Khác Yêu từng kiếp

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
391029124-256-k515293.jpg

Yêu Từng Kiếp
Tác giả: kemongmo2312
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện thể loại cổ trang, cô gái bị cuốn ngược lại thời phong kiến Việt Nam và diễn biến câu chuyện khi cô ở một thế giới mới.

"Cô nương được gửi gắm ở phủ này rồi, giờ không về được nữa đâu"
"Đó không phải cha tôi, làm ơn anh có thể thả tôi ra không, tôi hứa khi nào tôi trở về nhà tôi đốt vàng mã cho anh, anh ở dưới suối vàng không lo thiếu thốn, tôi không thể lấy một ông già được, tôi còn chưa có chồng, lần đầu phải cho chồng tôi chứ"
Cậu Minh tròn mắt không hiểu mợ Mẫn nói cái gì, cậu không chấp kẻ điên nên đứng dậy bỏ ra ngoài
"Anh mà không thả tôi, tôi cắn lưỡi tự tử cho anh xem"
Cậu Minh giật mình quay lại rồi nhét cái khăn vào miệng mợ.



xuyênkhông​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Thiêu thân yêu nghiệt
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ĐM/EDIT/HOÀN] Xuyên Thành Yêu Đao Của Nam Chính.
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Tàng Yêu - Neleta (Ni Tử)
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • /GL/ABO/PO18/ Cao Lãnh Tình Địch Thành Ta Lão Công...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Poisonous Love - Độc Dược Tình Yêu
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Cùng nam chính ngọt văn yêu đương (Mau xuyên) - Bản...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Yêu Từng Kiếp
    Hỏi cưới vợ điên


    Gió chiều lồng lộng, ánh nắng chiều đang dần khuất sau núi, Lâm Minh ngồi nhâm nhi chén trà nhìn cảnh vật xung quanh, thằng Ngô, con Lụa chạy lại

    "Nhà mình cắt hết 8 sào lúa rồi cậu, mai còn nốt 2 sào nữa thôi cậu ạ, tiền thuê người cắt lúa cậu chi sau nhé"

    "Ừm, mai cắt nốt rồi chuẩn bị sang nhà ông Ca thôn bên hỏi cưới"

    "Cậu cưới ai, nhà ông Ca còn mỗi chị Mẫn là chưa cưới"

    Cậu cười nhạt thưởng nốt chén trà, thằng Thông gọi cậu xuống ăn cơm tối.

    Để lại thằng Ngô và con Lụa tròn mắt nhìn nhau.

    Xuống nhà dưới thấy cậu đang chung mâm với gia nhân trong nhà, hai đứa nó thì thầm vào tai nhau rằng cậu chuẩn bị sang nhà ông Ca hỏi cưới, chúng nó tròn mắt nhìn nhau rồi quay ra nhìn cậu Minh, thằng Khoai mạnh dạn hỏi cậu

    "Cậu Minh có đang bị ốm không, cậu sang nhà ông Ca hỏi cưới thật à, nhà ông Ca còn ai chưa cưới ngoài chị Mẫn hả cậu"

    "Không, cậu sang hỏi cưới chị Mẫn mà"

    Cậu đáp tỉnh bơ làm chúng nó bất ngờ không tin cái câu vừa rồi.

    Sao chúng nó lại có phản ứng như thế ư?

    Vì chị Mẫn có bình thường đâu, chị cứ chập chập, man mát, thi thoảng lại cười khờ, nhà ông Ca có chục đứa con, đứa nào cũng làm ông mát hết lòng trừ chị Mẫn, chị làm ông quá xấu hổ.

    Nhà ông cũng thuộc hàng có tiền đấy, vàng bạc lụa là cứ chất đầy kho, mọi người trong vùng nói rằng chị Mẫn là người gánh nghiệp cho nhà ông nên mới bị vậy, nhiều lúc như vậy ông Ca chỉ muốn tống quách chị đi.

    Chị cũng đã đến tuổi lấy chồng.

    Các đứa con gái khác nhà ông đến tuổi này là buổi tối trai tráng xếp hàng ngoài cổng, còn mỗi chị Mẫn là cứ ngơ ngơ ngồi ăn xoài trong sân, cổng nhà vắng tanh khiến ông Ca thở dài thườn thượt.

    Vậy nên gia nhân trong phủ cậu Minh mới thắc mắc sao cậu lại muốn hỏi cưới chị Mẫn, trong khi cậu xuất chúng hơn người, văn võ song toàn, chúng nó cũng chả rõ xuất thân thực sự của cậu như nào, nghe kể được từ qua thằng Thông, người theo chân cậu lâu nhất.

    Cậu mồ côi cha mẹ, nhưng được một vị quan trong triều nhận nuôi, được tiếp xúc với tầng lớp cao quý nên cậu học được rất nhiều thứ, sau này khi lớn lên cậu xin ra ngoài làm ăn không bám víu vào vị quan kia nữa.

    Phủ của cậu là tất cả những gì cậu gây dựng được, cậu đi từ những việc nhỏ nhất là xin chân giao thuốc ở tiệm thuốc, đến việc cắt vải, dạy học văn võ cho các nam nhân trong vùng, về sau cậu thấy phong cảnh ở đây đẹp nên cậu chọn đóng phủ ở đây.

    Nhưng tiếng cậu xa, rất nhiều các nam nhân qua xin được cậu dạy học, cái đặc biệt là cậu Minh là cậu lớn trong phủ nhưng cậu chả khinh thường gia nhân trong nhà, cậu cho chúng nó học chữ, cậu ăn cơm thì ngồi chung mâm với tụi nó, cậu ngồi nhặt rau với con Mắm, lập mái nhà với thằng Hiên, trong nhà có chục người theo cậu, toàn là những người không có nơi để về được cậu nhận về nên chúng nó quý cậu lắm.

    Sau khi ăn xong cậu đi tắm, bọn nó mới túm lại bàn tán, chị Tiên mới nói

    "Chúng mày kém, chị thấy hồi chiều mấy bà đầu ngõ hóng hớt được là ông Ca đang tuyển rể cho chị Mẫn, ai cưới chị là ông cho 10 lượng vàng"

    "10 lượng thôi á, mười lượng mà vợ cứ hâm hâm thế thì cũng chả đáng"

    "Thì ông Ca đang ngán chị Mẫn tận cổ rồi còn gì, giờ cho giá cao hơn thì ông lại lỗ mất, đã không được tiền hỏi cưới rồi mà lại còn mất tiền mua rể"

    "Thế mà cậu nhà mình vẫn thấy đáng đó, cậu mấy nay chắc cao hứng"

    "Chúng mày nghĩ cậu đần thế á, cậu còn vừa thương lượng với ông Ca với giá cưới chị Mẫn lên tới 70 lượng vàng rồi đấy, giờ cho mợ Mẫn về đây con như làm cảnh lượn lờ vui cửa vui nhà"

    Chúng nó tròn mắt thán phục cậu, chị Tiên hơi tưng tức, chị là một trong những người sớm nhất bên cậu, sau bao năm vẫn chỉ là người hầu dưới bếp, chị nhỏ hơn cậu hai tuổi, lớn hơn chị mẫn tận 6 tuổi, giờ lại phải gọi bằng mợ Mẫn.

    "Nhưng nghe danh chị Mẫn xinh lắm, chỉ là đầu chị hơi chập chập thôi"

    "Đẹp thì cũng có mài ra ăn được đâu, giờ tự dưng phải nuôi thêm đứa trẻ con trong thân hình người lớn" chị Tiên cáu kỉnh, chúng nó thấy đúng ghê nên có cái nhìn không tốt với chị Mẫn lắm.

    "Thôi cậu vui là được, kệ cậu đi"

    ....

    Mùa hè năm 2023, Mẫn cùng gia đình đi suối cắm trại, nóng bức nên mọi người xuống suối tắm, tắm chán chê, mọi người kéo nhau lên bờ nhưng đột nhiên Mẫn bị chuột rút, không thể bơi, Mẫn cầu cứu mọi người nhưng dường như chẳng ai nghe thấy, cô dần đuối sức, giọng nói bé lại, cảm giác tuyệt vọng bao trùm lấy cô, cô đã nghĩ đến cảnh xấu nhất rồi lịm dần dưới làn nước.

    ....

    Cậu Minh qua thôn bên bàn chuyện cưới xin cho tháng tới, đi qua sông Thương thấy có người chới với dưới nước rồi chìm dần, cậu vội nhảy xuống nước cứu người, người dân xung quanh thấy vậy liền chạy tới hóng hớt xì xầm.

    Cậu cứu được cô nương lên bờ, vội sơ cứu, cậu ấn mạnh vào ngực, cô nương một hồi tỉnh dậy nhìn xung quanh là những người xa lạ, mặc quần áo thời kì nào đó, rồi lại ngất đi trên tay cậu Minh.

    Mọi người xung quanh bàn tán

    "Ngọc Mẫn con gái ông Ca đó, đúng là hâm hâm dở dở, chắc lại ham chơi rớt xuống nước đây mà"

    Lâm Minh nghe vậy nhìn cô nương trong lòng mình, không ngờ con gái ông Ca là cô nương này.

    Cậu bế cô về phủ nhà ông Ca, ông thấy vậy cảm ơn rối rít rồi xin lỗi vì làm phiền đến cậu, từ gia nhân trong phủ đến ông Ca suýt xoa khen ngợi dáng vóng, khí thế cậu Minh, vậy mà cậu lại muốn lấy chị Mẫn, chúng nó cũng ngầm hiểu cậu cũng là vì tiền cả thôi.

    Bản thân là một thầy thuốc, cậu dặn dò ông rồi gửi thuốc cho Hoàng Mẫn, chuyện cưới xin thì đầu tháng sau cậu sẽ mang kiệu qua rước nàng, ông Ca cười phớ lớ, cuối cùng cũng gả được con gái út- Hoàng Ngọc Mẫn và con rể con là một người rất phong độ, khí chất hơn người.

    Ngọc Mẫn tỉnh dậy mơ màng nhìn xung quanh, đầu dau như búa bổ, nhớ lại chuyện vừa bị đuối nước, nhìn xung quanh căn phòng theo phong cách cổ xưa, cô bước xuống giường thì có cô nương xuất hiện

    "Mời mợ Mẫn nghỉ ngơi thêm, nước thuốc cậu Minh gửi mợ đã chuẩn bị xong, mời mợ uống cho khỏi bệnh"

    Hoàng Mẫn nghe vậy đứng đơ người, đầu quay quay đang không hiểu chuyện gì, cô gái trước mặt còn mặc quần áo thời vua chúa ngay xưa vậy trời

    "Mợ mẫn?

    Cậu Minh?"

    Hoàng Mẫn chạy lại chỗ cô gái hỏi giờ là năm bao nhiêu

    "Năm 1230"

    Hoàng Mẫn bất ngờ không tin vào tai mình, cô nhìn xung quanh quay cuồng, cô tát mạnh vào má mình, cô chấn an bản thân tất cả chỉ là mơ, cô chạy lại giường nằm xuống muốn ngủ lại, hành động của Hoàng Mẫn quá bình thường với gia nhân trong phủ, cô gái lại gần Hoàng Mẫn nịnh nọt

    "Mợ Mẫn uống xong bát thuốc này đi rồi đi ngủ nhé, con hầm cả chiều rồi, uống nóng mới hiệu quả được"

    "Tôi không uống, cô mang đi đi, để tôi yên giấc"

    "Mợ uống ực một cái hết luôn, không đắng, không sợ đâu"

    Hoàng Mẫn đang sợ phát điên, cô lấy tay hất bát thuốc trên tay cô gái khiến nó đổ ra, nhưng Mẫn không quan tâm, chùm chăn để quay trở về thôi.

    Cô gái kia tức giận mà không làm gì được chỉ biết lầm bẩm "đúng là con điên".

    Nghĩ ngợi hồi lâu rồi Hoàng Mẫn chìm vào giấc ngủ, Mẫn lần này mơ rất rõ về gia đình mình, được trở về ôm bố mẹ, được trở vể hiện đại.

    Đang vui vẻ thì ông Ca bước vào phòng nhìn đứa con gái đi ngủ còn cười cười trông đến là chán.

    "Hoàng Mẫn, HOÀNG NGỌC MẪN"

    Mẫn bừng tỉnh nhìn người đàn ông trước mặt, xung quanh vẫn là cái phòng tối qua, cô lại sợ sệt nhìn người đàn ông

    "Hỏi cả cái vùng nào có đứa con gái như mày không hả Mẫn, mặt trời lên đỉnh đầu rồi mà vẫn ngủ, mày có phải là lợn không hả, tao nuôi lợn con bán được, tao nuôi mày tao còn mất tiền bán cho người ta.

    Mau dậy rồi còn chuẩn bị cho đám cưới, sang tháng lên kiệu về phủ cậu Minh"

    Đầu Mẫn quay quay chưa rõ sự tình "Ông là ai"

    Ông Ca tức lộn ruột "mày tỉnh chưa hả Mẫn, mỗi ngày mày lại điên thêm một bậc à, đến cả cha mày mà mày còn quên được à"

    Nhìn xung quanh mẫn suy đoán chắc cô bị bắt cóc sang trung quốc rồi, thì mới có mấy cái chữ hoa trên tường kia, lại còn phong cách trung quốc ngày xưa

    "Cho tôi về nhà, cho tôi về Việt Nam"

    Ông Ca thở dài "Con Mít đâu, vào đưa mợ may rửa mặt cho tỉnh ngủ ngay, nhìn mợ mày tao chán tận cổ rồi"

    Hoàng Mẫn bị con Mít dẫn ra sân giếng rửa mặt, cô nhìn xung quanh, đập vào mắt cô là cánh cổng mở rộng, Hoàng Mẫn chạy một mạch ra cửa, hại con Mít giật mình

    "Mợ ơi, mợ đi đâu vậy mợ ơiiiiii"

    Ông Ca ngoái đầu lại nhìn con gái chạy ra cửa

    "Hai thằng chúng mày chạy theo mợ, bát mợ về đây cho tao, nhanh nhanh"

    "Thả tôi ra, có ai không cứu tôi với, cứu tôi"

    Mọi người xung quanh nhìn cũng chỉ nghĩ Hoàng Mẫn lại lên cơn điên rồi, khổ ông Ca quá, có đứa con gái không được bình thường

    "Giam lỏng mợ Mẫn đến khi cậu Minh qua đón mợ"

    Hoàng Mẫn bị nhốt trong phòng, cô bật khóc nức nở, nhớ bố mẹ, nhớ hiện đại, sao cô lại lạc về tận giờ, cho cô về được không.

    Cô không chịu khuất phục, luôn tìm cách trốn khỏi đây.

    Mẫn bắt đầu ngoan, người hầu dến thì cô hỏi ngọn ngành mọi thứ, sau khi sâu chuỗi mọi chuyện Mẫn rút ra dược một số thông tin

    Hoàng Mẫn cũng chính là Hoàng Ngọc Mẫn nhưng Mẫn này bị điên, 16 tuổi, chục ngày nữa sẽ đến đám cưới của cô với một vị thầy thuốc thôn bên, đó có thể là thời cơ cô bỏ trốn, trong phim cô dâu sẽ bỏ trốn trong lúc về nhà trai
     
    Yêu Từng Kiếp
    Chạy trốn đám cưới


    Đến ngày đám cưới, cô được mặc bộ đồ đỏ choét, mặt trang điểm, tóc búi cài trâm, đầu đội khăn che mặt, không ngờ xuyên không lại được cưới một ông già, tại cô nghĩ làm thầy thuốc thì sẽ già chát tại trong phim cổ trang là như vậy đó.

    Hoàng Mẫn trộm một chiếc dao nhỏ phòng thân

    Cô được ngồi trên ngựa dẫn qua phủ Lâm Minh, sau khi làm xong thủ tục cô được dẫn vào phòng ngồi đợi đêm tân hôn, nghĩ đến cảnh bản thân chưa có chồng mà còn mất lần đầu cho một ông già nữa, cô ghê tởm càng thêm động lực muốn bỏ trốn.

    Sau khi mọi người đi hết, cô bỏ khăn chùm đầu, thấy tủ quần áo phía xa, cô lấy một bộ quần áo rồi thay ra, cô len lẻn lúc không ai để ý bỏ trốn ra ngoài, mà trời tối quá, cô chỉ biết mò mẫm theo ánh trăng, chạy một mạch tại cô sợ bị bắt lại.

    Chị Tiên được cậu Minh nhờ mang đĩa xôi vào cho mợ Mẫn ăn đỡ đói, chị Tiên vào phòng không thấy người đâu, thấy mỗi bộ quần áo cô dâu trên đất, chị biết cô dâu đã bỏ trốn, nhưng chị không hoảng hốt gọi người bởi đó là điều chị đang mong muốn.

    Chị véo nắm xôi cho vào miệng, rồi lấy bộ quần áo cô dâu ướm vào người mình, ngắm nghía mình trong gương trông thật đẹp, đáng ra bộ này dành cho chị, cái người hôm nay làm cô dâu đáng ra cũng phải là chị.

    Chị ngồi tầm nửa canh giờ nữa rồi bẩm cậu Minh là cô dâu đã bỏ trốn, cậu Minh hoảng hốt trở lại phòng không thấy ai, vội vàng thông báo với gia nhân đi tìm, khách khứa được thằng Thông cho dừng tiệc rồi mọi người đồng loạt chạy đi tìm mợ Mẫn.

    Cả đêm hùng hục chả thấy mợ đâu, cậu Minh và gia nhân trong nhà bất lực, chúng nó ngán ngẩm mợ lớn, trông mợ không khác gì trông đứa trẻ 3 tuổi, chúng nó thì thương cậu cưới phải con vợ dở hơi, thôi mợ đi luôn cho đỡ khổ cậu.

    Còn Hoàng Mẫn hôm qua chưa gì bỏ bụng, chạy được một hồi thì không nổi, đường quá tối cô không thể biết hướng đi đúng, cô đành trốn ở đâu đó rồi sáng mai đi tiếp, cô đã trốn sau một cái nhà hoang cạnh chợ.

    Sáng sớm, cô lại bỏ trốn, đột nhiên cô nghe phía sau

    "Huynh có thấy cô nương nào mặc quần áo nam nhân, người nhỏ nhỏ, hơi có vấn đề đầu óc đi qua đâu không"

    Hoàng Mẫn ngoảnh lại nhìn, nghe vậy vội chạy nhanh, nhưng điều ấy đã lọt vào mắt Lâm Minh, cậu đuổi theo, cô nào có thể so với sức khỏe của cậu, cô thì đói làm gì còn sức chạy nhanh.

    Chả mấy chốc cậu đuổi kịp cô, cậu Minh túm được mợ, mợ rút con dao nhỏ tối qua ra đâm mạnh vào vai cậu, cậu trừng mắt nhìn mợ, mợ đã nghĩ rằng mình có thể thoát sau vết găm dao vào người cậu, nhưng con dao bé nhỏ ấy so với cơ thể cường tráng của cậu chả đáng là bao, tay cậu vẫn không nhúc nhíc.

    Hoàng Mẫn thấy máu chảy ra thì hoảng quá, Lâm Minh rút con dao ra rồi lôi mợ tới cái tiệm vải gần đó xin miếng vải dài để trói mợ trước rồi băng qua vết thương.

    Cảm giác tuyệt vọng lần nữa ập đến, nước mắt rơi lã chã, Hoàng Mẫn chắp tay xin tha, trong giây phút ấy cậu đã động lòng khi nhìn thấy khuôn mặt đáng thương ấy, cậu quấn tay mợ sau lưng, mặc kệ Mẫn khóc cạn nước mắt, cậu vác mợ về nhà.

    Gia nhân trong nhà chả hiểu Hoàng Mẫn nghĩ gì, bao nhiêu cô gái muốn cưới được cậu, mà mợ Mẫn cứ muốn trốn, kẻ điên mà vẫn có người lấy là may lắm rồi lại còn người xuất chúng như cậu thì phúc ngàn đời mới có, chúng nó xì xào to nhỏ

    "Mợ Mẫn mà nghĩ được thế thì mợ đâu có bị điên"

    "Công nhận mợ Mẫn xinh thật"

    "Mà vai cậu bị làm sao kia"

    Cậu nhờ chúng nó nấu cho cậu mâm cơm, cậu vác mợ về phòng, trói mợ trên cái ghế, mợ vẫn khóc tức tưởi

    "Tôi không phải người ở đây, cho tôi về nhà, anh bắt nhầm người rồi"

    Cậu kéo cái ghế đối diện mợ, lau nước mắt cho mợ

    "Cô nương được gửi gắm ở phủ này rồi, giờ không về được nữa đâu"

    "Đó không phải cha tôi, làm ơn anh có thể thả tôi ra không, tôi hứa khi nào tôi trở về nhà tôi đốt vàng mã cho anh, anh ở dưới suối vàng không lo thiếu thốn, tôi không thể lấy một ông già được, tôi còn chưa có chồng, lần đầu phải cho chồng tôi chứ"

    Cậu Minh tròn mắt không hiểu mợ Mẫn nói cái gì, cậu không chấp kẻ điên nên đứng dậy bỏ ra ngoài

    "Anh mà không thả tôi, tôi cắn lưỡi tự tử cho anh xem"

    Cậu Minh giật mình quay lại rồi nhét cái khăn vào miệng mợ.

    ...

    Canh giờ sau cậu bê mâm cơm vào, nhìn mợ nước mắt vẫn lã chã, cậu bỏ khăn ở miệng mợ, tay cậu gạt đi nước mắt trên má mợ

    "Ăn cơm"

    Cậu gắp miếng thịt bỏ lên thìa cơm rồi đưa lên miệng mợ, mợ ngậm chặt miệng, mắt nhìn thẳng mắt cậu

    "Tôi không ăn, để tôi chết đói còn hơn"

    Cậu gặp miếng thịt khác vẫn từ tốn đút cho mợ, mợ vẫn ko mở miệng, mặt quay đi hướng khác.

    Cậu bực mình không đút cho mợ nữa, ngồi ăn trước mặt mợ, mùi thơm của thức ăn khiến bụng mợ réo liên tục, từ hôm qua tới giờ, mợ chưa bỏ gì vô bụng rồi.

    Cậu bắt chúng nó nấu cho mợ nồi cháo trắng, cậu lại múc từng thìa đưa về phía mợ, nhưng mợ lì cái mặt, chết cũng không mở miệng.

    Cậu bóp hai má cậu rồi đổ từng thìa vào miệng mợ, mợ không chống cự được nuốt từng ngụm, mắt trừng nhìn cậu.

    "Tối mợ vẫn không ăn cơm thì lại cháo trắng"

    Cả buổi Mẫn khóc hết nước mắt, Mẫn nhớ nhà quá.

    Chả mấy chốc đã chập tối, cậu lại mang cơm vào cho mợ, mợ khóc lóc nhìn cậu

    "Anh có vợ chưa'"

    Cậu gật đầu

    "Vợ anh có xinh không"

    Cậu gật đầu

    "Tôi hỏi anh bây giờ vợ anh thuộc về vợ của một ông già, cậu thấy sao"

    "Chuyện đó không xảy ra"

    Đột nhiên gió ngoài cửa thổi tắt ánh nến, căn phòng tối om, cậu đứng dậy đi châm nến làm mợ sợ hốt hoảng, Hoàng Mẫn bị sợ bóng tối mà hiện giờ cô còn ở nơi lạ lẫm, Mẫn trao hết niềm tin vào chàng trai trước mặt, hi vọng người không làm hại cô

    "Đừng đi, xin đừng bỏ tôi ở lại đây"

    Cậu châm nến rồi quay lại chỗ ngồi cạnh mợ, xúc thìa cơm đưa trước mặt mợ, mợ vẫn không mở miệng

    "Mợ có ăn hay không hay để tôi đi tắt nến để lại mợ một mình ở đây"

    Mợ Mẫn sợ hãi, mợ mở miệng ăn cơm cậu đút, mợ ức không thể đứng dậy mà cãi nhau với hắn một trận

    "Trước kia khi 20 tuổi tôi còn chưa có mối tình nào, bây giờ 16 tuổi tôi lại có một người chồng cách cả mấy chục tuổi"

    "Bố mẹ chắc nhớ tôi lắm"

    "Nếu đây là kiếp sau của tôi thì tôi chưa được uống canh mạnh bà ư"

    "Mà vết thương của anh có đau lắm không"

    Lâm Minh nhìn xuống vết thương ở ngực vừa được băng bó rồi lại nhìn thẳng mắt Hoàng Mẫn dường như muốn nói rằng "con nào vừa đâm một phát thẳng tay mà giờ hỏi như mình chả có tí lỗi lầm nào".

    Ánh mắt hỏi tội khiến Hoàng Mẫn ngại ngùng phải đảo mắt đi hướng khác.

    Thằng Ngô chạy vào tròn mắt thấy cậu bón cơm cho mợ, mợ cứ nói này nói kia, cậu thì cứ ngồi yên súc từng thìa cơm

    "Bẩm cậu, ông Gốm sang trả tiền thóc ạ"

    "Bảo đợi cậu một lát rồi cậu ra"

    Mợ Mẫn lại ngồi nói tiếp

    "Lão thầy thuốc nhà anh đâu, ông í bao nhiêu tuổi rồi"

    "Sắp chết rồi"

    "Sắp chết rồi còn lấy vợ, bố dở hơi"

    Cậu trừng mắt nhìn mợ nhưng mợ chả để ý, cứ thao thao bất tuyệt

    "Sao anh ta lại nói 'bẩm cậu', anh là quản lí hả"

    "Từ nay mợ phải gọi tôi là cậu Minh, không gọi như thế tôi để mợ đói chết luôn"

    "Anh tưởng tôi sợ hả, tôi chết trước khi đến đây một lần rồi đấy"

    Cậu gọi con Mắm vào đưa mợ đi tắm, cậu còn dặn thêm hai thằng canh mợ, cậu quay sang dặn mợ

    "Mợ mà bỏ trốn lần nữa tôi đánh què chân mợ"

    Gia nhân trong nhà bàn tán, chúng nó ngạc nhiên lắm, đúng là cậu hiền với gia nhân trong nhà, kính trên nhường dưới nhưng chúng nó chưa thấy cậu lại ân cần với một người phụ nữ như thế.

    "Cậu chăm mợ như chăm con, cậu bón cho mợ từng thìa một, mợ tên Mẫn mà mợ ngẫn lắm, luyên thuyên với cậu mà chả hiểu mợ nói gì"
     
    Yêu Từng Kiếp
    Chấp nhận hiện thực


    Mợ Mẫn ngồi trong bồn tắm, con Mắm xoa lưng cho mợ

    "Mợ Mẫn sướng nhất đó nha, cậu nhà con bao nhiêu cô nương muốn làm mợ lớn phủ này mà mợ được cậu chọn đó"

    "Lấy một ông già thì sướng cái nỗi gì, chứ không phải ông ta muốn tiền cưới nên mới cưới ta hả"

    "Ông già nào vậy mợ, cậu Minh nhà con mới 25 xuân xanh"

    Hoàng Mẫn ngẩn người

    "Cậu Minh cưới mợ, không phải là ông thầy thuốc nào đó sắp chết à"

    "Cậu Minh con làm thầy thuốc là đúng nhưng cậu không sắp chết"

    ...

    Sau khi trở về phòng thấy cậu đang ngồi trên bàn làm việc, mợ chạy đến gần rồi quỳ sụp xuống, mợ biết lúc nãy có đôi lời không phải phép với thằng cha này nhưng nếu ngọt lời thì may ra vẫn có thể thoát, Hoàng Mẫn bày tỏ nỗi lòng

    "Xin anh, à không, bẩm cậu, xin cậu tha cho tui, tui biết lỗi rồi, do tôi dại dột không biết chuyện, tui không cố ý đâm cậu đâu, cậu thả tui đi được không, cậu vẫn được tiền cưới tôi mà không phải nuôi tui nữa, tui nói cậu nghe, thực sự tui không phải người ở đây, tui sống ở nơi cách cả nghìn năm cơ, tính ra cậu là tổ tiên của tui đó, tui nói cậu rùi, cậu thả tui ra, khi nào trở về tui sẽ đốt vàng mã cho cậu, cho tui xin tên cậu đi, nào tui đốt tui đọc đúng không sợ bị nhầm"

    Cậu Minh vác mợ lên giường rồi trói hai tay mợ ở thành giường, mợ Mẫn sợ chết khiếp

    "Aaaaaa, cậu tránh xa tui ra, đồ biến thái, tui chưa sẵn sàng"

    Cậu mắc màn cho mợ rồi nói

    "Tui không cho mợ đi đâu hết, mợ ngoan ngoãn ở lại đây, không tui đánh què chân mợ, lúc đó khỏi trốn"

    Mợ lại phải nghĩ cách xem, không biết chiêu giả ngoan còn có tác dụng không, nhưng mợ cứ ngoan trước rồi xem xét tình hình sau.

    Tối hôm đó Hoàng Mẫn mơ thấy gia đình, mọi người mở rộng vòng tay đợi Mẫn chạy lại

    "Mẫn chơi vui rồi về nhé, bố mẹ đợi Mẫn"

    Mẫn chạy mãi chạy mãi, bố mẹ và anh chị cứ mờ dần mờ dần rồi biến mất, Mẫn khóc lớn

    "Cho con về với, con ở đây khổ quá, cho con về đi, cho con về nhà với'

    Mẫn giật mình tỉnh giấc, Mẫn nhìn xung quanh một màn đêm tối đen, dòng nước mắt chảy dài hai bên má, cô nức nở mãi rồi khóc lớn, Lâm Minh đứng góc nhà nhìn thấy tất cả, lẫn trong tiếng khóc của mợ là tiếng khóc bất lực, dường như cậu có thể nhìn thấy nỗi khổ của mợ phải chịu chứ không hẳn là mợ bị điên.

    ....

    Giấc mơ ấy đã ảnh hưởng lớn tới cảm xúc của Ngọc Mẫn, dường như cô đã rơi vào trạng thái không cảm xúc.

    Mẫn chán nản cả ngày, cô không thèm nói chuyện với ai nữa, trong đầu cô chỉ toàn về hình ảnh gia đình, kí ức về cuộc sống nơi cô thuộc về, cô nhớ nụ cười của chính mình.

    Mẫn không nằm thì lại ngồi ở cửa sổ cả buổi nhìn xa xăm ngọn núi phía xa, cậu Minh vào phòng nhưng mợ còn không biết cậu vào khi nào, cậu mang cơm vào nhưng mợ chả có tâm trạng ăn, vài ngày liền mợ cứ như vậy, gương mặt xanh xao hẳn đi.

    Hôm đó mợ lại ngồi phía cửa sổ, ánh nắng chiều chiếu vào mặt, cậu Minh bước tới gần tay cậu đặt vào vai mợ.

    Đôi mắt long lanh lại rơi giọt nước mắt, mợ quay ra nhìn cậu Minh, ánh mắt ấy cậu có thể hiểu được nỗi khổ của mợ

    "Nếu mợ thực sự muốn rời đi, tôi để mợ đi"

    Cậu ngồi cạnh mợ, nhìn ngọn núi xa xăm

    "Nếu bây giờ mợ phải đi, mợ sẽ đi đâu?

    Trở về phủ ông Ca hay mợ sẽ đi nơi khác, sao mợ lại muốn rời đi như vậy, có điều gì khiến mợ bất an ư?"

    Cậu hỏi một câu khiến Hoàng Mẫn phải tự hỏi nếu rời khỏi đây thì mợ sẽ đi đâu về đâu, nếu dùng cái chết để trở về, liệu có thực sự trở về được không.

    Nếu bố mẹ cô vẫn đợi thì chắc chắn đến một thời điểm nào đó cô sẽ trở về thôi.

    "Khi nào mợ muốn đi, hãy bảo tôi"

    ....

    Hôm sau gia nhân trong nhà dậy còn trước cả gà gáy, còn mợ thì sao, mặt trời lên cao tới ngọn tre mợ mới ngái ngủ, con Mắm dẫn mợ đi rửa mặt.

    Tầm này cậu Minh cũng dạy học xong, cậu về phòng thấy Mắm đang hướng dẫn mợ búi tóc bằng trâm, gương mặt mợ khởi sắc

    "Thôi chả làm nữa, khó quá à"

    Cậu Minh lấy cài trâm từ tay mợ, tay cậu uyển chuyển túm tóc mợ, tay cậu chạm vào tai và gáy Hoàng Mẫn khiến mợ ngượng đỏ cả mặt.

    Cậu là con trai mà búi tóc cho mợ gọn ơ

    "Bẩm cậu, cơm trưa xong rồi ạ"

    Cậu lại quay sang hỏi Mẫn

    "Mợ có muốn xuống ăn cơm với mọi người không"

    Mẫn gật đầu.

    Cậu dắt tay mợ Mẫn xuống nhà dưới ăn cơm cùng mọi người, khoảnh khắc nhìn thấy chục mạng đang ngồi dưới mâm cơm, mọi người chăm chú nhìn mợ, Hoàng Mẫn ngượng đứng sau cậu, tay nắm vạt áo của cậu.

    Cậu để mợ ngồi cạnh

    "Con mời cậu, con mời mợ ăn cơm ạ"

    Mọi người nói xong hết rồi quay ra nhìn mợ

    "Mợ...mợ mời cậu ăn cơm, mợ mời mọi người ăn cơm"

    Thấy Ngọc Mẫn ngồi thẫn thờ, cậu gắp miếng thịt bỏ vào bát mợ, mợ Mẫn quay ra nhìn cậu, tự dưng mợ thấy cái người trước mặt này lại khiến mợ an tâm

    Mợ kéo tay cậu, cậu cúi người ghé tai gần miệng mợ

    "Gắp dùm tui miếng rau"

    Cậu gắp rau với thịt bỏ vào bát mợ.

    Một loạt hành động lọt vào mắt gia nhân, chúng nó cười khúc khích thì thầm

    "Có vẻ hôm qua cậu thu phục được mợ rồi, hôm qua thấy mợ vẫn bướng lắm, nay đã ngoan như cún rồi, chắc mợ không chịu nổi sức cậu đó"

    Vẫn có đôi câu lọt tai Hoàng Mẫn, mợ ngượng đỏ tía tai không dám ngẩng mặt.

    Miếng thịt cậu gắp có bì mà Mẫn không thích, mợ dùng đũa tách phần bì ra.

    Cậu Minh thấy thế gắp miếng khác, cắn phần bì và để phần nạc vào bát mợ

    Cậu mợ nhìn nhau mà gia nhân trong nhà mới là người rung động.
     
    Yêu Từng Kiếp
    Nhà có vợ điên


    Chiều nay cậu phải qua thôn bên khám bệnh, cậu để mợ ở nhà phân loại vải với con Sợi, cả chiều mợ ngồi buôn với chuyện với mấy đứa trong nhà, nghe mợ kể cho vui chứ mợ chập chúng nó biết mà

    "Trước mợ đi xe điện đi học ấy, không phải ngựa hay bò đâu, mợ còn có điện thoại chỉ cần bấm nút là nghe được giọng nói của người cách ta cả ngàn dặm đó"

    Chúng nó thì thầm vào tai nhau "Mợ như này thì có thần dược may ra chữa được"

    Tới chiều, cậu về tới cổng đã nghe giọng mợ tíu tít, tự dưng cậu thấy mợ đáng yêu quá, thấy cậu về, mợ chạy lại

    "Cậu hái cho tui mấy quả nhãn được không"

    Cậu cất đồ nghề rồi ra cổng với mợ, cậu buộc cành tre rùi vặt nhãn cho mợ, mắt mợ long lanh làm cậu không kìm được niềm vui trong lòng, cậu bóc nhãn cho mợ

    "Bẩm cậu, cô Tố Như muốn gặp cậu ạ"

    Cậu bẻ nốt cho mợ cành nhãn rồi nhờ thằng Ngô hái thêm mấy cành để tối mọi người cùng ăn.

    Tay mợ cầm cành nhãn ngồi ở sân hóng hớt với con Khoai, con Sắn xem cậu với cô nương kia nói gì

    "Cô Tố Như này biết cậu mới lấy vợ mà đã qua muốn hỏi ý làm vợ thứ rồi"

    "Mợ Mẫn ngồi đây, nói kì ghê"

    "Mợ mát mát thế làm sao mà hiểu được, cô Tố Như thấy mợ Mẫn như vậy nên không thèm để trong mắt luôn à"

    Tay cậu cầm con vịt với gói trà sen, bên cạnh là cô nương kia

    "Cô Tố Như cho nhà mình con vịt trời, tối nấu cả phần cô ấy nhé"

    Thấy mợ Mẫn đang hái nhãn với thằng Ngô, cậu lại mời cả cô Tố Như ra hái cùng

    "Chào mợ Mẫn, tôi là Tố Như, tương lai có làm chị em một nhà mong mợ giúp đỡ"

    Hoàng Mẫn khó chịu quay đi, ý của cô ta là gì, muốn làm vợ thứ cậu Minh hả?

    Bữa tối bày ra, cậu Minh ngồi giữa Hoàng Mẫn và Tố Như, mọi người trong nhà cũng có thể ngửi thấy mùi thuốc súng của hai cô nương.

    "Thông gắp dùm mợ miếng măng"

    Cậu Minh ghé vào tai mợ

    "Chồng mợ ngồi cạnh mà mợ nhờ ai thế"

    "Chồng tui đang lượn lờ với cơn gió khác rồi" Mợ Mẫn để lại cho cậu cái liếc mắt

    Tố Như xỉa xói Hoàng Mẫn

    "Hôm trước vẫn thấy mợ Mẫn bỏ trốn khỏi phủ, chỗ mợ đang ngồi có biết bao cô nương ước ao không, trong số ấy có cả tui nữa đó, nếu mợ muốn nhường chỗ thì mợ bảo tui nha"

    "Hôm trước cậu Minh muốn tìm vợ hai nên tui đi tìm hộ còn nay thì cậu hết rồi"

    Cô Tố Như đã mong cậu đưa cô về nhà để có thể bày tỏ cảm xúc trong lòng, nhưng cậu lấy cớ làm việc nên nhờ thằng Thông đưa cô về.

    Cậu về phòng đã thấy mợ tắm rửa rồi đi nằm rồi, cậu thấy mợ mệt nên cũng không phiền nữa.

    Mợ Mẫn lại mơ về gia đình, mợ giật mình canh năm rồi không ngủ được, mợ ra cửa ngồi rồi nhìn trên trời ngắm trăng nghĩ ngợi.

    Cậu Minh giật mình nghe tiếng bước chân, cậu thức dậy cùng mợ, sợ mợ lạnh, cậu lấy khăn trùm vào người mợ

    "Tui chả phải người thuộc về nơi này, tui đến từ nền văn minh tiên tiến hơn, tôi có lẽ chỉ là lạc vô đây thôi, một ngày nào đấy chả phải tui bỏ trốn mà là tui sẽ phải rời khỏi đây"

    "Mợ chả đi đâu hết"

    ...

    Sáng hôm sau mợ thức giấc thì cậu cũng đi dạy rồi, mợ lại lân la hóng hớt tới chỗ người làm trong nhà

    "Cậu Minh nhiều người thích hả"

    "Còn phải nói, người thích cậu xếp hàng từ cồng phủ thì chắc phải tới gốc đa cổng làng"

    "Sao nhiều người thích cậu vậy"

    Chúng nó từ tốn khoe về cậu đầy tự hào

    "Cậu đẹp cậu giỏi chứ sao, cậu dạy cho bao nhiêu người, văn có võ có, cậu trẻ mà được nhiều quan lớn trọng dụng lắm, cỡ cậu Minh chắc mình mợ không đủ đâu, thêm cỡ năm thê bảy thiếp mới thấy xứng"

    "Thời này là con trai được lấy nhiều vợ hả, thế con gái được lấy nhiều chồng không"

    Mợ hỏi câu mà chúng có xịt keo, thôi thì mợ có bình thường đâu mà chấp

    "Mợ có người lấy là may rồi đó mợ, sau mà không được cậu sủng thì cũng là lẽ đương nhiên thôi mợ ạ"

    Mợ nghe vậy cũng hiểu ý chúng nó là Mẫn bị hâm, nhưng giờ cãi lại thì có đứa nào tin đâu nên mợ cứ ngồi nghe cho vui vậy.

    Thấy chúng nó đan rổ bằng sợi mây, mợ xin chúng nó cho đan thử, cậu chả bắt mợ động tay vào việc gì trong nhà, cái gì mợ thích thì cả cậu và chúng nó đều chiều cho mợ vui.

    Ngồi đan tới tận trưa, chúng nó gọi mợ vào ăn cơm

    "Cậu Minh đâu rồi'

    "Nay cậu được Thứ Sử gọi lên trấn có việc nên trưa cậu không cơm nhà đâu mợ"

    Hoàng Mẫn hơi hụt hẫng một chút, mợ đang hí hửng khoe cậu nay mợ đan được cả cái rổ.

    Tới chiều mợ lại la cà ở sạp vải của con Sợi, nó cho mợ ngồi cắt chỉ, xong nó dạy mợ cắt vải, luồn chỉ, khâu vải.

    Nó phải đi giao vải cho tiểu thư nhà trưởng làng rồi mà cậu vẫn chưa về, mợ xin nó cho đi cùng, ở nhà mợ chán lắm.

    "Cậu về không thấy mợ, cậu lột đầu con ra"

    "Yên tâm, mợ đi cùng mày không rời nửa bước, mày buộc cái tà áo mày vào tay mợ đi"

    Cậu Minh về tới nhà không thấy mợ đâu, hỏi chúng nó thì chúng nó bảo mợ đang ngồi chơi ở sạp vải với con Sợi, cậu chạy sang gian chứa vải xem thì gặp cái Lụa bảo mợ đi giao hàng cho trưởng thôn với chị Sợi rồi, cậu lại chạy nhanh sang nhà ông ấy xem

    ...

    Mợ theo chân con Sợi sang nhà trưởng thôn thấy con dâu ông trưởng thôn bị thằng chồng say rượu lèm bèm bữa cơm vừa nấu

    "Mày là con vợ vô dụng chả được cái mẹ gì, nấu cơm nhão như này ai ăn, mày nấu cho tao rụng răng à mà cắt miếng thịt to như này.."

    Thằng chồng úp bát canh lên đầu chị vợ khiến Mẫn giật mình, thằng chồng thấy có người nhìn thì kéo cái rèm lại, ông trưởng thôn nói chuyện với mợ Mẫn và con Sợi một lúc rồi con dâu ông ấy được gọi ra để cất số vải đi.

    Khi chị ấy đưa tay ra nhận số vải, Mẫn có thể nhìn thấy được những vết bầm trên cánh tay, tóc chị vẫn còn lá rau từ bát canh lúc nãy

    ...

    Trên đường về, mợ Mẫn thắc mắc

    "Sao cô gái lúc nãy bị đánh như vậy lại không phản kháng"

    "Sức cô ấy không đủ, các cô gái ở đây sẽ được gả vào những nhà có tiền cưới cao, giờ cô ấy là người thuộc nhà ông trưởng thôn rồi, nếu bỏ đi sẽ bị người dân bàn tán, kì thị và không có nơi để về"

    "Ôi trời, như mua hàng vậy á, vậy giờ mợ thuộc người nhà ở phủ cậu Minh rồi à"

    "Vâng ạ, mà cậu chiều mợ thôi, chứ ngoài phủ có thằng nào không bắt vợ nai lưng ra làm, mấy cô gái không nghe lời hay phật ý chồng sẽ bị đánh hoặc trả về nhà mẹ đẻ, mà bị trả về thì nhà mẹ đẻ sẽ không nhận vì làm xấu mặt.

    Một chồng sẽ có thể có nhiều thê thiếp, những người vợ bị ghẻ lạnh có thể sẽ bị những người vợ khác khinh thường, để củng cố vị thế các thê thiếp sẽ cố gắng đẻ con trai"

    Mợ gật gù lắng nghe

    "Cậu vả một phát thôi là mợ lịm luôn đó, nên mợ đừng cãi cậu, cậu chiều mợ nhất rồi đó, giờ mà cậu trả về, ông Ca không nhận mợ làm con gái nữa đâu.

    Sau cậu có kết nạp thêm thê thiếp thì đó là sự được phép của cậu, mợ nên chấp nhận sống hòa thuận với các vợ thứ"

    Mợ nghe cũng ren rén,con Sợi tâm sự như mẹ dặn con gái, nó hơn mợ bốn tuổi, nó dặn mợ nhiều thứ sao cho phải phép với cậu.

    Nó không coi mợ như đứa bị hâm hấp, nó biết có những lúc mợ vẫn hiểu nó nói gì.

    Cậu Minh từ đâu lừ lừ xuất hiện, chân mày cậu sắp dán vào nhau rồi

    "Sợi, sao mày cho mợ ra ngoài, mợ lại đi lạc thì sao"

    Hoàng Mẫn xua tay

    "Ở nhà chán quá nên tui xin Sợi cho ra ngoài chơi"

    Mợ Mẫn đá cái tay Sợi ra dấu rời đi

    "Con xin lỗi cậu mợ, con xin phép về nhà chuẩn bị cơm chiều"

    Cậu Minh dùng dằng đi phía trước, mợ Mẫn chạy theo sau, mợ cứ lững thững theo sau cậu, cậu bực mình quay lại chất vấn

    "Mợ lại muốn bỏ trốn?"

    "Không, tại cậu chưa về nên tui theo Sợi đi giao vải'

    "Tui chả thiết mợ nữa, mợ thích đi đâu thì đi"

    Ngọc Mẫn nhớ lại những gì con Sợi nói sẽ bị trả lại nhà mẹ và không còn chỗ nào để đi, mợ sợ sốt vó.

    Mợ bấu vào mép áo cậu li nhí

    "Tui không có bỏ trốn, oan tui"

    Lòng cậu mềm nhũn, cậu hết giận mất tiêu

    "Về nhà nhanh không muộn cơm"
     
    Yêu Từng Kiếp
    Mợ không có chồng


    Cậu lấy cái nón ở tay mợ phe phẩy quạt cho mợ đỡ nóng, có hai vợ chồng mới cưới lững thững dưới cảnh chiều hoàng hôn thoang thoảng mùi rơm rạ mới phơi.

    Mợ cạnh cậu hí hửng khoe cậu hôm nay mợ đã làm được những gì, mợ cười tít mắt, cậu nhẹ nhàng xoa đầu mợ

    "Giỏi"

    ...

    Mấy nay thời tiết đỉnh điểm của mùa hè, ban ngày nóng ran, trời oi bức khiến mọi người mệt lả, thóc phơi chỉ nốt nay là cho vô kho được rồi, thế nào đến chiều, trời tự dưng tối sầm lại, mọi người trong nhà vội vàng thu thóc, Hoàng Mẫn cũng xỏ đôi dép rồi chạy ra thu thóc với mọi người

    "Mợ lấy giúp con cái mo hót ở góc sân"

    Mẫn cầm cái mo hót cho thằng Ngô đẩy thóc vào mà nó lỡ tay đẩy mạnh quá, mợ Mẫn giữ không chặt tay nên viền sắt mo hót cứa vào da mợ Mẫn, máu chảy ra, thằng Ngô hoảng hồn

    "Mợ ơi, mợ có sao không, con lỡ tay mợ ơi"

    Cậu Minh nghe thấy vậy, cậu chạy từ sân kia sang cầm tay mợ, trời bắt đầu mưa, cậu đuổi mợ vào trong

    "Đi vào trong kia ngồi, Mắm vào quấn băng cho mợ"

    Mọi người nhanh chóng hót nốt số thóc, trời mưa lớn, cả chục người nhưng không hót kịp, vẫn có số thóc bị ướt, có mỗi mợ Mẫn với con Mắm là khô người.

    Nhìn mọi người thở hổn hển, mợ Mẫn cảm thấy mình thật vô dụng.

    Thấy cậu Minh về phòng thay đồ, mợ Mẫn hỏi con Mắm chuẩn bị nước tắm như thế nào, mợ về phòng tắm chuẩn bị nước cho cậu "mợ nhớ là 2 lạnh 1 nóng nhé".

    Hoàng Mẫn người bé như cái kẹo bê từng thùng nước, đột nhiên cậu Minh kéo rèm, ôi trời cậu mặc mỗi cái quần còn phần trên để trần, cái mặt mợ nhìn chăm chăm vào cái người cậu, cái bờ vai này với cái cơ bụng này mà vắt mợ một cái là mợ khô người luôn đó.

    Thấy mợ bê từng thùng nước nặng nhọc, vết thương ở tay lúc chiều còn rỉ máu, cậu cáu quát

    "Đi ra ngoài"

    Cậu quát làm mợ tổn thương vô cùng, mợ còn đang hào hứng xem cậu khen, cậu tự hào vì chuẩn bị nước tắm cho cậu chứ, mợ đi ra ngoài tính xuống gian bếp tán gẫu với mọi người mà mới đi tới cửa bếp đã nghe tiếng mọi người nói chuyện với nhau, tiếng chị Tiên vọng ra

    "Trông mợ Mẫn ngứa mắt chết đi được, đàn bà gì mà yếu đuối, tay sứt có tí mà tưởng gãy tay luôn rồi.

    Mày thấy từ lúc mợ về phủ ở mợ có làm được cái gì không, đến cả mấy việc vặt trong nhà mợ còn chả động tí nào, vợ nhà người ta không làm cái này thì giúp chồng được cái kia, mợ nhà mình không ngủ đến trưa thì cũng đi chơi"

    "Nhưng mợ bị điên mà, có làm cũng sẽ hỏng việc"

    "Tao thấy như giả vờ ấy, mợ lấy cái cớ để trốn việc ấy"

    Nước mắt Hoàng Mẫn trực rơi, mợ buồn, mợ tủi, tự dưng lạc về đây, mợ ở thế giới kia sướng như công chúa, chả phải làm gì, giờ sống ở đây lại phải làm việc nhà.

    Mợ nhớ nhà, mợ muốn về, chân mợ lại tự động bước ra cổng, mợ nhìn phong cảnh xung quanh, mới mưa xong, trời sáng làm tôn lên những gam màu đặc trưng nơi đây.

    Lúc này mợ thừa sức bỏ trốn, nhưng không hiểu sao mợ lại không nỡ, Hoãng Mẫn tự hỏi lòng mình điều gì đang giữ chân mợ ở lại hay chỉ đơn giản nếu mợ có bỏ trốn bây giờ thì mợ cũng chả thể quay về thế giới hiện đại hay thế giới này mà sẽ đầu thai sai làm một kiếp khác, kiếp làm bạn với Lu thì sao, ra tới đầu ngõ mợ gặp con Sợi

    "Mợ đi đâu thế"

    Hoàng Mẫn cúi người lau nước mắt

    "Mợ đi hóng gió tí thôi, vừa mưa xong trời mát"

    Sợi nhìn ra được hành động vừa rồi của mợ, mắt mợ còn đỏ, lông my còn ươn ướt, Sợi khoác tay mợ, kéo tay mợ về phủ

    "Tầm này còn gió với chả máy, đến giờ cơm rồi mợ"

    Về đến nhà mọi người cũng dọn cơm ra rồi, thấy mợ Mẫn với con Sợi khoác tay nhau đi từ cổng vào, chúng nó lại ghé tai nhau

    "Tao bảo có sai đâu, mợ lại lượn đâu về đấy"

    Cả Sợi và Mẫn đều nhìn thấy thế

    "Tao với mợ Mẫn vừa đi lấy mẫu vải về đó, cậu Minh không ủy quyền cho mợ đi cùng tao, sao mà tao lấy được mẫu, chúng mày bớt bớt, chuẩn bị ăn cơm đê"

    Thông gọi cậu Minh xuống ăn cơm nhưng nay mợ không chọn ngồi cùng cậu, mợ ngồi cạnh con Mắm, tự dưng cậu lại thấy hụt hẫng, ăn cơm mợ còn chả nói với cậu câu nào, thằng Khoai hỏi cậu

    "Mai cậu lại lên trấn à, cậu ở qua đêm à"

    "Mai cậu đi sớm, chắc qua đêm tới ngày kia mới về"

    Lúc này Hoàng Mẫn mới nhìn cậu rồi cũng nhanh chóng quay đi, hai người chạm mắt, cả hai dường như đều có nỗi thắc mắc cho đối phương nhưng chả muốn bày tỏ

    ....

    Oẳn tù tì

    "Mắm rửa bát nhá"

    "Uê, hôm nay là lần thứ 3 trong tuần này rồi đấy"

    "Ai thua thì rửa bát thôi"

    Mắm mếu máo, Hoàng Mẫn ghé tai nó

    "Mợ rửa cùng" nó cười tươi, mắt long lanh nhìn mợ nó

    "Mợ biết tết tóc không mợ, mợ tết tóc cho con với"

    Rửa bát xong, mợ Mẫn với Mắm ngồi ở xích đu, mợ tết tóc cho nó, nó nhỏ hơn mợ có một tuối thôi nhưng líu lo như mấy đứa con nít

    "Mợ Mẫn xinh khiếp ấy, kể mà mợ không hâm thì tốt nhỉ, mọi người sẽ không ghét mợ, xinh như mợ, người có phúc là cậu Minh mới phải"

    Cậu Minh ở đâu lù lù trước mặt, cậu ra hiệu cho Mắm rời đi

    "Không tết nữa mợ ạ, giờ con đi ngủ, tết tóc không ngủ được đâu"

    Con Mắm rời đi, cậu Minh ngồi xuống cạnh Mẫn, cậu cầm tay mợ thay băng, mợ cảm động ghê lứm nhưng lúc nãy bị cậu mắng vẫn còn tức ghê lắm, mà nghĩ lại lời gia nhân trong nhà mợ bị kêu là vô dụng, vết thương bé xíu cũng đến tay mợ

    "Thôi cậu đi nghỉ sớm đi, mai còn lên trấn, chút tui nhờ Mắm thay cho, vết thương nhỏ thôi"

    "Tui là chồng mợ hay nó"

    Hoàng Mẫn nhìn cậu Minh rồi giật tay mình khỏi tay cậu

    "Tui chả có chồng nào hết"

    Cậu Minh ngạc nhiên

    "Mợ không có chồng, thế mợ ở phủ này làm gì"

    "Tui đi lạc"

    Mợ đứng dậy đi thẳng ra cổng, mợ được rước về đây, mợ chả xin xỏ để được ở đây, đuổi thì mợ đi

    "Mợ định đi đâu"

    "Ra khỏi phủ nay chứ đi đâu"

    Cậu nóng máu vác mợ lên vai đưa mợ đưa về phòng, Ngọc Mẫn hét lên

    "Tui chả phải vợ cậu, cậu thả tui ra cho tui về nhà"

    Gia nhân trong nhà bàn tán

    "Mợ lại lên cơn rồi đấy"

    "Phải thằng Bần nhà ông trưởng thôn chắc mợ bị vả lệch mặt rồi đấy, sao cậu chiều mợ thế nhỉ, mợ dùng bùa ở đâu mạnh thế nhỉ"

    Cậu vứt mợ lên giường, Hoàng Mẫn thấy cảnh này quen quen, như trong phim Mẫn sẽ bị...mà nay nhìn cái người cậu có khác gì con gấu không, Mẫn sợ chết khiếp

    "Cậu định làm gì đó, tránh xa tui ra"

    Cậu túm chân, túm tay Mẫn

    "aaaaaa, có ai không cứu tui với"

    Mấy đứa trong nhà nghĩ

    "Cậu mợ thích chơi trò đuổi bắt hay cảm giác mạnh à.

    Ngày mai cậu có ở nhà đâu, tối nay mợ Mẫn chết dưới tay cậu rồi"

    Cậu kẹp mợ vào người cậu rồi lấy miếng băng trong túi thay cho mợ, ở khoảng cách này, mợ nhìn cái mặt cậu thật gần, cái sống mũi thẳng tắp, lông my dài chớp chớp, cậu vừa thay băng vừa nói

    "Mợ dám bỏ trốn nữa, tui nhốt mợ xuống kho đêm nay luôn"

    Mợ lì ghê lắm nhưng nghĩ đến cái kho tối đen, mợ sợ, mợ khóc

    "Tui ghét cậu, sao nay cậu tức tui, tui chỉ muốn lấy nước cho cậu thôi, mắc gì cậu mắng tui, cậu không thích tui thì cậu đuổi tui đi"

    Lâm Minh giật mình nhìn mợ nức nở, cậu lấy tay lau nước mắt mợ, hóa ra mợ dỗi vì thế

    "Tay mợ đau, mợ xách chậu nước nặng, tui xót"

    Hai người nhìn nhau, ở khoảng cách này thật khiến người ta mụ mị, cậu Minh đặt nhẹ môi mình lên môi mợ, mợ bị điểu huyệt rồi, ai cứu mợ đi, cậu lợi hại quá, cậu dùng mỗi môi mà khiến mợ hồn bay phách lạc luôn rồi.

    Cậu thả mợ ra, mợ đỏ mặt lấy hai tay che mặt, cậu thả màn cho mợ rồi trở về phòng, để lại mợ ngẫn cả người.
     
    Yêu Từng Kiếp
    Mợ vô dụng lắm


    Hôm sau cậu đi việc sớm, tối cậu còn không về, không để mọi người bảo mợ vô dụng nữa, mợ theo chúng nó ra đồng, chúng nó đã cho mợ làm cái dễ nhất là gieo hạt mầm, mà trời nắng vỡ cái đầu, mợ làm được một luống là ngồi nghỉ, chúng nó cũng chỉ nhìn mợ cười khổ, mợ hâm hâm mà giúp tụi nó như vậy là đáng ca ngợi rồi.

    Đến chiều vì quá nắng nên mọi người cho mợ ở nhà nhặt sợi bông cùng con Sợi, mợ Mẫn hỏi nó nhiều lắm, hỏi quê quán của mọi người trong nhà?, sao lại gặp được cậu?, đến tuổi rồi mà sao trong phủ chưa có ai lập gia đình?

    Đột nhiên có hai cô nương bước vào

    "Sợi có mẫu vải mới nhất chưa"

    "Chỉ có màu này thôi à, sang tháng cậu Sành cưới vợ, mợ muốn màu đỏ cho nổi bật"

    "Đợt này chỉ có màu này thôi mợ ạ"

    "Chán quá nhỉ"

    Hoàng Mẫn chạy ra

    "Cô nương à, cô đừng vội từ chối, cô thử ướm cái màu hồng này xem có hợp với nước da trắng hồng của cô không, ở cả cái vùng này làm gì có được là da như cô, nên là cô lấy màu này không chỉ nổi bật sự xinh đẹp mà còn độc nhất vô nhị, bởi làm gì có ai xinh cỡ cô mà mua đâu."

    Cô nương e thẹn cười "Thật hả"

    Hoàng Mẫn gật đầu, cô nương ấy xưng danh

    "Ta là Lê Sứ, vợ của cậu Sành con trai ông Trần Gốm.

    Còn cô là ai, lần đầu thấy mặt"

    "Vợ Lâm Minh-Hoàng Mẫn"

    "Ồ hóa ra vợ cậu Minh là cô hả, là người bỏ trốn đêm tân hôn đó hả, trông cũng xinh gái đấy mà hâm hâm thì hơi tiếc đó"

    "Ta mới đến đây, chưa rõ đường xá nên có đi lạc"

    "Ta sẽ lấy tấm vải này, người không bình thường sẽ thật hơn bao giờ hết"

    Cô nương kia rời đi, Mẫn cười tươi khoe với con Sợi

    "Nay mợ bán dược vải đó, mợ hết vô dụng rồi nhé"

    "Mợ vừa bán cho con dâu của một trong những phủ giàu nhất ở đây đó mợ, chồng mợ Sứ là cậu Sành, mợ Sứ cũng là vợ cả nhà cậu Sành nên mợ kiêu với chảnh lắm, để rước được công tử ăn chơi khét tiếng, sang tháng cưới vợ thứ tư đó ạ"

    Hoàng Mẫn bất ngờ

    "Tận bốn vợ, mở tưởng hai vợ đã quá lắm rồi, bốn vợ thì chia thời gian kiểu gì ta"

    'Cậu Sành mới bốn thôi, nam nhân cả 7-8 vợ là bình thường, xuất chúng cỡ cậu nhà mình 5-6 vợ là ít đó"

    "Ôi trời, nhiều vợ thế đâu ra nhà mà chứa, nào bị cậu ghét là mợ xuống bếp ngủ à"

    "Trong lúc mợ đang là duy nhất, mợ phải tranh thủ lấy lòng cậu đi, nào đẻ cho cậu thằng cu thì càng tốt"

    "Mợ mới 20 thôi, nhầm 16 tuổi thì sao có bầu được"

    "Người ta 14-15 tuổi kẹp nách hai con rồi, mợ nhanh không bị thất sửng lúc đó có muốn đẻ cũng không được đâu"

    ...

    Mãi đến chiều về nhà, thấy chúng nó cứ hớt hải chạy ra chạy vào, mợ Mẫn hỏi chúng nó

    "Sao thế, đứng trước cửa phòng cậu Minh làm gì thế"

    "Cậu Minh bị cảm lạnh, hôm qua ngấm nước mưa, nay đi dưới trời oi nắng nên cậu ốm"

    Hoàng mẫn nghe vậy sốt sáng lo sợ

    "Sao không gọi mợ về"

    Chúng nó bĩu môi thì thầm

    "Làm như gọi mợ thì cậu khỏi bệnh ấy, đúng là người điên họ hay làm màu thật"

    Mẫn nhìn thấy cậu Minh ngồi trên giường nôn thốc dữ dội, bên cạnh là chị Tiên đang vuốt lưng giúp cậu, Mẫn chạy tới ngồi xuống đối diện mặt cậu, đôi mắt long lanh nhìn cậu đầy lo lắng.

    Lâm Minh nôn xong nằm xuống đầy mệt mỏi, chị Tiên ra lệnh cho mợ dọn chậu nôn, rồi bắt mợ xuống bếp bê bát thuốc lên, mợ Mẫn nghe lời làm theo, bởi Mẫn nghĩ bản thân vô dụng, giúp được cái gì hay cái đấy, ngược lại, chị Tiên vô cùng thích cảm giác này, cảm giác được làm bà lớn thật là thích, chị nghĩ chức danh phu nhân Lâm Minh thật là hợp với mình.

    Lát sau, mợ bê bát thuốc lên cho cậu, chị Tiên lại đuổi mợ Mẫn ra khỏi phòng

    "Thôi mợ vụng lắm, lúng túng lại đổ bát thuốc, để chị giúp cậu vậy"

    Nghe vậy cậu Minh vẫy tay cho lùi hết đi, cậu muốn nghỉ ngơi một lát, cả mợ Mẫn và chị Tiên quay người rời đi, cậu lại cho mợ Mẫn ở lại.

    Hoàng Mẫn giật mình rồi từ tốn bước tới chỗ cậu nằm, mợ ngồi cạnh cậu không biết phải làm gì tiếp theo

    "Cậu mỏi lắm hả"

    "Cậu đau ở đâu"

    "Cậu muốn ăn gì không"

    Mắm bước từ cửa vào rồi nó gì đó với mợ, mợ Mẫn nghe xong thì có hơi ngại ngùng

    "Mợ không làm còn ai làm nữa"

    Theo lời Mắm, mợ bê bát thuốc tới giường cậu

    "Cậu ngồi dậy uống thuốc"

    Cậu vẫn nằm quay mặt vào trong không nói gì, mợ Mẫn chèo lên giường kéo người cậu ngồi dậy, người cậu to như con voi, mợ dùng hết sức mới lôi được cậu dậy, cậu theo quán tính gục đầu vào vai mợ, cái mùi hương của mợ nhè nhẹ thoang thoảng chóp mũi cậu, mợ dựa cậu vào tường

    "Ôi nặng như con voi vậy"

    Mợ than mà cái miệng cậu nhoẻn miệng cười, mợ Mẫn nịnh cậu

    "Dạ bẩm cậu, đề nghị cậu há miệng cho con, cậu phải uống hết bát thuốc này ạ"

    Mợ múc thìa thuốc lên đưa lên miệng cậu, cậu không mở miệng mà cứ nhìn mợ cười cười, làm mợ cáu

    "Anh có mở miệng không, lớn đầu mà tưởng trẻ lên ba, nào há miệng tui thương tui thương"

    Câu trước mợ quát, câu sau mợ lại nịnh yêu như chăm mấy em bé, mợ làm cậu bật cười

    "Nóng"

    Cậu nói mợ mới thấy mình sai, vội phồng miệng thổi thổi

    "Sorry lần đầu tui đi chăm người ốm"

    "Cậu thích ăn gì để tui nhờ mọi người nấu"

    "Sao cậu bảo mai cậu mới về, sao về sớm vậy, ốm như này cậu đi đường xa nắng nóng sao mà chịu nổi, thân làm thầy thuốc lại ngốc về mấy cái chuyện này"

    "Cậu lên trấn có gì vui không, trên đó chắc có nhiều cô nương lắm nhỉ, có cô nào vừa mắt cậu không, kể nghe xem nào"

    Cậu cốc đầu mợ, mợ nói chuyện vẫn có phần của thế giới hiện đại nên cô dì đừng khắt khe lời của Mẫn quá nha!

    "Nào tui mang về thật, lúc đó mợ đừng có khóc nhé"

    "Cậu nghĩ tui là ai, tui mà rơi lệ vì đàn ông á, cậu mơ ít thui"

    Lại một cái cốc đầu, cũng hết bát thuốc, mợ sờ chán cậu vẫn thấy khá nóng, mợ nhìn cậu, tay chân nóng ngóng

    "Hay cậu tự cởi đi, tui đánh cảm cho cậu"

    Cái mặt cậu nhìn mợ đểu thôi rồi

    "Tay tui đau, đành nhờ mợ"

    Mợ Mẫn chả chấp cậu, mợ kéo áo cậu ra, chỉ là mắt mợ không kìm được mà vẫn liếc qua thân thể của cậu, mợ lại đặt cậu nằm xuống, mợ vừa đánh cảm vừa luyên thuyên

    "Cậu nghe tui kể chuyện nè, có cô nương nọ rất xinh, cô bị gả vào cho người chồng bị liệt, ngày nào cô ấy cũng phải chăm người chồng của mình, cậu thấy có thấy số phận của cô ấy đáng thương không"

    Cậu Minh gật đầu, mợ được đà diễn tiếp

    "Tui cũng thấy thương cô ấy, nay cô ấy phải đánh cảm cho chồng cô ấy nè"

    "Hoàng Ngọc Mẫn"

    Hoàng Mẫn cười khoái chí đùa thêm

    "Cậu thấy cô ấy nên bỏ chồng đi lấy chồng mới không"

    "Tui thấy nên mợ ạ, tui thấy cô nương ấy ăn nói kiểu đó thì lấy chồng khác để chồng mới vả cho bay hàm răng"

    Hoàng Mẫn cười tươi lắm, mợ cảm thấy cậu và mợ rất hợp tần số, nên mợ cứ luyên thuyên với cậu như vậy thôi.

    Mợ thấy cuộc sống hiện tại không tồi tệ như mợ vẫn nghĩ, mợ lật người cậu lại đánh cảm phía sau lưng, bờ vai vững chắc khiến mợ như được che chở vậy đó, mợ suy nghĩ tự dưng mợ có một người chồng đẹp trai như vậy, thôi thì mợ cứ tận hưởng tới khi bừng tỉnh.

    Cậu Minh ngủ đến tối, cơ thể đã khỏe hơn, mợ Mẫn mang cháo vào cho cậu

    "Cậu khỏe hơn chưa, tui để cháo đây, cậu ăn đi cho nóng nhé"

    "Người vợ thật thiếu trách nhiệm, chồng bị liệt mà mợ lại để cháo đó, người chồng sẽ biết làm sao"

    Mợ Mẫn bó tay, cậu ăn miếng trả miếng đây mà

    "Cô nương đi lấy chồng hai rồi, cậu chịu khó nhé"

    Cậu Minh cau lông mày lại, kéo mợ dồn vào góc tường

    "Ai cho phép lấy chồng hai thế, tui còn ở đây, mợ đừng hòng tơ tưởng tới ai khác

    Thấy cậu hơi căng căng mợ dùng chiêu ngước đôi mắt tròn to nhìn cậu đầy long lanh

    "Cậu mắng tui, tui đùa xíu xiu thôi mà"

    Cậu vẫn cốc đầu mợ một cái.

    Lần này mợ rút kinh nhiệm, thổi trước khi đút cho cậu

    "Nay tui bán vải cho mợ Sứ đó, cậu biết mợ ấy không, chồng mợ ấy sắp cưới vợ thứ tư, thế cậu định cưới mấy vợ"

    "Xem thái độ của mợ như nào đã"
     
    Yêu Từng Kiếp
    Chữa bệnh nói nhiều


    Cuộc sống cứ trôi nhẹ nhàng, Hoàng Mẫn dần thích nghi cuộc sống, sáng mợ không còn ngủ dậy muộn nữa, dù mợ là mợ lớn nhưng mợ không muốn mất lòng người làm trong nhà nên sáng sớm mợ dậy pha trà, quét sân cùng chúng nó, mợ cũng không ngại bẩn, ngại khó dù mợ yếu như cá mắm, dần chúng nó không ghét mợ nữa, quý mợ hơn, có gì cũng kể mợ nghe, kéo mợ ra hóng hớt cùng.

    Nay buổi chiều cậu Minh không dạy võ cho thanh thiếu niên, cậu rủ mợ ra tiệm thuốc với cậu.

    Chả mấy khi được cậu rủ, mợ Mẫn hào hứng ghê lắm.

    Chỉ là cậu thấy nhớ mợ nên rủ mợ theo cùng thôi, mợ nhìn cậu nhặt thuốc đầy ngưỡng mộ, thấy cậu nghiền nhỏ, ray lọc rồi đun lên, mùi thơm thoang thoảng, mợ tò mò hỏi hết cái này đến cái kia, cậu Minh cho mợ làm cùng luôn, mợ giã nhuyễn bột giúp cậu.

    "Đây là lá thuốc gì? nó chữa cái gì?

    Mùi cái này thơm ghê"

    Sau đó cậu lại kéo mợ đi giao thuốc

    "Ai đặt thuốc này vậy"

    "ông Gốm"

    "Ông ấy bị sao vậy thuốc này chữa bệnh gì"

    Cậu Minh quay ra nhìn mợ Mẫn

    "Chữ bệnh nói nhiều"

    Mợ co chân mày lại

    "Ông ấy bị nói nhiều thì ít nói đi là được mà, mắc gì phải mua thuốc, thế thuốc này chữa nói nhiều như nào"

    Cậu Minh quay sang hôn nhẹ môi mợ Mẫn khiến mợ giật mình, cậu thì cứ rảo bước phía trước để mợ hóa tượng phía sau

    "Cách chữa bệnh nói nhiều đây"

    Đầu óc mợ biêng biêng rồi, hồn mợ ở tầng thứ mấy rồi ấy, đúng là mợ không nói gì được nữa luôn, cậu "giỏi" quá thể.

    Cậu mang thuốc bổ qua cho gia đình ông Gốm, mấy nay mợ Sứ thấy mệt mệt trong người, miệng cứ buồn nôn, mợ Sứ hi vọng có sinh linh nào đó trong người mình, mợ ấy nhờ cậu Minh bắt mạch hộ nhưng cậu Minh nói mợ không có mang bầu, chỉ là cơ thể suy nhược, ăn uống ngủ nghỉ không đều đặn, thiếu chất và suy nghĩ quá nhiều khiến cơ thể kiệt sức.

    Mợ Sứ thở dài buồn bã, cậu Minh kê thêm cho mợ ấy thuốc bổ.

    Mợ Sứ trong khoảnh khắc cậu Minh cầm nón che nắng cho Hoàng Mẫn, mợ đã ghen tị với mợ Mẫn.

    Chồng mợ chả bao giờ nhẹ nhàng như vậy, mợ biết nhà cậu giàu, cậu Sành cho mợ địa vị, danh phận, tiền tài, mợ cũng chả khổ như những cô nương khác, nhưng mợ lại thấy thiếu tình yêu từ cậu.

    Mợ có chồng nhưng mợ lại phải chia sẻ cho cả người khác, rất lâu rồi mợ chồng cậu dành thời gian cho nhau, mợ cũng có chút hi vọng rằng mợ mang thai sẽ khiến mợ được yêu hơn nhưng mợ khó có em bé.

    Rất nhiều lời ra lời vào về mợ "cây độc không trái, gái độc không con", mợ buồn tủi, đến cả thời gian cậu dành cho mợ còn chả có thì lấy đâu ra con mà chửa.

    Cậu mợ Minh Mẫn về đến cổng nhà thấy cậu Ưu đang dúi vào tay chị Tiên cây trâm cài tóc, nhìn thấy cậu và mợ, chị Tiên xua tay đuổi anh Ưu đi về

    "Cậu có muốn vào nhà chơi không"

    Cậu Minh ngỏ lời mời cậu ở lại chơi nhưng cậu Ưu từ chối rồi quay ra dặn chị Tiên nốt

    "Tiên suy nghĩ lời tôi nói nhé"

    Thấy anh chị đang nặn bột thành những viên nhỏ để nấu chè, mợ Mẫn nhìn thấy vậy thì thích lắm, mợ xán lại xin phép được nặn những viên đủ màu sắc, mợ thấy nó giống chân trâu trong trà sữa lắm, tự dưng thấy thèm trà sữa kinh khủng.

    Đầu Mẫn nhớ đến sáng nay mợ có pha trà cho cậu, túi trà đen mùi thơm lắm, giờ mà có sữa là mợ có trà sữa ngay, Mẫn hỏi anh chị nhà còn sữa không, nhưng anh chị nấu hết rồi, giờ chỉ có sang ông Sữa mua thôi nhưng tầm này chập tối rồi, sang đó muộn, sữa chỉ mua được lúc sáng.

    Mợ Mẫn cầu cứu cậu Minh

    "Cậu qua ông Sữa mua giúp tui lít sữa dược không, đi cùng tui đi, chút tui cho cậu thử cái này ngon lắm"

    Thấy mặt mợ hào hứng, cậu lại đưa cậu sang đó mua một lít sữa vừa vắt khỏi tí bò, mợ xin thêm cậu chút trà, thành quả là trà sữa với chân trâu luôn, mợ hào hứng khoe với mọi người.

    Không ngoài dự đoán, ai cũng bùng nổ hương vị, mợ sold out toàn bộ trà sữa mợ nấu.

    Mợ Mẫn cười tít mắt, mợ cảm giác như vừa làm dược cái gì đó thật lớn lao vậy đó.

    Sau khi ăn cơm, cậu nhờ chị Tiên thay ấm trà, trong lúc chị ấy thay, cậu hỏi chị

    "Muội thấy cậu Ưu ra sao, chiều nay cậu ấy muốn hỏi cưới muội hả"

    Chị Tiên đang rốt trà mà sững người lại, chị giật mình khi cậu chẳng ở đó nghe câu chuyện nhưng có thể hiểu được câu chuyện diễn ra như thế nào, cậu nói tiếp

    "Ta thấy cậu ấy rất được, hiền lành chất phác, chăm chỉ hiếu thuận, muội về nhà cậu ấy không lo thiệt, cái này ta tôn trọng ý kiến của muội, muội ưng cậu ấy thì ta sẽ tác hợp"

    "Cái này tui muốn hỏi cậu, tui không biết cậu có nhận ra không nhưng nhân đây tui muốn nói chuyện này rất lâu rồi, tui vẫn đang đợi cậu, tui vẫn đợi cậu cho một danh phận, khi cậu nạp thêm thê thiếp tui có thể chứ"

    "Ta xin lỗi muội, tình cảm của ta cho muội chỉ là tình cảm huynh muội, ta không có nạp thêm thê thiếp, xin lỗi muội"

    Chị Tiên nhìn bóng lưng cậu từ phía xa lòng đầy chua xót

    "Được ta chấp nhận lời cầu hôn của cậu Ưu, nếu cậu ấy qua hỏi cưới mong cậu chúc phúc cho tui"

    Nước mặt chị Tiên lăn dài trên má, cả đêm đó chị nức nở tới nỗi đôi mắt sưng húp không thể mở.

    Mấy ngày sau, cậu Ưu lấp ló ở cửa phủ, trên tay cầm mấy cành hoa huệ trắng thơm ngát-loài hoa chị Tiên thích.

    Chị Tiên đứng đó khiến cậu Ưu lắp bắp

    "Đây là lần cuối tui đến đây, Tiên...Tiên có đồng ý cho tui cơ hội được đưa Tiên về làm..làm vợ tui không, tui hứa không làm Tiên khổ, tui không giàu có nhưng đủ để nuôi Tiên"

    Chị Tiên gật đầu

    "Tiên đồng ý thật hả, Tiên đồng ý làm vợ tui hả"

    Mọi người hóng hớt vỗ tay hú hét, đẩy cậu Ưu chị Tiên vô trong phủ.

    Cậu Ưu chị Tiên ngồi đối diện cậu Minh, cậu Ưu run lên như con rể nói chuyện với bố vợ

    "Thưa cậu Minh, nay...nay tui qua đây muốn xin...xin phép cậu và ngỏ ý muốn...muốn cưới Tiên.

    Tui...tui biết tui không được khá giả như các nam nhân khác nhưng tui yêu Tiên, tui nhất định không để Tiên chịu khổ"

    Cậu Minh cười cười thưởng trà

    "Bao giờ cậu định qua mang lễ qua hỏi cưới Tiên"

    Mắt cậu Ưu sáng rực lên

    "Cậu đồng ý đó nhe, sang đầu tháng sau tui sẽ qua rước Tiên"
     
    Yêu Từng Kiếp
    Đi dự đám cưới


    Tháng này là một tháng bận rộn, phủ chuẩn bị có hỷ, mọi người cũng cẩn trọng hơn, dọn dẹp chuẩn bị.

    Cũng sắp tới đám cưới cậu Sành, có thể nói bên nhà ông Gốm là đối tác thân quên với cậu Minh, vì vậy bên đó có cỗ thì bên này cũng qua hỗ trợ.

    Tới ngày cưới cậu Sành, ông Gốm tổ chức ba ngày ba đêm, cậu Minh mợ Mẫn được mời qua từ sớm, mà mợ không quen ai nên xuống bếp cùng người làm trong phủ cậu Minh.

    Thấy mợ Mẫn đứng rán nem, trong lúc đợi nem chín, mợ đứng dưới gốc xoài đỡ nắng, cậu cầm theo cốc nước với cái nón ra chỗ mợ đứng, tay cậu cầm nón phấy phảy cho mợ đỡ nóng.

    Mợ Mẫn thổi phù phù miếng nem vừa rán, mợ cắn thử một miếng rồi đút cho cậu nữa, cậu đưa mợ cốc nước mát.

    Một loạt hành động tràn ngập cơm chó của cậu mợ đập vào mắt mọi người, Mợ Sứ đứng xa xa vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ, mợ có địa vị, như hôm nay mợ xinh đẹp, mợ được mọi người khen ngợi, mợ đứng chỉ đạo mọi người nhưng mợ chả thấy vui, mợ ghen tị với Mẫn được chồng yêu, Mẫn hơi chập chiêng mà mợ còn chả được bằng Mẫn, nhìn lại thằng chồng say vắt lưỡi trong buồng, mợ Sứ lắc đầu thở dài.

    Mợ Mẫn vừa rán nem vừa được chồng quạt cho bên cạnh, cô Mùa nhìn thấy vậy

    "Tiên sư, hai cái đứa kia, chốn đông người mà chúng mày trông có chối không chứ"

    Con Mắm thấy vậy nói

    "Ô hay cô Mùa hay thật, cậu mợ nhà con là vợ chồng son làm vậy thì có sao ạ, hay cô ghen tị với cậu mợ nhà con, để con gọi chú Xuân ra cho cô.

    Chú Xuân ơiiiiiii, cô Mùa đang bị nóng ạ, chú ra quạt mát cho cô đi ạ"

    Cô Mùa ngại đỏ mặt

    "Ai bảo mày thế, mày không thấy mọi người chối mắt hả, có phải độc tao đâu"

    Chú Xuân uống vài chén rượu rồi nên người cũng hơi có men say, chú không ngại mà cũng ra chỗ cô Mùa cầm nón quạt cho cô, cô Mùa ngượng đỏ tía tai, đuổi chú về chỗ cũ, nhưng chú còn cười cười ngồi lì ở đó.

    Mọi người cười nghiêng ngả

    "Nhất cô Mùa nha"

    Cưới con trai ông Gốm, khách tới đông chật kín sân, cậu Minh có vợ rồi nhưng gái trẻ, gái già, gái chưa chồng hay gái có chồng đều phải lấy cớ bắt chuyện với cậu đôi câu.

    "Cậu Minh à, dàn hậu cung của cậu mở cửa chưa để tui biết đường ứng tuyển"

    "Tui đợi cậu tới tháng sau thui nhé, cậu mà không sang là tui đi lấy chồng đó, lúc đó có sang thì Thị Hồng cũng không làm thê làm thiếp của cậu được nữa đâu"

    "Lấy một người vợ hâm chắc thiệt cho cậu lắm, để tui giúp cậu giải quyết tâm tình nha"

    "Cậu thích ăn nem hả, cậu lấy tui về ngày nào tui cũng làm nem cho cậu, nem tui làm ngon gấp mấy lần vợ cậu làm"

    Vợ cậu vừa ăn xoài xanh chấm muối với mấy đứa vừa xem cậu bị các cô nương mồi chài như thế nào.

    Thấy cậu Minh bị vây quanh tới nỗi các vị công tử đang ngồi tám chuyện với cậu cũng phải bỏ đi không làm phiền.

    Mợ Mẫn nhẹ nhàng tiến tới đặt tay lên vai chồng mình

    "Này là cô Tố Như đúng không, dàn hậu cung của cậu thì vẫn mở đó nhưng cậu chỉ tuyển nam nhân thôi"

    "Cô nương này là Thị Hồng đúng chứ, tui là tui khuyên cô nên đồng ý bên kia đi, cô đợi cậu Minh nhà tôi thì khéo bên kia lại hủy cưới đó"

    "Còn hai vị cô nương này tên là gì nhỉ"

    "Ta tên Huyền Diệu, ta Kim Yên"

    "Tui là tui thấy cô nói đúng lắm, cậu Minh thật là bị thiệt khi có một người vợ hâm, tui thấy cậu phải mười cô vợ hâm mới đủ, cô có bị hâm không, đầu phải mát mát hoặc chập chập một tí thì mới đủ điều kiện"

    "Tui thấy là cậu Minh chưa được thử nem cô Kim Yên làm, nhưng để so với nem vợ cậu Minh làm thì sợ không được, nem của cô có "to" có "đầy đặn" có "đẹp" như của vợ cậu không"

    Kim Yên liếc mắt qua "mặt hàng" của Hoàng Mẫn rồi lại liếc qua của mình, không chỉ Kim Yên mà các cô nương kia cảm thấy bị thua đành ngúng nguẩy bỏ đi, cái mặt đanh đá của mợ Mẫn khiến Lâm Minh cười tủm tỉm từ nãy đến giờ, cậu thấy rất tự hào, cậu được vợ che chở vậy đó.

    Cậu ghé vào tai mợ nói nhỏ

    "Nem của mợ có "to", có "đầy đặn", có "đẹp" thật không"

    "Nãy cậu ăn mà chưa cảm nhận được vị hả, ăn nữa không tui lấy thêm cho"

    Cậu đần cái mặt ra, đứa nào bảo mợ bị điên bước ra đây coi, mợ là cáo chứ ai lừa được mợ mà kêu mợ đần, cái mặt khoái chí của mợ trông ghét ghê.

    Mãi đến chập tối rồi, người làm trong nhà đã về hết, nhưng mợ Mẫn phải đợi cậu Minh đang tiếp rượu với khách, mà ngồi đây một mình Mẫn thấy chán quá thể, cả ngày này ở bên này mợ thấy mệt quá.

    Mợ nói nhỏ với cậu xin về trước, cậu đang ngồi nói chuyện thấy Mẫn nói vậy cũng xin phép.

    Trước hành động của cậu, các thanh niên trong làng bất ngờ

    "Cậu Minh sợ vợ ư, cậu giàu thế mà cứ khép nép với vợ vậy người đời nó cười cho"

    "Đội vợ thì mới giàu được"

    "Chí phải, cậu rước con hâm này được tiền cơ mà"

    Nghe vậy cậu Minh khó chịu vì nói mợ Mẫn như vậy, cậu định nói gì đó mà mợ Mẫn giữ tay cậu lại

    "Chắc hẳn là mọi người thấy tình cảm của cậu Minh dành cho tui rõ lắm hả, có gì lần sau mọi người cười nhiều lên nha, mọi người còn cười thì lúc đó cậu Minh còn mê tui"

    Tay cậu Minh lấy chiếc bánh nếp hoa đào đút vô túi, trên đường về, cậu nhét chiếc bánh vào tay mợ, cái bánh này chỉ mâm trên mới có.

    "Sao nay mợ giỏi thế"

    "Tui chưa từng ngu"

    Cậu cười cười búng chán mợ.

    Về tới nhà, mợ chuẩn bị nước cho cậu đi tắm.

    Cậu tắm xong thấy mợ đang mắc màn giúp cậu, cậu đợi mợ mắc màn xong rồi kéo mợ ngồi cạnh, cậu ôm eo mợ dụi mặt vào cổ mợ, Mẫn nhột đẩy cậu ra

    "Tui chưa tắm, người ngợm lắm mồ hôi, cậu tắm rồi thì đi nghỉ đi, cạnh tui lại bị bẩn"

    "Mợ thơm"

    Hơi rượu phả vào cổ mợ

    "Cảm ơn mợ"

    "Sao lại cảm ơn"

    "Vì chịu làm vợ tui"

    "Không phải vì tiền của cha tui à"

    "Ừ"

    Thế rồi cậu ngủ gục trên vai mợ, còn về tiền cưới cậu cũng đã mang trả cho ông Ca nhưng ông bảo giờ mọi người đều ngầm hiểu rằng cậu Minh lấy Hoàng Mẫn vì tiền rồi, nếu là lời đồn thì đồn cho có miếng.

    Ông Ca coi tiền đó để đổi lại rể xịn cũng vẫn lời.
     
    Yêu Từng Kiếp
    Động vào người không thể động


    Cậu lên kinh thành có chuyện, cả phủ giờ mợ quản lí, mợ Mẫn chả hiểu mô tê gì nhưng chúng nó làm gì cũng phải xin phép qua mợ, nên mợ phải nhờ thằng Ngô phân tích dùm mợ vấn đề.

    Nay Sợi và Lụa mượn mợ buổi sang để mợ đi xem lượt vải mới dưới huyện, mấy ngày cuối năm mọi người bắt đầu chuẩn bị cho năm mới, người người sẽ đi may áo mới.

    Đập vào mắt Hoàng Mẫn là tấm vải gấm màu hồng phấn, mợ tiến tới sờ vào tấm vải mềm mịn, đột nhiên có một cô nương khác đẩy mợ một cái thật mạnh khiến Hoàng Mẫn suýt ngã, Mẫn khó chịu quay ra thấy hai cô nương một người ăn mặc giản dị còn người kia diêm dúa có vẻ là một tiểu thư nhà nào đó đi cùng người hầu.

    Hai người họ ngắm nghía tấm vải mà mẫn vừa cầm.

    Nhưng Mẫn chả nể nang

    "Nè cô vừa đẩy tui đó"

    Cả hai người họ quay ra nhìn Mẫn với ánh mắt kì thị, nghe tiếng vậy, Lụa và Sợi chạy ra xem

    "Hai người không biết trước sau hả, miếng vải này tôi cầm vào trước, lại còn đẩy người khác, bộ không có văn hóa hả"

    Hai người họ cau mày, cô nương kia tháo rèm mặt xuống, cô gái người hầu lên tiếng

    "Cô vừa nói gì, cô có biết đây là ai không"

    Hoàng Mẫn mở to cái mắt ra rồi bình thản "Không"

    Hai cô gái bất ngờ gọi ông chủ, ông chủ nhìn thấy cô gái kia liền rén lại, sởi lởi tiếp đón, cô gái người hầu nói tiếp

    "Ông nói tôi nghe đây là ai"

    "Vợ thứ ba Chánh Tổng ạ"

    Hoàng Mẫn vẫn không biết Chánh Tổng là gì, nhưng Sợi và Lụa đã tái mét mặt lại, chúng nó kéo mợ rời đi hẹn ngày khác xem vải sau.

    Đi được lúc mợ thấy đói, lại tấp vào quán chè, lúc này Hoàng Mẫn mới thắc mắc cô gái kia là ai

    "Chánh Tổng là người đứng đầu huyện đó mợ, cô nương vừa nãy là vợ ba Chánh Tổng đồng thời là con gái đầu của Thứ Sử Lương Châu, tụi con không nhớ tên nhưng nhắc đến vợ ba Chánh Tổng là tiếng tăm lừng lẫy, đợt đó Chánh Tổng để rước được mợ ấy tốn không biết bao nhiêu tiền của, đám cưới to hơn cả vợ cả và vợ hai của Chánh Tổng, sau đó thì không thấy ông ấy rước thêm vợ nào nữa."

    "Cao hơn cậu nhà mình nhiều không"

    Chúng nó tí sặc "Mợ ơi, chồng người ta dẹp gọn được cả cái phủ của cậu đó"

    Đang ăn chè ngon có tiếng gõ nhẹ vào bàn, cả ba ngước lên thì là cô nương vừa rồi, Lụa và Sợi vội đứng dậy nhường chỗ, chỉ có Mẫn vẫn đối mắt với cô nương kia

    "Mợ tui muốn ngồi chỗ này"

    Mẫn nhìn xung quanh vẫn còn chỗ trống

    "Xung quanh không có ai ngồi, tui chưa ăn xong"

    Lụa và Sợi bất lực, hai đứa nó ước có thể không nhận Mẫn là mợ, kẻ hầu của cô nương kia nói

    "Nhưng mợ tui muốn ngồi gần cửa sổ.

    Chủ quán đâu"

    Sợi ghé vào tai mợ nói rằng cậu Minh có thể bị ảnh hưởng, rồi kéo mợ đứng dậy.

    Mẫn nghe xong thì bất lực đứng dậy theo Sợi.

    Sợi và Lụa đứng ngoài cửa đợi mợ Mẫn thanh toán, sau khi thanh toán xong, đi qua chiếc bàn đó, Hoàng Mẫn đá thật mạnh vào chiếc ghế hai cô nương đang ngồi khiến hai người họ suýt ngã, họ quay ra khó chịu

    "Cô dám, ngươi tên là gì"

    Tiếng hét của mợ châu khiến mọi người trong quán quay ra nhìn, trong khi Hoàng Mẫn không quan tâm mà đi thẳng khiến họ nuốt không trôi cục tức.

    Trên đường về, Mẫn luyên thuyên

    "Chỗ mợ sống dù là vợ chủ tịch nước thì cũng phải xếp hàng nhé, không ngang ngược như cô nương vừa rồi đâu.

    Nếu sống ở đấy mợ chả làm quả phốt to đùng thì cả Chánh Tổng và vợ ba ông ấy khi ra ngoài phải che cái mo cau trên mặt"

    Hoàng Mẫn cứ bốc phét thế chứ nào dám phốt đâu trời.

    Chúng nó nghe vậy thì gật gù thán phục

    Còn Mợ Ba bị mọi người thì thầm to nhỏ khiến mợ càng bực, mợ hận phải tìm ra Hoàng Mẫn bằng được.

    Thông qua ông chủ bán vải thì biết được họ đến từ Lạc Châu.

    Ngay hôm sau mợ Ba liền kéo quân tới phủ Lâm Minh bắt người.

    Hoàng Mẫn đang cắn hạt dưa trước cửa tự dưng bị chục tên kéo đi, Mẫn hoảng loạng kêu ầm lên, cậu Minh và thằng Thông trên kinh thành chưa có về.

    Ở nhà chỉ có thằng Ngô với con Sợi, gặp tình huống này cũng rối như tơ vò.

    Có tên trói tay mợ ra phía sau, chùm bao lên đầu mợ, Mẫn sợ phát khiếp rẫy rụa, khóc tới khàn cả cổ

    "Các ngươi là ai, thả ta ra, Sợi ơi, Ngô ơi cứu mợ với"
     
    Yêu Từng Kiếp
    Bảo vệ mợ hết sức có thể


    "Mợ nhà tui bị làm sao mà mấy người bắt mợ ấy"

    Từ phía sau là kẻ hầu của mợ ba Chánh Tổng

    "Mợ mấy người bị sao á, các người hỏi lại mợ mấy người xem cô ta đã làm gì.

    Tội ăn cắp vặt, trộm gì không trộm, lại trộm trúng vòng tay Chánh Tổng tặng mợ ba"

    Chúng nó há hốc mồm

    "Tui trộm hồi nào, cô nói láo"

    Mặc kệ tiếng khóc thảm thiết của Hoàng Mẫn, mấy người đó kiên quyết không nương tay

    "Lôi ả đi"

    ...

    Gia nhân trong nhà rối hết cả lên, giờ chỉ có cậu Minh cứu được mợ, nhưng cậu đang trên kinh thành mà, thằng Ngô vội vàng bàn giao công việc cho những người ở lại rồi phi ngựa lên kinh thành.

    Rất may mắn rằng quãng đường xa như vậy nhưng không có vấn đề gì xảy ra, nên khi vào được kinh thành, nó vội vàng bẩm báo với cậu.

    Vì chuyện cá nhân gấp gáp, Lâm Minh thưa chuyện với hoàng thượng xin được hoãn lại công việc.

    Cậu chọn con ngựa tốt nhất rồi tức tốc phi tới Huyện phủ nơi Hoàng Mẫn bị giam giữ.

    ....

    Bốp

    "Ngươi nghĩ mình là ai mà dám lên mặt với bà đây, tao nói rõ cho mày biết, người trước mặt đây là Mợ Ba Chánh Tổng"

    Hoàng Mẫn sợ xanh mặt vội biện minh

    "Tui...tui sai rồi, tui bị điên đó, tui thấy núi mà không thấy núi Thái Sơn, xin cô nương...à không, mợ Ba Chánh Tổng xin tha, người bảo tui làm gì cũng chịu"

    Mợ Ba túm tóc Hoàng Mẫn

    "Haha, ngươi cũng chỉ như những con chó khác, ngoài liếm chân chủ ra thì cũng không dám làm gì, khi mà không có chủ thì phải biết xem đấy là ai rồi hãng cắn nhé.

    Giam lỏng con nhở này, chỉ cho ăn một bữa một ngày, tao muốn nhìn nó đau khổ trước khi quỳ rạp dưới chân tao mà liếm"

    .....

    Khi cậu tới nơi thì cũng đã qua hai ngày kể từ khi Hoàng Mẫn bị bắt đi, tới nơi cậu muốn gặp Hoàng Mẫn ngay lập tức nhưng không được sự cho phép.

    Vì nghe qua thằng Ngô kể thì mợ ăn cắp vòng tay của vợ ba Chánh Tổng, vậy nên nếu cậu đánh trống kêu oan sẽ làm nhiều người chú ý và gây ảnh hưởng tiếng tăm của vợ ba và Chánh Tổng.

    Lúc đó sẽ càng gây bất lợi cho Hoàng Mẫn, nên Lâm Minh ngỏ ý muốn gặp riêng Chánh Tổng, tên tuổi Lâm Minh cũng không phải số ít người biết, Lâm Minh vừa có tiếng trong mảng kinh doanh, vừa có tài nghệ văn võ.

    Chánh Tổng nghe danh đã lâu, nay có dịp được diện kiến một người trẻ mang cái uy như có con rồng ngự trị trong người.

    Lâm Minh kính cẩn chào hỏi Chánh Tổng rồi trình bày

    "Tiểu dân được mạn phép hỏi người về vụ án gần đây người đã xử lí"

    Chánh Tổng nhàn nhạt thưởng trà

    "Vụ án nào khiến ngươi quan tâm đặc biệt như vậy"

    "Dạ bẩm Chánh Tổng, vụ án của cô nương Hoàng Mẫn"

    "Cô nương đó ăn cắp chiếc vòng tay của nương tử nhà ta, có vấn đề gì ư"

    "Ta muốn điều tra lại vụ án này, Hoàng Mẫn không ăn cắp"

    "Vụ án đã khép lại, vì sao ngươi lại cho rằng cô gái đó không ăn cắp"

    "Hoàng Mẫn là nương tử của ta"

    "Nếu cô ta ăn cắp thì sao"

    "Nếu Hoàng mẫn thực sự ăn cắp, ta sẽ mua hết số khoai tây bị hỏng trong phủ của người"

    Chánh Tổng lại nhấp ngụm trà suy nghĩ, chất lượng củ giống năm nay thực sự tệ, đã lọc ra những cũ còn có thể sử dụng, còn đống không thể sử dụng vừa bé, vừa hỏng, ngay cả bán rẻ cho dân họ cũng chê vì biết chất lượng quá kém.

    Chánh Tổng đồng ý xét lại vụ án, nhưng Lâm Minh lại ra điều kiện điều tra theo hướng của chàng.

    "Có mợ ba Chánh Tổng, người hầu của mợ ba và ông bán vải, hãy cho họ tách riêng phòng khác nhau và tra hỏi về sự việc hôm đó"

    - Hoàng Mẫn đã lấy như nào?

    Mợ ba: "Nó ăn cắp là ăn cắp, ta chỉ bỏ cái vòng trên bàn để ướm vải, khi quay lại đã biến mất"

    Người hầu: "Mợ ba thay đồ, để chiếc vòng trên bàn liền biến mất khi ta giúp mợ ấy mặc đồ"

    Ông bán vải: "Mợ để ở cái bàn chỗ ta ngồi nên ta nhìn rất rõ chính ta ả ta lấy chiếc vòng"

    - Hình dáng chiếc vòng như nào?

    Mợ ba: "Chánh Tổng tặng tui cái vòng ngọc bích màu hồng hiếm có"

    Người hầu: "Chiếc vòng bạc gắn đá hình bông hoa sen mà Chánh Tổng đã tặng mợ"

    Ông bán vải: "Chiếc kiềng vàng có gắn hạt trân châu ngọc bích"

    Kết quả đã quá rõ ràng Hoàng Mẫn bị vu oan, giây phút Mẫn nhìn thấy Lâm Minh trước cửa nhà lao, nàng bật khóc lớn, cậu Minh chạy tới ôm chặt mợ vào lòng

    "Sao..sao cậu nói sẽ bảo vệ tui"

    Dù đã minh oan được cho Hoàng Mẫn nhưng cậu vẫn mua lại số khoai bị bệnh trong phủ Chánh Tổng, số khoai ấy vẫn có thể tái sử dụng, năm nay đất khá màu mỡ, thay vì trồng ngô, cậu xen kẽ cả khoai tăng sản lượng.

    Chánh Tổng càng thấy rõ lí do tại sao một người trẻ như Lâm Minh lại được các quan chức đặc biệt quan tâm như vậy, một người tài như cậu ta khiến một người đã qua nửa đời người phục không chỉ về trí tuệ mà còn cả về cách hành xử.

    Cậu dắt tay mợ ra khỏi phủ Chánh Tổng, người mợ hốc hác trông như vừa trải qua kiếp tử, tay Mẫn ôm chặt cánh tay Lâm Minh

    "Mợ có muốn ăn gì không"

    Hoàng Mẫn mếu máo "Tui muốn về nhà"

    Cậu đưa mợ về nhà, dìu mợ vào trong phòng và bảo Mắm chuẩn bị phòng tắm, Lụa nấu cháo cho mợ.

    "Nhìn mợ Mẫn như mất hồn luôn ấy nhờ, mợ ấy chắc nhớ tới già luôn"

    "Lúc đó bảo không chọc vào tổ kiến lửa rồi mà, giờ chắc điên thêm một bậc nữa quá"

    "Tí quên là mợ ấy bị điên nhỉ, bảo sao dám động vào vợ Chánh Tổng"

    Trong phòng mợ Mẫn vẫn ôm chặt cánh tay cậu Minh

    "Mợ đi tắm trước đi rồi ăn lấy sức, nước được chuẩn bị rồi"

    Hoàng Mẫn nhìn thẳng mắt cậu

    "Tui an toàn chưa, có ai bắt tui đi nữa không"

    Cậu Minh lắc đầu, mợ rời tay cậu vào tắm, nước ấm làm mợ dễ chịu và thoải mái hơn nhiều.

    Cậu dọn sẵn thức ăn trên bàn, mợ ngồi xuống ghế nhìn bàn ăn mà bụng đói cồn cào.

    ...

    Lâm Minh xé thịt gà vào bát cháo của mợ, mợ vừa ăn vừa nhìn loạt động tác chăm sóc của cậu Minh mà đầy xúc động

    "Tui xin lỗi cậu" Lâm Minh tròn mắt nhìn mợ

    "Tui kể cậu nghe, cậu không được mắng tui nhé" cậu Minh gật đầu, Hoàng Mẫn kể đầu đuôi câu chuyện, cậu cười tủm khiến Mẫn thắc mắc

    "Sao cậu cười"

    "Mợ coi đó là bài học nhé, đôi khi việc mợ làm nhưng người bị chém đầu là gia đình mợ, họ hàng của mợ.

    Tui bảo vệ mợ nhưng chỉ có thể trong sự kiếm soát của tui, nếu giờ mợ mà bị địch bắt thì.."

    "Thì sao"

    Hoàng Mẫn chờ đợi câu trả lời, cậu ngẩng đầu nhìn mợ

    "Thì bảo vệ hết sức của tui"

    Khoảng khắc hai người nhìn nhau dường như tình cảm trao đổi qua ánh mắt

    "Cậu nhớ giữ lời"

    Sau đó cũng là bài học cho mợ biết trên dưới trái phải, Hoàng Mẫn biết không phải ai cũng có thể chạm vào, mợ sợ cậu và mọi người bị ảnh hưởng vì hành động của mình.
     
    Yêu Từng Kiếp
    Thỏ con trả thù cáo già


    Vì đợt này ở nhà nên cậu tổ chức đám cưới cho chị Tiên luôn, cả phủ rộn ràng, mọi người chuẩn bị đại tiệc, mỗi người một việc.

    Thằng Ngô, thằng Gạo lo khoản thực phẩm, chị Cúc em Hoa lo phần trang trí, thằng Hiên thằng Mái lo dọn dẹp và bắc rạp cưới, chị Lụa chị Sợi may đo quần áo mới, mọi người được mặc áo mới nên hào hứng lắm, Khoai và Mắm giúp đỡ mọi người.

    Còn mỗi mợ là chưa có công việc cụ thể, Mẫn cứ quanh quẩn bên cái bàn làm việc của cậu Minh, mợ mài mực, xếp giấy cho cậu, gấp giấy cho cậu viết thiệp.

    Vì còn việc phải xử lí nên Thông và Mẫn sẽ đi mời cưới.

    Đi khắp làng trên làng dưới, mời họ hàng bạn bè thân quen, Mẫn mỏi dừ chân, Thông dẫn Mẫn vào ngồi trông một quán nước nhỏ nghỉ ngơi

    "Thông huynh ơi còn bao lâu nữa mới xong"

    Thông giơ một ngón tay, Mẫn tưởng là còn một nhà nữa nên reo vui nhưng lúc sau anh ta lại giơ thêm nắm đấm sau số một, có nghĩa là còn mười nhà nữa.

    Mẫn ỉu xìu nằm ra bàn, trên mặt Thông hiếm khi có lấy nụ cười

    "Huynh theo cậu Minh lâu chưa"

    " Từ khi ta năm tuổi, Minh tám tuổi"

    "Năm nay huynh bao nhiêu tuổi"

    "22 tuổi"

    "Uầy huynh chưa lấy vợ à, huynh định theo cậu cả đời à?

    Hay...huynh thích cậu"

    Thông huynh gõ vào đầu Mẫn rồi lôi Mẫn đi nốt những nhà còn lại, cả ngày đi dòng rã, Mẫn đang gấp giấy cạnh cậu Minh thì ngủ gật, Lâm Minh vẽ râu mèo trên má mợ thêm chiếc mũi đen.

    Hoàng Mẫn tỉnh dậy đã là sáng hôm sau, Mẫn bước khỏi cửa phòng nhìn mọi người ở sân

    "Good morning"

    Mọi người thì thầm to nhỏ, cứ tủm tỉm nín cười khiến Hoàng Mẫn hoang mang tột độ, Thông huynh nhắc nhở

    "Mợ đi rửa mặt rồi xuống ăn sáng"

    Nhìn mặt trong chiếc gương mờ, Hoàng Mẫn hận không thể xé cậu Minh ra, mợ xuống nhà ăn không thấy cậu Minh đâu thì mọi người bảo cậu ra hiệu thuốc rồi, mợ xồng xộc chạy ra thấy cậu đang cân đo dong đếm, bên cạnh còn có bút lông chưa khô.

    Mợ lén lút cầm bút tiến gần cậu, đang định chấm vào má cậu thì cậu né làm mợ tí ngã.

    Còn Lâm Minh thì cười khổ khiến mợ nhục không tả được.

    "Cậu đợi đấy, có ngày mặt cậu như con cho mực nhá"

    Lâm Minh đang nghỉ trưa trên ghế tựa, Hoàng Mẫn tiếp tục kế hoạch, mới chỉ giơ cọ lên mặt, Lâm Minh mở mắt túm lấy tay Mẫn, tay kia túm eo mợ, theo phản xạ mợ ngồi lên đùi cậu, trong lúc hoảng loạn thì trên mặt mợ đã thêm một đường kẻ đen.

    Hoàng Mẫn ăn phải cục tức không thể hận.

    Tới tối muộn khi cậu đang đã đi nằm, Mẫn mò theo ảnh đèn le lói tới giường cậu.

    Mợ Mẫn để chiếc đèn đầu giường, chui vào trong màn đắc ý thì thầm

    "Tạm biệt cái mặt đẹp trai nay nhé chó mực"

    Mẫn vòng tay trái qua bên người cậu Minh làm điểm tựa, tay kia bắt đầu vẽ, đột nhiên cậu cua tay trúng tay trái đang chống lực của mợ khiến cả người cứ thế nằm lên người cậu, tay kia rơi chiếc bút, cậu Minh xoay người vòng chân và tay kẹp mợ trong lòng.

    Mợ mải với chiếc bút, cậu đã phẩy tắt đèn, căn phòng tối om và chiếc bút cũng đã ở ngoài giường từ bao giờ.

    Chỉ còn mợ như miếng giò bị kẹp trong bánh dày, mợ cựa quậy cũng không ăn thua.

    Mũi cậu phả nhẹ hơi vào chán mợ, mùi gỗ thơm ngay đầu mũi rất dễ chịu, ngực mợ và ngực cậu áp sát nhau, bờ vai ôm trọn người mợ khiến mợ rung động với cơ thể này cứ thế ngoan ngoãn nằm ngủ trong vòng tay ấy.

    Một loạt hành động của cậu chỉ như cựa quậy lúc ngủ, còn có người ngủ ngon tới mức sáng dậy đã gần giờ cơm trưa.
     
    Yêu Từng Kiếp
    Nhà có hỉ


    Cũng đến ngày đại hỉ, mọi người xúng xính váy áo, vì là đám cưới của chị Tiên nên không quá đông người, chỉ những gia đình thân quen gần gũi trong làng.

    Gia nhân trong phủ cậu chỉ việc đứng tiếp khách, phụ những việc vặt, hát ca văn nghệ vì nay là ngày vui nên cậu Minh thuê người đến dọn dẹp, xong việc mọi người mặc đồ đẹp ra ngồi nói chuyện, đón khách, cậu Minh là người cao nhất trong nhà nên những khách lớn như nhà ông Gốm sẽ được cậu tiếp đón.

    Mọi người trong nhà sẽ mặc màu nhạt để tôn lên tà váy đỏ của cô dâu, cậu Minh chuẩn bị mâm cỗ đủ bảy món, bắc rạp cưới rộng tới tận cổng.

    Nhà trai cũng sắp đến, mọi người ra ngoài uống nước ăn kẹo nói chuyện, chỉ có mợ Mẫn là mãi chưa ra khỏi phòng, cậu Minh nhờ Mắm vào gọi mợ Mẫn ra.

    Mắm vào phòng nhìn thấy mợ Mẫn thì ngạc nhiên không nói lên lời

    "Mợ...mợ ơi...cậu gọi mợ ra...mợ ơi mợ đẹp quá, đẹp hơn cô dâu luôn rồi"

    Mợ Mẫn bước ra ngoài, thu hút mọi ánh nhìn, khách tưởng mợ là cô dâu còn khen cô dâu xinh quá.

    Hoàng Mẫn trang điểm nhẹ, khoác lên chiếc áo dài hồng phớt, cổ đeo vòng ngọc trai, tóc được tết lại rồi vấn sau đầu và cài bông hoa ly trên búi tóc.

    Còn cậu Minh mặc áo dài xanh than đang không ngừng rời mắt khỏi mợ, lần trước tổ chức đám cưới cậu chưa được nhìn mặt mợ trang điểm mợ đã trốn đi rồi.

    Hoàng Mẫn bước tới chỗ cậu Minh, cả hai đứng với nhau trông xứng đôi vừa lứa.

    "Đùa, mợ Mẫn không bị điên chắc hoa khôi ở đây mất'

    "Hoa khôi thì cần xinh thôi, mợ đủ tiêu chí hoa khôi"

    "Mợ Mẫn cỡ này chắc không có cô nương nào gần cậu nữa"

    "Mợ nhà cậu Minh đây hả, tưởng đâu cô dâu chứ, xinh thế này mà bị điên, có tiếc không chứ'

    "Mợ ấy bị điên á"

    "Không thấy miệng cười hềnh hệch với cậu Minh hả, có đứa con gái nào mà có hành động đấy với chồng'

    Vợ chồng nhà cậu Minh cầm ấm chè đi mời mọi người, đi đến đâu được khen tới đó, chẳng biết họ khen vì Hoàng Mẫn hay khen vì mợ nhà cậu Minh nhưng Mẫn thấy rất vui.

    Rót nước đến bàn thanh niên trong làng, cậu Sành buông lời trêu ghẹo

    "Bông hoa này cậu Minh được thử rồi thế đã chán chưa, có thải lại cho đằng này hưởng ké nhớ, cô nương có muốn về làm vợ năm của đây không "

    Cậu Minh nghiêm mặt lại, kéo tay Mẫn đang rót chè vào cốc cậu Sành

    "Ngày vui của phủ này đừng để là ngày buồn của ông Gốm, cậu giữ cái miệng cậu lại và ngồi cắn hướng dương tiếp, không thì mời cậu ra ngoài"

    Hoàng Mẫn nhìn cậu Minh, mợ chắc chắn rằng mợ đã yêu người trước mặt này rồi.

    Cậu Sành nghe vậy thì sợ vội bào chữa

    "Ôi vui thôi vui thôi, tôi nào dám làm vậy, cậu đừng giận"

    ...

    Nhà trai đã qua, quà cưới đơn giản đủ những thứ cần thiết, chú rể mang nét mặt phấn khởi hạnh phúc, gia đình cậu Ưu tràn ngập niềm vui, họ bắt tay từng người bên nhà gái.

    Phụ huynh nhà trai nắm tay mợ Mẫn và cậu Minh.

    "Gia đình chúng tôi sẽ coi mợ Tiên như con gái ruột, cảm ơn cậu cho chúng tôi cơ hội được yêu thương con bé"

    Niềm giây phút cô dâu mặc váy đỏ được thêm đôi chim uyên ương, những bông hoa như đang nở trên áo được điểm xuyết tinh tế, chị Tiên chùm đầu, nắm tay anh Ưu lên ngựa về nhà chồng, chị Cúc, chị Hoa, chị Lụa, chị Sợi nước mắt ngắn dài trên má, vui cho chị nhưng cũng buồn vì sau này không còn cạnh nhau nữa.

    Vì không có bố mẹ nên cậu Minh mợ Mẫn đại diện là gia đình căn dặn con gái trước khi về nhà chồng, đôi vợ chồng trông trẻ hơn cả cô dâu chú rể, mọi người vừa ngưỡng mộ chị Tiên vừa hi vọng cuộc sống nhà chồng viên mãn như mợ Mẫn.

    Lâm Minh đứng đầu phủ nên phải tiếp rất nhiều khách, chiều đó cậu gục trong phòng ngủ, mợ Mẫn cùng mọi người trong nhà dọn dẹp phần còn lại.

    Mợ lo lắng cho cậu nên nhờ chị Hoa nấu cho bát cháo giải rượu, mợ lấy khăn lau mồ hôi trên trán cậu, ngắm nghía từng đường nét, Mẫn nghĩ số phải may lắm mới va phải người đẹp trai cỡ này, thôi thì cứ tận hưởng lộc trời cho.

    Mợ gọi cậu dậy nhưng quá mỏi nên cậu ngủ tiếp.

    Mãi đến khuya, mợ lại lay cậu dậy, cậu mắt nhắm nghiền ngồi dậy rồi gục mặt lên vai mợ, lưng cậu nóng vã mồ hôi, mợ Mẫn thủ thỉ vào tai cậu

    "Người cậu đang vã mồ hôi, nước chuẩn bị rồi, cậu ngâm nước ấm cho tỉnh táo lại nhé, rồi ra ăn cháo, nay cậu chưa ăn gì đâu"

    Lâm Minh nghe lời vợ vào ngâm trong bồn, cậu tỉnh táo hơn nhìn thời gian cũng tầm nửa đêm, tầm này mọi người cũng ngủ hết, vậy bồn tắm này là mợ Mẫn chuẩn bị cho cậu.

    Cậu lại bàn chỗ mợ đang múc cháo

    "Cậu tự ăn cháo nhé, tôi đi gấp nốt quần áo, nay bận chưa cả gấp xong"

    Cậu như hóa đứa bé nghe lời mẹ ngoan ngoãn làm theo lời Mẫn, Mẫn vừa gấp quần áo

    "Việc nhà cũng xong rồi, bao giờ cậu vào lại cung"

    "Chắc qua rằm tháng tám"
     
    Yêu Từng Kiếp
    Lo lắng trong tâm


    Nhìn mợ thoăn thoắt gấp quần áo cậu nhận ra dường như mợ ấy đang hòa nhập cuộc sống trở thành một người vợ thực sự.

    Cậu ăn xong bát cháo cũng là lúc mợ gấp xong quần áo

    "Cậu ăn xong rồi hả, đi lại cho xuôi cơm, tui đi dọn mấy cái bát cháo này"

    Cậu gật đầu, thấy vậy mợ bật cười vì đây là lần đầu mợ thấy khuôn mặt ngây ngô của cậu Minh, mợ như hóa người chị chăm lo cho em, mợ kéo cằm cậu về phía mình hôn nhanh lên đôi môi kia

    "Ngoan lắm"

    Cậu Minh đơ người, cậu nhớ đến con gái Đại Việt có mấy ai phóng túng và bạo dạn như mợ, cậu nghe nói con gái phía Tây cũng bạo dạn như mợ vậy.

    Mợ Mẫn dọn xong mà cậu vẫn cứ đắm chìm vào nụ hôn hồi nãy, mợ kéo màn ra cho cậu rồi

    "Đi ngủ thôi, muộn rồi cậu"

    Lâm Minh nhìn người vợ trước mắt, gương mặt đẹp tựa bức tranh đang đứng trước mặt, cậu nghĩ đến câu nói sáng nay của cậu Sành, lấy nhau mấy tháng rồi mà cậu với mợ chưa ăn nằm với nhau, mà nay nhìn mợ đáng yêu quá thể.

    Cậu chạy tới ôm lấy mợ vào lòng, hôn lên đôi môi ấy, mợ giật mình nhưng ngọt quá, mợ nhắm mắt phiêu theo tiếng gọi tình yêu, cậu đảy mợ xuống giường tham lam cởi nút áo, cái "nem" vừa to, vừa chất lượng hiện ra trước mặt, cậu luồn tay làm mợ vừa nhột vừa thích, miệng cậu trượt dần xuống đồi núi mềm mại, nhưng rồi cậu chợt nhận ra điều gì đó rồi dừng lại, buộc lại áo cho mợ rồi bước ra ngoài

    "Cũng muộn rồi, mợ đi ngủ đi"

    Để lại mợ bàng hoàng với cảnh tượng vừa rồi, mợ nghĩ mợ mới 16 mà nếu ở thế giới kia thì sẽ là 20, ôi mợ còn quá trẻ để có em bé.

    Sáng hôm sau nhìn thấy cậu là mợ né, vì Mẫn ngại, gặp cậu là cảnh tượng đêm qua hiện ra trong đầu.

    Sáng cậu đi dạy cũng thấy mặt mợ đâu, trưa cậu về ăn cơm cũng không thấy mợ ở nhà

    "Mợ đi ra tiệm vải rồi cậu ạ, mợ báo trưa nay mợ không về"

    Lâm Minh có hơi hụt hẫng, đến tối cậu về cũng không thấy mợ ở nhà, hỏi mợ Mẫn đi đâu thì gia nhân trong nhà nói

    "Mợ Mẫn qua nhà ông Ca rồi ạ, mợ bảo mai mới về, mợ không bảo cậu ạ?"

    Sáng hôm sau mợ chọn giờ cậu đi dạy rồi mới về, nhưng vừa về tới cổng đã thấy cậu Minh đứng ở cổng, cậu và mợ nhìn nhau một thoáng rồi cậu bước vào trong.

    Trưa đó cậu ăn cơm trong phòng thay vì ăn với mọi người.

    Lúc này người hụt hẫng lại là mợ Mẫn, chiều đến cậu đã ra hiệu thuốc, mợ ở nhà vừa dệt sợi vừa nói chuyện với các chị

    "Không biết cuộc sống của chị Tiên như thế nào nhỉ, cuộc sống nhà chồng có vất vả không"

    "Người ta có chồng rồi, chị Tiên lấy được cậu Ưu là tốt số rồi, chả mấy mà được cu cậu bụ bẫm đâu, mấy cô cũng nên tìm mối đi"

    "Người ta mới lấy làm gì đã có em bé"

    "Thế người ta gọi cái đêm tân hôn để trưng hả, nghe mấy cô trong làng kể có khi thâu đêm, mợ thứ tư nhà cậu Sành chả khoe chồng khỏe suốt, mới một tháng đã nghe tin có em bé, mợ Sứ tức xanh mặt ấy chứ"

    Nhắc đến em bé các chị quay sang nhìn Hoàng Mẫn

    "Mẫn với cậu lấy nhau cũng lâu rồi, không tính có em bé hả"

    Mẫn giật mình nhớ lại cảnh hôm trước mà mặt đỏ bừng

    "Em vẫn còn bé mà, mới 16 thôi"

    "Ô hay, bé là sao, con dâu nhà ông trưởng thôn hơn mợ 1 tuổi mà nó hai con rồi đó, mợ mà để lâu tí nữa là cậu đi lấy vợ hai, mợ có muốn có em bé cũng không được đâu, thời điểm này là thời điểm chín muồi rồi, mợ định đợi đến bao giờ

    "Nói thế là cậu với mợ chưa động vào người nhau à?"

    Mẫn lắc đầu nhưng nhanh chóng "Có...có rồi"

    Chị Hoa hỏi

    "Chứ con trai mà không động vào vợ chỉ có không yêu hoặc thích con trai thôi, mà cậu thì chắc chắn thích nữ rồi.

    Thế hàng của cậu có chất lượng không"

    Nghe vậy, Hoàng Mẫn giật mình suy nghĩ hành động bỏ lại mợ của cậu là cậu không thương mợ ư.

    Chị Cúc đánh đùi chị Hoa

    "Hỏi thừa, hàng của cậu không chất lượng thì còn ai chất lượng"

    "Mà sắp tới nghe bảo cậu sẽ vào cung khá lâu, mợ tranh thủ mấy ngày còn ở nhà mà yêu chồng vào, mà xin cậu thằng cu trước khi cậu đi, cậu vào cung thì hoa bướm ngập tràn, đến lúc cậu về cũng có thằng cu bảo vệ vị trí"

    Hoàng Mẫn sợ cậu sẽ bỏ rơi, mợ nghe lời mọi người không ngại ngùng với cậu nữa.

    Đến tối cậu cũng chẳng về nhà, mợ ngồi ăn cơm với mọi người

    "Mai trung thu cậu không đi thả đèn đâu, ngày kia cậu lên đường vào cung rồi"

    "Sao cậu bảo 20 cậu mới đi mà tự dưng đi sớm vậy"

    Cả người Hoàng Mẫn cứ bồn chồn vì cậu vào cung sẽ có người mới, nghĩ đến cảnh có người khác được cậu thương là Mẫn sốt ruột.

    Mẫn nằm trên giường trằn trọc, đến tận tối muộn cậu mới về, cậu đẩy cửa nhẹ nhàng, tiến lại gần giường mợ, từng bước chân khiến mợ ngộp không thở nổi.

    Mợ nhắm tịt mắt, cậu vén màn nhìn mợ, vén tóc cho mợ rồi hôn nhẹ lên trán.

    Hành động đó làm tim mợ đập nhanh hơn, dường như cậu nhận ra được mợ chưa vào giấc liền đứng dậy trở về phòng.

    Mợ thấy vậy thì tâm lí đấu tranh, chạy sang phòng cậu, cậu mở cửa thấy mợ người nhỏ xíu, hai hôm nay không nói chuyện với vợ khiến cậu chán chả có tâm trạng làm việc.

    "Tui..tui bị đau lưng, cậu bóp lưng cho tui"

    Mợ nằm trên giường cậu, cái mùi người cậu nó ám ở đây thơm quá đi mất, cậu nhẹ nhàng bóp lưng cho mợ

    "Sao tự dưng cậu đi cậu vào cung sớm vậy"

    "Tại vợ tui không thương tui nữa, mợ ấy cứ tránh mặt tui"

    Ặc, Hoàng Mẫn ngửi nồng nặc mùi hờn dỗi

    "Mợ ấy bị ngại đấy cậu ạ, mợ ấy còn bảo cậu không thương mợ ấy, mợ ấy bảo tui đang sợ cậu vào cung có nhiều các cô nương xinh đẹp, cậu rồi sẽ quên mợ, còn mấy ngày cuối, cậu thương mợ ấy thêm một chút được không"

    "Mợ ấy muốn thương kiểu gì"
     
    Yêu Từng Kiếp
    Cậu có thể bảo vệ vợ không?


    Hoàng Mẫn ngồi bật dậy nghiêm túc nói với cậu Minh

    "Tui nghe rùi, trong cung nhiều ong bướm lắm, nhỡ cậu có bắt được con bướm nào sẽ quên tui mất, thế nên..."

    Mẫn nhổm người ghé vào tai cậu Minh

    "...cho tui một thằng cu trước khi cậu vào cung"

    Tai cậu đỏ lự, nghe xong mà đầu biêng biêng, mợ Mẫn luồn tay qua sau gáy tháo dây áo, áo chưa kịp tuột cậu đã giữ tay mợ lại.

    Hành động của cậu khiến mợ nhớ đến lời chị Hoa, mợ Mẫn nước mắt lưng tròng

    "Cậu...hức...cậu không thương tui thật hả, các chị bảo con trai không động vào người là không có cảm xúc"

    Cậu hôn lên trán mợ, lau nước mắt trên má mợ Mẫn

    "Giờ chưa phải là thời điểm thích hợp, mợ đợi tui nhé"

    Cậu Minh dỗ ngọt vợ, cậu ôm vợ vào lòng xoa lưng, mợ Mẫn ngẩng cái mặt nhìn cậu

    "Vậy mai cậu đi chơi trung thu với tui nhé"

    Cậu gật đầu, nay mợ đòi ngủ chung với mợ, mợ lấy lí do muốn thương nhiều hơn nên nằm lì trên giường cậu, nằm gọn trong lòng chồng.

    Việc cậu được Hoàng Thượng tín thác là để cử cậu lên chiến trường biên giới, cái mạng của cậu sẽ không chắc có giữ được không,cậu lo nếu cậu có chết trên chiến trường, mợ Mẫn không có cu tí thì vẫn có thể lấy thêm đời chồng.

    Sáng hôm sau mọi người làm những chiếc đèn lồng thả sông, cái Mắm nhờ anh Ngô làm cho nó cái đèn ông sao đẹp lắm, bánh trung thu thơm phức, ngồi dưới gốc nhãn nhâm nhi chén trà them miếng bánh nướng, cơn gió lồng lộng cuốn theo mùi rơm rạ, cậu Minh ngồi tận hưởng cuộc sống nên thơ này, cậu biết cuộc sống trong cung chẳng dễ dàng gì, cậu đang có dự định nhưng cậu cũng không muốn nhìn thấy người ấy chịu khổ.

    Tối trăng rằm tháng tám, mọi người lũ lượt ra dòng sông thả đèn ước nguyện.

    Cậu dắt tay mợ xem từng gian hàng bày bán, mắt mợ Mẫn híp lại vui sướng.

    Cậu nhìn mợ chứa đầy tình cảm, cậu mua 2 chiếc đèn

    "Cậu biết gì không, tui ước mai cậu lên đường bình an, mạnh khỏe, mau mau xong việc rồi về..về với tui"

    Ánh mắt cậu nhìn xuyên đôi mắt mợ, đôi mắt long lanh, cậu nhìn mợ đang tự hỏi nếu mợ không cạnh mợ nỗi nhớ trong cậu sẽ như thế nào.

    "Mợ có muốn vào cung với tui không"

    Mợ Mẫn bị hỏi mà đơ ngẩn người

    "Tui không ép mợ, mợ cứ suy nghĩ"

    Tối đó nghe lời từ mọi người rằng vào cung sẽ vất vả, sẽ không thoải mái tự do như ở đây, quy củ nề nếp nghiêm ngặt lắm, vô đó mợ không chịu được áp lực sẽ lại về đây thôi.

    "Nhưng mợ không vào cung canh cậu, thì mấy nữa cậu về là mợ xuống bếp ngủ đó"

    "Phủ cậu to như này, làm gì có chuyện ngủ dưới bếp, chỉ là không được ngủ cùng cậu nữa thôi, chứ tới bọn mình còn có phòng, mợ Mẫn lại không được nổi cái giường"

    Chúng nó xì xầm

    "Mà mợ Mẫn cứ chập chập như này khéo đi cùng cậu cũng chả giữ nổi chồng"

    Tối đó Mẫn ngẩn ngơ suy nghĩ, nếu mợ chọn ở lại đây thì cuộc sống của mợ sẽ như nào, nó có trở nên tẻ nhạt không.

    Nghĩ đi nghĩ lại thì cậu vẫn luôn trong vòng tròn của mợ, chỉ một ngày lạnh nhạt mà mợ đã bứt rứt, mợ chẳng thể chịu nổi nỗi nhớ chồng.

    Và nếu thực sự cậu sẽ va vào một cô nương nào đó, sau đó mợ bị ghẻ lạnh, không chút đoái hoài, mới chỉ tưởng tượng mà mợ đã sợ, sợ cảnh phải chia sẻ chồng mình.

    Trong lòng mợ, cậu chính là người thân duy nhất có thể hiểu được hoàn cảnh của mợ, không coi mợ là kẻ điên, cậu Minh không chỉ là chồng mợ, cậu còn lại ân nhân, gia đình của mợ.

    Trong mọi hoàn cảnh, cậu Minh chính là người mợ tin tưởng nhất, là người có thể bảo vệ mợ.

    Mợ đi đến thư phòng cậu

    "Nếu tui đi cùng cậu, cậu có thể bảo vệ tui không"

    Cậu nhìn mợ rồi gật đầu, cậu kéo tay mợ lại ngồi ghế nghiêm túc trình bày.

    Nếu cậu và mợ vào cung cùng nhau thì thân phận của mợ không được tiết lộ, mợ sẽ đóng vai người hầu của cậu.

    Vì theo ý chỉ của hoàng thượng muốn Lâm Minh chu tâm toàn ý về cuộc chiến biên giới, nếu có sự xuất hiện của nương tử, gia đình sẽ khiến cậu xao nhãng.

    Nhưng cậu chẳng thể ngăn lại nỗi nhớ của cậu, cậu biết sẽ có thể thiệt thòi cho mợ nên cho mợ suy nghĩ thêm"

    "Nếu cậu đã rước tui về, cậu phải bảo vệ tui, thương tui như người vợ, nếu cậu coi tui là vợ cậu thì tui đồng ý đi cùng cậu, nếu cậu không thực sự thương tui, tui...tui sẽ rời đi"
     
    Back
    Top Dưới