Khác [ Zanis x Bijan ] Nhật Kí Nuôi Cáo

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
405969681-256-k165987.jpg

[ Zanis X Bijan ] Nhật Kí Nuôi Cáo
Tác giả: segtraiaov
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

❗️LƯU Ý❗️
-truyện có những tình tiết 16+ và 21+
-nếu không thích thì các bạn có thể skip chap đó hoặc rời khỏi trang truyện, đừng to6 tội tui lắm🥺
__________________________________________________
Gã thở dài nhìn con cáo nhỏ xíu nằm gọn gàng trong hai lòng bàn tay như một cục bông màu đỏ

"xem xem, người ngươi nhỏ thế kia.

Làm ăn được gì cơ chứ?"
...

"ta tên là Bijan đừng quên nhé!

Zanis?

Zani--"

"ngươi rắc rối thật Bijan!!

ồn ào!"



zanis​
 
[ Zanis X Bijan ] Nhật Kí Nuôi Cáo
1/ Gặp


Hắn: Zanis

Anh (ta), nó: Bijan

__________________________________________________

"tức chế.t đi mất!"

Hắn bực bội chửi thầm, tay đấm mạnh vào thân cây theo đường đi khiến nó rung nhẹ, quằn quại mang cái thân đầy vết thương lang thang trong khu rừng một cách mệt mỏi, chân la lết theo dấu vết con rồng đã tẩu thoát lúc trước.

Zanis chắc chắn thấy con rồng đó đã chạy vào trong rừng này cơ mà, sao bây giờ tìm chẳng thấy?

ó lẽ là nó đã trốn mất rồi...

"đồ hèn nhát! mày có ngon ra đây..ông mày đập cho nát xương!!"

Zanis hậm hực, cứ tìm quanh khu rừng xanh này thì biết bao giờ mới thấy nó cơ chứ!

Nhiều tiếng đi tìm rồi hắn cuối cùng cũng bỏ cuộc, tốn công vô ích cũng để nó chạy thoát, nản lòng liền định quay về.

"bỏ đi, dù gì cũng chạy rồi..hừ!"

Hắn khịt mũi.

Lào xào.

Chợt hắn lùi lại, nhìnvào bụi cây đang nhúc nhích, lá va vào nhau cứ xào xạc mãi.

Zanis cảnh giác nhìn bụi cây, tay hắn nắm chặt vào cây giáo của mình hơn, cảnh giác từ từ tiến gần lại bụi rậm hơn.

"không lẻ con rồng trốn ở đây à?"

Đáng nhẽ con rồng đó rất to sao lại phải trốn lui trốn lủi ở cái bụi cây xó xỉn này chứ!

Chỉ có thể là gặp hổ à?

Hắn liều một phen liền đưa tay vào sâu trong bụi rậm, bàn tay khéo léo tránh nhánh khô, mò mẫn mãi cũng cảm thấy một cục bông nhỏ lông lá nào đó liền vội vã kéo lên

Chỉ là một con cáo thôi.

"ais, tưởng gì chỉ là một con thú nhỏ."

Hắn thở dài, tay kia vuốt tóc lên.

Nó bất động, co bốn chân lên nhìn hèn mọn vô cùng khi bị Zanis nắm chặt phần gáy, lơ lửng trước mặt hắn.

Sau một lúc hoàn hồn, nó kêu la oai oái như muốn cả cái rừng này biết hắn bắt nạt nó vậy.

Hắn dù không hiểu tiếng cáo, tiếng chó hay tiếng thú nhưng nhìn thái độ đó là biết nó đang chửi hắn thậm tệ rồi!

"im nào, ngoan nhé?"

Hắn từ từ cho nó nằm trong lòng bàn tay, nó chỉ to gần bằng cái bàn tay to lớn của hắn.

Có lẽ con cáo cũng biết người trước mặt là ai nên nằm ngoan ngoãn trong lòng bàn tay hắn.

"mày nhỏ thế này.. sao mà sống sót tới bây giờ được?"

Zanis đưa một ngón tay lên gãi nhẹ cái cằm mềm mại của nó.

Hắn do dự, nếu vứt bỏ con cáo nhỏ ở đây, lại sợ nó chết ỉu, mang nghiệp nặng lắm.

Mà mang về nuôi, hắn vốn cũng chẳng thích động vật đầy lông lá thì sao mà có kinh nghiệm chăm, nghiệp còn nặng hơn.

Thôi thì nhặt được rồi, cứu thì cứu cho trót.

"khoan đã..mày có hai cái đuôi à?"

Zanis liếc mắt vô tình nhìn chằm chằm hai cái đuôi có khi to bằn cả con cáo đang ngoe nguẩy phía sau, nó nghiêng đầu nhìn hắn cứ luyên thuyên vài thứ gì đó.

Hắn suy nghĩ một lát, chợt bật cười.

"Á há..thì ra mày là cáo tinh! có cáo tinh nào như mày lại nhỏ xíu vậy hả?

đã nhỏ thì thôi, còn mập ú ù ụ kia kìa!"

Sau tiếng cười chọc ghẹo giòn giã, con cáo cũng hiểu đôi chút liền dùng chân trước đập vào lòng bàn tay chai sần của hắn, đập có khi còn chẳng cảm nhận được gì mà chỉ thấy nhột.

"Chắc mày tu luyện được 10 năm thì chắc đã tốn 8 năm ăn dưỡng sức nhỉ?"

Hắn mặc kệ nó có hiểu hắn nói gì hay không liền ném nó lên vai rồi tiếp tục lết cái thân xác này đi về.

Nó giật mình, loạn choạng suýt ngã khỏi người Zanis vài lần khi hắn trên đường trở về.

"grrr.."

"im nào."

Hắn xoa gáy, chân vẫn sải bước tùy tiện đến vài nơi nhộn nhịp, qua phiên chợ chiều vẫn còn đông đúc, chắc chắn phải mua đồ ăn cho hắn và cả nó rồi, lỡ mà có chết đói thì hắn cũng chết đói cùng thôi, tiền mua đồ ăn cho nó còn chẳng có thì lấy tiền đâu mà nuôi thân.

Nhỉ?

_____________________________________________

Helo, tui mới tìm được cái app xBack nên mới vào được wattpad
 
Back
Top Bottom