áo phông đen bên dưới.

Một phát xé rách vải áo.

Cơ bụng của anh ra lộ ra, tám múi.

Bây giờ tôi còn thấy đói hơn!

Tôi lại nhảy vào anh ta.

Anh ta lại nắm lấy cánh tay tôi, ném mạnh vào tường, gập cánh tay lại, đầu gối đặt lên eo tôi, tay còn lại lấy tấm vải xé ban nãy bịt miệng tôi.

Được thui, không cho tôi nhe răng chứ gì.

Anh ta trói tôi xuống đất.

Sau đó ngồi xổm xuống, đặt hai tay lên đầu gối, hơi nghiêng đầu, cong môi.

“Chậc chậc, hóa ra là một Zombie nhỏ xinh à.” Giọng nói trầm, từ tính.

Không phải đó chứ, con người không thể … ít nhất là không nên …

Tôi nghe nói trong căn cứ c*̉a bọn họ không có mống phụ nữ nào.

Nên lẽ nào nữ zombie c*̃ng không tha?

Tim tôi đập thình thịch.

Bây giờ tôi c*̃ng không mặc quần áo.

Tôi nhìn xuống chiếc váy rộng thùng thình của mình.

Người đàn ông tựa như không thấy.

“Anh tên là Văn Thừa, em tên gì?”

Miệng tôi vẫn đang bị bịt đó chời!

Văn Thừa nhướng mày, hiểu ý: “Anh giúp em cởi bịt miệng, em phải trả lời vài câu hỏi c*̉a anh.”

Đôi mắt anh ta nheo lại, đe dọa tôi: “Nếu em dám tấn công anh nữa, anh sẽ cho em banh xác, biết chưa?”

Hàm răng c*̉a tôi nóng lòng muốn thử …

Ai mà từ chối được soái cưa nổ banh xác mình cơ chứ?

“Em tên gì?”

“Mỹ nữ.”

Anh ta dịu dàng cười, nhưng là kiểu không vào mắt: “Nói hay lắm.”

“Trình Điềm Điềm.”

“Lúc trước em làm nghề gì?”

“Idol mạng.” Sau đó còn cười một cái “Anh có sẵn lòng làm cưa cưa của em hông?”

Anh ta mặc kệ tôi, tự nhủ: “hừm, răng bén đấy, đã cắn bao nhiêu người rồi”.

“Chỉ mới vài người thui.”

Tại có quá ít anh đẹp trai trên 1m8 ấy mà.
 
Zombie Chỉ Cắn 1M8
Chương 2


Anh ta siết chặt mặt tôi trong lòng bàn tay, buộc tôi phải cười toe toét, để lộ hàm răng trắng.

Những ngón tay lướt trên răng tôi, tựa như đang muốn kiểm tra răng miệng tôi.

Tôi cưỡng lại ý định muốn cắn anh ta, dù sao thì nắm đấm to lớn của anh ta thực sự có thể thổi bay đầu tôi.

Đợi tay Văn Thừa rời khỏi, tôi l**m đầu răng bị anh ta chạm vào.

Ừm, có chút mùi vị, cảm giác đói được giảm nhẹ hơn.

“Sao chỉ có em lang thang trên đường phố?”

Tôi làm dáng đứng thẳng, nhíu mày, oai phong lẫm liệt nói: “Em không thể chịu được việc họ giết người như vậy, con người thanh tao thoát tục như em không hợp với bọn họ, vậy nên em đã rời khỏi Tổ chức zombie.”

Văn Thừa “Oh~” một tiếng thâm thúy, âm cuối còn kéo rõ dài.

Ngón tay anh ta nâng cằm tôi lên, giọng điệu đầy khẳng định: “Em đã bị đuổi ra ngoài rồi.”

Tôi ho vài cái cho bớt xấu hổ.

Xa xa có tiếng huyên náo, tôi cười nhẹ, binh đoàn Zombie đang tới.

Quả nhiên, lông mày Văn Thừa càng trùng xuống.

Tôi nhàn nhã thuyết phục anh ta: “Nhanh đi đi, ít nhất c*̃ng phải một trăm Zombie đó, tụi nó ăn thịt anh không chừa miếng nào đâu ê.”

Thính giác của tôi tốt hơn anh ta, lũ Zombie đó đã ở khoảng cách 500 mét nhưng chúng đi rất chậm chạp, dù sao thì trong bán kính hàng chục dặm cũng không có người sống.

Hơn nữa, chỗ này còn xa căn cứ.

Bị tôi khiêu khích thế mà anh ta lại cười, còn giúp tôi mặc quần áo vào, vô c*̀ng c*̣c súc làm tôi đau muốn chết.

Một chút thương hoa tiếc ngọc c*̃ng không có, vòng ra sau lưng tôi.

Đóng khóa kéo ở lưng váy.

Thấy xương bướm thanh thoát với tấm lưng trần trắng nõn của tôi mà c*̃ng không thèm liếc lấy một cái.

Chậc chậc, quả nhiên, con người tới ngày tận thế c*̃ng không còn h*m m**n trần tục như vậy nữa.

Tay chân anh ta linh hoạt, vòng tay qua eo tôi rồi cõng trên lưng.

Tôi tuyệt vọng vùng vẫy: “Anh đưa em đi đâu?”

Anh ta vỗ mạnh vào mông tôi: “An phận chút, ông đây dẫn em đi căn cứ kiếm gì ăn.”

?

Anh muốn tôi biến tất cả mọi người thành Zombie hết à? Còn có chuyện tốt như zị nữa.

Tôi được Văn Thừa đưa đến một căn hộ.

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy cảnh tượng trong căn cứ của con người.

Thường thì khi đến vây hãm thành phố với binh đoàn Zombie, chúng tôi thường bị các bức tường cao chặn lại.

Đôi lúc còn phải né tránh những Zombie bị rơi từ trên tường xuống.

Có lẽ c*̃ng chính vì vậy mà căn cứ này chưa bao giờ bị đánh chiếm.

Lúc từ bên ngoài đi vào, bên ngoài đã có một số Zombie bị thiêu cháy, chiếc xe địa hình của Văn Thừa chạy qua gây ra một số va chạm.

Tôi thực sự bội phục anh ta.

Dù gì Zombies trước đây cũng là con người với nhau, vậy mà đối mặt với nhiều xác chết trước mặt như vậy anh ta luôn vô cảm.

Xem ra trái tim anh đã hóa đá rồi.

Bên trong căn cứ rất tốt.

Địa vị của Văn Thừa ở đây hẳn rất cao.

Bằng không, làm sao anh ta có thể được sống trong một phòng riêng.

Anh ta ném tôi vào phòng tắm.

Tôi từ trong bồn tắm đứng dậy: “Không phải anh nói sẽ dẫn em đi tìm đồ ăn sao?”

“Em tắm trước đã.”

Còn có nghi thức như vậy nữa?

Tôi cười bí hiểm, khẽ nói: “Đừng nói là anh đã bị bóp méo lòng dạ cứu người rồi nha, anh tính để em biến mọi người thành zombie hết chớ gì?”

Khóe miệng anh ta giật giật, như thể vừa nghe thấy điều gì đó vô lý.

“Em nghĩ nhiều rồi.”

Tôi nhíu mày, vậy anh ta kiếm đồ ăn gì cho tôi?

Nhưng hiển nhiên dã mất não thì không nết nghĩ quá nhiều.

Đột nhiên đầu tôi đau dữ dỗi.

Tôi nằm lại vào bồn tắm với một tư thế vặn vẹo, đưa cái lưng lên, chúc cái đầu xuống.

“Anh kéo khóa váy giúp em đi, bằng không em không tắm được.”

Mắt anh ta hiện lên vẻ chán ghét.

Có thể là do dáng vẻ hiện tại của tôi không được ưa nhìn.

Nhưng dù sao thì anh ta cũng đến, quỳ một chân xuống, xẹt một cái cởi váy giúp tôi.

Sau đó anh ta đi ra ngoài mà không nói một lời.

c*̃ng vì bộ dạng trầm mặc kiệm lời cấm dục này quá hấp dẫn nên tôi vô tình bị vẹo cổ.

Tôi đau đớn hét lên một tiếng, Văn Thừa lại lập tức đẩy cửa đi vào.

Tôi ngồi dậy bằng lực chân, dùng hai tay ôm lấy đầu, sau đó dùng lwucj bẻ lại cái cổ.

Nhìn vẻ mặt dại ra của anh ta, tôi chỉ biết cười.

“Chuyện nhỏ thôi, bị trật cổ á mà.”

Điều duy nhất đáp lại tôi là tiếng đóng cửa im lặng.

Có thể là do trước đó tôi ngâm mình dưới sông quá nhiều, nên lần được tắm nước nóng này tôi phải mất cả tiếng đồng hồ mới rửa sạch được.

Sau c*̀ng phải do Văn Thừa gõ cửa tôi mới chịu ra ngoài.

Văn Thừa vẫn mặc bộ đồ như cũ, nhưng bụi bặm trên mặt đã được rửa sạch, nhìn càng thêm trắng trẻo.

Tôi bước đến, ngồi trên ghế sofa.

“Cái này cho em.” Anh ta đưa cho tôi một ổ bánh mì.

Tôi mím môi tự hỏi liệu mình có nên sống theo ý tốt của anh ta không.

“Mặc dù em trông rất giống các anh, nhưng em là một Zombie, chỉ có cắn người mới có thể khiến em bớt đói được.”

Thứ tôi cần là mùi vị của máu người và một chút kh*** c*m khi cắn vào da thịt.

“Trước hết cứ ăn cái này đã.” Xem ra không có khả năng cự tuyệt rồi.

Mặc dù ăn thứ này có vị giống như nhai sáp nhưng nó c*̃ng giúp Zombie không chết đói.

Bây giờ tôi đang ăn nhờ ở đậu người ta, vậy nên tốt hơn là bớt ra dẻ.

Nhưng lúc tôi cắn xuống, cảm giác cơn đói bị tan biến này là sao?

Tôi cảm thấy ngon miệng đến mức thốt lên: “Cái này, cái này cái này…”

“Còn muốn ăn nữa sao? Nếu muốn thì cùng anh đến một nơi.”

Tôi gật đầu lia lịa.

Một thời gian dài rồi tôi mới có được cảm giác no nê thế này.

Trước khi ra ngoài, Văn Thừa lấy ra một miếng tựa như cái niềng răng.

Sau đó, anh ta đưa tôi đến một tòa nhà.

Cuộc chiến giằng co giữa con người và Zombie còn kéo dài, vì vậy công nghệ mà họ có hiện tại không đủ để làm tôi ngạc nhiên.

Nơi này trông giống như một viện nghiên cứu, xung quanh toàn màu trắng, nhiều nhà nghiên cứu mặc quần áo bảo hộ màu trắng vội vã đi qua.

Anh ta đưa tôi đến một căn phòng rộng rãi.

Bên trong có một số dụng cụ với nhà nghiên cứu.
 
Zombie Chỉ Cắn 1M8
Chương 3


Dường như họ đang lấy máu, trên ghế tựa có mấy bóng người cao lớn, nhưng vì lưng họ hướng về phía tôi nên tôi không nhìn rõ mặt.

Tôi cũng không quan tâm, chỉ ngồi dưới đất, xé túi bánh mì thứ năm của mình.

Văn Thừa cũng ngồi sang một bên với tôi, như thể chờ người lấy máu.

Một lúc sau, các y tá lấy máu đã thu thập các dụng cụ và đưa cho họ một ít bông gạc.

Sau đó, các bóng người cũng lần lượt ngồi dậy.

Cuối cùng tôi cũng thấy rõ bọn họ.

Đặc điểm chung của họ là sắc mặt xanh xao, mạch máu bầm tím phân bố rõ ràng dưới da hơn người thường.

Lại thêm đôi mắt đỏ ngầu, cả người đều cao lớn chân dài, phải cao hơn 1,8m.

Ngoại trừ……

Giọng tôi đầy kinh ngạc, tôi chỉ vào cậu bé non nớt nhất bên trong: “1m7?”

Anh ta thấy tôi liền tức giận: “Ông đây nói mấy lần rồi hả, ông cmn 1,8m nha!”

“Sao các người lại…”

Những người đàn ông còn lại cũng lên tiếng.

“Lão đại, chính là cô ta.”

“Hôm qua lúc em không phòng bị, cô ta đã cắn vào cổ em.”

“Hôm đó cô ta nằm trên mặt đất rồi còn giả vờ như đã chết. Lúc em đi ngang qua, cô ta đã cắn vào bắp chân của em.”

“Đúng đó, ngày hôm đó cô ta đã leo đến bên cạnh em bằng một chiếc thang dựng bằng Zombie rồi cắn vào cánh tay em.”

Nghe thấy từng người cáo buộc tôi, lại còn kể từng chi tiết bị cắn như nào.

Trong phút chốc, hai mắt tối sầm lại, bánh mì trong miệng không còn thơm nữa.

Cái tên m7 còn hùa theo: “Đúng, đúng, đúng, hôm đó cắn em xong cô ta còn xúc phạm em nữa đó.”

… sao tôi lại đen đủi như này cơ chứ.

Còn từng khen mấy người ra dáng đàn ông nữa chớ.

Hóa ra đều là quân nhân.

“Vậy ý anh là người mà em cắn sẽ biến thành Zombie, nhưng họ sẽ có cảm giác?”

Tôi ngồi trong phòng khách của Văn Thừa, nhìn một vài “điểm tương đồng” xung quanh tôi.

Văn Thừa lên tiếng trước: “Ừm, ý c*̃ng dạng vậy đó.”

“Trước tiên để anh giới thiệu với em một chút, người 1m7 mà em nói tên Mễ Nặc.”

“Người bị em cắn vào bắp chân tên Trần Ngân.”

“Người bị cắn cổ là Lục Vô Hoạt.”

“Người bị thương ở cánh tay là Cố Niên.”

“Còn người này …” Anh ta chỉ vào một người đàn ông trầm tĩnh “Kỳ Lạc.”

Tôi nhớ mình đã nằm đè lên người anh ta và cắn anh ta nhiều lần.

Tất cả đều gật đầu với tôi, ngoại trừ Mễ Nặc, người vẫn còn đang bất bình.

Gặp từng nạn nhân thế này thực sự quá xấu hổ rồi.

Tôi thở dài “Vậy các anh muốn em làm gì cho các anh?”

Văn Thừa khẽ nhướng mày: “Em biết tụi anh muốn em giúp?”

“Em không ngốc. Em bị lũ Zombie đó không vừa mắt c*̃ng một phần là do các anh thúc đẩy đúng không.”

Những ngón tay trắng trẻo và mềm mại của tôi lười biếng chỉ vào Mễ Nặc: “Người ném em từ tầng ba xuống là anh có đúng không?”

Đôi mắt kiên định ban đầu của anh trở nên dao động.

Tôi biết mà, làm sao mà lũ Zombie ngu ngốc đó lại biết báo thù cơ chứ.

Tôi bĩu môi: “Ăn miếng trả miếng, anh đừng có mà thù dai nữa.”

Văn Thừa lên tiếng: “Tụi anh cần em. Em là một trong những Zombie hiếm hoi mà tụi anh tìm thấy có lý trí, mặc dù người bị em cắn sẽ trải qua một giờ điên cuồng, nhưng sau đó cũng sẽ có được lý trí.”

“Tụi anh hy vọng có thể tìm thấy kháng thể từ em để tiêu diệt loại virus zombie này.”

Được thui, nhiệm vụ giải cứu thế giới đã thuộc về tôi rồi.

“Vậy em c*̃ng có điều kiện.”

Văn Thừa gật đầu: “Em cứ nói.”

“Vậy … cho em 5 ổ bánh mì trước đi.” Tôi đói quá.

Mọi người đều giật mình.

Tiếng cười của Mễ Nặc vang lên đầu tiên trong căn phòng im lặng.

Những người khác cũng mỉm cười rồi lắc đầu.

Tôi vươn eo, Zombie cũng tốt, ngoại trừ đồ ăn cũng không có gì yêu cầu gì khác.

Suy cho cùng, ước nguyện của tôi trong cuộc đời này là muốn làm cá muối.

Thông qua cửa sổ, tôi nhìn về phía bức tường chắn cao.

Tôi có linh cảm, thảm họa này có lẽ có thể vượt qua được.

Văn Thừa đưa tôi vào viện.

Bây giờ anh ta là người giám hộ của tôi, đảm bảo tôi không làm hại bất kỳ con người nào.

Tôi nằm lên ghế tựa còn anh ta thì căầm còng tay với băng keo.

Mặt anh ta tỏ vẻ không nỡ.

Theo bản năng, tôi tính bảo anh ta cứ ra tay đi, nhưng rồi tôi c*̃ng muốn nhìn thấy khuôn mặt rối như tơ vò của anh ta.

“Để đảm bảo an toàn cho nhân viên, anh đành xin lỗi em.”

“ukm.”

Văn Thừa ghim tôi xuống ghế, lấy băng dính định dán môi tôi.

Tôi nhỏ giọng gọi anh ấy một tiếng.

Văn Thừa sát người lại, cẩn thận nghe tiếng tôi.

Thấy đôi môi anh ta đến gần, tôi liền mau lẹ chuẩn xác chụt một cái.

Những người xung quanh giật mình, chắc vì sợ tôi không chịu thay đổi mà chỉ muốn lợi dụng anh ta.

Virus có thể khuếch đại h*m m**n của con người, ngoài việc muốn ăn, tôi thực sự khá mê troai.

Khuôn mặt c*̉a Văn Thừa Quân khiến tôi quá mê muội.

Anh ta giận dữ liếc nhìn tôi, trên mặt không có biểu hiện gì thêm.

Chỉ vỗ nhẹ lên môi hai lần chỗ tôi chạm qua.

Sau đó dứt khoác quay người rời đi.

Lúc tôi đang lấy máu.

Bên ngoài lại có náo động.

Một giọng nói phát ra từ bộ đàm của Văn Thừa.

“Đại tá, bọn Zombie bên ngoài lại đang tấn công thành phố. Đội đi tìm vật tư trước đó vẫn chưa trở lại. Một số người tị nạn đã trốn thoát khỏi tòa nhà nơi họ đang ở.”

Văn Thừa nhíu mày.

Tôi định gác chân ra ngoài, nhưng bây giờ tôi không thể cử động hay phát ra tiếng, vì vậy tôi chỉ có thể ngọ ngoạy để thu hút sự chú ý của anh ta.

Thấy tôi ngọ ngoạy, anh ta nhanh chóng cởi trói cho tôi.

Còn không quên giải thích tình hình với tôi: “Có người nhờ anh tới giúp đỡ, giờ anh phải đến đó ngay, em ở lại căn hộ đợi anh.”

Nói xong liền đi nhanh về phía trước, tôi nhanh chóng nắm lấy cánh tay anh ta: “mang em theo với, em là Zombie, có lẽ có thể giúp anh đỡ sát thương.”

Anh ta cũng dứt khoát, ôm eo tôi chạy ra bãi đậu xe, sau khi tìm thấy chính xác chiếc xe SUV của mình, anh ta nhét tôi vào.

Phía sau cũng có một chiếc ô tô, tôi nhìn vào gương chiếu hậu.

Là Mễ Nặc và những người khác, mặt ai nấy c*̃ng như mang thù, hết sức nghiêm nghị.

Nhưng bọn họ không lái xe, có lẽ là vì tứ chi đã cứng đờ sau khi biến thành Zombie nên phải đi c*̀ng tài xế.
 
Zombie Chỉ Cắn 1M8
Chương 4


Văn Thừa đưa bọn họ tới cửa sau, tránh Zombie tấn công thành phố rồi đi thẳng vào khu chung cư.

Có rất nhiều zombie tụ tập bên ngoài chung cư, nhưng cũng không bằng 1/10 số lượng zombie tấn công thành phố.

Có lẽ vì nghe được tiếng nói, một vài zombie đã tiến về phái này.

Mễ Nặc và những người khác đã sử dụng âm thanh của tiếng súng để thu hút hầu hết các Zombie.

Nhiệm vụ c*̉a họ là mở đường cho chúng tôi.

Văn Thừa vòng xe, đỗ vào lối vào chung cư.

Lũ Zombie phía sau vẫn đuổi theo chúng tôi nên anh ta nhanh chóng xuống xe kéo cánh cổng sắt xuống, coi nhưng chặn tạm thời.

Sau đó anh ta kéo tôi lên lầu, nhưng trong tòa nhà cũng có Zombie.

Văn Thừa bật bộ đàm, hỏi họ đang ở đâu.

Phòng 3201.

Sau khi bước vào, mọi người bên trong nhìn tôi với vẻ hơi thù địch.

Một số vẫn là đàn ông mặc đồng phục, một số khác thì đã rách rưới, hẳn là người tị nạn.

Ồ, tôi gần như quên mất mình là một Zombie, xin lỗi nha.

Ngày càng có nhiều Zombie bên ngoài, chúng tụ tập ngày càng nhiều ngay cánh cửa..

Ban công được thiết kế với cửa sổ kính trong suốt từ trần đến sàn, có một Zombie đang bò qua từ ban công bên cạnh.

Anh ta là cậu nhóc đẹp trai, một phụ nữ trong phòng mím môi khi nhìn thấy anh ta.

Cô ta kéo cánh tay người bên cạnh: “là người vừa rồi còn đi c*̀ng chúng ta.”

Cô ta còn tỏ vẻ buồn bã: “Thực ra cậu ấy vẫn chưa biến dị hoàn toàn, tại sao chúng ta lại không đưa cậu ấy vào.”

Cậu nhóc này đã bị một vết cắn trên cánh tay nhưng lại không có biểu hiện gì của đột biến.

Người phụ nữ dường như cũng muốn chứng minh điều đó.

Chạy đến nói với cậu ta: “Em trai, em không bị nhiễm phải không?”

Hốc mắt của cậu bé đã bắt đầu đỏ lên, nhưng triệu chứng không rõ ràng, có thể thấy cậu rất đau.

“Chị ơi, em muốn vào, bên ngoài đáng sợ lắm.”

Cô ta gật đầu, chuẩn bị mở khóa.

Những người khác co rúm lại không dám tiến lên.

Văn Thừa muốn ngăn cô ta lại, còn tôi lại lạnh lùng nhìn hành vi của cô ta.

Hai tay nhanh chóng lấy cái bình bên cạnh đạp vào cô ta.

Gọn gọng mau lẹ.

Văn Thừa lãnh đạm nhìn tôi một cái.

Tôi nới lỏng cái bình trong tay, một tiếng vỡ giòn tan vang lên.

Khoanh tay nhìn lấy Văn Thừa không chút sợ hãi: “Sao, đến giờ còn bày trò thánh mẫu à, nếu để con Zombie này vào thì đừng cố gắng nghĩ đến việc cứu cái phòng này nữa.”

“Ukm, không trách em.” Anh ta bất lực nói.

Tôi nhún vai dang tay.

Văn Thừa nhìn tôi cười: “Sao? Em còn tỏ vẻ oan ức nữa?”

Tôi uể oải nói: “Ừm á, không có ai khen em làm việc tốt hết zị.”

Lúc này, cậu bé ở cửa sổ đã biến dị hoàn toàn, đập mạnh vào kính.

Âm thanh thu hút nhiều zombie hơn.

Văn Thừa nói với những người phía sau: “Không thể ở đây lâu hơn nữa, kính xe sớm muộn gì cũng nứt, xe của các người ở đâu?”

“Đều ở bãi đậu xe.”

Anh ta chỉ đại một người bế người phụ nữ bị tôi đập cho ngất đi.

“Bãi đậu xe có thể có Zombie. Zombie ở tầng dưới đã bị tôi chặn ở cửa. Mễ Nặc với mấy người khác có mang theo súng với rượu. Chắc đã xử lí được.”

Anh ta tập trung chỉ huy: “Một lát nữa, tôi và cô ấy sẽ lao ra phía trước, trực tiếp đi thang máy đi xuống. Sau khi mọi người đến bãi đậu xe, chỉ cần lên xe, chúng tôi sẽ giúp mọi người thu dọn chướng ngại vật.”

“Vâng.”

Những Zombie ngoài cửa có thể đã bị thu hút bởi cậu nhóc ban công.

Có rất ít Zombie trong tòa nhà, vì vậy việc đi xuống cầu thang đặc biệt trơn tru.

Chúng tôi đi thẳng một lèo xuống bãi đậu xe, sau khi cửa thang máy mở ra, một Zombie mắt to mắt nhỏ đối mặt với chúng tôi.

Văn Thừa với tôi đứng ở phía trước.

Nó lao thẳng vào chúng tôi.

Tốc độ của Văn Thừa rất nhanh, khua đùi một bước trực tiếp đá vào vai Zombie, trọng tâm của nó không ổn định liền bị đá xuống đất, việc này đã giúp mọi người có chút không gian chạy trốn.

Nhưng những Zombie khác ở bãi đậu xe có lẽ đã nghe thấy tiếng động nên liền lao tới đây, may mà không có nhiều.

Chỉ có ba con, nhưng c*̃ng không gần lắm.

Xe của mọi người cách đây không xa, Văn Thừa nhíu mày, vẫy tay bảo họ đi nhanh.

Anh ta bắn một phát vào giữa lông mày của con Zombie nằm trên mặt đất.

Mặc dù không thể tiêu diệt được Zombie nhưng c*̃ng có thể trì hoãn thời gian, thời gian để nó hồi phục c*̃ng tương đương với việc nó rơi vào trạng thái bất động.

Nhưng c*̃ng không được lâu.

Văn Thừa cùng một số người khác dùng súng để trì hoãn thời gian, sau khi mọi người lên xe, Văn Thừa liền dẫn tôi đi.

“Chúng ta không đi cùng bọn họ sao?”

“Không, sức chứa của xe tải không lớn, hơn nữa xe việt đã đậu ở trước. Căn cứ không có nhiều xe, nên chúng ta cần sử dụng nó một cách tiết kiệm.”

Con người bây giờ khổ quá rồi.

“Nếu bây giờ anh bị cắn thì sao?” Tôi hỏi một cách chân thành.

Anh ta trầm mặc một giây: “Nếu thật sự là như vậy, hy vọng là em cắn anh trước.”

“Anh không muốn trở thành một Zombie không có đầu óc.”

Thang máy đi thẳng lên tầng trên để tránh lũ Zombie lang thang trong tòa nhà.

Có điều lúc đi ngang qua Zombie bị đá ở thang máy, nó lập tức lao thẳng về phía Văn Thừa.

Văn Thừa nghĩ tôi đi chậm nên trực tiếp cõng tôi.

Anh ta tính đá nó nhưng tôi đã hạn chế chuyển động của anh ta.

Zombie liều mạng chạy tới, nhìn thấy Văn Thừa sắp bị cắn vào vai.

Tôi dùng cánh tay chặn răng nó lại.

Tiếng cắn vào da thịt nghe rất kinh người, lũ Zombie hùng mạnh như vậy, chúng xé nát một miếng thịt c*̉a tôi.

Văn Thừa xoay người tung một c*́ đá hiểm ác vào nó, tiếng súng vang lên, va chạm khiến Zombie lùi lại mấy bước.

Sau khi vào thang máy, Văn Thừa đặt tôi xuống, ấn lầu một.

Tôi đã chạm vào vết thương của mình.

“Đau, đau, đau.”

Ánh mắt anh ta đầy vẻ không tin: “Em thấy đau?”

“Tất nhiên rồi, não em vẫn ổn mà.”

Anh ta mím môi lướt ngón tay lên vết thương đang lành.

“Vừa rồi cảm ơn em, hơn nữa xin lỗi.”

Không hiểu vì sao nhưng việc cứu anh ta lại khiến tôi ngại ngùng, vừa khiến anh ta biết ơn vừa cảm thấy tội lỗi.
 
Zombie Chỉ Cắn 1M8
Chương 5


“Không…không có gì.”

Sau khi ra khỏi thang máy, cảnh tượng bên ngoài cánh cổng sắt thật kinh hoàng, khắp nơi là những Zombie cháy thành than.

Zombies chỉ có thể thực sự bị giết nếu chúng bị đốt cháy hoặc ăn mòn.

Chính vì vậy mấy lần họ đến bao vây thành phố thì có tôi là một mình đứng bên ngoài, chực chờ chạy bất cứ lúc nào.

Những Zombie trong tòa nhà dường như nghe mùi con người, tiếng bước chân nối tiếp nhau.

Cửa sắt chen chúc xác chết.

Tôi vùng lên để đẩy cái xác ra. Zombie phía sau cũng tới, tốc độ càng ngày càng nhanh.

Cánh cửa sắt cuối cùng cũng được tôi mở ra.

Văn Thừa đẩy tất cả các mảnh vỡ xuống để chặn zombie, sau đó ắn súng ngăn chung lại.

Nhưng rồi đạn nhanh hết, anh ta ném cho tôi chìa khóa xe.

“Em lái xe ra cửa trước chờ anh.”

Nhận được một củ khoai tây nóng hổi như này, tôi sững người nói: “Nhưng em không có bằng lái xe”.

Anh ta hít một hơi thật sâu, cười dịu dàng: “Bây giờ em có thấy một xã hội được cai trị bởi luật pháp không?”

Anh ta dựa vào một chiếc bàn, nơi chứa đầy đồ lặt vặt mà anh vừa mang theo để chống lại lũ Zombie.

Tôi bước tới để giúp anh ta cầm chân lũ Zombie, nhưng chúng đã bò qua.

“Em cứ đi trước đi, anh tới sau.”

“Nhớ mở cửa cho anh.”

Tôi bật cười.

Quả nhiên, anh ta liếc tôi một cái, không nói lời nào, lập tức xoay người bước đến vị trí xe việt dã.

Không hiểu vì sao nhưng ngay khoảnh khắc đó tôi như hững một nhịp.

Một con Zombie lật tung các mảnh vỡ và đáp xuống dưới chân tôi.

Nhưng nó không có hứng thú với tôi.

Nó lao thẳng đến vị trí của Văn Thừa.

Tôi nắm lấy đùi nó không cho nó đi, Văn Thừa may mắn lên được xe.

Không được làm tổn thương anh ta.

Tôi thở ra.

Nhưng lũ Zombie không bỏ cuộc, chúng muốn leo lên.

Xét thấy lũ Zombie ngày càng đến gần.

Tôi vội vàng leo lên bàn, đập những mảnh vỡ vào đám Zombie nóng lòng kia.

Một tiếng nổ lớn đã phá vỡ thế bế tắc.

Văn Thừa lái việt dã rịn ga bốc đầu lũ zombie.

Chết tiệt, c*̃ng may là tôi đã nhảy đủ cao, nếu không não lũ zombie bắn tung tóe lên váy tôi mất.

“Đừng sợ, mau lên xe.” Văn Thừa mở cửa lái xe, đưa tay ra hiệu với tôi.

Tôi nhảy xuống, nắm lấy tay anh ta.

Văn Thừa một tay cầm vô lăng, tôi lon ton chạy sau, sau dó liền bị anh ta kéo vào vòng tay.

Anh ta đóng cửa thật nhanh không cho Zombie vào, rồi lao ra khỏi cổng.

Lúc ngồi yên xuống ghế phụ, tôi hỏi anh ta: “Không phải nói lát nữa em đi tìm anh sao?”

“Không phải em cũng nói sợ đau sao?” Anh ta đánh mạnh tay lái để tránh Zombie trên đường.

Sau đó nhẹ nói: “Vừa rồi bị một cái ghế đập vào đầu, em không thấy đau sao?”

Tôi ôm mặt trêu chọc anh ta: “Vậy anh có cảm thấy có lỗi với em không?”

“Ừ.” Anh ta vẫn vô cảm.

Đang tán tỉnh mà chàng này cứ thích đập thẳng tôi thế này là sao…

Sau khi quay về lại căn cứ, Mễ Nặc và những người khác cũng đã quay trở lại.

Tôi xé ổ bánh mì nhìn họ: “Bây giờ sao mấy anh không đi nằm vùng lũ zombie nữa?”

Mễ Nặc cũng đang ăn bánh mì, trả lời một cách mơ hồ “Bắt em c*̃ng bắt được rồi, tụi anh tới đó làm gì nữa?”

“Cho nên ngay từ đầu mọi người đã muốn có được em.”

Những người khác bày vẻ nghiêm túc hơn, chỉ có Mễ Nặc là nhiều chuyện.

“Ừm, thật ra lúc lão đại vừa nhìn thấy em, anh ấy đã bảo chưa bao giờ thấy một con Zombie nào lại tham sống sợ chết như vậy.”

Tôi vỗ vỗ đùi: “Hèn chi, em cứ tự hỏi sao ảnh cứ nhìn em hoài.”

Mỗi lần vây thành cùng đám Zombie, về cơ bản tôi đều tránh được những Zombie bị hạ gục.

Văn Thừa đang trao đổi dữ liệu với nhà nghiên cứu, báo cáo xét nghiệm máu của tôi được đưa ra.

Anh ta mặc một chiếc quần tây và một chiếc áo sơ mi đen.

Chiếc áo sơ mi tôn lên những đường nét khỏe khoắn của anh ta một cách độc đáo, hơn nữa …

Tôi xoa xoa cằm, lẩm bẩm: “Đích thị là cái rắm* chuẩn gu em.”

“Đúng đó đúng đó! Anh đã bảo cái mông* của Anh Thừa vểnh lắm mà!”

*Nữ chính dùng từ 屁-pì-rắm để tỏ ý anh này chuẩn gu mẻ, còn má Mễ Nặc lại hiểu sang khen cái mông-屁股-pìgu

“Em nói nhỏ vậy mà anh nghe được sao?”

Mễ Nặc ngốc nghếch nhìn tôi: “Tụi mình là Zombie đó đại ca, thính giác tốt hơn người thường.”

Sao mà cứ thấy sai sai vậy nè?

“Em có thấy chủng virus này với tụi mình là tốt hơn không? Em xem, thính giác, khứu giác và khả năng tự phục hồi của tụi mình đều rất tốt. Sự khác biệt giữa những Zombie khác với tụi mình chỉ là chúng đã mất khả năng suy nghĩ.”

Tôi cau mày: “Chủng virus này giống như …”

“Một chủng có lợi.” Giọng nói của Văn Thừa như xuyên thấu, đánh gãy suy nghĩ của tôi.

Anh ấy nhìn tôi: “Trước khi trở thành một zombie, em đã từng đến Ân Tinh Group chưa?”

“Ân Tinh Group là công ty nghiên cứu và phát triển dược phẩm lớn nhất Trung Quốc, chủ yếu sản xuất và phát triển dược phẩm. Chúng tôi tìm thấy virus trong máu của em khác với zombie thông thường. Trong mẫu máu c*̉a Mễ Nặc với mấy người bị em cắn c*̃ng có thành phần tương tự như em. Tụi anh gần như có thể xác nhận rằng em có hai loại virus trong cơ thể. ”

“Một là virus zombie, còn lại là gì?”

“Virus Bùa Ngải.”

Cái tên nghe quen quen.

Văn Thừa nhìn tôi, nghiêm nghị nói: “Ngày virus bùng phát, em tới tập đoàn Ân Tinh làm gì?”

Tôi ngượng ngùng nhéo nhéo mặt: “Đi làm thí nghiệm trên người.”

Mọi người ngạc nhiên nhìn tôi.

“Sao thế, làm idol mạng uốn éo các kiểu không kiếm ra tiền được. Lúc đó em chỉ muốn há miệng chờ sung nên đã tự nguyên đi thử nghiệm.” Tôi sờ sờ mũi.

“Như vậy c*̃ng không phải là đang đóng góp cho nền y học loài người sao?”

“Vậy hôm đó xảy ra chuyện gì?” Kỳ Lạc hiếm hoi mở miệng.

Tôi cẩn thận nhớ lại ngày hôm đó.

“Thực ra lúc đầu em không nhớ chuyện gì đã xảy ra. Ngày đầu tiên trở thành một Zombie, ý thức của em rất mơ hồ, em chỉ luôn cảm thấy đói.”
 
Zombie Chỉ Cắn 1M8
Chương 6


Đợi đến khi ý thức rõ ràng hơn em mới phát hiện ra mọi chuyện.

Ngày hôm đó lúc đến viện nghiên cứu dưới lòng đất của Tập đoàn Ân Tinh để tiến hành thí nghiệm, có khoảng mười người đi cùng em, nhưng họ đều được phân vào các phòng khác nhau.

Sau khi cô y tá đưa cho em lọ thuốc màu xanh lá cây, em chìm vào giấc ngủ sâu.

Sau đó một âm thanh không rõ vang lên.

“Người thí nghiệm số 102 không có đặc điểm cuồng loạn rõ ràng.”

“Các dấu hiệu sinh tồn c*̉a người thí nghiệm số 102 bình thường.”

“Ngón tay c*̉a người thí nghiệm số 102 bắt đầu co giật.”

Tôi không mấy câu đó có nghĩa là gì.

Nhưng khi tôi thức dậy, căn phòng trống rỗng, tôi yếu ớt bước ra ngoài và thấy tất cả các phòng trong hành lang đều mở toang.

Có rất nhiều xác chết bên trong.

Lúc đó tôi rất lo sợ, tự hỏi liệu công ty này có thực hiện những thương vụ đen tối nào không.

Rõ ràng là chúng tôi chỉ được gọi để thử nghiệm tiêm thuốc chống cúm.

Tôi tiếp tục đi tiếp nhưng không thấy ai cả.

Nhưng dưới lòng đất lại có tiếng động khác, ước chừng dưới lòng đất còn có một tầng khác.

Tôi lần mò đến một văn phòng tầng trên.

Có một bóng người bên trong, tôi muốn nhờ giúp đỡ.

Nhưng khi tôi đi vào, tôi nhận ra có điều gì đó không ổn, đó là một ông già mặc bộ đồ xám.

Trước mặt ông ta có rất nhiều hình ảnh giám sát của các y tá và thường dân mặc thường phục.

Còn có rất nhiều máu.

Dường như nơi này là một khong gian kín, có một dòng khí không đổi thổi qua.

Một số người bên trong bắt đầu vặn vẹo, cắn những người bình thường khác không bị nhiễm bệnh.

Tôi bị hình ảnh máu me làm cho nôn mửa, người đàn ông với khuôn mặt đầy vẻ điên cuồng quay đầu lại, nhìn tôi với ánh mắt khinh rẻ.

Tôi nhận ra mức độ nghiêm trọng của tình hình, liền vớ lấy một trong số mặt nạ phòng độc trên bàn định bỏ chạy.

Trước khi thoát ra ngoài, tôi thấy trong phòng camera giám sát đã có người mở cửa phòng, phun ra những thứ khí kinh hoàng, những thứ khí kinh hoàng tranh nhau phát tán.

Có lẽ vì đã tiêm thuốc thử, tôi rơi vào tình trạng như sắp chết.

Trong lúc mơ hồ, một người đàn ông mặc áo khoác đen đã cứu tôi.

Anh ta ôm tôi chạy trốn, nhưng những Zombie phía sau bắt đầu đuổi theo những người sống như chúng tôi.

Hơi thở của tôi ngày càng yếu nhưng anh ta vẫn ôm chặt lấy tôi.

Khí từ từ lan dần lên trên.

Tôi đưa mặt nạ phòng độc trong tay cho anh ta.

Tôi nghĩ có khi mình sẽ chết, vì vậy tốt hơn hết là giữ mang sống cho anh ta.

Khi ý thức tan biến, tôi hầu như không nhớ mình đã giúp anh ta chặn một Zombie.

Tôi hít phải khí độc, về đến nhà điếng hồn mất ba ngày, đến khi ra ngoài thì đã là thành phố chết.

“Mọi chuyện là vậy đó.” Tôi chống cằm nhìn Văn Thừa “Vậy tại sao anh lại ở đó?

Sau khi gặp Văn Thừa, tôi nhớ ra rằng anh ấy là người đàn ông mà tôi đã đưa mặt nạ phòng độc.

Chỉ là lúc đó trí nhớ của tôi mờ mịt, anh ta lại đeo một chiếc mặt nạ bình thường, tôi mất rất nhiều thời gian để phản ứng lại.

“Tụi anh biết về nghiên cứu thuốc thử bất hợp pháp của Tập đoàn Ân Tinh vài ngày trước khi bùng phát xảy ra. Vào thời điểm đó, một số lô thuốc thử đã được nhập lậu ra nước ngoài. Nhưng tụi anh c*̃ng chỉ biết nó là virus Bùa Ngải. Loại virus này có thể khiến con người tỉnh táo và tăng cường khả năng miễn dịch. Nó được cho là một loại thuốc điều trị ung thư, nhưng không ai công nhận nó. ”

“Vậy nên lý do anh vào đó là để tìm tài liệu nghiên cứu bất hợp pháp của họ.”

Virus lây lan cực nhanh, khi độc mặc dù tiêu tán hết nhưng răng của zombie cũng có thể phát tán virus.

Các căn cứ quân sự và cơ sở y tế bị tê liệt.

Trên thế giới không quá 30 triệu người còn sống sót.

“Theo nghiên cứu, trong máu em có kháng thể chống lại virus zombie. Bằng cách nghiên cứu từng thành phần trong máu c*̉a em có thể giúp tạo thuốc kháng lại.”

“Biết đâu, những Zombie này có thể được cứu.”

Sau khi trở về căn hộ, Văn Thừa đột nhiên ôm lấy tôi.

Tôi sững người một lúc, rồi ôm lại anh.

“Thật ra, anh chưa có thời gian để nói lời cảm ơn với em.” Giọng nói trầm thấp của anh vang lên bên tai tôi.

Tôi cười ngây ngô: “Nếu lúc đó em đeo mặt nạ phòng độc thì có khi đã không qua khỏi. Cái loại virus đó tên gì vậy?”

“Virus Bùa Ngải.”

“À đúng rồi, c*̃ng may là vì tiêm virus này nên cơ thể em mới kháng lại virus Zombie, bằng không trở thành zombie trước là em chết từ lâu rồi.”

Anh ta cười nói: “Cảm ơn”.

Lần này đến lượt tôi khó chịu.

“Hây~ c*̃ng không phải chuyện gì to tát đâu.”

Anh mỉm cười, chạm vào đầu tôi.

Sau đó, anh ấy hôn ngang d** tai của tôi.

Tôi đỏ mặt với kiểu tình yêu gà bông thời tiểu học này.

Cứng đờ nhìn anh.

“Ừm, không sai, anh thích em.” Anh nói như lẽ hiển nhiên.

Tôi kiêu ngạo mím môi, dùng ngón trỏ vuốt nhẹ phần tóc mái che khuất mắt.

“Quả nhiên, không ai có thể từ chối một cô gái đã cứu mình hai lần đúng không?”

Văn Thừa nghe vậy cười nhạo một tiếng, bế ngang thắt lưng tôi, đi thẳng đến sô pha, ngồi xuống.

“Nào, hôn một cái.”

Tôi gật đầu lia lịa: “Được thôi, nhưng mà phải cẩn thận xíu, đừng để bị răng em làm xước.”

(Dưa c*̃ng không ngờ tình tiết nhanh vậy, không hiểu trong quá trình biên tập tác giả có lỡ xóa đoạn nào không nữa???)

Nghiên cứu đã đi vào giai đoạn khó khăn.

Bây giờ tất cả các thiết bị trong căn cứ không thể giúp tạo ra các kháng thể như trong cơ thể tôi, họ cần virus Bùa Ngải để làm thí nghiệm.

Bởi vì kháng thể trong cơ thể tôi là sản phẩm của sự kết hợp giữa virus Bùa Ngải và virus zombie.

Nên bây giờ cần phải đến Ân Tinh Group và sử dụng các công cụ tinh vi c*̃ng như số thuốc có thể còn sót lại ở đó để nghiên cứu.

Tuy nhiên, do mật độ zombie trong thành phố ngày càng dày đặc, nhiều người ra ngoài thu thập nguyên liệu trong căn cứ thậm chí còn bị cắn.

Do đó, nguồn nhân lực và vật tư ở đây không đủ.

Ân Tinh Group nằm ở trung tâm thành phố, hầu như con đường nào cũng có thể dẫn đến đó nên khả năng zombie tụ tập ở đó là cao nhất.

Mấy ngày nay Văn Thừa đã bị bào mòn đến mức anh ấy hôn tôi ít thường xuyên hơn rất nhiều.

Anh ấy đã mở một cuộc họp với các nhân viên hiện có.
 
Zombie Chỉ Cắn 1M8
Chương 7


“Nguồn cung cấp ngày càng khan hiếm, các thành phố tê liệt và các Tổ chức chống zombie trên thế giới cũng biết đã có cơ hội sống sót. Các mẫu máu đã được gửi đến nhiều nơi để nghiên cứu, nhưng vẫn không thể vượt qua giai đoạn quan trọng khó khăn này. ”

“Chúng ta cần đến Ân Tinh Group, nhưng có rất nhiều zombie tập trung ở đó. Nhân lực của chúng ta không đủ, nhưng nếu thành công, chủng virus zombie này có thể bị tiêu diệt.”

“Điều này c*̃ng có nghĩa là nếu không thành công, ngày tàn sẽ đến.”

“Hiện tại, chúng ta chỉ có thể chiến đấu đến chết.”

Trực thăng đáp xuống sân thượng của Ân Tinh Group.

Trước đó, để đề phòng, tôi đã hỏi Văn Thừa rằng anh ấy có muốn biến tất cả mọi người thành những Zombie có lý trí hay không.

Anh từ chối nó: “Nguồn cung cấp ở căn cứ chỉ đủ để nuôi một vài Zombie trong số tụi em, không có chỗ cho những người khác.”

Văn Thừa và tôi bước vào hành lang với một số nhà nghiên cứu cốt lõi.

Tập đoàn Ân Tinh là một tòa nhà rất cao, tổng cộng 18 tầng.

Theo trí nhớ của tôi, công nghệ cốt lõi có thể sẽ được phát triển ngầm. Chỉ có bề ngoài là vẽ ra một công ty sản xuất thuốc hợp pháp.

Có rất nhiều Zombie trong khắp tòa nhà, tất cả đều vô tri vô giác đi trong bóng tối.

Nhưng ngay khi ngửi thấy mùi của con người, bọn chúng ngay lập tức trở nên cảnh giác và lao vào mục tiêu.

Trong tòa nhà chỉ có một thang máy chưa bị hư hại, một nhóm khoảng sáu người, mỗi bước đi c*̉a họ đều cẩn thận, vì sợ gây chú ý đến Zombie ở tầng dưới.

Cửa thang máy mở ra, một Zombie lao ra, hai mắt Zombie mờ mịt, da nứt nẻ, thậm chí máu trên quần áo cũng đã khô lại.

Nó dường như đã ở trong đó rất lâu.

Văn Thừa dễ dàng nhanh chóng giải quyết được nó.

Sau khi vào thang máy, tầng hầm không có nút bấm, hệ thống kiểm soát ra vào ở tầng hầm đã bị lỗi ngay từ đầu đợt bùng phát virus zombie, muốn xuống đó phải xuống tầng một.

Theo hình ảnh bản đồ dò nhiệt, tầng một có nhiều Zombie nhất.

Văn Thừa đau đầu đỡ trán.

Bật bộ đàm và giải thích tình hình định hướng chiến lược cho Kỳ Lạc.

“Bây giờ chúng tôi cần phải vào phòng nghiên cứu dưới lòng đất từ tầng một. Các cậu đến đây với bọn tôi, tiện thể dọn dẹp lũ Zombie ở tầng dưới.”

Để nhanh chóng tiến vào Ân Tinh Group, chúng tôi chọn máy bay trực thăng, Mễ Nặc và những người khác là zombie, trực tiếp lái xe sẽ không khiến nhóm zombie đuổi theo.

Chúng tôi nhanh chóng xuống tầng một.

Kỳ Lạc và những người khác đang chiến đấu.

Thân người với đầu la liệt khắp mọi nơi.

Zombie có thể bị thiêu cháy, bị ăn mòn hoặc bị giết bằng cách chặt đầu.

Mễ Nặc vô tình bị Zombie xé mất miếng thịt trên cánh tay.

Cậu ta đổ mồ hôi lạnh, nhưng vết thương cũng đang hồi phục, nhanh hơn những Zombie khác.

Ngay khi lũ Zombie xung quanh ngửi thấy mùi của Văn Thừa và nhóm của anh, chúng quay đầu lao về phía chúng tôi.

Mễ Nặc và những người khác tạo thành một vòng tròn trước mặt chúng tôi, bảo vệ các nhà nghiên cứu ở giữa.

Không phải chiến đấu, chỉ là để Zombie tự cắn nhau.

Chúng tôi nhanh chóng đến lối xuống tầng hầm.

Đã có quân đội hộ tống các nhà nghiên cứu còn lại từ bên ngoài Ân Tinh Group.

Họ c*̃ng mang theo tất cả các thiết bị và vật tư đến.

Kỳ Lạc dẫn quân bắn vào đầu tất cả các Zombie trong đại sảnh tầng một để trì hoãn chúng cản trở.

Các nhà nghiên cứu nhanh chóng hội tụ.

Kỳ Lạc và những người khác phá vỡ vòng cản phía sau.

Văn Thừa và Mễ Nặc đi phía trước để chống lại đám zombie, nhưng không có nhiều zombie trong tầng hầm, vì vậy c*̃ng ít sợ hãi hơn.

Bộ đàm bỗng phát ra âm thanh, là một giọng nói vội vã và đau đớn.

“Đại tá Văn Thừa, khắp nơi đều có zombie náo loạn, vua zombie đã dẫn theo một lượng lớn zombie tấn công thành phố. Chúng ta … chúng ta không đủ nhân lực.”

Văn Thừa đột ngột dừng lại, dừng một giây rồi tiếp tục dẫn chúng tôi đi về phía trước, tôi dường như nghe thấy sự run rẩy yếu ớt trong giọng nói của anh ấy.

“Bây giờ phải làm sao?”

Một giọng gào thét lại vang lên: “Nhiều người đã trở thành Zombie, tôi trốn trong phòng, nhưng … Zombie bên ngoài sắp xông vào rồi.”

Tiếng va chạm lớn từ bộ đàm truyền đến tai mọi người xung quanh, không khí im lặng đến khó tả.

“Đại tá, tôi trốn không được nữa rồi, mau…. Đổ xăng ra đi.” Trong giọng nói của anh ta lộ ra vẻ bất lực.

Tiếng đập cửa, tiếng va chạm và tiếng khóc thảm thiết của người vừa rồi khiến ai nấy cũng phải nhíu mày.

Một số người đã rơi nước mắt, nhưng vẫn tiếp tục bước đi.

Tôi chậm chạp đi tới, cố gắng an ủi Văn Thừa.

Ngay khi ngón tay tôi chạm vào vai anh ấy, tôi giật mình và bước sang trái một bước.

Đến khi phản ứng lại, tôi gượng cười: “Không sao đâu.”

Làm sao có thể ổn được, mắt anh ấy đã đỏ hoe.

Số lượng Zombie ở tầng ba của tầng hầm rất ít, chẳng mấy chốc đã đến phòng nghiên cứu ở phía dưới, nơi những Zombie lần đầu tiên xuất hiện.

Chỗ này được tạo ra nhằm mục đích để các nhà nghiên cứu dễ dàng thoát hiểm nên không bị hư hại, còn bị niêm phong, cửa được thiết kế đặc biệt nên không sợ bị hư hỏng trong thời gian ngắn.

Người có khả năng nhất trong số các nhà nghiên cứu là một phụ nữ tên Lâm Thanh.

“Đại tá Văn Thừa, chúng tôi không tìm thấy thuốc thử virus Bùa Ngải ở đây.” Giọng bà ấy rối ren, không còn bình tĩnh như trước.

Văn Thừa không chút do dự nói: “Nhất định sẽ có, tôi đi tìm.”

Tôi tóm lấy anh: “Có khi em biết nó ở đâu. Hẳn là chỗ mà em đã thực hiện thử nghiệm.”

Tôi mơ hồ nhớ rằng cô y tá đã mang tới chỗ tôi hai lọ thuốc thử.

Có thể là để dự phòng, không biết giwof chỗ đó còn không.

Trên đường trở về để lấy lọ thuốc, càng ngày càng có nhiều Zombie, Mễ Nặc đã rời đi trước để dẫn đám Zombie đi.

Chỉ còn lại tôi với Văn Thừa.

Kỳ Lạc đột nhiên kết nối với Văn Thừa, có rất nhiều tiếng ồn xung quanh anh ta.

“Lão đại, Vua Zombie đã đưa zombie đến đây. Có rất nhiều gương mặt quen thuộc trong đó. Căn cứ sắp thất thủ. Nhiều người bình thường ở đây bị nhiễm bệnh và trở thành Zombie. Vài người trong tụi em cũng bị thương ở các mức độ khác nhau.”

“Hơn nữa, vua Zombie dường như có máu thù địch với tụi em, em không thể chống lại anh ta nữa.”

Đây thực sự là một tin xấu.

Văn Thừa tăng nhanh tốc độ: “Rất nhiều Zombie sắp tiến vào, chúng ta phải tăng tốc.”

Cuối cùng đã đến phòng thí nghiệm trước đây của tôi.

Một phần thiết bị nằm rải rác trên mặt đất.

Tôi tìm thấy chiếc hộp mà cô y tá đã lấy trước đó, quả thật vẫn còn một lọ thuốc màu xanh lá cây trong đó.

Tôi vui mừng, nhưng khi quay đầu nhìn Văn Thừa, anh ấy lại mang vẻ mặt buồn bã.
 
Zombie Chỉ Cắn 1M8
Chương 8


Tiếng gầm chói tai, tiếng bước chân dường như muốn giẫm nát cả tòa nhà.<b>
Có vẻ như vua Zombie đã nhập cuộc.

Văn Thừa đã bị chặn bởi một số lượng lớn zombie ngay khi anh đi ra ngoài để thăm dò đường đi.

Anh không khỏi chửi thề một tiếng: “Mẹ nó!”

“Hay em cắn anh nha, anh trở thành zombie thì sẽ tốt hơn.”

Nghe đến đây, mắt anh khẽ rùng mình.

“Kỳ thực anh đã nghĩ đến phương pháp này chưa? Sao anh lại muốn trở thành một Zombie tỉnh táo.”

“Bởi vì đồng đội và người nhà của anh đều bị anh giết chết.”

Giọng anh bình thản: “Anh đã tận mắt chứng kiến cảnh họ cắn giết nhau. Để bảo vệ người dân ở căn cứ, anh đã thiêu chết họ”.

Mọi chuyện đã rõ ràng, tôi bước tới ôm chầm lấy anh: “Vậy là anh đã bị sang chấn tâm lí rồi đúng không?”

Mỗi lần nhìn thấy bóng dáng cô đơn của anh, tôi luôn cảm thấy đau lòng vô cùng.

Tôi rướn người, hôn lên môi anh.

Tất cả những giọt nước mắt và tiếng đập xung quanh không cản trở được nụ hôn này.

Cả hai chúng tôi đều lơ đãng.

Ngay lúc anh phân tâm, tôi liền cắn vào môi anh.

Đây là điều mà tôi đã muốn làm từ lâu.

Các mạch máu của anh phồng lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, chúng bắt đầu nhô ra dưới da, xương của anh c*̃ng bắt đầu biến dạng.

“Nhưng em phải làm điều đó. Nếu lần này nhân loại thất bại, em muốn anh trở thành một Zombie tỉnh táo.”

“Em muốn tình yêu c*̉a anh dành cho em là tỉnh táo.”

Đôi mắt của Văn Thừa đỏ lên, tôi nhớ ra bất cứ ai bị tôi cắn sẽ có một khoảng thời gian điên cuồng kéo dài hàng giờ đồng hồ.

Lúc này sát khí của họ là mạnh nhất, sẽ phi thường bất phàm.

Giống như bây giờ, anh ấy đang nhìn tôi một cách man rợ.

Không có người thứ ba trong không gian nhỏ, thế là tôi trở thành mục tiêu chính của anh.

Tôi nuốt nước miếng.

Quả nhiên, anh đã đến đánh tôi, đập đầu tôi vào tường.

Cmn.

Đợi nào loài người chiến thắng, nhất định tôi phải đến Liên đoàn Phụ nữ để kiện anh về tội bạo hành gia đình mới được.

Tôi còn nhớ anh ấy từng đe dọa anh ấy sẽ chém bay đầu tôi.

Đừng nói bây giờ anh nhớ cái đó nha?

Ngay khi tôi nghĩ rằng tôi sẽ chết, một nhóm Zombie đã phá vỡ cánh cửa.

Chúng chuyển hướng sự chú ý của Văn Thừa.

Cảm ơn zombies.

Hai mắt Văn Thừa đỏ hoe, kiểu như kẻ nào dám khiêu khích anh đều sẽ chết.

Những Zombie đến đều choáng váng.

Tôi trượt chân vào tường.

Tiếng hét này đến tiếng hét khác vang lên.

Trái tim tôi run lên.

Cuộc tấn công bừa bãi này quá dã man, quá tàn bạo.

Tôi dùng sức lực lớn nhất trong cuộc đời mình chậy trốn, mặc dù đôi chân của tôi không linh hoạt nhưng may mấy Zombie xung quanh đã chạy ngược chiều tôi, tỏa ra nhiều nơi khác.

Ông trời cũng giúp tôi.

Tôi vừa bò vừa lết tới cửa phòng nghiên cứu.

Đập cửa bùng bùng, thở hổn hển nói: “Mau! Mau mở cửa!”

Ngay lập tức cửa được mở.

Tôi đưa cho Lâm Thanh lọ thuốc đang cầm trên tay: “Mau, mang cái này đi đi.”

Cô ấy bị máu trên đầu tôi làm cho hoảng sợ: “Tiểu Trình, cô không sao chứ?”

Tôi vừa nôn ra máu vừa an ủi cô ấy: “Không sao đâu, chỉ là não sắp bay ra thôi. Giáo sư Lâm, chị mau đi đi, loài người trông cậy vào chị.”

Những dấu hỏi nghi ngờ phát ra từ đám đông: “Đại tá Văn Thừa đâu?”

“Trở thành một Zombie rồi.”

“Hả?”

“Ừ ừ ừ, nhưng c*̃ng không phải chuyện gì to tát đâu.”

Mọi âm thanh xung quanh tôi đều dừng lại, trở nên cực kì yên tĩnh.

Không phải đó chứ, đừng nói Văn Thừa giết sạch rồi nha.

Có camera giám sát có thể nhìn thấy tầng ba dưới lòng đất.

Tôi miễn cưỡng bò qua tìm bóng dáng Văn Thừa.

Anh ấy vẫn ở tầng trệt.

Hình như đang chiến đấu với một cái gì đó.

Thứ đó dính đầy máu.

Một vài chiếc răng đã bị đánh bay ra.

Yo, thứ này không phải là Vua zombie hay sao! Mấy ngày nay chưa được gặp lại hắn ta rồi.

Vua Zombie cũng không phải người ăn chay, nhưng Văn Thừa đã nhận rất nhiều giải thưởng nên Mễ Nặc và những người xung quanh vẫn đang tranh cãi.

Ôi chao, tôi quên mất, trở thành một Zombie thường sẽ rất tàn bạo, nhưng Zombie c*̃ng giống như con người thời cổ đại vậy, chỉ chọn thủ lĩnh mạnh mẽ.

Xem chán chê nửa tiếng thì cuối cùng Văn Thừa cũng xé nát đầu vua zombie.

Anh đứng trên cao, giơ cao cái đầu của vua Zombie.

Điều này có nghĩa anh là vị vua mới.

Lạnh lùng liếc một cái, đám Mễ Nặc và những người khác đành cam chịu như thể thỏa mãn nhu cầu nhu cầu hư vinh c*̉a anh ấy.

Mặc dù những Zombie xung quanh trông có vẻ choáng váng nhưng chúng cũng làm theo.

Vẻ mặt bình tĩnh nhưng tự mãn của Văn Thừa đột nhiên ngưng trệ, ánh mắt chuyển từ uể oải sang hăng hái.

Được rồi, thời kỳ hung hãn đã qua.

Mễ Nặc khó khăn nhìn lấy anh.

Anh ho khan một tiếng, vẻ mặt cứng đờ, hiển nhiên là đang nhớ lại chuyện đã xảy ra trước đó.

Tôi nắm chặt tay, tốt lắm, một lát đã giải quyết xong.

Văn Thừa giậm chân, cùng Zombie bỏ đi.

Các nhà nghiên cứu đằng sau đổ mồ hôi lạnh.

Tôi cười, nói với họ “Đừng hoảng sợ, chúng ta mau tranh thủ thời gian thôi.”

Ba giờ sáng.

Những đám khói bốc lên từ dưới lòng đất của Ân Tinh Group, trôi theo làn gió nhẹ đến mọi ngóc ngách thành phố.

Những đường gân xanh trên người tôi không còn nổi nữa, từ từ chìm vào giấc ngủ dưới làn da, tim tôi đập thình thịch, như muốn chứng minh sự sống của mình.

Mắt không còn đỏ, c*̃ng đã hết đói.

Những người đi bộ trên đường ray xe lửa, trong các cửa hàng và trên đường dần lấy lại tinh thần.

Ngày càng có nhiều người tụ tập trên đường phố.

Tất nhiên, có những xác chết cháy đen, những bộ xương, những bức tường nứt nẻ và những thành phố đầy sẹo.

Thành phố vừa khóc vừa cười.

“Một vài ngày trước, các quốc gia đã nhận được nguồn tiếp tế, thuốc thử chống dịch bệnh cho virus Zombie đã được phát triển thành công.”

Giọng nữ hùng hồn trên TV vang lên ngoài đường.

“Các quốc gia đang trong quá trình tái thiết sau thảm họa. Thế giới sẽ dành ra giây ohuts mặc niệm đến những người đồng hương đã khuất vào lúc 10 giờ trong ba ngày tới. Sau thảm họa, hầu hết mọi người đã bị tổn thương tâm lý. Một lần nữa, chúng tôi tích cực kêu gọi tìm bác sĩ tâm lý … ”

<b>Ngoại truyện – Theo lời kể c*̉a Văn Thừa</b>

Văn Thừa, người đang được điều trị bởi bác sĩ tâm lý vào lúc này, nói “Tôi ổn hơn rồi đúng không?”

“Ukm, đã hai năm rồi, cuối cùng cũng đã kiểm soát được.” Bác sĩ tâm lý nhẹ nhàng nói.

Trình Điềm Điềm đúng lúc gọi tới: “Alo? Bác sĩ nói sao?”

Văn Thừa nở nụ cười thõa mãn: “Vợ à, chồng đã ổn rồi.”

“Vậy được”

Điện thoại tút tút rồi tắt hẳn.

Trong lòng Văn Thừa vang lên dự cảm không lành.

Mười phút sau, Mễ Nặc gọi tới.

“Anh! Chị dâu đã đến Hội phụ nữ! Chị ấy bảo sẽ kiện anh vì tội bạo hành gia đình đó!”

Văn Thừa nhanh chóng đi ra ngoài.

Khi đến Hội phụ nữ, anh sững sờ không dám đi vào.

Quả nhiên, vừa bước vào đã nghe thấy giọng nói đầy kích động của Trình Điềm Điềm.

Cô ấy túm tóc, mô phỏng lại cảnh tượng lúc đó.

“Vậy đó! Không sai đâu! Chồng tôi khi đó đã đánh tôi như vậy đó, não tôi sắp vọt ra ngoài luôn.”

Mấy vị giám đốc Hiệp hội bày có vẻ mặt đau khổ.

Văn Thừa sờ sờ mặt của mình, thôi xong, hai năm rồi Trình Điềm Điềm đều chăm lo cảm xúc c*̉a mình, cuối c*̀ng đợi đến lúc ổn liền trút giận.

Văn Thừa xoay người đi về nhà, bất đắc dĩ nhìn lên trời.

Anh phải về nhà, làm nhẵn mấy góc bàn mới được.

Giờ chỉ có nước quỳ gối mới sống yên.

Chương trình phát sóng trên đường phố vẫn tiếp tục.

“Cho đến nay không có ca nào được ghi nhận nữa”

“Đến nước này, virus đã hoàn toàn biến mất.”

Hết.
 
Back
Top Bottom