Cập nhật mới

Khác [YeonGyu] Khuê Ly

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
174,912
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
404652278-256-k334580.jpg

[Yeongyu] Khuê Ly
Tác giả: silcarlein
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

cyj x cbg

Lấy cảm hứng từ «Chicago Typewriter»
kiếp trước kiếp này, đôi bên đều yêu thầm, nhẹ nhàng



yeonjun​
 
[Yeongyu] Khuê Ly
Giới thiệu


*Tác phẩm được lấy cảm hứng từ bộ phim 'Chicago TypeWriter'*

Chủ nghĩa dân tộc (Nationalism) được du nhập vào các nước Đông Á trong giai đoạn cận đại cuối thế kỉ XIX tới đầu thế kỉ XX.

Nó bắt đầu du nhập vào Hàn Quốc khoảng độ năm 1906 cùng với khái niệm ‘chủ nghĩa đế quốc’.

Sau đó nhanh chóng lan rộng ra toàn xã hội và được sử dụng một cách rộng rãi trong đoàn thể quần chúng.

Ảnh hưởng của ‘chủ nghĩa dân tộc’ trên đời sống xã hội lúc bấy giờ được thể hiện thông qua: phong trào đấu tranh yêu nước, trào lưu nghiên cứu và giáo dục quốc học v.v….

Năm 1930, có hai chàng trai trẻ là Thôi Niên Thuân – xuất thân từ một gia đình trí thức, và Thôi Phạm Khuê – một đứa bé mồ côi cha mẹ, lưu lạc khắp nơi, sau được ông chủ của nhà hát Vellichor nhận nuôi.

Cả hai mang trong mình hoài bão về một đất nước độc lập, thoát khỏi sự lạc hậu của phong kiến, và thoát khỏi sự cai trị, đồng hoá của Nhật Bản lúc bấy giờ.

Năm 2022, Choi Yeonjun, sống ở Seoul, là một nhà văn nổi tiếng, điển trai nhưng luôn cảm thấy chán chường trước sự hào nhoáng từ danh tiếng của bản thân.

Choi Yeonjun chẳng biết mình viết vì điều gì, càng đông người hâm mộ, anh dường như đã lãng quên cái đam mê của bản thân ngày ấy.

Rằng tại sao cậu nhóc Choi Yeonjun ngày xưa lại cuồng lên vì văn học đến vậy?

Trái ngược hoàn toàn với một Choi Yeonjun ngày nay chỉ viết để kịp hạn nộp, vì những hợp đồng béo bở dần dà tăng lên theo tiếng tăm của anh.

Choi Beomgyu xuất thân từ Daegu, một thân một mình lặn lội lên Seoul học đại học rồi kiếm sống.

Sau bao lần nộp đơn xin việc thất bại, cậu cuối cùng cũng được nhận vào công việc biên tập sách ở một NXB.

Nhiệm vụ của cậu không gì ngoài phụ trách quyển tiểu thuyết mà Choi Yeonjun đang viết, hằng tháng lại ‘hối’ anh ta nộp bản thảo.

Chẳng biết vì sao, cậu trai đến từ Daegu này luôn cảm thấy nhà văn ‘gà đẻ trứng vàng’ là Choi Yeonjun dường như có thành kiến với mình.

Một món quà không mời mà đến, kéo gần khoảng cách giữa Choi Yeonjun và chàng biên tập Choi Beomgyu, đưa cả hai về quá khứ gần một trăm năm về trước của Hàn Quốc.

Ở đây, có những câu chuyện về tình bạn, tình yêu, tình đồng chí; là những hoài bão, ước mơ, lời hẹn thề của những thanh niên dưới danh nghĩa trí thức mà hoạt động như một nhà cách mạng thực thụ.
 
[Yeongyu] Khuê Ly
1: ... cái gã nhà văn này kỳ thật có chút quái đản


"Reng....

Reng...

Reng..."

Tiếng đồng hồ báo thức vang lên lúc sáu giờ kém năm phút, đánh thức chàng trai đang vùi mình trong chăn ấm nệm êm dậy.

Mái đầu hơi xoăn mềm mại nhỏm dậy, đưa mắt tìm kiếm cái thứ phát ra âm thanh chết tiệt đã kết thúc giấc mơ đẹp đẽ của cậu.

Khi bàn tay vơ lấy chiếc điện thoại, cậu nhìn màn hình một lúc rồi vội vàng bật dậy.

Quên béng mất.

Ngày hôm nay, cậu phải qua chỗ ở của nhà văn Choi Yeonjun kia để thúc giục bản thảo tháng này, nên cậu phải dậy thật sớm.

Kỳ thật, Choi Beomgyu không cho là đúng, đây là thời đại nào rồi, điện thoại thông minh ai mà chẳng có.

Có việc gì cần nhắc nhở hay thông báo chỉ cần nhấn một nút 'click' gửi là xong.

Nhưng lão chủ biên cứ một hai bắt cậu phải đến tận nơi để hối thúc anh ta, như vậy mới đủ chân thành.

Từ trên xuống dưới công ty ai mà không biết Choi Yeonjun là "gà đẻ trứng vàng", ngay cả giám đốc lúc nói chuyện cũng nể anh ta vài phần.

Lý do rất đơn giản, bởi vì tác phẩm của anh ta nổi tiếng cũng kéo danh tiếng của NXB này lên theo.

Nếu không nhắc đến công việc thì trong mắt Beomgyu, cái gã nhà văn này kỳ thật có chút quái đản: luôn muốn mọi thứ phải theo một trật tự, thật hoàn hảo và sạch sẽ, không được phép xuất hiện một vết nhơ dù là nhỏ nhất.

Nói theo ngôn ngữ của giới trẻ bây giờ thì anh ta là điển hình của một thằng đàn ông cung Xử Nữ.

Beomgyu thầm nghĩ, sau này ai yêu phải anh ta ắt cũng không phải dạng vừa.

...

Chân dợm bước khỏi ngưỡng cửa vừa lúc đồng hồ điểm sáu giờ bốn mươi lăm phút.

Choi Beomgyu mặc một chiếc quần ống rộng màu xanh đen, trên là áo thun trắng và bên ngoài khoác một chiếc áo sơ mi kẻ caro.

Cái style này gắn bó với cậu trai từ lúc mới lên đại học đến giờ, và cậu cũng chẳng có ý định sẽ thay đổi.

Kiểm tra thật kỹ đồ dùng đem theo xong, Beomgyu mới rảo bước nhanh về phía trạm xe buýt.

Bảy giờ, cậu đến khu nhà nơi Choi Yeonjun ở.

Phải nói là căn biệt thự này có bề ngoài xa hoa chẳng kém gì chủ nhân của nó.

Bề ngoài điển trai, dáng người cực phẩm, khoác lên toàn những trang phục như một fashionista chính hiệu.

Choi Beomgyu cảm thấy gã này không theo nghiệp cầm bút thì vẫn nổi tiếng rầm rộ nếu lấn sân sang ngành giải trí.

Nhưng biết đâu được, có khi chẳng có công ty giải trí nào chịu nổi cái tính khó ở, trái gió trở trời của anh ta.

Đầu mải nghĩ ngợi, tay theo thói quen vẫn bấm chuông cổng.

Chưa đầy hai phút đã có người ra mở cổng, là quản gia Kang Taehyun.

Nhìn anh ta có vẻ vội vàng lắm, chỉ kịp cười một cái với Beomgyu, nói:

"Chào buổi sáng, cậu Beomgyu, mời cậu vào nhà."

Dứt lời đã ngoảnh mặt đi mất, chân rảo bước nhanh từ cổng, băng qua khu vườn được tỉa tót gọn gàng rồi đi thẳng vào nhà.

Choi Beomgyu đến đây không nhiều, nhưng cậu thừa hiểu Kang Taehyun vội vàng như vậy là đang phân phó người chuẩn bị bữa sáng cho gã nhà văn kia.

Cậu trai ngựa quen đường cũ đi vào nhà, thong thả ngồi trên sofa ngoài phòng khách.

Trên bàn đã có sẵn trà nóng và một đĩa bánh quy, dường như ngay cả Kang Taehyun cũng đã quen việc cứ vào 29 và 14 hàng tháng, Choi Beomgyu sẽ ghé qua đây.

Choi Beomgyu biết Yeonjun là một kẻ khó tính, thích mọi thứ phải hoàn hảo và trật tự tuyệt đối.

Cứ đúng bảy giờ ba mươi, anh ta sẽ dùng bữa sáng, bắt đầu viết lách vào lúc tám giờ ba mươi.

Cậu nhớ đến bài phỏng vấn cách đây ba tháng ở tạp chí văn học, anh ta có nhắc đến việc viết lách đối với anh ta như là một cuộc cách mạng và cần sự tập trung cao độ.

Bởi thế mà Choi Yeonjun có thể viết liền tù tì không biết mệt mỏi.

Kang Taehyun từng than vãn với cậu rằng có một hôm, Yeonjun cứ thế viết liên tục mười hai tiếng, câu văn tuôn trào như nước chảy không biết khi nào ngừng.

Mà giả như không phải có cuộc gọi gấp từ luật sư bản quyền, có khi anh ta chẳng biết đường mà dừng lại.

Kang Taehyun thì không có gan nhắc anh ta nghỉ ngơi, vì cậu ta quá rõ bản tính hay cáu bẩn và gắt gỏng chẳng còn lạ gì của gã nhà văn.

Choi Beomgyu liếc nhìn đồng hồ, cậu phải tranh thủ một chút.

Cuộc trao đổi mất đâu đấy tầm mươi, mười lăm phút, ắt hẳn chẳng lãng phí quá nhiều thời giờ quý báu của anh ta đâu.

"Cậu Beomgyu, ngài Choi bảo cậu vào thư phòng chờ một lát."

Giọng nói của quản gia Kang vang lên phá vỡ không gian tĩnh lặng.

Beomgyu đứng dậy, bước vào thư phòng của Choi Yeonjun.

Đây không phải lần đầu cậu bước vào đây, nhưng ấn tượng về căn phòng nãy lúc nào cũng rất đặc biệt.

Căn phòng có bốn mặt thì hết ba mặt là kệ sách ốp tường, xếp kín kẽ khiến cho người mê sách như cậu cũng thấy ngộp thở, mặt còn lại là một khung cửa sổ sát đất rất lớn.

Bàn làm việc của gã nhà văn được đặt quay mặt về hướng cửa sổ này.

Choi Beomgyu đi vòng quanh căn phòng, ngắm từng cuốn sách được xếp gọn gàng theo từng thể loại nhất định.

Dường như Choi Yeonjun khá thích lịch sử, vì gần hai phần ba số sách trong thư phòng đều là về chủ đề này.

Cạnh bàn làm việc có một chiếc kệ đựng đồ, ánh mắt của cậu trai bị thu hút bởi một món đồ tròn tròn màu vàng đồng, vật đó đang sáng lấp lánh dưới những tia nắng mặt trời len lỏi qua khung cửa kia.
 
[Yeongyu] Khuê Ly
2: Nó như có ma lực, cái cảm giác thôi thúc cậu chạm vào...


Sự tò mò thôi thúc tâm trí cậu, bước chân dần tiến lại gần kệ tủ, ánh mắt cậu vẫn dõi theo vật ấy.

Là một chiếc đồng hồ quả quýt (*), thân nó tròn tròn nhỏ xinh vừa đủ nằm gọn trong lòng bàn tay, một đầu của nó có một cái chốt để mở mặt đồng hồ và một sợi dây xích mảnh dài.

Đầu kia của dây xích có một cái móc khóa, thời trước, người ta thường gắn vào áo chẽn hoặc ve áo, đai lưng để nó không bị rơi khỏi túi áo hay túi quần.

Càng nhìn gần, cậu mới nhận ra trên bề mặt màu vàng đồng của nó đầy những vết xước mỏng.

Có vẻ như chiếc đồng hồ này có tuổi thọ cũng kha khá rồi.

‘Thời giờ còn ai sử dụng kiểu đồng hồ này không nhỉ?’ Choi Beomgyu thầm nghĩ.

Bây giờ, con người ta đã cải tiến lên thành loại đồng hồ mặt cảm ứng thông minh luôn rồi, nhỏ gọn và nhiều tính năng hơn hẳn loại này.

Nhưng cũng có không ít dân chơi đồ cổ giới nhà giàu vẫn sưu tầm chúng, cậu chẳng ngờ Choi Yeonjun cũng có cái thú vui này.

Không phủ nhận rằng nó thật sự rất đẹp, khiến cậu muốn chạm vào.

Nhưng phép lịch sự tối thiểu mà gia đình truyền lại đã nhắc nhở cậu, rằng đồ của người khác thì không được tùy tiện động vào.

Choi Beomgyu ngã người lên ghế sofa ở giữa phòng, mãi đến khi gã nhà văn bước vào, cả hai cùng trao đổi đôi ba câu nhạt nhẽo về bản thảo, hỏi những câu đã thuộc nằm lòng, thì ánh mắt của cậu vẫn thi thoảng liếc về phía chiếc đồng hồ đó.

Nó như có ma lực, cái cảm giác thôi thúc cậu chạm vào thật sự quá kỳ lạ.

Choi Beomgyu nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện rồi rời khỏi đây.

Đã ghé qua thư phòng của gã nhà văn không ít lần, nhưng chẳng khi nào cậu cảm thấy quái dị như hôm nay.

Chỉ đành đổ lỗi cho việc đêm qua cậu thức đến ba giờ sáng để chạy deadline nên hôm nay mới xao nhãng như thế.

Liếc nhìn người đàn ông có vẻ ngoài ưu tú trước mắt, Choi Beomgyu dợm hỏi:

“Chiếc đồng hồ kia đẹp đấy.

Tôi không ngờ ngài Choi đây cũng có sở thích sưu tập đồng hổ cổ.”

Choi Yeonjun chỉ cười, nhìn theo ánh mắt của cậu:

“Cảm ơn.

Đó là món quà từ một người bạn cũ của tôi ở bên kia đại dương.”

Cuộc nói chuyện kết thúc nhạt nhẽo như thế.

Choi Beomgyu rời khỏi biệt thự để đón xe đến NXB, bắt đầu công việc hôm nay.

Choi Yeonjun quay về bàn làm việc, tiếp tục viết nốt trang bản thảo còn dang dở.

Bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt ngang ý định này của anh.

“Hey, Daniel Choi, khỏe không bro?”

“Ừm.”

“Ôi chao, đừng lạnh lùng thế chứ.”

Đầu dây bên kia tiếp túc: “Thế nào, mày đã nhận được bưu phẩm của tao chưa?”

“Rồi, nếu là cái đồng hồ bỏ túi kia thì nó mới đến hôm qua.”

“Ớ, thế mày đọc cái thư với quyển sổ tay tao gửi chưa.

Đọc trước đi nhé, nay may tao bay về Seoul rồi giải thích cho mày hiểu.

Vậy thôi, tao biết mày bận rộn lắm, bye bye.”

Nói rồi, chưa kịp để Choi Yeonjun đáp lại câu nào thì bên kia đã vội ngắt máy.

“Lại chơi cái trò bí ẩn gì đây?”

Choi Yeonjun lẩm bẩm.

Nói thế, nhưng anh chẳng rảnh tay chút nào, vội quay về tiếp tục ‘lạch cạch’ gõ từng con chữ, định bụng tối hẵng xem cái thùng đó sau.

Anh đã thấy cái đồng hồ rồi, chỉ là thùng thư sách gửi đến thì vẫn chưa mở ra một lần.
 
[Yeongyu] Khuê Ly
3: ... chờ đợi trong vô vọng về những lá thư không lời hồi đáp


Đến khi Choi Yeonjun quay lại thư phòng lần nữa thì đồng hồ đã điểm mười giờ hơn.

Chỉ dùng bữa và trò chuyện với vị bác sĩ Yoo chưa đầy một tiếng mà anh đã cảm thấy quá đủ cho ngày hôm nay rồi.

Ông ta cứ liên tục càm ràm và bắt anh giữ sức khỏe cho tốt vào.

Bản thân anh cũng tự hiểu được, nhưng mà ngặt nỗi tiểu thuyết của anh đang trong quá trình thảo luận hợp đồng để phát hành sang các nước khác.

Ngoài khoảng thời gian ít ỏi để viết, Choi Yeonjun còn phải tham gia mấy cuộc họp báo, phỏng vấn, kí tặng v.v...

Chẳng có chút thì giờ nào để đi đây đi đó, lấy cảm hứng cho tác phẩm tiếp theo.

Ánh mắt Choi Yeonjun dừng lại ở chiếc hộp con con đặt ở dưới kệ, nhớ đến cuộc gọi ban sáng từ người bạn ở bên kia đại dương.

Nó được gửi cùng với chiếc hộp đựng đồng hồ kia, nhưng anh chỉ kịp lấy đồng hồ ra cất đi, còn đống thư từ sách báo gì đấy thì vẫn chưa kịp đọc.

Anh nhấc nắp hộp lên, bên trong có một cái xấp giấy tờ, anh lấy nó ra, lúc này mới để ý dưới đáy hộp còn có một chiếc rương sắt khác chỉ bé bằng bàn tay.

Nó bị đống giấy tờ chôn vùi bên dưới nên lúc đầu mở ra, anh không để ý mấy.

Hoa văn chạm khắc trên rương đã cũ, vết tích này chứng tỏ nó cũng có tuổi thọ chẳng kém cạnh gì chiếc hunter-case kia.

Choi Yeonjun mở ra, bên trong là một chiếc bút máy cũng đã nhạt màu, nhưng chẳng có lấy một vết xước nào, chứng tỏ chủ nhân của nó gìn giữ rất tốt.

Bút máy đè lên một tấm ảnh đen trắng, và chỉ vừa liếc qua nó đã khiến Choi Yeonjun sững sờ.

Trong ảnh có mười người đàn ông, thanh niên có, trung niên có, mà qua sáu mươi cũng có.

Ánh nhìn và sự tập trung của Choi Yeonjun đổ hết về hai người con trai đứng ở góc trái bức hình.

Chàng trai ngoài cùng chỉ mỉm cười một cách hờ hững, đôi mắt cáo khẽ nheo lại theo độ cong của khóe miệng.

Tóc mái của anh được vuốt ngược ra sau một cách tùy tiện, vẫn còn sót lại vài lọn tóc rũ xuống che phủ đuôi mắt.

Người con trai mang vẻ ngoài phong lưu, kết hợp với khí chất trầm lặng và trưởng thành của anh, tưởng chừng không ăn nhập gì với nhau nhưng lại tạo nên sức hút lạ thường.

Trong cùng là một cậu trai khác, thấp hơn chàng trai kia một chút.

Khuôn mặt thanh tú, ánh mắt trong veo như nước, nụ cười nhẹ nhàng thuần khiết tựa ngọc.

Khí chất thư sinh, nho nhã lễ độ như hoa sen mới nở.

Choi Yeonjun khựng lại một lúc lâu, không phải vì bần thần trước nhan sắc của hai người con trai trong ảnh, mà là vì diện mạo của họ.

Mặc dù tấm ảnh đã cũ kỹ, dấu vết của năm tháng đã phủ lên những người trong ảnh một lớp bụi nhạt nhòa, nhưng cũng chẳng ngăn được cặp mắt sắc bén của Choi Yeonjun đang chăm chăm vào những con người trong đấy.

Anh ngơ ngác nhìn.

Chàng trai cao hơn kia có khuôn mặt giống hệt anh, à không, chí ít cũng tương tự đến 80%.

Còn cậu trai thấp hơn chút ấy...

Sao lại giống cậu biên tập kia đến thế?

Đột nhiên, một giọng nói vang lên trong đầu anh, y hệt khoảnh khắc anh bật thốt ra câu nói kia cách đây chỉ vài tiếng đồng hồ.

Chỉ khác một chuyện, lần này có cả tiếng người đáp lại...

"Thôi Phạm Khuê, cậu có dừng lại chưa hả?"

"Không đấy, làm gì nhau nào!"

Giọng nói ấy ngưng một lát, rồi sau đó lại vang lên: "Thôi Niên Thuân, anh đúng là càng già càng khó tính..."

Choi Yeonjun ngã người xuống, hai tay ôm ngay thái dương.

Đầu anh đau như búa bổ, sau đoạn hội thoại ngắn ngủi kia thì bắt đầu có những âm thanh kỳ lạ vang lên.

Chúng rè rè, ngắt quãng, vừa giống tiếng máy điện tâm đồ trong phòng giải phẫu, lại vừa giống tiếng đài cát-sét đã cũ nát.

Mớ tạp âm hỗn loạn trong đầu anh, khiến Choi Yeonjun choáng váng mặt mày, hai tay xoa xoa hai bên thái dương cũng không dịu đi cơn đau nhói.

Phải mất một lúc lâu sau thì sự nhức nhối ấy mới dịu đi đôi chút.

Lưng áo Choi Yeonjun ướt đẫm mồ hôi, anh chống tay bên cạnh bàn để đỡ mình dậy.

Khi đã bình tĩnh trở lại, tầm mắt anh dừng ngay tấm ảnh, như có luồng điện chạy dọc sống lưng khiến anh lạnh gáy.

Choi Yeonjun toan ném tấm hình vào rương, nhưng chẳng biết vì sao mà bản năng thôi thúc anh cầm lá thư ngay cạnh để đọc.

Choi Yeonjun thầm nhủ: 'Đọc xong lá thư này thì trả hết về cho cái tên Choi Soobin kia, không biết nó có chơi bùa ngải gì không mà mình gặp chuyện quỷ dị những hai lần với cái hộp đồ nó gửi.'

Choi Yeonjun vội vã mở lá thư kia ra, nó cũng cũ chẳng kém gì những món khác trong cái rương này, chẳng biết tuổi đời đã trải qua mấy mùa xuân xanh.

Lá thư được viết bằng bút máy màu đen, những nét chữ trên ấy chứng tỏ người gửi nó thực sự rất nghiêm túc, cẩn trọng khi viết:

Daegu, ngày 12 tháng 5 năm 1942

Gửi đến Thôi Niên Thuân,

Đây là năm thứ ba em trở về Daegu, đúng là không đâu bằng nơi mình đã sinh ra, anh nhỉ?

Ôi, nhiệt độ ở đây cao hơn Seoul nhiều anh ạ, được một cái không khí trong lành lắm, cảnh cũng đẹp, em muốn dẫn anh đi xem quê hương của em...

Thế...

Bao giờ anh sẽ đến?

Em theo dõi báo đài mỗi ngày, phát hiện mọi chuyện đã lắng xuống rất nhiều, chẳng còn ai nhắc đến T nữa.

Anh cũng đã hứa với em sau khi sắp xếp xong mọi chuyện sẽ bắt chuyến tàu đến Daegu để gặp em mà.

Đã ba năm rồi đó, Niên Thuân à...

Nếu...

Anh thực sự còn chuyện chưa thể giải quyết, xin hãy báo em biết.

Nếu anh đã có ý định đuổi em khỏi Seoul và không muốn gặp lại, cũng xin báo cho em hay.

Đây là lá thư thứ 56 em gửi đến Seoul, 55 lá thư trước đó hoàn toàn biệt vô âm tín.

Cứ đều đặn hai tuần em sẽ viết một lần, vì em tin tưởng anh, còn anh, anh sẽ giữ lời hứa chứ?

Dạo này có cô gái kia thường xuyên ngỏ lời mời em đi chơi, anh mà cứ im lặng như thế là em đồng ý thật đấy.

Anh định im lặng đến bao giờ đây!

Anh à...

Phạm Khuê buồn lắm, tuy đây là quê hương em nhưng đã gần hai mươi năm em chẳng ở đây, người thân cũng chẳng còn ai.

Một mình em ở căn nhà trống trải thấy sao mà tủi thân ghê gớm.

Anh mau đến tìm em đi...

Chỉ cần anh đến, Phạm Khuê sẽ không còn trách những lần im lặng trước đó của anh nữa, anh nhé?

Thôi Phạm Khuê.

Chẳng hiểu sao, cả người Choi Yeonjun thoáng qua sự day dứt khi đọc từng câu từng chữ trong lá thư, lúc đọc đến dòng cuối cùng, tim anh khẽ giật thót một cái.

Anh trấn an rằng bản thân đang bày tỏ sự thương cảm với người gửi.

Bởi lẽ việc chờ đợi trong vô vọng về những lá thư không lời hồi đáp, nó khó chịu và đau đớn đến nhường nào.

Nhìn vào từng câu chữ, chẳng cần suy nghĩ sâu xa cũng thấy rõ được tấm chân tình mà người viết đã gửi gắm vào trong.

Bản thân là một nhà văn, nên anh cũng hiểu rõ được ít nhiều cảm xúc và suy nghĩ của người này.

Ắt hẳn là do anh quá nhập tâm vào lá thư mà sinh ra cảm giác day dứt như thế thôi.

Choi Yeonjun an ủi mình thế đấy, anh vội vàng gấp lá thư lại nhanh như chớp, cho tất cả hình và thư vào rương, khóa lại, bỏ vào hộp rồi lại hối hả cất đi.

Như thể anh đang sợ gì đó, trong lòng Choi Yeonjun dấy lên cảm giác bất an.

Anh ghét cảm giác này, nó thường là điềm báo cho chuyện quan trọng sắp xảy ra, mà bản thân anh cũng không thích cái việc có chuyện vượt tầm kiểm soát và kế hoạch của mình, kể cả cảm xúc.

Choi Yeonjun rời khỏi thư phòng.

Đêm nay có quá nhiều chuyện bất ngờ xảy ra khiến tâm tình anh xuống dốc, chỉ muốn uống đôi chút để khuây khỏa.

Anh lấy áo khoác trên giá treo, tay cầm chìa khóa để ra ngoài.

Choi Yeonjun đi vội đến mức Kang Taehyun chưa kịp định thần lại trước hành động đột ngột của của anh, câu nói dang dở vừa thốt ra đã kẹt trong cổ họng:

"Ớ, ngài Choi, khuya rồi, ngài..."
 
[Yeongyu] Khuê Ly
4: ... những con chữ còn dang dở từ ngày họ rời đi


“Choi Beomgyu!

Đây là lần thứ mấy cậu trễ hạn rồi biết không hả?”

Trưởng biên tập Lim liên tục xả cơn giận vào cậu trai trước mặt.

Cậu cứ im lặng như thể đã quá quen thuộc với thái độ này của lão, thầm nhẩm tính thời gian ắt hẳn cũng sắp được hai mươi phút rồi nhỉ.

Chờ lão ta mắng nhiếc đã đời rồi mới buông tha cho cậu, Choi Beomgyu hẳn cũng chịu đựng không ít lần nên chớp thấy vừa xong chuyện, cậu đã vội vã quay về góc làm việc, thu dọn đồ đạc rồi tan làm như thường lệ.

Hôm nay Beomgyu không có tâm tình mà cãi ngược lại tên chủ bút hống hách, vì đây là ngày cuối cậu làm việc.

Yeah!

Choi Beomgyu nộp đơn xin thôi việc rồi!

Cậu thầm cảm thán cuộc đời mình đúng thảm.

Tuy không tốt nghiệp từ trường top đầu nhưng cũng là trường tốt, vậy mà chẳng hiểu sao bao lần nộp đơn xin việc đều thất bại.

Được nhận vào NXB này chưa kịp vui bao lâu thì đã gặp lão già Lim “tốt tính” hết chỗ chê, một hai lần còn đỡ mà đằng này lần nào lão cũng nhắm vào cậu.

Thêm cái anh chàng tác giả nổi tiếng Choi Yeonjun gì đó, cậu luôn cảm thấy anh ta như có thành kiến với mình, à không, phải là anh ta có thành kiến với hầu hết biên tập viên làm việc với anh ta.

Choi Beomgyu ôm đầu, đó giờ cậu không phải người thích ép buộc mình.

Cảm thấy không thoải mái thì cậu sẽ chọn hướng chạy trốn khỏi môi trường đó.

Choi Beomgyu lang thang trên con đường quen thuộc từ tòa soạn trở về căn trọ.

Phố xá đã lên đèn.

Người đi kẻ lại vội vội vàng vàng để nhanh chóng trở về nhà, ai cũng có một mối bận tâm riêng cho mình nên chẳng mảy may để ý đến người khác.

Choi Beomgyu khẽ thở dài, cậu nhớ nhà, nhớ quê, cảm giác như Seoul nhộn nhịp này chẳng dành cho cậu.

Hay cũng giống như mẹ cậu từng bảo, khi con người ta cô đơn quá lâu thì sẽ sinh ra tâm lí như thế.

Lúc đó cậu chỉ bật cười nói với bà, cái thân của cậu cố lắm mới nuôi xong thì ai mà dám hẹn hò chứ.

Nghĩ thế, Beomgyu vội rảo bước nhanh về nhà.

Dự báo thời tiết nhắc nhở đêm nay sẽ có mưa, cậu chẳng muốn vừa bị ăn mắng của chủ bút vừa ướt như chuột lột đâu.

Thảm lắm!

————————————————

Cuối cùng thì Choi Yeonjun cũng chỉ lái xe vòng quanh thành phố, ngắm nghía từng cung đường, tòa nhà vốn đã quá quen thuộc với anh.

Choi Yeonjun từng có suy nghĩ sẽ chuyển nhà đến một vùng ngoại ô nào đó, yên bình hơn, trong lành hơn, thoải mái tự tại hơn.

Bởi lẽ nhiều nhà văn cũng chọn lùi xa khỏi chốn thị thành để dễ có cảm hứng sáng tác.

Nhưng mà cuối cùng anh vẫn ở đây.

Bởi sâu trong lòng anh, Choi Yeonjun thích nhất vẫn là sự xa hoa của phố thị, sự tấp nập của dòng người, sự bao quanh của từng tốp người hâm mộ.

Choi Yeonjun sinh ra vốn đã yêu thích ánh hào quang như thế, mà bản thân anh cũng đã tỏa sáng như anh mong muốn.

Người ta nhắc đến Choi Yeonjun không chỉ vì tác phẩm anh viết, mà còn vì ngoại hình cuốn hút của anh.

Tia chớp lóe lên rạch ngang bầu trời tối mịt, Choi Yeonjun khẽ liếc mắt nhìn một cái rồi đánh tay lái quay về biệt thự của mình.

Choi Yeonjun tự an ủi mình rằng do gần đây có quá nhiều việc phải làm, mà bản thân anh cũng nhập tâm lúc viết sách nên thành ra dễ tưởng tượng tới cảnh kì quái kia.

Vẫn nên quay về ngủ một giấc thì hơn, suy nghĩ quá nhiều chỉ khiến anh thấy mệt mỏi và giảm năng suất làm việc.

————————————————

Choi Yeonjun ngớ người nhìn cậu trai lạ lẫm trước mặt, anh buột miệng hỏi:

“Cậu biên tập lần trước đâu rồi?

Chẳng phải cậu ta vốn phụ trách cuốn tiểu thuyết lần này của tôi sao?”

“Biên tập Choi nghỉ rồi ạ!

Từ nay tôi sẽ phụ trách phần việc còn lại của cậu ấy.”

Cậu biên tập kia bổ sung thêm: “À quên giới thiệu, tôi là…”

Lúc nghe đến đoạn Beomgyu nghỉ việc, Choi Yeonjun không còn mấy tập trung mà nghe đoạn sau nữa.

Choi Yeonjun nghĩ mãi, chẳng hiểu tại sao mình lại thấy bứt rứt trong lòng.

Cậu ta nghĩ thì liên quan quái gì?

Có thêm một biên tập nữa cũng chẳng khác gì cả…

Choi Yeonjun chẳng nói gì thêm, anh vẫn tiếp tục công việc mỗi sáng của một tiểu thuyết gia.

Chỉ khác ở một chỗ…

Đó là lần này anh lại ngủ gục…

Đây là lần đầu tiên Choi Yeonjun xao nhãng trong khung giờ làm việc của mình đến thế.

Trong giấc mơ, anh đang đứng giữa một trời sương mờ trắng đục.

Choi Yeonjun cứ ngớ người ra ở đấy, không biết nên đứng im như thế hay tiến lên một bước.

Bỗng, bên tai anh vang lên tiếng nói cười rôm rả, như thể có rất nhiều người xung quanh.

Choi Yeonjun khẽ rùng mình.

Cứ thử tưởng tượng mà xem, bản thân đang đứng giữa làn sương quỷ dị như thế, thì bất chợt tiếng ồn ào của nhiều người bao lấy xung quanh, phá nát sự yên tĩnh kì lạ này.

Trấn an bản thân xong, Choi Yeonjun mới thử bước lên một chút.

Càng bước tới, anh lại thấy làn sương mờ ngày càng nhạt nhòa hơn, khung cảnh trước mặt trở nên rõ rệt hơn.

Đánh liều tiến nhanh thêm mấy bước nữa, Choi Yeonjun dường như đã thoát hoàn toàn khỏi đám sương mù dày đặc kia.

Anh ngớ người, trước mặt anh là một cánh cửa gỗ lớn, xung quanh treo đầy bóng đèn sáng rực.

Người người ra vô cánh cửa tấp nập, chẳng ai để ý đến Choi Yeonjun đang đứng tần ngần chính giữa cửa lớn.

Nhìn lên trên một chút, sẽ thấy có một bấm biển bằng gỗ, chữ trên đó phát sáng đập vào mắt Choi Yeonjun: Vellichor.

Anh lẩm bẩm cái tên trên đó.

Choi Yeonjun khẽ nhíu mày như nhớ lại điều gì đó.

Vellichor – cái tên này thật ra rất ấn tượng với anh.

Bố của Choi Yeonjun vốn là một tiểu thuyết gia nghiệp dư, thể loại ông theo đuổi là những chuyện tình nhẹ nhàng vượt thời không.

Lúc bé, Choi Yeonjun chẳng mấy mặn mà với văn thư thi ca, dù vẫn học văn chăm chỉ (một phần vì áp lực có bố là tiểu thuyết gia).

Có một ngày, cậu nhóc Choi Yeonjun được bước vô phòng sách của bố.

Phải nói bố cậu là người quý sách hơn vàng, ông còn chẳng để cậu quý tử nhà mình bén mảng lại gần căn phòng vì sợ cậu táy máy phá hỏng cái gì đó.

Mà với ông, cái gì trong phòng sách mà ông chẳng tiếc.

Lần đầu được bước vào, đập vào mắt cậu là những giá sách gỗ xếp nối liền nhau, rồi xếp tầng lên nhau.

Chỗ cao nhất của bức tường đối diện cửa chính có một dòng chữ được khắc trên tấm bảng gỗ: Vellichor.

Lúc ấy, cậu trai đã hỏi bố ý nghĩa của từ này.

Bố cậu chỉ hỏi ngược lại cậu, rằng cậu cảm thấy thế nào khi bước vào đây lần đầu?

Choi Yeonjun suy nghĩ, cậu đáp lại bố là hoài niệm.

Vì chẳng biết đã bao lâu rồi, mà phòng sách của bố cậu trông như một hiệu sách đã cũ.

Không phải vì nó được bao bọc bởi một lớp bụi hay những dây tơ nhện dày đặc, mà là vì màu sắc của nó.

Cả căn phòng – bao gồm cả những cuốn sách đều mang một tone màu đặc trưng là vàng trầm ngả nâu, cộng với mùi sách cũ không lẫn vào đâu được mỗi khi Choi Yeonjun mở một quyển ra xem thử.

Bố Choi cười cười đáp: “Vellichor tức là mùi hương của tiệm sách cũ.

Đó là sự tiếc nuối kỳ lạ khi ta bước vào những tiệm sách ấy, những cuốn sách được trưng bày và bảo quản theo thời gian - là hàng nghìn cuốn sách cũ mà con sẽ không bao giờ có thời gian để đọc hết.

Mỗi cuốn đều ghi dấu ấn một thời đại của riêng nó, được đóng bìa, ghi ngày tháng và được dán giấy note ghi chép giống như một căn phòng cũ của tiểu thuyết gia đã bỏ hoang nhiều năm trước.

Một căn nhà nho nhỏ chứa đầy những suy nghĩ và những con chữ còn dang dở từ ngày họ rời đi.”
 
Back
Top Bottom