Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
351,467
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
361,707
AP1GczO_dnT0e1yBe6e42o3TYthl-VDxchFja_aIfJI343ANWLCgP2don3RdwDYVVhn3QG6vrzAZngYcSS1YKsuHifSDYv2XNzEueZE-su68WQuMzpIpkYXWbHmTlFKfLKxTWz_A5ClfqhvmoJUY7b06-UG5=w215-h322-s-no-gm

Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Tác giả: Điềm Cao Miêu Miêu
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tống Thời Hạ xuyên sách rồi.

Lúc trong đầu vang lên một giọng máy nói cho cô biết "Tống Thời Hạ" của thế giới song song muốn trao đổi cuộc đời với mình, cô đồng ý không chút do dự.

Biết là xuyên sách, cô lại khá thả lỏng.

Từ khi phát hiện trên người có không gian linh tuyền, cô bèn nghỉ học đi gây dựng sự nghiệp, mở một quán trà dưỡng sinh cao cấp kiêm bán lá trà, tiếp xúc không ít nhân vật lớn.

Tuy kiếm được không ít của cải, nhưng cô còn trẻ mà đã bị suy nhược thần kinh, cũng cực kỳ mê mang với tương lai.​
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 1: Chương 1


Tống Thời Hạ xuyên sách rồi.

Lúc trong đầu vang lên một giọng máy nói cho cô biết “Tống Thời Hạ” của thế giới song song muốn trao đổi cuộc đời với mình, cô đồng ý không chút do dự.

Biết là xuyên sách, cô lại khá thả lỏng.

Từ khi phát hiện trên người có không gian linh tuyền, cô bèn nghỉ học đi gây dựng sự nghiệp, mở một quán trà dưỡng sinh cao cấp kiêm bán lá trà, tiếp xúc không ít nhân vật lớn.

Tuy kiếm được không ít của cải, nhưng cô còn trẻ mà đã bị suy nhược thần kinh, cũng cực kỳ mê mang với tương lai.

Cô cực kỳ ghét cuộc sống mà ngày đêm nào tinh thần cũng vô cùng căng thẳng, gánh nặng và áp lực đè lên đôi vai khiến cô không thở nổi.

Mối quan hệ giữa người với người cẩn thận dè dặt khiến cô lao lực quá độ.

Chỉ cần có thể khiến cô hoàn toàn thoát khỏi cuộc sống bây giờ, cho dù có đưa cô tới kỷ Jurassic thì cô cũng đồng ý.

Cô thử hồi tưởng nội dung cốt truyện mà giọng máy kia nói cho cô, nhưng chỉ nhớ được đại khái.

Bối cảnh của truyện này là vào thời thập niên 80, nữ chính Trần Kiều là một cô gái được sống lại vào quá khứ.

Trước khi sống lại, Trần Kiều là một cô gái nhà quê, gả cho một người đàn ông cùng thôn, sinh con dưỡng cái, mệt nhọc cả đời, mà lại không được c.h.ế.t yên lành.

Sau khi sống lại, Trần Kiều đấu cực phẩm, làm cho cô em họ hại cô ta phải gả cho chồng trước của cô ta, mà cô ta thì chọn một người đàn ông đã qua một đời vợ.

Vợ cũ của đối phương là thanh niên trí thức xuống nông thôn, đã bỏ chồng con trở về thành phố.

Sau này kỳ thi đại học được khôi phục, người đàn ông ấy sẽ thi lên đại học, được giữ lại trường làm giảng viên.

Tương lai người đàn ông ấy sẽ trở thành giáo sư, mà con của anh ta thì một đứa trở thành danh ca có tiếng, đứa khác thì thành đại gia giới bất động sản.

Mà Tống Thời Hạ lại là mẹ kế nhóm đối chiếu.

Từ nhỏ nguyên thân đã sống thoải mái trong nhà, trên có anh chị cưng chiều, dưới có em trai gánh tội thay, nên đã nuôi ra cái tính nói như rồng leo, làm như mèo mửa, và tham phú phụ bần.

Đám con gái trong thôn vốn hay kết hôn sớm, mà cô ấy tới tận hai mươi tuổi còn chưa ai lấy, chính là vì cô ấy chê đám đàn ông con trai trong thôn.

Nguyên thân vốn xinh đẹp nổi tiếng làng trên xóm dưới, mặt xinh dáng đẹp, là tình nhân trong mộng của không ít các anh con trai.

Cô ấy không cam lòng ở lại thôn lấy chồng làm ruộng, nên lén lút chạy tới thủ đô sống nương nhờ họ hàng xa.

Đúng lúc gặp người tìm mẹ kế cho con mình, thế là cô ấy tự đề cử bản thân, rằng mình biết nấu ăn nuôi con, nhưng không muốn đi làm.

Hai bên bắt nhịp, quyết định kết hôn.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 2: Chương 2


Tống Thời Hạ tiếp nhận ký ức của nguyên thân, biết nguyên thân gặp may nhặt được “hệ thống nữ phụ phản kích”, có thể nói là thay đổi được cuộc đời nhân vật phụ.

Thế là nguyên thân vui vẻ rạo rực đi tới thế giới của cô, làm phú bà ngoài tiền ra chẳng có gì khác.

Tống Thời Hạ lúc này đang ngồi trên chiếc xe khách xóc nảy, say xe váng vất như muốn c.h.ế.t đi sống lại, tay siết chặt vạt áo.

Cô chỉ suy nghĩ ba giây rồi quyết định thuận theo tự nhiên.

Về thôn thì phải làm ruộng, mà bây giờ cô chỉ muốn sống đời nhàn nhã, nên chuyện bán mặt cho đất bán lưng cho trời thì bỏ, cô chỉ muốn nằm ườn thôi.

Trong cốt truyện thì suất diễn của Tống Thời Hạ không nhiều, lần nào ra sân cũng là để làm nền cho nữ chính, hệt như tên hề nhảy nhót khắp nơi.

Về mặt nuôi dạy con cái, hai đứa con riêng của nữ chính liên tục đứng đầu cấp học, mà con riêng của Tống Thời Hạ thì đếm ngược thứ nhất.

DTV

Gia đình nữ chính hòa thuận, chồng quan tâm chăm sóc vợ, còn chồng của Tống Thời Hạ thì đi công tác quanh năm, làm cô ấy chẳng khác gì ở góa.

Mỗi lần bị thua là Tống Thời Hạ lại trút lên đầu đứa trẻ, cuối cùng chạm tới giới hạn của chồng, bị ném cho đơn ly hôn.

Cuối cùng cô ấy phải quay về thôn, trở thành trò cười cho cả thôn, còn bị người ta giới thiệu cho tên lưu manh.

Tống Thời Hạ lặng lẽ quan sát ông chồng hờ ngồi bên cạnh.

Đối phương mặc áo sơ mi trắng với quần vải màu đen, áo khoác vắt trên cánh tay, cổ tay áo được xắn lên tới chỗ khuỷu tay, để lộ đường cong cơ bắp gầy nhưng đầy mạnh mẽ.

Đây thật sự là cơ thể của một giảng viên đại học ư?

Tống Thời Hạ chẳng suy nghĩ sâu xa gì, bởi đời này cô chỉ muốn nằm ườn hưởng thụ cuộc sống mà thôi.

Kệ cho nữ chính thích giày vò phấn đấu thế nào thì tùy, dù sao cô không thích cạnh tranh vớ vẩn với người ta.

Chân lý của sinh mệnh chính là nằm im hưởng thụ, sao phải đấu đá làm gì?

Quê của Tống Thời Hạ nằm ở vùng nông thôn của tỉnh bên cạnh.

Nguyên thân chạy tới thủ đô, chó ngáp phải ruồi sao mà xem mắt hợp ý người chồng hờ này.

Người đàn ông này có vẻ bề ngoài xuất sắc, còn có nhà đơn vị cấp cho, nhìn thế nào cũng thấy là Tống Thời Hạ quá hời.

Chỉ là sao còn di truyền cái tật say xe này chứ!

Lúc này đường của vùng ngoại ô đều là đường đất nguyên thủy, xe khách đi trên con đường này cứ xóc lên xóc xuống, cô như đang ngồi trên con thuyền lênh đênh giữa muôn trùng khơi, không tìm thấy bến đỗ.

Quan trọng là lái xe cứ động tí là dừng xe, mà còn không biết ai ăn bánh bao rau hẹ, với mùi chân thối từ phía trước bay tới, cảm giác này thật sự khiến người ta khó mà chịu được.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 3: Chương 3


Sau khi giàu rồi cô không ngồi xe sang giá dưới triệu tệ, đi máy bay đều ngồi khoang hạng nhất, chưa trải nghiệm cảm giác say xe bao giờ, cứ như bị tra tấn nửa c.h.ế.t nửa sống, muốn c.h.ế.t không xong.

Tống Thời Hạ hệt như trái cà tím bị sương giá tấn công, ủ rũ bẹp dí, cuối cùng là đầu váng chân nhũn được ông chồng hờ dìu xuống xe.

Cô quyết định trước kia đường cao tốc và quốc lộ chưa xây sửa xong thì sẽ không bao giờ đi xa nhà.

May cô thích ở lì trong nhà, chờ vài năm nữa bắt đầu kiến thiết nền móng, đến lúc đó sẽ lưu truyền câu kinh điển “Muốn giàu có thì phải làm đường trước”.

“Có sao không?” Người đàn ông bên cạnh cuối cùng đã chịu hé miệng, không thì Tống Thời Hạ còn tưởng anh ta bị câm điếc.

Người này giọng điệu lạnh nhạt, lại nói ít, giống khí chất xa cách trên người anh ta, trông thì đúng kiểu có tính cách không gần gũi bình dị chút nào.

Nếu không phải anh ta đẹp trai mê hoặc Tống Thời Hạ, không thì cô còn lâu chịu chắp vá.

Đương nhiên không nói nhiều cũng có lợi, như vậy sẽ không khiến anh ta phát hiện cơ thể này đã đổi linh hồn.

DTV

Theo trí nhớ thì đây là lần thứ hai Tống Thời Hạ gặp ông chồng hờ này. Lần đầu là xem mắt tiện thể làm báo cáo kết hôn, lần thứ hai là dẫn anh ta về nhà lấy hộ khẩu tuyên bố kết hôn.

Tống Thời Hạ cảm thấy mình rụng mất nửa cái mạng rồi: “Em cần nghỉ ngơi, tạm thời không ngồi ô tô được nữa.”

Quý Duy Thanh nhướng mày, không hiểu thế nào là lịch thiệp và săn sóc: “Cách khu người nhà còn xa lắm.”

Tống Thời Hạ che miệng xua tay: “Em không ngồi xe đâu, không thì anh cứ về trước, em từ từ đi bộ về vậy.”

Có nói thế nào cô cũng không muốn ngồi xe công cộng nữa, ngửi thấy mùi ô tô là đã buồn nôn rồi.

Quý Duy Thanh cau mày, anh chỉ xin nghỉ một tuần, đi về thôi đã mất năm ngày rồi: “Vậy đi đăng ký kết hôn đi, chỗ này cách cục Dân chính không xa.”

Tống Thời Hạ mệt mỏi đáp: “Được, anh dẫn đường đi.” Chỉ cần không ngồi xe là được.

Cái không xa ấy chính là đi bộ gần ba cây số.

Tống Thời Hạ hít thở không khí trong lành mới có thể gượng tinh thần được.

Cầm tờ giấy hôn thú mới ra lò, cô có hơi hoảng hốt.

Trước kia cô chẳng có lòng dạ nào yêu đương cả.

Không phải là không ai theo đuổi, mà cô cảm thấy những người đó yêu từ cái nhìn đầu tiên thực sự quá l* m*ng, không phải vì tiền cũng là vì sắc.

Cô một lòng một dạ theo đuổi sự nghiệp, không rảnh lãng phí thời gian đi tìm hiểu một người, cũng không muốn tình yêu kiểu đồ ăn nhanh.

Đời này lại tăng tốc đi đăng ký kết hôn, hệt như đang nằm mơ vậy, bởi cô còn chưa được nắm tay người khác giới bao giờ.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 4: Chương 4


Trong lòng cô ngổn ngang trăm mối cảm xúc, nhưng không hề hối hận.

Ở lại trong thôn sẽ bị bố mẹ ép duyên, mà dù có chọn thế nào thì cũng không tránh được việc hầu hạ mẹ chồng và làm ruộng đồng.

Nếu vớ được ông chồng nào chỉ biết nghe lời mẹ, hoặc cần con trai nối dõi tông đường, gần như ăn đủ combo rồi.

Chí ít ông chồng mà nguyên thân lựa chọn này có điều kiện không kém.

Không phải sống cùng bố mẹ chồng, mà chồng thường xuyên đi công tác, trong nhà không có ngôi vị hoàng đế cần thừa kế.

Quan trọng nhất là cô mê trai đẹp và giọng hay, và bề ngoài lẫn giọng nói của người đàn ông này hoàn toàn phù hợp tiêu chuẩn kén chồng của cô.

Chồng hờ nói: “Tiền lương của anh sẽ giao cho em giữ, nhưng những điều kiện em đồng ý với anh thì em phải làm được, trong vòng năm năm không sinh con, chăm sóc tốt cho... con của anh.”

Tống Thời Hạ cố nén sự sung sướng, tỏ vẻ như thấu hiểu: “Chắc chắn em sẽ giữ lời, con của anh chính là con của em.”

Chỉ cần cô không nuôi hỏng con trai của anh ta, có khi sau năm năm nữa cũng chẳng cần đẻ.

Mang thai sinh con tạo thành tổn thương rất lớn cho cơ thể nữ giới, nên cô không muốn sinh đẻ cho lắm.

Sau khi xác nhận lại thỏa thuận một lần nữa, sắc mặt Quý Duy Thanh mới dịu đi.

Mắt thấy sắp tới trạm xe buýt, Tống Thời Hạ định tìm cơ hội uống ít nước linh tuyền để bớt say xe, nào ngờ chẳng có cơ hội nào cả.

Cô không muốn đi nhà vệ sinh, nhà vệ sinh công cộng thời này làm sao sánh được với tương lai, vào đó rồi mà không nôn còn là chuyện tốt ấy chứ.

Cũng may ông chồng hờ biết mua cho cô một chai nước ngọt có ga.

“Nước ngọt mới làm giảm được cảm giác ghê họng buồn nôn, em uống tạm, đây là tuyến xe cuối cùng của hôm nay rồi.”

Tống Thời Hạ ngơ ngác gật đầu, trong lòng vẫn đang nghĩ, nguyên thân một lòng một dạ muốn gả cho người thành phố, kết quả lại sống ở vùng ngoại ô, không biết là có cảm giác gì.

Vé xe công là do anh ta trả, tiền đăng ký kết hôn cũng là anh ta chủ động chi, có lẽ là do mặt tiền bạc đã làm nguyên thân cảm động nhỉ.

Trong lúc Tống Thời Hạ miên man suy nghĩ, xe công cộng tới nơi.

Cô đứng dậy xuống xe: “Tới nhanh vậy ư?”

Quý Duy Thanh lời ít ý nhiều: “Có người tới đón.”

A ha, xe con tự lái tới đón, chẳng lẽ thân phận của anh ta sẽ là đại lão ngầm nào sao.

Tống Thời Hạ không có ý nghĩ dò la sự riêng tư của người khác, cô chào lái xe một tiếng rồi nhanh chóng chợp mắt.

Quý Duy Thanh rất thưởng thức điều này ở cô.

Anh chọn cô là vì thấy gia đình cô đơn giản, tính cách độc lập tự chủ, không gây phiền toái rắc rối cho công việc của anh, rất phù hợp làm mẹ của đứa bé.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 5: Chương 5


Lái xe Tiểu Lý thì cứ thấy thấp thỏm, rốt cuộc thì anh ta có nên chủ động bắt chuyện không?

Vị nữ đồng chí này là người vợ mới cưới của giáo sư Quý, nhưng trông dáng vẻ hai người thì hoàn toàn không giống một đôi chút nào.

Anh ta từng nghe kể không ít chuyện về giáo sư Quý.

Giáo sư Quý là du học sinh được nhà nước cử đi, mới về nước chưa được mấy năm, còn trẻ mà đã học hai bằng tiến sĩ ở nước ngoài, còn bồi dưỡng chuyên ngành công trình hàng không vũ trụ, cực kỳ được trường học coi trọng.

Nhưng tính cách của anh nổi tiếng là lạnh nhạt, chuyện đại sự cuộc đời của anh cũng khiến người ta đau đầu nhất.

Nghe nói giáo sư Quý được hiệu trưởng giới thiệu cho bao nhiêu đối tượng, mà chẳng nên đôi được với ai, thậm chí còn làm con gái nhà người ta òa khóc.

Thế là có người ngầm nói giáo sư Quý có tính cách kiêu căng bất lịch sự, học toàn thói xấu của người nước ngoài.

Anh ta tiếp xúc với giáo sư Quý vài lần, nhưng lại cảm thấy giáo sư Quý không thích nói chuyện, chứ không hề cảm thấy giáo sư Quý kiêu căng ngạo mạn chút nào.

Trong lòng anh ta liên tục bồn chồn: “Chị dâu là người nơi nào?”

Tống Thời Hạ tỉnh dậy “đúng lúc”.

“Ừm? Đang hỏi tôi ạ?”

Tiểu Lý cảm động rưng rưng nước mắt, cuối cùng đã có người chịu để ý tới anh ta rồi.

“Tôi đang hỏi chị dâu là người ở đâu, giáo sư Quý xin nghỉ một tuần là đã về rồi.”

Không thể không nói rằng chị dâu thật sự xinh đẹp, anh ta lái xe cho lãnh đạo nhiều năm rồi, mà chưa từng thấy ai xinh đẹp hơn chị dâu.

“Nhà tôi ở tỉnh H, một vùng nông thôn xa xôi.”

Tống Thời Hạ không cảm thấy xuất thân nông thôn là chuyện xấu hổ gì.

Tiểu Lý thì phản ứng khá kích động: “Tôi cũng tới từ tỉnh H này, chúng ta là đồng hương rồi. Tôi là người của thành phố S, còn chị dâu thì sao?”

Trùng hợp ghê, Tống Thời Hạ cười đáp: “Tôi cũng tới từ thành phố S.”

Người đàn ông vừa lên xe đã nhắm mắt nghe vậy thì chậm rãi mở mắt ra, đôi mắt màu trà không nhìn ra cảm xúc gì.

“Lái xe thì tập trung nhìn đường.”

DTV

Tiểu Lý lập tức im bặt, Tống Thời Hạ tiếp tục nhắm mắt.

Quý Duy Thanh, không nhận ra mình phá hỏng bầu không khí, chỉ cảm thấy quái lạ.

Anh chỉ nhắc Tiểu Lý lái xe thì nhìn đường, mà sao cứ như là anh làm kẻ ác vậy?

Trong lòng Tống Thời Hạ không có cảm giác gì, cô nói chuyện với Tiểu Lý chỉ là xã giao khách sáo mà thôi, không cần tiếp tục nói chuyện nữa là quá hợp ý cô.

Về phần ý tưởng của Quý Duy Thanh ư? Lại càng không quan trọng.

Chờ anh ta bận việc, trong nhà cũng chỉ còn cô còn đứa bé, trẻ con còn phải tới trường đi học, lúc đó chỉ còn mình cô ở nhà, không phải là quá tuyệt vời ư.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 6: Chương 6


Đến nơi rồi, Tống Thời Hạ cảm thấy chỗ này hoàn toàn không giống những gì cô tưởng tượng.

Đại học và khu người nhà tựa lưng vào một ngọn núi.

Tiếc là dọc đường tới đây không thấy trạm xe buýt nào, không thì cô hẳn là có thể đoán được đây là chỗ nào.

Quý Duy Thanh không làm hũ nút nữa.

“Đây là khu người nhà của đại học Yên Kinh, hiện giờ anh đang làm giáo sư của đại học này.”

Đại học Yên Kinh? Đây chẳng phải là trường đại học đứng đầu toàn quốc sau này ư?

Thân phận ông chồng hờ của nguyên thân này cao thế, tuổi còn trẻ mà đã có chức vị giáo sư.

Lý lịch này nhìn thế nào cũng là đãi ngộ mà nhân tài trọng điểm, du học sinh về nước mới có được.

Nếu không có gì bất ngờ thì sẽ trở thành nhân vật được đưa vào sách giáo khoa mai sau.

Vậy chẳng phải cuộc sống nằm ườn của cô sẽ tan vỡ rồi ư?

Thôi, binh đến tướng chắn, nước đến đất chặn, nghĩ nhiều như vậy làm gì!

Chỉ cần không khiến cô tổn hao tinh thần, cho dù anh ta có làm nghề gì, cô cũng sẽ sống theo cách thoải mái nhất.

Tống Thời Hạ vờ như mình bị lừa: “Lúc trước anh đâu có nói mình là giáo sư đại học, chỉ bảo mình là thầy giáo.”

“Xin lỗi, là anh dùng từ chưa đúng, có điều nhiệm vụ của giáo viên và giáo sư đều là dạy dỗ giáo dục người, cho nên không có gì khác biệt.”

Tống Thời Hạ nhìn mặt anh ta trông cực kỳ nghiêm túc, bèn nói: “Em thấy anh nói cũng đúng.”

Hai người lại chìm vào sự im lặng kỳ dị.

Ô tô đi qua từng trạm kiểm soát, kiểm tra đủ thủ tục rồi cuối cùng mới dừng lại trước cửa một ngôi nhà hai tầng.

Kiến trúc hai bên đường phố hoàn toàn khác biệt.

Bên phải là một dãy những ngôi nhà tầng sơn màu bạc xây giống nhau, mang phong cách biệt thự vùng quê của ba mươi năm sau.

Sân rất rộng, nhà tách riêng nên rất có tính bảo mật.

DTV

Phía đối diện là ký túc xá của giáo chức bình thường.

Xuyên qua lớp quần áo phơi ngoài cửa sổ là có thể thấy những căn hộ được phân phối theo số nhân khẩu trong nhà.

Mỗi tầng của ký túc xá công nhân viên chức đều dùng chung một nhà vệ sinh với phòng tắm.

Hàng hiên là nửa cái nhà bếp, ngày nào cứ sáng sớm tối muộn là đều cực kỳ náo nhiệt.

Giữa đường phố có dải cây xanh với lưới sắt phân cách, chỉ có thể loáng thoáng thấy được người qua lại hai bên.

Tống Thời Hạ thở phào một hơi, may là cô ở nhà đơn.

Nếu ở phía đối diện, cô không cách nào chịu được việc ngày ngày phải đi xếp hàng chờ tắm rửa và đi vệ sinh.

Và cả chuyện ngồi trong nhà nói chuyện to một chút thôi là sẽ bị hàng xóm nghe thấy, lại còn phải duy trì quan hệ hàng xóm láng giềng mà cô vốn chẳng muốn có.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 7: Chương 7


Có lẽ anh là du học sinh do nhà nước cử đi, đoán chừng còn có thân phận khác nên mới được bố trí cho loại nhà đơn như thế này.

Tống Thời Hạ theo anh ta bước vào, từ cổng cho tới con đường nhỏ rải đá cuội dưới mái hiên.

Hai bên sân trống không chẳng trồng gì cả, chỉ có đám cỏ tươi tốt sắc xuân.

Vào phòng khách, đập vào mắt là một bộ trang hoàng mang phong cách cực kỳ thập niên 80.

Sàn nhà là gạch màu với các hoa văn khác biệt.

Gạch lát sàn này có hoa văn đá rạn, bốn góc mang hình mây xanh đối xứng, vòng tròn chính giữa tạo hoa văn cánh hoa màu cam đỏ kết hợp với lá xanh.

Toàn bộ đều mang màu nhạt, không có mảng nào phối màu sặc sỡ xanh đỏ quê mùa, thiên về phong cách nhẹ nhàng và lãng mạn hơn so với gạch lát sàn bình thường.

Tống Thời Hạ rất hài lòng gạch lát này, sau này trải thảm đổi giày ngay khi vào cửa, thế là khỏi phải lau nhà hàng ngày.

Cầu thang đối diện với cửa, bên trái là nhà ăn và bếp.

Nhà ăn là bàn ăn bằng gỗ cứng hình chữ nhật với sáu chiếc ghế dựa.

Góc tường có để một chiếc tủ lạnh và tủ đựng đồ, trên tường thì treo tranh hoa quả và đồ ăn.

Trong nhà bếp có lò đất, lò than và khí than, thớt để dựa vào tường, tủ đựng bát sạch sẽ khô ráo.

Trên tường phòng khách có treo đồng hồ báo giờ và tranh trang trí, chiếc sô pha màu nâu lá cọ phối với bàn trà cùng màu và tủ ngăn kéo, bên trên có đặt một chiếc đài radio kiểu cũ và khung tranh.

Phía sau ghế sô pha là cửa sổ, kéo rèm thì có thể nhìn ra ngoài sân.

Buồng vệ sinh nằm ở dưới cầu thang, thấy có bồn cầu tự hoại và vòi nước, Tống Thời Hạ thở phào một hơi.

Vấn đề tắm rửa mà cô lo nhất đã được giải quyết, không còn gì phải lo nữa.

Giọng Quý Duy Thanh vang lên:

“Tầng hai có ba phòng ngủ và một phòng làm việc, trong đó có một phòng ngủ phụ có để mấy rương sách, đừng động vào, tầng ba là gác xép.”

Cô theo Quý Duy Thanh lên tầng cất hành lý.

DTV

Nếu đã đăng ký kết hôn rồi thì phải đối mặt với một số sự thực, ví dụ như vợ chồng chung chăn chung gối.

Tống Thời Hạ khá hài lòng, dù sao thì được anh chồng đẹp trai như vậy, cô không hề lỗ.

Còn chuyện chưa có tình cảm, thì cứ từ từ vun đắp là được.

Không nói tới yêu nhau mãnh liệt yêu tới sống c.h.ế.t bên nhau, chí ít cũng phải hòa hợp tính cách để còn sống những ngày tháng sau này.

Tình yêu dù có mãnh liệt đến mấy rồi cũng dần biến thành tình thân, chọn đối tượng đẹp trai thì ít nhất lúc ăn còn thấy ngon miệng oánh thêm chén nữa.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 8: Chương 8


Tống Thời Hạ không hề cảm thấy khúc mắc trong tâm lý chút nào, cô tới đây là thử đổi một cách sống khác.

Chẳng mấy khi gặp được người mà cô có thiện cảm, sao không thử một lần chứ.

Bước qua cửa phòng ngủ chính thì bên tay trái là tủ quần áo có gương và tủ đựng đồ.

Phòng ngủ đúng kiểu giường hai người kiểu cũ, bên phải đầu giường có để bàn học và đèn bàn, bên trái là tủ đầu giường và đèn bàn.

Bên cửa sổ có bày một chiếc ghế sô pha đơn và bàn trà nhỏ, đối diện giường là tủ TV kiểu cũ với TV, ngăn tủ có thể khóa tivi lại.

DTV

Tống Thời Hạ đi tới bên cửa sổ nhìn xuống bên dưới.

Sân nhà trụi lủi chỉ có mảng cỏ xanh, mà sân nhà hàng xóm thì chia làm vài luống, có thể thấy được họ trồng rau hẹ, hành tây và vài loại rau xanh khác.

Quý Duy Thanh đưa lưng về phía cô cởi cúc áo sơ mi: “Tủ quần áo thì em cứ dùng tự nhiên, quần áo của anh không nhiều lắm.”

Tống Thời Hạ xoay người, không chút đề phòng nhìn thấy anh đang c** đ*, cô thầm huýt sáo trong lòng, ôi dáng này không tệ.

Có lẽ Quý Duy Thanh không ngờ cô sẽ quay đầu:

“Xin lỗi, anh đi tắm.”

Anh cầm quần áo, gần như là chạy trối c.h.ế.t vào phòng tắm.

Lúc này Tống Thời Hạ mới phát hiện tầng hai còn có phòng vệ sinh, cô lại càng hài lòng hơn.

Nhân lúc Quý Duy Thanh đi tắm, cô lấy quần áo ra khỏi túi vải bạt.

Dọc đường đi đều nhờ anh ta xách hộ quần áo, cô mới biết đây là đồ của mình.

Cô mở túi vải bạt ra, bên trong có quần áo, đồ dùng hàng ngày, còn có bốn món chăn ga uyên ương hí thủy, bình thủy, cốc tráng men và mấy thứ linh tinh khác.

Đây hẳn là đồ cưới của cô nhỉ?

Tống Thời Hạ lấy đồ lần lượt bày ra, bốn món uyên ương hí thủy thì đặt lên trên giường.

Một gói đồ nhỏ rơi ra từ trong gối, cô bèn cầm lên mở ra.

Trong gói vải là mấy đồng tiền lẻ nhăn nhúm.

Cô không có trí nhớ, nên đây hẳn là tiền bố mẹ nguyên thân lặng lẽ nhét vào.

Bọn họ không ngăn cản được con gái c.h.ế.t sống cũng phải lập gia đình, lại còn lấy chồng xa như thế, nên chỉ có thể nhét cho cô ấy ít tiền phòng thân.

Tròn bốn mươi đồng, chính là tiền lương hai tháng của trụ cột gia đình rồi.

Tống Thời Hạ cất tiền lại mà lòng phức tạp, chờ lúc nào rảnh gửi lại cho người nhà vậy.

Mặc dù cô ghét quần áo sặc sỡ, nhưng vẫn không vứt đi, mấy thứ này có thể làm đồ ngủ được.

Cô ghé sát vào ngửi, quần áo thoang thoảng mùi bột giặt, lúc này cô mới yên tâm treo quần áo vào tủ, đặt một bên riêng với đồ của Quý Duy Thanh.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 9: Chương 9


Cô nhận ra Quý Duy Thanh có hai chiếc áo sơ mi giống nhau như đúng, và ba chiếc áo gi lê len khác biệt kiểu dáng, còn ba chiếc áo len và áo khoác.

Đồ mùa đông không đặt trong tủ treo quần áo, quần được gấp gọn gàng.

Cô không đếm, nhưng đoán là ba cái.

Quý Duy Thanh tắm rất nhanh, lúc ra ngoài tóc anh vẫn còn nhỏ nước.

“Lát nữa anh phải đi họp, em cầm thẻ của anh đi căng tin mà ăn. Không tìm thấy căng tin giáo viên thì đi căng tin học sinh cũng được, cứ đi theo đám sinh viên ấy.

Lần sau anh dẫn em đi. Chuyện còn lại chờ anh về rồi nói, tiền lương anh để ở ngăn kéo thứ hai của bàn làm việc.”

Tống Thời Hạ gật đầu: “Vâng, có cần em để cơm hoặc mang cơm cho anh không?”

Quý Duy Thanh cài cúc áo tới tận cái trên cùng: “Lúc họp thường có cung cấp cơm.”

Nhưng không ngờ lần này anh tính sai.

Chờ khi anh ta đi rồi, Tống Thời Hạ mới nhớ là cô quên hỏi đứa bé đâu, có cần đón về nhà không.

Nhưng anh ta không nói, hẳn là đang ở nhà họ hàng.

Cô đi dạo quanh nhà một vòng kiểm tra xem còn thiếu gì không.

Trong nhà chưa có máy giặt, đây là thứ cần phải có.

Không biết lương mỗi tháng của anh ta là bao nhiêu, còn phải nuôi hai đứa bé, sẽ phải chi tiêu khá nhiều.

Nếu thật sự không được thì cuốc sân vườn trồng rau, cô sẽ lặng lẽ tưới cho ít nước linh tuyền thúc trưởng thành, từ đó giảm bớt gánh nặng kinh tế cho gia đình vậy.

Tống Thời Hạ ra khóa cổng, rồi lên tầng vào phòng ngủ, mở ngăn kéo bàn làm việc ra xem xét tiền lương của Quý Duy Thanh.

Không nhìn không biết, trong ngăn kéo là vô số tờ đại đoàn kết đếm không hết.

Cô thấy phiếu lương được gấp lại, bèn rút từ phía dưới ra.

Quý Duy Thanh, giáo sư bậc một, tiền lương 327 đồng, trợ cấp 100 đồng.

Tống Thời Hạ lặng lẽ đặt phiếu lương về chỗ cũ.

Cô không cần tiết kiệm ăn mặc để mua máy giặt rồi, mà còn có thể mua thêm một cái máy may nữa.

Cô cảm thấy phòng tắm ở tầng một rất hợp để đặt máy giặt, mà máy may thì có thể để trong phòng ngủ phụ.

Phòng tắm ở tầng hai không lớn, nhưng có thể tắm rửa giải quyết ba cái gấp, với cô thì đây đúng là niềm vui ngoài ý muốn.

Phòng ngủ bên cạnh có giường trẻ con, hai cái để hai bên tường, trước cửa sổ có bàn học.

Trong một gian phòng ngủ phụ khác, trên giường, trên bàn và dưới sàn nhà đều là những rương gỗ đựng đầy sách.

Phòng làm việc thì cô không vào xem, tránh việc nhìn thấy tài liệu quan trọng nào.

Trên gác xép không có gì cả, mà không gian còn to hơn cô tưởng, có thể để một chiếc giường và một cái bàn, còn có thể mở cửa sổ mái nhà.

DTV

Cô quyết định biến nơi đây thành căn cứ bí mật dùng để đọc sách và nghỉ trưa.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 10: Chương 10


Đi dạo một vòng nơi sinh sống sau này của mình xong, Tống Thời Hạ mới vào không gian xem đồ đạc của mình.

Không gian linh tuyền có diện tích khá lớn, mênh m.ô.n.g vô bờ không thấy cuối.

Trong không gian có một nhà gỗ ba tầng, ngoài sân thì có một chiếc giếng linh tuyền.

Nước linh tuyền này bất kể là uống trực tiếp hay đun sôi thì đều tăng cường cải thiện thể chất được.

Ngoài giếng linh tuyền thì trong đây còn có một hồ nước trong thấy cả đáy. Tống Thời Hạ nuôi không ít tôm cá trong này.

Đồng ruộng trong không gian này bao la bát ngát nhưng chưa được gieo trồng thứ gì.

Ngay cả vườn trái cây của cô cũng giống như bị cuốn sạch sẽ không còn gì.

Trăm mẫu cây trà và mấy chục mẫu cây ăn quả mà cô trồng cùng với vườn rau dưa xanh tốt đều đã cho hệ thống có tên là ‘Cứu vớt nữ phụ’ kia cả.

Nghe nói đó coi như là lợi thế riêng của nguyên thân.

Cô không tiếc chút tài sản này, có thể dùng nó đổi lấy cơ hội xuyên qua thời không, nói thế nào cô cũng đã có lợi.

Không gian này có thể nuôi chim bay cá nhảy, chất thải do động vật bài tiết ra sẽ tự động bị đất đai nơi này hấp thu.

Tống Thời Hạ chỉ từng nuôi gà vịt, gia súc gia cầm hơi lớn hơn chút có nuôi cũng không dám g.i.ế.c mổ nên từ ban đầu đã quyết định không nuôi.

Tống Thời Hạ đi vào căn nhà gỗ.

Cạnh nhà có một dòng suối nhỏ, một chiếc cầu gỗ bắc ngang con suối.

Suối nông, nước chỉ ngập tới ngang bắp chân, dưới những phiến đá nhỏ có thể thấy mấy con cua thập thò.

Tầng một của căn nhà để nông cụ và các công cụ khác.

Một kệ đồ choán hết nửa mặt tường bày đủ các kiểu dáng ấm chén pha trà và cả những chai lọ bình vại đựng lá trà nữa.

Đời trước cô nổi tiếng với lá trà.

Sau khi danh tiếng lan xa, cô có mở một quán trà cao cấp, chỉ tiếp đãi những vị khách có thân phận đặc biệt, trên kệ khi ấy lúc nào cũng sẵn bình rỗng các kiểu để đựng trà cho khách.

Tầng hai là kho hàng lớn.

Có một kệ để hàng dựa sát tường bày đầy những bình pha lê lớn có dung lượng cả mét khối.

Bên trong là những loại lá trà phong phú đa dạng, mỗi bình đều có dán nhãn rõ ràng.

Ba mặt tường còn lại cùng với không gian giữa nhà cũng có các kệ hàng bày đủ loại bình pha lê, bên trong chứa đủ loại quả khô và hàng khô khác, cùng với vô số loại hạt giống.

Bình còn được nút bằng nút mộc để chống bụi phòng khuẩn.

Vậy là đồ trong kho hàng không bị hệ thống nọ mang đi, Tống Thời Hạ nhìn một kho toàn lá trà, không biết uống đến năm nào tháng nào.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 11: Chương 11


Tốc độ phát triển của cây cối và động vật được gieo trồng, nuôi dưỡng trong không gian này đặc biệt nhanh.

Rau củ gieo hôm trước, hôm sau có thể hái được rồi, lúa nước một tuần là gặt được, vịt nuôi ba ngày đủ cân lạng để ăn.

Tống Thời Hạ có thể tự thu hoạch, cũng có thể điều khiển tự động thu hoạch bằng sóng não.

Có điều, thời gian trong nhà gỗ và bên ngoài không gian là như nhau.

Tầng ba là nơi nghỉ ngơi dành cho Tống Thời Hạ, bên trong có đủ mọi thứ cô cần, cửa sổ nhìn ra vườn trái cây, tầm nhìn đẹp, không khí tươi mát.

Tống Thời Hạ đi tắm, vào không gian nghỉ ngơi thư giãn một lát lại châm một bình trà, thảnh thơi hưởng thụ bình yên.

DTV

Mãi đến khi cảm thấy bụng hơi đói cô mới chịu đứng dậy.

Đi đường dài mệt mỏi, cô ngại tới nhà ăn lấy cơm, bèn mở tủ lạnh lấy hai quả trứng gà và một nắm rau cải thìa, tính thử dùng phòng bếp của thời này thế nào.

Mang đồ ăn từ không gian ra, ngoài trời đã tối đen như mực, Tống Thời Hạ lần mò bật đèn điện.

Trong bếp có đủ thứ, tủ đựng bát đĩa lắp kính, trên chốc tủ là đủ thứ chai lọ bình vại đựng gia vị, dưới gầm tủ là vại gạo.

Thông qua phòng bếp có thể thấy được bữa cơm của người này tạm bợ cỡ nào, hẳn thường xuyên ăn ở nhà ăn chứ không tự nấu nướng.

Trên lò than có đặt ấm nước bằng nhôm, cô không biết dùng bếp này nên chọn dùng bếp củi.

Phòng bếp được sắp xếp và dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, nhìn là biết không thường sử dụng, bên cạnh bệ bếp có xếp một đống củi đã chẻ chỉnh tề ngay ngắn.

Tống Thời Hạ đã quen với bếp lò kiểu này, cô lớn lên ở nông thôn mà, nhưng đã nhiều năm chưa sử dụng nên ban đầu cũng hơi ngượng tay một chút.

Tống Thời Hạ mau chóng làm quen lại, hoàn thành một bát mì trứng.

Múc một bát cho mình, trong nồi vẫn còn dư chừng nửa bát, có lẽ cô đã đánh giá cao sức ăn của mình và độ lớn của bát.

Cũng may, tháng 5 còn chưa nóng lắm, ăn không hết có thể để dành tới mai làm bữa sáng.

Cô vừa ngồi xuống định ăn thì bên ngoài có tiếng mở cửa.

Căn nhà cô ở là một căn nhà riêng biệt có tường vây, cổng lớn bên ngoài là cửa sắt có khóa.

Quý Duy Thanh không ngờ hôm nay chỉ là một buổi họp bất thường, không bao cơm.

Cả ngày nay anh chưa ăn uống gì, cố gắng nhẫn nhịn cơn đói khát cồn cào dự họp xong, đến nhà ăn định ăn khuya lại nhớ ra thẻ cơm để ở nhà cho vợ rồi.

Anh đi làm không mang ví tiền, đành phải chuyển hướng quay về nhà.

Thấy trong nhà có ánh đèn, cảm giác cồn cào trong bụng anh chợt dịu đi đôi chút.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 12: Chương 12


Không biết nhà ai nấu mì mà thơm thế, Quý Duy Thanh trước đây không ăn trứng gà nhưng mùi mì trứng tối nay lại khiến anh phát thèm.

Quý Duy Thanh đóng cổng lại, bước nhanh về phía mái hiên mờ ánh đèn vàng, thì ra cảm giác về nhà có người đang đợi là như thế này.

Vừa vào phòng khách, anh thấy Tống Thời Hạ đang vội đứng lên.

“Anh về rồi à, em có nấu nồi mì, có muốn ăn chút không?”

DTV

Đây là nhà anh, cô cảm thấy mình nên làm bộ khách khí một chút cho phải phép.

Ai dè, Quý Duy Thanh lại nói ngay: “Vậy làm phiền em nhé, anh mới về đến cổng đã ngửi thấy mùi mì rồi.”

Không ngờ cảm giác thèm mì trứng lại do chính cô vợ mới cưới này gợi lên, Quý Duy Thanh thầm nhủ, mình chọn đúng người rồi.

Tống Thời Hạ vào bếp múc mì cho anh, không nhận ra mình đang bị âm thầm quan sát.

Quý Duy Thanh chăm chú nhìn theo.

Vợ anh có làn da bánh mật khỏe khoắn của người nông thôn, da có vẻ thô ráp vì nắng gió, không được mịn màng như con gái thành phố, nhưng mặt mày lại vô cùng diễm lệ bắt mắt.

Khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi hàng mày liễu mảnh và cong cong, đôi mắt hạnh long lanh trong suốt.

Chiếc mũi nhỏ và cao, hơi hếch lên, môi hồng răng trắng, có thể nói, quanh đây không ai xinh đẹp được như cô đâu.

Tống Thời Hạ múc chỗ mì còn lại trong nồi ra bát, bưng ra ngoài.

Có người hỗ trợ dọn dẹp cơm thừa thì cũng tốt đấy, nếu không phải tại nấu dư, ăn không hết, ai muốn ăn cơm thừa từ bữa trước cơ chứ.

Tống Thời Hạ ăn rất nhanh, đời trước sự nghiệp quá bận rộn làm cô có thói quen hai phút ăn xong một tô mỳ to.

Về sau, chất lượng cuộc sống đi lên rồi, cô vẫn không bỏ được thói quen này.

Cô biết ăn nhanh không tốt cho cơ thể, hiện giờ cô không cần đi làm, có thể nhân cơ hội này chậm rãi điều chỉnh những thói hư tật xấu trong sinh hoạt, phấn đấu sống khỏe mạnh đến trăm tuổi.

Ăn xong, Tống Thời Hạ thong dong ngồi nghỉ.

Mà anh chồng mới của cô, ăn bát mỳ chỉ bằng nửa bát cô vẫn còn đang thong thả ung dung nhấm nháp từng miếng.

Tống Thời Hạ chống cằm nhìn anh.

Quý Duy Thanh rất tuấn tú, thân hình cao lớn.

Nhìn anh rũ mắt, hơi cúi đầu ăn mỳ trông cũng thật đẹp mắt.

Hàng mi dài và dày như bàn chải khẽ chuyển động, mắt sáng mày kiếm, mũi cao.

Điểm không được hoàn hảo trên mặt anh có lẽ chính là môi hơi mỏng.

Nghe nói đàn ông môi mỏng thì bạc tình.

Đẹp nhất phải kể tới bàn tay anh đang cầm đũa kia.

Ngón tay thon dài cân xứng, hơi xương xương, mu bàn tay lờ mờ lộ ra những đường gân xanh, nhìn có cảm giác rất mạnh mẽ.

Tên của anh cũng rất êm tai, gọi ra gợi cảm giác yên bình thanh tĩnh, như thể dù xảy ra chuyện gì cũng sẽ không khiến lòng anh rối loạn.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 13: Chương 13


Theo như đánh giá của Tống Thời Hạ thì mặt, thanh âm và cả dáng người của Quý Duy Thanh đều là những mục cộng điểm của anh.

Hơn nữa, anh còn trẻ đã là giáo sư bậc một, là một trong những đầu tàu trong lĩnh vực nghiên cứu khoa học của tương lai.

Đây đúng là người bạn đời được đặc biệt chế tạo cho riêng cô rồi còn gì.

Tống Thời Hạ quyết định thu hồi ý tưởng sống khách sáo xa lạ cùng người này.

Cô cảm thấy, một người đàn ông xuất sắc cỡ đó mà bỏ lỡ thì không thể tìm được đối tượng nào cỡ anh nữa đâu.

Quý Duy Thanh ăn xong miếng mỳ cuối cùng.

Tống Thời Hạ ôm má tủm tỉm cười nói với anh: “Em nấu cơm, anh rửa bát, phân chia công việc như thế, anh không có ý kiến gì chứ?”

Quý Duy Thanh vừa ăn của người ta xong, nào dám có ý kiến gì.

“Không có ý kiến.”

Anh đứng dậy, thu dọn bát đũa của cả hai mang vào bếp.

Thấy anh ‘biết điều’ như thế, Tống Thời Hạ đi pha một bình trà, lá trà là loại trà rẻ nhất trong không gian của cô.

Không phải cô tiếc của, không muốn cho anh uống loại tốt mà cô lo anh có thể nếm ra được trà tốt, như thế sẽ rất khó giải thích.

Cô chỉ là một thôn cô bình thường, đột nhiên lấy ra một lọ trà Thiết Quan Âm, như vậy chẳng phải quá kì quái sao?

Mà người làm giáo sư đại học như anh, ai biết anh có từng uống trà thượng hạng ở đâu rồi không.

Tống Thời Hạ ngồi vào sô pha, tay cầm cốc tráng men, thoải mái nheo mắt như con mèo ragdoll xinh đẹp và biếng nhác.

Cuộc sống với tiết tấu chậm rãi nhàn nhã thế này thật là dễ chịu, chiếc sô pha này mà mềm chút nữa thì tuyệt.

Nếu đã có người chia sẻ việc nhà với cô, Tống Thời Hạ càng không muốn đi làm.

DTV

Quý Duy Thanh rửa bát đũa xoong nồi sạch sẽ xong còn nhân tiện thu dọn phòng bếp và bàn ăn.

Tống Thời Hạ thấy thế, càng thêm hài lòng với anh, thật đúng là một người cẩn thận tỉ mỉ và chu đáo.

Thấy anh dọn xong rồi, cô mới gọi.

“Em có pha trà nóng, trà mang từ quê em ra đấy.”

Quý Duy Thanh ngồi xuống vị trí đối diện với cô.

“Cảm ơn, tay nghề nấu nướng của em tốt lắm.”

Tống Thời Hạ biết nấu nướng từ nhỏ, thời kỳ gây dựng sự nghiệp cũng đã rèn dũa được tay nghề bếp núc.

Mỗi khi có áp lực công việc quá lớn, cô sẽ lại làm một bàn đồ ăn cho chính mình giải tỏa áp lực.

Về sau, khi cô đã thành một doanh nhân có tiếng, cô thuê hẳn 5 đầu bếp về nấu ăn cho mình.

Tống Thời Hạ nhớ tới những lời nguyên thân từng nói với Quý Duy Thanh khi xem mắt với anh:

Tôi đây xã giao hay bếp núc đều thành thạo, anh cưới tôi tuyệt đối không lỗ vốn đâu.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 14: Chương 14


Tống Thời Hạ thì khác, cô không có ý định thếp vàng lên mình để chuốc lấy phiền toái vào thân:

“Thực ra chỉ là nấu nướng đơn giản, làm bữa cơm gia đình thôi, cũng không đến mức giỏi giang gì.”

Quý Duy Thanh cảm thấy cô lại tự coi nhẹ bản thân, đây mà gọi là trình độ nấu bữa cơm gia đình thôi thì các tiệm cơm khắp thủ đô này nên đóng cửa đi là vừa.

Anh nhấc tách trà, tinh tế thưởng thức.

“Trà ngon, không hổ là sơn trà hoang dã, rất thanh thuần.”

Không biết có phải là ảo giác của anh hay chăng, nhưng khi nước trà xuống bụng, anh cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm dễ chịu hẳn, đã lâu không cảm nhận được sự sảng khoái này rồi.

Anh thường xuyên ngồi, học và làm việc đều ngồi là chủ yếu nên thân thể cũng tích khá nhiều bệnh cũ và tật xấu, mặc dù cũng khá chuyên cần rèn luyện nhưng không có tác dụng gì nhiều.

Vậy mà uống xong tách trà này, anh lại cảm thấy như khắp nơi trong cơ thể đều được thư giãn, nhẹ nhàng hẳn.

Thời buổi này chưa có các sản phẩm điện tử, tivi cũng chỉ là màn hình lồi, hai màu đen trắng, 8 giờ tối đã đến giờ đi ngủ.

Tống Thời Hạ từ khi bắt tay gây dựng sự nghiệp thì chưa từng ngủ sớm như thế.

Cô sợ hôm nay mình không quen, sẽ mất ngủ, vì vậy bèn hỏi Quý Duy Thanh: “Anh có tiểu thuyết không?”

Quý Duy Thanh trầm tư hồi lâu, cố gắng nhớ lại:

“Chỉ có mấy cuốn tiểu thuyết nổi tiếng của nước ngoài, nhưng là bản tiếng gốc, sợ em không đọc được.”

Tống Thời Hạ vội vàng xua tay, tỏ ý cô thực sự không biết ngoại ngữ đâu.

Lí lịch của cô ở nơi này là một cô gái nông thôn mới tốt nghiệp cấp hai, cho nên không thể để lộ chuyện cô biết năm thứ tiếng.

Quý Duy Thanh thấy cô tỏ vẻ xấu hổ ngượng ngùng, tức khắc hối hận trong lòng, nói như thế có khác nào xúc phạm lòng tự trọng của cô ấy không?

“Em đi tắm đi, trước khi ngủ, anh sẽ đọc cho em nghe mấy đoạn, không để em phải mất ngủ đâu.”

Mấy danh tác tiếng Trung của nhà anh đã bị em gái mang đi, chưa thấy trả về.

DTV

Ngày trước, anh cũng từng đọc mấy đoạn tiểu thuyết nước ngoài cho em gái nghe.

Chưa đến ba phút, con bé đã khò khò ngủ, cho nên cách này hẳn có thể sử dụng để giúp cô vợ nhỏ của anh ngủ ngon.

Tống Thời Hạ đi tắm, kì cọ tẩy rửa rất cẩn thận, dùng xà phòng thơm khiến cả người thơm nức.

Buổi chiều cô đã gội đầu trong không gian rồi nên giờ không cần gội lại.

Cô không phản cảm với chuyện thân mật vợ chồng, ngược lại còn khá tò mò và chờ mong.

Kiếp trước cô độc thân suốt hai mươi mấy năm, chưa từng trải nghiệm chuyện đó, đương nhiên lòng sẽ có đôi chút tiếc nuối.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 15: Chương 15


Tắm xong, về phòng ngủ, Quý Duy Thanh đang ngồi dựa lưng vào đầu giường, tay cầm một quyển sách, trên tủ đầu giường là đèn bàn và đồng hồ của anh.

Nghe thấy tiếng bước chân, anh ngẩng lên hỏi: “Em ngủ bên nào?”

Chút dũng khí vừa mới được bơm lên của Tống Thời Hạ phút chốc đã bốc hơi sạch sẽ, cô chỉ chỉ vào vị trí trống bên cạnh anh.

“Nam trái nữ phải, em nằm bên phải đi.”

Bên cô không có tủ đầu giường, chỉ có một chiếc bàn nhỏ.

Trên bàn cũng có một chiếc đèn bàn được đặt sát giường, hẳn là chiếc bàn này được kê vào đây cho cô.

Chiếc bàn nhỏ này có ngăn kéo, bên trong thả toàn bộ tiền mặt trong nhà cùng với phiếu lương của Quý Duy Thanh.

Quý Duy Thanh không có ý định làm chuyện đó ngay đêm nay.

Vợ anh mới rời xa nhà đi vào một thành phố xa lạ, đường xa xóc nảy mệt mỏi, cần được nghỉ ngơi.

Anh lớn hơn cô 7 tuổi, nên biết thông cảm cho cô, để cô có thời gian thích ứng với cuộc sống mới, không cần vội vã.

Áo ngủ của Tống Thời Hạ là một chiếc váy hoa bằng vải bông dài đến cẳng chân, là chiếc váy gần như đẹp nhất trong tủ đồ của cô rồi.

Chiếc váy này còn mới, cô đoán nguyên thân không nỡ mặc nhiều, chắc là chỉ ngày lễ ngày tết mới đem ra mặt một, hai lần thôi.

Trên giường có sắp sẵn hai chiếc chăn đỏ thêu uyên ương.

Tống Thời Hạ chợt nhớ, buổi chiều chiếc giường này vẫn còn sử dụng chăn ga gối màu lam, hiện giờ lại biến thành những món đồ dành cho tân hôn, mà hình như chúng còn là của hồi môn do cô mang tới.

Tống Thời Hạ ngượng ngùng không dám hỏi, chỉ cẩn thận nhấc góc chăn ngồi xuống giường.

Quý Duy Thanh cầm sách chăm chú đọc, nhưng cô lại thấy bầu không khí sao mà mập mờ.

Tim cô thình thịch tăng tốc, mặt có cảm giác nóng bừng, chẳng biết có đỏ lên hay không.

Tống Thời Hạ âm thầm phỉ nhổ bản thân chẳng trong sáng, nhìn đến đôi uyên ương in trên chăn thôi cũng có thể nghĩ đi tận đẩu tận đâu.

Thì ra người háo sắc là chính cô mới đúng.

Quý Duy Thanh dường như đã nhận ra cô vợ mình đang ngại ngùng, chờ cô ngồi xuống mới lên tiếng:

“Cuốn này là tác phẩm Anna Karenina, một kiệt tác của nhà văn nổi tiếng người Nga, Lev Nikolayevich, Tolstoy…”

Anh thong thả nói, Tống Thời Hạ cũng dần rơi vào thế giới tưởng tượng.

Chỉ có điều, anh cứ đọc một lát lại tạm dừng, chẳng lẽ là do tiếng Nga của anh còn chưa lưu loát?

Tống Thời Hạ không biết tiếng Nga, cũng chưa đọc cuốn này, nhưng cô biết cuốn sách này nói về một người phụ nữ ngoại tình, sau đó tự sát.

Điểm này cô biết được là do khi xem mấy video ngắn có người giải thích như thế, chứ khi ấy cô bận rộn tối mắt tối mũi, nào có thời gian đọc tiểu thuyết.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 16: Chương 16


Cô chịu khó học ngoại ngữ cũng vì có một số khách hàng người nước ngoài rất quan trọng, cần đích thân tiếp đãi.

Để có thể thoải mái giao lưu với người ta, cô đành phải thuê giáo viên dạy riêng cho mình.

Nếu xét bằng cấp, thực chất cô chỉ có bằng phổ thông trung học mà thôi, về sau, công thành danh toại mới có thời gian đi thi kiếm lấy cái bằng đại học.

Nhưng đời cô chưa từng được thể nghiệm cuộc sống sinh viên.

Quý Duy Thanh đọc được chừng mười phút, sắc mặt ngày càng quái dị, cuối cùng đành dừng lại.

Tống Thời Hạ đang nghe hăng say, thấy anh đột nhiên kết thúc, bèn ngạc nhiên hỏi: “Sao không đọc nữa?”

Quý Duy Thanh thấy thật may là cô không biết ngoại ngữ, nếu không, để cô biết anh sửa tùm lum lời văn của người ta, có khi cô sẽ cho rằng bằng cấp của anh là hàng dỏm mất.

Cuốn tiểu thuyết này hẳn là do bạn bè hay người thân nào tặng, nếu anh chịu đọc trước một lần thì đã không chọn trúng tác phẩm khiến mình tiến không được, lùi không xong như thế này.

Quý Duy Thanh gập sách lại: “10 giờ rồi, đi ngủ thôi.”

Tống Thời Hạ đã tò mò đến cồn cào ruột gan, rốt cuộc Anna với Wollensky về sau sẽ thế nào?

Nhưng bất luận cô nhì nhèo cầu xin ra sao, anh cũng không chịu đọc nốt đoạn đó, chỉ nói: “Muộn rồi, đi ngủ.”

Tống Thời Hạ rúc vào trong chăn, chỉ để lộ hai con mắt.

Quý Duy Thanh tắt đèn bàn, căn phòng chìm vào bóng tối.

Lúc này, đầu óc Tống Thời Hạ vô cùng tỉnh táo, lăn qua lộn lại mãi không ngủ được, cứ trằn trọc nghĩ mãi về Anna, sau sẽ thế nào nhỉ?

Quý Duy Thanh cũng không ngủ được.

Anh đã sống một mình nhiều năm, nay đột nhiên có người nằm bên cạnh nên không quen lắm, người kia lại cứ trở mình liên tục càng làm anh không sao ngủ được.

Anh lần tay sang bên chăn cô, tìm được tay cô.

DTV

“Có phải em lạ giường không?”

Tay đột nhiên bị người ta nắm được, Tống Thời Hạ giật cả mình.

May mà trời tối, không ai thấy mặt cô đã đỏ lựng lên.

Lòng bàn tay anh khô ráo và ấm áp, cô vô thức cào nhẹ lên tay anh một cái.

“Hình như là thế, càng nằm càng không ngủ được, trong đầu lúc nào cũng nghĩ xem Anna xinh đẹp cỡ nào, vì sao cô ấy lại không muốn ly hôn?”

Có lẽ là vì cô từ thế giới hiện đại tới đây, tư tưởng cũng khác, không thể hiểu được ngay các mối quan hệ và tình cảm của người thời trước trong danh tác.

Quý Duy Thanh nói với giọng ngái ngủ: “Mau ngủ đi.”

Nội dung cuốn sách đó không thích hợp giảng giải vào lúc này, có lẽ anh nên đến thư viện mượn bản dịch về.

Tống Thời Hạ cắn môi, đột nhiên làm ra một hành động không tưởng.

“Muốn em ngủ cũng được thôi, anh ru em ngủ đi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 17: Chương 17


Cô nhanh nhẹn chui ngay vào trong chăn Quý Duy Thanh, túm áo ngủ, vùi đầu vào n.g.ự.c anh.

Quý Duy Thanh không thể từ chối, đành nhẹ nhàng vỗ lưng cô như dỗ em bé ngủ.

Tống Thời Hạ còn muốn trò chuyện vài câu cùng anh để thu hẹp dần khoảng cách hai bên, ai ngờ mí mắt cứ như gắn keo, được một lát đã kéo sập màn, không sao mở ra nổi.

Đợi đến khi cô tỉnh lại thì trời cũng đã sáng, Quý Duy Thanh đang rời giường.

“Sao anh dậy sớm thế?” Sinh viên 8 giờ mới lên lớp mà giảng viên đại học 6 giờ đã phải dậy rồi sao?

Quý Duy Thanh quay lưng về phía cô để thay đồ.

DTV

“Anh đi tập thể dục buổi sáng, còn sớm lắm, em cứ ngủ thêm đi.”

Tống Thời Hạ duỗi tay chọc chọc eo anh: “Vậy có thể phiền anh tiện đường mang bữa sáng về không?”

Quý Duy Thanh cài nút áo trên cùng, quay lại tóm lấy bàn tay nghịch ngợm của cô.

Chỉ tiếc anh đang cụp mắt, Tống Thời Hạ không thấy rõ được trong mắt anh lúc này có gì.

“Muốn ăn gì?”

Tống Thời Hạ lập tức liệt kê không hề khách khí: “Bánh quẩy với sữa đậu nành, bánh bao nữa, nhân chay đi, có nhân miến thì càng tốt.”

Quý Duy Thanh thả tay cô ra: “Ừm, được, tập thể dục xong sẽ mang về cho em.”

Đến khi anh ra khỏi nhà rồi, Tống Thời Hạ lại quên không hỏi về đứa nhỏ.

Cô từng mơ thấy được phần tình tiết truyện phía sau.

Nguyên thân trước mặt người khác thì vào vai một người mẹ kế rộng lượng bao dung, nhưng sau lưng lại đối xử vô cùng khắc nghiệt với hai đứa nhỏ đó.

Cô nàng luôn so sánh con riêng với con nhà người ta, hạ thấp và đả kích lòng tự tin của lũ trẻ, làm đứa trẻ mới mấy tuổi đầu đã chịu áp lực cực lớn, khiến nó đa cảm, tự ti, sau còn bị trầm cảm.

Mãi sau này mọi người mới phát hiện bộ mặt thật của nguyên thân, nhưng khi đó, tính cách của lũ trẻ đã được định hình rồi.

Có điều, thân phận thực sự của hai đứa trẻ đó rất không bình thường, đó là ‘con mồ côi’ của anh cả nhà Quý Duy Thanh.

Anh cả đi làm nhiệm vụ, bất hạnh hi sinh, nào ngờ nhiều năm sau bất chợt xuất hiện, thì ra ngày đó anh ấy phải giả c.h.ế.t vì nhiệm vụ.

Hai đứa nhỏ lập tức thăng cấp, từ những đứa trẻ của gia đình đơn thân biến thành tâm điểm được yêu thương nhất.

Cha đẻ có công với nước, cha nuôi là giáo sư đầu ngành trong lĩnh vực nghiên cứu khoa học, cô ruột là trùm thương nghiệp.

Nguyên thân khi ấy chỉ là một người đàn bà bị chồng bỏ, chẳng kiếm được gì, cuối cùng đành cụp đuôi về thôn, trở thành đối tượng bị cả thôn cười chê.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 18: Chương 18


Tống Thời Hạ cầm một chiếc gương tay, ngắm nghía gương mặt mình.

Bản mặt thanh thuần nhu nhược vô tội thế này quả là có tính lừa gạt cao, chẳng trách có thể lừa được Quý Duy Thanh lâu như thế.

Nếu cô mà là đàn ông, có lẽ cũng sẽ bị gương mặt này lừa đến ngu người thôi.

DTV

Tuy rằng đời trước diện mạo của cô cũng tương tự thế này nhưng phong cách và thần thái khác hẳn, nếu đặt bên cạnh so sánh sẽ thấy khác biệt hoàn toàn.

Phong cách của cô thiên về trưởng thành chín chắn, ngay cả khi trang điểm, các chuyên viên cũng sẽ trang điểm cho cô hơi già dặn đi.

Như vậy, khi thương thảo chuyện làm ăn với người ta mới có thể khiến đối phương không cảm thấy cô là người mới, dễ chèn ép.

Nhưng gương mặt ngây thơ vô tội này lại khiến Tống Thời Hạ càng nhìn càng thích.

Chẳng trách cư dân mạng luôn gọi kiểu nhan sắc thế này là kiểu ‘mối tình đầu’, chính cô ngắm mình còn thấy rung động cơ mà.

Mị lực đáng c.h.ế.t của mình thật là…

Tống Thời Hạ ngắm nghía một hồi, muốn ngủ nướng thêm chút nữa nhưng lại không hề buồn ngủ, cô nằm trong chăn thoải mái vươn vai một cái, ngáp dài rồi leo xuống giường đi rửa mặt.

Rửa mặt xong, cô ra phòng khách lấy cái hộp nhôm từng dựng kẹo đi rửa sạch, đổ trà vào nửa hộp.

Vừa xuống lầu thì Quý Duy Thanh đã cầm bữa sáng đi vào.

Tống Thời Hạ kinh ngạc: “Anh về nhanh thế?”

Quý Duy Thanh đưa hộp cơm và sữa đậu nành đưa cho cô: “Chỉ ra ngoài chạy bộ buổi sáng, tiện đường ghé qua căn tin thôi.”

Cô nhận lấy hộp cơm, thức ăn vẫn còn nóng hổi: “Anh ăn chưa?”

“Ăn rồi, em tự ăn đi.”

Tống Thời Hạ đưa hộp trà cho anh.

“Đây là trà em được chia, nếu anh thích thì lấy pha uống đi.”

Xem như trả công cho anh, nói không chừng sau này còn phải nhờ anh mua bữa sáng giùm ấy chứ.

Quý Duy Thanh cũng chẳng khách sáo với cô: “Cảm ơn em, anh rất thích trà này.”

Bình thường anh uống trà là để tỉnh táo, chưa từng chú ý tới lá trà, nhưng loại trà này uống vào một lần là nhớ mãi.

Tống Thời Hạ mở hộp cơm ra, bên trong là bánh bao và bánh quẩy nóng hổi.

Quý Duy Thanh đã thay đồ xong, đi xuống lầu:

“Trong phòng khách có điện thoại, danh bạ có viết số điện thoại văn phòng của anh.

Nếu có việc gấp thì cứ gọi cho anh, nhưng anh không dám chắc có thể nghe ngay và luôn đâu.”

Tống Thời Hạ uống sữa đậu nành, gật đầu nói: “Được rồi, bọn nhỏ đâu, có cần em đi đón không?”

Động tác của Quý Duy Thanh khựng lại một chút: “Không cần đâu, bọn nhỏ ở nhà chị cả, cuối tuần sẽ đón về.”

Vậy là tạm thời không cần mình quan tâm, Tống Thời Hạ thoải mái vẫy tay với anh: “Anh đi đường cẩn thận, về sớm một chút nhé.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 19: Chương 19


Quý Duy Thanh cầm cặp, hộp trà nhét vào ngăn bên hông cặp, trông rất buồn cười.

Tống Thời Hạ dõi mắt nhìn anh đi ra, thật ra trong đầu đang mường tượng về body của anh.

Đàn ông thích tập thể dục thể thao đúng là tuyệt cà là vời.

Đột nhiên cô nhớ mình chưa hỏi anh giữa trưa có về ăn cơm hay không.

Nhưng chợt nghĩ phải chạy ít nhất năm mươi mét mới có thể đuổi kịp anh, trong lòng cô xoắn xuýt một hồi, cuối cùng vẫn chọn không đi.

Bỏ đi, cùng lắm thì trưa nay cô nấu nhiều một chút, ăn không hết thì chiều nay chiên cơm cũng được.

Tống Thời Hạ dọn dẹp bàn ghế, rửa sạch hộp cơm.

Chai thủy tinh đựng sữa đầu nành không biết có phải loại dùng một lần hay không, tóm lại cứ rửa sạch sẽ thì hơn.

Thùng rác trong sân đã được dọn sạch.

Nhìn khoảnh sân này, trong lòng Tống Thời Hạ lại khó chịu, phải trồng ít đồ mới được.

Cô đi qua đi lại trong sân để quy hoạch, bên trái sẽ trồng hoa, bên phải trồng rau.

Nhưng trồng rau thì phải xới đất nữa, hơi phiền một chút.

Lúc Tống Thời Hạ đi dạo trong sân tiêu thực, hàng xóm bên cạnh lại lặng lẽ đứng trên lầu hai quan sát cô.

Phùng Liên đứng nép vào cửa sổ, thì thào nói: “Cô vợ của giáo sư Quý đẹp thế.”

Tống Thời Hạ đi chừng 10 phút, cảm giác cũng tiêu cơm rồi nên định quay về nhà nằm thêm một lát.

Quý Duy Thanh nói sách trong rương cô đều có thể xem, cô muốn đọc hết quyển sách hôm qua.

Còn chưa đợi cô đi tới cửa nhà thì đã có người gõ cửa sân.

Tống Thời Hạ đành phải quay đầu đi mở cửa, trong lòng thầm nghĩ chẳng là lẽ chị cả đưa bọn nhỏ tới ư?

Cô không sợ là kẻ xấu, hôm qua lúc đi vào phải kiểm tra thẻ thân phận này nọ, cộng thêm khu này cũng có giăng lưới phòng hộ, cô chỉ lười thôi chứ không ngốc.

Mở cửa ra thì thấy là một bác gái xa lạ.

Không chờ cô lên tiếng, phương đã thân thiện nói: “Cháu là vợ của giáo sư Quý đúng không, thím là hàng xóm của nhà cháu.”

Tống Thời Hạ không giỏi ăn nói: “Chào thím ạ, xin hỏi thím có chuyện gì ạ?”

Phùng Liên chỉ muốn nghe ngóng về hàng xóm mới mà thôi, bèn bịa ra một cái cớ.

Bà nhiệt tình kéo tay Tống Thời Hạ:

“Thím thấy cháu vừa mới, chắc không biết đi chợ ở dâu, chắc cháu cũng chưa biết hợp tác xã mua bán ở đâu đúng không.”

Đúng vậy, cô còn định chờ Quý Duy Thanh được nghỉ sẽ nhờ anh dắt cô đi dạo một vòng cho quen cửa quen nẻo.

Nếu có người dắt cô đi thì tốt quá: “Thím định rủ cháu đi mua thức ăn ạ, để cháu lấy giỏ.”

Tống Thời Hạ vào bếp tìm được một chiếc giỏ trúc.

Kiểu giỏ này khi còn bé cô từng thấy bà nội dùng rồi, lập tức có cảm giác như quay về tuổi thơ.
 
Back
Top Bottom