Cập nhật mới

Khác | Yandere x Reader | Obsessed

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
389829244-256-k509369.jpg

| Yandere X Reader | Obsessed
Tác giả: _xa_xiu_
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tuyển tập oneshot yandere cùng ChatGPT

Trải nghiệm cảm giác được người khác yêu bạn đến điên cuồng hoặc ngược lại.

(Mọi người gợi ý idea cho tớ với bí lắm rồi Ế



yanderexreader​
 
| Yandere X Reader | Obsessed
Chú ý!!!


Những mẩu truyện dưới đây hoàn toàn do trí tưởng tượng, hư cấu, không có thật.

Truyện chứa nhiều yếu tố cực đoan, cân nhắc kĩ trước khi đọc.

Y/n có thể "đang yêu" hoặc "được yêu"

Mình viết truyện trong lúc bốc đồng.

Không cổ súy hay khuyến khích bất kì hành động nào trong truyện.

Mình rất thích đọc bình luận, khen chê gì mình cũng sẽ ghi nhận nên mọi người comment nhiều vào nha.

Vì là fic oneshot nên mình viết văn theo hướng mạch lạc và logic (nhưng đó lại không phải chuyên môn của mình) nên mình phải đọc đi sửa lại nhiều lần, đôi khi cũng nhờ ChatGPT thay từ để fic trôi chảy hơn nên mỗi chương sẽ ra với tốc độ rùa bò 😇

Vì là truyện đầu tay nên sẽ có nhiều sai sót.

Mình đăng lên đây là để thỏa mãn trí tưởng tượng của mình, mong mọi người sẽ ủng hộ 💕

_14/2/25_
 
| Yandere X Reader | Obsessed
Án Tình


---

MẬT DANH: ÁN TÌNH

Thể loại: Tâm lý - Lãng mạn - Yandere

Lawyer x Criminal

---

Phòng thẩm vấn ngột ngạt, chiếc đồng hồ tích tắc từng giây như nhấn chìm bạn trong lo âu.

Tội danh giết người - một tội danh bạn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải đối mặt.

Không ai tin bạn.

Không một ai... cho đến khi cánh cửa mở ra.

"Xin chào.

Tôi là Trần Duy Khánh, luật sư của cô."

Giọng nói trầm ấm, nụ cười nhàn nhạt và ánh mắt thăm dò đầy bí hiểm.

Có gì đó ở người đàn ông này khiến bạn rùng mình.

Không phải vì sợ hãi mà là vì sự nguy hiểm ẩn sâu bên dưới vẻ ngoài lịch lãm ấy.

"Tôi không cần luật sư."

- bạn cứng rắn, ánh mắt đầy nghi ngờ.

Anh ta khẽ nghiêng đầu, nụ cười nhàn nhạt như thể câu trả lời của bạn không hề quan trọng:

"Nhưng tôi cần cô Y/n.

Và tôi sẽ làm mọi cách để chứng minh cô vô tội."

Có gì đó sai sai... nhưng bạn chưa thể xác định được là gì.

---

Những ngày sau đó, Khánh bắt đầu điều tra vụ án một cách nhanh chóng và chính xác đến đáng ngờ.

Anh ta nhanh chóng xoay chuyển tình thế, lật ngược những chứng cứ chống lại bạn một cách tài tình.

Trong mắt mọi người, anh ta là vị luật sư xuất sắc.

Trong mắt bạn, anh ta là một sự bí ẩn khó đoán.

Mỗi lần bạn gặp Khánh, bạn cảm thấy như anh ta đang nhìn thấu tâm can bạn.

Và hơn thế nữa...như thể bạn là con mồi không thể chạy thoát.

"Tại sao anh lại giúp tôi?

Không luật sư nào liều lĩnh như thế."

- bạn hỏi trong một lần gặp tiếp theo.

Anh ta nhìn bạn một thoáng rồi mỉm cười:

"Bởi vì tôi tin cô."

"Tin?

Hay là vì anh có động cơ khác?"

- bạn đáp trả, ánh mắt sắc lạnh.

"Anh theo dõi tôi bao lâu rồi?

Tôi không ngu ngốc đâu."

Nụ cười trên môi anh ta cứng lại, nhưng rồi lại dịu dàng hơn bao giờ hết.

Khánh tiến sát lại gần, giọng thì thầm:

"Cô rất thông minh.

Nhưng đừng quên, tôi còn nguy hiểm hơn thế..."

Bạn nhận ra rằng mình không chỉ đấu tranh để được tự do, mà còn để giữ lấy chính bản thân mình.

---

Phiên tòa diễn ra đầy căng thẳng nhưng Khánh luôn là người nắm quyền kiểm soát.

Mọi thứ diễn ra quá hoàn hảo.

"Tòa tuyên án, L/n Y/n vô tội!"

Âm thanh vang lên chỉ sau một giờ đồng hồ.

Nhưng điều đó không khiến bạn nhẹ nhõm đi phần nào, ngược lại bạn còn cảm nhận được một điều gì đó chẳng lành sắp xảy đến.

"Anh không làm điều này vì công lý, đúng không?"

- bạn nghi ngờ hỏi khi anh đưa bạn về nhà

Khánh cười khẽ: "Công lý không quan trọng bằng cô."

"Anh cần gì ở tôi?"

"Cô sẽ biết sớm thôi, Y/n."

Bạn chửi thề trong lòng, tên này không biết đang có ý đồ gì nữa.

Nhưng dù sao anh ta cũng đã giúp bạn giải oan, cũng nên chân thành cảm ơn một chút.

"Anh muốn tôi cảm ơn bằng cách nào?"

- bạn hờ hững hỏi cho có lệ

"Chuyện đó để sau đi, bây giờ tôi có chút việc gấp."

"Việc gấp?

Tôi có thể thăm dò một chút được không?"

"Hmm...

Chỉ là chút việc vặt ý mà~"

"..."

Khánh trao cái nhìn dịu dàng coi như một lời tạm biệt khi đưa bạn về nhà.

Từng lời anh ta thốt lên, cách anh ta hành động khiến cả ngàn tấn câu hỏi ùa về trong tâm trí bạn.

Với ánh mắt sắc lẹm và nụ cười nhàn nhạt luôn nở trên môi, bạn chắc chắn rằng Khánh không phải là một người đàn ông dễ đối phó, anh ta nhầy nhụa, tinh xảo và khó đoán khiến bạn nổi da gà mỗi khi nghĩ đến.

Ngày hôm sau, Hồ Văn Khải - người đã luôn phản bác ý kiến của Khánh và buộc tội bạn trong phiên tòa đã đột ngột "mất tích".

Bạn muốn tin rằng anh ta sẽ không làm chuyện rác rưởi như vậy, nhưng sự ám ảnh trong ánh mắt ấy không cho phép bạn có thể an tâm.

Bạn gặp riêng anh ta ngay sau khi biết tin.

Anh ta nhìn bạn, như đang chờ đợi sự cảm kích.

"Anh đã làm gì?"

- bạn chất vấn anh ta bằng nửa con mắt.

Khánh cười khẽ: "Tôi chỉ dọn đường cho chúng ta thôi."

"Vậy là tôi đã đoán đúng rồi.

Hah, tôi không nghĩ anh lại là tên khốn tâm thần có cách suy nghĩ rác rưởi như vậy đấy!"

- bạn gằn giọng.

Khánh tiến lại gần bạn, cái nhếch mép càng rộng hơn.

"Đừng nói vậy chứ, tôi tổn thương lắm đấy."

"TẠI SAO ANH PHẢI GIẾT NGƯỜI?

CHẲNG PHẢI MỌI CHUYỆN ĐÃ XONG RỒI SAO?"

Anh ta áp sát vào người bạn, thì thầm: "Bởi vì chỉ khi làm cách này, em mới hoàn toàn dành sự chú ý về phía tôi..."

Và đó cũng chính là lúc bạn nhận ra bản thân đã bị ràng buộc một cách kinh khủng với tên điên này.

---

Sau ngày hôm đó, quả thật bạn đã hoàn toàn dành sự chú ý về phía Khánh.

Bạn bắt đầu để ý những chi tiết lạ: chiếc điện thoại biến mất rồi xuất hiện trở lại, những nơi bạn đến đều vô tình gặp anh ta.

Tối hôm đó, bạn vô tình tìm thấy một tập hồ sơ giấu trong văn phòng của anh ta.

Bên trong là những bức ảnh của bạn - chụp lén ở mọi nơi, từ trước cả khi vụ án xảy ra.

Bạn ném thẳng tập hồ sơ dày cộm vào mặt Khánh khi anh ta bước vào.

"Anh muốn kiểm soát tôi?

" bạn siết chặt tay thành nắm đấm, căm phẫn cô cùng.

Anh ta mỉm cười, tiến lại gần: "Từ giây phút tôi thấy em, tôi biết...em là của tôi."

"ANH LÀ KẺ BỆNH HOẠN."

Anh ta khẽ cười: "Nếu yêu em là bệnh hoạn, tôi sẵn sàng chấp nhận cái tên đó."

Bạn nhận ra, vụ án này không phải ngẫu nhiên.

Mọi thứ là một cái bẫy.

---

Bạn bắt đầu lên kế hoạch phản kháng.

Nhưng mọi nỗ lực đều thất bại vì anh ta luôn đi trước một bước.

Một ngày nọ, anh ta đến gặp bạn, đôi mắt sâu thẳm đầy ám ảnh.

"Em muốn tự do sao?

Tôi sẽ cho em tự do... nhưng chỉ khi tôi chết."

Anh ta tiến đến gần hơn, thì thầm bên tai bạn: "Vậy...

Em sẽ giết tôi chứ?"

Bạn nín thở nắm chặt chiếc dao nhọn, lòng ngổn ngang giữa sợ hãi, căm ghét và... một thứ cảm xúc vặn vẹo khác đang dần nảy sinh.

Khánh khẽ gỡ con dao ra khỏi tay bạn rồi xoa xoa nó như một nghi thức tôn thờ.

"Em không thể giết tôi... vì em cũng không thể rời xa tôi."

---

Anh ta giam giữ bạn trong một căn hộ sang trọng, nơi mọi thứ đều hoàn hảo... ngoại trừ cánh cửa luôn bị khóa.

Anh ta chăm sóc, yêu thương, dịu dàng nhưng đôi mắt ấy ẩn chứa sự chiếm hữu tột độ sẽ chẳng bao giờ phai nhạt.

"Tôi yêu em, Y/n."

- anh ta thì thầm mỗi đêm.

"Đừng rời xa tôi , nhé?"

Bạn không thể biết được điều gì sẽ xảy ra nếu bạn phản kháng lần nữa.

Bởi vì cái bóng mang tên Trần Duy Khánh sẵn sàng làm mọi thứ... thậm chí là phá hủy cả thế giới này, chỉ để giữ bạn bên mình.

-Hết-

---

Không biết mọi người thấy như nào chứ toi viết xong toi còn thấy nổi hết gà, anh luật sư này simp quá rồi :0

_15/2/25_
 
| Yandere X Reader | Obsessed
"Ừ. Điên vì anh!"


---

MẬT DANH: ÁM ẢNH

Thể loại: Hành động - Mafia - Tâm lý - Lãng mạn - Yandere

Secretary x Mafia boss

---

Tôi yêu anh từ giây phút đầu tiên.

Khoảnh khắc tôi nhìn thấy anh đứng giữa căn phòng ấy - lạnh lùng, uy nghiêm, và nguy hiểm - tôi biết mình đã thuộc về anh.

Trần Khải Nam - một ông trùm của băng đảng Black Hand, kẻ mà cả thế giới ngầm khiếp sợ.

Nhưng với tôi, anh là người đàn ông duy nhất đáng để yêu, đáng để chiếm hữu... và đáng để giết.

Tôi đã làm mọi thứ để được ngồi đây, phía sau chiếc bàn này, trong tầm mắt của anh.

Là thư ký, là người trợ lý trung thành, tôi nắm rõ từng lịch trình, từng bước đi của anh.

Hôm nay cũng vậy.

"Có kẻ tuồn hàng."

- Giọng anh trầm, sắc như dao.

Tôi mỉm cười, đặt tấm ảnh lên bàn.

Là Trịnh Đức Toàn - một kẻ ngu ngốc dám phản bội anh.

"Em đã tìm ra hắn."

Anh hài lòng.

"Xử lý hắn."

"Tuân lệnh, anh Nam."

Chỉ cần một câu nói, tôi sẽ biến kẻ đó thành tro bụi.

Vì ai dám đụng đến những gì thuộc về anh...

đều phải trả giá.

---

Tôi ghét ánh mắt đó.

Ánh mắt anh khi nhìn Ánh Dương - con gái của Hoàng Thế Long.

Buổi tiệc hôm đó, khi cô ta bước đến gần anh mời rượu, tôi đã muốn đâm thẳng chiếc dĩa bạc vào cổ họng ả.

Dám cười với anh ư?

Dám chạm vào anh ư?

Không ai được phép.

Không ai ngoài tôi.

"Ánh Dương thú vị nhỉ?"

- tôi hỏi khi lái xe đưa anh về sau buổi tiệc.

Anh cười nhạt.

"Chỉ là công việc thôi, Y/n."

Công việc?

Không, tôi thấy rõ hơn bất kỳ ai.

Ánh mắt anh thoáng dừng lại trên đôi môi đỏ chót của ả.

Và thế là đủ.

Nếu công việc là lý do để anh tiếp cận ả, tôi sẽ biến nó thành một mớ hỗn loạn.

---

Tôi theo dõi cô ta suốt hai tuần.

Từng bước đi, từng cuộc hẹn.

Một ả tiểu thư thích ăn diện, không biết rằng mình đang khiêu khích ai.

Đêm đó, tôi chỉnh lại chiếc mũ trùm, nhìn về phía chiếc xe thể thao của Ánh Dương.

Kìm phanh?

Đơn giản.

Khi xe của cô ta lao thẳng về phía chiếc xe tải, tôi suýt bật cười.

Tiếc là tài xế kịp bẻ lái giúp ả thoát 1 mạng.

Nhưng không sao.

Đây chỉ là lời cảnh cáo đầu tiên.

Anh Nam nghĩ đó là tai nạn.

Tôi đứng sau anh khi anh nghe tin, mắt anh ánh lên vẻ lo lắng.

Tôi ghét điều đó.

---

Đêm thứ ba, tôi bước vào nhà một tên cận vệ thân tín của Ánh Dương.

Hắn còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra khi tôi ấn nòng súng vào trán.

"Cô... là ai?"

- hắn thở dốc.

"Bóng Ma."

Đoàng!

Máu bắn lên chiếc váy đen của tôi.

Tôi mỉm cười, nhẹ nhàng giũ sạch.

Không ai được phép bảo vệ Ánh Dương.

Và nếu cô ta còn cố chấp bám lấy anh, tôi sẽ đem ả xuống địa ngục.

---

Nam bắt đầu nghi ngờ.

Tôi thấy được điều đó trong ánh mắt anh khi nhìn tôi.

Anh đã phát hiện ra.

Tôi biết anh đặt bẫy, nhưng tôi không quan tâm.

Đêm nay, tôi sẽ kết thúc tất cả.

Khi anh đứng cùng Ánh Dương trong nhà kho, tôi giương súng.

Một phát duy nhất, ả sẽ biến mất.

Đoàng!

Chết tiệt.

Anh bắn trúng tay tôi.

Khi anh lao đến, tôi không giãy giụa.

Tôi chỉ cười.

"Y/n... là em thật sao?"

- giọng anh đầy hoang mang.

"Là em."

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

"Vì em yêu anh.

Và em sẽ giết tất cả những ai dám đến gần anh."

"Em điên rồi."

"Ừ.

Điên vì anh."

---

Sau hôm đó, tôi bị bắt và phải ngồi trong căn phòng giam lạnh lẽo.

Mỗi tuần, anh đều đến.

Tôi luôn ngồi ở đây, chải mái tóc thật mượt, chờ đợi khoảnh khắc anh xuất hiện.

Khi cánh cửa mở ra, tim tôi đập mạnh.

Anh vẫn thế - đôi mắt sắc lạnh và vẻ mặt vô cảm.

Nhưng tôi biết, nếu không quan tâm, anh đã không đến.

"Anh biết không?"

- tôi khẽ cất tiếng.

"Dù có giam em, trái tim anh cũng thuộc về em rồi."

Anh không trả lời, chỉ quay bước rời đi.

Nhưng tôi thấy rõ ngón tay anh siết chặt.

Và tôi biết... tôi đã thắng.

---

Dưới góc nhìn của Nam:

Người ta bảo, làm trùm trong thế giới ngầm thì không được phép mềm lòng.

Tôi luôn tin vào điều đó.

Cho đến khi gặp Y/n.

Cô ta xuất hiện ba năm trước, khi tôi cần một thư ký biết giữ miệng và có thể xử lý sổ sách mà không run rẩy trước những khoản tiền nhuốm máu.

Cô ta làm được.

Không chỉ làm tốt, mà hoàn hảo đến mức đáng ngờ.

"Có kẻ tuồn hàng."

- tôi nói, mắt không rời màn hình.

"Em đã tìm ra rồi."

- giọng cô ta nhẹ như gió thoảng, nhưng từng lời sắc như dao.

Tấm ảnh trên bàn.

Là Trịnh Đức Toàn, kẻ trong đội hậu cần.

Tôi nhếch môi.

"Xử lý hắn."

"Tuân lệnh, anh Nam."

Cô ta cúi đầu, đôi mắt tối thẳm không ánh cảm xúc.

Tôi đã từng nghĩ đó chỉ là lòng trung thành.

Nhưng tôi đã nhầm.

---

Buổi tiệc của băng Gray Fox diễn ra trong ánh đèn mờ ảo.

Ánh Dương - con gái của Hoàng Thế Long, bước đến, tự tin và khiêu khích.

"Nghe danh anh đã lâu.

Giờ mới được diện kiến."

Tôi lịch sự nâng ly.

"Vậy sao?"

"Nguy hiểm.

Nhưng tôi thích."

Cô ta là con cáo khôn ngoan, tôi biết điều đó.

Nhưng tôi cũng thấy ánh mắt sắc như dao ở phía xa.

Y/n đứng đó, môi mím chặt.

Trên đường về, cô ta lái xe, mắt nhìn thẳng.

"Ánh Dương thú vị nhỉ?"

"Chỉ là công việc thôi, Y/n"

Cô ta cười nhạt.

Nhưng tôi không biết, đó là nụ cười của một cơn bão sắp ập đến.

---

Chỉ một tuần sau buổi tiệc, Ánh Dương suýt chết vì phanh xe bị cắt.

Khi tôi đến bệnh viện, cô ta vẫn còn hoảng loạn.

"Ai đó muốn giết tôi!"

Tôi không tin vào trùng hợp.

Nhưng sau đó, vệ sĩ của cô ta bị bắn chết trong căn hộ riêng.

Kẻ sát nhân không để lại dấu vết - nhanh, sạch, và chuyên nghiệp.

Chỉ có một cái tên xuất hiện trong đầu tôi: Bóng Ma.

Nhưng Bóng Ma chưa bao giờ nhắm đến mục tiêu cá nhân.

Tại sao bây giờ lại khác?

Đêm đó, tôi xem lại camera.

Một khung hình thoáng qua: bóng người mảnh mai rời khỏi tòa nhà của Ánh Dương.

Tôi phóng to.

Mái tóc ấy, dáng người ấy... không thể nhầm được.

"Y/n."

---

Tôi đặt bẫy.

Hẹn Ánh Dương đến một nhà kho bỏ hoang và cho người theo dõi từ xa.

Khi bóng đen xuất hiện, tôi đã sẵn sàng.

Đoàng!

Viên đạn xuyên qua vai kẻ sát nhân.

Tôi lao đến, giật mặt nạ xuống.

Tim tôi thắt lại.

"Y/n?"

Cô ta cười, dù máu chảy ròng ròng từ vai.

"Chào anh, anh Nam."

"Tại sao?"

- tôi gằn giọng.

"Vì em yêu anh."

Lời nói nhẹ bẫng, nhưng khiến tôi rùng mình.

"Anh không hiểu sao?"

- cô ta thì thầm.

"Em luôn ở bên anh.

Luôn làm mọi thứ vì anh.

Nhưng cô ta... cô ta muốn cướp anh khỏi em."

Tôi siết chặt súng.

Lòng bàn tay rịn mồ hôi.

"Em giết Ánh Dương chỉ vì cô ta nói chuyện với tôi?"

"Không chỉ nói chuyện."

Cô ta cười, ánh mắt rực lên sự điên loạn.

"Cô ta muốn anh.

Mà anh... là của em."

Tôi gần như nghẹt thở.

Đêm đó, tôi giao cô ta cho thuộc hạ.

Nhưng khi nhìn theo chiếc xe chở Y/n, tôi không cảm thấy nhẹ nhõm.

Tôi chỉ thấy một nỗi trống rỗng kỳ lạ.

---

Cô ta bị giam trong một căn phòng ngầm, được canh giữ nghiêm ngặt.

Mỗi tuần, tôi đều đến, dù chẳng hiểu vì sao.

Hôm nay cũng vậy.

Y/n ngồi đó, trên chiếc ghế kim loại, tóc xõa dài và ánh mắt vẫn như ngày đầu tiên tôi gặp.

"Anh đến rồi."

- cô ta mỉm cười.

Tôi đứng ngoài song sắt, im lặng.

"Anh nghĩ nhốt em ở đây thì có thể thoát khỏi em sao?"

"Cô không thể làm hại ai nữa."

"Em không cần làm hại ai."

- cô ta nghiêng đầu.

"Vì anh đã ở đây rồi."

Tôi xoay người bỏ đi.

Nhưng khi cánh cửa đóng lại, tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt cô ta dõi theo.

Và điều tệ nhất là... tôi biết mình sẽ còn quay lại.

---

Kết thúc.

Mọi người thấy sao khi đọc xong?

Comment cho mình biết với nha (≧▽≦)

_14/2/25_
 
| Yandere X Reader | Obsessed
Alpha Bị Áp Đảo?


---

MẬT DANH: ALPHA BỊ ÁP ĐẢO?

Thể loại: Omegaverse - Đấu trí - Tâm lý - Lãng mạn - Yandere

Alpha x Alpha

*Reader là nam hay nữ đều được nha

---

Tiếng giày vang lên khô khốc trong hành lang dài vắng lặng.

Bạn thở ra một hơi nhẹ nhõm khi cánh cửa phòng làm việc đóng lại sau lưng.

Một ngày dài lại trôi qua, và bạn mệt mỏi với những ánh mắt dò xét, những kẻ luôn dè chừng một Alpha như bạn.

Y/n là một Alpha mạnh mẽ, thống trị và kiêu hãnh.

Trong thế giới phân cấp khắc nghiệt này, Alpha sinh ra để đứng đầu, để thống trị.

Bạn đã quen với việc kiểm soát mọi thứ, quen với sự dè chừng và nể sợ từ những người xung quanh.

Nhưng gần đây, có một điều khiến bạn khó chịu.

Một kẻ... luôn theo dõi bạn.

Vũ.

Lần đầu tiên gặp hắn, bạn đã nghĩ: Hắn cũng chỉ là một Alpha như mình.

Đôi mắt đen thẳm của Vũ khiến bạn khó chịu.

Nó như nhìn thấu mọi suy nghĩ của bạn, luôn bình thản đến mức đáng ngờ.

Nhưng là một Alpha, bạn không sợ.

Hắn có thể nguy hiểm, nhưng bạn cũng vậy.

---

“Lại trễ thế này sao?”

Giọng nói trầm thấp vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của bạn.

Bạn giật mình quay lại.

Hắn đang dựa lưng vào tường, ngay cạnh cửa văn phòng của bạn.

Đôi môi khẽ nhếch lên, ánh mắt đầy ẩn ý.

“Cậu làm gì ở đây?” bạn hỏi, giọng cứng rắn.

“Và từ khi nào tôi phải báo cáo giờ giấc của mình với cậu?”

Vũ bật cười khẽ.

“Ồ, không cần đâu.

Chỉ là tôi lo cho an toàn của cậu thôi.

Alpha như cậu...

đôi khi quá bất cẩn.”

“Alpha như tôi?”

Bạn nhướng mày - “Cậu cũng là Alpha.

Đừng làm như cậu vượt trội hơn tôi.”

Vũ im lặng một giây.

Nụ cười của hắn dịu dàng đến kỳ lạ, nhưng lại khiến bạn rùng mình.

“Phải rồi,” hắn thì thầm, bước đến gần bạn hơn.

“Chúng ta đều là Alpha... nhỉ?”

---

Có gì đó sai sai...

Bạn không biết vì sao, nhưng mỗi lần Vũ xuất hiện, bạn luôn cảm thấy... bị áp đảo.

Nhưng không thể nào.

Hai Alpha không thể chi phối nhau.

Có lẽ, đó chỉ là sự khó chịu khi có một kẻ luôn bám theo bạn.

Một sự ám ảnh bệnh hoạn, không hơn.

Nhưng tại sao... bạn luôn cảm thấy hơi thở mình chậm lại khi hắn ở gần?

“Nghĩ gì thế?”

Vũ lại cất giọng, kéo bạn ra khỏi suy nghĩ.

Hắn đã đứng sát ngay trước mặt bạn từ lúc nào.

Bạn lùi lại một bước theo phản xạ, nhưng bức tường phía sau khiến bạn khựng lại.

Khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài centimet.

“Cậu...” bạn cất giọng, cố giữ sự bình tĩnh, nhưng tim bạn đập nhanh hơn.

Tại sao lại căng thẳng?

Hắn chỉ là một Alpha như mình...

“Tôi luôn tự hỏi,” Vũ cúi đầu, thì thầm bên tai bạn, “Một Alpha kiêu ngạo như cậu sẽ trông như thế nào khi mất kiểm soát nhỉ?”

Bạn cứng người.

Hắn đang thách thức mình.

Một Alpha như hắn mà dám khiêu khích mình?

Buồn cười thật.

“Cậu nghĩ mình có thể khiến tôi mất kiểm soát?” bạn cười nhạt, cố tỏ ra bình thản.

“Đừng hoang tưởng.”

Vũ nghiêng đầu, đôi mắt đen lấp lánh như đang cười.

“Cậu tự tin quá nhỉ?

Đáng yêu thật.”

“Vũ, đừng thử thách giới hạn của tôi,” bạn gằn giọng.

“Giới hạn của cậu?

Y/n à, cậu chẳng có giới hạn nào cả.

Ít nhất... là khi đứng trước tôi.”

Bạn siết chặt nắm tay.

Lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi từ khi nào.

---

Dạo gần đây, có gì đó... sai.

Cơ thể bạn phản ứng lạ lùng mỗi khi Vũ ở gần.

Là Alpha, bạn không thể bị chi phối bởi pheromone của một Alpha khác.

Nhưng mỗi khi Vũ đến gần, tim bạn đập nhanh hơn, hơi thở gấp gáp hơn.

Bạn cảm thấy bị ép buộc... như thể bản năng của mình đang muốn khuất phục.

Nhưng không thể nào.

Đó là điều không thể.

---

“Cậu thắc mắc lắm, đúng không?”

Giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng.

Bạn giật mình quay lại.

Lại là Vũ.

“Cậu bị ám ảnh với tôi sao?” bạn cười khẩy.

“Tôi nghĩ cậu nên lo cho bản thân thay vì cứ bám theo tôi.”

Vũ bước chậm rãi về phía bạn.

Ánh đèn mờ nhạt càng khiến đôi mắt đen của hắn thêm sâu thẳm.

“Tôi không ám ảnh,” hắn nói nhẹ nhàng.

“Tôi chỉ muốn những gì thuộc về mình.”

“Và cậu nghĩ tôi thuộc về cậu?” bạn cười khinh miệt.

“Tỉnh lại đi, Vũ.”

“Cậu không thuộc về tôi,” hắn thì thầm, ánh mắt lóe lên một tia nguy hiểm.

“Cậu sẽ thuộc về tôi.”

Tim bạn đập mạnh.

Bạn ghét cảm giác này.

Ghét việc mình bị lung lay bởi một Alpha khác.

Không thể nào.

Không thể...

“Cậu nghĩ mình là ai?” bạn cười lạnh.

“Cả hai chúng ta đều là Alpha.

Cậu không thể—”

“Cậu chắc chứ?”

- Vũ cắt ngang.

Hắn tiến thêm một bước.

Khoảng cách giữa hai người gần như biến mất.

“Chắc chứ?”

Lời nói của hắn vang vọng trong đầu bạn.

Một cảm giác sợ hãi mơ hồ tràn ngập tâm trí.

“Cậu muốn gì?” bạn hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh.

“Muốn cậu.

Chỉ vậy thôi,” Vũ trả lời nhẹ nhàng như thể đó là điều hiển nhiên nhất thế giới.

---

Thời gian trôi qua, sự bất an trong bạn ngày càng lớn.

Cảm giác áp bức mỗi khi Vũ xuất hiện càng rõ rệt.

Không thể nào.

Trừ khi...

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu bạn.

Một ý nghĩ khiến tim bạn như ngừng đập.

Không thể nào...

---

Bạn lục tìm trong những tài liệu cũ, mồ hôi túa ra trên trán.

Tay bạn run rẩy khi đọc dòng chữ trước mặt.

“Alpha trội: Một dạng Alpha hiếm hoi, sở hữu pheromone mạnh mẽ vượt trội, có thể chi phối và áp đảo ngay cả Alpha thông thường...”

“Không thể nào...” bạn lẩm bẩm.

“Giờ thì cậu đã biết rồi nhỉ?”

Giọng nói quen thuộc vang lên ngay sau lưng.

Bạn cứng người, từ từ quay lại.

Vũ đứng đó, ánh mắt đầy thích thú.

“Cậu là...

Alpha trội?”

Giọng bạn khàn đặc.

“Phải,” Vũ cười.

“Và cậu thật ngọt ngào khi cứ nghĩ mình có thể chống lại tôi.”

Bạn lùi lại, nhưng Vũ đã áp sát.

Hơi thở của hắn phả vào bạn, pheromone dày đặc bao trùm không gian.

Bạn muốn kháng cự, nhưng chân lại không thể nhấc lên.

“Giờ cậu hiểu rồi chứ?”

Vũ thì thầm, bàn tay lướt nhẹ qua cằm bạn.

“Ngay từ đầu, cậu chưa bao giờ có cơ hội chống lại tôi.”

“Cậu... cậu lừa tôi...” bạn thở dốc.

“Không,” hắn mỉm cười.

“Tôi chỉ để cậu tự lừa mình thôi.”

---

Bạn từng nghĩ mình là kẻ mạnh, nhưng giờ đây, đứng trước Vũ, bạn chỉ cảm thấy mình như một con mồi đang rơi vào lưới.

Một Alpha mạnh mẽ như bạn, giờ đây chỉ còn biết run rẩy khi đối mặt với sự thật.

Vũ đã thắng.

Ngay từ đầu, hắn đã luôn thắng.

“Đừng sợ,” Vũ thì thầm bên tai bạn.

“Tôi sẽ nhẹ nhàng thôi... nếu em ngoan ngoãn.”

Bạn nhắm mắt lại, biết rằng từ giây phút này, bạn không còn là kẻ đi săn nữa.

---

Dưới góc nhìn của Vũ

---

Tôi không tin vào số phận, nhưng nếu thật sự tồn tại thứ đó, thì cuộc gặp gỡ giữa tôi và em chắc chắn là một trò đùa đầy thú vị của tạo hóa.

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy em, tôi đã biết mình muốn gì.

Không, phải nói là tôi biết mình cần gì.

Một Alpha kiêu hãnh, mạnh mẽ, luôn ngẩng cao đầu, thách thức cả thế giới.

Em không biết rằng chính sự ngạo nghễ đó đã kéo tôi xuống hố sâu ám ảnh.

Em khác biệt với những kẻ xung quanh.

Một Omega yếu đuối, e dè khi ngửi thấy pheromone của tôi chỉ khiến tôi phát chán.

Một Alpha cứ nghĩ mình ngang hàng với tôi ư?

Thật nực cười... và thật cuốn hút.

Tôi muốn thấy em run rẩy.

Tôi muốn thấy ánh mắt đầy tự tin của em vụn vỡ.

Và trên hết... tôi muốn thấy em quỳ gối trước tôi.

---

“Lại trễ thế này sao?”

Tôi lên tiếng khi thấy em rảo bước trong hành lang vắng lặng.

Em giật mình.

Khóe môi tôi nhếch lên.

Tôi thích cảm giác này.

Ngay cả khi cố tỏ ra bình tĩnh, nhịp tim của em cũng đã bán đứng em rồi.

“Cậu làm gì ở đây?”

Em hỏi, giọng cố tỏ ra cứng rắn.

Nhưng tôi biết, em đang khó chịu khi thấy tôi ở đây – nơi mà em nghĩ chỉ thuộc về mình.

“Tôi lo cho an toàn của cậu thôi.

Alpha như cậu...

đôi khi quá bất cẩn.”

“Alpha như tôi?”

Em nhướng mày - “Cậu cũng là Alpha.

Đừng làm như cậu vượt trội hơn tôi.”

Chà, vẫn luôn nhanh nhạy như vậy nhỉ?

Em không biết mình vừa vô tình chạm vào điều gì đâu.

Tôi cười khẽ, bước tới gần em.

Một Alpha trội như tôi, việc áp đảo một Alpha thường như em... thật sự quá dễ dàng.

“Chúng ta đều là Alpha... nhỉ?”

Tôi thích cái cách đôi mắt em lóe lên nghi ngờ mỗi khi tôi ở gần.

Từng ánh mắt đó như thôi thúc tôi nhiều hơn.

Em sẽ thuộc về tôi.

Không sớm thì muộn.

---

Tôi không phải kẻ thiếu kiên nhẫn.

Một con thú săn mồi luôn biết cách chờ đợi thời điểm hoàn hảo nhất để tung đòn chí mạng.

Mỗi ngày, tôi đều quan sát em.

Cái cách em cố gắng phớt lờ tôi, cái cách em nỗ lực chứng tỏ mình không hề sợ tôi – thật đáng yêu.

Em nghĩ mình đang chơi trò đấu trí với tôi sao?

Tội nghiệp.

Em không biết rằng ngay từ khi trò chơi này bắt đầu, em đã thua rồi.

---

“Cậu thắc mắc lắm, đúng không?”

Tôi hỏi khi đứng sau lưng em, cố tình hạ thấp âm lượng để tiếng nói của mình như một làn hơi mỏng quấn lấy gáy em.

Lại một lần nữa, em giật mình.

Một nỗi sợ hãi mơ hồ thoáng qua trong mắt em trước khi em nhanh chóng che giấu nó.

“Cậu bị ám ảnh với tôi sao?”

- em cười khẩy.

Phải, tôi ám ảnh với em.

Nhưng em sẽ không bao giờ biết mức độ ám ảnh của tôi đâu.

“Tôi không ám ảnh,” tôi nói dối.

“Tôi chỉ muốn những gì thuộc về mình.”

“Và cậu nghĩ tôi thuộc về cậu?”

Em bật cười.

Em cứ cười đi, bé con.

Chẳng bao lâu nữa, em sẽ không thể cười được nữa đâu.

“Cậu không thuộc về tôi.”

- tôi dừng lại ngay trước mặt em, đủ gần để cảm nhận được từng nhịp thở gấp gáp.

Tôi nghiêng đầu, giọng nói nhẹ như gió thoảng nhưng sắc bén như một nhát dao:

"Cậu sẽ thuộc về tôi."

Tim em đập nhanh hơn.

Tôi nghe thấy nó.

Tôi cảm nhận được nó.

Em ghét cảm giác này, nhỉ?

Cảm giác bị chi phối.

Nhưng tôi thì thích thú vô cùng.

“Cậu nghĩ mình là ai?”

Em cười lạnh, nhưng tôi thấy ánh mắt em dao động.

“Cả hai chúng ta đều là Alpha.

Cậu không thể—”

“Cậu chắc chứ?”

Tôi cắt ngang.

Hai từ ngắn ngủi, nhưng đủ để khiến hơi thở của em khựng lại.

Tôi tiến thêm một bước, áp sát hơn.

Ánh mắt em giằng xé giữa tức giận và... hoang mang.

“Chắc chứ?”

Tôi nhắc lại, cố tình kéo dài từng chữ, để chúng len lỏi vào tâm trí em.

Tôi thấy tay em siết chặt thành nắm đấm, như thể đang cố ghìm lại một điều gì đó.

Tuyệt vọng, có phải không?

“Cậu muốn gì?”

- em hỏi, giọng đầy phòng bị, nhưng cũng chất chứa một nỗi sợ hãi mà tôi khao khát nhìn thấy.

Tôi cúi xuống, ghé sát tai em, hơi thở phả nhẹ lên làn da căng thẳng.

“Muốn cậu.

Chỉ vậy thôi.”

Và tôi sẽ có được điều mình muốn.

Chắc chắn là vậy.

---

Em không biết mình đã rơi vào lưới của tôi từ khi nào.

Cũng tốt.

Tôi thích thấy em vùng vẫy.

Một con mồi mạnh mẽ mới khiến cuộc săn trở nên thú vị.

Tôi ghét những gì yếu đuối.

Omega à?

Những kẻ chỉ biết run rẩy và phục tùng?

Nhạt nhẽo.

Tôi cần một kẻ đủ mạnh để tôi nghiền nát.

Một kẻ như em.

Tôi muốn em không phải vì em là Alpha.

Tôi muốn em vì em là em.

Mạnh mẽ, kiêu hãnh, luôn tỏ ra không sợ hãi.

Tôi muốn bẻ gãy sự kiêu hãnh đó.

Tôi muốn em quỳ gối dưới chân tôi, ánh mắt chỉ còn trống rỗng và phục tùng.

Và tôi muốn chính đôi tay mình sẽ làm điều đó.

---

Khoảnh khắc em phát hiện ra sự thật là khoảnh khắc tôi mong chờ nhất.

Tôi đứng trong bóng tối, quan sát đôi tay em run rẩy khi cầm tờ tài liệu cũ.

Đôi mắt em mở to, không thể tin vào những gì mình vừa đọc.

"Alpha trội..."

Tôi mỉm cười.

Cuối cùng em cũng đã biết rồi nhỉ?

"Cậu là...

Alpha trội?"

- giọng em khản đặc khi quay lại nhìn tôi.

Tôi bước ra khỏi bóng tối, chậm rãi và thong thả.

"Phải.

Giờ thì cậu hiểu tại sao mình luôn cảm thấy bất an mỗi khi tôi ở gần rồi chứ?"

Ánh mắt em đầy hoảng loạn, nhưng em cố che giấu.

Tôi thích cái cách em luôn cố tỏ ra mạnh mẽ, ngay cả khi biết mình đã thua...

"Cậu...

Cậu lừa tôi."

"Không," - tôi cười.

"Tôi chỉ để cậu tự lừa mình thôi."

“Vậy tất cả...

đều là kế hoạch của cậu?”

Giọng em lạc đi, pha lẫn giữa tức giận và tuyệt vọng.

Tôi thấy rồi, sự rạn nứt trong ánh mắt em.

Một chút nữa thôi...

“Không hẳn.

Ngay từ đầu, tôi chỉ đơn giản là bị cậu thu hút.”

Tôi tiến gần hơn, từng bước chậm rãi như mèo vờn chuột.

“Em nghĩ tôi cần một Omega yếu ớt sao?

Thứ tôi muốn là một Alpha kiêu hãnh như em.

Tôi muốn chính tay mình bẻ gãy niềm kiêu hãnh ấy.”

Em lùi lại một bước, lưng chạm vào tường.

Không còn đường lui.

“Cậu sẽ không bao giờ có được tôi.”

Lời thách thức ấy chỉ khiến tôi thêm hưng phấn.

Tôi ghé sát, hơi thở phả nhẹ lên làn da run rẩy của em.

“Em nghĩ mình còn lựa chọn sao?”

Tôi cúi xuống, môi gần như chạm vào tai em, giọng thì thầm đầy nguy hiểm:

“Em sinh ra là để thuộc về tôi.”

Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy đôi mắt em dao động.

Một Alpha kiêu hãnh như em, giờ đây, chỉ còn là một con mồi đang vùng vẫy vô vọng trong lưới của tôi.

Đừng sợ.

Tôi sẽ nhẹ nhàng thôi... nếu em ngoan ngoãn.

---

_Kết thúc_

_16/2/25_
 
| Yandere X Reader | Obsessed
Kẻ Săn Trong Tay Con Mồi


---

MẬT DANH: Kẻ Săn Trong Tay Con Mồi

Thể loại: Học đường - Đấu trí - Tâm lý - Dark romance - Yandere

Bully x Victim

*

Một số chữ in nghiêng là nội tâm của Reader nha

---

Nguyễn Minh Trường là một đứa kỳ lạ.

Hắn lúc nào cũng ngồi ở góc lớp, lặng lẽ như một cái bóng, đeo cặp kính dày cộm đến mức che khuất gần nửa khuôn mặt.

Hắn không bao giờ tham gia vào những cuộc trò chuyện, không kết bạn, thậm chí còn chẳng phản ứng khi bị trêu chọc.

Nhưng điều kỳ lạ nhất ở hắn chính là ánh mắt.

Đôi mắt trống rỗng đó luôn nhìn mọi thứ với một vẻ vô hồn, như thể hắn chẳng quan tâm đến bất kỳ điều gì trên thế giới này.

Và chính điều đó khiến bạn hứng thú.

Bạn không rõ từ khi nào mình bắt đầu nhắm vào Trường.

Có thể là do thái độ vô cảm đến khó chịu đó, hoặc có thể là vì bạn muốn xem rốt cuộc hắn có thể chịu đựng đến đâu.

Dù thế nào, bạn vẫn bày ra đủ trò để chọc ghẹo hắn - từ kéo ghế, giật tóc, giấu đồ, đổ nước vào sách vở hay cả những lời trêu chọc ác ý.

Nhưng dù bạn có làm gì, hắn cũng không phản ứng.

Không khóc, không tức giận, thậm chí không buồn né tránh.

Trường chỉ im lặng nhìn bạn bằng đôi mắt trống rỗng đó.

Sự vô cảm ấy đôi khi khiến bạn chán nản, nhưng cũng làm bạn không thể dừng lại.

Bạn muốn thấy hắn vỡ vụn, muốn hắn phải gào khóc, muốn hắn cầu xin dừng lại.

Nhưng không.

Nguyễn Minh Trường chưa bao giờ cho bạn thỏa mãn điều đó.

---

Một buổi trưa, khi mọi người đều xuống căn tin, bạn quyết định ở lại lớp vì đã ăn trước đó.

Bạn đi dạo quanh phòng học, vô tình phát hiện một cuốn sổ nằm trên bàn của Trường.

Điều đầu tiên khiến bạn chú ý là cuốn sổ ấy đã sờn góc, những trang giấy gần như muốn bung ra.

Có thứ gì đó khiến bạn tò mò, và bạn mở nó ra.

Ngay lập tức, một cảm giác lạnh sống lưng bao trùm.

Bên trong, chi chít những nét chữ nghuệch ngoạc, chồng chéo lên nhau đến mức gần như ám ảnh.

Nhưng điều đáng sợ nhất chính là nội dung của chúng.

"Mình muốn Y/n."

"Y/n là của mình."

"Nếu mình biến mất, liệu Y/n có nhớ đến mình không?"

"Mình muốn chạm vào Y/n."

"Mình thích Y/n."

"Y/n Y/n Y/n Y/n"

"..."

Những câu chữ này lặp đi lặp lại, kéo dài suốt cả cuốn sổ, không để lại bất kỳ khoảng trống nào.

Tên này...

điên rồi.

Một cơn giận dữ trào lên trong bạn.

Hóa ra, từ trước đến nay, bạn đã bắt nạt một kẻ bệnh hoạn ám ảnh mà bạn không hề hay biết.

Nguyễn Minh Trường - kẻ mà bạn nghĩ chỉ là con chuột nhắt yếu đuối, kẻ mà bạn hành hạ suốt thời gian qua - lại yêu bạn?

Thật ghê tởm.

---

Khi Trường trở lại lớp, bạn kéo vạt áo của hắn đến sân sau của trường, hắn chưa kịp định hình, bạn đã ném thẳng cuốn sổ vào mặt hắn.

"Nguyễn Minh Trường, cái đ*o gì đây hả?!"

Hắn đứng đó, chớp mắt sau lớp kính dày, không hề tỏ ra ngạc nhiên.

Nhưng lần này, ánh mắt hắn không còn trống rỗng nữa.

Có thứ gì đó đang khuấy động trong đôi mắt ấy - một thứ cảm xúc mà bạn không thể gọi tên.

"Tớ... xin lỗi," hắn lẩm bẩm, tay run rẩy nhặt cuốn sổ lên.

"Xin lỗi?

Hah...!

Mày có bị điên không?

Mày nghĩ tao sẽ thấy vui khi đọc mấy cái l*n này sao?

Mày viết đống này trong bao lâu rồi?

NÓI!!"

Hắn cắn môi, cúi gằm mặt.

"...

Bởi vì... tớ thích cậu."

Không gian chìm vào im lặng.

Bạn cảm thấy như có ai đó vừa đổ một gáo nước lạnh lên đầu mình.

"Thích...?" bạn bật cười chế giễu.

"Mày đúng là tên thần kinh bệnh hoạn, Nguyễn Minh Trường, ĐỪNG CÓ ĐỂ TAO THẤY MÀY NỮA!"

Hắn không nói gì thêm.

Chỉ ôm chặt cuốn sổ rồi chạy thẳng ra.

Bạn cứ nghĩ mọi chuyện kết thúc ở đó.

Nhưng mọi chuyện sẽ không kết thúc dễ dàng như vậy.

---

Kể từ ngày hôm đó, bạn không còn chạm vào Trường nữa.

Bạn không bắt nạt hắn, cũng không buồn để ý đến hắn.

Nhưng đó lại là lúc bạn nhận ra một điều đáng sợ hơn - hắn không còn là kẻ bị động trong câu chuyện này nữa.

Ban đầu, bạn cố gắng phớt lờ.

Có thể chỉ là trùng hợp thôi, đúng không?

Việc hắn vô tình đi ngang qua bạn trong hành lang?

Chuyện bình thường.

Việc hắn luôn chọn ngồi gần bạn vào giờ học thêm?

Ngẫu nhiên.

Việc hắn xuất hiện ở trạm xe buýt bạn vẫn đi hàng ngày?

Chắc chỉ là do tuyến đường của hắn trùng với mình.

Nhưng khi số lần "trùng hợp" đó tăng lên đến mức không thể phớt lờ được nữa.

Không ai có thể xuất hiện 'tình cờ' ở mọi nơi như vậy được.

Bạn bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn.

Nhưng bạn... không hiểu.

Và chính sự khó hiểu đó khiến bạn bực bội hơn bao giờ hết.

---

Bạn bắt đầu tránh hắn.

Bạn đổi đường về nhà, cố tình đi vòng để tránh trạm xe buýt cùng hắn, nhưng điều đó chỉ diễn ra được vài ngày.

Bạn thay đổi chỗ ngồi liên tục trong lớp, nhưng khi quay lại, bạn luôn thấy hắn ngồi ngay phía sau.

Bạn ghé quán nước yêu thích cùng bạn bè, nhưng chỉ vừa nhìn ra cửa sổ, bạn đã thấy hắn đứng bên ngoài, lặng lẽ nhìn vào.

Bạn có thể cảm nhận được ánh mắt sau lưng mình.

Bạn bước vội về phía trước, không ngoảnh lại lấy một lần, Bạn rẽ trái, rồi lại rẽ phải, bước chân mỗi lúc một nhanh hơn.

Không hề có dấu hiệu hắn chạy, cũng không có tiếng bước chân vội vã.

Chỉ là, bằng một cách nào đó, Trường như một kẻ bám đuôi biến thái khiến bạn nổi da gà.

Một buổi sáng nọ, bạn không tìm thấy cây bút máy của mình.

Nhưng ngay tiết học hôm đó, bạn lại thấy nó nằm ngay trên bàn của Trường.

Bạn siết chặt tay thành nắm đấm, tiến đến chỗ hắn.

"Đây là bút của tao mà?"

Trường chậm rãi ngước lên.

"Thật sao?"

Giọng hắn vẫn nhẹ nhàng như cũ.

"Xin lỗi, tớ không biết.

Tớ nhặt được nó trên hành lang."

Bạn nhìn hắn chằm chằm.

Cây bút này bạn để trong ngăn bàn từ hôm qua, làm sao nó có thể rơi ngoài hành lang được?

Nhưng khi bạn định nói thêm điều gì, hắn chỉ mỉm cười, đặt cây bút vào tay bạn như thể hắn thực sự không biết gì cả.

Lần đầu tiên khi đối mặt với Trường, bạn không biết phải nói gì.

Những chuyện kì lạ không dừng lại ở đó.

Bàn học của bạn trong lớp luôn được dọn dẹp gọn gàng, dù bạn chưa bao giờ đụng vào nó trước giờ học.

Có những ngày, khi mở ngăn bàn ra, có một chai nước mới tinh nằm gọn bên trong, dù bạn không hề mang theo.

Có lần, bạn quên mang sách giáo khoa.

Nhưng khi mở cặp ra, cuốn sách bạn cần đã ở sẵn bên trong.

Bạn rùng mình.

Hàng tá câu hỏi ùa vào trong đầu.

---

Bạn bè của bạn cũng bắt đầu nhận ra sự bất thường này.

"Này Y/n!

Mày có để ý không?"

Một đứa bạn thì thầm khi cùng bạn ngồi ăn trưa - "Trong lớp, thằng Trường cứ nhìn mày mãi đấy."

Bạn không cần nghe hết câu cũng biết điều đó.

"Lúc nào tao cũng thấy nó lẽo đẽo sau mày.

Nó cũng hay lởn vởn quanh bàn của mày nữa.

Mày còn bắt nạt nó không?"

"..."

"Hình như nó bị ám ảnh với mày rồi."

- một đứa khác nói, giọng đùa cợt nhưng vẫn pha chút nghiêm túc.

"Tốt nhất là tránh xa ra thì hơn."

Bạn không đáp.

Nhưng trong lòng đã có quyết định.

Mọi chuyện đã đi quá xa và bạn quyết định phải đối chất với hắn.

---

Tiếng chuông tan học vang lên, bạn đứng dậy, sải bước thật nhanh về phía bàn của Nguyễn Minh Trường.

Cậu ta vẫn ngồi đó, lặng lẽ thu dọn sách vở, chẳng mảy may ngạc nhiên khi bạn tiến đến.

"Có thể ra ngoài nói chuyện với tao một chút không?" bạn nói, cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể.

Trường ngước lên nhìn.

Dưới lớp kính dày cộm, đôi mắt hắn vẫn trống rỗng như mọi khi.

Rồi, hắn mỉm cười.

"Được thôi."

---

Bạn và hắn đứng đối diện nhau trên sân thượng, nơi ít người qua lại.

Gió thổi nhẹ, cuốn theo những chiếc lá khô lăn lóc trên nền xi măng.

Bạn siết chặt tay, hít một hơi thật sâu rồi nhìn thẳng vào hắn.

"Mày theo dõi tao phải không?"

Hắn nghiêng đầu, như thể đang suy nghĩ về lời bạn nói.

Điều đó khiến bạn phát bực.

"Đừng giả vờ ngây thơ!

Tao đã thấy mày ở khắp nơi - trong lớp, ngoài hành lang, ở trạm xe buýt, cả khi tao đi đường vòng - mày vẫn ở đó.

Mày luôn nhìn tao.

Mày biết tao đang ở đâu, làm gì, ngay cả khi tao không hề nói với ai."

Trường im lặng, không tức, không giận, không phản đối.

"Mày nghĩ làm vậy thì tao sẽ chú ý đến mày à?

Mày nghĩ tao sẽ sợ à?"

- bạn bật cười mỉa mai.

"Đáng tiếc, mày chỉ khiến tao thấy kinh tởm hơn thôi."

Cuối cùng, hắn cũng mở miệng, giọng nhẹ đến mức gần như tan vào gió.

"...

Cậu ghét tớ lắm sao?"

Bạn nhíu mày.

"Đúng vậy.

Nên làm ơn biến khỏi mắt dùm đi!"

Hắn im lặng một lúc lâu.

Rồi, bất ngờ, hắn mỉm cười.

Đó không phải nụ cười nhạt nhòa mà bạn đã từng thấy.

Đó là một nụ cười méo mó, dịu dàng nhưng đầy ám ảnh.

"Cậu nhận ra rồi sao?"

"..."

"Phải, tớ luôn dõi theo cậu," hắn nhẹ giọng.

"Bởi vì tớ không muốn bỏ lỡ dù chỉ một giây phút nào."

Một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

"ĐIỀU ĐÓ THẬT BỆNH HOẠN!"

Hắn không phản bác.

"Tớ yêu cậu." hắn nói, giọng bình thản như thể đó là điều hiển nhiên nhất thế giới.

"Tớ luôn yêu cậu."

Bạn lùi lại một bước theo phản xạ.

Nhưng hắn không tiến lên.

Hắn chỉ đứng đó như đang thưởng thức trò chơi do mình tạo ra.

"Cậu gọi đó là bệnh hoạn cũng được.

Cậu ghét tớ cũng không sao.

Nhưng cậu phải hiểu một điều."

Bạn nuốt khan khi hắn tiếp tục, từng chữ một đều rõ ràng và chắc chắn.

"Dù cậu có ghét tớ... thì tớ vẫn sẽ ở đây thôi - ngay cạnh cậu."

Lồng ngực bạn căng tức.

Gai ốc nổi khắp cơ thể.

Một cảm giác ngột ngạt khó tả bao trùm lấy từng kẽ da tấc thịt.

"Trường, mày-"

"Vậy nên," hắn cắt ngang, vẫn với giọng điệu dịu dàng ấy.

"Đừng rời xa tớ."

Có gì đó rất sai.

Nhưng trước khi bạn kịp phản ứng, hắn đã quay lưng bỏ đi.

Lần đầu tiên trong đời, bạn có cảm giác như mình vừa chạm vào một thứ gì đó không thể kiểm soát.

Và bạn không chắc liệu mình có thể thoát ra khỏi nó hay không.

---

Tin nhắn nặc danh xuất hiện trên điện thoại của bạn.

"Ngủ ngon nhé, tình yêu."

Bạn cau mày gõ lại: "Ai vậy?"

Không có hồi âm.

Nhưng sáng hôm sau, bạn tìm thấy một mảnh giấy nhỏ trong ngăn bàn.

"Hôm qua cậu trằn trọc rất lâu mới ngủ được.

Cậu mơ thấy gì vậy?"

Bạn cảm thấy lạnh toát sống lưng, bất giác nhìn quanh lớp học. không ai có vẻ khả nghi.

Nhưng khi lướt qua góc lớp, Trường đang nhìn bạn.

Đôi mắt trống rỗng ấy, sâu hun hút, như thể đã đọc thấu mọi suy nghĩ.

Hắn không nói gì, chỉ nở một nụ cười nhẹ.

Bạn siết chặt mảnh giấy.

Lúc đó, bạn biết.

Hắn đã ở đó.

---

Có điều gì đó không ổn.

Ban đầu, đó chỉ là những thay đổi nhỏ nhặt mà bạn có thể đã bỏ qua nếu không để ý kỹ.

Một buổi tối, khi vừa về đến nhà, bạn nhận ra cửa sổ phòng mình hé mở.

Bạn chắc chắn rằng mình đã đóng nó trước khi đi học.

Gió thổi làm rèm cửa lay động nhẹ, khiến bạn có cảm giác ai đó vừa rời đi trước khi tôi đến.

Cảm giác bất an bao trùm lấy bạn

Bạn kiểm tra mọi thứ trong phòng, nhưng mọi thứ đều ở đúng chỗ của nó, ngoại trừ chiếc gối trên giường.

Nó có một vết lõm nhỏ, như thể ai đó đã ngồi hoặc nằm lên đó.

Tim bạn đập thình thịch.

Bạn hít sâu, tự trấn an bản thân: Có thể chỉ là mình đã quên đóng cửa sổ, có thể mình đã làm xáo trộn mọi thứ mà không nhận ra.

Bạn cố gắng lờ đi và đi ngủ...

---

Sáng hôm sau, khi mở tủ quần áo, một mảnh giấy nhỏ rơi xuống chân bạn.

Chậm rãi nhặt nó lên, tim bạn đập loạn xạ khi đọc dòng chữ nguệch ngoạc:

"Tớ thích mùi của cậu."

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng...

Bạn vò nát mảnh giấy một cách điên cuồng, mắt đảo quanh phòng một cách hoảng loạn: Ai đó đã vào đây.

Ai đó đã lục lọi đồ đạc của mình

Ai đó đã... ngửi quần áo của mình.

Dạ dày bạn quặn lại vì ghê tởm.

Bạn quyết định sẽ ở nhà hôm nay, một phần là trông nhà, kiểm tra xem ai lẻn vào, một phần là bởi bạn không muốn chạm mặt hắn - người đã ngửi quần áo của bạn

Bạn khóa chặt cửa sổ, cửa chính, nằm co rúm trên giường.

Bạn không dám tưởng tượng hắn lại biến thái một cách kinh tởm đến vậy.

Bạn chỉ có thể cầu mong hắn sẽ dừng trò chơi này lại, sẽ buông tha cho bạn.

Mải suy nghĩ, bạn thiếp đi lúc nào chẳng hay.

---

Cơn đau nhói lên ở phía sau đầu khi bạn dần tỉnh lại.

Khung cảnh xung quanh không phải là căn phòng quen thuộc bạn vẫn ở mỗi ngày.

Thay vào đó, bạn đang nằm trên một chiếc giường lớn phủ ga trắng, trần nhà cao, đèn chùm lộng lẫy phản chiếu ánh sáng vàng dịu xuống căn phòng xa hoa.

Mọi thứ đều quá hoàn hảo, quá sang trọng.

Nhưng điều bất thường nhất là - tất cả cửa sổ và cửa ra vào đều bị khóa.

Một thứ gì đó mạch bảo rằng nơi này không an toàn...

Bạn lập tức bật dậy, lao đến cánh cửa gần nhất và dùng hết sức giật mạnh tay nắm.

Nhưng dù bạn có cố đến mức nào, nó vẫn không nhúc nhích.

Cạch.

Tiếng cửa mở vang lên phía sau.

Bạn quay đầu lại, chuẩn bị sẵn một cú đấm nếu kẻ bước vào là tên đã tấn công bạn.

Nhưng thay vì một kẻ lạ mặt thô lỗ, người đứng đó lại là một chàng trai trông lãng tử, mái tóc hơi rối, đôi mắt dịu dàng nhưng tràn ngập thứ gì đó khiến bạn rùng mình.

Bạn khựng lại.

Có gì đó rất quen thuộc.

Và rồi, hắn cất giọng:

"Ngủ ngon chứ, bé con?"

Cả người bạn cứng đờ.

Giọng nói đó không lẫn vào đâu được...

"...

Nguyễn Minh Trường?"

Hắn mỉm cười.

Không còn dáng vẻ lầm lũi, rụt rè với cặp kính dày cộm đó nữa.

Bây giờ, hắn như biến thành một người hoàn toàn khác - tự tin, cuốn hút, nhưng cũng nguy hiểm đến đáng sợ.

"Sao... sao mày lại ở đây?"

- bạn lùi lại theo phản xạ, lưng đập vào cánh cửa đóng chặt.

"Mày đã làm gì tao?"

Hắn nở nụ cười méo mó, tay giơ chiếc chìa khóa y hệt chìa khóa nhà bạn.

"Tèn.. ten..."

Bạn nắm chặt tay, cố kiềm chế cơn giận và nỗi sợ đang dâng lên trong lòng.

"Tại... sao?"

Trường nghiêng đầu, ánh mắt đầy dịu dàng.

"Bởi vì tớ yêu cậu."

Tim bạn thắt lại.

Bạn nhớ đến cuốn sổ đầy những dòng chữ méo mó ấy.

Nhớ đến những lần hắn lặng lẽ quan sát bạn từ xa.

Nhớ đến những lời hắn nói khi bann chất vấn hắn lần đầu tiên.

"Nghe ghê tởm thật đấy!"

- bạn bật cười, nhưng giọng run nhẹ.

"Mày yêu một người bắt nạt mày à?

Mày có bình thường không vậy?"

"Không," Trường lắc đầu, tiến thêm một bước.

"Cậu không hiểu đâu.

Cậu là người đầu tiên khiến tớ cảm thấy mình tồn tại."

Tôi cứng đờ khi hắn chậm rãi tiếp tục:

"Từ nhỏ, tớ luôn bị xa lánh.

Không ai muốn chơi với một thằng nhóc kỳ lạ luôn lầm lì trong góc phòng cả.

Người ta nhìn thấy tớ, nhưng lại như thể không nhìn thấy.

Tớ chẳng là gì ngoài một cái bóng vô hình."

Hắn mỉm cười, nhưng nụ cười đó méo mó đến mức khiến bạn lạnh người.

"Nhưng rồi cậu đến."

"...

Và bắt nạt mày..?"

"Ừ."

Trường nhẹ giọng.

"Cậu kéo ghế của tớ, giấu đồ của tớ, đổ nước vào sách vở của tớ, giật tóc tớ,...

Cậu trêu chọc tớ mỗi ngày.

Nhưng cậu là người đầu tiên nhìn thẳng vào tớ, nói chuyện với tớ, để ý đến tớ...

Dù là theo cách tệ hại nhất."

Hắn dừng lại ngay trước mặt bạn, đôi mắt đen láy dán chặt vào người hắn yêu như một con thú săn mồi.

"Đối với cậu, có thể đó chỉ là một trò đùa.

Nhưng đối với tớ...

đó là lần đầu tiên trong đời tớ cảm thấy mình được một ai đó quan tâm."

Cổ họng bạn khô khốc.

Đây không phải là tình yêu.

Đây là sự ám ảnh.

"Tớ đã yêu cậu từ lâu rồi," hắn nhẹ nhàng thì thầm.

"Vậy nên...

ĐỪNG HÒNG RỜI XA TỚ."

---

Minh Trường giam bạn trong một căn biệt thự rộng rãi, sang trọng đến mức khó tin, giống như một cung điện thu nhỏ vậy.

Mọi thứ đều hoàn hảo với đồ dùng sang xịn mịn, bạn được nằm trong chăn ấm đệm êm mỗi ngày, quần áo chất đống tủ mặc mãi không hết, nhà bếp ngăn nắp với thực phẩm luôn có sẵn, phòng tắm có bồn nước nóng, thậm chí còn có cả một khu vườn nhỏ phía sau.

Chỉ có duy nhất một điều bất thường: bạn không thể ra ngoài.

Cửa sổ bị khóa chặt, cửa chính được khóa bằng vân tay hoặc khuôn mặt.

Bạn không biết mình đang ở đâu, không có điện thoại, không có cách nào liên lạc với thế giới bên ngoài.

Mỗi ngày bạn chỉ có thể nhòm ngó ra thế giới bên ngoài qua lớp kính dày của cửa sổ.

Bạn như một con chim bị nhốt trong lồng, đôi cánh bị cắt đứt hoàn toàn.

---

Mấy ngày đầu, bạn phản kháng.

Bạn chạy khắp nơi, đập phá mọi thứ trong tầm tay, dùng tất cả sức lực để phá khóa.

Bạn luôn hét lên, chửi rủa Minh Trường khi nhìn hắn.

Nhưng hắn chẳng hề tức giận.

Hắn chỉ lặng lẽ dọn dẹp những thứ bạn đập phá, cẩn thận nhặt từng mảnh vỡ, lau sạch sàn nhà và nhìn bạn bằng ánh mắt dịu dàng đến phát bệnh.

Cái nhìn đó khiến bạn sởn gai ốc.

Nó không hề giống ánh mắt của một kẻ nhốt người khác để trả thù.

Không có sự giận dữ, không có sự khinh miệt.

Chỉ có tình yêu méo mó và sự kiên nhẫn vô tận.

Tôi muốn phát điên.

---

Nhưng thời gian trôi qua, bạn dần dần... từ bỏ.

Bạn không còn đập phá đồ đạc nữa.

Những bữa cơm hắn nấu, bạn cũng ngoan ngoãn ăn.

Bạn vẫn chửi bới hắn, vẫn ném ánh mắt căm ghét về phía hắn, nhưng bạn không còn phản kháng điên cuồng như trước.

Mỗi lần Minh Trường trở về nhà sau ngày dài làm việc, bạn vẫn nhăn mặt khó chịu, nhưng ánh mắt dịu dàng của hắn - thứ ánh mắt kiên trì đến đáng sợ dần làm bạn xiêu lòng.

Điều đó khiến tôi cảm thấy ghê tởm chính mình.

---

Một buổi tối nọ, Minh Trường mang bộ sơ cứu đến bên cạnh bạn.

"Chân cậu bị trầy rồi."

Hắn nhẹ nhàng nói, rồi quỳ xuống, nâng chân bạn lên rồi bắt đầu sát trùng và băng bó vết thương.

Hắn làm việc đó một cách cẩn thận, dịu dàng như thể bạn là một món đồ sứ dễ vỡ.

Bạn nhìn hắn chăm chú.

Không còn cặp kính dày cộm che khuất khuôn mặt, không còn dáng vẻ rụt rè, khép nép như trước.

Bây giờ, hắn có một vẻ đẹp lạ lùng - một vẻ đẹp nguy hiểm, quỷ dị nhưng cũng rất hấp dẫn.

Bạn vươn tay, nắm lấy tóc hắn, giật mạnh xuống.

Hắn hơi giật mình, nhưng không phản kháng.

Đôi đồng tử đen láy nhìn thẳng vào bạn, chờ đợi...

Bạn nhìn hắn chằm chằm, mặt không cảm xúc, rồi nói:

"Hah...

Mày vẫn luôn đẹp như vậy sao?

Tại sao trước giờ phải giấu bằng cặp kính dày cộm đó chứ?

Đúng là kẻ tâm thần luôn có suy nghĩ khác người."

Trường ngây ra trong chốc lát.

Đó là lần đầu tiên bạn chủ động nói chuyện tử tế với hắn.

Nhưng ngay sau đó, hắn mỉm cười.

Một nụ cười đầy thỏa mãn.

"Tớ đeo kính và luôn cúi gằm mặt vì nó có thể che dấu chút ít cảm xúc của tớ.

Mỗi lần thấy cậu, nhớ đến cậu, nghĩ về cậu, tớ lại thấy hưng phấn vô cùng.

Nếu không đeo kính để giấu đi đôi mắt, mọi người sẽ nghĩ tớ bị ám ảnh với cậu mất..."

Bạn bật cười nhạt.

"...Nhưng mày bị ám ảnh thật mà, còn hơn thế là đằng khác."

Bạn di chuyển tay còn lại lên mặt của Trường, vuốt ve đôi mắt ấy.

Dù ghét hắn, nhưng không thể phủ nhận một điều: Trường có đôi mắt rất đẹp.

Hắn cười rạng rỡ, khẽ chồm lấy tay bạn và hôn lên mu bàn tay ấy.

"Chỉ ám ảnh với Y/n thôi~"

---

Tôi nhìn hắn, hắn nhìn tôi.

Ánh mắt hắn tràn ngập sự chiếm hữu, dịu dàng nhưng cũng đầy ám ảnh.

Tôi nên ghê tởm hắn.

Tôi nên căm hận hắn.

Nhưng...

đôi tay tôi vẫn nắm chặt mái tóc mềm mại của hắn, không hề buông ra.

Trong căn phòng này, trong chiếc lồng sang trọng này - tôi có còn là chính mình không?

Hay tôi đã bắt đầu bị hắn nhuộm màu rồi?

Minh Trường mỉm cười, siết chặt tay tôi hơn một chút.

"Cậu sẽ không rời khỏi tớ đâu...

đúng không?"

Tôi không trả lời.

Nhưng tôi cũng không đẩy hắn ra.

Hắn đang chờ đợi.

Hắn luôn kiên nhẫn, như một con thú săn mồi biết chắc con mồi của mình không thể chạy thoát.

Tôi nhìn hắn, rồi lại nhìn xuống đôi tay mình - vẫn còn nắm chặt mái tóc hắn, chưa hề rụt về.

Tại sao tôi lại chưa rút tay lại?

Lẽ ra tôi phải ghê tởm hắn.

Lẽ ra tôi phải chống cự.

Nhưng tôi chỉ ngồi yên, để hắn nắm lấy tay mình, để hắn nhìn tôi bằng đôi mắt đen sâu thẳm, như muốn nuốt trọn tôi vào bóng tối của hắn.

"...Tao đã từng rất ghét mày."

Tôi thì thầm.

Minh Trường không phủ nhận, chỉ cười nhẹ.

"Ừm.

Nhưng giờ thì sao?"

Tôi không trả lời.

Tôi cũng không vùng vẫy nữa.

Bên ngoài cửa sổ, bầu trời đêm tĩnh lặng đến kỳ lạ.

Không ai biết tôi đang ở đây, không ai biết tôi đã biến mất khỏi thế giới ngoài kia.

Có lẽ, tôi sẽ không bao giờ thoát khỏi nơi này.

Có lẽ, tôi cũng không còn muốn trốn thoát nữa.

Minh Trường xiết nhẹ tay tôi, ánh mắt sáng lên trong bóng tối.

"...Chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau, phải không?"

Tôi nhìn hắn, lặng lẽ mỉm cười.

Và lần này, tôi không phản bác.

---

_Kết thúc_

_27/2/25_
 
| Yandere X Reader | Obsessed
Hide and seek


*Chap này tớ có tham khảo idea và cách viết từ chap: Friend trong series oneshot:

STILL WITH YOU | Yandere x Reader - Series Oneshot

Của tác giả @Annee_Ngoc

*Nếu tác giả không hài lòng về vấn đề này, tớ sẽ xóa chap này ạ.

Xin cảm ơn.

_____________________________

Lạch cạch!

Tiếng gì đó vừa vang lên.

Từ phía hành lang tối đen như mực.

Tiếng kim loại cọ vào nền gạch.

Tiếng thở nhẹ, đều đều, nhưng lại rít qua kẽ răng như thể không phải của người.

Tôi run bắn.

Đầu tôi ong ong, tâm trí liên tục gào thét: "PHẢI CHẠY!!...

CHẠY THOÁT KHỎI ĐÂY!!...

KHÔNG ĐƯỢC DỪNG LẠI..."

Mắt nhòe đi vì nước mắt.

Tôi đưa tay bịt miệng lại, cố nén tiếng nấc đang giằng xé cổ họng.

Vai tôi rung lên bần bật.

Không khí thiếu, tim đập như trống trận, từng nhịp vang dội trong lồng ngực như muốn tố cáo tôi.

Đừng khóc nữa.

Làm ơn!

Tôi cắn môi đến bật máu.

Mùi tanh tràn lên miệng.

Nhưng ít nhất nó giữ tôi tỉnh.

.

.

Tách...

.

.

.

Một bóng đèn trên trần chớp lên, ánh sáng xanh lờ mờ soi xuống nền nhà đầy vết trầy xước như thể có ai đó từng dùng móng tay cào đến bật máu.

Rồi tôi thấy hắn.

Ngay cuối hành lang.

Hắn đứng đó.

Không rõ là từ bao giờ.

Ánh đèn chập chờn rọi lên khuôn mặt lấm lem máu, dính cả lên má hắn, nhỏ từ mép cằm xuống cổ.

Tôi không biết đó là máu của ai.

Có thể là tôi.

Có thể là ai khác.

Miệng hắn mỉm cười.

Nhẹ như gió.

Như thể đây là cuộc hẹn hò đầu tiên của chúng tôi.

"Y/n à~ Tớ bắt đầu đi tìm nhé!"

.

Giọng nói dịu dàng như đường tan trong nước, nhưng âm điệu lại ghê rợn đến rợn sống lưng.

Tôi không dám cử động.

Mồ hôi lạnh túa ra sau gáy, chảy dọc sống lưng như hàng ngàn con kiến bò qua da thịt.

Cạch…

Tiếng bước chân vang lên - rất chậm, rất nhẹ, nhưng từng tiếng như chém thẳng vào tim tôi.

Tôi biết… tôi không thể trốn mãi.

Nhưng tôi cũng không thể để hắn thấy mình…

Không phải lúc này.

Không phải khi chân tôi đang bê bết máu, và trái tim tôi đang thoi thóp như một con chim non mắc bẫy.

"Tớ đếm đến ba," hắn cười, tiếng cười ngắt quãng như thể đang hát ru một đứa trẻ.

"Một…"

Tôi siết chặt nắm tay, cắn răng không để bật ra tiếng nấc.

"Hai…"

Tôi nhắm mắt, mong cho tim mình ngừng đập - chỉ một phút thôi.

"Ba."

Ngay khoảnh khắc con số đó rơi khỏi môi hắn, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

Tôi không kịp suy nghĩ.

Bản năng khiến tôi bật dậy, lao ra khỏi chỗ nấp như con thú hoảng loạn.

Giá như ngày ấy tôi không ra tay bảo vệ cậu trước đám bắt nạt.

Giá như ngày ấy tôi không tự nhận làm "đại ca" của cậu, vỗ vai và nói: "Có tôi ở đây rồi, đừng sợ."

Giá như ngày ấy tôi không nắm lấy tay cậu và tiến về phía trước.

Thì liệu... tôi có đang mắc kẹt trong cơn ác mộng này không?

Liệu... cậu có thôi gọi tôi bằng cái giọng dịu dàng rợn người, rồi khóa chặt mọi cánh cửa dẫn ra thế giới?

Liệu... tôi có được sống một cuộc đời bình thường, yêu ai đó một cách nhẹ nhàng, thay vì bị yêu đến mức ngộp thở như thế này?

Tôi không biết nữa.

Chỉ biết, trong khoảnh khắc tôi quay lưng chạy đi, giữa tiếng gió rít và tiếng bước chân đuổi sát sau lưng... tôi vẫn nhớ rõ cảm giác ấm áp của bàn tay cậu ngày xưa.

_____________________________

Tôi chưa bao giờ nghĩ, chỉ vì một cú đấm năm ấy mà mình phải trả giá bằng cả đời.

Khi còn nhỏ, tôi là kiểu đứa "con trai đội lốt con gái" – không váy, không kẹp tóc, không có lấy một chút dịu dàng trong máu.

Tóc luôn không quá ngang vai, áo phông rộng thùng thình, chân đi đôi sneaker to bự đến mức có thể đạp bẹp mặt ai đó bất cứ lúc nào.

Tôi từng đánh nguyên một đám con trai lớp bên chỉ vì tụi nó xô ngã một con bé nhút nhát trong giờ ra chơi.

Từ đó, mấy đứa yếu đuối thì bám lấy tôi như keo, còn mấy đứa bắt nạt thì nhìn thấy tôi là co giò chạy như cháy nhà.

Tôi không để tâm.

Tôi chẳng bao giờ nghĩ mình đang làm gì to tát.

Chỉ là... tôi không chịu nổi cái cảm giác bất công.

Vậy thôi.

Và cái ngày đó cũng như bao ngày khác.

Tôi thấy một thằng nhóc đứng co ro giữa sân trường – gầy gò, nhỏ bé, lưng cong lại như đang cố thu mình đến mức nhỏ nhất.

Ba thằng to xác đang bao vây nó, cười cợt, đẩy ngã, đá vào người thằng nhỏ mà chẳng chút nương tay.

Thứ gì đó trong đầu tôi như bật công tắc.

Không nghĩ ngợi.

Không do dự.

Tôi lao tới, đấm thằng đầu tiên văng ra xa, rồi húc đầu vào mặt thằng thứ hai.

Cú đá cuối cùng găm thẳng vào bụng đứa còn lại, khiến nó gập người như con tôm luộc.

Khi tất cả xong xuôi, tôi quay lại nhìn thằng nhóc.

Cậu ta ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe, hàng mi run rẩy còn vương những giọt nước mắt chưa kịp rơi hết.

Lúc đó tôi chỉ thấy...

đáng thương.

Như một con mèo con ướt mưa.

"Khóc cái gì?" – Tôi càu nhàu, ngồi thụp xuống.

"Có tôi ở đây rồi, đừng sợ.

Không ai dám đụng vào cậu nữa đâu."

Tôi chìa tay ra, kéo cậu đứng dậy.

"Nghe này, từ giờ tôi sẽ làm đại ca của cậu.

Cứ bám theo tôi, chẳng ai dám bắt nạt cậu nữa đâu."

Cậu không nói gì.

Chỉ nắm chặt lấy tay tôi, gật đầu như thể nắm được phao cứu sinh giữa biển.

Và tôi đã dắt cậu đi.

Qua những con hẻm tối tăm.

Qua những năm tháng học trò mà lẽ ra cậu phải chịu đựng một mình.

Tôi cho cậu ánh sáng.

Cho cậu chỗ dựa.

Tôi đâu ngờ…

Tôi đâu ngờ chính tay mình đã kéo con quái vật bước ra khỏi bóng tối.

---

Chúng tôi dính lấy nhau từ hôm đó.

Thằng nhóc cứ bám theo tôi như hình với bóng.

Dù lúc đầu có hơi phiền, nhưng rồi tôi cũng quen.

Tôi đánh nhau – nó đứng nhìn.

Tôi trèo cây – nó dưới đất giơ tay hứng nếu tôi rơi.

Tôi nạt mấy thằng bạn láo nháo – nó sẽ phụ họa bằng cái nhìn lạnh băng khiến người khác lạnh sống lưng.

Một lần tôi bị sướt tay, nó còn nghiêm mặt đến mức suýt khóc.

Tôi phải cười phá lên để nó khỏi làm quá lên chuyện.

Dù vậy… tôi biết, tận sâu bên trong, nó vẫn yếu đuối.

Vẫn là thằng nhóc nhỏ thó năm nào tôi kéo ra khỏi góc sân trường.

Một hôm, khi hai đứa trốn ngủ trưa ra ngồi dưới gốc phượng già sau trường, nó đột nhiên quay sang tôi, giọng rất nghiêm túc:

"…Tớ cũng muốn mạnh lên.

Tớ cũng muốn bảo vệ Y/n."

Tôi bật cười, lấy tay xoa đầu nó như con cún nhỏ.

"Ngốc à.

Cậu không cần phải thay đổi đâu.

Tớ thích cậu như bây giờ mà."

Nó ngẩng đầu lên nhìn tôi.

Đôi mắt sáng ngời, sâu thẳm đến mức không giống ánh mắt của một đứa trẻ.

Lúc đó tôi không nhận ra - chỉ nghĩ nó đang cảm động.

"Vậy thì… sau này cậu cưới tớ nhé."

Tôi tròn mắt.

"Cưới…?"

"Ừ."

Nó gật đầu chắc nịch.

"Cậu sẽ ở bên tớ cả đời nhé."

Tôi bật cười khanh khách.

Trong mắt một đứa con nít, lời hứa cả đời nghe như một trò chơi.

Tôi còn đưa ngón út ra ngoắc với nó nữa chứ.

"Được rồi, cưới thì cưới.

Đừng có khóc nhè là được."

Và thế là hai đứa nhóc ngồi dưới bóng cây, ngoắc tay nhau giữa buổi trưa hè oi ả.

Tôi đâu biết… lời hứa trẻ con hôm đó, trong lòng nó… là ràng buộc vĩnh viễn.

_______________________________

T

ôi không biết mình đang ở đâu.

Tôi không còn nhớ mình đã bị nhốt ở đây bao lâu.

Một tuần?

Hai tuần?

Một tháng?

Hay hơn thế?

Không có đồng hồ.

Không có cửa sổ.

Chỉ có ánh đèn vàng nhợt nhạt hắt xuống từ trần nhà - mãi không tắt.

Chỉ có tường trắng.

Trắng đến mức muốn nôn.

Bữa ăn được đưa vào đúng giờ, nhưng là “đúng giờ” theo lịch của hắn.

Tôi từng thử đếm thời gian bằng các bữa ăn.

Rồi tôi bỏ cuộc.

Tôi mất dần cảm giác với khái niệm thời gian.

Tôi mất dần cả cảm giác… là một con người.

Tôi đã khóc, đã hét, đã cầu xin, đã im lặng.

Không có cách nào làm hắn rời đi.

Không có cách nào khiến hắn chán tôi.

Nhưng tôi vẫn chưa bỏ cuộc.

Không bao giờ.

Tối hôm ấy, khi cửa phòng khẽ mở, chỉ để đưa vào một khay đồ ăn—tôi đã không nhào tới.

Tôi chỉ nhìn.

Ghi nhớ.

Khóa nằm bên ngoài, là loại đơn giản.

Ổ khóa trượt.

Tôi bắt đầu giả vờ ngoan.

Ăn đầy đủ.

Không đập phá.

Không nhìn hắn với ánh mắt căm thù.

Chỉ để hắn lơ là…

Chỉ để hắn tin rằng tôi đã "thuần hóa."

Một đêm nọ, khi hắn rời đi, tôi nhặt chiếc nĩa sắt từ khay cơm, mài nó vào cạnh giường mỗi lần có thể.

Im lặng.

Chậm rãi.

Nhưng đều đặn.

Tôi biến nó thành một cái móc thô sơ, dài và dẹt.

Và rồi…

Khi hắn say ngủ trên ghế sofa gần cửa phòng - vì “muốn ở gần cậu hơn” - tôi rón rén, từng bước một, tay run run cầm móc kim loại đã chuẩn bị cả tuần.

Ổ khóa trượt lách cách một tiếng nhỏ.

Trái tim tôi như ngừng đập.

Hắn không tỉnh.

Cửa mở.

Tôi chạy.

Không quay đầu.

Tôi tưởng mình sắp thoát rồi.

Chỉ cần mở cửa là có thể lao ra ngoài.

Là có thể hét lên, kêu cứu, chạy đến tự do.

Tôi sai rồi.

Cánh cửa ấy… chỉ dẫn đến một hành lang dài hun hút.

Hai bên là những cánh cửa đóng kín, sơn tróc lở, có cửa còn in dấu tay máu kéo lê.

Sàn gỗ cũ kêu răng rắc dưới mỗi bước chân tôi đi.

Tường sơn trắng ố vàng, từng mảng bong tróc như lớp da rỉ máu.

Mùi máu nồng nặc.

Là máu thật.

Trên sàn, dưới chân tôi - vệt dài loang lổ, chưa kịp khô.

Tôi không biết là của ai.

Và tôi không muốn biết.

Tôi chạy.

Càng chạy, nhà càng rộng.

Cầu thang xoắn.

Phòng nối phòng.

Tầng nối tầng.

Không có cửa ra.

Không có cửa sổ.

Chỉ toàn là… cái gì đó sai sai.

Lạch cạch!

Tiếng gì đó vừa vang lên.

Từ phía hành lang tối đen như mực.

Tiếng kim loại cọ vào nền gạch.

Tiếng thở nhẹ, đều đều, nhưng lại rít qua kẽ răng như thể không phải của người.

Hắn tỉnh rồi.

Tiếng bước chân vang lên giữa căn nhà im lặng như nhà xác.

Gần hơn… gần hơn…

Tôi co người trong một góc tối, sát bên cạnh cái tủ gỗ mục nát đã nghiêng lệch.

Bàn chân tôi dính chặt vào nền gạch lạnh toát bởi một thứ chất lỏng đặc quánh.

Tôi không dám cúi nhìn.

Nhưng cái mùi đó... tôi biết.

Tôi biết quá rõ rồi.

Hắn gọi:

"Y/n àaaaa…

Cậu đi đâu mất rồi~?"

Giọng hắn nhẹ như lông vũ, ngọt như siro… và độc như chất phóng xạ.

"Ngoan, đừng để tớ phải giận..."

Tôi run bắn.

Mắt nhòe đi vì nước mắt.

Tôi đưa tay bịt miệng lại, cố nén tiếng nấc đang giằng xé cổ họng.

Vai tôi rung lên bần bật.

Thiếu không khí, tim đập như trống trận, từng nhịp vang dội trong lồng ngực như muốn nổ tung.

Đừng khóc nữa.

Làm ơn.

Tôi cắn môi đến bật máu.

Mùi tanh tràn lên miệng.

Nhưng ít nhất nó giữ tôi tỉnh.

"Có vẻ Y/n thích chơi trốn tìm nhỉ?...

Vậy thì đừng để tớ tìm thấy trước, không thì cậu sẽ bị… phạt đấy."

Giọng hắn vang vọng trong không gian tối om.

Không lớn, không nhỏ.

Nhưng đủ khiến sống lưng tôi lạnh toát.

Tách...!

Một bóng đèn trên trần chớp lên, ánh sáng xanh lờ mờ soi xuống nền nhà đầy vết trầy xước như thể có ai đó từng dùng móng tay cào đến bật máu.

Rồi tôi thấy hắn.

Ngay cuối hành lang.

Hắn đứng đó.

Không rõ là từ bao giờ.

Ánh đèn chập chờn rọi lên khuôn mặt lấm lem máu, dính cả lên má hắn, nhỏ từ mép cằm xuống cổ.

Tôi không biết đó là máu của ai.

Có thể là của tôi.

Cũng có thể là của người khác.

Hắn mỉm cười.

Nhẹ như gió.

Như thể đây là cuộc hẹn hò đầu tiên của chúng tôi.

"Cậu ở đâu thế~?"

Giọng nói dịu dàng như đường tan trong nước, nhưng âm điệu lại ghê rợn đến phát khóc.

Tôi không dám cử động.

Mồ hôi lạnh túa ra sau gáy, chảy dọc sống lưng như hàng ngàn con kiến bò qua da thịt.

Cạch…!

Tiếng bước càng lúc càng gần.

Tôi biết… tôi không thể trốn mãi.

Nhưng tôi cũng không thể để hắn thấy mình…

Không phải lúc này.

Không phải khi chân tôi đang bê bết máu, và trái tim tôi đang thoi thóp như một con chim non mắc bẫy.

"Tớ đếm đến ba," hắn cười, tiếng cười ngắt quãng như thể đang hát ru một đứa trẻ.

"Một…"

Tôi siết chặt nắm tay, cắn răng không để bật ra tiếng nấc.

"Hai…"

Tôi nhắm mắt, mong cho tim mình ngừng đập—chỉ một phút thôi.

"Ba."

Ngay khoảnh khắc con số đó rơi khỏi môi hắn, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

Tôi không kịp suy nghĩ.

Bản năng khiến tôi bật dậy, lao ra khỏi chỗ nấp như con thú hoảng loạn.

Tiếng bước chân vang dội phía sau.

Hắn chạy.

Nhanh.

Nhanh đến mức những tiếng bịch bịch vang lên như thể chính bóng tối đang đuổi theo tôi, nuốt chửng từng khoảng không giữa hai con người.

Tôi rẽ ngoặt vào một hành lang khác.

Không còn đèn.

Chỉ có ánh sáng lờ mờ từ đâu đó hắt qua khe cửa đóng kín.

Tay tôi quờ quạng, va mạnh vào tường, da rách, máu rịn ra nhưng tôi không dám dừng lại.

Tiếng soạt… soạt… từ đôi giày hắn kéo lê như cố tình để tôi biết: hắn vẫn sau lưng.

Luôn luôn sau lưng.

Bịch!

Trong cơn hoảng loạn.

Tôi vấp ngã.

Đầu gối đập mạnh xuống nền gạch, đau đến hoa mắt.

Nhưng tôi lồm cồm bò dậy.

Máu chảy từ chân, trộn với thứ chất nhầy dưới sàn, tạo nên vệt kéo dài phía sau.

Không ổn.

Hắn sẽ thấy.

Không được!

Không được!

Tôi đẩy một cánh cửa gần đó.

Bên trong tối om.

Chỉ có tiếng tạch tạch của một bóng đèn sắp cháy nằm lăn lóc giữa sàn.

Căn phòng bốc mùi ẩm mốc và tanh tưởi đến buồn nôn.

Tôi chạy vào, đóng cửa lại thật khẽ.

Tựa lưng vào nó, tay siết lấy ngực đang thở dốc.

Bên ngoài, tiếng bước chân ngừng lại.

"Hức..!"

Tôi bịt miệng.

Cố nén tiếng nấc nghẹn.

Mặt ướt đẫm nước mắt.

Tim đập loạn trong lồng ngực.

Không khí đặc quánh, đặc đến mức mỗi lần hít thở đều thấy nghẹn lại.

"Thấy.

Rồi.

Nhá."

Tôi quay đầu.

Một con mắt - duy nhất một con đang nhìn tôi qua khe cửa gỗ.

Lạnh lẽo.

Rực đỏ.

Và điên dại.

"Trốn giỏi thật đấy.

Nhưng mỗi trò chơi luôn có hồi kết, đúng không?"

Hắn phá cửa.

Bàn tay bê bết máu túm lấy cổ tay tôi, kéo phắt khỏi bóng tối.

Tôi vùng vẫy như con thú mắc kẹt.

Nhưng càng chống cự, hắn càng cười.

"Tớ đã nói rồi mà."

Hắn thì thầm bàn tay dính máu vuốt lên má tôi như đang vuốt ve một món đồ chơi bị hỏng.

"Trốn là không ngoan.

Nhưng không sao.

Vì dù cậu có chạy bao xa… thì cũng sẽ về với tớ mà thôi."

---

Tôi ngồi sụp xuống nền gạch lạnh buốt, lưng tựa vào bức tường vấy máu đã khô.

Hai tay siết chặt lấy đầu gối, cả người run bần bật.

Tôi bật khóc nức nở, không vì đau, mà vì tuyệt vọng.

Tôi cố cắn môi, cố nén tiếng nấc, nhưng tiếng thở gấp, tiếng rít trong cổ họng vẫn cứ thoát ra, méo mó và yếu ớt.

Giọng nói của hắn vang lên, ngọt đến phát bệnh, như thể đang nói chuyện với người mình yêu thương nhất đời:

"Cậu đang giận tớ à?

Không sao…

Chút nữa thôi, cậu sẽ nguôi mà.

Tớ có thể chờ."

Tôi vẫn không đáp.

Chỉ khóc.

Từng dòng nước mắt nóng hổi như thiêu đốt gương mặt mình.

Hắn ngồi xổm xuống.

Đưa tay lên…

Tôi co người lại.

Nhưng hắn chỉ khẽ vén mấy sợi tóc ướt đẫm mồ hôi trên trán tôi.

Nhẹ nhàng đến đáng sợ.

"Cậu cứ im lặng như vậy, tớ thấy hơi buồn đấy," – hắn nghiêng đầu, cười rất nhẹ, rồi thốt ra từng chữ, mỗi chữ đều rỉ máu:

“Hay cậu nghĩ im lặng thì có thể khiến tớ buông tay?

Cậu sai rồi.”

Tôi vẫn không nhìn hắn.

Mắt tôi nhòe nước, nhìn xuống sàn gạch vấy máu, vệt máu loang như một chiếc lưỡi đang trườn bò.

Hắn bật cười khẽ, cười như thở:

“Cậu nhớ không?

Lúc nhỏ cậu cũng khóc như thế này…

Nhưng khi đó, cậu khóc vì tớ bị thương.”

Hắn chồm tới, môi gần sát tai tôi.

“Còn bây giờ… cậu khóc vì sợ tớ.”

Tôi co rúm lại.

Toàn thân bất động.

Chỉ có tiếng nấc nghẹn, đứt quãng, lặng lẽ vang lên trong căn phòng sặc mùi máu.

---

Hắn nhìn tôi như vậy một lúc lâu, rất lâu.

Không có lời nào được nói ra nữa.

Không có sự thương xót.

Không có lấy một tia kiên nhẫn.

Và rồi, hắn dang tay, ôm chặt lấy tôi.

Tôi vùng vẫy.

Đôi tay yếu ớt đấm vào ngực hắn, móng tay cào vào cánh tay hắn đến bật máu.

Nhưng chẳng khác nào một con thú nhỏ đang giãy giụa vô vọng trong tay kẻ đi săn.

“Tớ ghét khi cậu như thế này…” – hắn thì thầm, hơi thở nóng rực phả lên gáy tôi – “Cậu biết không?

Nếu cậu cứ tiếp tục không chịu nhìn tớ… tớ sẽ phải làm gì đó để cậu nhớ lại tớ là ai đấy.”

"Biến... khỏi tao....

Thằng chó...."

Tôi lắc đầu, giãy giụa mạnh hơn nữa, nhưng hắn càng siết chặt, mạnh đến mức tôi tưởng như xương mình gãy.

"Ngoan nào, cậu nhớ không…" – hắn nói, giọng dịu dàng như ru ngủ.

“Tớ vẫn nhớ rõ ánh mắt cậu hôm đó.

Nhớ cái cách cậu nắm tay tớ.

Cái cách cậu ngoắc ngoéo hứa sẽ cưới tớ.

Cả cái cách cậu nói ‘Tớ sẽ ở bên cậu mãi mãi’.

Nhớ như in.”

Tôi bật cười trong nước mắt, khô khốc.

"...

Trẻ con..."

"Thế nên giờ đến lượt tớ bảo vệ cậu.

Dù cậu có ghét tớ, dù cậu có hét lên, nguyền rủa…

Tớ vẫn sẽ ở đây.

Chỉ tớ thôi."

Hắn vùi đầu vào vai tôi, mùi bạc hà, mùi máu, và mùi sợ hãi hòa lẫn.

"Chỉ mình tớ mới xứng với cậu."

---

Giá như ngày ấy tôi không ra tay bảo vệ cậu trước đám bắt nạt.

Giá như ngày ấy tôi không tự nhận làm "đại ca" của cậu, vỗ vai và nói: "Có tôi ở đây rồi, đừng sợ."

Giá như ngày ấy tôi không nắm lấy tay cậu và tiến về phía trước.

Thì liệu... tôi có đang mắc kẹt trong cơn ác mộng này không?

Liệu... cậu có thôi gọi tôi bằng cái giọng dịu dàng rợn người, rồi khóa chặt mọi cánh cửa dẫn ra thế giới?

Liệu... tôi có được sống một cuộc đời bình thường, yêu ai đó một cách nhẹ nhàng, thay vì bị yêu đến mức ngộp thở như thế này?

---

Tôi không còn sức.

Không còn nước mắt.

Trốn thế đủ rồi, phải không?

Tôi buông thõng tay.

Không vùng vẫy nữa.

Đầu tựa vào vai hắn.

Tim tôi đập chậm lại.

"Về thôi…"

Tôi thì thầm.

Hắn ôm siết tôi, như thể sợ tôi lại biến mất lần nữa.

"Ừ.

Về nhà thôi, vợ của anh."

Trò chơi kết thúc rồi.

Và tôi… thua.
 
Back
Top Bottom