Hài Hước [Zeuvi] Anemone And Seagull

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,039
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
389281947-256-k325811.jpg

[Zeuvi] Anemone And Seagull
Tác giả: HoangAnh251098
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

viper thích zeus
zeus muốn thử hẹn hò cùng viper.



zeuvi​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Velvet and Gunpowder
  • Bitter Candy
  • (ĐN Promise Neverland ) Hy Vọng Là Alice
  • [BoBoiBoy] Elemental and Original
  • Dream smp and some stories
  • [Zeuvi] Anemone And Seagull
    1. khoảng cách được kéo gần


    Choi Wooje phải thừa nhận một điều, không phải ai cũng dễ tính như những thành viên T1 trước đây.

    Chuyện là, cậu nhóc đường trên này đang cố làm thân với tất cả thành viên của Hanwha Life Esports.

    Choi Wooje dù sao cũng là thành viên mới, việc bắt chuyện và thân thiết với mọi người là khá quan trọng.

    Trong quá khứ, không ít lần cậu và HLE gặp mặt nhau nhiều lần trong các trận đấu lớn nhỏ nhưng lúc đó họ đang ở hai đầu chiến tuyến, khác hẳn hiện tại đang ngồi chung một chiếc thuyền nhỏ.

    Hơn hết, vừa mới đến công ty mới được vài ngày, cậu đã phải đến khu quân sự ngay.

    Còn gì là thân thiết nữa?

    "Geonwoo, anh muốn ăn bánh không?"

    - Thằng nhóc đường trên cười toe toét, tay dùng nĩa cắt một phần bánh cho người đàn anh đang từ từ tiến lại.

    "Lại quên dùng kính ngữ à nhóc?"

    - Gã chỉ buông một câu mắng yêu, ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh để được cậu đút cho ăn.

    Mồm trách mắng vậy thôi chứ gã cũng chẳng để tâm việc xưng hô cho lắm đâu, ai mà không biết Choi Wooje từ lâu đã chấp niệm với việc cỏ lúa bằng nhau

    "Em quên mất thôi, à mà, anh Dohyeon đâu ạ?"

    - Cậu nhìn quanh, từ sáng đến giờ chỉ thấy rừng, mid và sp.

    Tuyệt nhiên không thấy được sợi tóc của ad nhà họ nữa.

    "Hyung à?

    Hình như ra ngoài rồi."

    "Sớm vậy ạ?"

    - Choi wooje cảm thán, nó nhớ hình như bản thân từ khu quân sự về đã được hai ngày, hai ngày đó nó không thấy bóng dáng thần tiễn ở chốn nào.

    Không lẽ thật sự như Park Dohyeon nói, anh không có gì để nói với mấy người đi top cả?

    Nhưng mà nó muốn làm thân với anh!

    Thử nghĩ xem cả hai còn chưa follow nhau thì nói gì đến việc làm thân.

    Cạch

    Cánh cửa phòng stream mở ra, kèm theo đó là ánh nhìn của người đi top - là Park Dohyeon.

    Đôi mắt chợt sáng lên, nó lại tiếp tục dùng chất giọng mềm mại pha một chút đáng yêu của bản thân để mời gọi adc nhà mình ăn bánh bản thân mua.

    Nhưng đáp lại sự nhiệt tình của nó, anh chỉ lắc đầu, tỏ vẻ không muốn ăn.

    "Hyung đi đâu từ sáng đến giờ thế?"

    "Đi kiếm tiền mua sữa cho con uống."

    - Anh thản nhiên trả lời, không để ý đến đôi mắt nhấp nháy liên tục từ phía Choi Wooje.

    Nó thì chưa thân thiết với anh, lại còn có chút ngây thơ trong suy nghĩ, hiển nhiên nó đang nghĩ anh có con bao giờ mà không để cho giới truyền thông biết.

    Những suy nghĩ vu vơ bắt đầu nuốt chửng nó, không cho nó thời gian phản ứng với việc anh lướt qua ở phía đằng sau lưng.

    _________________

    Park Dohyeon trở về phòng, anh xà xuống giường trước ánh nhìn của người đàn anh cùng phòng.

    "Không định thân với nhóc Wooje à?"

    "Em không có gì để nói với mấy người đi top hết."

    - một quan điểm, một chấp niệm đã ăn sâu vào tiềm thức của Park Dohyeon.

    À không, thật ra thì do anh nói vui nhưng mà hiện tại thì anh muốn làm thật.

    "Vậy sao em thân với Hyeonjoon vậy?"

    - Wangho nở một nụ cười tự mãn khi nắm được thóp của đứa đàn em.

    "Ơ hay, thì người ta là đồng đội."

    "Wooje cũng là đồng đội của em đấy, em nên làm thân với cậu nhóc đi.

    Dù sao người ta cũng là người mới, mở lòng chút đi."

    Park Dohyeon im lặng trong giây lát rồi gật đầu đầy miễn cưỡng.

    Anh là kiểu người không phải ai cũng làm thân được, ngay cả những người đồng đội cũ cũng chưa chắc nhận được cái quen của anh kia mà.

    _____________

    Trời vừa tờ mờ sáng, mặt trời còn chưa lên cao mà Park Dohyeon đã thức dậy.

    Không phải vì siêng năng tập thể dục buổi sáng để rèn luyện sức khỏe, cũng không phải vì người già thường hay thức sớm.

    Mà do tiếng lộp cộp đâu đó đã đánh thức anh chàng xạ thủ HLE.

    Đeo chiếc mắt kính rồi nhìn sang Han Wangho đang ngủ say, anh cảm thán rằng người già có hai trường phái rất lạ.

    Một là nghe được tiếng động rất nhỏ sẽ thức dậy, hai là dù trời có sập cũng không khiến họ mảy may quan tâm và người đàn anh đi rừng thuộc tuổi già thật rồi.

    Mang theo trạng thái nửa tỉnh nửa mê, Park Dohyeon tìm đến nơi phát ra tiếng động ở phòng khách - là tủ lạnh của bọn họ?

    "Wooje?"

    - Chất giọng của Dohyeon phản ánh một người dù đang buồn ngủ cũng phải cố gắng hết sức để tỉnh táo để không đánh nhầm người.

    Một gã to con với chiếc áo hoodie trùm kín đầu, trên tay đang cầm chai nước suối đã vơi nửa đang đứng trước mặt anh.

    "Ah...

    Em làm anh thức giấc hả?"

    - Phải đến khi Choi Wooje bỏ nón xuống để lộ cái đầu khoai tây thì Park Dohyeon mới chắc chắn rằng bản thân không lầm người.

    Cái má phúng phính của nó theo cử động của môi mà cứ mím rồi lại phình ra.

    Có lẽ nó đang cảm thấy có lỗi:"Em quen giờ giấc trong quân đội với em đói..."

    Nhìn chai nước khoáng trong tay nó, Park Dohyeon không khỏi thở dài.

    Trong tủ lạnh không còn gì để ăn hay sao mà nó phải trông cực khổ đến thế nhỉ?

    Và đúng thật là không còn gì ngoài những món cần hâm nóng, những món chưa chế biến và một vài chai nước ngọt bị uống dở nằm lăn lóc trong tủ lạnh.

    Dù cho HLE có cục đậu như một người mẹ thì cũng không thể quản đàn con đang tuổi ăn tuổi quậy này đâu nhỉ?

    Mà hình như người già đó mới là người cần quản.

    "Đi, hai đứa mình đi ăn sáng."

    - Nhớ đến lời Wangho nói, Park Dohyeon im lặng vài giây mới kê lời rủ rê người đàn em mới cùng mình đi ăn thứ gì đó cho buổi sáng, cùng lắm là thắt chặt tình anh em.

    "Thật ạ?

    Em không có tiền đâu..."

    - Hai chữ đầu thì nó còn nói với giọng vui mừng lắm, nhưng chắc nghĩ đến chuyện vừa phải ra ngoài với cái thời tiết âm độ vừa phải bỏ tiền ra ăn mấy món ở cửa hàng tiện lợi thì tốn tiền lắm.

    Haidilao còn nghe được.

    "Anh mày trả."

    ________________

    Đúng thật là không có cái lạnh nào bằng cái lạnh buổi sáng, Park Dohyeon còn mặc một chiếc áo mỏng thay vì chiếc áo hoodie như Wooje.

    Tưởng tượng cảnh phải lết về nhưng nhiệt độ thì hệt lúc nãy cũng làm anh đau đầu.

    Ở bên cạnh, Choi wooje đang cật lực ăn mấy món mà anh mua cho mình, hai cái má của nó phình ra như một chú hamster đang cố nuốt hết đống thức ăn để mang về kho dự trữ.

    Cái mắt kính sắp chạm vào thức ăn luôn rồi.

    "Ăn chậm thôi, dính mặt rồi này."

    - Trong vô thức khi nhìn thấy khuôn mặt Choi Wooje ngước lên, Park Dohyeon đã vươn tay lau đi vệt nước sốt dính trên má cậu ấy.

    Hành động thân mật có phần quá mức này khiến cả hai đều đứng hình, một người thì ngay cả nhai cũng chậm lại một vô thức, một kẻ thì cánh tay vẫn để lơ lửng giữa không trung không có mục đích.

    "À, anh xin lỗi, a-anh cũng hay như thế với geonwoo..."

    - Để phá tan bầu không khí này, anh đành lên tiếng trước với một lời biện minh không thể giả dối hơn.

    Thằng nhóc cũng không nghĩ nhiều, nghe anh giải thích xong thì vui vẻ ngậm thức ăn tiếp.

    "Dohyeon, anh ăn cái này không?"

    "Kính ngữ của nhóc đ--."

    - Chưa kịp nói hết thì Dohyeon đã bị người chơi đường trên đút nguyên cục tokbokki vào miệng, nó thích thú lắm, thấy anh không nói được thêm chữ nào nữa liền cười toe toét, lộ ra cái má bư mà biết bao nhiêu fangirl xao xuyến. nói gì fangirl?

    Park Dohyeon cũng đang rung động đây này.

    Chàng thần tiễn là kiểu người thích ngọt, anh rất thích mấy người đáng yêu như mặt trời, không cần làm gì cũng vô thức mà đánh dấu một nhịp trong tâm trí anh.

    À mà, adc nhà HLE chỉ đang rung động với nụ cười chữa lành của nó thôi.

    Ho nhẹ một tiếng, Park Dohyeon hối thúc choi wooje ăn nhanh lên để còn về, sáng nay wangho chắc có nhiều điều muốn tâm sự với đội lắm.
     
    [Zeuvi] Anemone And Seagull
    2. choi wooje


    Sau buổi đi ăn nhạt nhẽo ấy, Park Dohyeon nhận ra rằng Choi Wooje bám mình hơn trước.

    Nếu là trước khi đi nghĩa vụ, nó mà nhìn thấy anh xuất hiện ở đâu thì sẽ ba chân bốn cẳng bỏ chạy mất, còn hiện tại thì nó cứ luôn mồm hỏi mọi người rằng anh mất tích về phương trời nào rồi.

    "Em với wooje thân nhỉ?"

    - Wangho nói vu vơ, cánh tay nhẹ gỡ chiếc tai nghe xuống.

    Từ sau hôm y yêu cầu người em xạ thủ làm thân với đồng đội mới thì có lẽ anh đã nghe lời thì phải.

    Tuy tần suất nói chuyện của hai không nhiều, đôi lúc còn ít hơn hai câu nhưng khi không có sự xuất hiện của một trong hai, người còn lại sẽ ngay lập tức tìm kiếm.

    "À...

    Em hứa bao nó ăn từ đây đến hết tuần."

    Trí nhớ Park Dohyeon mơ hồ sắp xếp lại mọi thứ, vào cái ngày cả hai đi ăn cùng nhau, trong lúc đang ngồi ngẩn ngơ vì nụ cười trong sáng của đứa trẻ kia thì người đối diện bao giờ đã tắt đi nét hồn nhiên vốn có.

    Ánh mắt của nó chợt trùng xuống, vệt lấp lánh như vì sao trên bầu trời cũng chuyển đen khi cơn bảo ghé qua.

    Dường như Dohyeon cũng đã nhận ra nó đang dấu diếm một nỗi đau sau sự ngây ngô ấy nhưng nó thì có nỗi đau gì nhỉ?

    Dừng lại một chút, Park Dohyeon cuối cùng cũng nghe tỏ tiếng một vài người đang xì xào to nhỏ đằng góc nào đó ở cửa hàng tiện lợi.

    Choi Wooje đúng không?

    Phản bội T1 đó à?

    Còn mặt mũi ra đường cơ á?

    À, sự việc này...

    Park Dohyeon không khỏi thở dài một tiếng, esports cũng giống giới bóng đá, các mùa chuyển nhượng với những gương mặt mới, kẻ đến người đi không tránh khỏi việc khiến người ta đau lòng và khó xử.

    Thời gian đầu, anh cũng không rõ quyết định của Choi Wooje khi từ bỏ T1 - nơi vốn đã gắn bó với nó cùng các chiếc cúp vô địch, những người anh thân thiết dẫn dắt nó trưởng thành để đến một môi trường mới hoàn toàn xa lạ, bắt đầu lại với sự khó khăn bao trùm.

    Nhưng đó là những gì nó muốn, sự lựa chọn sau những sự việc đã xảy ra.

    Việc người qua đường nguyền rủa và chửi bới nó chẳng khác gì đang dồn người khác vào chỗ chết bằng lời nói?

    "Em không sao."

    - Choi Wooje nhận ra Park Dohyeon đang chìm trong thế giới riêng khi nghe những lời này, nó vội vàng lên tiếng.

    Chất giọng của nó thì vẫn giống như bình thường, phải nói rằng nó che giấu cảm xúc khá tốt, chỉ có đôi mắt là đang phản bội nó trước mà thôi:"Khi rời đi em cũng nghĩ đến trường hợp này rồi, ở trong quân đội em cũng nghe kha khá, không sao."

    "Điên mất."

    - Hai từ này, Park Dohyeon dành tặng cho Choi Wooje chứ không phải anh.

    "Hề hề, quân đội còn khó khăn hơn nữa cơ."

    Nụ cười cố trấn an anh cũng thật nhẹ nhàng làm sao, Park Dohyeon thề rằng bây giờ anh đã hiểu vì sao Lee Sanghyeok có thể cho Choi Wooje cỏ lúa bằng ngay với mình rồi.

    _______________

    "Dohyeon đâu rồi ạ?"

    - Choi Wooje lú cái đầu vẫn chưa thấy tóc đâu của bản thân vào cửa.

    Hai người anh Geonwoo và Hwanjoong của nó đang chuẩn bị cho buổi livestream.

    "Sao không bao giờ thấy mày hỏi Wangho hyung vậy?"

    - Người chơi sp thấy nó cứ mãi ngắm nghía tìm Dohyeon khắp nơi mà không khỏi lên tiếng trêu chọc.

    "Em muốn thân với anh ấy mà!"

    - Nó bỉu môi, để lộ hai cái má dù có đi nghĩa vụ hay không thì vẫn không chút thay đổi nào.

    Không phải khi không nó lại muốn làm thân với người mà nó nghĩ nó sẽ không bao giờ thân được này đâu, tại sao khoảng thời gian ngắn tiếp xúc với anh, nó nhận ra anh chiều nó tất, dù ít nói cỡ nào đi chăng nữa, anh vẫn luôn chú tâm vào những điều nhỏ nhặt mà nó bỏ quên.

    Cảm giác này khiến nó rất nhớ mấy anh của nó.

    "Hình như đi mua đồ rồi."

    - Geonwoo lên tiếng.

    "Ở đâu ạ?"

    "Sao anh biết??"

    Chú vịt con nghe thế thì gật đầu vội, nó không muốn bị hắn mắng đâu.

    Nhưng thật sự nó rất muốn đi tìm anh, ngoài trời đã đổ tối rồi, tuyết còn đang rơi nữa chứ!

    Anh không về thì ai ngồi nghe nó lải nhải đây?

    Hyeonjoon với Minseokie ngủ chưa nhỉ?

    _______________

    Trong lúc ở nhà đang có một con vịt chờ đợi thì ngoài đây, con rắn nhỏ vẫn chìm trong cuộc sống riêng đầy ngắn ngủi.

    Park Dohyeon đứng trong cửa hàng tiện lợi, mắt anh đảo một vòng từ trên xuống dưới, những hãng bia cứ thế lần lượt phản xạ trên mắt kính chàng xạ thủ.

    Dohyeon không phải một kẻ nghiện ngập, nói rõ hơn là anh chưa từng dùng những thứ khiến người ta quên lối về nhưng không biết từ lúc nào, chàng xạ thủ đã bị nhiễm cái thói xấu từ ai đấy, mỗi khi đến một trận đấu quan trọng, bản thân phải trấn an não bằng cái chất kích thích độc hại này.

    Nén cơn thở dài dâng trào trong lòng ngực, Park Dohyeon chọn bừa một vài lon mà anh nghĩ rằng nó sẽ ngon và dễ uống.

    Dù sao anh cũng chỉ cần uống một ngụm nhỏ, còn lại sẽ vứt lung tung trong tủ lạnh, đợi ngày có người mở lòng từ bi mà uống hết giúp bản thân.

    "Anh về chưa?

    Wooje chờ anh này."

    Dòng tin nhắn từ người em đi đường giữa khiến anh nhíu mày.

    Sau khi đi nghĩa vụ về, Choi Wooje có thói quen ngủ rất sớm, đôi khi anh còn chưa ăn tối thì nó đã yên vị trên giường với cái bụng no căng nhờ bữa bao của anh.

    Vậy mà hiện tại đã hơn 10h đêm, thằng nhóc này thức khuya đợi anh làm gì?

    Bỏ cả lon bia trên tay vào giỏ hàng, Park Dohyeon vội vã muốn đến quầy thanh toán.

    Thế nhưng đôi chân anh bỗng chậm lại một nhịp, rồi như bị ai đấy đóng đinh xuống sàn nhà, ánh mắt không tự chủ mà dừng tại nơi bán đồ ngọt.

    Choi Wooje thích đồ ngọt, đây là những gì anh nhận ra sau vài lần bao nó ăn.

    Đều đặn cứ mỗi lần ăn xong, ánh mắt long lanh như phát sáng của nó sẽ hướng về nơi bán những thứ dư vị ngọt ngào.

    Đôi khi sẽ là kẹo, đôi lúc là những que kem lạnh buốt khiến anh sởn cả da gà khi nhìn nó cắn một miếng.

    Tiếng chậc phát ra nơi đầu lưỡi, Park Dohyeon hơi cúi người xuống rồi tìm kiếm vị nó thích ăn.

    Không biết trong những ngày ngắn ngủi ấy, Choi Wooje đã làm cách nào khắc tên mình vào trí não Park Dohyeon, mọi chuyện anh làm đều liên quan đến nó, không nhiều thì ít.

    Nhưng mà kệ đi, nó là em út còn gì, anh còn lớn hơn nó 4 tuổi, chăm nó một chút chẳng sao.

    _______________

    Kí túc xá đã tắt điện hết, chàng thần tiễn có chút buồn cười với mấy đứa em của mình.

    Bình thường Han Wangho gào như rách cổ họng bảo bọn nó đi ngủ sớm thì đứa nào cũng bỉu môi xin kiếu, hôm nay anh vừa ra ngoài một chút, đám nhóc này đã ngoan ngoãn cút hết về phòng để trả không gian yên tĩnh cho những người đóng vai phụ huynh.

    "Wooje?"

    - anh hạ giọng xuống tông thấp nhất, bước chân tiến lại phía bàn cũng dần trở nên nhẹ hơn như sợ đánh thức người đang dùng tay làm gối mà gục mặt lên bàn để ngủ.

    Hình như nó vẫn đợi anh sau tin nhắn của Geonwoo:"Con vịt ngốc này?

    Anh đỡ nhóc vào phòng ngủ nhé?"

    Nói là làm, Park Dohyeon cố hết sức để đỡ choi wooje đứng lên nhưng nó vẫn không di chuyển.

    Mặc dù nói anh lớn tuổi hơn nó nhưng so về thể hình thì anh hoàn toàn lép vế với người chơi đường top này, đặc biệt là sau quá trình huấn luyện quân sự, nó đã to nay càng to hơn.

    "Wooje, dậy đi."

    - Bỏ cuộc với việc đỡ cậu em vào trong phòng, park dohyeon nhẹ lay người nó, muốn đánh thức nó để cùng vào trong.

    Nhưng đáp lại anh chỉ là tiếng thở đều đều, không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy cậu đã bị đánh thức.

    Hết cách, chàng xạ thủ chỉ đành cởi áo khoác của mình rồi đắp lên người nó.

    Sự ấm áp bất ngờ khiến nó hơi mơ màng tỉnh giấc, chất giọng ngáy ngủ mà bắt lấy tay anh:"Hwanjoong, Dohyeon về chưa?"

    "Gọi ai trống không vậy nhóc con?"

    - Nhìn bàn tay to lớn có phần mềm mềm đang bắt lấy tay mình mà anh không khỏi buồn cười.

    Choi Wooje dường như không hề nhận ra nó đáng yêu đến mức nào trong gương mặt ngây thơ cùng thân hình to lớn, chất giọng hơi trầm nhưng bù lại đôi tay rất đáng yêu.

    Ngồi xuống cạnh nó, một tay xoa nhẹ mái tóc vẫn còn ngắn cũn cỡn và hơi đau ở đầu ngón khi chạm vào, tay còn lại miết nhẹ lấy phần da thịt múp múp kia.

    Anh không rõ bản thân đang nghĩ gì nữa, mỗi lần nhìn một choi wooje khác hẳn với trong các giải đấu hay trên các trang mạng xã hội là trí não người xạ thủ lại đình trệ, không tưởng tượng ra được nó đã cố gắng xây dựng hình tượng trưởng thành đến mức nào mới có thể vượt qua áp lực sau vụ chuyển nhượng, từ việc được mọi người ủng hộ đến nguyền rủa bằng nước bọt.

    "Ngủ đi, ngày mai sẽ dịu dàng với chúng ta."

    ________________

    Han Wangho là người thức dậy khá sớm, đập vào mắt y là hình ảnh một Choi Wooje đang rúc vào cánh tay thon dài của Park Dohyeon.

    Còn anh thì lại nằm gục mặt xuống bàn, có vẻ việc một tay bị nắm, tay còn lại bị xem là cái tổ ấm để vịt con rúc đầu vào không dễ dàng gì.

    "Doh--" - Giọng nói chưa kịp phát âm tròn trĩnh tên người kia thì y đã phải nuốt chữ đó vào trong.

    Choi Wooje không biết đã dậy từ lúc nào, nó đưa tay ra hiệu cho đàn anh đừng lên tiếng rồi lại dụi đầu vào cánh tay Park Dohyeon.

    nhìn đống vỏ kẹo trên bàn, chắc không phải mới thức đâu hả?

    Bất giác, trái tim ấy nhói lên một nhịp thật đau.
     
    [Zeuvi] Anemone And Seagull
    3. chuyện giấc ngủ


    Park Dohyeon cảm thán xương khớp của mình già thật rồi, chỉ ngủ một đêm ở ngoài bàn ăn mà bả vai Thái Bình Dương của anh đã không còn chút sức lực nào, đôi lúc cử động mạnh còn có thể nghe tiếng răng rắc.

    Nhưng với tính cách của mình, Dohyeon thà đổ lỗi cho đứa trẻ nhà mình vừa nhận nuôi về, thằng bé ngủ ngon đến mức buộc anh phải giữ nguyên tư thế đó cả đêm, dù mỏi hay máu huyết không lưu thông cũng chả dám làm kinh động đến Choi Wooje.

    "Dohyeon, anh lấy salonpas không?"

    - Choi Wooje là một đứa trẻ biết sai sẽ sửa, sáng sớm khi nhìn thấy bàn tay kia liên tục đấm vào vai, nó đã vắt chân lên cổ đến hiệu thuốc.

    Rồi thành tâm đưa miếng salonpas mới tinh cho Park Dohyeon nhưng đổi lại là một cái lườm ngang nguýt dọc.

    Cảm thấy bị lợi dụng thật.

    Sáng nay khi anh tỉnh dậy, mơ màng chạm vào một đôi mắt long lanh đang nhìn mình, mồm nó còn đang nhai nhớp nhép viên kẹo ngọt, trông như một người dân tị nạn bị bỏ đói lâu ngày mới tìm thấy thức ăn.

    Mà theo lời Hang Wangho nói, nó đã trong tư thế đó được một tiếng, tính từ lúc y thức.

    "Dohyeon hyung!"

    - Nó vội kéo chiếc áo hoodie, phòng trường hợp anh bỏ đi khi bản thân nói.

    Gương mặt nó xụ xuống, để lội hai bên má đang phình ra tựa một chú hamster nhỏ.

    Chất giọng ồn ồn, không giống hình ảnh tự tin của kẻ đi top vững vàng:"Em xin lỗi, tại..."

    Nó muốn nói rồi lại thôi.

    "Chuyện gì?"

    - Park Dohyeon cũng nhận ra sự khác thường của nó, anh nhanh chóng thở dài một tiếng như cách nói rằng bản thân đã bỏ qua chuyện lúc sáng.

    Dù sao nó cũng chẳng cố ý làm anh liệt dây thần kinh cảm giác đâu đúng không?

    "Từ lúc em rời đi, không ai chiều em như Dohyeon hyung cả."

    - Lúc nó còn ở T1, ai cũng biết nó là em út của cả đội.

    Thường xuyên làm chuyện không đâu vậy mà cũng có Ryu Minseok chịu hùa theo, sai cái gì sẽ có Lee Sanghyeok đứng ra bênh vực, cần thứ gì thì chỉ cần gọi Lee Minhyung hoặc quen thuộc hơn thì nó đã dựa dẫm hẳn vào vai Moon Hyeonjoon.

    Hắn luôn dẫn dắt nó, cưng chiều nó, chưa bao giờ cáu gắt mỗi khi nó làm sai, dù xém út vẫn luôn ra dáng một người anh sẽ vỗ về và an ủi nó.

    Và Park Dohyeon hệt như vậy, tuy anh có phần ít nói với nó, không làm theo những gì nó muốn.

    Nhưng lúc nào người đàn ông này cũng lẳng lặng quan sát xem nó cần thứ gì, lo lắng mỗi khi nó có chuyện không vui.

    Choi Wooje đôi lúc còn nhận ra ánh mắt đầy dịu dàng dành cho nó.

    "Nhóc xem anh mày là người thay thế đó à?"

    - Ngoài miệng thì nói thế thôi chứ Park Dohyeon hiểu rõ thằng nhóc này đã hoàn toàn dựa dẫm vào anh.

    Và thú thật thì anh thích cảm giác này.

    "Không có!"

    "Rồi biết rồi, đừng có hét lên xem nào."

    "Anh không giận em nữa ạ?"

    - Nó mân mê vạt áo của anh, vẫn không hướng ánh mắt lên để nhìn thẳng Park Dohyeon.

    Thứ nó chú ý hiện tại là cơ thể của anh.

    Kì lạ thật, nó và anh gần như cao bằng nhau nhưng so ra thì nó to gấp đôi người xạ thủ trước mặt, cái áo khoác của anh không khéo nó chỉ mặc được một bên áo thì bên kia đã vội đi tìm thợ may để khâu vết thương.

    Cũng may đêm qua nó không mơ màng mà mặc áo khoác của anh vào.

    Phía đối diện, Park "Viper" trầm ngâm một chút, dường như muốn dọa cho đứa trẻ này sợ một chút nhưng tất cả đã bị ánh mắt của nó đánh bay.

    Vội gật đầu cho qua chuyện.

    "Thế em ngủ cùng anh nhé?"

    Câu hỏi vô tư của Choi Wooje khiến chàng xạ thủ đứng hình giây lát, gương mặt nó vẫn vươn nét ngây thơ pha lẫn chút bướng bỉnh.

    Trái ngược với khuôn mặt đã vừa đỏ vừa khó chịu của chàng xạ thủ Hàn Hoa.

    Không phải anh chưa từng ngủ với người khác nhưng trong trường hợp này, người đề nghị anh ngủ cùng là người anh đang có "cảm tình." lỡ như để cậu nhóc biết được bản thân nó chỉ vừa đến Hanwha Life Esports không bao lâu thì người anh già dặn đã đưa nó vào quỹ thức ăn thì nó sẽ nghĩ gì?

    "Nếu không được thì anh dẫn em đi mua đồ ăn thôi ạ."

    - Nó ủy khuất, nó muốn được ôm ngủ và dỗ dành, giống như mỗi lúc đắp chăn đầy mơ màng nghe câu chuyện mà Lee Sanghyeok kể:"Hôm nay em muốn ăn dâu tây với nho, chúng ta đi thôi nhé?"

    ________________

    "Chà, ánh mắt này lâu rồi mới bắt gặp."

    - geonwoo lên tiếng, huýt vào cánh tay hang wangho phía bên cạnh.

    "từ lúc anh và dohyeon chia tay nhỉ?

    đúng là lâu thật. nhưng mà anh không chắc wooje có tình cảm với dohyeon."

    - nhớ thật đấy, ngày tháng ta 'lụy' nhau.
     
    [Zeuvi] Anemone And Seagull
    4. anh ấy ghét em mất


    "Anh ơi dâu này chua quá."

    "Thế ăn nho đi."

    "Nho cũng chua, lúc nãy em ăn thử rồi."

    - Choi Wooje vứt quả dâu đã cắn được một nửa vào lại hộp, trong mắt toàn là hình ảnh không cam tâm.

    Ban nãy Park Dohyeon có nhắc nhở nó rằng cái hộp nó mua sẽ chua lắm nhưng nó lại tin tưởng vào mắt nhìn của mình mà cãi lời anh.

    Giờ thì hay rồi, cả hai hộp nó đều không ăn được, vừa tốn tiền vừa tốn sức chạy từ kí túc xá đến đây.

    "Anh thấy ngọt mà."

    - Park Dohyeon nhíu mày, hạ tầm mắt xuống trái nho đã cắn dang dở của bản thân.

    Thật sự ngọt hơn anh tưởng.

    Người chơi đường trên nghe thấy thế, mắt liền sáng rực lên.

    Không nói không rằng cúi xuống ngậm lấy quả nho chỉ còn phân nửa, tiện thể cắn nhẹ lên đầu ngón tay anh để trêu chọc:"Ngọt thật đó, tay Dohyeonie còn mềm nữa, em tưởng tay anh gầy thì phải gân guốc lắm cơ."

    Park Dohyeon bị một loạt hành động kèm theo lời nói của choi wooje làm cho ngớ người, ngón tay như vẫn còn cảm nhận được hơi ấm ướt át mà giữ nguyên tư thế đó.

    Môi nó mềm lắm, mềm đến mức xua tan đi cảm giác hơi nhói nhẹ khi bị răng cạ vào lớp da mỏng trên tay, đâu đó xúc giác của anh còn có thể ngửi thấy mùi ngọt ngào vươn trên bờ môi ấy.

    Bất giác, Dohyeon cảm thấy lỗ tai mình như đang bị tích tụ máu mà không biết nên chảy đi đâu, cứ thế dồn nén rồi một đỏ hơn.

    "Dohyeonie?"

    - Nhận ra anh chẳng nói hay phản ứng bất cứ thứ gì sau trò đùa của mình.

    Ngay lập tức Choi Wooje cảm thấy sợ, sợ rằng Park Dohyeon sẽ vì chuyện vừa rồi mà giận mình.

    Đôi mắt nó trở nên luống cuống, cái miệng nhỏ cũng chu chu ra mà nói chuyện, chí ít là để làm nũng cho người ta xiêu lòng:"Anh ơi em xin lỗi, em cắn nhẹ mà đúng không?"

    "Để anh cắn lại mày nhé?"

    - Được kéo về sau những suy nghĩ lộn xộn trong đầu, Park Dohyeon nhận ra nó đang vì phút giây đắm tình của mình mà trở nên sợ sệt, cũng phải, đang nói chuyện vui vẻ mà lại im lặng một cách bất thường thì ai mà không sợ?

    "Xùy, còn biết đùa mà."

    - nó gạt lớp tuyết dưới chân, để lộ mặt đường vươn chút hơi nước:"Anh ơi đường trơn quá, hay anh cõng em về đi?"

    Chàng xạ thủ ngớ người vài giây, thử nghĩ xem bản thân nó đâu còn bé nhỏ gì nữa?

    Tính ra còn to hơn cả anh, vậy mà lại bắt anh cõng nó về?

    "Hyeonjoon hyung từng cõng em."

    "Anh không phải tuyển thủ Oner."

    "Anh là Dohyeonie."

    "Vậy sao lại bắt anh cõng?"

    "Vì dù là Hyeonjoon hay Dohyeonie thì đều sẽ yêu thương em đúng không?

    Quan trọng nhất là anh giống anh ấy y hệt."

    "..."

    ________________

    Geonwoo mở cửa phòng, đập vào mắt hắn là hình ảnh Choi Wooje ngồi ì trên giường, ánh mắt như chất chứa cả ngàn nỗi buồn trong đấy, quần áo đi chơi của nó vẫn nguyên trên người, chiếc áo khoác mơ hồ có thể nhìn thấy lớp tuyết mỏng đang dần tan chảy.

    Khi nhìn thấy Geonwoo, Wooje dường như nhặt được cọng rơm cứu mạng, nó mếu máo:"Anh ơi Dohyeon ghét em rồi..."

    Đùa Geonwoo sao?

    Lúc nãy vừa thấy cả hai hí hửng dắt tay nhau đi mua thức ăn, giờ lại kêu la rằng đối phương ghét mình.

    "Dohyeon hyung không ghét em đâu."

    "Không, ghét mất rồi..."

    - nó khịt mũi, nhớ lại hình ảnh anh không nói không rằng, cứ thế xoay người bỏ về kí túc xá, mặc kệ tiếng í ới phía sau của nó.

    Choi Wooje không hiểu vì sao Park Dohyeon lại giận mình.

    Vì nó bảo anh giống Moon Hyeonjoon sao?

    Quả thật hai người rất giống nhau mà.

    Họ nói nhiều nhưng theo những gì nó quan sát thì đối với người ngoài, họ đều giữ một khoảng cách nhất định.

    Hay nói về phương diện liên quan đến nó, Park Dohyeon và Moon Hyeonjoon luôn dành sự quan tâm đặc biệt cho nó không phải sao?

    "Lo mà đi xin lỗi Dohyeon hyung đi, không thôi anh ấy ghét mày luôn đấy nhóc."

    _________________

    Cánh cửa phòng hai người anh lớn nhất đội từ lúc nào đã in lên hình bóng một chàng thiếu niên cao to nhưng ẩn sâu trong hình hài lực lưỡng ấy là một tâm trạng vô cùng bất an.

    Choi Wooje đứng thẫn thờ ở đó từ lâu lắm rồi, không rõ đã bao nhiêu lâu trôi qua, chỉ biết rằng nó đã đặt chân đến cánh cửa phòng này từ lúc trong phòng còn phát ra tiếng bước chân đi lại, tiếng kéo chăn xềnh xệch hay giọng nói bên trong vang lên từng nhịp.

    Và giờ phút này, chẳng thể nghe thấy bất kì âm thanh gì ngoài điều hòa đang điều chỉnh nhiệt độ để không lạnh lẽo như bên ngoài đại lộ xa hoa.

    Geonwoo nói với nó, Dohyeon là một người rất dễ nguôi giận, hầu như trong đội hiện tại hay quá khứ chưa một người nào khiến anh tức giận quá lâu nếu biết nhận sai.

    Đôi lúc Park Dohyeon còn là người lên tiếng để giải tỏa bầu không khí ngột ngạt ấy.

    Lắng nghe và gật gù là thế, vậy mà giờ đây một cái gõ cửa nó cũng chẳng dám làm.

    Như con gà bị trói chặt bên thanh gỗ cứng, muốn bay không được, muốn chạy không xong.

    "Anh không khóa cửa phòng, Dohyeon ngủ rồi."

    Đúng lúc nó định quay lưng bước về phòng thì một dòng tin nhắn được gửi đến, là của Han Wangho.

    Ban nãy khi nó vẫn lưỡng lự trước cửa phòng, y đã bước ra rồi đánh nó một ánh nhìn đầy ẩn ý, sau đó lon ton sang phòng Yoo Hwanjoong, cứ tưởng để tâm sự tuổi hồng, thì ra vẫn đứng trong bóng tối mà nhìn hành động khờ khạo của chàng trai đi top.

    Hít một hơi thật sâu, Choi Wooje như lấy hết can đảm hai mươi năm tích tụ để mở cửa phòng.

    Cạch

    Trong phòng không có gì cả, không ánh sáng xanh điện thoại, không đèn ngủ, chỉ có một vài vệt sáng của đèn đường bên ngoài rọi vào phòng, giống như đang dẫn lối để giúp nó xác định chính xác vị trí của Park Dohyeon.

    "Anh ơi?"

    - Nó khẽ gọi, như vừa sợ đánh thức anh, vừa muốn kéo anh khỏi giấc mơ ngọt ngào nào đấy.

    Park Dohyeon không nghe thấy, tiếng thở đều đều của anh vang lên trong không khí khiến con vịt trời đi top đinh ninh chàng xạ thủ nhà mình ngủ rất ngon.

    Cũng phải, khi không phải ngủ ngoài bàn với một thằng nhóc mà bản thân chưa thân, rồi lại phải cùng với nó chạy khắp nơi giữa cái thời tiết âm độ chỉ để mua món ăn nó thích, ai mà không mệt?

    Tiếng khịt mũi âm thầm vang lên, bàn tay mân mê mép chăn, có thể là do uất ức khiến nó trông như một chú cún bị bỏ rơi đang níu lấy thứ duy nhất chú cho là có thể giúp mình:"Em xin lỗi..."

    Trong vô thức, Park Dohyeon ừm lên một tiếng.

    Anh thì chẳng thức đâu, chỉ là cảm giác có ai đó cứ nói chuyện bên tai mình khiến anh không tự chủ được mà phải lên tiếng, tránh trường hợp người nọ lại phá hỏng giấc ngủ của mình.

    "Em không có ý so sánh anh với Hyeonjoon hyung."

    - Nó rưng rưng thật rồi, dù không biết bản thân sai ở đâu nhưng nó vẫn sợ cảm giác bị người ta ghét, bị người ta bỏ rơi:"Anh không giận em nữa nha?"

    "Ừm."

    - Một cái cựa mình, chàng trai trẻ xoay mặt vào trong tường để không nghe những lời nói cứ vang vãng bên tai.

    "Em ôm anh được không?"

    Lần này không còn bất kì tiếng trả lời nào, Choi Wooje bĩu môi, cảm giác như mình đang bị lừa vậy.

    Mặc dù vậy, Wooje nhà ta vẫn đánh liều mà nằm xuống cạnh người đàn anh lớn hơn mình bốn tuổi.

    Một tay đặt trên mái tóc rối bù của người kia, một tay choàng qua eo anh, cảm nhận hơi thở đều đều từ người đang ngủ say.

    Kì lạ thật - lời cảm thán vang lên trong đầu.

    Nó từng nhiều lần chứng kiến bờ vai thái bình dương của chàng xạ thủ nhưng chưa bao giờ nó nhìn thấy eo anh, phải nói rằng khác xa một trời một vực.

    Cứ tưởng một người vai rộng như thế thì thân hình cũng phải một chín một mười với nó.

    Chắc do nó đánh giá cao anh quá.

    "Anh ấm quá."

    - Nó rút đầu vào cổ Dohyeon, mùi dầu gội hòa trộn với mùi chăn bông vừa được giặt sạch khiến nó như chìm đắm vào không gian riêng.

    Không tự chủ được để rồi cứ hít lấy từng hơi dài, chỉ sợ bản thân bỏ sót mùi hương dễ chịu này từ anh.

    _____________

    Park Dohyeon nặng nề mở mắt, cảm giác nặng nề ở vùng bụng khiến anh không tài nào ngủ được thêm nữa.

    Ban đầu đại não còn tự đánh lừa bản thân là do chăn quấn quanh người, ấy vậy mà cảm giác ấy cứ kéo dài mãi, buộc lòng anh phải thức giấc.

    Đưa tay sờ soạng xuống vùng bụng, Park Dohyeon giật mình khi nhận ra đấy là bàn tay của một ai đấy. mặc dù Han Wangho thường xuyên trêu chọc anh bằng cách ôm anh như thế này kèm vài câu nói đòi nối lại tình xưa nhưng Park Dohyeon chắc chắn đây không phải tay người anh lớn hơn bản thân hai tuổi.

    Sự mềm mại nhưng rắn chắc này khác hoàn toàn với Han Wangho.

    "W-Wooje?"

    - trong bóng tối đã khó nhìn, hơn nữa mắt kính anh còn không đeo thì làm sao Dohyeon chắc rằng đây là cậu em út?

    Là do mùi sữa đặc trưng riêng từ đứa em nhỏ, từ lâu đã khiến tiềm thức ghi nhớ mùi hương ấy.

    Nói ra thì nghe giống cún thật, biết sao được, mọi thứ của nó, Park Dohyeon đều muốn ghi nhớ.

    Không biết có phải vì giọng anh gọi có phần lo lắng hay không mà Choi Wooje cũng nhíu mày, theo phản xạ mà ôm chặt anh về phía mình.

    Cái mũi cũng cọ xát vào phần da phía sau cổ Dohyeon rồi tiếp tục ngáy ngủ.

    Làm sao có thể ngủ với một cánh tay ghì chặt bụng, hơi thở Wooje còn đều đều tấn công cổ mình nhỉ?

    Lần nữa, Park dohyeon từ khó ngủ ở bàn chuyển thành mất ngủ trên giường chính bản thân.
     
    [Zeuvi] Anemone And Seagull
    5. những lời khó nghe


    Choi Wooje từng hàng vạn lần tưởng tượng ra cảnh nó và những người đồng đội đã từng đồng hành cùng nhau suốt ba năm sẽ lại lần nữa đứng chung một sàn đấu, chỉ tiếc là giờ đây giữa những cái tên thân thuộc ấy lại kèm theo hai từ đối thủ đầy xa lạ chứ không phải đồng đội như trước kia.

    Chàng trai đi đường trên vẫn sẽ ở trước mặt họ mà đấu hết sức mình, đương nhiên khác với những lần trước, lần này là để đánh bại họ, không phải cùng nhau vươn tay nâng chiếc cúp vô địch dưới ánh đèn lấp lánh.

    Nó hết lần này đến lần khác hòa nhập vào lối chơi của HLE, nhưng Park Dohyeon không phải Lee Minhyung - một xạ thủ có thể tự sinh tự diệt ở dưới cánh bot.

    Điều này ít nhiều ảnh hưởng lối chơi đã in hằn vào tìm thức Choi Wooje.

    "Cứ đánh như bình thường đi."

    - Giọng mic vang lên cạnh tai nó, kéo cái mớ hỗn độn trong đầu khỏi bờ vực sụp đổ.

    Nói sao nhỉ?

    Nó không biết do nó nghĩ nhiều hay thật sự lối chơi hôm nay của Park Dohyeon khác với những lần tập luyện - dồn tài nguyên vào đường trên.

    Anh đang nuông chiều theo cách đánh của nó sao?

    Một giây hướng ánh mắt về phía anh, một giây nhìn màn hình đang phản chiếu trên mắt kính người kia, một giây trái tim khẽ loạn nhịp vì lo lắng cho người đàn anh sau trận đấu này.

    Đối với những người chơi khác, việc thay đổi cách chơi một cách đột ngột không khác gì khiến bản thân trở thành tâm điểm chỉ trích cho cộng đồng mạng.

    Park Dohyeon hiểu rõ điều ấy, nhưng với anh, việc chiến thắng và giúp Choi Wooje không còn lạc lõng trong lối chơi mà Hanwha Life Esports vẽ ra mới là quan trọng.

    Hoặc đơn giản, Park Dohyeon chỉ là đang ích kỉ, muốn Wooje cảm nhận được sự an toàn từ ngôi nhà mới mà không rời đi nữa.

    ________________

    Trận đấu kết thúc, cả hai đội cùng cụng tay với nhau sau những phút giây mệt mỏi.

    Dù sao thì phía sau màn hình, họ vẫn là những người bạn của nhau.

    "Hôm nay lối chơi của anh lạ lắm đó."

    - Lee Minhyung cụng tay với anh, không giấu được sự phấn khích trong chất giọng.

    Cùng là những adc giống nhau, hắn hiểu rõ adc giống với jungle một điểm, nếu thắng thì họ chỉ xem bạn là một phần trong chiến thắng, nếu thua thì mọi tội lỗi sẽ đều thuộc về hai vị trí này.

    Và hôm nay "Viper" đã cho hắn thấy mặt dưới mà một con rắn luôn che đậy, không bao giờ ưỡn người, không ngẩn cao đầu chỉ vì chờ đợi sự trượt chân của con mồi.

    "Nhờ Wooje cả."

    - Chỉ bỏ lại một câu nói ngắn gọn tại đó rồi Park Dohyeon đánh ánh mắt tìm kiếm sự hiện diện của chàng top laner.

    Không tìm thì không sao, khi đã tìm thấy thì một sự lạnh lẽo bỗng tràn ngập trong cổ họng nghẹt cứng trong cơ thể.

    Moon Hyeonjoon và Choi Wooje - hai kẻ từ trước đến giờ không ít lần dính vào tin đồn hẹn hò đang có một khoảng trời riêng.

    Nó không ngừng vỗ lấy bắp tay rắn chắc từ người kia, nụ cười rạng rỡ trên môi nhắc nhở anh rằng Choi Wooje rất ít khi cười như thế với bản thân mình.

    Khi ở bên cạnh anh, nó chỉ có một biểu cảm duy nhất đó là cúi đầu hoặc bĩu môi đầy mệt mỏi.

    Cũng phải, Park Dohyeon đối với nó chỉ là một người anh thường mắng mỏ, không nói quá ba câu, làm sao gắn bó bằng người đã cùng nó trải qua biết bao nhiêu thăng trầm.

    _______________

    "Dohyeonie đâu rồi ạ?"

    - cái đầu không yên phận nhìn quanh khắp phòng chờ, cố gắng tìm hình bóng quen thuộc của chàng xạ thủ.

    Lúc nãy mãi mê nói chuyện với Moon Hyeonjoon và những người đồng đội cũ nên nó không nhận ra Park Dohyeon đã rời khỏi sàn đấu từ lúc nào.

    Nó có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi anh, về lối chơi hôm nay, về những thứ nó thể hiện có khiến anh hài lòng hay không.

    "Ra xe trước rồi thì phải."

    - Han Wangho trả lời.

    Chất giọng ấy pha lẫn rất nhiều sự trách móc, chỉ tiếc là Choi Wooje quá trẻ con, không nhận ra được.

    "Ra xe????"

    - Dường như có ai đó vừa dùng gậy gõ vào đầu nó.

    Vẫn chưa đến giờ về nên chắc chắn rằng xe chưa khởi động, dù hiện tại trời vẫn sáng nhưng nhiệt độ cũng có thể khiến chúng ta rét run.

    Mà đóng cửa xe thì khác gì tự sát bằng sự ngột ngạt đến khó chịu ấy?

    Không còn thời gian nghĩ nhiều, nó chạy vội ra phía xe đang chờ sẵn.

    Đúng thật là Park Dohyeon đang lướt điện thoại ở trên xe, nói đúng hơn là đang cầm điện thoại nhưng chả làm gì cả, anh cứ nhấp vài cái vào màn hình rồi tắt đi.

    Hành động đó lặp đi lặp lại, mặc kệ sự em đồng đội đã xuất hiện bên cạnh mình.

    "Hôm nay anh làm sao thế ạ?

    Anh thấy em chơi tốt không?"

    - Nó ngồi xuống cạnh Dohyeon, ánh mắt long lanh như phát sáng chờ đợi một lời khen để thổi bừng thêm sự lung linh trong nét ngây thơ ấy.

    Đổi lại, những gì nó nhận lại chỉ là hành động nghiêng đầu về phía rèm cửa sổ xe, tựa vào đấy rồi tiếp tục hành động vô nghĩa còn dang dở của bản thân.

    "Anh đừng dựa vào cửa sổ, đau đấy, dựa vào vai em này."

    - Choi Wooje luôn có những câu nói khiến người ta vừa cứng họng vừa không biết phản ứng như thế nào.

    Mà hình như nó còn chẳng biết nó đã nói gì cơ.

    Gương mặt vẫn ngây ngô pha lẫn sự trẻ con rồi vươn đôi mắt đầy chờ đợi:"Anh giận em hả? sao không dựa em?"

    "Không giận."

    - Park Dohyeon xoa xoa thái dương, anh không thể nào giận con cún con này quá lâu.

    Nghĩ lại, anh lấy tư cách gì mà giận?

    Bạn bè?

    Không, hai người họ chỉ dừng ở mức đồng đội được vài tháng.

    Bạn bè không tới, anh em chẳng dám nhận.

    "Chứ sao anh không trả lời em?"

    - Nó nũng nịu, hai bàn tay trắng trắng bất chợt chạm vào gương mặt anh, ép anh quay về phía mình.

    Không sờ thì không biết, toàn bộ đường nét trên khuôn mặt Park Dohyeon đều nam tính một cách mềm mại đến mức đàn ông đã trưởng thành như Choi Wooje có chút muốn rụt tay về khi chạm vào:"Sao môi anh đỏ thế?"

    "..."

    - em hỏi cái gì thế Choi Wooje?

    "Em hỏi thật ấy."

    - Đúng lúc nó muốn vươn ngón tay ra để kiểm tra xem anh có dùng son dưỡng hay không, hay nói có phần không đứng đắn một chút là nó muốn xem rằng liệu đôi môi đỏ ấy có đi kèm với sự mềm mại hay không thì tiếng mở cửa xe khiến cả hai giật bắn mình.

    "Tránh ra nào."

    - Han Wangho mỉm cười, tay ra hiệu cho Choi Wooje nhường chỗ cho mình.

    ________________

    Trên chuyến xe náo nhiệt về kí túc xá, mọi người đang hăng hái phát biểu trước màn phỏng vấn về trận đấu ngày hôm nay.

    Chỉ riêng Choi Wooje là lặng lẽ ngồi tựa vào cửa kính, chẳng nói một lời.

    Trong đầu nó hiện tại rối lắm, suy nghĩ ngổn ngang lần lượt đè lên các dây thần kinh não, nhất quyết không cho nét mệt mỏi vơi bớt đi trên khuôn mặt của chàng trai trẻ tuổi.

    HLE thắng, nhưng chiến thắng này là thắng trước T1 - ngôi nhà đã cho nó một mái ấm và nuôi nó trưởng thành, thì lấy tâm trạng đâu có nó vui đây?

    Hơn nữa, Park Dohyeon hình như vẫn còn giận nó.

    "Wooje của chúng ta không vui sao?"

    - Han Wangho, người đang ngồi giữa nó và Park Dohyeon đột ngột lên tiếng, y đã từ bỏ mấy thú vui tao nhã của cuộc trò chuyện kia để bắt chuyện với đàn em.

    Tránh việc thằng bé sẽ cảm thấy áy náy sau trận đấu ngày hôm nay.

    "Không ạ."

    - Nó mỉm cười.

    "Đương nhiên là không vui rồi, hôm nay đấu với đồng đội nên có chút không nỡ đúng không? những người chung đội hiểu mà."

    - những người chung đội mà Park Dohyeon đang đề cập đến chính là Hanwha Life Esports.

    Trong từng câu từng chữ của anh chẳng khác gì nói Choi 'Zeus' Wooje chỉ xem HLE là trạm dừng chân không cố định, có thể rời đi bất cứ lúc nào.

    Còn T1 mới là những người đồng đội thật sự, những người luôn kề vai sát cánh cùng nó.

    "Hyung?"

    - Geonwoo hạ giọng, như để nhắc nhở anh xạ thủ rằng chuyện này không phải để mang ra đùa. phải nhớ rằng sau khi rời T1, Choi Wooje đã phải nhận bao nhiêu lời chỉ trích và nguyền rủa?

    Nó chọn Hanwha làm bến đỗ cuối cùng cũng phải có lý của nó, lẽ ra những người đã đi trước như Dohyeon phải thông cảm và chia sẻ chứ không phải đem chuyện này ra đùa giỡn.

    "à...

    Wooje... anh?"

    - nhận ra bản thân đã lỡ lời, Park Dohyeon cuống hết cả lên, đối mặt với gương mặt đang cúi gầm xuống, hai ngón tay đang bấu chặt vào nhau.

    Mơ hồ có thể nhìn thấy móng tay của nó ghim chặt vào da thịt khiến phần da đỏ ửng lên, cản trở máu huyết lưu thông.

    Nó còn chẳng thèm ngước mặt lên để nghe anh đang nói gì, chỉ lẳng lặng gật đầu mỗi khi anh dừng câu nói và rồi không phản ứng tiếp.

    Một nút thắt vô thức hình thành trong trái tim Dohyeon, nút thắt ấy chồng chéo lên những nút cũ khiến cho khoảng cách của anh và nó ngày một xa hơn. nếu nói anh là Thái Bình Dương thì nó là bầu trời của đại dương, cứ tưởng đã ôm trọn cả bầu trời trong lòng, nào ngờ cả đời không thể chạm tới.

    _________________

    Park Dohyeon đứng trước cửa phòng Choi Wooje thật lâu mới dám đưa cánh tay lên gõ cửa.

    Khoảng một tiếng trước, Han Wangho rủ rê tất cả cùng đi ăn, chủ yếu là để giảng hòa cho hai con người có cái tôi cao hơn cả núi này.

    Nhưng Dohyeon đã từ chối, lấy lý do anh muốn Choi Wooje có thể vui vẻ cùng mọi người tụ tập.

    Chỉ sợ có sự xuất hiện của anh sẽ khiến cậu nhóc trở nên buồn bã hoặc anh sẽ nói câu gì đó, vô tình làm cậu nhóc tổn thương chồng lên tổn thương.

    Ấy vậy mà cách đây ít phút, Han Wangho nhắn với anh rằng Choi Wooje đã bỏ về sau khi hay tin anh sẽ không đến.

    Có thật là vì anh không?

    Hay chỉ vì nó đang mệt và muốn về phòng càng nhanh càng tốt?

    Cạch

    Tiếng mở cửa vang lên, top laner có chút giật mình khi thấy anh đang đứng ngoài cửa.

    Ánh mắt nó chuyển từ ngạc nhiên sang khó xử chỉ trong tích tắc, ngốc cũng có thể nhìn thấy bằng mắt thường mà không cần hiệu ứng tua chậm.

    "Wooje ng--ah!"

    - Đúng lúc anh muốn lên tiếng xin lỗi thì Choi Wooje đã vội vàng đóng cửa lại, hết cách, chàng xạ thủ phải dùng chân mình chặn ở cửa.

    Cánh cửa dưới lực đóng của Wooje là khá lớn, đủ để làm một người đàn ông trưởng thành như anh nhăn nhó rồi ngồi thụt xuống sàn nhà.

    "Dohyeonie!"

    - Nó hoảng sợ thật rồi, gương mặt đau đớn của anh là lần đầu nó thấy.

    Vội vã chạy đến bên cạnh đàn anh, lo lắng nhìn bàn chân đang run lên vì đau.
     
    [Zeuvi] Anemone And Seagull
    6. lời xin lỗi


    Park Dohyeon nhìn cậu con trai đang ngồi bệt dưới sàn, ân cầm dùng bàn tay to trắng ôm lấy vết đau, nó cứ xoa xoa rồi miết nhẹ.

    Như thể chỉ cần làm mạnh một chút thôi thì bàn chân thon thon của anh xạ thủ nhà mình sẽ vỡ ra làm đôi.

    Đôi mắt ẩn sau lớp kính dày không ngừng ngắm nghía, đến khi chắc chắn rằng không có gì nghiêm trọng, nó mới thở phào một tiếng, vội vàng cầm lấy viên đá đã tan được chút ít rồi đặt lên chân anh, trong miệng không ngừng lẩm bẩm:"Lạnh không anh?"

    Một cái lắc đầu, Park Dohyeon vươn tay ra chạm vào mái tóc rối bù vì vừa ngủ thức dậy của nó, ngón tay thon dài luồn vào trong chân tóc.

    Hành động bất chợt của anh làm nó hơi rối bời nhưng trái tim nhỏ bé nhắc nhở bản thân chẳng dám cử động hay ngước lên nhìn anh.

    Vì nó sợ chỉ một cử động nhỏ thôi cũng có thể dọa, khiến anh vô tình mà rụt tay lại.

    "Anh xin lỗi nhé, Wooje?"

    - người có cái tôi cao hơn cả trời như Viper cuối cùng cũng chịu mở lời trước.

    Cứ tưởng lời xin lỗi sẽ rất khó khăn nhưng không hiểu sao trong tình huống hiện tại lại thật dễ dàng, có phải vì người nhận được lời xin lỗi là Zues hay không?

    Park Dohyeon không biết, anh chỉ biết rằng sau khi hai từ xin lỗi được thoát ra khỏi miệng thì anh như nhẹ đi được cả chục cân.

    Một tảng đá rơi xuống khỏi vách núi để bông hoa tiếp tục nở rộ.

    Choi Wooje không đáp vội, viên đá từ trong tay nó trượt khỏi tay để cùng sàn nhà tạo nên thứ âm vang vang vọng.

    Cẩn thận và dè dặt, nó tiến đến dùng cách tay to chắc ôm ngang bụng anh, cả cơ thể như tìm được điểm tựa mà chìm hẳn vào cơ thể Park Dohyeon.

    Trong cái không khí ngột ngạt ấy, mũi chàng thần tiễn đâu đó ngửi thấy mùi bia từ chàng trai đường trên nhà mình:"Em uống sao?"

    "Một chút, đi ăn mà."

    - Nó lí nhí, mái tóc liên tục dụi vào bụng anh như một chú mèo tìm thấy lớp chăn bông thuộc về riêng mình khi những bông tuyết vẫn đang rơi ngoài cửa sổ.

    Thật ra, nó chẳng định động vào dù là một chút rượu bia, nhưng trái tim non nớt của nó chợt thắt lại rồi đau nhói khi Han Wangho bảo rằng Park Dohyeon sẽ không đến.

    Gì chứ?

    Lẽ ra nó mới là người giận cơ mà?

    Tại sao anh lại chọn cách tránh mặt nó để bỏ lỡ cuộc hẹn tối nay?

    Nếu giờ nó về thì Park Dohyeon có đến không, dù sao nó cũng là người mới, nó cần trả lại vị trí vốn thuộc về chàng xạ thủ trong bàn tiệc này.

    Nghĩ là làm, nó uống liên tục hết hai cốc bia rồi xoay lưng bỏ ra khỏi nhà hàng sang trọng ấy.

    "Wooje?"

    - Dohyeon xoa tấm lưng to lớn của nó, cảm nhận hơi thở đều đều từ người đang ôm mình.

    Bất chợt, anh cảm nhận rõ ràng rằng cánh tay họ Choi đang ngày một siết lấy mình, chặt đến mức làm cơ mặt anh nhăn nhẹ một cái, anh vội vã vỗ nhẹ vào lưng nó:"Em còn giận anh sao?"

    "Anh ghét em rồi phải không?"

    - Khoảnh khắc người kia ngước mặt lên, Dohyeon nhìn thấy rõ đôi mắt trong veo đó đang phảng phất một tầng hơi nước, mỏng manh vô cùng, như thể chỉ cần chạm nhẹ thôi thì nó cũng có thể vỡ tan và rồi cậu nhóc ấy sẽ khóc như một đứa trẻ, không ngừng trách móc người lớn tuổi hơn:"Anh ghét em mới không đi ăn cùng mọi người..."

    Park Dohyeon thở dài, đôi tay ôm lấy gương mặt bầu bĩnh của nó, hơi cúi người rồi dùng chóp mũi bản thân chạm vào chóp mũi người đối diện.

    Chất giọng trầm thấp ấy ôm trọn đàn em, ân cần vỗ về:"Anh sợ anh lại làm em tổn thương, làm em không vui."

    Nhận được câu trả lời như mong đợi, nó lắc đầu, ưỡn người như muốn thực hiện lại hành động mà anh vừa làm lúc nãy với mình.

    Bất chợt, nó nhận ra chân anh vẫn đau, đành yên vị ở vị trí cũ rồi cao giọng như để chắc chắn:"Anh không ghét em nhé?

    Cả chân nữa..."

    "Ừ, không đau rồi."

    "Vậy tối nay anh ngủ lại với em nha?"

    - Nó nũng nịu, khi đã xin lỗi thành công thì kẻ đã từng tham gia quân sự này lại hóa thành một con vịt bám người.

    Không cho anh chút nào cơ hội để phản kháng dù đó là thứ anh giỏi nhất.

    "À...

    Anh phải về với Wangho hyung..."

    - Han Wangho chỉ là cái cớ, sự thật thì Park Dohyeon không muốn bản thân phải dính dáng gì đến người đàn em này cả.

    Việc hẹn hò cùng đồng đội một lần với anh đã là quá đủ rồi, huống hồ trong lòng Choi Wooje, không biết anh có được một vị trí vững chắc hay không, hay chỉ là vá đỡ tạm bợ cho những ngày tháng nó chưa quen cuộc sống, thử thách mới.

    "Đợi người yêu cũ sao?"

    - Nằm xuống trên đùi anh, chuyện này nó nghe được từ Geonwoo, thật ra là nó nghe lén.

    Nhưng lý trí ép nó dò la xem chuyện hắn nói có đúng không, và phản ứng bất ngờ run lên của anh đã cho nó biết chuyện lỗ tai nhạy cảm nghe được là đúng sự thật.

    "Đừng nhắc trước mặt Wangho hyung nhé?"

    - Không phải vì khó xử hay khó chịu, Park Dohyeon đơn thuần hiểu người đàn anh kia vẫn còn chút tình cảm gì đó với mình dù cho y là người mở lời đề nghị chia tay.

    Mà suy đi tính lại, ai nói trước không quan trọng, cái quan trọng ở đây là chuyện gì đã qua thì để nó qua.

    Nhắc lại càng khiến người ta đau lòng.

    Choi Wooje không đáp nữa, đôi mi nó rũ xuống rồi dần trở nên nặng trĩu.

    Khóe môi khẽ nhếch lên, chàng xạ thủ ôm lấy khuôn mặt ấy, ép nó tỉnh táo nhìn mình:"Em buồn ngủ rồi đúng không?"

    "Uống vào làm em chóng mặt quá."

    - Nét làm nũng không phải ai cũng bắt chước được.

    "Thế lên giường ngủ nhé?"

    "Anh ở lại cùng em cơ."

    Những lúc say như thế này, Choi Wooje lại nhớ đến những người đồng đội cũ luôn hết mực chiều chuộng nó.

    Câu nói cứ làm đi anh sẽ chịu trách nhiệm vẫn vang lên trong màng nhĩ mỗi khi đôi mi nhắm nghiền.

    Hay những cái nhìn đầy nâng niu mà Lee Minhyung dành cho đứa trẻ nhỏ đó, không quên nụ cười em là em của anh, không phải sợ của Minseok.

    Hơn hết, Moon Hyeonjoon lúc nào cũng là bờ tường vững chắc nhất trong công cuộc dạy dỗ đứa trẻ ấy nên người.

    "Anh chỉ ở lại đến khi Wangho hyung về thôi."

    "..."

    __________________

    "Dohyeon?

    Sao em chưa ngủ nữa?

    à...

    Wooje hả?"

    - Wangho về đến kí túc xá rồi, hai đứa còn lại chắc giờ này đã nằm lăn quay trong phòng vì chầu này người thanh toán là anh đội trưởng.

    Không một ánh đèn phảng phất, trong bóng tối y thấy một ánh nhìn không mấy thân thiện để dồn về phía mình nên chợt nghĩ đến Park Dohyeon nhưng chỉ trong giây lát, mái tóc ngắn ngủn kia lắc lư y mới chắc người kia là ai.

    Phía tủ lạnh, Choi Wooje bóp chai nước trong chai một cách ừng ực, không quên ngắm nghía dáng vóc người đội trưởng mới thân thương.

    Da gà Han Wangho nổi lên, nó chỉ đang đi uống nước thôi mà.

    Sao phải nhìn y chằm chằm thế?
     
    [Zeuvi] Anemone And Seagull
    7. xinh đẹp của choi wooje


    Cứ thế, cuộc sống hai con người - một top một bot của Hanwha Life Esports như đã bị buột chặt vào nhau.

    Hầu như khắp mọi nơi, chỉ cần có sự xuất hiện của một trong hai thì sẽ luôn có thêm một tệp đính kèm lon ton đi phía sau.

    Ví dụ như hiện tại.

    Park Dohyeon mỉm cười đầy vui vẻ, tay thả chiếc điện thoại vừa chợt tắt màn hình vào lại túi, tiếp tục cúi người ngắm nghía những loại trái cây mà họ đang có ý định mua.

    "Ai nhắn cho anh thế?"

    - Một tay cầm hộp dâu tây đỏ mọng, một tay không biết nên mua hay đặt những quả nho về lại vị trí cũ.

    Nhìn thì có vẻ bận bịu như thế thôi chứ mỗi nhất cử nhất động của Park Dohyeon đều lọt vào tầm mắt nó, nhất là nụ cười có phần hạnh phúc kia càng làm tính tò mò của trẻ mới lớn nhảy lên một bậc.

    "Wangho hyung, anh ấy nhờ anh mua giúp dâu tây.

    Em nghĩ loại nào ngon?"

    - Chất giọng trầm ổn thì cứ thế vang lên khi mãi mê lựa chọn trái cây cho bữa ăn nhẹ, hoàn toàn không để ý đến gương mặt đã hơi cúi xuống tỏ vẻ đầy khó chịu cùng cái má phụng phịu sắp chạm vào cổ kia.

    Mặc kệ ánh mắt đang đầy chờ mong câu trả lời từ bản thân, Choi Wooje dứt khoát vứt hộp dâu tây về lại tủ, lẽ ra nó định ăn dâu tây thay vì nho, nhưng hiện tại nó có cảm giác dường như nho ngon hơn một chút:"Dâu tây hỏng rồi, không ngon nữa."

    Park Dohyeon không giấu nổi nụ cười của mình mà bật thành tiếng, anh đưa tay ôm trọn lấy hai bên má sữa của nó, không kìm được mà dùng chóp mũi bản thân cọ vào mũi người kia - hình như đây đã trở thành hành động thân mật riêng của hai người:"Đây là cho Wangho hyung ăn, đâu phải em ăn?"

    Nó cũng không chịu thua, hai đầu ngón tay vuốt dọc theo sống mũi Park Dohyeon như một lời thách thức:"Em không thích anh mua cho anh ấy."

    "Vậy em mua thì sao?"

    - Người xạ thủ hỏi dò.

    "Cũng không thích."

    "Sao lại không thích?"

    "..."

    - Choi Wooje nín họng.

    Đành thở ngắn thở dài nhìn người nọ tiếp tục nhìn mấy quả màu đỏ rực kia.

    _______________

    Chàng thần tiễn kiểm kê lại số thức ăn mà mình vừa mua, quả nhiên là thiếu mất dâu tây.

    Trong trí nhớ dai dẳng của bản thân, anh chắc rằng cánh tay đã lén ném hộp dâu tây mọng nước nhất vào vỏ, thế nào khi tính tiền xong lại thiếu mất thứ Wangho nhờ.

    Đánh một ánh lườm đầy dịu dàng sang người đang vừa đi vừa vui vẻ ăn kem dưới cái lạnh âm độ của Hàn Quốc.

    "Dohyeonie, tóc anh dính tuyết kìa."

    - Choi Wooje nắm lấy bàn tay dohyeon, ép anh đứng lại để nó dễ dàng gỡ đi những bông tuyết đang vui vẻ cư trú trên mái tóc bồng bềnh của anh.

    Chàng trai đường top nhớ rằng bản thân đã nhắc rất nhiều lần với anh rằng anh phải chú ý kĩ càng, khi ra ngoài ít nhiều cũng phải khoác mũ áo lên nhưng con người cứng đầu này chưa bao giờ làm điều đó.

    Phải biết anh của nó ốm yếu lắm, gió thổi một cái có khi bay từ Đại Hàn sang Trung Quốc luôn chứ không đùa.

    Ngậm lấy que kem đã cắn dở trong miệng, nó vươn hai tay kéo mũ trùm đầu lên giúp anh.

    Và chính hành động này khiến đại não đang hoạt động có phần đơ cứng, hai cánh tay vẫn giữ nguyên trên cái mũ lông, còn Park Dohyeon đã nhướn mày lên nhìn nó tự bao giờ.

    Dưới tác động của cái lạnh, chóp mũi anh phảng phất chút ửng hồng tựa lớp màu ngoài của hoa sen trong mùa chớm nở, đôi mắt đang nhìn chăm chăm vào gương mặt bầu bĩnh của nó cũng trở nên rực sáng hơn do tác động phụ từ đèn đường, từng nhịp thở không nhanh không chậm bị nhiệt độ làm cho kết khí, phả nhẹ vào gương mặt Choi Wooje.

    Bản thiết kế hoàn hảo ấy lần lượt kết hợp với những bông tuyết đang không ngừng rơi hệt như những hạt mưa long lanh nhưng không vội vã, dịu dàng nhưng cũng đầy lạnh giá.

    Thật sự khiến nó có chút loạn máu huyết nơi trái tim.

    Vội vã rút tay về, nó sờ loạn vào trong tóc mình để trấn an bản thân nhưng vô ích, gương mặt giờ đã ửng đỏ, ai mà không biết lại tưởng nó vừa đi nhậu say ở đâu đó rồi ra đường trong cái không khí này.

    Toàn bộ đều lọt vào mắt Park Dohyeon, chỉ là anh không rõ lý do nó hoảng loạn vì chuyện gì, que kem lạnh cóng trong miệng cũng chẳng thèm để tâm.

    "Anh có thích tuyết không ạ?"

    - Để đánh trống lảng, chuyển dời sự chú ý của anh sang một nơi khác, nó đành ra mưu kế này.

    "Anh hả?

    Chắc là không."

    - Park Dohyeon chỉ biết con vịt trước mặt đang nói năng lắp bắp, thật sự chẳng hề nhận ra gương mặt đã tô vẽ thêm một màu sắc mới.

    Có thể vì anh mãi chú tâm đến việc mình có nên đem Wooje ra làm bia đỡ đạn khi Wangho mắng mình không, dù gì chính cậu nhóc cũng là người đã bỏ hộp dâu tây ở lại.

    Đôi mắt ánh lên sự ngạc nhiên hiếm có:"Tại sao vậy?"

    "Anh ghét cái lạnh, nếu được thì nhiệt độ se mát khi trời mưa là được rồi."

    Choi Wooje gật gù đầy đồng cảm, nhưng mà trái ngược với anh, nó lại thích cảm giác mát lạnh những ngày lập tuyết.

    Những cái ôm dỗ dành mà người thương dành cho mình không phải tốt hơn sao?

    Hơn nữa mưa thì rất ồn ào, còn tuyết thì không.

    Bản chất giống nhau, lại là hai thái cực.

    "Vậy Wooje, anh hỏi em cái này được không?"

    - Đàn anh rũ mắt xuống, đầy do dự.

    "Anh cứ hỏi đi ạ."

    "Em có ghét một đôi đồng tính yêu nhau không?

    Ví dụ như anh và Wangho?"

    - Giọng Park Dohyeon càng nói càng nhỏ, không khó để nhận ra anh khó xử đến nhường nào khi đưa ra câu hỏi vô nghĩa ấy.

    Anh sợ, sợ Choi Wooje sẽ ghét mình và thứ tình cảm này.

    "Em không."

    - Bàn tay to lớn được bao bọc bởi bao tay bóp chặt lấy má người kia:"Anh nghĩ Guria là thật hay giả?

    Em đã sống bên cạnh họ lâu như vậy rồi.

    Hơn nữa, em giống họ mà."

    Giống họ mà.

    Ngay lập tức, hai lỗ tai Park Dohyeon ù đi, không rõ vì vui mừng hay cảm thấy bất an.

    "Vậy ra Wooje nhà ta đã thích người nào đó rồi đúng không?

    Em đỏ mặt từ nãy đến giờ khi anh hỏi."

    "E-em..."

    - Nó bị anh trêu thì càng đỏ mặt, hai cánh môi dính chặt vào nhau như để chứng minh bản thân uất ức đến muốn khóc.

    Không lẽ giờ nó phải nói rằng anh thật sự rất xinh đẹp, em đỏ mặt là vì những đường nét trên khuôn mặt anh và vì sợ bị anh phát hiện nên mới càng đỏ hơn:"Dohyeonie!"

    "Giật mình, em gọi bé thôi."

    Choi Wooje nắm lấy bàn tay người kia rồi ép chặt vào lồng ngực.
     
    [Zeuvi] Anemone And Seagull
    8. chưa thân thiết


    "chúng tôi vẫn chưa thân thiết cho lắm."

    Choi Wooje quay sang nhìn Park Dohyeon đang nằm phía bên cạnh, anh vẫn chú tâm vào chiếc điện thoại được quay dọc lại để dễ xem những chương trình yêu thích hơn, một tay thì đang chăm chú bóc lớp da môi.

    Nó xị mặt xuống, lăn một vòng tròn lớn rồi đáp đầu vào ngực anh, không kiêng nể mà kéo một bên tay anh để choàng qua vai mình.

    Mục đích rất rõ ràng, để được ôm ấp.

    "Vậy bây giờ chúng ta thân nhau chưa?"

    - Choi Wooje mím môi, một tay đặt lên ngực anh - nơi trái tim vẫn đang đập đều đều từng nhịp như chẳng có phản ứng gì với câu hỏi vừa rồi của nó:"Anh ơi?"

    Park Dohyeon tắt màn hình điện thoại, đặt thứ xả stress kia sang một bên, đầu mũi nhẹ chạm vào làn tóc đang dần dài hơn theo từng ngày, hít lấy mùi dầu gội quen thuộc mà lần nào nó cũng lưu lại trên ngực và ga giường anh.

    Cánh tay trong vô thức đan lấy bàn tay đặt trên ngực mình.

    Khi những ngón tay chạm vào nhau, chúng như một công tắc khi nguồn điện chạy vào, vô tình khiến nụ cười trên khuôn mặt Dohyeon trở nên xinh xắn hơn bình thường trong mắt Choi Wooje.

    "Em thấy bây giờ chúng ta chưa thân hả?"

    Nó siết chặt lấy mấy ngón tay thon dài kia, tiếp tục đặt đầu mình lên bắp tay anh mà không đáp; chẳng biết anh có thật sự thân thiết với nó hay không.

    Còn bản thân đứa trẻ ngốc nghếch ấy đã xem anh như một người anh trai quan trọng trong cuộc sống mình rồi.

    Từ trước đến giờ người duy nhất Choi Wooje nằm cùng giường và có những hành động thân mật như thế này chỉ có Ryu Minseok, vậy mà không ai yêu thương gì nó, lần nào cũng bị Lee Minhyung bế qua một bên, nhường chỗ cho gã và em người yêu bé nhỏ.

    Lần này nó cũng sợ, khó khăn lắm mới tìm được một người yêu thương nó vô điều kiện như thế này, nếu một ngày nào đó Han Wangho và anh quay lại, nó có bị đá sang một bên không?

    Mãi mê chìm đắm trong những suy nghĩ của bản thân, Choi Wooje không nhận ra rằng bàn tay đan vào tay nó đang dần dần thả lỏng rồi trượt xuống.

    Nó vội vàng nắm lại, giờ đây chú vịt con đầy lông tơ mãi không chịu lớn này mới biết Park Dohyeon vì quá mệt bởi lịch stream dạo gần đây nên đã chìm vào giấc ngủ.

    Hơi thở nhẹ nhàng của anh đang phì phì trên mái tóc ấy, không một chút phòng bị.

    Điều đó phần nào ngầm chứng tỏ con rắn ấy rất tin tưởng vào Wooje, vì chẳng có động vật máu lạnh nào không lẫn trốn kẻ thù hay nằm ra đấy chờ đợi kẻ săn mồi đến bắt cóc cả.

    "Anh ngủ ngon ạ."

    - Choi Wooje rúc vào hõm cổ Park Dohyeon, nó thích ngủ kiểu này nhất, dù cho bản thân anh có bị mái tóc lổm chỏm của nó làm cho nhột thì anh cũng chẳng la mắng gì nó đâu.

    Tay vẫn đan chặt với tay người đàn anh lớn hơn mình bốn tuổi, ấy vậy mà chân nó đã bắt sang người anh, xem anh như một cái gối ôm mà ôm chặt.

    "Em thích nắm tay quá, sẽ không làm ai đau."

    _______________

    "Hai đứa mày vào cùng một cái nhà vệ sinh đi."

    - Han Wangho, người đang vừa đánh răng vừa nhìn hình ảnh hai người top - bot nhà mình.

    Một kẻ thì ngái ngủ vẫn còn dựa vào người đàn em, một người thì luôn mồm bảo anh phải đứng vững để mình vào vệ sinh cá nhân rồi sẽ đưa anh vào nhưng tay thì vẫn giữ chặt cái eo nhỏ, nhìn rất chướng mắt.

    Hơn nữa hôm qua Park Dohyeon vác Choi Wooje về phòng, dù ngủ khác giường nhưng họ Han đâu có bị điếc?

    Tiếng xì xào của họ vẫn lọt hết vào lỗ tai y, nửa đêm còn nghe giọng Choi Wooje thủ thỉ khi Dohyeon đã ngủ say, người anh ấm thật đó, em muốn ôm mãi.

    "Vào chung ạ?"

    - Khi nghe được ý kiến của Han Wangho, ngay lập tức ánh mắt Choi Wooje trở nên sáng rực lên.

    Nó vội vã đỡ anh vào nhà vệ sinh, như thế này không sợ anh sẽ lại lăn ra ngủ ở chỗ nào đấy nữa.

    Cứ thế, một người to con nhưng nhỏ tuổi hơn đang phải một tay vừa đánh răng, một tay ôm trọn lấy cơ thể gầy gò tránh anh bị ngã.

    Người kia cũng không vừa, dường như chỉ đánh răng cho có chứ không hề có ý định mở mắt ra.

    Không biết rằng ở ngoài cửa đang có một người lưu lại hết những thứ dễ thương này bằng điện thoại.

    Mà, không biết trái tim y có đau đến thấu trời không nhỉ?

    Khi mà dưới tấm ảnh đó vẫn là những khoảnh khắc Park Dohyeon rạng rỡ trước ống kính.

    _________________

    "Anh ơi, anh ấy có thật là con người không ạ?"

    - Câu hỏi đầy vô tri của Choi Wooje khiến Kim Geonwoo suýt sặc miếng chuối vừa cắn vào miệng, hắn nhìn theo hướng ánh mắt ngây ngô từ người đàn em đi top và dừng lại trên người Park Dohyeon - người đang lột vỏ chuối bằng miệng.

    "Em hỏi gì vậy Wooje?"

    "Thì... có con người nào lại lột vỏ chuối bằng miệng không?

    Hơn nữa anh ấy còn có thể đánh răng không cần mở mắt, ngủ chưa đến năm giây, hơi xinh đẹp. còn có..."

    - Nó bĩu môi, giấu đi câu tiếp theo định nói, lỡ như geonwoo biết người anh ôm vô cùng ấm thì sẽ đòi tranh cùng nó thì thế nào?

    Người anh bé như vậy, một tay nó ôm đã gần như gọn hết, nếu để người khác nữa thì hơi khó đấy.

    "Wooje đang nói xấu gì anh đấy?"

    - Dohyeon bất chợt lên tiếng rồi nhìn đứa trẻ đang ngồi bệt trên sàn nhà, nó vẫn trưng ra cái mặt ngây thơ vô tội đó để nhìn anh, khiến trái tim anh lần nữa trượt nhịp trên con đường yêu nó với đầy sự khác biệt.
     
    [Zeuvi] Anemone And Seagull
    9. mối quan hệ vụng trộm


    Park Dohyeon chưa follow Choi Wooje.

    Tính ra thời gian nó về Hanwha Life Esports cũng được tính bằng tháng, chăm chỉ làm thân với anh, còn ngủ chung không biết bao nhiêu lần ấy vậy mà Park Dohyeon vẫn chưa đá động gì đến tài khoản instagram của Choi Wooje, anh còn tỏ ra hai người hoàn toàn không có chút gì thân thiết trên sóng truyền hình nữa chứ.

    Với tâm tư của một đứa trẻ mới lớn, đương nhiên Choi Wooje cũng không chịu thua.

    Chỉ cần ngồi cạnh anh là nó liền ra vào instagram liên tục, chủ yếu để anh thấy tài khoản mình đang trong trạng thái chỉ cần anh ấn theo dõi thì nó sẽ theo dõi lại ngay.

    Và lần này cũng thế, nó đang nằm trên đùi anh đầy đắc ý, tay vuốt vuốt màn hình đã được bật sáng gần như hết cỡ.

    "Sao anh không follow em?"

    - Giọng nói đầy nũng nịu vang lên khi con vịt nhận ra cánh tay mềm mại kia đang khẽ xoa đầu nó một cách đầy dịu dàng.

    "Thế sao em không follow anh trước?"

    "Ơ em bé hơn mà?"

    "Anh lớn hơn thì phải kính lão đắc thọ chứ?

    Em đang ở insta thì bấm theo dõi anh đi."

    - Bàn tay đang mân mê loạn tóc ngắn cũn cỡn của nó chợt dừng lại.

    Park Dohyeon nhấc nhẹ chân lên, hành động này khiến Choi Wooje giật mình mà suýt nữa bật dậy.

    Lại chạm vào nụ cười tươi như hoa của anh trai cùng phòng tạm thời.

    Đôi má nó xị xuống thấy rõ, đã không được chiều chuộng thì đành, lại bị người ta trêu, ai mà không dỗi?

    Top laner nhà Hanwha giận ra mặt nhưng tuyệt nhiên vẫn không nhúc nhích gì khỏi người anh.

    Bắt buộc adc nhà nó phải cúi mặt xuống, áp mũi lên trán đối phương mà cọ cọ.

    "Tê chân anh quá, Wooje."

    - bình thường giọng của Park Dohyeon được mọi người nhận xét là khá trầm ổn, mang theo một chút cảm giác của một người đàn ông trưởng thành nhưng khi đối mặt với em trai nhỏ ấy, chất giọng anh lại như được pha cùng mật ong trong con suối nhỏ mà bầy ong mật thường lui tới, đầy ngọt ngào và trong lành.

    Đúng lúc Choi Wooje là một chú gấu đầy ham ăn, nó nhướn người, cắn nhẹ lên một bên má căng tròn của anh đường dưới khiến người kia thoáng chốc đỏ bừng:"Em biết dỗi ấy."

    Âm thanh thì vẫn vang lên nơi cuống họng chứ tay nó đã bắt đầu nghịch ngợm, thứ đầu tiên chịu cảnh khổ sở ấy lại là chiếc mắt kính trên mắt Park Dohyeon.

    "Được rồi đừng dỗi nữa."

    - Nhìn hình ảnh chàng trai tuy to xác nhưng gương mặt đã điểm tô sự tinh nghịch vì chiếc mắt kính khiến anh không khỏi bật cười, mọi sự ngại ngùng vì hành động vừa rồi của nó cũng bay sạch đi.

    "Không muốn em dỗi thì bế em nha?"

    "..."

    À, Park Dohyeon không hề tập gym, đến tập thể dục anh còn chỉ nghe lý thuyết chứ chưa bao giờ thực hành thì bế một kẻ to con cộng với việc đã tham gia vào quân sự kiểu gì?

    Ngắm nhìn gương mặt vừa giận vừa ngượng mà chuyển sang màu khác của anh, nó vươn tay vò mạnh mái tóc được chải chuốt đàng hoàng ấy rồi mỉm cười đến híp cả mắt.

    Một tay còn lại di chuyển xuống môi anh, kéo lên làm hành động như đang cười:"Sao cứ mỗi lần ở cạnh em là anh lại đỏ mặt thế?"

    "Cái thằng nhóc này!"

    - Sự ngượng ngùng càng được thể hiện trên vành tai đỏ ửng của Park Dohyeon, đúng thật khi yêu chẳng ai bình thường cả.

    "Hai đứa có định đi ăn không?"

    - Han Wangho hắng giọng đầy uy nghiêm.

    ______________

    Cả đội tối nay có một chuyến đi ăn haidilao dưới lời đề nghị mà Choi Wooje nhắn mấy ngày trước, không nói cũng biết thằng nhóc này vẫn giữ nguyên thói quen kì quặc này từ cái đội cà chua nào đó.

    Trên cái bàn dài, Park Dohyeon và Choi Wooje chọn một góc kín, áp lưng vào trong bức tường lạnh tanh để tránh tầm mắt của mọi người, cả hai không muốn những hành động thân mật quá mức của bản thân sẽ trở thành tâm điểm chỉ trích.

    Dù sao Choi Wooje vẫn chưa thoát khỏi sự nguyền rủa đi đêm từ cư dân mạng.

    Chú vịt nhỏ nghiêng đầu, tựa hẳn vào cái vai to lớn của Park Dohyeon, nó thích cảm giác được anh xoa đầu làm mái tóc vừa được chải chuốt trở nên rối mù, thích cảm nhận sự phập phồng từ bả vai như một con sóng nhỏ dạt vào bờ biển, ôm trọn bãi cát, không hề ồn ào hay vội vã.

    "Wooje, ăn nhanh lên."

    - Giọng Han Wangho vang lên đầy đanh thép.

    Thức ăn đã được dọn đầy đủ ra bàn, cũng đã chín rục cả rồi nhưng Choi Wooje vẫn chưa đụng đũa, nó cứ lướt điện thoại rồi chuyển qua càm ràm Park Dohyeon vì cứ liên tục gắp thức ăn làm nó không yên vị được.

    Hình ảnh đó có chút gai mắt đối với anh đội trưởng nhà HLE, nói đúng hơn là người yêu cũ Dohyeon.

    Khi câu nói của Wangho vừa kết thúc, nó liền ngước mắt lên nhìn người cũng đang nhìn xuống mình.

    Một cái bĩu môi, úp cả mặt vào khung xương ấy rồi đầy nũng nịu:"Anh đút em đi."

    "Em muốn anh nào?"

    - Nhìn chàng trai đã hai mươi tuổi mà vẫn trẻ con như thế khiến Dohyeon không kìm được mà trêu chọc, anh đưa tay lên để véo nhẹ vào cái má búng ra sữa.

    Người ta đã nũng nịu đến mức này mà anh trai không hề an ủi hay chiều theo ý mình, Choi Wooje xị mặt rồi quay mặt sang làm bạn với bức tường bên cạnh, chẳng thèm nói câu nào nữa.

    Bất lực vì biết mình đã chạm vào cái tôi đầy cao ngạo nơi nó, Park Dohyeon phải lựa kĩ càng miếng thịt đã chín đều trong nồi lẩu, thổi đến khi chắc chắn nó đã nguội mới đưa cho Wooje ăn.

    Nhìn đôi mắt híp lại vì hạnh phúc của đứa trẻ ấy không khỏi làm cho Dohyeon cảm thấy hạnh phúc đang tràn lan một cách mất kiểm soát trong không khí.

    _________________

    Bầu trời đêm Hàn Quốc thật sự rất đẹp, cộng với những bông tuyết đang lẳng lặng rơi ngày cận tết càng làm tâm trạng người ta cảm thấy nhẹ nhàng hơn.

    Choi Wooje tung tăng đi phía trước, nó dùng chân dẫm lên mớ tuyết mỏng dưới chân, xiên xiên vẹo vẹo viết ra được một chữ D trên nền đất.

    Đoạn, nó quay đầu nhìn về người đang đi phía sau:"Anh ơi tuyết có D, Dohyeonie."

    "Vậy ra Dohyeonie thuộc về tuyết à?"

    - Cuối cùng cũng bắt kịp đứa trẻ năng động này, anh dịu dàng chỉnh lấy cái mũ lông trên đầu nó.

    Không đến gần thì không biết, thật sự Choi Wooje cao hơn anh một chút do vẫn còn tuổi ăn tuổi lớn.

    Vậy mà có người cứ bảo con vịt tròn vo kia chỉ được cái to con chứ so chiều cao với con rắn thì còn thua xa.

    Choi Wooje nghe câu hỏi của anh thì không vội trả lời, nó dùng tay đan lấy hai bàn tay có chút run lên vì lạnh kia, khẽ áp lên bên má mà nó nghĩ rằng có thể dùng để sưởi ấm dưới trời tuyết lạnh giá.

    "Em muốn Dohyeonie thuộc về League of Legends, thuộc về LCK, thuộc về Hanwha Life Esports, thuộc về...

    Em?"

    Câu nói đầy mùi mật ngọt ấy vô tình khiến Park Dohyeon quên mất cả hai vẫn chưa là gì của nhau, dừng chân ở mức đồng đội.

    Vậy mà mọi niềm hạnh phúc đều in đậm lên khuôn mặt góc cạnh đầy nam tính kia.

    Đoạn, anh cũng dùng mười ngón tay mình siết lấy bàn tay trăng trắng nhưng lại có phần chai sạn vì những nhịp đấu đầy kịch tính ở Esports.

    "Cảm ơn em."

    "Sao chỉ cảm ơn thôi!"

    "Chứ em muốn thế nào đây?"

    - Hai ngón tay vuốt lấy cái mũi đang đỏ lên vì lạnh, trong mắt anh toàn là những thứ vui vẻ.

    "Yah, anh có thể bao em nhiều thứ gì đó để ăn."

    - Nó cười trước câu nói nửa đùa nửa thật của bản thân mình, một cái chạm trán vào nhau như một lời khẳng định rằng nó thích người đối diện.

    Còn thích ở phương diện nào thì tạm thời chắc nó chưa có câu trả lời.

    Park Dohyeon cũng cười, ở bên cạnh Wooje khiến anh nhận ra mình có rất nhiều khía cạnh, từ dịu dàng thương em đến những lời trêu chọc đầy thân thương.

    Không phải là sự thoải mái đến mất hình tượng như khi ở cùng Han Wangho nhưng điều này lại thầm khiến anh vui vẻ.

    Trái tim đã chọn, không thể thay thế.

    "Anh ơi, tuyển thủ Tarzan gọi anh kìa."

    "..."

    "Không ngờ vừa là người yêu cũ tuyển thủ Peanut, vừa có mối quan hệ mập mờ với tuyển thủ Tarzan."

    - Nó bĩu môi đầy giận dỗi, cái chân cũng không yên phận đá lớp tuyết lên cao tận 1m.

    Hành động trẻ con này làm Park Dohyeon không để ý hình như nó đang biểu hiện quá độ so với mối quan hệ của cả hai thì phải?
     
    [Zeuvi] Anemone And Seagull
    10. quà sinh nhật


    Hôm nay là sinh nhật của Choi Wooje, mọi người đều chuẩn bị một món quà để tặng cho nó sau khi về kí túc xá.

    Ấy vậy mà anh trai thân thiết của nó, Park Dohyeon - kẻ chưa hề nói hay làm bất cứ chuyện gì ngoại trừ việc cầm bánh kem cho nó và quẳng em trai ở lại cho những người khác rồi về phòng trước.

    Nó giận lắm chứ, dù sao cũng là bạn thân của nhau được kha khá thời gian rồi, vậy mà đến một câu chúc mừng sinh nhật để xoa giảm cảm giác cô đơn từ anh cũng chẳng có, nói gì đến chuyện một món quà to đùng nằm trong tay kẻ có gương mặt điển trai kia?

    Nghĩ đến đây thôi, nồi lẩu trên bàn dường như không còn chút mùi vị nào nữa.

    Nó xị mặt xuống, mặc kệ những người xung quanh vẫn đang cười nói và uống thứ đồ uống có cồn kia mà lướt điện thoại, muốn tìm xem anh có chúc mình trong âm thầm hay không.

    "viper3lol đã follow bạn."

    Dòng chữ kia vừa đập vào mắt, nó như thể bật khỏi ghế, chỉ với thông báo này đã đủ làm nó muốn hét lên trước biết bao nhiêu người rồi.

    Không nghĩ nhiều, Choi Wooje lập tức chạy về phòng, ai kêu gì cũng mặc kệ, giờ quan trọng với nó là Park Dohyeon cơ!

    _________________

    Ở bên kia cánh cửa, chàng Viper đang lẳng lặng lướt trạng thái instagram để xem người kia đã follow mình chưa.

    Đây còn không được tính là một phần quà, nói gì đến có giá trị hay không?

    Nhưng vì người chơi adc này không nghĩ ra được bất kỳ thứ gì khác nên đành tạm bợ bằng việc này.

    "Dohyeonieee."

    - không biết từ bao giờ con vịt đó đã xông vào phòng, giọng nó cố tình kéo dài chữ ra rồi nằm đè lên cánh tay Park Dohyeon, cái con người này thật sự tăng cân rồi, làm cho máu ở bả vai suýt nữa thì không lưu thông.

    Choi Wooje híp mắt, một tay giơ điện thoại lên không trung, để anh nhìn rõ một chút nó còn cố ý đặt màn hình sáng hết cỡ:"Quà sinh nhật của em đúng không?"

    Park Dohyeon nhẹ lắc đầu, dịu dàng xoa mái tóc ngắn ngủn chưa có bất kì dấu hiệu dài ra kia:"Xin lỗi nhé, anh không nghĩ ra được gì quan trọng để tặng em hết.

    Đây cũng chẳng phải món quà gì đâu."

    Đôi mắt kia long lanh hết cỡ như để trấn an người đang có tâm trạng lo lắng, nó dụi đầu vào hõm cổ trắng ngần của người kia rồi cười như một đứa trẻ.

    "Em không giận thật à?"

    "Không giận đâu."

    Trong căn phòng ấm áp đến bất ngờ ấy, Choi Wooje cảm thấy tim mình đập nhanh đến nghẹt thở mỗi khi hơi ấm từ người anh phả vào mái tóc mình.

    Nó tự hỏi dạo gần đây bản thân bị làm sao thế?

    Lúc nào cũng muốn ở gần bên anh, được anh dỗ dành hay đưa tay vuốt tấm lưng to lớn đó mỗi khi nó dỗi hờn.

    Trước đây, đứa trẻ ấy chỉ có cảm xúc kì lạ này với mỗi Moon Hyeonjoon - người mà nó rõ rằng mình có thứ tình cảm đặc biệt dành cho gã.

    Vậy thì giờ đây, nó đối với anh cũng hệt như vậy sao?

    Đoạn, nó như ngồi nhỏm vậy, hai tay ép xuống hai bên hông anh như một gọng kìm.

    "Wooje?"

    - Người đàn anh nhìn một loạt hành động của nó mà không tránh khỏi việc khó hiểu.

    Đặt tay lên lồng ngực đang phập phồng như một cách ngăn chặn người kia sẽ ngã đè lên mình nhưng chính vì việc này, Park Dohyeon lần đầu cảm nhận được trái tim nó đang đập liên hồi giống hệt như anh.

    Choi Wooje im lặng vài giây, nó chưa từng nghĩ một người đàn ông lại có thể dùng từ xinh đẹp để diễn tả như lúc này.

    Anh của nó, Park Dohyeon thật sự rất đẹp.

    Nhiều người nói đẹp là một loại cảm giác nhưng khi nhìn vào người đàn anh, trái tim vốn non nớt của đứa trẻ ấy lại loạn nhịp đến đáng thương, lúc đập mạnh vì sự dịu dàng từ ánh mắt long lanh gói gọn hình ảnh Choi Wooje vào đáy mắt, lúc lại chậm đi một nhịp vì đôi môi đỏ hồng đang không ngừng gọi tên mình, chủ yếu để bao bọc cho nó cảm thấy an toàn.

    "Wooje?..."

    - Lần nữa gọi tên người kia như để đánh thức đứa trẻ mơ màng ấy, Park Dohyeon khẽ bị suy nghĩ bản thân dọa cho sợ hãi khi nó liên tục cúi xuống, hai cánh mũi chạm vào nhau còn đôi môi căng mọng suýt nữa chạm vào cánh môi nức nẻ của anh.

    Dù rằng bản thân cũng có chút cảm tình với đứa nhỏ trước mặt nhưng thường ngày nơ là cún con biết quấn người, đột nhiên lại hóa thành một gã thợ săn như vậy, người khác còn sợ hãi nói gì đến người đang đứng giữa ranh giới tình yêu.

    "E-em xin lỗi."

    - Choi Wooje chợt lấy lại ý thức sau khi nhìn thấy người kia nghiêng đầu sang một bên để tránh né ý định của mình.

    Nó vội vội vàng vàng ngồi dậy, nép sang mép giường rồi vươn đôi mắt đầy tội lỗi như đang chờ đợi người kia mắng mỏ mình vậy.

    "Không...

    Không sao."

    - Park Dohyeon lấy lại bình tĩnh, dù hai bên má đã đỏ hoe cũng phải cố kìm nén cơn khó xử trong lòng.

    _____________

    Bữa tiệc kết thúc khi chủ tiệc đã yên vị trên ghế sofa cùng những thành viên đầy say xỉn.

    "Em thích Dohyeon à?"

    Han Wangho nhẹ giọng, chất giọng tựa một đóa hoa bồ công anh đang bay trong gió, thật nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa trong đó là nổi khiếp sợ cho đồng cỏ mênh mông sẽ không đủ sức chứa thứ tự do ấy.

    Choi Wooje lặng người, câu trả lời lần nữa nghẹn ứ ở cổ họng không thoát ra được.

    Nó không rõ rốt cuộc bản thân đang nghĩ gì trong mớ dây len rối tung trong đại não, có những lúc lý trí mơ hồ đã muốn dùng kéo cắt đi những dòng suy nghĩ hỗn độn nhưng lần nào chính con tim của nó cũng cất giọng lên và thì thào rằng cứ để mọi thứ diễn ra như vậy.

    Nó thích anh không?

    Chính hành động ban nãy ở trong phòng chính là câu trả lời rõ ràng nhất.

    Nhưng nó vẫn đang sợ hãi việc gì đó, hay nói đúng hơn là Choi Wooje không hề có can đảm thừa nhận rằng trái tim nó đã thuộc về người con trai dịu dàng ấm áp kia.

    Tiếng thở dài cất lên như một điều hiển nhiên, chàng trai đi rừng giàu kinh nghiệm của hle lẳng lặng đặt tay lên vai đứa trẻ ấy.

    Cảm nhận từng tế bào của nó đang run lên vì sự mờ mịt trong suy nghĩ của chính mình:"Nếu em không thích em ấy, đừng kéo em ấy vào chuyện tình cảm rắc rối.

    Hoặc là, trả em ấy về cho anh đi."

    Trả?
     
    [Zeuvi] Anemone And Seagull
    11. gương mặt lạ lẫm


    Sáng sớm ở Hanwha Life Esports chưa bao giờ là yên lặng, những con người gần như ngang tuổi lúc nào cũng chào nhau bằng những lời tị nạnh khi Mặt Trời vừa lên cao được một chút.

    Vậy mà trong căn phòng nhỏ thuộc về adc và jungle của Hàn Hoa, có một con người vẫn nằm lì trên chiếc giường không thuộc về mình.

    Choi Wooje đã tỉnh dậy từ bao giờ nhưng nó không chọn cách rời khỏi chiếc chăn ấm ngay.

    Tâm trạng nó hiện tại chẳng khác gì một mớ dây tơ hỗn độn chìm sâu trong những tán lá xanh tươi che khuất tầm nhìn.

    Cũng chỉ vì lời nói mà Han Wangho nhắc nhở đã làm cho đứa trẻ vốn vô lo vô nghĩ trở nên phiền muộn hơn bao giờ hết.

    Rốt cuộc nó có thích Park Dohyeon không?

    Nó không rõ.

    Chỉ là mỗi lúc nhìn thấy nụ cười trong veo nhưng rực sáng như một ánh bình minh trôi trên bờ cát ở Namyeol hay Gyeongpo Beach, là tâm hồn nó lại xao xuyến đến khó hiểu.

    Mà, nói thế thì trừu tượng thật, đơn giản hơn một chút, Choi Wooje bị thu hút bởi khí chất nơi Park Dohyeon, từng cử chỉ hành động đều toát lên vẻ thanh tao kì lạ.

    Vươn tay bắt lấy chiếc điện thoại bên cạnh mình, Choi Wooje không tự chủ được mà gọi điện cho người đồng đội cũ.

    Dù rằng sau khi rời T1, mối quan hệ giữa nó và mọi người vẫn vô cùng tốt.

    Nhưng việc "tư vấn tình cảm" thế này, người đi đường trên chưa bao giờ thử.

    "Mày thấy giống tình cảm mày từng dành cho Oner không?"

    - Đầu dây bên kia vang lên giọng nói của Quái Vật Thiên Tài.

    Mới sáng sớm đã bị làm phiền, em chưa nhai đầu đứa em thân thiết là may mắn lắm rồi.

    Choi Wooje im lặng một lúc lâu.

    Nó thích Moon Hyeonjoon đâu đó cũng được hai năm có lẻ, không phải là dạng một em bé chân ướt chân ráo chạm vào thứ cấm kị.

    Nó cũng hiểu một phần cảm xúc mình dành cho Park Dohyeon là như thế nào.

    Chỉ khác ở một chỗ, đối với Moon Hyeonjoon là thứ tình yêu mãnh liệt, muốn để cho cả thế giới hiểu rằng trái tim nó thuộc về chàng Cận Vệ Ánh Trăng.

    Còn đối với chàng Thần Tiễn, Choi Wooje lại như hèn hạ đi đôi phần, nó chỉ muốn được anh che chở và bao bọc, không muốn phải nói rõ lời yêu với người kia.

    Đứa trẻ ngây ngô và nhiệt huyết năm nào, bị ai đó vùi dập rồi chăng?

    "À, nhắc cho mà nhớ.

    Oner nó có người yêu rồi."

    "Em biết."

    - Tiếng cúp máy vang lên, Choi Wooje nhìn quanh căn phòng mà suốt mấy năm vừa qua, Park Dohyeon và anh người yêu cũ đã cùng nhau ở.

    Cảm xúc khó chịu dâng lên trong lòng là không ít.

    ______________

    Trời đã về khuya, nguyên cả ngày hôm nay Choi Wooje chẳng thấy bóng dáng anh nhà mình ở đâu cả.

    Cũng có mở lời để hỏi chàng mid laner nhưng đổi lại chỉ là câu hình như ra ngoài cùng Wangho hyung rồi.

    Con vịt tròn ủm này giận muốn xì khói, suốt mấy tiếng vừa qua nó liên tục nhá máy rồi nhắn tin cho con rắn lạc đường kia.

    Thế mà ngay cả seen anh còn không đá động gì đến, nói gì là trả lời cho nó biết anh lạc trôi đến phương trời nào rồi.

    Đã vậy còn là rời đi cùng Han Wangho nữa chứ, muốn làm nó nổ tung thành món vịt quay bắc kinh đúng không?

    Chiếc bụng tròn vo ngồi bên ngoài kí túc xá, mặc cho mấy con muỗi cứ liên tục cắn nó đỏ hết cả chân thì chàng top laner vẫn nhất quyết không vào trong nhà.

    Nó muốn chờ anh của nó, muốn hỏi anh của nó rằng hôm nay đã đi đâu, có mệt lắm không.

    Muốn nói với anh rằng dường như nó thích anh rồi...

    Nhưng chờ mãi chờ mãi, từ phòng ngủ ra phòng livestream, từ hành lang ra ngoài cửa kí túc xá rộng lớn.

    Vẫn không thấy người đàn anh thân thuộc của nó quay trở về.

    Có khi nào anh gặp nguy hiểm không?

    Anh có bị bắt cóc không?

    Cái mỏ chu ra hết cỡ rồi gửi mấy dòng tin nhắn này cho Lee Minhyung, nào ngờ người kia chỉ cười rồi trả lời nó rằng:"Mày biết tương tư rồi đấy em ạ."

    Tương tư?

    Choi Wooje không biết nên thừa nhận hay không.

    Thời gian nó tiếp xúc với anh không đủ dài, chỉ vừa dài tháng, trước đó nó còn không dám gọi tên người kia.

    Cái gì cũng e dè hỏi rằng tuyển thủ Viper nghĩ thế nào?

    Tuyển thủ Viper có dễ gần như Minhyungie nhà nó hay không?

    Mọi chuyện dần thay đổi sau khi nó đi nghĩa vụ.

    Dohyeonie của nó luôn ân cần, quan sát mọi hành động vụng về kia rồi từ một lúc nào đó đã veo một mầm non giống hệt vậy vào trí não nó, làm nó cũng để ý sát sao vào con người đi ad đó.

    Đoạn, đôi mắt nó sáng rực lên khi nhìn thấy chiếc ô tô đang đỗ gần chỗ nó ngồi.

    Trên xe bước xuống là hai người đàn anh quen thuộc của đứa trẻ ấy, một trong hai hình như say, cứ nghiêng nghiêng ngã ngã, buộc Park Dohyeon phải giữ chặt lấy eo người kia.

    Sợ rằng lo là một chút, Han Wangho cũng có thể làm bạn với nền đất ẩm ướt do lớp tuyết tan gây nên.

    Choi Wooje không nghe rõ hai người kia đang nói gì, khoảng cách không xa nhưng cả hai không nói to, làm nó khó chịu đôi chút.

    Đôi chân to lớn hầm hố bước về phía đó, muốn nói với hai người họ rằng Choi Wooje đang có mặt ở đây.

    Nào ngờ dưới những bông tuyết đang rơi che khuất tầm nhìn.

    Han Wangho luồn tay vào mái tóc đen nháy của Park Dohyeon, kéo người chơi đường bot vào một nụ hôn thật sâu.

    Điều quan trọng là, Park Dohyeon không hề bài xích hay nhẹ nhàng hơn là đẩy gã say xỉn kia ra.

    Anh bình thản đến lạ.

    Không đáp lại nụ hôn điên cuồng ấy.

    Nhưng cũng không nhắc nhở người kia rằng, họ là người yêu cũ.

    Choi Wooje đứng yên đó, hai bàn tay bấu chặt vào lớp da thịt mỏng dính.

    Ai cũng biết nó trắng lắm, chỉ mới vài giây thôi mà lòng bàn tay đã in hằn lên màu đỏ đặc trưng.

    Trái tim đứa trẻ ấy nhói lên một nhịp thật đau, rồi lại thả ra như lời an ủi mơ hồ dành cho lý trí nó.

    Đến cả hơi thở cũng chừa đường lui cho lá phổi tội nghiệp, vậy mà, đại não lại đánh lừa nó rằng bên cạnh không còn bất kì nguồn oxi nào.

    Ép Choi Wooje khó thở đến phát điên, không còn bất kì sức lực nào, buộc lòng đứng chôn chân tại vị trí đó.

    Dường như ánh đèn đường cũng không nhìn nổi nữa, khẽ nhấp nháy, ánh sáng cũng trở nên mờ đi đôi phần.

    Lúc này đây, Park Dohyeon mới chợt nhớ ra điều gì đó, bàn tay đẩy người kia ra cũng nhẹ nhàng đến đau lòng.

    Nụ cười chua xót được tô điểm trên khuôn mặt điển trai của Han Wangho, y khẽ vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp ấy.

    Rồi lại đau lòng gục đầu vào ngực người kia.

    "W-Wooje?"

    - Khi đã nhìn rõ người đứng ngoài cửa, Park Dohyeon liền trở nên lúng túng đến đáng thương.

    Choi Wooje đứng đó.

    Không nói một lời.

    Không một phản ứng.

    Nó chỉ nhẹ nhàng gật đầu với Park Dohyeon.

    Rồi lại nhanh nhanh chóng chóng chạy khỏi nơi này, lướt qua cả hai người đàn anh, một trong hai còn đang liên tục gọi tên nó.
     
    [Zeuvi] Anemone And Seagull
    12. lời nói muộn


    Rượu tràn qua cổ họng Choi Wooje như những đợt sóng mặn chát, cuộn trào, nhấn chìm mọi giác quan đang hoạt động một cách mơ hồ trong cơ thể chủ nhân.

    Chất lỏng ấm nóng trong ly thủy tinh run rẩy trên tay, phản chiếu ánh đèn mờ đục từ trần nhà quán rượu, đứa trẻ ấy đã uống quá nhiều.

    Từ lúc nào Choi Wooje cũng không nhớ rõ nữa, chỉ biết rằng cơn choáng váng len lỏi vào từng tế bào, quấn lấy tâm trí cậu như lớp sương mù dày đặc.

    Tiếng cười nói ồn ào xung quanh dường như chỉ còn là những âm thanh mơ hồ, xa xăm.

    Trong cơn lảo đảo, thần sấm lừng danh cảm thấy cô đơn đến tột cùng, cô đơn giữa những con người tưởng như thân thuộc, cô đơn giữa những vòng tay giả vờ thấu hiểu.

    Nó uống để quên đi cảm giác trống rỗng ấy, uống để quên đi mình là ai, uống cho quên đi giây phút mà nó tưởng chừng trái tim đã không còn thở nữa.

    Nhưng càng uống, cơn đau càng ghim sâu.

    Đôi mắt Wooje mờ đi, bàn tay chới với tìm kiếm một điều gì đó vô hình.

    Nó tự hỏi không biết Park Dohyeon có đi tìm nó không?

    Hay anh đang chìm đắm trong sự dịu dàng mà Han Wangho mang lại.

    Đứa trẻ ấy rúc vai lại, cảm giác lạnh lẽo từ trong lòng ập tới, lạnh hơn cả cơn gió đêm bên ngoài.

    Nó bắt đầu thút thít, tiếng khóc nức nở bé nhỏ lọt thỏm giữa những tiếng cười đùa.

    Park Dohyeon tưởng chừng như của nó vẫn còn vương vấn người yêu cũ.

    Một bàn tay đỡ lấy nó kèm tiếng thở dài vang lên thườn thượt.

    Là Moon Hyeonjoon, không rõ trong cơn say nào mà Choi Wooje đã gửi định vị của bản thân cho những người anh thân thiết, và dĩ nhiên, với vai trò là người luôn đứng ra bảo vệ đứa trẻ ấy khi còn ở T1, Cận Vệ Ánh Trăng phải đảm nhận vai trò ấy.

    Gương mặt gã họ Moon hiện rõ vẻ bất lực nhưng lại không biết mắng làm sao cho đành.

    Lúc trước, đứa trẻ ấy từng nói thích gã, gã cũng từ chối.

    Ấy vậy mà chưa từng thấy nó uống say đến nhường này, tất cả cũng chỉ vì một người đàn anh quen vài tháng?

    "Hức...

    Hyung ơi?

    Dohyeonie lừa tình em...

    Anh ấy vẫn còn tình cảm với người yêu cũ, không chịu trách nhiệm với em..."

    Moon Hyeonjoon nhướng mày.

    Gì?

    Hả?

    Yể?

    Cái gì cơ?

    _________________

    Kí túc xá Hanwha Life Esports, Park Dohyeon đứng ngồi không yên.

    Anh muốn giải thích cho đứa trẻ ấy hiểu rằng giữa anh và người đàn anh đáng kính kia đã không còn bất kì mối quan hệ nào.

    Ấy vậy mà gọi điện thì nó không nghe máy, nhắn tin cũng không trả lời.

    Hỏi dò những thành viên T1, kẻ thì không biết, người chỉ lẳng lặng seen rồi thả tim.

    Đoạn, tiếng chuông điện thoại trong tay reo lên, chàng thần tiễn không kịp nghĩ nhiều, chỉ cần nhìn thấy đó là tên của đứa trẻ anh đang tìm kiếm thì đã vội vàng nghe máy.

    "Hức...

    Dohyeonie là cái đồ xấu xa!

    Là đồ xấu xí, hông, anh xinh...

    Nhưng mà anh là đồ đáng ghét...

    "

    "Bỏ cái máy ra cho tao nói chuyện!"

    - Giọng của Moon Hyeonjoon vang lên kèm theo đó là tiếng mắng miết đầy yêu thương của Quái Vật Thiên Tài đang vang lên đâu đó:"Em cho anh 2 tiếng để đến đây, nói rõ, và nói xem anh có chịu trách nhiệm với nó không?

    Lớn rồi chơi cái trò gì kì vậy!!"

    "Không cần 2 tiếng đâu."

    - Xạ thủ nhà Hanwha đáp nhẹ nhàng rồi tắt máy.

    Anh khoác vội chiếc áo khoác mỏng, bước vào đêm lạnh mà không cần nghĩ ngợi, đầu óc trống rỗng, chỉ có duy nhất một điều thôi thúc anh: Vịt con đang hiểu lầm anh.

    ______________

    Kí túc xá T1 sáng đèn hơn bao giờ hết, cánh cửa khẽ hé mở, ánh sáng yếu ớt hắt ra một vệt nhỏ trên nền đất lạnh.

    Choi Wooje ngồi bệt dưới sàn, đầu gục vào đầu gối, toàn thân run rẩy như một chú mèo con bị bỏ rơi.

    Park Dohyeon mím môi, cảm giác mình vừa làm tổn thương thứ mong manh nhất.

    Mùi rượu nồng nặc hòa với mùi cơ thể quen thuộc của Wooje.

    "Wooje?"

    - Chạm vào bờ vai đang run rẩy vì tác dụng phụ của bia rượu, trái tim Park Dohyeon cảm thấy nhói đau hơn bao giờ hết.

    Ấy vậy mà khi nhìn thấy anh, Choi Wooje lập tức hóa thành chú cún to xác, nó sà vào lòng ngực người kia.

    Tham lam hít lấy hít để mùi hương quen thuộc đã in sâu vào tiềm thức của nó.

    "Dohyeonie~" - Mọi giận hờn trong cơ thể đứa trẻ kia tan biến hết, nó hôn lung tung lên hõm cổ người kia.

    Rồi như chợt nhớ ra gì đó, đôi mắt phủ một tầng sương mờ ngước nhìn đôi môi hồng hào đang mím chặt một chút:"Hức!

    Đồ xấu xa!

    Anh hôn người ta...

    Anh hôn người khác chứ không phải Wooje..."

    Trong lòng chàng thần tiễn có chút rợn sóng, cánh tay vuốt ve tấm lưng to lớn đang nấc lên từng nhịp.

    "Wooje và anh có là gì đâu..."

    "Nhưng người kia là người yêu cũ anh!"

    - Nó lập tức phản bác, đôi tay càng lúc càng siết chặt lấy vòng eo người kia, đôi mắt đỏ hoe đến tội nghiệp:"Anh ơi...

    Dohyeonie ơi?"

    "Ơi."

    Choi Wooje cười khúc khích như đứa trẻ, một tay nó đưa lên vuốt ve lấy loạn tóc đã dính vào mặt anh vì vội vã ra ngoài rồi khẽ nhướng người lên, dùng đầu mũi cọ vào đầu mũi người kia như một thói quen khó bỏ.

    Dohyeonie của nó xinh đẹp lắm đó, muốn giận cũng không được.

    "Anh ơi?

    Anh đừng hôn người khác nữa có được không?"

    "Chúng ta có là gì đâu..."

    "Nhưng mà Wooje thích anh, Wooje không muốn anh hôn người khác, Wooje muốn anh hôn Wooje thôi."

    Giọng nói nũng nịu hệt trẻ lên ba khiến Park Dohyeon ngớ người.

    Choi Wooje thích anh?

    Đứa trẻ mà anh trộm thích cũng thích anh?

    Có một cơn sóng cuộn trào trong lòng ngực, Park Dohyeon khẽ siết tay, từng dòng suy nghĩ hỗn độn len lỏi trong từng tế bào khiến anh không còn tỉnh táo để phân tích tình huống nữa.

    Liệu đây chỉ là một lời nói lúc say, hay chỉ là một lời nói trong cơn ghen của một đứa trẻ khi nhìn người anh thân thiết của mình hôn người khác?

    Park Dohyeon không biết.

    Top laner thấy anh không trả lời thì bối rối, nó lại tiếp tục thút thít:"Biết ngay mà...

    Anh không thích người ta...

    Anh chỉ lừa tình người ta thôi...

    Anh cút đi!...

    À hông, anh đừng cút, huhu, giờ tối rồi anh mà về thì người ta sẽ bắt cóc xinh đẹp của Wooje mất..."

    "Wooje..."
     
    Back
    Top Bottom