Cập nhật mới

Khác YUTA: Kage no koe

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
397055157-256-k251059.jpg

Yuta: Kage No Koe
Tác giả: Hn7315
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Tâm lý - Kinh dị - Hài nhẹ | Anthology - Mỗi chương là một vụ án riêng biệt
Chủ đề chính: Linh hồn, báo thù, ký ức, tráo đổi danh phận, nhân cách con người

📍Tóm tắt nội dung:
Một đêm định mệnh, gia đình Yuta bị tàn sát trong chính ngôi nhà của họ.

Không manh mối.

Không lời giải thích.

Chỉ có Yuta là người sống sót - và một giọng nói lạ vang lên trong đầu, dẫn lối cậu đến những nơi quái dị, nơi linh hồn không siêu thoát đang kêu gào trong bóng tối.

Người bí ẩn đó nói với Yuta:

"Muốn tìm ra kẻ đã giết ba mẹ mày?

Thu thập các mảnh linh hồn.

Mỗi vụ án là một mảnh ghép.

Mỗi hồn ma là một lời nhắn."

Thế là từ một thằng học sinh cấp 3 đú trend vlog săn ma, Yuta bắt đầu chuyến hành trình điều tra những vụ án tâm linh riêng biệt, gặp gỡ những linh hồn bị bỏ rơi - từ oan ức, tức giận, tới điên loạn - để tìm manh mối thật sự về kẻ sát nhân trong bóng tối.

✨ Điểm đặc biệt của truyện:
• Mỗi chương là một vụ án hoàn toàn độc lập, với nhân vật, không khí, bi kịch khác nhau.
• Nhưng xuyên suốt là hành trình thu thập linh hồn để khôi phục một sự thật lớn hơn.
• Một số vụ án tưởng chừng chỉ là vụ riêng, nhưng ẩn trong đó là mảnh ký ức về kẻ đã giết gia đình Yuta.

💀 Dàn nhân vật chính:
• Yuta (ENFP): Vừa ham vui vừa gánh nghiệp.

Trông chơi vậy thôi chứ đau quá trời.
• Kaichi (ISTJ): Bạn thân Yuta, ban đầu tưởng chỉ đi quay clip, giờ thành pháp sư bất đắc dĩ.
• Hồn ma nữ (INTP): Không rõ là ai, nhưng có vẻ biết nhiều thứ hơn cả người sống.

Dần lộ ra thân phận liên quan đến vụ án lớn.



style​
 
Yuta: Kage No Koe
Gekkō-za: Vở Diễn Cuối Cùng




Họ chưa từng nhìn tôi.

Chỉ là một cái tên.

Một cái tên giống với một người khác.

Mỗi lần ai đó gọi "Emiko", tôi luôn là người quay lại.

Nhưng ánh mắt họ... luôn vượt qua tôi.

Họ không thấy tôi.

Chỉ thấy một bản sao méo mó của Eriko – người hát dở tệ nhưng cha mẹ đủ tiền để mua cả sân khấu.

Tôi từng nghĩ nếu mình cố gắng đủ nhiều... nếu tôi hát đúng tông, múa đúng nhịp, nếu tôi mỉm cười vừa phải như mẹ dặn...

... thì rồi sẽ có ngày, ánh đèn sẽ dừng lại ở tôi.

Nhưng không.

Tôi chưa bao giờ được làm chính tôi.

Và đến cuối cùng, tôi chỉ là một cái bóng...

...múa đi múa lại trong một buổi diễn không bao giờ kết thúc.



Vlog: "Khám phá rạp hát ma ám Gekkō-za!

Tụi tui có bị vong bắt không?!"

Thời gian: 2:59 AM

Địa điểm: Rạp hát bỏ hoang Gekkō-za

Người quay: Rika & Haruto

Rika (thì thào vào máy quay):

"Hế lo cả nhà yêu nha, đây là tập vlog đặc biệt nhất của tụi này... vì dạo này đói fame quá.

Gekkō-za – nơi có hồn ma con nhỏ tên gì đó??

...uhm Emiko hay là Eriko bị thiêu cháy 20 năm trước!"

Haruto (chọt đầu Rika):

"Chết vì ngu đó má.

Ai rảnh nửa đêm chui vô cái rạp mục ruỗng mà còn đồn có ma?"

"Mà lỡ tụi này chết thiệt thì nhớ like share mạnh tay vàooo!!"

Rika:

"Ờ nhưng mà... nghe nói Emiko lúc sống là người vô hình trong giới diễn kịch.

Không ai nhớ đến cô ta, ngoài cái ngày... cô ta chết.

Vừa mới được chọn làm vai chính, chưa kịp hát thì BOOM – cháy sạch."

Haruto (giả giọng nghiêm trọng):

"Và từ đó, bất cứ ai hát sai nhạc trong Gekkō-za... sẽ bị cô ta kéo xuống địa ngục thẩm âm."

[Tiếng cười khúc khích.

Máy quay lia một vòng: sân khấu cũ, ghế phủ bụi, ánh đèn pin xanh nhạt quét qua bức tường nứt nẻ.

Một cây đàn piano cũ nằm lẻ loi giữa sân khấu.]

Rika (vừa bước lên sân khấu vừa livestream):

"Rồi, tao biểu diễn bài 'Ánh Đèn Lụi Tàn' nha, bản hit cuối cùng của Emiko trước khi lên dĩa."

Haruto (ngồi xuống piano, dạo vài nốt):

"Ê mày nói chuyện bố láo quá, nhưng mà tao thích.

Còn nhỏ ko ko gì đó hiện xác lên nghe tao đàn đây"

Rika ( đừng trên sân khấu nói vọng qua):

"Đừng.

Mày làm vậy là sỉ nhục nó á.

Hồn nào cũng có tự trọng nha thằng điên.

Coi chừng nửa đêm nó trồi lên chỉnh đúng tông cho mày luôn." – giọng cười nham nhở.

[Nốt nhạc chát chúa vang lên.

Im bặt.]

Haruto đứng bất động.

Người bắt đầu run nhẹ.

Nhưng... từ từ cao lên.

Cột sống như kéo dài ra, tay thõng xuống, ngón bắt đầu vặn ngược.

Một tiếng rắc vang lên nghe như bẻ xương gà sống.

Đèn máy quay nhấp nháy.

Cổ tay anh ta gãy quặp, chân co giật như bị giật điện.

Rồi đầu xoay...

180 độ.

Rika (gào lên):

"ĐỪNG!

ĐM Haruto!

Đừng có đùa bố!!!"

Một bóng đen trườn dưới sàn, tóm chân Rika.

Tiếng la thất thanh, những bàn tay đen ngòm cháy rụi cùng ngón tay nhọn hoắc từ từ móc mắt, rút từng cái móng tay...máu chảy không ngừng.

Toàn bộ đều được camera ghi lại rồi im bặt.

Khung hình cuối cùng: cô gái đang múa.

Sai nhịp.

Tay gãy.

Gót rướm máu.

Đôi mắt nhắm ghiền đầy máu.

Nhưng miệng vẫn cười toát đến mang tai...

Tấm gương phía sau cô... phản chiếu một sân khấu trống không.

[Video kết thúc.]



🌃 1 tuần sau đó – nhà Kaichi

"Không." – Kaichi nói dứt khoát.

"Mày đừng có lôi tao vô mấy cái trò ngu xuẩn nữa."

"Ơ kìa??

Này là nghiên cứu tâm linh vì công lý, không phải trò chơi.

Tụi mình là người được chọn để... cứu rỗi linh hồn!" – Yuta vừa nói vừa nằm ườn trên giường Kaichi, tay lật đật vẽ sơ đồ rạp hát bằng... bút kẻ mắt mượn của chị Kaichi.

"Yuta..." – Kaichi ôm đầu – "Mày nhớ lần trước không?

Tụi mình vô nghĩa trang, xém bị ăn đạn vì tưởng nhà dân là chỗ vong báo oán."

"Ờ... thì đó là bước đầu thôi mà!

Học phí vào đời.

Lần này có thật nè.

Video rõ ràng.

Bóng ma.

Piano.

Câu thoại deep vãi."

"Không." – Kaichi đứng lên.

"Ba tao ổng khó lắm nhiều khi ổng chặt chân tao trước khi tao gặp con ma đó nữa.

Không có đi đâu hết!"

Tự nhiên Yuta vạch một sơ đồ đồ kế hoạch dài thòn mang tên "BỎ TRỐN CÙNG KAICHI!!😜"

📄 Yuta's MASTER ESCAPE PLAN (bản cập nhật – now with peak stupidity™)

PLAN A – "BỆNH THẬT THÀ"

Yuta dúi vào tay Kaichi một gói băng dán lạnh và thì thào:

"Mày bảo với ba mày là bị cảm nhẹ, cần ra hiệu thuốc.

Tao đợi ngoài, chở đi mua Tylenol – rồi quẹo thẳng rạp hát."

Kaichi cau mày:

"Tao mới bị cảm tuần trước.

Ba tao bắt tao xông gừng, đắp chăn nằm sấp và... quất nguyên một vĩ Efferalgan tao còn ám ảnh tới giờ.

Mày sao mà biết được lỗ nhị tao đã trải qua những gì"

Yuta im lặng một hồi lại lôi đâu ra một kết hoạch xàm xí

PLAN B – "NHẬN TIỀN GIAO HÀNG"

Yuta dúi vào tay Kaichi một túi có logo "NekoFood – ship hàng thần tốc".

"Mày nói mày đăng ký làm shipper part-time.

Có đơn hàng gấp phải giao tận Gekkō-za."

- Yuta vừa nói vừa đắc ý cười hẹ hẹ

Kaichi nhìn cái túi.

Lật ra bên trong là...

1 gói bánh cá Taiyaki và 1 lon C2.

"Giao hàng kiểu gì ship đến rạp hát bỏ hoang?!

Ma đói hả?!"

- Kaichi nói xỏ

"Đúng rồi!

Tao đang thử lòng lòng từ bi của ba mày."

- Yuta gật gù

"Nhảm quá pass đi cha ơi😭" - Kaichi nói với giọng khinh bỉ

Yuta bày ra một vẻ mặt bựa nhân bỉ ổi hơn bao giờ hết khiến cho Kaichi của phải dè chừng

PLAN C – "TRÙM CUỐI: HẠNH PHÚC GIẢ LẬP"

Yuta hít một hơi như sắp nói confession.

Rồi cầm điện thoại, đưa ảnh một bé gái nhỏ (trong ảnh là em họ Yuta) cho Kaichi coi:

"Mày nói với ba mày là mày... có con riêng."

Kaichi chết đứng.

"Khoan cái gì?"

"Nghe tao.

Mày nói con nhỏ này là con riêng hồi lớp 6 mày trót dại.

Mẹ nó dắt nó tới nhà tối nay.

Mày phải ra ngoài để... giải quyết hậu quả."

- Yuta làm quả giọng nghiêm trọng

Kaichi gào:

"Tao lớp 6 còn chưa dậy thì đủ để có mộng tinh mày hiểu không?!"

Yuta mặt tỉnh bơ:

"Nên mới bảo trùm cuối đó.

Ba mày nghe xong chắc shock quá cho mày đi ra ngoài luôn không hỏi nữa."

Kaichi vã mồ hôi, tắt máy, chắp tay:

"Tao xin mày.

Tao chịu.

Kế hoạch này có thể làm ba tao lên tăng xông cấp 4 và tao thành con nuôi ngay lập tức."

Yuta năm lăn ra sàn tỏ vẻ vô cùng bi thảm:

"ừm vậy mày cứ bỏ mặc tao đến đó một mình để nó bẻ hết tay chân tao đi"

Đúng lúc đó, ba Kaichi bước vô, nhìn hai đứa:

"Ba có việc phải đến nhà bà nội mày một chuyến.

Ở nhà tuyệt đối không đi đâu vớ va vớ vẩn nhớ chưa?"

Yuta mắt sáng rực dạ to hơn cả Kaichi:

"DẠA, BÁC ĐI LÂU LÂU CHÚT Ạ"

Kaichi cũng bất lực trước thằng ất ơ này



Trên đường đến rạp, Kaichi hỏi nhỏ:

"Tao hỏi thiệt... cái Plan C mày nghĩ ra từ lúc nào?"

"Lúc tao đang đợi mày lấy nước.

Tao thấy hình con bé em họ tao đang ăn bún, thế là sáng kiến tới."

"Mày đừng bao giờ làm phụ huynh, Yuta."

"Yên tâm.

Tao sẽ sinh con trong truyện kinh dị."

🏚 Rạp Gekkō-za – 23:42

"Gớm quá mày ơi... cái mùi này là xác chuột hay giấc mơ bị bỏ dở?" – Yuta bịt mũi.

"Đó là mùi của thập niên 80 thất bại đó.

Tập trung." – Kaichi rọi đèn pin lên tường, nơi bong tróc từng mảng sơn xám như xác khô.

Bụi mờ phủ dày trên sàn gỗ đã mục.

Tiếng gió rít từ mái vòm như tiếng thở dài không dứt.

Yuta, trong khi Kaichi đang lúi húi soi cánh gà, lặng lẽ cúi xuống bên chiếc tủ cũ.

Một tập hồ sơ dày bị nhét vào góc sâu.

Cậu kéo ra, phủi bụi, bìa ngoài ghi bằng mực nhòe:

"Hồ sơ diễn viên – Tuyển vai Nguyệt Hồn Ca, mùa thu 1986"

Trang đầu là danh sách chọn vai:

• Vai chính: Eriko Watanabe

• Vai phụ 1: Emiko Hayashi

• Vai phụ 2, 3...

Góc bên phải có chữ ghi tay, nét mực đỏ mờ mờ:

"Vai chính đã định xong từ đầu."

Yuta nhíu mày.

Cậu lật sang trang khác – bảng đánh giá thử vai, được điền tay bởi giáo viên thanh nhạc.

Dòng của Emiko được gạch dưới bằng bút xanh:

"Kỹ thuật tốt, kiểm soát âm tốt, sắc thái cảm xúc rất rõ."

Dòng của Eriko... trống trơn, chỉ ghi:

"Gia đình đề xuất."



Cậu lật tiếp – vài tấm ảnh in từ phim cuộn:

Một bức – hậu trường hôm tổng duyệt.

Hai cô gái đứng gần nhau.

Một người cầm micro, nhìn thẳng.

Người còn lại đứng khuất hơn, nghiêng đầu, ánh mắt như đang chờ một ai đó cho mình bước lên.

Người đứng khuất...

đeo vòng tay bạc.

Chú thích mờ dưới tấm ảnh:

"Eriko (giữa) – rehearsal cuối.

Emiko không rõ vị trí."

Nhưng...

Yuta cau mày.

Tấm ảnh này... không khớp với bức trong báo cũ mà cậu vừa lật qua ban nãy.

Trong đó, người đeo vòng lại được chú thích là Eriko.

Nhưng rõ ràng, trong ảnh hôm nay – người này không phải ở vị trí trung tâm.



Một tờ giấy gấp làm tư rơi ra từ mặt sau album.

Nét chữ nhỏ, mực tím đã nhòe:

"Tôi không thể nói ra, nhưng tôi thấy được hết."

"Tôi tập luyện từng ngày.

Nhưng khi Eriko được chọn, mọi người bảo tôi nên 'học cách chấp nhận'."

"Tôi không ghét cô ấy... nhưng tôi ghét cảm giác vô hình."

"Cô ấy diễn tệ đến nỗi giáo viên dừng giữa giờ.

Nhưng mọi người vẫn cúi đầu chúc mừng."

"Tôi từng mong đêm diễn cuối cùng sẽ là đêm tôi được nhìn thấy – dù chỉ một lần – ánh đèn đó chiếu vào mình."

Yuta đọc xong, ngồi lặng vài giây.

Một cảm giác kì lạ trườn vào lồng ngực – vừa nhói, vừa âm ỉ.



Kaichi từ xa gọi vọng lại:

"Ê mày ơi, mày mất tích luôn trong quá khứ à?!

Tao vừa thấy cái váy múa mà tao thề nó mới cựa quậy!"

Yuta gập tập hồ sơ lại, nhét lẹ vào ba lô.

Mặt vẫn tươi rói:

"Tao đang nghiên cứu nhân vật.

Phải hiểu nỗi đau mới cứu được người ta chứ!"

Kaichi nhìn nghiêng: "Sao mặt mày... hơi buồn buồn á?"

Yuta nhún vai, nháy mắt:

"Tao dễ xúc động thôi.

Đừng lo.

Giờ đi xem coi cái váy đó múa vũ điệu gì mà làm mày rợn tới mức hú như chó tru."



Trong bóng tối, ánh đèn pin lướt qua chữ "Watanabe Eriko" đã bị gạch bằng mực đỏ.

Và dưới đó, một nét viết mới, đè lên bằng tay trái – nguệch ngoạc hơn, nhưng cứng cáp:

"Emiko Hayashi."

BỐP!!

Một âm thanh như vật nặng rơi từ tầng hai.

Cả hai ngẩng đầu.

Tiếng bước chân – cọt kẹt... cọt kẹt...

Một bóng người vừa đi xuống cầu thang... chậm, nhưng đều đặn.

RẦM.

Tiếng động vang từ hành lang tối phía sau.

Cả hai im bặt.

Một tiếng két... két... két... vang lên như có ai đang kéo bàn ghế bằng móng tay.

"Mày nghe không?" – Yuta thì thào.

"Tao nghe rõ." – Kaichi run rẩy – "Nó đang... tiến lại gần."

"Ừ.

Tao nghĩ tụi mình nên... chạy."

"CHẠY Ở ĐÂU?!

KHÔNG CÓ ĐƯỜNG RA!"

- Kaichi hoảng loạn nói

"TAO CHUI VÀO HỘP ĐẠN THANH ĐỂ TỰ HỦY ĐƯỢC KHÔNG?!"

- Yuta hét lên

Tiếng bước chân dồn dập.

Gần.

Gần hơn.

Không ma.

Không quỷ.

Không tiếng hét.

Chỉ có sự rợn ngầm, len lỏi theo từng bước đi.

"Mày... mày có thấy giống tóc dài không...?"

"Tóc dài... hay lưng gù... má nó tao sắp khóc tới nơi..."

Ánh đèn pin chạm vào khuôn mặt gầy gò – bà cụ với ánh mắt trũng sâu như hố than nguội.

Giọng bà vang lên – khàn và khô, như lớp bụi cũ từ sân khấu vừa bật tung:

"Các em... là ai...?

Sao lại ở đây... vào cái giờ này?"

Yuta đứng im, rồi từ tốn nói:

"Tụi em chỉ là học sinh cũ quanh khu này, nghe tin rạp hát sắp bị phá nên vào... xem thử."

Người phụ nữ gật chậm, ánh mắt vẫn không rời khỏi Yuta.

"Gekkō-za...

đã từng sáng lắm.

Nhưng giờ chỉ còn lại... bóng người không được gọi tên."

Kaichi liếc qua Yuta, mặt tái nhợt.

Yuta hít một hơi.

"Cô là...?"

"Fujii Sumire."

"Tôi từng là giáo viên thanh nhạc ở đây.

Cái năm Emiko mất... tôi cũng có mặt.

Và tôi nhớ mọi thứ."

Bà bước đến gần sân khấu, tay run nhẹ như không chịu được cái lạnh lạ lùng nơi này.

Kaichi định mở lời chào, nhưng Yuta ra hiệu im lặng.

Bà tự nói – như thể đang hồi tưởng với chính mình.

"...Cô vẫn nhớ rõ... năm đó, Eriko là người được chọn vào vai chính.

Cái tên đó... mọi người đều nghe nhiều rồi.

Gia đình Watanabe có tiếng trong ngành tài trợ văn hóa – bố cô bé từng đứng trong hội đồng nghệ thuật thành phố, mẹ là cựu diễn viên ballet.

Khi cái tên Eriko được công bố, mọi người gật đầu không ai phản đối, nhưng... cũng không ai thật sự hào hứng.

Emiko... mới là người đáng ra phải được chọn.

Cô bé ấy có một chất giọng hiếm có, trời sinh.

Cách Emiko điều khiển âm thanh, truyền cảm xúc qua từng nhịp thở... làm cô nhớ lại những ca sĩ opera Ý ngày xưa.

Nhưng... con bé không có gì ngoài tài năng.

Không danh tiếng, không chống lưng.

Cô vẫn còn nhớ ánh mắt nó nhìn xuống sàn nhà hôm công bố kết quả – không tức giận, không buồn, chỉ có một chút gì đó... như cam chịu."

Bà khựng lại, ánh mắt lạc về sân khấu.

"Nếu có ai đó hỏi cô rằng Eriko có năng lực không – cô sẽ không trả lời được.

Cô bé ấy... chăm chỉ, nhưng thiếu cảm xúc.

Luôn đọc lời thoại như học thuộc lòng, luôn điệu bộ như đang đóng vai chính trong đời thật.

Thỉnh thoảng, cô bắt gặp ánh nhìn trống rỗng trong mắt nó khi tập luyện – như thể nó chẳng hề muốn hát, nhưng lại không được phép dừng."

Bà ngồi xuống bậc sân khấu cũ, bàn tay vuốt nhẹ bụi.

"Đêm diễn đó... cô không bao giờ quên.

Mọi thứ diễn ra rất nhanh.

Emiko bước ra trước, chỉnh lại dây mic.

Eriko theo sau, như thường lệ...

đi sau con bé một bước.

Cô vừa quay đi lấy nước thì... rầm.

Sân khấu sập.

Cột chống nứt từ buổi tổng duyệt hôm trước không ai để ý tới.

Khi chạy lại, chỉ thấy bụi mù và... vòng tay bạc của Emiko nằm ngay chỗ máu loang ra.

Người ta nói không cần xét nghiệm, vì Emiko lúc nào cũng đeo vòng đó – cô nhớ rõ mà, nó còn khoe với cô 'sensei, em được mẹ tặng nhân dịp đậu vào khoá đào tạo.'"

Bà thở dài, mím môi.

"Sau đó... mọi thứ nát vụn.

Không ai dám nhắc lại tên Emiko.

Ba mẹ nó tổ chức lễ tang lặng lẽ.

Đám bạn diễn thì giải tán dần.

Trong vòng hai tháng sau, cô mất ba học trò – một người tự tử, một người mất tích, một người... không dám nói chuyện nữa.

Cô không biết vì sao.

Có tin đồn là mấy đứa thấy hồn Emiko đứng hát một mình giữa sân khấu đêm mưa.

Một thầy giáo từng khẳng định... có tiếng người gọi anh ta bằng tên thật dù không ai biết tên đó ngoài Emiko.

Người ta bắt đầu đổ lỗi cho nhau, rồi cho cả cái rạp này – nói nó bị nguyền rủa, là nơi bị oán khí của nghệ thuật nuốt chửng.

Rồi tài trợ bị cắt.

Đèn sân khấu không bao giờ sáng lại nữa."

Bà cúi đầu, giọng nhỏ như gió lướt qua tàn tích:

"Cô chưa từng nghi ngờ ai chết.

Mọi thứ đều chỉ ra là Emiko – vòng tay, máu, vị trí.

Nhưng có điều lạ là... hôm đó, Eriko không xuất hiện trong bất kỳ tấm ảnh hậu trường nào.

Và... không ai nhìn thấy mặt người ngã xuống.

Mọi người chỉ nhìn thấy máu và ánh bạc.

Cô từng hỏi... nếu là Eriko, sao gia đình lại không tổ chức tang lễ rình rang?

Nhưng khi cô nhắc đến, người ta bảo: 'Thôi đi sensei, đừng khuấy lên làm gì.'"

Yuta đứng lặng, mắt nhìn vào khoảng tối nơi sân khấu.

Cậu không nói.

Không ai nói.

Chỉ có bà giáo, ngồi đó, thì thầm thêm một câu:

"...Có những ánh đèn... khi đã chiếu sai người... sẽ không bao giờ tắt đi được."

— TO BE CONTINUED —
 
Back
Top Bottom