histoire sur les démons = huyền thoại về ác quỷ
●
●
●
----
Bố của Hoseok từ ngày hôm đó cứ như hồn bay phách lạc, người thẩn thờ không ăn không uống, người gầy gò như khúc gỗ trôi sông , cứ sáng sớm hay tối mịt mù ông ta lại đi ra ngoài, lang thang trong những con hẻm dơ bẩn.
Dù đã được người vợ khuyên răn rất nhiều, nhưng ông cứ nói câu ( sẽ ăn, sẽ làm, tôi biết rồi ..) thoạt mồm nói thế chứ ông đâu có làm.
Và chính ông nghĩ tại sao vợ mình lại phiền phức như thế chứ.Ông cứ suy nghĩ mãi về đứa con trai yêu của mình, ông thương cho số phận của nó sẽ đi về đâu, càng nhìn vào khuôn mặt nó ông càng cảm thấy có lỗi hơn rồi lại tự trách móc bản thân cho dù đó không phải do lỗi ông gây ra, điều đó làm ông già hơn tuổi thật, tóc đen lấm tấm vài sợi bạc, khuôn mặt bắt đầu tụ hợp thêm vài nếp nhăn.
Ông chỉ biết chui rúc vào những con hẻm vắng người, ngồi bệt xuống đất rồi khóc nó cứ lập lại một vòng tuần hoàn như thế, kết quả giọng ông càng khàn đi nói không rõ chữ nào, họng đau nhức, đôi mắt sưng tí bỉ cứ như vừa có người đấm vào mặt.
Ông ngồi đó ,mặc kệ ánh mắt của những con mèo đang thèm khát và đang chờ đợi con mồi hay những con quạ đang chập chơn đậu trên cành cây chờ có tín hiệu của đồng bọn tìm thấy thịt người.
Nó trông thật đáng sợ.
Vào một ngày, ông đang lang thang trên con đường cũ mảy may ông va trúng một người đàn bà.
Bà ta ăn mặc lượm thượm, tóc thì bù xù rối tung và bạc trắng, quần áo che kín mít ,người thì bốc lên mùi hôi thối của xác chết đang tiêu hủy.
Ông hoảng hồn lui ra sau vài bước, cố bịt mũi lại nhưng nó lại phản tác dụng càng làm cho cái mùi đó vẫn sộc thẳng vào phổi ông, ho sặc sụa.
Bà ta tiến lại gần bắt chuyện với ông :
- Ngươi đừng sợ ta là người trong thập viện, là người đã sống sót cuối cùng trong cuộc tàn sát của satan, ta là Sơ Van.
Ngươi nói chuyện với ta nhé!
Ta có chuyện muốn nói.
Ông chỉ biết câm nín, gật đầu theo phản ứng lỡ đâu người đàn bà đó có thể cứu sống con ông.
Sau đó đứng lên phủi phủi bộ quần áo rách rưới đã dính bụi bậm.
Bà ta đi trước ông cách vài sải tay, Bà dẫn ông tới một cái cây cổ thụ cực kì to lớn, rễ của nó to như một người trưởng thành đang nằm mà cắm đầu xuống đất.
Bóng mát của nó trải dài khắp con đường mòn.
Vì thời gian đang là chiều tà nên thấy những cái rễ đó giống như muốn bắt người kéo xuống lồng đất, trên đầu cây có vài trái táo nhỏ chưa chín hẳn.
Bầu trời đang tối sẫm, sấm chớp đoàng đoàng nhưng lại không mưa, khung cảnh cả hai đang ngồi thật quỷ dị.
Bà ta đi tới, lượm lên một hòn đá rồi ném lên cành cây, bỗng những cái lá xung quanh cây lúc nhúc ùa ra một lũ chim chóc, có cả loại cú mèo.
Ông thoáng bất ngờ, bà và ông ta ngồi xuống gốc cây, ông vẫn biết phải có sự an toàn nên ngồi cũng cách xa bà ta.
Theo thường lệ sơ vẫn mở miệng trước:
- Trước đây mảnh đất không như thế này, nó hoàn toàn đối lập với bây giờ.
Nếu có thể quay lại thời gian và biết trước mọi chuyện ta đã không làm như thế...
Ông nghi hoặc nhìn bà, sau đó lại nói tiếp :
- Bà là sơ ư?
- Ừ, ta là sơ Van được thánh John cưu mang
- Thế vị John gì đó không đi cùng sơ sao ?
Sơ Van đáp
- Ông ấy đã mất rồi..., ta thật sự rất HẬN tên bá tước YoonGi đó!
Sơ Van vừa dứt câu lũ quạ lại ùa tới đậu trước mặt hai người, chúng tụ lại chọt mỏ vào miếng thịt gì đó, nhìn gần lại mới biết đó là cánh tay người!
Ngón cái và Ngón út đã bị chúng rút móng, máu lở loét chảy ra tứ phía.
Trên đôi tay bị phủ đầy lỗ từ cái mồm thối và nhọn hoắc của bọn chúng.
Ông khiếp đảm lùi một chút ra sau tiếp tục cuộc nói chuyện.
-
ta biết con ngươi là người tiếp theo được hắn lựa chọn đúng không?
Ông ngạc nhiên
- phải!
Đ-đúng rồi!
Sao sơ biết ???
- Vì ta có cách giúp con ngươi thoát khỏi hắn- Ông nghe xong tưởng tai mình lùng bùng nên hỏi lại lần nữa cho chắc chắn, nghe xong câu trả lời ông mới quýt lên rối rít hỏi cách nào, Sơ Van điềm tĩnh mỉm cười :
- Con ngươi đi là điều không thể tránh khỏi nên- Sơ đưa ra một trái nho màu tím pha chút xanh và hồng điều đó thể hiện quả nho là tượng trưng cho quả địa cầu ,màu xanh của đại dương và màu hồng của hừng đông- khi con ông đi đến đó hãy bảo nó trong vòng một tháng phải cho tên bá tước ăn được trái này sau đó hãy chạy thật nhanh ra khỏi vùng lãnh địa đó trong vòng một tiếng.. nếu không ta không biết sẽ có chuyện gì xảy ra đâu... vì trái này sẽ làm hắn chìm vào giấc ngủ và không còn giác quan nào nữa !
Ông vui mừng cầm lấy loại trái nhỏ như chiếc nhẫn.
Sơ Van tiếp lời cảnh báo :
- ngươi hãy đem trái nho này về báo với vợ và cất một nơi kĩ lưỡng đừng để một ai biết kể cả con ông cho đến khi nó đủ tuổi 18!
Nhớ lời ta "phải chạy thật nhanh" hãy nhớ kĩ lời ta.
Ông ríu quýt trả lời, gật đầu liên tục
- Dạ vâng, con cảm ơn sơ nhiều lắm, con cảm ơn sơ nhiều lắm!
Rồi ông vui mừng chạy đi ngay không một chút chần chừ... người đàn bà đó sau khi thấy ông đi cũng mỉm cười rồi đi hướng ngược lại sau đó không thấy tăm tích đâu nữa.
Ông chồng sau khi về tới nhà, đã hò réo vợ mình ra, nôn nóng muốn kể chuyện này cho vợ nghe như vừa mới bắt được vàng to.
Người vợ cùng đứa con bế trên tay lo lắng đi ra đến khi người chồng kể lại toàn bộ sự việc, người vợ cũng hét toáng lên mừng ra nước mắt....
Hoseok đã được cứu rồi!
End chap
------
Tôi đăng lố quá giờ cho phép rồi, xin lỗi các cô nhiều lắm 😢😭
- Tôi hứa sẽ rút kinh nghiệm đăng sớm hơn, à nhớ vote và follow nhá❤
- fic của Vope và Kookmin khi end xong một fic nào đó tôi sẽ ra, cảm ơn nhiều ạ ^^
#BoJin😍