Cập nhật mới

Khác [YoonSeok] • The Nun •

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
190574376-256-k303237.jpg

[Yoonseok] • The Nun •
Tác giả: _CherryBoo_
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

fic được chuyển thể từ phim The nun của Evil Nun
- Sẽ có vài chi tiết creppy mong các bạn sẽ thích



yoonseok​
 
[Yoonseok] • The Nun •
ouverture


Hồi bấy giờ, ở vùng đất serpents venimeux có rất nhiều người sinh sống.

Họ sống theo Chúa, họ luôn luôn vì Chúa những người chống lại và thờ kính quỷ SaTan sẽ bị những thầy tế và người dân xem là con quỷ và sẽ đốt sống họ...

Hằng năm luôn có nhiều người thay nhau dọn vào đây sống, họ sống một cuộc sống rất vui vẻ, họ hát họ nhảy múa ở những buổi lễ hội ngập tràn những tiếng cười.

Nhưng điều gì đến cũng sẽ đến, cuộc chơi vui rồi cũng phải đến lúc tàn...

--------

Ở một tu viện dành cho những người còn trẻ tuổi nhưng quý mến chúa.

Trong tu viện có một đứa trẻ nhỏ, họ không biết nó là ai và từ đâu đến nhưng họ nhìn nó thật tội nghiệp nó luôn thui thủi một góc.

Người bắt gặp nó đầu tiên là vị tu sĩ John, ông ấy là trưởng tu viện, một lần đi ra ngoài John đã thấy thằng nhóc ấy đang nằm ở một bãi rác chứa xác những con động vật đang thiêu hủy và kế bên nó là một con rắn nhỏ, mùi ở đó thật sự rất thối vậy mà nó có thể nằm ở đó được.

"Chúa ban phước lành cho con" ông bế nó lên và dẫn nó về tu viện nhận làm con mình....

Ông đặt tên nó là YoonGi

Nhưng không ngờ đến lúc nó đã trưởng thành, nó đã biến thành quỷ.

YoonGi đã giết người !, hắn giết hết những người thân thiết với mình, giết hết gần cả vùng lãnh thổ đó mà không gớm tay.

Hắn không tha chết cho một ai kể cả John người mà đã cưu mang hắn...

Kể từ sau vụ khủng hoảng đó, hằng năm, ai ai cũng phải bóc quẻ xem xem mình có phải là người kế tiếp nộp mạng cho hắn hay không.

Bởi vì YoonGi và những con rắn của hắn là Quỷ khát máu.

Hắn còn được gọi là Démon serpent assoiffé de sang, con của Satan.

Nhưng sâu thẳm đâu đó không ai biết được tâm hồn của một con quỷ là như thế nào.

YoonGi là vị thần sa ngã, hắn là người đã cho Edam và Eva ăn trái cấm... chỉ vì tình yêu mù quáng.

Trong tận đáy lòng, trái tim và linh hồn của YoonGi chỉ kêu mãi tên của một người : Jung Hoseok...

----------

Fic này mở đầu có hơi khó hiểu phải không, vì càng đọc mấy bạn sẽ càng thấy nó hấp dẫn hơn nữa đó nha 🙂

À Mình đạo Phật chứ không phải Chúa nhé, tại vì cốt truyện phải theo những tình tiết trong phim chứ 🙂

- Nhớ ủng hộ nhé, iu lắmmmmm❤❤❤

#BoJin❤
 
[Yoonseok] • The Nun •
premier épisode


-Quay về thời điểm vật tế thần của ác quỷ được sinh ra-

Mùa xuân, 18 - 02 - 1094 < 00:00 PM >

Ở trong một bệnh viện gần cho là cũ kĩ hoang tàn nhưng vẫn có người làm việc và bệnh nhân sống ở đó.

Xung quanh được bao phủ bằng cây cối rậm rạp, ở trên cành cây thì nghe tiếng chim cú kêu như ai oán.

Bầu không khí được bao trùm bởi màn đêm tĩnh mịch thấp thoáng nhưng ngôi sao muốn được tỏa sáng nhưng không thành.

Vầng trăng tròn chuyển thành lưỡi nhọn hoắc thấp thoáng đôi chút có màu đỏ tươi như máu trông giống như cái mặt trăng xinh đẹp đó vừa đâm chết một ai vậy.

Xa xa cái bệnh viện đó là một con sông chảy xiết, nhìn rất sâu có thể thấy rõ bóng mình ở dưới đó kế bên là một tản đá phủ đầy rong rêu do bóng tối chiếu vào trông giống như cái đầu người phủ đầy tóc.

Không quan tâm về bên ngoài nữa chúng ta sẽ đi vào trong bệnh viện có tên là paradis < nghĩa = thiên đường = heaven trong tiếng anh> .

Đằng trước là một cái bảng to đùng có tên bệnh viện được sơn bằng màu đỏ tươi của hoa hồng, hai bên là khu vườn nhỏ một bên vườn là hoa hồng đen trắng toát lên sự tang thương đau buồn mãi không nguôi ngoai còn bên trái là bông hoa tulip và hoa cúc trắng trông rất đẹp mắt.

Tiến sâu vào trong là trung tâm bệnh viện tấp nập người ra vào.

Bệnh viện lớn này được chia thành hai khu, một khu dành cho những người bị bệnh truyền dịch dễ lây lan cho người khác sẽ được chuyển vào khu đó, nó nằm phía sau bệnh viện .

Và khu này được gọi là Nightmare tôi nói với bạn nếu có vào bệnh viện này thì tốt nhất đừng vì sự tò mò của chính bản thân mình mà giết chết chính mình.

Khác với khu hai, đằng trước đó có được gắn một bảng cảnh báo đã bị rỉ sét đề hai chữ " CẤM VÀO " Chỉ cần đứng trước cửa thôi cũng đã thấy phát ớn, thiếu điều bạn sẽ nôn mửa hoặc ho ra máu vì sau cánh cửa đó là một địa ngục đúng như cái tên của nó, trong đó chỉ phát ra tiếng rên la, khóc than vì đau không thiếu cả tiếng hét sợ hãi.

Vì những con người đó một khi đã bệnh không có thuốc chữa thì sẽ chỉ có con đường chết nên các bác sĩ và quản lí ở đây để họ ở đó mặc kệ họ tùy ý muốn làm gì thì làm nhưng ai chống đói lại sẽ bị nhốt vào một trong ba căn phòng khác nhau sẽ được chính người cứng đầu đó lựa chọn và người lập ra ý tưởng đó chính là ác quỷ satan ở xứ này "Min YoonGi" .

Màu của ba căn phòng thực sự rất đẹp, nhưng bên trong sẽ không như vậy đâu.

Cửa thứ nhất có màu trắng : người chống đối sẽ bị nhốt vào một nơi chỉ có màu trắng, kể cả thức ăn cũng có màu trắng không có ánh nắng mặt trời chỉ có ánh đèn trắng toát mà thôi kể cả nạn nhân cũng sẽ mặc đồ trắng.

Và rồi nạn nhân sẽ mắc chứng bệnh CHOROMPHOBIA ( hội chứng sợ một màu nhất định )

Cửa thứ hai có màu đen : vì đây là màu yêu thích của YoonGi và bên trong toàn là những món đồ tra tấn hắn yêu thích.

Toàn là những đồ dùng đặc biệc như : lưỡi cưa, dao, đao, kéo, thanh sắc được nung nóng,v.v...

Cửa thứ ba có màu tím : đây là màu tượng trưng cho nổi nhớ nhung của YoonGi dành cho người mình yêu nhưng không một ai biết cả.

Đây là căn phòng khá nhẹ nhàng, cả căn phòng sẽ được bao phủ bởi sự u buồn, họ sẽ được bỏ đói 1 tuần và chỉ được uống nước và ngắm nhìn những bức tranh không có sự sống, vui tươi.

Nói thật chứ chẳng ai muốn vào căn phòng này cả kể cả Bác sĩ lẫn y tá còn sợ lắm, họ thà chết chứ không bước vào đó.

Nên các bạn sẽ thắc mắc ai sẽ đưa những nạn nhân đó vào à - Đó chính là đầy tớ của YoonGi nói chính xác hơn là những con rắn hổ kịch độc.

Chỉ cần ai chống đối nó sẽ cắn vào cổ người đó, độc sẽ thấm vào máu và khiến người đó chết liệm.

----------

Thôi chúng ta đừng quan tâm đến cái khu đó nữa chúng ta sẽ vào chủ đề chính nhé.

---------

Trước dãy hành lang dành cho phụ nữ mang thai, ngay hàng ghế có vài người đàn ông hoặc ông bà già lớn tuổi đang ngồi đợi một cái gì đó rất quan trọng, họ liên tục nhắm mắt chấp tay cầu nguyện.

Ngay căn phòng mang số 136.

Bên trong nghe được tiếng chúc mừng của bác sĩ và các cô y tá trẻ xen lẫn đó tiếng khóc nấc lên của người mẹ.

Âm thanh của trẻ con sơ sinh phát ra ,từ ngoài cửa một người đàn ông cao to vui mừng.

Chốc lát sau đã có vị bác sĩ bước ra và cả hai đi vào phòng riêng để nói chuyện và làm thủ tục gì đó.

Người mẹ trong đây vừa sinh được đứa con vì mệt quá đã thiếp đi lúc nào không hay.

Về phần đứa bé đó đã được các cô y tá chăm sóc rất kĩ, trông nó thật sự rất dễ thương.

Vầng trán cao, hàng lông mi dài thẳng tấp với chiếc mũi thanh tú và đôi môi nhỏ hồng chúm chím.

Ai nấy nhìn vào đều khen nức nở nhưng ai nào ngờ chỉ sau cái ngàu hạnh phúc đó ác mộng sẽ đến với cái gia đình hạnh phúc này.

Sau vài ngày được chăm sóc kĩ lưỡng, người mẹ đã được về tới nhà để tiếp tục nghỉ ngơi.

Đứa bé sau đó cũng được bố mẹ nó đặt tên là Jung Hoseok .

Từ sau cái ngày ở cái bệnh viện đó, gia đình của Hoseok luôn gặp đủ loại tai nạn trên đời.

Nhưng rồi một ngày kia

Giông bão từ đâu kéo đến, mịt mù sấm chớp cả một bầu trời.

Mưa rơi ào ạt, nặng trĩu.

Cây cối xung quanh nghiêng qua nghiêng lại như những bóng ma đang chờ người tới để bắt hồn.

Trên trời tiếng quạ kêu như kiếm được xác thối bay đến đến ăn.

Lại là tiếng chim cú kêu vang, khác với thường ngày tiếng kêu đó lại tan thương hơn giống nhà người nào đó vừa có tang.

Trước sân nhà Hoseok, mưa trút nước.

"Lộp bộp, lộp bộp" tiếng hạt mưa rơi trên mái nhà cũng đủ biết nó to như thế nào.

Từ đằng xa một lũ rắn to đùng từ từ bò vào nhà Hoseok.

Chúng bò khắp tứ phía, con rắn à không là con trăn cực kì to nó bò vào chính giữa nhà, trong mồm đầy nước dãi của nó là một cuộn giấy được quấn rất kĩ và trang trí bằng dải nơ ruy băng mà tím pha đen.

Nó nhả ra gần ngay cái nôi của đứa bé.

Rồi nhanh chóng bò đi, cả lũ rắn nhỏ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cũng lập tức đi theo.

Chúng bò vào rừng cho đến khi không thấy tăm hơi đâu nữa.

Chúng vừa biến mất thì mưa bão, sóng gió cũng mất luôn, cả bầu trời lại tĩnh mịch giống như không có một chút dấu hiệu gì của cơn mưa vừa nãy.

Bà mẹ và ông chồng ôm đứa con mà cứ run cầm cập, sợ hãi.

Một lúc sau ông chồng mới dám bước tới nhặt cái cuộn giấy đó lên, toàn bộ chữ viết đều bốc mùi tanh nồng có vẻ nó được viết bằng mái người, nhưng vẫn được ghi một cách rất rõ ràng.

Hai bàn tay run rẩy từ từ mở và đọc thành tiếng.

"Đây là nội dung của bức thư"

Kính chào ông bà

T

ôi là bá tước Min Yoongi.

Chắc ông bà đều biết tới tôi phải không ?

Đừng sợ tôi sẽ không làm gì ông bà đâu nếu cả hai đưa cho tôi đứa con của hai người.

Yên tâm tôi sẽ không làm gì em ấy đâu,nếu ông bà không chấp nhận thì tôi không biết hậu quả sẽ như thế nào đâu.

À mà tôi cảnh báo trước, vào lúc 18 tuổi em ấy vì lí do bắt buộc sẽ mò tới lãnh thổ của tôi.

Và chắc chắn em sẽ thuộc về tôi thôi.

Còn nữa, mất con chắc hai người buồn lắm nhỉ yên tâm tôi sẽ hậu tạ cho.

Kí tên

YoonGi

------------

Người vợ sau khi nghe được bức thư mà chân cứ như không còn sức mà ngã khụy xuống, khóc lóc um sùm thương tiếc cho số phận của con trai mình.

Bà cứ ngắm nhìn đứa con rồi ôm nó thật chắc cứ như chỉ cần buông ra một chút thì cả hai sẽ lạc nhau mãi mãi.

Người chồng cũng rất sốc, ông vừa giận dữ vì nghĩ mình thật vô dụng sợ hãi vì tại sao bá tước lại chọn con ông cơ chứ.

Nhưng dù sao ông nghĩ rằng với mang danh là bố ông phải bảo vệ đứa con này dù có đánh đổi sinh mạng đi chăng nữa.

- End Chap -

- Hôm nay nó mất điện sáng giờ, bực mình ghê !

Nhưng dù sao mấy cô thông cảm cho tôi với.

Tôi xin lỗi nhiều lắm~

- Dù giận cũng đừng quên vote và follow nhé 😂❤❤❤

#BoJin❤
 
[Yoonseok] • The Nun •
histoire sur les démons


histoire sur les démons = huyền thoại về ác quỷ







----

Bố của Hoseok từ ngày hôm đó cứ như hồn bay phách lạc, người thẩn thờ không ăn không uống, người gầy gò như khúc gỗ trôi sông , cứ sáng sớm hay tối mịt mù ông ta lại đi ra ngoài, lang thang trong những con hẻm dơ bẩn.

Dù đã được người vợ khuyên răn rất nhiều, nhưng ông cứ nói câu ( sẽ ăn, sẽ làm, tôi biết rồi ..) thoạt mồm nói thế chứ ông đâu có làm.

Và chính ông nghĩ tại sao vợ mình lại phiền phức như thế chứ.Ông cứ suy nghĩ mãi về đứa con trai yêu của mình, ông thương cho số phận của nó sẽ đi về đâu, càng nhìn vào khuôn mặt nó ông càng cảm thấy có lỗi hơn rồi lại tự trách móc bản thân cho dù đó không phải do lỗi ông gây ra, điều đó làm ông già hơn tuổi thật, tóc đen lấm tấm vài sợi bạc, khuôn mặt bắt đầu tụ hợp thêm vài nếp nhăn.

Ông chỉ biết chui rúc vào những con hẻm vắng người, ngồi bệt xuống đất rồi khóc nó cứ lập lại một vòng tuần hoàn như thế, kết quả giọng ông càng khàn đi nói không rõ chữ nào, họng đau nhức, đôi mắt sưng tí bỉ cứ như vừa có người đấm vào mặt.

Ông ngồi đó ,mặc kệ ánh mắt của những con mèo đang thèm khát và đang chờ đợi con mồi hay những con quạ đang chập chơn đậu trên cành cây chờ có tín hiệu của đồng bọn tìm thấy thịt người.

Nó trông thật đáng sợ.

Vào một ngày, ông đang lang thang trên con đường cũ mảy may ông va trúng một người đàn bà.

Bà ta ăn mặc lượm thượm, tóc thì bù xù rối tung và bạc trắng, quần áo che kín mít ,người thì bốc lên mùi hôi thối của xác chết đang tiêu hủy.

Ông hoảng hồn lui ra sau vài bước, cố bịt mũi lại nhưng nó lại phản tác dụng càng làm cho cái mùi đó vẫn sộc thẳng vào phổi ông, ho sặc sụa.

Bà ta tiến lại gần bắt chuyện với ông :

- Ngươi đừng sợ ta là người trong thập viện, là người đã sống sót cuối cùng trong cuộc tàn sát của satan, ta là Sơ Van.

Ngươi nói chuyện với ta nhé!

Ta có chuyện muốn nói.

Ông chỉ biết câm nín, gật đầu theo phản ứng lỡ đâu người đàn bà đó có thể cứu sống con ông.

Sau đó đứng lên phủi phủi bộ quần áo rách rưới đã dính bụi bậm.

Bà ta đi trước ông cách vài sải tay, Bà dẫn ông tới một cái cây cổ thụ cực kì to lớn, rễ của nó to như một người trưởng thành đang nằm mà cắm đầu xuống đất.

Bóng mát của nó trải dài khắp con đường mòn.

Vì thời gian đang là chiều tà nên thấy những cái rễ đó giống như muốn bắt người kéo xuống lồng đất, trên đầu cây có vài trái táo nhỏ chưa chín hẳn.

Bầu trời đang tối sẫm, sấm chớp đoàng đoàng nhưng lại không mưa, khung cảnh cả hai đang ngồi thật quỷ dị.

Bà ta đi tới, lượm lên một hòn đá rồi ném lên cành cây, bỗng những cái lá xung quanh cây lúc nhúc ùa ra một lũ chim chóc, có cả loại cú mèo.

Ông thoáng bất ngờ, bà và ông ta ngồi xuống gốc cây, ông vẫn biết phải có sự an toàn nên ngồi cũng cách xa bà ta.

Theo thường lệ sơ vẫn mở miệng trước:

- Trước đây mảnh đất không như thế này, nó hoàn toàn đối lập với bây giờ.

Nếu có thể quay lại thời gian và biết trước mọi chuyện ta đã không làm như thế...

Ông nghi hoặc nhìn bà, sau đó lại nói tiếp :

- Bà là sơ ư?

- Ừ, ta là sơ Van được thánh John cưu mang

- Thế vị John gì đó không đi cùng sơ sao ?

Sơ Van đáp

- Ông ấy đã mất rồi..., ta thật sự rất HẬN tên bá tước YoonGi đó!

Sơ Van vừa dứt câu lũ quạ lại ùa tới đậu trước mặt hai người, chúng tụ lại chọt mỏ vào miếng thịt gì đó, nhìn gần lại mới biết đó là cánh tay người!

Ngón cái và Ngón út đã bị chúng rút móng, máu lở loét chảy ra tứ phía.

Trên đôi tay bị phủ đầy lỗ từ cái mồm thối và nhọn hoắc của bọn chúng.

Ông khiếp đảm lùi một chút ra sau tiếp tục cuộc nói chuyện.

-

ta biết con ngươi là người tiếp theo được hắn lựa chọn đúng không?

Ông ngạc nhiên

- phải!

Đ-đúng rồi!

Sao sơ biết ???

- Vì ta có cách giúp con ngươi thoát khỏi hắn- Ông nghe xong tưởng tai mình lùng bùng nên hỏi lại lần nữa cho chắc chắn, nghe xong câu trả lời ông mới quýt lên rối rít hỏi cách nào, Sơ Van điềm tĩnh mỉm cười :

- Con ngươi đi là điều không thể tránh khỏi nên- Sơ đưa ra một trái nho màu tím pha chút xanh và hồng điều đó thể hiện quả nho là tượng trưng cho quả địa cầu ,màu xanh của đại dương và màu hồng của hừng đông- khi con ông đi đến đó hãy bảo nó trong vòng một tháng phải cho tên bá tước ăn được trái này sau đó hãy chạy thật nhanh ra khỏi vùng lãnh địa đó trong vòng một tiếng.. nếu không ta không biết sẽ có chuyện gì xảy ra đâu... vì trái này sẽ làm hắn chìm vào giấc ngủ và không còn giác quan nào nữa !

Ông vui mừng cầm lấy loại trái nhỏ như chiếc nhẫn.

Sơ Van tiếp lời cảnh báo :

- ngươi hãy đem trái nho này về báo với vợ và cất một nơi kĩ lưỡng đừng để một ai biết kể cả con ông cho đến khi nó đủ tuổi 18!

Nhớ lời ta "phải chạy thật nhanh" hãy nhớ kĩ lời ta.

Ông ríu quýt trả lời, gật đầu liên tục

- Dạ vâng, con cảm ơn sơ nhiều lắm, con cảm ơn sơ nhiều lắm!

Rồi ông vui mừng chạy đi ngay không một chút chần chừ... người đàn bà đó sau khi thấy ông đi cũng mỉm cười rồi đi hướng ngược lại sau đó không thấy tăm tích đâu nữa.

Ông chồng sau khi về tới nhà, đã hò réo vợ mình ra, nôn nóng muốn kể chuyện này cho vợ nghe như vừa mới bắt được vàng to.

Người vợ cùng đứa con bế trên tay lo lắng đi ra đến khi người chồng kể lại toàn bộ sự việc, người vợ cũng hét toáng lên mừng ra nước mắt....

Hoseok đã được cứu rồi!

End chap

------

Tôi đăng lố quá giờ cho phép rồi, xin lỗi các cô nhiều lắm 😢😭

- Tôi hứa sẽ rút kinh nghiệm đăng sớm hơn, à nhớ vote và follow nhá❤

- fic của Vope và Kookmin khi end xong một fic nào đó tôi sẽ ra, cảm ơn nhiều ạ ^^

#BoJin😍
 
[Yoonseok] • The Nun •
le retour du sacrifice


•••• le retour du sacrifice : sự trở lại của tế thần ••••

Mùa Xuân, 17 tháng 2 năm 1112.

*kéttttt

âm thanh bị kéo dãn phát ra từ cánh cửa gỗ nâu xám đã mục rửa xen vào đó là tiếng cạ đế giày da đẫm lên bề mặt sàn.

Cộng hưởng cùng tiếng nhạc cổ, chắc hẳn đây là một cửa hàng nhỏ ven làng

Bàn tay gầy guột trắng nõn dùng sức đẩy nhẹ tay khoá cửa rồi nhẹ nhàng bước vào bên trong.

Tất thảy liền có giọng một người lạ cùng chất giọng khàn đặc vang lên

- ôi!

Hoseok chào con, chúa ban phước lành, ông đã rất nhớ con.- ông ta nói với đôi chân mày giãn ra thấy lộ nhiều nếp nhăn như thể là một người rất am hiểu tất cả chuyện đời

Cậu trai với vóc dáng mảnh khảnh liền nở nụ cười chạy tới ôm ông già kia.

- Chúa ban phước lành cho ông..-

- Con cần gì à - Ông già thắc mắc vì kể từ lúc cậu bé này được xác định là vật tế kế tiếp thì cả gia đình cậu đều cấm cậu không được bước ra khỏi nhà, cả nhà đều túc trực xung quanh cậu nên việc cậu ta đến được tới đây đã làm ông rất ngạc nhiên.

Hoseok liền đưa ngón trỏ chỉ vào miệng ám chỉ đây là hành động mờ ám không nên phát tín hiệu ra ngoài.

Ông liền tỏ ý bất mãn

- Thật ra con đã lén tới đây đó- Hoseok dứt câu liền nở nụ cười nghịch ngợm, mà không hiểu sao nó lại khiến ông rùng mình, cậu tiếp lời

- Ba mẹ con mà biết chuyện con lén ra khỏi nhà chắc sẽ chặt chân con mất- Dù câu cậu nói khiến người khác bất giác sợ giùm nhưng mảy may cậu lại cảm thấy rất là bình thường xong cậu liền nhảy lên bàn thanh toán ngồi lắc lư đôi chân gầy guột như đang trêu đùa với mọi thứ vậy.

- Ôi chúa tôi!, Hoseok à ta sẽ không biết nói chuyện với *Raven là Lily như thế nào đâu!

- Ông liền bày vẻ mặt sợ hãi, vì không chỉ ông mà cả dân làng ở đây đều biết hai người đó giữ con họ rất kĩ vì nhà ấy hiếm muộn chỉ có duy nhất một mình cậu là người duy nhất nối dõi.

Hoseok liền bật cười trước khuôn mặt đầy rẫy nếp nhăn lại nhăn nhó thêm nữa, cậu ta liền kể lại câu chuyện bi đát của mình.

- Con không hiểu sao kể từ lúc được 17 tuổi, ba mẹ con lại giam con trong phòng, trước đó còn được đi ra vào trong nhà giờ đây thì chỉ có 4 bức tường làm bạn với con, chỉ có Chúa mới biết con đã phải chịu đựng việc này như thế nào suốt từng ấy năm, ức quá đi mất nên con mới chạy ra đây thăm ông tí xong về ấy mà- Hoseok bĩu môi, chán chê.

Cậu ghen tị với những người bạn đồng trang lứa với cậu, họ được giao lưu kết bạn với nhau, phong cảnh họ được nhìn thấy hàng ngày là bầu trời là những chú chim hót vang tai là những cây đại thụ bao quanh ngôi làng còn cậu thì sao? người bầu bạn cũng là người trong gia đình, phong cảnh thường thấy lại là 4 lát tường bao phủ.

Vấn đề này cậu cũng đã đặt ra với ba mẹ mình rất nhiều nhưng đổi lại là sự im lặng giận dữ từ ba, khuôn mặt đau khổ từ mẹ nên cậu mới trở thành như thế này chỉ có duy nhất ông Davic- một người ông khi còn nhỏ cậu đi lạc đã giúp cậu về tới nhà đã giải đáp được mọi thắc mắc của cậu.

- mà Davic à tại sao cháu lại không được đi đâu vậy ạ?

- Hoseok chán chường hỏi, đáp lại là tiếng thở dài như thể tiếc thay cho số phận bi đát của cậu.

- Ta không thể nói được, chỉ có Chúa mới biết khi nào là thời khắc quyết định con sẽ biết thôi-

Hoseok thất vọng, cậu liền làm rối tung tóc mình lên, có lẽ đây là câu trả lời tốt nhất rồi.

- Thôi ông có thứ này cho cháu, mai là sinh nhật cháu rồi đấy - Ông nói đi cùng đó là tay đưa ra một sợi dây chuyền hình hoa diên vĩ.

Hoseok vui mừng vì đã lâu lắm rồi cậu chưa có một món kỉ vật nào cả.

Cậu gật đầu liên tục kèm câu cảm ơn

- Ôi Chúa ban phước cho ông, ông thật tuyệt vời.

Mà thôi chắc ba mẹ cháu gần về tới nhà rồi cháu phải về đây hẹn ông lần sau nhé - cậu cười thật tươi rồi vẫy tay chào ông.

- Ta cũng mong là sẽ có lần sau Hoseok à...- Ông buồn rầu thở dài, thật tiếc thương cho một thiên thần nhỏ, đấng thật biết lấy người đi mà.



Cậu giơ sợi dây chuyền bằng với ánh mặt trời,các tia mặt trời toả ra chiếu sáng theo vòng tròn của mặt dây phát sáng lên Thật đẹp..- Hoseok rạng rỡ cười không ngớt nhưng lại chẳng thèm ngó ngàng tới con đường không cẩn thận cậu liền đụng phải một người đàn ông kì lạ.

Cả người hắn được trùm bởi lớp vải màu đen huyền được cài bằng khuyên vàng rất sáng.

Dù chỉ đụng phải vai nhưng cậu lại bất chợt mà mất đà té ngửa ra đằng sau, người đàn ông này thật sự rất mạnh

* là người của hoàng gia sao* - Có lẽ đây là một người cậu không nên động tới,

Hắn ta liền giơ tay xuống làm cậu nghĩ hắn sẽ đánh cậu nhưng không người ta chỉ có ý muốn giúp cậu đứng lên, thật có lỗi quá đi mà.

- x.. xin lỗi và cảm ơn ngươi- Hoseok phủi tay, rồi cậu chợt nhớ tới sợi dây chuyền liền rối rắm loay hoay đi tìm, đôi chân mày nhíu lên như muốn khóc

- S... sợi dây chuyền của tôi, đâu rồi..- Cậu míu môi, làm hắn ta bật cười nhẹ khiến cậu phải ngước lên nhìn, ôi trời chúa ơi cứu con - cậu sợ hãi đôi mắt của hắn, nó đen sâu hoắm như thể nó có thể nuốt trọn cả người cậu trong phốc chốc

- Đây phải không?- Hắn đưa sợi dây cho cậu, cậu ríu rít nắm tay hắn gật đầu cảm ơn rồi gấp gáp chạy về.

Hắn quay đầu nhìn cậu chạy tới khi khuất bóng hẳn mới yên tâm mà đi tiếp.

- Phải làm sao đây hoseok à, mới gặp người lạ lần đầu mà em đã nắm tay như thế rồi sao.



Raven và Lily : ba mẹ của Seokie
 
[Yoonseok] • The Nun •
lk 4 job


Hi mọi người

Mình xin hỏi là có team hay au nào nhận Beta không ạ?, Mình muốn xin làm job này hoặc bất cứ job nào cũng được.

Lương có thể deal ạ

Xin liên lạc qua insta traanefs

Mình cảm ơn
 
Back
Top Bottom