Khác Xuyên vào thế giới tử thần Conan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
374760523-256-k416168.jpg

Xuyên Vào Thế Giới Tử Thần Conan
Tác giả: 43VHiYn
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thuỳ Linh một người bình thường như bao người khác vì một vụ tai nạn nên đã xuyên vào bộ truyện Conan.

Vô tình gặp được nhóm F5 lúc họ đang học tại học viện cảnh sát.

Không những thế cô còn tiếp xúc với những nhân vật chủ chốt trong bộ truyện

Là một fan cứng của Conan, Thuỳ Linh không thể nào để nhóm F5 có thể hi sinh như vậy được, cho nên cô quyết định sẽ cứu lấy số phận đoản mệnh của họ trước khi về với thế giới cũ của mình

Liệu bằng cách nào cô có thể giải cứu số phận bi thương của 5 cánh hoa anh đào đây.

Làm thế nào cô có thể trở lại được với thế giới của đó.

Hãy cùng khám phá bộ truyện nhé



đn​
 
Xuyên Vào Thế Giới Tử Thần Conan
Chap 1: Sự sắp xếp của định mệnh, lần đầu tiên gặp nhóm F5


Thuỳ Linh: một cô gái bình thường nhưng được cái đanh đá, tính tình hoạt bát thân thiện.

Là một cao thủ kendo (kiếm đạo), 1 fan cuồng truyện trinh thám đặc biệt là Sherlock Holmes và Conan.

Cũng là một người thông minh nhưng rất lười, nhiều lần được mời đi thi HSG cấp thành phố môn toán nhưng cô đều từ chối.

Cho đến năm học lớp 12, để chuẩn bị cho kì thi Tốt nghiệp THPT quốc gia Linh đã học ngày cày đêm để có thể vào trường đại học cô mong ước.

Hôm nay là ngày 10/7 chính là ngày thông báo kết quả thi.

Buổi sáng lúc 8h cô đứng trước bàn thờ thắp hương nhờ ông bà phù hộ

"Cầu xin tổ tiên phù hộ cho con được điểm cao trong kì thi,đậu NV1.

Nếu ông bà phù hộ thì muốn cháu làm gì cũng được"

Vừa thắp hương xong, cô đã chạy lại bàn học mở chiếc máy tính lên.

Tâm trạng đang rất căng thẳng, mồ hôi lạnh cứ thế mà tuôn ra,bàn tay cũng từ đó mà run cầm cập gõ lên bàn phím Sbd và mà xác nhận.

Vì quá căng thẳng nên cô đã lấy nước uống, vừa nuốt một cái "ực" tay cô cũng từ từ nhấp chuột vào ô xác nhận

Màn hình thay đổi hiện ra một dòng

Toán: 10 Văn:5 Lí 9 Hoá 9.5 Sinh 3 Ngoại ngữ 10

Thuỳ Linh cũng vì đó mà mở to đôi mắt và thốt lên:

"Cái đậu má sai SBD rồi à ta??"

Dò đi dò lại hơn chục lần, chắc chắn với kết quả đấy cô chạy ra hét lớn cho bố mẹ:

-"Mẹ ơi, ba ơi vào đây coi cái này hay lắm nè"

Nghe thấy tiếng hét thất thanh của cô con gái ba mẹ cô hớt hãi chạy vào phòng của cô

-" Gì vậy hã, con gái con nứa mà mồm mép gì mà hơn thằng đàn ông thế hả con" Ba cô vừa nói vừa lắc đầu bó tay với đứa con của mình.

Chưa để ba nói hết câu cô đã đưa chiếc laptop dí vào mắt ba mẹ rồi cười hả hả

" Ba mẹ thầy gì chưa hâhhaahh"

Cả 2 ông bà tròn mắt ngạc nhiên rất bất ngờ với kết quả của cô công chúa của họ.

Người thì cười người thì khóc nhưng không thể dấu nỗi niềm vui, sau một hồi ca ngợi thì mẹ của cô quyết định:

" Tối nay mẹ sẽ làm tiệc chiêu đãi, con muốn gì thì cứ nói nhé con gái yêu"

Nói rồi ba mẹ cô ra ngoài, điện thoại của cô cũng reo lên chính là Hải Yến đứa bạn thân của cô điện

"Alo lynn à, cậu dò điểm chưa thế hả"- Yến (Lynn là tên ở nhà của cô)

"Rồi rồi, tớ vừa dò xong luôn điểm cũng gọi là ổn.

Mà cậu dò điểm chưa??"

- cô trả lời

" Gì vậy hả, ai cho cậu dò điểm trước thế, tớ còn chưa dò, định hẹn cậu ra quán cafe dò điểm rồi đăng lên TikTok đấy.

Cậu còn coi mình là bạn k thế lynn ơi"

" Rồi rồi, xin lỗi được chưa.

Quán cafe nào để tớ chuẩn bị thế"

" Ừm thế mới là bạn của tớ.

Vậy hẹn cậu ở quán Cafe XXX nhé"

Nói rồi lập tức cô xách theo chiếc laptop của mình rồi đi đến điểm hẹn.

Đến nơi thì thấy Hải Yến đang còn ngồi chờ ở đó cô cất giọng:

"Yo, sao đến sớm ghê z, chắc trời sập mất thôi"- Linh

" Gì vậy chứ, người ta đang hồi hộp muốn tắt thở nè tào lao gì vậy má.

Ngồi xuống đi tớ gọi nước và bánh cho cậu r đấy"- Yến

"Xin tuân lệnh" - cô cười lớn rồi ngồi xuống

Vừa ăn vừa nói chuyện quay tiktok 77449 kiểu đủ thứ trên đời.

Đang lướt điện thoại thì Hải Yến chợt nói

" Nè nè, hay bây h chúng ta đi coi film đi, Đi xem Thám tử lừng danh Conan nhé, tớ thích lắm đấy.

Mấy bữa nay toàn ngồi hóng điểm nên tớ cũng quên mất"

" Hahaha, thế mà cũng nói mình là fan Conan hả, bổn tiểu thư ta đây đã đi xem rồi nhé.

Movie 27 này còn có Kid và Hejji nữa đẹp trai chết mất thôi.

Mà xem lại cũng là ý kiến không tồi đấy"

Nói rồi 2 đứa bạn khoác vai nhau đến rạp chiếu phim.

Sau khi xem xong cả 2 đi trên đường luyên thuyên về tập phim vừa rồi

" Này tớ thấy movie năm nay cũng không hay mấy nhở, tớ thấy mv năm ngoái còn hay hơn đấy" -Linh

" Ừm tớ cũng thấy vậy đấy anh Zero của tớ đẹp trai hơn nhiều"- Yến

"Vậy sao, tớ thấy Kid vẫn là đẹp trai nhất đấy, ôi trời ơi con tim bé nhỏ sao chịu được đây"- Linh

-Anh Zero

- Anh Kid, tớ thấy anh Kid đẹp hơn

- Không, tớ thấy Zero đẹp hơn nhé

- No, anh Kid, kaito kid, kuroba kaito đẹp nhất

"Thôi thôi, tớ chịu thua cậu đấy, anh kid là số 1"- Yến

" Hahah, phải thế chứ" Lynn cười to

Đang cười nói vui vẻ bỗng nhiên có tiếng điện thoại là của Hải Yến, cô quay sang nói vs bạn mình

"Lynn à mẹ tớ gọi rồi, tớ về trước nhé không thôi ăn đòn mất"

"Vậy bye bye nhé, mai đi chơi tiếp nhớ chưa" -lynn

""Oki, tạm biệt cậu nhaa"

Dứt câu Hải Yến đã chạy về trước để cô lại, mà Thuỳ Linh không biết định mệnh của bản thân bây giờ mới bắt đầu.

Đi từng bước tung tăng về nhà đến đoạn đèn tín hiệu giao thông.

Ngước mắt lên, cô thấy đèn tín hiệu đã chuyển xanh cô tung tăng đi qua đường, đi được nửa đoạn thì nghe thấy tiếng một chiếc xe ngoảnh đầu lại thì thấy là một chiếc xe hơi đang vượt đèn đỏ và chạy lại phía cô.

Cô hoảng sợ chạy đi nhưng

"Rầm" âm thanh lớn của một vụ tai nạn

Cô bây giờ đang nằm trên đường, mở mắt ra thấy máu từ trên đầu chảy xuống, loạng choạng đi đến vỉa hè thầm nghĩ:

"' Mình đúng là phúc lớn, mạng lớn.

Cũng may ngày nào cũng thắp hương cúng ông bà nên ông bà gánh còng lưng, không chừng sau vụ này thì chắc gãy rồi cũng nên"

Đi từng bước nặng nề, lê lết trên con đường dài, bắt gặp một dòng chữ tiếng nhật

Cùng lúc đó:

-Nè Jinpei à, buổi trưa nắng nóng chết được cậu ra ngoài làm gì vậy, còn kéo theo tớ nữa, nóng chết mất!"

- Hagiwara Kenji

"Gì chứ cậu định để mấy món trong canteen giết chết tớ à, dở tệ luôn đấy"- Matsuda Jinpei

" Có ăn là được rồi đó, thiệt là đòi h.........Này Jinpei hình như trước đó có người bị thương đấy"- Kenji nói to

Nói rồi cả 2 chạy lại phía trước thì nhìn thấy một bé gái khoảng chừng 12-13 tuổi đầu đang chảy máu loạng choạng đi trên vỉa hè.

2 người chạy vội tới hỏi:

" Này bé gái, em có sao k vậy, cần bọn anh chở tới bệnh viện ko hả" Matsuda lên tiếng

" Má ơi, người gì đâu mà đẹp trai vậy trời, mà khoan đây là tiếng Nhật sao mà mình lại hiểu thế nhỉ"- Linh thầm nghĩ

Cô im lặng đảo mắt một hồi nhìn xung quang rồi từ từ đưa bàn tay của mình ra trước mặt

"Cái quái gì vậy hả, đây là đâu, tôi là ai, sao chân tay của mình teo tóp lại vậy thế, hay là... hay là mình chết rồi vậy trời.

Vậy ở đây là thiên đường sao, gì mà toàn nhà cao với cây cỏ thế "

Vừa nghĩ đến đó sống lưng cô lạnh dần, mắt cũng bắt đầu nhòe đi và bất tỉnh, người bên cạnh thì rất sợ hãi gọi lớn

"Này, cô bé....

Chết tiệt"

Hagi vội cõng cô và quay sang bảo Matsuda rằng

" Tớ đưa em ấy đến bệnh viện, cậu về xin phép hộ tớ nhé"

"Được"- Matsuda

(Bộ truyện này mình có lấy một vài tình tiết ở mấy truyện mà mình đã từng đọc.

Lần đầu viết nên mong mn thông cảm nhé mãi iuuuuu)
 
Xuyên Vào Thế Giới Tử Thần Conan
Chap 2


" Đm gì mà đau đầu dữ vậy"

Linh thầm nghĩ nhưng 2 mắt vẫn nhắm chặt, từ từ hé đôi mắt thì thấy một màu trắng tinh, cô thốt lên:

" Đây là thiên đường sao?"

Cô từ từ ngồi dậy quan sát xung quanh thở dài thầm nghĩ

" Phù, may quá đây là bệnh viện tưởng mình liệm r chứ.

Vừa nghĩ cô vừa rùng mình"

Bỗng nhiên một loạt kí ức xoẹt qua đầu của cô

"Minamoto Sakura 13 tuổi, bố mẹ là người Việt Nam nhưng đã ly hôn khi cô 5 tuổi, cô sống cùng bố ở Nhật Bản cho đến năm cô 9 tuổi, bố cô trở về Việt Nam để lấy vợ khác, nhưng cô nhất quyết k chịu nên sống ở Nhật cho đến tận bây giờ....."

"Vãi, cái lề gì thốn chuyện gì đang xảy ra đây, là mơ à????"

Linh suy nghĩ k biết chuyện gì đang xảy ra thì bỗng nhiên một cô y tá bước vào

-"Này em tỉnh rồi à, em cảm thấy khó chịu ở đâu không?"

-cô y tá nói

-"Dạ em không sao, mà chị ơi cho em hỏi ai đã đưa em vào đây vậy ạ"- cô nói với giọng điệu trẻ con

- "Nè em gái, người đưa em vào đây hơi bị đẹp trai đấy, hình như tên là Kenji, Hagiwara Kenji thì phải"

-" Cái gì cơ là Hagiwara Kenji à chị"- cô ngạc nhiên hỏi

-" Ừ đúng vậy, có việc gì à em"- cô y tá trả lời

-" Dạ không, không có gì ạ" Linh xua tay vội đáp thầm nghĩ

"Này này, Hagi này không phải là tên nhân vật trong truyện Conan à, tự nhiên mình bị tai nạn rồi bay vào Nhật Bản rồi lại gặp tên Hagi, cô nhớ lại lúc trước khi mình bất tỉnh vậy là người tóc đen xoăn đẹp trai lúc đấy là Matsuda à....

Chắc k phải đâu"- Một loạt suy nghĩ xuất hiện trong đầu của cô

- " Vậy chị ơi cho em hỏi chị có biết tiểu thuyết gia Kudo Yusaku không vậy ạ?"

- Linh hỏi

-" À chị có nghe qua, hình như chú ấy viết truyện trinh thám nhưng chị không phải fan nên không biết nhiều lắm"- cô y tá trả lời

Cô trầm mặc không trả lời, trong lòng đã có đáp án chính xác.

Cô chắc chắn rằng mình đã xuyên vào truyện " Thám tử lừng danh Conan", nhưng bây giờ cô rất muốn trở về nhà với bố mẹ, được ăn cơm mẹ nấu.

Cô gắng nhớ lại những câu chuyện xuyên không mà cô đã đọc, cô nhớ lại vụ tai nạn mà của mình cô chắc rằng chiếc xe mô tô đó chắc chắn sẽ không làm mình tử vong, chắc là bây giờ cô đang hôn mê bất tỉnh.

Nếu muốn nhanh chóng trở về thì cô phải chết ở TG này thì linh hồn của cô mới có thể trở về được.

Nhưng mà bây h nhóm F5 chưa ngủm, nếu bây giờ mình giúp bọn họ rồi trở về thế giới của mình cũng chưa muộn dù có chết cô cũng mãn nguyện rồi kekeke- Linh cười lớn

-Này nhóc, con gái con đứa gì mà cười như khùng thế hả, cười ha hả thế thì ma mới yêu đấy biết không??"

Matsuda mở cửa bước vào

Nghe đến đây trên mặt cô bỗng nổi gân xanh, nhìn lại người đang nói bằng nửa con mắt

- Ô hô hô, ông chú nói thế thì đã có người yêu chưa thế, hay là già đầu rồi mà không có mối tình vắt vai vậy như thế thì chắc thua con nhóc này rồi đấy

- Nè nhóc, mi gọi ai là ông chú thế hả, biết anh đây mới 22 tuổi thôi không, anh đây không người yêu là anh đây không thích với lại người thích anh đây chắc xếp dài từ Tokyo đến Osaka đấy

- Ồ là vậy xao, vậy thì tại sao chú lại nhìn một đứa học lớp 7 đây thành con nhóc mẫu giáo thế.

Mà theo em đây do khuôn mặt già chát với tính cách dở dở ứng ương nên mới ế đấy Hahaha

Nghe đến đây Hagi và Hiro bụm miệng nhịn cười , nhưng không nhịn nổi Hagi bật cười lên tiếng

- Hahaha tên Matsuda này cũng có ngày này.

Anh kết em rồi đấy có khi chúng ta còn là đồng minh luôn nhỉ- Hagi vỗ vai cô rồi đặt bát cháo xuống

- Này tôi với cậu mới là bạn đấy- Matsuda tức giận lên tiếng

- Thôi mà, đây là bệnh viện đấy chúng ta không nên lớn tiếng đâu.

Anh là Monofushi Hiromitsu em có thể gọi anh là Hiro cũng được

- Còn anh tên là Hagiwara Kenji, tên lúc nãy cãi nhau là Matsuda Jinpei đó.

Khi trưa anh đi ngoài đường thấy em bị tai nạn mới đưa vô đây đó.

-Còn em tên là Minamoto Sakura, em 13 tuổi, cảm ơn các anh đã cứu em

- Mà ba mẹ của em đâu- Hiro hỏi

- Em sống một mình- Cô lên tiếng đáp

- Vậy ba mẹ em.....

- Matsuda xen ngang

- Em không phải người Nhật, ba mẹ em ly hôn nên em với ba qua Nhật sống, năm ngoái ba em về nước để cưới người khác em không chịu nên ở lại Nhật Bản thôi- Cô nói với vẻ lạnh lùng

- Cho tụi anh xin lỗi nhé, nhắc phải chuyện không nên rồi- Hiro cúi mặt xuống nói

- Gì mà xin lỗi chứ, đó là sự thật thôi- Cô đáp

- Này, mà các anh không định về à, em tưởng trường cảnh sát quy định giờ giấc ghê lắm mà

- Sao em biết tụi này là sinh viên cảnh sát- Matsuda nghi ngờ hỏi

- Thì nhìn vào áo khoác mà đang treo trên cửa thôi, quá dễ đoán rồi còn gì- Cô chỉ tay nói

Đưa đồng hồ lên xem Hagi giật mình nói

- ,Uis chết, đã trễ thế rồi sao,thế em ăn cháo đi nhé, mai tụi anh đến thăm oki- Hagi nháy mắt nói với cô

- Biết rồi ông tướng, làm như em là con nít không bằng

-Thôi đi nhóc, mới được mấy tí tuổi mà bày đặt, bọn anh về đây- Matsuda nói rồi đi đến xoa đầu cô

"Bong"- Cô dùng nắm đấm cốc vào đầu anh khiến anh hét lớn

- Nè, sao nhóc dám cốc đầu anh vậy hả- Matsuda ôm đầu nói

-Đây là cái giá phải trả khi khinh thường người khác đấy anh trai à, những người mồm miệng độc ác thì phải phạt thôi.

Không chừng tí nữa lại bị người ta tạt nước vào mặt nữa đấy- Cô đáp với vẻ mặt vô tội

Nghe đến đây, Matsuda cay chết đành kéo lũ bạn của mình về - Nè về thôi, nếu ở lại ở đây thêm 1s nữa chắc mình chết vì tức mất

- Anh ấy nói đúng đó, nếu còn nghe anh nói thêm 1s chắc tai em chảy máu mất.

Cửa ở đó.

Không tiễn~~

Matsuda mặt hầm hầm kéo 2 thằng bạn của mình ra khỏi cửa, Hagi hét lớn

- Vậy tụi anh về đây,đồng minh nghỉ ngơi đi nhé mai bọn anh đến thăm nhaaaaa

"Phù thế là không sai được rồi, mấy cái thằng cha đó không biết mình sắp ngủm rồi mà còn cười cười nói nói cho được.

Cũng may là Thuỳ Linh ta xinh đẹp nhân từ cho nên mới ở lại đây để cứu mấy anh đó.

Nếu lỡ may mình ngủm thì trở về TG của mình luôn hihihi.

Mà chắc lần trước mình đứng trước bàn thờ, cầu xin điểm thi cao rồi còn nói muốn làm gì cũng được.

Chắc ông bà cũng là fan cứng của Conan mà còn là fan của F5 nữa cho nên muốn mình giúp họ đây mà.

Cháu sẽ không làm ngài thất vọng đâu kakaka" Nghĩ đến đây cô cầm bát cháo vừa ăn vừa lên kế hoạch cho tương lai

————

Cùng lúc đó, 3 người đang trên đường về trường cảnh sát

-Chậc chậc, Matsuda nhà mình lại bị nhỏ Sakura cà khịa đến đỏ tím tái mặt mày luôn, lần này đồng minh của chúng ta hơi bị xịn đấy Hiro-san nhỉ- Hagi cười tủm tỉm nói

- Con nhỏ đáng ghét đấy, ông đây nhớ mặt mi rồi.

Jinpei ta có thù ắt báo- Matsuda nói

- Gì chứ, tớ thấy em ấy cũng khá dễ thương mà, đâu đáng ghét như cậu nói đâu phải không Kenji- Hiro nói

- Ừ đúng đấy, em ấy dễ thương mà- Hagi

- Hai cậu đừng để cái đẹp che mờ con m.....

Đang nói đột nhiên có một dòng nước hất mạnh vào mặt của cậu khiến 2 người đang đi đằng sau hết hồn

Trước đó...

một bà cô đang tưới cây thì bỗng nhiên thấy con chuột làm cô giật mình, cái vòi nước cầm trên tay cô cũng từ đó mà bị hất mạnh nào ngờ văng trúng người của Matsuda làm cho cả người anh ướt nhẹp

" Aa chàng trai, cậu có bị làm sao không cho cô xin lỗi nhé"

- Dạ không sao đâu, cháu ổn thưa cô- Matsuda cười ngượng nói

-" Trời trời coi bộ mồm miệng con nhỏ đó cũng linh lắm chứ bộ, xem ra không thể chọc được con bé rồi- Hagi thì thầm với Hiro

- Ừm, coi bộ chúng ta tìm được người khắc mệnh với tên kia được rồi đó- Hiro nói lại

Trở về trường cảnh sát một người trong bộ dạng ướt thảm, khuôn mặt thì nhăn nhó trên người toả ra sát khí.

Còn 2 người đằng sau thì đang thì thầm lớn nhỏ cười nói với tâm trạng vui vẻ.

Mở cửa bước vào kí túc xá thì Rei và lớp trưởng Date đang ngồi ở đó, Hagi và Hiro lên tiếng chào hỏi

"Yo, bọn tớ về rồi đây"
 
Xuyên Vào Thế Giới Tử Thần Conan
Chap 3


Chờ Matsuda vào phòng tắm, Rei mới hỏi

- haha, tên kia bị bồ đá hay sao mà mặt trông quạo thấy ớn vậy

- Tên đó như thế thì làm gì có người yêu, nó bị một đứa lớp 7 khịa cho nên bây giờ mới thế đấy- Hagi cười nói

- Mà đừng khinh thường em nó, khi nãy em ấy nói tên kia bị tạt nước, nên bây h nó mới thế đấy, nghĩ lại buồn cười chết mất- Hiro nói thêm

- Là người chiều nay các cậu đi thăm đúng không- Date hỏi

- Đúng thế, nhỏ nhỏ thế thôi mà mồm mép lanh lợi lắm làm tên Jinpei đó cay lắm luôn

- Nhóc đó là ai mà lợi hại vậy, muốn đi coi thử quá.

Mai các cậu đi thăm nữa không cho tớ ké với- Rei nói thêm

- Được thôi, thế chiều mai bọn tớ hẹn nhé

————————

Chiều hôm sau như lời hẹn cả bọn đi thăm Sakura, nhưng Matsuda không tới vì lí do bận, nhưng thực ra là do không muốn nhìn thấy nhỏ đáng ghét ấy nên chỉ có 4 người họ đến thăm.

Vừa bước vào cửa thì đã thấy cô đang nằm nghiêng ngả đọc sách

- Yo, bữa nay anh lại dắt thêm bạn đến thăm em nữa hả thiệt là vinh hạnh quá đi- Sakura chào hỏi nhưng vẫn giữ nguyên tư thế như trên

- Này này, anh mày đến thì phải ngồi dậy chào hỏi đàng hoàng chứ sao lại nằm ngữa ra thế, dù gì vẫn phải nể mặt ân nhân cứu mạng của em chứ - Hagi nói

Nghe thấy thế Sakura cũng cảm thấy khó coi nên ngồi dậy nhưng vẫn cãi:

- Em có bắt các anh cứu em đâu, nhưng nếu là 1 cảnh sát thấy người mà không cứu thì cũng xem như là giết người đó Hagi-san à

- Huhuhu,đúng là vô ơn mà, đã thế còn trả treo nữa, các cậu xem có tức không- Hagi vờ chạy lại Date ăn vạ

- Thôi mà, em xin lỗi em đùa thôi.

Mà cũng cảm ơn các ân nhân đã cứu cái mạng quèn của em nhé cho nên em cũng sẽ bảo vệ các anh bằng cả tính mạng này"cô vỗ ngực tự tin nói

- Thôi cô nương ơi, lòng tốt của cô nương tụi này không dám nhận đâu- Date tới xoa đầu nói

- Gì chứ, em đã hứa thì không rút đâu, em chắc chắn đấy, mà xin tự giới thiệu em là Minamoto Sakura rất vui được làm quen với 2 anh- cô hướng người qua phía của Rei và Date bắt tay nói

- À, anh là Furuya Rei, là bạn học của anh Hagiwara và Hiro đó

- Còn anh là Wataru Date cũng là bạn học của 3 cậu ấy đó

Lúc này nhìn kĩ vào cô thấy mắt cô màu nâu nên Rei tò mò hỏi:

- Này Sakura à, em đeo lens phải không, sao mắt em có màu nâu thế ( người bt trong conan mắt thường màu xanh hoặc tím)

- Em ấy là người ngoại quốc đó, không phải ở Nhật Bản như chúng ta đâu- Hiro lên tiếng nói

- Nhưng mà em ấy trông giống chúng ta thế cơ mà, sao là người nước ngoài cơ chứ- Date nói

- Em là người Châu Á nên phải có nét tương đồng chứ, mà em là người Việt Nam đấy có nhiều mó ăn ngon lắm luôn

- Việt Nam à, tớ có biết vậy bữa nào em nấu cho bọn anh ăn nhé - Rei nói, nhưng cô gái trước mặt thì lại chìa bàn tay ra bảo

- Thế thì đưa tiền rồi em nấu cho, em nhà nghèo lắm không có nhiều tiền mà làm từ thiện đâu

Nghe đến đây Rei xịt keo cứng ngắc, cả bọn thì bụm miệng cười nghĩ " người như Zero mà cũng bị phủ thì chúng ta như thế là bình thường đấy"

Luyên thuyên một hồi lâu cô cũng tâm sự cho mấy anh về hoàn cảnh gia đình hệt như người em gái kể chuyện cho các anh trai.

Thấy hoàn cảnh của cô đáng thương nên các anh đã quyết định rằng:

- Bố mẹ của nhóc không ở đây thì từ nay cứ coi bọn anh như anh trai của nhóc nhé.

Cứ có giấy khen hay huy chương gì cứ đưa cho các anh xem càng nhiều thì thưởng càng lớn-Hiro nói với cô

- Mấy anh cứ chuẩn bị biệt thự hay siêu xe cho em là vừa.

Giấy khen của em chắc xấp thành núi đấy- cô nói lại

- Nhóc mạnh miệng ghê nhỉ, nói được là làm được nghe chưa

——-

Khoảng 3 ngày sau cô được xuất viện, Sakura được nhóm F5 dẫn đi ăn, lúc trở về thì trời cũng đã tối.

Cô bước vào căn nhà của thân chủ đó là một ngôi nhà 1 tầng nhưng khá rộng, có 4 phòng ngủ rất tiện nghi.

Cô theo kí ức bước vào căn phòng của mình, đứng trước gương nhìn vào thì nhìn thấy một cô bé với đôi mắt màu nâu đen to tròn cùng hàng mi cong vút, chiếc mũi cao cộng thêm đôi môi đỏ mọng, mái tóc dài xoăn sóng đặc biệt cô có chiếc má bánh bao rất dễ thương .

Cô thầm nghĩ đích thực đây là một mĩ nhân.

Ở kiếp trước, cô rất tự tin về vẻ ngoài của mình nhưng bây h nhìn thấy khuôn mặt này thì cô lại cảm thấy vẻ đẹp của mình thì cũng bình thường thôi.

Vì trời cũng đã tối, cô cũng chuẩn bị sách vở, áo quần để ngày mai đi học bỗng cô nhìn thấy một tấm ảnh hồi nhỏ của gia đình cô

"Thì ra đây là ba và mẹ của mình sao" cô cười mỉm, nhưng đập vào mắt cô là hình ảnh của một đứa trẻ trông rất giống cô bây h nhưng lại có một đôi mắt màu xanh biển

Thấy thế, cô liền mặc áo khoác cầm ví tiền rồi định chạy đến Trung tâm thương mại, nhưng vì sợ người khác để ý đến con mắt khác lạ nên cô đã đeo chiếc kính vào.

Đến nơi, cô vội bước vào khu mỹ phẩm lựa mấy hộp lens màu xanh nước biển rồi ra tính tiền

- Chị ơi, cho em lấy 3 hộp lens với 2 hộp thuốc nhỏ mắt

- Của em hết 2000 yên nhé

- Thẻ của em đây ạ

Mua xong cô ra về với vẻ mặt mất mát, hết tận 2000 yên thế là bay nửa tháng tiêu vặt của cô rồi.

Mệt mỏi bước vào nhà mệt quá nên cô ngủ lúc nào không hay

Sáng hôm sau như thường lệ, là một người yêu cái đẹp ( phải nói là kiếp trước cô là một girl điệu đà cùng với bạn thân của cô) nên cô chăm chút bản thân vô cùng tỉ mỉ.

Cô bước vào toilet làm vscn sau đó thay bộ đồng phục đeo lens rồi đi ăn sáng, đến nhà bếp cô ăn tạm bánh sanwich pha thêm một ly cafe ( thói quen của cô vì hay thức khuya học bài) rồi theo kí ức cũ đi học

Hình minh hoạ

Cô học ở trường Ekoda nơi có cả kaito kuroba thần tượng của cô học, nhưng cô chỉ thích khi anh chàng hoá thân thành kaito kid thôi, còn khi là học sinh thì cô thấy cũng bình thường thôi hà.

Vì là một người 18 tuổi trong thân hình của một đứa mới 13 tuổi nên cô học cũng khá nhàn.

Trước đó cô cũng đã có một người bạn tên là Nanami thấy tính tình của cô bạn này cũng khá ổn nên cô cũng chơi với Nanami khá thân cũng có thể gọi là bạn thân luôn đó.

Do kiếp trước cô học khá giỏi toán nên cô đã đăng kí thi HSG, và cả kendo mục đích chính là để có nhiều giấy khen mà khè mấy ông anh đó.

Trước đó Sakura đã học Karate được 3 năm nên cô cũng học tiếp.

Nói chung là cuộc sống ở thế giới này của cô cũng gọi là bận rộn hơn so với lúc trước rất nhiều.
 
Xuyên Vào Thế Giới Tử Thần Conan
Chap 4: Gặp gỡ Kuroba Kaito


Hôm nay cũng đã gần 2 tháng khi cô đến với TG đây bây giờ đã là tháng 10 trời bắt đầu lạnh, thi thoảng có tuyết rơi, cứ khoảng 2-3 tuần là mấy ông anh F5 hẹn cô đi ăn, lúc thì đi biển cũng chính vì thế mà mối quan hệ của họ đã thân thiết hơn rất nhiều, cô với Matsuda không còn là kẻ thù mà chuyển qua làm đồng minh vì nói chuyện cùng tần số và tính tình trẻ trâu giống nhau.

Buổi sáng hôm nay như thường lệ cô cũng vác xác đi học cùng Nanami, nhưng cô đi rất chậm chạp vì tối qua cô thức khuya chơi game đến tận 2h sáng.

Nhưng mà nay Nanami đến kêu cô đi học cho bằng được nếu không cô ở nhà ngáy khò khò rồi

- Này Lynn à, cậu có nhanh lên không hả sắp trễ học rồi đấy, cậu mà đi trễ nữa là bà cô già ấy ăn thịt cậu luôn đó (vì chơi thân nên cô cho Nanami gọi cô như vậy)

- Nhờ ơn của ai mà sáng này tui phải đi học, tớ đâu có nhờ cậu đâu.

Mà trên đời này tớ chỉ sợ duy nhất 1 thứ thôi cái bà cô đó thì có gì đáng sợ đâu chứ

- Thứ gì vậy, tớ tò mò lắm đây này

- Đó là người mẹ yêu dấu của tớ đấy, mẹ tớ lúc tức giận còn hơn cả sư tử nữa.

Đến ma quỷ còn gọi mẹ tớ là sư phụ đó

- Tớ chỉ biết là mẹ cậu đã bỏ cậu và ba cậu đi thôi, không ngờ còn hung dữ như vậy nữa.

Thật đáng sợ quá mà

Người mẹ mà cô nói là người mẹ ở kiếp trước chứ không phải là mẹ của Sakura thấy thế cô liền cười nói

- Nè Nana à, người tớ nói không phải mẹ ruột tớ đâu, là mẹ ruột trước đây của tớ đó

- Là sao vậy Lynn gì mà cậu có tới 2 mẹ ruột vậy, tớ chẳng hiểu gì cả

- Tại cậu còn nhỏ, không hiểu thôi đợi lớn lên 1 chút thì may ra hiểu đó

- Chúng ta cùng một tuổi mà gì mà lớn lên chứ, con nhỏ này lại nói tầm bậy tầm bạ nữa rồi

- Nói ai là con nhỏ vậy nhóc kia, muốn ăn đòn hả

Nghe đến đây Nanami thấy hơi rén nên đánh trống lảng nhìn vào đồng hồ

- Thôi chết trễ học rồi nhanh lên Lynn ơi bị ăn mắng mất- cô chạy rồi kéo tay Lynn theo

Chạy hết tốc lực cách trường khoảng 100m thì thấy cổng sắp đóng lại 2 đứa thấy thế thì hoảng hốt chạy nhanh trước khi không được vào trường

- Này Nana nhanh lên cổng sắp đóng rồi kìa

- hộc hộc....Lynn à cậu chạy trước đi tớ hết nổi rồi, ai đó cho tôi bình oxi với

- Này này, cậu muốn nghỉ học á hả, chưa có xin phép nghỉ thì tí nữa mẹ cậu cào nát mặt cho coi

Nghĩ đến viễn cảnh ấy Nanami cũng hơi rén cố chạy cho đến trường nhưng cuối cùng trường cũng đóng.

Bác bảo vệ cũng rời đi hai đứa cũng mệt nên không chạy lại được

- Huhu tí tớ về bị ăn đòn mất thôi- Nanami khóc

- Này đừng khóc chúng ta được cứu rồi- Lynn an ủi cô

Dõi theo ánh mắt của Sakura thì Nanami thấy 2 người 1 nam 1 nữ đó chính là Kuroba Kaito cùng cô bạn thanh mai trúc mã Aoko Nakamori cũng đang chạy vội đến trường.

Thấy cổng đã khoá nên Aoko cũng khóc

- Đó.

Cậu thấy chưa Kaito tại cậu mà tớ đi trễ rồi đó

- Rồi rồi, tớ xin lỗi, cậu đừng khóc nữa tớ có cách để chúng ta vào trường đó- Kaito nháy mắt nở nụ cười thương hiệu

- Tạm tha cho cậu đó

Aoko quan sát xung quanh thì thấy nhóm của Sakura đang đứng ở đó thấy thế cô nói

- Chào 2 cậu, các cậu cũng đến muộn à đi theo tụi mình đi, bạn của mình có cách đó

-Vậy tụi mình cảm ơn nhé- Sakura nói rồi quay sang thì thầm với Nanami

- Thấy chưa Nana tụi mình được cứu rồi, ngoaan, đừng khóc nữa

An ủi Nana xong cô đi tới phía của kaito đang chật vật ở cánh cửa, cô tháo trên đầu chiếc kẹp tăm rồi đưa về phía cậu

- Này, dùng cái này đi

Kaito nghe thấy quay đầu lại thì thấy 1 bạn gái rất dễ thương đưa chiếc kẹp tăm cho cậu, mặt cậu ửng hồng lắp bắp nói

- C-Cảm ơn cậu nhé

Nhưng loay hoay một hồi cũng chưa mở được cửa thấy thế trong lòng của 2 cô bạn đằng sau đang vô cùng gấp gáp như muốn khóc.

Thấy bạn mình như thế cô cũng khá hoang mang

- Này cậu làm gì mà lâu thế, tụi này chờ được 5p rồi đấy, nếu không nhanh thì hết 15p đầu giờ mất

- Cậu đừng nhìn mà tưởng dễ, cậu tưởng phá cái này dễ lắm hả có giỏi thì thử xem

- Haizz đúng là tôi coi trọng cậu quá rồi, tránh ra cho chị này thể hiện - cô đẩy kaito ra và cầm lấy kẹp tăm và loay hoay một hồi thì

-Tách

- Nè được rồi nè, mình thiệt là thiên tài mà- cô cũng không ngờ mình có thể mở được luôn, bỗng nhiên có bàn tay kéo cô đi thẳng

- Nhanh lên Lynn ơi, trễ học rồi đấy, tí tớ khen sau- Nanami nói to

Nhưng không nhìn phía đằng sau khuôn mặt của kaito đang cực kì khủng bố không thể chấp nhận một nhà ảo thuật như cậu lại bị con nhỏ kia làm cho bẽ mặt nhất là trước mặt của Aoko.

Cứ để cho Aoko kéo như vậy vào trong lớp hồi nào mà không biết .

Đợi khi bước vào lớp giọng cô chủ nhiệm hét lên thì cậu mới kịp hoàn hồn lại

- Này 2 em kia, đây là lần bao nhiêu mấy em đi muộn vậy

- sensei à, cho tụi em xin lỗi ạ, lần sau sẽ không có như vậy nữa- Aoko cầu xin cô

Xin xỏ một hồi lâu cuối cùng cô giáo cũng tha cho.

Vừa ngồi xuống chỗ không nghịch ngợm như mọi hôm cậu quay sang Aoko với vẻ mặt nghiêm trọng

- Này Aoko-san cô bạn lúc nãy mà cậu ấy gọi là Lynn cậu có quen không vậy?

- Hình như cậu ấy học lớp kế bên đấy, tên là Minamoto Sakura thì phải.

Lần trước tớ đi đến CLB karate bạn của tớ có chỉ qua cho tớ.

Mà cậu ấy trông dễ thương thật phải không Kaito

- Các cậu đang nói tới Sakura lớp 7A à, cậu ấy được chọn là hoa khôi của lớp đấy, không chỉ còn đẹp thôi đâu cậu ta còn lọt vào đội tuyển HSG toán luôn đấy, thành tích thì luôn đứng đầu khối mà đáng sợ hơn cậu ấy còn cực kì giỏi võ nữa.

Chuẩn con nhà người ta luôn- Một bạn nữ đeo kính nói

- Bình thường thôi mà, như thế làm sao bằng Kaito này được.

Dăm ba cái đấy thì tớ búng tay là làm được chỉ là ông đây hơi lười thôi- Kaito bĩu môi nói, trên tay không ngừng làm trò ảo thuật

Thấy từ lúc ở cổng đến bây giờ mặt Kaito rất quạo, bây giờ còn chê bai con gái nhà người ta.

Chơi với tên đó đã lâu nên cô dễ dàng nhận ra được vấn đề

- Này Kaito cậu đang quê đúng không??

- Gì chứ, sao Kaito ta đây lại quê chứ- Bị nói trúng tim đen nên Kaito lắp bắp trả lời

- Chắc chắn là cậu đang quê luôn, khi nào mồm cũng nói ta đây là nhà ảo thuật mà giờ đây không phá được ổ khoá.

Nếu tớ là tớ quê lắm luôn đấy- Aoko nói chọc

- Con nhỏ Aoko này, hôm nay ăn gan hùm hả còn trêu chọc tớ nữa là tớ đánh chết cậu đấy

Cả hai cầm chổi đánh nhau loạn xạ trong lớp, khiến cô giáo và mấy đứa bạn cũng bó tay

————-

Cùng lúc đó ở phòng học 7A

- Này Sakura em, tại sao hôm nay em lại đi học muộn nữa vậy hả, đã thế còn rủ rê theo trò Nanami nữa.

Đây là muốn chọc tức cô hay gì???
 
Xuyên Vào Thế Giới Tử Thần Conan
Chap 5


- Hôm nay em đến muộn không liên quan đến Sakura đâu cô- Nanami lên tiếng

- Đúng vậy cô ơi, đây là lần đầu bạn ấy đến muộn, cô bỏ qua cho bạn ấy đi.

Em sẽ ra ngoài hành lang đứng phạt - Sakura đứng trước chắn cho cô

- Thôi, hôm nay tạm tha cho hai em.

Về chỗ đi

- Cảm ơn cô- Nanami nói, còn cô thì im lặng bước đi

Sở dĩ Sakura không thích GVCN bởi vì đây đúng là 1 bà chằn chính hiệu, không những hay hạ điểm của học sinh mà còn chạy điểm, kéo điểm cho những đứa nhà giàu nữa cả lớp ngoại trừ những đứa được mua điểm còn lại ai cũng ghét cay bả hết á.

Bỗng một giọng nói vang lên

- Thứ 2 tuần sau chúng ta sẽ có chuyến tham quan đến vùng XX, nơi được mệnh danh là xứ sở của mùa đông, vậy nên các em về nhà thông báo với bố mẹ và chuẩn bị dụng cụ.

Cả lớp nghe rõ chưa

- Dạaaaaaa- lớp đồng thanh trả lời

Nghe đến đây cả lớp nháo nhào bàn tán, Nanami cũng rất hứng thú về chuyến đi đấy, cô quay sang nói với Sakura

- Lâu rồi chúng ta mới được đi tham quan đấy, còn nghe nói chỉ có khối 7 của chúng ta đi thôi còn mấy khối còn lại thì hình như là đi vào tháng khác

- Tớ thì sẽ không đi đâu- Sakura đáp

- Lynn, cậu sao thế bình thường cậu rất thích đi du lịch mà, sao bây giờ lại chán nản không muốn đi cơ chứ

- Trời vào đông rất lạnh nằm trong chăn không phải sướng hơn sao?

Đi chơi làm gì để hít khí lạnh vào người cho lạnh phổi chứ

Như nghe được tiếng lòng của cô, giáo viên lại nhấn mạnh

- Chuyến thăm quan này tính vào điểm rèn luyện của các em, đặc biệt là em đó Sakura nếu mà em còn không đi thì chuẩn bị tinh thần ở lại lớp nghe chưa

- Nana à, chuyến này mà tớ không đi thì chắc năm sau tớ phải gọi cậu bằng chị rồi đấy

- Tuyệt quá, vậy buổi chiều hôm nay chúng ta đi shopping đi phú bà tớ đây bao cậu nhé

- Mai có được k, hôm nay tớ buồn ngủ lắm phải đánh một giấc mới có sức- chưa nói hết câu thì Nanami cắt ngang

- Không được hôm nay cậu phải đi với tớ, mấy buổi khác tớ bận đi học thêm rồi, hôm nay là thứ 5 rồi chỉ còn 4 ngày nữa là đi rồi đấy.

Đi mà Sakura-chan -Nanami làm nũng nói với cô

- Oẹ, tởm vãi, đừng nói chuyện với tớ bằng cái giọng khủng long ấy nổi hớt da gà da vịt rồi này.

Nhưng nếu cậu định bao tớ đi shopping thì tớ cũng đành đồng ý vậy-Sakura vừa nói xong thì giáo viên Toán cũng bắt đầu bước vào Nanami cũng gắng nói

- Oẹ, cậu cũng kinh vãi ra, thích muốn chết mà bày đặt ngại, vậy chiều nay học xong mình đi mua sắm luôn okie nhớ chưa (GĐ Nanami là một nhà tài phiệt nên gia thế không tầm thường)

Buổi học trôi qua như mọi ngày, nhưng ở trong lớp cô đã đánh được 1 giấc ngủ ngon vì bàn của cô ở cuối lớp nên thế hiện tại cô cảm giác thoải mái không còn khó chịu như lúc sáng nữa.

Tan học vào khoảng 5h chiều, vì đã qua đông nên bây giờ trời cũng tối dần,như lời hẹn cô cùng cô bạn thân của mình đi mua sắm cho buổi dã ngoại tới.

Cả hai bước vào Trung tâm thương mại lựa đi lựa lại hết cả buổi làm hai đứa mệt muốn xỉu.

Bước vào cửa hàng quần áo mùa đông, cô được Nanami mua cả đống quần áo cực kì thời thượng dù từ chối rất nhiều nhưng cô bạn vẫn kiên quyết mua cho cô bằng mọi giá, đồ khá nhiều và nặng nên họ đã nhờ cửa hàng ship về tận nhà.

Đi cả buổi nên 2 đứa rất mệt nên bọn rủ nhau đi ăn kem.

Bây giờ cũng đã gần 7h tối, cũng đã đến lúc bầu trời trở về màn đêm yên tĩnh, cùng lúc đó điện thoại của Nanami vang lên một đoạn tin nhắn:

" về sớm nhé Nana, hôm nay bố mẹ đi gặp đối tác, con cũng phải tới nhé"

Vừa xem tin nhắn Nana đã vội tạm biệt cô rồi rồi nói:

" Hôm nay tớ không ăn kem với cậu được rồi, mẹ tớ bắt tớ phải về nhà đây này.

Mà cậu cũng sướng thật đó Lynn, chẳng có ai ở nhà quản hết, muốn về mấy giờ cũng được hết á.

Tớ ghen tị vs cậu lắm đấy nhá"

"Thôi đi cô nương, thiên kim như cậu không phải sướng hơn dân thường như tớ sao.

Mà cũng tối rồi, cậu về đi mai gặp nhé"

"Vậy tạm biệt cậu, mai gặp nhé!"

- Nana vừa chạy vừa trả lời cô

Nhìn cô đã đi về trước, trong bụng cô bây giờ rất đói bụng, bình thường cô không có thói quen ăn cơm vào buổi tối cho nên cô cũng ghé vào quầy kem ăn vặt.

Cô order một kem Matcha rồi ngồi xuống 1 bàn trống, vừa ăn vừa lướt điện thoại.

Một lúc sau cô nhìn thấy Aoko cùng với Kaito cũng đi ăn kem, vừa đi vừa nói chuyện rất vui vẻ.

Cô nghĩ thầm

" Đúng thật là ông tác giả rất biết vẽ mà, người gì đâu mà đẹp trai thế biết đúng là chồng KID của mình có khác.

Còn nhỏ mà đã là một đại mỹ nam rồi lớn lên thì sát gái chết mất"

Vừa nghĩ thầm cô giơ chiếc điện thoại trên tay chụp một bức về phía 2 người đang mua kem ở đó, vừa nhìn vào màn hình vừa cười tủm tỉm suy nghĩ

" Con Yến mà thấy cảnh này thì chắc nó ghen tị với mình lắm đấy nhỉ, dù sao thì mình cũng được coi là em gái của Zero mà nhỉ.

Nó mà biết thế chắc nó xiên mình chết mất"

Cùng lúc đó Aoko cũng đã để ý đến chiếc bàn của cô đang ngồi, thấy thế cô 1 tay cầm ly kem một tay nắm lấy tay của Kaito đi đến chiếc bàn đó.

Kaito thì không biết gì mặt đỏ lên vì crush nắm tay mình, đi đến gần hơn chiếc bàn cậu lại thấy một cô bé với mái tóc đen sóng nhẹ đôi mắt to màu xanh biển cùng làn da trắng, trên người vẫn còn đang mặc bộ đồng phục trường đang ngồi một tay đang bấm điện thoại một tay đang cầm chiếc muỗng kem đang cười tủm tỉm nhìn vào điện thoại.

Aoko kéo cậu ngồi xuống đối diện với cô rồi Aoko cất giọng:

" Chào cậu Sakura- san"

Nghe thấy tiếng động, cô đưa đôi mắt đang dán chặt vào điện thoại lười biếng ngước lên.

Khi trông thấy 2 người họ đang ngồi trước mặt thì cô đã rất ngạc nhiên vội dấu đi chiếc điện thoại đang chụp hình 2 người họ rồi chào đáp lại một cách vô cùng gượng gạo thiếu tự nhiên như đang làm một việc xấu

-" Chào Nakamori- san, 2 cậu là người ở cổng trường hồi sáng đi muộn cùng bọn tớ nhỉ"

-" Cậu biết tên của tớ?"

Nghe thấy câu hỏi này làm cho Sakura chảy mồ hôi hột, làm sao mà có thể cậu là nhân vật trong Conan được chứ, nhưng cô vẫn bình tĩnh đáp trả

- Tại cậu nổi tiếng quá còn gì, cả lớp à không chắc là cả trường chắc ai cũng biết cậu cả đấy

Nghe đến đây, Aoko bỗng đỏ mặt lên vì được người khác khen nên đã nói

"Tớ có nổi tiếng gì đâu, cậu mới là người nổi tiếng đó, bọn con trai trong lớp tớ rất nhiều tên để ý cậu đấy, phải không Kaito"

" Không phải chứ, tớ có liên quan gì đâu sao cậu lại hỏi tớ chứ"- Kaito hờ hững đáp

" Hồi sáng chính cậu đã hỏi tớ về cậu ấy mà, cậu chắc cũng thích cậu ấy đúng chứ Kaito"- Aoko dò hỏi cậu bằng đôi mắt phán xét

Nghe đến đây Kaito cũng hơi ngạc nhiên, cậu nghĩ chắc Aoko đang ghen mình với cô gái khác.

Công nhận cô bạn Sakura này nhìn cực xing đẹp và dễ thương nhưng vừa mới tiếp xúc thì sao có thể làm lung lay trái tim của cậu được- cậu thầm nghĩ vậy, đang định lên tiếng phủ nhận thì Sakura đã nói

- Nhưng theo tớ thấy thì anh bạn này chắc chắn không thích tớ đâu, tại vì tớ thấy thì cậu ta đã có người trong lòng rồi đấy

- Gì chứ, cậu nói cậu ấy có người trong lòng rồi sao Sakura

- Phải phải, tớ nói người cậu ấy thích là cậu đấy Nakamori à
 
Xuyên Vào Thế Giới Tử Thần Conan
Chap 6


- Này, ai nói tớ thích cái con nhỏ lắm mồm này vậy, người như cậu ma mới thèm thích đấy

- Gì cơ, cậu nói như vậy là có ý gì, chê tớ như ma à

Ở trong quán mà hai người này đang chí choé nhau, cảm giác hơi phiền phức nên cô định chuồn về

- Hahha, đó là theo góc nhìn của tớ thôi.

Hai cậu thấy không thoải mái thì bỏ qua cho tớ nha.

Các cậu cứ tâm sự trước đi,đến giờ tớ phải về nhà rồi- cô nói rồi đứng dậy chuẩn bị về thì Aoko cắt ngang

- Cậu về rồi à, tớ còn nhiều chuyện muốn hỏi cậu mà để bữa sau gặp nói chuyện cũng được

Nghe đến đây Sakura thầm nghĩ " Chị ơi tha cho em đi, em ớn lắm rồi, ngồi ăn cơm chó cả buổi con người cô đơn hơn 18 năm nay cũng đau lòng lắm đó" nghĩ là thế nhưng cô lại trả lời

" Vậy lần sau gặp nhé, tạm biệt cậu"

- Tớ là Kuroba Kaito rất vui khi làm quen với cậu-nói rồi cậu ảo thuật đưa ra cho cô một bông hoa hồng đỏ

- Chào cậu Kuroba rất vui khi làm quen với cậu.

Còn phần bông hoa này tớ không dám nhận đâu.

Cậu cứ để dành đó mà đưa cho người yêu tương lai của cậu nhé- cô nháy mắt ra tín hiệu về phía Aoko cho Kaito

- Vậy tớ về nhé, bye bye

Đây là lần thứ hai cậu bị quê trước Sakura, chưa bao giờ cậu lại bị một cô gái phũ phàng như thế.

Cậu thầm nghĩ " Được lắm Minamoto-san, tôi sẽ cho cậu biết thế nào là lễ hội, dám không nhận hoa của ông đây.

Được thôi nếu cậu bảo tôi đưa bông hoa này cho người yêu tương lai của mình thì đợi ông đây lớn sẽ biến cậu thành vợ tương lai của Kuroba Kaito luôn"

.........

Rời khỏi Trung tâm thương mại cô cảm thấy hôm nay rất xui xẻo khi gặp rất nhiều rắc rối.

Nào là đi học trễ, bị cô mắng, rồi hành xác đi mua sắm cho đến khi đi ăn kem rồi còn bắt gặp cảnh cơm chó tình tứ nữa.

Cảm thấy hơi bực mình nên cô lấy trong cặp tai nghe rồi đeo lên nghe nhạc.

Nhưng đi khoảng 10p thì cô lại thấy một người đàn ông đang say rượu, đi đứng loạng choạng ở phía trước rồi ngã sấp mặt.

Thấy thế cô liền chạy tới xem thử tình hình, cô ngồi xuống lắc lắc người đàn ông hỏi:

- Chú gì ơi, chú có bị làm sao không

Nghe thấy tiếng gọi người đàn ông ngước mặt lên, nhìn thấy gương mặt ấy cô kinh ngạc thốt lên:

-Anh Matsuda

- Gì chứ, sao nhóc dám gọi anh mày là chú thế hả, muốn ăn đòn à nhóc

Không trả lời câu nói của anh cô tức giận đỡ anh đứng dậy quát

-Tên kia, anh làm gì mà uống say đến vậy hả.

Trường cảnh sát cho các anh uống rượu say khướt rồi về khuya như vậy hả?

- Nói cho em biết, anh chính là trốn đi uống rượu đấy thì sao hả.

Em đưa anh về nhà đi anh không biết nhà anh ở đâu hết nữa

Cô cạn lời không biết nói gì, định vứt tên này ở lại đây nhưng cô không đành để một tên say rượu ở lại, vậy nên cô cố gắng đỡ tên này về trường.

- Này đến nơi rồi kìa, anh mau vào đi

- Đây là nơi nào vậy, có phải nhà của anh đâu bé Sa

- Anh có bị điên không, đây là trường Cảnh sát đấy là nhà của anh đấy

Nói rồi cô lấy máy điện thoại ra gọi cho Rei

" Alo anh Zero, anh mau xuống rước anh Matsuda về với, anh ấy uống rượu say rồi, bây h em đang ở trước cổng trường anh ra giúp em với.

Em sắp chết rồi đây"

" Sakura à nhờ em mang tên đó vô trong giúp anh với, bây giờ anh đang tắm không xuống ngay được"

"Vậy anh mau kêu anh Hagi, Hiro, với anh Date xuống đi.

Em không lên đâu"

"Thế nhé, đem tên kia vào trong giùm bọn anh nhé, bye bye"- chưa để cô trả lời anh đã cúp máy

- Cái đậu má, gì mà xui vậy trời muốn chửi thề lắm rồi đấy, nè Matsuda anh tự lên đi đây là trường anh mà em về đây- cô lấy chân đá đá vào người anh nhăn mặt nói

- Huhu, em bỏ anh lại một mình ở đây à, chỗ này túi lắm anh sợ lắm Sakura ơi- anh ôm lấy cánh tay cô không cho cô về.

Còn cô thì ra sức đẩy ra, nếu ở đây có con dao thì chắc tên kia đã không còn nguyên vẹn nữa.

Bất lực cô phải đưa tên kia vào trong, nhưng ktx của họ rất lớn cô không biết đi đâu cả bỗng nhiên Matsuda lên tiếng

- Anh biết ở đâu rồi- nói xong anh kéo tay cô vào một phòng tập võ anh cầm tay cô kéo lại võ đài đưa cho cô một cây kiếm gỗ

- Nghe nói em là cao thủ kendo, anh cũng muốn xem thử thực lực của nhóc từng nào đấy.

Nếu đánh thắng anh thì anh cho đi về.

Ok

- Cút.

Bà đây không rảnh, bà mới ăn được một cây kem thôi, mới nạp một tí Calo thôi mà phải vác xác anh đến đây nữa.

Anh xem tôi còn sức không hả?

cô định đi về thì bất ngờ tên Matsuda đã cầm kiếm đánh về phía cô theo bản năng cô tránh được, nhưng kiếm đánh ngày càng dồn dập khiến cô cũng phải đánh trả.

Bỗng nhiên cửa mở ra là Hagi bước vào

- Anh Hagi, cứu em, em bị tên điên này bắt nạt- cô vừa đánh kiếm vừa la

- Em cố chịu đựng một tí, anh đi kêu mấy đứa bạn đến giải vây cho em.

Em ráng chờ một tí nhé

- Vẫn là anh Hagi tốt nhất.

Vậy đi nhanh lên nhé, em sắp chết đây rồi

Hagi chạy ra ngoài đến KTX gọi mấy đứa bạn của mình

- Này các cậu, đi theo tớ xem nhóc Sa tập kiếm với tên Matsuda này.

Đúng là cao thủ Kendo có khác đánh ghê lắm.

Mà đừng nói cho tên Date nhé, không là cả bọn ăn mắng đó

Nghe Hagi nói thế thì Rei và Hiro cũng lon ton chạy đến xem.

Cửa lần nữa được mở ra bên trong là tiếng vang của 2 thanh gỗ với tiếng hét

- aaaaaa

- đauuuuu

Trên khán đài là hình ảnh của một người thanh niên cùng với một cô bé cao mới tầm ngực đang đánh nhau loạn xạ.

Dù đánh kiếm rất tốt nhưng chênh lệch về thể chất cũng như chiều cao khiến cô gặp rất nhiều bất lợi nhưng cả hai cũng chỉ đang trong thế hoà.

Thấy 3 người bước vô cô nói

- Cíu em.



Nhưng ba người lại lấy ghế ngồi xuống như đang xem kịch, thấy hành động của họ lúc này Sakura cực kì sôi máu, còn tên Matsuda kia thì lại không ngừng tân công cô, cả hai đánh nhau quyết liệt thì bên đó lại có tiếng thảo luận

- Các cậu nghĩ bên nào sẽ thắng đây?

Hiro lên tiếng

- Tất nhiên là Matsuda rồi, dù con bé có kĩ thuật rất tốt nhưng đánh nhau với một người lớn không phải quá chênh lệch hay sao

-Ừm, tớ cũng đồng ý với cậu.

Mà con bé đánh như thế cũng tốt quá cảm giác như kinh nghiệm không phải của một đứa trẻ nhỉ?- Hiro đáp lại

- Còn tớ thì tớ chọn em ấy sẽ thắng đấy, tên Matsuda kia chỉ được cái to xác thôi chứ tớ thấy cách đánh thua xa em ấy nhiều- Rei lên tiếng

Lúc này trên sân đấu, mồ hôi của cô ướt hết cả áo.

Cô rất tức giận nên một nhát kiếm bây giờ đang lực hơn bao giờ hết.

Cô lần nữa chiếm thế thượng phong, thi đấu nghiêm túc vì cô biết lần này không có ai giúp được cô cả.

Cô đưa ra từng nhát kiếm rất chí mạng đánh vào đối phương nhưng Matsuda nhanh chóng đỡ nhưng vẫn bị dính, đến lúc đưa đòn quyết định cô đưa thanh kiếm lên định kết thúc nhưng

"Rầm"- tiếng mở cửa lần nữa phát ra làm cô phân tâm chính là Date , lợi dụng thời cơ đó Matsuda đánh cô đè cô xuống đất, thấy tình hình thế cả bọn chạy lên gỡ tên Matsuda đang đánh cô tách ra hai bên.

Date lúc này lên tiếng

- Mấy cái thằng này, sao lại để một tên say rượu đi đánh nhau với em ấy hả

- Hhuhu, anh Date ơi, em đã kêu cứu mấy lần rồi mà cả bọn như giả điếc.

Nếu mà anh không đến thì chắc em bị chém làm đôi trên kia rồi

- Nếu cậu mà không đến thì tên bị chém làm đôi là cậu ta chứ không phải em ấy đâu- Hiro nói

- Các cậu thật là, già đầu rồi mà vẫn đi bắt nạt một đứa con nít.

Rei và Hagi đưa em ấy về nhà đi.

Tớ và Hiro đưa tên này lên phòng
 
Xuyên Vào Thế Giới Tử Thần Conan
Chap 7


- Thôi khỏi, tôi không nhờ mấy tên không có lòng thương người tiễn tôi về đâu- Sakura tức giận đáp

- Thôi mà, bọn anh xin lỗi nhé.

Bọn anh chỉ muốn xem thử cao thủ kendo đánh ghê như thế nào thôi, để bọn anh dẫn em về nhà nhé.

Trời bây giờ cũng tối rồi mà em là thân con gái đi một mình giữa đêm thế này nguy hiểm lắm đó - Rei bước tới nói bằng giọng nũng nịu

Thấy thế thì cô cũng hoài nghi " Bình thường tên này trên film cool ngầu lắm mà sao bây giờ thiệt là giống...con bò biết làm nũng vậy.

Kinh vãi" Nghĩ thế cô liền nói

- Bỏ cái tay dơ bẩn của anh ra, anh không nghĩ anh hồi nãy đã đối xử như nào với mỹ nữ này không hả.

Với lại thôi cái giọng ớn chết đấy đi nghe kinh vãi"

- Em chịu đi về nhà với bọn anh thì anh sẽ không nói nữa.

Đi mà Sakura-chan.

Với lại đêm hôm như này ma quỷ nhiều lắm đó.

Để 2 hiệp sĩ tụi anh bảo vệ em nha- Rei vẫn tiếp tục nói bằng giọng điệu đấy

- Tuỳ các anh, mà cấm anh nói cái giọng hồi nãy một lần nữa đó anh Zero.

Em nổi hết da gà rồi này- Sakura nói

- Biết rồi thưa công chúa- Zero nói bằng giọng hồi nãy

Vừa nói xong chưa kịp làm gì đã bị cô định tác động vật lý nhưng Rei đã kịp tránh được.

Rei co cẳng chạy nhanh về phía trước hét lên:

- Tớ dẫn em ấy về luôn đâyyyyyy

Thấy thế cả Hagi thở dài, lắc đầu buổi theo bọn họ

- Từ lúc con bé kia đến thì tên Zero cũng ngày càng trẩu tre như tên Matsuda kia rồi

Sau khi đuổi kịp 2 người đó thì thấy Rei đang bị Sakura cắn vào tay trông cực kì thảm thương.

Nhưng Hagi thấy thế cũng mặc kệ, một lúc sau cả hai làm hoà thì cũng đã đến nhà của cô.

Sakura nói

- Mấy anh đã ăn cơm chưa vậy, trong nhà em còn một chút đồ ăn Việt Nam các anh có ăn không

- Ăn chứ, ngu đâu mà không ăn.

Thiệt là đúng lúc quá- Rei đáp lại

- Hahah cái thằng Zero này chơi với em lắm cũng bị nhiễm phóng xạ "từ ngữ " rồi.

Thiệt là buồn cho một thế hệ trẻ - Hagi thấy thế thì bật cười nói

- À ra là vậy.

Anh Kenji không muốn ăn thì cứ nói thẳng ra, đâu cần phải ngập ngừng như thế

- Anh chỉ nói vậy thôi chứ có nói là không ăn đâu.

Em nghĩ nhiều rồi nhóc- Hagi nói

Rồi cả bọn bước vào nhà của cô.

Dù cũng có quen biết nhưng đây là lần đầu họ bước vào nhà của cô.

Là một căn nhà khá rộng đủ cho 5 người không quá bừa bộn cũng không quá sạch sẽ.

Cả 2 ông anh lon ton ngồi vào bàn ăn chờ đợi Sakura nấu ăn.

Đợi khoảng 10p sau thì cô bưng 3 tô đến.

Thấy cô Hagi liền cười nói

- Nhanh vậy đã được ăn được rồi sao anh thấy đói bụng lắm rồi đấy

- Món này làm khá là dễ nên làm cũng nhanh.

Tên của món này là "Bún thịt nướng đấy"

- Nhìn hấp dẫn quá đi, bọn anh ăn nha- Rei nói

Itadakimasu

- Ôi, ngon thiệt đấy không đùa đâu.

Bữa sau chắc phải đến nhà bé Sa ăn chực thường xuyên mới được- Rei nói

- Đúng đấy Zero, món này ngon quá ha.

Lần sau mời bọn anh ăn tiếp nhé-Hagi tiếp lời

- Mơ à, nghĩ sao vậy trời.

Nhà em có phải nơi phát cơm từ thiện đâu mà mấy anh muốn ăn là được vậy hả.

Em định mời mấy anh bữa này nhưng thấy ý định đen tối của mấy anh nên...

đưa em 500 yên một bát nhé

- Haha.

Khi nãy bọn anh chỉ đùa thôi em đừng có suy nghĩ nhiều nhé- Hagi hoảng loạn giải thích

- Vậy ăn xong thì mấy anh rửa bát oki-cô nói

Đúng lời hứa, ăn xong hai tên to xác lon ton vào rửa bát.

Còn Sakura vô bếp làm 3 phần cho đem về cho các anh ở ktx, rồi 2 tên đó tạm biệt cô để trở về nhà

Vậy là một ngày xui xẻo của cô đã trôi qua ,cô vscn xong mệt mỏi lăn lên giường nằm nghỉ.

Đã hơn 2 tháng trôi qua, cô thật sự rất nhớ thế giới cũ, dù cho nơi này cô cũng rất thoải mái khi có nhiều bạn bè, được bố mẹ nơi đây gửi tiền trợ cấp hàng tháng con số cũng rất lớn, được gặp thần tượng của cô tuy nhiên đó chỉ là vỏ bọc bên ngoài mà thôi bởi cô cũng chỉ là một đứa trẻ mới trưởng thành chưa trải sự đời.

Cô cảm thấy bây giờ rất cô đơn thật sự rất nhớ ba và mẹ.

Bỗng cô bật dậy kéo ra từ ngăn bàn một cuốn sổ, ghi lại quá trình hôm nay cũng như tâm trạng hiện tại

" Hôm nay là ngày 64 con đến với thế giới này, con đã chơi rất vui nên bố mẹ đừng lo cho con nhé.

Con gái yêu bố mẹ rất nhiều".....

Thứ 2 tuần sau

Sáng hôm sau cô tỉnh dậy, cảm thấy rất cơ thể rất đau, cơn đau ê ẩm khiến cô nhăn mặt.

Đã 5 ngày trôi qua cô bị sốt bởi trời chuyển đông nên rất lạnh, còn cô từ một người ở đất nước nhiệt đới đến nên không quen lắm cái rét ở nơi đây.

Nhưng may thay đến hôm nay cô cũng đã đỡ một phần, quan trọng hơn hết hôm nay chính là ngày lớp cô đi thăm quan ở vùng XX.

Cảm thấy hơi làm biếng cô rút chiếc điện thoại ra bấm một hàng số gọi điện

- Em chào cô, em là Minamoto Sakura đây.

Hôm nay em cảm thấy rất đau đầu nên em gọi cho cô vào sáng sớm để xin cô cho em nghỉ cô nhé- Sakura dùng giọng thảo mai nói chuyện

- Em biết điểm rèn luyện của em như thế nào không hả.

Haizz nhưng nếu em bị sốt thật thì bảo phụ huynh gọi điện xin cô thì cô sẽ cho em nghỉ- Cô giáo nói nhưng thực chất cô không muốn chịu trách nhiệm khi Sakura bị cảm trong khi cô đã gọi điện xin phép

Nghe nói đến phụ huynh, cô cũng đành chịu bởi hiện tại không có một ai ở bên cạnh cô hết cô bèn nói

- Em bây h đang sống một mình không có bố mẹ ở đây xin phép.

Hay là cô cho em nghỉ rồi em bảo ba em điện cho cô sau nha

- Em nghĩ trò này qua được mắt tôi hay sao trò Sakura.

Hôm nay mà em còn không đến thì chuẩn bị tinh thần ở lại lớp đi- Nói xong cô giáo cúp máy không để Sakura nói thêm

Haizzz, hôm nay lại phải vất vả một chuyến rồi.

Nói xong cô lười biếng rời khỏi chiếc giường đánh răng rửa mặt rồi soạn đồ cho chuyến dã ngoại.

Cô đang bị cảm nhẹ cộng thêm tiết trời rất lạnh nên cô bây giờ mặc đồ rất ấm.

Cô mặc một chiếc áo giữ nhiệt bên ngoài là một chiếc áo len dày khoác ngoài là chiếc áo phao màu đen kết hợp với chiếc quần bông rộng.

Quàng chiếc khăn cổ màu trắng và đội chiếc mũ nồi.

Nhìn cô bây giờ rất dễ thương.

Cô vội đeo chiếc túi đeo chéo lên người rồi đem balo đến trường cho kịp chuyến xe đi đến vùng XX.

Vừa mở cửa đã thấy Nanami đứng sẵn trước cổng thấy vậy Nanami đã bất ngờ nói
 
Xuyên Vào Thế Giới Tử Thần Conan
Chap 8


" Hôm nay mình đừng đi nữa phải ở nhà thôi Lynn-chan"

- Gì, sao lại phải ở nhà.

Không phải cậu thích đi mà trượt tuyết lắm hả- Cô ngạc nhiên hỏi

- Tại hôm nay cậu dậy sớm quá, còn chuẩn bị xong xuôi hết mọi thứ nữa.

Cậu như thế thì chắc hôm nay có bão tuyết đấy, chắc giật khoảng cấp 15 là nhẹ- Nanami nói

Nghe xong mặt Sakura nghệch ra muốn đấm nhỏ kia 1 trăm phát

- Cái con quỷ, điên hả mày.

Mày mà không phải bạn tao chắc t đấm mày chớt mất, thần tiên tỷ tỷ như tao đây muốn dậy khi nào chẳng được quan trọng là muốn hay không thôi- Vừa nói cô vừa đóng cửa nhà

- Còn tớ thì chưa thấy ai thần tiên tỷ tỷ da mặt dày như cậu đâu.

Chắc cậu ví nhầm người rồi hahaha- Nanna cười nói

- Cậu học thói trả treo ở đâu vậy hả.

Như thế thì chẳng có soái ca đẹp trai nào cưới cậu đâu, thấy cậu chắc họ tránh xa 1km đó- Nói xong cô liền cầm balo vội chạy

- Lynn đứng lại mau, cậu trù tớ đấy à, nói lại cho tớ nhanh lên- Nana đuổi theo hét lớn

Cả hai vừa chạy, vữa cãi nhau to tiếng khắp cả đường đi.

Thật sự khi chơi với Nana cô cảm thấy cô bạn này rất giống với người bạn thân cũ trước đây của cô, vì vậy cô mới quan tâm và bảo vệ người bạn của mình như vậy.

Đi được một lúc thì cũng đến trường.

Cô đảo mắt nhìn xung quanh, bất kì ai cũng rất háo hức cho chuyến đi này, họ bận rộn chuẩn bị kĩ lưỡng cho chuyến đi.

Thẫn thờ được một lúc, Nanami bỗng nói

- Lynn, cậu làm gì mà đứng đó vậy, cất hành lí rồi lên xe nhanh lên

Tiếng nói của Nanami kéo cô về thực tại, cô nhanh chóng cất hành lí rồi lên xe của lớp.

Đi được khoảng 3 tiếng trên xe khách cô cảm thấy rất mệt.

Tất cả học sinh đều nhanh chóng di chuyển đến nhà nghỉ tìm phòng của mình.

Cô và Nanami ở chung 1 phòng, nghỉ khoảng 15p thì cả bọn xuống trượt tuyết

Rầm

-Ui da, đau quá- Sakura không ngờ là trượt tuyết khó đến như vậy

- Trời ơi học nãy giờ mà cậu cũng không biết trượt tuyết nữa.

Tớ lạy cậu luôn đấy- Nanami bất lực nói

- Tớ chịu, không thể nào tớ có thể giữ thăng bằng ở cái tấm ván bé tí ấy được.

Tớ đầu hàng- Sakura thở dài nói

- Haizz, không ngờ Lynn nhà ta giỏi thể thao mà lại chịu với cái môn này.

Đúng thiệt là trên đời này không có gì là hoàn hảo cả- Nanami cười nói

- Cậu nói rất đúng đó Nana, con người dù có hoàn hảo đến thế nào đi nữa thì cũng có khuyết điểm mà thôi.

Tớ nghỉ một tí cậu cứ trượt tiếp đi nhé.

Bye bye

Chưa để Nanami trả lời cô đã vội bước đến chiếc ghế bên dưới hàng cây bị phủ một lớp băng dày.

Trời bây giờ rất lạnh bỗng dưng có một cơn gió lạnh thổi qua

- Ắt xì~~~~, má ơi lạnh quá- cô rùng mình nói

- Coi bộ hôm nay cậu không được khoẻ nhỉ còn không biết trượt tuyết nữa, sao không ở nhà cho đi cho rồi

Từ xa một bóng hình đang đội chiếc mũ len, mặc chiếc áo phao xanh đi tới miệng còn nói một tràng đi thẳng tới ngồi bên cạnh cô.

Nghe xong Sakura ngước mắt lên cười nhếch mép nói

- Cậu cũng lo cho tôi quá ha, chúng ta mới gặp nhau có 2 lần mà cậu quan tâm tôi quá đấy.

Không lẽ nào cậu đổ nhan sắc thần tiên tỷ tỷ của tôi rồi sao Kuroba-kun

- Khiếp cậu mặt dày quá rồi đấy.

Tai cũng có vấn đề nữa.

Cậu nghe ra làm sao tôi thích cậu vậy hả??- Kaito nhìn cô bằng ánh mắt quỷ dị

- Hahah, cậu tin thiệt hả.

Tôi chỉ đùa có chút thôi làm gì căng vậy má.- Sakura cười xua tay

- Đùa gì kì vậy cha nội.

Đứng lên đi tôi dạy cậu trượt tuyết- Kaito nói với Sakura

Đang nói chuyện với cậu bạn ở trước mặt, bỗng nhiên từ phía xa Sakura trông thấy một người mặc bộ áo quần trượt tuyết trùm kín mặt.

Theo như cô suy đoán thì đó là dáng vẻ của một người phụ nữ.

Người đó đi vào sâu trong rừng trên tay còn cầm một vật gì đó, cô nheo mắt lại nhìn cho rõ (cô bị cận mà hôm nay đeo lens 0 độ) thì rất ngạc nhiên khi thấy đó chính là một chiếc xẻng .

Linh tính mách bảo có chuyện không hay cô vội nói với Kaito:

- Để hôm khác nha, cậu đi chơi trước đi, bây giờ tôi có việc rồi hẹn cậu khi khác nhé

Cô để cho tên Kaito đi khuất mắt rồi từ từ bám theo người khả nghi lúc nãy.

Tay cô đang run run nắm chiếc điện thoại, nếu có vụ án thì cô sẽ đứng từ xa báo án.

Bỗng nhiên người phụ nữ trước mặt dừng lại, từ sau gốc cây to cô ta kéo một chiếc xác người máu còn chảy be bét khiến Sakura kinh hãi.

Cô cầm chiếc điện thoại định gọi báo án thì bỗng nhiên có một bàn tay che mắt cô lại.

Cô nghĩ chắc đã bị đồng bọn của người kia phát hiện.

Tay chân của cô bây giờ lạnh toát, sợ hãi, cô bây h đang t tên đằng sau 1 đòn Karate thì người đằng sau bỗng nhiên thì thầm:

- Là tôi, Kaito đây

Nghe đến đây sự sợ hãi của cô cũng đã giảm đi được nhưng cô bây giờ đang rất tức giận vì tên nhóc này dám troll cô một vố đau, còn đi theo cô nữa.

Cô liền tức giận nói nhỏ

- Cậu có bị điên ko, tôi bảo cậu đi chơi chứ có bảo cậu đi theo tôi đâu.

Mà tự nhiên bịt mắt tôi làm gì xém tí tôi chết vì đau tim đấy

- Hồi nãy tôi cũng thấy người phụ nữ đó khả nghi, định không quan tâm mà thấy cậu có ý bám theo bà ta.

Tôi cảm thấy không an tâm nên đi theo cậu thôi- Kaito ở đằng sau nói nhỏ

- Còn biết lo cho người khác nữa đấy nhưng xem lại cậu lo cho bản thân mình được chưa mà đòi lo cho ai.

Bây giờ về lại khách sạn rồi chúng ta gọi điện báo án.

Này Kuroba tôi nói cậu có nghe không vậy, này Kuroba-cô gọi nhiều lần mà không thấy kaito trả lời, cảm giác có điều chẳng lành cô quay sang phía của cậu

Cô quay đầu lại thì thấy vẻ mặt hốt hoảng của Kaito đang nhìn chằm chằm về lối ra về khách sạn.

Đưa mắt về phía đó thì thấy một người đàn ông tay cầm chiếc rìu đang đi về phía bọn họ miệng còn hét lớn

- Chị ơi, chị làm việc đi ở đây có đám chuột để em xử bọn chúng trước.

Với lại đào cái hố to to lên nhé để cho mấy con chuột này ngủ trong đó luôn- người đàn ông nói vs người phụ nữ đang đào một chiếc hố

Thấy thế cô vội nắm lấy cánh tay của Kaito kéo cậu chạy về phía còn lại.

Người đàn ông ở đằng sau thấy thế liền đuổi theo.

Trong lúc chạy cô định lấy chiếc điện thoại ra gọi cảnh sát nhưng tìm mãi không thấy đâu " chết tiệt, cái điện thoại đâu rồi nữa, đừng nói khi chạy mình đã làm rớt rồi nhé"

Nhìn thấy hành động lục lọi trong người của cô Kaito kinh ngạc nói

- Này Minamoto đừng nói cậu làm rớt điện thoại rồi nha.

Tôi chạy nãy giờ mệt chết rồi nè

- hộc hộc....Tôi có cố ý đâu.

Mà cậu không có điện thoại hả- cô gắt gỏng nói lại

- Tôi quên ở nhà rồi, hiện tại không có đây- Kaito nói lại

Thấy tình hình ngày một nghiêm trọng, cả hai cắm đầu chạy mà không nói gì.

Xung quanh bây giờ chỉ còn tiếng thở của hai người.

Cô thấy chạy nhanh như này cũng không phải là cách.

Dù bọn cô có chạy nhanh như nào thì cũng sẽ bị đuổi kịp vì bây giờ trời đang có tuyết dày đi như nào rồi cũng để lại dấu chân tên đó có thể bắt bọn họ rất dễ dàng.

Vả lại bọn cô cũng là con nít, chân ngắn chạy cũng không thể nhanh bằng được.

Bỗng cô dừng lại không chạy nữa, thấy thế Kaito chạy lại nói
 
Xuyên Vào Thế Giới Tử Thần Conan
Chap 9


- Này Mina, cậu đừng dừng lại chứ, gắng lên một chút nữa.

Nếu cậu mệt thì tớ cõng cậu

- Này Kuroba cậu đừng tự lừa dối mình nữa, cậu cũng biết là dù có chạy như nào trong cái trời toàn tuyết này thì cũng chết thôi

- Ý cậu là gì, tôi không cho phép cậu chết đâu.

Đi thôi Minamoto- Kaito nói lớn rồi kéo tay cô về phía trước nhưng cô vẫn không nhích bước cô còn nói

- Bây giờ, cậu hãy trốn dưới gốc cây đằng kia tớ sẽ đi về phía còn lại tạo dấu chân cho cả hai đồng thời đánh lạc hướng chúng.

Trong thời gian đó cậu hãy men theo con đường cũ trở về khách sạn báo án.

Tớ sẽ an toàn mà, tin tớ nhé- Sakura nói với giọng điệu nghiêm túc

- Không được, cậu sẽ là người trốn ở góc cây đó.

Tôi sẽ là người tạo dấu chân, việc này quá nguy hiểm tôi không thể đứng nhìn như vậy được- Kaito nắm lấy bả vai của cô nói

Nghe thấy thế, Sakura nheo mắt nhìn chàng trai trước mặt.

Trong thế đấm vào bụng của Kaito một phát.

Kaito đau đớn ôm bụng ngồi sụp xuống lớp tuyết.

Thấy vậy Sakura cũng ngồi xuống, dùng đôi bàn tay lạnh của mình áp vào má của Kaito nâng mặt cậu lên bắt cậu nhìn thẳng vào mắt cô

- Xin lỗi cậu Kaito à,tôi không phải loại con gái yếu ớt như công chúa của cậu đâu, tôi còn là một người bạo lực luôn sẵn sàng chi những cú đấm cho những sự việc nguy cấp.

Nếu là cậu ở lại đây liệu cậu có biết võ hay không.

Hay là cậu định dùng những trò ảo thuật đó để mà trốn thoát.

- Nhưng....- Kaito định nói nhưng bị cô cắt lời

- Tin tôi Kuroba Kaito, tôi nhất định sẽ sống sót và quay về.

Chính vì vậy cậu hãy nghe tôi lần này nhé, tôi còn phải về để cậu dạy trượt tuyết nữa mà.

Được không?- cô vuốt tóc tự tin nói

- Đây là cậu nói đấy nhé, hứa với tôi cậu phải an toàn trở về - Kaito nhìn cô, giơ tay ra ngoắc nghéo

- Tất nhiên là sẽ sống rồi, cậu ở đây chỉ làm vướng chân tôi mà thôi.

- cô cũng đưa tay ngoắc vào tay của Kaito như là một lời hứa khẳng định

Nói rồi, cả hai làm theo kế hoạch.

Cô thì tạo ra 4 dấu chân dụ tên đàn ông đi vào cái bẫy tuyết mà cô đã sắp đặt, rồi cô leo lên cây thông cho tên giết người đó một đòn Karate.

Khoảng 5p sau tên giết người đó đi tới nơi thì phát hiện dấu chân đã biến mất nhìn xung quanh kiểm tra.

Nhân cơ hội đó từ trên cành cây cô nhảy xuống người của tên đàn ông đó theo quán tính mà người đàn ông ngã nhào ra cây rìu cũng bị văng ra xa một bên.

Thấy thế cô vội gạt cái rìu đi hướng khác.

Người đàn ông từ từ đứng dậy cười lớn

- Chà chà... nhóc con mi cũng ghê quá nhỉ.

Tới đây tao sẽ giết mi một cách nhẹ nhàng thôi

Nghe đến đây không lọt nổi tai nữa cô nhẹ nhàng đáp

- Một tên giết người như mày còn có khái niệm giết nhẹ nhàng nữa hả, tao cũng bất ngờ lắm đấy.

Xem ra mày chán cơm ở đây rồi để tao giúp mày đổi khẩu vị, ăn cơm tù cũng rất hợp với ông đó- Sakura bình tĩnh đáp trả

Nghe tới đây, tên đàn ông cảm giác như bị sỉ nhục, tức giận định giơ nắm đấm lên tiến thẳng vào cô.

Cô nhanh nhẹn tránh được đòn đánh rồi nhanh tay trả lại đòn cho tên kia, mỗi đòn đánh của cô đều dùng sức rất mạnh, đẩy tên kia rơi vào thế bí.

Cuối cùng cô dùng đòn quyết định chạy đà đá tên kia một phát vào mặt rồi bất tỉnh.

Một đứa con nít đánh với một người trưởng thành đã làm cô tiêu tốn hết năng lượng.

Buổi sáng cô chỉ ăn được chiếc bánh quy với một ly campuchino mà phải chạy thục mạng với solo với tên đó làm cô như kiệt sức.

Cô đứng dậy dùng chiếc thắt lưng của cô trói chân tay tên giết người đó lại rồi ngồi đó chờ người tới cứu, chờ một lúc lâu cô thiếp đi lúc nào không hay

Bên phía của Kaito, bởi thuật cải trang của mình, cậu đã thành công dễ dàng trở về khách sạn sau đó thông báo tình hình cho mọi người.

Khoảng 10p sau cảnh sát đã tới và bắt giữ thành công người phụ nữ đó, số còn lại thì đi tìm Sakura.

Trời bây h tuyết đã rơi làm cho việc tìm kiếm nạn nhân trở nên khó khăn hơn bao h hết, lúc này cũng đã trôi qua 3 tiếng.

Thấy bạn mình bị mất tích Nanami bật khóc túm lấy cổ áo Kaito hỏi:

- Tôi hỏi cậu Sakura nhà tôi ở đâu hả.

Cậu ấy sợ lạnh lắm cậu có biết không nhưng mà bây giờ đã trôi qua 3 tiếng đến tôi còn không chịu được, cậu nói xem bây giờ cậu ấy như thế nào rồi.

Hức hức

Thấy tình hình căng thẳng Aoko ở bên Kaito cũng không nhịn được gở tay Nanami ra khỏi người anh lên tiếng:

- Nanami cậu bình tĩnh đi.

Kaito cậu ấy có lỗi gì chứ, cậu ấy cũng đang cố gắng tìm Sakura mà.

Cậu cứ khóc như thế thì liệu cậu ấy có trở lại không, phấn chấn lên đi Nanami

Nghe tới đây Nanami cũng im lặng mặt lạnh đi quay sang nhìn 2 người bọn họ:

- Đừng đụng cái tay bẩn thỉu của cô vào tôi.

Sakura có mệnh hệ gì tôi không để yên cho mấy người đâu

Kaito từ lúc bị Nannami nói thì cứ đứng yên như vậy, đầu cúi thấp xuống như trầm ngâm điều gì đó.

Khoé mắt của anh giờ đây cũng ươn ướt như chực khóc.

Cậu tiếp tục đi về phía trước theo linh cảm của mình thấy Kaito như vậy Aoko cầm tay cậu ngăn cản

- Kaito à, cậu về nghỉ ngơi đi tớ thấy sắc mặt cậu không ổn lắm

- Bây giờ tớ phải đi tìm cậu ấy, cậu về trước đi- Kaito gạt tay cô ra cứ như vậy đi tìm Sakura

Cậu đi từng bước chân một cách nặng nề luôn miệng gọi tên cô nhưng đều không có hồi âm.

Từ gốc cây đằng xa, cậu thấy một tấm vải màu đỏ được treo trên cây, như nhìn thấy vàng Kaito nhanh chóng chạy tới thì thấy một cô bé và một người đàn ông đang co cụm lại vì rét.

Trên cành cây không phải là tấm vải màu đỏ mà chính là chiếc khăn quàng cổ màu trắng thấm máu của cô treo lên.

Cậu vội rút điện thoại ra bấm một dãy số

- Alo Aoko hả tớ tìm được người rồi, tớ đã gửi định vị, cậu nói ba cậu nhanh lên nhé

Chưa để Aoko trả lời cậu đã cúp máy, chạy nhanh đến phía của Sakura hét:

- Cậu tỉnh lại cho tôi

- Sakura

- Minamoto Sakura

- cậu có nghe không hả

Nhìn người con gái đang nằm trong vòng tay của cậu khuôn mặt hiện tại đã trắng bệch, đôi môi đỏ mọng bây giờ cũng đã tái nhợt và nứt nẻ.

Đôi mắt nhắm chặt, hàng mi cong vút cũng đã đóng băng.

Thấy thế Kaito tái mặt lay mạnh người cô đụng vào vết thương làm cho nó ứa máu.

Cảm thấy đau nhức ở cánh tay Sakura nhăn mặt, từ từ mở mắt

- aaa, đau quá

Thấy cô tỉnh Kaito thở phào trong lòng, rút thanh socola trong túi diễn trò ảo thuật bóc vỏ nhanh như chớp rồi đưa cho cô rồi nói:

- Xin lỗi tôi đến muộn rồi
 
Xuyên Vào Thế Giới Tử Thần Conan
Chap 10


Cô nhận lấy thanh kẹo từ Kaito bỏ cả thanh vào miệng nhai nhồm nhoàm rồi nói

- Cậu mà đến muộn một tí nữa là tôi đói chết luôn đó.

May cho cậu đấy

Nhìn thấy cảnh tượng đó Kaito không khỏi bật cười

- Khiếp, cậu ăn như bị chết đói vậy.

Đúng thiệt là, có ai con gái mà như cậu không chứ

- Hề hề.

Vậy cậu cứ coi tôi như con trai đi, bằng hữu chí cốt cũng được.

Mà tôi có một thỉnh cầu - Sakura nhìn Kaito nói

- Gì, thỉnh cầu gì vậy?- Kaito ngạc nhiên hỏi, cô cũng đỏ mặt nói

- Thì thì... tôi muốn xin chữ kí cậu đó.

Rất đơn giản phải không??

Vì cô là fan bự của Kaito Kid cho nên đây cũng là điều cô muốn khi đến với thế giới này.

Tuy cô chỉ thích khi anh chàng biến thành Kid nhưng cô sợ đến lúc đó cô đã trở về với thế giới của mình nên bây giờ cô muốn tranh thủ xin trước thôi

Kaito đang định trả lời thì một nhóm người từ phía sau đã hô hào:

- Ở bên này!

Mấy người đàn ông chạy tới cõng cô đi đến bệnh viện cùng tên đồng bọn của người phụ nữ.

Cô bây giờ được một chú cảnh sát cõng trên lưng, cô cảm thấy vui vẻ vì sắp có chữ kí của Kid.

Vào tới bệnh viện cô được chẩn đoán là bị sốt do ở ngoài lạnh quá lâu, còn về vết thương thì không quá nguy hiểm.

Khoảng 2-3 ngày là cô có thể xuất viện được rồi.

Chuyến tham quan này xảy ra sự cố như vậy làm chấn động cả toàn trường.

Sự việc cô học sinh lớp 7A và cậu học sinh lớp 7B bắt được tội phạm giết người đã lên hot search toàn trường.

Bọn cô còn được nhà trường treo thưởng, dù cô đã từ chối không lên báo nhưng không thể qua được tai mắt của học viện cảnh sát.

Cô đang nằm trên giường bệnh chill chill đánh liên quân cảm giác sung sướng vì được nghỉ học thì bỗng nhiên xuất hiện cuộc điện thoại.

Đang đánh game nên cô lập tức từ chối nhưng người bên đầu dây bên kia vẫn cố gắng gọi điện

Cái loz má, ai gọi vậy trời, bực thật- nói vậy nhưng cô vẫn nhấn nút trả lời

- Moshi moshi.

Minamoto xin nghe- Sakura

- moshi cái con khỉ.

Đến số anh mày mà còn không thèm lưu, giỏi quá ha Sakura- người bên đầu dây bên kia tức giận nói

- Haha anh Hagi à, em làm vậy là để đoán giọng của người bên kia điện thoại là ai thôi, anh nghĩ sai rồi

- Mày tưởng anh mày là đồ ngốc sao, quên lưu thì nói đại đi còn bày đặt- Hagi nói

- Rồi rồi, mà anh gọi em làm gì vậy- Cô hỏi

- Này Minamoto Sakura em đừng tưởng em làm gì là bọn anh không biết gì hết nhé, Đứa nhóc lớp 7 mà dám đi theo dõi kẻ giết người chưa hết còn đi đấm nhau tay đôi với tội phạm nữa.

Em không muốn sống nữa sao- Hagi hét lớn vào điện thoại làm cô phải để điện thoại ra xa lỗ tai rồi đáp

- Thì em vẫn còn toàn mạng đi về đây mà, có sao đâu

- Này, em còn trả treo nữa hả.

Các cậu ơi con nhỏ này cứng đầu quá tớ trị không nổi rồi-Hagi khóc lóc kể lể với các bạn thì Rei cầm lấy điện thoại nói

- Này Sakura em đừng cứng đầu nữa, có biết là nguy hiểm lắm không.

Nếu lúc đó bọn chúng có súng thì bây giờ chắc em chầu trời rồi đó

Mấy tên khác trong phòng cũng ùa theo làm cô phải nghe một tràng đạo lý nhức đầu.

Thấy bực quá nên cô đã nói

- Nếu mấy anh gọi em chỉ vì chuyện đó thì em cúp máy đây.

- Nãy giờ bọn anh nói như vậy em đã hiểu chưa đấy.

Với lại bọn anh tốt nghiệp rồi, em sắp xếp công việc rồi đến dự lễ nhaaa- Hagi nói

- Không rảnh, mấy anh tự đi đi.

Good byeee- Sakura

Chưa để đầu dây bên kia trả lời cô đã vội cúp điện thoại rồi bật chế độ không làm phiền.

Nằm tiếp tục chơi game nhưng đã bị thua còn bị phạt AFK nữa chứ.

Cô thầm rủa mấy thằng anh mình vì điện không đúng lúc làm bây giờ cô không còn uy tín mà đánh nữa.

Đang bực mình thì ở ngoài cửa bệnh viện có người bước vào là Nanami còn có cả Kaito và Aoko nữa thấy thế cô liền nói

- Gì, sao đến đây- cô nhìn họ bằng ánh mắt chết chóc

- Tớ đến thăm cậu đó Lynn, cậu biết lúc đó tớ sợ thế nào không mà giờ lại nhìn tớ bằng nửa con mắt vậy.

Thiệt là vong ân bội nghĩa mà- Nanami đã quen với tính cách của cô nên trêu chọc nói

- Đúng vậy, bọn tớ đến thăm cậu mà Minamoto-san- Aoko cũng nói thêm

- Cậu bị đa nhân cách hả, bây giờ còn giả vờ lạnh lùng nữa thiệt là hết nói nổi mà.

Hay là ở đây có ai chọc giận cậu để ông đây xử lý cho- Kaito ngạc nhiên khi thấy vẻ mặt của Sakura bình thường cô luôn vui vẻ hoà đồng.

Cô như này là lần đầu tiên cậu thấy

- Tôi chính là người như vậy đấy, mà còn chuyện đó cậu đã làm cho tôi chưa Kuroba- Sakura nói

- Chuyện đó là chuyện gì???- Kaito giả vờ hỏi

- Thì là chuyện đó đó..... chuyện tôi nói với cậu lúc cậu tìm được tôi đó- Cô ấp úng trả lời

- Tôi nhớ lúc đó tôi chưa đồng ý mà, bây giờ cũng vậy.

Tôi từ chối- Kaito nói

- Kuroba chính tôi là người cứu cậu đấy vậy mà cậu nỡ đối xử với tôi như vậy sao.

Được lắm, tôi nhớ mặt cậu rồi- Sakura nhìn Kaito bằng ánh mắt chết chóc

Thấy mùi sát khí xung quanh Sakura, Nanami biết bây h cô đang rất giận.

Cô liền xua tay kêu 2 người kia về cùng để lại không gian yên tĩnh cho cô.

Còn về việc Kaito không cho cô chữ kí là vì cậu rất thông minh cảm thấy cô là người không đơn giản bây h lại xin chữ kí của cậu cho nên cậu thấy có vấn đề nên không cho thôi.

Còn về phần cô, thấy Idol một thời từ chối cô càng tức giận " Kid cái con khỉ, bà đây không thích mi nữa" vì thế hình tượng Kuroba Kaito trong lòng của Sakura đã sụp đổ

————-

Mình viết còn non tay lắm,mong bạn đọc ủng hộ và vote cho mình 1 star nhaaaaa
 
Xuyên Vào Thế Giới Tử Thần Conan
Chap 11: Lễ Tốt Nghiệp của nhóm F5 p1


Mới đó mà 6 tháng đã trôi qua~~~~~

Hôm nay là Chủ nhật là ngày cô yêu thích nhất vì cô được ngủ nướng đến tận chiều.

Đang nằm yên giấc trên chiếc giường của mình thì ngoài nhà vang lên tiếng chuông cửa

Bing bong

Cô vẫn nằm im vờ như không nghe thấy thế nhưng tiếng chuông cửa lại càng dồn dập

Bing bong-bing bong* 10 lần

Lúc này cô không thể nhắm mắt ngủ nữa, liếc mắt nhìn đồng hồ bây giờ mới có 7h sáng, còn sớm hơn lúc cô đi học nữa.

Cô dãy đành đạch trên giường (ai bị cảm giác này mới hiểu thôi)

"mới sáng ra ai kêu vậy chứ bị điên hay gì"

Chuông cửa ở ngoài vẫn kêu lên, cô bật dậy đứng trước gương mỉm cười tự nhủ với bản thân "

"Minamoto Sakura ơi không được đánh người nhé!!"

Cô bước ra ngoài mở cửa tiếng chuông cửa vẫn vang lên từng hồi liên tục.

Cô mở cửa ra vẻ mặt tràn đầy sát khí thì thấy mấy ông anh của cô đã đứng trước cửa cằn nhằn

- Nhóc Sa- mày ngủ gì như lợn vậy hả bọn anh đứng bấm chuông hết 5p mỏi tay lắm biết không- Matsuda lên tiếng

- Tôi mới là người hỏi các anh đấy, mới 7h sáng mà đến đập cửa nhà người ta xình xịch xình xịch vậy là vô duyên lắm các anh có biết không hả????- cô đáp lại bằng cái giọng chua ngoa của mấy bà thím

- Em quên cuộc gọi tối qua rồi sao, bọn mình hẹn nhau là dự lễ tốt nghiệp của bọn anh rồi mà- Date nói với cô

- Em đã nói không đi rồi mà bọn anh không nghe, có biết là ngày chủ nhật với một người coi trọng giấc ngủ như em là rất quan trọng không hả??

- Đi đi mà Sa ơi, em phải đi với bọn anh mới được- Hagi cầm tay lôi kéo cô

- Không đi là không đi anh thả em ra đi mà- cô bám vào cánh cửa để không bị kéo đi

Thấy cảnh tượng vậy Hiro đành tung ra bài cuối, kéo cô vào bên trong khoác vai thì thầm

- Nếu hôm nay em chịu đi với bọn anh thì quyển sách này sẽ là của em- Hiro từ trong áo khoác đưa ra một quyển sách Sherlock Holme có cả chữ kí của Conan Doyle làm cô tròn mắt kinh ngạc nói nhỏ

- Wao, anh tìm được cuốn sách này ở đâu vậy, cái này hiếm lắm đó.

Em đi em đi

Cô quay sang nói to với mấy ông anh còn lại

- Mấy anh đi trước đi, em thay đồ cái đã tí em tới sau nhé

Nói rồi cô ôm cuốn sách chạy thẳng về phòng soạn sửa để chuẩn bị dự lễ tốt nghiệp.

Thấy cô lật mặt như vậy Rei chạy lại chỗ Hiro hỏi:

- Cậu làm gì mà con bé thay đổi nhanh vậy, chỉ cho tụi này với- Rei khoác vai Hiro hỏi

- Còn lâu mới nói- Hiro đi thẳng về phía trước như người hùng làm cho cả bọn trầm trồ không hổ danh là Hiro.

Cả bọn lái xe đi đến trường để tập trung còn cô thì vào soạn sửa áo quần.

Khoảng 10 phút sau cô soạn xong chạy vội lại tủ lạnh lấy chiếc bánh mì sanwich với hộp chà bông rồi ăn lấy ăn để, vội cầm hộp sữa việt quất uống hết.

Ăn uống xong cô cầm thêm cái quạt, trời bây giờ cũng là mùa hè, không khí oi bức nóng nực nhưng vì cuốn sách nên cô cũng rất chấp nhận.

Hôm nay cô mặc chiếc áo sơ mi trắng cùng chiếc quần tây nâu ống suông.

Dù gì cũng là lễ tốt nghiệp của người ta nên cô ăn mặc cũng khá lịch sự (Sakura ít khi mặc váy).

Rồi cô lấy chiếc xe đạp điện màu hồng của mình chạy đến trường Cảnh Sát vừa đi vừa ngân nga hát.

Một lúc sau thì cũng tới, bây giờ người ra vào rất đông cô không biết phải tìm mấy thằng anh của mình ở đâu đột nhiên có người kéo cánh tay cô lại

- Mồ, em mặc đồ gì mà như đi đưa đám vậy, xấu chết được không khác gì mấy bà cô già luôn- Rei nhìn cô rồi nói

- Ý anh Zero là đang khen em trưởng thành trước tuổi sao, cám ơn anh nhaaaa- cô cười đểu nhìn anh

Rei nghe vậy liền lấy tay nhéo má cô bảo:

- Má em nhiều mỡ thế này thèm chi mặt dày chết.

Không hề có tí liêm sĩ nào luôn

- Aaaaaa đau, đau anh Zero- cô la lớn, dùng chân đạp vào chân của Rei, anh buông tay ra khỏi mặt cô rồi nói

- Đi thôi bà cụ non, mấy tên đó đang đợi ở trong hội trường đấy

Nói rồi anh nắm tay dắt cô vào bên trong, thấy cô bước vào cả bọn kéo cô lại trò chuyện đủ điều còn lấy cô ra đỡ đạn khi có mấy cô gái muốn tiến đến làm quen.

Sakura bây giờ đang rất hối hận nhưng vẫn phải gắng cười vì cuốn sách của Sherlock Holme.

Một lúc sau mấy ông anh cũng lên nhận bằng, cô ngồi ở ghế cuối của hội trường nhìn các anh tốt nghiệp lòng cô cũng bồi hồi, xúc động.

Cũng đã gần đến lúc năm cánh hoa anh đào mà cô hết sức yêu thương phải đối diện với sự thật nghiệt ngã của số phận.

Cô thầm nghĩ

" Đúng là trai đẹp toàn đoản mệnh hết mà, nhưng không sao đã có mình đây sẽ không để xảy ra chuyện đó đâu.

Cũng chính vì vậy mà chắc tên của mình là Sakura nghĩa là hoa anh đào cũng chính là người duy nhất có thể thay cuộc đời của họ.

Haizzz nhưng mà nếu mình không thể thay đổi được thì sao đây, nghĩ đến thôi mà đã thấy sợ rồi, tên Hagi ,Matsuda với anh Date thì cũng tạm cứu được nhưng tên Hiro thì dính líu đến tổ chức áo đen thì phải làm sao đây"

- Aaaaa, đau đầu quá đi thoii- Sakura ôm đầu nói thì các anh cũng đã nhận bằng tốt nghiệp xong đi thẳng đến chỗ cô ngồi kéo cô đứng dậy đi chụp ảnh.

Vừa mới bước ra khỏi hội trường thì đã có một đống nữ sinh bu đầy quanh họ nhưng mấy tên đó đã đem cô ra làm bia đỡ đạn.

Một lúc sau mấy cô gái đó bỏ đi thì cô mới dỗi nói

- Thì ra mấy anh kêu em đến đây đều là có mục đích cả ha, người gì đâu mà ong bướm bu đầy chỉ làm khổ con em này thôi

- Tại bọn này đẹp trai quá thôi, đừng đứng đó dỗi nữa đi chụp ảnh thôi mấy cậu- Matsuda nói với cô
 
Xuyên Vào Thế Giới Tử Thần Conan
Chap 12: Vụ đánh bom ở tầng 20, giải cứu Hagiwara p1


Vậy là bức ảnh tốt nghiệp của 5 người họ giờ đây lại lọt thỏm 1 cô nhóc đang cười rất tươi tay giơ hi trước ống kính, còn 5 người còn lại thì cũng khoác vai nhau cười vui vẻ.

Cuộc đời của họ cũng sang trang mới kể từ lúc này.

Bức ảnh đó được in ra chia cho 6 người cất giữ, ai nấy đều trân trọng và gìn giữ tấm hình này.

Cô cũng vậy cô đem tấm ảnh đóng khung rồi đặt lên phòng khách của mình

Sau lễ tốt nghiệp cô cũng đã lên lớp 8, kể từ đây cô và họ chưa 1 lần gặp nhau.

Matsuda và Hagi thì chuyển đến tổ bom mìn, Rei và Hiro thì đến An ninh Nhật Bản, còn anh Date thì đến tổ trọng án.

Ai nấy đều tất bật với công việc của mình, họ chỉ lâu lâu hỏi thăm qua điện thoại có khi thì call video nhóm nhưng cũng không thường xuyên.

Cô cũng đi học vui vẻ như thường lệ tuy nhiên cô chỉ là k thích người giáo viên chủ nhiệm lớp cô chút nào.

- Ây zaaaa, bài tập hôm nay nhiều chết đi được.

Mệt chết mất, cái cô ác quỷ fifai đó hình như cho chúng ta làm hết bài tập trong sgk thì phải.

Sao mà nhiều chết đi được"- Nanami ôm đầu hét trong tuyệt vọng

- Thì ta chỉ cần không làm là được thôi mà.

Dễ vậy mà k nghĩ ra- Sakura đáp

- Cậu điên rồi sao Lynn, kì trước cậu được trung bình vì môn của cô đó bây giờ mà còn không làm nữa thì toang đấy- Nanami nói vs cô

- Mệt thiệt đấy, tớ đã hứa với họ là học hành chăm chỉ rồi, mấy anh ấy mà biết thì chắc đấm tớ bộp bộp thôi.

Ayyy nay bọn mình còn phải kiểm tra sức khoẻ nữa đấy.

Sắp đến h rồi đi thôi Nana- Cô cầm tay Nanami đi đến phòng y tế

Minamoto Sakura nặng 40kg cao 1m50- một vị y tá đang kiểm tra sức khoẻ cho cô nói to

Hahahaa (cả lớp cười lớn)

- Nhỏ Sakura tớ biết gì nó cũng thấp nhất lớp mà.

Đúng là ông trời không cho ai tất cả, Sakura lớp mình có tất cả nhưng thiếu chiều cao- Một bạn nữ ở trong lớp nói

Vừa dứt lời thì cả lớp lại cười to lên trêu chọc.

Cô thì mặt vẫn bình thường vì đây chỉ là trò đùa của mấy bọn con nít.

Ở Việt Nam thì lớp 8 mà 1m50 thì coi là khổng lồ rồi.

Còn ở Nhật Bản thì tại bọn này là trâu đất, ăn cái đếch gì mà cao thế biết.

Haizzz xuyên đến đây cái gì cũng thay đổi chỉ có chiều cao 1m62 ở kiếp trước cũng xuyên đến đây luôn ( Kiếp trước lớp 8 cô cx 1m50)

Kiểm tra sức khoẻ xong cô và Nanami cùng về nhà và làm bài tập ở nhà của Nana.

Đang đi ngang thì màn hình lớn tivi ở quán phát lên dự báo thời tiết

- Hôm nay ngày 11/5 trời có nắng, trời đẹp nhiệt độ dao dộng từ 28-29 độ

Cô nghe thấy tin tức, chân đột nhiên dừng lại cảm thấy như mình đang bỏ lở điều gì.

Cô quay sang hỏi lại người bạn của mình

- Này Nana, hôm nay là ngày bao nhiêu vậy- Cô hỏi

- Cậu vừa nghe dự báo mà, là ngày -11/5đó

Vừa nghe câu trả lời của Nana, tai cô như ù lại, ngày 11/5không phải chính là ngày anh Hagi hi sinh sao.

Không suy nghĩ cô định rời đi nhưng Nanami đã kịp cầm tay cô và hỏi

- Hôm nay thì sao vậy Lynn, nhìn mặt cậu xanh xao quá

- Tớ có việc phải đi trước, cậu làm bài một mình đi nha

- Nhưng mà.....

Không để cho Nana trả lời cô đã vội chạy đi, nhưng bây giờ cô không biết chính xác nơi xảy ra vụ nổ là ở đâu, chỉ nhớ đó là một toà nhà và chính xác tầng xảy ra vụ nổ đó là tầng 20 mà thôi.

Cô cầm điện thoại gọi vào số của Hagi và Matsuda nhưng đều không được.Bây h cũng là 5h chiều, trời vẫn còn đang nắng, cô chạy đi những chung cư gần đây xem thử toà nào là nơi xảy ra vụ việc.

May sao cô đang mặc bộ đồng phục thể dục nên chạy đi tìm kiếm cũng khá thuận tiện.

Tuy nhiên đi qua gần chục cái chung cư nhưng cô không thấy chung cư nào giống nơi đặt bom cả.

Cô vừa mệt vừa sợ, nhìn vào chiếc đồng hồ đeo trên tay bây h cũng đã gần 6h rồi.

Cô chạy đi tìm cũng đã gần 1 tiếng nhưng không thể tìm ra nơi gài bom.

Vừa đi cô vừa tự trách mình, nước mắt như thế cứ chực trào ra

- "Lí do mày đến đây là gì hả Sakura, không phải là đến bảo vệ 5 cánh hoa anh đào những được coi là anh trai của cô hay sao.

Vậy mà hôm nay 11/5 chính là ngày đầu tiên xảy ra vụ việc mày lại không nhớ là sao vậy, không phải mày đã hứa cho dù có chết cũng phải bảo vệ được họ hay sao"

Đầu óc cô cứ suy nghĩ mãi nhưng đôi chân cô vẫn cứ chạy, cô thầm cầu nguyện cho anh Hagi.

Bỗng cô nhìn thấy một đám người lùm xùm

- Thiệt sao, trên đó có bom luôn hả.

Mau chạy thôi nó mà nổ là banh xác đấy

Một người phụ nữ vừa dứt câu, cô như gặp được cứu tinh chạy đến người phụ nữ kia nói

- Có thật là toà nhà đó có bom không.

Con hỏi là toà nhà đó bây giờ có bom có phải không Bác- Cô cầm tay người phụ nữ lắc mạnh

Nhìn thấy vẻ mặt hốt hoảng của cô bé, người phụ nữ cũng khá kinh hãi vội nói

- Cháu bình tĩnh đi, lúc đấy bác đang đi thăm ông bạn thì cảnh sát tự dưng ập tới nói là nơi này có bom bảo mọi người di tản đấy

Nghe tới đây cô vội mỉm cười, cảm ơn người phụ nữ.

Thấy thế người phụ nữ thầm nghĩ

- Con bé đó cũng điên thật, người ta thấy bom thì chạy tán loạn, còn có bé đó thấy bom thì như mèo thấy mỡ.

Đúng là giới trẻ, xem phim nhiều quá nên bị ảo rồi- bà cô chép miệng rồi lắc đầu ngao ngán

Về phía cô, thấy vụ đánh bom bây giờ vẫn còn cứu được cô thầm cảm ơn trời đất.

Sakura chạy nhanh tới khu chung cư đó thấy một tá cảnh sát đang vội vàng di tản người dân, cô rút điện thoại ra gọi cho anh Hagi bảo anh mặc đồ bảo hộ nhưng điện thoại vẫn không liên lạc được chaac bây h anh đang gọi điện cho Matsuda.

Không còn cách nào khác cô liền lẻn vào bên trong toà nhà chạy thẳng một mạch đến tầng 20.

Nhưng vừa chạy đến tầng 18 đã có 2 tên cảnh sát đứng đó canh chừng, không dài dòng cô liền dùng Karate đánh ngất 2 người cảnh sát rồi kéo họ vào một góc an toàn cho vụ nổ.

Cô tiếp tục chạy lên phòng 20, lúc này anh Hagi vẫn lụi cụi phá bom nghe thấy tiếng động anh vội quanh sang thì thấy Sakura mồ hôi nhễ nhại lấm lem, cô vừa cuốc bộ một mạch đến tầng 20 rất mệt mỏi.

Không để cho Hagi nói cô đã vội lên tiếng

- Anh mau rời khỏi chỗ này đi, quả bom sẽ phát nổ đấy

- Em tại sao lại lên được đây, nhanh đi xuống đi.

Bọn cảnh sát làm ăn kiểu gì mà lại để một con nhóc lên đây vậy

-" Xong" - Hagi vừa tháo xong quả bom

Thấy anh không chịu nghe lời, cô chạy lại vô trong phòng chứa quả bom, nắm lấy cổ áo rồi đấm một phát vào mặt anh rồi hét

- Hagiwara em nói cho anh biết lúc nãy khi đi ngang qua đây em đã nghe thấy tên hung thủ thì thầm quả bom này có điều khiển từ xa đó anh nghe rõ không
 
Xuyên Vào Thế Giới Tử Thần Conan
Chap 13: Giải cứu Hagiwara p2


Nghe thấy thế mặt Hagi bỗng tái nhợt vội ôm lấy Sakura rồi chạy một mạch ra ngoài bỗng nhiên

BÙM

Quả bom thật sự đã phát nổ ngay sau khi Hagi ôm cô chạy ra khỏi đó.

Tuy nhiên do sức nổ cực mạnh khiến cho cô và anh văng xa tận 5m.

Hagi dùng cơ thể mình ôm trọn lấy cô để tránh thương tích nặng nề.

Anh bị bình cứu hoả đập vào người nên bất tỉnh còn cô chân tay bị ma sát dưới sàn nhà nên máu cứ thế mà tuôn ra.

Cô cố cầm cơn đau vội dùng hết sức lực kéo anh Hagi về lại một góc tránh khí độc, rút ra chiếc điện thoại bấm một dãy số

Cùng lúc đó phía dưới toà nhà, Matsuda sau khi gỡ thành công quả bom do tên hung thủ gây ra thì cũng đến toà nhà bị đặt bom do Hagi gỡ.

Anh cũng như thường lệ lúc nào cũng gọi điện thoại nhắc nhở bạn thân của mình mặc áo bảo hộ nhưng lúc nào tên Hagi cũng cứng đầu không mặc.

Vừa dứt điện thoại, khoảng 2p sau quả bom phát nổ, Matsuda như phát điên hét lên sống chết đòi lên chỗ quả bom ấy nhưng bị mấy người cảnh sát ngăn lại.

Cuối cùng cũng không cầm được nước mắt mà tuôn ra.

Đúng lúc này điện thoại của anh vang lên là Sakura, anh định không bắt máy vì quá thương xót cho người bạn của mình nhưng vẫn bấm nút trả lời thì nghe thấy giọng nói thều thào của Sakura

- Khụ...khụ anh Matsuda, tầng 19 anh Hagi và em ở đây.

Nhanh lên nhé!- Nói xong cô tắt máy mặc kệ anh

- Ý em là sao.

Sakura- này Sakura.

Đừng tắt máy- Matsuda hét lên

Sao em ấy lại ở bên trong chứ.

Anh lần nữa xông vào, solo thẳng mặt với mấy tên cảnh sát rồi chạy thẳng lên.

Đến cầu thang tầng 19 thì thấy bóng dáng của một cô bé đang dùng khăn ướt bịt miệng cho một người đàn ông đang nằm bất tỉnh ở đó.

Thấy anh cô liền nói

- Anh Jinpei, ở bên này!

Matsuda chạy vội đến chỗ của cô ngồi xuống đỡ Hagi dậy.

Thấy dáng vẻ chần chừ của Matsuda cô liền nói

- Anh Matsuda tình hình của anh Hagi rất nghiêm trọng, anh đưa anh ấy xuống trước đi, em vẫn ổn khụ.....khụ

- Nhưng............- Matsuda nhìn cơ thể lấm lem bê bết máu của cô, chiếc quần thể dục dài vì ma sát dưới đất mà rách rưới để lộ đôi chân nhỏ với nhiều vết thương dài, tay cô cũng chi chít những vết xước lớn, trên đầu còn rơm rớm máu.

Thấy vậy Matsuda không khỏi xót xa

Nhưng nhìn thấy người bạn thân của mình đang nằm thoi thóp ở phía dưới, hô hấp cũng ngày một khó khăn.

Anh biết tình trạng của Hagi nguy hiểm đến nhường nào.

Anh nói với Sakura

- Bé Sa à, em cố đi xuống tầng 18 đi.

Ở đây ngột ngạt lắm gắng chờ 5p nữa sẽ có người tới ứng cứu em nhé

Nói xong anh vội quay đi ôm người bạn của mình đi cấp cứu.

Còn cô trong người mang nhiều vết thương nhưng cô vẫn gắng gượng đi xuống tầng vì đang rất lo lắng cho tình hình của Hagi.

Cô vừa xuống nơi thì xe cấp cứu cũng tới, cô nhanh chóng chạy lại xe cấp cứu để cùng vào bệnh viện nhưng bị Matsuda ngăn cản

- Em ở lại mà băng bó vết thương đi.

Hagi cứ để anh lo

Nhưng cô bỏ ngoài tai, gạt tay Matsuda ra không nói gì leo lên xe đi cùng.

Thấy vẻ cứng đầu của cô Matsuda cũng đành bất lực đi theo.

Đến bệnh viện Hagi được chuyển đến phòng phẫu thuật, anh và Sakura đã ngồi im lặng trước phòng phẫu thuật được 2h đồng hồ rồi mà chưa có thông báo gì.

Thấy thế Matsuda ngồi xổm trước cô xoa đầu rồi nói

- Sakura à, anh biết em đang rất lo cho anh Hagi nhưng bây giờ em đi xử lý vết thương trước đã nhé.

Tên Hagi đó mà tỉnh lại thấy em xấu xí thế này hắn sẽ không thích đâu.

Với lại một lúc nữa em còn phải đi lấy lời khai nữa- Anh định hỏi lí do tại sao cô lại xuất hiện bên trong toà nhà ấy nhưng lại thôi

Cô nghe thấy nhưng vẫn không nhúc nhích.

Matsuda lại phải diễn trò nịnh nọt cô.

Cảm thấy anh quá phiền phức cô đành nghe lời đi xử lí vết thương dù sao để lâu nó cũng sẽ bị nhiễm trùng.

Nghe cô đồng ý, Matsuda liền mỉm cười rồi bế cô lên.

Cô thì cũng không từ chối bởi hiện tại cô đang rất đau đớn không thể tự di chuyển được.

Cô được y tá phát một bộ đồ mới, sau khi cô thay xong thì được các chị bôi thuốc nhưng tên Matsuda đã giành làm.

Nhìn thấy mấy vết thương đó anh lại càng tự trách bản thân không bảo vệ tốt cho cô

- Aaaa, đau quá nhẹ tay thôi được không ông già kia- Do suy nghĩ nên anh đã hơi mạnh tay đụng vào vết thương của Sakura

- Anh xin lỗi, anh vô ý quá.

Nếu em đau thì cứ bấu mạnh vào người anh là được- Matsuda nhìn cô nói

- Hứ.

Bà đây không thèm

Bình thường cô chọc ghẹo thì anh sẽ tìm mọi cách để trả treo, nhưng hôm nay anh có vẻ trưởng thành hơn trước kia.

Anh ngước mặt lên nhìn thẳng vào mắt cô hỏi

- Tại sao lúc đấy em lại ở trong đó- Câu hỏi đến quá bất ngờ làm cô hơi giật mình nhưng cũng thong thả nói

- Ừ thì lúc đó em đi làm bài tập với bạn, nhưng quên mua một ít đồ nên em định đi đến Siêu thị để mua thì đi ngang qua khu này.

Lúc đi qua thì em có va phải một người đàn ông có vẻ rất khả nghi.

Tên đó còn lẩm bẩm rằng

" Cảnh sát tụi bây toàn một lũ ngu ngốc.

Bọn mày có phá được bom đi chăng nữa thì tao cũng có cái này đây rồi"

Em chỉ nghe có chừng ấy thôi, nhưng suy luận một hồi thì em chắc chắn quả bom đó có gắn điều khiển từ xa là vậy đó

Cô nói một tràng dàu cho Matsuda nghe vừa kể vừa niệm phật vì câu chuyện mình vừa tạo ra.

Ai đời lại đi tin hung thủ lại tự đi nói ra thủ thuật gây án của mình chứ.

Matsuda cũng cảm thấy câu chuyện của cô có vấn đề nhưng cũng không hỏi thêm nhiều anh ôn tồn nói

- Lần sau có nghe được điều gì từ hung thủ thì phải nói cho cảnh sát các anh biết, chứ không được tự ý hành động nghe chưa

- Thì lúc đó em cũng nói với cảnh sát rồi còn gì nữa.

Mà họ nói rằng không tin đứa con nít như em.

Cái lão thủ phạm nói cũng không sai, cảnh sát các anh là đồ đại ngốc.

Nếu lúc đó em không lên nói với anh Hagi thì chắc tên đó đã bị nướng chín từ lâu rồi- Sakura cãi lại

- Ừ ừ.

Sakura là người thông minh nhất được chưa- Anh nói

Matsuda không thể nói lại vì cô nói có phần cũng đúng.

Anh dán băng cá nhân lên đầu cô nữa là hoàn thành xong việc băng bó.

Nhìn cô bây h rất giống cái xác ướp, ngoại trừ cái mặt và phần thân thì tất cả nơi khác trên cơ thể toàn là băng gạc.

2 anh em băng bó khoảng 20p thì xong họ tiếp tục đi đến phòng phẫu thật của Hagi.

Đến tận bây h đèn vẫn còn sáng, khoảng 5p sau thì bác sĩ đi ra

- Bác sĩ tình hình bệnh nhân bên trong như thế nào rồi- Matsuda chạy tới hỏi

Vị bác sĩ thở dài lắc đầu rồi nhìn họ.

Tai cô như ù lại, k cầm được nước mắt, rồi tự dằn vặt bản thân mình

- huhuhu, tất cả....hức tất cả đều là do lỗi của em. anh Hagi....hức.....là lỗi của em em thực sự xin lỗi

Matsuda cũng không còn giữ nổi bình tĩnh lên tiếng chất vấn vị bác sĩ

- Ông đang đùa tôi có đúng không, cậu ấy làm sao....làm sao có thể như vậy được- nước mắt cũng tự động lăn trên mà của anh
 
Xuyên Vào Thế Giới Tử Thần Conan
Chap 14: Giải cứu Hagiwara p3


Thấy phản ứng của người nhà bệnh nhân như vậy người bác sĩ cũng nói

- Thương tiếc cho gia đình, bệnh nhân Hirai Eisuke từ trần lúc 9h17p hưởng dương 97 tuổi.

Mong gia đình nén đau thương- Ông bác sĩ vừa dứt câu đã vội rời đi

Sakura bây h đang khóc như mưa thì nghe ông bác sĩ nói có gì đó sai sai

" Êi, Hirai Esuke là ai còn 97 tuổi nữa.

Không phải là Hagi sao"

Vừa khóc vừa suy nghĩ thì Matsuda vội lấy điện thoại ra chụp chụp

- Khóc nhiệt tình vậy sao, phải chụp lại làm bằng chứng cái đã nè

- Haha, nhóc cũng có ngày này à bị troll rồi nhaaa- Hiro đi cùng người bạn của mình bước đến

- Mấy anh....

Mấy anh dám trêu em sao.

Bị điên không hả, trêu gì mà quá đáng- cô nhẹ lòng nhưng cảm thấy rất tức giận vì trò đùa của mấy tên dđó

Rei chạy tới dùng khăn lai nước mắt cho cô, bình thường anh rất hay chọc ghẹo cô cảm thấy cô chỉ là 1 cô nhóc nhưng thấy cô bất chấp tính mạng để bảo vệ bạn của mình anh lại có cái nhìn khác.

- Ca phẫu thuật của anh Hagi đã thành công từ lúc em rời khỏi đây khoảng 10p rồi.

Người nằm trong đấy mới được đưa vào cách đây ít phút thôi

Mà các cậu thiệt là, trêu gì không trêu lại đưa tính mạng của người khác ra đùa.

Trẩu vừa thôi - Rei nghiêm mặt nói

- Nhưng mà, chúng ta là một thuyền mà sao bây giờ cậu lại......- Matsuda oan ức nói

- Lại cái gì mà lại.

Tớ thấy các cậu làm không đúng thì nói thôi- Rei trả lời

- Tránh ra đi anh Zero, anh bây h còn định diễn vở kịch gì nữa.

Định lừa con ngốc này hay sao.

Em về đây- cô tức giận bỏ đi

- Này Sakura, anh có diễn gì đâu, oan cho anh quá.

Để anh đưa em đi- Rei nói

- Thôi khỏi em tự về được- Cô quay sang nhìn cả bọn với ánh mắt sắc lẹm làm cả bọn ớn tận sóng lưng

- Em không định đi thăm Hagi sao?- Matsuda hỏi cô

- Không chết là được rồi- cô lạnh lùng nói rồi bỏ đi

Hiro thấy thế thì liền quay qua trách Matsuda

- Em ấy bây h chắc giận thật rồi, tại cậu cả đấy Matsuda bày cái trò gì thế không biết.

Tớ bây h không có sách Holme mà dỗ con bé đâu

- Tớ mới là người bị vạ lây đây nè.

Ra an ủi con bé mà lại bị tính là đồng bọn của mấy người đây- Rei ủ rũ nói

- May mà tên Date không tới, nếu mà tới thì cả bọn ăn no đòn cho mà coiiiii- Matsuda cũng nói thêm

- Haizzz, mấy cậu lo đi dỗ em ấy đi tớ không biết đâu- Rei thở dài nói

Haizzzzz- cả 3 cùng thở dài

——————-

3 ngày sau, Hagi cũng đã tỉnh.

Nhưng Sakura vẫn chưa tới thăm anh một lần nào cả.

Bây h Hagi đang nằm liệt giường, chân bị gãy phải treo lên, bị động não nhẹ nhưng không ảnh hưởng gì nhiều.

Vấn đề bây h là anh không chịu ăn

- Này Kenji cậu lớn như vậy mà còn không chịu ăn hả.

Hả mồm ra ăn mau lên- Matsuda đứng một bên cằn nhằn

Còn chị của anh là Chihaya cũng bất lực dù sử dụng bạo lực hay dỗ ngon ngọt anh đều không chịu ăn.

Cứ một hai đòi bé Sa bé Sa, làm cô cứ tưởng là cô gái nào bỏ bùa mê cho cậu ta vậy.

- Không chịu, các cậu dẫn bé Sa tới đây đi rồi tớ ăn.

Không lí nào mà đã 3 ngày rồi con bé không đến thăm tớ dù một lần chứ

Matsuda, Hiro và Rei nhìn nhau cười trừ.

Thấy biểu cảm đáng nghi của họ Hagi như đã lường ra tất cả

- Nói nhanh lên các cậu đã chọc gì con bé hả, làm nó bây h giận lây tớ rồi.

Có nói không không thì tớ đi tìm em ấy cho mấy cậu xem

Thấy Hagi bị kích động, Matsuda đành kể hết ngọn ngành làm cho 4 người có cả anh Date đi để giám sát họ phải tới nhà dỗ con bé.

Lái xe đi cả dọc đường mà 3 anh tướng đổ mồ hôi hột thảo luận sôi nổi để tìm cách dỗ Sakura.

Bàn xong kế hoạch thì cũng đến nơi.

Anh Date bấm chuông cửa

Binh bong

Nghe thấy chuông cửa reo, Sakura bèn ra mở cửa thì thấy anh Date và 3 thằng nhát gan đứng đằng sau thấy anh Date cô vui vẻ chào

- Helu anh Date, lâu ngày quá không gặp

Thấy thái độ vui vẻ của cô với tên Date nhưng lại lạnh lùng vô cảm với 3 người họ thì ai cũng ra tín hiệu SOS vì điều này ko có trong kịch bản.

3 thằng nhìn nhau không biết nói gì thì cô lại nói

- Anh Date đến đây có việc gì à?

Sao lại tới đây vậy

- À à, anh thì không có mà mấy thằng em của anh có tí chuyện muốn nói với em đó bé Sa- Date đẩy 3 tên lên trước

- Mấy anh này là ai vậy em không biết gì mà nói chuyện hết.

Mấy anh về đi- cô lạnh lùng nói lại đóng cửa nhưng bị mấy cánh tay chặn lại

- Sakura ơi bọn anh biết lỗi rồi, lần sau bọn anh trừa không dám làm nữa.

Em tha lỗi cho bọn anh nha- Rei vứt bỏ liêm sỉ cuối cùng của mình cầm lấy tay cô mà nói

- Đúng đấy bọn anh sẽ không bao h trêu em nữa- Matsuda và Hiro đồng thanh nói

- Em đâu có giận gì đâu, mấy anh bỏ tay em ra nhanh lên-cô dùng tay còn lại gỡ tay Rei ra thì bị kéo ra khỏi nhà

Mấy tên kia không nói gì mà trực tiếp kéo nhẹ cô lên xe, còn cô thì ra sức chống cự nhưng không được.

Vừa ngồi lên trên xe cô đã hét lên

- Anh Date mấy tên này đây là bắt cóc em đấy, anh định nhắm mắt làm ngơ hay sao

- Anh hết cách rồi Sakura ơi, ai bảo em không vào thăm Hagi với cậu ta không chịu ăn uống gì hết.

Bắt bọn anh phải đem em vào đấy

- Mấy anh được lắm dám thông đồng cả lũ, đúng là cá mè một lứa hết mà.

Em là bệnh nhân đấy, thả em ra nhanh lên- Sakura hét toáng làm ầm ĩ trên xe

Như trong kế hoạch bọn họ lấy từ trong túi áo một cuốn sách Holme như mọi lần nhưng khổ nỗi cô cũng có một quyển tương tự.

Không dừng lại ở đó họ lấy ra một đống Socola ra cho cô nhưng cô không phải loại người thích ăn.

Cuối cùng Rei tung con bài cuối cùng hỏi:

- Vậy bây h em muốn bọn anh làm gì để em hết giận đây

- 5 món hàng mà Fusae mới ra, không được thiếu 1 cái- Cô vừa nói vừa giơ bàn tay lên

- Gì hả, bọn anh làm cảnh sát chứ có phải đi ăn trộm đâu mà đào ra 5 cái món đồ hiệu đó cho em- Matsuda than trời nói

- 10 mẫu mới nhất- cô không thay đổi sắc mặt kiên quyết nói

- Chốt 5 cái.

Bọn mình làm hoà nhé được không- Hiro thấy tình hình không ổn nên đành nuốt nước mắt chấp nhận
 
Xuyên Vào Thế Giới Tử Thần Conan
Chap 15


- Biết rồi, làm hoà thì làm hoà- Sakura nói

- Làm hoà thì phải cười tươi rạng ngời lên đừng có mà làm cái mặt bà già như vậy, nhanh lão hoá lắm đấy- Matsuda dùng tay nhích khoé môi của cô tạo thành hình cười

- Ờ, hahah- cô cười một cách gượng gạo như ai ép buộc

- Thooi mà, đừng giận bọn này nữa nha.

Đi mà Sakura chan- Rei lại bắt đầu làm nũng

- 3 anh nói xin lỗi đàng hoàng thì em sẽ hết giận- Sakura liếc mắt nói

- Khụ khụ.....

Cho tụi anh xin lỗi em nha Sakura, lần sau bọn anh không dám chọc đứa em gái dễ thương cute này nữa- Cả ba đồng thanh nói

- Cái gì cơ?

Em không nghe rõ nói lại lần nữa em nghe coi- Cô cười khẩy

- Dạ cho bọn em xin lỗi chị ạ, lần sau bọn em không dám nữa đâu.

Chị Sakura là tuyệt vời nhất- 3 anh nói lớn

- Thôi được rồi, chị thấy các em biết hối lỗi thế là tốt.

Chị sẽ tha lỗi cho các em, còn mấy chiếc túi thì tuần sau gửi đến nhà cho chị nhé

- Dạ chị- Mấy tên đó nghe vậy mà gớt nước mắt, đau xót cho cái ví của mình.

Vậy là tiền tiêu vặt 1 tháng của họ coi như bay theo mây

Luyên thuyên một hồi thì cũng đến bệnh viện XX, vừa đi trên hành lang cả bọn trêu chọc nhau như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Đến trước phòng bệnh của Hagi cả bọn đứng hình vì trong phòng bệnh bây giờ chật kín người.

Không phải chật vì là người nhà đến thăm mà là mấy cô y tá còn có cả mấy bà cô bác sĩ cũng tới xem visual của anh.

Thấy thế Hiro đành chép miệng

- Tên Hagi đúng thiệt là sát gái thật, kể cả có đang nằm liệt giường thì cũng có cả tá cô theo.

Thiệt là nhức đầu quá

- Cái thằng Hagi nhân lúc không có anh em mình ở đây lại giở trò gì nữa rồi- Matsuda cũng lắc đầu ngao ngán

- Xin phép cho bọn tôi vào được không- Date chen vào trong đám đông mở đường dẫn chúng tôi đi vào thì thấy cảnh tượng làm cho cả bọn kinh hãi

- Nói Aaaaaa nào, há miệng to ra nào anh Hagiwara- một cô y tá đang cầm muỗng đút từng thìa vào mồm của anh

- aaaaaaaaa- Hagi cũng nghe theo lời của cô y tá há miệng to ra

Nhìn thấy cảnh này cả bọn muốn lao lên đấm cho tên kia một phát.

Lúc nãy mình đút còn bảo sống chết không chịu ăn mà bây h coi kìa.

Nó chính là không thích tụi này đút cho nó chứ gì nữa.

Còn Sakura thì nhìn Hagi như một sinh vật lạ cô lên tiếng giải tán đám đông:

- Xin làm phiền ông chú của tôi muốn được nghỉ ngơi mong mọi người rời khỏi phòng ạ!!!!!

Nhìn thấy cô bước vào Hagi không khỏi vui mừng vì cô không bị thương nặng, anh vui vẻ nói

- Sakura ơi, Huhu sao đến bây giờ em mới đến thăm thằng anh này chứ, có biết là anh ở trong này một mình sợ lắm không bé Sa~~~~

- Em thấy hiện tại anh Hagi rất khỏe chứ không phải không chịu ăn như mấy anh ấy nói.

Trông anh như thế kia thì chắc tầm 1-2 ngày nữa là xuất viện nữa rồi nhỉ- Cô vừa tiến đến đặt bó hoa lên bàn rồi lại ngồi xuống chống cánh tay lên bụng của Hagi làm anh đau hét lớn

- Oái, con ranh này, anh là bệnh nhân đấy.Định làm người anh tốt một bữa mà mày cũng không cho nữa.

Keo kiệt mà- Hagi phồng má nói

- Thôi được rồi, tính con bé cậu là người rõ nhất mà.

Nó chỉ là hơi đanh đá một tí nhưng nó yêu quý cậu hơn cậu tưởng đấy- Date lên tiếng giảng hoà

- Em có quý cái tên hút gái đấy đâu anh đừng có hiểu nhầm anh Date ơi- Sakura nói rồi liếc sang Hagi

- Bằng chứng là em đã liều mạng cứu Kenji trong vụ nổ bom đấy mà, không có em thì chắc tên này thăng thiên từ lâu rồi.

Còn bây giờ bọn anh chắc đang khóc lóc sướt mướt rồi mua gà khoả thân cho nó ngắm rồi- Rei nói với cô

- Cậu nói đúng đấy, cũng may là lúc đấy em ấy cứ một mực kêu mình rời khỏi đó chứ không thì......- Hagi nghĩ lại cảnh tượng đó mà lạnh sóng lưng

- Nhưng cũng cảm ơn em nhé Sakura, anh nên cảm ơn em như thế nào đây- Hagi hỏi cô

- Cảm ơn cái gì chứ, nhưng nếu anh muốn cảm ơn em thì anh nên xem lại bản thân mình đi.

Làm việc mà không mang đồ bảo hộ, cảnh sát mà bất cẩn như vậy.

Quá coi thường mạng sống của mình, nếu anh mà ngủm thì người đau lòng nhất chính là người thân, bạn bè của anh đấy......

cô nói một tràng đạo lý dài khiến tên Hagi nghe mà sợ xanh mặt, hậu quả của việc lười mang đồ bảo hộ, quá xem thường quả bom của hung thủ mà gây ra một loạt hậu quả nặng nề cho người thân của mình.

Mấy tên còn lại cũng gật gù đồng ý.

Chỉ có tên Matsuda đang xanh mặt vì tình cảnh của Hagi cũng giống như mình đều kiêu ngạo, xem thường hung thủ làm cho anh phải có góc nhìn khác cho những nhiệm vụ tiếp theo

- Mà thôi, cũng trễ rồi em về trước đây, hôm nay em còn có buổi tập để chuẩn bị thi Kendo nữa.

Anh Hagi nhớ giữ gìn sức khoẻ đấy, nếu còn không ăn thì em bẻ gãy răng của anh đó nghe chưa.

Cho anh suốt đời ăn cháo luôn- Sakura vừa nói vừa giơ nắm đấm cảnh cáo anh

- Vâng vâng, biết rồi thưa cô nương- Hagi sợ hãi gượng cười đáp

Định mở cửa ra về thì bỗng có một lực mạnh mở cửa trước, là một cô gái với mái tóc màu nâu cam cùng với một khuôn mặt rất xing đẹp khiến cô thầm cảm thán "nhan sắc này cũng quá là đẹp rồi".

Đang mải chăm chú với vẻ đẹp của người trước mắt thì cô gái kia hỏi

- Em là......

- À vâng, em là Minamoto Sakura là bạn thân của anh Hagi- cô vừa nói vừa nghĩ đây chắc chắn là chị gái của anh ta tên là Hagiwara Chihaya

- Đừng nói em là bé Sa mà tên Kenji hay nhắc đến đấy nhé- cô hơi bất ngờ vì bé Sa là tên của người yêu thằng em mình nhưng mà đó lại là một cô nhóc đáng yêu mới học cấp 2 mà thôi

- Chắc là vậy đấy chị, mà chị có phải là chị gái của anh Kenji không ạ- cô lễ phép hỏi
 
Xuyên Vào Thế Giới Tử Thần Conan
Chap 16


Thấy cô như vậy mấy tên kia tưởng cô bị ai nhập, sao nhóc đó bây h lại lễ phép như vậy, nhóc đó chưa bao giờ nói với mình như thế, thiệt là ghen tị mà- 5 tên đang còn đứng ở đó nhăn mặt thầm nghĩ

- Chị là Hagiwara Chihaya là chị gái của anh Hagi đó, em chính là đứa nhóc đã cứu thằng em của chị phải không, may mà có em không thôi nó chầu trời rồi.

Chị phải cảm ơn em như thế nào đây- Chihaya nói nhưng mắt lại liếc về phía tên Hagi làm cho anh chảy mồ hôi hột

- Dạ haha việc nên làm mà- Cô gượng cười đáp

- Mày nghe cho rõ đây Kenji, đây là lần cuối chị nhắc mày mặc áo quần bảo hộ đấy.

Chị mày mà nghe có thông tin mà mày không mặc thì đừng có trách

Thấy được uy quyền của Chihaya còn lớn hơn cả Sakura nên Hagi gật đầu dạ vâng lia lịa.

Còn Chihaya lại nhẹ nhàng quay sang nói chuyện vs Sakura

- Hay là chị em mình đi ăn đi.

Lần này chị bao

- Dạ thôi chị ơi.

Hôm nay em phải đi tập luyện để thi đấu rồi, chắc là để bữa sau chị ha- cô từ chối

- Thế thì thôi vậy, mà người em đang bị thương như vậy thì tập luyện cái gì chứ- Chihaya hỏi cô

- Em đến để làm vài thủ tục thi đấu với lại xem cách đấu của đối thủ thoii chứ em chưa tập luyện được đâu.

Vậy thôi em đi về trước đây.

Tạm biệt anh chị- Sakura tạm biệt mọi người rồi đi về cùng Matsuda thấy vậy cô liền hỏi

- Anh Jinpei thích chị Chihaya đúng không?

Bị nói trúng tim đen Matsuda bất ngờ nhưng cũng giả vờ bình tĩnh hỏi:

- G-Gì cơ, ai nói với nhóc là anh thích cái bà cô cọc cằn khó tính đó vậy, cấm nhóc nói linh tinh trước mặt chị ấy đó nha

- Không thích sao, có thiệt không vậy.

Nhưng trực giác của em lại mách bảo kiểu khác đấy

" không thể nói cho tên đần đó biết mình đọc truyện Conan nên mới biết được"- cô thầm nghĩ

- Vậy là trực giác của nhóc có vấn đề rồi đấy, anh đây chả có cảm tình với bà cô đó chút nào- vừa nói mặt anh đỏ lên

- Ai nói không thích mà vừa nhắc đến mặt đã đỏ rồi kìa.

Úi chà chà anh cảnh sát của chúng ta còn ngốc nghếch lắm.

Nói thiệt đi rồi em giúp anh tán chị ấy- cô cười nói

- Nhóc có cách sao, là gì hả- Matsuda hỏi cô

- Hahaha, còn tưởng anh không có thích.

Lêu lêu em méch chị Chihaya- cô chọc anh

- Nhóc dám lừa anh mày à, nhưng mà em đừng nói với cô ấy nha, xin em đó Sakura-Matsuda trầm tư nói với cô

- Em biết rồi, em không phải đồ nhiều chuyện đâu.

Mà chị ấy là mối tình đầu của anh sao.

Bây h anh còn thích chị ấy không?- cô hỏi anh

- Đúng vậy, mối tình đầu của anh là chị ấy đó.

Nhưng cô ấy đã từ chối rồi, cho nên anh bây giờ cũng coi đó là tình cảm của người em dành cho chị gái của mình thôi.

Với lại bây giờ anh cũng có tình cảm với một cô gái rồi- Matsuda cười rồi nói

- W-What?????

Anh nói cái gì, anh mà cũng thích một ai hả- cô bây giờ ngạc nhiên thầm nghĩ

"Má ơi, tên này có crush rồi ư, trong nguyên tác thì chỉ sau khi vào tổ điều tra ở Tokyo thì mới gặp rồi thầm mến cô Sato thôi mà.

Loạn rồi, loạn rồi"

Thấy phản ứng ngạc nhiên của cô làm anh không khỏi bật cười rồi nói

- Sao, anh có người mà anh thích thì sao nhóc ngạc nhiên vậy.

Chẳng lẽ nhóc ghen à- Anh trêu chọc cô nói

- Ông chú có bị hâm không.

Định trâu già gặm cỏ non trẻ con thì chơi đồ cổ à.

Mà người ông chú thích là ai vậy, kể cho Sakura nghe đi, đi mà đi mà........- Cô làm nũng với anh

Nhìn thấy bộ dạng làm nũng của cô làm cho anh đỏ mặt, đây chắc là lần đầu cô làm nũng với anh.

Nhìn cô bây h rất dễ thương thú thật thì người anh có tình cảm đang ở trước mặt và đang làm nũng với anh.

Nghe thì có vẻ rất biến thái với một cô nhóc học lớp 8 làm anh cực kì bối rối.

Ừ thì nuôi lớn vài năm nữa rồi bày tỏ tình cảm sau cũng chưa muộn.

Bỗng nhiên có tiếng lôi kéo anh về thực tại

- Nè anh Matsuda, nói đi nói cho em đi.

Em thề sẽ không mỏ nhọn mà đi kể với ai đâu.

Sakura xin thề

-

Sau này rồi em sẽ biết thôi.

Hỏi làm gì, lên xe rồi anh chở mày đi- Matsuda mở cửa ngồi lên xe

Cô trên đường đi không ngừng hỏi về tung tích của cô gái đó, Matsuda thì cũng ầm ừ cho qua khiến cô thật sự tò mò.

Luyên thuyên một hồi thì cũng đến, cô tạm biệt anh rồi vào trong.

Suốt cả buổi cô không thể nào tập trung được.

Aizza cút đi cút đi, không suy nghĩ nữa Sakura ơi, tên đó thích ai thì kệ cha nó, mày không cần phải biết đâu.

Sau đó cô trở lại trạng thái bình thường như mọi ngày

————

Sau khi về nhà, cô nằm xuống chiếc giường của mình nghĩ lại mọi việc đã xảy ra bây giờ tay chân cô vẫn còn bủn rủn khi nhớ lại quả bom đấy.

Dù gì cô cũng là một học sinh chưa bao h thấy bom là như thế nào chỉ biết sức công phá của nó qua phim ảnh.

Chỉ vì quá chủ quan nên cô mém tí đã không thể cứu được anh Hagi và kể cả cô nếu lúc đó mà chậm khoảng 10s nữa thì chắc chắn cô và anh sẽ chết.

Chính vì thế mà mỗi mình phải có kế hoạch kĩ lưỡng từ trước để không xảy ra bất kì hậu quả nào.

Tên Matsuda cũng chính vì tên hung thủ đó nên mới chết, cho nên bây h chỉ cần bắt được tên đó thì chuyện của anh Matsuda coi như xong.

Dù mình đã đọc tập đó rồi nhưng mình không thể nào nhớ được khuôn mặt của tên hung thủ chỉ nhớ đó chính là một người đàn ông mà thôi.

Làm sao mà bắt được tên đó đây trời.

Dù mình cũng có khả năng suy luận khá tốt nhưng chưa thực hành lần nào, mình chỉ suy đoán nước đi của hung thủ qua Conan với Sherlock Holme thôi- Cô vừa suy nghĩ vừa đau đầu

- Sao mà mình không thử mượn khả năng của Shinichi chỉ.

Tên đó là nhân vật chính của câu chuyện mà.

Chắc chắn tên đó sẽ có phương án giải quyết thôi.Ừm chắc chắn là vậy, đi ngủ thôi- Cô nằm trên giường phấn khích vì ngày mai sẽ đc gặp main chính của câu chuyện
 
Xuyên Vào Thế Giới Tử Thần Conan
Chap 17: Gặp gỡ thám tử miền đông Kudo Shinichi


Ngày hôm sau, sau buổi học

-Cậu hôm nay không đi làm bài tập với mình được sao.

Không có cậu thì chán lắm- Nanami nói

- Tớ có việc cực kì khẩn cấp đó Nana, việc siêu cấp quan trọng luôn.

Thôi bây h tớ đi nhé- Sakura

Sau khi tạm biệt Nanami cô dùng xe đạp đi đến đường Beika.

Đứng trước một căn biệt thự lớn cô nhấn chuông

- Ting ting

Người trong ngôi nhà nghe thấy tiếng động thì cũng vội ra mở cửa.

Trước mắt cô là một cậu học sinh lớp 8 khuôn mặt nhìn rất giống với tên Kaito.

Thấy một bạn gái trạc tuổi đứng trước nhà mình, cậu cứ nghĩ chắc cô nhóc này đến để gửi thư tình cho cậu.

Cho nên cậu nhìn cô bằng ánh mắt bất cần đời rồi nói

- Chào cậu, không biết cậu đến đây có chuyện gì vậy?

Thấy được ánh mắt của cậu, cô cũng bật cười đáp:

- Cậu Kudo đừng có hiểu lầm nha, tôi đến đây có việc uỷ thác cho cậu chứ không có ý gì đâu

Nghe thấy vậy Shinichi ngỡ ngàng suy nghĩ

"Gì chứ, sao con nhỏ này có thể nhìn ra được suy nghĩ của mình chứ.

Vẻ mặt của mình hiện rõ như vậy sao??"

Nhưng cậu vẫn lạnh lùng nói

- Tôi chẳng suy nghĩ gì cả, mà cậu định uỷ thác cho tôi chuyện gì.

Tìm đồ thất lạc, tìm mèo,tìm chó hay sao?

- Cậu đã nghe qua vụ đánh bom ở khu vực XX chưa, tôi muốn cậu và tôi điều tra về vụ đó- cô thay đổi sắc mặt nói với Shinichi một cách nghiêm túc

- Cậu đang đùa tôi à, chuyện như vậy đâu phải là việc của mấy đứa con nít.

Tốt hơn hết là cậu mau về nhà đi, cứ để việc đó cho cảnh sát lo- Shinichi nói định đóng cổng đi vào nhà

Nhưng cô lại cầm lấy cánh cổng ko cho cậu đóng lại rồi nói:

- Không phải bình thường cậu rất hứng thú về mấy vụ án đó sao, một thám tử như cậu mà lại bỏ lỡ những vụ án liên quan đến cả trăm sinh mạng như vậy sao.

Cậu xem cậu có xứng với cái danh thám tử không hả- Sakura nói với giọng điệu thất vọng

- Th..Thám tử ư.........

Chưa để cậu nói xong cô đã xen vào

- Sherlock Holme đã từng nói " Trong từ điển của tôi không có hai từ bỏ cuộc" nếu cậu Kudo đây không đồng ý thì thôi vậy.

Tôi phải đành điều tra một mình rồi

Cô buông tay ra khỏi cánh cổng rồi quay lưng đi thì bất ngờ Shinichi cất giọng

- Tôi sẽ giúp cậu với điều kiện là cậu phải nói cho tôi lí do

Nghe tới đây bốc giác Sakura nở một nụ cười đắc thắng " Bị cắn câu rồi, đúng thiệt là mỹ nhân kế chưa bao h là lỗi thời"- cô thầm nghĩ

- Được thôi, vậy ngày mai tôi sẽ đến nhà cậu bàn việc, tiện thể nói lí do cho cậu luôn nhé.

Tôi là Minamoto Sakura rất vui vì được hợp tác- cô nói rồi đưa tay ra bắt tay

- Tôi là Kudo Shinichi, rất vui vì được hợp tác- Cậu cũng đưa tay đáp lại cái bắt tay của cô

- Nhưng mà cậu Minamoto ....tại sao cậu lại uỷ thác công việc quan trọng đó cho đứa học sinh lớp 8 như tôi chứ- Shinichi ngờ vực hỏi Sakura

- Vì fan của Sherlock Holme ai cũng đều là người tốt cả mà- cô nói rồi nở một nụ cười quay người leo lên xe rồi đi về nhà

Thấy nụ cười đó, tim Shinichi như hụt một nhịp, thoáng đỏ mặt.

Cậu không thể hiểu được cảm giác lúc nãy là gì.

Cậu nghĩ chắc là thấy Sakura cũng là fan của Holme nên mới như vậy.

Chắc chắn là như vậy rồi.

Ngày hôm sau———

Tại nhà của Shinichi Kudo

- Ra là vậy, cậu muốn bảo vệ anh trai làm cảnh sát bên tổ đội bom mìn khỏi nguy hiểm nên cậu muốn tôi tìm ra hung thủ giúp cậu chứ gì- Shinichi nói

- Ờm, tôi vì anh trai nên mới đến nhờ cậu đó.

Vậy nên mong cậu hãy cố gắng hết sức- Sakura

- Được rồi, tôi sẽ cố gắng

Thế rồi cả hai cùng đến khu chung cư bị đánh bom vào 5 ngày trước, bây h khu chung cư bị phong toả cảnh sát ra vào tấp nập.

Hai đứa định bước vào điều tra thì bỗng nhiên

- Bing

- Bing

Ui da, đau quá- cả hai đứa đều bị cốc đầu nên kêu lên thảm hại.

Nhìn lên thì thấy Matsuda đang hầm hừ miệng còn không ngừng chửi bới:

- Con nhóc này, ai cho phép mày vô hiện trường vụ án hả.

Bây h còn đem theo bạn trai đến chơi nữa.

Có biết ở đây là chỗ nào không- Matsuda vừa nói vừa liếc Shinichi

Thấy thế cô cũng không thua mà nói

- Em đến đây là để điều tra tên hung thủ đánh bom, còn đây là Shinichi Kudo là thám tử.

Cậu ấy là người được em uỷ thác, anh đánh khách của em là vô văn hoá lắm đấy- cô đưa cho anh ánh mắt hình viên đạn

- Khách khứa gì thì kệ nhóc, bây giờ nhóc mau rời khỏi chỗ này, để đây cho người lớn làm việc.

Đừng có giở cái trò thám tử ở đây.

Hạ sĩ Ya đưa hai đứa nhóc này rời khỏi chỗ này nhanh lên

Nói rồi hai đứa bị lôi cổ ra ngoài mệt mỏi ngồi xuống chiếc ghế gần công viên thấy thế Shinichi liền phụt cười

- Thế anh cảnh sát lúc nãy là anh trai cậu- Shinichi liếc nhìn cô

- Haizzzz.

Cũng có thể nói là như vậy, cái thằng anh gì mà ngu người ta đã có ý giúp đỡ mà còn đuổi đi nữa, không những vậy còn tác động vật lý nữa giờ tôi u cả đầu rồi nè- cô vừa nói vừa thoa lên cái chỗ bị sưng

- Tôi mới là người bị oan này, mà chắc bây h tụi mình không thể tiếp tục điều tra nữa rồi.

Chắc phải tạm dừng chuyện này lại thôi- Shinichi

- Dừng là dừng thế nào được, mà này Kudo không phải cậu có thân một chú cảnh sát à tên là Megure gì đó, cậu nhờ ông ấy giúp đi có được không

- Ừ thật là tôi có quen Bác ấy nhưng bây h Bác ấy đang trong kì nghỉ sợ là không giúp được- Shinichi

- Haizzzz, không còn cách nào khác à.

Aizzza nhức dđầu quá đi

- Mà nè, cậu điều tra tôi à Minamoto- Shinichi nhìn cô hỏi

- Hả- cậu..cậu đang nói gì hả.

Ai thèm điều tra cậu làm gì- Sakura ấp úng nói

- Vậy tại sao cậu lại biết tôi có thân với bác Megure hả, với lại câu trả lời lúc nãy của cậu rất đáng nghi ngờ-Shinichi nhìn vào cô một cách nghiêm túc làm cô đổ cả mồ hôi hột nhưng vẫn bình tĩnh trả lời

- Nếu cậu đã biết rồi thì tôi không dấu nữa, tôi phải điều tra cậu chứ.

Tôi phải biết năng lực của người mà tôi định uỷ thác là như nào.

Thế nên tôi mới chọn cậu đó.

Mà trong quá trình điều tra tôi đã rất bất ngờ khi cậu là fan của Sherlock Holme giống tôi đó-Sakura

"Trình nói dối của mình đúng là thượng thừa, phải mau chuyển qua chủ đề khác để đánh lạc hướng mới được.

Tên Shinichi quả thực quá nguy hiểm, mình chỉ cần lỡ mồm là nguy to"- cô thầm suy nghĩ

- Cậu cũng là fan của Sherlock Holme ư, tôi rất thích ông ấy.

Vậy sau này chúng ta làm bạn tốt nha, mà cậu đừng kêu tôi bằng tên Kudo nữa cứ gọi Shinichi như bạn bè bình thường đi.

Mà về chuyện tên đánh bom đó, tớ sẽ về nhà nói với ba

- Ừm, phải nhờ cậu rồi.

Nếu có thông tin về vụ việc này, nhờ cậu thông báo với tôi một tiếng nha.

Làm phiền cậu rồi Kudo- cô nói với Shinichi

- Biết rồi, mà tôi bảo cậu có thể gọi tôi bằng tên mà Sakura- Shinichi nói

- Không là không, còn lâu nha mầy.

Tôi về trước đây, bye bye Kudo ble- cô vừa nói vừa làm mặt quỷ

"Cái con nhỏ này, người gì mà xấu tính thế biết.

Vừa nhìn nó dễ thương một tí mà giờ thì hết òi.

Bố mày không thèm nha con" Shinichi nhăn mặt suy nghĩ

————-

Note: Chỉ những người bạn thân thiết hoặc được cho phép mới được gọi tên thôi (văn hoá Nhật đó mấy ní)

———
 
Xuyên Vào Thế Giới Tử Thần Conan
Chap 18


Vụ của anh Hiro mình cũng không biết nhiều lắm, nên phần này là do tự mình tưởng tượng thôi.

Không đúng với trong nguyên tác Conan, mọi người đọc thì cho mình ý kiến ạ❤️❤️❤️

—————-•

Vậy là sau 1 tháng, vụ án vẫn không có gì tiến triển.

Kẻ đánh bom vẫn nằm ngoài vòng pháp luật, dù có điều tra kiểu gì thì cũng bó tay.

Cho nên cô đành từ bỏ kế hoạch rồi lên cho mình một phương án khác mà thôi.

Nhưng trước hết là phải nghĩ ra cách bảo vệ anh Hiro trước, đây cũng chính là vấn đề mà cô đau đầu nhất vì chuyện này có liên quan đến tổ chức áo đen.

Cô cũng không biết cụ thể nơi xảy ra vụ án là ở đâu, có thể là ở Nhật Bản hoặc cũng có thể là ở nước ngoài khiến cô rất hoang mang bởi phạm vi hoạt động của tổ chức là rất lớn.

Cô cũng không thể hỏi trực tiếp được vì điều đó sẽ làm cho cô bị nghi ngờ. cũng không thể đặt máy nghe lén được bởi họ rất nhạy bén khó có thể qua mặt được họ lắm.

Điều duy nhất cô biết là anh Hiro sẽ hi sinh vào 7/12 vào năm anh 24 tuổi mà thôi

————-

Thoáng chốc thì 2 năm cũng trôi qua, Sakura cũng là học sinh lớp 10.

Hôm nay chính là ngày đầu tiên của tháng 12 cũng tức là chỉ còn 7 ngày nữa là đến ngày mà Hiro chết.

Cô đang rất đau đầu cho việc này, cho đến bây h cô cũng không biết chính xác nơi xảy ra là ở đâu.

Cho đến ngày 2/12

Đang trên đường đi học về cùng với cô bạn Nanami thì bỗng Sakura thấy chiếc xe RX-7 đậu sát bên đường, không thể sai được đó chính là chiếc xe của anh Rei.

Không những thế người ngồi cạnh anh chính là Hiro, người chuẩn bị lên thớt.

Thấy vậy cô vội tạm biệt Nanami rồi âm thầm đi theo chiếc xe.

Nhân cơ hội rồi lắp chiếc máy nghe lén vào khi 2 người đi làm nhiệm vụ.

Xong việc cô vội cuốn gói đi về nhà, đeo chiếc tai nghe ở tai thì cô bỗng nghe thấy tiếng động

- Cậu nói gì Zero, chúng ta có nhiệm vụ ở NewYork sao?

- Giọng của Hiro

- Ừm, 7/12 Gin yêu cầu chúng ta đến khu nhà XX không biết là tên đó âm mưu chuyện gì đó nữa- Rei thở dài mệt mỏi trả lời

-Tôi cảm thấy chuyện này có điều bất thường, nếu tôi chết cậu thay tôi chăm sóc anh trai và cả nhóc Sa nữa nhé- Hiro nói với với giọng buồn

Nghe vậy Rei cũng nói

- Cậu nghĩ tôi sẽ để cậu chết sao, đừng nghĩ nhiều Scotch mọi chuyện sẽ ổn thôi.......- Rei đang nói bỗng nhiên Hiro cắt ngang

-Suỵttttttttttt- Hiro lật chiếc tàn gạt thuốc ra tìm thấy một chiếc máy nghe lén được bọc trong miếng vỏ kẹo cao su

Biết mình bị phát hiện, tâm trạng cô sợ hãi hơn bao h hết.

Lúc nãy Hiro và Rei chỉ nghi ngờ mình bị phát hiện, nhưng bây h có thiết bị nghe lén trong xe chắc chắn họ cảnh giác hơn và cảm thấy lo lắng hơn bao h hết

" Xong rồi xong rồi, sai kịch bản tùm lum hết rồi.

Mình chỉ định tìm ra vị trí của nơi thực hiện nhiệm vụ thôi, rồi đánh ngất tên Rei không cho anh gây ra tiếng động thì sẽ cứu được anh Hiro.

Mà bây h, như vậy thì sợ Akai sẽ không thể khuyên được anh ấy. ayza mi thiệt là ngu quá Linh ơi.

Do mi quá coi thường khả năng của cảnh sát rồi.

Haizz, đâm lao rồi phải theo lao thôi" cô suy nghĩ

Đúng như cô suy nghĩ, sau khi tìm thấy máy nghe lén, Hiro lập tức bóp nát nó rồi cười buồn nói

- Không thể sai được, chắc tổ chức bây h đang rất nghi ngờ.

Cho nên mới lắp máy nghe lén theo dõi như vậy, cậu cũng đừng tỏ ra thân thiết vs tôi lắm Zero nguy hiểm cho cậu lắm đấy- Hiro nói rồi bước ra khỏi xe

- Scotch, khoan đã- Rei gọi người bạn của mình nhưng Hiro đã đi khuất vào chỗ đông người

———-

Ngày 5/12

Cô đã xin được hộ chiếu để chuẩn bị cho chuyến bay vào tối nay nhưng cô chưa thể xin phép nhà trường nghỉ học được bởi nếu nghỉ thì phải có xác nhận từ phụ huynh.

Cho nên cô đã gọi cho anh Hagi giả làm anh trai để xin nghỉ phép giúp cô, rồi cô thu dọn hành lý tạm biệt người bạn thân và các anh của mình bởi có lẽ nhiệm vụ này rất nguy hiểm có thể cô sẽ không toàn mạng trở về.

Tại sân bay

Sau khi làm thủ tục xong thì cô cũng được lên máy bay, vừa ngồi được một lúc cô lấy ví tiền của mình ra nhìn vào rồi nói

- Mẹ ơi, vì cái nhiệm vụ này mà mình hết sạch tiền luôn, nếu còn sống mà trở về thì không biết lấy cái gì mà ăn đây- Sakura thở dài nhìn vào cái ví tiền của mình rồi ngồi được một lúc cô thiếp đi từ lúc nào không hay

Đến NewYork thì cũng là ngày 6/12, trên một đấy nước xa lạ.

Nói thật thì đây là lần đầu tiên mà cô ra nước ngoài một mình, trong lòng cô đang rất hoảng sợ nhưng vẫn tự trấn an bản thân.

Cô kéo chiếc vali của mình rồi bắt một chiếc taxi chở cô đến khách sạn.

Sau một chuyến bay dài, cô cực kì mệt mỏi nên cố tình đến NewYork sớm hơn một ngày để nghỉ ngơi.

Đến khách sạn

Nhìn sơ qua thì đây là một khách sạn cũng khá sang trọng, cô cũng chỉ là đi theo gợi ý của bác tài xế thôi.

Cô kéo vali mình đi tới quầy lễ tân rồi nói

- Cho tôi 1 phòng bình thường, tôi sẽ ở trong 24h- Sakura nói bằng tiếng anh

- Của cô hết3.000 USD- một người lễ tân với mái tóc vàng nói với cô

Khi nghe thấy số tiền này, Sakura như bị xịt keo cứng ngắc nghĩ thầm "Cái khách sạn này nhìn thì cũng bình thường mà sao đắt vãi.

1 ngày mà hơn 50 triệu tiền Việt" nhưng cô vẫn cắn răng mà nói

- Tôi gửi tiền- nói rồi cô rút ra từ trong ví một xấp tiền đô rồi cầm chìa khoá đi lên phòng

Khi đến phòng của mình cô nằm ngủ một mạch cho đến tận tối không ăn uống giì mà cứ ngủ li bì như vậy.

Sau khi ngủ no nhưng cái bụng thì đói meo, cô vội thay một bộ đồ kín đáo cô mặc một chiếc quần bò dài bên ngoài mang một chiếc áo Hoodie khoác thêm một chiếc áo Bomber, đội thêm chiếc mũ phớt rồi ra ngoài.

cô đi xuống khách sạn thuê một chiếc xe đạp đi mua một chiếc Hamburger và ly cà phê.

Cô vừa đạp xe vừa ăn vừa đi tới khu nhà XX chính là địa điểm mà anh Hiro sẽ chết.

Khi đến nơi, cô vội ăn hết cái bánh rồi cầm chiếc đèn pin lên thám thính tình hình.

Đây là một khu nhà bị bỏ hoang ở gần ngoại ô thành phố, nhìn thì cũng khá là đáng sợ.

Cô vội nhìn kĩ ghi nhớ lại từng ngóc ngách để này mai dễ dàng hành động theo kế hoạch của cô.

Sau khi xong việc cô cũng nhanh chóng trở về khách sạn kiểm tra kĩ những dụng cụ để ngày mai chiến đấu.

Vậy là cô đã thức trắng đêm để chuẩn bị kĩ lưỡng cho kế hoạch của mình

————

Chap này khá là nhạt để chuẩn bị cho những chap sau bùng nổ hơn nè🌸🌸🌸
 
Xuyên Vào Thế Giới Tử Thần Conan
Chap 19


Sáng sớm hôm sau, cô vội ăn sáng rồi đến chỗ cũ tìm một nơi thích hợp để quan sát.

Ngồi được khoảng đến 2h chiều, mông cô đã đau nhức ê ẩm mà vẫn không thấy động thái gì bỗng nhiên từ xa cô thấy một chiếc xe Porsche 356A đang từ từ đến khu nhà đó.

Bước ra từ xe là một người đàn ông với mái tóc bạch kim trông rất là soái ca bên cạnh đó là một người đàn ông đeo kính râm.

Vừa nhìn đã biết đó chính là Gin và Vodka.

Bỗng nhiên Gin liếc mắt về toà nhà trúng chỗ cô đang trốn làm cô đổ cả mồ hôi hột.

Thấy hành động của Đại Ca Vodka vội hỏi

- Có chuyện gì sao Đại Ca, không lẽ ở đây có bọn Cớm

- Không đâu, tao cảm thấy như bị ai nhìn trộm.

Mà chắc tao đa nghi quá rồi.

Đi thôi- Gin vừa nói rồi quay người rời đi

Cô ngồi ở trên căn phòng đó cầm chiếc kính phóng to mà cô đã đi tìm bác tiến sĩ Agasa làm giúp.

Cô có thể hiểu đại khái nội dung cuộc nói chuyện của họ thông qua khẩu hình miệng, cô thở phào nói

- Đúng là bọn Mafia, nhạy bén thật mình ngồi cách bọn chúng cả trăm mét mà bọn vẫn ngửi ra được mùi.

Đúng là quá nguy hiểm mà

Ngồi quan sát được một lúc nữa thì thấy chiếc xe nữa đến, bước xuống chính là Akai Shuichi.

Rồi đến chiếc xe chở Hiỉomitsu Monofushi.

Thấy Hiro đến cô nhất thời kích động, vộ rời khỏi nơi lẩn trốn đi đến gần hơn khu nhà XX.

Sakura núp ở sau một gốc cây lớn bên cạnh khu nhà đó.

Đợi một lúc sau Gin và Vodka cũng lên xe rời đi, thấy thế cô cũng nhẹ người, bởi bây giờ nơi đây chỉ còn toàn phe trắng làm cô cũng bớt lo phần nào.

Nhưng chưa kịp vui mừng thì bỗng có một chiếc xe chạy với tốc độ cao đi tới, không sai người đó chính là Furuya Rei.

Nhìn thấy anh vừa bước ra khỏi xe cô vội lấy mũ và khẩu trang đội lên.

Lấy trong túi chiếc đồng hồ gây mê nhắm thẳng rồi bắn vào người của cậu.

Bị trúng mũi kim Rei chưa kịp quay đầu nhìn lại thì đã bị ngất đi.

Sakura đã dùng thuốc mê loại cực mạnh mới có thể khiến họ ngất đi nhanh chóng như vậy.

Và món đồ này cô cũng lấy từ phát minh của tiến sĩ Agasa

Sau khi xử xong tên Rei ngáng đường, Sakura kéo anh vào lại trong xe rồi từng bước rón rén đi tới nơi mà Hiro gặp nạn.

Cô đi một cách rất nhẹ nhàng không một tiếng động khiến cho cả Akai và Hiro đều không hề phát hiện.

Đúng lúc Akai sắp không khuyên nổi Hiro nữa thù bỗng nhiên Hiro ngất đi.

Chính là cô dùng kim gây mê bắn cho tên Hiro một phát.

Cô cũng bắn cho tên Akai một phát nữa nhưng cái đồng hồ giở chứng lại bị hư vào lúc này

Thấy thế cô vội chạy tới đá văng chiếc súng mà Akai đang cầm đề phòng thuốc chưa ngấm vào tên Hiro thì toang.

Akai thấy vậy vội vàng đánh trả, cô theo đà thì cũng đánh lại tên Akai đó.

Tuy nhiên Akai chính là một cao thủ Triệt quyền Đạo mà cái môn võ đấy thì lại trên kèo của Karate không những thế còn chênh lệch về chiều cao cũng như sức mạnh nữa đẩy cô vào thế khó

Sau một hồi giao lưu võ thuật cô bị Akai đẩy ra lan can của tầng anh dí súng vào bụng của cô rồi nói:

- Ai là ngừoi sai mày tới đây?

Ngay từ đầu cô đã biết là sẽ thua thảm hại, nhưng đây là tại Akai đánh cô trước cho nên cô mới đánh lại thôi mà.

Oan uổng quá thôi, nhưng cô vẫn bình tĩnh nói

- Tao đến đây là để bảo vệ cho người của tao mà thôi.

Mà chú cũng đừng đè lên người tôi dễ bị hiểu lầm lắm đấy

Nghe thấy đây là giọng của một đứa trẻ, Akai vội tháo khẩu trang với chiếc mũ trên người cô thì tròn mắt ngạc nhiên

- Nhóc không sợ tôi sao?- vừa nói Akai vừa dí mạnh chiếc súng lên đầu cô

- Sợ sao?

Không phải ông chú cũng là 1 thuyền với chúng tôi sao, cô vừa nói vừa cười khẩy đầy thách thức

- Tôi với nhóc một thuyền ư, nhóc nghĩ hơi sai rồi đấy- Akai cầm súng chuẩn bị bóp cò bởi con nhóc này chắc chắn đã biết đc thân phận của anh

Thấy vậy Sakura cũng nói

- Nếu chú có giỏi thì cứ bắn đi, không phải chú và anh tôi đều là NOC sao- cô nhìn Akai rồi nói

- Sao nhóc biết tôi là NOC giống cái tên phản bội đó, chắc nhóc đang nhầm lẫn rồi- Akai nói

- Thì chính lúc đó không phải chú chính là người đã giữ chốt an toàn để anh ấy không thể bắn được hay sao?

Không những thế tôi còn biết rất nhiều về chú nữa đây đúng không đặc vụ FBI

Nghe thấy vậy, Akai đã rất ngạc nhiên khi nhóc đó biết về thân phận của mình.

Anh định hỏi cô thì cô đã ngắt lời

- Chuyện hôm nay xin chú đừng nói với anh ấy về việc tôi đến đây, vừa nhìn thì đã biết đây chính là cái bẩy để cá tự chui vào lưới rồi mà họ thật là quá ngốc mà- cô đẩy anh ra đi lại phía của anh mình

- Tôi sẽ không nói nhưng nhóc phải nói cho tôi biết vì sao nhóc biết tôi chính là người của FBI- Akai nghi ngờ hỏi cô

Nghe đến đây cô cũng rất bất ngờ, khi này là cô chỉ lỡ miệng nói ra mà thôi.

Nghĩ là vậy nhưng cô vẫn giờ trò diễn xuất

- Ô hô hô, tôi chỉ đoán bừa thôi ai dè chú là người của FBI thiệt hả.

Trùng hợp quá đi thôi hahaha....- cô nở nụ cười cực kì sượng trân

Không để cho Akai tiếp tục hỏi cô định chuồn về trước, quay sang anh rồi nói

- Nhờ chú vác anh cháu về cái nhé, bây h cháu phải về trước đây.

Mà nhớ là phải giữ bí mật nha không thôi cả thế giới này sẽ biết chú là FBI đó

Nói xong cô co cẳng chạy về khách sạn, mừng rỡ khi đã cứu được anh.

Cô sắp xếp đồ đạc chuẩn bị về nước thì lại có chuyện không may xảy ra, vừa nhìn thấy đã khiến cô ngất xỉu
 
Back
Top Bottom