Cập nhật mới

Khác Xuyên về Tam Quốc, Ta gặp phải Điêu Thuyền

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
394393391-256-k130429.jpg

Xuyên Về Tam Quốc, Ta Gặp Phải Điêu Thuyền
Tác giả: PhamGia1708
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Phạm Thường, một công nhân 18 tuổi, xuyên về thời Tam Quốc.

Ở đây hắn giao lưu khắp nơi khắp chốn, dần dần cũng chấp nhận số mệnh xuyên không.

Gặp danh tướng các thời, hắn một lòng mòn mỏi hướng về một thế Bình An.

Kích hoạt hệ thống, một tay nâng đỡ một thế lực.

Chiến tranh, mưu kế, đều có trong truyện.



xuyênkhông​
 
Xuyên Về Tam Quốc, Ta Gặp Phải Điêu Thuyền
Chương 1 - Phạm Thường ở Tam Quốc


Đông Hán, Quang Hoà năm thứ 5 ( năm 182 ) tháng 6

Tịnh Châu, Thái Dương Quận, Tấn Dương, Ngũ Hương Thôn

Nhậm Điêu Thuyền, một thiếu nữ 15 tuổi lúc này đang chầm chậm múc lấy chút nước vào trong thùng gỗ nhỏ bên bờ suối ở sau nhà.

Nàng một thân áo gai vải thô màu xám nhạt, nương theo ánh nắng chiếu hắt, nàng múc xong nước, liền nhẹ lấy tay gạt đi từng giọt mồ hôi ở trên mặt.

Bỗng dưng có một tiếng rên rỉ vang lên, làm Nhậm Điêu Thuyền giật mình quay sang nhìn

"Là ... là ai ở đó?"

Tiếng rên hừ hừ một lúc sau lại không phát ra nữa, Nhậm Điêu Thuyền chậm chạp từng bước run rẩy đi tới, ở đằng sau một tảng đá, một vị thiếu niên đang nằm đó.

Thiếu niên mặt mũi anh tuấn sáng lạng, chỉ là nhìn thấy trên thân hắn một quần áo đồng phục khác lạ không giống người ở đây, nàng tiến tới đưa tay tới trước mũi, cảm thấy một hơi thở nhẹ

"Người này... còn sống."

Nhậm Điêu Thuyền hốt hoảng, lại không biết phải làm sao, nhìn đến sắc trời cũng gần ngả màu, nàng chỉ đành quay trở lại thôn hô người cứu trợ.

Một lúc sau, hai ba người thiếu niên trai tráng, cùng với Nhậm Điêu Thuyền đỡ lấy người nằm kia, cùng nhau quay trở lại nhà Nhậm Điêu Thuyền.

Nhậm Điêu Thuyền phụ thân, Nhậm Hổ lúc này ở trong sân đang bổ củi, lực lớn cùng tận, mẫu thân Nhậm Điêu Thuyền là Liễu Thị đang ở trong bếp nấu thức ăn.

Lúc này có tiếng rộn rang ồn ào trước cửa, Nhậm Hổ mới ngừng lại công việc trong tay, hắn một thân đại thúc cao lớn khôi ngô, cũng đã bước sang tuổi 35 tuổi, nhìn thấy trước cửa nhà, có 4 người bao quát cả Tiểu nữ nhà mình, có khác lạ là ba người khiêng một vị thiếu niên đi đến.

"Liễu Bạch, Vương Nô, Thiết Cẩn, mấy người các ngươi đây là đang làm gì?

Đây là ai?"

Nhậm Điêu Thuyền vội vã đi đến bên cạnh cha liền đáp:

"Phụ thân, đây là người mà nữ nhi tìm được lúc đang ở bờ suối lấy nước.

Nữ nhi cũng không thể thấy nạn mà không cứu, chỉ đành trước mang về nhà mới báo lại phụ thân."

Nhậm Hổ nhìn lấy người thiếu niên kia, mặc khác lạ, không phải người ở đây, chưa kể nhìn kĩ thấy cũng rất tuấn tú.

Nhậm Hổ nhìn sang Điêu Thuyền cười nói:

"Được phụ thân biết, con mau mang hắn vào trong phòng bếp nằm trước, ở đó có bếp củi, có thể giúp người này khôi phục lại không sợ bị dính nước chết lạnh."

Điêu Thuyền vội vâng lời, quay lại nhờ ba ngườ Liễu Bạch, Vương Nô, Thiết Cẩni mang người thiếu niên vào trong bếp.

Mẫu thân Điêu Thuyền, Liễu Thị cũng ở đây, nàng cũng có nhìn ra xem một chút, thấy phu quân nhà bảo mang vào đây cũng liền hai tay dọn ra một chỗ, đỡ lấy thiếu niên kia nằm lên.

Sắp xếp xong xuôi, Liễu Thị quay sang nhìn ba người thanh niên trong làng nói:

"Di ở đây cảm ơn ba đứa, không biết ba đứa ăn chưa, ở đây ăn cùng Di cùng Nhậm thúc, Thuyền nhi a."

Liễu Bạch ngại ngùng cười cười, Thiết Cẩn lại chỉ tò mò nhìn lấy người đang nằm kia, Vương Nô đành trước hết đáp lời:

"Việc tỷ tỷ nhờ đã xong, chúng con cũng không sao làm phiền tới Di cùng Hổ thúc, gia đình còn đang chờ con về, chúng con trước hết xin cáo từ."

Nói xong, Vương Nô ba người nhìn ra Nhậm Hổ đang chặt củi, vội vã đi tới chào rồi về.

Liễu Thị cùng con gái cũng đưa họ ra cửa rồi mới quay về, tiện Liễu Thị cũng báo phu quân mình ngưng tay đi ăn cơm.

Nhậm Hổ cảm thấy cũng có chút đói, liền cắm cây rìu ở đó, đi về nhà bếp.

Nay Nhậm Thị nấu một nồi cháo loãng cùng rau dưa muối, kèm theo đó là một ít thịt canh xương.

Ba người ngồi quanh một chiếc bàn nhỏ, Nhậm Hổ ăn ba bát xong cũng ngồi đó nhìn lấy thiếu niên kia nói:

"Trang phục người này mặc rất kì lạ, cha chưa từng thấy kiểu trang phục này bao giờ, hơn nữa người này lại từ đâu đến, Thuyền nhi, con báo là ở gần cạnh suối a, vậy chắc là lưu dân rồi, thế đạo này càng ngày càng loạn, dân chúng lưu lạc khắp nơi."

Liễu Thị nhẹ nhàng múc một bát cháo nóng ra khỏi nồi, nàng gắp lấy miếng xương thịt để vào bát Nhậm Hổ, sau đó lại múc một miếng vào bát Điêu Thuyền nói:

"Phu quân, nếu được, chúng ta có thể đợi người kia tỉnh lại, sau đó lại hỏi tiếp, cứu người dù gì cũng thiện, Thuyền nhi, con ăn đi, cũng không thể để mình chết đói."

Nhậm Hổ tay cầm miếng xương gặm chút thịt, sau đó bèn phủi phủi tay, đi ra ngoài chặt nốt củi, đóng củi này phải chặt xong, sợ mưa đến sẽ không còn gì để sưởi ấm.

Điêu Thuyền cũng không ăn cục thịt xương, mà để lại trong nồi, sau đó ăn lấy bát cháo cùng một ít dưa muối.

Sau đó nàng cũng nhớ ra mình để thùng nước ở cạnh bờ chưa lấy, vội vã báo lại mẫu thân xong chạy về hướng suối đi lấy.

....

"Tích, kiểm tra qua cơ thể, cơ thể phục hồi 100%.

Bắt đầu tích hợp."

"Tích hợp thành công."

"Quà tặng tân thủ x1, có xác nhận mở?"

"Đã xác nhận mở, nhận được Bị Động tính - Gấp 100 lần tốc độ phát triển "

Thiếu niên mê man nhìn lấy thứ này, hắn lại cảm thấy hoa mắt một trận, vội vàng mở mắt ra.

Đây là đâu?

Một gian phòng thô sơ, ở giữa có bếp củi đang đun nấu, ngồi đó một thân ảnh nhỏ nhắn, tay nàng đang liên thoắt quấy gì đó.

"Là ai đang nấu ăn?"

Nghe được một tiếng động, thiếu nữ quay lại, nàng vội vã chạy ra ngoài cửa hô:

"Phụ thân, người nọ đã tỉnh lại."

Nhậm Hổ lúc này đang tay cầm ba đầu thỏ hôm nay mới săn được về, ném để sang một bên sau đó tiến về phòng bếp.

Đi vào trong cùng Điêu Thuyền thấy thiếu niên đang ngồi đó, hắn hỏi thăm:

"Ngươi thế nào?

Có chỗ nào thấy không ổn sao?"

Thiếu niên kia ngơ ngác phút chốc, sau đó hắn hỏi một câu khá ngây ngô:

"Đây là...

đây hiện giờ đang là ngày tháng nào?

Nhậm Hổ đầu nghiêng sang một bên, tuy có thắc mắc rất nhiều nhưng vẫn trả lời:

"Hiện tại là Quang hoà năm thứ 5."

Sau đó hỏi tiếp:

"Ngươi là ai, người ở đâu?"

Thiếu niên xoa xoa đầu mình, hắn nghe tới câu hỏi liền đáp một mạch suy nghĩ đã kĩ trong đầu:

"Ta tên Phạm Thường, tự Chiếu Thần, nguyên quán là Lương Châu nhân sĩ, ta là chạy nạn đến không may bị ngã xuống sông..."

Nhậm Hổ gật đầu: "Lương Châu gần đây cũng không yên lành, ta tại Tấn Dương thành cũng nghe một hai, hoạ loạn Hung Nô Tiên Ti còn có Khương tộc gần đây cũng nhiều lần."

"Ngươi đã bất tỉnh ở đây 2 ngày, chắc hiện giờ rất đói, đợi ngươi ăn uống cầm hơi, ta lại nói chuyện."

Quay sang dặn Điêu Thuyền lấy bát cháo loãng cùng bỏ thêm dưa muối, đưa cho Phạm Thường, Phạm Thường lúc này mới có cảm giác đến có chút đói bụng, liền vội vã cảm tạ sau đó cầm lấy bát cháo từng chút ăn lấy.

Nhậm Hổ cũng không đợi ở đây, hắn có việc cần làm, liền cũng đi ra ngoài, chỉ còn Điêu Thuyền ở lại nhìn lấy Phạm Thường ăn uống.

Nàng lúc này cũng hiếu kỳ, cũng nhiều thứ muốn hỏi xem Phạm Thường là như nào trải qua đến, đồng thời cũng không quên là mình đang nấu ăn, nay mẫu thân nàng Liễu Thị đã đi ra đồng ruộng, năm nay thời vụ rất tốt đâu.

Phạm Thường nhanh chóng đã ăn xong bát cháo, cảm giác đói đã hết.

Nhìn lấy Điêu Thuyền, hắn thấy nàng chăm chú khuấy nồi cháo loãng, hắn cũng không dám gây sự chú ý, chỉ đành ngồi đó nhìn xung quanh.

"Quang Hoà năm thứ 5, là thời tam quốc a, hệ thống cũng đã nhảy đi ra, đúng là ta đã xuyên không."

Phạm Thường cười khổ, hắn đây một giới công nhân bình thường, ngày làm 8 tiếng tối về nghỉ ngơi, không vợ không con, chỉ vì một lần say xỉn mà hắn đã trở lại thời chiến quốc, cũng may Tam Quốc lịch sử hắn có chút nhớ, nhưng hắn không có bản lãnh gì cái này hắn tự biết bản thân mình, kể cả có hệ thống, hắn cũng không biết có thể làm được gì không

Lúc này Điêu Thuyền đã nấu xong, vội vàng nàng lấy hai miếng vải thô làm lót, bê vội nồi cháo đi ra để sang một bên.

Quay lại chú ý đến Phạm Thường, thấy Phạm Thường cũng đang nhìn chằm chặp mình, nàng thẹn thùng đỏ mặt quay đi.

Phạm Thường cũng chú ý đến, hắn cái này thất lễ, nhìn chằm chằm con gái nhà người khác, chưa kể còn là ân nhân cứu mạng.

Hắn liền vội đứng lên, chắp tay theo lễ người xưa nói:

"Cô nương, cô nương cứu tại hạ một mạng, ta Phạm Thường không có gì trên thân có thể báo đáp ơn này, Phạm Thường ta liền cố hết sức, chỉ cần cô nương có ý muốn, ta sẽ cố hết sức mà làm."

Điêu Thuyền lúc này liền lúng túng, cũng quay đầu nhanh chóng cúi người nói:

"Ta... ta không có ý muốn gì, cứu ngươi là, là việc ta phải làm, không... không cần người đáp lễ cũng không cần ngươi báo ơn a."

Phạm Thường đầu nghĩ chuyển nhanh, nhưng hắn người này đúng thật là không có gì có thể báo đáp.

Đang loay hoay nghĩ như nào có thể thường lại ân tình này, thì Nhậm Hổ xách đến một con thỏ đã tách da lông xong vào phòng bếp.

"Tiểu tử ngươi ăn xong rồi sao, ngươi có nhớ rõ nhà ngươi ở đâu Lương Châu, ta có một người bạn làm thương nhân ở Tấn Dương thành, có thể để hắn khi nào tiện đi giao thương ở Lương Châu sẽ giúp ngươi truyền tin về a."

Nhậm Hổ vừa cười vừa nói, tay cầm lấy thỏ cũng đưa cho Điêu Thuyền xử lý nấu nướng.

Phạm Thường chắp tay làm lễ bái, thở dài đáp:

"Cảm ơn ân công, ta người này đã không còn người thân còn sống, Hung Nô tập kích thôn ta, chỉ có ta lúc này đang ở ngoài tránh được một lần, cái này nếu Ân Công không chê, xin hãy cho phép ta ở lại đây, làm ruộng săn bắn hay bất cứ việc gì đều được, ta sức mọn này cũng muốn giúp Ân Công một nhà."

Nhậm Hổ trầm tư suy nghĩ một chút, sau đó quay ra ngoài nói: "Vậy được, ngươi theo ta, ta thử kiểm tra xem ngươi có thể làm được việc gì"

Phạm Thường cái này liền theo sau Nhậm Hổ ra ngoài sân vườn, lúc này hắn mới chú ý trên sân có một bộ cung tiễn, cùng một ít nông cụ, một thanh đao đã sứt mẻ cũ kĩ.

Nghĩ đến hệ thống có ghi rõ gấp 100 lần phát triển thần tốc, cũng không rõ là tác dụng gì, Phạm Thường liền đi đến bên cung tên, cầm lên, sau đó nhớ lại thao tác bắn cung liền kéo dây cung thử.

"Ting, lần đầu kéo cung, mở ra Cung thuật, nhận Thông thạo sơ cấp cùng Nhất xạ chuẩn xác - 0/1000"

"Nhất xạ chuẩn xác: chỉ cần ngắm mục tiêu liền có thể bắn trúng điểm đã ngắm trong vòng 200 bước.

Đồng thời lực xuyên thấu của mũi tên tăng 120% khi bắn mục tiêu cách xa 100 bước trở lên."

Bên này Nhậm Hổ cũng chú ý tới Phạm Thường hành động, yên lặng nhìn xem.

Phạm Thường cho cung tên vào dây, ngắm chuẩn cây cột ở cửa sau đó thả tay.

Mũi tên chuẩn xác bắn lên cột cửa khe hở, Phạm Thường hạ cung xuống thở dài, may lần đầu vẫn tốt.

Nhậm Hổ đi đến cửa nhìn lấy, cảm thấy Phạm Thường dùng cung tên khá tốt, liền bứt ra mũi tên, sau đó ở xa một chút bắt đầu lấy một khúc củi, ở trên đó rút ra mũi dao rạch ra một dấu trắng toác ăn sau, nhìn lại Phạm Thường sau đó căn lại khoảng cách, hắn đi đến một chỗ xa hơn đặt khúc gỗ xuống, sau đó tránh sang một bên nói:

"Phạm Thường, ngươi thử đứng ở đó dùng cung bắn trúng vết ta đã vạch ở trên thân gỗ xem."

Khoảng cách này xa tầm 150 bước chân, Nhậm Hổ dùng cùng tên cũng tối đa chỉ tầm 90 bước trở lại có thể bắn trúng mục tiêu, nhưng không thể chuẩn xác lắm, hắn chỉ dùng cách này để thử kiểm tra xem Phạm Thường dùng cung tên như thế nào, dần dần lấy được thông tin rồi mới hướng tiếp theo được.

Phạm Thường gật đầu một cái, liền giương cung tên kéo căng, nhắm thẳng vào vết dấu kia sau đó thả tay.

Một tiếng "bộp" to, mũi tên găm thẳng vào khúc gỗ, Nhậm Hổ nhìn lấy mũi tên đánh chính chuẩn mạnh vào dấu vết hắn rạch, hắn nhìn một chút rồi lại nhìn Phạm Thường.

Khá lắm, này đâu phải cung thủ bình thường, đây giống thiên tài bắn cung vậy, tiễn thuật thật mạnh.

"Ngươi cái này tiễn thuật thật mạnh, nhìn dáng người ngươi nhỏ yếu vậy mà lực bắn cũng không đến nỗi, chỉ cần luyện tập cộng thêm bồi dưỡng thân thể, liền có thể tiến xa thêm."

Nhậm Hổ chậm rãi bình phẩm, sau đó rút lấy mũi tên ra, hắn vào trong nhà cầm thêm một chiếc cung nữa, sau đó cầm thêm một cây đao.

Đi tới gần Phạm Thường hỏi:

"Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi rồi, đã từng dùng qua đao?"

Nhậm Hổ một tay đưa cung với đao rs trước mặt đưa cho Phạm Thường, miệng cũng thuận tiện hỏi lấy.

"Báo Ân Công, ta năm nay đã 18 tuổi.

Chưa từng cầm qua Đao, này cung tên cũng là lần đầu."

Nhậm Hổ xoa xoa cằm, sau đó đứng sang một bên bảo Phạm Thường thử vung đao cho hắn xem, Phạm Thường cũng cầm đao lên sau đó làm động tác chém thẳng về trước.

"Ting, lần đầu dùng Đao, mở ra Đao thuật, nhận được Đao thuật sơ cấp cùng Vận Sức - 0/1000"

"Vận sức: Khi sử dụng Đao, mỗi một đao chém xuống, sẽ tích lũy 1 tầng Vận Sức, mỗi tầng tăng thêm 15% lực sát thương kèm với 10% tốc độ ra đòn, tối đa 15 tầng."

Sau đó hắn cầm thanh đao trên tay vung vẩy mấy cái, càng lúc càng thấy thuận tay.

Đến cuối cùng một đao, hắn chém vào một khúc gỗ trên thân toàn lực với 15 tầng vận sức liền "Bành" một tiếng, khúc gỗ bị bổ nát.

Nhậm Hổ xoa xoa cằm, đao thuật cùng xạ thuật của Phạm Thường rất khá, chưa kể hắn cũng thấy Phạm Thường có khả năng học hỏi rất nhanh, nhìn lên sắc trời còn có chút sớm, Nhậm Hổ liền chỉ dạy Phạm Thường cách dùng đao và cung tên sao cho chuẩn.

Hai người cứ thế luyện tập qua lại, Phạm Thường phát hiện, hắn mỗi lần luyện tập đến loại nào thì tăng thêm 5 điểm kinh nghiệm loại đó, ví dụ như Cung thuật cũng đã đạt 400/1000, Đao thuật thì nhanh hơn, 600/1000.

Hai ngươi mải mê luyện tập, Điêu Thuyền nấu xong đồ ăn cũng gọi hai người vào ăn, dần dần Nhậm Hổ thi thoảng cũng sẽ nói cho Phạm Thường biết một chút về tình hình mọi việc gần đây.

Liễu Thị lúc về thấy ba người đang ăn cơm, cũng tranh thủ đi rửa qua tay chân lấm lem, sau đó vào bàn cùng ăn.

Trên bàn ăn, Liễu Thị hỏi Phạm Thường rất nhiều, đa số câu hỏi liên quan đến bản thân nên Phạm Thường đều thành thật trả lời, dù sao hắn đọc qua Tam Quốc, cũng có nhất định hiểu rõ về Lương Châu bây giờ, thuận miệng biên qua vài câu chuyện liền có thể bỏ qua vấn đề này.

Nhậm Hổ bảo hắn, chiều nay sẽ luyện tập Đao Thuật và Cung thuật tiếp, ngày mai sẽ dẫn hắn đi săn, quần áo cũng phải thay, Nhậm Hổ báo Điêu Thuyền lấy quần áo của Nhậm Hổ chỉnh sửa một chút để Phạm Thường mặc.

..

..

.

.

Thoáng cái, thời gian đã trôi qua 3 tháng, 3 tháng này Phạm Thường trôi qua rất phong phú, đi săn với Nhậm Hổ cùng làm ruộng trồng trọt với Liễu Thị.

Hắn cũng nhớ đến cách luyện tập thân thể của quân đội hiện đại, cũng rõ ràng liền làm theo.

Mở ra thêm bốn kĩ năng mới là "Khiên Thuật, Thể Thuật, Nông nghiệp cùng Phục hồi."

"Cung thuật - Cung thuật cao cấp, Nhất xạ chuẩn xác, Liên phát xạ, Thiên nhãn."

Hiện giờ hắn vừa có thể nhìn xa, rõ ràng chi tiết gấp đôi người thường, lại có thể nhắm chuẩn ở khoảng cách 400 bước!

Cung thuật tăng cao cũng rất thuận tiện, hiện giờ chủ yếu là Phạm Thường sẽ đi săn, còn Nhậm Hổ sẽ đi xử lí con mồi cùng với đem giao dịch, vì Phạm Thường tốc độ săn nhanh hơn hắn, chưa kể bắn cũng rất chuẩn xác, Nhậm Hổ tán dương Phạm Thường là tiễn thuật như thần nhân vậy.

"Đao Thuật - Đao thuật cao cấp, Vận Sức, Tổn Thương Bạo Phát, Đao Cương."

Tổn thương bạo phát, tên như ý nghĩa, khi sử dụng Đao, sẽ gây thêm tổn thương chấn động đến bên trong đối tượng.

Đao Cương, chủ động phát ra, mỗi 10 giây có thể dùng 1 lần, chém ra Đao sẽ phát sinh chém ra Cương Khí 50 bước, Phạm Thường đã thử luyện tập một mình ở trong rừng sâu và Cương Khí kia sắc bén cực kì, chém đôi thân cây to mà mặt cắt khá nhẵn, không hề bị cản trở.

"Khiên Thuật cao cấp - Đỡ đòn, Tường Thành, Phản Kích"

Phản Kích giúp Phạm Thường sở hữu tốc độ chém nhanh hơn, nhưng đồng thời cũng giúp Phạm Thường phòng thủ tốt hơn, chỉ cần kẻ địch dùng vũ khí đánh trúng khiên của hắn, đều có nhất định tỉ lệ 50% Phạm Thường sẽ phản lại lực lượng = 150% lực tiếp nhận cộng thêm sau khi phản, tốc độ ra đao sẽ nhanh gấp 2 lần.

Đỡ đòn, khi đỡ trúng đòn sẽ giảm đi 30% lực sát thương nhận vào.

Tường thành, gia tăng thêm 50% sức lực và độ bền của Khiên đang được sử dụng sẽ tăng thêm gấp ba lần.

"Thể Thuật - Lực bạt sơn hà 0/1000000"

3 tháng rèn luyện cùng với hack, cơ thể Phạm Thường phát triển nhanh một cách khủng khiếp, so với ngày đầu mới đến, hiện giờ Phạm Thường có thể gọi là khôi ngô rắn chắc hơn, trọng lượng cơ thể cũng tăng thêm 20kg, cơ thể như được cải tạo, lúc đầu hắn chỉ cao 1m79, hiện giờ đã là 1m85 nặng 79kg.

Hắn hiện giờ có thể nhấc tảng đá nặng 700kg một cách thoải mái không sợ cố hết sức.

"Phục hồi - Gia tốc xử lý 0/10000"

Mỗi khi Phạm Thường nhận lấy vết thương, cơ thể sẽ tự động khử trùng các chất gây hại cho cơ thể, gia tăng 100% tốc độ lành lại, một hack quá lợi hại, với thời đại vũ khí lạnh, còn uốn ván rỉ sắt chưa có thuốc chữa, hắn cái này tương đương miễn nhiễm độc, cùng với các loại bệnh."

"Nông nghiệp - Hạt giống cải tiến, Thời tiết thuận mùa, Sản Lượng Nhân Đôi"

Hạt giống cải tiến, khiến hạt giống phát sinh biến hoá về chất, tăng cường tính kháng với sâu bọ, khuẩn bệnh, dẻo dai hơn với thời tiết khắc nghiệt, nhu cầu dinh dưỡng cần ít hơn bình thường, sản lượng sinh ra nhiều hơn, tốc độ tăng trưởng cũng tăng cao

Với Phạm Thường có thể chọn hiện tại tối đa 3 nơi để phổ biến 2 tính năng còn lại là thời tiết và sản lượng.

Hắn hiện tại chọn Ngũ Hương Thôn làm nơi đầu tiên áp dụng 2 loại tính năng này.

Hạt giống cải tiến thì hiện tại Phạm Thường mới chỉ gieo trồng ở một ít đất sau nhà Nhậm Hổ, kết quả vẫn cần chờ một hai tháng nữa mới biết được.
 
Xuyên Về Tam Quốc, Ta Gặp Phải Điêu Thuyền
Chương 2 - Thu Cao Thuận, gặp Đổng Nghi và Lý Nho


Chương 02: Thu Cao Thuận, gặp Đổng Nghi và Lý Nho

Đông Hán, Quảng Hòa năm thứ 5 ( năm 182 ) tháng 9

Phạm Thường nhẹ nhàng hơ ra một hơi, thời tiết mùa này rất dễ chịu, hắn thư thả ở trong tửu lâu uống một ngụm rượu nhạt, ngồi đối diện là Nhậm Hổ cùng một người bạn, tên là Trương Sinh, là thương nhân lần trước Nhậm Hổ có kể với hắn.

Người này tính cách chân thật, quy củ không có chút gian thương.

Gần đây hệ thống bắt đầu nâng cấp sau khi hắn mở ra 5 loại thuật học.

Thiên Nhãn ngoài có thể nhìn xa ra, được tích hợp thêm hệ thống cho một kĩ năng mới là "Vọng Khí", thuật này hắn có thể nhìn ra thông tin của một người, bao gồm họ tên, tuổi, tính cách, đặc tính thiên phủ cùng độ thân mật.

Hiện tại độ thân mật đang là 60, tức là có hơi quen biết.

Dù sao mấy lần Nhậm Hổ dẫn hắn đi lên Tấn Dương bán thịt rừng cùng da thú, đều là Trương Sinh giá cao hơn thị trường mua lại, sau đó qua lại tiếp xúc nhiều lần mới có chút xíu tăng lên.

Loại thăng cấp thứ 2 hắn thấy rất tốt, đó là bản đồ.

Bản đồ hiển thị rõ vị trí bản thân là màu vàng, màu xanh là hiển thị minh hữu, màu đỏ là hiển thị kẻ địch hoặc kẻ thù.

Đồng thời bản đồ được khắc họa dưới dạng 2D hoặc 3D tùy ý nên Phạm Thường có thể biết được kẻ thù của mình hiện đang ở đâu, bản đồ này không có giới hạn khoảng có thể nhìn thấy, hắn có thể dò xuống tận Từ Châu đều được.

Lúc này, Nhậm Hổ, Phạm Thường cùng Trương Sinh đã uống qua hơn nửa bình rượu, Trương Sinh có chút buồn phiền, Nhậm Hổ cũng có để ý, tay gắp lấy một miếng thịt lợn hầm bỏ vào miệng, mới hỏi:

"Trương Sinh, ngươi hôm nay chắc không chỉ mời ta uống rượu đơn giản như vậy, ta để ý ngươi từ lúc đi vào, đều cảm giác tâm trạng có chút kém.

Nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì?"

Trương Sinh nghe Nhậm Hổ hỏi, cũng phát hiện mình có chút thất thần, đành nói ra: "Nhậm Hổ a, ta cũng đang phát sầu khổ đây, hôm qua ta nhận được một ủy thác, người kia muốn một tấm da hổ, đề giá 30 kim, yêu cầu hoàn hảo mười phần vẹn.

Ta đây nơi nào đi tìm, gặp hổ thì dễ, giết hổ không nói lại vẫn điều kiện là hoàn hảo được thì thực sự quá khó a."

Nhậm Hổ cười cười, khoác tay lên vai Trương Sinh đáp: "Cái này dễ làm, đã người kia giao cho ngươi 30 kim, vậy ta bán cho ngươi 20 kim.

Tiểu Thường gần đây có giết được một con hổ, đồng thời bộ da kia hoàn hảo theo đúng nhu cầu của ngươi a."

Trương Sinh hai mắt sáng lên, vội vã quay đầu nhìn Nhậm Hổ nói: "Thật, thật sự?

Vậy chúng ta xuất phát về Ngũ Hương Thôn a, ta không chờ được nữa."

Phạm Thường cười nhẹ, tay cầm lấy một chiếc bao bố to nhấc lên, hướng Trương Sinh nói: "Trương thúc, bộ da đó liền đã ở đây, ta cùng Nhậm thúc mới hôm qua xử lý xong, giờ ngươi muốn xem thì chúng ta ra ngoài xe bò a."

Trương Sinh gật đầu, vội vàng đứng lên trả tiền rượu cùng đồ ăn, sau đó ba người đi đến chỗ xe bò của Nhậm Hổ, Phạm Thường cởi ra bao vải, nhấc ra một tấm da hổ, trải ra trên mặt đất.

Người đi đường đi qua ồ lên, sau đó dần dần càng nhiều người vây xem, Trương Sinh cũng cẩn thận xem xét kĩ, vậy mà phát hiện tấm da này không có chút nào thủng lỗ, như thần nhân nhìn Phạm Thường vậy, hắn tò mò hỏi:

"Cái kia tiểu Phạm a, sao ngươi làm được vậy?

Ta nhìn đi nhìn lại, vẫn không có thấy vết nào a."

Phạm Thường cùng Nhậm Hổ nhoẻn cười, Phạm Thường nháy nháy mắt đáp: "Bắn tên a, một mũi trúng mắt xuyên đầu, vậy thì hổ nào sống được?"

Nhậm Hổ cười run, mới đầu hắn cũng thật kinh sợ, nhưng theo nhìn Phạm Thường phát triển, hắn liền cũng không còn gì ngạc nhiên nữa.

Trương Sinh suy nghĩ quyết định chốc lát, vội vã móc túi trong áo ra, đắp vào tay Nhậm Hổ nói: "Chiếc này da ta mua rồi, tiền đầy đủ trong bao, ta phải chạy đi mang tin đến cho vị đại nhân kia mới được."

Nhậm Hổ gật đầu, sau đó ném túi tiền cho Phạm Thường nói: "Tiểu Thường, tiền này vốn dĩ của con, ta đây vốn dĩ không có công gì trong việc giết hổ cả, nên nhận cũng thấy ngại."

Phạm Thường cân đo chút trọng lượng túi tiền, nhẹ cười đáp: "Cái nào đâu Thúc phụ, ta chút nữa liền mua cho Thuyền Nhi cùng Liễu mẫu mấy bộ quần áo, mùa đông sắp tới, nhà chúng ta cũng cần bổ sung chăn ấm và lương thực nữa."

Nhậm Hổ xoa xoa cằm suy nghĩ, sau đó gật đầu đáp tốt, rồi bảo Phạm Thường lấy xe bò đi mua sắm trước, còn phần da hổ này sẽ để hắn tự tay giao phó cho Trương Sinh sau.

Phạm Thường nghe xong gật đầu, sau đó cũng ngồi lên trên xe bò vung roi đánh đi, chỗ mua sắm cũng gần ở đây ngay gần cửa thành phía Tây có Tây thị rất đầy đủ các loại thương phẩm, hắn đi mua một chút đồ bao gồm quần áo vải vóc cùng chân chăn nệm thức ăn cũng mua mấy bao lương thực, đang khi đi đường và bỗng nghe thấy một tiếng rao to:

"Bán mình chôn mẫu!!"

"Bán mình chôn mẫu, 5 Kim, ta liền phụng ngươi làm chủ!!"

Phạm Thường quay ra để ý, nhìn thấy người thiếu niên kia đang ngồi đó, ở đằng sau là một xe kéo, trên xe kéo, là một nữ thi thể, đã được mặc đồ trắng, mặt bị che lấp đi bằng một tấm vải.

Giá 5 kim, người đi đường dù thương hại thuơng xót nhưng lại càng lắc đầu, 5 kim là một gia tài, không ai nguyện ý chi tiền chỉ để chôn cất một người thân, dù thời Hán có tập tục này, để tỏ rõ sự hiếu thảo, người con sẽ cố gắng mua đủ loại vật quý để chôn cất cùng mẫu thân, vật càng quý càng đắt đỏ càng được rõ sự hiếu thảo của người con dành cho bậc thân sinh

Ngay khi Phạm Thường dùng vọng khí để nhìn xem thiếu niên này thế nào thì hắn chợt cảm thấy có chút giật mình

"Cao Thuận..."

Là Cao Thuận sao, dù nhìn khá trẻ, nhưng theo tính cách nói lên, khả năng đúng thật là hắn.

Chưa kể đặc tính hắn sở hữu, đúng là Hãm Trận, Luyện Binh.

Nổi tiếng danh tướng, cuối cùng hắn cũng gặp một mặt, nếu xét về tổng thể, Cao Trận là tướng tài ai cũng muốn có, luyện binh có một tay, chỉ huy cũng thế, chiến lược đánh trận tư duy cũng rất tốt.

Người này ta định chắc rồi, Phạm Thường nhìn lấy trong bao ngân lượng sau mua đồ còn khoảng 16 kim.

Hắn kéo xe bò qua đến trước mắt Cao Thuận.

Cao Thuận cũng nhìn lấy Phạm Thường, đầu tiên hắn cảm giác người này rất mạnh, nhìn cơ bắp cùng khung người, cao to vạm vỡ lại cân đối, cảm giác lại giống như một nho tướng.

Phạm Thường nhìn một chút Cao Thuận lại nhìn một chút đằng sau xe ở trên.

Hắn hỏi:

"Ngươi nói chỉ cần 5 kim, ngươi liền phụng người đó làm chủ, vậy ta hỏi một chút ngươi, ngươi có thể làm được gì?"

Cao Thuận dáng vẻ gầy gò, mặt hốc hác nhưng ánh mắt vẫn kiên định đáp lại:

"Chỉ cần ngươi muốn ta làm gì, ta liền làm thế, Cao Thuận ta tuyệt nhiên không nửa câu oán than, e ngại, hay sợ hãi.

Ngươi muốn ta chết, ta đều sẽ đi chết."

Phạm Thường ngẫm lại một chút, tính tình Cao Thuận là có chút cương liệt nhưng trung thành là không nói chơi, liền lấy trong túi ra 5 kim đưa cho Cao Thuận, việc này liền khiến người qua đường bàn tán xôn xao, có chút hâm mô Phạm Thường tài đại khí thô nhưng cũng có người cảm thấy Phạm Thường giống như bị ngốc vậy, sao có thể bỏ ra 5 kim mua người trẻ kia chứ.

Cao Thuận nhìn trong tay 5 kim lại nhìn Phạm Thường, hắn chắp tay quỳ gối nói:

"Cao Thuận bái chủ công, chủ công, chỉ cần ngài có chỗ cần đến ta, ta ắt sẽ vì ngài hết sức làm việc!"

Phạm Thường đây là lần đầu bị người ta bái như thế, vội vã dùng hai tay nâng Cao Thuận lên, sau đó nói:

"Ngươi đứng lên, nam nhân hai đầu gối là vàng là tôn nghiêm, sao lại có thể quỳ là quỳ đâu?"

Cao Thuận tự nhiên đáp: "Ta quỳ chỉ có phụ mẫu, cùng chủ công là ngươi đây."

Phạm Thường không biết nói gì cho phải, chỉ đành vỗ vỗ nhẹ vai Cao Thuận:

"Vậy ngươi cùng ta đi mua đồ để táng mẫu thân ngươi trước, chuyện này không nên chậm trễ nữa."

Cao Thuận chắp tay đáp: "Vâng."

Sau đó hai người đi mua chút đồ cúng viếng, ghé qua cửa hàng thợ rèn vũ khí, Phạm Thường báo Cao Thuận chờ một chút, vào đó chọn lấy mấy thanh đao cùng cung tên, mũi tên hắn cũng mua lấy mấy chục mũi, quét sạch hàng tồn của cửa hàng.

Cũng đặt làm một ít nông cụ, để sau này còn sử dụng.

Hai người sau đó đi ra ngoài thành, kiếm một chỗ đất trống vắng người ít người biết, hai người dùng cuốc mới mua đào lên một chỗ đất, đặt cỗ quan tài xuống, để vào đó một ít đồ, sau đó lại đắp đất chôn.

Linh vị đã được Phạm Thường nhờ thợ khắc lên, sau đó đặt trước ụ đất tròn.

Phạm Thường cái này cũng quỳ xuống thắp nén hương, cắm vào trong bát sau đó thắp vái 3 lần rồi đứng lên.

Cao Thuận cũng làm tương tự, Phạm Thường để ý, dù có chút nước mắt nhỏ xuống nhưng Cao Thuận vẫn nhịn không khóc.

Phạm Thường vỗ vỗ vai hắn, dù sao bây giờ vẫn còn trẻ, nếu khóc được cứ khóc lên sẽ tốt hơn.

Phạm Thường sau đó cùng Cao Thuận về đến Nhậm gia ở thôn, lúc này trong nhà, Nhậm Hổ, Trương Sinh đứng ở bên cạnh, ở giữa ngồi lấy một vị tiểu thư, bên kia đối diện Nhậm Hổ lại là một nho sinh, lúc này bốn người đang thảo luận gì đó, để ý thấy tiếng động ngoài sân, nhìn ra thấy Phạm Thường đã về, liền Nhậm Hổ bước trước đi tới, Phạm Thường cũng chú ý một chút Nhậm Hổ, vẫy tay với Cao Thuận tới bên này.

Nhậm Hổ ngoảnh đầu nhìn Cao Thuận một chút, nhưng việc này chưa gấp, hỏi Phạm Thường:

"Có vị tiểu thư quan gia, hứng thú với ngươi, muốn ngươi làm thân vệ cho nàng.

Trước đặt chỗ ta 10 kim làm phí thuyết giao."

Phạm Thường nhíu mày, sau đó hỏi: "Nhậm thúc có hỏi xem vị đó là người ở đâu, tên gì không?"

Nhậm Hổ gật đầu đáp: "Tất nhiên là thúc cần hỏi mấy vấn đề này, cũng không thể nào an tâm, nàng báo nàng họ Đổng, cha làm quan trong triều, nhưng không nói rõ là làm gì, nàng kể khi nào ngươi tới báo danh đồng ý, liền sẽ biết được."

Phạm Thường cũng chỉ hỏi cho có, hắn vừa nhìn thông tin 2 người liền biết là ai, Đổng Nghi cùng Lý Nho, cha Đổng Trác hiện đang làm thứ sử Tịnh Châu.

Thật không ngờ tài đại khí thô Đổng gia lại ở Tịnh Châu, nếu nhập vào thế lực họ Đổng, hắn đây một thân bản lĩnh có thể được tối đa hoá, sau này Viên Ngỗi Ký Châu Viên Thị liền sẽ nâng đỡ Đổng Trác, rồi hàng loạt sự kiện diễn ra, Đổng Trác tham vọng quá lớn, dẫn đến kết cục không thể khá hơn.

Trong quân Đổng Trác, có một người, Phạm Thường cũng rất hứng thú, Giả Hủ, Giả Văn Hoà, bo bo giữ mình nhưng độc mưu tràn đầy, ngươi có thể thương thiên hoà nhưng đừng nên thương tổn đến Văn Hoà.

Hiện giờ chắc Giả Hủ vẫn đang ở dưới trướng Lý Thôi.

Nhưng hắn cũng không thể đầu nhập Đổng Trác, lý tưởng của hắn hiện giờ có lẽ là Tào Tháo hoặc Tôn Kiên, Viên Thiệu cùng Lưu Bị không nằm trong danh sách của hắn.

Nghĩ một chút sách lược sau này, hắn liền gật đầu nói Nhậm Hổ: "Thúc phụ, tính ta thúc biết, cũng không muốn làm thân vệ cho quan gia, chút nữa để ta vào từ chối khéo họ, thúc mang tiền trả lại cho họ là được."

Nhậm Hổ gật đầu, sau đó dẫn Phạm Thường đi vào trong nhà, Cao Thuận thì được Phạm Thường nhờ Điêu Thuyền dẫn sắp xếp đồ vào trong.

Trong nhà chính.

Đổng Nghi ngồi đó uống một ngụm trà, Lý Nho cũng nhắm mắt dưỡng thần, ngay khi hai người Nhậm Hổ, Phạm Thường bước vào.

Hắn liền chú ý quan sát đến Phạm Thường, nhìn sơ qua liển biết đây là một chi hổ tướng, dáng người nở nang vạm vỡ lại cân xứng, mặc một thân áo vải bố nhưng không che được khuôn người cao lớn kia của Phạm Thường.

Lý Nho đợi hai người vào trong nhà, liền mở miệng nói: "Nhậm Hổ, đây có phải ngươi đã giết được đầu hổ kia lấy da sao?

Thật đúng là một mãnh nhân.

Ý kia của tiểu thư nhà ta, chắc hẳn ngài cũng nói với hắn rồi chứ."

Nhậm Hổ xoa xoa tay, sau đó từ trong túi áo lấy ra bao tiền 10 kim, đưa tới hai tay dâng lên Lý Nho nói:

"Quan gia, Phạm Thường cháu ta ý muốn không ở việc này, cái này mong Quan Gia hiểu cho, tiểu nhân cũng không dám nói gạt bừa qua loa lý do để từ chối."

Phạm Thường lúc này tiến lên một bước, chắp tay cúi người nói: "Đổng tiểu thư, tiểu nhân Phạm Thường ra mắt ngài, tiểu nhân tự thân không biết có tài đức gì lại được người chọn trúng, nhưng tiểu nhân ý hiện giờ chưa từng muốn rời xa Tịnh Châu nơi này, mong tiểu thư thông cảm hiểu cho."

Đổng Nghi nghe Phạm Thường giải thích cũng như từ chối khéo bản thân, cũng chưa từng tức giận, tay cầm tách trà, nhẹ nhàng uống một ngụm nhỏ sau đó để lại trên bàn, lúc này mới nói:

"Ngươi cảm thấy bản tiểu thư là người dễ bỏ qua sao?

Nếu ta không đồng ý đâu, nhất quyết phải là ngươi thì sao?

Chỉ cần ta báo cha ta một tiếng, ngươi có tin, cha ta sẽ trói gô ngươi lại đưa đến chỗ ta không?"

Lý Nho có chút nhíu mày, cảm thấy tiểu thư cũng không phải người như thế, lại có chút không hiểu sao nay lại nói những từ ngang ngược như vậy, nhưng hắn người này làm thuộc hạ, cũng sẽ không chen ngang giữa chừng.

Phạm Thường nhíu chặt hai lông mày lại, nhưng việc này giải quyết cũng rất dễ, hắn tiếp tục nói:

"Tiểu nhân có chút mạo muội, cả gan dám hỏi tiểu thư tính danh, cùng bá phụ lại là ai được không?

Mong tiểu thư có thể giải đáp giúp tiểu nhân một chút vấn đề nhỏ này."

Đổng Nghi nhoẻn miệng cười, sau đó nhẹ nhàng đáp:

"Bổn tiểu thư họ Đổng tên Nghi, là trưởng nữ của Thứ Sử Tịnh Châu Đổng Trác.

Đây tiên sinh bên cạnh ta là Lý Nho, cũng là học giả cha ta mời đến phụ tá."

Nhậm Hổ cùng Trương Sinh kinh hãi, Thứ Sử Tịnh Châu cũng không phải đùa, có quyền giám sát Thái Thú, có thể xét xử huyện lệnh, báo cáo Thái Thú sai phạm.

Phạm Thường thở một hơi, quan một cấp đè chết người, hắn nếu trả lời sai, chỉ sợ ngày mai Đổng Trác sai binh khiển tướng dẹp yên nơi đây, với lại cũng không ai dám lộ một câu.

Phạm Thường lại chắp tay nói: "Tiểu thư, tiểu nhân có đôi lời muốn nói, không biết có thể không?"

Đổng Nghi hào hứng gật đầu đáp: "Được, ngươi cứ nói ta nghe xem sao."

Phạm Thường sắp xếp một chút ý nghĩ lại nói: "Tiểu nhân từng nghe qua một chút tin tức về Đổng đại nhân, cũng biết Đổng đại nhân chí hướng cao lớn, nhưng có chút không hiểu, đại nhân tại Lương Châu phát triển không tốt đẹp sao, binh hùng tướng mạnh, cớ sao không ở lại Lương Châu lập công, trấn áp Khương, Hung Nô, Tiên ti các dị tộc, lại cố gắng đi xa về Trung Nguyên, làm một chức quan có lẽ không nên tác dụng gì đối với đại nhân?"

Đổng Nghi, Lý Nho nghe vậy, cũng quay sang nhìn nhau, Đổng Nghỉ trên tay cầm tách trà xoa xoa nắp một lúc tiếp lời:

"Có thể cha ta không nghĩ như thế, cha ta vốn muốn làm rạng rỡ liệt tổ liệt tông, cố gắng vào đến trung tâm triều đình, nhưng trời thật sự không theo ý người, đến nay cũng tới Thứ Sử giám quan nhưng lại cách xa quê nhà, nhiều lần cố gắng cũng không có hiệu quả a."

Phạm Thời cúi người nói: "Bỏ gần tìm xa, không phải việc nên làm, tiểu nhân tin Đổng đại nhân nếu có thể về kinh doanh phát triển Lương Châu một phen, liền có thể thăng quan tiến chức trong tầm tay, hiện tại đảng tranh sĩ tộc - hoạn quan, Đổng đại nhân không phải sĩ tộc, cũng không muốn dính líu hoạn quan, tiểu nhân cái này cả gan nghĩ nên về Lương Châu, làm một phen công tích, gửi thư thỉnh công Hoàng Đế, đằng sau lại qua lại với sĩ tộc, ắt sẽ được việc."

Đổng Nghi tay nắm lấy tách trà, Lý Nho thì có chút suy tư sau đó nói: "Phạm công tử, cái kia nếu như muốn chinh chiến dị tộc, cần binh cùng lương thảo rất nhiều, cái kia Lương Châu thổ địa, ngươi cũng là người từ Lương Châu đến, chắc hẳn cũng rõ, mùa thu hoạch cùng thời tiết khắc nghiệt, khó như trên trời."

Phạm Thường chắp tay nói: "Tiểu nhân trải qua cũng rõ ràng, không bằng Đổng Nghi tiểu thư có thể tìm một số người, chủ trương làm giao thương, từ đó kiếm một khoản tiền mua lương thực, đồng thời cải tạo đất trồng bằng cách sử dụng phân súc vật trộn với tro củi đã đốt, sau đó ủ lên, ngay khi cày xới đất tốt, tốt nhất nên làm thêm máng nước dẫn dọc bờ ruộng để đảm bảo nguồn nước và nước cho đất, chỉ cần dùng thứ kia đã ủ lên trộn với đất, sẽ giúp đất hấp thụ được dinh dưỡng.

Tiếp đến tìm một hạt giống thực vật ngũ cốc để trồng, sau đó khi cây lớn tầm một thước, hãy vùi chúng xuống dưới đất, giúp bổ sung dưỡng chất cho đất."

Ngừng một chút, sau đó Phạm Thường nói tiếp: "Chỉ cần vài tháng phổ biến xuống, ắt đất trồng sẽ tốt lên, đồng thời lương thực sẽ được tăng thêm cả về chất lượng lẫn số lượng.

Ngoài ra, có thể sử dụng chế độ giảm thuế một chút để ổn định dân chúng, kế này về lâu về dài giúp Đổng đại nhân phát triển thật tốt lãnh địa."

Đổng Nghi hai mắt sáng lên, Lý Nho bên cạnh nghe cũng có chút suy tư.

Sau đó Đổng Nghi cũng hỏi qua Phạm Thường xem còn cách nào không, Phạm Thường cũng rất rõ ràng chia sẻ thêm một hai cách cải tạo ruộng lúa bao gồm xen canh giữa nhiều loại cây trồng hay dùng nước pha loãng tro bếp tưới lên đất.

Tất nhiên ngoài những thứ đó ra, với kiến thức nghèo nàn của Phạm Thường, hắn cũng chỉ có thể làm được đến thế.

Đổng Nghi lúc này đã uống xong trà, chậm rãi đứng lên, lúc này nàng làm lễ nghi, sau đó miệng nói: "Lần này ta coi như đến đúng nơi, không chỉ được Phạm công tử bày cho một con đường tốt, còn mở mang những kiến thức mới.

Có thể thật tiếc vì sao công tử lại không đồng ý làm thân vệ của ta đâu, nếu có công tử giúp sức, chẳng phải Lương Châu sẽ đến lần đổi mới sao."

Phạm Thường chắp tay đáp: "Tiểu nhân ở đây liền xin tạ lỗi với tiểu thư, ta là chạy nạn mà đến, được Nhậm thúc gia cứu mạng, ơn này chưa trả, ta liền sẽ không thể rời đi."

Đổng Nghi cười nhẹ, ngoảnh đầu nhìn Lý Nho nói: "Lý tiên sinh, chúng ta về phủ thôi, đã Phạm công tử ý không ở tại ta, ta cũng không cưỡng cầu."

Lý Nho chắp tay thở dài: "Vâng, tiểu thư."

Sau đó, hai người tạm biệt Nhậm Gia cùng Phạm Thường liền rời khỏi Ngũ Hương Thôn.

Phạm Thường thở ra một hơi, nếu thật bị bắt đến, cái kia hắn cũng liền phải chạy trốn, dù tiếc một mỹ nữ quốc sắc thiên hương Điêu Thuyền cũng có thể lấy được Đổng Nghi thay vì đó, nhưng Đổng Trác a, Đổng Trác đi là mãnh nhân con đường, không phải Phạm Thường mong muốn.

Hắn chỉ cầu an cầu ổn đến năm 184, lúc đó liền rất tốt, loạn thế mở ra cũng là năm 189, còn 7 năm nữa, đầy đủ hắn phát triển một phen.

Nhậm Hổ đằng sau tay cầm túi vàng nặng trĩu trong tay, mắt liền đang nổ đom đóm đâu.

"Thật nhiều hoàng kim, Đổng tiểu thư không ngờ lại để lại 200 kim tiền.

Phạm Thường ngươi đây là phát tài rồi a."

Nhậm Hổ nói xong đưa túi tiền cho Phạm Thường, Phạm Thường nhận lấy, sau đó mở ra lấy 30 kim đưa cho Nhậm Hổ, còn 20 kim đưa cho Trương Sinh làm chia sẻ, có phúc cùng hưởng, tăng thêm độ thân mật.

Buổi tối đến, Phạm Thường ngồi trong bếp ăn cơm cùng Nhậm Hổ, Điêu Thuyền, Liễu Thị, Cao Thuận.

Lúc này Liễu Thị cũng rất vui vẻ, Phạm Thường mua về một đống đồ dùng, chưa kể còn cho nhà nàng một khoản tài phú thật lớn, thời đại bây giờ, 30 kim kia có thể đủ nhà nàng hoa hơn chục năm không lo.

Càng nghĩ càng vui, Liễu Thị gắp lấy một miếng thịt bỏ vào bát của Phạm Thường, sau đó lại gắp một miếng cho vào bát Cao Thuận, lần lượt đến Điêu Thuyền, sau đó là Nhậm Hổ.

Sau cùng Liễu Thị thở ra một hơi, nhìn một chút Điêu Thuyền quay lại nhìn Phạm Thường, sau đó nói: "Sao tự dưng ta cảm thấy hai huynh muội càng ngày càng hợp nhỉ?

Phu quân, chàng xem có phải do thiếp thân hoa mắt rồi không?"

4 người đang ăn bị Liễu Thị đánh úp thô bạo, Điêu Thuyền đỏ bừng mặt, tay vội gắp từng hạt cơm, Cao Thuận thì quay đầu nhìn chằm chằm Phạm Thường, Phạm Thường lại mắt nhìn xuống bàn ăn chăm chăm lấy bát canh thịt.

Nhậm Hổ ho khụ khụ vài cái sau đó đáp: "Là rất hợp, có thể nàng để cho chúng ta ăn xong cơm canh, sau đó bàn lại việc này được không?"

Liễu Thị bĩu môi đáp: "Ta đây chẳng phải gấp sao, Thuyền nhi đã sắp 16 tuổi, tuổi này đã đến tuổi cập kê, trước mắt lại có người phù hợp, cớ sao không tác thành cho 2 đứa a?"

Nhậm Hổ xoa xoa cằm: "Tiểu Phạm 18 tuổi, Thuyền nhi 16 tuổi, ân, tuổi này cũng thật sự đã đến lúc cập kê, chỉ là không biết Tiểu Phạm có quý mến Thuyền Nhi hay không đây?"

Điêu Thuyền lúc này đã không chịu nổi, vội vàng ăn xong bát cơm, chạy mất hút.

Nhân vật chính chạy mất, nhưng Liễu Thị vẫn không buông tha, tiếp tục hỏi sát: "Vậy Tiểu Phạm a, cháu là thích Thuyền nhi đúng không?

Ta thấy gần đây hai đứa đi lại có chút gần, nếu được, có thể để phu quân ta vào thành hỏi ngày lành tháng tốt, cái kia liền tổ chức một tiệc hỉ linh đình, thế nào?"

Phạm Thường ngơ ngác, Liễu di có một chút nhiệt tình thái quá, hắn thích Điêu Thuyền là thật, nhưng nhìn Thuyền Nhi biểu lộ vừa rồi, chắc hẳn cũng là thích hắn, thậm chí điểm thân mật vốn đã đến mốc 90 điểm.

Vậy hắn chỉ có thể thuận nước đẩy thuyền, hắn để bát xuống, chắp tay cúi người nói: "Vậy tiểu tế xin bái Nhạc Phụ, Nhạc Mẫu."

Liễu Thị nghe đến hai chữ Nhạc Mẫu liền vui như hoa, Nhậm Hổ với hai chữ Nhạc Phụ cũng cảm thấy tốt, chỉ là cảm thấy Phạm Thường có chút gấp.

Liễu Thị đứng dậy dùng tay nâng Phạm Thường lên, sau đó quay sang nhìn Nhậm Hổ nói: "Vậy ngày mai, phu quân vào thành hỏi tiên sinh xem ngày nào tốt đẹp, chúng ta tổ chức cho hai đứa nhỏ."

Nhậm Hổ xoa xoa cằm, cái này dễ nhưng hắn vẫn cần phải nói với Điêu Thuyền một tiếng, Dù sao đây cũng là sự tình cả đời, không thể qua loa, nếu Điêu Thuyền không thích hoặc đã có ý trung nhân, cái kia Nhậm Hổ cũng chỉ có thể xin lỗi Phạm Thường rồi.
 
Xuyên Về Tam Quốc, Ta Gặp Phải Điêu Thuyền
Chương 03: Phạm Thường cùng Điêu Thuyền đại hôn


Chương 03: Phạm Thường cùng Điêu Thuyền đại hôn

Điêu Thuyền lúc này ngồi ở tịnh thất đơn sơ, ánh lửa từ ngọn đuốc gác bên cửa khẽ lay động, soi bóng nàng in trên vách gỗ cũ mòn.

Nàng ngồi bên án nhỏ, tay ngọc khéo léo, chậm rãi đơm từng đường kim mũi chỉ, cẩn thận không sai một nét.

Tấm lụa hồng trước mặt, là vật nàng cùng mẫu thân khổ nhọc tích góp mới có được.

Mẫu thân từng bảo, nàng cũng đã đến tuổi cập kê, nên sớm chuẩn bị hôn phục cho ngày thành thân.

Nay chiếc hồng y đã thành, chỉ còn chỉnh sửa đôi chỗ là viên mãn.

Ngoài cửa chợt vang lên tiếng bước chân nhẹ, Điêu Thuyền ngẩng đầu lên nhìn, liền thấy Liễu Thị đứng ở nơi ngạch cửa, mỉm cười dịu dàng.

Điêu Thuyền có chút nhớ lại chuyện khi nãy, mặt đỏ hồng nóng rực, cúi đầu né tránh ánh mắt mẫu thân, chỉ có thể đem tâm ý dồn vào nơi tay tiếp tục đơm kim se chỉ.

Liễu Thị bước đến, nhẹ nhàng đến bên nàng ngồi xuống, nàng nhìn lấy Điêu Thuyền cũng đã hoàn thành xong hồng y, đưa tay nắm lấy tay nhỏ của Điêu Thuyền nói:

"Nữ nhi, mẫu thân cũng chẳng phải có ý muốn ép buộc con với tiểu Phạm, chỉ là gái lớn đến thì, mẫu thân thấy Phạm Thường rất không tệ, làm người hiền lành, lại trọng nghĩa, nên trong lòng mới sinh ra tâm tư này.

Con không trách mẫu thân quá đường đột chứ?"

Điêu Thuyền tay khựng lại, kim chỉ cũng dừng nơi tay.

Nàng lắc đầu khẽ, giọng nói nhẹ êm dịu đáp:

"Mẫu thân, nữ nhi không trách mẫu thân.

Thật lòng trong tâm tư nữ nhi đối với Phạm Thường ca ca, cũng thật sự đã đem lòng cảm mến.

Nhưng Phạm Thường ca ca vốn chẳng phải người tầm thường, sao nữ nhi có thể trói buộc chàng mãi ở nơi thôn quê này được?

Phụ thân cùng mẫu thân cũng từng bảo, Phạm Thường ca ca sau này, nếu có ý nhập quân, có thể làm nên nghiệp lớn.

Ngay cả mọi người trong thôn thường ngày, cũng trêu đùa nữ nhi phúc vận tề thiên, có thể kiếm được một ý trung nhân tốt như vậy.

Nữ nhi...nữ nhi thực sự..."

Nói đến đây, nàng khẽ cúi đầu nhìn trong tay hồng y, ánh mắt vương nỗi buồn rầu, trong lòng những suy nghĩ này, Điêu Thuyền nàng là cảm thấy, giữa nàng và Phạm Thường như thể có một khoảng cách, khoảng cách này không sao có thể xoá nhoà.

Nàng đây một thân dân phụ thôn quê, chàng lại là người bản lĩnh, chắc chắn một điều, Phạm Thường nếu có ý chí tiến tới, liền có thể làm được.

Không biết từ bao giờ, hình tượng Phạm Thường trong lòng nàng, liền đã cao không thể với tới được như thế.

Liễu Thị cười từ ái, nàng chậm rãi nắm lấy tay nữ nhi của mình, ánh mắt dịu dàng như nước, sau ồn tồn nói: "Chuyện này...vậy thì tốt nhất để tiểu Phạm nói với con đi, mẫu thân không chen ngang hai người các con nữa.

Tiểu Phạm, con chắc cũng nghe thấy hết rồi chứ?"

Bên ngoài cửa phòng, Phạm Thường lúc này đứng né thân ở một bên cửa, nghe thấy tiếng Liễu Thị gọi, hắn từ tốn bước ra, khuôn mặt có chút lúng túng, tay gãi gãi đầu, ánh mắt nhìn Điêu Thuyền nhưng lại đầy sự chân thành và ngại ngùng.

Kỳ thực, ngay sau bữa ăn, hắn nghe Nhậm Hổ và Liễu Thị ý kiến, chuyện chung thân đại sự như vậy cần phải hỏi rõ ý Điêu Thuyền trước, vì Nhậm Hổ cùng Liễu Thị bao quát cả hắn đều không rõ Điêu Thuyền tâm ý như nào, hắn trên người có hệ thống, là có chút đoán rõ, nhưng nhân tình thế thái, vẫn cần thuận theo lẽ tự nhiên phải làm, nếu là tự bản thân tiến tới giãi bày cùng Điêu Thuyền, e là sẽ khiến nàng cảm giác có chút đường đột, thiếu phần thoả đáng.

Vì vậy, hắn bèn nhờ Liễu thị làm cầu nối — xúc tất trường đàm, mẫu nữ tình thâm — để Điêu Thuyền có thể thổ lộ nỗi lòng.

Nàng vốn là người hiền thục đoan trang, tâm tính kín đáo, dễ vì lễ nghĩa mà giấu nhẹm tình ý.

Liễu thị, thân mẫu nàng, lại là người duy nhất có thể khiến nàng thiết thiết tư ngữ, mở lời giãi bày tâm sự.

Chỉ khi tháo gỡ được những vướng bận trong lòng, thì tình cảm này mới có thể toàn vẹn chân ý.

Sau này nếu nên duyên phu thê, cũng có thể vững bền keo sơn, đầu bạc răng long, cùng nhau đi trọn một đời vinh lạc, giai lão thiên niên.

Phạm Thường chắp tay hành lễ, kính cẩn đáp lời Liễu Thị: "Đa tạ nhạc mẫu thanh toàn."

Liễu Thị nghe vậy mỉm cười, thần sắc đầy ý cười vui vẻ, nàng nhẹ nhàng đứng dậy, vuốt lấy tà áo, liếc nhìn lại Điêu Thuyền một cái rồi nói: "Con cùng tiểu Phạm, chuyện này vẫn nên cùng nhau tự thương nghị.

Mẫu thân không tiện quấy rầy, ta đi gặp phụ thân con xem nên tổ chức hôn sự thế nào."

Điêu Thuyền khẽ gật đầu, nhẹ giọng đáp vâng, nàng chỉ thoáng ngẩng đầu nhìn Phạm Thường, nhưng thần sắc e thẹn tựa đoá hoa đàm tiếu, lập tức lại cúi đầu xuống, hai tay nắm chặt lấy chiếc hồng y vừa mới hoàn thành.

Phạm Thường đứng ở cửa đợi Liễu Thị đi trước, rồi mới vào trong phòng, tìm một chỗ ngồi xuống bên cạnh Điêu Thuyền, hắn cũng thấy chút ngại ngùng, dù mang tư tưởng người hiện đại nhưng đây là lần đầu tiên hắn chân chính đối diện chuyện tình cảm, trong lòng khó tránh được cảm giác lạ lẫm, cũng mong chờ và có phần bối rối.

Phạm Thường nghiêng đầu nhìn Điêu Thuyền, dáng vẻ uyển chuyển dịu dàng, thân hình thướt tha, đầy đặn mà không thiếu không thừa, trên tay có chút xước sẹo trắng, nhưng đó là vết tích của sự cần cù chăm chỉ ở người phụ nữ thôn quê, làm việc đồng áng các loại, không thể nào so được như tiểu thư khuê các.

Nét mặt nàng xinh đẹp tuyệt trần tựa như tranh hoạ, mũi cao môi nhỏ hồng, mắt phượng cong cong, lúc này đang cụp xuống, ngẩn người nhìn trong tay hồng y một cách vô thức.

Không gian trong phòng lặng như tờ, bên cạnh lại im ắng.

Điêu Thuyền cảm nhận thấy có người nhìn mình, quay sang liền bắt gặp ánh mắt đầy trìu mến của Phạm Thường, ánh mắt hai người chạm nhau, Điêu Thuyền nhất thời như bị sét đánh, hai má ửng hồng xấu hổ không thôi, nàng vội vã quay đầu đi hướng khác, tránh đi ánh mắt nóng rực ấy.

Phạm Thường tức thì có chút ý cười, ánh mắt dịu lại. nhưng việc đã đến nước này, cái cần làm vẫn phải làm.

Hắn có nhiều tâm ý đối với Điêu Thuyền, không chỉ là vì nàng xinh đẹp, hắn hít sâu một hơi, lớn mật vươn tay nắm lấy tay Điêu Thuyền, Điêu Thuyền thoáng giật mình, thân thể khẽ run lên nhưng không hề rụt tay lại.

Phạm Thường chân thành mà nói: "Thuyền nhi, ta vừa nãy cũng đã nghe hết những lời nàng thổ lộ, ta cũng bất đắc dĩ mới phải nhờ đến mẫu thân nàng đến thuyết giao, nàng không trách ta chứ...?"

Điêu Thuyền nghe hắn nói vậy, trong lòng như có thứ gì đó ấm áp nhẹ nhàng.

Nàng quay lại nhìn Phạm Thường, ánh mắt nhìn thẳng người đối diện, lắc nhẹ đầu, giọng khẽ nói:

"Ta...ta không có trách chàng."

Tay kia bị Phạm Thường nắm lấy, nàng cũng không sao có ý muốn giật lại, trong lòng vừa thẹn lại vừa vui, có chút không biết phải nói sao.

Ánh mắt suy tư một chút, sau đó mới mở miệng nói:

"Ta những lời vừa nãy, là thật tâm.

Ta thật sự sợ, sợ bản thân không xứng với chàng, sợ cái cảm giác vô lực ấy, muốn giúp chàng nhưng lại không biết bản thân có thể làm được gì.

Ta cảm thấy rất vô lực.

Một thân nữ nhi quê dã, lại như thế nào, nay gặp Đổng Nghi tiểu thư, ta mới thấy bản thân mình, kém xa đâu chỉ nửa điểm một điểm, cả ngày hôm nay, ta đã nghĩ nếu ta được như tiểu thư thì tốt biết mấy.

Chỉ có như vậy, ta mới có thể giúp chàng làm nên nghiệp lớn."

Phạm Thường trầm lặng lắng nghe, ánh mắt nhu hoà như ánh trăng mùa thu.

Cảm nhận trong lòng bàn tay lan tỏa hơi ấm, ánh mắt kiên định mà nói:

"Thuyền nhi, nếu không có nàng, ta đã chẳng còn mệnh mà được tới hôm nay.

Ân cứu mạng, không lời đáp hết, không sao có thể báo lại.

Những tình ý đó sinh ra, không chỉ vì một chữ ơn nghĩa, còn là chân tâm, là tâm ý, tình ý của ta đối với nàng.

Từng ánh mắt, từng lời nói, từng cử chỉ của nàng... từng chút một ấy, ta đều khắc sâu trong lòng, chưa một khắc nào nguôi ngoai."

Dứt lời, Phạm Thường buông lấy tay Điêu Thuyền, sau đó từ trong áo lấy ra một hộp gỗ nhỏ, dài và hẹp, bên ngoài điêu khắc lấy một đôi uyên ương đậu trên cành liễu, nét khắc tinh tế mộc mạc, toát lên vẻ thanh nhã, hắn nhẹ tay để lên trên án cũ, đẩy chậm về phía Điêu Thuyền:

"Ta cảm thấy, là ta thua thiệt ở nàng, đây lễ vật mà ta tỉ mỉ chọn ra, chỉ mong có thể chút nào an ủi, cũng như bày tỏ được ý mà ta muốn nói với nàng."

Lễ vật định tình, hắn đã sớm chuẩn bị tốt, thứ này không thể thiếu.

Hộp gỗ kia là hắn tỉ mỉ chọn lấy gỗ Bách, hộp đựng làm từ gỗ Bách có màu ngả vàng, bóng mịn không khoa trương, ánh lên lập loè dưới tia sáng trập trùng của ngọn đuốc trên vách tường.

Thứ gỗ Bách này tuy giá trị không bằng Tử Đàn hay Khắc, nhưng lại được người xưa coi trọng vì mùi dịu nhẹ, chạm vào thì cảm giác thanh mát, có phần thanh khiết như chính Điêu Thuyền.

Phạm Thường mấy hôm trước đã đi tìm mua, đặt thợ mộc làm riêng một hộp gỗ đựng, bên trong lại để một thứ mà nam nhân thường lựa chọn để trao gửi tâm tư với nữ nhân mình coi trọng.

Điêu Thuyền ngẩn người, vành mắt bất giác đỏ hoe, nàng đưa tay lên vuốt đi giọt lệ nhỏ.

Nàng nhẹ đứng lên đi vào bên cạnh giường.

Từ đầu giường cạnh gối, lấy ra một bọc vải gói ghém cẩn thận.

Đi về lại bên án, Điêu Thuyền tay bưng bọc vải, hơi run run đặt xuống trước mặt Phạm Thường, sau đó ở bên cạnh ngồi xuống, nàng thỏ thẻ yếu ớt nhỏ giọng nói:

"Ta... ta cũng có một phần tâm ý... mong chàng nhận lấy."

Nói xong, nàng cúi đầu, khoé môi mím nhẹ như e thẹn, vừa thấp thỏm lại chờ mong.

Trong mắt ngân ánh nước, là tất cả những điều mà nàng chẳng thể diễn tả hết.

Phạm Thường cười, hắn cười rất chân thành, đây là Điêu Thuyền ý đã chịu cùng hắn.

Hắn tay nhẹ mở ra bọc vải, bên trong là một bộ y phục bằng lụa đen tuyền, vải lụa mượt mà, sắc đen giản dị, nhưng từng đường kim mũi chỉ đều ngay ngắn, viền cổ cùng tay áo có thêu chìm hoa văn vân mây bằng chỉ xám nhạt.

Y phục không phải đồ xa hoa, nhưng qua từng mũi kim chỉ khéo léo cẩn thận ấy lại làm Phạm Thường thấy được hình ảnh Điêu Thuyền cặm cụi từng chút hoàn thành nên bộ y phục này.

Phần này tình cảm, sao hắn có thể phụ bạc được đây.

Điêu Thuyền lúc này khẽ nói, giọng dịu dàng lại đầy tình ý:

"Y phục này... là tự ta may lấy, vốn dĩ chỉ định để dành, mấy ngày nữa sẽ gửi chàng mặc lúc mùa lạnh về, chỉ là hôm nay nghĩ tới, vẫn muốn tự tay mình đưa cho chàng..."

Phạm Thường gật đầu, tay xoa nhẹ trên bộ y phục, sau đó cầm lên mặc thử vào.

Bộ y phục rất vừa vặn, hắn cởi ra gấp gọn lại để vào bọc.

Ánh mắt cười nhìn Điêu Thuyền nói:

"Thuyền nhi, y phục này ta rất thích, nàng cũng mở hộp lễ vật ra đi."

Điêu Thuyền nghe vậy cũng để tay mở lấy hộp gỗ, bên trong đựng lấy một cây trâm cài tóc làm bằng gỗ, gỗ này Điêu Thuyền có chút nhận biết, màu tím trầm, mang theo hương thơm dịu.

Kiểu dáng là đơn trâm, đầu trâm có khắc hoạ hoa mai đơn năm cánh, dài bằng một gang tay.

Trong tay trâm cài tóc, Điêu Thuyền là thật sự yêu thích, nàng vuốt ve chiếc trâm, lại cảm giác được sự mềm mịn của chất gỗ.

Đây là món lễ vật mà Phạm Thường tặng nàng, nàng thật sự cảm nhận được tâm tư ấy của hắn.

Phạm Thường nhìn đến Điêu Thuyền cử chỉ, liền biết nàng thực ưa thích món lễ vật này.

Sự tình đã hoàn thành, hắn lúc này mới nói ra:

"Thuyền nhi, hay là để ta cài trâm cho nàng nhé?"

Điêu Thuyền ánh mắt nhu hòa nhìn hắn, lắc nhẹ đầu, sau đó nói ra:

"Trâm này ta muốn để dành đến ngày đại hôn, có... có được không?"

Phạm Thường gật đầu, hắn cười vui vẻ đáp:

"Vậy được, đến đêm tân hôn, ta sẽ tự tay cài cho nàng."

Điêu Thuyền trong lòng tràn đầy ấm áp, nhẹ tay cất trâm vào trong hộp, sau đó đậy nắp lên.

Sau đó, hai người cứ thể nói chuyện cả buổi tối, tới lúc Điêu Thuyền lo lắng hắn ngủ nghỉ không đầy đủ, liền bảo hắn đi nghỉ.

Phạm Thường cũng vui lòng tuân mệnh, sau đó trước khi đi, hắn nhẹ nắm lấy hai tay của Điêu Thuyền, hai người tình ý tràn đầy nhưng Phạm Thường biết, hôm nay chỉ đến đây là đủ.

Điêu Thuyền trìu mến nhìn Phạm Thường tay cầm lấy bọc y phục rời đi, nàng cũng trở lại bên án, ngồi sửa lại hồng y.

Cảm giác mong chờ ngày đại hôn, đã chầm chậm nhen nhóm trong lòng nàng.

Sau đêm ấy, chàng ngỏ nàng chịu đã rõ, chỉ cần đợi đến ngày lành tháng tốt.

Liễu Thị cùng Nhậm Hổ đã định sẵn sáng ngày mai sẽ mời lão tiên sinh trong thành định cho một mối lương duyên.

Nhậm Hổ sau đó còn kéo Phạm Thường cùng Cao Thuận ngồi uống rượu, trên bàn qua ba vòng rượu, Nhậm Hổ say, Phạm Thường say, Cao Thuận tuy là hôm nay mới đến, nhưng cũng bị Nhậm Hổ và Phạm Thường chuốc say.

Lão Nhậm mượn rượu làm văn chương, dặn dò Phạm Thường đủ điều, Phạm Thường cũng nhất nhất đáp ứng, nhạc phụ cái này cẩn thận lo sợ nữ nhi bị ủy khuất, đành phải phủ đầu hắn người con rể này.

Sáng hôm sau, Nhậm Hổ đi hỏi lão tiên sinh chọn ngày, Liễu Thị thì đến đình làng nhờ các trưởng lão trong thôn làm lễ.

Trong thôn không khí tưng bừng hẳn lên, biết được Nhậm gia nữ nhi sắp cưới hỏi, cả thôn đều đôn đả xôn xao.

Tỷ muội thân thiết của Điêu Thuyền vội vã ùa đến Nhậm gia, tò mò hỏi xem hai người vì sao định được chung thân đại sự nhanh như vậy, Điêu Thuyền nơi nào chịu được, đành nhất nhất trả lời, mọi người nghe đến ồ lên liên tục, sau đó hihi haha, tiếng nói chuyện xôn xao cả gian phòng.

....

...

..

.

Sau đó vài ngày, vào trước một ngày, đại hôn của Phạm Thường cùng Điêu Thuyền định vào ngày trăng rằm tháng 9, Liễu Bạch, Vương Nô, Thiết Cẩn, Cao Thuận 4 người đang giúp Nhậm gia trang trí lại nhà cửa.

Ngoài ra còn có nhiều người láng giềng tới giúp, nữ nhân thì chuẩn bị nguyên liệu nấu tiệc, nam nhân bên này làm những công việc nặng như dựng phòng, giết dê giết bò gà.

Phạm Thường cũng đi vào trong rừng tự sớm, hắn tự tay săn lấy mấy con lợn rừng cùng mấy con thỏ, gà rừng để làm đồ chính cho bữa tiệc.

Vào ngày đại hôn. theo lễ, nhà trai phải mang sính lễ bao gồm gấm vóc, rượu gạo, lợn quay và cặp ngỗng đến làm lễ "nạp thái".

Tuy Phạm Thường không có người thân nhưng có nhờ lão tiên sinh họ Vương trong làng viết tấm thiệp đỏ, cùng Cao Thuận làm chứng hôn nhân chi danh, cũng nhờ các đại lão trong làng ra thay mặt làm bên nhà trai.

Trăng tròn vừa mọc, trong tiếng trống gõ, chiêng vang, Điêu Thuyền khoác áo hồng gấm, đầu đội khăn voan đỏ, được hai người bằng hữu trong thôn dìu ra tận sân đình.

Dân làng xếp hàng hai bên, tay cầm hoa cúc, miệng niệm bài chúc phúc truyền đời:

"Trúc sinh măng tốt, nguyệt mãn hoa khai, cúc nở đôi lòng, bách niên giai lão."

Phạm Thường mặc áo lễ màu xanh sẫm đứng đó chờ đón Điêu Thuyền.

Trước sân đình, bàn thờ tổ tiên được dựng trang nghiêm, bày hoa quả, hương án, và một mâm rượu lễ.

Phạm Thường cùng Điêu Thuyền khoác lễ phục, đầu cúi thấp, tay chắp trước ngực.

Bên trái là Vương tiên sinh thay mặt người thân nhà trai, bên phải là Nhậm phu nhân Liễu Thị dẫn dắt nàng xuất giá.

Trong làn khói hương lượn lờ, tiếng nhạc cổ nhẹ ngân, đôi trẻ cùng quỳ xuống lạy ba lạy trước bàn thờ tổ tiên, lạy trời đất chứng giám, lạy tổ tông phù hộ, lạy cha mẹ dưỡng dục thành người.

Liễu Thị khẽ lau giọt lệ bên khóe mắt, lòng vừa thương nữ nhi, vừa mừng vì nữ nhi đã tìm được người xứng đáng để nương tựa, kết liền cành duyên.

Chủ hôn là Đoàn trưởng lão, cao tuổi nhất thôn đứng ra chủ lễ, tay cầm sổ hôn danh, dõng dạc tuyên cáo:

"Hôm nay ngày rằm tháng Chín, năm Quang Hòa thứ năm, trời chứng đất soi, thôn Ngũ Hương làm chứng kiến Phạm Thường cùng Điêu Thuyền thành hôn!"

Bái xong lễ giao bái, hai người đứng lên, sau đó được chủ lễ dẫn trước, cùng nhau thành hàng trở lại Nhậm gia.

Lúc này bàn tiệc đã được bày sẵn, mọi người trong thôn cùng nhau ngồi vào nâng ly chúc mừng, Nhậm Hổ là trưởng bối, liền sẽ cùng Phạm Thường đi quanh các bàn tiệc để nhận lời chúc mừng đôi uyên ương.

Cuối cùng vẫn phải là Cao Thuận ra đỡ hộ mấy ly, nếu không hắn đêm này đừng hòng lết bước đến được tân phòng.

Phạm Thường lúc này ở trong tân phòng, ngồi xuống bên bàn trong phòng, lúc này trên giường, Điêu Thuyền vẫn ngồi ở đó, thấy ngoài cửa có tiếng động mới thấy rõ Phạm Thường đã tới, nàng càng trở nên tìm đập rộn ràng, trong lòng bồi hồi, hai tay nắm chặt.

Phạm Thường đi tới bên cạnh giường, nhẹ nhàng ngồi xuống, khăn voan được vén lên.

Điêu Thuyền mỉm cười, mắt ươn ướt nhưng sáng như trăng tròn đêm nay.

Phạm Thường đưa tay vuốt ve má Điêu Thuyền, hắn trìu mến mà nhìn người đã thành nương tử của mình, cảm giác ấm áp từ đôi tay truyền tới, hắn chầm chậm cúi đầu hôn xuống đôi môi mọng hồng của Điêu Thuyền, hai người từ đây đã thành danh xứng với thực, từ nay phu thê đồng tâm.
 
Back
Top Bottom