Ngôn Tình Yên Yên Lục Trần

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
1,044,319
0
0
ADCreHcHfO41i3JIQE4P1EG1z0pAlaHyzsc_tsUbqe1vvRzQVl6Kz1EbXwB2BzCl_kvaFlHQkqhZPBaueXsMCNW8mrT8_jVODSKjesOZy99fz7vVKCw_5WAsIiNt8HpdMfzterky3k-MHShzy-oO0HcrWcqH=w215-h322-s-no-gm

Yên Yên Lục Trần
Tác giả: Nam Già Ba Ngõa Ngộ Kiến Á Đinh
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tôi khoanh tay trước ngực nhìn anh cảnh sát đẹp trai trước mặt: “Sao mọi người không kiểm tra điện thoại của anh ta?”

“Nếu như không có “vợ Kiều Kiều” với “vợ Giai Giai” thì tôi chặt chân tại chỗ cho mọi người xem.”

Anh cảnh sát hơi bất ngờ, vươn tay về phía Tống Ngôn.

Gương mặt đẹp trai của Tống Ngôn bầm dập, cơ thể co rúm lại.

Tôi cười nhạo.

“Sao thế? Dám báo án mà không dám đối chất à? TỐNG TỒI.”​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Xuyên Nhanh Hệ Thống Lưu Manh
  • Duyên Nợ 1 - Người Cũ, Ta Còn Yêu
  • Đường Mật Hôn Nhân (Quyển 2)
  • Xuyên Thư Chi Pháo Hôi Hành Trình
  • Xuyên Vào Mạt Thế Ngăn Cản Nam Phụ Hắc Hoá
  • Xuyên Thành Nữ Phụ Trong Truyện Trùng Sinh
  • Yên Yên Lục Trần
    Chương 1


    1

    “Không phải anh chắc chắn là tôi tìm người đánh anh à?”

    “Tôi đã bôi nhọ anh như thế mà anh không cho chú cảnh sát…” Tôi liếc nhìn gương mặt trẻ tuổi kia, lại sửa lời: “Anh cảnh sát chứng minh trong sạch à?”

    Giọng của anh cảnh sát nghiêm túc hơn hẳn: “Đồng chí, phiền anh phối hợp điều tra với chúng tôi.”

    Suy cho cùng Tống Ngôn không dám đối đầu với cảnh sát nhân dân, anh ta lấy điện thoại ra.

    Anh cảnh sát cúi đầu kiểm tra Wechat.

    Từ góc độ của tôi chỉ nhìn thấy một bên mặt của anh cảnh sát, góc nghiêng đẹp hơn Tống Ngôn ở phía đối diện gấp mấy lần.

    Linh hồn của đứa mê trai như tôi lại rục rịch.

    Một lát sau, anh cảnh sát… không, anh cảnh sát đẹp trai ngẩng đầu, biểu cảm trên mặt giống như bảng màu, trông rất rực rỡ.

    Trong danh bạ của anh ta không chỉ lưu số của tám người vợ mà còn rất nhiều tài khoản tên “Cá Nhỏ” từ 1 đến N mà mười ngón tay không thể đếm hết được.

    Bạn trai cũ Tống Ngôn của tôi, Hải Vương tuyệt thế, cao thủ bắt cá…

    Anh ta hẹn hò với tôi ba tháng mà lăng nhăng, giạng chân như bạch tuộc, thảo nguyên xanh* trên đầu tôi còn rộng hơn cả Hulunbuir*.

    *ý chỉ bị cắm sừng.

    *Hulunbuir: Hulunbuir là một địa cấp thị nằm phía đông bắc của khu tự trị Nội Mông Cổ, Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Trung tâm hành chính của Hulunbuir được đặt tại quận Hailar, khu vực đô thị lớn nhất của vùng. Các đặc điểm cảnh quan chính là thảo nguyên núi cao của đồng cỏ Hulun Buir, các hồ Hô Luân và Buir, và dãy Đại Hưng An.

    Kết quả là anh ta bị người ta úp sọt đánh lại còn nghi ngờ là tôi làm?

    Anh ta dám?

    2

    Anh cảnh sát đẹp trai ghi xong biên bản cuối cùng rồi tiễn tôi ra cửa:

    “Không sao rồi, cô về trước đi.”

    Tôi nhìn khuôn mặt nghiêm túc kia, đột nhiên lại muốn trêu ghẹo anh một chút.

    “Anh cảnh sát, vừa nãy tôi giấu một phần sự thật.”

    Anh nhíu mày: “Cái gì?”

    Tôi bật cười: “Mặc dù tôi không tìm người đánh anh ta, nhưng mà…”

    Tôi cố tình kéo dài giọng, liếc nhìn người trước mặt.

    Da của anh rất trắng, làm nổi bật đôi mắt sâu và đen như mực khiến người ta không thể rời mắt.

    “Tôi đã liên lạc với từng cô bạn gái của anh ta, không bỏ sót một ai.”

    “Tôi còn nói chi tiết và rất chân thành về độ tồi của Tống Ngôn.”

    “Như thế… có tính là đồng lõa hay tòng phạm không?”

    Trong mắt anh thoáng qua ý cười, khéo làm sao ngay lúc ánh mặt trời chiếu xuống xuyên qua tầng mây, phủ lên mái tóc và một bên mặt của anh một dải lụa vàng đầy tinh xảo.

    Trong lòng như bị khẽ chạm vào, nhỏ đến không thể phát hiện.

    “Nếu vậy thì có lẽ chúng ta sẽ gặp lại nhau.”

    Giọng nói trong trẻo như tuyết đầu mùa tan chảy vậy.

    3

    Sự hoảng loạn không thể giải thích được khiến tôi suýt nữa vấp ngã.

    Cơ thể được người bên cạnh đỡ lấy, tôi có thể cảm nhận rõ ràng đường nét của bàn tay kia, cùng với năm ngón tay thon dài và những khớp xương rõ ràng qua lớp vải mỏng.

    Anh buông tay ra.

    “Cẩn thận.”

    Tôi lúng túng gật đầu, vô thức dùng tay xoa khuôn mặt nóng bừng, chuẩn bị lấy điện thoại ra gọi xe.

    Nhưng tôi lục tung cả hai túi quần thể thao của mình cũng không thể tìm thấy điện thoại đâu.

    Cả người tôi chỉ có hai túi quần này, vậy nó đâu rồi?

    Tôi bực bội nhìn lên, phát hiện đôi mắt của anh cảnh sát đẹp trai hình như đang như có như không… nhìn vào đũng qu.ần của tôi.

    ?

    Ý gì vậy?

    Tôi nhìn xuống, mịa nó chứ, tôi ra sức dùng tay trái sờ túi, quần thể thao lại rất rộng…

    Khi con người ta lo lắng thì thường sẽ không nghĩ được nhiều, ví dụ như tôi.

    Tôi ngay lập tức thốt lên.

    “Nhìn cái gì đấy! Suy nghĩ bậy bạ!”

    Anh cảnh sát đẹp trai đầu tiên là sửng sốt, sau đó im lặng hai giây, rồi bật cười, khóe mắt anh hơi nhếch lên, tác phong có chút không đứng đắn.

    Anh không nói gì nhưng lại như đã nói tất cả.

    4

    Tôi đột nhiên nhận ra, có vẻ như người có suy nghĩ bậy bạ là tôi, là tôi tưởng tượng quá đà.

    Tôi tự tát mình một cái.

    Khúc Phi Yên, mày không phải người, mày là đồ cầ.m thú!

    Cuối cùng cầm thú không tìm thấy điện thoại nên đành nhờ cảnh sát nhân dân thần thánh.

    “Anh cảnh sát, tôi không tìm thấy điện thoại, tôi mượn điện thoại của anh gọi một cuộc được không?”

    Anh đã khôi phục lại vẻ mặt như thường, tựa như nụ cười vừa rồi là do tôi bị hoa mắt nên mới thấy vậy.

    Hình như hồi nãy anh ngẩn người, anh sửng sốt nửa giây khi nghe thấy giọng nói của tôi, rồi chỉ vào mình: “Tôi á?”

    Không phải anh thì còn ai vào đây nữa?

    Có mỗi hai chúng ta đứng ở cửa thôi mà.

    Tôi hơi chần chừ.

    “Anh không mang điện thoại cá nhân hả?”

    Một giây sau, hai má anh ửng đỏ, đưa điện thoại cho tôi.

    Sao tôi thấy anh giai này lạ lạ thế nào ấy nhỉ?
     
    Yên Yên Lục Trần
    Chương 2


    5

    Tiếng điện thoại đổ chuông đã thu đã thu hút sự chú ý của tôi.

    Vì vậy tôi đã bỏ lỡ tiếng thở phào nhẹ nhõm gần như không thể nghe thấy của anh cảnh sát đẹp trai trước mặt.

    Hết chuông rồi mà vẫn không có ai nghe làm tôi cảm thấy có chuyện chẳng lành.

    Tôi gọi lại và bị cúp trong một giây.

    Vào lúc đó, đầu óc thường không mấy sáng suốt của tôi ngay lập tức nhảy số rất nhanh.

    Trước khi bên kia tắt máy, tôi đã gửi một tin nhắn với tốc độ cực nhanh.

    – Tôi là cảnh sát, trực thuộc chi nhánh XX của quận Triều Dương.

    Giây tiếp theo, có một cuộc gọi đến.

    Giọng nói nửa tin nửa ngờ của một người đàn ông vang lên.

    “Đồng chí, tôi nhặt được điện thoại này. Cậu là… cảnh sát?”

    Tôi áp điện thoại vào tai anh, nháy mắt với anh, dùng khẩu hình nói.

    “Điện – thoại – của – tôi.”

    Anh sững sờ một giây, vành tai bị tôi áp điện thoại thì ửng đỏ lên nhưng giọng nói của anh lại rất… cảnh sát.

    “Đồng chí, phiền anh mang chiếc điện thoại này đến chi nhánh XX của quận Triều Dương, tôi chờ anh ở cục.”

    Đời này tôi chưa bao giờ tưởng tượng được một ngày có người giây trước còn đang muốn lấy điện thoại của tôi làm của riêng mà giây sau đã ngoan ngoãn chạy hai cây số để trả điện thoại cho tôi.

    Vẻ mặt của anh cảnh sát rất nghiêm túc.

    “Cảm ơn đồng chí, anh đúng là công dân tốt nhiệt tình.”

    “Công dân tốt nhiệt tình” gật đầu gượng cười, hắn ta quay người rồi chạy đi nhanh như chớp.

    Thân hình của người trước mắt tôi vốn đã cao lớn trong nháy mắt càng cao thêm, cảnh sát nhân dân có khác!

    Đúng là lời nói của anh còn hữu dụng hơn là đi khai sáng!

    6

    Gần đây tôi rất nổi tiếng ở trường.

    Nguyên nhân là vào ngày chia tay, tôi đã chỉ tay vào thẳng mặt Tống Ngôn ở tầng một căng tin phía Tây và chửi: “Đồ khốn, anh sẽ gặp quả báo!”

    Ba tháng sau, Tống Ngôn gặp quả báo thật.

    Anh ta không chỉ bị người ta đánh đến mức mặt mũi bầm dập mà còn bị gãy một chân, anh ta sẽ không thể đi lại ít nhất nửa năm.

    Vì vậy, một nhóm chị em ruột thừa đã tranh nhau đến ký túc xá của tôi, cầu xin miệng quạ của tôi khai sáng cho bạn trai cũ của họ.

    ???

    Nhân lúc họ đánh nhau tranh chỗ, tôi cúi mình dưới hàng chục “cửu âm bạch cốt trảo” chằng chịt, khom lưng bò từ trong góc ra khỏi cửa.

    Không thể quay về ký túc xá, tôi chỉ có thể tìm một quán nướng ven đường ăn vài ba miếng thịt nướng để xoa dịu tâm hồn bị tổn thương.

    Sai lầm lớn nhất trong cuộc đời tôi là yêu tên cặn bã Tống Ngôn, thứ hai là khi nhìn thấy một băng nhóm đến thu phí bảo kê mà tôi không bỏ chạy ngay lập tức chỉ vì tiếc cánh gà vừa mới cắn được hai miếng.

    Cũng vì ngồi thêm vài giây, tôi đã vào cục cảnh sát chung với nhóm bảo kê đó.

    Trong hàng ngũ những người đàn ông cao to và xăm trổ đầy mình, tôi gầy bé đứng giữa họ cứ như hạc giữa bầy gà vậy, vô cùng nổi bật.

    Nhóm người này vẫn chen lấn xô đẩy khi vào đồn, cảnh sát mặt chữ điền đang ngồi trước bàn hội nghị gõ bàn một cái, nói:

    “Đây là cái chợ đấy à! Đứng nghiêm cho tôi!”

    Anh ấy gõ bút vào cuốn sổ trên tay.

    “Nói mau, sao mấy người lại đánh nhau?”

    Thực tế là hai nhóm bảo kê cùng đến đòi tiền một nhà mà không chịu nhường nhau nên mới đánh nhau.

    Nhưng không ai trong số họ muốn “gánh tội” nên tìm cách lấy lỗi “gây rối trật tự công cộng” để qua cửa.

    Thế là hai tên mặt mũi dữ tợn đứng hai bên trái phải của tôi cùng vươn tay ra kẹp tôi vào nách.

    Bên trái nhanh tay hơn: “Tại hắn cướp vợ tôi!”

    Tay của người bên phải túm phải không khí nhưng lại nhanh miệng nói:

    “Đúng đúng, là do tôi vừa ý vợ hắn! À không, là chúng tôi cùng vừa ý cô ấy!”

    Tôi, người đang bị kẹp ở nách, phải đối diện với ánh mắt của hai anh cảnh sát trẻ tuổi cách đó vài ba bước.

    Anh cảnh sát đẹp trai có hàng mi dài nhíu mày, bước tới dùng gậy gõ vào bàn tay to của tên bảo kê nọ.

    “Đừng có mà động tay động chân.”

    Anh cảnh sát bên cạnh cũng nhíu mày nhìn chằm chằm tôi một lúc, cuối cùng khi nhận ra thì lập tức vỗ đùi.

    “Cô là người thuê người đánh chồng tuần trước đúng không! Sao mới có một tuần mà cô đã có chồng mới rồi!”

    Mặt tôi tái mét.

    Trước sự chứng kiến của tất cả cảnh sát ở chi nhánh XX quận Triều Dương, Khúc Phi Yên tôi tuần trước đã thuê người để đánh chồng cũ của mình, tuần này thì chồng mới và người tình của tôi đã gây hấn với nhau để tranh giành tôi.

    Lúc nãy người đàn ông vạm vỡ nào đó giơ chai bia lên sao không vung xuống đầu tôi cho xong nhỉ?

    7

    May mắn được những người dân nhiệt tình ở Triều Dương làm chứng, tội ác của mấy kẻ ác đã được xác nhận, cái nồi phân trên đầu tôi cũng được lấy xuống.

    Anh cảnh sát vừa nãy vỗ đùi cầm mũ che mặt đi nhanh qua, đẩy anh cảnh sát đẹp trai về phía tôi.

    “Cô gái nhỏ bị dọa sợ rồi kìa, cậu mau đến an ủi người ta đi.”

    Trong vòng năm ngày mà tôi vào đồn cảnh sát đến hai lần, mà đều bị người này chứng kiến, căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách dưới chân tôi sắp được tôi đào thành bốn phòng ngủ ba phòng khách rồi.

    Trông anh cũng hơi xấu hổ.

    “Đồng chí…”

    Chợt bụng tôi réo “ọc…” rõ to, vậy là căn hộ bốn phòng ngủ ba phòng khách dưới chân đã không thể phá nổi nữa rồi.

    Tôi khóc không ra nước mắt, đều tại tên xấu kia, tôi chưa ăn xong cánh gà đã bị anh ta kéo vào cục cảnh sát rồi!

    Anh hơi sững sờ, giữa lông mày hiện lên vài phần ý cười.

    “Đi thôi, tôi đưa cô đi ăn.”

    8

    Anh cảnh sát đẹp trai đưa tôi tới nhà hàng rất cao cấp, chị gái lễ tân ở cửa cười rất ngọt ngào.

    Nhưng sau khi liếc nhìn giá cả đồ ăn trên thực đơn, tôi kéo anh tới một quán ăn bên đường.

    Tôi nhanh chóng gọi món, vừa lau đi lớp dầu nhiều năm bám trên mặt bàn vừa lảm nhảm.

    “Anh chưa cưới vợ hả bro? Sao mà anh tiêu hoang thế!”

    Tôi hất cằm chỉ vào bàn bên cạnh.

    “Một khay đồ ăn to ở đây chưa bằng giá một món ở nhà hàng kia nữa!”

    Anh cảnh sát đẹp trai nhếch môi cười, gương mặt anh rất anh tuấn, nụ cười của anh vừa có phần ngông cuồng vừa cương nghị.

    Má lúm đồng tiền ở hai bên hơi hiện lên, lộ ra khí chất trẻ trung hiếm thấy trên gương mặt trưởng thành của anh.

    Kết hợp với bộ đồng phục cảnh sát trên người, đẹp trai đến mức khiến tôi suýt chảy máu mũi.

    Nhưng tôi luôn cảm thấy… người trước mặt này lúc cười và lúc không cười là hai con người hoàn toàn khác nhau.

    9

    Mỹ nữ xinh đẹp ăn rất ngon, tôi không chỉ ăn hết một đĩa thịt nướng mà còn uống hết năm chai bia.

    Anh cảnh sát đẹp trai không ngăn tôi lại, anh chỉ lặng lẽ nhìn tôi uống hết chai này đến chai khác bằng đôi mắt đẹp như tranh vẽ.

    Tôi vốn đã không giỏi uống rượu, người trước mặt tôi nhanh chóng nhòe đi.

    “Anh đẹp trai, anh tên gì?”

    “Lục Trần.”

    “Anh đẹp trai, tôi thất tình rồi.”

    Người đối diện im lặng một lát: “Ừ.”

    “Tên cặn bã đó… Đã phá vỡ những ảo tưởng đẹp đẽ về tình yêu trong sáng của tôi!”

    Tôi hơi uất ức.

    “Đó là mối tình đầu của tôi đấy!”

    Tôi nghiến răng, lúc trước tôi bị cứt che mắt mà, chỉ thấy khí phách tuổi trẻ của “kỵ mã ỷ tả kiều” mà không nhìn thấy phong lưu “mãn lầu hồng tụ chiêu”* của tên Tống Ngôn đó chứ.

    *Đoạn này được trích từ bài Bồ Tát Man Kỳ 4 của Vi Trang. Dịch nghĩa: Cưỡi ngựa lên, đứng tựa vào chiếc cầu nghiêng nghiêng/ Đầy lầu những tay áo hồng vẫy gọi.

    Một cốc nước được đưa đến trước mặt tôi, tôi dùng sức lắc đầu mới miễn cưỡng nhìn thấy rõ người trước mặt.

    Ánh đèn màu cam trong mắt anh trông như những tia pháo hoa, vẻ mặt của anh vô cùng nghiêm túc.

    “Sẽ có người tốt hơn.”

    Tôi cảm thấy như có dòng nước ấm chảy vào trong tim, hơi men bắt đầu dâng lên, mọi thứ trước mắt dần trở nên mơ hồ, một giây sau tôi đã mất ý thức.
     
    Yên Yên Lục Trần
    Chương 3


    10

    Khi tỉnh dậy, tôi đang nằm trên chiếc giường lớn ở nhà, đầu vẫn còn choáng váng.

    Không phải tôi đang ở với Lục Trần à?

    Tôi về nhà bằng cách nào vậy?

    Tôi ôm đầu bước ra khỏi phòng, mẹ tôi đang ngồi ở phòng khách xem tivi, một tay cầm chén trà hết sức tao nhã.

    Thấy tôi đi ra, bà nhướng mày.

    “Đến đây đi, chúng ta tâm sự chút.”

    Theo lời kể của mẹ tôi, tôi đã nắm được nội dung câu chuyện đêm qua.

    Sau khi tôi say, Lục Trần không hỏi được địa chỉ nhà của tôi nên anh ấy đưa tôi đến quán cà phê gần đó để giải rượu.

    Tình cờ là mẹ tôi cùng với bạn học cũ nhiều năm không gặp cùng với chồng hẹn nhau tại quán cà phê đó.

    Trùng hợp hơn là… bạn học cũ của mẹ tôi lại là mẹ của Lục Trần.

    Kết quả là khi bốn người họ vừa bước chân vào quán thì thấy tôi như một con bạch tuộc bám lấy Lục Trần, đầu còn vùi vào ngực anh.

    “Ý mẹ là, con ở trước mặt bố mẹ Lục Trần ôm người ta không buông còn khen người ta lên tận trời?”

    Tôi run giọng hỏi.

    Như cảm thấy tiếng than đỗ quyên, cực kỳ bi ai.

    Mẹ tôi cười rạng rỡ, gật đầu, còn thuận tiện thêm một dao.

    “Từ công việc đến khuôn mặt, từ tính cách đến nhân phẩm, sự chân thành khiến người ta cảm động.”

    Ngay cả khi tôi đang trong trạng thái không tỉnh táo thì trong tiềm thức tôi vẫn cảm nhận được ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy trong lòng mẹ.

    Vào thời khắc bà xông đến muốn véo tai tôi, tôi đã tự biện minh với tốc độ cực nhanh… không… là tự bảo vệ.

    Lục Trần chính là tấm khiên đó.

    “Vậy anh ấy… bố mẹ anh ấy nói thế nào?”

    Tay tôi run như bị động kinh.

    Ý cười trên mặt mẹ tôi càng sâu.

    “Dì Khương của con nói từ nhỏ Lục Trần đã không được con gái thích lắm, hiếm khi có cô gái nào khen cậu nhóc như hoa như thế.”

    “Bà ấy rất vui, kéo tay mẹ nói nhất định phải giúp hai đứa phát triển tình cảm.”

    ???

    Phát triển gì cơ?

    Phát triển mối quan hệ tốt đẹp giữa cảnh sát và nhân dân nhằm xây dựng xã hội hòa bình á hả?

    Trải qua khoảnh khắc muốn đội quần nhất cuộc đời vào tối qua, tôi chỉ muốn ngay lập tức di cư sang sao Hỏa, đời này không muốn gặp lại người đó nữa được không?

    Hơn nữa với gương mặt đẹp trai vô song kia của Lục Trần mà không có gái theo á?

    Tôi lại tin anh quá cơ!

    11

    Tiếc là mẹ tôi không có ý định cho qua chuyện này, bà đưa ảnh chụp màn hình mã QR Wechat cho tôi.

    “Đây, dì Khương của con vừa gửi tới, mau kết bạn đi!”

    Mã QR trước mắt như một củ khoai lang nóng bỏng tay, cho dù tôi có muốn hay không cũng phải quét.

    Trong mắt mẹ tôi lóe lên sự sắc bén, không biết là bà lại nghĩ ra chuyện gì.

    Quả nhiên, một giây sau, giọng nói của bà tràn đầy lạnh lùng:

    “Tại sao lại không quét? Lẽ nào những lời tối hôm qua con nói đều là để lừa mẹ?”

    “Vậy thì con giải thích cho mẹ nghe coi, vì sao con đường đường là một cô gái đã trưởng thành lại chui vào trong lòng một người đàn ông xa lạ?”

    Tôi run lẩy bẩy, lập tức quét mã như bị ai đó cầm tay ép.

    ?

    Tại sao lại thông báo là đã là bạn bè rồi?

    Tôi ngơ ngác ấn vào nội dung cuộc trò chuyện, suýt chút nữa bị nội dung trên màn hình làm cho choáng váng chết ngay tại chỗ.

    Trên màn hình hiện ra chỉ một mình tôi spam tin nhắn…

    “Mắt của anh thật là đẹp.”

    “Mũi của anh thật là đẹp.”

    “Miệng của anh thật là đẹp.”

    “Anh thật là đẹp.”

    “Tại sao anh lại đẹp như vậy?”

    Tại sao, anh, lại, đẹp, như, vậy?

    Tôi gần như muốn nổ tung.

    Một đoạn ký ức hiện lên trong đầu tôi.



    Hóa ra trước khi biến thành bạch tuộc thì tôi vẫn chưa quá say.

    Tôi cứ kéo cổ áo Lục Trần rồi nói: “Tôi có chuyện muốn nói với anh.”

    Đôi mắt phượng của Lục Trần hơi cụp xuống, ánh trăng chiếu lên tóc và lông mi của anh để lại những sợi bạc lấp lánh, khiến đôi mắt kia càng thêm long lanh, đem lại cho người ta… ảo giác cực kỳ dịu dàng.

    “Ừ, cô nói đi.”

    Những sợi bạc đó hòa thành một vùng ánh sáng nhỏ bên trong tôi.

    Tôi ôm lấy cổ anh, nhoài người về phía trước ghé vào tai anh thì thầm.

    “Không thể… chính miệng nói ra.”

    “Tôi xấu… hổ.”

    Tôi lớn tiếng, nói năng mơ hồ.

    “Tôi sẽ gọi… gọi cho anh.”

    Vậy là tôi đã ấn vào tay anh để kết bạn wechat.

    Sau đó nghiêm túc gửi cho anh từng tin nhắn.

    Cuối cùng là liên tục cười với anh với khuôn mặt đỏ như đít khỉ, cho đến khi chút ý thức cuối cùng biến mất.



    Mịa nó, việc này con người có thể làm được à?

    Bây giờ 12306 có thể mua được vé rời khỏi trái đất không?

    Mẹ tôi rõ ràng cũng bị sốc trước sự “nhiệt tình” của tôi.

    Bà nhìn về tôi đầy ẩn ý, lẩm bẩm nói:

    “Thì ra không phải do cây vạn tuế không nở hoa mà là do chưa gặp đúng người.”

    Bà lấy lại bình tĩnh, lại tiếp tục nói:

    “Rất… rất tốt, con làm tốt hơn mẹ nghĩ nhiều.”

    “Mẹ cũng… cũng không có gì để dạy con, con… các con cứ cẩn thận phát triển đi.”

    Nói xong, bà giả bộ bình tĩnh rời đi… Nếu như không phải suýt va vào bàn trà thì không có ai nhận ra cả.

    Tôi, người đứng yên tại chỗ, đã chặn và xóa cuộc trò chuyện với tốc độ ánh sáng.

    Không thể phát triển được, kiếp này… không… kiếp sau cũng không hẹn gặp lại nhau đâu!

    12

    Cuối tuần, chi cục của bố tôi họp mặt, ông lại đưa tôi đi cùng.

    Nói thật, mấy việc như này từ năm nhất tôi đã hay phải tham gia rồi.

    Khi tôi học cấp ba, mẹ tôi lúc nào cũng nhắc nhớ tôi không được yêu sớm, kết quả sau khi lên đại học, mẹ tôi chỉ sợ tôi ế, ngày nào cũng đẩy mạnh tiêu thụ cho tôi.

    Mấy anh trai trẻ tuổi có xuất thân gia đình tốt ở chi cục của bố tôi trở thành đội quân đầu tiên bà nhắm vào.

    Mỗi khi trong cục có những sự kiện lớn nhỏ gì, mẹ tôi chỉ cần dùng vài phút đã đóng gói tôi rồi đưa cho bố.

    Kết quả là… sau mấy lần gặp gỡ, tôi có thêm 20 anh em khác giới.

    Ở trên có người cùng chơi game, phía dưới có người luyện võ nói chuyện.

    Thấy tôi sắp trở thành “King Kong Barbie”, cuối cùng mẹ tôi cũng chịu dừng lại.

    Mặc dù lâu rồi không gặp mấy nên cũng hơi nhớ mấy anh em đó nhưng khi nghĩ đến mấy suy nghĩ của mẹ tôi, tôi đành phải rút lui.

    “Con không đi, con còn đang phát triển tình cảm với Lục Trần.”

    “Cưỡi lừa tìm ngựa không hay lắm đâu ~”

    Tôi lập tức lấy “Lục Trần” ra làm lá chắn.

    Mặc dù người đã biến mất trong biển người mênh mông, nhưng cũng không ảnh hưởng gì đến việc tôi lấy anh ra dùng đúng không?

    Mắt mẹ tôi lóe lên ánh sáng lạnh, bà liếc mắt qua.

    “Hừ, con phát triển, dựa vào sự phát triển của con thì cả đời chỉ có ở nhà ăn bám mẹ.”

    “Không đi thì tháng này không có tiền tiêu vặt.”

    Lời này của mẹ tôi vừa ra đã giải quyết mọi vấn đề.

    13

    Trước khi đi, mẹ bắt tôi phải mặc chiếc váy hoa nhí màu trắng mà bà đặc biệt chuẩn bị, ngay cả mái tóc thường ngày thả xõa cùng được bà uốn thành lọn sóng.

    Khỏi phải nói, trông rất tây.

    Bố tôi đưa tôi đến cửa nhà hàng, báo số phòng rồi nói phải đi đỗ xe.

    Tôi thuộc kịch bản này lắm rồi, một đi không trở lại luôn.

    Đều là người quen, tôi cũng không cần phải ngại ngùng, đẩy cửa phòng ra liền đập tay chào hỏi mấy anh em thân thiết:

    “Tiểu Yên Yên à~ Sao lâu như vậy rồi mà không lên Vương Giả, đang đợi em ở hẻm núi trong điều kiện khắc nghiệt đó ~”

    Tôi nghiêm túc nói: “Cút đi~ Ông đây là một học sinh ba tốt tích cực tiến lên, đừng hòng dụ dỗ tôi sa đọa.”

    Thật ra là do kỹ thuật cùi bắp, bị chửi là học sinh tiểu học trộm tài khoản của người lớn nên không dám chơi.
     
    Yên Yên Lục Trần
    Chương 4


    14

    Lục Gia Ngôn ngồi gần đó trong miệng ngậm điếu thuốc, cười xấu xa:

    “Gần đây không thấy em tới tìm các anh em chơi, có phải là đang bận yêu đương sau lưng bọn anh không?”

    Quan hệ giữa tôi và anh ấy từ trước đến giờ rất tốt nên lúc nói đùa cũng không kiêng dè gì.

    Tôi cười nhe răng với anh ấy:

    “Đúng đó, không chỉ có người yêu mà người ta còn eo thon chân dài, dịu dàng lại nhiều tiền, là người cấm dục đó, lại còn là sứ giá chính nghĩa nữa chứ, anh nói xem có tức không?”

    “Trùng hợp là người ta còn cùng họ với anh đó~”

    Vì bố tôi không ở đây nên tôi mới dám nói láo mà không kiêng dè gì như thế.

    Xin lỗi Lục Trần, lại phải mượn hình tượng của anh để chống đỡ trong trường hợp này thêm lần nữa rồi.

    Sau khi đập tay với người cuối cùng trong dãy, tôi quay đầu lại, không còn ai cả.

    Lục Trần mặc áo hoodie trắng cùng với quần jean ngồi ở đầu hàng ghế đối diện.

    Người bên cạnh anh đang hút thuốc, khói thuốc bay mù mịt làm mờ khuôn mặt đẹp trai của anh.

    Cổ áo hoodie cao, vừa vặn che được yết hầu anh, thoắt ẩn thoắt hiện, cứ như đang quyến rũ người khác nhìn thêm vài lần vậy.

    Quả không hổ danh là người chơi hệ cấm dục.

    Tay tôi dừng lại giữa không trung, ngượng ngùng nuốt nước miếng.

    Anh… chắc là anh sẽ không nghĩ ra người yêu mà tôi vừa nói là anh đâu ha?

    Chắc là vậy nhỉ?

    Nhỉ???

    Đối mặt với đôi mắt cười như không cười của Lục Trần, tim tôi như chìm dần xuống vực sâu.

    Sao lại không nghĩ ra cơ chứ?

    Tôi ước có thể tự tát mình hai cái, cho mày khoác lác này!

    Giờ thì hay rồi, xấu hổ quá đi mất, xấu hổ đến độ mà mẹ của xấu hổ mở cửa cho xấu hổ con luôn… xấu hổ chết đi được!

    15

    Lục Gia Ngôn đứng dậy, khoác vai tôi:

    “Để anh giới thiệu cho Yên Yên một chút, đây là các anh em ở chi nhánh XX, hôm nay bọn anh tổ chức liên hoan đó.”

    Anh ấy nháy mắt với tôi, nhịn cười ghé vào tai tôi nói:

    “Dì lại tìm cho em một ao cá mới nè.”

    Ao cá cái quần què nhà anh!

    Chẳng qua là vì có Lục Trần nên mẹ tôi mới thế thôi!

    Bà muốn làm gì cũng được, nhưng lại không chịu nói trước cho tôi biết, bây giờ thì tôi chẳng còn chút mặt mũi nào nữa rồi.

    Tôi lén lút nhìn Lục Trần, đúng lúc bắt gặp ánh mắt lộ rõ vẻ không vui của anh.

    Tôi sững người một lúc rồi lấy lại tinh thần.

    Tôi nhớ lại ba lần chúng tôi gặp nhau.

    Tất cả đều như một cơn ác mộng, như một bộ phim truyền hình dài tập.

    Nhất là cuộc trò chuyện có một đống từ “đẹp” kia.

    Hôm nay tôi còn dám nói vớ vẩn trước mặt anh, anh vui được thì mới lạ đó.

    Trên thực tế, tôi bị Lục Gia Ngôn kéo đến ngồi cạnh anh ấy, gần như chéo đối diện với Lục Trần ở vị trí xa nhất.

    Đám người này vốn dĩ đã ồn ào, hôm nay lại có hai chi nhánh tụ họp nên họ càng quậy banh nóc.

    Trên bàn người đến người đi, rượu vang, rượu trắng và bia kết hợp với nhau, chưa đến nửa tiếng mà một nửa đã gục xuống.

    Anh bạn ngồi bên cạnh tôi là một người đam mê trò chơi xúc xắc, kêu gọi mọi người cùng chơi.

    Lục Gia Ngôn chọc tôi: “Em chơi không?”

    “Em không chơi.” Tôi không có hứng lắm.

    Không biết sao nhưng kể từ khi phát hiện Lục Trần nhìn tôi như vậy, tôi cảm thấy như có vật gì đó sắc nhọn đâm vào trong tim mình, tạo nên một cơn đau âm ỉ.

    “Cứ chơi đi, em thua thì anh uống thay em.” Lục Gia Ngôn kiên quyết kéo tôi sang bàn bên cạnh.

    Là cô gái duy nhất trong phòng, ngay khi tôi vừa đi qua, giống như giọt nước rơi vào chảo dầu, bầu không khí lập tức bùng nổ.

    Số tôi vẫn rất nhọ, vừa vào chơi đã thua năm ván, Lục Gia Ngôn không hề chớp mắt uống hết rượu phạt.

    Những người ở bên đối diện là người của chi nhánh khác nên không quen Lục Gia Ngôn, nhìn hai chúng tôi như vậy khiến họ đã hiểu lầm.

    Một nhóm người bắt đầu hú hét:

    “Thì ra là bạn gái.”

    “Vãi, vừa nãy nói là có người yêu rồi mà? Hóa ra hai người họ đang giỡn yêu với nhau đó hả~”

    “Lục Gia Ngôn cậu hay quá ha, đã nói là sẽ cùng nhau độc thân giờ lại lén lút có người yêu. Tự phạt ba ly trước đi!”

    Tất cả anh em ở bên này ngoại trừ Lục Gia Ngôn ra thì đều gục hết rồi, không có ai nói giúp chúng tôi.

    Tôi đỏ mặt, cảm thấy hơi xấu hổ.

    16

    Một cái bóng che khuất gần hết ánh sáng.

    Tôi ngẩng đầu lên thì thấy Lục Trần một tay đút túi đứng sau đám đông.

    Anh trông hơi lười biếng, tay còn lại đang cầm một điếu thuốc chưa châm, nhìn vẻ mặt anh hơi mệt mỏi.

    Đây là… Lục Trần?

    Tôi nhớ lại dáng vẻ lạnh lùng và nghiêm túc của anh trong những lần gặp trước, tôi hơi hoảng hốt.

    Lục Trần đẩy đám người ở đằng trước sang một bên, ngồi xuống phía đối diện tôi:

    “Tôi cũng chơi.”

    Hình như anh cũng uống rượu, giọng nói hơi khàn rất quyến rũ.

    Tôi siết chặt cốc xúc xắc, suýt chút nữa là làm rơi cốc.

    Không ngoài dự đoán, tôi lại thua.

    Lục Gia Ngôn vừa định cầm cốc lên uống thì Lục Trần đã uống cạn trước anh ấy một bước.

    Đôi mắt của anh rất sáng, ánh đèn màu cam ấm áp trong phòng chiếu vào đáy mắt anh, lấp lánh ánh nước.

    “Em thua rồi, tôi uống.”

    Phòng riêng vốn đang ầm ĩ bỗng dưng im lặng.

    Anh liếc tôi một cái, đáy mắt u ám không rõ, sau đó nói thêm:

    “Chú Khúc nhờ tôi chăm sóc em.”

    Lục Gia Ngôn nghe xong thì nhíu mày liếc nhìn Lục Trần một cái.

    Anh ấy đang định nói gì đó thì chuông điện thoại reo, anh ấy nhìn số gọi đến, vừa bắt máy vừa đi ra khỏi phòng.

    Những đồng chí ở phía đối diện trong nháy mắt sục sôi.

    “Vãi, thì ra chính chủ ở đây à?”

    “Cùng họ với nhau? Không phải đều là họ Lục à, hahaha.”

    “Lục Trần, cậu cố tình xuất hiện để tạo couple đúng không?”

    “Hay quá nha Lục Trần.”

    Tôi bơ vơ một mình trong phòng riêng, lại không thể cau có rời đi nên chỉ đành cứng người không trả lời.

    Lục Trần không để ý tới họ, chỉ gõ nhẹ hai cái vào bàn.

    Ngón tay anh thon dài, móng tay hiện ánh sáng óng ánh, rất đẹp.

    “Tiếp tục đi.”

    Tôi lại thua thêm năm ván nữa, cả phòng đều la ó.

    Vẻ mặt Lục Trần lại không hề thay đổi, mở xúc xắc ra là anh uống luôn.

    Một anh em bên cạnh anh bắt đầu ồn ào:

    “Xảy ra chuyện gì thế? Lục Trần, cậu vào bàn chơi với cô ấy nhưng dù cô ấy thua hay thắng cậu đều uống là sao hả?”

    “Tôi nói với cậu này, cậu đang phá vỡ quy tắc trò chơi đấy nhá. Mau mau, mau kết thúc ván này đi.”

    Lục Trần cười, quả nhiên bỏ xúc xắc xuống.

    Nhưng những người khác lại càng hăng hái hơn.

    “Cậu ngồi đây làm gì? Cậu không chơi thì đừng cản trở người khác chơi chứ?”

    “Mau qua ngồi cạnh cô ấy đi, không thì sao nhìn rõ số điểm được.”

    Lục Trần đứng dậy, tôi nhìn thấy anh vòng qua bàn dài đi về phía tôi.

    Tim tôi bỗng đập loạn nhịp.

    Mùi chanh thanh mát quen thuộc đến gần, Lục Trần ngồi xuống bên cạnh tôi, bắp đùi anh cọ qua mép váy tôi.

    Anh giơ tay lấy cốc qua: “Không sao hết, em cứ chơi thoải mái đi.”

    “Có anh đây.”

    Hình như hơi nóng đã lan từ gò má đến tận bên tai, chắc là mặt tôi đỏ hết lên rồi.

    Lục Trần… có nhìn thấy không nhỉ?

    17

    Lại thua tiếp năm ván nữa, tôi không chơi nổi nữa.

    Tôi mím môi, ngẩng đầu nhìn Lục Trần.

    Anh đang uống rượu phạt của ván này, yết hầu khẽ lăn, có giọt nước chảy từ trên cằm xuống, phản chiếu ánh sáng lấp lánh.

    Tôi kéo ống tay áo anh.

    “Tôi muốn đi về.”

    Xung quanh quá ồn ào nên hình như anh không nghe rõ.

    “Hả?”

    Anh để sát mặt vào bên tai tôi, nhìn sườn mặt hoàn mỹ kia, đáy lòng tôi tựa như có gì đó đang phát triển như cỏ dại.

    Nghe rõ lời tôi nói thì Lục Trần đứng dậy,

    “Tôi đưa cô ấy về trước, mọi người chơi tiếp đi.”

    Cả đám cười mờ ám, luôn mồm nói:

    “Biết rồi biết rồi… mau đi đi…”

    Tôi im lặng không nói gì đi theo Lục Trần ra ngoài, vừa đi ra khỏi phòng tôi đã nhìn thấy Lục Gia Ngôn đang gọi điện thoại ở cuối hành lang.

    Tôi định đi tới chào tạm biệt anh ấy thì thấy Lục Trần có vẻ cố ý đứng chắn giữa tôi và anh ấy.

    “Đi thôi.”

    Tôi suy nghĩ, dù sao thì anh ấy cũng nhìn thấy tôi ra ngoài, chút nữa nhắn tin cho anh ấy là được.

    “Ừm.”

    Lục Trần đi trước dẫn đường, dẫn mãi, tôi thấy có chút kỳ lạ.

    Đây có phải là đường đi ra ngoài đâu?

    Anh đi thẳng đến cửa WC rồi dừng lại, vừa lúc là lối rẽ.

    Anh muốn đi vệ sinh hả?

    Vậy tôi… chờ anh ở bên ngoài?

    Như vậy thì có hơi ngại không nhỉ, hay là tôi cũng đi vệ sinh?

    Tôi còn đang đấu tranh tư tưởng thì Lục Trần đã cởi áo hoodie ra, áo thun màu trắng ôm sát người bên trong bị kéo lên một góc, cơ bụng săn chắc thoáng xuất hiện rồi biến mất.

    Lúc tôi cảm giác mình sắp chảy máu mũi thì anh đưa áo cho tôi.

    “Mặc vào đi, bên ngoài lạnh.”

    18

    Cuối tháng chín nên Bắc Kinh khá mát mẻ, tôi mặc váy dài không tay nên hơi mỏng thật.

    Nhưng…

    Tôi trả lại áo cho anh.

    “Không sao đâu, tôi lên xe là không lạnh nữa.”

    Anh nhìn tôi một lúc lâu rồi cười, khóe miệng hơi cong lên, không hiểu sao lại có chút lưu manh.

    “Vừa nãy tôi uống hơi nhiều nên hơi chóng mặt.”

    “Em đi bộ với tôi để tôi tỉnh rượu nhé?”

    Tôi nhớ lại vừa nãy anh vì ai nên mới uống rượu, đúng là không tiện từ chối.

    Tôi mặc áo hoodie vào, áo anh mặc thì ôm sát người anh nhưng tôi mặc thì lại dài gần như đến đầu gối, hai ống tay áo cũng giống như tay áo hát tuồng.

    Tôi nổi hứng, vung vẩy ống tay áo về phía anh.

    Anh cười, bước đến nhẹ nhàng nâng một tay của tôi lên, xắn ống tay áo lên, cho đến khi cả bàn tay của tôi đều lộ ra.

    Tay áo bên kia cũng được anh xắn lên.

    Tôi ngẩng đầu, anh rất chăm chú, giống như đang làm chuyện gì đó rất quan trọng.

    Mùi chanh thanh mát trên áo từ bốn phương tám hướng ngấm vào da thịt.

    Tôi và Lục Trần dường như chỉ cần nhón chân là có thể hôn nhau.

    Làm sao bây giờ đây?

    Giữa tôi và anh có ba lần gặp gỡ buồn cười như thế nhưng hình như tôi đã thích anh mất rồi.
     
    Yên Yên Lục Trần
    Chương 5


    19

    Vừa bước ra đến cửa khách sạn, tôi đã nhận được điện thoại của Lục Gia Ngôn.

    “Alo? Anh gọi điện xong rồi hả?”

    “Ừ, em về rồi à? Sao không đợi anh đưa em về?”

    “Em thấy anh bận.”

    “Được rồi, em về nhà thì nhắn tin cho anh.”

    Dù không mở loa ngoài, nhưng tôi và Lục Trần đứng gần nhau nên chắc anh cũng nghe thấy.

    Tôi nhìn về phía Lục Trần, anh đang mím chặt môi.

    Tôi chợt nhận ra môi anh mỏng hơn so với người bình thường nhiều, lúc không cười thì trông có hơi lạnh lùng.

    Giờ này trên đường không có nhiều người, chúng tôi sánh vai bước đi, không ai nói gì.

    Lục Trần lấy một điếu thuốc từ trong túi quần ra, hình như muốn hút, xoa xoa đầu thuốc rồi lại thôi, đút lại vào túi.

    Anh bỗng nhiên mở miệng:

    “Em rất thân với anh ta?”

    “Ai cơ?”

    Tôi bỗng nhiên phản ứng lại: “Lục Gia Ngôn?”

    “Ừ.” Giọng anh rầu rĩ.

    “Thân chứ.”

    Tôi cười: “Sống bao nhiêu năm thì quen bấy nhiêu năm.”

    Lông mày Lục Trần rõ ràng nhăn lại.

    “Anh ấy là anh họ của em.”

    Tôi nháy mắt với anh: “Anh đừng nói với ai nha, anh ấy tốt nghiệp trường cảnh sát xong vừa hay được phân về đơn vị của bố em, anh ấy giấu kín lắm, sợ người ta nghi ngờ anh ấy đi cửa sau.”

    Lục Trần hơi ngạc nhiên, bỗng nhiên bật cười.

    Rõ ràng là đêm hè, nhưng tôi lại như thấy được ánh nắng của tháng bảy, nóng bỏng và chói mắt.

    “Ừ, anh không nói.”

    20

    Tôi không nghĩ hôm nay sẽ đi bộ về nhà nên khi chọn giày để phối với váy tôi đã chọn một đôi giày cao gót.

    Đẹp thì đẹp, nhưng đi lại thì hơi khổ.

    Tôi bình tĩnh nhìn qua mắt cá chân phải, có lẽ bị cọ rách da rồi.

    Lục Trần cực kỳ tinh ý, tôi chỉ nhìn có thế thôi mà đã bị anh phát hiện.

    Anh cố ý đi sang bên phải để nhìn mắt cá chân của tôi.

    “Trật chân hả?”

    “Không, chỉ bị rách da thôi.”

    Anh hơi ngạc nhiên: “Bị cái gì cọ vào thế? Giày à?”

    Nhìn thấy ánh mắt như ngầm thừa nhận của tôi, anh càng ngạc nhiên hơn, có lẽ trong thế giới của anh chưa từng có chuyện giày sẽ cọ rách da chân?

    Anh cúi xuống, cởi giày ra kiểm tra vết thương giúp tôi, động tác tự nhiên khiến trong lòng tôi rung động.

    “Rách một miếng nhỏ nhưng không chảy máu, phải khử trùng một chút.”

    Anh đứng dậy: “Anh đi mua thuốc cho em.”

    Anh vừa mới quay lưng đi về phía hiệu thuốc, nhưng đi được hai bước lại quay lại, ôm tôi lên.

    Tôi không kịp phản ứng, hoảng loạn ôm lấy cổ anh.

    Cơ thể anh nóng rực, như muốn thiêu đốt da thịt của tôi.

    Anh nhẹ nhàng đặt tôi xuống ghế đá bên lề đường.

    “Giữa đường nhiều người đi lại nên hơi nguy hiểm, em ở đây đợi anh.”

    Anh nói xong thì đi luôn, tôi nghiêng người thấy tai anh hơi đỏ.

    Lục Trần… thật là mâu thuẫn.

    Giây trước cảm thấy anh rất giỏi tán tỉnh, giây sau lại cảm thấy anh là trai thẳng.

    Rốt cuộc đâu mới là thật đây?

    21

    Rất nhanh anh đã cho tôi đáp án.

    Lục Trần cao hơn người bình thường nửa cái đầu, rất nổi bật giữa đám đông.

    Sau khi cởi bỏ đồng phục cảnh sát, anh không còn nét ôn hòa của công việc, vẻ mặt trở nên lạnh lùng hơn nhiều.

    Khuôn mặt anh sắc nét rõ ràng, kết hợp với đôi mắt đào hoa phần đuôi hơi cong, khi anh nhíu mày lại, trong sự lạnh lùng còn thêm vài phần quyến rũ.

    Từ khi anh ra khỏi cửa hàng tiện lợi, rất nhiều nữ sinh không nhịn được dừng chân ngắm nhìn anh.

    Mấy cô gái ăn mặc thời thượng đúng lúc đi gần lại, háo hức thảo luận:

    “Mẹ ơi anh kia đẹp trai quá! Muốn xin số liên lạc của anh ấy quá~”

    “Anh ấy đi có một mình kìa, đi mau! Liều thì ăn nhiều, ôm nam thần vào lòng đi!”

    “Loại thực phẩm thiên đường như này tớ ra ngoài ăn lẩu là có thể gặp được á hả? Cậu có đi không? Không đi thì tớ đi!”



    Cô gái đầu tiên không chịu nổi sự khích lệ của bạn bè, Lục Trần vừa bước ra, cô ấy đã cầm điện thoại đuổi theo.

    Cách hơi xa, tôi không nghe rõ nội dung cuộc trò chuyện nhưng tôi đoán có lẽ là muốn kết bạn Wechat với anh.

    Lòng tôi chợt căng thẳng.

    Tay Lục Trần cầm một túi nhỏ, chỉ liếc nhìn một cái, không thèm dừng lại mà chỉ nói một câu gì đó.

    Cô gái kia đứng ngây ra, một lúc lâu sau cũng không nhúc nhích.

    Anh dường như không để ý, bước về phía tôi, nắm lấy mắt cá chân của tôi, lấy cồn khử trùng ra.

    Vải áo thun rất mỏng, theo động tác của anh mà phác họa hình dạng xương bả vai của anh, gầy nhưng không ốm yếu.

    Lông mi của anh hơi cụp xuống, che đi đôi mắt sáng ngời.

    “Cô gái vừa nãy tìm anh làm gì thế?”

    Tôi cố ý hỏi.

    “Chắc là bán hàng.”

    Tôi suýt nữa trượt tay không bám được vào ghế.

    Anh bạn à, thời này có người nào đeo túi CHANEL với LV mà đi bán hàng không? Phải là bán vàng mới đúng chứ?

    Tôi giữ bình tĩnh, lại nói:

    “Vậy anh nói sao?”

    Anh khó hiểu: “Còn có thể nói gì, anh nói không quét mã đâu.”

    Tôi nhìn về phía cô gái đang được bạn bè vây quanh an ủi ở phía xa, dù là tình địch, cũng không khỏi sinh ra chút thương tiếc.

    Mẹ của anh nói đúng,

    Anh đúng là trai thẳng!

    Anh độc thân là phải!

    22

    Nhưng… trong lòng anh không thèm suy nghĩ chuyện khác, chỉ chạy về phía tôi.

    Trong lòng tôi như có pháo hoa nở rộ, từng chùm từng chùm, mỗi một tia lửa đều tràn ngập cảm xúc.

    Lục Trần cẩn thận khử trùng xong, mím môi, tay lục trong túi quần lại dừng lại.

    Tôi tưởng anh lại muốn hút thuốc giống như vừa nãy, chủ động nói: “Không sao, anh hút đi!”

    Anh ngước mắt nhìn tôi một cái, không biết có phải là ảo giác của tôi không, tai anh dường như lại đỏ hơn nữa.

    Anh lấy cái gì đó từ trong túi quần ra, là một… miếng băng dán cá nhân hello Kitty, nhăn nhúm, rõ ràng là đã bị chủ nhân vân vê.

    Anh dán miếng băng lên vết thương của tôi, giọng hơi khàn:

    “Không phải… con gái đều thích cái này hả?”

    Tôi cong môi.

    “Ừm, thích.”

    23

    “Em không thể đi được nữa.”

    “Để anh gọi xe.”

    Anh vừa mở ứng dụng gọi xe, lại bỗng dừng lại.

    Tôi nhìn thấy anh tắt màn hình điện thoại, rồi quay đầu lại nói với tôi:

    “Hết pin, tự động tắt máy rồi.”

    Lục Trần gãi đầu, hơi bối rối.

    “Anh cõng em nhé?”

    Tôi tự động bỏ qua sự thật là tôi cũng có điện thoại, hai má đỏ như có lửa đốt: “Vâng.”

    Trông Lục Trần có vẻ gầy nhưng thân hình lại rất rắn chắc.

    Nằm trên lưng anh, lòng tôi yên bình hẳn.

    Lục Trần… chắc là cũng thích tôi đúng không.

    Anh đối với tôi, không giống với người khác.

    So với Tống Ngôn yêu thương cả thế giới, tôi lại thích như này hơn… sự dịu dàng có một không hai này.
     
    Yên Yên Lục Trần
    Chương 6


    24

    “Sao em… lại xóa kết bạn wechat với anh?”

    “Anh gửi tin nhắn cho em mấy lần đều chỉ nhận được dấu chấm than màu đỏ.”

    Lướt qua đường cong bả vai xinh đẹp của anh, tôi thấy xương quai hàm sắc sảo và chiếc mũi cao của anh.

    Anh hơi nghiêng đầu, mím môi, dường như hơi bực bội.

    Trời ơi, trai thẳng cao mét chín này dễ thương quá!

    “Em cảm thấy… rất xấu hổ.”

    “Hả?”

    Tôi dán mặt vào vai anh, gò má nóng bỏng dán vào thân thể cũng nóng bỏng, nhất thời không biết là ai làm ai nóng.

    “Đêm đó… em cảm thấy rất xấu hổ. Em gửi cho anh một đống từ “đẹp”, còn có… những lời nói trước mặt bố mẹ anh…”

    “Câu nào? Nói anh là người đàn ông chính nghĩa, tin cậy, đàn ông nhất mà em từng gặp?”

    “Hay là câu… ở bên anh Lục Trần, em cảm thấy như chim non được về tổ, cừu lạc về bầy vậy, cực kỳ có cảm giác an toàn?”

    Giọng nói của anh trở nên kỳ lạ, khàn khàn và nặng nề.

    !!!

    Mẹ tôi kể lại cũng không chi tiết đến mức này!

    Aaaaaaa!

    Đừng nói ra chứ, em không muốn phải đội quần lần hai đâu anh ơi!

    Khúc Phi Yên mày làm người không tốt à, sao phải mở miệng!

    Sao uống có chút rượu thôi mà văn hoa bùng nổ như thế? Không chỉ so sánh mà còn làm phép so sánh nữa đấy!

    Tôi vùi đầu xuống thấp hơn, ước gì có thể chui vào khe xương vai của anh.

    “Vậy… chúng ta có thể kết bạn lại không?” Giọng nói của Lục Trần rất nhẹ, như ánh trăng phủ sương.

    “Ừm.” Giọng tôi nhỏ gần như không thể nghe thấy.

    25

    Nhà hàng cách nhà tôi một cây số, lúc đi tôi thấy xa không muốn đi bộ, nhưng vì đang được anh cõng, nên bây giờ tôi lại mong nó dài ra thêm chút nữa.

    Tiếc thay, mọi con đường đều có điểm cuối.

    Lục Trần thả tôi xuống, trên trán đã có một lớp mồ hôi mỏng, ngay cả mắt cũng như bị phủ một lớp sương mù, mờ ảo.

    “Em về đến nhà rồi.”

    “Ừ.”

    “Vậy… em đi đây.”

    Tôi định lấy hết can đảm chạy vào nhà lại bị Lục Trần kéo lại.

    Sương mù tan đi, đôi mắt anh sáng đến kinh ngạc.

    “Đợi đã, kết bạn lại với anh.”

    Anh buông lỏng tay, lấy điện thoại ra, hoàn toàn quên rằng điện thoại của anh vốn nên “tắt máy”.

    26

    Tôi nhân cơ hội thoát khỏi tay anh, như một con cá trơn trượt, vừa chạy vừa nói: “Lát nữa kết bạn lại.”

    Cho đến khi vào thang máy, tôi mới thở phào một hơi.

    Vừa nãy ở bên anh thêm một giây nữa thôi là phổi tôi sẽ nổ tung mất.

    Khúc Phi Yên mày thật vô dụng, không phải chỉ là một người đàn ông thôi sao, sao lại sợ đến mức gần như quên thở thế.

    Tắm xong nằm trên giường, tôi do dự lấy ra điện thoại, cho Lục Trần ra khỏi danh sách đen.

    Giây tiếp theo, khung chat của tôi hiện thông báo.

    Là một khung hội thoại màu trắng.

    “Em đẹp nhất.”

    Người này… cứ ôm điện thoại chờ đến bây giờ à?

    Không ngờ, trong cuộc đời này, trước khi vào kì mãn kinh tôi vẫn có thể gặp được loại tình yêu ngọt ngào như thế này.

    Tôi ôm điện thoại r*n r* loạn xạ trên giường, cuộn thành một con sâu.

    Đêm nay tôi như ngủ trong lọ mật.

    27

    Những ngày sau đó, tôi và Lục Trần thường xuyên trò chuyện trên Wechat.

    Đúng vậy, thường xuyên.

    Tần suất đại khái là sáng tôi gửi cho anh một tin nhắn.

    “Bánh bao nhân cua ở quán này rất ngon.”

    Bảy giờ tối anh mới trả lời.

    “Ở đâu? Anh sắp tan làm rồi, anh đi thử một chút.”



    “Đây là quán ăn sáng, chỉ bán buổi sáng thôi.”

    Tôi tự động viên mình, phụ nữ thời đại mới, chủ động theo đuổi tình yêu không phải xấu hổ!

    “Em biết gần đồn cảnh sát có quán lẩu khá ngon, anh có muốn đi ăn chung không?”

    Một tiếng trôi qua, không có tin nhắn.

    Hai tiếng trôi qua, không có tin nhắn.

    Ba tiếng trôi qua, vẫn không có tin nhắn.

    Cho đến đêm tôi dậy đi vệ sinh, mơ màng với lấy điện thoại.

    “Vừa rồi đột nhiên xảy ra một vụ án, nên tăng ca đến bây giờ.”

    Tôi nhìn thời gian, là 2 giờ 53 sáng.

    Khá lắm.

    Dù cố gắng hẹn hò thất bại nhiều lần, nhưng tôi vẫn liên tục tự an ủi mình, không sao, tôi biết anh yêu tôi.
     
    Yên Yên Lục Trần
    Chương 7


    28

    Cuối tuần lại không gặp được Lục Trần vì anh đang trực ca nên tôi đồng ý cùng đi xem phim với bạn cùng phòng Hạ Thất Thất.

    Vừa đến trung tâm thương mại, tôi nghĩ một chút rồi đăng lên vòng bạn bè:

    “Đi xem phim~”

    Cũng định vị địa chỉ ở trung tâm thương mại.

    Đúng vậy, là cố ý gửi cho người nào đó bận rộn đến nỗi không thấy bóng dáng đâu.

    Kết quả là khi lên tầng, cuộc chơi từ hai người biến thành ba người.

    Cậu đàn em khóa dưới đứng bên cạnh Hạ Thất Thất cười ngượng ngùng.

    Tôi kéo Hạ Thất Thất sang một bên.

    “Cái này là sao? Cậu biết tớ từ chối cậu ta rồi mà?”

    Bà mai họ Hạ không để ý:

    “Lần trước là lần trước, lần này là lần này mà.”

    Tôi nghiến răng: “Nói cho cậu biết, tớ không có tình cảm với cậu ta!”

    “Tình cảm này không phải ma sát là có liền à?”

    Tôi thật sự muốn móc hết mấy cái suy nghĩ đen tối trong đầu cô ấy ra ngoài.

    Cậu ta tiến lên một bước: “Đàn chị, bây giờ còn một lúc nữa mới chiếu phim, em đi mua trà sữa cho các chị nhé.”

    “Phô mai dâu, không đá, nhiều đường.”

    Hạ Thất Thất không khách khí.

    Cậu ta gật đầu, ánh mắt thiết tha nhìn về phía tôi:

    “Đàn chị thì sao?”

    Tôi liếc Hạ Thất Thất một cái, vội vàng nói:

    “Không cần không cần, tôi tự mua.”

    Quan hệ gì mà lại bắt người ta chạy việc?

    Kết quả là hai người chúng tôi tranh luận không ngớt, cùng nhau đứng trước cửa “Trà của Tuyết”.

    Cậu ta áy náy nhìn tôi, một đôi mắt muốn nói không thành lời.

    Tôi hơi đau đầu, dù nói tâm can thiếu niên là quý giá nhất, nhưng nếu trao nhầm thì lại là bi kịch.

    Tôi không tự chủ nghiêng đầu, lại vô tình nhìn thấy một bàn tay thò vào túi gấu con, chủ nhân của túi đang cùng bạn bè háo hức chỉ vào điện thoại bàn luận gì đó, không hề hay biết.

    Trộm?

    29

    Sống nhiều năm dưới sự giáo dục công lý của bố tôi, tôi không thể ngồi im được.

    Tôi tiến lên một bước, nắm lấy tay gã: “Người anh em, ban ngày còn dám trộm đồ? Không tốt đâu!”

    Sự thật chứng minh, người xui xẻo thì uống nước cũng bị dắt răng.

    Ai có thể nghĩ tới, thời buổi này trộm đồ còn mang theo vũ khí?

    Tôi kẹp chặt tay gã, định gọi cậu đàn em kia báo cảnh sát, lại thấy trước mặt lóe sáng một cái.

    Hay lắm, còn dám dùng cả dao à!

    Tôi nghĩ đến chút võ công học được khi ở trong đồn cảnh sát bấy lâu, tôi tự tin rằng tôi có thể làm được.

    Theo lý thuyết, bây giờ tôi phải nhanh chóng nắm lấy cổ tay cầm dao của gã, kéo và xoay cánh tay phải của gã ra ngoài…

    Sự thật chứng minh, khoảng cách giữa lý thuyết và thực tiễn xa như hai bờ Đại Tây Dương!

    Tôi chưa kịp hành động, cái dao đã chĩa thẳng vào tôi.

    Trong lúc hoảng loạn tôi chỉ kịp đưa túi xách lên trước để chắn một cái.

    Thấy gã rút dao ra lại muốn đâm tiếp, tôi không nhịn được nhắm mắt lại.

    “Hôm nay chắc là phải hẹo rồi.”

    Trước khi nhắm mắt, tôi vội vàng liếc thấy ánh mắt hoang mang của cậu nhóc kia, do dự không dám tiến lên.

    Tôi không nhịn được nghĩ:

    “Nếu Lục Trần ở đây…”

    May mắn là anh bảo vệ trung tâm thương mại vừa hay đi tuần tra qua, nhân lúc tên tội phạm đang chú ý vào tôi, đẩy gã ngã xuống đất từ phía sau.

    Tôi thoát khỏi nguy hiểm, chỉ cảm thấy lưng đẫm một lớp mồ hôi lạnh.

    30

    Trước khi cảnh sát đến, những anh bảo vệ xung quanh đã bảy tay tám chân trói tên tội phạm kia lại bằng dây thắt lưng.

    Tôi đứng bên cạnh, thở phào, cố gắng lấy lại bình tĩnh.

    Cậu nhóc kia áy náy đi đến bên tôi:

    “Đàn chị, chị vẫn ổn chứ?”

    Tôi đang định trả lời, phía sau có tiếng bước chân vội vàng, tôi quay đầu lại.

    Lần đầu tiên tôi nhìn thấy Lục Trần như thế này, nhìn một cái là biết đã vài ngày không cạo râu, đôi mắt hơi đỏ, có lẽ chạy quá vội nên mũ cảnh sát cũng hơi lệch.

    Anh sâu sắc nhìn tôi một cái, giơ giấy tờ cho quản lý trung tâm thương mại mặc đồng phục có vẻ lo lắng ở bên cạnh.

    Đi cùng anh là anh cảnh sát trẻ ngày đó ở đồn cảnh sát tuyên bố tôi là “chồng cũ, chồng mới, tình nhân” với ba người nữa.

    Anh ấy kéo tên tội phạm lên, không để ý tiếng r*n r* của gã, quát “Thành thật chút!” rồi nhìn về phía tôi, đầu tiên là hơi ngạc nhiên, rồi mang theo chút trêu đùa.

    “Người này không phải là do em hạ gục đấy chứ? Thời buổi này ngẫu nhiên bắt tội phạm trong trung tâm thương mại đều là con gái Diệp Vấn à? Tội phạm cũng quá khổ!”

    Tôi đen mặt, chỉ vào anh bảo vệ to béo bên cạnh:

    “Đồng chí, đi làm nhớ mang theo não nhé?”

    Anh ấy nháy mắt với tôi:

    “Cô bé này sao không có tí tế bào hài hước nào thế! Không phải sợ em bị hoảng loạn, làm cho em thư giãn tinh thần à?”



    31

    Lục Trần trầm giọng nói: “Đừng nói nhiều, đưa về đồn.”

    Anh lại đi đến trước mặt tôi, giọng nói cứng nhắc: “Xin chào, cô là nạn nhân vừa bị tấn công phải không. Làm phiền cô cùng chúng tôi về đồn làm biên bản.”

    Tôi gật đầu.

    Cậu nhóc kia hơi ngập ngừng xen vào:

    “Xin chào… tôi đi cùng chị ấy. Tôi cũng đi cùng về đồn nhé.”

    Lục Trần nhìn cậu ta một cái, ánh mắt gần như hung ác.

    Anh nhắm mắt, hít thở sâu, rồi nhìn cậu ta với ánh mắt mang theo sự bình tĩnh sau khi kìm nén.

    “Xin lỗi, cậu không phải là người liên quan, chúng tôi không cần người ngoài.”

    Tôi hơi muốn cười.

    Cậu ta lấy hết can đảm:

    “Tôi là bạn…”

    Chưa nói xong, Lục Trần nghiêng người lên trước, nói thầm gì đó vào tai cậu ta.

    Cả người cậu ta như bị sét đánh, đứng yên tại chỗ.

    Tôi vỗ vai cậu ta an ủi: “Tôi phải đi về đồn một chút, cậu và Thất Thất về trước đi.”

    Lục Trần không đợi tôi nói xong, kéo tay tôi bước đi.

    Bàn tay anh hơi lạnh, mang theo chút chai sạn, nhưng to và mạnh mẽ.

    Phút trước tim tôi còn đập loạn xạ, nhưng trong khoảnh khắc anh xuất hiện bỗng nhiên vô cùng yên bình.

    Như sóng gió bị dập tắt trong chớp mắt.

    Hóa ra cảm giác an toàn tôi nói bừa đêm đó, đã trở thành hiện thực.
     
    Yên Yên Lục Trần
    Chương 8


    32

    Mọi việc thật là trùng hợp.

    Lục Trần vừa kéo tôi đến cửa thang máy, tôi lại vô tình nhìn thấy hai người đi từ bên phải đến.

    Một người đẹp rạng rỡ ôm ấp thân mật với Tống Ngôn.

    Mặt lạ lắm, không phải là người tôi từng gặp trước đây.

    Thẩm mỹ của Tống Ngôn vẫn như trước không đổi.

    Lục Trần vừa nhận được một cuộc điện thoại, đầu không ngoảnh lại.

    Tống Ngôn lại nhìn thấy tôi, mặt hơi bối rối.

    Ánh mắt tôi không dừng lại, dường như trong lòng tôi không có chút sóng gió.

    Anh ta đã hoàn toàn rời khỏi cuộc đời tôi, không còn liên quan gì nữa.

    Còn người bên cạnh nắm tay tôi mới là người khiến tôi vui, buồn và cười.

    Nghĩ đến đây, tôi không tự chủ xoa nhẹ lòng bàn tay anh.

    Advertisement

    Lục Trần không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn theo bản năng siết chặt lấy tay tôi, ấm áp và kiên quyết.

    33

    Xe dừng trước cửa đồn cảnh sát, kẻ gây án bị anh cảnh sát trẻ đá mông đưa xuống.

    Lục Trần hạ cửa sổ xe xuống: “Cậu đưa tội phạm vào trước, cô ấy đi theo tôi.”

    Anh cảnh sát trẻ nhíu mày, hơi ngạc nhiên rồi lộ ra nụ cười khó hiểu.

    Hai người họ đi ba bước đã biến mất trong cửa.

    Lục Trần quay một vòng, tìm được một chỗ đỗ xe rồi lùi xe vào.

    Tắt máy, anh mới tháo dây an toàn, nhìn tôi đang yên lặng nhìn anh ở ghế phụ.

    Anh nhìn tôi một hồi, bất ngờ ôm chặt tôi vào lòng, dường như muốn tôi hòa vào từng kẽ hở của thân thể anh.

    Giọng của anh khàn khàn và trầm thấp, dường như còn mang theo chút oán trách: “Sau khi nhận được điện thoại báo cảnh sát, anh gọi cho em mười mấy cuộc.”

    “Em mãi không nghe điện thoại, anh lo lắm…”

    Rõ ràng là giọng nói hiếm có khi mềm mại, nhưng tôi lại cảm thấy đau lòng, như kim nhọn li ti chọc vào tim.

    Lục Trần… chắc anh đã nhìn thấy vị trí mà tôi đăng lên vòng bạn bè…

    Điện thoại của tôi ở trong túi chặn dao, lại để chế độ im lặng, thành ra cũng chẳng kịp nhìn.

    Nghĩ đến lúc nãy Lục Trần vội vã chạy đến với đôi mắt đỏ hoe, lòng tôi lại dâng lên một làn sóng.

    Lục Trần đứng dậy kéo xa khoảng cách, mắt vẫn còn hoảng sợ:

    “Em biết sự khác biệt thể chất giữa nam và nữ lớn như thế nào không? Em biết tội phạm mang theo vũ khí nguy hiểm như thế nào không? Sao em lại bất chấp mà…”

    Tôi không kìm được sóng nhiệt trong lòng, một tay cởi dây an toàn nghiêng người hôn lên môi anh, chặn lại tất cả những lời nói của anh.

    Trong chuyện nam nữ tôi luôn là người chậm hiểu, cho nên khi ở bên Tống Ngôn ba tháng cũng chưa từng hôn nhau nên tự nhiên là không có kinh nghiệm, còn Lục Trần dưới người mặt rõ ràng là kinh ngạc.

    Lục Trần nhẹ nhàng hôn lên môi tôi một cái, ẩn nhẫn lại kiềm chế, nhưng lại cực kỳ dịu dàng.

    Lòng tôi chua xót, lại như được đổ vào một hũ mật.

    Đợi đến khi Lục Trần buông tôi ra, đầu ngón tay tôi vẫn run rẩy không ngừng.

    Không gian trong xe chật hẹp, cho nên tiếng th* d*c rất rõ ràng, thậm chí có thể nghe thấy tiếng tim đập như trống, không phân biệt được là phát ra từ ngực ai.

    Lần này… rốt cuộc là ai cưỡng hôn ai?!

    Tay Lục Trần từ sau lưng đưa lên cổ tôi, ánh mắt sâu thẳm.

    Theo động tác của anh, chỗ đó truyền đến chút đau nhói, có lẽ là lúc né tránh bị xước da.

    Lục Trần nhìn tôi một lúc lâu, cửa xe bên tôi được anh mở ra, thở dài khó nghe rõ:

    “Lần sau đừng làm thế nữa, anh sẽ lo lắng.”

    34

    Khác với hai lần vào đồn cảnh sát trước đây, lần này đồng nghiệp ở đồn của anh gần như đều biết tôi.

    Trong lúc nhất thời tiếng “chị dâu”, “em dâu” liên tiếp vang lên.

    Anh cảnh sát trẻ ngày liên hoan đó vừa hay đang trực ban, không rõ chuyện gì, bây giờ mặt toàn là dấu chấm hỏi.

    Có người tốt bụng kể cho anh ấy nghe.

    Anh ấy lập tức phẫn nộ, tay chỉ vào Lục Trần:

    “Anh Trần rõ ràng đã nói là cùng nhau độc thân, mà giờ anh lại lén có người yêu! Anh…”

    Có người đi lấy nước đi ngang qua để lại một câu châm biếm.

    “Quá muộn rồi, câu này chúng tôi đã nói hộ cậu rồi!”

    Anh ấy ngơ ngác, chớp chớp hàng mi dài.

    “Lục Trần anh hay quá ha! Mới gặp mấy lần mà đã bắt được cô gái nhỏ vào lòng bàn tay, có thể thấy lòng muông dạ thú rất rõ ràng!”

    Một người khác ném cho anh ấy một cái cánh gà:

    “Câu này cũng nói rồi, nhưng câu sau thêm vào cũng hay. Thưởng cánh gà.”

    Làm xong biên bản đi ra ngoài, Lục Trần vừa vặn tan ca.

    Bắc Kinh cuối tháng mười ý thu đã dày, anh tùy ý tựa vào xe, trên người mặc áo khoác dài đến trên đầu gối, vạt áo thỉnh thoảng bị gió cuốn lên.

    Anh mở cửa xe cho tôi: “Đi thôi, anh đưa em về.”

    35

    Bên ngoài cửa sổ đã lên đèn, xe cộ náo nhiệt, bên trong xe lại yên tĩnh vô cùng.

    “Vừa rồi anh… nói gì vào tai Trần Khải thế? Dọa cậu ta sợ như thế.”

    Trần Khải là cậu đàn em kia.

    Anh cầm lái, vẻ mặt nhàn nhạt.

    “Nói anh là bạn trai của em.”

    Trái tim tôi lỡ một nhịp.

    Chúng tôi dù đã cảm nhận được tình cảm của đối phương, nhưng thật ra… vẫn chưa xuyên thủng tầng giấy mỏng kia.

    Lục Trần chăm chú nhìn về phía trước, khóe miệng lại xuất hiện ý cười:

    “Nếu không thì sao? Anh đã uống rượu thay em, đã cõng em, đã hôn em, còn suýt nữa bị em hù chết.”

    Ngón trỏ của anh gõ nhẹ hai cái trên vô lăng, giọng nói mang theo ám muội không nói ra được.

    “Bé con, em không thể ăn sạch lau sạch nhưng không cho người ta một danh phận như thế được.”

    Người này nói linh tinh gì thế?

    Ai… ai ăn sạch lau sạch cơ?

    Tôi ngẩng cao cổ, không chịu thua kém:

    “Vừa rồi không phải là em hôn anh trước sao?”

    Tay Lục Trần đột ngột dừng lại.

    Giây tiếp theo đèn báo rẽ phải sáng lên, Lục Trần tay cầm vô lăng trực tiếp quẹo sang phải, xe dừng lại ở lề đường.

    Người trước mặt nghiêng người, trong khoang xe tối mờ chỉ có ánh sáng từ xe cộ quét qua, mờ ảo vẽ nên khuôn mặt cương nghị của anh.

    “Bé con, người lớn có dạy em rằng, có những việc làm rồi… phải chịu trách nhiệm đến cùng không?”

    Lục Trần một tay chống trên lưng ghế của tôi, hai mắt hơi híp lại, mang theo sự lưu manh không nói nên lời và… xâm lược.

    Hai tay tôi siết chặt vạt váy, không hiểu sao cảm thấy Lục Trần trước mắt hơi nguy hiểm.

    Tôi đang định lui ra trốn thoát, bị Lục Trần bắt lại, hôn lên.

    Không biết tại sao, lúc này trong đầu tôi bỗng nhiên hiện ra cảnh Trần Khải đứng trong đám đông hoảng loạn né tránh.

    “Lục Trần, nếu… nếu như, anh không phải là cảnh sát, khi em gặp nguy hiểm anh có chạy đến cứu em không?”

    Trần Khải đứng nhìn cũng không có gì sai, trong hoàn cảnh đó, tìm cách tự bảo vệ là bản năng, tôi không trách cậu ta.

    Nhưng, tôi nghĩ, nếu là Lục Trần… sẽ cho tôi một câu trả lời khác.

    Lục Trần ngồi dậy, trong đôi mắt màu hổ phách, đáy mắt lấp lánh ánh sáng, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc:

    “Mặc áo cảnh sát, trước tiên anh là cảnh sát. Em là một trong những người dân anh phải bảo vệ.”

    “Cởi áo cảnh sát ra, anh là Lục Trần.”

    Tiếng anh như dính phải hơi nước của đêm lạnh ẩm ướt, giống như lời thì thầm giữa người yêu, lại giống như lời thề trung thành:

    “Em là người anh sẵn sàng dùng sinh mệnh để bảo vệ.”

    “Yên Yên, anh yêu em.”
     
    Yên Yên Lục Trần
    Chương 9


    36

    Tôi gặp Khúc Phi Yên vào một ngày tháng chín, là tháng mà tôi ghét nhất, vừa nóng bức lại dính nhớt.

    Lần đầu tiên em gặp tôi với tư cách là một nghi phạm.

    Trường hợp… rất bất ngờ.

    Em hùng hổ như một con mèo xù lông.

    Bạn trai cũ của em… tệ hết chỗ nói.

    Đối mặt với cáo buộc, em không chịu thua kém, ngược lại còn rất hung hăng.

    Nhưng khi tôi ngẩng đầu lên, rõ ràng thấy đáy mắt của em mang theo sự châm chọc nhưng lại đầy ánh nước.

    Thật là một… cô bé quật cường mà yếu đuối.

    Em giả vờ như không có chuyện gì lau nước mắt, nhưng không lau được chút đỏ ửng trên gò má trắng nõn và mũi em.

    Trái tim tôi, dường như bị đôi mắt ấy đâm vào chỗ nào đó trong lòng, đau nhức.

    Tôi không muốn… nhìn thấy em khóc.

    37

    Cô bé này to gan hơn tôi nghĩ, em còn dám trêu chọc tôi trước cửa đồn cảnh sát.

    Đôi mắt em giống một chú mèo lấp lánh ánh sáng mờ ảo, quyến rũ người khác mà không hề biết.

    38

    Lúc em lấy điện thoại ra, thật ra tôi không nhìn thấy gì cả, chỉ là theo bản năng tránh xa đôi mắt quyến rũ kia.

    Nhưng câu nói tiếp theo của em lại… làm tôi bất ngờ.

    Tôi bỗng nhiên muốn trêu ghẹo em.

    Có một khoảnh khắc tôi muốn nói ra câu trêu chọc không phải là người.

    Nhưng giây tiếp theo, chiếc áo cảnh sát trên người tôi đã kéo lý trí của tôi về.

    Nhưng cô bé này chậm hiểu quá, chắc em còn không hề nhận ra sự khác thường của tôi.

    39

    Lần nữa gặp em, cảnh tượng càng khiến tôi bất ngờ hơn.

    Tôi đi lấy hồ sơ, quay lại thì thấy em đang bị hai người đàn ông kẹp giữa.

    Sự bất mãn trong lòng tôi gần như lan khắp cơ thể trong tích tắc.

    Tôi vừa muốn lên trước thì thấy em lại bị một người đàn ông kẹp dưới người.

    Phải nói là lúc tôi thấy vừa tức giận lại cũng hơi buồn cười.

    Con mèo linh hoạt này trong nháy mắt mất hết sinh khí, nhìn về phía tôi đầy tuyệt vọng.

    Thật là… đáng yêu quá đi mất ít.

    Đáng yêu đến mức tôi muốn chiếm em làm của riêng.

    Tôi đưa tay gạt bàn tay đáng ghét kia ra.

    … Đó là của tôi.
     
    Yên Yên Lục Trần
    Chương 10


    40

    Thật ra ngày đó dù Dương Vỹ có đẩy hay không thì tôi cũng đã định dẫn em đi ăn.

    Thậm chí tôi còn hỏi anh em xem chỗ nào thích hợp để dẫn con gái đi ăn hay không.

    Làm ngơ tiếng la hét bên kia tai nghe, tôi nhận được tên nhà hàng hoàn cảnh rất tốt, con gái cũng rất thích.

    Ai ngờ cô bé của tôi lại khác với những cô gái khác.

    Em liếc thực đơn một cái đã kéo tôi sang quán ăn đường phố bên cạnh.

    Em nói một câu là khiến tôi phải bật cười.

    Em vô ý lộ ra một chút bi thương đã khiến lòng tôi đau nhói.

    Tôi kìm nén ham mu.ốn ôm em vào lòng, nghiêm túc nói với em: “Sẽ có người tốt hơn.”

    Thật ra tôi muốn nói với em là: “Em còn có anh.”

    Em đừng buồn.

    Anh sẽ… rất đau lòng.

    41

    Em uống rượu rất kém, ngã vào lòng tôi lúc nào không hay.

    Thân hình em mềm mại, tôi sợ làm em đau nên cũng chỉ dám ôm nhẹ.

    Nhưng em không biết em ở trong lòng tôi là một loại tra tấn, lại còn gan dạ quàng cổ tôi, dán vào tai tôi nói chuyện.

    Kỳ lạ hơn là, khi đôi mắt mờ ảo kia trước mặt tôi nhẹ nhàng cong lên, trong lòng tôi không còn chút ý nghĩ h.oan ái, mọi thứ vui vẻ đẹp đẽ trên đời này đều không bằng một nụ cười của người trước mắt.

    Giây phút đó, tôi biết, Lục Trần tôi hoàn toàn xong đời rồi.

    42

    Em gõ chữ trên điện thoại trước mặt tôi.

    Dù đã say bí tỉ nhưng em vẫn không quên chấm câu.

    Em gửi xong câu cuối cùng rồi ngã vào lòng tôi.

    Tim tôi đập như trống.

    Sự rung động từ trong lòng trào lên, lan ra khắp bốn phía.

    Tôi cúi đầu nhìn em, em đang nhắm mắt, khóe miệng vẫn mang theo nụ cười.

    Ánh sáng xung quanh không lệch, tất cả rơi trên người em.

    Cho đến khi mọi sự xáo trộn dần dịu xuống, tôi mới nhẹ nhàng kéo ngón tay em, đặt lên đó một nụ hôn.

    Từ đó về sau, mỗi tháng chín đều là ánh sáng mùa hè đối với tôi.
     
    Back
    Top Dưới