Xuyên Không Xuyên Thành Nữ Chính Bị Bắt Nạt

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
1,039,730
0
0
ADCreHc5VoaCejIPV2vjYwl2ioCWyamfB4HuAY93Toxm78Jrw-itPlDxA2q3BC5gzYcHCAaU666IzBAnLZgQpCFivBg8I1odCvgjd8jgXjhLFWr69gVNAEqknBYqSeHrtGmN5EfcILnTAuCXep0U6jWAxikc=w215-h322-s-no

Xuyên Thành Nữ Chính Bị Bắt Nạt
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Xuyên Không, Nữ Cường, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Xuyên Thành Nữ Chính Bị Bắt Nạt.

Tác giả: 南有三高.

Văn án:

Tôi xuyên thành nữ chính bị bắt nạt trong trò chơi Otome (Otome game: Game hướng tới thị trường dành cho nữ giới).

Tên đại ca nắm chặt cằm tôi, bắt tôi quỳ xuống cầu xin. Tôi đành từ từ chậm rãi mà quỳ xuống, sau đó xé rách cái quần của cậu ta, khiến cho chiếc quần lót màu hồng phấn cute lộ ra ngoài.

Dưới ánh mắt không thể tin nổi của mọi người, tôi huýt sáo với vẻ lưu manh: “Ô, nhỏ nhỏ dễ thương quá!”​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Xuyên Thành Chị Dâu Cực Phẩm Trong Truyện Điền Văn
  • Xuyên Thành Em Trai Nữ Chính Thì Có Gì Sai
  • Xuyên Thư Bái Sai Sư Môn Sau Ta Nằm Yên
  • Nam Chính Là Chuyên Gia Giám Định Trà Xanh Xuyên Nhanh
  • Vong Xuyên Tam Kiếp Một Bỉ Ngạn
  • Xuyên Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Niên Đại Văn [Thập Niên 70]
  • Xuyên Thành Nữ Chính Bị Bắt Nạt
    Chương 1


    Tôi xuyên thành nữ chính bị bắt nạt trong trò chơi Otome (Otome game: Game hướng tới thị trường dành cho nữ giới).

    Tên đại ca nắm chặt cằm tôi, bắt tôi quỳ xuống cầu xin. Tôi đành từ từ chậm rãi mà quỳ xuống, sau đó xé rách cái quần của cậu ta, khiến cho chiếc qu@n lót màu hồng phấn cute lộ ra ngoài.

    Dưới ánh mắt không thể tin nổi của mọi người, tôi huýt sáo với vẻ lưu manh: “Ô, nhỏ nhỏ dễ thương quá!”

    1.

    Sau khi tên đại ca Lý Tinh bị xé rách quần, mặt đẹp trai của cậu ta ngay lập tức đỏ bừng, trong mắt tràn ngập sự giận dữ và xấu hổ.

    “Tô Nguyệt Nguyệt, sao cậu dám?!”

    Tôi cười hihi haha mà tiến gần Lý Tinh. Trên mặt cậu ta thoáng lộ vẻ bối rối, tay xách phần quần còn lại mà lảo đảo lùi ra đằng sau một bước.

    Lúc này, tên tùy tùng của Lý Tinh với mấy bé fan của cậu ta đã phản ứng lại, thế là liền ào ào đi đến chắn trước mặt cậu ta.

    Bé fan số 1 nhìn tôi hằm hằm, “Tô Nguyệt Nguyệt, cậu dám đánh Lý Tinh, vậy cứ đợi bị đuổi học đi.”

    Bàn tay cô ta giơ lên, định chào hỏi khuôn mặt của tôi, những người khác thì dương dương đắc ý, đợi nhìn cảnh tôi xấu mặt.

    Không ngờ, bàn tay yếu ớt của tôi chỉ nhẹ nhàng chặn cú đánh, bé fan số 1 kia đã không động đậy nổi rồi.

    Ánh mắt cô ta nhìn tôi lộ rõ vẻ không tưởng tượng nổi. Tôi cong môi cười, “Hôm nay để tôi cho mấy người thấy thục nữ nhổ cả cây đa là như thế nào.”

    Vừa nói, tôi vừa siết chặt cánh tay của cô ta. Khi tiếng thét như lợn bị cắt tiết vang lên inh ỏi, tôi đã ném cô ta bay theo đường parabol đẹp mắt.

    Trong giây lát, xung quanh lặng ngắt như tờ, có thể nghe rõ cả tiếng kim rơi.

    “Còn có ai muốn thử sức không?”

    Ánh mắt hiện lên vẻ kinh hoàng, bọn họ không ngừng lắc đầu nguầy nguậy, đôi chân run rẩy vội chạy mất dép, bỏ lại Lý Tinh đang đứng đần mặt ra.

    Tôi nở một nụ cười đen tối mà đi về hướng cậu ta, “Ahaha, hiện tại đã không còn ai làm phiền chúng ta nữa rồi!]

    Sau khi phản ứng lại, khuôn mặt Lý Tinh lộ vẻ kinh hãi. chân sau còn đạp chúng mảnh vải của quần mình, sau đó ngã dập mông xuống đất.

    “A—-” Anh ta vừa xoa mông vừa co người lại phía sau, “Tô Nguyệt Nguyệt, nếu cậu dám đánh tôi, tôi đảm bảo sẽ không cho cậu sống nổi tại thành phố A này!”

    Chậc, thành phố A của mấy người tạo ra người thừa kế ngai vàng hay gì.

    Tôi làm bộ uất ức, nắm lấy cằm Lý Tinh, hơi bóp chặt một chút. “Người ta sợ quá à!”

    Ngay lập tức, Lý Tinh đau đến đổ mồ hôi lạnh, cằm của cậu ta bị ngón tay tôi bóp đến trắng bệch.

    Tôi liếc mắt nhìn chiếc qu@n lót cute in hình ngôi sao của cậu ta, cậu ta ngẩn ra một lát, sau đó ngay lập tức che đậy hạ bộ rồi hung dữ nhìn chòng chọc vào tôi. Chỉ là tai đã đỏ chót, không biết là vì ngại hay vì giận đây.

    Tôi huýt sáo, “Thật sự là một ngôi sao dễ thương đó ~”

    “Tô Nguyệt Nguyệt! Cậu đợi đó cho tôi!]

    Không thèm để ý đến Lý Tinh đang điên cuồng gầm rú ở phía sau, tôi dứt khoát rời đi. Bởi vì hiện giờ não tôi đang rất hỗn loạn, không hiểu rõ vì sao bản thân lại xuyên đến đây được.

    2.

    Trong thế giới thật, tôi là một học sinh ba tốt với năng lực thiên bẩm. Khi thấy hành vi bạo lực học đường, tôi ngay lập tức chạy đến cho tên bắt nạt một đạp. Sau khi chuyện này được lan truyền, tôi đã trở thành sứ giả bảo vệ bình yên của trường học.

    Trên xe có tên cao to giành chỗ ngồi của bà lão, tôi liền hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà hắn ta, thế là được những người trong xe khen ngợi tài năng văn thơ xuất sắc,

    Có thằng nhãi ranh giật điện thoại của người khác để chơi, bố mẹ nó lại nhắm mắt làm ngơ, tôi liền mắng từ gốc đến ngọn, mắng từ bố mẹ đến đứa con, khiến những người xung quanh reo hò cổ vũ.

    Tôi cho rằng bản thân là công dân gương mẫu, nhưng có người nói tôi quá bạo lực, đến cả chó đi trên đường cũng muốn mắng tôi vài câu.

    Thế là sau khi chửi người đó sấp mặt xong, tôi mới nghĩ lại vấn đề ở mình.

    Tôi tìm kiếm trên Baidu: Ngày ngày mắng người là có vấn đề sao?

    Ôi vãi! Ung thư giai đoạn cuối!

    Thế là tôi run run rẩy rẩy đi khám bác sĩ, điền vào cả một chồng tờ đơn.

    Bác sĩ cau có nhíu mày, nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc.

    Trong lòng tôi vô cùng bồn chồn: “Bác sĩ, cháu bị bệnh sao?”

    Bác sĩ đỡ đỡ kính, “Cháu không bị bệnh, cháu chỉ thiếu đạo đức thôi.”

    Tôi ngay lập tức khóc vì vui sướng, nắm chặt tay bác sĩ: “Bác sĩ Trương, bác đúng là thần y mà!”

    “May quá! Mình chỉ thiếu đạo đức mà thôi!”

    Bác sĩ: “...”

    Từ bệnh viện trở về, tâm trạng của tôi rất tốt. Bác sĩ khuyên tôi nên chơi những trò chơi nhẹ nhàng. Thế là tôi bèn tải xuống game otome hot nhất hiện nay [Tuyệt thế sủng ái].

    Game này chủ yếu kể về câu chuyện bốn chàng con cưng của trời đi thích một cô nàng bánh bèo bình thường.

    Ban đầu nữ chính bị đầu gấu bắt nạt, bốn chàng nam chính dần dần phát hiện nữ chính rất khác người thường, cuối cùng họ đều rơi vào lưới tình của nữ chính.

    Tôi nghi ngờ cái game này đạo bộ [Vườn Sao Băng], nhưng tôi không có chứng cứ.

    Đang nhập tên của mình, tôi lại bị một chiếc xe vận tải lớn đâm thẳng vào người. Tỉnh lại lần nữa, tôi đã xuyên tới cái cảnh mở đầu game, nữ chính bị Lý Tinh bắt nạt.

    Và chỉ vì lý do là cô ấy không cẩn thận giẫm lên giày của cậu ta, thế là cậu ta muốn cô ấy quỳ xuống xin lỗi?

    May mà tôi xuyên đến đây.

    Tôi không hiểu nổi, cái tên bắt nạt này cũng có thể làm nam chính?

    Xem ra tôi xuyên đến đây là rất có lý. Người thiếu đạo đức như tôi rất hợp với cái trò chơi thiếu nhân phẩm thế này.

    Sau khi về phòng ngủ, bạn cùng phòng Hồ San San ngay lập tức đi đến bên cạnh tôi, vẻ mặt kích động. “Nguyệt Nguyệt, cậu đã hot trên diễn đàn rồi.”

    Cô ấy đưa điện thoại đến trước mặt tôi, trên màn hình thình lình hiện ra video tôi xé quần Lý Tinh và ném bay bé fan số 1.

    Phía dưới đã lên đến hàng chục ngàn bình luận. Nhìn kỹ lần nữa, bình luận hot nhất lại chính là nam chính số 2 Trì Mộ Lâm.

    Trì Mộ Lâm: [Lâu lắm rồi mới thấy một cô gái thú vị như vậy, ai có thể cho tôi phương thức liên lạc của cô ấy không?]

    Ọe, xin hỏi có phải anh ta dùng dầu làm đồ ăn hay không?

    Ngấy vãi.

    Bên dưới còn có một đống bình luận ngưỡng mộ, ghen ghét, căm phẫn,... Cái sự may mắn này ai lấy thì lấy đi!

    Lúc này điện thoại vang lên tiếng ding dong, là Trì Mộ Lâm gửi lời mời kết bạn.

    [Cô gái dễ thương, xin hỏi tôi có vinh hạnh mời cậu ăn bữa tôi không?]

    Tôi không chút do dự mà ấn vào nút từ chối.

    Thấy vậy, Hồ San San liền trợn tròn mắt. “Nguyệt Nguyệt, sao lại từ chối? Hoàng tử Trì Mộ Lâm vừa đẹp trai vừa có tiền, cậu ấy là người tình trong mộng của biết bao nữ sinh đó!”

    Tôi không thèm, “Hoàng tử? Đúng là cóc giả làm ếch, đã xấu lại còn tỏ vẻ đẹp trai.”

    Hồ San San: “...”

    3.

    Sau khi ngủ một giấc, cả cơ thể đều vô cùng sảng khoái. Ok, hôm nay chắc chắn không mắng người.

    Hihi, nhưng vẫn có thể mắng mấy thứ không phải người.

    Chuông điện thoại vang lên, cái tên hiển thị trên màn hình là “mẹ”.

    Tôi hơi hồi hộp một chút, làm sao đây, trong thế giới thật tôi không có mẹ!

    Cái người được xưng là kẻ mạnh miệng nhất như tôi, từ trước đến giờ chỉ á khẩu trước một câu nói: “Mày là đứa mồ côi.”

    Haizz, nhưng không phải đúng là vậy sao?

    Tôi cẩn thận nghiêm túc mà ấn nút nhận cuộc gọi, đầu dây bên kia truyền đến một âm thanh vừa quen thuộc vừa dịu dàng: “Nguyệt Nguyệt, ở trường thế nào rồi, không bị bắt nạt chứ?”

    Không biết vì sao, tôi đột nhiên có cảm giác muốn rơi lệ. “... Không có. Mọi người đối xử với con rất tốt, ngày nào cũng đưa con đi đá bóng.”

    Ỏ đầu dây bên kia dường như có tiếng thở phào nhẹ nhõm, giọng nói mang theo ý cười: “Vậy thì tốt, Nguyệt Nguyệt cần phải học thật tốt, không cần lo lắng cho mẹ.”



    Tôi thừa hưởng ký ức của nguyên chủ, cũng thông qua video trên mạng mà biết được đại khái tình tiết phát triển như thế nào.

    Sức khỏe của mẹ nữ chính không tốt, nhưng vì gia đình không có tiền nên cứ trì hoãn việc chữa bệnh. Sau đó bà ấy bị ngất, được đưa đến bệnh viện kiểm tra thì mới biết mình đã mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối rồi.

    Tôi hít mạnh một hơi, khó khăn lắm mới có một người mẹ, tôi không thể để bà ấy xảy ra chuyện gì được.

    Cách tốt nhất để có tiền chính là… tìm đàn ông ăn vạ!

    Hihi, các anh đàn ông, bé Nguyệt Nguyệt đáng yêu của các anh đến đây!



    Hồ San San kéo tôi đến lớp học. Suốt dọc đường đi, tỷ lệ người quay đầu nhìn là 100%. Dù gì cũng không ai ngờ một cô nàng bánh bèo lại đột nhiên biến thành một cô nàng sức mạnh vô biên, chẳng mấy chốc đã trở thành nhân vật làm mưa làm gió.

    Sau khi trông thấy tôi, phòng học vốn đang ầm ầm bỗng chốc lại yên tĩnh lại. Tôi còn nhìn thấy được những khuôn mặt quen thuộc.

    Hiện giờ gặp được tôi, bọn họ còn chẳng dám ngẩng đầu, chỉ muốn khoan một cái lỗ ở dưới đất để chui xuống.

    Tôi thì vui vẻ hồn nhiên như không có chuyện gì mà tìm một chỗ ngồi ở hàng sau, lấy sách vở ra mà nghiêm túc học bài.

    Ba giây sau, tôi yên ổn mà ngủ mất.

    Mẹ nó, tại sao đã xuyên thành nữ chính rồi mà não tôi vẫn không thông minh!!!

    Tôi tỉnh giấc nhờ cú ném phấn của cô chủ nhiệm, mặt cô ấy lộ rõ vẻ giận dữ. “Không muốn học thì cút ra ngoài cho tôi.”

    Còn có chuyện tốt như vậy sao?

    Mắt tôi sáng lên, liên tục đáp lời: “Đi ngay đây, đi ngay đây.”

    Cô chủ nhiệm: “...”

    Tôi vẫn không đi được, bởi vì cô chủ nhiệm phạt tôi đứng ở hành lang.

    Đây thật sự là trường đại học sao?

    Chính vào lúc tôi bị mặt trời chiếu đến phát cáu, Trì Mộ Lâm đã xuất hiện ở trước mặt tôi. Cậu ta mặc áo sơ mi trắng quần âu, tôn lên vóc dáng vai rộng eo hẹp hoàn mỹ.

    Khóe miệng cậu ta nhẹ nhàng cong lên, đôi mắt đào hoa chuyên chú nhìn vào tôi, thâm tình giống như đang nhìn người mình yêu vậy.

    Tôi ngơ ngẩn nhìn cậu ta, trong lòng muốn nói: Quả nhiên mắt đào hoa nhìn chó cũng thâm tình.

    Nụ cười của Trì Mộ Lâm càng tươi. Cậu ta hơi cúi người xuống, trong mắt như có hàng ngàn ánh sao, giọng nói nhẹ nhàng quyến luyến: “Bạn học Tô, sao không đồng ý lời mời kết bạn của tôi?”

    Tôi cười hihi mà đáp: “Bởi vì tôi dị ứng với dầu mỡ.”

    Nụ cười của Trì Mộ Lâm đông cứng lại trong nháy mắt, chiếc mặt nạ dịu dàng dường như bị nứt ra. Ngay sau đó, mí mắt cậu ta rũ xuống, giống như có chút thất vọng. “Không sao, tớ sẽ đợi cậu đồng ý kết bạn.”

    Đôi chân dài của Trì Mộ Lâm sải bước rời đi.

    Khi bước đi phòng học của tôi, cậu ta nghiêng đầu nhìn vào trong rồi mỉm cười một cái.

    Ngay tức khắc, nữ sinh trong phòng la hét đến đinh tai nhức óc, giống như có xu thế lật đổ trần nhà vậy.

    Tôi quay đầu, thấy ánh mắt không mấy thân thiện của họ khi nhìn tôi, tôi cười cợt một tiếng.

    Đồ chó, cố ý kéo kẻ thủ cho tôi đây mà!

    Sau khi tan học, quả nhiên tôi bị một đám nữ sinh du côn chặn ở trong nhà vệ sinh.

    Chị đại tóc xoăn sóng cầm đầu tay cầm điếu thuốc, không kiêng nể gì mà thổi khói thuốc vào mặt tôi.

    “Con nhỏ nghèo túng như mày mà cũng dám quyến rũ hoàng tử Trì?”

    Tôi chỉ vào tấm biển trên tường: “Không nhìn thấy sao, trong nhà vệ sinh không được hút thuốc.”

    Tóc xoăn sóng ngây ra một lát, sau đó ngay lập tức trao đổi ánh mắt với mấy người chị em rồi bật cười khanh khách.

    “Sao vậy?” Cô ta kẹo điếu thuốc, khuôn mặt tràn ngập ác ý, “Mày cũng muốn thử một chút?”

    Dứt lời, cô ta ấn đầu thuốc về phía cánh tay tôi. Tôi nhanh tay nhanh mắt vặn tay cô ta, đầu thuốc liền rơi xuống dưới đất.

    Cô ta chửi tục một câu, một tay lại vươn đến muốn nắm tóc tôi, mấy đàn em khác cũng lao lên giúp đỡ.

    Tôi ngậm miệng cười, tôi nắm tóc tóc xoăn sóng và một người khác rồi đập đầu họ vào nhau. Mấy đứa khác tôi cho mỗi đứa một đạp, vô cùng nhẹ nhàng thoải mái, giống như đá bóng vậy.

    Bọn họ co quắp trên đất, mặt lộ vẻ đau đớn.

    Tóc xoăn sóng thấy tôi tiến đến thì liền lùi lại, ánh mắt ngập tràn vẻ khiếp sợ. “Xin, xin lỗi, là Lý Tinh bảo bọn tôi đến gây phiền phức cho cậu!”

    Lý Tinh? Cái đồ chó này không có trí nhớ dài hạn thì phải?

    Trong đầu nảy ra một ý nghĩ, mắt tôi sáng lên, vội vàng tát nhẹ vào mặt mình.

    Thật hồ đồ, sao lại gọi người ta là đồ chó chứ, rõ ràng cậu ta là một nhà hảo tâm mà.

    Tôi cười vô cùng vui vẻ, nhặt điếu thuốc dưới đất lên rồi dí về phía tóc xoăn sóng. Cô ta bị dọa đến ch ảy nước mắt, không ngừng lắc đầu, “Đừng mà! Tôi cầu xin cậu…”

    Khi đầu thuốc chỉ còn cách mặt cô ta 2cm, tôi dừng tay lại. “Tốt nhất là cai thuốc đi, không tốt cho sức khỏe đâu.”

    Nghe thấy vậy, hai mắt cô ta liền mở to, trong mắt toàn là ánh sáng, gật đầu như giã tỏi. “Được được được, tôi nhất định sẽ cai.”

    Tôi vứt điếu thuốc đi, vô cùng vui sướng mà chạy ra khỏi nhà vệ sinh.

    Hôm nay không hề mắng người, đạo đức tăng cao rồi!

    ...

    Tôi dạo chơi đến trước cửa lớp học của Lý Tinh. Cậu ta cứ như ông lớn vậy, chân gác lên cả mặt bàn. Bên cạnh có một đống người vây quanh cậu ta, trên mặt bọn họ đều là nụ cười lấy lòng.

    Tôi dứt khoát bước vào trong, trên mặt tươi rói với nụ cười trên môi. “Bạn học Lý Tinh, có thể ra đây một chút không?]
     
    Xuyên Thành Nữ Chính Bị Bắt Nạt
    Chương 2


    4.

    Tôi dạo chơi đến trước cửa lớp học của Lý Tinh. Cậu ta cứ như ông lớn vậy, chân gác lên cả mặt bàn. Bên cạnh có một đống người vây quanh cậu ta, trên mặt bọn họ đều là nụ cười lấy lòng.

    Tôi dứt khoát bước vào trong, trên mặt tươi rói với nụ cười trên môi. “Bạn học Lý Tinh, có thể ra đây một chút không?]

    Lý Tinh ngay lập tức mở to mắt, sau đó ngay lập tức lấy tay che đi bộ phận nào đó, khuôn mặt nhanh chóng trở nên hoảng loạn.

    “Cậu đến đây làm gì?, chỗ này không hoan nghênh cậu!”

    Tôi cụp mắt xuống, giọng nói đầy vẻ đáng thương: “Mình muốn xin lỗi bạn Lý Tinh một câu, lần trước là mình không đúng.”

    Lý Tinh giật mình trong giây lát, ngay sau đó khóe miệng dần dần cong lên, cái sắc mặt kiêu căng cũng từ từ hiện rõ. “Vậy phải xem cậu có thành ý không rồi.”

    Tôi nhẹ nhàng cắn môi, hai má ửng hồng, có chút ngại ngùng mà nhìn vào mắt cậu ta.

    Yết hầu của Lý Tinh chuyển động lên xuống, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào tôi.

    Tôi nhận cơ hội mà chạy ra ngoài, “Vậy cậu đi theo mình, nhớ đi một mình đó!”

    Tiếng cười trêu chọc thoáng chốc vang lên từ miệng mấy tên tùy tùng xung quanh, bọn họ nhìn Lý Tinh với ánh mắt đen tối.

    Hai tai Lý Tinh đỏ lên, vừa cười vừa mắng bọn họ: “Mau cút hết đi!”

    Sau khi mấy tên tùy tùng rời đi, cậu ta đi theo tôi đến một tòa nhà bỏ hoang với tâm trạng khá tốt. “Này, cậu muốn xin lỗi thế nào đây?”

    Tôi quay người cười ngọt ngào với cậu ta, từng bước từng bước đến gần cậu ta. Ánh mắt cậu ta né tránh, mặt đỏ lên giống như chim cút vậy.

    “Kiểu địa điểm thế này không tốt, chúng ta có thể đi…” Lời cậu ta còn chưa nói hết, tôi đã cho cậu ta một cú đấm vào mặt. Cậu ta không thể tin nổi mà bị tôi đánh đến nghiêng mặt sang một bên.

    Tôi vẫn chưa thỏa mãn mà tặng thêm cho cậu ta cú ném qua vai. Thế là cậu ta không thể đứng dậy nổi, chỉ có thể nhìn thấy tôi xé bỏ lớp ngụy trăng, lộ ra khuôn mặt thật thiếu đạo đức.

    “Này qu@n lót hồng phấn, tôi nói chuyện với cậu mà cậu nghĩ tôi đang đánh rắm đấy à?”

    “Lại còn dám sai người đến gây phiền phức cho tôi?”

    ậu ta đau đến nhe răng trợn mắt, nhưng nghe thấy lời tôi nói thì ngay lập tức trợn tròn mắt: “Tôi sai người gây phiền phức cho cậu lúc nào?”

    Tôi ngây người một lát, “Không phải cậu sai người chặn tôi ở nhà vệ sinh sao?”

    Lý Tinh cau mày, phẫn nộ nói: “Cậu coi bổn thiếu gia đây là loại người nào vậy?”

    “Nếu tôi muốn gây phiền phức cho cậu thì có cần lén lén lút lút như vậy không?”

    Tôi “ồ” một tiếng, “Vậy lần này tôi trách nhầm cậu rồi.”

    Không phải cậu ta, vậy tôi làm sao ăn vạ đòi tiền được đây?

    Tâm tình bỗng nhiên trở nên nóng nảy, tôi đá cậu ta một cái, “Đồ chó, nhanh cút đi.”

    Gân xanh trên trán Lý Tinh gật gật, cậu ta nghiến răng ken két, “Tô Nguyệt Nguyệt! Cậu được lắm!”

    Đột nhiên, ngoài cửa chợt vang lên âm thanh gậy gỗ rơi xuống. Tôi ra ngoài cửa xem, không ngờ lại là Trì Mộ Lâm, cậu ta vẫn giữ vẻ mặt nam thần dịu dàng đó. “Thật trùng hợp, bạn học Tô.”

    “Không trùng đâu.” Tôi nhếch môi, “Cái trò vu khống hãm hại này chơi vui thật nhỉ!”

    Haha, tên coi tiền như rác đến tận cửa rồi!

    Cậu ta cong môi, ánh mắt đầy ý cười, “Bạn học Tô, cậu có chứng cứ không?”

    Tôi cười haha, “Tôi tìm cái nhỏ tóc xoăn sóng kia là sẽ có chứng cứ rồi.”

    Nụ cười trên môi Trì Mộ Lâm đông cứng lại trong giây lát. Sau đó cậu ta nhìn chăm chăm vào tôi, lộ ra bộ mặt ngạo mạn ngả ngớn. “Không phải bạn học Tô rất ghét cậu ta sao? Như vậy không phải là vừa hay cho cậu thêm một lý do để trả thù à?”

    Tôi nở một nụ cười giễu cợt, tiếp theo đó kéo cánh tay cậu ta lên. Trong lúc cậu ta đang thảng thốt, tôi ném bay cậu ta đến bên cạnh Lý Tinh. “Tôi ghét cả hai người các cậu, làm sao bây giờ nhỉ?”

    Trì Mộ Lâm không để ý đến đau đớn, mặt cậu ta đần ra, “Cậu, cậu là quái vật gì vậy?”

    Lý Tinh vô dĩ đang tức giận, nhưng thấy kết cục của Trì Mộ Lâm, trong mắt cậu ta lại hiện lên vẻ đồng cảm.

    Tôi nở nụ cười, “Người ta chỉ là cô gái yếu đuối thôi!”

    Hai người kia nhìn nhau một cái, sau đó trên hai khuôn mặt đẹp đó viết đầy bốn chữ: Một lời khó nói.

    Tôi nũng nịu với vẻ nhu nhược, “Trong thời gian này hai người ngày nào cũng bắt nạt mình, khiến cho mình bị phân liệt thành hai nhân cách đó.”

    Nói dứt câu, tôi trợn trừng mắt, lật mặt như lật bánh tráng, biến thành bộ dạng vô cùng hung dữ. “Tôi muốn gi3t chết các cậu!”

    Lý Tinh và Trì Mộ Lâm chết lặng, không hẹn mà cùng lùi lại phía sau.

    Đột nhiên, tôi lại khôi phục dáng vẻ yếu đuối đáng thương. “Aiyo, vừa rồi có phải cô ấy xuất hiện, dọa hai người sợ rồi phải không?”

    “Mình với cô ấy thương lượng một lát, cô ấy nói chỉ cần có khoản bồi thường thiệt hại về tinh thần, vậy thì sẽ không truy cứu trách nhiệm của hai người nữa. Các cậu thấy thế nào?”

    Lý Tinh giật giật khóe miệng, khuôn mặt của Trì Mộ Lâm thì như bị táo bón. Sau đó một lúc, Lý Tinh thử thăm dò: “Cậu, nhân cách thứ hai của cậu cần bao nhiêu?”

    Tôi liền cười tít mắt, duỗi ra năm ngón tay. “Cô ấy nói số này nè.”

    Mấy tên thiếu gia này chắc có thể chi ra 5000…

    “Năm mươi vạn? Có thể!”

    Lần này đến lượt tôi trợn cả mắt chó của mình ra, đây chính là thế giới của người nhà giàu sao?

    Tôi thật sự sáng mắt ra rồi!

    Đè ép sự hớn hở trong lòng, tôi mặt không biến sắc nhìn sang Trì Mộ Lâm.

    Hiện giờ cậu ta lại rất bình tĩnh, thậm chí khóe miệng còn nhếch lên cười, giọng nói lạnh lùng vang lên: “Tôi có thể bỏ ra 100 vạn, nhưng mà có một điều kiện.”

    Tôi đứng hình, hóa ra Trì Mộ Lâm lại là một tên thích ép giá ha.

    “Điều kiện gì?”

    “Cậu làm vệ sĩ cho tôi một tháng, có được không?”

    Tôi còn chưa kịp suy nghĩ, người bên cạnh đã nhảy ra, giọng điệu gấp gáp: “Tôi thêm 100 vạn, làm vệ sĩ cho tôi!”

    Mắt tôi sáng lên, tiền của kẻ ngốc đúng là dễ kiếm, thong thả tùy tiện đã kiếm được 200 vạn…

    “Khụ khụ,” Tôi nhìn sang Trì Mộ Lâm, “Cậu phải thêm 50 vạn, làm phí bồi thường tổn thất tinh thần cho tôi.”

    Trì Mộ Lâm ngẩn ra trong giây lát, sau đó cười đến nheo cả mắt. “Được.”

    5.

    Sau khi nhận được 300 vạn, việc đầu tiên tôi làm là về nhà kéo mẹ đi bệnh viện.

    Vốn dĩ bà ấy không chịu đi, nhưng tôi đã vác bà ấy lên, trực tiếp đăng ký kiểm tra.

    Sau khi kiểm tra xong, khuôn mặt vừa xinh đẹp vừa dịu dàng của người mẹ kia vẫn cứ đờ đẫn. “Nguyệt Nguyệt, sao sức lực của con đột nhiên mạnh như vậy?”

    Tôi cười haha, “Sức lực của con vốn đã rất mạnh, có lẽ tổ tiên của con là lực sĩ đó…”

    Cuối cùng bà ấy cũng không nhịn được mà bật cười, “Con đừng ba hoa! Nhưng mà sức lực mạnh cũng tốt, có thể bảo vệ bản thân.”

    Đương nhiên rồi, tôi còn có thể dùng tay nghiền nát cả đầu lâu của người khác đó.

    Sau khi có kết quả kiểm tra, vẻ mặt của bác sĩ có hơi nghiêm trọng. “Theo kết quả kiểm tra, trong người của mẹ cháu có tế bào ung thư. Nhưng mà là giai đoạn đầu, có khả năng trị khỏi rất lớn, thế nên cứ yên tâm.”

    Tôi thở phào một hơi, may mà kiểm tra kịp thời. Nhưng mà mẹ tôi hóa ngốc rồi, “Làm sao lại là ung thư chứ, tôi cứ tưởng chỉ là mệt mỏi thông thường…”

    Tôi vỗ vỗ lưng bà ấy, “Mẹ yên tâm trị bệnh. Sức con lớn, làm vệ sĩ cho mấy người giàu nên kiếm được rất nhiều tiền!”

    Nước mắt của bà ấy trào ra, bà ấy nhìn tôi với vẻ đau lòng, “Đều là tại mẹ vô dụng…”

    “Không được nói năng lung tung, mẹ là người mẹ tốt nhất trên đời này!”

    Sau khi tôi nói xong, bác sĩ nhìn tôi với vẻ hài lòng và động viên. Mẹ tôi biến nước mắt thành tiếng cười, thở phào nhẹ nhõm một hơi.

    Làm xong thủ tục cho bà ấy, thông qua giới thiệu của bác sĩ, tôi còn mời cho bà ấy một nhân viên chăm sóc chuyên nghiệp.

    Tôi muốn ngồi với mẹ một lát, nhưng bà ấy cứ giục tôi đi học, thế là tôi chỉ có thể đi thôi. Dù sao ở trường cũng còn hai tên công tử coi tiền như rác đang đợi tôi bảo vệ mà.

    Trên đường đi qua một phòng bệnh đơn, cánh cửa đột nhiên mở ra. Tôi mặt đối mặt với một chàng thiếu niên có khuôn mặt tinh tế, đẹp đến không thể tả nổi.

    Ánh mắt cậu ta tối tăm lạnh lẽo, nhưng khóe mắt bên phải lại có một nốt ruồi lệ, giống như điểm thêm lên khuôn mặt một vẻ đa tình.

    Tôi rất nhanh mồm mà nói: “Chẳng lẽ cậu chính là Châu Tinh Dục?”

    Cậu ta cau mày, giọng nói lạnh nhạt: “Có chuyện gì sao?”

    Quả nhiên là nam chính số 3!

    Từ khi còn nhỏ, Châu Tinh Dục và mẹ đã sống nương tựa vào nhau. Thời đại học, mẹ cậu ta mắc bệnh ung thư, vì không có tiền nên đã bỏ lỡ cơ hội chữa bệnh tốt nhất.

    Dù rằng sau đó đã được bố ruột giàu có tìm về, nhưng cậu ta vẫn không thể cứu nổi mẹ của mình, từ đó cậu ta trở nên tối tăm lạnh lẽo.

    Khoảng thời gian của hiện tại… chắc là mời nhập viện không lâu!

    Ahaha, nếu hiện giờ mình có thể giúp cậu ta, sau này há chẳng phải sẽ có chỗ dựa vững chắc sao?

    Nhìn biểu cảm trên khuôn mặt tôi càng lúc càng thô bỉ, đôi lông mày của cậu ta càng ngày càng nhíu chặt, giọng nói cũng ngày càng lạnh lẽo: “Rốt cuộc cậu muốn làm gì?”

    Tôi kéo tay cậu ta đi về cuối hành lang, cậu ta muốn hắt tay tôi nhưng chẳng hệ hất được.

    “Tôi có thể bỏ tiền ra cứu mẹ cậu.” Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt kinh ngạc của cậu ta, “Nhưng cậu phải đồng ý với tôi một việc.”

    Động tác vùng vẫy của cậu ta ngừng lại, khuôn mặt sững sờ trong giây lát, sau đó chậm rãi mở miệng: “Điều kiện là gì?”

    Tôi cười haha, “Tôi thấy cậu căn sốt bất phàm, tương lai nhất định là một nhân tài có thể đào tạo.”

    “...”

    Cậu ta thu tay lại, mặt không cảm xúc, chỉ có điều ánh mắt đã để lộ ra sự cạn lời của cậu ta.

    Xì, tôi không thèm so đo với nam chính có tương lai một tay che trời, giàu nứt đố đổ vách nhá!

    “Tóm lại, mai sau cậu phát đạt rồi thì phải báo đáp tôi, tôi nói gì thì là như thế.” Tôi đưa cho cậu ta một tấm thẻ, “Trong này có 100 vạn, mật mã là sáu số 0, chắc là sẽ đủ đó.”

    Cậu ta nhìn chăm chăm tôi, cuối cùng vẫn duỗi tay nhận tấm thẻ. “... Cảm ơn.”

    Lần này đến lượt tôi kinh ngạc mà nhìn cậu ta, không ngờ rằng nam chính của thế giới này mà cũng biết cảm ơn.

    Thật là quá mới lạ!

    Cậu ta bị tôi nhìn đến hai tai đỏ bừng, vội vã xoay người bỏ đi.

    Haha, dường như tôi đã thấy được tương lai tươi đẹp, ngày ngày nằm trong bồn tắm lớn đầy ắp tiền rồi!

    6.

    Sau khi quay lại trường học, không biết từ bao giờ Lý Tinh và Trì Mộ Lâm đã hợp lại một chỗ rồi.

    Ánh mắt Lý Tình bất mãn: “Này, cậu đi đâu vậy, sao lại bỏ quên chủ thuê của mình như vậy chứ?”

    Tôi uể oải nói: “Đi bệnh viện cắt trĩ, muốn xem không?”

    Mặt cậu ta thoáng chốc đỏ bừng, lắp ba lắp bắp nói: “Cậu, cái người phụ nữ này, có dây thần kinh xấu hổ không vậy!”

    Trì Mộ Lâm ở trước mặt tôi cũng lười giả bộ mà cười chế nhạo một tiếng: “Tôi cho cậu tiền là để cậu bảo vệ tôi, chứ không phải để cậu làm ông lớn đâu.”

    Tôi lật mặt như lật bánh tráng, “Vâng vâng vâng, thưa hai ông lớn, bây giờ tôi bảo vệ hai ông liền có được không?”

    Lúc này hai người họ mới cười khẽ một tiếng và yên tĩnh lại.



    Tôi lại hot trên diễn đàn trường, bởi vì ngày nào cũng đi cùng hai vị hotboy trường học, thậm chí đến trưa cũng ăn cùng nhau.

    Cọ nhiệt từ hai người họ, tôi cũng được hưởng thụ cuộc sống của quý tộc.

    Đồ ăn của Michelin, món ăn được làm riêng, đồ uống cũng là do đầu bếp riêng đặc biệt điều chế, đúng là tuyệt vời!

    Ăn xong bữa trưa, tôi lau lau miệng, “Các cậu đâu cần tôi bảo vệ, làm gì có ai dám chọc hai cậu chứ?”

    Ánh mắt của Lý Tinh và Trì Mộ Lâm di chuyển đến người tôi, ý tứ rất rõ ràng.

    “Khụ khụ, tôi cũng không…”

    Đột nhiên, sau lưng có một bóng người bao phủ lấy tôi. Môi mỏng của Lý Tinh mím chặt, Trì Mộ Lâm cũng nheo nheo mắt, có chút kiêng dè.

    Xem ra là người không dễ chọc!

    Nhưng mà liên quan gì đến Nguyệt Nguyệt bé nhỏ này chứ?

    Tôi nắm chặt nắm đấm, tung ngược ra phía sau một đấm. Người đó r3n rỉ một tiếng, mấy giây sau tôi đã nghe thấy âm thanh thứ gì đó rơi đổ xuống đất.

    Bốn phía vô cùng yên tĩnh, tôi liền quay người lại, chỉ vào người đàn ông cao to lực lưỡng rồi mắng một trận:

    “Này, anh là cái thá gì chứ, dám gây chuyện với hoàng tử Lý và hoàng tử Trì à?”

    Khuôn mặt mọi người đúng kiểu một lời khó nói, đột nhiên một giọng nói phong lưu trầm thấp vang lên: “Hoàng tử? Sao tôi không biết trong trường này có người thừa kế ngôi vua nhỉ?”

    Một hàng người mặc đồ đen tản sang một bên, một người đàn ông ngồi trên xe lăn chậm rãi tiến về phía trước. Anh ta đẹp đến nỗi khiến tôi mặc cảm tự ti, đôi môi anh ấy cong lên, nhưng đôi đồng tử màu đen trong mắt lại hiện lên vẻ u ám vô cùng.

    Đợi đã, nam chính thứ tư Giang Nhược Ngang xuất hiện rồi!

    Sau khi hai chân tàn phế, Giang Nhược Ngang đã biến thành một yandere. Sau đó thích nữ chính, anh ta còn luôn muốn nhốt cô ấy ở trong phòng.

    Đương nhiên, nếu là tôi thì mấy cái xiềng xích chắc chắn sẽ tan nát, sau đó tôi sẽ vặn bay cái đầu lâu của anh ta ra!

    Lý Tinh nổi cơn thịnh nộ đứng bật dậy, “Giang Nhược Ngang. mày lại muốn làm gì?”

    “Đừng tưởng chân mày què rồi thì tao không dám đánh mày!”

    Ánh mắt của Giang Nhược Ngang hiện lên vẻ tàn nhẫn trong nháy mắt, sau đó lại khôi phục lại vẻ ấm áp nhẹ nhàng như gió xuân. “Sao cứ muốn đánh người vậy? Tôi chỉ muốn đến xem vệ sĩ mà các cậu thuê, nghe nói rất là lợi hại.”

    Ánh mắt anh ta chuyển đến khuôn mặt tôi, khóe miệng giương lên, “Hôm nay được xem, quả nhiên là rất lợi hại!”

    Khuôn mặt của Lý Tinh đột nhiên căng thẳng, cậu ta kéo tôi ra phía sau để che cho tôi. Trì Mộ Lâm cũng đứng dậy, nở một nụ cười lạnh nhạt: “Nếu cậu chủ Giang đã nhìn thấy rồi, vậy thì chúng tôi cũng không tiễn cậu nữa.”

    Cậu ta bày ra tư thế tiễn khách, nhưng Giang Nhược Ngang chỉ vịn xe lăn tiến về phía trước vài mét, chứ hoàn toàn không hề có ý định muốn rời đi.

    “Vẫn chưa xem đủ.” Anh ta tỏ ra thân thiện mà nhìn tôi, “Cô Tô có thể thể hiện một lần nữa không? Đánh thắng vệ sĩ của tôi, tôi cho cô gấp đôi số tiền.”

    Mấy vệ sĩ của anh ta xoay xoay nắm đấm, khuôn mặt lộ vẻ hung ác,

    Mắt tôi sáng lên, Lý Tinh liền ngăn tôi lại: “Cậu đừng…”

    Nhưng còn chưa nói xong thì tôi đã xông ra, trái một đấm, phải một đá, chưa đến một phút đã cho bọn họ không bò dậy nổi.

    Một mình tôi đập một đám người, hành động này khiến cho ba tên nam chính chó ngớ cả người.

    Mắt của Giang Nhược Ngang càng ngày càng sáng lên, cuối cùng thì nở một nụ cười điên cuồng như người thần kinh vậy.

    “Quá thú vị rồi!” Anh ta điều khiển xe lăn lại gần chỗ tôi, “Cô có thể trở thành vệ sĩ của tôi được không, tôi cho cô gấp đôi, không, gấp năm lần.”

    Khuôn mặt của Lý Tinh và Trì Mộ Lâm cực kỳ khó coi mà nhìn vào chúng tôi, tôi khó đưa ra quyết định nên tự cắn cắn môi mình.

    “Vậy… Anh gia nhập với bọn tôi đi!” Tôi nhẹ nhàng nhấc xe lăn của Giang Nhược Ngang từ phía sau lên rồi đi về phía hai người kia. Cơ thể Giang Nhược Ngang thoáng chốc liền cứng đờ.

    Tôi là người có đạo đức nghề nghiệp, nhất định không thể lật lọng làm mất uy tín được. Thế là tôi quyết định để anh ta gia nhập group Nguyệt Nguyệt bảo vệ.

    Ba vị nam chính với khuôn mặt sững sờ nhìn vào tôi, “Thế này là có ý gì?”

    Tôi ra vẻ ấm ức, “Là một vệ sĩ, tôi không nỡ để bất cứ ai bị thương cả.”

    “Nếu ba người còn muốn thuê tôi,” Tôi kéo tay ba người họ rồi chồng vào với nhau, “Vậy thì đừng làm tôi khó xử nữa.”

    “Xóa bỏ những hiềm khích, trở thành bạn bè tốt, để tôi đồng thời bảo vệ ba người, có được không?”

    Tất cả mọi người đều há hốc mồm, mặt Lý Tinh và Trì Mộ Lâm thì xanh xám mặt mày.

    Sau khi ngẩn người xong, Giang Nhược Ngang suy nghĩ vài giây, sau đó lập tức ngẩng đầu nở nụ cười tỏa nắng.

    “Tôi đồng ý.” Anh ta cẩn thận từng li từng tí mà nhìn vào hai người kia, “Chỉ không biết hai người họ đồng ý hay không thôi.”

    Tôi đưa ánh mắt sắc như dao qua đó, xem là ai dám làm chậm trễ chuyện tôi kiếm tiền.

    Lý Tinh quay mắt mặt đi, hừ lạnh một tiếng. Trì Mộ Lâm thấy phản ứng của tôi thì lại đeo chiếc mặt nạ dịu dàng lên, sau đó nhìn về phía tôi bằng vẻ thâm tình: “Đương nhiên là tôi đồng ý rồi, tôi không nỡ làm Nguyệt Nguyệt khó xử.”

    Haha, tiền của sinh viên đại học đúng là dễ kiếm nhất.
     
    Xuyên Thành Nữ Chính Bị Bắt Nạt
    Chương 3


    7.

    Ba người họ gộp thành một nhóm, mỗi ngày đều cắn xé lẫn nhau, tôi chỉ cảm thấy ồn ào.

    Haizz, vì tiền, tôi đã phải trả giá quá nhiều rồi!

    Nếu mẹ của bọn họ tìm đến tôi, ném cho tôi 5000 vạn rồi đuổi tôi rời khỏi bọn họ thì tốt quá.

    Tại sao tôi lại không có cái phúc đấy chứ?

    Sau khi ăn tối xong, cuối cùng tôi cũng có thể về phòng ngủ. Kết quả ở góc ngoặt, đột nhiên lại có người kéo tôi lại.

    Đang định cho người đó một cùi chỏ, nhưng mà nhìn lại thì hóa ra là Giang Nhược Ngang.

    Con ngươi anh ta đen kịt, môi mỏng mím chặt, có chút giống chú chó nhỏ đáng thương. “Nguyệt Nguyệt, bây giờ tôi rất buồn, cô có thể nói chuyện với tôi không?”

    Tôi chỉ vào chiếc đồng hồ đeo tay với khuôn mặt vô cảm, ám thị cho anh ta biết tôi đã tan làm rồi.

    Lớp vỏ bọc ngụy trang của anh ta nứt ra trong nháy mắt, sau đó anh ta nở một nụ cười yếu ớt. “Tôi có thể thêm tiền, nói chuyện với tôi một lát có được không?”

    Được được được, ông chủ cứ tùy ý sai khiến!

    Tôi đẩy anh ta lên tầng cao nhất của trường để hóng gió.

    Anh ta đến gần lan can hơn một chút, nhìn xuống vực thẳm phía dưới đen như mực.

    Đôi mắt anh ta ảm đạm và mờ mịt. “Cô có biết không, không biết bao nhiêu lần tôi đã muốn nhảy xuống. Nhưng tôi không làm được, vì thậm chí tôi còn chẳng thể đứng dậy khỏi xe lăn.”

    “Tại sao ông trời lại đối xử với tôi như vậy, tại sao ông trời lại biến tôi thành người tàn phế!” Càng nói, mắt anh ta càng đỏ, cảm xúc dần bị bóng đen lôi kéo.

    Tôi nói lí nhí một câu, “Nhưng anh có tiền mà!”

    Anh ta lập tức sững người, sau đó cười mỉa mai, “Tôi là người tàn phế, có tiền cũng biết dùng thế nào chứ?”

    Tôi lắc lắc đầu, “Anh có biết tiền quan trọng đến thế nào không?”

    “Có tiền thì anh còn có điều kiện tối thiểu để trị liệu, nếu không có tiền thì có muốn trị cũng không được trị, đấy mới gọi là thống khổ.”

    Giang Nhược Ngang cụp mắt, cảm xúc dường như rất suy sụp. Tôi bèn dứt khoát xách anh ta dậy khỏi xe lăn, sau đó đặt anh ta lên chiếc ghế cạnh đó. Anh ta theo bản năng mà siết chặt góc áo của tôi, khuôn mặt hiện lên vẻ kinh ngạc và lo lắng.

    Tôi ngồi lên xe lăn, “Ấy, cũng khá thoải mái đó!”

    “Anh xem, dù cho tôi có ngồi trên xe lăn, tôi vẫn có thể một đấm hạ gục anh đó.”

    Anh ta ngơ ngẩn nhìn tôi, trong mắt dường như có thứ cảm xúc gì đó đang cuộn trào.

    Khi mắt chạm mắt với tôi, ánh mắt anh ta đột nhiên co lại, cứ như bị ngọn lửa làm bỏng vậy.

    … Sao mà… Yandere cứ ký ký quái quái sao ấy nhỉ?

    Qua một lúc, anh ta mới lên tiếng: “Tôi hiểu rồi, cảm ơn cô.”

    Hả?

    Tôi nghĩ lại, có thấy mình đã nói gì đâu nhỉ!

    Nhưng tôi vẫn ra vẻ uyên bác: “Ừm, hiểu rồi thì tốt.”

    Dù gì khoản tiền khổng lồ trong tài khoản vẫn còn nóng, haha.

    8.

    Mẹ tôi cần làm phẫu thuật, tôi xin nghỉ phép để đến bệnh viện. Tuy rằng nguy hiểm rất ít, nhưng tôi vẫn cảm thấy lo lắng bất an, dù gì đây cũng là người thân đầu tiên của tôi.

    Khi đang ở ngoài phòng phẫu thuật, tôi bất giác cắn móng tay mình, đây là thói quen mỗi khi tôi căng thẳng.

    Trước mắt bỗng xuất hiện một bóng đen, ngẩng đầu lên thì một cây kẹo m út đã xuất hiện trước mặt, kẹo vị dâu tây.

    Châu Tinh Dục gãi gãi đầu, nhìn sang một hướng khác, vành tai thì đỏ lên. “... Cho cậu đấy, khi căng thẳng ăn cái này có thể có tác dụng.”

    “Cảm ơn nhé.” Tôi nhận lấy, xé túi đựng ra, bỏ kẹo vào miệng.

    Cậu ta không nói nữa, chỉ lặng lẽ dựa vào tường mà cùng tôi chờ đợi.

    Không biết qua bao lâu, đèn trước cửa phòng phẫu thuật cuối cùng cũng tắt. Bác sĩ bước ra ngoài mỉm cười với tôi, “Phẫu thuật rất thành công, không cần phải lo lắng.”

    Tôi thở phào nhẹ nhõm, vô tình mắt chạm mắt với Châu Tinh Dục. Ánh mắt cậu ấy dịu dàng, đôi môi cong cong lên.

    Khỏi cần phải nói, nam chính số ba cười rất là đẹp.

    Thuốc gây mê hết, mẹ tôi đã tỉnh lại. Gương mặt bà ấy xanh xao nhưng vẫn dịu dàng như trước. “Nguyệt Nguyệt, mẹ khiến con lo lắng rồi.”

    Tôi cụp mắt, lắc lắc đầu, không muốn để bà ấy nhìn thấy vành mắt phiếm hồng của mình.

    Thật là tốt, tôi cũng có người nhà rồi.



    Không biết từ khi nào mà mẹ tôi và mẹ Châu Tinh Dục đã trở thành chị em tốt. Không có chuyện gì là họ không nói, nói về nhân sinh, nói về lý tưởng, thậm chí còn nói đến cả tôi và Châu Tinh Dục.

    Mẹ Châu: “Nguyệt Nguyệt nhà bà thật là đẹp, không biết mai sau thằng ngốc nào được hưởng phúc đây.” Bà ấy vừa nói, lại còn vừa đá đá Châu Tinh Dục đang im lặng gọt táo ở giường bên cạnh.

    Mẹ tôi: “Tiểu Dục nhà bà vừa học giỏi lại đẹp trai, ai có thể gả cho thằng bé mới là có phúc đó!” Nói xong, bà ấy còn nháy mắt ra hiệu cho tôi đang ngồi ăn táo ở bên cạnh.

    Hả, gì vậy nhỉ?

    Lúc sau không biết hai người họ lấy ra hai vé xem phim từ đâu ra, lại cứ bắt tôi và Châu Tinh Dục phải cùng nhau đi xem.

    Tôi thì không sao. Trước ánh mắt nóng bỏng của hai người họ, tôi nhận lấy tấm vé.

    Tuy nhiên, nhìn sang Châu Tinh Dục ở bên cạnh:

    “Mặt cậu sao đỏ vậy?”

    Con ngươi cậu ấy chợt run lên, có chút bối rối mà quay mặt đi. “... Nóng đó.”

    “Ừm.” Tôi không gặng hỏi nữa.

    Bộ phim điện ảnh này là một bộ phim thanh xuân đau khổ, nam nữ chính hiểu nhầm tới hiểu nhầm lui, đến kết phim cuối cùng cũng về bên nhau.

    Tôi ngáp một cái. Giữa phim, khi tiếng nức nở vang lên, tôi chìm vào giấc ngủ.

    Trong mơ, tôi nằm ngủ trên một chiếc gối ôm rắn chắc. Thoải mái quá, tôi vươn tay ra ôm chặt chiếc gối.

    Nhưng chiếc gối này càng ngày càng nóng, càng ngày càng cứng, khiến cho tôi phải bừng tỉnh.

    Cái này không nhìn thì không sao, nhìn rồi thì bị dọa cho một phát!

    Tôi đã ôm Châu Tinh Dục - người ngồi bên cạnh tôi. Toàn thân cậu ta cứng đờ, không dám động đậy chút nào.

    “Ngại quá, ngại quá…” Tôi vội vàng di chuyển.

    Kết quả, cậu ta yếu ớt nhìn sang tôi,ánh mắt ảm đạm không chút ánh sáng, khuôn mặt được ánh sáng chiếu vào lộ vẻ nhợt nhạt.

    Ôi vãi, biến thành phim kh ủng bố từ lúc nào vậy!

    Đôi môi mỏng khẽ mở, giọng nói của cậu ta khẽ vang: “Xương sườn của tôi sắp bị cậu ghì đứt rồi…”

    “Vãi,” Không để ý đến những người khác, tôi bế ngang cậu ta lên, “Cậu đừng chết trong tay tôi đấy!”

    Những người trong rạp thấy tôi nhẹ nhàng thoải mái bế một người đàn ông cao mét tám mấy lên thì liên tục trầm trồ.

    Châu Tinh Dục chỉ biết cúi đầu, một lời cũng không nói, giống như chú chim cút vậy.

    Tôi sốt ruột, “Cậu không sao chứ?”

    Toàn thân cậu ta đều đỏ lên rồi, giọng nói cũng trở nên yếu ớt, “Thả tôi xuống…”

    “Không thả, tôi phải đưa cậu đi bệnh viện.”

    Cậu ta nghiến răng ken két, “Cậu mà không thả thì tôi chết cho cậu xem.”

    Tôi bị dọa một phen, vội vã thả luôn cậu ta xuống.

    Cậu ta đỏ mặt bước về phía trước, căn bản không muốn nhìn tôi.

    “Này, rốt cuộc cậu có sao không đó?”

    “...Im miệng!”

    10.

    Sau khi về viện, tôi bị tình cảnh bên trong dọa cho choáng váng luôn.

    Lý Tinh, Trì Mộ Lâm và Giang Nhược Ngang đều đang vây xung quanh mẹ tôi, tranh giành nhau slot gọt hoa quả cho mẹ.

    Mẹ tôi có hơi không chống đỡ nổi, sau khi nhìn thấy tôi thì mắt liền sáng lên, “Nguyệt Nguyệt, bạn học của con đến rồi!”

    Ba tên nam sinh không hẹn mà cùng nhìn về phía tôi, đương nhiên cũng nhìn thấy Châu Tinh Dục mặt không cảm xúc ở bên cạnh.

    Vốn dĩ khóe môi còn mang theo nụ cười, nhưng giờ phút này thì khuôn mặt ba người họ đã cứng đờ.

    Ánh mắt không thân thiện của Giang Nhược Ngang đặt trên người tôi và Châu Tinh Dục.

    Tôi cứ cảm thấy cuộc gặp gỡ thế kỷ của bốn vị nam chính này ngập mùi thuốc súng.

    Ánh mắt Lý Tinh u ám, mím chặt môi lại, mà Trì Mộ Lâm thì vẫn giữ vẻ mặt dịu dàng như hoàng tử đó. Cậu ta mỉm cười lên tiếng, khiến cho người khác như được chìm trong gió xuân: “Nguyệt Nguyệt, sao dì bị bệnh mà không nói cho bọn tớ biết, cậu cứ một mình gánh vác như vậy.”

    Tôi thấy hơi mờ mịt: “Cậu là bác sĩ sao? Nói cho cậu có tác dụng gì?”

    Dì Châu đột nhiên phì cười, “Nguyệt Nguyệt nói đúng, huống chi trong bệnh viện còn có Tiểu Dục, các cháu không cần lo lắng.”

    Mẹ tôi cũng cười, “Phải đó, không phải bệnh nặng gì, có Nguyệt Nguyệt và Tiểu Dục là đủ rồi.”

    Biểu cảm của Trì Mộ Lâm thoáng chốc rạn nứt, nhưng sau đó nụ cười của cậu ta lại ngày càng ôn hòa: “Chủ yếu vì bọn cháu là bạn tốt của Nguyệt Nguyệt, nên đương nhiên phải giúp cậu ấy chăm sóc bác gái rồi.”

    Tôi sờ sờ đầu, “Từ lúc nào là bạn tốt vậy, không phải trước kia các cậu…”

    “Khụ khụ…” Lý Tinh đột nhiên ho vài tiếng, cậu ta xoa xoa ngón cái và ngón trỏ lại với nhau, “Chúng ta đương nhiên là bạn tốt rồi!”

    Tôi hiểu ám hiệu của cậu ta, “À phải phải phải!”

    Không biết Giang Nhược Ngang điên từ khi nào mà cũng diễn kịch. Anh ta cụp mắt, tự nện vào chân mình. “Đều trách cháu vô dụng, nếu chân không bị què thì đã có thể chăm sóc dì cùng Nguyệt Nguyệt rồi. Như vậy Nguyệt Nguyệt cũng không vất vả như thế…”

    Mẹ tôi là một người yếu lòng, bà ấy đỏ mắt sờ lên đầu của Giang Nhược Ngang, “Các cháu đều là những đứa trẻ ngoan!”

    “Dì còn sợ Nguyệt Nguyệt sẽ bị bắt nạt ở trường, không ngờ con bé lại có thể gặp được những người bạn tốt như các cháu, dì yên tâm rồi!”

    Châu Tinh Dục - người vẫn luôn im lặng đột nhiên lạnh lùng lên tiếng: “Bọn họ đúng là biết chăm sóc người khác nhỉ.”

    Ánh mắt của bốn người ngay lập tức giao nhau, trong không khí có sự công kích ngầm.

    Tôi chớp chớp mắt, bọn họ đều là ông lớn của tôi, gặp nhau việc gì phải quạu như vậy?

    Thế là tôi làm người hòa giải, cười haha, “Mẹ tôi cần nghỉ ngơi, các cậu ra ngoài trước đi!”

    Bọn họ không tình nguyện mà bị tôi đuổi ra ngoài,, Giang Nhược Ngang còn đỏ mắt mà nói lời tạm biệt với mẹ tôi: “Dì à, hôm nào cháu lại tới thăm dì.”

    Vừa ra khỏi cửa, mặt tôi liền đổi sắc, “Các cậu đến đây làm gì?”

    Khuôn mặt Lý Tinh thối ra, “Người phụ nữ thối, cậu chủ đây lo cho cậu, cậu còn không biết tốt xấu à.”

    Trì Mộ Lâm lên tiếng: “Nói như chỉ có mình cậu quan tâm đ ến cậu ấy vậy.”

    Giang Nhược Ngang không nói gì, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt ai oán, giống như tôi nợ tiền anh ta vậy.

    Tôi đau hết cả đầu, “Ôi trời, nhanh đi đi, có thấy phiền không vậy?”

    “Cái gì?” Lý Tinh không dám tin, “Cậu chê chúng tôi phiền?”

    Không thì sao chứ, nếu không phải vì tiền, ai mà vui vẻ hầu hạ mấy ông lớn các cậu.

    Tôi làm tư thế sắp động tay động chân, bọn họ mới lẩm bà lẩm bẩm mà rời đi.

    Vừa quay đầu, tôi lại nhìn thấy Châu Tinh Dục khoanh tay dựa vào cửa, trên miệng là nụ cười có chút mỉa mai. “Tô Nguyệt Nguyệt, cậu rất được yêu thích nhỉ.”

    Tôi liền thay đổi sắc mặt, “Cái phúc này cho cậu thì cậu có muốn không?”

    “...”

    Cũng vào lúc này, trên hành lang truyền đến tiếng bước chân dồn dập. Đưa mắt nhìn, một đám người mặc tây trang màu đen đi về phía chúng tôi, dẫn đầu là một người đàn ông trung niên nho nhã trang nghiêm.

    Nhìn thấy Châu Tinh Dục, ông ấy ngẩn người một lát, ngay sau đó thì trào cả nước mắt. “Giống, đúng là quá giống!”

    Uầy, tiết mục nhận người thân cuối cùng cũng đến rồi. Hai mắt tôi sáng lên, trong mắt ẩn hiện vẻ kích động.

    Châu Tinh Dục cau máy không nói một lời, đúng lúc dì Châu lại tươi cười mở cửa ra. “Hai đứa ở ngoài cửa làm gì vậy?”

    Khoảnh khắc đó, dì ấy với người đàn ông kia mắt chạm mắt, biểu cảm trên khuôn mặt họ ngưng đọng.

    Sau đó, nước mắt của người đàn ông tuôn ra, cơ thể run rẩy muốn ôm dì Châu. “Châu Ý, em có biết rằng, anh đã tìm em bao nhiêu năm rồi không!”

    “Anh sẽ không để em rời xa anh nữa!”

    Eo, cái khí chất “tổng tài bá đạo ngày xưa” hiện lên trước mặt tôi.

    Dì Châu không nói gì cả, nhưng nước mắt thì không ngừng rơi xuống. Châu Tinh Dục lạnh mặt đứng ở bên cạnh nhìn hai người họ, biểu cảm ảm đạm không rõ ràng.

    Ai cũng không biết trong ánh mắt đen kịt ấy liệu có ẩn chứa một chút niềm vui không.



    Mẹ tôi hiển nhiên đã xem xong phân cảnh hoành tráng này. Vành mắt bà ấy cũng đỏ lên, giống như nhớ ra một chuyện thương tâm gì vậy.

    Nhìn thấy tình cảnh này, tôi chợt có một suy đoán: “Mẹ, bố con không phải cũng…”

    Bà ấy đột nhiên nhìn tôi, trong đôi mắt đầy lệ toàn là sự vùng vẫy.

    Cuối cùng, bà ấy nhìn về phía người đàn ông ngoài cửa rồi chậm rãi mở miệng: “Ông ấy chính là… bố của con…”

    Tôi nổi cơn thịnh nộ, tức điên người đi đến trước mặt người đàn ông ngoài cửa rồi đấm vào cằm ông ấy.

    Dưới ánh mắt ngây ngốc của tất cả mọi người, tôi gằn từng chữ một: “Đồ chó,thích một chân đạp hai thuyền đúng không?”

    “Đáng đời vợ ôm con bỏ trốn!” Vừa nói, tôi vừa nắm chặt tay Châu Tinh Dục. Đối diện với ánh mắt kinh ngạc của cậu ta, tôi đáng thương nói: “Khó trách lần đầu nhìn thấy cậu, tôi đã cảm thấy giữa chúng ta rất thân thiết. Hóa ra cậu là anh trai duy nhất của tôi!”

    “Chúng ta không nhận người bố cặn bã này, sau này gia đình bốn người chúng ta sống hạnh phúc bên nhau!”

    Phía sau lưng truyền đến âm thanh nghiến răng nghiến lợi: “Ai là bố cháu?”

    Tôi vừa quay đầu, người đàn ông phía sau đã bịt cằm đứng dậy. Ông ấy phẫn nộ chỉ vào một nhóm người khác đang chạy đến: “Đồ chó đó mới là bố của cháu!”

    Ơ này!

    Người đàn ông dẫn đầu nhóm người có thân hình cao thẳng, năm tháng dường như không hề lưu lại dấu vết trên người ông ấy.

    Lúc này trên mặt ông ấy đầy vẻ nôn nóng. Sau khi nhìn thấy tôi, ông ấy đứng như trời trồng, đôi môi run rẩy: “Giống, quá giống!”

    “...”

    Tôi quay sang nhìn mẹ của mình, bà ấy một lời khó nói hết. “Vừa rồi mẹ chưa nói hết con đã xông ra rồi.”

    “Mẹ muốn nói người đàn ông kia là đối thủ một mất một còn của bố con.”

    Sau khi nghe thấy lời nói của mẹ mình, người bố tôi vừa mới nhận đã lao tới ôm mẹ tôi. “Tô Tiểu Tiểu, em có biết anh đã tìm em bao lâu không…”

    Tôi lặng lẽ đóng cửa lại, xoay người đối diện với ánh mắt phẫn nộ của bố Châu Tinh Dục và vẻ mặt nén cười của dì Châu.

    Mặt tôi đỏ lên, lắp ba lắp bắp nói: “Xin, xin lỗi ạ!”

    Dì Châu nói: “Nguyệt Nguyệt, làm tốt lắm! Ông ấy đã đáng ăn đòn từ lâu rồi!”

    Người đàn ông liền ủ rũ, nhìn dì Châu bằng ánh mắt tội nghiệp. “A Ý, anh đau quá…”

    “Im miệng!”



    Tôi ngượng nghịu quay đầu, vừa hay lại đối diện với ánh mắt cười nhạo của Châu Tinh Dục.

    Cậu ta nhướng nhướng mày, môi hơi nhếch lên: “Em gái?”

    Giọng nói tôi yếu ớt, ánh mắt thì vô hồn: “Đừng nói nữa đừng nói nữa…”

    Nói nữa tôi sẽ rời khỏi địa cầu!
     
    Xuyên Thành Nữ Chính Bị Bắt Nạt
    Chương 4: Hoàn


    Haha, hiện tại tôi đã là người vừa có bố vừa có mẹ rồi. Ai còn dám nói tôi là trẻ mồ côi, xem tôi có táng chết hắn ta không!

    Tôi và mẹ chuyển vào căn biệt thự xa hoa. Mặc dù bố tôi không phải người giàu nhất, nhưng ông ấy cũng là một thương gia tiếng tăm lừng lẫy. Thậm chí có lúc, ông ấy còn đè đầu được cả bố của Châu Tinh Thần, thế nên hai người họ mới là đối thủ một sống một còn nổi tiếng.

    Duyên phận, thần kỳ đến mức không nói nên lời!

    Để bù đắp cho hai mẹ con tôi, bố tôi đã cho tôi một tấm thẻ đen để tôi tùy ý quẹt, còn mua nhà và xe đứng tên tôi.

    Khi đó tôi đã quỳ phịch xuống đất, giọt lệ nóng bỏng rơi xuống: “Bố, bố là— thần— của— con!”

    “...”

    Vợ và con của hai ông trùm thương nhân đồng thời được tìm thấy trong cùng một ngày. Sự kiện này rất lớn, trên mạng đều đã xôn xao sôi sục. Thế nên khi quay về trường học, tôi và Châu Tinh Dục đã nhận được vô vàn ánh nhìn chăm chú.

    Những người từng bắt nạt tôi giờ nhìn thấy tôi thì đều đi đường vòng, chỉ sợ tôi tìm họ tính sổ.

    Xì, hiện tại chị đây là người có tiền rồi, lề lối rất nghiêm, mấy cưng ráng mà chịu đựng đi.

    Ba nam chính bảo tôi làm vệ sĩ trong một tháng, hiện tại vừa lúc hết hạn rồi. Tôi hẹn bọn họ ăn cơm trưa. Sau khi nhìn thấy tôi, bọn họ đều có gì muốn nói nhưng lại thôi, cứ cẩn thận dè dặt từng li từng tí.

    Tôi thì như ông lớn mà nằm dài xuống ghế sofa, lười biếng nói: “Quan hệ thuê mướn kết thúc rồi, bên cạnh mấy cậu cũng chẳng có gì nguy hiểm, sau này đừng tìm tôi nữa.”

    Lý Tinh bỗng nhiên ngẩng đầu, hai mắt đỏ lên, để lộ ra cảm xúc ấm ức. “Tại sao, đến cả làm bạn bè cũng không được sao?”

    Tôi cười mỉa mai, “Lại còn bạn bè? Chẳng lẽ cậu có thói quen bắt nạt bạn bè sao?”

    Cậu ta khựng người lại, sắc mặt tái nhợt, ánh sáng trong mắt dần dần tắt. “... Xin lỗi.”

    Khóe môi Giang Nhược Ngang cong lên, khuôn mặt mang vẻ ngây thơ vô tội. “Hai người đều từng abwst nạt Nguyệt Nguyệt, chỉ có tôi là không.”

    “Từ giờ hai người đừng tìm cô ấy nữa, chỉ có tôi là có thể thôi!” Anh ta nhìn về phía tôi bằng ánh mắt lấp lánh, giống như là đang tranh giành công lao để được khen vậy.

    Tôi không đành lòng nhìn thẳng mà quay đầu, không ngờ lại nhìn thấy vẻ mặt khó coi của Trì Mộ Lâm. Môi cậu ta mím chặt, hàm căng cứng lại, chiếc mặt nạ quý tộc nho nhã đã bị cởi xuống.

    Thời khắc này cậu ta không nói một lời, chỉ chăm chú nhìn thẳng vào tôi, trong mắt là những cảm xúc phức tạp.

    Tôi không nói gì nữa mà quay người rời đi, không chút lưu luyến.

    Chị đã có tiền rồi, không cần mấy tên tiêu tiền như nước nữa, haha.



    Không biết tại sao, gần đây Châu Tinh Dục luôn đi bên cạnh tôi.

    Lời không nhiều, nhưng hành động rất nhiều.

    Tôi ăn hoa quả, cậu ta giúp tôi gọt vỏ.

    Tôi ăn mì thịt bò, cậu ta giúp tôi nhặt hành lá.

    Tôi bước ra khỏi cửa, cậu ta cầm ô che nắng cho tôi…

    Dần dần, tôi đã bị cậu ta nuôi thành kẻ há miệng chờ sung rồi!

    Thế là tôi đã thấy lo lắng, bản thân cực kỳ đề phòng: “Liệu không phải là cậu muốn khiến tôi biến thành kẻ vô dụng, để cho gia đình chúng tôi mất đi người thừa kế đấy chứ?”

    Bàn tay đang bóc tôm của cậu ta khựng lại, giống như thờ ơ liếc mắt nhìn tôi một cái, nhưng tôi đã trông thấy trong ánh mắt đó có sự trào phúng:

    Cậu ấy hừ một tiếng: “Thứ mà người ta muốn làm cho vô dụng là não, cậu có không?”

    Tôi giận rồi, “Cậu có ý gì?”

    Châu Tinh Dục nghiêng đầu qua, hai tai đỏ lên, thấp giọng lẩm bẩm một câu: “Nếu có não thì sao lại không nhận ra là tôi đang báo ơn chứ.”

    “Ồ, báo ơn à, vậy thì không sao.”Trao đổi lợi ích mới khiến tôi thấy an toàn.

    Sau khi nói ra rồi, tôi cũng không còn cảm thấy vướng mắc nữa, nháy mắt cũng thấy có hứng thú ăn uống hơn.

    Nhìn Châu Tinh Dục ở trước mặt đã bóc xong một bát tôm đầy ắp, tôi ch ảy nước dãi, ăn như hổ đói.

    Tôi chìm đắm trong thức ăn ngon, không chú ý đến niềm vui trong ánh mắt của Châu Tinh Dục.

    Châu Tinh Dục rất tỉ mỉ, chỉ cần một ánh mắt của tôi cũng khiến cậu ta biết được tôi đang muốn gì.

    Mặc dù nửa đời trước tôi luôn cô độc một mình, nhưng cậu ta ở bên cạnh lại không khiến cho tôi cảm thấy ghét. Tôi cứ để cậu ấy đi theo mình, coi như thu nhận một đàn em vậy.



    Không có ba nam chính kia làm phiền, mỗi ngày của tôi đều rất thoải mái vui vẻ. Nhưng cứ đi đến đâu, tôi lại cứ cảm giác được ba ánh nhìn như âm hồn bất tán theo dõi mình.

    Chính vào lúc không thể chịu nổi nữa, tên bám đuôi số 1 đã tự tìm đến cửa.

    Trên mặt Lý Tinh mang theo vết thương, sự kiêu ngạo trong quá khứ trên mặt đã không còn thấy nữa.

    Cậu ta nhìn tôi một cái rồi nhanh chóng cúi thấp đầu, lắp ba lắp bắp: “Tô… Nguyệt Nguyệt, tôi đã biết lỗi lầm của mình rồi, tôi đến xin lỗi cậu.”

    Thấy tôi nhíu mày, cậu ta lại tiếp tục nói: “Tôi biết cậu sẽ không tha thứ cho tôi, nhưng cậu có thể cho tôi cơ hội bù đắp được không?”

    “Cậu xem!” Cậu ta lôi điện thoại ra như đang dâng lên báu vật, “Tôi đã đi xin lỗi những bạn học trước kia bị bắt nạt rồi, tôi đang bù đắp cho họ.”

    Trong video, chàng trai từng kiêu căng một thời lại đang không ngừng cúi đầu, nói lời xin lỗi.

    Trên mặt những người bị hại là những biểu cảm kinh ngạc, khoái chí, thoải mái,...

    Lý Tinh bảo bọn họ đánh cậu ta, cậu ta sẽ không đánh trả, còn hứa sẽ bù đắp cho bọn họ trong tương lai.

    Thái độ của cậu ta rất thành khẩn, đa số mọi người đều lựa chọn tha thứ. Nhưng trong số đó có một tên côn đồ, lúc đầu không dám tin tưởng, nhưng sau khi chắc chắn Lý Tinh sẽ không đánh lại thì liền gọi một đám đàn em, cùng nhau tay đấm chân đá lia lịa, khiến cho Lý Tinh mình đầy thương tích.

    Một cơn thịnh nộ nổi lên trong tôi, cái tên côn đồ kia rõ ràng chẳng phải người tốt!

    “Trước kia sao cậu lại đánh tên này?” Tôi cau mày, chỉ vào tên côn đồ mà hỏi.

    Cậu ta sửng sốt một lát rồi mím mím môi, cuối cùng vẫn thành thật trả lời: “Lúc trước tên đó ăn h**p nữ sinh bên ngoài trường học, tôi nhìn thấy thì cho cậu ta một trận.”

    Tôi thật sự cạn lời: “Vậy không phải cậu đã làm chuyện tốt sao, xin lỗi tên đó làm cái gì chứ?”

    Lý Tinh thất thần mà cụp mắt: “Tôi không xin lỗi, tôi chỉ không đánh trả mà thôi.”

    “Ấn tượng của tôi trong mắt cậu đã không tốt rồi, tôi không dám mạo hiểm.”

    “...”

    Nhìn thấy Lý Tinh người đầy vết thương, tôi thở dài đứng dậy, “Đi thôi.”

    Lý Tinh lập tức ngẩng đầu, biểu cảm ngơ ngác: “Đi đâu?”

    “Đi lấy lại thể diện cho người chủ thuê cũ của tôi. Dù sao lấy tiền rồi mà không làm gì thì cũng không tốt cho lắm.”

    Ánh sáng dần dần xuất hiện trong mắt, khóe miệng cậu ta cũng vui vẻ mà cong lên. “Được!”

    Nhìn Lý Tinh của hiện tại, dường như không được thông minh lắm thì phải.

    Ờm… Hình như trước giờ đã thông minh bao giờ đâu.

    12.

    Rất trùng hợp, bọn côn đồ kia lại chặn một cô gái trong con hẻm.

    Bọn chúng nở nụ cười dung tục, tên cầm đầu chính là kẻ đánh Lý Tinh.

    Tên đó nhổ một cục đờm: “Tên nhóc Lý Tinh đó bây giờ bị tao đánh cũng không đánh trả, mày còn trông mong nó đến cứu mày?”

    Khuôn mặt cô gái đầy vẻ khiếp đảm và tuyệt vọng, không ngừng lắc đầu lùi về sau.

    Lý Tinh ở bên cạnh đột nhiên nắm chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên, mặt tràn đầy vẻ tức giận.

    Tôi ngăn cậu ta lại, nở một nụ cười tàn ác: “Nhìn chị Nguyệt đây này!”

    Nói xong, tôi liền xong qua đó, Một cú ném qua vai dành cho tên cầm đầu, khiến cho hắn đau đến không bò dậy nổi.

    Mấy tên khác thấy vậy thì vừa sợ vừa tức, hô nhau xông lên đánh tôi.

    Tôi túm chặt cổ tay của một tên trong số chúng, vặn nhẹ một cái, tiếng xương nứt vỡ truyền đến, tên đó kêu lên như heo bị cắt tiết vậy.

    Còn những người khác, tôi trực tiếp dùng chân đá bay ra mấy mét, có một đứa còn bay cả lên cây luôn.

    Cô gái nhỏ ở trong góc sốc đến ngây người, đến cả nước mắt cũng quên rơi xuống.

    Tên cầm đầu nằm dưới đất than khóc nhưng vẫn không quên mắng tôi. “Con đ.i.ế.m thối, mày làm thế này là bạo lực học đường đấy!”

    Tôi nở một nụ cười ngọt ngào, giơ chân giẫm lên xương sườn của tên đó, nhẹ nhàng nghiền ép. “Tao đang thay trời hành đạo, chuyên trị cái loại người như mày đó.”

    “Rác —-- rưởi —--”

    Tên đó đau đến nỗi môi trắng bệch, đầu đổ đầy mồ hôi lạnh, không nói ra lời được nữa.

    Tôi bước đến kéo tay nữ sinh kia lên, sau đó lại hung ác đạp cho tên kia một phát. “Nếu còn để tao phát hiện mày làm mấy việc không ra gì, vậy thì mày sẽ nếm đủ đó!”

    Tôi nhìn sang Lý Tinh đang ngây ngốc ở gần đó, “Qua đây đạp cho nó phát.”

    Cậu ta mím môi, từ từ đi đến, nhưng chỉ đứng yên mà nhìn tên kia chứ không động tay động chân.

    Hồi lâu, cậu ta mới mở miệng: “Vì bạo lực học đường mà tôi đã mất đi một thứ rất quan trọng, vì vậy tôi biết sai rồi.”

    “Trước khi quá muộn, hãy làm một người tốt đi.”

    Tên côn đồ trừng mắt nhìn cậu ta, biểu cảm có chút phức tạp.

    Aiya, tên nhóc này có thể nói ra những lời triết lý như vậy từ bao giờ thế?

    Cô gái bên cạnh nhìn cậu ta với vẻ mặt sùng bái, điều này khiến tôi rơi vào trầm tư,

    Má nó, có phải Lý Tinh đang cướp spotlight của tôi không?

    Không được, tôi phải lấy lại thể diện.

    “Khụ khụ,” Tôi lại đạp cho tên kia một đạp để trút giận, “Lý Tinh là đàn em tao bảo kê, nếu còn tìm cậu ta gây chuyện, tao cho tay mày phế luôn.”

    Lý Tinh quay ngoắt lại nhìn tôi, hai mắt lại sáng lên một lần nữa, khóe miệng đang nhếch lên không thể nào hạ xuống được.

    “Tôi ho nhẹ một tiếng, “Đi thôi.”

    Sau khi nữ sinh cảm ơn và rời đi, Lý Tinh kéo kéo tay áo tôi, đôi mắt đen láy cứ nhìn vào tôi. “Nguyệt Nguyệt, tôi có thể làm bạn của cậu được không?”

    Tôi ngơ người một lát, bạn bè sao?

    Trong hiện thực không ai làm bạn bè với tôi, tôi chỉ tình cờ nghe người khác bàn luận về tôi:

    “Cái con nhỏ quái vật đấy lại muốn đánh người nữa à?”

    “Sao lại có nữ sinh bạo lực như vậy chứ, cách nhỏ đó xa một chút đi!”



    Những điều như vậy tôi đã nghe thấy rất nhiều, nhưng không thèm để ý. Một mình tôi rất tốt, không cần có bạn bè.

    Nhưng giây phút này, lần đầu tiên có người thành khẩn muốn làm bạn bè của tôi, giống như một loại cảm giác nghi thức vậy.

    Dường như tôi không từ chối được, mà cũng không muốn từ chối. Vì thế, tôi cũng nghiêm túc mà đáp lại cậu ta: “Có thể.”

    Lý Tinh đã cười rồi, lúm đồng tiền xuất hiện trên hai má, trông cậu ta có vẻ rất ngoan.

    Dường như thiết lập nhân vật bị sụp đổ rồi.

    Tôi đột nhiên cảm thấy xoắn não, “Thế cậu có còn mặc qu@n lót hồng phấn cute không?”

    Nụ cười của Lý Tinh đông cứng trong nháy mắt, khuôn mặt trắng trẻo hiện lên màu đỏ.

    “Đã không mặc từ lâu rồi!!!”

    Tôi: “Ồ, vậy mặc hình Ultraman à?”

    Lý Tinh: “...”



    Sắp tới cuối tuần rồi, tôi về nhà một chuyến. Không ngờ rằng, Trì Mộ Lâm mà tôi đã lâu không gặp lại xuất hiện ở đây.

    Cậu ta mặc âu phục chỉnh tề, tóc cũng được chải chuốt theo kiểu trưởng thành. Cậu ta mỉm cười mà đi về phía tôi: “Biết rằng cậu sẽ trở về, cho nên tôi mới đặc biệt tới thăm.”

    Tôi ngay tức khắc tránh xa cậu ta ba mét, cáo chúc tết gà, chắc chắn không có chuyện gì tốt!

    Liệu cậu ta không mách lẻo với bố tôi, nói tôi vơ vét tiền của cậu ta chứ?

    Thấy sự cảnh giác kỳ lạ của tôi, sắc mặt Trì Mộ Lâm ảm đạm, miệng kéo ra một nụ cười khổ. “Tôi chỉ muốn cùng cậu nói chuyện, không có ý gì khác, cậu đừng…”

    Tôi dẫn cậu ta đến vườn hoa, cả đường đi cậu ta đều im lặng.

    “Rốt cuộc cậu muốn nói cái gì?” Tôi thấy hơi sốt ruột.

    Cậu ta dừng lại, đối diện với ánh mắt của tôi, “Nếu tôi nói những người lúc trước không phải do tôi sai khiến, cậu có tin tôi không?”

    “Hả???”

    Cậu ta căng thẳng mà nhìn vào mắt tôi, “Mấy người lúc trước chặn cậu ở nhà vệ sinh không phải do tôi gắp lửa bỏ tay người, tôi cũng không biết là do ai làm.”

    “Vậy lúc đầu cậu thừa nhận làm gì?”

    Cậu ta khựng lại vài giây, ắc mặt từ từ tối xuống, hàng mi dài cụp xuống, lộ ra vẻ cô đơn và lẻ loi.

    “Bởi vì… Tôi muốn làm người xấu một lần.”

    “...” Tôi lộ ra biểu cảm ba chấm, không thể hiểu nổi.

    Cậu ta im lặng một lúc, “Tôi không phải bi3n thái…”

    “Chỉ là tất cả mọi người đều nói với tôi, phải che giấu cảm xúc, làm một đứa trẻ ngoan, phải cười.” Trì Mộ Lâm nhìn tôi, giật giật khóe miệng, “Thật ra tôi rất mệt.”

    Tôi ngơ ngẩn nhìn Trì Mộ Lâm, chợt nhớ tới trong thế giới hiện thực, bản thân đã từng thấy một video về cậu ta.

    Bố cậu ta có rất nhiều con riêng, vì vậy mẹ rất nghiêm khắc với cậu ta.

    “Con nhất định phải làm tốt nhất, không được có một chút lỗi nhỏ nào.”

    “Không được gây rắc rối cho bố của con, phải ngoan, không được tùy hứng.”



    Dần dà, cậu ta đã trở thành một con rối chỉ biết cười, cảm xúc bộc lộ ra chỉ có thể là dịu dàng vô hại.

    Tuy nhiên, dù rằng rất đáng thương, nhưng tôi cũng đâu biết an ủi người khác.

    Nhìn khóe miệng cậu ta cong lên, tôi bèn duỗi tay, kéo hai bên khóe miệng xuống.

    Trì Mộ Lâm bị hành động của tôi làm cho ngớ người. Tôi có hơi chột dạ: “Không muốn cười thì đừng có cười, xấu lắm.”

    Cậu ta sững sờ, sau đó lại cười càng tươi, cười đến lăn lộn.

    Tôi lặng lẽ lùi lại một bước, tên này không phải bị điên rồi chứ?

    Đến lúc cậu ta ngừng cười thì bèn giơ tay lên khóe mắt, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt chảy ra vì cười quá nhiều. “À đúng rồi, ban đầu cậu nói tôi dầu mỡ là có ý gì?”

    Tôi trừng mắt: “...”

    “Chính là vì nụ cười của cậu quá giả tạo đó, thế nên không muốn cười thì cậu đừng cười nữa.”

    “Cứ làm theo những gì mình muốn là được, đừng để ý người khác nói thế nào.”

    Trì Mộ Lâm đứng ngây tại chỗ, khóe môi từ từ thả lỏng, tôi không nhìn rõ vẻ mặt cậu ta lúc này.

    Hồi lâu, cậu ta lí nhí ừm một tiếng, giọng nói hơi khàn.

    “Đi thôi.”

    13.

    Thật sự không ngờ rằng, trong nhà tôi lại náo nhiệt như vậy. Bốn nam chính tụ họp đầy đủ, bố mẹ tôi bất lực nhìn nhau.

    Bố tôi âm thầm ủng hộ tôi: “Rất có khí phách của bố năm đó.”

    Mẹ tôi trừng mắt nhìn bố một cái, sau đó đi đến bên tai tôi rồi nhỏ giọng: “Nguyệt Nguyệt, chúng ta không thể làm gái tồi được đâu!”

    Tôi cực kỳ sợ hãi: “Chúng con chỉ là bạn bè!”

    Ánh mắt mẹ tôi càng thêm thâm thúy.

    Tôi: “...”

    Bữa cơm này bề ngoài yên bình, nhưng thực chất bên trong đầy sóng gió. Châu Tinh Dục không nói một lời mà bóc tôm cho tôi, Lý Tinh trừng mắt nhìn Châu Tinh Dục một cái rồi gắp thức ăn cho tôi.

    Trì Mộ Lâm và Giang Nhược Ngang cũng không chịu yếu thế, chỉ trong chốc lát bát của tôi đã đầy thành một núi thức ăn.

    Bố mẹ tôi nhìn đến ngớ luôn.

    “Khụ khụ,” Tôi quét ánh mắt không mấy thân thiện về phía bốn người họ, “Có gì nói thẳng.”

    Bọn họ dừng động tác lại, trên khuôn mặt có chút ngượng ngùng khó nói.

    Giang Nhược Ngang là người đầu tiên lên tiếng. Anh ta hơi buồn bã mà cụp mắt, “Nguyệt Nguyệt, tôi muốn đi nước ngoài chữa trị đôi chân rồi.”

    Tôi gật gật đầu, “Đây là chuyện tốt, sao lại không vui vậy?”

    Anh ta để lộ ra nụ cười mong đợi, “Nguyệt Nguyệt, có thể đợi…”

    “Khụ khụ khụ,” Lý Tinh đột nhiên ho lên mấy tiếng, sau đó nghiến răng nghiến lợi nhìn Giang Nhược Ngang, “Muốn chữa thì chữa cho tốt, đừng để Nguyệt Nguyệt lo lắng.”

    Sắc mặt Giang Nhược Ngang trở nên khó coi, nhưng lại không hề nói chuyện nữa.

    Lý Tinh trầm tư một chút rồi nói: “Tôi và Trì Mộ Lâm cũng phải ra nước ngoài rồi, gia đình cần rèn luyện chúng tôi để kế thừa sản nghiệp.”

    Trì Mộ Lâm cong cong môi, ánh mắt lập lòe ánh sáng: “Nguyệt Nguyệt, cậu đồng ý cùng bọn tôi ra nước ngoài không?”

    “Không đồng ý!” Tôi còn chưa lên tiếng, bố tôi đã lạnh lùng từ chối rồi.

    Ông ấy lạnh nhạt nói: “Nguyệt Nguyệt ở lại trong nước rất tốt.”

    Mẹ tôi trừng mắt nhìn bố: “Tôn trọng ý muốn của Nguyệt Nguyệt.”

    Thế là ánh mắt của mọi người trong bàn ăn đều di chuyển về phía tôi, đến cả người không tranh với đời như Châu Tinh Dục cũng nhìn tôi với đôi môi mím chặt.

    Tôi: “...”

    Dưới ánh mắt trông đợi của mọi người, tôi căng da đầu mà trả lời: “Trong nước rất tốt, tôi không ra nước ngoài đâu.”

    Sắc mặt Lý Tinh suy sụp, ba người họ nhìn tôi bằng ánh mắt ai oán.

    Tôi di chuyển ánh mắt, vô tình lại mắt đối mắt với Châu Tinh Dục. Hiếm khi cậu ta nở nụ cười, nụ cười ấy đẹp tựa như ngọc vậy.

    Thời khắc này, không hiểu vì sao mà nhịp đập trái tim tôi lại tăng nhanh.



    Hội nam chính giống như biến thành anh em tốt, bọn họ ra nước ngoài cùng một ngày. Là bạn bè, tôi có nghĩa vụ phải đi tiễn bọn họ.

    Trước khi ly biệt, bọn họ đều ôm tôi với vẻ không nỡ xa rời. Đặc biệt là Trì Mộ Lâm, lần này cậu ta không còn cười giả tạo, mà để lộ ra một nụ cười thật sự từ trong tim.

    Cậu ta nói: “Cảm ơn cậu, Nguyệt Nguyệt.”

    Tôi ngại ngùng sờ sờ mũi: “Kỳ cục quá, tôi cũng có làm gì đâu.”

    Cậu ta cong môi, vô cùng dịu dàng: “Sự xuất hiện của cậu cũng đủ khiến tôi cảm kích rồi.”

    Tôi đứng ngây tại chỗ, không biết nên nói điều gì.

    Ký ức hiện thực đối với tôi giống như đã qua mấy đời, mà ở thế giới này tôi đã có được một cuộc đời mới.

    Sau khi tiễn bọn họ rời đi, tôi quay đầu lại, ôi má!

    Châu Tinh Dục đang khoanh tay trước ngực mà nhìn tôi, bầu không khí xung quanh có vẻ lạnh lẽo.

    Ánh mắt cậu ấy ảm đạm không rõ ràng, cười lạnh một tiếng: “Sao nào, không nỡ hả?”

    Không biết vì sao tôi thấy hơi chột dạ, cảm giác giống như ngoại tình bị phát hiện vậy.

    Tôi vội vàng xua tay: “Không có không có, mọi người chỉ là bạn bè mà thôi!”

    Cậu ấy cong cong môi, cũng không móc mỉa nữa mà hờ hững nói: “Đi thôi.”

    Chúng tôi sóng vai đi ra ngoài, đúng lúc chiếc máy bay đã bay lên trời xanh.

    Tôi dừng chân một lát.

    Vạch ngăn cách giữa thế giới hiện thực và thế giới trong game đã trở nên mơ hồ. Trong lòng tôi đã sản sinh ra cảm giác bản thân thuộc về thế giới này.

    Không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng tôi chỉ muốn nắm chắc hiện tại.

    Tôi của hiện tại rất hạnh phúc, có người nhà, có bạn bè, có lẽ sẽ còn có…

    Tôi không nhịn được mà nhìn sang Châu Tinh Dục ở bên cạnh, ánh mắt cậu ấy đang đặt trên người của tôi, ánh mắt dịu dàng.

    Ngay sau đó, cậu ấy nói với tôi: “Nguyệt Nguyệt, tôi thích cậu.”

    Tôi ngẩn người, trong tim có chút hỗn loạn. “Tôi…”

    Cậu ấy mỉm cười sờ đầu tôi: “Không cần trả lời bây giờ, tôi sẽ đợi cậu.”

    Vẻ mặt Châu Tinh Dục dịu dàng, trong ánh mắt của cậu ấy khi nhìn tôi có sự kiên định và tôn trọng.

    Tim tôi cảm thấy yên bình trong chốc lát.

    Tôi cong môi nhìn cậu ấy, tất cả đều không cần nói cũng rõ.

    Đúng vậy, chúng tôi còn rất nhiều thời gian.
     
    Back
    Top Dưới