Cập nhật mới

Khác Yêu thương đảo ngược

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
216979855-256-k359668.jpg

Yêu Thương Đảo Ngược
Tác giả: AliceSoyoung
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

" Chúa Trời và Quỷ Sa-Tăng đã tính đến mọi nhẽ , chỉ trừ một điều...

Rằng thiên thần và ác quỷ sẽ gặp nhau và đem lòng yêu nhau" - Marc Levy



tinhcam​
 
Yêu Thương Đảo Ngược
Deborah Luna


Asgard - điện Valaski

Odin đang cùng 18 chư thần làm nghi lễ triệu hồi xung quanh một cái giếng nước nhỏ

- Đến đây nào!

Volva!

Hãy cho ta biết những điểm mù trong tri thức của ta

Giữa vòng tròn toả một làn sương mờ ảo, hình bóng một bà lão mù xuất hiện.

Nửa thực nửa mơ

- Đáng sợ!

Thật đáng sợ!

Những vị thần sẽ ngã xuống.

Máu sẽ nhuộm đỏ bầu trời, cánh cổng địa ngục sẽ sụp đổ và ngày đó sẽ là hoàng hôn của các vị thần

Nói rồi hư ảnh của Volva tan biến vào không khí.

- Volva đã tiên tri về ngày tận thế của chúng ta - Odin đứng dậy- ... về Ragnarok

....

Và như vậy, Odin cho xây dựng một cung điện làm bằng giáo, mái lợp bằng khiên được gọi là Valhalla.

Đây chính là niềm hy vọng duy nhất của các vị thần khi Ragnarok ập xuống

Odin ra lệnh cho nữ thần Hera đi tìm 9 người phụ nữ đẹp và giỏi giang nhất Cửu Giới để diện kiến ông.

...

Một tháng sau, tại điện Valhalla

- Ta ban cho các ngươi sức mạnh của vị thần chiến tranh Athena, sự thông minh của vị thần thông thái Mimir và sự trường sinh bất tử...

...

- Quào~ mẹ cậu thật là ngầu nha - một cậu bé huých khuỷu tay cô bạn bên cạnh

- Suỵt!

Cậu có muốn bị phát hiện không?

- Cô bé quay sang lườm nguýt một cái rõ dài

2 cái đầu cứ thế thập thò sau bụi hoa hồng, không yên phận mà sột soạt ngó nghiêng vào điện Valhalla

- Deborah Luna!?

- giọng nói một người phụ nữ vang lên trên đỉnh đầu cô

Cô giật mình rồi thầm cầu nguyện cho bản thân

- Dạ....

- cô khẽ quay lại, ngước đôi mắt cún con lên nói một đoạn dài - Dì yêu dấu của cháu, xin dì đừng mách mẹ mà~ cháu với Eliot chỉ đang dạo quanh hồ rồi ngồi xuống đây nghỉ chân thôi hì hì

- Dì đã nói bao nhiêu lần không được nghe trộm công việc của mẹ rồi mà - Athena nhéo tai Deborah xách về nhà

...

Midgard

- Mẹ~ mẹ~ - Deborah chạy lăng xăng trong nhà ngắm nghía đôi cánh màu trắng lớn sau lưng người mẹ- Dì Athena bảo mẹ được thăng chức có đúng không na~~~ Và mẹ còn được thưởng đôi cánh đẹp tuyệt trần đó nữa~~

Người mẹ với nụ cười hiền hậu liền ngồi xổm xuống trước mặt cô bé

- Đúng rồi~ mẹ sẽ trở thành chiến binh Valkyrie của Ngài Odin- bà xoa đầu cô bé- Vì vậy mẹ sẽ phải đi xa một chuyến, con ở nhà ngoan nhé

Nói rồi trong ánh mắt bà thoáng nét lo âu tột cùng, nhưng nhanh chóng bị lấp đi mất.

Bà với tay lấy một vật nhỏ trong túi đồ của mình

- Cái này sẽ bảo vệ con khỏi những hiểm nguy - bà giơ lên một sợi dây chuyền bằng bạc, viên hồng ngọc trong suốt ở giữa toả ra ánh sáng dịu dàng

Cô vui vẻ nhìn ngắm nó yên vị trên chiếc cổ trắng ngần của mình.

Hết cầm lên nhìn rồi lại nắm chặt nó trong tay, cảm giác viên đá mát lạnh khiến cô khoái chí.

- Chị Kara!

- Ở ngoài cửa có một người phụ nữ gọi tên mẹ cô - Chúng ta chuẩn bị đi thôi

- Ừ!

Chị ra ngay đây - Bà hôn lên trán Deborah rồi dặn dò một số thứ - Debi à, mẹ đã nhờ dì Athena chăm sóc con rồi đấy

Nghe tới cái tên đó mặt cô xụ xuống

- khồng~~~ dì Athena dữ lắm huhu - cô giả vờ khóc toáng lên - Dì ấy sẽ bắt con đi đánh trận giả cho xem

- Haha - bà gõ nhẹ vào đầu cô - Dì là người mẹ tin tưởng nhất, ở với dì con sẽ được an toàn

Sau đó bà đứng dậy, xách một cái vali nhỏ rồi vẫy tạm biệt cô

...

- Chị nói cho Debi nghe chưa?- người phụ nữ nói thầm vào tai bà khi họ sóng vai nhau đi về phía Asgard - Về Ragnarok ấy

- ...Không!

Con bé còn quá nhỏ để phải nghe những lời sấm truyền tồi tệ như vậy
 
Yêu Thương Đảo Ngược
Ragnarok


Nhiều năm sau- Midgard

- Debi - một cụ bà lên tiếng - cháu lại đây

Bấy giờ cô đã trở thành một cô thiếu nữ 15 tuổi xinh đẹp, mái tóc dài màu vàng óng ánh cùng với đôi mắt xanh trong vắt.

- Vâng thưa bà - Cô chạy lại đỡ bà lão lên chiếc ghế gỗ ngoài vườn rồi thả mình xuống bãi cỏ bên cạnh

- Đó là điện Valhalla - bà cụ run run chỉ tay lên bầu trời, lấp ló sau áng mây mờ mịt là chỏm tháp bằng vàng lấp lánh

Cô chỉ cười vì ngày nào trong suốt 7 năm cô cũng ngồi đây ngắm nhìn, mải miết suy nghĩ xem mẹ cô đang làm gì, bao giờ mới trở về với cô

- Đó là điện Valhalla - một lúc sau bà lão lại chỉ lên, cô lắc nhẹ đầu trước chứng bệnh lãng quên của bà cụ lại nặng thế

- ...

- Debi không trả lời, mải mê nhìn ngắm chú thỏ trắng chạy thoăn thoắt trên nền cỏ xanh mướt

- Ở đó... người ta huấn luyện những nữ chiến binh - bỗng nhiên bà lão nhẹ giọng nói - để chuẩn bị cho hoàng hôn của những vị thần

Cô kinh ngạc tột độ trước lời lẽ của cụ bà, cô định mở miệng hỏi thêm thì có tiếng nổ lớn phía chân trời

Debi liền chạy về hướng đồng cỏ rồi ngước lên nhìn, điện Vahalla bốc khói nghi ngút.

Cô quay lại tìm thì bà lão đã biến mất

- Debi!

- Athena từ Asgard cưỡi ngựa thần bay xuống

- Dì!

Đã có chuyện gì xảy ra?

- cô vội vã hỏi trước khi một tiếng nổ lớn lại vang lên

- Không có thời gian - Athena lôi tay cô lên ngựa - chúng ta phải đi thôi....

Ragnarok đã tới rồi

Cô ngồi đằng sau Athena bay lên Asgard, đi ngang cánh đồng hoa cô chỉ thấy tất cả dường như chìm trong biển lửa

Các vị thần cầm vũ khí của mình lao ra chiến trường, một cảnh hỗn loạn đến rợn người

- Đi vào mau đi - đáp xuống một cánh cổng bằng vàng lớn, Athena lôi tay cô vào trong

- Đây....

Đây không phải là điện Valaski sao...

- cô run rẩy - cháu... cháu không được vào

- Đừng nhiều lời!

- nói rồi Athena đẩy cô ra sau tấm màn - Hãy trốn ở đây!

Đây là phòng tuyến cuối cùng của Asgard, ở đây cháu sẽ được an toàn

...

Athena vội vã đẩy cửa tiến ra chiến trường. phía trong cung điện, cô run rẩy cố hiểu những gì đang xảy ra.

Deborah không tin mình đang núp trong thánh điện của ngài Odin, nơi chỉ có 18 chư thần được bước chân vào

Cánh cửa điện quá to lớn khiến cô hoàn toàn bị cách âm với bên ngoài, vừa định bước chân ra.

Cánh cửa lại bật mở

Một người phụ nữ thân máu me lao mạnh vào bên trong, cô lấy tay bụm miệng mình

- M.... mẹ.....

- cô không tin được vào đôi mắt của mình nữa

- Đừng!

- một bàn tay lạnh lẽo nắm lấy vai cô - Nếu bước ra... cháu sẽ chết

Quay lưng lại nhìn, cô mở to mắt khi thấy linh hồn Athena trắng toát, nửa thực nửa mơ.

Kéo theo sau đó là một tiếng thét chói tai, cô lặng người đi, không dám quay mặt nhìn nơi phát ra âm thanh

Cô khẽ liếc mắt về phía cánh cổng, nơi đó có hình bóng của một người con trai to lớn, trên tay kéo lê đôi cánh của mẹ cô tiến ra phía biển lửa....

- Không!!!!!

- cô hết sức bình sinh vùng ra khỏi Athena, chạy về phía người mẹ nằm trong vũng máu - Mẹ!!! mẹ!!

Nước mắt cô không biết từ lúc nào đã rơi lã chã

- De....

Debi...

- người mẹ cố đưa tay lên má cô - Con... hãy trốn đi... sống thật tốt

Nói rồi bàn tay bà buông thõng xuống.

Cô đau đớn gào khóc, bỗng phía sau truyền đến một âm thanh

- Cháu... có muốn trả thù cho mẹ mình?

- giọng Athena lạnh lẽo - Hắn là Kratos, vị thần chiến tranh.

Hắn ăn thịt những vị thần và nhuộm đỏ bầu trời bằng máu của người vô tội...

Debi bất giác lạnh sống lưng... cô gật đầu, nỗi đau trong cô đang chiếm lấy tất cả lý trí.

Athena liên nở nụ cười , bàn tay bà phát ra ánh sáng màu đỏ như máu.

Chạm vào trán cô

- Ta!

Nữ chiến thần Athena! sẽ ban cho ngươi sức mạnh của những vị thần, và trở thành Valkyrie thứ 10.

Sứ mệnh của ngươi là tìm giết cho bằng được Kratos, trả thù cho mẹ ngươi.

Trả thù cho những vị thần!
 
Yêu Thương Đảo Ngược
Trái đất


XX/12/2019 - Trái đất

một cô bé xinh xắn đáng yêu đang chạy tung tăng trên đồng cỏ bỗng bị một bàn tay nắm lấy

- Aaaa..

- cô bé bị bịt miệng, kéo vào trong hang đá gần đó

- Suỵt!

Suỵt!....

Cháu đừng khóc!

Nghe cô hỏi

Cô bé thấy trước mặt mình là một người phụ nữ mặt mũi lấm lem, cách ăn mặc lạ lùng.

Nó liền khóc toáng lên

- Nào nào!

Ngoan cô thương - Deborah vụng về dỗ dành đứa nhỏ - Đây là đâu?

- Đây á?...

Đây là Hà Lan - cô bé lấy tay chùi nước mũi

Hà Lan?

Deborah chưa nghe tới nó bao giờ

- Đây là năm nào vậy cháu?

Cháu có biết Asgard?

Midgard?

- Asyard ?

Mít... mít gì nhỉ - cô bé mắt tròn mắt dẹt nhìn người phụ nữ lạ lùng phía trước - cô có cần tới bệnh viện không?

- Bệnh viện??

- đến lượt Debi lại mắt tròn mắt dẹt - thôi, trả lời câu hỏi của cô đi

- Năm 2019....

ờm.... trái đất - cô bé chớp chớp hàng mi nhìn cô

- 2019....

2019...

- cô lẩm bẩm trong miệng- đã.... tám trăm năm trôi qua rồi sao....

- Cháu...

đi được chưa...

- cô bé quơ quơ tay khiến Deborah tỉnh mộng

Cô gật đầu rồi đứa bé chạy phắt ra ngoài.Đã tám trăm năm trôi qua... nhưng tại sao cô lại ở đây?

Một nơi xa lạ chưa từng nghe qua... ký ức cũng là một mảng mờ ảo

Mẹ cô đâu?

Dì Athena nữa?

Midgard?

Trái đất?

Hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu khiến cô bất giác đưa tay lên day trán

Nhìn lại bản thân phản chiếu dưới hồ nước, cô thấy một thiếu nữ tóc tai bù xù, váy quấn màu trắng giờ đã nhuốm đầy bùn đất.

Chiếc vòng cổ mà mẹ cô đã tặng năm ấy đã không cánh mà bay.

Cô rửa mặt, chỉnh đốn lại đầu tóc một lượt rồi quay vào trong hang động

- chắc phải có đầu mối gì chứ...

Deborah chỉ nhớ tỉnh dậy trong hang đá này, lục lọi khắp nơi cũng chỉ toàn đá.

Cô thở dài, ngồi phịch xuống trước cửa hang, mắt hướng về phía bầu trời xa xăm...

....

nửa năm sau - trái đất

- cho tôi một vé - Deborah dùng một giọng Ý lưu loát nói với người bán

- Ồ!

Cô thật sự là khách du lịch á, nói tiếng Ý trôi chảy thế

Sau đó cô nở nụ cười, cầm lấy vé rồi đi vào trong

- Đây là bảo tàng Crypta- nơi lưu trữ hiện vật và những bức hoạ từ thời Phục Hưng.....

Cô đi lướt qua vị hướng dẫn viên, tiến thẳng vào khu vực sâu nhất trong bảo tàng.

Cô ngắm nhìn những bức hoạ về các vị thần năm xưa

- Râu ngài Odin đâu có dài thế này.... ngực dì Athena to gấp 3 lần bức tượng này cơ - Cô đi quanh quất, hết phàn nàn cái này lại trách móc cái kia - Vẽ đã sai, tạc tượng còn sai tệ hơn nữa.

Sau hơn nửa năm ở trái đất, Debi đã chật vật để tìm hiểu và bắt kịp với nhịp sống thời đại.

Tuy nhiên, cô chẳng thể nào nuốt trôi những thiết bị điện tử phức tạp... như điện thoại chẳng hạn

Debi bật cười khi nhớ về gia đình nông dân người Hà Lan đã giúp đỡ cô rất nhiều khi cô nói mình bị mất trí nhớ, họ dạy cô cách trồng rau, cưỡi ngựa, chăn bò,...

- Cô gái!

Sao lại đứng nhìn tượng thần Apollo khoả thân rồi cười khúc khích thế kia?

- À vâng... tôi xin lỗi - cô hắng giọng rồi quay lại nhìn người phía sau lưng

Chà...

Debi thầm khen ngợi trong lòng.

Chàng trai quả thật là cực phẩm~ một thân hình cao ráo, cơ bắp rắn chắc lộ rõ sau lớp áo sơ mi đen.

Khuôn mặt hài hoà với sống mũi cao thẳng tắp, ánh mắt dịu dàng nhưng vẫn không kém phần sắc bén, mái tóc đen vuốt ngược ra sau đúng chất lãng tử người Ý.

Trong giây lát cô còn tưởng mình đang gặp một vị thần nào đó trên Asgard

- Em nhìn tôi lâu thế?

- Anh cất giọng đột ngột mang cô kéo về thực tại

- À... tôi... tôi đang suy nghĩ ấy mà - Deborah ngãi ngãi đầu- Anh đẹp trai quá...

Nói rồi cô cười híp cả mắt, khiến anh không khỏi bật cười

- Tôi tên là Hugh Desmond - Anh nâng tay cô lên đặt một nụ hôn nhẹ - Rất vui được gặp em

- Tôi.... tôi...

- Mặt cô đỏ bừng rồi lắp bắp - Tôi là Deborah Luna

- Tên đẹp lắm, nếu có duyên sẽ gặp lại - Nói rồi anh buông tay cô ra, nhìn lên đồng hồ, quay người sải bước ra khỏi bảo tàng

Cô đứng đó ngẩn ngơ mãi tới lúc một vài người khách du lịch chen chúc đi ngang qua va phải cô

...

- Điều tra về cô gái trong bảo tàng hôm nay - Anh một thân âu phục lịch lãm ngồi sau chiếc bàn lớn, điếu xì gà vẫn âm ỉ cháy trên tay

- vâng!

Thưa ngài
 
Yêu Thương Đảo Ngược
Hugh Desmond


Về tới căn hộ nhỏ ở quận Como phía Tây nước Ý, không có nhiều tiền nên cô thuê lại một căn phòng của đôi vợ chồng già người Pháp di cư vào những năm thế chiến thứ 2

Debi đặt túi xách xuống đất, căn phòng nhỏ xinh của cô được trang trí rất đơn giản với những màu sắc tươi mát.

Một chiếc giường, một cái bàn, tủ sách,...

đầy đủ mọi tiện nghi cho một cô gái như cô.

Chỉ tuyệt nhiên không có bóng dáng của thiết bị điện tử

Cô nhanh chóng vào phòng tắm để thư giãn sau một ngày dài lang thang khắp các bảo tàng

Nằm trong bồn tắm ngập tràn oải hương, cô nhớ về cánh đồng hoa rộng lớn ở Midgard, nhớ về mẹ của mình, về những ngày cuối tuần được cùng dì Athena lên Asgard dạo chơi

Ở đó cô được giúp hái những quả táo thần của Idunn hay vinh dự được giúp thần Sol kéo mặt trời lên trên chiếc xe ngựa kéo của mình.

Cô nhớ lúc đó được thần Sol kể cho nghe về cửu giới khi họ đi qua

Bắt đầu từ Helheim âm cung lạnh lẽo, cô thấy những linh hồn chậm chạm đi qua những cánh cổng phán xét.

Hay Muspelheim muôn tàn lửa bay, quanh năm rực cháy của tộc người khổng lồ lửa

Niflheim mịt mù sương khói của tộc phù thuỷ.

Nhưng đẹp đẽ nhất, phải là Alfheim... nơi hội tụ tinh hoa của cửu giới, ở đây luôn là mùa xuân.

Trăm hoa đua nở, chim muông đủ mọi màu sắc tươi vui rộn rã.

Đó là nơi của những vị tiên trắng...

Cô cứ vậy, mỗi khi nghĩ về quá khứ đều như người mất hồn.

Nhận ra thì da tay cô đã nhăn nheo như quả táo tàu vì ngâm nước tắm lâu quá.

Debi thở dài bước ra khỏi phòng tắm, Thả người lên chiếc giường rồi lặng lẽ chìm vào giấc ngủ.

....

- Thưa ngài, chúng tôi không tìm ra thân phận của cô gái đó - một tên tay sai cung kính trước bàn lớn - Không quê hương, không gia đình, chỉ biết được cô gái đó theo chiếc thuyền đánh cá của một gia đình người Hà Lan sang Ý buôn bán

- Vậy hãy tới Hà Lan - anh đứng dậy chỉnh nút áo âu phục - tìm ngọn nguồn mọi thông tin về cô ấy cho tôi

- Thưa...

đã tới Hà Lan rồi - tên tay sai cúi gằm mặt - Họ chỉ thấy cô ấy từ hang đá đi ra thôi... còn nói cô ấy bị mất trí nhớ

Câu nói này làm anh có chút không thoả mãn, người phụ nữ này...

Có gì mà tay sai đắc lực nhất của anh không tìm được?

- Chỉ còn cách nguyên thuỷ nhất thôi- anh quay đầu lại nhìn người tay sai - Tôi sẽ đi hỏi cô ấy

.....

Sáng thứ bảy - Trái Đất

Nước Ý đẹp nhất vào buổi sớm mai, khi tiết trời còn se lạnh.

Một ít nắng chiếu qua tán lá cây, loang lổ dưới mặt đất.

Debi mặc một cái váy quây màu cam đất, bên ngoài khoác chiếc áo len sợi mỏng cùng với mái tóc vàng được vấn lên cao

- Chà~ hôm nay quả là một ngày đẹp trời - Cô chống tay lên bậu cửa sổ, nơi những bông hoa cúc nở rộ dưới nắng

Với tâm trạng tốt, cô vui vẻ ăn bữa sáng cùng đôi vợ chồng chủ nhà rồi lại tung tăng đi dạo phố.

Cô rảo bước trên những con phố lát gạch hoa ở quận bên cạnh, tới khu chợ sáng Chianti, Debi dừng lại mua một ít bánh mì và rau củ cho bữa trưa của mình

Nhìn tới nhìn lui thế nào cô lại mua thêm một vài hũ mứt việt quất.

Trả tiền xong xuôi cô bẻ một miếng bánh mì chấm vào hũ mứt, mùi bánh mì mới nướng buổi sáng hoà với vị chua chua ngòn ngọt của mứt khiến cô không khỏi cười híp mắt

- Hôm nay có vẻ tâm trạng em tốt nhỉ - một bó hoa Tulip rực rỡ xuất hiện trước mặt cô

- Uhm...

Cô bật cười nhận lấy bó hoa - cám ơn anh, Desmun

- Là Desmond - anh hôn lên bàn tay cô - Có thời gian uống nước với tôi không?

- Ồ vâng!

Như thế thì tuyệt - cô nhét vội ổ bánh mì vào túi giấy, nhanh chân đi theo Desmond

....

Anh dẫn cô vào một quán cà phê nhỏ, nhìn ra phía hồ trung tâm.

Cô để ý hôm nay anh thoải mái hơn lần trước ở bảo tàng, anh mặc một cái áo sơ mi xắn tay màu xanh nhạt, để mở vài cúc phía trên nhưng còn lại vẫn quần tây và giày da.

Mái tóc đã không còn vuốt lên chỉn chu nữa mà đã để tự nhiên bay bay trong gió

- Gặp ai em cũng nhìn thế à?

- Anh cười - Tôi dính gì trên mặt hả?

- À... không... anh ăn bánh mì không?

- cô ngượng ngùng đổi chủ đề - Bánh của bà Olivia là ngon nhất đấy, người ở quận khác phải sang mua đấy

- Ừ, tôi cũng chưa ăn sáng - anh với tay bẻ một miếng rồi chấm vào cốc cà phê của mình

Cô vui vẻ cúi đầu nhấm nháp bánh mì và mứt trong khi anh lại nhìn cô đầy thắc mắc

- Em là người nước nào?

- anh lên tiếng phá vỡ sự im lặng - Tôi thấy giọng em không phải bản địa

- Tôi... tôi...

- cô bị câu hỏi của anh làm bế tắc - tôi không nhớ... tôi bị mất trí nhớ

Dường như anh dự đoán trước cô sẽ nói điều này

- Vậy tại sao em chọn nước Ý?

- Vì... vì đây là một nước cổ kính - cô liếc mắt ra phía hồ nước yên ả - tôi không hợp với cuộc sống hiện đại

- À... tôi có một người bạn là bác sĩ - anh nhấp một ngụm cà phê - có thể dùng biện pháp thôi miên để giúp em nhớ lại quá khứ của mình

- Không!

- cô trả lời dứt khoát, sau đó liền thấy mình bị hớ nên đã hắng giọng - tôi... tôi ổn, tôi thích sống ở đây.

Thứ ở quá khứ hãy để nó lãng quên đi

- Em có chắc chắn không muốn thử?

- Desmond với tay ra chạm lên cổ tay cô

- Không.... anh làm gì vậy?

- cô vội vã rụt tay lại trước cái chạm của anh

- Tôi có một đề nghị - Anh thu tay lại - nếu em đồng ý gặp bác sĩ, tôi sẽ dẫn em vào tầng hầm của thánh điện Vatican

- Nơi của Đức Giáo Hoàng?

- mắt cô sáng lên trông thấy

- Đúng, ở nơi đó còn nhiều tư liệu lịch sử, khảo cổ học hơn tất cả bảo tàng em từng qua

- Nhưng.... nhưng....

- cô dời tầm mắt xuống ly nước ép trước mặt - ngộ nhỡ anh bắt cóc rồi bán tôi đi thì sao?

- ....

- anh nhìn cô không chớp mắt - pfffff hahaha

- Anh cười gì chứ - cô thò tay ra đánh nhẹ lên vai Desmond

- Được rồi, tôi đưa em số của tôi - Desmond thò tay vào túi quần - khi nào suy nghĩ kỹ rồi gọi

- Được đấy - cô vui vẻ nhận lấy - cảm ơn anh

Nói rồi Desmond ra quầy tính tiền và tiễn cô một đoạn về gần nhà mới quay đi.

Khuất sau cối xay gió là một hàng xe hơi đen bóng loáng

- Chuẩn bị liên lạc với Giáo Hoàng

- Vâng thưa lão đại

Trong chiếc xe rộng rãi, Desmond vân vê điếu xì gà trong tay.

Thò tay vào túi lấy điện thoại gọi cho một người bạn cũ

- Chào - anh lạnh lùng cất giọng, mùi nguy hiểm phảng phất trong không khí - tôi cần anh giúp
 
Yêu Thương Đảo Ngược
Biến cố


Tối hôm đó Debi lăn lộn trên chiếc giường, hết quay trái lại quay phải.

Cô không biết điều gì dưới tầng hầm đó, nó có thể là những đầu mối duy nhất về sự kiện tám trăm năm trước. thật là khiến cô máu nóng sôi trào mà

Nghĩ tới đây cô liền bật dậy, lén lút chạy xuống phòng khách quay số điện thoại

Không biết từ bao giờ, số của anh được cô thuộc lòng.

Đang mải suy nghĩ thì bên kia truyền đến một giọng nam lạnh lẽo

- Alo - giọng anh khiến cô sợ chết khiếp

- Có... có phải Desmond.. không ạ - cô cắn môi dưới của mình

- À...

ừ - giọng anh cũng đã nhẹ nhàng hơn phần nào - em gọi tôi có việc gì không?

- Rõ ràng là anh biết mà...

- cô ngượng ngùng- tôi.... tôi chấp nhận lời đề nghị của anh

- Em chắc chứ - anh vui vẻ hơn một chút - sáng mai gặp, em muốn tôi đến nhà đón không?

Nghĩ về đôi vợ chồng già, cô không muốn đánh động họ về một cậu bạn điển trai nào đó

- uhm... không cần đâu, chúng ta hẹn nhau ở quán cà phê lần trước đi

- Được rồi, hẹn em 10 giờ sáng mai

Nói rồi anh đợi cô dập máy trước.

Cô vui vẻ chạy lên phòng, thò tay vào túi xách lấy ra một cuốn sổ bìa đỏ.

Từng trang là từng hồi ức sơ sài của Debi, cô cố gắng phác hoạ nó rõ nét nhất.

Những thứ còn thiếu... hy vọng ngày mai cô sẽ biết được.

Debi vui vẻ ôm cuốn sổ chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay

...

Sáng chủ nhật- Trái đất

Thường chủ nhật là ngày lười biếng nhất của Debi, cô cần ngủ thật nhiều để tích trữ năng lượng cho một tuần dài

Nhưng hôm nay lại khác, cô tỉnh dậy khi ánh nắng đầu tiên chiếu vào giường với tâm trạng vui vẻ xen lẫn lo âu.

Debi nhanh chóng sửa soạn để đi, mới đó đã chín giờ rưỡi rồi

Cô nhún vai rồi với lấy cái túi xách chạy một mạch ra cửa.

Hôm nay cô mặc một cái áo phông màu vàng cùng quần jeans và giày thể thao trắng.

Từ xa, Debi đã thấy Desmond đứng dựa lưng vào chiếc xe hơi bóng loáng, đầu cúi xuống làm gì đó với chiếc điện thoại

- Chào buổi sáng - cô lon ton lại gần

- Chào em, chúng ta đi nhé - anh lịch thiệp mở cửa xe cho cô

- Vâng!

- Debi đợi anh lên xe rồi nói khẽ- ... một chút nữa... có thể ghé vào chợ sáng ở quận Chianti không?...

- Được, lát anh sẽ ghé qua

Nói rồi anh khởi động xe, cô kéo cửa kính xuống đón những làn gió mùa thu mơn man thổi tới.

Đi được một chút, Debi liền chìm vào giấc ngủ, đang mơ màng thì

cô bị một bàn tay đụng vào vai

- Tới chợ rồi này em - Desmond nhẹ nhàng chỉ tay về phía trước, chiếc xe bây giờ đang đỗ ở một khoảng đất trống gần đó

- À.. xin lỗi - cô kéo kéo lại tóc - thật ngại quá, anh đợi tôi chút nhé

Cô mở cửa xe rồi loáng thoáng mất hút trong đám người đi chợ.

Anh cũng ra ngoài xe, lấy điện thoại ra gọi điện

- Ừ, cô ấy sắp tới cậu chuẩn bị cho kỹ càng một chút - anh cười - đừng để lộ bộ mặt thật của cậu

.....

- Aaaaaa

Từ trong chợ phát ra tiếng nổ lớn, rồi lẫn vào đó là tiếng hét, tiếng người chạy loạn như ong vỡ tổ.

Desmond không suy nghĩ liền lao vào đám lửa

- Deborah!!

Em đâu rồi - anh loay hoay tìm hình bóng của cô trong đám người - Debo...

Vừa thấy cô, giọng anh đã bị cắt ngang bởi âm thanh khác

- Nhìn trên kia!

- một ngừoi dân chỉ lên căn nhà gần đó - còn một đứa trẻ kìa, xe cứu hoả sẽ không kịp mất!

Anh nhìn xuống thì thấy cô lấy một tay che mắt, lao vào căn nhà đang cháy

- Deborah!!

- anh cố lách qua dòng người chạy ngược lại -...

đừng làm càn chứ...

Trong lòng anh bỗng dâng lên một nỗi lo âu khó tả, anh thầm cầu nguyện cho cô.

Vừa len được qua đám người, căn nhà gỗ liền phát ra tiếng động lớn rồi sụp đổ hơn nửa

- Không sao rồi...

- Từ trong biển lửa, Debi trên tay bế đứa bé, khập khiễng bước ra

Vừa bước ra bên ngoài cô đã khuỵu xuống, may thay anh đỡ được cô và đứa bé.

Mẹ của nó chạy lại ôm lấy con rồi cảm ơn rối rít

Nhưng trong giây phút hỗn loạn, anh bế cô biến mất giữa đám đông.
 
Yêu Thương Đảo Ngược
Bí mật bị phát hiện


Chiếc xe lao đi với tốc độ kinh hồn, xé gió chạy về phía trước.

Desmond không nhìn cô mà tập trung lái xe, vì chỉ cần lướt qua thân hình nhỏ bé đầy máu tươi.

Anh sẽ hận không thể lao đầu xuống vực chết ngay

Anh phanh xe thật gấp trước toà nhà rộng lớn, nghe tiếng động người trong nhà liền mở cửa

- Ô chào...

- một người đàn ông tóc vàng vui vẻ chào đón

- Mau lên!

Tới lúc này người đàn ông mới nhận ra trong tay Desmond là một nữ nhân, lại còn bị thương nặng.

Hắn thu nụ cười, dẫn Desmond chạy thật nhanh vào nhà

- Đặt cô ấy lên đây - hắn chỉ vào giường bệnh, quay đi gấp gáp đeo găng tay

...

Một tiếng sau...

- Ổn rồi - hắn thở phào - cô ấy đã vượt qua thời điểm căng thẳng nhất, khoảng hai giờ nữa sẽ tỉnh

- Ừ, cảm ơn - anh liếc mắt vào thân hình nhỏ nhắn quấn băng trắng

- À mà...

- hắn cho hai tay vào túi quần - cậu có biết... cô ấy là...

- Á thần - anh đẩy cửa - tôi thừa biết điều đó, vì... sức mạnh của tôi không có tác dụng lên cô ấy...

....

Tỉnh dậy, Debi thấy mình toàn thân đau nhức.

Cô đảo mắt một vòng, cố gượng dậy

- Em tỉnh rồi?

- một giọng nam truyền đến - uống chút nước đi

Cô đưa miệng ra uống một ít, nước lạnh chảy vào cổ khiến cô thoải mái hơn nhiều

- Tôi... bất tỉnh bao lâu rồi?

- Khoảng 3 tiếng - anh nhìn đồng hồ- lâu hơn Jason dự đoán

Cô nghiêng đầu nhìn anh khó hiểu, rồi cánh cửa bật mở.

Một người đàn ông tóc vàng cầm khay thuốc tiến vào

- Tôi là Jason - hắn cười - bác sĩ tư của quý ông Desmond đây

- Đừng có nhiều lời - anh cắt ngang - mau thay thuốc

Jason nhún vai rồi cầm cánh tay cô, tiêm vào một liều

- cái này là thuốc giảm đau, tôi sẽ tiêm cho cô mỗi năm giờ - Jason vứt ống kim vào sọt rác - nếu cô thấy đau thì có thể bấm nút đỏ, tôi sẽ tới giúp cô

- Cảm... cảm ơn anh...

Jason - nói rồi cô lại híp mắt cười

- có vẻ hôm nay không thể đến điện Vatican rồi - anh cười khi Jason mất hút ngoài cửa

- Tôi.. tôi khoẻ rồi mà - Debi cố gắng gượng dậy

- Đừng lo - Desmond ấn cô xuống giường - chúng ta còn nhiều ngày mà

Bẵng đi một lúc, bỗng dưng đầu cô lâng lâng một cảm giác lạ.

Debi không kiểm soát được mà chìm vào cảnh mơ mơ màng màng

- Thuốc ngấm rồi đấy - Jason bước vào - cậu hỏi đi, chỉ có 2 phút thôi

- Ừm - anh quay qua nhìn cô - Em đến từ đâu?

- ....

Mid...

Midgard - desmond quay qua nhìn Jason

- Gia đình em đâu?

Họ là ai?

- Không... không có bố - Debi vô thức trả lời - mẹ... mẹ là....

Trước khi câu nói thoát ra khỏi miệng, cô chợt bừng tỉnh, đầu óc quay cuồng rồi ngất lịm

- Nhìn này - Sau khi Jason đánh vào cổ cô một cái, liền giơ tay đẩy vai để xoay lưng Debi lại

Sau lưng cô là một hình xăm đôi cánh lớn, lông vũ phủ tới gần eo.

Băng gạc đã che mất đi dòng chữ nhỏ trên vai Debi.

Cả Desmond lẫn Jason cùng không hẹn mà nhìn nhau

....

Tỉnh dậy một lần nữa, cô nhìn lên trần nhà màu trắng lạnh lẽo

- Debi - một cốc nước nữa được đưa đến cô - em ổn chứ?

- Vâng.....

- cô khó khăn uống một ít - chuyện gì đã xảy ra?

- Tôi có một số chuyện muốn hỏi em - Desmond kéo ghế ngồi xuống gần cô - Em đến từ đâu?

- Hà...

Hà Lan - cô cúi mặt xuống, tay vân vê tấm chăn trắng

- Nói dối - anh khẽ vuốt tóc cô - hãy thật thà với tôi một chút đi

Cô biết chắc chắn anh đã biết điều gì rồi, Debi không dám nói dối nữa

- nhưng... tôi nói ra thì được gì?

Anh sẽ nghĩ tôi điên như những người khác thôi - cô cố ý nhấn mạnh

- Đối với tôi - Desmond nắm lấy tay Cô- Midgard không phải là nơi xa lạ

Nghe đến đây đầu óc Debi bỗng choáng váng, cô vội vàng rụt tay lại.

Tim đập thình thịch

- Anh.... anh nói gì?

- Debi vội vàng nắm lấy vai Desmond run rẩy nói - Midgard.... anh biết Midgard??

- Đúng, tôi biết rất rõ là đằng khác
 
Yêu Thương Đảo Ngược
Đồng hương


....

Trên xe, cô liên tục liếc nhìn anh.

Bao nhiêu câu hỏi vẫn quanh quẩn trong đầu, vừa định cất giọng Debi đã bị anh chặn đứng

- Về nhà đã - anh tiếp tục tập trung lái xe - tạm thời em sẽ ở nhà tôi, đến khi mọi chuyện rõ ràng

Debi tựa đầu vào kính xe, thành phố trượt dần về phía sau.

Chỉ còn thấy cây cối, càng vào sâu mọi thứ càng âm u

rừng cây này bao giờ mới đi hết đây?

Debi thầm nghĩ trong lòng.

Dần dần khung cảnh trở nên quang đãng hơn, từ xa một căn nhà kính hiện ra

Desmond bấm nút cho cửa tầng hầm mở ra, anh chạy xe xuống đỗ

- Đây là nhà anh?

- Debi kinh ngạc nhìn xung quanh

- Ừ - anh dẫn cô lên trên phòng khách

Căn nhà bốn bề là kính, trần nhà cũng là kính.

Ngước lên cô có thể thấy bầu trời đầy sao cùng với ngọn thông vút lên cao

Desmond đốt lò sưởi rồi ngồi lên sô pha cạnh Debi

- Nhà anh đẹp thật đấy Desmond - cô nhìn xung quanh rồi lại cười híp mắt

- Em luôn lạc quan như vậy nhỉ - anh nhìn cô hiền hoà - uống nước nhé

- Tôi có một số chuyện muốn hỏi anh - Debi đặt cốc nước xuống bàn rồi nhìn Desmond

- Ừ - anh cũng làm hành động tương tự, nghiêm nghị nhìn cô

- Làm sao anh biết về Midgard?

- giọng cô hơi run lên

- Vì tôi đã ở đó - Anh bất giác sờ vào chiếc nhẫn trên tay

- Ở đó?

Anh cũng là....

- Không phải, tôi không phải á thần như cô - Desmond cười - tôi là một vị thần hẳn hoi cơ

- Thật á??

Anh là.... là...

- cô lấy tay xoa cằm - hừm... hình như tôi chưa gặp anh bao giờ

- Ừ - anh bật cười- tôi cũng chưa từng thấy cô

Bỗng nhiên Deborah chồm lên - nói vậy anh ở Asgard mới đúng

- Không hẳn, tôi có một con ngựa.

Thường hay đi đây đi đó hơn là ở Asgard

- Vậy....

- cô cắn môi dưới - anh có biết chuyện gì xảy ra không?

Tôi tỉnh giấc ở cái nơi quái quỷ gọi là trái đất và hoàn toàn không biết vì sao

- Cái đó - anh sờ sờ mũi - chuyện của em, làm sao tôi biết

Như vậy, Midgard và cửu giới vẫn bình thường

- Anh có biết cách nào quay trở về Midgard không?

- cô khẩn khoản hỏi anh

- ...

Có - Desmond cười gian xảo - nhưng phải tốn thời gian và công sức rất lâu, em có chấp nhận theo tôi không?

- Tất nhiên là có - Debi nhảy lên ghế - điều duy nhất tôi muốn là trở về Midgard

- hahaha - anh cười - em dễ dãi quá đấy

- Cơ mà...

- cô uống một ngụm nước - làm sao anh biết tôi là Á thần?

- Em thật sự sẽ thắc mắc khả năng của một vị thần sao - Anh thản nhiên nhìn cô

- À vâng...

- Debi ngượng ngùng uống cạn sạch cốc nước

....

Tối hôm đó Debi ngủ ở nhà anh.

Trong căn phòng rộng lớn, hai người nằm vẫn cách nhau một sải tay

Cô trằn trọc không ngủ được, quay lại thấy tấm lưng Desmond, cô kinh hãi.

Hàng loạt vết sẹo to nhỏ khác nhau chằng chịt trên đó.

Debi bất giác đưa tay lên sờ

Vừa đụng vào cô đã bị một lực mạnh nắm lấy lôi cô lại.

Debi nằm đè lên người anh, ánh mắt Desmond lạnh lẽo hơn bao giờ hết

Nhưng khi thấy cô, anh liền buông tay ra, lời nói chín phần dịu dàng

- em làm gì vậy?

Nửa đêm sờ mó tôi - anh cười gian - em thử thách lòng kiên nhẫn của tôi đấy à

Nghe vậy cô vội vàng ngồi dậy, ngoan ngoãn chui về bên giường của mình quấn chăn tới tận cổ

- Không... không có gì...

- Debi vùi mặt đỏ như gấc vào sâu trong chăn - Anh ngủ ngon
 
Back
Top Bottom