Khác |Yandere| Nếu Anh Ở Bên

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
54228315-256-k471169.jpg

|Yandere| Nếu Anh Ở Bên
Tác giả: _JinkAsa_
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Cô bị tai nạn và đánh mất trí nhớ của mình.

Mọi việc xung quanh cô đều không có gì thay đổi, trừ người con trai tên Mạnh Hải luôn quan tâm cô chả biết từ đâu mà ra.

Thêm tên Chính Trực lầm lì trong lớp trở nên bạo lực...

Vậy phần ký ức bị mất có gì xảy ra ?

-

Tình trạng: Hoàn thành.

Hạng cao nhất: 10 ở thể loại bí ẩn/thriller (1/5/2017)



yeu​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Nếu tôi là công chúa
  • NẾU CÓ KIẾP SAU
  • [SakSya] Nếu Có Duyên Sẽ Gặp Lại
  • [Mưa đỏ fanfic] Nếu như?
  • nếu cậu chưa từng tồn tại?
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • |Yandere| Mùi vị từ em
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • |Yandere| Nếu Anh Ở Bên
    1 Vết thương trong trí nhớ


    Giới thiệu vắn tắt

    - ...

    Mạnh Hải (25 t) hình ở trên ↑

    - Hoàng Phương Yên (17 t)

    ================

    Tại sao tôi có cảm giác trống rỗng thế này ?

    Y hệt như bản thân vừa trải qua cuộc tra tấn mệt mỏi.

    Trong không khí, mùi cồn nồng nặc đến buồn nôn khiến tôi ho khan vài lần.

    Để xem còn có phần nào trên cơ thể dùng được tôi liền trở mình, đúng thật mỉa mai là chả có phần nào cử động.

    Cơn nhức nhối đánh thẳng vào dây thần kinh làm tôi nhíu mày, mi mắt nặng nề không tài nào nhấc lên nổi.

    Tay tôi, chân tôi rã rời không còn chút sức lực.

    Ngày mấy rồi, lúc này là tối hay sáng vậy.

    Trong đầu tôi bây giờ chỉ suy nghĩ được vậy, trí nhớ của tôi hiện giờ chỉ dừng lại đúng một cảnh làm tôi hoang mang.

    Tôi thấy mình đang đứng soi gương trong một căn phòng lớn, cực lớn.

    Đằng sau là một cái giường in sọc caro màu xanh lam trông rất chững chạc, rồi một người đi đến gần tôi từ phía sau.

    Đó là một người con trai.

    Cậu ta nói gì đó.

    Gương mặt tôi trong gương hiện lên sự hoảng sợ, rồi tôi mắng cậu ta, đánh cậu ta.

    Nhưng cậu ta lại hôn tôi, tuy nhiên tôi ngay lập tức tát cậu ta.

    Sau đó chỉ còn một mảng màu tối đen.

    Cậu ta là ai ?

    Tại sao cậu ta lại hôn tôi ?

    Và điều quan trọng là cậu ta đã nói gì khiến tôi tức giận đến thế ?

    Đôi mắt nặng nhọc nằm yên mãi cũng chịu mở, điều đầu tiên mà tôi thấy là nụ cười cuốn hút của người con trai lạ lẫm mà quen thuộc hồi hộp một cách lạ thường.

    Tại sao tôi thấy vừa đau vừa yêu khi gặp cậu ta chứ ?

    Cậu ta là gì của tôi, mà cha mẹ tôi đâu ?

    Đáng lẽ ra họ là người tôi phải gặp trước hết chứ ?

    Tôi nằm nghiêng một bên nhìn người con trai ngồi trên ghế, đôi mắt đen sâu thẳm không để lộ bất kì cảm xúc.

    Sự bí ẩn như thấm vào máu cậu ta, ánh nhìn lương thiện, vui mừng đó chỉ càng giúp cậu ta trông đáng nghi hơn.

    Cậu ta biết tôi sao ?

    Mà cậu ta cười vì tôi đã tỉnh hay cười vì tôi chưa chết ?

    Tôi không hiểu tại sao mình lại nghĩ cậu ta sẽ giết mình nữa.

    Cái cảm giác nóng từ băng cuốn làm tôi khó chịu, trên đầu cơn đau nhức nhối như búa bổ từng cơn nói cho tôi biết rằng, tôi bị tai nạn.

    Tôi nhìn cậu ta, cái bản mặt đẹp trai ngời ngời khiến con mắt tôi giựt giựt.

    Tôi ngại, khó xử, mặt tôi hình như đã đỏ lên rồi.

    Thế nên tôi quay mặt đi và quên mất rằng mình vẫn bị thương.

    Một trận đau điếng người giúp cái bản mặt trông cứ như cái lần tôi cắn thử trái chanh tươi, nó biến dạng rất giống tinh tinh khi mới sinh, nhăn nheo ghê gớm.

    Nước mắt ứa ra, tôi liền nghe thấy một giọng cười sảng khoái khe khẽ vang rất tự nhiên.

    - Yên Yên, em không nhớ anh đúng không ?

    Vai tôi run rẩy, cái tên gọi mùi mẫn đó chỉ có cha mẹ dùng để gọi tôi ở nhà, khiến cảm giác đề phòng cậu ta nhích thêm bình phương lần.

    Hoàng Phương Yên là tên tôi, một cô con gái 'bình thường' của ba với mẹ.

    Tôi luôn nghĩ mình 'bình thường', nhưng ai gặp tôi đều trêu tôi là mỹ nhân.

    Từ 'mỹ nhân' thốt ra dần tăng theo từng cấp học, tuy vậy tôi cũng không thích hai từ đó.

    - M-mẹ...

    B-ba...

    Chật vật lắm tôi mới gọi được tên của hai người họ, cái giọng khàn khàn yếu ớt, lí nhí đó làm tôi giật mình.

    Tại sao tôi lại ra nông nỗi này ?

    Phải có ai đó... chẳng lẽ là người con trai tôi cãi nhau trong trí nhớ ?

    - Em đang cố nhớ xem anh là ai đúng không ?

    Này, tôi gọi ba mẹ chứ có dính dáng tới anh à ?

    Anh là ai tôi cần phải bận tâm sao, chắc do anh nhận nhầm tôi với cô bạn gái nào của anh rồi.

    Nhà chỉ có mình tôi là con một, họ hàng lại sống xa, mà tôi cũng không có bạn trai.

    - Em đúng là người vô tâm, không ngờ em quên mất anh.

    Ai dà... có lẽ anh phải làm kẻ đeo bám lần nữa...

    Tay lùa vào tóc, một tiếng thở dài phát ra.

    Anh ta trông khá mệt mỏi, tôi nhận thấy thế.

    - Yên Yên, con tỉnh rồi sao ?

    Cảm ơn trời đất, con tôi... con tôi nó vẫn còn sống.

    Vứt hẳn anh chàng xa lạ kia ra khỏi đầu.

    Tôi đau khổ quay người lần nữa, mồ hôi túa ra thấm đẫm gối.

    Nhưng trước khi lên tiếng gọi mẹ thì bà ấy lại cất giọng ai oán, trách mắng.

    Nghe giọng nói quen thuộc đó mà tôi thấy đắng lòng, không biết bà đã khóc bao nhiêu lần.

    - Tổ cha mày, đi đêm đi hôm làm chi cho người ta đánh.

    Sém tí nữa đã mất mạng rồi con ạ, nhờ trời Phật phù hộ mà con còn sống.

    Hôm nay tôi phải mua đồ cúng để giải hạn, cầu phúc.

    Mặt bà giãn ra một chút, thế nên tôi cũng thoải mái hơn.

    Ba tôi đang đứng sau mẹ tôi, ông suy tư nhìn tôi rồi nhìn cậu con trai đang ngồi trên ghế ở cuối giường.

    Cậu ta gật đầu chào rồi cười với ba tôi khi bị ông ấy liếc nhìn, tôi tò mò về cách ba tôi nhìn cậu ta.

    Hình như hai người họ biết lẫn nhau, tôi mở miệng định hỏi mẹ thì ba tôi liền nói.

    - Đây là anh Mạnh Hải, con trai của giám đốc công ty ba.

    Anh ấy là người đầu tiên phát hiện ra con và đã kịp thời đưa con đến bệnh viện, đồng thời cũng là...

    - À, về việc đó để con giải thích cho Yên Yên sau, hình như con sẽ phải theo đuổi em ấy lần nữa...

    Mặt tôi lại đỏ lần nữa, không hiểu vì sao cậu ta... không phải... anh Hải gọi tên tôi lại khiến tôi ngại ngùng.

    - Lần nữa, không lẽ con bé đã bị giống như lời bác sĩ nói ?

    Nó đã mất trí nhớ ?

    Mạnh Hải gật đầu.

    - Chú đừng quá lo lắng, chỉ mất đi một phần kí ức thôi.

    May mắn là chưa mất hết, nếu không cháu sẽ phải sống cùng một đứa bé với danh nghĩa là 'vợ' mình.

    Anh ta cười, đôi mắt nhìn tôi trìu mến, đầy yêu thương.

    Mặt tôi đỏ ửng, nhưng tôi có thể chối rằng do trời quá nóng nên mình mới đỏ mặt.

    - Hải, cháu biết Yên Yên nhà chúng ta da mặt mỏng lắm sao ?

    Tất cả đều đỏ như cà chua kia kìa...

    Mẹ tôi đưa ngón trỏ chĩa vào cái bản mặt đang vùi vào gối.

    Ba lẫn Mạnh Hải cười lớn khiến tôi dù đang xấu hổ cũng cảm thấy vui vẻ.

    - Vậy khổ cho cháu rồi.

    - Chú lo gì chứ, đó là bổn phận của bạn trai kiêm chồng chưa cưới của Yên Yên mà.

    Chồng chưa cưới, tôi có chồng chưa cưới từ bao giờ vậy.

    Tôi như ngừng thở khi nghe Mạnh Hải nói, anh ta có ý gì, mà ba tôi cùng mẹ cũng chẳng có phản ứng.

    Hiện giờ tôi thật không hiểu chuyện gì đang diễn ra, mất trí nhớ...

    Đau, đau quá !

    Sao đầu tôi đau thế này !

    - Mẹ... c-con thấy chóng mặt quá...

    Tôi đau đến chảy nước mắt, từng trận đau từ đầu truyền tới nườm nượp không dừng.

    Mặt tôi tái xanh đi, đôi môi khô nẻ tím lại và mồ hôi một ngày nhiều hơn.

    - Yên Yên !

    Em sao thế ?

    - Bác sĩ, đúng rồi !

    Cháu đi mời ông ấy tới, hai cô chú trông chừng Yên Yên giúp cháu.

    Mạnh Hải hôn lên mu bàn tay lạnh lẽo, trắng bệch của tôi.

    Ánh mắt đau xót anh ta phóng đến tôi làm lồng ngực tôi cảm thấy đau, còn hơn nỗi đau trên cơ thể.

    Nhận ra bản thân mình cực kỳ nhạy cảm đối với Mạnh Hải, người không hề có quan hệ với tôi.

    Tôi thấy sợ khi mình phát hiện ra điều đó, anh ta sẽ là người tôi muốn cách xa nhất bây giờ.

    - Yên Yên, ráng chịu một chút nha con.

    Thuốc tê mất hiệu lực nên giờ con cần phải uống thuốc, Hải nó đi gọi bác sĩ rồi.

    Con ráng chịu đau một chút, không lâu đâu.

    Mẹ xoa đầu tôi, dù vẫn thấy đau điếng người nhưng phần nào đó hành động quan tâm của bà giúp tôi dễ chịu hơn.

    Dần dần vì quá mệt nên tôi thấy buồn ngủ, mắt nhắm lại rồi thiếp đi.

    ==============

    **Vài ngày trước**

    "Choang"

    - Anh nói cái gì ?

    Mẹ Yên Yên hét lên, ly nước cam đang cầm trên tay rơi xuống vỡ tan thành nhiều mảnh.

    Bà trợn tròn mắt, hai vai run run khi nghe tin con bà đang ở phòng cấp cứu.

    Chồng bà là người nghe điện thoại, ông vừa đặt ống nghe xuống thì đã báo một tin động trời như thế.

    - Ôi trời đất ơi !

    Yên Yên, con tôi !

    Con có chuyện gì thì mẹ biết sống làm sao đây !

    Bà chạy tới nắm áo chồng, nước mắt chảy ra.

    Miệng liên tục gọi tên Yên Yên, tiếng kêu tang thương cắt da cắt thịt.

    Người đàn ông đã ngoài 50 này xót xa khi nghe tin con gái mình bị người ta đánh cho chảy máu, mình mẩy nhuộm một màu đỏ tươi mà tức giận.

    Hai hàng lông mày cương nghị nhíu lại, nếp nhăn hằn rõ chỉ ra những năm tháng nhọc nhằn của ông.

    - Em bình tĩnh đi, giờ chúng ta phải đến đó để chuẩn bị cho ca phẫu thuật của con.

    Tiền thì mang nhiều một chút, anh sẽ đi chuẩn bị xe.

    Ông vỗ vỗ lưng vợ mình an ủi, giúp bà trấn tĩnh tinh thần.

    - Phẫu thuật sao ?

    Nó bị nặng tới mức đó ư ?

    Cái gật đầu của ông làm tiếng khóc của mẹ Yên Yên mỗi lúc một to, ba cô không biết nói làm sao vì sợ nếu nói chi tiết hơn thì bà càng buồn.

    Nên ông kêu người giúp việc dọn dẹp mảnh thủy tinh vỡ rồi dìu vợ mình về phòng.

    Khoảng hơn 11 giờ tối, hai vợ chồng tới nơi.

    Trước cửa phòng cấp cứu là một thanh niên đang đứng tựa lưng vào tường, bộ áo vét đen đầy nếp nhăn cùng bàn tay dính bê bết máu.

    Mẹ Yên Yên hoảng sợ khi nhìn thấy bàn tay của chàng trai, bà ôm chặt tay chồng mình mà mắt cứ chăm chăm vào vết máu dính trên người cậu ta.

    Ông thở dài, chân vẫn thản nhiên bước đến chỗ cậu con trai.

    - Hải, cảm ơn cháu.

    Nhờ có cháu đưa Yên Yên đến đây, nếu chậm trễ thì con bé chắc... ai...

    Tiếng thở dài như đánh thức tâm trí của Mạnh Hải, đôi mắt thất thần khi nãy bắt đầu có hồn hơn.

    Anh chợt nhớ ra một điều rồi giơ hai bàn tay của mình lên, màu đỏ của máu cùng mùi tanh toát ra làm Hải tức giận.

    Hai con mắt dần đỏ lên, đột ngột cậu chạy đi làm hai vị phụ huynh ngạc nhiên.

    - Không biết thằng bé đi đâu, sao nó trông có vẻ hối hả nhỉ.

    Anh có biết không ?

    Ba của Yên Yên lắc đầu, kéo vợ mình ra ghế ngồi chờ.

    Không lâu sau thì thấy Mạnh Hải trở về, quần áo được thay bằng một bộ đồ giản dị hơn.

    Mái tóc đen ẩm ướt còn chưa sấy khô, đôi môi trắng bệch vì lạnh.

    Trông anh vô cùng chật vật.

    Anh mỉm cười chào rồi xin lỗi vì đã đi một mạch, cuối cùng báo cáo tình hình cho hai người họ và cũng ngồi xuống chờ.

    Chờ cho tới lúc bác sĩ ra nói rằng Yên Yên đã qua khỏi cơn nguy hiểm, nhưng sẽ để lại di chứng là mất trí nhớ tạm thời.

    Nét mặt của hai vợ chồng ảm đạm đi do câu nói sau cùng, lạ thay là Mạnh Hải vẫn cười, anh chạy ngay vào trong để gặp Yên Yên bất chấp sự ngăn cản của đội ngũ phẫu thuật.

    Ai cũng thấy anh rất quan tâm đến cô gái đang nằm hôn mê, đôi mắt chan chứa tình yêu đó của anh.

    Mọi người chỉ còn im lặng để Mạnh Hải trong đó ngồi nhìn cô, ba mẹ Yên Yên cũng không vào ngay vì cảnh tượng cảm động ấy.

    Nhớ vote nhé mọi người
     
    |Yandere| Nếu Anh Ở Bên
    2 Anh và tôi thật sự có quen nhau ?


    Dù cho tôi đang ngủ, nhưng tôi vẫn không ngừng suy nghĩ xem ai mới là người đã đánh một nhát vào đầu tôi.

    Một nhát đầy uy lực tới mức làm tôi mất mấy trăm cc máu, khiến tôi sống dở chết dở.

    Còn nữa, anh ta thân với mình lắm sao mà đến cách gọi cũng thân thiết.

    Chết tiệt !

    Mất trí nhớ làm chi cho khổ cái thân thế này, mấy năm sống yên ổn lại tự nhiên chọc tên đáng khiếp nào để nó đánh.

    Tính thẳng thắn của tôi chắc khi ấy bộc lộ quá mức, nên tên đó điên lên tống cho mấy cú cực mạnh vào đầu tôi.

    Miệng hành động mà thân chịu trận, đúng là tôi chỉ được cái giỏi nói.

    Đến lúc ngủ mà vẫn có thể tự hạ nhục mình, tôi đành bái phục cái tật bắt bẻ mọi việc của bản thân.

    Sự bực bội, nóng bức trong người khiến tôi tỉnh giấc.

    Ố la la !

    Không ngờ anh ta kiên nhẫn đến thế !

    Tôi vừa mở mắt đã gặp gương mặt ngoan ngoãn, hiền lành, đẹp trai của Mạnh Hải.

    Anh ta, đang ngồi ngay đầu giường bệnh đọc sách chăm chú.

    Hàng lông mi dài cong, ngón tay búp thon dài đẹp đến mức tôi thấy ganh tị.

    Chưa hết đâu, đôi chân dài gác thành hình chữ ngũ toát ra vẻ thanh lịch quyến rũ.

    Tôi đang bực mình vì chuyện tên hung thủ mà gặp anh ta thì tăng level max luôn, thế là ngấm ngầm chửi rủa anh ta thay vì hung thủ.

    Có lẽ tôi hơi lấn sang trò chơi điện tử, xin lỗi mọi người.

    Thôi tiếp tục vào chuyện chính.

    - L-lại... khụ khụ khụ... l-là anh.

    - Dậy rồi sao ?

    Anh có chuẩn bị thuốc, em mau uống đi.

    Sau khi đặt cuốn sách xuống, Mạnh Hải đưa cho tôi cốc nước với một gói thuốc bảo tôi uống, nhưng mà tôi đâu có dậy nổi chứ.

    Thế nên tôi trừng mắt nhìn anh ta, môi mấp máy hai từ "định mệnh" liên tục.

    Ai biết anh ta có hiểu rằng tôi đang chửi anh ta không, nhưng bản mặt Mạnh Hải vẫn như thường.

    - À, cho anh xin lỗi.

    Anh quên mất rằng em chưa thể cử động được.

    Đầu tôi được đỡ lên để anh ta có thể chèn thêm cái gối khác.

    Sau một hồi vặn vẹo do cơn đau từ đầu truyền tới tôi mới chợt nhớ ra một chuyện quan trọng.

    Ôi cái bản mặt đầy tự hào của tôi chắc đỏ ửng hết rồi, quên bẵng đi đi việc mình nhạy cảm với anh ta làm tôi khổ sở cúi đầu.

    Khi anh ta cầm thuốc cùng nước tới, tôi vẫn im lìm không nhúc nhích.

    Thấy tôi cứ ì ra đó, anh mới đặt thuốc cùng nước lên bàn nhỏ cạnh giường.

    Rồi dùng hai lòng bàn tay xoa vào nhau cho ấm lên, áp nó lên mặt của tôi.

    Hơi nóng từ bàn tay của Mạnh Hải truyền qua càng làm mặt tôi đỏ hơn, tôi nhịn không thở quá lâu nên ho khụ khụ mấy tiếng.

    Anh giật mình, rút tay về.

    - Yên Yên, em sao thế ?

    Tôi không dám trả lời, mặt cứ cúi gằm xuống nhìn chăn.

    Không khí dần dần bất ổn, cứ như nếu tôi không trả lời thì anh ta sẽ vẫn giữ cái sự im lặng kỳ quặc này.

    Tới khi không chịu đựng nổi người con trai đang nhìn chằm chằm mình, tôi liền mở miệng.

    Không biết là may mắn hay xui xẻo mà mẹ tôi lại vào đúng lúc, bà cầm trên tay một cái bịch màu trắng của tiệm cháo dinh dưỡng dành cho con nít.

    - Hải à, cháu nên cho Yên Yên ăn cái gì đó lót dạ trước chớ đừng uống thuốc liền.

    Cô có mua cháo rồi đây.

    Mẹ tôi đặt hộp cháo lên bàn cạnh chỗ thuốc, mở cái nắp đậy hộp cháo ra.

    Mùi thơm từ đó bốc lên tôi liền cảm thấy đói bụng, Mạnh Hải nhìn hộp cháo nghi ngút khói rồi nhìn trở lại về phía tôi.

    Cái bản mặt thèm thuồng chực chờ được ăn chỗ cháo ngon lành do đã lâu không có gì bỏ bụng của tôi làm anh ta chú ý, nhưng khi hai ánh mắt chạm nhau tôi ngại ngùng cúi đầu.

    - Thì ra là em đói, hồi nãy sao không kêu anh một tiếng chứ.

    Cứ tưởng em ghét anh tới mức không muốn anh ở cạnh, Yên Yên em đừng vô tâm thế được không.

    Anh ta nói hai từ 'vô tâm' như muốn đâm ngay vào lòng tự trọng của tôi, cái cảm giác nghẹt thở không nói lên lời khiến cục tức trong họng bị tắc không có chỗ thoát.

    Ai vô tâm chứ, tôi không có vô tâm !

    Tôi cắn môi, lòng tràn ngập sự tức tối.

    Tôi đâu có cần anh quan tâm là anh tự mình bám dính lấy tôi đó thôi, nếu mắng tôi như thế thì hà cớ gì anh ở bên tôi làm cái quỷ gì.

    Thấy tôi phồng mang trợn má định đốp lại lời Mạnh Hải, mẹ lập tức đứng ra giảng hòa.

    Bà đến phía bên trong giường bệnh rồi ngồi xuống.

    Tay cầm hộp cháo, muỗng cùng ly nước theo vì biết mấy ngày nay tôi chưa có uống nước mà chỉ chuyền dịch.

    Bà thấy tôi uống nước xong thì nhẹ vuốt ve bàn tay tôi, thở dài.

    - Con không biết rằng Hải đã chăm sóc cho con khi con hôn mê đến tận tối mịt xong rồi còn bỏ công việc chỉ để chờ con tỉnh lại, con dù không chứng kiến nhưng ba mẹ cam đoan nó không làm gì khác ngoài ngồi đợi con.

    Nó là người tốt, con nên nghe lời của nó, mẹ ước gì con đừng mất trí nhớ nếu không tình cảm của hai đứa còn tốt hơn trước.

    Con có thể quên khoảng thời gian khi con lên lớp 11, nhưng mẹ sẽ không cho phép con cãi với Mạnh Hải.

    Con nghe rõ chứ !

    Nó là người đã cứu con khỏi tên sát nhân, kịp thời đưa vào bệnh viện lúc con còn bất tỉnh do bị hành hung, con không cám ơn thì đừng làm nó đau lòng !

    Hả ?

    Anh ta cứu tôi sao ?

    Tôi ngạc nhiên hết sức, vì thế ngẩn đầu liếc nhìn người con trai với vẻ mặt buồn đang ngồi nhìn về chỗ khác để không làm bản thân bị tôi ghét thêm.

    Cảm giác như mình lấy đồ người ta rồi nói người ta lấy của mình, cuối cùng nhận ra mình là kẻ cắp.

    Tôi quả là tội lỗi, Mạnh Hải quan tâm chăm sóc tôi đến thế mà tôi lại có thái độ thiếu tôn trọng anh.

    Mẹ nói xong rồi đặt hộp cháo lên giường, tôi định xin lỗi thì thấy bà lắc đầu chỉ ngón trỏ vào Mạnh Hải.

    Có lẽ bà đúng, người cần phải được xin lỗi là anh ta.

    - Hải, cháu cho Yên Yên ăn giùm cô được không ?

    Nó hình như không thích ta đút cho nó, vậy...

    Tôi hơi hoảng do những câu nói của mẹ mình, bà đang có ý gì khi nhờ Mạnh Hải làm thế ?

    Không biết anh ta đồng ý hay sẽ bỏ đói tôi.

    Chắc không đâu, nhưng anh ta đang giận tôi mà, vậy thì vế sau lại có khả năng xảy ra nhiều hơn.

    Tôi thấy mình đang bị mẹ quay như chong chóng vì sợ cái câu trả lời nghẹt thở kia.

    Đói hoăc no kết quả chỉ có một !

    - Cô không cần lo quá, cháu tất nhiên sẽ làm.

    Vì Yên Yên, cháu có thể làm mọi thứ.

    Không thể tin được !

    Lặp lại không biết bao nhiêu lần câu ấy trước lúc nhìn thấy nụ cười đắc thắng của mẹ tôi trước lúc bà đóng cửa, anh ta đồng ý sau khi bị tôi bơ không biết mấy lần.

    Anh ta thích tôi đến thế sao ?

    Tôi không dám nói anh ta yêu mình, dù cho tôi có chuyện mờ ám với Mạnh Hải.

    Nhưng đó chỉ là lúc trước, giờ thì khác rồi.

    Mặc dù bản thân luôn có phản ứng kỳ quặc khi ở bên anh, chắc máu mê trai đâu đó trong người tôi thức tỉnh lúc bị đập vào đầu.

    Lại nói nhảm nữa.

    - Anh có thể bỏ mặc tôi mà.

    Bước đến gần giường, anh ta phớt lờ câu nói của tôi rồi cầm muỗng múc cháo thổi cho nguội bớt rồi đưa tới tận miệng tôi.

    Trái ngược với sự ân cần đó, tôi không hề phản ứng mà mặc cho chiếc muỗng đụng vào môi mình.

    Tôi bình tĩnh nhìn bàn tay lớn, thô to giữa không trung rồi đến mái tóc đen mượt của Mạnh Hải.

    Phát hiện tôi không chịu ăn, anh ta ngước đầu nhìn thẳng vào mắt tôi.

    Dù có chút không tự nhiên nhưng tôi vẫn cố giữ ánh mắt mình không di chuyển ra khỏi tầm mắt anh ta.

    - Yên Yên, em lại có chuyện gì đây ?

    Em không thích nhưng cũng đừng bỏ ăn, lát nữa em còn uống thuốc đó.

    Anh có thể đợi, tuy nhiên cái bao tử rỗng của em sẽ làm phản đấy.

    Anh đẩy muỗng lần nữa, nhưng tôi vẫn không mở miệng.

    - Thật cứng đầu... vậy chỉ còn cách này.

    Đột ngột, Manh Hải thu tay về.

    Anh ta liền cho cháo vào trong miệng rồi nhào đến hôn, tôi khi ấy vẫn còn đang há hốc mồm vì kinh ngạc.

    Đến lúc một thứ mềm mại chạm lên môi tôi mới tỉnh hẳn.

    Mạnh Hải tách môi tôi ra xong thì đưa cháo vô, trông anh ta chẳng khác gì chim mẹ mớm mồi cho chim non.

    Lấy khăn giấy lau miệng, Mạnh Hải tiếp tục múc cháo bỏ vào miệng.

    Thấy hành động đó, tôi liền lớn tiếng bảo dừng.

    - A-anh... l-làm ơn đừng đút cho tôi k-kiểu...

    Mặt tôi đỏ lên, môi run run do ngượng.

    - Đây cũng đâu phải lần đầu, anh vẫn thường hôn em đó thôi.

    Không phải lần đầu, thường xuyên... hôn ?

    Anh thật thà quá đó.

    Tôi thở hồng hộc do tức giận, mặt càng ngày càng đỏ lên.

    - Nhưng, chuyện đó là lúc trước !

    Tôi bây giờ không hề có bất cứ hình ảnh nào trong đầu ghi nhớ về anh cả, Mạnh Hải.

    - Em... rồi sẽ có những hình ảnh về anh...

    Yên Yên...

    Đôi mắt đẹp đẽ cuốn hút tâm can mọi con người kia nhìn tôi trìu mến, ngọt ngào hôn lên trán tôi.

    Tay anh luồn vào từng lọn tóc đen mượt, nâng niu và hôn.

    Tôi không hiểu tại sao, nhưng hành động của anh làm tôi dễ chịu.

    Mơ màng trong từng cử động êm nhẹ như gió lướt, đôi bàn tay đó ôm chặt tôi.

    Có thể do tôi lạnh nên khi được anh ôm nên mới có cảm giác ấm áp thế này.

    Dần dần hai mi mắt bắt đầu cảm thấy nặng, cứ tưởng mình sẽ thiếp đi nhưng anh lại nói một câu làm tôi ức chế.

    - Em nên đi tắm, hai tuần nay em chưa-có-tắm đâu Yên Yên.

    Nói xong anh mỉm cười hai mắt híp lại, nhưng đâu biết rằng tôi đang sắp thổ huyết vì tức.

    Dám nói tôi ở bẩn, vậy sao anh còn ôm tôi chứ ?

    Mạnh Hải, anh mới là tên ở bẩn !

    Chửi rủa tám đời tổ tông nhà anh, tôi chịu đựng nhìn cái bản mặt đầy cưng chiều ấy rồi để cho anh đút.

    Mỗi lần thấy tôi cắn cái muỗng không cho anh rút lại thì càng cười lớn hơn, anh làm tôi ngượng chín mặt nhưng vẫn lì lợm làm tiếp.

    Kẻ cứng đầu ở đây không biết là tôi hay anh ?

    Nhớ vote nhé mọi người
     
    |Yandere| Nếu Anh Ở Bên
    3 Những việc không nên làm


    Gần cả tuần nay, tôi chưa hề thấy anh xuất hiện.

    Từ cái hôm ấy, lòng tôi cứ nôn nao nghĩ đến lúc anh tới thăm thì mình sẽ xử sự ra sao.

    Có phải là vì tôi yêu anh ấy không, bởi giờ đây trái tim tôi đang rất nhớ anh.

    Mẹ bảo rằng ngày mai tôi có thể xuất viện, tôi mừng lắm.

    Ở mãi trong bệnh viện, cảm giác cô đơn dần xâm chiếm tâm hồn.

    Tôi muốn gặp bạn bè, đau đầu vì những mớ bài tập thầy cô cho.

    Tôi muốn nghe nhiều âm thanh hơn, nơi này yên tĩnh quá cũng khiến con người ta chán nản.

    Do quá vui, tối đến tôi cứ loay hoay mãi mà chưa ngủ.

    Nhưng lạ là anh lại đến, anh chỉ ngồi trên chiếc ghế cạnh giường tôi và chăm chú vào cuốn sách.

    Bộ áo vét chỉnh tề anh mặc còn mùi rượu nhàn nhạt, tôi giờ mới hiểu tại sao anh vắng mặt.

    Anh có công việc, cuộc sống riêng của mình mà vẫn cố đến thăm tôi.

    Tôi rất muốn hỏi anh, thấy anh mỉm cười nhìn tôi.

    Nhưng điều gì đó cố níu giữ tôi và không cho tôi làm điều đó thế nên cả hai chẳng nói câu nào với nhau.

    Sáng sớm ngày hôm sau, tôi thay đồ rồi cùng mẹ đi ra quầy thanh toán viện phí.

    Tôi cảm thấy có lỗi vì đã khiến hai người thân yêu của mình lo lắng, họ chỉ có mình tôi nên tôi chẳng muốn làm đau lòng họ vì bất cứ chuyện gì.

    Nhưng giờ tôi lại khiến họ đau.

    - Hôm nay con chưa có đi học đâu, con còn yếu nên mẹ mới xin trường cho con học ở nhà một thời gian.

    Nhưng nếu con không muốn có thể nói cho mẹ ngay bây giờ.

    Mẹ hiện đang cầm tay tôi, bà siết chặt tay mình lại khi nhớ đến vết thương trên đầu tôi.

    Tóc tôi bị cắt ngắn tới vai để dễ dàng băng bó, cũng may mà chưa bị nghiêm trọng tới mức phải cạo hết tóc đi.

    - Con có thể đi học luôn trong ngày hôm nay không ?

    Tôi nhớ trường lắm rồi, mẹ chắc sẽ hiểu cho tôi mà thôi.

    Bà nhíu mày rồi xoa đầu tôi, cái gật đầu đồng ý đó làm tôi vui hơn bao giờ hết.

    Nhỏ Mai Hương chắc nhớ mình lắm, nhỏ ấy đã học cùng tôi từ hồi mẫu giáo nên cả hai gắn bó như chị em ruột thịt.

    - Mai Hương có hỏi mẹ về con không ?

    Tôi ôm tay bà trên đường ra đón xe taxi, sự ấm áp của người thân luôn làm tôi cảm thấy thoải mái.

    Bà cười vừa đi vừa nói.

    - Con Hương gọi cho mẹ nhiều lắm, nó toàn hỏi con có tỉnh chưa, xuất viện chưa, lành vết thương thôi.

    - Nhưng con không có thấy cậu ấy đến thăm.

    Tôi đưa cặp mắt có chút buồn nhìn mẹ, bà ấy tỏ vẻ giận.

    - Con biết con bé nó bị quản thúc nghiêm lắm mà còn nói như thế, nó nghe được sẽ buồn cho coi.

    - Chỉ là con muốn thấy biểu cảm lo lắng của cậu ấy thôi, Mai Hương như thế nào con biết cả mà.

    - Con bé ngốc này.

    Mẹ mắng tôi, nhưng rồi cả hai lại cùng cười.

    Đi gần 30 phút mới về tới nhà, cả người tôi mệt rã ra.

    Nhìn căn nhà hai tầng màu be với mái ngói đỏ, tôi cảm thấy dễ chịu.

    - Về nhà rồi !

    Tôi hít thật sâu, cảm nhận mùi hoa lan thoang thoảng trong gió.

    Trước cái cổng sắt, một phụ nữ mặc đồ bộ ở nhà vẫy tay với tôi.

    Cô ấy là người giúp việc từ khi tôi còn bé, tôi hay gọi bằng cái tên chị Dương.

    - Chị Dương, em nhớ chị lắm lắm luôn đó.

    Nhất là món trứng cuộn thập cẩm, trưa nay nhớ làm cho em nha.

    - Cô hai cứ gặp tôi là đòi đồ ăn hà, mà bà chủ đồng ý thì chị mới làm cho cô hai được.

    - Oa, món trứng cuộn của em.

    Mẹ tôi từ đằng sau đi đến, bà lắc đầu khi nhìn thấy tôi mè nheo với chị Dương.

    - Dương, cháu mang đồ của Yên Yên vào đi.

    Nhớ làm cho nó trứng cuộn nữa đấy.

    - Vâng thưa bà chủ.

    Tôi cười toe toét đi theo sau mẹ vào nhà.

    Cửa vào đều được làm bằng gỗ cả, vào trong nhà trước tiên sẽ thấy một bộ ghế gỗ chạm khắc hình rồng.

    Nó rất hoành tráng, tôi chỉ có thể nói như thế.

    Ba tôi rất mê đồ gỗ, hầu như đồ dùng đều làm chất liệu đó.

    Đi qua lối vào thứ hai là nhà bếp, phòng ăn thì ngay cạnh bên.

    Nhưng trước khi vào lối đó thì đã tới chỗ cầu thang, nên tôi chỉ có vọt thẳng lên phòng của mình và nằm ườn lên giường.

    - Cô hai hôm nay có định đi học không ?

    Để còn chuẩn bị.

    - Em có.

    Tôi chợt nhớ ra và vội vàng mở chiếc tủ gỗ trong phòng mình ra và lấy ra bộ đồng phục.

    Mặc một cách nhanh chóng tôi đã chuẩn bị xong về phần trang phục, còn tập sách nữa.

    - Em không cần phải mang tập vở đâu.

    Anh hôm nay sẽ đưa em đến trường, nhưng chỉ để báo cho nhà trường biết là em đã xuất viện thôi.

    Tôi nghe thấy giọng nam quen thuộc như đã in sâu vào trong tiềm thức, tôi lập tức nhận ra đó là anh.

    - Anh vào đây từ lúc nào ?

    Sau khi em về, anh cũng gần như cùng lúc đến.

    - Chị Dương đâu ?

    - Cô giúp việc đó đi xuống rồi, em cũng đừng có lo rằng anh đã nhìn thấy em lúc thay đồ.

    Anh không có vô ý như thế đâu.

    - Anh...

    Tôi như chết trân trước lời nói của anh, có thể là anh nói thật nhưng tôi thấy rất xấu hổ.

    Sự ngại ngùng hiện hẳn trên mặt tôi, anh ấy bước đến trước mặt tôi và tôi vội cúi đầu.

    Mùi hương nước hoa nam tính dịu nhẹ như có như không làm tim tôi đập nhanh hơn, hơi thở ngắt quãng.

    Anh đưa tay vuốt tóc tôi rồi vén tóc sang một bên đặt bàn tay còn lại lên má tôi, gương mặt anh dần gần lại và tôi tự động nhắm mắt.

    Mạnh Hải đặt một nụ hôn lên trán tôi, qua phần vải băng tôi cảm nhận được sự quan tâm đầy say mê của anh.

    Tôi thấy tâm hồn mình ấm áp lạ thường, nụ cười của tôi chính là lời đáp dành cho anh.

    - Cô hai... a...

    Chị Dương đang đứng trước cửa phòng tôi, mặt chị hơi hồng lên.

    Từ nhỏ tới lớn tôi chưa bao giờ cảm thấy bối rối nhiều như thế này, tôi thế nên vội lách người ra đằng sau anh rồi đẩy chị ra ngoài cùng với mình.

    - Ừ... hưm...

    Cô hai không cần đẩy tôi như thế đâu.

    Tôi nghe thế, nhưng tiếng cười khe khẽ vẫn phát ra từ chị.

    Cả hai đẩy nhau xuống nhà bếp, tôi bị chị ấy chọc cho đỏ cả mặt, ví dụ như nói tôi đã lớn rồi cùng vài tiếng động kì quái nào đó.

    Và tôi không chắc mình đủ tự tin để kể nó là gì đâu.

    - Cô định để cậu ấy chờ mình mãi sao, cô hai nên ra gặp cậu ta đi.

    - Nhưng em muốn ăn món trứng cuộn của chị mà, anh ấy không bận tâm đâu.

    - Nhưng tôi nghĩ là có đó.

    Chị Dương chỉ phía sau tôi, anh đang đứng ở trước phòng ăn.

    Tôi quay lại, anh mỉm cười nhẹ nhàng.

    - Em nên đi ngay bây giờ, anh chỉ còn đúng 30 phút để hoàn thành việc đưa vợ chưa cưới của mình đi học.

    Yên Yên, ra đây nào.

    Tôi gật đầu, chào tạm biệt chị Dương.

    Lúc tôi định tìm ba mẹ để nói cho họ rằng tôi sẽ đi đâu thì anh cầm lấy cổ tay tôi huớng ra cửa.

    - Ơ... em định chào ba mẹ mà.

    Anh sao lại kéo em đi ?

    Tôi khó hiểu, chân cứ bước đi theo lực kéo của anh.

    Mạnh Hải thật sự rất khỏe, tôi có thể cảm nhận qua tay mình.

    - Ba, mẹ em có việc bận.

    Họ cần giải quyết ngay lập tức.

    Em không cần lo, họ đã nhờ anh mà.

    Tim tôi đập nhanh hơn một chút, tôi nghĩ anh ấy rất quan tâm đến việc tôi nghĩ gì trong đầu.

    Mạnh Hải, anh ấy là một người chu đáo.

    - Cảm ơn anh.

    - Vì chuyện gì chứ ?

    Sau này khi anh cưới em sẽ còn hơn thế nữa, Yên Yên à.

    Tôi ngồi vào trong xe, anh cứ thế rồi lái đi.

    Đôi khi lúc tôi đang rón rén ngắm nhìn gương mặt tựa thiên thần của anh thì bị anh bắt gặp.

    Thế là tôi ngượng ngùng nhìn sang hướng khác rồi một lúc sau lại lặp lại.

    Cảm giác rất vui.

    - Tới rồi, em xuống xe đi.

    Anh cần tìm chỗ đậu, em nên vào trước.

    - Nhưng bây giờ đang trong giờ học, em không nghĩ rằng họ sẽ để cho em vào.

    Trường này nghiêm lắm.

    Tôi lè lưỡi giả vờ đẩy gọng kính mặc dù tôi không có của thầy giám thị, anh cười nhẹ.

    - Em vào đi, anh đã nói cho trường rồi.

    Tôi chầm chậm gật đầu, lăng xăng chạy qua cửa phụ của trường rồi bị bảo vệ ngăn lại.

    - Học sinh lớp mấy ?

    Tên gì ?

    - Cháu học lớp 11B2, tên Hoàng Phương Yên.

    - Tại sao lại đi trễ thế này chứ...

    Đang nói thì chú bảo vệ nhận thấy đầu tôi có một cái băng cuốn, nên ngừng nói.

    - À... cái này là cháu bị tai nạn, chú bây giờ cho cháu vào được rồi chứ.

    Tôi trong lòng muốn cười lắm nhưng trước người lớn không nên như thế, họ sẽ nghĩ mình vô lễ.

    Tôi im lặng lắng nghe câu trả lời.

    - Vào lớp đi... chú cho vào đấy.

    - Cảm ơn chú.

    Tôi cười rồi cứ thế thong thả vào, lớp tôi nằm ở tầng một dành cho lớp 11 còn tầng trệt cho lớp 12, lớp 10 thì phải leo lên tận tầng hai.

    Tôi thấy cách xếp lớp như thế là phù hợp.

    Đi ngang qua lớp nào cũng nhìn tôi như sinh vật lạ, có đứa còn rời khỏi chỗ để nhìn tôi.

    Đúng là mình nổi tiếng rồi.

    - Phương Yên, cậu đây rồi, nhớ cậu quá đi !

    Một cô gái có mái tóc dài hơn xoăn màu nâu nhạt ôm chầm lấy tôi không chừa một khoảng trống nào.

    Cô gái này là bạn thân của tôi Mai Hương, mẹ cậu ấy là người Canada và mái tóc khác lạ này khiến cô ấy rất nổi bật trong trường.

    - Này bé bi, chị sắp tắt thở rồi.

    "Bé bi" là tên gọi mà chỉ tôi có thể dùng, bạn biết vì sao Hương được gọi là như thế không, bởi lúc nhỏ cậu ấy rất tròn và thích lăn lông lốc khắp nhà.

    - Cái tên đã làm cậu ra như thế này thì có bị bắt chưa, hắn nên bị vô tù cho đến hết quãng đời còn lại.

    Tôi lúng túng lắc đầu, tôi không có kí ức nào về việc đó cả.

    Nhưng tôi có nên tìm hiểu nó không ?

    Mai Hương thấy tôi trầm ngâm liền kéo tôi vào lớp, cả hai được chú ý rất nhiều ngày hôm nay.

    Có lẽ tôi cần làm phân tâm mình bằng cách học.

    Chắc như vậy sẽ ổn.

    Nhớ vote nhé mọi người
     
    |Yandere| Nếu Anh Ở Bên
    4 Lo lắng thì có hại, vô tư thì không tốt


    Có lẽ tôi khá là may, vì đang vào đầu tiết thứ 3.

    Cô vào lớp thì tôi cũng đã ngồi ngay ngắn, câu đầu tiên mà tôi nghe ngày hôm nay sẽ...

    - Lấy tập ra ngay !

    Là nó, đúng thế.

    Giọng điệu nghiêm nghị mà cô chủ nhiệm mỗi lần đứng lớp đều nói làm tôi vui, thật khó hiểu nhỉ.

    Bởi vì thường thì tôi thấy nản lắm.

    - Sỉ số hôm nay đủ sao ?

    Vậy...

    Phương Yên...

    Cô chủ nhiệm nhìn ngay vào chỗ tôi, trên bàn tôi chẳng có cuốn tập nào cả nên lông mày cô nhíu lại thì phải.

    Mọi người đều len lén nhìn tôi và bàn tán.

    Nhưng tôi không bận tâm, theo thói quen tôi nhìn vào người ngồi ở bên trong cùng.

    Người đó tên là Chính Trực, cậu ta luôn im lặng và không ngẩng đầu lên suốt giờ học.

    Nhưng không có nghĩa là cậu ta ngủ đâu.

    - Này, Yên.

    Từ lúc cậu xảy ra tai nạn, cậu ta cứ nổi điên lên rồi gây sự với mấy anh lớp trên, nhưng không ngờ cậu ta khỏe đến thế hạ hết được mấy người đó.

    Tôi ngạc nhiên không kém khi nghe Mai Hương kể, do từ trước tới giờ cậu ta đều trông ốm yếu và sợ sệt cả.

    - Một mình đấu 3 người cùng một lúc, bọn nữ sinh lớp mình bây giờ cũng có vẻ mê hắn rồi.

    Đánh nhau ở đâu, nhà trường không biết gì ư ?

    Tôi nghĩ cậu ta cũng phải nhận đòn nhiều lắm dù cậu ta đã thắng.

    - Thế nó xảy ra ở chỗ nào vậy ?

    - Ừm... gần nhà cậu đấy.

    Hả ?

    Gần nhà mình, chuyện gì mà cậu ta lại gây sự ở chỗ đấy.

    Dù mình lúc ấy đang nằm viện, nhưng cậu ta có việc đến tìm mình sao.

    Nói thật là, tôi với Chính Trực là bạn trên mạng.

    Tuy nhiên cả hai giao kèo với nhau rằng không nhất thiết gặp nhau tại nhà.

    Đề tài mà chúng tôi thường trao đổi chính là bài tập, tôi rất yếu môn Hóa và cậu ta lại rất giỏi về nó.

    Tôi tìm tên cậu ta trên Face Book, chuyện ấy thật sự giống như mò kim dưới đáy biển.

    Rồi cuối cùng tôi phải hỏi tận mặt Chính Trực.

    Cả lớp đều không biết nên mới làm vậy, cậu ta đúng thật là chẳng muốn giao thiệp với ai.

    Tôi đã theo đuôi cậu ta suốt 2 ngày liên tiếp chỉ để tìm xem cậu ta trốn ở chỗ nào vào giờ ra chơi.

    Ai ngờ cậu ta ở trong thư viện tận trong góc, rồi chỉ ngồi đó và ngủ.

    Bực không cơ chứ, cậu ta nói rằng mình không có Face Book một cách thẳng thừng.

    Ngày thứ 2 thì mới chịu nói tên email, chuyện chỉ có vậy.

    - Mai Hương em đang làm gì thế, viết bài mau.

    Tập em có chữ nào chưa hả ?

    Cô chủ nhiệm gõ vào bảng, tôi cứng đờ người.

    Chính Trực cũng nhìn qua, nhưng nhanh chóng quay sang chỗ khác.

    - A, em sẽ viết... em sẽ viết mà.

    Cậu ấy rối rít cắm đầu vào viết bài, tôi cũng giật mình khi cô chủ nhiệm liếc nhìn mình khi đi ngang qua.

    Tôi cúi đầu xuống để tránh ánh nhìn đó, thật đúng là ngại mà.

    Sau 3 tiết liên tục của cô chủ nhiệm, chúng tôi cuối cùng cũng được về.

    Mạnh Hải không biết có đón tôi không nữa, vì anh ấy bận đi làm mà và sáng chỉ là tiện thể đưa tôi đi thôi.

    Tôi nghĩ thế.

    - Đi về cùng không ?

    Tớ có xe chở nè.

    - Ok, chị sẽ cho bé một đặc ân là sẽ được về cùng với chị.

    Nhưng cho chị đị vệ sinh cái đã, mắc lắm rồi.

    Tôi choàng tay lên vai Mai Hương ra dáng đàn chị, nhưng rồi cái câu tiếp theo làm phá hỏng không khí nên cậu ấy bật cười rồi đuổi tôi đi.

    - Nhanh lên nha, nếu không tớ tưởng cậu sẽ bị bắt cóc đấy.

    - Được.

    Tôi chạy nhanh đến nhà vệ sinh, nó khá xa so với chỗ tôi đứng lúc nãy.

    Nơi này có khu nam và nữ tách ra hai bên.

    Bên trong rất sang trọng, sạch sẽ theo tiêu chuẩn khách sạn.

    Nói xong tôi có cảm giác như mình đang quảng cáo cho nhà vệ sinh vậy.

    - Xả xong rồi, thoải mái quá.

    Nếu mà nhịn lâu, chắc mình nổ tung mất.

    Tôi không ngại nói thế, vì làm gì còn đứa nào lảng vảng ở nhà vệ sinh khi mà cánh cổng đang rộng mở ngoài kia chứ.

    - Trông cậu thư thái quá dù bị tai nạn nhỉ, tôi lo lắng cho cậu coi như lãng phí rồi.

    - Ai ?

    Tôi giật mình, lập tức hỏi lại.

    Nhìn qua bên nhà vệ sinh nam, Chính Trực đang khoanh tay đứng nhìn tôi, ánh mắt đầy tức giận làm tôi có hơi sợ hãi.

    - Này cậu có cần đến chỗ tôi sống gây sự với đàn anh lớp trên không ?

    Họ chọc tức cậu hay tôi chọc tức cậu thế.

    Tôi cũng khoanh tay lại như cậu ta cố làm ra vẻ mình không sợ.

    Nhưng cậu ta hơi nghiêng đầu và giơ một ngón tay lên không trung.

    - Cả hai và còn thêm một người nữa.

    Lúc đó tôi chỉ thấy bực vì mình bị buộc tội một cách vô cớ.

    Ai động chạm gì cậu ta đâu.

    - Này, tôi làm cậu tức hồi nào hả ?

    - Bởi cậu đã cho tôi thấy những hình ảnh đó, anh ta đe dọa tôi trong suốt quãng thời gian cậu nằm viện.

    - Anh ta ?

    Tôi hỏi chen vào, cậu ta cũng chẳng thèm để ý đến lời tôi nói.

    Mỗi câu cậu ta thốt ra lại càng tiến đến gần tôi hơn, càng ngày càng gần.

    - Vì quá sợ hãi, cậu biết tôi đã làm gì không ?

    Bốp !

    Cậu ta dồn tôi vào tường, đập mạnh hai tay chắn hết đường thoát của tôi.

    Áp lực từ đôi mắt chứa đầy thù hận của Chính Trực cứ săm soi mặt tôi khiến tôi khó xử.

    - Tôi đã đánh một trận thật đã tay để giải tỏa, vậy tôi có nên làm thế với cô không ?

    Chắc nó còn đã hơn đấy chứ.

    Cậu ta nhếch môi cười tà ác.

    - Cậu điên rồi !

    Vừa nói xong, cậu ta tát vào mặt tôi rồi nắm cằm tôi hất mạnh sang một bên.

    Cảm giác choáng váng từ cú hất làm đầu óc tôi không tài nào tỉnh táo, cả người lịm dần đi.

    Điều cuối cùng tôi thấy chính là bàn tay ai đó đang ôm tôi từ phía sau.

    Tránh xa tôi ra, đừng động vào tôi.

    Ngươi là một con quỷ đội lốt người, chính mắt ta thấy những việc làm bẩn thỉu của ngươi, vì thế đừng động vào ta.

    Chính tôi đã thấy bản thân mình nói ra những điều đó, chúng thật kinh khủng.

    Nhưng ai, ai đã khiến tôi nói những lời đầy thù hận ấy.

    Hơi lạnh trong không khí làm tôi tỉnh lại, tôi đang thấy mình nằm ở ghế ngồi đằng sau xe hơi.

    Với tay lên ghế trước, tôi ngó sang ghế tay lái thì thấy Mạnh Hải đang nhìn tôi qua kính chiếu hậu.

    Mắt anh lạnh lắm, cứ chăm chăm nhìn khiến tôi thấy run rẩy.

    Không khí không tốt hơn, tôi cũng chẳng biết nói gì cả.

    Ngồi ôm chân quay về hướng khác chỉ để tránh ánh nhìn của anh.

    Tôi thật lòng không muốn nói chuyện đã xảy ra lúc đó, có một linh cảm ngăn tôi nói cho anh.

    Nếu lúc đầu gặp mặt, cảm giác của tôi với Mạnh Hải là ngại ngùng thì giờ chỉ thấy muốn cách xa.

    Có phải là do một phần ký ức bị mất đã quay lại trong chốc lát.

    Những lời nói cay đắng, tức giận trong tâm trí tôi làm tôi ảo não vô cùng.

    Cố gắng nhớ thì đầu lại đau như búa bổ đến nỗi làm tôi thốt ra tiếng.

    - Ư...

    ừm...

    Thật là đau.

    Đau quá đi.

    Làm ơn, tôi không cần nhớ nữa đâu.

    KÉT !

    Tiếng dừng xe đột ngột làm cả người tôi ngã nhào về phía trước.

    Anh thình lình mở cửa ra và đỡ từ phía sau tôi.

    Cái gì thế này, đừng lại gần tôi, tránh xa tôi ra.

    Đầu tôi lại vang lên những tiếng nói đầy điên loạn, cả người tôi co rúm lại và cố tránh khỏi bàn tay của Mạnh Hải.

    - Yên Yên, anh đây mà.

    Em sao thế, đau ở đâu ?

    Anh nhíu mày, mặt đầy khổ sở.

    - Để anh em đưa em đi bệnh viện, vết thương hình như đang làm em đau.

    Cố chịu một chút.

    Anh ấy trông còn đau đớn hơn cả tôi, đôi mắt sâu thẳm ấy bắt đầu gợn sóng.

    Tôi cảm thấy nghẹn ngào, nước mắt tuôn ra chảy dài trên mặt.

    Nhanh chóng nắm lấy tay Mạnh Hải, tôi như một đứa nhỏ tuyệt vọng cố gắng bám lấy ánh sáng.

    - Em... k-không sao...

    A-anh... không c-cần...

    đưa em đi bệnh viện.

    Tôi cười xen lẫn với tiếng nấc.

    Lúc đó, tôi không còn bận tâm đến tiếng nói trong đầu mình.

    Rồi mệt mỏi thiếp đi lần nữa.

    Anh ấy yêu mình, thật sự yêu mình mà.

    Nhưng một phần nào đó trong tôi đang gào thét.

    Tôi không bị anh đưa đến bệnh viện, nhưng giờ tôi cứ xấu hổ vì đã khóc trước mặt anh.

    Có lẽ bây giờ anh nghĩ tôi là kẻ yếu đuối, một con nhóc thích dựa dẫm vào người khác.

    Anh đưa tôi đến nhà, thay vì tôi xin lỗi thì anh lại xoa đầu tôi.

    Tôi mỉm cười đáp rồi chào tạm biệt anh.

    Nhưng kì quặc là có người nào đó đang đỗ một chiếc xe mô tô phân khối lớn trước cổng nhà, làm tôi không biết cách để vào.

    Mạnh Hải thấy vậy liền ra dắt nó sang một bên, tôi liền cảm ơn anh.

    Anh không nói gì, nhưng đôi mắt đang nhìn tôi đầy yêu thương.

    Đang đắm mình trong sự quan tâm của anh thì tự nhiên có một người nhảy bổ từ đâu vào làm tôi hết hồn.

    Tên đó cao gần bằng anh, mặc một bộ đồ bó màu mè và tóc nhuộm vàng như màu nắng.

    Tôi nhìn có chút chói mắt liền đập tay vào tấm lưng đang ở trước mặt rồi nhíu mày.

    Trước khi tôi kịp phê bình về cách ăn mặc của tên đó thì hắn đã tặng cho tôi nụ cười như tên vô lại muốn nịnh nọt nhà vua.

    - Chào chị dâu, anh ta có làm chuyện gì đó mờ ám với chị chưa thế ?

    Trong phòng anh ấy toàn là mấy thứ hàng độc, nhìn một lần là không dám nhìn lần thứ hai đâu đó.

    Em cam đoan.

    Tên đó nhướn mày tỏ vẻ tiếc nuối một chuyện gì đó, nhưng lại thay đổi nét mặt nhanh chóng thành cười hiền hòa.

    Tôi ngớ người, mặt bắt đầu đỏ ửng lên vì hai từ "mờ ám" của tên đó.

    Mạnh Hải đẩy tên đó ra rồi nói thầm vào tai tôi.

    Thì ra là em trai anh ấy, điều này tôi giờ mới biết.

    Hai người đó gương mặt không có nét tương đồng, tôi cũng đang tự hỏi tại sao lại thế thì tên tóc vàng liền chống hông và hất cằm.

    - Đúng thế, tôi là em trai anh ta nhưng cùng cha khác mẹ.

    Một người thông minh, lịch thiệp, đẹp trai và con nhà giàu có.

    Chị dâu, chị có phước lắm đấy.

    Ha ha ha...

    Cậu ta cười lớn tiếng, tôi không hiểu có gì buồn cười trong những lời cậu ta nói nên buột miệng chửi cậu ta là đồ điên.

    Ai ngờ chỉ như vậy mà cậu ta điên thật, dám mở nắp xăng xe mô tô của mình rồi lấy hộp quẹt bật lên.

    Tôi lạnh người muốn nói xin lỗi, hình như vì thấy biểu cảm hoảng hốt của tôi mà cậu ta ngừng lại.

    Mạnh Hải nhìn từng hành động điên rồ của tên đó mà không hề biểu lộ một chút cảm xúc gì, cứ như thể việc đó đã quá quen thuộc với anh.

    Tôi cả người không lạnh mà run nhìn hai người đấu mắt đến tóe lửa, định giảng hòa nhưng không dám bước ra.

    Anh thấy tôi núp đằng sau không dám vào nhà chỉ vì đứa em trai "thân mến" đến chào chị dâu đã đe dọa cùng chết, nên dù cổng ở gần ngay đó cũng không có ý định vô.

    - H-hai người nói chuyện đi, em vào nhà đây.

    - Này ai cho cô đi.

    Trước khi tôi có thể vào nhà, em trai Mạnh Hải níu tay tôi lại.

    Cái kéo tay ấy, nó... có chút đau.

    Tôi không dám la, chửi bới gì cậu ta nên lẳng lặng cúi đầu.

    Ế, chờ đã tại sao mình lại trở thành thục nữ ngoan hiền rồi.

    Còn nghe lời hắn mà không phản kháng nữa.

    À... chắc tại... ha ha, tôi cười trừ trong lòng.

    - Yên Yên, em vào đi.

    Còn cậu ra đây với tôi.

    Đứa em trai quái quỷ thả tay tôi ra, cười lạnh rồi cho hai tay vào túi quần đi theo anh đến chỗ cây hoa lan.

    Tôi đóng cửa xong thì vội vàng lấy cái ghế gỗ ở chỗ bàn ăn ra đặt gần tường nơi phía bên kia có hai người đang nói chuyện.

    - Mày ra đây làm gì ?

    Không phải thường ngày đang đi đua xe với bọn chúng sao.

    Mạnh Hải nhíu mày, lưng dựa vào tường gạch đầu hơi cúi.

    - Ba kêu anh đấy, chuyện quan trọng lắm đó nha.

    Dạo anh hay về sớm quá nên kêu tôi đi gọi anh.

    Khiếp thiệt, ổng sai tôi dồn dập không ngừng.

    Kiểu như là con trai ngoan ba đang cần con, còn mày thì đi đón nó đi vậy á.

    Tôi bị bỏ xó đấy.

    Em trai anh hay cứ gọi là nó, tôi nghe hoài mà vẫn không biết nó tên là gì.

    Nó trưng cái di động iphone màu vàng trang trí hình đầu lâu xương chéo màu đen, trên đó một loạt số gọi nhỡ giống nhau không có tên hiện lên.

    - Nhìn riết rồi nhớ luôn đấy, tôi không cần đặt tên làm chi.

    Đổi số mấy lần rồi mà ổng vẫn tìm được, anh nên mua di động giùm tôi đi.

    - À mà, anh không phải cái đuôi chó của ổng à, gọi tới liền sủa gâu gâu ấy.

    Nó cười khinh bỉ, cắn môi rồi đi tắt nguồn di động.

    - Mày nói cái gì ?

    Anh hét lớn đến nỗi tôi giật mình tay buông khỏi bờ tường để ôm ngực, suýt thì ngã ngửa khỏi ghế.

    Hình như họ biết có người nghe lén nên khi tôi trộm nhìn lại thì bắt gặp ánh mắt lấp lánh đầy hiếu kì của nó, trước khi Mạnh Hải quay đầu lại tôi đã hụp đầu xuống nhấc ghế tập tễnh đem vào nhà.

    Chị Dương mắng tôi về việc sàn nhà bẩn do đi cả dép vào nên nhất quyết không làm trứng cuộn nữa, tôi nài nỉ mà cũng như không.

    Đứa hay tò mò luôn tự rước phiền phức vào mình, tốt nhất là ngồi yên và lắng nghe.

    Có lẽ chuyện ngồi yên rất khó đối với tôi, bởi vì tôi là đứa tò mò.

    Nhớ vote nhé mọi người
     
    |Yandere| Nếu Anh Ở Bên
    5 Ngày thường có thật sự bình thường


    Mới vừa thức dậy, mở mắt nhìn gương mặt mình trong gương rồi tôi cảm thấy choáng váng.

    Bụng tôi đau quặn, nước mắt ứa ra và tôi bắt đầu cảm thấy buồn nôn.

    Vết thương ở đầu tôi thực sự chưa lành hẳn.

    Nó cứ hành hạ tôi suốt.

    Rửa mặt xong, tôi xuống ăn sáng, ba tôi hầu như sáng nào cũng không có mặt.

    Mẹ tôi bà ấy đã ăn xong và tới phòng khách xem tin tức.

    Một bữa sáng lạnh lẽo theo cả nghĩa bóng và nghĩa đen.

    Tôi cầm cặp chào mẹ rồi đi ra cổng thì có người đưa đi học.

    Cuộc sống thường ngày của tôi là thế, tĩnh lặng cho tới lúc tôi bị tai nạn.

    Hôm nay tôi học thật sự chẳng chú tâm nổi, Chính Trực từ hôm làm chuyện đó với tôi tại nhà vệ sinh đã hai hôm rồi không đi học.

    Tôi có chút lo lắng.

    Lo rằng cậu ta xảy ra chuyện, vì lúc đó tôi có nhớ rằng cậu ta nói là có người hăm dọa cậu ta mà tất cả chỉ bởi tại tôi.

    Nghĩ vẩn vơ cho tới khi tiếng chuông kết thúc tiết thứ hai vang lên, Mai Hương nói với tôi là phải đi lấy đồ cho giáo viên gì đó.

    Tôi định giúp, nhưng cậu ấy lại từ chối kêu tôi đừng hoạt động mạnh coi chừng đụng đến vết thương.

    Tôi mỉm cười rồi thấy cậu ấy đi cùng một bạn trai trong lớp.

    Nhưng ở lại tôi cũng chẳng có việc gì để chơi nên tôi đã đi ra sân sau của trường tìm một chỗ khuất tầm mắt để trầm ngâm.

    Trong khi suy tư đến tận nơi nào đó trong tâm trí, tôi chợt tỉnh lại khi nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau lưng mình.

    Người đó chộp lấy hai mắt tôi khiến tôi không nhìn ra đó là ai, tôi đưa tay lên kéo tay người đó xuống.

    Ngẩng đầu lên, thay vì là người tôi suy nghĩ tới thì lại là một anh chàng xa lạ chỉ duy nhất nụ cười khiến tôi cảm thấy quen.

    Mái tóc đen che phủ gần hết khuôn mặt lại đeo kính đen nên hàm răng trắng là nổi bật, trông như những tên suốt ngày ở nhà mà không chịu cắt tóc vậy.

    - Nhớ tôi không ?

    Cậu ta choàng tay qua vai tôi, mặt cười thích thú.

    Tôi nổi hết da gà khi cậu ta chạm vào mình nên đứng dậy ai ngờ rằng cậu ta kéo tay tôi lại làm tôi mất thăng bằng ngã lên người cậu ta.

    Tôi ngã xuống ngồi nghiêm chỉnh trên đùi cậu ta, đang loay hoay tìm cách đứng lên lần nữa thì hai tay cậu ta vòng qua eo tôi rồi siết chặt lại.

    - Chị dâu, đừng thế mà.

    Em chỉ muốn gặp chị thôi.

    Cái tên đó là cái tên điên chết dẫm đó, nó... nó làm sao lại ở trường tôi.

    Tôi lạnh toát người, từng sợi tóc ở sau gáy dựng lên như bị tích điện.

    Nó tựa đầu lên lưng tôi rồi thì thầm rằng Mạnh Hải, anh trai nó chính là người đã đánh một nhát lên đầu tôi khiến cho tôi hôn mê.

    - Tôi không tin, anh ấy quan tâm đến tôi kia mà.

    Không đời nào có chuyện đó.

    Tôi phản bác, cố giãy dụa để thoát khỏi.

    Nhưng thật không dễ, giống như bị trói vào ghế vậy.

    - Tôi có bằng chứng, muốn đi xem không ?

    Vậy chiều nay tan học, nhớ ở trong lớp cô cho tới khi nào tôi đến thì đi.

    Thế nào ?

    Nó đưa một tay đặt lên đầu tôi xoa tới xoa lui như con cún, lúc đó tôi giận tái mặt mà không có cách nào làm gì được nó.

    Ai biết khi tôi kháng cự mạnh mẽ cậu ta sẽ lại hù dọa cùng chết với tôi lần nữa không, tôi không dám liều.

    Thỏa mãn xong, nó liền đẩy tôi đứng dậy còn bản thân thong dong đi mất.

    Cái tên đó, tôi chửi trong lòng không dứt.

    Cuối cùng phải chịu thua mà nghe theo lời nó tan học ở lại trong lớp.

    Tôi cũng báo với người tới đón rằng tôi được bạn chở về nên không có rắc rối gì nữa.

    - Đi thôi, cô thơ thẩn gì đó.

    Nó vác cặp trên vai, tóc bây giờ chuyển thành màu vàng như lúc đầu tôi gặp.

    Tôi trố mắt nhìn, có chút đứng hình rồi nói với bản thân rằng tóc đen của nó chắc là tóc giả, bởi chân tóc có hơi tối màu.

    Giành cho tôi một nụ cười nhếch môi, nó dắt chiếc xe phân khối lớn gửi tạm ở một quán nước gần trường ra.

    Do phụ huynh đồng ý là không cho học sinh sử dụng nên nó phải để ngoài.

    Khi thấy chiếc xe, những ký ức không mấy tốt đẹp lại hiện lên.

    Nó ngồi lên xe rồi nhưng tôi còn chần chừ chưa muốn lên.

    - Lên không, cô đã đến bước này rồi mà.

    Không lẽ... cô sợ nó à ?

    Có mà sợ cậu á, chiếc xe máy này làm sao khiến tôi sợ được.

    Để khỏi nghe nó khiêu khích tiếp, tôi liền ngồi lên xe.

    Nhưng mà nó chưa đưa mũ bảo hiểm cho tôi đã phóng xe đi một mạch, tốc độ mà nó chạy khiến tôi không thể tin tưởng mà giao mạng sống cho nó.

    - Mũ của tôi đâu ?

    Tôi lớn tiếng, tay ôm chặt lấy eo nó một cách vô thức tại vì tôi đâu có biết phía đuôi xe có chỗ nắm.

    Nó đội mũ đàng hoàng, tay vẫn tiếp tục tăng ga.

    Gió thổi vù vù ngang qua tai như có bão.

    Không thèm quan tâm đến số phận bi thảm của tôi khi tóc bay loạn xạ, mắt nhắm lại chẳng dám hé ra khiến tôi thấy tức.

    Tim tôi giờ đập nhanh cực kì, thật là hối hận khi đã nghe theo lời nó.

    Tôi hiện chỉ còn nước cầu trời phật mau mau tới nơi nhanh lên.

    Cái tên không rõ danh tánh này, sao mình lại ngu ngốc đi theo chứ.

    Xe nó cuối cùng cũng dừng lại.

    Tôi vội vàng xuống, đầu cứ lâng lâng như trên chín tầng mây.

    Một biệt thự to lớn ở trước mắt tôi, người giúp việc từ trong ra mở cửa mà không cần phải gọi.

    Chiếc xe máy được dắt đi nhưng tôi vẫn sợ hãi khi ngoái nhìn nó lần nữa, bởi lúc về thể nào cũng dùng đến.

    - Sợ rồi sao chị dâu, tốc độ như thế là em đã nương tay rồi đấy.

    Nó cười, ánh mắt như kẻ ở trên cao nhìn xuống.

    Mặc dù đúng là như vậy thật.

    - Cậu !

    Tôi ấm ức trong lòng nhưng chẳng dám nói gì nó, thật là bức bối.

    Vào bên trong nhà, tôi được mời ngồi xuống trên một bộ ghế sô pha màu trắng.

    Nó dặn tôi ngồi đó để nó đi lấy nước và thế là tôi liền nghĩ chắc hắn có lẽ sẽ cho cái gì đó trong nước uống đây.

    Bởi tôi không thể nào mà không cảnh giác với loại người tính cách có thể nổi điên muốn phóng hỏa cả.

    Không khí xung quanh rất dễ chịu, gió mát từ bên ngoài thổi vào đem theo mùi cỏ ngòn ngọt thanh mát.

    Không lâu sau, nó đem ra một ly nước trắng và một ly nước cam.

    Tôi nhìn chăm chăm vào ly nước trắng mà nó đưa trước mặt tôi rồi nhìn lại ly nước cam nó đang cầm ở tay kia.

    - Tôi muốn uống nó.

    Nó bình thản đưa tôi ly nước cam kia khiến tôi bây giờ có chút lưỡng lự, sao lại dễ thế nhỉ.

    - Cầm mau !

    Cô còn bắt tôi giữ bao lâu nữa, không phải cô đòi sao ?

    - Được rồi, cậu cũng đừng lớn tiếng thế chứ làm tôi nhức hết cả đầu.

    Tôi có chút khó chịu, mặt mày nhăn lại và hình như nó nhìn tôi thì phải.

    - Này...

    Nó ngập ngừng trong chốc lát, tôi đợi nó nói tiếp nhưng lại thấy nó nhìn sang chỗ khác và tránh ánh mắt của tôi.

    Bởi vì cũng không ưa gì mấy với cái thái độ dễ nổi cáu của nó, tôi cũng chẳng hỏi tiếp nữa.

    Bầu không khí tĩnh lặng hẳn đi.

    - Cô có muốn xem phòng của Mạnh Hải không ?

    Không hiểu tại sao khi nghĩ đến việc mình sẽ tham quan phòng của anh tim tôi lại đập liên hồi.

    Không biết nó sẽ trông thế nào vậy nhỉ ?

    Tôi tự hỏi mình rồi tưởng tượng những thứ có trong căn phòng anh.

    Nó liếc nhìn tôi, do biểu cảm hiện rõ mồn một trên gương mặt tôi nên nó liền nhếch môi cười khinh thường.

    - Thật dễ đoán !

    Đừng có mà đứng đó nữa, muốn vào xem thì nhanh lên anh ta không lâu nữa là về đấy.

    Tôi hí hửng đi sau lưng nó đến phòng anh, căn phòng mở ra liền có một mùi hương khá kỳ lạ.

    Mùi đó giống như vị sắt vậy, nó lành lạnh một cách lạ thường.

    Nó đẩy tôi vào trong sau đó kéo tôi đến trước một cái tủ gỗ, chưa kịp liếc sơ qua căn phòng thì cánh cửa tủ mở toang ra.

    Bên trong là một cuộn dây thừng lớn, xích sắt, ổ khóa thật lớn và cuối cùng là gậy bóng chày trông hơi méo mó không mới như cái tôi từng thấy.

    - Cậu cho tôi xem mấy thứ này là có ý gì ?

    - Anh ta có sở thích thật bệnh hoạn, thích trói, xích người ta lại rồi đánh bằng gậy này.

    Cô thấy đó hình dạng của chiếc gậy này không được bình thường phải không ?

    Tôi thấy và không dám trả lời lại, tim tôi bắt đầu nhói đau.

    Tôi cảm thấy khó chịu trong người, nhịp thở của tôi bắt đầu gấp gáp.

    "Anh thích em... anh yêu em..."

    - Cậu nói gì đấy ?

    - Nói gì là nói gì ?

    Nó khó hiểu hỏi lại, tôi bắt đầu càng nghe thấy nhiều hơn.

    Có một giọng nói cứ vang vẳng trong đầu, người đó cứ nói yêu tôi thích tôi không ngừng.

    Anh là ai làm ơn đừng nói nữa.

    Tôi khụy gối xuống ôm lấy đầu hét lớn trong đau đớn.

    Mồ hôi trên trán chảy xuống, khắp người tôi cứ cảm thấy lúc nóng lúc lạnh rất khó chịu và còn có cảm giác buồn ói.

    - Này cô có bị sao không đấy ?

    - Đừng...

    đừng... anh đừng lại gần tôi.

    Không !

    Xin đừng đánh tôi, x-xin anh đấy.

    KHÔNG !!!

    Tôi thét lên, tiếng cầu xin liên tiếp vang lên của tôi đã làm cho nó hoảng sợ chạy đi tìm người giúp.

    Trong lúc ấy, tôi chỉ cảm thấy sợ hãi, hình như tôi nhớ ai đã đánh vào đầu tôi.

    - Anh, chính là anh.

    Vừa nói xong tôi ngất đi.

    Nhớ vote nhé mọi người
     
    |Yandere| Nếu Anh Ở Bên
    6 Phơi bày trước ánh sao


    Hôm đó là một ngày rất đẹp trời nên sáng sớm tôi đã đi dạo một lúc, đột nhiên chuông điện thoại reo lên.

    Một giai điệu quen thuộc mà tôi giành riêng cho người mà mình yêu bằng cả trái tim.

    Anh ấy không hề hoàn hảo, lại bị mọi người khinh thường vì là con trai ngoài giá thú của cha.

    Lúc kể điều đó với tôi, mặt anh đượm buồn làm lồng ngực tôi khó thở.

    Tôi ấm ức thay cho anh, đó đâu phải lỗi do anh chứ.

    Anh đến bằng một chiếc xe phân khối lớn rất ngầu và tôi rất thích nó.

    - Em không mang mũ bảo hiểm sao ?

    An toàn là trên hết chứ.

    - Em không sợ, vì em luôn ôm chặt anh mà.

    Nụ cười của anh tươi tắn như ánh mặt trời, anh nói vì tên anh là Hoàng Kim.

    Tôi cười khi thấy vẻ tự hào lúc nhắc đến tên mình, tại trông ngố ngố làm sao.

    Anh đưa tôi đến nhà anh chơi.

    Ngôi nhà trống trải vô cùng, bởi cha anh không chấp nhận mẹ ruột anh chỉ vì không muốn linh hồn của người vợ trước đau lòng.

    Được cấp cho nhà riêng, anh đã phải chịu rất nhiều lời ra tiếng vào trong một lần dự tiệc của công ty cha mình.

    Cha anh là một tổng giám đốc đầy bận rộn, nên chưa từng đến họp lớp cho anh.

    Thế mà mẹ anh lại bắt anh sống với ông ấy, do đó anh bắt đầu nổi loạn.

    Phá phách, đánh nhau, trốn học rồi nhuộm cả tóc để thể hiện sự chống đối của mình đối với cha.

    Nhưng dường như mọi thứ đều vô hiệu, hậu quả cho những việc đó là anh đã bị đình chỉ học một năm.

    Tôi lần đầu gặp anh ấy chính là do chiếc xe máy, anh bất cẩn vặn ga quá đà nên quẹt trúng tôi.

    Một phen hết hồn, tôi vì thế mà tức giận mắng anh là đồ quỷ tóc vàng.

    Cả hai cãi nhau um xùm cả một khoảng sân trước trường.

    Tôi đã báo với ba và đề nghị với hiệu trường cấm học sinh dùng xe máy cá nhân nữa.

    Anh ta biết chuyện đem cái mặt hầm hầm đi gặp tôi.

    Và rồi những cuộc cãi vã đó giúp cả hai hiểu nhau hơn.

    Tiếp theo là gì chắc mọi người đều đoán ra rồi nhỉ.

    Tôi vào phòng anh ngồi xuống giường, sau đó anh cầm tới hai ly nước.

    - Lại trò này nữa à ?

    Anh thật trẻ con.

    - Chọn đi, em cũng thích nó kia mà.

    Anh chìa cho tôi ly nước cam, tôi chỉ sang ly nước lọc.

    - Có chắc không đó ?

    Anh đe dọa.

    - Chắc !

    - Thiệt không ?

    Anh hỏi thêm lần nữa, tôi bắt đầu lưỡng lự.

    Đưa mắt nhìn tôi chằm chằm, anh đã hoàn toàn thành công trong việc khiến tâm trí tôi lung lay.

    - Thôi, em không đổi.

    Tôi cầm lấy và uống một mạch.

    - Mặn quá, anh chơi xấu.

    - Ấy, em chọn nha.

    - Chứ không phải anh sao ?

    Lúc đó tiếng chuông điện thoại của anh vang lên, theo biểu hiện trên mặt khi thấy dãy số cô biết rằng cha anh đang gọi.

    Xin lỗi tôi xong, anh vội chạy đi.

    Chỉ còn một mình ở nhà, tôi đứng dậy nhìn vào cái tủ đối diện giường.

    Trong đó không hề có đồ, đó là một chiếc tủ trống rỗng.

    Anh nói vì anh không hề thích ngủ ở căn nhà này do nó rất lạnh lẽo và anh lại người với trái tim ấm áp nên nơi này gần như bị bỏ hoang cho tới khi tôi tới.

    Kính coong, kính coong...

    Tiếng chuông vang lên, tôi liền ra ngoài xem.

    Ngoài cửa là một anh chàng mặc vét rất lịch thiệp, cặp kính mà anh ta đeo càng tôn lên nét chính chắn của mình.

    - Cho hỏi anh là ai ?

    - Tôi là anh trai của chủ ngôi nhà này, cô có thể gọi nó ra không ?

    - Anh ấy đi ra ngoài rồi, cha ảnh gọi đi công chuyện thì phải.

    Tuy nhiên anh ta nhìn tôi với vẻ không tin.

    Xông vào nhà quá đột ngột tới mức tôi không thể đuổi kịp bước chân.

    Anh ta đi vào phòng của Hoàng Kim, tôi từ sau chạy tới.

    - Anh làm cái quái gì thế ?

    Ra mau.

    Tôi chưa cho phép anh vào mà.

    Nghe thấy tiếng tôi quát, anh ta quay đầu lại.

    - Yên Yên, em không nhớ anh sao ?

    Anh là Mạnh Hải, không phải em đã nói sẽ trở thành vợ anh sao ?

    Tôi ngớ người trước câu hỏi của anh ta, nhưng lợi dụng thời khắc đó anh ta chạy đến ôm tôi.

    - Bỏ tôi ra đồ biến thái, người tôi yêu là Hoàng Kim và mãi mãi là anh ấy.

    Hình như do lời nói của tôi đã làm cho anh ta đau đớn, vẻ mặt đầy thống khổ đó nhìn vào tôi.

    Nó như nói rằng tôi chính là kẻ có lỗi.

    - Em làm anh đau lắm em biết không, Yên Yên.

    Em cũng nên biết cảm giác đó của anh đi.

    Anh ta cầm lấy cây gậy bóng chày mà Hoàng Kim rất thích lên rồi dần dần tiến lại gần tôi.

    Cảm nhận được sự nguy hiểm trong ánh mắt đó, tôi vội vàng chạy.

    - Anh yêu em.

    Anh ta quất trật vào bên phải, tôi tiếp tục chạy.

    Lúc gần tới cửa, xui xẻo là tôi bị cây gậy sượt ngang qua người.

    Vì né tránh nên tôi đã trượt chân.

    - Anh yêu em.

    Anh ta đánh vào đầu tôi, lúc đó tôi chỉ biết trơ mắt nhìn.

    Cú quật đầu tiên đau điếng, có tiếng "ong ong" xuất hiện trong đầu tôi.

    Hình ảnh nhòe hẳn đi, tôi lấy tay sờ thử lên mặt khi thấy thứ gì đó nhớp nháp chảy xuống.

    Mắt tôi nổi đom đóm khi biết đó là máu của mình.

    - Đừng...

    đừng... anh đừng lại gần tôi.

    Không !

    Xin đừng đánh tôi, x-xin anh đấy.

    KHÔNG !!!

    Tôi không thể nhớ những chuyện trên, vì lúc tôi nhớ rất đau đớn.

    Nhưng có lẽ tôi sẽ rất hối hận nếu không nhớ.

    Người tôi yêu thật sự là tên tóc vàng kia, là Hoàng Kim chứ không phải Mạnh Hải.

    Chính bản thân tôi tự đánh lừa mình, trớ trêu quá mức.

    Khi tỉnh lại, nước mắt chảy dài trên gương mặt.

    Mạnh Hải đã nhốt tôi vào trong một cái lồng thật lớn, mặc cho tôi một bộ váy cưới tuyệt đẹp.

    Mọi thứ đều đã quá muộn, tôi sẽ không bao giờ gặp anh nữa.

    Nước mắt tôi cứ thế mà tuôn.

    - Yên Yên, em biết không ?

    Vào ngay lúc này đây có lẽ thằng em trai anh đã chết vì tai nạn rồi.

    Anh đã cho người lấy mất vài bộ phận quan trọng của chiếc xe, ví dụ như phanh xe chẳng hạn.

    - Đồ ác nhân.

    Tôi nói trong nước mắt.

    - Hai chúng ta sau này sẽ MÃI MÃI Ở BÊN NHAU.

    - Chết đi.

    Tôi quằn quại, hai mắt nóng lên vì khóc quá nhiều.

    Cả người nấc từng cơn vì đau lòng, tôi thật sự sẽ sống với con quái vật này hết đời sao.

    Nhớ vote nhé mọi người

    Và nếu thích dạng truyện này, bạn có thể xem thêm truyện "Mùi vị từ em" trong phần giới thiệu của mình.
     
    Back
    Top Dưới