Phía Đông, Thượng Hải.
23:39.
"Đội trưởng, cánh cổng có dấu hiệu mở rộng khoảng 20 mét."
Người đàn ông mặc bộ đồ rằn ri nói vào bộ đàm, anh ta nhíu mày nhìn hai người đang được khiêng ra từ đống đổ nát, có vẻ bị thương khá nặng.
Người được khiêng ra ngoài rên lên một tiếng sau đó đau đớn xoay người, cánh tay với hình xăm baton trượt ra khỏi cáng cứu thương rồi buông thõng xuống đất.
"Đội trưởng, đơn vị biến dị của chúng ta bị thương thêm hai người."
Anh ta dừng một chút, trong giọng nói mang theo tiếng thở dài khó nhận ra: "Vũ khí bình thường đã hết tác dụng với bọn chúng rồi."
Trước khi người đàn ông mặc bộ đồ rằn ri rời khỏi khu vực an toàn, một bóng đen đã lẻn ra sau lưng anh ta rồi nhanh chóng khuất bóng vào khu rừng.
-
Trương Chiêu tỉnh giấc với cảm giác ngứa ran sau đùi, trong cơn mơ màng, cậu chàng với tay ra sau gãi vài lần trước khi nhận ra làn da trên chân vốn dĩ đang láng mịn lại trở nên hơi sần sùi.
Trương Chiêu giật mình, cơn buồn ngủ bị suy nghĩ về nguy cơ bản thân mắc dị ứng dọa chạy mất quá nửa.
Cậu ngồi bật dậy, cố gắng quay đầu lại nhìn, nhưng chỗ da thịt khuất sau đùi có hơi khó quan sát, thế là cậu đưa tay ra sau sờ thử.
Vết sần kéo dài từ đùi xuống đến nửa bắp chân, Trương Chiêu cố gắng ngoái ra sau nhưng không thấy gì ngoài một vệt đen như vết bớt đang ẩn hiện.
Chưa bao giờ cậu cảm thấy việc không có một cái gương toàn thân ở trụ sở lại trở nên bất tiện như vậy.
Trương Chiêu lò dò bước xuống giường, định bụng đi tìm đứa nào còn thức để nhờ xem giúp, vậy mà còn chưa kịp đi được hai bước thì vết bớt trên chân đang yên đang lành bỗng dưng nóng bừng như bị dội một gáo nước sôi, báo hại Trương Chiêu vừa mới đứng lên đã ngã ngồi trở lại nệm, nhe răng trợn mắt vì đau.
Cậu vớ điện thoại trên tủ đầu giường, lướt tới lướt lui chỉ thấy mỗi Vương Sâm Húc đang online.
"Mày qua phòng tao một chút, tự nhiên chân tao đau quá, tao không đứng dậy được."
Trương Chiêu gõ chữ lách cách, không đợi Vương Sâm Húc hồi âm đã tắt máy, xuýt xoa vết bớt lạ đang đau nhói.
Đợi hơn mười phút thì cửa phòng Trương Chiêu cũng mở ra, Vương Sâm Húc nghiêng người đi vào, gương mặt hắn có vẻ không quá thoải mái.
"Tao lỡ đánh thức mày à?"
Trông dáng vẻ nhăn nhó của hắn, Trương Chiêu cảm thấy hơi có lỗi.
Vương Sâm Húc xoa cái gáy tê buốt, hắn lắc đầu: "Không phải, hình như tao ngủ sai tư thế nên cổ bị đau thôi.
Mày bị sao đấy?"
"Chân tao đau, mày xem giúp tao với."
Trương Chiêu cố gắng dùng một chân để đứng dậy, vì để ngủ cho thoải mái nên cậu chỉ mặc một cái quần ngắn ngang đầu gối, Trương Chiêu vén lên cao, ra hiệu cho Vương Sâm Húc nhìn.
"Vãi, mày đi xăm hồi nào đấy?"
Hắn thốt lên, Trương Chiêu cảm giác thằng chó con bắt đầu đưa tay ra, sờ mó vùng đùi trong của cậu.
Trương Chiêu nhích ra khỏi bàn tay không an phận của Vương Sâm Húc, khó chịu nhíu mày: "Xăm đéo gì, đau chân liên quan gì đến xăm?
Đừng có lợi dụng mà thả dê tao."
Giọng Vương Sâm Húc có hơi kỳ lạ, cũng không chạm vào đùi Trương Chiêu, hỏi lại lần nữa: "Mày không xăm thật à?"
"Thật, cả tháng nay thi đấu mà."
Trương Chiêu chợt khựng lại, hỏi dò.
"Chân tao xuất hiện cái gì à?"
"Ừm..."
Vương Sâm Húc gật đầu nhưng nhận ra Trương Chiêu không thấy được nên ậm ừ trong cổ họng xem như một câu trả lời, sau đó hắn lấy điện thoại chụp lại rồi đưa cho Trương Chiêu xem: "Mày tự xem đi."
"Cái đéo..."
Trương Chiêu nhìn hình ảnh trên điện thoại Vương Sâm Húc.
Nếu không phải khung cảnh cả căn phòng lộn xộn của cậu xuất hiện y hệt trong điện thoại thì Trương Chiêu còn nghi ngờ tên này photoshop để chơi khăm cậu.
Vết sần trên đùi Trương Chiêu kéo dài từ giữa đùi đến quá nửa bắp chân, mà nói là vết sần cũng không đúng, nó giống như một hình xăm hơn.
Trong hình là một thanh katana với phần chuôi đỏ sẫm được bao quanh bởi một lớp khói đen nhàn nhạt, lưỡi đao hơi cong, áp sát vào phần cơ bắp trên đùi và bắp chân của cậu.
Trương Chiêu còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã nghe thấy một tiếng nổ lớn phía đường chân trời, mạnh đến nỗi ô cửa sổ làm bằng kính của phòng cậu vì dư chấn mà vỡ tan tành, một số mảnh thủy tinh bung ra, rơi tung tóe đầy đất.
Cùng lúc đó Vương Sâm Húc cũng khuỵu xuống, hắn rên lên rồi ôm lấy bả vai của mình.
"Mày làm sao đấy, bị mảnh vỡ bắn trúng à?"
Vì Trương Chiêu còn đang loay hoay với hình xăm không biết từ đâu xuất hiện nên đứng khá xa chỗ cửa sổ, còn Vương Sâm Húc đang muốn mở cửa cho thoáng khí nên đi lại gần.
Trương Chiêu không quan tâm cái chân đau của mình nữa, cậu đi khập khiễng về phía Vương Sâm Húc, lo lắng kéo cánh tay hắn để kiểm tra, khi vừa chạm tới bả vai đã bị nhiệt độ nóng rực làm cho giật mình.
"Sao lưng mày nóng vậy, đang sốt à?"
Cơn đau đến bất ngờ khiến Vương Sâm Húc không kịp trở tay, hắn cắn môi, nhờ Trương Chiêu cởi áo mình ra.
Cậu bối rối nhấc cánh tay Vương Sâm Húc lên, nhưng vì bả vai quá đau làm cho một phần dây thần kinh trở nên tê liệt, có cố gắng cách mấy cũng không thể khiến cánh tay co lại để mà cởi áo ra.
Cuối cùng, Trương Chiêu đành phải đi về phía tủ đầu giường tìm một cây kéo để cắt phần lưng áo của Vương Sâm Húc.
Lớp vải mỏng manh bị cắt bỏ, những hình xăm mũi tên dần hiện ra, nằm gọn gàng trên phần đốt sống cổ.
Trương Chiêu nhíu mày, đẩy hết lưng áo đã bị cắt nham nhở qua một bên, trên lưng Vương Sâm Húc lúc này ngoại trừ hình xăm mũi tên còn có thêm một cái cung cực kỳ lớn, với một đầu cánh cung nằm ở bả vai phải và đầu còn lại kéo dài đến tận thắt eo bên trái, nhưng điều kỳ lạ là không có dây cung.
Trương Chiêu chửi thề một tiếng, sờ lên hình xăm trên lưng Vương Sâm Húc.
Rõ ràng là nó chỉ vừa mới xuất hiện, vì cậu đã chứng kiến toàn bộ hình ảnh cánh cung đang mờ nhạt lại dần dần trở nên rõ nét.
"Mẹ nó, trên người mày mọc ra hình xăm cung tên này Vương Sâm Húc, có khi nào hình xăm trên chân tao cũng mọc ra giống như vậy không, không lẽ tao với mày sắp chết à?"
Trương Chiêu sợ hãi sờ tới sờ lui hình xăm của Vương Sâm Húc, bàn tay của cậu lạnh cóng, lướt trên da Vương Sâm Húc làm cơn nóng rát trên lưng dần giảm xuống, cơn đau xé toạc da thịt cũng trở thành cảm giác nhồn nhột như bị đuôi mèo quét qua vết thương.
Đang lúc Vương Sâm Húc định nói gì đó thì cánh cửa bị gõ mạnh, bên ngoài là tiếng Trịnh Vĩnh Khang hối thúc.
"Trương Chiêu, anh có trong phòng không, xảy ra chuyện rồi, em tìm Vương Sâm Húc nhưng mà không thấy ảnh đâu."
Trương Chiêu thấy Vương Sâm Húc không còn quá khó chịu nên đứng dậy mở cửa cho Trịnh Vĩnh Khang vào, chắc là về vụ nổ lúc nãy.
"Vương Sâm Húc cũng ở đây à?
Vừa hay."
Trịnh Vĩnh Khang gấp gáp kéo tay Trương Chiêu, đi theo sau còn có Vạn Thuận Trị và Trương Quân Thái.
Đầu tóc đứa nào cũng dựng đứng lên, có vẻ là bị đánh thức bởi vụ nổ, mặt mũi cả ba nặng nề.
Trịnh Vĩnh Khang hỏi: "Hai người có xem tin tức chưa vậy?"
Trương Chiêu vớ đại cái áo thun vắt vẻo trên ghế quăng cho Vương Sâm Húc, lắc đầu: "Chưa, làm sao?"
Vạn Thuận Trị nhìn Vương Sâm Húc đang mặc áo, muốn nói nhưng bị tiếng Trịnh Vĩnh Khang cắt ngang: "Thành phố của mình xuất hiện quái vật."
Nó mở điện thoại lên, kê sát video tin tức trên điện thoại vào mặt Trương Chiêu như sợ cậu không thấy rõ.
Dường như mạng không quá tốt, Trương Chiêu thấy video khá mờ, như những trò chơi khăm cổ lỗ sĩ, cậu vừa định đẩy tay Trịnh Vĩnh Khang đi thì video bắt đầu phát ra tiếng.
Thời gian sớm nhất của tin tức đã hơn mười ngày trước, về việc xuất hiện một "đường hầm" kỳ lạ ở Thượng Hải, nhưng tin tức này lại giống như một hạt muối bỏ biển, rất nhanh đã bị đẩy đi mất.
Tiếp theo đó là bản tin của hơn một ngày trước, vào đúng khoảng thời gian cả đội đang vùi đầu chuẩn bị cho trận chung kết.
EDG có quy định khá nghiêm ngặt về thời gian sử dụng điện thoại trong mùa giải, thế nên những ngày gần cuối cả đội hầu như chỉ ăn uống và tập luyện, đến khi vô địch thì ngủ bù tới tận tối mịt.
Thú thật, lúc nhìn thấy thông báo chính thức của Chính phủ trên điện thoại, Trịnh Vĩnh Khang còn tưởng nó đang mơ ngủ.
"Xin chào quý khán giả, đây là bản tin khẩn cấp đến từ Ủy ban thành phố Thượng Hải, vào rạng sáng hôm nay, phía Đông thành phố bất ngờ xuất hiện một hố đen với đường kính khoảng 2 ki lô mét, ban lãnh đạo kính mong người dân vui lòng không ra khỏi nhà trước khi các cơ quan chức năng làm rõ nguyên nhân và nguồn gốc của hố đen."
Sau đó bản tin chuyển cảnh, rõ ràng video đã được biên tập từ nhiều nguồn khác nhau.
Lần này là một biên tập viên nam khá trẻ tuổi đang đứng gần khu vực hố đen, ánh mắt anh ta lộ rõ vẻ sợ sệt, thời gian trên video là ba tiếng trước: "Như các bạn đã thấy ở đây, trong hố đen bất ngờ xuất hiện những sinh vật không thể xác định, vì vậy mong rằng nếu không phải chuyện quan trọng, người dân tuyệt đối không được ra khỏi nhà."
Trương Chiêu kéo xuống dưới, những video đầu tiên căn bản chẳng có mấy người xem.
Trương Chiêu nhìn vào phần thảo luận với hàng loạt bình luận tố cáo video đã qua cắt ghép khiến cậu có cảm giác hẳn là chuyện này đã bị chính phủ ém nhẹm đi để không làm người dân hoang mang, đến khi sự việc vượt ngoài tầm kiểm soát mới đưa ra một thông báo chính thức.
Cậu trả điện thoại lại cho Trịnh Vĩnh Khang, hỏi nó: "Thế nên vụ nổ lúc nãy có liên quan đến chuyện này?"
"Em nghĩ chín phần mười là vậy."
Trịnh Vĩnh Khang lo lắng: "Mình phải làm sao bây giờ?"
Vương Sâm Húc nghe vậy thì mím môi, tin tức tốt duy nhất mà hắn có thể nghĩ đến là trạm phát sóng vẫn còn đang hoạt động để cập nhật tin tức, nhưng chắc chắn không bao lâu nữa thì hệ thống phát sóng cũng sẽ phải ngừng hoạt động mà thôi.
Vạn Thuận Trị im lặng nãy giờ bỗng dưng lên tiếng, giọng nói ngập ngừng: "Vương Sâm Húc, trên lưng anh xuất hiện một hình xăm đúng không?"
Trịnh Vĩnh Khang và Trương Quân Thái đang ủ dột cũng ngẩng lên nhìn về phía Vương Sâm Húc.
Bị nhìn chằm chằm làm Vương Sâm Húc cảm thấy khó hiểu, hắn gãi đầu, không phủ nhận.
"Vãi..."
Cổ họng Trịnh Vĩnh Khang lên xuống vài lần, thằng nhóc lắp bắp: "Anh thật sự có hình xăm á?"
Vương Sâm Húc gật đầu, nhìn phản ứng của Trịnh Vĩnh Khang và Vạn Thuận Trị cũng thấy hơi kỳ lạ, xâu chuỗi với những hiện tượng quái đản diễn ra gần đây, Vương Sâm Húc hỏi: "Nó vừa...
ừm... mọc ra trên người tao.
Làm sao vậy?
Nó liên quan đến cái hố đen à?"
Vạn Thuận Trị lắc đầu rồi lại gật đầu, nó giật lấy điện thoại trên tay Trịnh Vĩnh Khang tìm kiếm cái gì đó rồi đưa đến trước mặt Vương Sâm Húc.
Đập vào mắt hắn là bài viết ở một diễn đàn ẩn, số lượng truy cập đã lên đến hơn vài chục ngàn người.
"Trên người tôi bỗng nhiên xuất hiện một hình xăm kì lạ.
Bắt đầu từ ba ngày trước, khi tôi thức dậy thì cảm thấy cánh tay cực kỳ đau, bạn có thể tưởng tượng bạn đang dùng một nồi nước sôi dội lên cánh tay ấy, thế nhưng chỉ tầm năm phút sau thì cánh tay tôi đã trở lại bình thường làm tôi sợ chết khiếp.
Nhưng điều quan trọng không phải là nó đau hay không mà là nó mọc ra một hình xăm, có vẻ là vũ khí, tôi không biết nó là gì, giống như baton thì phải, tôi sẽ để hình ảnh dưới đây (hình ảnh).
Mới đầu tôi nghĩ đó là trò chơi khăm của thằng em tôi nên đã lôi đầu nó ra chất vấn, thế nhưng nó không có làm.
Ba mẹ tôi còn tưởng tôi lén đi xăm rồi đổ thừa cho nó nữa chứ.
Mọi người không tin cũng không sao, nhưng tôi đang chuẩn bị thi công chức, tài liệu tôi đã học gần xong (hình ảnh), ba mẹ tôi làm giáo viên hơn hai mươi năm rồi, tôi sẽ không hủy hoại tương lai của mình vì một hình xăm.
Cảm ơn mọi người đã đọc."
Bình luận dưới bài này đa số là cười nhạo và nói chủ bài đăng câu tương tác, thế nên chưa đến 3 tiếng bài đã bị khóa bình luận.
Vạn Thuận Trị lại nhấn vào ảnh đại diện của chủ bài đăng, bài viết mới nhất hai ngày trước đã có hơn một trăm ngàn người truy cập và vài chục ngàn bình luận.
"Tôi biết chuyện này siêu ảo ma nhưng mà cây baton trên tay tôi có thể biến ra một cây baton thật mọi người ơi!!!
(video)"
Chủ topic không đăng ảnh nữa mà đăng hẳn một video cực kỳ rõ nét, người đó chạm vào hình xăm trên tay khoảng 5 giây thì hình xăm sáng lên, vùng da bị hình xăm phủ kín có dấu hiệu nhô ra rõ rệt.
Sau đó trên tay người kia xuất hiện một thứ nhìn giống hệt cây baton có một lưỡi dao ở phần chuôi, hình xăm cũng theo đó mà biến mất.
Người đó cũng nói cây baton có thể trở về làm một hình xăm nếu đặt nó lên lại vùng da cũ.
Topic này không bị khóa bình luận nữa, bởi vì có vài người cũng xuất hiện hình xăm giống hệt như chủ bài đăng, có người còn có cả hình xăm cùng một chủng loại vũ khí và chỉ khác mỗi hoa văn.
"Tôi đã đi bệnh viện nhưng bác sĩ cũng chẳng biết tôi bị gì nữa, nên trong lúc tức giận tôi có suy nghĩ nếu cái thứ này biến ra khỏi người tôi thì tốt quá, sau đó nó xuất hiện trên tay tôi như thế này đây."
Đây là bình luận cuối cùng mà chủ bài đăng để lại trước khi biến mất.
Theo dòng thời gian từ bài đăng thì những hình xăm bắt đầu xuất hiện vài ngày sau khi thông tin về "hố đen" bị rò rỉ trên mạng, có thể xác định những thứ này không phải chỉ là sự trùng hợp đơn thuần.
Vương Sâm Húc nhìn Trương Chiêu, người mà lúc này đây cũng đang ngẩn ngơ.
Không biết có phải là một loại ám thị tâm lý hay không mà thanh katana trên đùi Trương Chiêu bắt đầu nóng lên.
"Thật ra sau đùi của anh cũng có một thứ như vậy."
Trương Chiêu lên tiếng, trong ánh mắt bất ngờ của ba đứa nhóc, cậu chàng bước ra hai bước sau đó xoay người lại, vén ống quần lên cao.
Trương Chiêu hít một hơi thật sâu, suy nghĩ một lượt về hình dạng thanh katana trong đầu rồi đưa tay ra, thanh đao thật sự xuất hiện trên bàn tay đang run rẩy của cậu.
Lưỡi đao cứng cáp bị tuốt ra khỏi vỏ vang lên một tiếng "cạch" nho nhỏ, làn khói đen vờn quanh chuôi đao đỏ rực quấn lấy cổ tay Trương Chiêu.
Chúng nhẹ nhàng men theo cổ tay xuống những ngón tay, tựa như đã phục tùng vị chủ nhân này từ rất lâu về trước.
Trịnh Vĩnh Khang và Trương Quân Thái tròn mắt nhìn thanh katana trên tay Trương Chiêu, Trương Quân Thái còn đưa tay ra sờ một cái, chỉ có Vạn Thuận Trị là nhìn qua Vương Sâm Húc.
Vương Sâm Húc bị nhìn chằm chằm nên cũng hơi ngại, hắn ho khan hai tiếng rồi bắt chước Trương Chiêu tưởng tượng về hình xăm cung tên còn chưa hết bỏng rát phía sau lưng.
Vương Sâm Húc nghĩ rằng cây cung của mình ngoan ngoãn hơn thanh katana của Trương Chiêu nhiều, hắn chỉ vừa nghĩ tới nó đã xuất hiện ngay bên cạnh.
Cánh cung đen tuyền chạm vào làn da mang lại cảm giác lạnh lẽo, ngoài ra còn có thêm ba mũi tên xuất hiện cùng với cây cung.
Chúng lơ lửng xung quanh cánh tay Vương Sâm Húc, bằng một cách thần kỳ nào đấy mà Vương Sâm Húc cảm nhận được tâm trạng của chúng không tệ chút nào.
"Nhưng mà hình như không có dây cung, đúng không?"
Trương Quân Thái lên tiếng, thằng bé chỉ vào hai đầu cánh cung, nơi đáng lẽ ra phải có 1 sợi dây nối liền giờ đây lại trống rỗng.
Vương Sâm Húc nhìn theo chỗ của Trương Quân Thái vừa chỉ, ngón tay vô tình lướt đến phần thân cung.
Chỉ trong năm giây khi ngón tay chạm vào phần kim loại lạnh lẽo, một lực vô hình đã xuyên qua đầu ngón trỏ của Vương Sâm Húc.
Vì giật mình nên Vương Sâm Húc vô thức rút tay ra, sợi chỉ màu vàng kim mỏng như cánh ve cũng bị kéo ra theo, nó quấn vào ngón trỏ của Vương Sâm Húc chặt chẽ, ghim phần đầu nhọn vào ngón tay hắn, bắt đầu hút máu.
Chàng đội trưởng đau đến mức khuôn mặt tái mét, nhưng cho dù có dùng cách nào cũng không thể tách sợi chỉ vàng khỏi ngón tay.
Trương Chiêu là người phản ứng nhanh nhất, cậu lao đến cố gắng giúp Vương Sâm Húc gỡ ra nhưng sợi chỉ lại nóng kinh người, đầu ngón tay vừa chạm vào đã bị hun đến đỏ bừng.
Ba đứa nhóc cũng hoảng sợ giúp một tay, chỉ là chưa kịp làm gì thêm thì dường như sợi chỉ vàng đã hút đủ máu, bắt đầu rụt trở lại.
Bấy giờ cả nhóm mới phát hiện sợi chỉ vàng nối với cánh cung, số máu nó hút của Vương Sâm Húc được hấp thụ hết, hình thành một sợi dây đỏ thẫm quấn lấy hai đầu cánh cung, biến thành dây cung.
Vương Sâm Húc choáng váng, không nói thêm được câu nào đã ngã quỵ xuống.
✦
* Hình ảnh minh họa vũ khí của Trương Chiêu và Vương Sâm Húc để mọi người dễ hình dung:
Trương Chiêu
Vương Sâm Húc