Cập nhật mới

Đam Mỹ Yêu! Tôi Hận Em...

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
351,306
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
361,707
yeu-toi-han-em.jpg

Yêu! Tôi Hận Em...
Tác giả: Trang Sơ
Thể loại: Đam Mỹ, Truyện Teen
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Ôn nhu thâm tình công x Tạc mao ngạo kiều thụ, người hóa mèo, vườn trường, hiện đại,ngọt, điềm văn HE,

Anh công bị thất tình vì lý do mình quá béo. Đau lòng tột độ nên anh quyết tâm trờ thành nam thần khiến em thụ hối hận. Sau này em thụ trờ thành mèo nha anh công. Toàn bộ câu chuyện được tác giả viết theo lối đan xen giữa hiện tại và quá khứ bồng bột...​
 
Yêu! Tôi Hận Em...
Chương 1: Mở đầu


_______________________________________________

Khổng Sơ Minh mệt mỏi, sắc mặt trầm xuống.....

Cậu cố lết cái chân của mình ra khỏi phòng bệnh sặc mùi thuốc khử trùng...

A....... Cậu thở dài thườn thượt, ngả mình lên băng ghế gần đó.

" Cậu là Khổng Sơ Minh?"

Một người phụ nữ trung niên bước tới bắt chuyện với cậu.

" A... vâng... có gì sao?"

" Tôi là mẹ của Tôn Tử Dạ"

".............................."

__________________________________________

Đôi vợ chồng trung niên ngồi đối mặt với cậu, sắc mặt không mấy tươi tỉnh.

Sơ Minh nhẹ nhàng rót trà đưa cho hai người.

Chà.... nhìn cũng biết là đám người nhà giàu... Chậc chậc... Sao chưa bao giờ Tử Dạ kể cho mình biết bố mẹ anh ta giàu có vậy nhỉ?

Cậu niềm nở, nặn ra một nụ cười.

" Cháu mời hai bác"

Người phụ nữ xám mặt, tựa đầu lên vai chồng mình.

Người đàn ông kia đan xiết 10 ngón tay lại, cất giọng.

" Chia tay với Tôn Tử Dạ đi!"

Nụ cười trên mặt cậu tắt hẳn.

Người đàn ông tiếp lời.

" Tôi biết tình hình bệnh tật của cha cậu, với hoàn cảnh hiện tại... tôi biết cậu không thể chi trả.."

" Cháu biết!... Nếu đến đây chỉ để nói việc này thì mời hai cô chú về cho!" - Cậu giận dữ đặt ấm trà xuống.

Người phụ nữ im lặng đã lâu, lúc này mới lên tiếng.

" Cậu bình tĩnh.... Chắc cậu phải biết Tử Dạ sau này sẽ là người thừa kế của gia tộc chúng tôi... Cậu cứ thử nghĩ đi! Hai thằng con trai ở với nhau thì ra thể thống gì??!! Cậu không cần tương lai nhưng nó cần! Cậu làm ơn đi!"

" Chuyện tương lai gì gì đó cháu đúng thật chưa nghĩ đến! Nhưng chúng cháu yêu nhau thật lòng thưa cô!"

" Cậu yêu nó hay yêu tiền của nó!!!??... Ôi ôi..." - Người phụ nữ rơm rớm lệ - " ... Nếu cậu cần tiền đến vậy tôi sẽ đưa... làm ơn... tránh xa Tử Dạ nhà chúng tôi đi!"

Cậu đang tính phản bác lại thì bị lời nói của người đàn ông chặn lại.

" Cậu có một đứa em gái đang học cấp 2 đúng không? Với tình cảnh này cậu định cho con bé nghỉ học? Định cho cha cậu chết?"

".............." - Cậu cúi đầu nhìn nền nhà.......

Phải... nhà cậu đang rất khó khăn.....

Trước kia cậu cũng thuộc dạng cậu ấm cô chiêu đi.... Nhưng chỉ qua một đêm... Tất thảy đều bị đảo lộn.... công ty bố cậu phá sản... Ông còn bị người hãm hại đến thành phế nhân... lại còn bị bệnh tim..

Mẹ cậu..... Cái người nên ở bên gia đình nhất lại....nhẫn tâm dứt áo ra đi.... bỏ lại người chồng đang bệnh tật cùng hai đứa con nhỏ.....

Cậu hận!!! Hận cái người đàn bà đó đến xương tủy! Còn chút tiền họ hàng gửi đến để giúp đỡ gia đình mà mụ ta cũng cuỗm sạch!!! Cái gì mà :" Mẹ đi mua băng vệ sinh, lát sẽ về.."

Con khỉ!!! Băng băng cái sịp!!! Mua băng vệ sinh mà mất tận 5 năm à?? Mụ bò sang Châu Phi để mua hả? !!! Ta hận! Hận! Đừng bao giờ ta tin vào phụ nữ các người!

Thế đó, cậu chính là trụ cột của cái gia đình này! Cái gia đình này không cần mẹ!!

Hằng ngày cậu đi làm thêm sau khi tan học, được ngày nghỉ duy nhất cũng đi làm thêm... cậu tranh thủ từng giây từng phút để đi làm thêm kiếm tiền trang trải cuộc sống này...... Tất nhiên là cậu cũng nỗ lực học rất nhiều để giành lấy cái học bổng để học tiếp chứ!... Nhưng mà... trường cậu đã bắt đầu cấm đi làm thêm... cũng chẳng nơi nào nhận người làm không có bằng tốt nghiệp cấp 3.... mà tiền chữa trị cho bố cậu ngày càng nhiều..... Nếu dừng điều trị thì.....

Chỉ vì cái hoàn cảnh đáng thương của cậu, nên cậu cũng chẳng có mấy bạn bè....

Cho đến khi cậu gặp Tôn Tử Dạ - Ánh sáng đời cậu.... Hắn ta là người đã cứu vớt cậu khỏi cái đầm lầy đen tối của cuộc sống này.......

Cám ơn.....

__________________________________________________________

Gió thu nhẹ bay trong tiết trời thanh nhã~

Dưới ánh dương tà....

Bóng hai thanh niên ẩn hiện....

" Em nói sao?" - Cậu thanh niên mập mạp, trắng nõn.... hai má phúng phính không tin vào tai mình nữa...

"........ Tử Dạ... chia tay đi!"

Tử Dạ hai mắt sũng nước..... nắm lấy tay của Sơ Minh mà đong đưa nhõng nhẽo...

" Hông! Em lại đùa anh đúng... không?? Đùa không vui!"

Sơ Minh nhìn hắn thảm thương.... chua xót một trận, cậu kiên nhẫn gằn từng chữ.

" TÔI NÓI CHIA! TAY! ĐI!"

".......... Wây sừ ma?"

Là bố mẹ anh ép tôi!!!!..... Tên ngốc nhà anh!!!

"....... Vì...." - Cậu nhíu đôi mày lá liễu thanh mảnh lại... vắt óc tìm ra một lí do........

"........ Vì anh xấu đúng không?" - Tử Dạ ngưng khóc hẳn, mặt sắc lạnh đặt câu nghi vấn.

............. Cậu khựng lại.... cậu biết " Béo" là một từ thuộc sách cấm của hắn.... bất kì ai nói hắn " béo" liền chết không toàn thây.... bất quá đúng là hắn béo thật....... Đó là khuyết điểm duy nhất của hắn ta..... Nhưng cậu yêu nhất điểm này mà....

"... Đúng! Anh quá béo! béo như Trư soái! Chia tay đi!" - Cậu thầm tát mình 100 cái.

Tôn Tử Dạ nhìn lại mình..... đau đớn một hồi.... Hắn không có ngờ cậu cũng có ngày nói ra câu này... ha... thật chẳng khác nào lấy axit xát vào tim...

" Anh sẽ giảm cân! Đừng bỏ anh mà!!!!" - Tôn Tử Dạ rũ bỏ lòng tự trọng, quỳ xuống, nước dãi sụt sùi bám đùi cậu.

" Anh nhìn xem!!! Cái má phúng phính của anh" - Rất đáng yêu!!! - " ... Như kiểu là hai cái mông đắp lên mặt vậy! Tởm chết!"

"......................................" - Á khẩu.

..................................~ Dưới ánh dương tà buồn thiu~ Nơi đã chứng kiến... cuộc chia tay đầy nước mắt của hai chàng niên thiếu.....

______________________________________________

3 năm sau:

Khổng Sơ Minh biếng nhác mở mắt..... ha? Mắt mình bị sao thế này?.....

Mà cái phòng khổng lồ này đâu phải của mình a?

Từ khi nào mắt mình chỉ thấy mỗi màu màu xanh dương và xám thế a?

Cậu theo thói quen đưa tay dụi dụi mắt.... ơ đệt... sao lại .......

Nhìn " cánh tay " của mình... Cậu phát hoảng!!! Ôi cha mẹ ơi!!! Tay con sao lắm lông thế... hở hở... lòng " bàn tay "... sao lại hình hoa mai.... nhùn nhũn hồng hồng...a móng này... Quắc!!! sao !!!!!.....

.....Đánh liều một phen. Cậu di chuyển đến chiếc gương gần đó..... Từng bước đi nhẹ tâng... Nhìn hai chân sau... ôi mẹ ơi..... Đừng nói là.....

Khi nhìn chính mình trong gương... cậu mới ngậm ngùi chấp nhận cái sự thật hư cấu! Ôi cha mẹ ơi!!! Con thành cẩu! Nhầm! Mèo rồi!!!! Cái con mèo Ba Tư này quen lắm nha!!!! AAAAAA~ Cái vòng cổ! Quác!!! Cái vòng này là mình tự tay làm cho con mèo của mình mà!!!! Ôi mẹ ơ-

" Cạch" - Cửa phòng bật mở.

Một người đàn ông bước vào, a~ Đẹp trai vại~ chuẩn mực của cái đẹp... Mọi đường nét trên khuôn mặt đúng chuẩn Men lỳ như tượng David... Không! Còn đẹp hơn!

Theo sau là một cô nàng rất xinh đẹp, ra sức gắt lên.

" Tôn Tử Dạ! Đồ khốn nạn!"

... A..... Tôn... Tử .... Dạ?... Có khi trùng tên....

.... Mà chờ đã.... cái con mèo Ba Tư này... mình đúng là có tặng cho hắn....... này... đừng nói là.....

<i>-------</i>
 
Yêu! Tôi Hận Em...
Chương 4


Lúc này đã 6 giờ tối.

Mi mắt cậu hơi run run.....

Cậu lười nhác mở mắt.

Lại theo thói quen đưa tay dụi mắt....... Lông chân cọ vào mắt làm cậu kêu lên một tiếng.....

!!! Quên mất !!! Cái lốt mèo ngu ngốc này!!!!

Bật 4 chân, cậu nhảy vèo 1 cái bay ra tận cửa.

Quá tuyệt chứ!! Mụ nội nó đáp xuống êm ghê!!!!

.... Ôi ôi đói quá đi nha! Cậu than thở.... bắt đầu lần mò kiếm cái ăn.

" Cạch" " Rầm"

Thấy có tiếng động, cậu quay ngoắt mặt về phía cửa nhà.

Từ ngoài, một mỹ thiếu niên sắc mặt bơ phờ bước vào nhà, đập vào mắt cậu là cái bản mặt bựa đời của con mèo béo ú trước mặt! Ôi hết hồn!

Lại phân cảnh 4 mắt nhìn nhau ver Cô dâu 8 tuổi. Slow motion!

{ " Từng tằng ta loằng quằng bùng chéo~~"

Khổng Sơ Dương hai mắt tối đi, phi ánh mắt chết chóc cho cậu mỹ thiếu niên.....

" Ngao ~~~ Ngaooo ngáo!" ( Ngươi là ai?!)

Máy quay lập tức lia về phía thiếu niên kia.

Mỹ nam cũng phóng ánh nhìn dao kéo.

"Ây da~ Mày là con gì vậy?"

Phóng to mặt tầm 2 phút rồi máy quay lại lia về phía Sơ Minh.

Hai tai mèo dựng thẳng.. miệng gầm gừ.....

" Ngao ngao ngáo!"( Mắt mù sao!!! Mèo mèo đó!!!)

Phóng to cái mặt tầm 2 phút rồi lại lia về phía kia.

Thiếu niên hơi nhếch mép.

" Chó hả? Ngộ ghê nha... chó có chân y hệt chân mèo"

Sơ Minh tối mặt! hứ!!! Tôi rất là ghét cái thể loại người xuyên tạc tiếng mèo à nha!! Đấy là Quốc ngữ của tôi đó!!! Láo toét!!!

" Ngao ngaooo gáo !" ( Điêu dân lớn mật!)

" Ôi ôi!!! Cưng muốn khen anh đẹp trai đúng không?"

" Ngáo !" ( méo phải!)

" Ahahaha cám... ơn nha"

" Ngáo ngáo ngaoooo!!!!" ( Đã bảo là méo phải !)

" Tằng tằng tằng tằng tung tung tung.... a á à a aahhhhh~~~~" - Nhạc chạy dồn.

Lia thêm 10 12 lượt như vậy... thằng quay phim chóng mặt bất tỉnh nhân sự}

Cậu bắt buộc phải dùng hành động để tỏ rõ ra lập trường!

Tuyệt chiêu lăng ba vi bộ bổ nhào tới mỹ nam! Hứ ! xem ta cào chết miii!!!!!

Mỹ thiếu niên đã kịp nhận ra sát ý, khẽ nghiêng người sang 1 bên.

Đúng lúc cửa vào lại mở lần nữa.

Hắn vừa mới ló đầu ra thì...

" Ngaoooooo!!!!!" ( Ôi đậu!!!!!!)

" Gaoooooo!!!!!!!" ( Ôi!! Phộng!!!)

Tiếp nối hai tiếng gào thét là tiếng răng môi đụng chạm đất mẹ!!!

" Rầm!!"

" A....." - Hắn đau đớn kêu một tiếng....

Thật ra hắn kịp chống tay xuống không có nát ass.... Cái làm hắn đau thấy cha mẹ là.....

!!!!!!!!!!!! Cái miệng con mèo này đập thằng vào miệng mình!! răng nó cắm thẳng vào môi mình!!!!

Cậu khẽ khẽ mở mắt....... ... lại giật thót nhắm mặt lại!!!!

" Ái on èo ia ôn ồn ắn a!" - Hắn lại túm gáy cậu gỡ ra.

Tim cậu đập manh... không biết trăng sao mây gì hết! Liều mạng dùng móng vuốt của mình níu chặt lấy áo vest của hắn!!!

Mỹ thiếu niên nhìn cái cảnh người và... chó ôm hôn thắm thiết... không cầm lòng được mà lôi smartphone ra để " Seo phi"( Selfie ).

FB: Chim Sun Sun:

18:10 : Ôi ôi!!! Vị băng sơn nhà tôi cư nhiên đi ngoại tình * Chấm nước mắt* [ Hình ảnh].

Hắn quẫn bách cắn lại miệng con mèo!

.......... " Ngáo!!!!!!!"

Lại dính chưởng... vậy là hai bên má của hắn đều cân xứng hoàn hảo.

Hắn tay vẫn túm gáy Sơ Minh, dơ lên khoảng không, để nó cách ra mình.

" Sơ Minh! Cậu làm cái mẹ gì ở đây?"

......................................

................................................

A? Mình có nghe nhầm không a? Đừng bảo chưa gì ta đây đã bị bại lộ nhé?

Cậu mỹ thiếu niên kia lập tức tím mặt.

" Im đi! Đừng gán cho tôi cái tên đó! Tôi là Bạch Hạ Thư!"

" Tôi nói sao thì chính là vậy!" - Hắn cũng gào lên.

" Anh con mợ nó thức tỉnh đi! Cậu ta bỏ anh lâu rồi!" - Hạ Thư đi đến túm lấy caravat của hắn,

Chú mèo Sơ Minh mặt đần thối... ngơ ngơ chưa hiểu gì.....

Hắn quẳng cậu sang 1 bên như quẳng rác. Gạt phăng tay Hạ Thư dễ dàng, túm lấy cổ áo Hạ Thư. Nhíu mày, gằn từng chữ.

" Không thể chấp nhận thì biến đi!"

Bạch Hạ Thư dùng hai tay cố gắng gỡ tay hắn ra..... tên này quá khỏe.....

Hắn nói thêm, từng câu chữ lạnh tanh: " Ngay từ đầu nếu không có cái chất giọng với đôi mắt này thì cậu cũng chỉ là thằng đ**m rẻ tiền thôi!"

Sơ Minh sửng sốt.... giờ cậu mới để ý kĩ.... cậu trai này đúng là có đôi mắt xanh biếc y hệt mình..... với con mèo này.... Cái chất giọng lúc giận dữ lên cũng thật giống.......

Hạ Thư mặt trắng bệch........ run rẩy......

Hắn lúc này mới chịu buông, rút ra một tấm séc, ghi một hàng dài con số, vô cùng lạnh lùng thả trước mặt Hạ Thư.

" Đừng để tôi thấy cậu lần nữa"

Cũng chẳng thèm xem phản ứng của Hạ Thư, hắn phất tay ra lệnh cho đám vệ sĩ theo sau.

Tử Dạ nhu nhu trán, tháo chiếc caravat màu nâu ra......... nhìn sơ qua cũng biết chiếc caravat này đã cũ........ Hắn nhìn về phía con mèo đang phát ngốc nhà mình....ngay lập tức, thả lỏng cơ mặt, vui vẻ nở nụ cười.

Cậu nghệt mặt...... hắn ta.... vừa nãy.....đáng sợ... không.... không.... Cái con người hai mặt đứng trước tôi đây.... sẽ... không phải là Tôn Tử Dạ ... chứ?

_________________________________________________________________

{MÀU MẮT ( Hoàn )

Những cơn gió cuối đông buồn thiu cứ vô tình làm bay tóc ai.

Cậu ngả người xuống thảm cỏ, cứ thế mà nhìn trời.

Tôn Tử Dạ vừa đi lang thang khắp mọi nơi tìm cậu mãi chẳng thấy.... hóa ra cậu lăn ra phát ngốc ở đây! Liền đi đến gần.

Khổng Sơ Minh nhìn bầu trời phủ đầy mây, nói.

" AAAAA~ Lạnh chết con mất... hầy... trả trời xanh lại cho taooo điiii aaaaa!!"

...... Cái sắc mây u ám đột nhiên được thay bằng màu hổ phách! Cậu giật thót vừa dơ tay lên tung chưởng thì bị hắn giữ lại.

Hắn dí sát mặt vào mặt cậu.

Hơi thở của hắn phả phủ lên mặt cậu, cậu xấu hổ nhắm chặt mắt lại.

Ai dè hắn thả tay cậu ra, cũng ngã lên thảm cỏ xanh mướt, vui vẻ nói.

" Anh tưởng mắt em thì nhìn cái gì cũng ra màu xanh chứ"

Cậu lúc nãy... cứ tưởng hắn hôn cậu! Đỏ bừng mặt, thẹn quá hóa giận, gào lên.

" ĐỒ NGỐC NHÀ ANH! Thế anh nhìn cái gì cũng ra màu sít à!!??"

Hắn lại chăm chú nhìn cậu, ôn nhu nói : " Đâu có.... anh thấy màu xanh của mắt em mà,... đẹp lắm luôn! Móc ra cho anh đi?... Ế mà đừng nói với anh... thật ra nó màu sít nhé?"

" Ngu ngốc!"

}
 
Yêu! Tôi Hận Em...
Chương 7


<i>__________ ________ ____</i>

Vẫn căn phòng kín ấy.

Một người một chó... lộn... mèo.

Vũ Thiên Ngự quỳ rạp xuống nền gạch.

Chú mèo suýt nữa thì nhỏ an nhiên ngồi hất mặt trên giường, một chân vô cùng điệu nghệ lướt trên bàn phím.

..............................

.................................... ẢO! Con mụ ngoại nó ảo tung cả dép!

Vũ Thiên Ngự vẫn chưa thể tiếp nhận được cái sự thật siêu cấp hư cấu này!

Thiên Ngự vừa định leo lên giường ngồi thì.....

Khổng Sơ Minh thành thục dùng hai bàn chân nhỏ xinh ấn tổ hợp phím Ctirl + V :" Lộn xộn tao cào nát cúc mày"

Thiên Ngự khóc không ra nước mắt, ấm ấm ức ức cúi đầu trước con chó... chết! Mèo bự này.

Một mèo một người cứ như vậy tầm 20 phút.

Hai đầu gối Thiên Ngự đau buốt, lệ cay khóe ướt khe khẽ lên tiếng: " Xong... chưa thế?"

Sơ Minh liền quay màn hình laptop về phía Thiên Ngự.

Trên màn hình lúc này đã là một diễn văn dài:

<i>"( Ngự thân mến.</i>

<i>Tao biết là mày sẽ không thể tin ngay được chuyện này..... bất quá tao ép mày tin phỏng có được không? ( tổ hợp phím Ctirl + V ) )"</i>

Thiên Ngự đọc xong càng tủi thân hơn, gật gật tỏ ý đồng thuận.

Sơ Minh vui vẻ kéo màn hình xuống tiếp.

<i>"( Tao biết là mày sẽ tin mà. Hiện tại tao muốn mày phụng dưỡng tao, giải cứu tao khỏi cái tên chập mạch kia.)"</i>

Thiên Ngự ngạc nhiên, liền hỏi luôn: " Tại sao? Nếu mày nói ra điều này cho cậu ta chả tốt hơn à?"

Sơ Minh nhe răng nanh.

" Vâng vâng thứ lỗi tiểu nữ vô lễ."

<i>"( Cám ơn mày đã đồng ý, bây giờ thì bế tao về nhà mày đi)"</i>

Thiên Ngữ lắc lắc đầu, vô cùng thảm thương nói: " Không có được đâu, mày xem , đến tao còn bị đuổi khỏi nhà, tha theo mày thì tao biết đi đâu?"

<i>"( Mày thấy tao quan tâm không?)"</i>

Thiên Ngự nhẹ nhấc cái mông đặt lên nệm, vô cùng nghiêm túc nhìn cậu.

" Tao nói thật sự, 3 năm qua thằng Tử Dạ nó không lúc nào không nhớ tới mày đâu, là mày bỏ nó có phải nó bỏ mày đâu.... Tao biết là do bố mẹ nó... nhưng mà... bây giờ thì.. ách... sao mày không..."

Thiên Ngự bỏ lửng câu nói, im lặng.

Hai mắt mèo rũ xuống...... Cậu muốn nói với hắn.... nhưng mà......Chính cậu.. sợ đối mặt với hắn.....

Thiên Ngự không muốn làm khó cậu, vươn tay nhét cậu trong lòng, đu đưa người.

" Để mai tao hỏi Mạnh Dực là được chứ gì?"

.... Mạnh Dực! Đúng rồi! Sao mình không nghĩ ra thằng này sớm hơn!!!!!! Nó là bác sĩ thú y cơ mà! Ở yên ổn với nó trước rồi tính sau!

" Ngao~ Ngao~" ( Coi như mày được việc, Thưởng!)

" ...... Tao được phép xuyên tạc tiếng mày không?"

Sau đó là tiếng la hét chói tai của cậu thanh niên trẻ tuổi đáng yêu...

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Đã 11 rưỡi.

Lại mụ ngoại nó vẫn là căn phòng kín!

Người và mèo lúc này hai mắt lim dim.... mới đó còn sung sức lăn lăn lộn lộn cùng nhau chơi l*l ( Tất nhiên là cậu chỉ ở bên cạnh chỉ đạo)... thế mà giờ mệt rã rời.

" Tử Dạ ngủ quên rệ đường rồi mày ạ"

" Ngao"

" Mày còn sức không đấy... hay là cứ ngủ trước đi... oáp ~"

Nói rồi Vũ Thiên Ngự liền lăn ra ngủ không thương lượng.

Cậu vẫn chờ.

Đồng hồ đã điểm 24:00.

Cậu vẫn chờ..... Sao mãi chưa về vậy....

1:00 A.M.

Cậu vẫn chờ.... Lòng cậu như lửa đốt........ Về đi chứ!

2:00.

" Cạch " - Cửa vào nhà mở.

Hắn hai mắt đỏ ngàu.... Suốt đó giờ hắn chưa có chợp mắt lúc nào..... Thật mệt mỏi.....

" Ngao!!! Ngao! Ngaoooo!!"( Anh rúc xó nào bây giờ mới về hả? Sao không ở đấy luôn đi!?)

Hắn bất ngờ cúi xuống... đập vào mắt hắn là cái bản mặt bánh lọc của chú mèo Ba Tư ú mập.

Cái giọng điệu ngao ngao của nó là tức giận hay đang làm nũng vậy ta ơi?! Dễ thương chết mất!

Mọi mệt mỏi áp lực bỗng bay sạch! Hắn nở nụ cười gượng gạo, nhào tới ôm trọn lấy cậu..... Cái cảm giác này.... thật hoài niệm à nha....

" Ngao! Ngao! Ngaoooo~!"( Anh con mợ nó cút! Hôi như chuột chù!)

" Cám ơn nhóc..... đã đợi anh..."

" Ngao!!! Ngáo ngao!~"( Hứ! Tôi có thèm vào đợi nhá!)

" Gao~"

Cậu thở ra một tiếng, thật may.... cậu đã nghĩ ra cho đủ một nghìn lẻ một giả thuyết giải thích cho việc hắn về quá trễ này.... Mà thôi, về là tốt rồi!

Hắn hít hà thật lâu cái mùi thơm thoang thoảng tỏa ra từ bộ lông siêu dầy này..... Thật là.. chủ nào tớ nấy... cho dùng sữa tắm mèo cao cấp không thích liền đạp bay không thương tiếc... nhất thiết cứ phải là Enchanteur....

Hắn bế cậu đặt xuống ổ mèo gần đó rồi lẳng lặng đi tắm lần nữa.

Nhìn theo bóng lưng của hắn..... Cậu suy tư.....

Từ lúc hắn bước vào, nhìn cái ánh mắt đượm buồn kia.... nhìn miệng hắn khẽ lầm bẩm :" Minh Minh, Anh đã về" thì không khỏi..... thương hại... hahahah... thương hại đấy!.... Tên ngốc nhà anh... làm ơn đừng có trưng ra cái bộ mặt thảm hại kia có được không?! Anh làm ra cho ai xem!? Làm ơn quên tôi nhanh đi rồi yên yên an an mà cưới vợ đi!

Bất quá, vẫn là tự mình lặp lại cái thói quen này còn nói ai... Hả tôi ơi? Mắc gì phải thức liền mấy tiếng chỉ mong được nhìn thấy hắn!? Chỉ để được nói :" Chào mừng anh đã về" ?

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

" Sơ Sơ... Anh không ngờ nhóc lại... có thể.... cuồng anh quá như vậy a!"

Hắn rưng rưng nước mắt nhìn cái chú mèo Ba Tư trước đây sống chết cách xa anh 50 mét, đụng chạm liền ăn chưởng này đang ngoan ngoãn nằm trên giường mình.

" Ngao, ngao ngào ngao!!!"( Tôi đây chẳng qua muốn sống giống người hơn mà thôi!)

Tôn Tử Dạ còn cố tình bày ra bản mặt người vợ sau 10 năm cưới cuối cũng được chồng... lâm hạnh*.

" Vợ à vợ..... ôi hạnh phúc quá điiiii!!!" - Chui thật nhanh vào trong chăn, hắn vui mừng không thôi!

Cậu hừ lạnh một tiếng, nhẹ lăn vào tấm ngực rắn rỏi của hắn.

" Sơ Sơ..... ngủ chưa?"

"...... Ngao"( Ngủ rồi)

" .... Lần sau anh sẽ về sớm! Không để nhóc phải chờ lâu đâu!" - Giọng hắn khàn khàn, có chút chua xót.

"......." ( Làm ơn đi, tôi đã nói là méo có chờ cơ mà...)

" Không tin à? Thật mừ!" - Hắn giở giọng nhõng nhẽo, cứ xáp vô cái bản mặt của mình vào cái bản mặt nhăn nhăn nhó nhó của mèo bự.

"..... Ngao, ngao"( Con mợ nó hết xuyên tạc giờ là tự đặt được lời thoại cho tôi à?)

.... Chẳng mấy chốc chỉ còn nghe được tiếng thở đều đều của hắn.... Nhìn cái gương mặt góc cạnh này, ngủ mà hai mày còn nhìu chặt lại, cậu bất giác vươn tay đặt giữa rãnh nhỏ... để nó giãn ra.

....... Ôi đệt! Tay người! Mụ nội nó mình hóa người rồi!!!!!!

__________________________________________________________________

{ CỐ MỘNG.

Vẫn như mọi ngày, hắn luôn rời khỏi nhà lúc rạng sáng và trở về nhà cũng là vào lúc rạng sáng.

Hắn mệt mỏi bước vào nhà..... theo thói quen vô thức nói.

" Minh Minh, Anh đã về"

Nhưng đáp lại hắn là sự tĩnh lặng đến đáng sợ..... Lại một năm nữa không có em ấy....

Hắn cười chua xót..... thầm cười nhạo bản thân rốt cuộc đang ảo tưởng điều gì?

________________________________________________

" Sếp! Tý đi ăn cùng bọn em đi!!"

Hắn xua tay, lịch sự từ chối : " Thôi, tôi phải về sớm, cô cậu cứ tự nhiên đi"

" Ù uôi!! Cô nương nhà nào sướng quá vậy nha!"

Hắn lái xe thật nhanh về nhà..... A! Không biết em ấy có đợi mình lâu không nhỉ? Lát lại bị ăn chưởng cho xem... haha...

Hắn hảo hứng mở cửa nhà.

" Anh đã về"

Hắn vui, nhưng cảnh đâu có vui, vẫn là cái khoảng không vắng lặng này..... Ngôi nhà thiếu đi một người đúng thật chẳng khác nào nhà hoang.

Nụ cười trên môi càng dài thêm... không.... hắn không phải vui hơn đâu... đau... là đau hơn....

Hắn rất muốn đấm cho mình 100 cái để tỉnh..... Rốt cuộc là bao giờ mới tỉnh mộng đây?... Sơ Minh.... giờ em ở đâu?

______________________________________

Sau đó hắn liền chuyển nhà.... Hắn nhiều khi ngủ luôn tại công ty chứ cũng chẳng muốn về..... Cái nơi không có cậu... không phải nhà! Thế về làm gì đây!?

Dù có tìm bao nhiêu thế thân đi nữa thì... cuối cùng là tự mình dìm mình xuống biển mộng tưởng mà thôi... ahahahahahaha.......}

_______________________________________
 
Yêu! Tôi Hận Em...
Chương 8


<i>_ _ _ ______________</i>

Nhìn từng đốt tay thanh mảnh trắng noãn của mình.... rồi dùng tay kia áp lên má... xoa x** n*n nắn một hồi...

Thôi rồi.... thôi rồi...

Cậu nuốt ực một ngụm... đang tính ngồi dậy thì nhớ ra cánh tay nặng trịch của hắn đang đè ngang bụng mình....

Cậu len lén trườn mình ra... Cánh tay của hắn từ từ trượt xuống.....

Cậu thở phào nhẹ nhõm.... dùng tay vuốt vuốt tự trấn an mình... May quá đê.....

Bỗng, một bàn tay nắm lấy mái tóc dài bạch kim của cậu giật ra sau.

" Á..." - Cậu đau đớn kêu lên một tiếng.

Cậu uất ức quay ngoắt lại.... liền bắt gặp cặp mắt hổ phách sáng rực trong đêm....

Hắn kéo cậu vào lòng, vòng hai tay qua cái eo mảnh khảnh... khóa chặt không buông... miệng liên tục mấp máy...

" Sơ Minh... Sơ Minh... đừng...đừng bỏ...anh mà.. Sơ Minh..."

Cậu bị khóa cứng không thể nhúc nhích nổi... đây là lấy thịt trói người chứ ôm ấp cái quái gì!?

" Bỏ ra!" - Cậu ra lệnh. Đúng. Là mệnh lệnh.

" Không bao giờ!"

Hắn dùng sức hơn.... hắn sợ... sợ nếu hắn yếu sức đi... cậu... lại sẽ chạy khỏi hắn mất... hắn... Hắn sẽ lại mất cậu.... Hắn không muốn! 3 năm! 3 năm đã là quá đủ!

" Chát"

Cậu không hề lưu tình giáng cho hắn cái tát.... Cái đồ ngốc này!

" Tôi nói bỏ ra là bỏ ra! Con mẹ nó anh điếc hả? Con mẹ nó tôi đau bỏ ra... ưm...a...!"

Hắn vẫn coi nhẹ lời nói của cậu, áp hai lòng bàn tay giữ hai bên má cậu, trực tiếp khóa lại cánh môi xinh đẹp kia bằng chiếc hôn thật sâu. Bao nhớ mong, chờ đợi được hắn gửi gắm trong từng giây..... Hắn gấp gáp đè cậu ngã xuống đệm, kéo dài cái hôn xông đến xương quay xanh..... Miệng không ngừng thầm thì gợi cảm...

" Anh yêu em.. Sơ Minh... yêu...yêu em..."

Cậu hoàn toàn bị hắn chi phối..... bị nhấn chìm theo động tác của hắn cũng dần dần phối hợp....

Nhưng mà.... hắn bỗng lim dim mắt... ngã gục xuống.... NGỦ!!!!!

..............

................................... Mợ nó chứ!

____________________________________________________________

Từng tia nắng khẽ len qua khe cửa sổ rọi thẳng mắt hắn.

Khẽ cau mày, hắn run run mi... biếng nhác mở mắt....

Đập vào mặt hắn lại một lần nữa là cái bản mặt méo mập nhăn nhắn nhó nhó .... kinh dị!

Rất may tay mèo đã kịp chặn miệng hắn để ngăn đi tiếng hét.

" Ngao~" ( Dậy đi làm đi má)

" Chào buổi sáng, Sơ Sơ"

Hắn xoa xoa lưng cậu, một tay đỡ trán hồi tưởng lại.... Ra chỉ là mơ thôi sao? Ahahahahahah....... Rốt cuộc mình điên đến mức nào rồi... trong mơ cũng chẳng thể buông tha cho em ấy....

" Này Sơ Sơ"

Cậu vừa nhảy xuống giường định rời đi thì bị hắn gọi lại, miễn cưỡng chậm bước.

" Ngao?" ( Sao ku?)

" Tao mơ thấy chủ mày đấy, gato không?"

" Ngao ngao~" ( Chó dại!)

______________________________________________________________

Cậu theo bước chân người giúp việc đi tìm cái ăn..... cậu bước đi từng bước nhanh gọn như đang sải bước trên sàn diễn catwalk, cái mông cứ thế mà vểnh lên.

Hắn đang ăn thấy cảnh này suýt sặc.

Cậu nghe thấy tiếng sặc đi kèm với điệu cười ngả ngớn của hắn thì quay phắt lại trừng đôi ngươi xanh biếc đẹp mê hồn....sắc lạnh.

" Thứ lỗi tiểu dân thất lễ"

Hứ!

Bên ngoài cậu vẫn tỏ ra bình thường như chưa từng có sự việc gì xảy ra chứ sâu thẳm trong chân tâm..... cậu lo sợ muốn chết!!!! Sau khi hắn ngủ say cậu len lén báo cho thằng cẩu bằng hữu biết!!!! Như vậy thì việc rời khỏi hắn phải càng sớm càng tốt! Đêm dài lắm mộng! Thật may là trời vừa hửng sáng cậu liền biến trở lại lốt mèo!

Hắn vừa bước ra đến cửa nhà... bất giác quay đầu nhìn lại. Thật tốt! Còn có Sơ Sơ tiễn mình!...

Cậu nghiêng nghiêng cái đầu bé con nhìn hắn thật lâu.... rồi bị hắn thơm nhẹ lên chiếc mũi ươn ướt hồng hồng...

Cái hơi ấm này.... a... lại nhớ về cái vụ chết tiệt kia rồi!!!! Cậu ngượng thấy má!!! Dùng hai chân mèo che mặt! Mụ ngoại nó!!!

Cái biểu cảm ngoài dự đoán của cậu khiến hắn thật vui vẻ!

" Ở nhà ngoan, chồng đi làm"

" Ngao!!!!" ( Anh phắn ngay và luôn! Tên khốn!)

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Tận 9 giờ trưa Thiên Ngự mới lề mề lết ra khỏi phòng, vừa bước được 2 bước liền vấp phải cái cơ thể ú mập chặn trước cửa của mèo bự... Ngự cứ thể mà hôn môi thắm thiết với nền nhà.

" Ngao~"

" Hừ,... Tao nghĩ là... mày nên cố gắng ở đây thêm tuần nữa đi...a?"

... Cậu im lặng chùi chùi cái móng sắc lém của mình bằng giấy ướt...

" Ây.... Mạnh Dực á... nó.. nó đi du lịch bên Nhật với bồ nhí rồi...a.. Tuần nữa về..."

Cậu dừng động tác, trừng mắt nhìn Thiên Ngự... cái nhìn đầy ai oán...

" Ây... Tao bất lực rồi... Để qua hôm nay xem có đúng thật là đêm đến mày hóa người hay không rồi tính tiếp...ha?"

Cậu nhẹ khép mi ngoan suy nghĩ...

_____ _____ ______

{ SẼ CÓ LÚC TA KHÔNG THỂ HIỂU.

" Há há... Mạnh Dực, mày xem màu này đẹp không? Thích không?"

Cậu vui vẻ chìa ra chiếc caravat nâu nhạt ra trước mặt cậu trai thanh tú. Mạnh Dực chán ghét gạt ra, hừ lạnh.

" Cái này cho tao á. Tao vứt ngay và luôn"

Sơ Minh tức giận! Cái caravat này mua bằng nửa tháng lương của cậu à nha! Đổ mồ hôi sôi nước mắt mới mua được đấy!!!

______ ________ _____

" Ê tặng anh đấy"

Hắn nhìn hộp quà được gói cẩn thận trước mặt.... hạnh phúc không nói lên lời! Hóa ra em ấy nhớ sinh nhật mình a!

Nhưng mà... đến khi mở hộp quà ra... hắn sững người... bên trong là chiếc caravat màu nâu được thiết kế rất tinh tế.. nhưng mà....

Hắn cau mày, chẳng nói lời nào thẳng tay hất món quà xuống đất trước con mắt mở to của cậu.

Cậu.... cậu... cậu tức giận! Cái món quà này... cái món quà này cậu đâu phải ăn cắp ăn trộm mà ra!! Có biết là cậu phải làm tăng ca không quản sáng tối trưa chiều không?! Có những hôm cậu tận 3 giờ sáng mới xong việc để mà ngủ có biết không? Ha... ra là anh ta khinh rẻ món quà này.... ha....

Cậu nắm chặt thành quyền giáng cho hắn một cú..... cú đấm đó... như thể không phải đánh hắn mà đánh chính vào trái tim cậu....ha.....

" Con mẹ nó! Chia tay mợ nó đi thằng chó!"

Hắn..... bị cậu đánh đầu nghiêng sang một bên...tim hắn nhói đau...cũng tức giận mà gào lên với cậu.

" Ờ chia tay mẹ nó đi!"

Hai người trừng nhau một cái rồi đi ngược hướng nhau. Kẻ lệ rơi... Kẻ đau lòng.

Hắn...... thật ra... đã nghĩ rằng... quà đó... cậu tặng cho Mạnh Dực... tặng không được nhận mới đẩy sang cho mình... Ra là cậu ta coi rẻ mình vậy ư?

- Còn tiếp - }
 
Yêu! Tôi Hận Em...
Chương 9


____________________

" Mày đi lung tung lạc tao kệ đấy. Thế nhá tao đi đây"

" Ngao~" ( Phắn!)

Thiên Ngự vừa bước ra khỏi căn biệt thự cũng là lúc cậu rời khỏi nhà.

Cậu biết rằng ở đây ngoài nhà hắn ra thì cậu cũng chẳng có đâu mà ở! Thế cậu ra ngoài làm gì!?

Hít thở không khí trong lành phỏng có được không? Nhốt mãi trong cái lồng to oạch đó lão tử ngạt chết phỏng có được không?

Lon ton từng cái chân bé nhỏ.... đệt... cứ như kiểu đang tự sát các cháu ạ! Người thì toàn mỡ... lăn bước nào nó đè chùn chân bước đấy.... hầy....muốn nằm luôn bên đường cho xe cán cho bẹp dí quá....

" Ôi ôi!! Con...lợn kia mọc lông dầy ghê!!"

Ơ đệt! Con dở hơi nào nói bố là lợn thế!? Nói là chó đã là sỉ nhục quá lớn! Điêu dây láo toét! Cậu hướng ánh nhìn dao kéo về phía phát ra tiếng nói.

Là một cô bé tầm 6 tuổi..... bên cạnh là một thanh niên tầm cấp 3... Ồ~ Khá đẹp trai đấy chứ!? Tầm 3 năm nữa chững chạc hơn... hừm.. chắc không thua hắn đâu nhỉ!?

" Anh... anh ơi bắt lợn về nuôi đi!!!"

Phắc!

Cậu đã bị đụng chạm sâu sắc đến lòng tự tôn cao thượng của loài mèo lộn... của loài người trong lốt mèo à nha! Lão tử cào chết nội mi!!!

"Thôi em... kia không phải lợn đâu..."

Đúng đấy! Giỏi lắm cậu em!

" Nếu anh không lộn... thì là 1 giống chó..."

Úi lộn cái bàn! Chó cái mụ ngoại nhà mi!!! Hôm nay ta thay trời hành đạo! Quyết.... chạy lấy người!!! Óa óa óa!!!

Hai anh em nhà kia thấy thú vị với con lợn... chó này thì bất chợt nhào đến úp sọt! Làm cậu chưa kịp trở tay thay quần sịp!

Tên anh trai nhanh chóng giữ được cậu trong vòng tay.... thì gãi gãi tóc...

" Hóa ra là mèo..."

" Ngao! Ngao!"( Giờ mới biết hả!? Ngu!)

" Lạ ghê, thôi cứ bắt về nuôi... còn chủ nó thì cứ thương lượng mua sau"

Ôi đệt! Bọn trẻ ngày nay nát hết rồi!!! Cư nhiên đi bắt mèo nhà người ta như thật!!!

" Ngao!!! Ngao!!! Ngáo!"( Thả ra!! Yameteeee!!!!!) - Cậu dùng hết sức bình sinh mà quẫy đạp.

" Anh ơi... ưm... mèo mà bị thiến thì ngoan lắm anh nhỉ!?" - Bé gái tròn xoe mắt hỏi.

Cậu câm nín luôn... phát sợ với trẻ con ngày nay.... cái con bé kia hẳn không phải cố tình nói vậy đi!?.....Huhuhu Ahuhuhu!!! Tên Tử Dạ chết tiệt nhà anh!!! Cứu tôi điiiiiiiiiiiii!!!!!!

______ _____ ___

" Hắt xì"

Hắn dùng giấy lau lau mũi... a? Sơ Sơ ở nhà nhớ mình rồi sao?

Hắn nhìn đồng hồ... mới có 9 rưỡi... hừm...

________ ________________________

Cậu đang choáng ngợp bởi gia tài nhà hai đứa này....

Cư nhiên bố mẹ chúng nó là tỉ phú đi!?

" Hạo Dư! Mày dắt em mày đi đâu giờ mới về!!?" - Một phụ nữ tầm 40 lên giọng gắt lên với cậu anh trai.

Tư Hạo Dư im lặng chẳng đáp lời... trực tiếp bế mèo lên phòng.

Bé gái tính đi theo thì bị người phụ nữ giữ lại.

" Con muốn.. muốn chơi với anh Dư cơ!!!!"

" Im ngay! Cấm con tiếp xúc với cái thằng đó!"

Chà!? Cái gia đình này phức tạp ghê nha?

_________ _______

" Cạnh"

Phòng cậu trai này rộng ghê nha... cơ mà trống trải quá.....

" Ê lợn"

Cậu khinh không thèm đáp.

" Đùa thôi, Hy Hy lại đây"

Đậu! Ai cho phép mày đặt cho ta đây cái tên đàn bà đó hả?

Tư Hạo Dư cười cười tựa bên cửa.

" Mày thấy đấy.... cái gia đình này quá hạnh phúc đi?"

Ôi thôi... lại thành cái bệ xí trút bầu tâm sự cho con trẻ rồi.

" Mẹ tao... cái con mụ đó theo trai bỏ tao lâu rồi... kia là dì ghẻ thôi..."

Ồ... giống mình đấy chứ?

Cậu lăn lăn cái thân đến gần Hạo Dư. Ngao ngao vài tiếng.

Hạo Dư nghe tiếng cậu... tự nhủ đấy là lời an ủi...

" Cám ơn mày.... Ha? Tao muốn tự sát quá... Mới hôm qua thôi tao come uot ...Ông già ruồng bỏ tao... bạn bè xa lánh tao... Đến thằng người yêu cũng ngại cái sĩ diện chia tay tao.... Ha? Bế tắc quá.

Cậu im lặng... cậu khác Hạo Tư... Bố cậu... biết giới tính cậu dù hơi sốc nhưng vẫn là vui vẻ chấp nhận... còn mong cậu hạnh phúc cùng Tử Dạ.. Em gái cậu cũng ủng hộ đấy chứ! Tử Dạ... ha... anh ta còn chẳng thèm ngại chốn đông người ngang nhiên cầu hôn cậu rồi đấy chứ!?.... Nghĩ lại thì... cậu trai này ngoài sống trong cái nhà rỗng tình thương to tổ chảng này thì chẳng có gì hơn cậu cả?

" Tao nói nhé... anh yêu tao... đẹp trai lắm..."

Vâng vâng... nhìn cái cơ thể lực lưỡng này của chú mà là thụ thì tôi hiểu anh công của anh thế nào rồi....

" Anh ấy tặng tao cái nhẫn kim cương đẹp lắm... tao tiếc là... cái nhẫn đó phải chi chính tay anh ấy tặng tao đi?"

Hứ! Tử Dạ tặng tôi nhẫn bạc! Nhưng mà tự tay đeo cho tôi đấy nhá! Ý nghĩa hơn nhiều nhá! Lêu lêu!!!

" Anh ấy... đẹp trai lắm...."

Hứ! Tử Dạ nhà tôi đẹp gấp 10 lần chắc luôn!

" Anh ấy... ha... cho tao ở hẳn một căn biệt thự... nhưng mà.... chỉ khi say anh ta mới đến đó một lần... ha.... Tao đã thử nổi giận bỏ đi xem thế nào... anh ta còn chẳng thèm bận tâm... mang gái đến thế chỗ cơ mà..."

Hứ! Lại thua anh mày rồi! Đây ở nhà trọ nhỏ nhưng mà suốt ngày anh ta quấn lấy tôi nhá! Hứ! Mới dọa bỏ đi liền nằm lê lết bên sàn ôm đùi tôi đấy nhá! Còn dám dẫn gái đến sao!?

" Nhưng mà... tao vẫn yêu anh ấy... chẳng thể bỏ.... trong khi anh ấy chán ngán tao...."

.... Cậu trầm luân... A?... Là sao đây? Bạn trai cậu này khốn nạn vậy mà cậu ta vẫn bám lấy... còn Tử Dạ ....anh ta yêu mình.... anh ta tuyệt vời vậy mà mình còn bỏ là sao... là sao....

______________ _____________________

" Alo... cô Lý... cô trông chừng hộ cháu Sơ Sơ... hôm nay tăng ca... việc lại nhiều chắc hôm nay không về đâu...

" .... Thưa cậu chủ... tôi sáng nay... xin nghỉ rồi mà"

" A... xin lỗi... cháu quên"

Hắn chẳng hiểu sao lại lo lắng cho con mèo ngố kia nữa...

" Thiên Ngự... cậu trông chừng Sơ Sơ dùm tôi"

" Sơ Sơ á? Sáng nay tôi thấy nó lẽo đẽo chạy ra ngoài... chắc giờ này về rồi chứ nhỉ?"

".......... Thằng điên! Sao mày không giữ Sơ Sơ lại!!!"

" Thì nó bảo muốn đi dạo hít thở không khí mà"

Hắn liền cúp máy lái xe như bay về nhà mà không để ý đến điểm bất hợp lí trong câu nói của Thiên Ngự.

__________ _____________ ________

" Mày muốn tự sát cùng tao không?"

..... Cậu mở to mắt.... thằng này nó điên quá rồi đi... tự sát là tự mình giết mình sao lôi cả tôi? Bộ? Nghe chuyện của mày là lão tử biết quá nhiều cần diệt khẩu sao?

" Ngáo!!!!!" - Cậu sống chết chui xuống gầm giường.

" Ngoan... không sao đâu"

Mày lừa em mày chứ lừa không nổi ta đâu!!!!! Ahuhu Tử Dạ!!! Xin anh đó!!! Cứu tôi đi mà!!!!!! Ahuhuhuhuuuuuuuuuuuuuu!!!!!!

_____________

Tim hắn thắt lại...... a... Sơ Sơ... Sơ Sơ sẽ rời bỏ mình như Sơ Minh sao.....?

- ________ ____________ _______
 
Yêu! Tôi Hận Em...
Chương 11


Tận đến lúc có tiếng đổ vỡ lớn ở tầng dưới... Cậu mới sực tỉnh....

Thấy vẻ mặt sợ hãi... đ*ng q**n ươn ướt của cái thằng vừa định h**p... Nhầm! Giết mình.... Rồi thấy bỗng mắt nhìn được bình thường... thì hiểu chuyện..... Khẽ cười... môi nhếch lên 2 cm.

" Lại đây anh mày bảo này... ấy.... Đừng chạy nào cưng..."

" Cút... cút!! Tránh xa tô-"

" Bốp "

" Ựa"

Khổng Sơ Minh nhanh chóng tung cước vào gáy c* cậu..... Chậc... Gục luôn kìa.....không biết nó có ngất như trong phim hay... gãy mọe cổ rồi ngủ ngàn thu không đây..... mà có khi thế lắm... thường thì dùng tay chặt... Mình cho nó hẳn một cái giò cơ mà.... Ế mà kệ đi a...?

Bất quá... theo trực giác... Cậu biết hắn đang ở tầng dưới.... Chậc chậc!!!! Làm sao bây giờ đây!!!???? Cứ thế này mà xuất hiện trước mặt hắn haaaa!?...... Không! Không bao giờ à nha!!!!!!

Cậu nghe thấy tiếng giầy cộp cộp trên nền..... Chết rồi..... Tiếng ngày càng gần........

Đồ chết tiệt! Lúc cần không đến! Lúc ứ cần đến là sao hả!!??? Giờ thì chết rồi!! ban đêm còn nói là mơ chứ ban ngày thế này!!!!!!!!!!!

Thịch... thich.... thich... Tim cậu đập loạn....

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Tôn Tử Dạ.... chẳng hiểu sao... hắn có một linh cảm rằng... Sơ Minh ấy... đang ở rất gần đây......

... Ahahaha.... Lại bị ảo tưởng quá độ rồi sao..... Nhưng mà... vẫn à hắn di chuyển thật nhanh đến căn phòng ấy....

Sơ Minh.... Sơ Minh......

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ __ _ _

Khoảng cách 1m........ 50 cm...!!!! Ôi ô!!!! Làm sao đây!!!???

_ _ _ _ _ _ _ _ _ __ _ _ _ _

" Rầm!"

Chính xác là hắn dùng chân để đạp bay cái cửa phòng.... Cơ mà.......

Trong phòng vắng tênh..... Chỉ có một xác thanh niên đang nằm vật trên nền... chờ đã...

Hắn cúi đầu nhìn kĩ gáy " nạn nhân".... Chính xác... Sơ Minh ở đây!

" Triệu Tự kiểm tra camera ngôi nhà này cho tôi!... Không cần! Chỉ cần cái phòng này thôi!"

________________________________________________

Cậu lúc này ở đâu!?

Chính xác là đang lấp lửng trên cành cây! hả!? Sao lại là cây!?

Chính xác là cậu nhảy từ cửa sổ tầng 3 xuống... Cậu tính sẵn rồi!! Cái cây này đỡ nếu trượt thì chết thẳng cẳng khỏi lo gặp hắn! Nhưng mà 90% là vẫn thành công mà!

May quá đê! Mình tính toán như thần mà!!!

" Sơ.... Minh đấy hả?"

Cậu giật bắn!!!! Đứa nào biết tên mình hay vậy!!!??...... Cậu khẽ liếc mắt....... May quá méo phải hắn a!

" Sơ Minh đúng không?"

"................"

" Cái mặt thớt kia của mày giấu đâu cho khuất? Bơ nhau à?"

....... Cậu đã định bơ tên này cơ mà..... Cứ dông dài thế này! Khéo bị lộ mất!

"...... Ờ.... Cơ mà... quen nhau à?"

Một cái dép lào bỗng từ dưới phi lên như tên lửa! Cậu vội nhảy xuống! Đậu! Cao thủ phương nào đâu a!? Chơi tiểu lí phi đao... à dép cơ à!?

" Bố đây" - Cậu trai gỡ kính mát ra - " Mạnh Dực"

_____ _ _ _ __ _ __ _ _ __ _ _ _ _ __ _ _ _ _ _ _ _ _ _

" Thưa sếp.... Phòng này không cài camera... Mà... camera chỉ ghi lại cậu này bế Sơ Sơ thôi... Không có sự xuất hiện của Sơ Minh"

....... Không thể như vậy... không thể được... Chỉ là tia hy vọng mong manh thôi... tôi vẫn tìm em!

Hắn đang tính tự mình kiểm tra toàn bộ khu vực này 1 lần nữa thì bị công việc réo gọi nên cũng chẳng nán lại lâu.

" Các cậu kiểm tra toàn bộ khu vực này cho tôi! Tìm Sơ Minh!"

" Vâng thưa sếp!"

Thấy hắn đi đã xa.... Mấy bạn nhỏ tay sai tụm lại xì xào.

" Ế!? Tóm lại tìm Sơ Minh hay Sơ Sơ đây!?" - Bạn nhỏ kính đen 1.

"..... Chắc là Sơ Sơ đấy.... Thì bao nhiêu lần tìm Sơ Minh có thấy đâu!" - Bạn nhỏ kính đen 2.

" Tìm cái con mèo ú Sơ Sơ đi! Có khi sếp lỡ miệng thôi!" - Triệu Tự cũng phát mệt!

________________________________________________

Cậu rụt rè bước vào nhà Mạnh Dực... Nói với tôi là bạn bè toàn là đứa trá hình nhà nghèo đi!? Cả cái tên Tử Dạ lẫn Thiên Ngự! Bây giờ là đến lượt thằng này! Tụi mi nói với ta rằng nhà các mi rất có điều kiện sẽ chết đúng không!? Biết vậy khi xưa vay thằng này 1 đống tiền rồi qua Mỹ bùng luôn một thể có phải hay hơn không!?

" Này, tao tưởng mày đi Nhật với bồ nhí mà?"

Mạnh Dực thả cơ thể rơi tự do lên ghế sô pha to oạch.... ngán ngẩm.

" Đứa nào nói thế?"

" Thiên Ngự"

" Tát chết mợ nó đi!"

Cậu sáp sáp lại gần, cẩn thận dò hỏi.

" Ơ thế không phải thật à? Bao dưỡng tao đi a?"

" Trừ phi mày là mèo...."

" Nếu tao là mèo mày sẽ bao dưỡng đúng không?!!!!!"

An Mạnh Dực lập tức nhéo nhéo hai cái má của cậu.

" Mày ngớ ngẩn hả? Cơ mà sao tự nhiên xuất hiện thế?"

Cậu nuốt khan một ngụm....

" Thì... Mày... nghe tao kể này... đừng có sốc nhá..."

20 phút trôi qua....

Mạnh Dực lộn cái bàn! Đúng là lật luôn cái bàn lên!

" Hừ hừ! Tao đang điên tiết với thằng Thiên Ngự thì mày lại đến đây truyền đạo hả!? Mày đùa tao à? Nói thẳng là mày muốn tránh mặt Tử Dạ luôn đi! Dám xúc phạm loài mèo!?"

Cậu khóc không ra nước mắt! Sống chết bàm đùi Mạnh Dực....

" Tin tao đi mà!!!............ Tao là mèo thật đâ---" " Phốc"

Một làn khói trắng tỏa ra..... Cậu biến mất.... xuất hiện trước mặt Mạnh Dực là... chó hả?..... Mà chờ đã.... mới có 1 giây thôi mà thằng Sơ Minh đâu mất rồi!? Ảo thuật à!?

" Ngao~ Ngaooo~" - Cậu đi đến dụi cái đầu nhỏ vào chân Mạnh Dực.

" À nhớ rồi.... Chó của Sơ Minh,,,, hừm... dễ thương ghê!... Hừm... theo kiến thức chuyên cày đam của mình thì..."

Nựng Sơ Minh trên tay... Mạnh Dực hí hửng gọi điện đến số của hắn.

" Đây nhá! Giờ thì cho tao con mèo nhà mày đi!"

"........ Không bao giờ!"

" Há há!! Tao là tao thích con mèo này rồi nhá!"- Mạnh Dực dừng lại một nhịp - " Nhưng mà tao biết con mèo này thích ở với tao hơn MÀY!"

" Tý tao đến đón Sơ Sơ"

" Ooh! Sơ Sơ cơ mà ~" - Mạnh Dực híp mắt nhìn Sơ Minh - " Đừng nói với tao là mày cố ý đi!?"

" Hả?"

" Không có gì, đến nhanh nhanh cái.... Tao cho mày biết cái này"

....... Cậu tối mặt... Theo Mạnh Dực là quyết định sáng suốt hay lối tắt đến gặp tử thần!?

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

[ Ngoại truyện: Chào, Tôi là Thiên Ngự.

Tôi chẳng biết sao... hiện tại lại bị tên này dồn vào tường cả.....

Nhớ là sáng nay tên này mới chuyển đến trường này thôi..... Mình chỉ là lỡ tay tát cho thằng này 1 phát.... Nhỡ chân dẫm lên bụng nó 1 cái.... xong lỡ lời chửi :" Thằng b**n th**!" Thôi mà a?... Không lẽ chỉ vậy thôi mà nó muốn giết mình!?

" Mạnh Dực à! Anh yêu em!!!"

" Bốp "

Vũ Thiên Ngự ăn một tát... à đâu! Tổng cộng là 2 tát 2 lên gối trong ngày! Nhưng mà Ngự không có bỏ cuộc nha! Mỹ nhân nghìn năm có một thế này! Không nhanh tay là chấm hết!

" Tôi đếm đến 3 có bỏ ra không hả?... Ông đây đang rất là bực à nha!"

" Trả lời anh đã!!!!" Nguồn :

..... Đệt.... cái đối thoại này quen quen... À... Vừa điên tiết với thằng Tử Dạ xong giờ là thằng này à?

" Tôi thẳng 100% sữa tươi con bò cười, có bỏ ra không đây?"

Khóe môi Thiên Ngự khẽ nhếch lên......

" Chào! Tôi là Thiên Ngự!" - Bỏ lửng câu nói, Ngự dùng một chân chèn g*** h** ch*n cậu để tránh bị dính cước - " Và, anh sẽ bẻ cong em!"

..... Rất nhiều năm sau, mỗi lần nhớ lại vụ này.... Mạnh Dực rất muốn phi đến đá cho bay răng cái khuôn mặt đang cười ngu ngu trước mặt mình!

" Tôi hối hận rồi!"

Thiên Ngự tay đang kẹp thuốc lá ngồi thành giường... đứng hình.

" Thì lúc đó em vẫn là đá cho tôi 1 phát phải vào viện 1 tuần đấy thôi!"

" Tôi hận lúc đấy không đạp cho cái chuym của anh nát luôn đi!

" Em ác!.. Hắc hắc.... Nát cái này thì.... ai thỏa mã-"

Tiếp đó là tiếng la hét của cậu thanh niên trẻ tuổi }

________________
 
Yêu! Tôi Hận Em...
Chương 12


{ LẠI MỘT MÙA XUÂN. ( Hoàn )

Khổng Sơ Minh vốn chịu lạnh thiệt là kém! Hầy! Lại đang chui rúc ở ổ chăn sống chết không bước xuống giường nửa bước.

" Mùa xuân cái gì!? Khác quái gì đông đâu!?"

Tôn Tử Dạ run cầm cập chạy như chó rượt rồi thì điêu luyện nhảy tót vào ổ chăn ấm áp..... Ôi ~ Cảm giác này đâu gì sánh bằng nha~

Sơ Minh cau mày, đạp đạp cái cục mỡ Tử Dạ ra.

" Lạnh thế! Anh như xác chết! Biến ra!"

" Ơ kìa ơ kìa... Đừng ruồng bỏ anh chứ!!!"

Cậu mở cái túi Tử Dạ vừa đem vào.... vừa nãy là đạp nhè nhẹ... Cơ mà lần này là đạp 1 phát chết luôn!

" Cái thằng kia! Mi mua về cái gì đây!?"

Tôn Tử Dạ vừa ấm được một lúc bị đạp ...lăn xuống, nền nhà cứng ngắc không thương tiếc truyền cho anh cái lạnh giá....... Hắn nhanh chóng lấy được động tác quỳ gập đầu....

" Thứ lỗi..... cẩu nô tài vô dụng.."

Nhìn Ba con sói..... Khổng Sơ Minh nuốt không trôi nổi cục giận... Hừ!

" Ta hỏi nhà ngươi mua cái thứ đồi trụy này về làm gì!?"

".... Em nhìn kĩ đi... Anh chỉ mua mì thôi mà... cái đó..."

" Sao!?"

" Cái đó.... cái đó..... là... Mạnh Dực nhét vào tay anh...."

" Ừ ừ...... tao tin mày mà... ừm... đâu ai lại hại bạn nhỉ... ừ ừ..." - tắt điện thoại, Sơ Minh bẻ ngón tay răng rắc.

" Bốp" - " Á"

Lại một mùa xuân nữa.... chưa được.... động đến cúc hoa nhỏ của Khổng Sơ Minh....... A..... Có tiểu thụ ngạo kiểu thật là khổ aaaaaaaaaa!!!!!!!!!!!!!!! Trời xanh có thấu được tâm tư con không!?}

_______________________________________________________________

" Ngao~" ( Mày nhìn tao làm cái gì a?)

"...... Ra là mày đúng là mèo thật"

" Ngao~ Ngao~" ( Tao đã nói rồi mà)

.... Ế mà chờ đã..... Nó mời hắn ta đến đây làm gì a?.......

" Mày không biết chứ công ty Thiên Ngự đang nợ Tử Dạ một món nợ đấy... Hừm... Tao là tao đang nghĩ nên lấy mày đem bán trả nợ không đây..."

" Ngaoooo!!! Ngáo Ngáo!!!!"( Không được aaa!! Không thể bán đứng tình bạn à nha!!!)

" Bất quá, tình bạn và tình yêu..... Tao vẫn là chọn tình yêu mày ạ"

...... Tình bạn.... Tình yêu..... Tình bạn.... Tình yêu.... Cái đầu mèo nhỏ hiện lên hình ảnh cậu và tên Phi Ngự c*̀ng ngồi lên hai bên c*̉a 1 chiếc cân. Ngay lập tức Mạnh Dực đi đến 1 sút đá bay cậu thẳng tới chỗ hắn!!! Vậy là bên Thiên Ngự lập tức trùng xuống, xong Mạnh Dực lại ngồi thế vào chỗ cậu!!! 2 bên chiếc cân lại cân bằng!!

Ôi ô tình bạn c*̉a tôi ôi ô.... Ahuhuhu trái tim này vỡ nát rồi... Nát rồi... Cánh hoa úa tàn...

Cậu mải mê chìm đắm trong bể tự ngược mà không để ý Tử Dạ đã xuất hiện ở đây từ lâu. Nhìn cái biểu cảm thốn đến tận rốn, hai tay ốp lên má mà cái môi bất đắc dĩ chu ra.... Xong hết ngồi lại lăn lăn ra nền... Lăn lăn xong đập " cộp " cái đầu nhỏ... vào tường đau thấy cha mẹ kêu vài tiếng ngao ngao thì... Rút kinh nghiệm chuyển hai tay giữ chặt đầu rồi lăn a lăn ~

Thật khiến người ta cảm thấy dễ chịu mà!

" Đấy, đáng yêu chết người như vậy tôi cực thích, cho tôi đi"

Mạnh Dực phát biểu 1 câu làm cho mèo bự đang lăn c*̃ng phải bất động tại chỗ .... Từ từ quay đầu lại.... Hai mắt mở to thao láo! Miệng run cầm cập... hết sức kinh hãi!!!!

" Chẳng có lí do gì để làm vậy"

" Có chứ"

" Có gì!?"

" Mèo ú muốn tránh xa nhà ngươi"

" Đừng suy diễn vớ vẩn"

" Sao không làm phép thử?"

" Tốn thời gian" - Tử Dạ đi đến vươn hai tay tính bế lấy cậu, thì bị Sơ Minh không thương tiếc gạt phắt ra.

Mạnh Dực khoanh hai tay dựa tường vô c*̀ng đắc ý.

" Ngoan.. Sơ Sơ về nhà nào..." - Hắn kiên nhẫn vươn tay ra 1 lần nữa.

" Ngao!! Ngáo ngao ngaoo!!!"( Không a! Theo anh về tôi chết lúc nào không biết!!!)

Cậu đưa tay ra chuẩn bị gạt tay hắn thì lập tức bị hắn bắt lấy khống chế rồi khóa cứng trong vòng tay rắn rỏi mạnh mẽ. Nguồn :

Sơ Minh tức tối, mặt đã bựa mông sau khi nhăn lại thì bội phần bựa mông!

Hắn ghé miệng sát tai cậu.... Bất thình lình dùng môi mím giữ lấy 1 góc tai mèo mong tang.

" Ngao ngáo ngaooooo!!!!!!"( Mụ nội nhà miiii!!!) - Cậu theo phản xạ giương vuốt mèo thì... giương không nổi vì bị hắn giữ chặt hay chân trước 2 chân sau luôn!!! .... đành bất lực nhắm nghiền mắt chịu đựng cái cảm giác tê tê ngưa ngứa truyền đến.

Hắn phi thường mê luyến cái cảm giác mềm mềm mát mát ở môi, cứ vậy mà lưu luyến không rời. Còn mèo ta thì.... chuyển từ chán ghét sang thích thích..... Mặt phi thường phởn phởn.

" Tôi nói, hai kẻ các ngươi bày ra cái cử chỉ như vậy để mù mắt thiên hạ sao?"

Tôn Tử Dạ ngưng lại.

" Tôi về"

Mạnh Dực đi đến bắt lấy tay hắn.

" Chậm đã" - Sau đó chuyển ánh mắt đến Sơ Minh - " Giờ mày dãy nảy chứng tỏ chán ghét gã này, tao liền nhận nuôi sủng mày lên trời, nếu không tao mặc xác mày bị hành chết!"

Cậu như mở cờ trong bụng!!!! Yeahhhhh thoát khỏi tên Tử Dạ ngu ngốc này thì còn gì bằng!!!!! Tháng ngày hạnh phúc đã đến bên con~ Và mùa xuân biết em biết em lỡ trao 1 món tiền~ Xong bị bùng~~~~

Đang muốn giãy thì cậu nhận ra... Đạo lực c*̉a hắn mạnh hơn... Phát đau! Ai oán ngước lên liền bắt gặp ánh mắt hỗn loạn c*̉a hắn. A... Phải chăng cậu quá vô tâm đi!? Cậu chính là kẻ hiểu hơn ai hết mức độ cô đơn c*̉a hắn, vậy mà còn muốn rời xa hắn? Trách hắn đối đãi mình không nên hồn... Nhưng mà đó giờ hắn đã hầu hạ ai ngoài cậu chưa? Vụng về nhưng mà từ chân tâm!

Hắn căn bản là không cho cậu quyền động đậy. Việc Sơ Minh rời xa hắn đã để lại nỗi đau tột c*̀ng và chứng sợ cô đơn ở hắn... Hắn giờ đây sợ mất đi mọi thứ xung quanh... Đặc biệt là con mèo nhỏ này, mặc dù nhìn đến nó là hình ảnh Sơ Minh lại hiện lên giằng xéo trái tim hắn đến rỉ máu nhưng mà, hắn chính là muốn như vậy. Hắn muốn con mèo này khắc thật sâu Sơ Minh trong lòng hắn, muốn nó ngày ngày ở bên để cho hắn cảm giác Sơ Minh vẫn bên hắn, muốn nó chờ đợi mình không quản đêm muộn, muốn mèo nhỏ lại 1 lần nữa đem đến cho hắn cảm giác ấm áp khi được quan tâm là như thế nào. Hắn chính là khao khát như vậy.

" Ui ui, người thì ích kỉ giữ mèo không cho nó động đậy, trong khi mèo c*̃ng chẳng buồn động tay chân. Tình yêu nhân thú sâu nặng nhẩy? Mạnh Dực đây đành bó chân"

Tử Dạ sửng sốt, đúng là Sơ Minh không hề động đậy!! Nó có thể ra miệng cạp hắn 1 cái nhưng mà nó không làm!! Sơ Sơ không ghét hắn!

" Hây, Tử Dạ mi vui cái gì? Mèo đâu có hiểu tiếng người, nó mà hiểu thì mi cứ mơ đi!"

Mặc kệ Mạnh Dực nói vậy, hắn vẫn không vơi đi niềm vui.

_________ _________ ___________ ___________

" Sếp, không tìm được chó.... À mè----- Oaaaa ngài tìm đâu ra hay vậy?"

Tử Dạ mặt ngoài là lạnh như tiền âm phủ nhưng mà thẳm trong thâm tâm là vui như mở hội.

Này Tử Dạ? Phải chăng hắn đã quên đi việc tìm kiếm Sơ Minh đi!!??

Mèo ba tư béo nụ thì say ngủ trong vòng tay hắn, được nựng trong vòng tay trai đẹp thì đứa nào chẳng muốn ngủ cơ chứ? Đặc biệt đây là vòng tay c*̉a ai? c*̉a hắn!

Tổng kết lại, cậu không còn e ngại cái kiểu chăm sóc bá đạo c*̉a hắn, ngược lại còn vài phần tín nhiệm. Ở bên hắn ấm áp an toàn, hơi liều mạng nhưng tội gì không ở? Ăn sung mặc sướng ngu gì không ở? Không phải đau đầu học hành ngu gì không ở? Coi như đây là cậu chuộc lỗi với hắn đi, tâm can buông lỏng tội gì không ở bên?

" Tao biết cuối c*̀ng mày vẫn muốn chung 1 chỗ với hắn" - Lời nhắn nhủ c*̉a Mạnh Dực cứ lảng vảng bên tai cậu.

____________________________________________
 
Yêu! Tôi Hận Em...
Chương 14: Kết thúc


.... WHAT THE HELL!!????

" Anh đang tìm Sơ Sơ... con mèo đó hả?"

Tử Dạ không nói gì, ngầm khẳng định.

" Anh... không cản tôi?"

Tử Dạ không nói gì, ngầm xác định.

Ấy là hắn đã vô tình phi thẳng con dao sắc nhọn cắm thật sâu lên tim cậu.

Cậu cười khẩy vẽ lên nét chế nhạo bản thân. Ai mới là kẻ sau cùng không thể dứt đây!? Là ai? Ai?

Là cậu! Chỉ riêng cậu thôi sao? Chỉ mình Khổng Sơ Minh tôi lưu luyến sao?? Hahahaha.... Buồn cười quá... hahaha.. Sau cùng cái kẻ đá người, kẻ tìm trăm phương ngàn cách tránh xa người, nay lại muốn người giữ mình.

Thực xàm!

Đưa tay che ngang miệng kìm nén nỗi nghẹn uất. Cậu loạng choạng bước ra ngoài.

Thật khéo, mưa rơi, mưa rơi mới thật hợp tâm người! Mưa ấy, từng hạt nặng trĩu đổ như thác chảy đè nặng đôi vai gầy của Sơ Minh. Mưa vô tình làm ướt áo ai.

Ngửa đầu lên nhìn bầu trời đã sớm chuyển đêm. Há miệng đỡ lấy từng hạt mưa, mưa ấy, theo thế nhẹ chảy trong thanh họng của cậu, mưa chát như muốn ướp mặn lục phủ ngũ tạng của cậu!

Mưa ấy chỉ là hạt nước hay tảng đá vậy!? Nó nhấn mạnh vai cậu xuống. Hai đầu gối đập mạnh xuống gạch men vỉa hè lẻ loi vài bóng người.

Hắn, đã đúng như ý cậu, quên cậu rồi, không còn luyến tiếc cậu nữa đâu, quên cậu thật rồi!! Ây, đừng nhìn tôi như thằng bệnh vậy? Tôi quỳ giữa trời mưa này để không ai biết tôi khóc? Được chứ?

Người mềm nhũn, cậu nằm xuống, áp tai lên nền gạch... Hầy, đó giờ chưa nhồi cái gì vô bụng... đói chết ta! Au au... bụng cậu như sôi tỉ độ. Tim cậu đó giờ còn nghĩ nó ngưng đập rồi đó, nhẹ đưa tay chạm lên ngực trái, à, vẫn còn đập, vẫn đau nhưng đau quá chẳng còn cảm nhận nổi.

Mưa mặn thấm ướt từng thớ thịt, mưa lạnh ăn mòn từng lớp da. Lạnh quá, thân lạnh, tim lạnh.

Phải chi khi đó mình đủ tự tin đối mặt với hắn, nói hắn nghe tất cả, liệu có thể chứ?

Không có khả năng, quên rồi, hắn quên rồi.

Mình không muốn hại hắn nữa đâu...

--------- -------- --------- -------- --------- -------

Cảm nhận được cơn đau ập đến, đưa tay áp lên trán mình. Nóng quá, sốt mất rồi!!

Đang tính ngồi dậy thì một vật nào đó đè nặng lên ngực cậu... nó đang cựa quậy!

" Ngao~"

" Tử Dạ?"

Hắn cười khì khì, vươn tay chạm đến gáy cậu, theo đó nhẹ đưa cậu áp vào lồng ngực mình. Tay kia vòng qua eo, giữ chặt lấy cậu. Dúi mũi cọ cọ bên cần cổ trắng ngần kia.

Cậu có hơi bất ngờ, tay dơ lên tính đẩy hắn ra lại ngập ngừng khựng lại, đặt trên tấm lưng rộng rãi kia.

" Anh... cút đi!"

Hắn lại cười khì khì.

" Anh là cẩu a!"

Tử Dạ xiết tay chặt hơn, nhưng không quá dùng sức, sợ cậu đau.

" Em là mèo"

Cậu bất động một chút, lại thở phào, trời ạ. Sớm muộn cũng biết thôi mà.

" Giờ thì sao đây?"

" Nuôi Sơ Minh của anh thôi"

Cậu giận hờn cong ngón tay làm điệu cào cào lưng hắn, phụng phịu rúc sâu vào ngực hắn hơn!

" Ai là người đuổi tôi để tìm con mèo Ba Tư lợn mập kia!??"

" Em tự tát vào mặt mình đấy à? ... Phì... đấy là anh ... anh không muốn chán ghét anh thêm.. không muốn đâu Sơ Minh à, anh ấy, anh muốn em tự mình trở về bên anh, anh không muốn cưỡng ép em... Anh biết Minh không thích vậy, anh để em đi, nhưng mà anh xin lỗi, ở giây cuối anh vẫn không kiềm được mình, vẫn lao ra ngoài để tìm kiếm em, thấy em nằm ngất bên đường. Anh tưởng tim mình bị hỏng mất rồi, anh điên cuồng bế em chạy 1 mạch đến bệnh viện, trong khi quên rằng mình có xe! Sơ Minh... Anh nhu nhược vậy đấy, anh ích kỉ lắm, nhưng đừng ghét anh! Này Sơ Minh..."

" Đừng nói gì cả"

Hắn câm nín nhìn cậu đang trườn ra khỏi người mình, vươn hai tay vòng qua cổ mình, cẩn thận ghé sát mặt với mình.

" Em yêu anh, xin lỗi vì tất cả"

Hắn cứ đờ ra như thế, đến khi chiếc lưỡi nóng bỏng kia chạm đến khoang miệng của mình thì mới hoàn hồn. Bất giác nở nụ cười thập phần nham hiểm, đè cậu nằm lên đệm giường mềm mại.

" Anh yêu em, mèo nhỏ, đừng bỏ anh mà chạy lung tung"

Chốc chỉ nghe được tiếng th* d*c đầy ái muội.

______ ____ ________ ________ _________ ____

Ngồi trong lòng hắn, cậu phi thường thoải mái!

" ... Không lẽ con mèo Sơ Sơ... bốc hơi rồi?"

" Nó mất rồi"

Thịch.... Sao có thể??? Mình.. mình nhập vào xác nó.. xong lúc hóa người đến nay chưa thành mèo lần nào.. sao có thể!?

" Sao anh biết?"

" Anh biết em là Sơ Sơ khi xem lại mấy đoạn video camera quay được, thấy 1 tệp bị xóa đi, may anh còn cài dạng lưu trữ ở máy tính... Thì, Sơ Sơ bị chính cái mụ giúp việc kia hại chết! Thảo nào xin nghỉ việc! Bà ta không thể tin được là Sơ Sơ còn sống... Bây giờ anh chỉ biết em ở bên anh... còn lại tất thảy thì quên đi..."

" Thế tức là... nó mất em liền... trời ơi đầu em!! Quá thiếu logic! Thế nào... thế kia... thế này....!!! Chốt! Mai anh thịt bà kia báo thù cho Sơ Sơ!"

Đang tính mở miệng phun tào thêm nữa, Sơ Minh liền bị hắn dùng môi mình đè môi cậu lại!

" Chết tiệt! Ỏ... a.. ưm..ến..."

Xa xa, vắt vẻo trên cành cây là một tiên nhân thân bạch y đang vuốt mượt mảnh tóc tán loạn trên vai.

" Ngao~"

Tiên nhân ấy nhìn con mèo béo ú đang cọ cọ chân mình, cười mỉm.

" Ta hoàn thành ước muốn của ngươi rồi, mèo tinh, giờ theo ta nào"

Sơ Sơ " phốc" một cái liền hóa thành nam thiếu niên tuấn lãng, nắm lấy tay của tiên nhân, lưu luyến nhìn về ngôi nhà đã tắt đèn kia.

Cám ơn Sơ Minh đã cứu tôi khi ấy, khoảng thời gian bên 2 người là quãng kí ức đẹp nhất khi ở trần gian với tôi.

Chắc giờ ngài đã thấu tư tình hắn khi thiếu ngài đúng không? Mèo tinh chuyên gạt người, vô tình như tôi còn thấy thập phần thương hại.

Ấy, thời điểm ngài nhận ra lỗi lầm của mình cũng là lời nguyền được hóa giải, là lúc ước muốn tôi thành sự thực.

Hai người bên nhau, đây cũng chính là món quà tôi cảm tạ ân đức hai người ban cho.

Hãy yêu, đừng hận nhau!

________________________________________________________Chính văn hoàn________________________________________

Follow để đọc thêm truyện từ tác giả.

<i>( Tác giả thành công trút bỏ gánh nặng, cảm ơn!)</i>
 
Back
Top Bottom