Cập nhật mới

Xuyên Không Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
386,425
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
361,707
AP1GczNl5Ol-hFWhcY-ZcVedMVGuxViPYhwCnfjQ1ufD1gKlfifDdz1qnvglGnRfkv-ZsADssLvNJrtckQCPAkjHfxwJ9Ue43YJnac2-Pcn4MIeLDc131SlXc5DC8v4S9G5YNWJezkADktIZQrPhio9Z5Ojc=w215-h322-s-no-gm

Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Tác giả: Nhất Đóa Hảo Vân
Thể loại: Xuyên Không, Hài Hước, Điền Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Ba mẹ mất sớm, từ nhỏ Tống Ngọc Lan đã phải ở nhờ nhà phải nhìn sắc mặt người khác mà sống qua ngày, rõ ràng lấy được một bộ bài xấu nhưng mà cô không chịu thua số phận, kiên trì phấn đấu suốt 20 năm, cuối cùng ở tuổi 45, cô trở thành quản lý cấp cao của một công ty thuộc top 500 công ty lớn nhất...

Nhưng ai có thể ngờ rằng cô chỉ vừa mới mở chai sâm panh để chúc mừng, sau một giấc ngủ, cô lại xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết?

Lại xuyên vào đúng người trùng tên trùng họ là Tống Ngọc Lan, một nhân vật phụ xinh đẹp, có đầy đủ ba mẹ, còn có một bà nội hết mực cưng chiều. Tuy gia cảnh không giàu có, nhưng gia đình hạnh phúc. Vậy mà lại trở thành bậc thang cho kẻ khác leo lên.

Sao cô có thể nhịn nổi điều này!!

Cái gì mà mở màn đã bị từ hôn, mọi người nói cô là giày rách, nhưng với tư cách là quản lý cấp cao của công ty thuộc top 500 công ty hàng đầu thế giới, cô chưa bao giờ thiếu kỹ năng vượt qua thử thách. Để xem cô làm sao để đối phó với tên tra nam và tiện nữ kia, đoạt lại vận mệnh thuộc về mình.

Quả nhiên cô đã đoạt lại được vận mệnh của mình, cũng chứng thực câu nói cô mang mệnh phượng hoàng vàng của bà nội Tống, vừa mở cửa hàng vừa học tập, cuộc sống quả thực không thể suôn sẻ hơn...

Nhân vật phụ đoạt lại kịch bản nữ chủ của mình, kiếm tiền! Kiếm tiền! Kiếm tiền!​
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 1: Từ Hôn


“Tống Ngọc Lan là giày rách! Bị đàn ông s* s**ng hết rồi.

Con tôi sắp được thăng chức trong quân đội, không thể cưới một người phụ nữ không trong sạch, làm ảnh hưởng đến tiền đồ của nó thế này, vậy nên phải từ hôn!”

“Tôi đánh chết bà, đồ lòng dạ xấu xa! Cháu gái tôi chỉ bị rơi xuống nước rồi được người cứu, bao nhiêu hàng xóm đều thấy rõ, sao vào miệng bà thì lại thành giày rách hả? Bà quên rằng trước đây chính là nhà các bà đã đến nhà tôi cầu xin cưới cháu gái tôi sao!”

“Bị đàn ông cứu lên thì chẳng phải cũng là bị s* s**ng rồi sao? Chẳng còn trong sạch gì cả, đừng làm ảnh hưởng đến tiền đồ của con trai tôi, nếu không thì tôi liều mạng với bà !”

Bên tai của Tống Ngọc Lan tràn ngập tiếng ồn ào sắc nhọn của phụ nữ, đến mức làm đầu cô đau như muốn nứt ra, đầu óc mơ hồ, nặng nề.

Trên người cô cảm thấy lúc nóng lúc lạnh, mồ hôi đầm đìa.

Cố gắng mở mắt, cô đã bị một khuôn mặt gầy gò, vàng vọt trước mắt làm hoảng sợ!

“Chị, chị tỉnh rồi à? Để em đi báo cho bà nội”.

Khuôn mặt gầy gò đứng dậy chạy về phía đám người, sau đó dẫn theo một bà lão tóc bạc, dáng người khô gầy chạy về phía cô.

Tống Ngọc Lan tự hỏi, chẳng lẽ mình đang nằm mơ à?

Ngày hôm qua cô vừa mới thăng chức lên làm quản lý, về đến nhà, cô bảo dì Lưu làm chút hải sản rồi mở một chai rượu vang đỏ ra, sau đó mở tiểu thuyết ra đọc xem như một cách chúc mừng kiểu khác.

Đang ở địa vị cao, cô không có bạn bè thực sự để chia sẻ niềm vui.

Sau đó, cô cảm thấy đầu óc choáng váng, liền lên giường lớn mềm mại rồi ngủ thiếp đi.

Bà lão khô gầy nhưng chạy rất nhanh, chớp mắt đã đến trước mặt cô, ngồi xổm xuống lấy tay áo sạch sẽ lau trán cô, ánh mắt đầy lo lắng.

“Ngọc Lan à, thế nào rồi? Trên người có chỗ nào không thoải mái không? Đợi bà nội đòi lại công bằng cho cháu rồi chúng ta sẽ đi tới bệnh viện!” Tống Ngọc Lan ngơ ngác nhìn bà lão đầy vẻ từ ái và lo lắng trước mặt.

Xúc cảm khi bà lão sờ vào trán cô cũng rất chân thực.

“Cẩu Đản, chăm sóc chị gái của cháu cho tốt, bà nội phải đi đánh chết con mụ họ Triệu kia, dám bôi nhọ danh dự của cháu gái ta, lại còn dám từ hôn, tới cửa sổ cũng không có đâu!”

Bà lão vừa dứt lời đã chạy về phía đám người.

Tống Ngọc Lan chưa kịp phản ứng thì đám người lại bắt đầu la hét.

“Nhà họ Triệu đúng là vô liêm sỉ, lại để mụ đàn bà lòng dạ độc ác kia bôi nhọ Tống Ngọc Lan nhà chúng tôi.

Triệu Kiến Quốc chẳng phải từ bộ đội về thăm nhà sao, bảo cậu ta ra đây tự mình nói! Mọi người đều thấy rõ, Ngọc Lan nhà tôi chỉ rơi xuống nước, chứ không làm loạn quan hệ gì cả!”

“Tống Ngọc Lan ở trường học đã bị bạn học nam theo đuổi, không rõ ràng với người ta, ai dám đảm bảo cô ta vẫn còn là một cô gái trong trắng chứ? Con trai tôi, Triệu Kiến Quốc là nhân tài được quân đội đặc biệt coi trọng.

Nếu cưới cô ta thì tiền đồ của nó sẽ bị huỷ hoại!”
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 2: Diện Mạo Hồ Ly Tinh


“Tôi sẽ xé nát miệng bà!”

Đầu Tống Ngọc Lan lại đau nhức, cô không nhịn được đưa tay lên ôm đầu.

Trong đầu hiện lên nhiều hình ảnh làm cô ngẩn ngơ không biết phải làm sao.

Chết tiệt...!cô xuyên sách rồi!

Cô biết mình đã xuyên vào sách, vì những hình ảnh trong đầu giống hệt cuốn tiểu thuyết "Nữ Thần Quốc Dân Ở Thập Niên 80" mà cô vừa đọc tối qua.

Dĩ nhiên cô không phải nữ chính, mà là nhân vật phụ Tống Ngọc Lan.

Cô nhớ rõ nhân vật phụ này vì cô ấy trùng tên trùng họ với cô.

Tống Ngọc Lan và nam chính Triệu Kiến Quốc vốn là thanh mai trúc mã, cô ấy vì theo đuổi Triệu Kiến Quốc mà làm nhiều việc ngu ngốc.

Nhưng vì cô ấy xinh đẹp nên bọn họ vẫn đính hôn.

Sau khi đính hôn, Triệu Kiến Quốc gia nhập quân đội.

Sau đó, Triệu Kiến Quốc gặp và yêu nữ chính Lãnh Thúy Anh.

Tống Ngọc Lan trở thành nhân vật hi sinh mở đường cho cặp đôi chính.

Vì vậy, Tống Ngọc Lan mở ra bi kịch cuộc đời mình.

Rơi xuống sông rồi được lưu manh đi ngang qua cứu lên, sau đó bị Triệu Kiến Quốc từ hôn.

Cô ấy bị bắt gả cho lưu manh, mang thai rồi bị bạo hành đến chết, một xác hai mệnh.

Nhà họ Tống cũng vì muốn lấy lại công bằng cho Tống Ngọc Lan mà bị lưu manh chém chết, không còn ai sống sót cả.

Vì phụ trợ cho nam nữ chính hạnh phúc mỹ mãn mà toàn bộ Tống gia đều không có kết cục tốt.

Trong tiểu thuyết, chỉ vài nét bút đã lột tả được cuộc đời bi thảm của nhân vật phụ, rõ ràng có cuộc sống hạnh phúc nhưng lại phải hy sinh vì một tên đàn ông tồi tệ.

Tống Ngọc Lan buông tay ôm đầu xuống rồi nắm chặt đôi tay thành quyền.

Cô tiếp nhận ký ức của thân thể này nên biết lần này rơi xuống nước không phải do tai nạn mà là một âm mưu.

Như vậy, cả đời bi thảm của cô đều bắt đầu từ âm mưu này.

Tống Ngọc Lan không phải người dễ bị bắt nạt hay chịu đựng nhẫn nhịn.

Cô nhìn về phía cậu bé gầy gò bên cạnh, chắc chắn đây là em trai Tống Tiểu Cẩu của thân thể này.

Thật đáng thương! Tác giả vô lương tâm, chỉ vì là nhân vật phụ mà đến cái tên cũng không xứng đáng được có sao?

Tống Ngọc Lan suy yếu mỉm cười với Tống Tiểu Cẩu: “Em trai, đỡ chị dậy”.

Tống Tiểu Cẩu nghe lời tiến lên đỡ lấy Tống Ngọc Lan.

Hai bàn tay đan chéo nhau dưới ánh mặt trời chói lóa.

Cô cũng phát hiện da cô rất trắng, là loại trắng như tuyết, đối lập mạnh mẽ với bàn tay gầy vàng của Tống Tiểu Cẩu!

Nhớ lại, trong truyện từng miêu tả Tống Ngọc Lan có cằm nhọn, mắt to tròn, nhìn người như mang theo hai phần dịu dàng, cái mũi thanh tú, cả khuôn mặt có thể nói là vẻ đẹp khuynh thành.

Điều đáng nói nhất là làn da Tống Ngọc Lan, dù có phơi nắng cũng không đen, trắng như tuyết.

Là diện mạo hồ ly tinh, hoàn toàn tương phản với nữ chính Lãnh Thúy Anh.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 3: Bắt Đầu Lại Từ Con Số 0


Tống Ngọc Lan đưa tay lên sờ mặt mình, nhìn vào mắt đen của Tống Tiểu Cẩu, một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ hiện lên.

Dù không rõ ràng nhưng Tống Ngọc Lan vẫn có thể nhận ra diện mạo thân thể này rất đẹp, quả thật là nhan sắc khuynh thành.

Nhưng vào lúc này, diện mạo này lại không được chào đón, mọi người gọi chung là diện mạo hồ ly tinh.

Được hoan nghênh chính là diện mạo mạnh mẽ, gương mặt chữ điền của nữ chính Lãnh Thúy Anh.

Tống Ngọc Lan cười vuốt mặt, Tống Tiểu Cẩu cũng cười theo.

Nói về đời trước thì thứ cô thiếu nhất chính là tình thân và ngoại hình.

Ba mẹ mất sớm, cô mang tiền bồi thường đến ở nhờ nhà cậu, nhưng dì đối xử với cô cực kỳ lạnh nhạt, nếu không phải vì có tiền bồi thường thì chắc chắn Tống Ngọc Lan không thể lên đại học.

Sau khi lên đại học, cô điên cuồng muốn có một gia đình cho riêng mình, nhưng ngoại hình của cô chỉ bình thường, thậm chí có phần xấu.

Cô không thể tìm thấy người thật lòng yêu mình, vì thế liền bỏ qua tình cảm, chuyên tâm nỗ lực suốt 20 năm, trở thành nữ quản lý cấp cao duy nhất trong công ty đa quốc gia hàng đầu thế giới.

Rõ ràng ngày hôm qua vừa mới thăng chức, lương một năm cao ngất ngưởng.

Nhưng hiện tại tiền tiết kiệm, xe, nhà đều biến mất.

Hôm nay, cô phải bắt đầu lại từ con số 0.

Nhưng với Tống Ngọc Lan, điều cô không thiếu nhất chính là dũng khí bắt đầu lại.

Huống chi, ở trong sách thì thân thể này lại có tình thân và ngoại hình.

Sự thông minh tài trí còn thiếu thì hãy để Tống Ngọc Lan cô tới bổ sung đi!

Thu suy nghĩ lại, Tống Ngọc Lan dựa vào Tống Tiểu Cẩu chậm rãi đứng dậy.

Lúc này cô mới cảm nhận được người mình nhơ nhớp, quần áo dính chặt vào da, hai điểm trước ngực nổi bật lên rõ ràng.

Dùng đôi tay kéo quần áo, nhưng vẫn dính chặt vào da.

Tống Ngọc Lan nhìn Tống Tiểu Cẩu trong chiếc áo khoác mỏng, hiện tại là đầu mùa đông, Tống Tiểu Cẩu chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng không có tay áo, lòng cô chua xót, nhưng vẫn phải giải quyết vấn đề trước mắt.

Tống Tiểu Cẩu là con trai, có hở chút cũng không sao.

“Em trai, cho chị mượn áo của em được không?”

Tống Tiểu Cẩu lập tức cởi áo ra đưa cho Tống Ngọc Lan.

Tống Ngọc Lan nhìn thấy xương sườn nhô lên của Tống Tiểu Cẩu, hốc mắt đỏ lên.

Trong tiểu thuyết, để nổi bật việc cả nhà đều yêu chiều Tống Ngọc Lan, liền nuôi Tống Tiểu Cẩu như một con chó.

“Em trai, sau này chị nhất định sẽ cho em ăn no”.

Tống Ngọc Lan nhẹ nhàng nói.

Cô mặc áo của Tống Tiểu Cẩu vào, che đi những chỗ nhạy cảm, không để ai chú ý đến thân hình cô, sau đó bảo Tống Tiểu Cẩu đỡ cô vào trong đám người.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 4: Tát


Trong đám đông, bà nội Tống đã đánh nhau với mẹ Triệu.

“Ai bảo bà nói láo, bôi nhọ cháu gái tôi”.

“Ai nói láo, con gái tôi tận mắt nhìn thấy Tống Ngọc Lan không rõ ràng với nam sinh ở trường học nên mới bị đuổi học!”

Tống Ngọc Lan nhanh chóng tìm kiếm trong ký ức về Triệu Hoa, là em gái Triệu Kiến Quốc.

Triệu Hoa cùng cô lớn lên, coi như là chị em tốt, học chung một lớp, nhưng vì nam sinh mà Triệu Hoa thích lại thích Tống Ngọc Lan nên cô ta mới hận cô.

Vì Tống Ngọc Lan và Triệu Kiến Quốc đã đính hôn nên Triệu Hoa chỉ đành chịu đựng, duy trì quan hệ tốt bên ngoài.

Khi Lãnh Thúy Anh xuất hiện, Triệu Hoa liền bộc lộ bản chất âm hiểm.

Lần này nguyên chủ rơi xuống nước chính là do Triệu Hoa hẹn nguyên chủ ra bờ sông nói chuyện, rồi thừa dịp nguyên chủ không chú ý mà đẩy nguyên chủ xuống nước.

Sau đó tên lưu manh thôn bên cạnh cũng lập tức nhảy xuống sông.

Nhưng thực ra nguyên chủ lại biết bơi.

Cái gọi là bị lưu manh cứu đều là lời nói một bên của Triệu Hoa.

Nguyên chủ và lưu manh kia chỉ là một trước một sau từ sông lên, Tống Ngọc Lan vốn đang có kinh nguyệt nên rất khó chịu, lên bờ liền dựa vào cây ngất đi, không hiểu rõ mà bị Triệu Hoa bôi nhọ, tự nhiên liền thành nguyên chủ bị lưu manh cứu.

“Khụ khụ”.

Tống Ngọc Lan nhẹ giọng ho khan, lạnh mặt bước đến trước hai người đang đánh nhau.

“Ngọc Lan, sao cháu lại tới đây, đi mau, kẻo bị thương!” Bà nội Tống phân tâm nói, gương mặt đã bị móng tay của bà Triệu cào rách một vết máu.

Thấy bà nội bị đánh, Tống Ngọc Lan cảm giác máu nóng bừng lên, không biết sức lực từ đâu ra mà cô buông tay Tống Tiểu Cẩu, tiến lên tách hai người ra, giơ tay tát mạnh lên má bà Triệu một cái.

Tống Ngọc Lan cảm nhận được một cơn giận dữ trong người bùng lên, có lẽ là phản ứng của cơ thể này.

Bị Tống Ngọc Lan tát, bà Triệu lập tức nổi điên, giơ tay định đánh lại: “Đồ rác rưởi, mày dám đánh tao! Tao đánh chết mày!”

“Ngọc Lan, tránh ra, để bà đối phó với mụ đàn bà đanh đá này”.

Bà nội Tống đứng sau lưng Tống Ngọc Lan định xông lên.

Tống Ngọc Lan nắm chặt tay bà Triệu, giọng nói lạnh lùng.

“Chờ một chút, tôi có chuyện muốn hỏi”.

Hai người ngừng lại, không nhúc nhích.

Tống Ngọc Lan buông tay bà Triệu ra, cảm thấy bụng đau âm ỉ, có lẽ do lần rơi xuống nước này mà sau này cô khó có con, nên cô cần phải nhanh chóng đến bệnh viện.

“Bà Triệu, bà cứ nói tôi là đồ rác rưởi, bà có tận mắt thấy tôi làm gì không? Hay là ai trong thôn này nhìn thấy?” Giọng Tống Ngọc Lan vừa đủ lớn để mọi người xung quanh có thể nghe rõ.

“Con gái tôi thấy!” Bà Triệu hét lên.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 5: Bịa Đặt


“Vậy thì gọi con gái bà ra đây! Không có chứng cứ mà nói bậy thì chính là bôi nhọ! Tôi sẽ báo công an bắt các người!” Tống Ngọc Lan nhìn quanh đám đông, không thấy Triệu Hoa trong ký ức, bèn nhìn xa hơn, cuối cùng nhìn thấy Triệu Hoa và Triệu Kiến Quốc trốn dưới gốc cây liễu.

Lửa giận trong lòng lại bốc lên.

Đây không phải là lửa giận của Tống Ngọc Lan, cô cố gắng kìm nén, chỉ tay về phía cây liễu nơi Triệu Hoa và Triệu Kiến Quốc đang trốn, nhìn bà Triệu: “Bà nói lý do hủy hôn là vì tôi bị đàn ông sờ mó đúng không?”

“Không phải sao? Mày bị Ngô Nhị Ngưu ở thôn bên cạnh bế lên, ngực với mông cũng bị sờ hết rồi”.

Ánh mắt bà Triệu đầy vẻ khinh bỉ.

“Tôi nói lại, ai thấy tôi bị Ngô Nhị Ngưu cứu lên? Bôi nhọ người khác thì phải có chứng cứ, không thì tôi sẽ báo công an đấy”.

“Tôi thấy!” Triệu Hoa từ sau gốc cây liễu bước ra, tiến vào đám đông, nhìn thẳng vào Tống Ngọc Lan, nói với giọng chanh chua: “Rõ ràng là cô đã bị Ngô Nhị Ngưu cứu! ”

“Bốp!” Một cái tát cắt ngang lời Triệu Hoa, cô ta che mặt, mắt đỏ lên giận dữ nhìn Tống Ngọc Lan: “Cô đánh tôi làm gì!”

Tống Ngọc Lan bước đến bên cạnh Triệu Hoa, nói bằng giọng lạnh lẽo chỉ đủ hai người nghe được: “Triệu Hoa, sáng nay không phải cô hẹn tôi ra đây nói chuyện về cô và Trương Dương sao? Sau đó không phải cô đã đẩy tôi xuống nước à? Tôi lên bờ kiểu gì thì không phải chính cô là người hiểu rõ nhất à? Hay là cô đã quên tờ giấy cô hẹn tôi vẫn còn nằm ở trên người tôi?”

Nghe thấy lời nói của Tống Ngọc Lan làm mặt Triệu Hoa trắng bệch, nhưng từ nhỏ lớn lên cùng với Tống Ngọc Lan nên cô ta hiểu rõ tính Tống Ngọc Lan, yêu anh trai của cô ta đến mức điên cuồng, cả ngày theo sau anh trai của cô ta, vậy nên không bao giờ dám đắc tội với cô ta.

Cô ta chỉ cười lạnh nói: “Cô đừng dây dưa với anh tôi nữa, để anh tôi có thể ở bên cạnh chị dâu Lãnh Thúy Anh, như vật thì tôi sẽ không nói chuyện của cô với Ngô Nhị Ngưu nữa”.

Tống Ngọc Lan run rẩy lui lại một bước, trên mặt đầy vẻ ấm ức.

Triệu Hoa đắc ý nhìn Tống Ngọc Lan: “Còn dám uy h**p tôi, cô là cái thá! ”

Nhưng cô ta còn chưa kịp nói xong thì đã bị Tống Ngọc Lan cắt ngang: “Cô nói anh cô đã ở bên nữ thanh niên trí thức Lãnh Thúy Anh à? Vậy nên nhà cô mới bịa đặt để hủy hôn với tôi đúng không?”

Mặt Tống Ngọc Lan tái nhợt, đôi mắt hạnh tròn trịa đầy tia máu, nhìn thấy mà thương.

So với Triệu Hoa ngang ngược thì đương nhiên mọi người sẽ đồng cảm với kẻ yếu hơn.

Hơn nữa, mọi người đều biết Lãnh Thúy Anh là nữ thanh niên trí thức mới trở về thành hai tháng trước.

“Hoa Nhi đã nói thế, vậy thì Kiến Quốc mới là người làm loạn quan hệ!”

“Đúng vậy, tôi thấy Lãnh Thúy Anh này cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì, trong mấy năm tới thôn chúng ta thì đã có quan hệ không rõ ràng với mấy người đàn ông, hiện tại có quan hệ với Triệu Kiến Quốc thì cũng không có gì lạ cả”.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 6: Lại Rơi Xuống Nước


Triệu Kiến Quốc thấy hàng xóm bắt đầu chỉ trỏ mình, anh ta đứng ngoài đám đông, định giải thích vài câu, nhưng chưa kịp nói thì Triệu Hoa đã tức giận muốn tát Tống Ngọc Lan: “Cô bịa đặt!”

Tống Ngọc Lan lùi lại hai bước về phía bờ sông.

Cô giữ chặt tay Triệu Hoa, sau đó vẻ mặt hoảng sợ rơi xuống nước.

Triệu Hoa cũng bị kéo xuống theo.

Hai bóng hình cùng rơi xuống nước, mọi việc xảy ra quá nhanh khiến cho mọi người kinh ngạc, không hiểu sao lại ngã xuống!

“Ngọc Lan!”

“Hoa Nhi!”

Bà nội Tống và bà Triệu cùng lao đến bờ nước, muốn kéo hai người lên nhưng không dám xuống vì không biết bơi.

Triệu Kiến Quốc cởi áo khoác ra định lao xuống.

Bà Triệu nhanh chóng giữ con trai lại, ra hiệu đừng cứu.

Nếu cứu Tống Ngọc Lan thì chẳng phải sẽ không thể hủy hôn sao!

Ngô Nhị Ngưu đứng ở bờ sông lại lao xuống nước.

Anh ta bơi nhanh đến chỗ hai người trong nước.

Tống Ngọc Lan vốn biết bơi nên lập tức bơi vào bờ.

Cô ngồi ở trên bờ nhìn Triệu Hoa vùng vẫy, bị Ngô Nhị Ngưu ôm lấy ngực và mông, cô thật sự không muốn dùng thủ đoạn này để đối phó với phụ nữ, nhưng là do nhà họ Triệu đã bịa đặt trước, bây giờ chỉ có cách này để xóa bỏ sự bôi nhọ của bọn họ về cô.

Thời đại này thì thanh danh nặng như Thái Sơn.

Bây giờ đã chứng minh được là cô biết bơi, dù rơi xuống nước lần thứ hai, còn bị bệnh, nhưng cô vẫn có thể lên bờ an toàn, điều này có thể chứng tỏ lần đầu Triệu Hoa đã nói dối.

Chỉ cần xác minh Triệu Kiến Quốc và Lãnh Thúy Anh có gian tình thì cô sẽ giành lại được quyền chủ động.

Chỉ cần Triệu Kiến Quốc ở bên Lãnh Thúy Anh thì nhà họ Triệu đừng mong có thể ngẩng đầu lên ở trong thôn.

“Ngọc Lan! Cháu không sao chứ!” Bà nội Tống lo lắng, dẫn Tống Tiểu Cẩu đến ôm lấy Tống Ngọc Lan rồi xoa cánh tay lạnh lẽo của cháu gái.

Tống Ngọc Lan cười yếu ớt: “Cháu không sao”.

Rồi cô nghiêm túc nhìn bà nội: “Bà à, hủy hôn đi.

Triệu Kiến Quốc đã là kẻ bội bạc thì cháu cũng không cần, cảm thấy thật ghê tởm”.

Giọng Tống Ngọc Lan không lớn nhưng cũng đủ để mọi người nghe thấy.

Ngay từ đầu bà nội Tống đã không ưa nhà họ Triệu, vừa nghèo lại lười, cháu gái bảo bối gả qua đó thì chắc chắn sẽ phải chịu khổ.

Nhưng Tống Ngọc Lan giống như bị trúng tà vậy, chỉ yêu Triệu Kiến Quốc.

Hôm nay tranh chấp với bà Triệu cũng là vì sợ Tống Ngọc Lan sẽ suy nghĩ dại dột.

Nhưng lúc này mọi người đã không còn quan tâm tới Tống Ngọc Lan nữa, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Triệu Hoa và Ngô Nhị Ngưu.

Triệu Hoa không biết bơi, vất vả lắm mới bắt lấy được cọng rơm cứu mạng là Ngô Nhị Ngưu nên liền dính chặt vào người anh ta.

Cuối cùng Ngô Nhị Ngưu cũng kéo được Triệu Hoa lên bờ.

Vừa lên bờ thì mọi người đã thấy rõ Triệu Hoa mặc q**n l*t đỏ rực dưới quần tổng hợp mỏng.

Tống Ngọc Lan trợn mắt, hiện giờ đang là đầu mùa đông, ai lại mặc quần tổng hợp mỏng như vậy, cô nhớ ra đó là quần Lãnh Thúy Anh mua cho Triệu Hoa, cô ta mặc là để khoe khoang.

“Hoa Nhi!” Bà Triệu vội chạy tới, đẩy Ngô Nhị Ngưu ra: “Cút ngay, ai bảo cậu cứu con tôi, cậu đây là chiếm tiện nghi!”
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 7: Không Cưới Cũng Phải Cưới


Ngô Nhị Ngưu thấy rõ người mình cứu, lại nhìn Tống Ngọc Lan, trong lòng rất tức giận.

Anh ta còn chưa chạm vào người Tống Ngọc Lan, nhưng lại chạm vào Triệu Hoa ngay trước mắt mọi người, vốn dĩ anh ta đã không cưới được vợ, giờ nắm được ai thì cưới người đó.

Ngô Nhị Ngưu quỳ trước mặt bà Triệu: “Mẹ vợ, con nhất định sẽ cưới Hoa Nhi, Tống Ngọc Lan biết bơi, lần đầu con chỉ xuống nước chứ chưa hề nhìn thấy bóng dáng của cô ấy, lại càng không chạm vào”.

Nghe thấy lời Ngô Nhị Ngưu nói, mọi người liền xì xào.

“Thật là bịa đặt! Nhà họ Triệu thật ghê tởm, nha đầu Tống gia là do tôi nhìn mà lớn lên, từ nhỏ đã biết bơi, ban đầu tôi đã không tin rồi”.

“Các người quên mẹ của Triệu Kiến Quốc đã gả cho ba của cậu ta thế nào à?”

“Triệu Hoa này đúng là giống mẹ mình! Bây giờ thì tốt rồi, phải gả cho Ngô Nhị Ngưu”.

Triệu Hoa khóc lóc nhào vào lòng mẹ mình: “Mẹ, con không muốn gả cho tên đàn ông ế vợ Ngô Nhị Ngưu kia đâu!”

“Không gả”.

Bà Triệu an ủi, giơ tay đánh Ngô Nhị Ngưu: “Ai là mẹ vợ của cậu, cút!”

"Cô ấy đã bị tôi sờ hết rồi, không cưới cũng phải cưới!" Ngô Nhị Ngưu kiên quyết, quỳ trước mặt bà Triệu mà nói.

Tống Ngọc Lan nắm chặt tay, mặt càng thêm tái nhợt, yếu ớt tiến lên trước, đứng trước mặt mọi người cười yếu ớt nói: "Ngô Nhị Ngưu đã nói rõ anh ta không chạm vào tôi, tức là Triệu Hoa đã bịa đặt.

Nhưng tôi rộng lượng nên sẽ bỏ qua cho cô"

Sau đó, trước mặt mọi người, cô giáng một cái tát vào mặt Triệu Kiến Quốc: "Triệu Kiến Quốc, anh đúng là không phải đàn ông, em gái anh rơi xuống nước, thế mà người làm quân nhân như anh lại thờ ơ"

Triệu Hoa nhìn Triệu Kiến Quốc, trong lòng tức giận, nhưng biết anh trai sắp thăng chức, Lãnh Thúy Anh còn hứa sẽ tìm cho cô ta một vị trí trong thành, nên cô ta cắn môi nhịn không hỏi tại sao anh trai không cứu cô ta.

Tống Ngọc Lan tháo chiếc vòng cổ bằng dây tơ hồng ném cho Triệu Kiến Quốc: "Khi còn có hôn ước với tôi mà anh đã ở bên Lãnh Thúy Anh.

Anh là kẻ tệ bạc, nghe rõ đây, Tống Ngọc Lan tôi từ hôn với anh!"

Không đợi Triệu Kiến Quốc lên tiếng, Tống Ngọc Lan lạnh lùng nói: "Mong anh trả lại nhà tôi 82 đồng 5 hào, coi như chúng ta không nợ gì nhau.

"

Triệu Kiến Quốc nghiến răng, anh ta muốn có lý do chính đáng để từ hôn chứ không phải bị từ hôn.

Làm vậy thì anh ta sẽ không thể ngẩng đầu trước mặt Lãnh Thúy Anh.

"Tôi không ở bên Lãnh Thúy Anh, tôi chỉ cảm thấy chúng ta không hợp.

"

"Không hợp thì nói không hợp, làm vậy là sao? Dùng tôi để hiến tế cho tình yêu vĩ đại của anh à? Anh nói mình không ở bên Lãnh Thúy Anh, vậy cam đoan từ nay không ở bên cô ta đi thì 82 đồng 5 hào này tôi sẽ coi như bị gió cuốn đi.

"

Triệu Kiến Quốc đối mặt với Tống Ngọc Lan hùng hổ liền im lặng.

Trong lòng anh ta cũng thấy kỳ lạ, Tống Ngọc Lan như thay đổi thành người khác vậy, trong ánh mắt nhìn anh ta là sự chán ghét chứ không còn tình yêu nữa.

Điều này khiến Triệu Kiến Quốc nghĩ mãi không ra.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 8: Tới Bệnh Viện


Bà Triệu đang chăm sóc Triệu Hoa bỗng đứng lên hét: "Cô nói 82 đồng 5 hào gì, đó là nhà cô tự nguyện cho chúng tôi.

"

"Bà Lan, khi ông Triệu mất thì bà đã vay nhà tôi 50 đồng, điều này ai cũng biết.

Sau đó, cứ vài ngày lại mượn thêm tiền, nói để gửi cho con mình ở bộ đội.

Tiền này bà định không trả sao?

Nếu không trả thì tôi sẽ đến tận bộ đội của Triệu Kiến Quốc để đòi, tôi muốn xem cậu ta còn có thể lên chức không!"

Bà Tống tiến lên che chở cho Tống Ngọc Lan đứng sau lưng mình.

Tống Ngọc Lan cố gắng ổn định cơ thể đang lung lay, để Tống Tiểu Cẩu đỡ lấy tay cô.

Bà Triệu còn muốn lý luận: "Bà dám đến bộ đội của con trai tôi, làm ảnh hưởng tới tiền đồ của thằng bé thì tôi sẽ chết trước cửa nhà bà!"

Triệu Kiến Quốc không chịu nổi ánh mắt của mọi người xung quanh, cũng biết hôm nay việc này coi như xong.

Nếu nói thêm gì nữa thì sẽ chỉ càng ngày càng tệ hơn cho anh ta, nên anh ta giữ tay mẹ mình, nói nhỏ vài câu thì bà Triệu mới chịu yên lặng.

Triệu Kiến Quốc lục tìm trong người được hơn ba mươi đồng, bà Triệu lục tìm được hơn hai mươi đồng nữa.

"Dư lại tối nay tôi đưa tới nhà cô.

" Triệu Kiến Quốc đưa tiền cho Tống Ngọc Lan.

Tống Ngọc Lan gật đầu, không duỗi tay nhận: "Bà nội, bà đếm thử xem.

"

Mặc dù bà Tống không biết chữ nhưng tính toán rất giỏi, đếm tiền xong rồi nói: "Ở đây có 61 đồng 3 hào 9 xu, các người còn thiếu chúng tôi 21 đồng 1 hào 1 xu.

Tôi không sợ các người không trả, chỉ cần còn thiếu một xu thì tôi cũng sẽ đến bộ đội hỏi.

"

"Bà!" Bà Triệu tức giận, chỉ vào bà Tống định mắng.

Triệu Kiến Quốc nhanh chóng giữ tay mẹ mình: "Mẹ, đưa Hoa Nhi về nhà trước.

"

Triệu Hoa nằm dưới đất sắp hôn mê, môi đông cứng lại, trong ánh mắt có vài tia hận thù.

Tống Ngọc Lan thì được bà Tống cõng về nhà.

Tống Tiểu Cẩu được sai đi gọi chú Ngưu trong thôn.

Tống Ngọc Lan hoàn toàn không còn sức lực.

Cô bắt đầu sốt cao, để bà Tống thay quần áo sạch sẽ cho mình.

Sờ thấy người của Tống Ngọc Lan nóng hầm hập, bà Tống vỗ nhẹ vào má cô: "Ngọc Lan, đừng ngủ, Cẩu Đản đã đi tìm chú Ngưu rồi.

"

Tống Ngọc Lan cảm thấy mí mắt nặng trĩu, không mở nổi, nhưng vẫn thì thào: "Bà nội, lấy chăn dày, đừng để cháu bị lạnh trên xe.

"

Thôn Kim Trúc cách thị trấn nửa giờ đi xe, trong sách nguyên chủ vì bị chậm trễ quá lâu dẫn đến tổn thương t* c*ng không thể hồi phục mà rất khó mang thai.

Đây cũng là nguyên nhân quan trọng khiến nhà họ Tống chấp nhận để Ngô Nhị Ngưu cưới Tống Ngọc Lan.

Trong thời đại này, việc kết hôn và sinh con là chuyện lớn nhất của phụ nữ.

Ngồi trên xe của chú Ngưu, Tống Ngọc Lan cảm nhận gió rít qua tai, cơ thể cô được bà Tống ôm chặt, cảm giác không còn lạnh nữa.

Cô chìm vào giấc ngủ nặng nề.

Ngủ đến trời đất tối đen.

Khi tỉnh lại thì đã qua một ngày một đêm.

Ngoài cửa sổ vẫn còn chút ánh sáng, cô nhìn đồng hồ treo trên tường, là 6 giờ sáng.

Xem xét hoàn cảnh phòng bệnh, có lẽ cô vẫn ở trong sách.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 9: Tỉnh Lại


Tống Ngọc Lan sờ trán thấy đã bình thường lại, đầu óc cũng tỉnh táo hơn, nhưng bụng đói cồn cào.

Cô định đứng dậy, mới phát hiện cạnh giường có một phụ nữ đang ngủ.

Nhìn tóc và dáng người thì có lẽ không phải là bà Tống.

Người canh giữ bên cạnh chắc là mẹ của nguyên chủ tên là Lưu Xuân, tạm thời làm công ở trấn.

Cô hơi động đậy là Lưu Xuân liền mở mắt.

Hai người nhìn nhau, Tống Ngọc Lan có chút xấu hổ, dù sao cô không phải nguyên chủ, và trong 45 năm cuộc đời mình cô chưa từng ở chung với người mẹ đã mất sớm.

Đây là điểm yếu của Tống tổng.

Lưu Xuân nhanh chóng phản ứng lại, đứng dậy, sờ trán cô dịu dàng hỏi: "Ngọc Lan, con có thấy không khỏe ở đâu không? Để mẹ gọi bác sĩ.

"

Tống Ngọc Lan lắc đầu, hốc mắt đỏ hoe.

Đây đương nhiên không phải cảm xúc của cô, mà là nỗi ấm ức của nguyên chủ.

Lưu Xuân thấy Tống Ngọc Lan với dáng vẻ uất ức, nước mắt cũng bắt đầu rơi lã chã, tiến tới ôm chặt lấy Tống Ngọc Lan, giọng nghẹn ngào: "Ngọc Lan à, chúng ta đừng quan tâm đến đồ tồi đó nữa, ba mẹ sẽ tìm cho con một người tốt hơn.

"

Tống Ngọc Lan cố gắng kìm nén sự cay mắt, giơ tay vỗ nhẹ lên vai Lưu Xuân, rốt cuộc vẫn không gọi ra được tiếng "mẹ", chỉ bình tĩnh mà nói: "Con không còn thích Triệu Kiến Quốc nữa, sau này con cũng không muốn tìm người đàn ông nào khác.

"

Điều cô muốn bây giờ là làm sao để cả nhà họ Tống sống tốt hơn, không để vì mình mà xảy ra tai ương không đáng có.

Lưu Xuân chỉ nghĩ rằng con gái mình vì đau lòng quá mà nói những lời đó, nên cũng không nói gì thêm để kích động Tống Ngọc Lan.

Căn phòng bệnh trở nên im lặng, trong đầu Tống Ngọc Lan vẫn còn những hình ảnh lúc thân thể cũ của mình sống chung với gia đình, nhưng cô rốt cuộc không phải là người đó, trong lòng vẫn không thể nào tiếp nhận tình thương của Lưu Xuân như mẹ ruột.

Lưu Xuân nhìn Tống Ngọc Lan dường như không còn vui vẻ hoạt bát như trước, bà vẫn cho rằng đó là do Triệu Kiến Quốc làm tổn thương cô.

Tất cả cũng tại bà và chồng sau mùa thu hoạch muốn làm thêm chút việc để có tiền phụ giúp gia đình.

Chính điều này đã tạo cơ hội cho nhà họ Triệu gây hại cho Tống Ngọc Lan.

Bà đã bàn với chồng là tạm thời không đi làm nữa, phải ở nhà trông nom Ngọc Lan, sợ con gái nghĩ quẩn.

Tống Ngọc Lan không biết rằng Lưu Xuân đã nghĩ mọi thay đổi của cô đều là do chịu trắc trở trong tình cảm mà ra.

Cô chỉ cảm thấy bụng đói cồn cào, lại có chút đau âm ỉ, lúc này cô mới nhớ trong sách nói cô vì lần rơi xuống nước này mà tổn thương t* c*ng, sau này khó có con.

Dù cô không muốn tìm đàn ông sinh con, nhưng lại không muốn mình trở thành người không thể sinh được.

Vì vậy cô cẩn thận quan sát sắc mặt của Lưu Xuân, da dẻ tuy hơi vàng và sạm nhưng không có vẻ buồn đau, thế thì chắc không sao.

Đúng lúc Tống Ngọc Lan đang nghĩ xem có nên nói gì hay không thì cánh cửa bị đẩy ra, bà nội Tống khoác khăn trùm đầu bước vào, trên tay ôm một cái bát được bọc trong túi ni lông.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 10: Canh Gà


Phía sau bà còn có một người đàn ông trung niên cao lớn, trên mặt đầy vẻ u sầu, nhưng khi thấy Tống Ngọc Lan đã tỉnh thì lập tức cười rạng rỡ, vội bước theo bà nội Tống đến gần giường.

“Lại đây, Ngọc Lan, ăn khi còn nóng đi.

” Bà nội Tống mở lớp túi ni lông ra, một mùi thơm nồng nàn của súp gà tỏa ra khắp phòng.

Tống Ngọc Lan ngẩng đầu nhìn bà nội Tống, rồi lại nhìn người đàn ông trung niên đứng phía sau, có lẽ đây chính là cha ruột của thân thể này, tên là Tống Đại Cường.

Lời nói xoay mấy vòng trong miệng cô, cuối cùng vẫn không thốt ra được, chỉ lặng lẽ giơ tay nhận lấy bát súp từ tay bà nội Tống.

Ba người đứng quanh giường đều nghĩ rằng Tống Ngọc Lan bị Triệu Kiến Quốc làm tổn thương đến nỗi không còn lòng dạ nào.

Tống Ngọc Lan uống chút súp gà, ăn vài miếng thịt gà thì cơ thể mới có chút sức lực.

Cô nhìn về phía bà nội Tống, hơi ngượng ngùng vì vừa rồi quá đói nên đã ăn một mình: “Bà ơi, mọi người đã ăn chưa?”

Bà nội Tống lục túi áo lấy ra một nửa bánh ngô cứng đưa cho Lưu Xuân: “Bà với ba cháu đã ăn ở nhà rồi.



Tống Ngọc Lan cau mày, đặt nửa bát thịt gà còn lại lên tủ đầu giường, nhìn Lưu Xuân đang cầm chiếc bánh ngô khô cứng để ăn mà trong lòng bỗng chua xót: “Mẹ ăn đi.



Rồi cô mới quay sang bà nội Tống: “Mọi người vừa từ nhà chạy đến đây à?”

“Ừ, bác sĩ bảo cháu cần bồi bổ thêm dinh dưỡng, phải dưỡng lại sức, bà về nhà giết con gà mái già không đẻ trứng nữa.

” Bà nội Tống giơ tay đẩy cái bát lại về phía Tống Ngọc Lan: “Cháu cứ ăn đi, ở nhà vẫn còn gà, lát nữa bà với mẹ cháu thay phiên nhau, mẹ cháu về nhà sẽ có đồ để ăn.



Tống Ngọc Lan lắc đầu: “Cháu không ăn nổi nữa rồi.



“Vậy để dành tới trưa ăn tiếp.

” Lưu Xuân ăn xong bánh ngô, nhận lấy bát từ tay bà nội Tống, lại bọc lại trong túi ni lông rồi đặt lên tủ đầu giường.

“Đúng đó, bây giờ ăn không nổi thì trưa ăn tiếp, bác sĩ dặn rồi, tình trạng của cháu không được tốt, nếu không đưa đến kịp thời thì có khi thân thể còn để lại tật.

” Bà nội Tống vỗ ngực, vẻ mặt sợ hãi, rồi bắt đầu chửi nhà họ Triệu.

Tống Đại Cường và Lưu Xuân cứ như cái nền phía sau, nghe lời bà nội Tống, thi thoảng lại lộ vẻ lo lắng, rồi lại phẫn nộ, như thể muốn lập tức đi đánh nhà họ Triệu một trận.

Tống Ngọc Lan cảm thấy trong lòng buồn bã, nhà họ Tống mà tác giả chỉ vẽ qua loa vài nét giờ đây lại sống động đến vậy.

Cô luôn không hiểu vì sao hạnh phúc của nam nữ chính lại cần phải có những nhân vật phụ có kết cục bi thảm làm nền?

Vậy Tống Ngọc Lan cô muốn xem thử, nếu không có những nhân vật phụ hy sinh thì liệu nam nữ chính có thể bước lên con đường hạnh phúc được không?

Dưới chân núi phía sau thôn Kim Trúc, Triệu Hoa nằm trên giường sốt cao.

Cha mẹ Triệu và Triệu Kiến Quốc đều thức trắng đêm, dĩ nhiên không phải vì lo cho Triệu Hoa, mà là đang bàn tính về Tống Ngọc Lan.

“Đây chính là chuyện ‘mất cả chì lẫn chài’ mà trong sách nói sao?” Triệu Kiến Quốc lẩm bẩm.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 11: Trách Móc Lẫn Nhau


“Cả chì cả chài gì? Theo mẹ thì tất cả là tại Hoa Nhi.

Ngô Nhị Ngưu đó chẳng phải là người do nó gọi đến làm nhục Tống Ngọc Lan sao? Sao cuối cùng lại rơi vào người nó! Hiện tại tôi cũng chẳng dám ra đường gặp hàng xóm nữa rồi.” Cha Triệu rít một hơi thuốc lào, miệng càu nhàu.

“Thôi đi, đừng nói nữa, đồ nhát gan.

Lúc xảy ra chuyện, ông còn bảo muốn tránh hiềm nghi nên đi ra đồng làm việc.

Bây giờ Hoa Nhi nhà mình đau đớn thế này, ông còn trách nó.” Mẹ Triệu hiếm khi nói được một câu công bằng.

Nhưng chỉ có Triệu Hoa đang nằm trên giường mới biết, mẹ cô ta chẳng qua là đang tự trách vì lúc đó không để Triệu Kiến Quốc xuống cứu cô ta.

Mặt Triệu Hoa đỏ bừng vì sốt, toàn thân đẫm mồ hôi, nhưng ba người trong phòng không ai quan tâm đến cô ta, chỉ có những lời trách móc lẫn nhau.

Biết trước rằng Tống Ngọc Lan khó đối phó như vậy thì cô ta đã không dại dột mà đứng ra can thiệp.

Dù sao những lời Lãnh Thúy Anh nói cũng toàn là lời hứa xuông, như vậy thì ít nhất cô ta cũng không rơi vào tình cảnh thê thảm như bây giờ.

Danh tiếng mất hết, sức khỏe lại gặp vấn đề.

Nghĩ đến đây, Triệu Hoa chìm vào giấc ngủ mê man, nhưng ánh mắt của cha mẹ cô ta hoàn toàn không đặt vào người cô ta.

Triệu Kiến Quốc thì có phát hiện ra, nhưng anh ta cũng chỉ chọn cách im lặng.

Thật ra trong lòng anh ta cũng trách móc Triệu Hoa, chuyện nhỏ nhặt thế này mà cũng không làm xong.

Bây giờ chính anh ta lại là người bị hủy hôn, những lời đồn thổi trong làng khiến anh ta không chịu nổi, chỉ có trong quân đội mới dễ thở hơn.

“Ba mẹ, con không nói chuyện với hai người nữa, ngày mai là hết kỳ nghỉ phép rồi, con phải trở lại đơn vị, chuyện ở thôn đành để hai người lo liệu.”

“Ừ, con đi đi, chuyện trong thôn rồi sẽ qua thôi, sớm muộn gì người ta cũng sẽ quên.

Con đừng lo, cứ đối xử tốt với Thúy Anh, bảo nhà nó lo chuyện giúp con thăng chức đi.” Mẹ Triệu dặn dò.

Tiễn Triệu Kiến Quốc đi, mẹ Triệu và cha Triệu vào bếp, chẳng ai để tâm đến Triệu Hoa cả.

Đến khi Triệu Hoa tỉnh lại, người cô ta sốt đến mức không chịu nổi, ga giường và chăn đều ướt sũng.

Cô ta gắng gượng ngồi dậy, giọng khản đặc: “Mẹ ơi...!mẹ...!mẹ ơi...!ba ơi...”

Dù cô ta gọi thế nào thì cũng không có ai trả lời.

Không còn cách nào khác, cô ta phải gắng sức bò ra khỏi giường, cảm giác nửa dưới cơ thể đã trở nên nhầy nhụa, Triệu Hoa hoảng hốt, cố sức bò ra ngoài.

Khi bò được một nửa, cô ta lại ngất lịm.

Rồi bị cha Triệu thức dậy trong đêm vô tình giẫm lên.

Cha Triệu vội bật đèn lên.

Dưới ánh đèn vàng vọt, Triệu Hoa toàn thân đầy đất bùn, nửa dưới cơ thể vẫn đang chảy máu, vệt máu kéo dài từ phòng cô ta ra đến tận phòng khách.

Cha Triệu hoảng loạn, vội vàng gọi mẹ Triệu dậy.

Hai người vừa bối rối vừa hoảng sợ, cuối cùng mẹ Triệu phải cõng Triệu Hoa trên lưng, dùng chiếc xe đạp cũ nát mà Triệu Kiến Quốc từng đi học để chở con gái đến bệnh viện trên trấn.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 12: Chẳng Lẽ Bị Sẩy Thai


Trong cơn gió lạnh của đêm, Triệu Hoa tỉnh lại trong giây lát, rồi lại rơi vào hôn mê.

Trong khi đó, Lưu Xuân bước vào phòng, lấy bát canh gà được bọc trong túi ra.

Hiện giờ Tống Ngọc Lan đã quen với điều này, cô nhận lấy và bắt đầu ăn ngay.

Dù mấy ngày nay cô không ăn hết thứ ăn thì người nhà họ Tống cũng chẳng bao giờ động đến phần thức ăn của cô.

Lưu Xuân nhìn Tống Ngọc Lan rồi lại nhìn bà nội Tống, vẻ mặt như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi.

Bà nội Tống thấy vậy, giơ tay vỗ một cái vào người Lưu Xuân: “Con dâu à, có gì thì cứ nói đi.”

Lưu Xuân cười vài tiếng, nhìn Tống Ngọc Lan nói: “Con thấy Ngọc Lan còn chưa ăn xong, sợ tí nữa nó ăn không nổi.”

Thấy Tống Ngọc Lan vừa uống hết ngụm canh cuối cùng, Lưu Xuân liền bắt đầu kể chuyện, tay chân múa may.

“Hôm nay con mượn máy cày của chú Ngưu, nhìn thấy có vệt máu kéo dài từ nhà họ Triệu.

Chú Ngưu bảo là hình như Triệu Hoa bị sẩy thai.”

Tống Ngọc Lan đặt bát xuống, nhìn Lưu Xuân, trong trí nhớ lục tìm về chi tiết miêu tả Triệu Hoa.

Theo sách, sau khi Lãnh Thúy Anh và Triệu Kiến Quốc kết hôn thì Triệu Hoa kết hôn với một công nhân, cuộc sống gia đình vô cùng hạnh phúc.

Nhưng chẳng có đoạn nào nói cô ta bị sẩy thai cả?

“Trên đường tới đây, con còn thấy Triệu Hoa và mẹ nó bị đuổi ra khỏi phòng khám ở đầu trấn, nhìn bóng dáng họ sau cùng vẫn đi về phía bệnh viện lớn của chúng ta.

Triệu Hoa lúc đó máu me bê bết, nhìn mà ghê rợn.

Con sợ thứ dơ bẩn bám vào mình, nên mới đi vào từ cửa sau của bệnh viện.”

Bà nội Tống im lặng suy nghĩ trong chốc lát, nhìn khuôn mặt tái nhợt của Tống Ngọc Lan: “Thôi, đừng nói nữa, lát nữa ta làm thủ tục xuất viện, cơ thể Ngọc Lan hồi phục gần hết rồi.”

Tống Ngọc Lan hơi lo lắng cho Triệu Hoa.

Nếu chẳng may cô ta bị sẩy thai vì lần cô kéo xuống nước, chẳng phải cô đã vô tình gây ra cái chết của một sinh mạng sao!

Dù Triệu Hoa chẳng tốt lành gì với cô, nhưng đứa trẻ trong bụng cô ta là vô tội.

Cô cẩn thận nghĩ lại thì trong sách đúng thật là không có đoạn nào nói Triệu Hoa mang thai cả.

Cô vén chăn, bước xuống giường nói: “Cháu muốn đi xem Triệu Hoa thế nào.”

“Ôi dào, cháu đừng cử động, đừng để bị dạo tới, để bà đi xem.” Bà nội Tống nhanh trí giữ chặt Tống Ngọc Lan: “Cháu đừng lo, chuyện đó không liên quan gì đến chúng ta đâu.”

Vừa dứt lời, y tá bước vào đo nhiệt độ cho Tống Ngọc Lan: “Thân thể cô ổn rồi, nhưng dạo này nhớ giữ ấm.

Khi tới kỳ kinh nguyệt, cơ thể sẽ thải ra phần máu ứ đọng trong t* c*ng do lần bị thương này.

Nếu lượng máu quá nhiều thì đến bệnh viện, còn nếu ra bình thường thì không sao cả.”

Tống Ngọc Lan gật đầu: “Cảm ơn chị y tá.”

Mấy ngày qua, Tống Ngọc Lan rất ngoan ngoãn, lại xinh đẹp, khiến y tá không nhịn được mà xoa đầu cô nói: “Không có gì, không sao thì làm thủ tục xuất viện đi, bệnh viện dạo này thiếu giường trầm trọng.

Sáng nay lại có một người bị sốt cao được đưa vào, nửa th*n d*** đầy máu, không biết có cứu được không.”

Bà nội Tống nghe vậy thì đoán ngay là Triệu Hoa, liền hỏi: “Nửa th*n d*** đầy máu, có phải là mang thai không?”
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 13: Làm Loạn


Y tá lắc đầu: “Bà ơi, không phải cứ chảy máu nửa dưới là sẩy thai đâu, có thể là vấn đề ở t* c*ng hay các cơ quan khác trong bụng, nhưng thiết bị ở đây có hạn, muốn biết chính xác thì phải chuyển lên bệnh viện trên thành phố.”

Bà nội Tống và Tống Ngọc Lan nhìn nhau rồi liên tục cảm ơn.

Sau khi y tá đi ra, Lưu Xuân đi làm thủ tục xuất viện, bà nội Tống tháo khăn quàng đầu xuống và đội lên cho Tống Ngọc Lan: “Không sao đâu, chuyện của Triệu Hoa không liên quan đến chúng ta.

Cháu cũng ngã xuống nước hai lần rồi, bác sĩ còn bảo nếu không được đưa đến bệnh viện kịp thời thì tình trạng của cháu còn nguy hiểm hơn nhiều.

Đều do nhà họ Triệu tự chuốc lấy thôi.”

Tống Ngọc Lan chỉ cần chắc chắn Triệu Hoa không mang thai, còn lại thì cô không sợ.

Dù sao trong sách, nhân vật của cô cũng phải trải qua việc t* c*ng bị tổn thương.

Chỉ vì gia đình họ Tống chăm sóc cô chu đáo nên mới không rơi vào tình cảnh như Triệu Hoa bây giờ.

Hiện tại Triệu Hoa đang đi trên con đường mà đáng lẽ ra cô phải chịu.

Làm xong thủ tục xuất viện, Lưu Xuân quay lại và mang theo tin tức lớn.

“Mẹ Triệu Hoa ở sảnh bệnh viện mắng bệnh viện là lang băm, cứ đòi chuyển lên thành phố để chữa bệnh, nói bệnh viện chỉ biết lừa tiền, đòi lại 2 đồng tiền cầm máu.

Con nhìn Triệu Hoa thấy mặt nó trắng bệch, chắc là không qua khỏi đâu.”

Ánh mắt bà nội Tống trở nên sắc bén: “Con không bị họ nhìn thấy chứ? Đừng để họ đổ vạ cho nhà mình”

“Mẹ yên tâm, con đâu phải kẻ ngốc, con tránh họ rồi mới đi về đây.

Giờ cửa trước của bệnh viện đông người lắm, mình đi cửa sau.”

Lưu Xuân tiến lên đưa giấy tờ cho Tống Ngọc Lan, rồi quỳ xuống quay lưng trước mặt cô.

Tống Ngọc Lan hơi bối rối một lúc, sau đó bị bà nội Tống đẩy lên lưng Lưu Xuân: “Cơ thể cháu chưa hồi phục hẳn, để mẹ cháu cõng cháu.

Đợi cha cháu thanh toán tiền xong thì chúng ta sẽ thuê máy kéo để về.”

Tống Ngọc Lan vội vàng xua tay, mặt đỏ bừng: “Cơ thể cháu không sao đâu, cháu biết rõ sức khỏe của mình mà, không cần phải cõng, cháu tự đi được.”

Nhưng Lưu Xuân vẫn cứng đầu quỳ trước mặt cô, giơ tay kéo cô lên.

Tống Ngọc Lan hoảng hốt, thái dương giật mạnh, nắm chặt tay Lưu Xuân: “Mẹ, mẹ đứng dậy đi, đừng như thế, con lớn rồi.”

Đây là lần đầu tiên Tống Ngọc Lan gọi “mẹ”, và dường như nó cũng không quá khó khăn để thốt ra.

Gia đình họ Tống thật sự yêu chiều Tống Ngọc Lan quá mức, đặc biệt là bà nội Tống, luôn đặt cô lên hàng đầu.

Thông thường, những gia đình vào thời điểm này hay trọng nam khinh nữ, nhưng tác giả lại viết về cô và cậu em trai Tống Tiểu Cẩu hoàn toàn ngược lại.

Phải rồi, Tống Tiểu Cẩu mới 11 tuổi, hai ngày cô nằm viện, chắc hẳn chỉ có mình cậu bé ở nhà, không biết cậu bé có sợ không?

“Mẹ, con đi được, con khỏe mạnh lắm, chị y tá cũng bảo là không có gì đáng lo.

Mình đi thôi, lỡ bị nhà họ Triệu ăn vạ thì khổ.”

Tống Ngọc Lan kéo tay Lưu Xuân đứng dậy.

Rồi cô lại nắm lấy tay bà nội Tống thật chặt, tay còn lại không ngừng lay bà: “Bà ơi, mình đi thôi! Cháu thật sự rất nhớ em trai!”
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 14: Về Nhà


Bà nội Tống nhìn cháu gái kiên quyết như vậy, đành phải gật đầu: “Cháu ngoan, nếu thấy cơ thể có gì không ổn thì phải nói với bà ngay.

Mẹ cháu tuy không mạnh mẽ trong nhiều việc, nhưng sức lực thì lớn lắm đó.”

Lưu Xuân bên cạnh cũng vội gật đầu tán thành, đồng ý với lời bà.

Nghe vậy, Tống Ngọc Lan có chút ngại ngùng, vô thức chạm tay lên mũi.

Theo chức vụ ngày càng tăng lên, cô đã quen với vai trò của một lãnh đạo, ra lệnh, chỉ đạo.

Nhưng giờ được chăm sóc tận tình chu đáo thế này, cô cảm thấy có chút lạ lẫm nhưng lại rất dễ chịu.

Nhớ lại, trước khi xuyên vào cuốn sách này, cô đã 45 tuổi, mà Lưu Xuân hiện tại chỉ mới 36, thậm chí còn nhỏ tuổi hơn cô.

Cô thực sự thấy có chút ngại khi phải đóng vai "trẻ".

Khi Tống Ngọc Lan và mọi người về đến nhà thì đã gần trưa.

Từ xa, cô đã thấy một cậu bé đứng bên trong cổng rào, đang say sưa ăn khoai lang nướng, chính là Tống Tiểu Cẩu.

Nhìn lên ngôi nhà đất đơn sơ đứng lẻ loi, bao quanh là hàng rào cũ nát, căn nhà như đã trải qua nhiều năm tháng khắc nghiệt, mỗi bức tường, mái nhà và cánh cửa đều toát lên vẻ cũ kỹ, sờn rách.

Tuy vậy, nơi đây vẫn là một mái nhà đầy ắp tình thương.

Bước vào nhà, cô thấy tuy đồ đạc đơn giản nhưng được sắp xếp gọn gàng; sàn nhà không bằng phẳng nhưng lại sạch sẽ.

Trong căn nhà này, mọi ngóc ngách đều tràn đầy tình cảm gia đình.

Với cô thì có lẽ môi trường này không hoàn hảo, nhưng so với cuộc sống lạnh lùng, vô cảm ở nhà cậu mợ thì nơi đây thật sự là thiên đường.

Ở đây, cô cảm nhận được tình thương yêu thực sự, dù nó vốn thuộc về nguyên chủ, nhưng bây giờ cô mới là người sống trong thân xác này.

“Chị ơi, chị có đói không? Em có khoai lang mới nướng xong nè!” Tống Tiểu Cẩu vừa nói vừa phủi bụi đất trên người, nhưng khuôn mặt cậu vẫn lấm lem bùn đất, trông y như một chú mèo nhỏ.

Đôi mắt to tròn sáng rực của cậu bé lúc này còn ánh lên niềm vui, như thể vừa khám phá ra điều gì quý giá.

Cậu chìa bàn tay bẩn thỉu ra, cẩn thận chỉ về phía bếp lửa, nơi có một củ khoai lang thơm phức với vỏ màu vàng óng lộ ra một góc.

Tống Ngọc Lan nhìn vào đôi mắt sáng của Tống Tiểu Cẩu, trong lòng bỗng thấy ấm áp.

Cô đưa tay kéo lấy bàn tay gầy guộc của em trai, rõ ràng đã 11 tuổi nhưng trông chỉ như đứa bé tám chín tuổi.

"Em ăn đi, chị không đói." Tống Ngọc Lan nhẹ nhàng phủi bụi bẩn trên bàn tay nhỏ đen đúa của Tống Tiểu Cẩu, khiến cậu bé hơi ngượng ngùng muốn rút tay về.

“Không được động.” Nghe lệnh của Tống Ngọc Lan, Tống Tiểu Cẩu lập tức đứng thẳng đơ, để yên cho chị phủi sạch bụi trên tay mình.

“Ngọc Lan à, lại đây uống thêm bát canh gà nữa này.” Bà nội Tống từ bếp nhỏ đi ra, tay bưng một bát canh gà nóng hổi tiến về phía cô.

Tống Ngọc Lan tinh mắt nhìn thấy Tống Tiểu Cẩu nuốt nước bọt, đoán rằng con gà bà nội giết hôm qua chắc đã rơi hết vào bụng cô.

Trong ký ức của thân xác này, mọi thức ăn, quần áo của cô đều là loại tốt nhất trong nhà.

Ngay cả Tống Tiểu Cẩu, đứa cháu trai duy nhất trong nhà cũng chỉ được ăn giống với mấy người bà Tống.

Mỗi năm cậu chỉ được ăn một quả trứng vào ngày sinh nhật.

Còn cô lúc nào cũng có canh gà để ăn.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 15: Suy Nghĩ Chuyện Kiếm Tiền


Tống Ngọc Lan nhận lấy bát canh từ tay bà nội, bà lại phẩy tay ra hiệu cho Tống Tiểu Cẩu: “Đã đi tìm cỏ cho lợn chưa? Cứ quanh quẩn bên chị cháu mãi thế.”

Tống Tiểu Cẩu lập tức quay người, đi lấy gùi và liềm, nhanh nhẹn bước ra cổng, bóng dáng nhỏ bé ấy khiến người ta không khỏi đau lòng.

Tống Ngọc Lan định gọi cậu lại, nhưng ký ức của thân xác này cho cô biết điều đó chẳng có ích gì.

Bà nội Tống là người rất mạnh mẽ và quyết đoán, mọi chuyện trong nhà đều do bà làm chủ.

Chỉ khi nào cả nhà họ Tống trở nên khấm khá hơn thì cuộc sống của họ mới có thể cải thiện được.

Cuối cùng, Tống Ngọc Lan vẫn uống hết bát canh gà.

Dù sao thì cơ thể cô bây giờ vẫn cần bồi dưỡng.

Tống Đại Cường và Lưu Xuân cũng đã dọn dẹp sạch sẽ căn phòng nhỏ của cô, thậm chí cả ga trải giường đều được thay mới.

Bà nội Tống giục Tống Ngọc Lan về giường nằm nghỉ, không để cô phải làm bất cứ việc gì.

Lưu Xuân và Tống Đại Cường thì ở mảnh vườn bên cạnh để trồng rau, năm nay họ quyết định không đi làm thuê nữa, sợ rằng nhà họ Triệu sẽ tìm đến bắt nạt.

Tống Ngọc Lan nằm trên giường, nhớ lại xem vào thập niên 80 có thể làm những công việc kinh doanh gì.

Đã trở lại thời kỳ này, cô không định tiếp tục làm công cho người khác, mà muốn tự mình kinh doanh.

Dù Tống Ngọc Lan chỉ có bằng cấp hai, nhưng thực tế cô ấy đã đỗ cấp ba, chỉ học được một kỳ thì bị Triệu Hoa bí mật tố cáo với thầy giáo, thầy giáo dẫn đầu cô lập Tống Ngọc Lan, khiến cô phải bỏ học.

Kinh nghiệm lớn nhất của Tống Ngọc Lan ở kiếp trước chính là: Học hành có thể thay đổi số phận.

Việc học vẫn phải tiếp tục.

Năm nay chắc không có cơ hội, cô phải kiếm tiền trước, sang năm sẽ quay lại trường học.

Với Tống Ngọc Lan thì chuyện học hành vốn chỉ là chuyện nhỏ.

Điều làm cô đau đầu bây giờ là phải làm gì để kiếm tiền trong thập niên 80.

Kinh doanh lớn thì cô không có vốn, còn kinh doanh nhỏ thì lại chưa hiểu rõ thị trường.

Có lẽ cô cần tìm hiểu chính sách thời kỳ này, tránh làm nhầm những việc vi phạm pháp luật, đến lúc đó mất cả chì lẫn chài thì khổ.

Tống Ngọc Lan vỗ má, quyết định nghỉ ngơi thêm vài ngày, dù sao cơ thể cô vừa bị thương, cần phải dưỡng cho khỏi hẳn.

Mấy ngày tới, cô ngồi ở sân nhà, mỗi khi có người đi qua, cô liền dựa vào trí nhớ và ngọt ngào chào hỏi họ.

Không ít người trong thôn cảm thấy thương cho Tống Ngọc Lan.

Nhờ vậy mà qua vài lần hỏi han, cô đã biết được một số thông tin.

Triệu Hoa đã được chuyển lên bệnh viện thành phố nơi Triệu Kiến Quốc đang làm việc.

Vì là người nhà quân nhân nên bệnh viện đã cố gắng hết sức cứu lấy t* c*ng của cô ta.

Nhưng việc mang thai sau này sẽ rất khó khăn.

Tống Ngọc Lan nghe kết quả này cũng không ngạc nhiên, nhưng trên mặt lại tỏ vẻ lo sợ, uất ức và buồn bã.

Vốn dĩ đôi mắt của cô đã đượm buồn, giờ thì cả thôn đều nói rằng Triệu Hoa có lòng dạ độc ác nên đây chính là báo ứng.

Khi Tống Ngọc Lan hết hẳn kỳ kinh nguyệt, cô bắt đầu tìm cách làm nũng với bà nội Tống để có thể ra ngoài.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 16: Lên Núi


Mấy ngày nay cô được ăn trứng gà, còn những người khác chỉ ăn bánh ngô cứng.

Dù cô nói gì thì bà nội Tống vẫn khăng khăng nói rằng khẩu phần của cô vốn dĩ đã không giống mọi người.

Thân thể của Tống Ngọc Lan quý giá, là mệnh phượng hoàng.

Cô thật sự muốn kiếm tiền, đây là việc không thể trì hoãn!

“Bà ơi~, bà xem cháu cứ ở nhà mãi, mặt mũi nhợt nhạt hết rồi.

Sách có nói con người cần vận động thì mới khỏe mạnh.

Bà xem, chẳng phải vì Triệu Hoa lười biếng nên mới dễ bị thương sao.

Hôm nay trời đẹp, bà cho cháu theo ba mẹ lên núi đi dạo chút nhé.”

Tống Ngọc Lan vòng tay ôm lấy cổ bà nội, làm nũng.

Trong ký ức của cô thì bà nội Tống không thể cưỡng lại mỗi khi cô làm như vậy.

Quả nhiên, bà nội Tống giơ tay chạm vào trán cô: “Được rồi, bà thấy cháu khỏe hơn rồi, nhưng không được đi xa mà phải theo sát mẹ nhé.”

“Cảm ơn bà ạ.” Tống Ngọc Lan hôn lên má bà nội một cái.

Gương mặt nhăn nheo của bà nội Tống lập tức nở nụ cười như hoa cúc.

Tống Đại Cường và Lưu Xuân ở ngoài sân nhìn nhau, gần đây hai người luôn để ý đến cảm xúc của Tống Ngọc Lan, phát hiện dường như con gái thật sự không còn nhớ thương Triệu Kiến Quốc nữa.

Ngay cả khi dân làng nhắc đến nhà họ Triệu thì nét mặt cô cũng không có phản ứng gì.

Cả hai người đều thầm thở phào nhẹ nhõm.

Tống Ngọc Lan không định nói trước về kế hoạch kinh doanh.

Chỉ khi nào có kế hoạch rõ ràng thì cô mới bàn với mọi người, như thế mới thực tế.

Nếu nói sớm quá thì sẽ chỉ khiến lời nói trở nên sáo rỗng.

Bà nội Tống lấy hai củ khoai lang bọc trong khăn, đưa cho Lưu Xuân để Tống Ngọc Lan ăn nếu đói.

Tống Ngọc Lan dở khóc dở cười, bà nội Tống thật sự coi cô như một đứa bé to xác.

Tống Đại Cường và Lưu Xuân đi trước, đeo gùi nặng trên lưng, Tống Ngọc Lan theo sau, đi tay không.

Chưa ra đến cổng thì Tống Ngọc Lan đã cảm nhận được một ánh nhìn nóng bỏng dõi theo mình.

Cô quay đầu nhìn lại, thấy Tống Tiểu Cẩu vừa bận rộn trong chuồng lợn xong, đang ngước mắt nhìn cô với vẻ mong đợi.

Tống Ngọc Lan mím môi, rồi giơ tay về phía cậu: “Bà ơi, cháu dẫn em trai đi cùng nhé, thằng bé còn có thể trò chuyện với cháu.”

Từ trong bếp, bà nội Tống đáp lại mà không cần nhìn ra: “Được, đi đi.”

Tống Tiểu Cẩu nghe xong lập tức đeo gùi lên lưng, chạy đến bên cạnh chị.

Tống Ngọc Lan nắm tay cậu bé và cùng đi theo Lưu Xuân.

Dạo gần đây, Tống Tiểu Cẩu cảm thấy chị gái mình thay đổi rất nhiều.

Mỗi khi nhìn cậu thì ánh mắt chị gái thật dịu dàng, còn hay nắm tay cậu nữa.

Cậu rất thích người chị như thế này.

Tống Ngọc Lan đưa tay xoa đầu Tống Tiểu Cẩu.

Thật ra, cô không có sức đề kháng với trẻ con, đặc biệt khi đó là em trai ruột của thân xác này.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 17: Tìm Kiếm


Trong sách, nhân vật này chỉ là một người em trai thầm lặng luôn đứng bên ngoài cuộc sống của Tống Ngọc Lan.

Sau khi cô bị bạo hành đến chết, Tống Tiểu Cẩu đã đứng lên đòi lại công bằng cho chị, nhưng lại bị Ngô Nhị Ngưu đâm ba nhát chết ngay tại chỗ.

Lúc đó, em trai cô mới chỉ 13 tuổi.

Tống Ngọc Lan nghĩ đến đây mà hừ lạnh trong lòng, đúng là tác giả chẳng hiểu gì về thực tế.

Bốn người lại không đánh lại nổi một tên Ngô Nhị Ngưu?

Dù chỉ một mình Tống Đại Cường thôi thì cái tên Ngô Nhị Ngưu lười biếng kia cũng chẳng phải là đối thủ.

Thôi bỏ đi, càng nghĩ càng tức.

Thôn Kim Trúc nằm dưới chân núi, nên từ nhà đến chân núi cũng không xa.

Trên đường đi, ngoài mấy người nhà cô thì còn có nhiều người dân khác cũng đang lên núi.

Trong tương lai, thôn Kim Trúc sẽ nằm ở vị trí chẳng thuộc miền Nam mà cũng chẳng thuộc miền Bắc, thật sự là một nơi chẳng đâu vào đâu.
Mặc dù mùa đông lạnh đến bất thường, lại còn có tuyết rơi dày, nhưng trong thôn không có hệ thống sưởi ấm.

Vì thế, sau vụ thu hoạch, dân làng thường lên núi nhặt củi khô về sưởi ấm.

Tống Ngọc Lan nói với Lưu Xuân và Tống Đại Cường một câu, sau đó cô liền cùng Tống Tiểu Cẩu đi dạo cách chỗ hai người lớn đang làm việc không xa.

Tống Tiểu Cẩu vừa nhặt củi khô vừa để ý xem chị gái đang tìm cái gì.

Mấy ngày nay Tống Ngọc Lan liên tục hồi tưởng lại các tình tiết trong sách, cố nghĩ xem nữ chính có làm gì để cải thiện cuộc sống không, nhưng tiếc thay là nữ chính và nam chính chỉ mải mê yêu đương.

Tình tiết về chuyện tình của họ kéo dài mấy trăm chương, nhưng lại chẳng có lấy một chương nào viết về việc buôn bán hay cải thiện đời sống.

Ngược lại, trong sách có nhắc đến việc Lãnh Thúy Anh khi đến thôn Kim Trúc làm thanh niên tri thức đã dựa vào việc lên núi hái thảo dược để cải thiện cuộc sống.

Từ ký ức của thân thể này, Tống Ngọc Lan biết trên núi này có loại nấm linh chi đen.

Người trong làng thấy màu sắc đen thui của nó liền nhặt về định nấu ăn nhưng cuối cùng nồi bị nhuộm đen, mà khi ăn lại thấy khô và đắng, thế là chẳng ai thèm hái nữa.

Lãnh Thúy Anh cũng không có đủ kiến thức để nhận ra đây là nấm linh chi đen, và tác giả cũng không viết gì thêm về loại dược liệu này.

Vậy là nấm linh chi đen cứ thế mọc trên núi, chẳng ai phát hiện ra nó là loại thảo dược quý hiếm.

Loại linh chi này là đặc sản của vùng phía Bắc, thường mọc ở những nơi có khí hậu cực lạnh.

Còn khu vực trung gian này thì rất ít người biết đến.

Khi Tống Ngọc Lan còn ở nhà cậu mợ, lúc mợ sinh em họ đã được người nhà mẹ đẻ tặng một cây nấm linh chi đen, cô nghe nói cây nấm đó có giá trị lên tới mấy trăm đồng.

Dù thời điểm đó đã sau năm 2000, nhưng cô nghĩ, ngay bây giờ loại nấm này cũng có giá trị đáng kể.

Dù sao, đây vẫn là một loại thảo dược quý hiếm.

Nhưng Tống Ngọc Lan đã tìm quanh một lượt mà chẳng thấy bóng dáng của cây nấm linh chi đen nào.

Cô không thể công khai việc này, nếu không sẽ chẳng còn cơ hội cho cô tìm thấy nữa, đành phải tự mình kiên nhẫn lùng sục.

"Chị, chị đang tìm gì thế?" Giọng nói đột ngột vang lên khiến Tống Ngọc Lan giật mình.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 18: Linh Chi Đen 1


Nhìn thấy Tống Tiểu Cẩu, cô đưa tay véo má cậu: "Em làm chị sợ đấy.

"

Tống Tiểu Cẩu có chút ấm ức, "Em có làm gì đâu, mẹ gọi chị mà chị không nghe thấy.

"

Tống Ngọc Lan nhìn về phía Lưu Xuân, thấy mẹ cô quả thật đang nói gì đó, nhưng do khoảng cách khá xa nên cô không nghe rõ.

"Mẹ nói gì vậy?"

"Mẹ hỏi chị có đói không, có muốn ăn khoai không?"

"Muốn, em đi lấy đi.

"

Nghe lệnh của Tống Ngọc Lan, Tống Tiểu Cẩu nhảy cẫng lên rồi chạy về phía mẹ.

Tống Ngọc Lan tiếp tục dùng cây gậy khều cỏ dại trên mặt đất để tìm nấm linh chi đen.

Khi Tống Tiểu Cẩu quay lại, Tống Ngọc Lan vẫn chưa tìm thấy gì.

"Chị, chị đang tìm gì vậy?" Tống Tiểu Cẩu đưa hai củ khoai lang cho Tống Ngọc Lan.

Cô chỉ cầm lấy một củ, đẩy củ to hơn lại cho Tống Tiểu Cẩu: "Chị có tìm gì đâu, chỉ xem có rau bồ công anh không thôi.

"

"Giờ này thì làm gì còn bồ công anh, phải đợi đến mùa xuân mới có.

Lúc đó trên kia đầy luôn!" Tống Tiểu Cẩu chỉ tay về phía lưng chừng núi.

Tống Ngọc Lan nhướng mày: "Sao em nhớ rõ vậy?"

"Em chạy trên núi suốt ngày mà, tất nhiên là biết rõ rồi.

" Tống Tiểu Cẩu gãi đầu, sau đó bỏ củ khoai vào gùi.

"Em làm gì vậy? Ăn đi chứ.

" Tống Ngọc Lan ngăn tay Tống Tiểu Cẩu lại.

"Em mang cho chị mà, chị ăn đi.

" Tống Tiểu Cẩu nghiêm túc nói.

Tống Ngọc Lan không khỏi bật cười.

Cậu em này đúng là nghe lời bà nội quá mức.

"Chị bảo em ăn, chị không đói, mang cho em ăn đấy.

" Tống Ngọc Lan vừa nói vừa nhẹ nhàng lấy củ khoai trong gùi ra, đưa về phía Tống Tiểu Cẩu.

Tống Tiểu Cẩu có chút do dự, cậu liếc nhìn về phía nơi Lưu Xuân và Tống Đại Cường đang làm việc, rồi lại quay đầu nhìn Tống Ngọc Lan.

Sau một hồi, cậu mới gật đầu, đưa tay nhận củ khoai và ăn một cách ngấu nghiến.

Đây không phải lần đầu Tống Ngọc Lan chứng kiến cảnh này, nhưng mỗi lần nhìn thấy thì trong lòng cô lại dâng lên cảm giác chua xót khó tả.

Đôi mắt cô dần đỏ lên, nước mắt chỉ chực trào ra.

Cải thiện cuộc sống khó khăn của gia đình đã trở thành việc cấp bách.

Tống Ngọc Lan cố tỏ vẻ như không có chuyện gì, ánh mắt nhìn về phía gốc cây to ở đằng xa, giọng nói có vẻ bâng quơ: "Chị nhớ trước đây dưới gốc cây kia hình như có mọc mấy cây nấm đen thì phải?"

Nghe vậy, Tống Tiểu Cẩu cũng nhìn theo ánh mắt cô, sau một lúc quan sát kỹ, cậu lắc đầu: "Ở đây không có đâu, mấy cây nấm đen chỉ mọc ở chỗ bố mẹ đang chặt củi thôi.

"

Tống Ngọc Lan cố nén niềm vui trong lòng, giả vờ nghi ngờ hỏi: "Thật không?"

"Thật mà, hồi nãy em đi qua, mẹ còn nói là nấm đen lại lớn thêm chút nữa rồi.

" Tống Tiểu Cẩu vừa nhai khoai vừa trả lời.

Tống Ngọc Lan vui mừng đến mức muốn hôn cậu một cái, cô liền đưa nốt củ khoai nhỏ còn lại cho Tống Tiểu Cẩu: "Chị không đói, em ăn giúp chị đi, chị sẽ thưởng cho em.

"

Sau đó, cô từ từ bước về phía Lưu Xuân và Tống Đại Cường.

Thấy chị mình đi xa, Tống Tiểu Cẩu vội vã đeo gùi lên và chạy theo.

Khi Tống Ngọc Lan đến nơi, cô nhìn thấy dưới gốc cây to mọc một cây nấm linh chi đen lớn cỡ bàn tay, không khỏi vui sướng đến mức suýt nhảy lên!

Cô dùng dao nhỏ, cẩn thận cúi xuống, tập trung gỡ nguyên cây nấm linh chi đen ra khỏi gốc một cách hoàn hảo.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 19: Linh Chi Đen 2


Cô xem xét kỹ, phát hiện cây nấm này còn to hơn cây linh chi mà mợ cô từng được tặng đến một phần ba!

Nhớ lại lời mợ kể rằng cây linh chi mà mợ cô dùng đã mọc mấy chục năm, Tống Ngọc Lan không khỏi thắc mắc, chẳng lẽ cây linh chi đen này đã có tuổi đời hàng trăm năm?

Tuy nhiên, vị trí mà nó mọc cũng không sâu lắm, có lẽ chưa lâu đến thế, cô nghĩ, phải đợi đến khi gặp thầy thuốc thì mới biết chắc được.

Ngay lúc đó, Tống Tiểu Cẩu vừa ăn khoai vừa hớn hở reo lên: "Chị ơi, nhìn này, bên kia cũng có một cây nấm đen nữa!"

Tống Ngọc Lan vội vã nhìn xung quanh, rồi ra hiệu cho Tống Tiểu Cẩu: “Em nói nhỏ thôi.

"

"Tại sao ạ?" Tống Tiểu Cẩu ngoan ngoãn hạ giọng, hỏi bằng giọng trẻ con.

Tống Ngọc Lan nghĩ bụng, Tống Tiểu Cẩu đã có khả năng tìm kiếm tốt như vậy, sau này chắc chắn sẽ còn giúp cô nhiều, liền kéo cậu lại gần và thì thầm: "Chị đọc trong sách thấy nói rằng đây là nấm linh chi đen, có thể bán được tiền.

"

Nghe xong, Tống Tiểu Cẩu lập tức đưa tay bịt miệng lại, đôi mắt đen láy đảo tròn tỏ vẻ thấu hiểu.

May mắn là Lưu Xuân và Tống Đại Cường vì lo lắng cho sức khỏe của Tống Ngọc Lan nên không đi sâu vào rừng, chỉ dừng ở lưng chừng núi, nơi mà củi khô đã bị người dân nhặt hết từ lâu, vì thế cũng không có nhiều người qua lại.

Dưới sự hướng dẫn của Tống Tiểu Cẩu, Tống Ngọc Lan tìm được tổng cộng 5 cây linh chi đen, đều to cỡ bàn tay.

"Được rồi, chị cũng chưa chắc chắn lắm về thứ này, ngày mai mình sẽ mang tới huyện hỏi thử xem.

" Tống Ngọc Lan không định hái hết một lần, làm thế sẽ quá lộ liễu.

"Tại sao không hỏi ở thị trấn?" Tống Tiểu Cẩu tròn mắt hỏi.

Tống Ngọc Lan suy nghĩ một chút rồi quyết định nói thật với cậu: "Thị trấn gần quá, nhiều người trong làng mình sẽ biết, nếu họ phát hiện thứ này bán được tiền thì nhà mình sẽ không kiếm được nhiều nữa.

Hơn nữa, giá ở huyện có thể sẽ cao hơn.

"

Tống Tiểu Cẩu gật đầu ngay lập tức: "Em hiểu rồi, đó gọi là không để lộ của cải ra ngoài.

"

Tống Ngọc Lan bật cười: "Đúng, không để lộ của cải.

"

Hiện tại cô vẫn chưa giàu, chưa đủ khả năng giúp tất cả mọi người cùng phát tài.

Đợi đến khi cô có chỗ đứng vững chắc thì cô sẽ chia sẻ với dân làng sau.

Đó là lòng tốt duy nhất của Tống Ngọc Lan.

"Làm gì mà hai chị em thì thào to nhỏ thế?" Lưu Xuân tươi cười tiến lại hỏi.

"Không có gì đâu mẹ, bọn con chỉ nói là hôm nay trên núi hơi nóng.

" Tống Ngọc Lan vừa cười vừa trả lời, đồng thời liếc mắt ra hiệu cho Tống Tiểu Cẩu đừng nói gì thêm, vì đây là nơi công cộng, xung quanh có nhiều người, không thể lơ là được.

Tốt nhất là đợi về nhà rồi mới nói chuyện kỹ.

Tống Tiểu Cẩu nhanh nhẹn hiểu ý, gật đầu lia lịa.

Thấy trán Tống Ngọc Lan đẫm mồ hôi, Lưu Xuân lật tay áo lấy vạt áo trong sạch sẽ ra lau cho cô, dịu dàng nói: "Bảo con đừng đi ra ngoài, không nghe, giờ thì nóng quá rồi phải không? Đợi bố con xuống núi, cả nhà mình sẽ về.

"

Tống Ngọc Lan thấy lòng ấm áp, giống như khi bà nội chăm sóc cô, cô để yên cho Lưu Xuân lau mồ hôi cho mình.
 
Back
Top Bottom