Cập nhật mới

Khác Ý nan bình

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
358120555-256-k446796.jpg

Ý Nan Bình
Tác giả: HnNguyn538777
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Giải thích: Ý nan bình là một cụm từ từ thời nhà Tống xuất phát từ câu thơ:

"SẦU BIÊN ĐỘNG HÀN GIÁC,
DẠ CỬU Ý NAN BÌNH"
Câu thơ trên có nghĩa là nơi biên giới buồn rầu lạnh lẽo đêm vắng lặng thật khó để bình tâm.

Trong tình yêu thì đây là thứ cảm xúc dai dẳng, phức tạp.

Vừa muốn dây dưa, vừa muốn buông bỏ.

Vừa muốn cắt đứt quan hệ, vừa sợ từ nay không còn quan hệ gì với nhau.

Dương Hồng Hạc đệ nhất mĩ nhân của nhà họ Dương, lại là người hiền lương thục đức, nhưng cuộc đời bà đầy bi thương.

Lý Thường Kiệt và bà vốn là một đôi thanh mai trúc mã.

Nhưng vì gia tộc Dương thị, lại phận nữ nhi không thể cãi cha mẹ.

Bà được gả cho thái tử Lý Nhật Tôn, chính là vua Lý Thành Tông sau này.

Nhưng ông lại kiêng kị thế lực nhà họ Dương nên xa lánh bà.

Cả đời chỉ có thể nuôi con của người khác.

Những tưởng cuộc đời này an phận sống qua ngày sẽ tốt.

Cho đến khi nguyên phi Ỷ Lan xuất hiện, nàng vốn tính tình độc lập, năng động, lại có tài văn chương, ca hát.

Bà nhìn đến nàng thật ngưỡng mộ.

Qua những lần tiếp xúc bà dần tiếp nhận người này vào cuộc sống, xem như tri kỷ.

Cảm xúc bà dành cho nàng ngày càng tăng chứ không suy.

Trong lòng bà đã luôn cháy rực cảm xúc được yêu thương sâu thẳm.

Bà nhận ra nó còn nồng đậm hơn khi bà và Lý Thường Kiệt có tư tình.

Lưu ý: Vì đây là truyện bách hợp thuộc thể loại lịch sử nên sẽ có một số chi tiết không có thật.

Nhưng tôi đảm bảo cố gắng làm giống với những tư liệu lịch sử nhất có thể.



viet​
 
Ý Nan Bình
Chương 1


Sách Đại Việt sử ký toàn thư (Bản kỷ toàn thư, quyển 3) chép:

"Tục truyền rằng vua Lý Thánh Tông cúng khấn cầu tự chưa thấy hiệu nghiệm, mới đi chơi khắp chùa quán.

Xa giá đi đến đâu, con trai con gái đổ xô đến xem không ngớt, duy có một người con gái hái dâu cứ đứng tựa trong bụi cỏ lan.

Vua trông thấy, gọi đưa vào cung, được vua yêu phong làm Ỷ Lan Phu nhân".

Theo truyện thơ trên, thì đó là năm Giáp Thìn (1064), khi vua Lý Thánh Tông đến chùa Thổ Lỗi cầu tự và mở hội tuyển cung nữ.

Song có nguồn cho rằng đó là vào mùa xuân năm 1063, khi vua đi cầu tự ở chùa Dâu (Thuận Thành, Bắc Ninh), qua hương Thổ Lỗi (nằm ngay cạnh con đường thiên lý để đi vào chùa Dâu), Ngài vén rèm nhìn ra, thấy từ xa có người con gái tựa vào cây lan và cất tiếng hát trong trẻo:

"Tay cầm bán nguyệt xênh xang,

Một trăm ngọn cỏ lai hàng tay ta."

Lý Thánh Tông cảm thấy cô gái này thật thú dị =)), liền sai quân lính đưa nàng đến trước xe hỏi chuyện.

Thấy cô gái bội phần xinh đẹp, lại đối đáp lưu loát, thông minh dịu dàng, vua liền truyền đưa về kinh thành Thăng Long.

Nhà vua nghĩ tới hình ảnh của buổi đầu gặp gỡ ấy làm hiệu cho Lê thị, phong làm Ỷ Lan Phu nhân , nơi ở là Du Thiên các.

Thượng Dương hoàng hậu biết chuyện cũng không nói gì.

Sau khi Ỷ Lan vào cung, dù hoàng thượng có nói phi tần trong cung không cần thỉnh an hoàng hậu Dương thị nhưng cuối cùng nàng cũng tới thỉnh an hoàng hậu Dương thị này cho đúng lễ nghĩa.

Nàng biết nếu hoàng thượng đã nói vậy tức là hoàng hậu kia không được sủng, nghĩ tới vậy cảm thấy hoàng hậu có chút đáng thương.

Dù gì Bà cũng xuất thân họ Dương, là danh gia vọng tộc.

Nàng có con mắt nhìn xa trong rộng, sớm biết triều đình nhà lý thế lực bị phân tán đi vào một nửa triều đình, một nửa vào tay Dương thị.

Nếu như sau này vương triều nhà Lý sụp đổ bản thân nên dựa hơi thế lực của hoàng hậu kia.

Nhưng nếu là bên còn lại thua thì nàng đương nhiên phải nghĩ cách cân bằng thế lực ở hai bên cho bản thân.

Vừa bước vào cửa cung hoàng hậu bà không kiêng kị nhìn thẳng vào mắt bà trước.

Dương hoàng hậu ngồi trên một chiếc ghế gỗ cẩm lai bóng mịn, thân bà mắc một bộ đồ cam đỏ nhẹ nhàng, đầu đeo không ít trang sức vàng ngọc quý giá, thần thái uy nghiêm lại có phần hờ hửng, gương mặt phúc hậu toát ra vẻ hiền lương thục đức của một mẫu nghi thiên hạ nên có, cảm nhận như người mẹ đang dịu dàng nhìn mình.

Làm nàng có chút dao động mạnh mẽ.

Nàng vốn mất mẹ vào năm 12 tuổi, sau đó cha nàng kết hôn với một người phụ nữ khác chăm sóc nàng.

Ngoài mặt vẫn là nhu thuận với mẹ kế giữ hoà nhưng trong lòng nàng biết người mẹ này chưa từng xem trọng nàng, hận không thể đuổi đi sớm.

Lúc này chú ý mới thấy ánh mắt bà có phần mở rộng hơn bình thường vì hành động lớn mật này của nàng.

Nàng thay đổi sắc mặt nhanh chóng hành lễ trước hoàng hậu, thuận miệng cười nhẹ:

"Thần thiếp Ỷ Lan ra mắt bệ hạ*.

Thiên hạ nói bệ hạ là người xinh đẹp, đức độ không ai bằng, thần thiếp quả thật tò mò nên mới có phần vô lễ như vậy "

(*): Đây là cách xưng hô mình search trên AI.

Nàng nói như vậy chủ ý quân tử không so đo kẻ tiểu nhân.

"ồ, ta không để bụng đâu.

Vậy người nhìn ta rồi thấy thế nào?"

Dương Hồng Hạc hướng đôi mắt đầy thăm do nhìn vào nữ nhân trẻ tuổi thành thục kia.

"Bệ hạ thật sự rất đẹp rất ra dáng của một bậc mẫu nghi thiên hạ"

Nàng đáp lại, thật ra nàng cảm thấy bệ hạ giống mẫu thân ta hơn.

Hoàng hậu thật giống hoàng hậu.

Câu này của nàng ấy thật khiến bản thân có chút không biết phải phản ứng như thế nào.

Thân là hoàng hậu lại chỉ có cái danh, chưa từng được thị tẩm hoàng đế, chỉ có thể nuôi con của người khác, đến các phi tần cũng nói xấu bà trước mặt hoàng thượng, chống đối đủ điều.

Con đường về sau không biết là nàng nhờ cạy ta hay ta nhờ cạy nàng.

"Được rồi, nếu đã tới thì cứ ngồi bên cạnh ta thưởng trà một lát rồi đi vậy"

Nàng có chút ngoài ý muốn nhưng nghĩ đến ban thân vào nơi Du thiên các kia cũng chẳng biết làm gì giải khoay nên cũng gật đầu đồng ý.

" Tạ bệ hạ"

" Tống thị ngươi đem trà Tân Cương tới cho Ỷ Lan phu nhân dùng đi"

Thượng Dương nhẹ nhàng nói với nô tỳ thân cận mình nhất tới tiếp đãi.

Nàng biết có thể sau hôm nay nàng ta biết chuyện có lẽ sẽ chủ động tránh mình.

Nhưng bản thân cô đơn đã lâu có một người nói chuyện thêm một ngày có lẽ sẽ bớt lạnh lẽo đi đôi phần.

Ỷ Lan làm sao không biết trà Tân Cương chính là loại trà ngon nhất thời này, cảm thấy hoàng hậu này thật là vạn phần khiến người ta cảm mến.

" Bệ hạ đối xử thật tốt với thần thiếp.

Thần thiếp thật sự ban đầu nghĩ hoàng hậu sẽ chê cười thân phận thấp hèn của thần thiếp"

Mắt nàng mở to tới long lanh nhìn Dương thị.

Trung thực cùng lấy lòng đề thể hiện ra.

Nhìn thấy phản ứng này của nàng Thượng Dương phần nhiều dễ chịu hơn rất nhiều.

Chưa bao giờ có ai lại chủ động lấy lòng mình dễ nhìn như vậy.

Bà giương nụ cười hướng mắt về phía nàng, thâm tình nói:

"

Sau này chuyện gì không biết có thể đến tìm ta, trong cung thật sự cả ngày ngoài thỉnh an, chăm sóc các công chúa ra ta cũng chỉ có thể ở phủ đọc sách, hướng phật mà thôi."

" Bệ hạ người đọc thể loại sách gì vậy ?

Có thể cho thần thiếp biết không ?"

" Thể loại nào cũng có, nhưng ta đặc biệt chú ý đến tư tưởng phật giáo.

Cảm thấy mùi vị của kinh kệ làm ta an lạc nhiều đi rất nhiều"

" Thần thiếp từ nhỏ theo cha học chữ, nhưng không bao lâu cha và mẹ ruột đều chết chỉ có một người mẹ kế chăm sóc.

Vốn dĩ không có cơ hội mở rộng thêm kinh thư.

Nay nghe Bệ hạ thông tuệ như thế thần thiếp bội phần ngưỡng mộ.

Ngài có thể ban ta cũng ngài ở đây đọc sách luận đạo thiên hạ không ?"

Nàng cảm thấy Thượng Dương dịu dàng, bao dung như thế sẽ không từ chối yêu cầu nhỏ này của mình.

Hơn nữa cũng thấy ý tứ của người này muốn có người bầu bạn.

Bản thân nàng thật sự lại rất thích đọc sách, nghiên cứu mọi thứ.

Vạn phần mong bệ hạ chấp nhận yêu cầu này của nàng.

Dương Hồng Hạc cảm thấy có chút ngạc nhiên, nữ tử này vậy mà lại tự nhiên như thế?

Nhưng dù gì bản thân cũng thiếu người bầu bạn.

Tuy Tống Thị kia xem như thông minh, lanh lợi nhưng cũng là hạ nhân của nàng, nên ít khi nói hết suy nghĩ.

Người này có vẻ hoạt ngôn, thoải mái như thế ắc hẳn có thể cùng mình luận không ít chuyện trên thế gian.

" Được, ta đáp ứng ngươi"

" Bệ hạ thật tốt"

Nàng như một hài tử nhu thuận niềm vui trong thấy rõ trong đôi mắt hai mí long lanh nhìn bà.

Đã rất lâu trong nhà tù xa hoa này, Thượng Dương mới cảm nhận lại được hương vị trẻ trung, ngây thơ, hồn nhiên như thế.

Bà chợt hơi gợi cảm, liệu rằng nếu bà được có xuất thân bình thường thì có phải sẽ tốt hơn ?

Hầu chồng dạy con, sống một cuộc đời đơn giản.

Không lo toan, không phiền muộn.

Tự do là chính mình, làm việc bản thân thích, chính là điều hiện giờ không có, về sau cũng chưa chắc đã có.

Nhìn Ỷ Lan hiện giờ vui vẻ, trong lòng thầm mong sẽ bao tồn người này ở cạnh mình, sẽ giữ lại con người bà đã mong mỏi nhiều năm để trở thành.

" Ỷ Lan người ngôi đây chờ ta một chút"

" Bệ hạ có chuyện gì dặn dò?"

" Đợi ta lấy đồ trang điểm cho người"

Nàng cảm thấy bệ hạ quá mức nồng nhiệt như thế liền không biết từ chối như thế nào.

Cảm thấy có chút thương cảm.

Nhưng các phi tần khác nếu thấy nàng vừa vào đã nói chuyện lâu như thế với hoàng hậu không phải cũng sẽ vì vậy mà dị nghị sao ?

Nàng nghĩ một hồi liền ra một ý.

Nếu hoàng thượng vừa cho nàng vào cung chắc hẳn tối nay sẽ thị tẩm.

Nàng nhân cơ hội đề nghị hoàng thượng cho nàng làm nội gián giám sát hoàng hậu.

Nàng chỉ cần viện cớ cha nàng vì thế lực Dương thị hùng mạnh đã bức chết ông vì chóng lệnh chúng.

Cha nàng là quan nhỏ nhưng qua thật là theo phe đối đầu với Dương thị.

Đến lúc đó hoàng thượng hẳn sẽ có suy xét tới đề nghị này.

Thượng Dương đi ra cùng với một bộ trang điểm, cùng vài món trang sức có phần quý giá.

Bà nhẹ nhàng đặt xuống bắt đầu hỏi xem nàng muốn lưu lại món gì, rồi bà thành thục trang điểm cho Ỷ Lan.

Thân bà đến gần áp sát vào người Ỷ Lan.

Nàng không nhịn được cảm thán: Con người này thật ấm áp, ân cần, lại thơm như vậy.

Không hiểu sao bản thân nàng lại càng muốn bệ hạ tới gần mình hơn, động chạm nàng nhiều hơn.

Cảm giác có một ngọn nến nhỏ đang cháy lên trong người vậy.

Nàng đang mơ hồ có ý muốn quay lại ôm người kia một lát.

Lại bị gián đoạn.

" Người thấy thế nào?

Có đẹp không?"

Thượng Dương đem gương soi mặt lại gần nàng hơn.

Lúc này nàng mới ý thức bản thân đang có những suy nghĩ không bình thường đến đâu.

Liền lấy lại bình tĩnh trả lời.

" Rất đẹp, Thần thiếp chưa bao giờ được trang điểm cả.

Đây là lần đầu tiên nhìn thấy dung nhan bản thân sau khi được phủ phấn"

Nàng tâm tình, trong lòng cảm thấy nếu mẹ nàng còn sống có phải cũng trang điểm cho nàng ngày hôm nay không.

Vì vốn dĩ hôm nay cũng có thể coi như nàng đã gả cho hoàng thượng rồi.

Nàng nghĩ như vậy liền giải thích suy nghĩ không đứng đắng kia là do bệ hạ quá có khí chất của một người mẹ chăm sóc con cái đi.

" Thích thì tốt, mang một ít về chỗ của người dùng đi.

Nhớ là đừng để ai phát giác là của ta cho ngươi.

Ta phái thị nữ thân cận âm thầm mang qua.

Không còn sớm nữa, người nên về đi sẽ tốt hơn."

Thượng Dương không phải không hiểu Ỷ Lan nếu ở lâu phi tần cùng hoàng thượng sẽ sinh nghi.

Bà cùng lắm cũng không sợ đàm tiếu nữa.

Chỉ lo thiếu nữ hồn nhiên này vừa vào cung đã bị người khác gây khó dễ.

" Tạ bệ hạ, thần thiếp đã nhớ rõ."

" Ừm"

Cảnh tượng hằng ngày lại quay về hiện trạng của nó.

Thượng Dương một mình suy ngẫm một mình thì cảm thấy thiếu nữ này cũng có điểm thật khác lạ.

Vốn khi vào cung các phi tử khác đều từ đầu biết nàng không được sủng hạnh.

Nên dù có mới vào cũng tuyệt không tới cung nàng thỉnh an làm gì.

Nếu như Ỷ Lan là người lễ nghĩa thì không nói, nhưng nếu là tai mắt của hoàng thượng thì sao ?

Không thể loại trừ nhưng cũng không chắc chắn được mấy phần cả.

Vì nhiều năm qua hoàng thượng đã cử không ít hạ nhân vào phủ nàng rồi mà, cuối cùng cũng chẳng nghe ngóng được điều gì.

Vì vốn dĩ bản thân tự phát giác ra nên đã dùng tính mạng người nhà bọn họ uy hiếp cho câm, lại ban thưởng hậu hỉnh nên hầu như cung nhân cài vào đều bị nàng thuần hoá.

Chỉ là nàng không biết hoàng thượng có biết nàng đã thuần phụ bọn họ hay chưa.

Dù gì cũng nên cẩn thận thì hơn.
 
Ý Nan Bình
Chương 2


Quả thật đêm đó hoàng thượng triệu nàng đến sủng hạnh.

Khi cả hai đã làm xong hỉ sự, nàng xấu hổ nhưng cũng không quên chuyện bản thân nên nói cho hoàng đế.

" Hoàng thượng...thiếp có điều muốn đề nghị với hoàng thượng."

Nàng thập phần thẹn thùng, giọng nói nhẹ nhàng như lông vũ vuốt tai người nghe.

Gương mặt trắng nõn với đôi má đang ửng đỏ lấp ló trong những cây nến đã vơi đi một nửa thấp sáng cho cả căn phòng tối om om.

Đôi mắt hướng hoàng đế nhìn lấy đầy vẻ khẩn thiết rồi lại chầm chậm rũ hàng lông mi đen dài xuống hai ba phần.

Cơ hồ muốn câu hồn đoạt vía người nằm bên cạnh.

Lý Thánh Tông hướng đôi mắt theo từng chuyển động của nàng với vẻ say mê dị thường, giọng nói giảm đi vài phần âm lượng cho phù hợp với tiếng của nàng.

" Hửm?

Nàng vừa vào cung đã muốn đề nghị với trẫm sao ?

Nói đi."

Lý Thánh Tông trêu chọc hỏi lại, tay ông thuận theo vuốt lấy gương mặt mềm mại, hoa ra phấn kia.

Đôi má nàng nóng hổi như một cái chăn bông mền mại đã được ủ ấm từ trước, sờ vào vô cùng thoải mái.

" Cha thần thiếp là một quan văn nhỏ của triều đình, nhưng không may vì cha cương quyết không nghe theo lời xui khiến của Dượng thị nên mất mạng.

Thần thiếp hôm nay đã đến thỉnh an hoàng hậu.

Bên cạnh hoàng hậu ngoại trừ hạ nhân trong cung ra, hoàng thượng nghĩ rằng còn có ai canh chừng người này cho bệ hạ?

Cho là bệ hạ cài người vào trong cung hoàng hậu đi nữa chẳng lẽ hoàng hậu không biết để xử lý, chẳng lẽ Dương thị không đề phòng giúp hoàng hậu trong cung hay sao?

Thế lực Dương thị sâu dày, nhất định trong ứng ngoài hợp sau này kết cục khó lường.

Mong bệ hạ suy tính cho đại cục trăm năm của nước Đại Việt ta.

"

Nàng nói thẳng, giọng đã mạch lạc cùng mạnh mẽ hơn trước rất nhiều.

Lý Thánh Tông bây giờ mới tỉnh táo suy xét từng lời nàng nói, tay ông cũng vì vậy mà rời khỏi mặt nàng.

Ỷ Lan vậy mà lại muốn giám sát hoàng hậu.

Tuy ông vô cùng đề phòng bà, cũng đã cho nhiều cung nhân thân cận đến giám sát bà nhưng lại không nghe được động tĩnh.

Vậy mà trước kia lại xảy ra sự việc bà lén gặp lý Thường kiệt khuyên can ông phục sủng cho bà.

Cũng may Lý Thường Kiệt đối với ông quen biết từ nhỏ nên mọi sự đều báo lại.

Từ đó cũng khiến cho ông sinh nghi không tin tưởng rằng người đàn bà này an phận thủ thường được nữa.

Bây giờ quả thật là nàng ta chưa từng làm thêm việc gì khiến mình quở trách nhưng ngộ nhở ngày sau ông chết bà vẫn còn tại vị, há không phải củng cố quyền lực vào tay Dương thị kia sao.

Dù Lý Thánh Tông rất kiêu ngạo bản thân cường tráng, khoẻ mạnh hơn người nhưng chung quy lại ông hơn tuổi Thượng Dương nhiều lại có trăm bề phiền não.

Nên ông cảm thấy bản thân ra đi sớm hơn Thượng Dương là đều có thể.

Lại nói Ỷ Lan này, không có thế lực để vọng tưởng quyền lực khuynh triều nhiếp chính.

Nếu như nàng ta có phúc phần sinh con trai thì đương nhiên sẽ không phản mình.

Cho nàng ta chút quyền lực trong hậu cung thấy vậy mà lại sinh ra cái lợi sau này.

Sau khi suy nghĩ thấu đáo, ông liếc nhìn lại nàng một lần nữa.

Thấy nàng đang cúi đầu vẻ thành kính.

Trong lòng đã có quyết định.

" Nàng thật sự muốn làm tai mắt của trẫm bên cạnh Dương hậu ?"

Lý Thánh Tông trầm giọng hỏi lại một lần nữa, ánh mắt như dò tìm điểm hở không ra trong dáng vẻ phụ tùng của nàng.

" Dạ phải, thưa bệ hạ."

Nàng trả lời, giọng đầy cung kính cùng mạnh mẽ phát ra.

Đôi mắt tròn xoe hướng hoàng thượng nhìn lên.

" Chuẩn."

Lý Thánh Tông giọng đầy uy nghiêm nói.

Sau khi nói xong, ông vươn tay sờ lên cổ nàng rồi lại trườn xuống eo nàng ôm lại.

Ông nghĩ nghĩ suy suy một chút rồi lại mở miệng nói:

" Đợt đến sáng nàng dùng thuộc thụ thai ta ban rồi hẳn đi."

Giọng ông lộ vẻ thâm tình cùng một chút dưa vị buồn rầu hiếm thấy.

Trong lòng ông luôn canh cánh việc bản thân 40 tuổi vẫn chưa có con trai nối ngôi, rồi triều đình nhà Lý sẽ ra sao đây.

Khi ông đã có tuổi, đại nghiệp nhà Lý chỉ mới duy trì được hơn 60 năm.

Quần thần chia bè kết phái, thế lực quý tộc lâu năm nay đã lộ ra bản chất lộng hành, ngang nhiên lộng hành.

Còn cả nhà Tống kia lâm le xâm lược nước ta nhiều đời cũng đang đói khát chờ ngày sẩy chân.

Nghĩ tới đây, ông không khỏi thấp thỏm, lo âu.

Cơ hồ tim ông bóp chặt lại một cái đau nhói.

Lần này, trong lòng ông đã hừng hực khí thế muốn quyết tâm mở rộng bờ cõi nước Đại việt, xây dựng đất nước trăm năm phồn thịnh.

Sáng hôm sau, sau khi dùng thuốc xong Ỷ Lan đến thỉnh an Thượng Dương.

Ỷ Lan vừa đi vừa suy xét tình hình.

Hôm qua nàng tới chỗ của Thượng Dương đây là điều không hợp tình hợp lý trong mắt Thượng Dương nhất.

Các phi tần khác nàng biết chưa từng tới thỉnh an mà chỉ tới khi có các lễ nghi cần bàn bạc.

Ngày đầu coi như là có lễ đi bây giờ lại tới nữa, chắc chắn sinh nghi.

Nàng quyết định sẽ nói thẳng ý tứ này cho Thượng Dương biết.

Nhưng cũng là đề phòng hậu quả có tai mắt nghe trộm nên trong lúc hoàng hậu cùng nàng đọc sách luận thiên hạ thì mới nói.

Vì ở nơi đó không binh, không tướng.

Hạ nhân thì chỉ có nô tỳ thân cận Thường Dương, Tống thị kia ở lại, cũng không quá đáng ngại.

" Thỉnh an bệ hạ."

Nàng tươi cười, mười phần tự tin đi vào cung của Thượng Dương.

Bà lúc này đang ăn sáng, bữa ăn quá thanh đạm ( nàng nhận xét).

Chức vị trung cung chỉ dùng cháo trắng hạt sen cùng một ít bánh hoa sen.

Hoàng hậu này không phải đang muốn làm hoà thượng đó chứ ?

" A, Không nghĩ ngươi đến lại sớm vậy!

Ngươi đã dùng gì chưa?

Ta bảo người đi chuẩn bị một phần cho ngươi?"

Bà có chút lúng túng, bản thân sống qua chục năm ở đây chưa từng có người tìm mình sớm như vậy.

Nàng nghĩ tới nghĩ lui dù gì đi nữa thì lát nữa còn phải ở lại đọc sách, đàm đạo.

Chắc chắn thời gian ăn không có.

Dù không thích thì cũng không thể để thành ma đói được.

Nàng nhìn bà ánh mắt có chút ái ngại, bất đắc dĩ đáp.

"Tạ bệ hạ."

"Người đâu đem một phần tới cho Ỷ Lan phu nhân dùng."

Bà không phải vô ý kêu người mang lên một phần giống mình.

Mà vì thói quen ăn uống của bà đặc biệt khác người, chính là lấy thói quen ăn uống của phật biến tấu đi một chút cho bản thân.

Mỗi ngày dùng một bữa, mục đích chính là để Ỷ Lan đói không chịu được sẽ không ở lâu chỗ mình, tránh sinh hoạ.

Khi Ỷ Lan dùng thức ăn xong liền trực tiếp hỏi Thượng Dương về nơi đàm đạo.

Thượng Dương cũng thuận ý dắt nàng đi tới nơi mình hay đọc sách.

Bà cho hạ nhân lui hết ra ngoài canh cửa.

Thấy bà làm như vậy Ỷ Lan cười thầm trong bụng, cảm thấy bản thân không cần phải hao tổn sức lực khuyên bà làm gì.

Cả hai bước vào trong, căn phòng không to không nhỏ hiện ra với sự phân chia hai điểm nổi bất chính.

Đầy tiên chính là hàng loạt các kệ sách đối xứng nhau xếp thành hàng.

Trong các kệ sách này chứa là về phật pháp, nữ tắc, sử sách các triều đại của Đại Việt ta cùng với nhà Tống...

Hai người cùng đi qua, nhưng nàng muốn đi chậm lại để thăm quan một chút nên ở phía sau bà.

Lúc đưa mắt tập trung lại vào người đi phía trước, nàng cẩn thận quan sát từng bước chân của bà đi.

Hoàng hậu nước Đại Việt ta quả nhiên khí chất bất phàm.

Từng bước chân đều khiến người ta cảm thấy như sen nở trên đất.

Nàng bị cuốn hút tới độ miệng không tự chủ nói ra:

"Bệ hạ là Quan Thế Âm Bồ Tát tái thế sao?"

Dù giọng nàng đã kiềm hãm đi không ít độ lớn nhưng là tai Thượng Dương đặc biệt để ý đến nàng nên đều nghe thấy.

Âm thanh thiếu nữ mới lớn thật êm tai dễ nghe, bà giương môi cười thành một âm thanh tạo ra hơi thở ngạo kiều tạo ra một tiền lệ trước nay chưa từng có ở bà.

Nhưng nàng vốn đi phía sau cũng không biết người kia đã nghe thấy hay không nhưng trong lòng có chút chột dạ, đỏ mặt không nói thành lời.

Bà dẫn nàng tới một cái bàn thấp ở gần giữa chính điện, hơi nghiêng về phía bên phải của gian phòng, không có ghế chỉ, tất cả đều được nâng lên bởi một cái bục hình vuông, bên ngoài phủ tấm rèm lụa tím ống ánh.

Trông vô cùng tinh tế, tao nhã.

Đây chính là điểm nổi bật thứ hai.

Nàng chưa từng thấy cách bố trí đặc biệt như vậy, liền hỏi Thượng Dương.

" Bệ hạ thật có mắt nghệ thuật.

Nhưng cách bố trí kỳ lạ như vậy chưa từng thấy qua."

" Không trách ngươi không biết, đây quả thật là lấy ý tưởng từ điện của Tần Thuỷ Hoàng lúc nhỏ cùng học với Lã Bất Vi."

Bà ôn tồn giải thích cho nàng.

Ánh mắt sáng vẫn hướng về phía trước nhìn nơi bản thân lên ý tưởng xây dựng.

Nàng hết đưa mắt từ tác phẩm của bà sang chủ nhân của nó thì thu hồi lại tầm mắt, hướng tới một điểm xa xăm hồi tưởng kiến thức bản thân có được.

Nàng dù có phần tự hào kiến thức của mình trước đây nhưng hiện giờ xem ra là múa rìu qua mắt thợ rồi.

" Ngươi thích đọc gì thì cứ lấy đi."

" Dạ."

Lúc chọn sách nàng liền thấy một cuốn sách ghi chép đầy đủ về Tần Thuỷ Hoàng liền tiện tay mà lấy luôn.

Thượng Dương đi theo cùng thấy nàng hứng thú như vậy liền cũng quyết định chọn một chủ đề tưng tự để cùng bàn luận.

Thượng Dương đối với sách ở đây đã đọc hết, nên thật tình cũng không biết đọc cái gì thì tốt.

Lát nữa cũng đàm đạo với nàng ta hay là lấy bộ Lã thị Xuân Thu* đọc lại cũng được.

(*): là bộ sách do Lã Bất Vi - thừa tướng nước Tần thời Chiến Quốc sai các môn khách soạn ra những điều mình biết, hợp lại thành sách.

Bộ sách này hoàn thành vào năm thứ 8 đời Tần vương Chính (239 TCN).

Nhìn chung Lã thị Xuân Thu là một bộ sách có tầm ảnh hưởng quan trọng đối với sự phát triển của Nho giáo và văn hoá Trung Quốc.

Lã thị Xuân Thu bao gồm nhiều nội dung phong phú, đa dạng.

Một số nội dung chính của bộ sách này bao gồm:

Quan điểm về đạo đức: coi đạo đức là nền tảng của xã hội.

Quan điểm về chính trị: coi chính trị là để duy trì trật tự xã hội.

Quan điểm về quân sự: coi quân sự là để bảo vệ đất nước.

Quan điểm về kinh tế: coi kinh tế là để phát triển đất nước.

Cả hai chọn xong sách ưng ý, Thượng Dương cùng Ỷ Lan ngồi lại một chỗ mà đọc.

Qua một khoảng thời gian cũng không biết là bao lâu thì Ỷ Lan hơi mất kiên nhẫn buông sách xuống.

Nàng vốn ít đọc sách nên chú tâm được mấy canh giờ như vậy liền khiến nàng hơi đau đầu cùng mỏi mắt đau vai.

Nàng xụi vai xuống, nhìn người kia an tĩnh tiếp tục đọc sách của mình nàng liền khó chịu.

Nàng cũng không biết vì sao bản thân lại cảm thấy như vậy.

Chắc bởi vì hoàng hậu trời sinh đã có năng lượng nuôi dưỡng lớn khiến người như nàng lâu năm vắng bóng mẹ liền muốn bà chú ý nhiều hơn tới mình, hoặc cũng có lẽ là ái mộ vẻ đẹp thanh tâm quả dục của bà cũng nên.

Dù nói gì đi nữa thì trong lòng nàng vốn là bất bình, nên liền bịa chuyện gây sự chú ý.

" Tần vương này quả thật từ nhỏ đã có bản lĩnh hơn người.

Chỉ có điều cuộc đời của ông cũng không thuận buồng xuôi gió lắm...Đang lý Lã Bất Vi không nên tham quyền sau khi Tần vương trưởng thành nên sớm giao lại quyền lực mới tốt.

Còn Tần Thuỷ Hoàng sao thời điểm này lại hiền như vậy ?"

Nàng thở dài giả bộ cảm thán, cùng nhăn mày biểu lộ rõ bản thân bất bình thay Tần Thuỷ Hoàng nói.

" Mọi sự trên đời vốn dĩ vô thường.

Nhưng thế gian luôn sắp xếp mọi sự đúng vào trật tự của nó."

Tay Thượng Dương vẫn không buông cuốn sách mình chọn, lời nói thốt ra bình thãn tựa như không nhưng lại khiến người ta tỉnh giấc mộng.

Nàng vui thích nhìn dáng vẻ cao cao tại thượng này của bà, lòng bỗng có chút nóng rực lên lại gần bà.

" Sao vậy?"

Bà hỏi nàng để cảnh báo nàng rằng bà biết tất cả những động tác nàng thực hiện trước sau.

Nàng giật mình tỉnh táo lại, nhanh nhẹn đáp lại.

" Ngồi ở chỗ kia không thoải mái, thần thiếp gần bệ hạ một chút có lẽ sẽ cảm nhận được phúc khí của bệ hạ."

" Chắc là ngươi chưa quen ngồi xem sách lâu như vậy.

Hồi cung tĩnh dưỡng đi."

Bà lúc này mới buông sách xuống, nhìn trực diện mắt nàng mà nói.

Thượng Dương nghĩ rằng đây là cơ hội tốt để tiễn mối hoạ trong tương lai này đi.

Dù biết bản thân sẽ cô đơn tịch mịch một lần nữa.

Trong đáy lòng sinh ra cảm giác muốn bám víu, ỷ lại.

Nhưng không thể làm cho người nhà bà lo lắng, nhưng sự lo lắng đó rốt cục là hoàng vị hay là bà đây, bà có chút tự giễu cợt chính mình.

Suy tư một hồi lại thấy nàng đang tròn mắt nhìn mình chăm chú quá độ.

" Ngươi sao lại nhìn ta như vậy ?"

Thượng Dương có phần mất tự nhiên hỏi nàng, đầu cũng quay về vị trí cũ.

" Chỉ là thần thiếp suy nghĩ bệ hạ có muốn nghe chuyện chính hay không mà thôi."

Nàng không biết đáp lại cái gì.

Nên liền tống chủ đề mà bản thân đã chuẩn bị chu toàn nhất ra nói.

Khuôn mặt cũng theo đó khôi phục vẻ tự nhiên như chưa có chuyện gì.

Nàng không hiểu vì sao hoàng hậu nhìn nàng như vậy nàng liền tim đập nhanh, mặt nóng dần.

" Ngươi nói đi, là chuyện gì ?"

Bà có cảm giác đây không phải nguyên nhân chính cho hành động của nàng nhưng cũng không có cách giải thích khác hợp lý nên thuận theo.

" Bệ hạ chắc cũng biết hoàng thượng e ngại thế lực họ Dương."

Nàng cười nửa miệng, gương mặt cứ vậy lại gần Thượng Dương, sắc mặt không có lấy nửa điểm thẹn thùng như ban nảy.
 
Ý Nan Bình
Chương 3


"Có gì cứ nói thẳng, hà tất làm mất thời gian của đôi bên ?"

Thượng Dương mất kiên nhẫn trả lời.

Ánh mắt bà chùng xuống chỉ nhìn nàng bằng một nửa trong tổng thể cả con.

Trong nội tâm bà thật sự chưa từng muốn dính dáng đến chuyện tranh đầu quyền lức giữa gia tốc mình với hoàng thất, càng không muốn bản thân trở thành cái gai trong mắt phu quân.

" Thần thiếp đã đề xuất bản thân làm người giám sát bệ hạ thay hoàng thượng."

" Mục đích của ngươi là gì ?

Nói với ta thì có tác dụng gì ?

"

" Không biết, chỉ thích làm như vậy thôi."

Ỷ Lan tỏ dẻ dửng dưng như một điều tất nhiên, không mục đích.

" Ngươi thật cổ quái."

Thương Dương trả lời mà mặt vẫn giữ nguyên dáng vẻ như trước, rồi lại quay mặt vào cuốn sách đang đọc dở của mình.

Thật ra ta chỉ muốn gần bên bệ hạ hằng ngày mà thôi.

Nàng nghĩ thầm, đôi mi chùng xuống nằm dài trên bàn cạnh Thượng Dương.

Nàng đưa tay vẽ cái gì đó trong vô hồn, đưa mắt nhìn theo với vẻ xa xăm khó nói.

" Bệ hạ có biết trên thế giới này thần thiếp mong cầu nhất là chuyện gì không ?"

" Nói đi."

Thượng Dương nhẹ nhàng hỏi, tầm nhìn cũng đã hướng người kia mà bao lấy.

Lúc này Ỷ Lan cũng bắt đầu quay đầu lại đưa mắt va vào Thượng Dương, làm cho cảnh tượng hiện tại vô cùng thâm tình.

" Là thiên hạ thái bình và..."

Ỷ Lan không hiểu sao tim nàng lại đập mạnh, mặt cũng trở nên đỏ hỏn.

Thượng Dương cảm thấy nàng còn có vế sau nên tò mò đưa mặt bà gần lại nàng hơn chút.

" và người đã cứu mạng thần thiếp khi 12 tuổi"

Ỷ Lan cố gắng lấy lại bình tĩnh, hoán dụ Thượng Dương với một sự việc mà nàng nghĩ bà nhất định không biết.

Nàng quả thật đạt được mong đợi.

" Người đó là hoàng thượng à ?"

Thượng Dương cười nhẹ trêu chọc nàng, ánh mắt nhìn nàng đâm đâm.

Nghĩ thầm, con nhóc này chắc là đã trúng tiếng sét ái tình với hoàng thượng khi đi di hành rồi nên khi nói tới mặt mới đỏ như trẻ sơ sinh như vậy.

" Không...

À phải, quả thật thần thiếp lúc đó đã được hoàng thượng giúp đỡ ."

" Quả nhiên là mối tình thời niên thiếu khó phai."

Thượng Dương cười nhàn nhạt, cười cho sự ngây thơ trước mặt, cũng cười cho niềm tin đã mai một từ lâu nơi Lý Thường Kiệt.

Hắn giờ đã trở thành trọng thần, còn có thể nhớ tới ta sao?

Có nhiều người thật đáng hận, rõ ràng là bản thân trao tình cảm nhiều hơn, chịu thiệt hơn trong mối quan hệ nhưng cuối cùng người đó vẫn dễ dàng dứt áo ra đi.

Tình yêu thế gian này, quá bạc bẽo đối với ta.

" Bệ hạ có tâm sự ?"

" Người nghĩ nhiều rồi."

Bệ hạ vốn vẫn chưa tin tưởng gì mình, không nói tâm tư trong lòng, âu cũng là lẽ thường tình.

Nhưng trong lòng Ỷ Lan lại cảm thấy có tia thất vọng khó tả.

Ỷ Lan có chút chùng xuống, nàng đưa mắt nhìn xuống bàn đôi phần.

" Ta làm người bận tâm như thế sao ?"

Thượng Dương thâm tình hỏi.

Ở bà luôn toát ra thiên tư của một người mẹ vô cùng dịu dàng, ấm áp.

Trong phút chốc, nàng đê mê cảm nhận được nguồn năng lượng nuôi dưỡng này từ hoàng hậu làm nàng chỉ muốn ôm người bên cạnh vào lòng để thoả mãn ham muốn.

Nhưng nàng biết không được quá giới hạn với hoàng hậu.

Sau khi ý nghĩ kia xuất hiện, ánh mắt nàng ban đầu sáng rực vì nhìn người mà mình thích, đã chuyển sang trống rỗng, xa xăm chứa ít tâm sự mà nói.

"Phải, thần thiếp thực sự là quan tâm đến hoàng hậu bệ hạ."

Thượng Dương sau khi thấy câu trả lời của nàng cùng sự thay đổi phút chốc trong tâm trạng nàng liền thấy có chút dị thường.

Điều này làm bà cảm giác có một loại cảm xúc mùi mẫn mãnh liệt đến khó tả mà rất lâu rất lâu trước đây chưa từng nhận lấy.

"Vì sao chứ ?

Ta đối với người có gì đặc biết sao ?

Hay vì ta là hoàng hậu ?

"

" Không phải!

Thần thiếp chỉ là kiểu đa sầu đa cảm mà thôi."

Ỷ Lan vội vàng kiếm đại một cái cớ để che đi tâm tử tình cảm này của mình, mặt cũng vì nói dối mà đỏ bừng.

" À..."

Hoàng hậu lúc này cũng không để ý lắm.

Chỉ là nàng không nghĩ đến trên thế gian này vẫn còn người quan tâm đến mình như thế.

Nàng ta nói là muốn đọc sách với mình nhưng cả ngày chỉ đặt mắt nhìn sách chưa tới 1 canh giờ đã chuyển toàn bộ trọng tâm vào việc tư.

Bà thật sự không đoán được ý tứ của nàng.

Chỉ biết là có cảm nhận người này thật ra không phải là giám sát gì mình cả, có huyền cơ.

Mà cái huyền cơ này, không nằm trong sự nguy hiểm, trái lại là cảm giác người này đang muốn mình an toàn.

Nghĩ tới đó Thượng Dương bỗng dưng cười khẩy, cho rằng là mình tự đa tình mà ra.

Nhưng ngày hôm đó, bà đâu biết nàng thật sự đã lưu lại không biết bao nhiêu manh mối tình ý dành cho bà.

Ỷ Lan cứ đợi thật lâu mà không thấy người kia có ý muốn nói gì thêm.

Nàng lúc đó thật sự cũng không biết mở lời như thế nào.

Cuối cùng cũng chỉ đành dám mắt lên người bà.

Đôi mắt nàng mở to hơn, đồng tử giãn ra, thỉnh thoảng nó lại trùng xuống.

Nàng nghĩ đến sau này làm cho hoàng đế vui lòng, chú ý đến nàng rồi, Thượng Dương sẽ không cần nằm cũng người khác.

Nàng còn ngày ngày ở bên cạnh Thượng Dương, trung cung không ai ngó ngàng tới các nàng.

Lại nghĩ, hoàng đế lớn hơn mình nhiều như vậy không lẽ không chết sớm một chút.

Chờ đến khi đó, nàng cùng Thượng Dương lui về hậu cung an dưỡng tuổi già.

Là một cuộc sống tốt biết bao.

Chỉ là nàng không cam tâm ngủ cùng người mình không thích lại không có cách nào từ chối.

Thượng Dương đã đọc sách lâu như vậy, còn Ỷ Lan kia ngắm cũng ngắm rất kỹ rồi.

Cảm thấy không muốn duy trì tầm mắt của nàng dán lên người mình như vậy nữa.

Rốt cuộc chịu không nổi mà kết thúc.

" Ta đọc sách xong rồi, về cung của mình an tĩnh nghỉ ngơi đây."

Nói xong, bà không đợi người kia trả lời liền đứng dậy.

Ỷ Lan có chút ngoài ý muốn mà níu kéo.

" Thần thiếp cũng đi với bệ hạ một đoạn."

Bà không quay đầu lại cũng biết nàng đang vội vội vàng vàng đứng dậy, dáng vẻ vô cùng hấp tấp.

Bà dứt khoát.

"Không cần phiền ngươi."

"Thần thiếp...ừm...bệ hạ muốn buổi tối đi ngắm trăng không ?"

" Ngươi tối nào cũng được ân sủng mà, không phải sao ?"

" Đã ba ngày liên tục rồi, hoàng thượng hẳn sẽ không còn hứng thú nữa.

Thần thiếp thật sự sợ tối nay cô đơn một mình.

Bệ hạ là chê thần thiếp phiền sao ?"

Còn không phải ?

Ngươi dai dẳng như thế là có ý gì ?

Nhưng mà đúng là tối này cũng sẽ bốn bước tường không thay đổi, nghĩ tới đây Thượng Dương cũng ham vui mà trả lời miễn cưỡng.

" Cũng được, nhưng mà cũng chỉ ngắm trăng bình thường thì chán lắm.

Nếu ngươi nghĩ được thứ gì thu hút được ta tối nay ta sẽ ra ngoài với ngươi."

"Được."

Tuy không biết đáp ứng yêu cầu của bà bằng cách thần thánh gì nhưng nàng là sợ bị bỏ mất cơ hội thân mật.

Gần đến tối mà nàng cũng không biết làm gì.

Rốt cuộc chọn cách nấu món bánh mà Thượng Dương thích nhất, rồi tự tay làm diều cho cả hai cùng thả.

Nàng tuy là từ nhỏ mẹ đã qua đời nhưng cũng không vì vậy mà không đụng đến bếp núc.

Mà trái lại, nàng vì thương cha không có người phụ nữ chăm sóc nên đã học nấu ăn.

Thế nên tay nghề của nàng cũng rất tốt, có thể nói là món gì cũng có thể làm ra.

Nhưng cái đáng nói là hai con diều thê thảm của nàng, nó không bay lên được.

Phải rất cố gắng đến tận bầu trời chuyển sang tối hẳn mới có thể hoàn thành.

Mà sự hoàn thành này, miễn cưỡng cũng chỉ có thể nói là bay được mà thôi.

Nàng suy sụp nhìn nha hoàn của mình mà hỏi.

" Ngươi nói xem bệ hạ mà nhìn con diều này sẽ có thể đi ngắm trăng cũng ta không ?"

" Sẽ mà, sẽ mà.

Người đừng lo lắng quá, hoàng hậu nổi tiếng khoan dung, rộng lượng."

Nha hoàn nhìn Ỷ Lan đầy vẻ thành thật mà nói ra.

Ỷ Lan nhìn nàng ta một chút để xác nhận rồi lại ra dáng vẻ, đành phải vậy.

Ỷ Lan vừa chạy vội ra khỏi cửa đi đến cung của Thượng Dương, trong lòng nàng có biết bao nhiêu háo hức thì đều hiện rõ trên mặt cả.

" Bệ hạ thần thiếp Ỷ Lan tới thăm người."

Thượng Dương lúc này bước ra, mang theo khí sắc hồng hào hơn mọi ngày.

Vui vẻ mỉm cười đón khách quý.

" Ta nói ngươi phải làm thứ gì khiến ta cảm thấy hứng thú thì mới có thể đón ta đi chơi mà."

Thượng Dương thật ra không cần thứ gì cả, chỉ là muốn chọc nàng mà thôi.

Điều này làm Thượng Dương cảm giác giống như khi còn là thiếu nữ nhõng nhẽo với người yêu vậy.

Cũng không biết tại sao lại có nhả hứng tìm cảm giác xưa cũ từ người này nữa.

Nhưng đúng là như những gì bà mong đợi, nhìn thấy sự săn đón của Ỷ Lan dành cho mình, bà rất hài lòng.
 
Ý Nan Bình
Chương 4


" Bệ hạ không cần lo lắng, người nhất định hài lòng"

Ỷ Lan cười đắc ý, trong lòng nàng sớm đã nghĩ ra rất nhiều viễn cảnh tốt đẹp khi bản thân cùng hoàng hậu cùng thả diều, ngắm trăng.

Nghĩ tới đó, Ỷ Lan cong môi, giương lên một nụ cười tươi rực rỡ.

Làm cho Thượng Dương đứng bên cạnh nhìn nàng cũng cảm nhận được niềm vui mà gương mặt dịu đi bớt sự phòng bị.

Thượng Dương giãn mày ra, đôi mắt hướng Ỷ Lan nhìn đều chứa ý mong chờ.

Rồi nàng sai người mang tới một con diều do tự tay mình làm dâng lên Thượng Dương.

" Đây là cái gì ?"

" Đây là diều do tự tay thân thiếp làm cho bệ hạ, thần thiếp biết người từ nhỏ đã sống trong nhun lụa.

Nên hiếm khi được tiếp xúc với cuộc sống bình dị, nông thôn.

Nên đặc biệt mang tới cho bệ hạ một món đồ chơi dân gian mà thần thiếp lúc nhỏ rất thích."

Thượng Dương nghe lời giải thích của Ỷ Lan, trong lòng cảm thấy người này hồn nhiên, đáng yêu.

Giống như hài tử muốn được người ta chơi cùng.

Liền gật nhẹ đầu, tỏ vẻ đã hiểu và đồng ý chơi cùng Ỷ Lan.

Ỷ Lan đưa tay mình ra ánh mắt nhìn Thượng Dương đầy vẻ mong chờ.

Nàng cảm thấy nếu có thể chủ đồng nắm tay không kiên dè thì sẽ thích hơn, nhưng trong lòng hiểu rõ Thượng Dương và nàng cũng chỉ là mới quen biết, trong lòng Thượng Dương hiện giờ chắc chắn có nghi ngờ toan tính.

Không ngoài dự đoán, Thượng Dương vẫn là cảm thấy người này nhanh như vậy đã muốn thân thiết mình, bà liền nhướng mày rồi lại đáp lại lời mời chào của nàng bằng một giọng nói đều đều như được lập trình từ trước.

" Ngươi cứ dẫn đường cho ta đi là được rồi.

Thả diều ở đâu ?"

" Ừm, chỉ cần là một chỗ thoáng đãng , nhiều gió là tốt rồi."

Ỷ Lan thất vọng thấy rõ, đáp lại một cách nặng nề.

Nàng vẫn hi vọng bản thân được Thượng Dương đối xử đặc biệt, không phải kiểu xa cách như vậy.

" Được rồi, vậy chúng ta tới khu vực đọc sách của ta đi, nơi đó thường xuyên có gió lớn."

"Dạ!"

Trên đường đi, Ỷ Lan đột nhiên hỏi Thượng Dương

" Bệ hạ cảm thấy vì sao chúng ta lại yêu thích một người nào đó ?

Vì học thức, bề ngoài, gia cảnh, hay đơn thuần là cảm xúc ?"

Thượng Dương hiếm khi thấy người nào hỏi mình về mặt này.

Đối với bà xưa nay không chính trị thì là lễ nghĩa, hoàn toàn không coi trọng tình cảm nam nữ.

" Chắc là giống như chọn giống.

Con cái sẽ chọn người đàn ông có những đặc điểm nổi trội để sinh sống.

Con đực sẽ chọn người có thể sinh con tốt, có ngoại hình."

Ỷ Lan cảm thấy câu trả lời của Thượng Dương dường như khô cứng đến vô vị.

" Vậy còn cảm xúc khi yêu đương là từ đâu mà có chứ ?"

" Ta cảm thấy cảm xúc giống như phần thưởng và hình phạt của thế giới vậy.

Sẽ là vui sướng khi được đáp ứng, khi yêu người ta được chiều chuộng, được ở bên cạnh nhau làm một số thứ mà một mình không thể làm được.

Uhm... chắc là sự thiếu thốn từ ban đầu tạo ra tình yêu."

"..."

Ỷ Lan có gì đó một phản bác nhưng cũng không thật sự biết là điểm gì không đúng.

Dường như thế giới quan chặt chẽ làm nàng không biết phải bắt đầu phá vỡ nó từ hướng nào.

Trong khi đang suy nghĩ, cả hai tới nơi.

Ỷ Lan bắt đầu dạy cho Thượng Dương thả diều.

Thượng Dương sau khi chơi được diều thì trời đã sẫm tối.

Ỷ Lan lúc nảy tới giờ vẫn đang suy ngẫm câu hỏi của bản thân.

Nàng cảm thấy đã có thể nói ra câu trả lời hoàn chỉnh nhất.

" Thần thiếp thấy, tình yêu đến là khi một người cho đi và một người nhận lại.

Chúng ta luôn dùng thước đo, nhưng rõ ràng sinh con không nhất thiết là yêu đương.

Mẹ chúng ta sẽ luôn chấp nhận chúng ta dù chúng là một người như thế nào.

Đó là yêu thương, và tình yêu còn đến khi chúng ta giống nhau, hoặc chấp nhận một phần của đối phương.

Tình yêu không hề có đau đớn hay là vui vẻ gì cả.

Tất cả là để cho nhau sự cân bằng, cảm giác được sự tin yêu, thuộc về.

Chúng ta tìm kiếm những điều này vì chúng ta có nhu cầu được gắn kết.

Gắn kết là điều làm chúng ta mạnh mẽ hơn trong khi vẫn có thể yếu đuối."

" Ngươi thật sâu sắc!

Ta cảm thấy nói chuyện với ngươi làm ta mở rộng tầm hiểu biết của mình."

Bà trầm ngâm một lúc lâu sau mới lên tiếng.

Bà cười một tiếng mỉa mai

" Vậy ra ta chưa từng yêu, hoặc là không được yêu ?"

Bà cảm thấy lúc đó bản thân mình như nhớ lại được hết tất cả tình tiết của cả hai câu chuyện tình.

Tất cả đều là chọn giống loài, vì quyền thế, vì nhang sắc, vì học thức mà tìm tới.

"Haizz!

Có lẽ ta không có phước hưởng thụ thứ xa xỉ này.

"

Bà thở dài, mang theo sự xuân sắc còn chút xót lại thẳng tay vứt đi.

" Thần thiếp giúp người hiểu."

Ánh trăng lấp ló xui theo lời mật ngọt của cô gái non nớt, tuổi niên thiếu.

Nàng nở một nụ cười ngọt ngào nhìn Thượng Dương.

Không hiểu vì sao lúc đó, thượng Dương cũng vì nàng mà hẫng đi một nhịp.

Bà quan sát bầu trời đầy sao, không một vật cản nào hiện giờ ngăn cản tầm nhìn của mình.

Bà cảm thấy thật tự do, thật hạnh phúc, thật vui vẻ.

" Ta rất muốn giữ ngươi làm tri kỷ của riêng ta.

Nhưng đã tới lúc chim vào lòng sắt, kẻ vào nhà to.

Ta và ngươi, sau nay nếu không tranh đấu thì chính là không thể gặp mặt."

Ỷ Lan nhìn Thượng Dương dẫn người của bà đi hết.

Chỉ còn nàng đứng đó nhìn vô định vào một điểm.

Bản thân nàng cũng biết ý của Thượng Dương.

Từ đầu bà đã biết Ỷ Lan có ý tứ muốn làm hậu.

Muốn nắm quyền, còn bà chỉ có thể bị phế.

Ỷ Lan rất phức tạp, nàng ta vừa muốn quyền uy, vừa muốn hoàng hậu kia là người của mình.

Như thể muốn lên làm vua để lập Thượng Dương lên làm hậu của mình.

Ỷ Lan à!

Ỷ Lan, mày là đang yêu hay là đang say ?

Phụ nữ với phụ nữ chính là không có khả năng.

Nàng hiểu bản thân từ nhỏ đã luôn thích phụ nữ, dù rằng bản thân luôn biết mình phải làm gì nhưng bản năng là bản năng.

Thay đổi một hai ngày có thể kiên trì.

Nếu lâu như vậy không thoải mãn, chính là một ngày sẽ nổ.

Nàng muốn bảo vệ đất nước này khỏi quyền thần.

Nhưng rõ ràng khi đụng tới quyền thần là đụng tới người nàng đã yêu.

Thượng Dương trong mắt nàng chính là một bồ tát sống, rất yên bình, rất nhân hậu.

Nàng ghét chiến tranh, nàng ghét sự thật rằng nàng thích phụ nữ.

Đêm nay, trăng thanh gió mát.

Nàng lại phải cũng người đàn ông nàng không thích lên giường.

Nàng không thể ngừng nghĩ về Thượng Dương khi lên giường với hoàng đế.

Nàng đang tưởng tượng hình ảnh, giọng nói, mùi hương của Thượng Dương để cố gắng làm cho xong.

" Nàng gần đây đều ở cạnh hoàng hậu?

Thật thân mật!"

"Thần thiếp chỉ là muốn lấy lòng người, đam bảo không có gì sai sót về phía hoàng hậu mà thôi.

"

" Trẫm tin nàng, trẫm biết nàng vì trẫm đã nghĩ không biết bao nhiêu kế sách để trẫm thuận lợi làm việc mình muốn."

" Nhưng nàng cũng đừng nên giao du với hoàng hậu kia quá mức.

Ta sợ nàng ta làm nàng không có thai.

Nàng ta không có chắc sẽ ghen ghét với nàng."

" Thân thiếp biết, thưa bệ hạ."

" Những năm này thiên tai liên tục xảy ra, ta thấy mà thương dân ghê gớm.

Lòng ta cứ lo lắng đến mức nghĩ đến bách tính là ta như muốn hoá lớn che cả bầu trời đang làm mưa, làm gió kia.

Ta định bụng dù gì cũng phải đi khảo sát tình hình thực tế của dân chúng trong và ngoài kinh thành.

Việc triều chính tạm thời để Thượng Dương cùng nàng quan lý.

Dù trong lòng không an, nhưng ta nghĩ theo lý hoàng hậu vẫn là hoàng hậu.

Chưa phế thì chính là mẫu nghi thiên hạ.

Không thể không coi trọng lễ tiết."

Lý Thánh Tông thở dài một hơi.

Nét mặt ngài uy nghiêm như cũ nhưng trong đáy mắt đã xuất hiện sự mệt mỏi.

Trong lòng chỉ trực chờ đến ngày thị sát dân chúng.

Đối với ngài người làm vua phải luôn lấy dân làm gốc rễ mới tạo cơ nghiệp.

Ngài nhắm mắt lại, trong lúc ngủ ngài mơ thấy ngài đang phi ngựa đến một vùng đất mới.

Cằm cờ đặt lên một toà thành lớn, như một chiến thắng huy hoàng của kẻ làm vương.

Phi ngựa về ngài nhìn thấy Ỷ Lan đang bế một đứa bé trai, khuôn mặt sáng dạ.

Ỷ Lan thả nó ra, nó chạy tới bên cạnh ngài.

Ngài cúi xuống nhìn đứa trẻ, nó nhìn động tác của ngài một cách ngây ngô.

Sau đó đứa trẻ cười với ngài và nói:

" Con giúp phụ hoàng tiếp nối cơ nghiệp."
 
Back
Top Bottom