Cập nhật mới

Khác |Yandere| Mùi vị từ em

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
114920129-256-k383457.jpg

|Yandere| Mùi Vị Từ Em
Tác giả: _JinkAsa_
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Cô có một lời mời thú vị của một cậu bạn, cậu ta để ý đến cô và cô biết điều đó.

Nhưng tại sao lại thế?

Chuyện gì đang xảy ra thế này?

-

Tác giả: JinkAsa

Tình trạng: hoàn thành

Chú ý: có kinh dị một chút nên ai sợ thì đừng cố đọc quá 🙂

Hạng 03 thể loại bí ẩn (14/05/23)
05 #thriller (25/01/23)
17 #kinhdi (14/10/22)



yeu​
 
|Yandere| Mùi Vị Từ Em
1 Tấm gương phản chiếu


Mùi nước hoa ngấm trong giấy rất lạ, tôi không ngừng cầm nó trên tay để lâu lâu đưa lên mũi ngửi.

Thiệp sinh nhật của một đứa con trai sao có thể kỳ quặc đến mức giống như thiệp cưới thế này?

Tôi ngắm nghía tấm thiệp rồi buồn cười vì dòng chữ in nổi ánh vàng ở mặt trước và càng cười lớn hơn khi phần ghi tên khách mời có hình trái tim.

Cái tên hống hách này chắc là đặt nhầm ở tiệm làm đồ cưới rồi.

Hầu hết tên đó đều mời bọn con trai, nếu mà bọn chúng nhận được chắc cười chảy nước mắt quá.

Tôi sờ tấm thiệp vài lần nữa rồi mới chuẩn bị đi ngủ, mùi nước hoa của tấm thiệp đã quyến rũ tôi đến mức khi đã đặt lưng xuống giường còn tiếp tục đưa tay lên ngửi.

Trước lúc ngủ tôi có nhắn tin cho Hạ, tôi hỏi nó xem có nhận được thiệp mời sinh nhật của tên ấy không.

Nó bảo có, nhưng cái tấm nó nhận được không giống như của tôi mà là màu xanh dương chữ bạc.

Chào tạm biệt Hạ xong, tôi ngẫm nghĩ một chút liền đỏ mặt.

Tên này thật lớn gan, tỏ tình với tôi bằng một tấm thiệp cưới nữa chứ.

Đăng Nhật Anh, một thằng con trai nhà giàu, đẹp trai nhưng rất ngốc nghếch.

Tên đó hay nói những câu rỗng tuếch không đầu không đuôi, nhưng nhờ vẻ ngờ nghệch của tên ấy mà tôi chú ý đến.

Mỗi câu nói đùa tên đó nói không hiểu sao chỉ có mình tôi thấy buồn cười, chuyện này lạ thật đấy.

Tôi đi cùng Hạ đến nhà Nhật Anh bằng xe máy của nhỏ, do chưa biết chạy nên tôi chỉ ngồi sau gợi chuyện cho nhỏ nghe.

Hạ rất xinh, cô ấy có một cặp mắt to tròn cùng hàng lông mi dài cuốn hút.

Còn tôi thì có một mái tóc dài thẳng mượt khó lòng bị bết dính, nên tôi thường thích để xõa nó ra.

Quà sinh nhật mà tôi mua cho tên đó là một chiếc vòng tay dành cho nam, kiểu dáng giống như sợi xích trông cứng rắn hợp với cái vẻ ngông nghênh tự đại của Nhật Anh.

Thời tiết hôm nay cũng không mấy đẹp, tên này sinh ra trong mùa mưa nên bầu trời bây giờ xám xịt.

Hai đứa tôi dừng lại trước cổng nhà màu đen, từ bên ngoài tôi đã trông thấy tên ấy đang cười nói vui vẻ với đám con trai trước nhà.

Trông thấy hai bọn tôi tới, tên đó liền chạy ào ra.

Nhà tên này trồng nhiều cây lắm, tôi biết có vài loại thông thường như hoa mai, lan, trúc cảnh, cau cảnh thôi.

Đặc biệt nhất là cái cây cổ thụ nằm bên trái nhà, cành cây nó vươn dài qua hàng rào để hứng ánh nắng.

Nhật Anh dẫn hai đứa con gái chúng tôi vào trong, nhà rất sáng do lắp đặt nhiều cửa kính trong suốt nên chỉ cần kéo rèm ra là xong.

Tôi bước vào phòng khách liền bắt gặp nhỏ Yến đang ngồi coi chương trình ca nhạc, nó khoanh hai chân lên ghế và cả thân người lắc lư theo điệu nhạc.

Nó thấy ba đứa tôi thì giật mình ngồi nghiêm chỉnh lại rồi nhanh tay bấm sang chương trình khác, nhưng dừng đúng ngay một cảnh lãng mạn khiến cho bọn tôi cười rộ.

Mọi người được mời đều đã đến đông đủ, tên ấy ra gọi bọn con trai vào.

Do chưa đến giờ mở tiệc, cả đám tìm trò để chơi.

Nhà Nhật Anh có rất nhiều trò, nhưng chỉ có một số nhỏ là có thể đủ cho 9 người chơi.

Chúng tôi đồng ý chơi trò tỷ phú cho đến khi tới giờ.

Tên ấy đã quyết định là 6 giờ tối mới ăn, mà giờ đến lúc đó còn tận 1 giờ đồng hồ nữa.

- Thôi, nghỉ nào.

Nhật Anh nhìn chiếc đồng hồ tròn chỉ kim rồi vươn vai đứng dậy, tên ấy đi vào trong bếp đem ra hai đĩa bánh pizza.

Có hai đứa con trai cũng theo vào, một đứa lấy bia tên Hưng còn đứa kia lấy nước ngọt tên Huy.

Tôi không dám uống bia nên chỉ lấy nước ngọt, nhưng bị mấy tụi con trai xúi giục liền lấy thêm lon bia.

Đồ ăn dưới bếp vẫn còn nên tôi cũng xuống dưới giúp, nhưng khi gặp tên đó thì nói tôi đi lấy đá trong tủ lạnh.

Bếp nhà tên này có bàn ăn hình chữ nhật nằm chính giữa có đến 8 chiếc ghế vây xung quanh, cạnh đó có tủ chén và tủ lạnh.

Tôi lấy xô đá rồi mở của tủ đi lấy đá bỏ vào, tay tôi lạnh buốt khi cầm mấy khay đá.

Đang loay hoay gỡ từng viên một thì tên ấy lại gần đụng vào tay tôi, tôi lúc đó giật mình liền làm rớt rất nhiều xuống bồn rửa.

- Đỡ lạnh rồi nhé, tay Nhã đỏ hết rồi.

Nhật Anh cầm khay đá trong tay tôi bẻ vài cái, sau đó lật lại thì bỗng nhiên rơi xuống hết khiến tôi bất ngờ.

Tên này giật luôn xô đá rồi kéo tôi cùng ra ngoài, chính giữa đống gà chiên, phô mai que, kem là chiếc bánh kem hai tầng màu trắng với sọc ca-rô vẽ bằng sô-cô-la.

Thắp nến lên, chúng tôi bắt đầu hát bài hát chúc mừng sinh nhật.

Nhật Anh hôm này đã được 16 tuổi rồi, tôi vỗ tay hoan hô khi tên ấy thổi tắt nến.

Ăn uống không được bao lâu, đám con trai thách nhau uống bia.

Đứa nào say trước thì thua và phải cởi hết quần áo ngủ lại đây một đêm rồi mới về.

Tôi nghe vậy liền cười do tên đó hưởng ứng nhiệt tình, nhưng khi nghe tới chuyện ngủ không mặc gì làm mặt tôi đỏ lên liền chối không chơi.

Hạ và Yến cũng thế, tôi cùng hai người họ uống bia cũng hơi say rồi.

Đột nhiên Nhật Anh có một ý tưởng rồi chạy đi tìm đồ, sau đó đem tới một thứ khiến tôi lo lắng.

- Thay bia bằng rượu được không?

Cái này tốt hơn nhiều.

Đám con trai hớn hở hẳn lên, họ bắt đầu uống cho đến khi say hết.

Tôi tự nhiên thấy buồn ngủ và thiếp đi trên ghế.

Tôi bắt đầu mơ, giấc mơ này không rõ ràng.

Nó vừa đáng sợ vừa đầy thông cảm, tôi thông cảm cho người con trai trong mơ.

Người con trai đang đau đớn vì một chuyện gì đó, tôi có lúc thấy mình biết nguyên do cậu ta như thế nhưng có lúc lại không.

Dằn vặt giữa biết và không biết, tôi khó chịu tỉnh giấc.

Xung quanh tối om, cổ tôi nhói lên vì giữ một tư thế ngồi ngủ khá lâu.

Do đã quen với bóng tối rồi, nên tôi nhìn thấy Hạ và Yến đang ngồi đối diện mình, đầu hai người chụm vào nhau mà ngủ.

Tôi theo thói quen liền đứng dậy tìm nhà vệ sinh, sẵn tiện tìm Nhật Anh hỏi có giường trống không.

Bây giờ đồng hồ chỉ một giờ hơn, tôi đưa tay xoa mặt cho tỉnh táo.

Đèn trong nhà vệ sinh tự bật sáng khiến tôi sợ cứng người, nhưng khi vào thì thấy đèn rất lạ và nhớ ra có loại đèn tự động bật sáng thì đỡ sợ hơn.

Nhà tên này hiện đại thật đấy, nó hù tôi đau tim xém chết.

Soi mình trong gương, tôi nghiêng hết bên này đến bên kia để ngắm nhìn bản thân.

Tôi không hề sở hữu gương mặt đẹp lộng lẫy mà chỉ có chút mơ màng và dễ thương.

Đứng một hồi lâu tôi không khỏi đắm chìm trong suy nghĩ, tuy nhiên tôi vẫn cảnh giác cao độ vì tôi thấy cánh cửa bên phải tôi bỗng hé mở và có một ánh mắt nhìn vào trong.

Tôi trợn mắt khi trông thấy hình ảnh đó phản chiếu lên gương, vì không nghĩ rằng giờ này còn ai thức ngoài mình nên tôi càng sợ hãi.

Tôi đưa bàn tay đang run run nắm lấy tay cửa vội vàng chốt khóa lại, sau đó ngồi xổm xuống ôm mặt lo lắng.

Hai đứa bạn cô còn ở ngoài phòng khách, nếu đấy là một tên trộm thì hắn sẽ không muốn họ tỉnh.

Nhưng nếu là một tên biến thái thì họ sẽ trở thành món mồi ngon cho hắn ta, tim tôi đập liên tục không theo nhịp điệu nữa mà loạn hết cả lên.

Đầu tôi tràn ngập những hình ảnh về giả thuyết cái tên hồi nãy sẽ làm gì họ khiến cho tôi cắn rứt vừa muốn giúp vừa không muốn.

Rồi tôi mới cảm thấy bản thân nhát gan cùng đáng hận, người tôi yêu quý lúc này gặp nguy hiểm mà chần chừ lưỡng lự.

Thế nên tôi thở hắt ra đứng dậy mở cửa, tôi không thể kìm hãm ý nghĩa về việc mình sẽ bị giết bởi tên lạ mặt ấy.

Tôi đi từng bước chậm rãi ra phòng khách bật đèn và giật bắn người khi chứng kiến cảnh hai người bạn của tôi chụm đầu vào nhau nhưng ở cổ mỗi người đều có một vết cắt.

Từ nơi đó máu chảy dọc xuống thấm đẫm lên áo quần họ, gương mặt họ lạnh lẽo và tái nhợt đi.

Bạn tôi đã chết, hiện tại tôi không dám nhúc nhích và thét lên.

Tôi rất sợ điều này xảy ra, tôi rất sợ.

Nước mắt tôi chảy xuống len qua kẽ tay đang che miệng, vì sợ tiếng nấc của bản thân có thể sẽ đánh động ai đó trong bóng tối.

Au có thể ra rất chậm 🙂 thế nên cứ vote để thúc đẩy việc viết tiếp nhé 😍
 
|Yandere| Mùi Vị Từ Em
2 Vách ngăn vô hình


Tôi muốn rời khỏi đây, ngay và lập tức.

Tên giết người này thật kinh khủng, hắn ta lợi dụng hai người họ lúc ngủ để ra tay.

Nhớ đến những người khác còn trong nhà và không rõ sống chết tôi có ý định muốn tìm họ.

Tuy nhiên, sự sợ hãi đã lấn át tình bạn, bởi tôi không muốn chết giống như hai người đấy.

Đáng khinh, tôi thật đáng khinh.

Tôi là một đứa bạn thật tồi tệ, ích kỷ.

Càng ngày bụng tôi càng khó chịu, nên tôi bụm chặt miệng để không nôn ra.

Chẳng còn nhiều thời gian nữa, nếu không nhanh thì tôi sẽ là người tiếp theo.

Chạy ra cửa chính tôi bị trượt chân đau điếng người, đầu gối nhói từng hồi như búa bổ.

Tôi chỉ còn cách cắn răng mím môi chịu đựng.

Trong khoảnh khắc tôi ngẩng đầu nhìn cánh cửa mà chiều hôm qua bản thân đã bước vào, tôi dường như nhìn thấy địa ngục vậy.

Một cậu bạn của Nhật Anh tên là Kiệt đang treo cổ trên cao, thân người cậu ta cứng đờ, tay rũ xuống, mặt tím tái vì thiếu không khí, trên cổ còn có mấy vết cào khá sâu và máu đã ngưng chảy.

Cậu ấy chắn hẳn đã rất khốn khổ khi chiến đấu để giành lấy sự sống trong những giây phút cuối cùng, nhưng chỉ đổi lại kết quả như thế này.

Tôi run rẩy, mắt trở nên cay xót nóng bừng như lúc xắt hành tây.

Do không thể khóc thành tiếng nên lồng ngực tôi cứ có cảm giác nghẹn thắt lại không thể suy nghĩ gì nổi.

Tôi…tôi nên làm gì bây giờ?

Tên giết người sẽ không để cho bất kỳ ai thoát, cái chết của Kiệt chính là lời cảnh báo.

Với ý nghĩa của lần giết người này, tôi cố đứng dậy bằng cách chống tay về sau.

Nhưng…ôi không!

Đừng, đừng như thế chứ.

Tay tôi đang nắm vào c…chân, chân của ai đó.

Tôi nín thở chậm rãi quay đầu về phía sau, khoảng thời gian như dài vô tận khi tôi thực hiện.

Tuy nhiên, tôi không thể trông thấy gương mặt của người này vì ngay lập tức tôi bị trùm lên mặt một cái khăn, sau đó tôi chống cự hết sức nhưng dần dần bị cảm giác khó thở lấn át.

Hắn ta đang rất vui vẻ, còn ngân nga giai điệu chúc mừng sinh nhật.

Sự thân quen trong giai điệu ấy khiến bản thân dấy lên cảm giác sợ hãi, tôi không muốn nghĩ đến và cấm bản mình liên tưởng tới.

Sau đó tôi ngất xỉu do thiếu ôxi, hắn định làm gì tôi hay giết tôi như thế nào.

Đau, nó có đau lắm không?

Tôi thở hắt ra khi tỉnh lại, tay và chân tôi đang bị trói vào một chiếc ghế.

Vì có ý định muốn thoát nên tôi đã lắc mạnh thân người, nhưng hình như có ai đó đang ở sau lưng tôi giữa chiếc ghế đứng im.

Là hắn, hắn ta đang cười khe khẽ trước hành động đó của tôi.

Bộp một tiếng, có cái gì rơi xuống và nghe có vẻ rất nặng.

Bịch… bịch… bịch…

âm thanh này phát ra rất nhiều lần, hình như hắn đang đá vào thứ rơi xuống hồi nãy.

Không lâu sau tôi như mất hồn khi biết thứ kia là người.

Tôi biết bởi vì những ngón tay ấy đã chạm vào da mình, nó lạnh buốt như nước đá.

Rồi có thêm tiếng răng rắc của vật nào đó đang vỡ, do không thể thấy nên tôi bị trí tưởng tượng của bản thân dày vò.

Tôi nghĩ đến tiếng bẻ khớp, nó nghe rất giống, nhưng tiếng này rất to.

Không lẽ… hắn ta đang bẻ hết khớp xương của ai đó và khiến họ đau đớn tới chết.

Tại sao không có tiếng kêu la, khóc lóc van xin được sống.

Do đó tôi cũng bớt bất an rồi tiếp tục lắng nghe.

Không thể đối thoại với hắn, hỏi hắn vì cớ gì giết chết bạn bè của tôi khi bị dán băng keo trên miệng.

Sau tiếng bẻ khớp, một loạt âm thanh loảng xoảng của thủy tinh vỡ phát ra gần chỗ tôi, hắn chắc đã đổ ngã những chai rượu đắt tiền mà Nhật Anh có nhắc đến.

Vậy tôi đang ở dướng tầng hầm, hắn quả là thông minh khi lựa chọn nơi ẩn nấp kín đáo này.

Tôi không hề nghĩ rằng hắn sẽ trú trong đây, nơi này quá tối tăm và ít người đi tới.

Nhật Anh thì sao, tên đó đã xuống lấy rượu lên mà không phát hiện sao?

- Nhã, cậu có sao không?

Cậu nghe nhé, hắn ta đã rời đi rồi nên chúng ta cần phải nhanh chóng chạy thoát.

Nhật Anh, tên này đến cứu tôi!

Vậy cái giai điệu đó chắc không thể nào là do cái tên ngốc nghếch ấy cả, tôi vui mừng lắc đầu rồi để cho Nhật Anh gỡ dây trói.

Tầng hầm hơi tối dù đã bật đèn, bóng đèn tròn phủ đầy bụi khiến cho ánh sáng phát ra mờ đục.

Khi được gỡ băng bịt mắt tôi vội nhìn xuống dưới chân mình, có một cánh tay nam hướng về phía tôi.

Nhìn từ đây ra xa, phần mặt của người này bị tưới đầy rượu xung quanh rải rác mảnh thủy tinh.

Hắn trút giận lên bạn tôi, bạn của Nhật Anh thật quá mức.

Đây là Thanh, gương mặt hiện tại của cậu đã trở thành một đống bầy nhầy máu thịt và không thể nhìn ra gì cả.

Tôi dù chỉ nhìn lướt qua, nhưng toàn bộ hình ảnh lưu lại trong bộ não rõ ràng hơn bao giờ hết.

Nhật Anh thấy tôi đờ đẫn tại chỗ quá lâu nên bèn kéo tay tôi, vậy mà vừa mới dời mắt không lâu liền gặp thêm người nữa.

Vì Nhật Anh không cho tôi dừng lại quan sát nên chỉ có thể thấy cả thân người của nạn nhân đều bị bẻ quặt quẹo, hình dáng ấy làm tôi liên tưởng đến kiểu tóc bím vặn thừng.

Chân và tay cậu ta quấn quanh cơ thể trông vô cùng rợn người, như thể đó không còn được coi là con người nữa.

Cộp… cộp… hai chúng tôi đều nghe thấy tiếng bước chân đang đi xuống cầu thang, dù có chút hoảng nhưng may mà Nhật Anh đã mau chóng kéo tôi vào sâu trong bóng tối, đằng sau những kệ đựng rượu.

Tầm nhìn từ chỗ này nhìn ra chỗ bản thân bị trói rất kém, tôi chỉ thấy được bóng của hắn in trên sàn kéo dài rồi mất hút vào màn đêm.

Hắn xuống đây chỉ để tắt đèn đi, tôi giật mình khi mọi thứ tối đen lại.

May thay rằng Nhật Anh vẫn còn ở cạnh, tôi bớt sợ đi rất nhiều.

Đột ngột có tiếng thở phà vào gáy làm tôi chợt rùng mình, tên này đang làm trò gì vậy.

- Đ-đi… mình đi thôi.

Nhật Anh nói, giọng có chút ngập ngừng.

Thời gian chẳng có bao nhiêu nên tôi cũng không bận tâm mà đồng ý với tên ấy.

Hai đứa tôi men theo bờ tường để đi, hắn đã rời khỏi nên bọn tôi tạm thời an toàn.

Chap sau sẽ là chap cuối nên...

Au sẽ vẫn chậm chạp mà viết tiếp.

Ủng hộ nhé.
 
|Yandere| Mùi Vị Từ Em
3 Cho đến mãi mãi


Tôi cùng Nhật Anh quyết định đi lên trên lầu, có một người vẫn còn chưa biết chuyện gì đang xảy ra trong ngôi nhà này nữa.

Cậu bạn này đã thua cuộc thi uống rượu, Nhật Anh đã đưa cậu ta lên phòng khách và thực hiện quy tắc của kẻ thua cuộc.

Hai chúng tôi bước đi thật khẽ đến nỗi chỉ nghe được tiếng tim mình đập càng lúc càng nhanh.

Không thể bật đèn mọi thứ xung quanh trở nên đáng sợ, một màu tối đen phủ lên tất cả mọi thứ.

Tôi vịn tay vào sau lưng tên này mà tiến dần lên trên, nhưng khi tới nơi Nhật Anh lại kêu tôi đợi một lát cậu đi lấy đồ.

Đang là tình huống gì mà còn muốn lấy đồ nữa, tên này chưa biết có bao nhiêu người đã chết ư.

Hạ và Yến ở phòng khách, Kiệt trước cửa chính, Thanh và một người không xác định ở dưới tầng hầm.

Hai chúng tôi trao đổi với nhau chuyện đó, nhưng Nhật Anh vẫn giữ ý định sẽ tìm thứ mà cậu ta cần.

Tôi trở nên khó chịu và nổi điên lên.

- Cậu không sợ hắn ta lấy mạng mình sao?

Chúng ta cần nhanh ra khỏi đây mới là cách tốt nhất.

Tôi nhìn thẳng vào mắt tên ấy, dù trời khá tối.

Nhưng vì đã quen với bóng đêm tôi mới thấy ánh mắt tên này sáng lấp lánh, còn mang theo chút hạnh phúc.

Tại sao lại là hạnh phúc?

Tôi cũng không hiểu bản thân lại cảm thấy vậy khiến cho tâm trạng tôi hiện tại tệ hơn.

- Có chứ Nhã, mình rất sợ tính mạng của Nhã bị hắn ta đoạt mất.

Tuy nhiên, hắn có lẽ sẽ chưa hành động ngay bây giờ đâu.

Nếu cậu lo lắng thì vào phòng tớ chờ vậy.

Nhật Anh chỉ cho tôi căn phòng ở phía cuối dãy hành lang bên tay trái cầu thang.

Tôi chần chừ một lúc rồi cũng đồng ý.

Trước lúc đi, tôi dặn tên ấy cẩn thận mà tìm và nếu gặp tên giết người thì phải tránh ngay lập tức.

Tên đó cười, kêu tôi: "Nhã, nhớ chờ mình" rồi biến mất khỏi tầm mắt của tôi.

Đợi được khoảng năm hay mười phút, tôi nghe thấy tiếng gì đó bên ngoài.

Dù chỉ là những âm thanh nhỏ cũng khiến cả cơ thể tôi phản ứng, bởi đó có thể đó là tên sát nhân đang tìm tôi.

Hắn ta bị mất đi một nạn nhân nên chắc hẳn rất bực tức, vì thế tôi co mình áp tai lên cửa và nghe ngóng.

Tiếng bước chân, tiếng bước của ai đó đang tiến dần về phía tôi một cách chậm rãi.

Tim tôi đập ngày một nhanh theo từng bước hắn đi, sau đó hắn cầm lấy tay nắm cửa vặn liên hồi.

Tôi hoảng quá chỉ biết dùng hai tay chống lên cửa để người ngoài kia không vào được.

Tuy nhiên, sức của người đó khỏe hơn tôi nên là chẳng mấy chốc tôi bị hất tung ra nằm sõng soài trên sàn.

Ngạc nhiên hơn là người đó có chìa khóa phòng này, vì tôi trước đó có bấm chốt.

Cửa mở ra, hình dáng của người này khá quen thuộc vì đó là cậu bạn đã đưa cho tôi lon nước ngọt.

Huy đưa tay kéo tôi dậy, cậu ta chẳng nói gì mà một mạch kéo tôi đi.

Tôi nhỏ giọng hỏi cậu ta định dẫn mình đi đâu, nhưng mãi chẳng thấy trả lời.

Cậu ta kéo tôi đi ra cửa sau nhà, vì có lẽ Huy cũng đã thấy được cảnh tượng đáng sợ của bạn mình ở cửa trước.

Chúng tôi đi vòng lên đằng trước, tôi trông thấy một cái hòm dài và rất to đặt kế bên hố được đào vừa vặn với cái hòm.

Tôi nhìn mặt Huy thì thấy ánh mắt cậu ta có chút hoảng loạn, cậu ta hít thở rất nhanh khi trông thấy cái hòm.

- Đây là hòm dành cho người chết có phải không?

Tôi hỏi mà trong lòng cố gắng kiềm chế suy nghĩ kinh khủng của mình rằng sẽ có người bị đặt trong đây và chôn xuống đất.

Huy không trả lời, cậu ta kéo tôi đi về phía cái cây.

- Cậu leo lên đi, hắn ta chẳng mấy chốc sẽ đến đấy.

Sau khi hắn ta xử xong Hưng thì chúng ta cũng đến lượt thôi.

Cổng chính đã bị khóa rồi nên nếu mở sẽ gây chú ý cho hắn.

Huy vừa nói vừa giúp tôi trèo lên cây cổ thụ, tôi vất vả leo lên được thì chiếc váy trắng đã bị rách vài chỗ.

Thấy tôi đã an toàn leo lên, cậu ta xắn gấu quần jean để chuẩn bị leo.

Nhưng mới đặt được một chân lên thì từ đằng xa có ai đó đang chạy tới mỗi lúc một gần, tôi lúc đầu phát hiện ra người kia thì vội vàng hối Huy nhanh lên và báo cho cậu ta.

Người kia chạy rất nhanh, tôi giờ có thể nhận diện ra đó là ai.

Nhật Anh đang đến, tôi thế là vẫy tay ra hiệu.

Huy thấy được hành động lạ của tôi liền quay đầu nhìn về phía sau, mặt cậu ta biến sắc rồi kêu tôi mau trốn đi.

Chưa kịp hiểu tại sao cậu ta lại kêu mình trốn thì Nhật Anh đã chạy tới cạnh gốc cây, tên đó cười vẫy tay với tôi và tôi cũng làm lại như thế.

Trong khoảng khắc rất ngắn, Nhật Anh trên tay một con dao sắc nhọn đâm vào bắp chân Huy.

Tôi bàng hoàng nhìn chuyện tên ấy làm mà không thể tin được.

- Aaa...

đồ máu lạnh, tên sát nhân.

Huy kêu lên trong đau đớn, chân cậu ta chảy máu rất nhiều đến nỗi tôi cảm thấy chóng mặt thay cho cậu ta.

Thấy tôi ở lỳ một chỗ trên cây, Nhật Anh gọi tên tôi kêu tôi xuống.

Nhưng sao tôi có thể khi mà đã biết người đã giết những người bạn của tôi và cả của tên đó chứ.

- Không, tớ sẽ không xuống.

Nhật Anh tại sao cậu lại làm ra chuyện kinh khủng này cơ chứ.

Giết hết bạn bè mình, cậu được cái gì hả?

Lúc tôi đang nói, Nhật Anh đã túm được hai chân của Huy rồi đâm tới tấp vào nó.

Mắt tôi mở to trước hành động của tên ấy, nó hoang dại vô cùng.

Huy bây giờ hai tay vẫn bám chặt trên thân cây, vẻ mặt rất đau đớn.

Do trải qua cảm giác thống khổ ấy, cậu bỏ cuộc và rồi buông tay ra khỏi thân cây một cách khổ sở.

Tên kia vui mừng khéo cậu ra xa, tay cầm con dao kề sát vào cổ họng nạn nhân của mình.

Tôi đứng trên cây quan sát mà lạnh toát cả người, đôi mắt chỉ nhìn chăm chăm vào gương mặt điển trai dính đầy máu.

- Nhã, mình muốn cậu xuống ngay lập tức nếu không mình sẽ ra tay.

Còn mày mà la lên một tiếng là cổ họng mày sẽ đứt lìa đấy, nhớ chưa hả?

Tên ấy ra điều kiện với tôi, có vẻ tôi là thứ cậu ta cần nhất.

Tôi biết rằng tên điên kia thích mình, nhưng vì sao lại làm ra nông nỗi thế này chứ.

Gia đình lục đục hay điểm kém, chuyện gì làm việc này phải diễn ra.

Trong lòng tôi rối lên, con dao của Nhật Anh nhích gần hơn khiến cho cổ của Huy bị xước và chảy máu.

Vì thế, tôi mất bình tĩnh mà trèo xuống.

Tôi bảo tên đó thả Huy ra, sau đó nói rằng tên ấy muốn làm gì tôi cũng được.

Nụ cười xuất hiện trên môi Nhật Anh, tên đó vút một cái đâm thẳng vào ngực trái của Huy.

Con dao được tên này cắm lút đến tận cán, tôi trợn tròn mắt xem mọi thứ xảy ra trong tích tắc.

Xử lý nạn nhân của mình xong là đến tôi, tên chết bầm kia chạy tới bên cạnh tôi đưa tay trái không dính máu mà vuốt nhẹ lên má tôi.

- Đúng rồi, Nhã phải ở bên mình như thế này.

Mùi vị của Nhã là thứ mình không nhầm lẫn đi đâu được cả, bởi mình luôn quan sát Nhã kia mà.

Cảm giác này thật tuyệt.

Nhật Anh lẩm bẩm một mình, tôi cứng đờ người nhìn gương mặt loang lổ máu biểu hiện đầy thỏa mãn mà thấy khiếp đảm.

Nhưng chưa kịp biểu lộ ra bộ dạng kinh tởm với tên ấy thì bỗng hắn đánh ngất tôi.

Tôi bị hắn vác trên vai, cả người mất hết cảm giác mặc tên kia đem đi.

Lúc tỉnh dậy, tôi thấy mình nằm trong một cái hộp gỗ lót đệm êm ái.

Tay chân bị trói chặt không nhúc nhích được, trên người mặc bộ váy cưới trắng tinh mềm mại.

Đầu cài mạng che mặt của cô dâu, tôi nghe tiếng người tới do va chạm vào chiếc hộp gỗ.

Nhật Anh đưa mắt nhìn vào trong, tay hắn cầm một chiếc kim tiêm chứa chất lỏng.

Tôi hét lên, nhưng bị băng keo bịt lại nên không thành tiếng.

Do quá sợ hãi tôi bắt đầu khóc, nước mắt không ngừng tuôn ra.

Nhật Anh thấy thế thì đưa tay gạt nước mắt trên mặt tôi rồi cúi đầu hôn môi tôi cách một tầng băng keo.

- Thứ này sẽ giúp chúng ta có được sự vĩnh cửu, đám cưới là chứng thực, cái chết là vĩnh viễn và tình yêu của hai ta là bất diệt.

Em sẽ mãi mãi bên anh.

Nhật Anh nói xong, hắn tiêm thứ chất lỏng đó vào người tôi.

Tôi bắt đầu mất ý thức, hơi thở dần dần chậm lại và thấy khó chịu vô cùng như trải qua tra tấn đau đớn.

Sau đó tôi chẳng thể thấy gì cả, nhưng hai mắt vẫn cứ nhìn vào khoảng không tối đen vô định.

Tôi lúc ấy hiểu rằng mình đã chết.

Nhật Anh mặc trên người bộ đồ chú rể, tay cầm một ống tiêm khác giống hệt Nhã rồi trèo vào trong hòm.

Hắn tiêm thuốc đã được pha khác so với cái ban đầu để có thêm thời gian tháo dây trói, băng keo trên miệng cô dâu của mình rồi đóng nắp quan tài.

Nằm xuống, hắn nắm lấy tay người yêu và trải qua cảm giác hạnh phúc nhất.

Hắn biết tình yêu của mình mình dành cho cô thật không bình thường, bởi hắn muốn được ràng buộc với cô cho tới tận linh hồn chứ không phải thể xác.

Vị của hắn thật là tệ.
 
Back
Top Bottom