Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Sách Gả Cho Nam Phụ Hung Ác

Xuyên Sách Gả Cho Nam Phụ Hung Ác
Chương 180


Hắn đứng trước Thịnh Hằng, tay chắp sau lưng, nhìn huynh trưởng chật vật, trong mắt không có niềm vui chiến thắng mà chỉ đầy bi thương.

“Tứ hoàng tử Thịnh Hằng, thủ phụ Tề Quảng Khanh mưu hại dân chúng, liên kết với Dương Vu phản quốc, bắt lấy!”

Dứt lời, binh lính Ngự Vệ Tư nhanh chóng tiến lên bắt lấy cánh tay Thịnh Hằng, nhưng gã giãy giụa muốn thoát ra.

“Làm càn! Bổn hoàng tử được phụ hoàng giao phó, đến làm việc, ai dám động vào bổn hoàng tử?”

“Phụ hoàng dám!”

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Một giọng nói vang dội từ phía sau Ngự Vệ Tư, một người cầm thánh chỉ, đi tới: “Tứ ca, tướng lãnh của Dương Vu đã bị bắt sống, phó tướng trong quân cũng đã cung khai, tề đại nhân cũng đã bị bắt. Không cần giãy giụa vô ích nữa.”

Những lời này như sét đánh giữa trời quang, đánh thẳng vào Thịnh Hằng, khiến hắn hiện lên vẻ không thể tin. Trong khoảnh khắc, hắn lại lấy lại vẻ ngạo mạn, hừ lạnh: “Ngươi chẳng qua cưới được con gái Tống gia mới có được quyền chủ động như bây giờ.”

Hắn muốn châm chọc rằng Thịnh Kỳ cũng chỉ nhờ vào Tống gia mà có quyền lực, không khác gì mình, đều là những người tham vọng quyền lực, không hơn gì nhau.

Thịnh Kỳ không để tâm đến lời châm chọc của hắn, nhẹ nhàng né sang một bên để binh lính Ngự Vệ Tư mang Thịnh Hằng đi. Trước khi rời đi, Thịnh Kỳ chậm rãi nói: “Vì sao ta có thể cưới, mà ngươi lại không được?”

Câu nói này không cho Thịnh Hằng cơ hội đáp lại, binh lính Ngự Vệ Tư trực tiếp đưa hắn đến trước mặt Thịnh Duệ, giao cho Thịnh Duệ xử lý tiếp.

Nghe tiếng bước chân của mọi người đi xa, Thịnh Kỳ ngồi xổm xuống, nhìn Tống Trừ Nhiên đang ôm chặt Hàn Nguyệt.

“Tầm Vũ, mang Hàn Nguyệt đi trị liệu.” Thịnh Kỳ gọi ám vệ của mình, phân phó: “Cố Phong đi ra sau núi, đưa tất cả mọi người về Tống phủ, những ai bị thương tìm ngự y trị liệu.”

Sau khi sắp xếp mọi thứ xong, hắn mới vươn tay nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt Tống Trừ Nhiên bị thương, đau lòng nói: “Buông nàng ấy ra đi.”

Tống Trừ Nhiên ngơ ngác nhìn Thịnh Kỳ, rồi mới buông tay khỏi Hàn Nguyệt. Ngay lập tức, nàng bị Thịnh Kỳ ôm vào lòng.

“Thịnh Kỳ?”

Thịnh Kỳ nhẹ nhàng vuốt tóc nàng, trấn an: “Ta đây, đoạn thời gian này đã để người ủy khuất rồi.”

Ban đầu nàng không cảm thấy vất vả, nhưng nghe Thịnh Kỳ nói vậy, nước mắt bắt đầu tuôn rơi. Dũng khí đối mặt với Thịnh Hằng đã cạn kiệt, giờ đây nàng cuối cùng có thể ủy mị như một cô gái nhỏ.

“Các ngươi rốt cuộc có bắt được gian tế không?” Nàng khóc nức nở trong lòng Thịnh Kỳ, nhưng vẫn không quên hỏi về tình hình trên chiến trường.

Thịnh Kỳ vỗ nhẹ lưng nàng, nghe nàng khóc lóc mà vẫn lo lắng về chiến trường, chỉ có thể cười khẽ.

Hắn điều chỉnh tư thế, ôm nàng trong lòng, đứng dậy: “Về phủ trước, ta sẽ từ từ kể cho ngươi nghe.”

Khi xe ngựa dừng trước phủ Thất hoàng tử, Đông Phúc đã đứng chờ sẵn ở bên ngoài.

Nhìn thấy Tống Trừ Nhiên bẩn thỉu bước xuống xe ngựa, trên mặt còn có thương tích, khuôn mặt đang cười của Đông Phúc lập tức suy sụp.

Hắn hai ba bước chạy lên bậc thang, nắm lấy một tỳ nữ: “Mau đi nhóm lửa, chuẩn bị nước ấm cho hoàng tử phi, nhớ bỏ cánh hoa tươi vào, nhất là hoa quế! Dùng hoa quế nhiều vào!”

Sắp xếp xong việc này, hắn lại gọi một gã sai vặt nhanh nhẹn đi tìm ngự y.

Sự quan tâm vội vã của Đông Phúc khiến Thịnh Kỳ và Tống Trừ Nhiên không hẹn mà cùng thở dài.

Khi gã sai vặt sắp bị Đông Phúc đẩy ra khỏi cửa, Thịnh Kỳ cuối cùng không thể nhìn thêm, ngăn lại: “Đông Phúc, đủ rồi, đi lấy hòm thuốc là được.”

Không đợi Đông Phúc phản ứng, Thịnh Kỳ đã ra lệnh và kéo Tống Trừ Nhiên vào phủ.

Đã lâu không trở về, lần này trở lại phủ thật khiến người ta nhớ nhung, thoải mái tắm gội gần nửa canh giờ mới chịu ra khỏi thùng tắm.

Mặc vào xiêm y do tỳ nữ chuẩn bị, nàng với mái tóc dài ướt rối trở về phòng ngủ. Thịnh Kỳ đã tắm xong từ lâu, mặc bộ đồ màu nhạt, ngồi trên giường với hòm thuốc bên cạnh.

Nhìn thấy nàng tiến vào, Thịnh Kỳ mở hòm thuốc, lấy ra băng gạc. Động tác này khiến nàng nhăn mày: “Ta chỉ có vết cắt nhỏ trên mặt, đã rửa qua nước rồi, không cần đâu.”

Mới vừa rồi còn cảm thấy Đông Phúc chuyện bé xé ra to, giờ lại thấy người thật sự chuyện bé xé ra to không biết là ai đây? Trên mặt chỉ có một vết nhỏ, cần gì phải dán băng gạc?

Nàng thầm trách trong lòng, nhưng nghe Thịnh Kỳ nhàn nhạt nói: “Lại đây, thay ta băng bó vết thương một chút.”

Nghe Thịnh Kỳ nói vậy, Tống Trừ Nhiên đột nhiên nghiêm túc: “Ngươi bị thương?”

“Ừ.” Thịnh Kỳ gật đầu, không che giấu mà kéo cổ áo ra, lộ vết thương đỏ sậm trước ngực, “Lúc đánh trận bị trúng mũi tên.”

Tống Trừ Nhiên nhìn chằm chằm vết thương đỏ sậm, lòng nàng thắt lại: “Ta đi bảo Đông Phúc gọi Uông ngự y tới.”

Biết mình bị thương mà không gọi ngự y, sao có thể hồ đồ như vậy.

Dứt lời, nàng xoay người định ra khỏi phòng ngủ, nhưng bị Thịnh Kỳ giữ lại: “Đội y sư đã xử lý qua, không cần lo lắng.”

Thịnh Kỳ nghiêm túc giải thích, rồi nhẹ nhàng khụ khụ, giọng nhỏ và khàn khàn: “Ta chỉ muốn ngươi giúp ta băng bó thôi.”

Tác giả có chuyện nói:

Trẻ con làm nũng có kẹo ăn, người lớn làm nũng cũng có!
 
Xuyên Sách Gả Cho Nam Phụ Hung Ác
Chương 181


** Dây dưa, truy đuổi, hắn hôn nàng thật sâu.**

Tống Trừ Nhiên ý thức được Thịnh Kỳ đang làm nũng với mình, tim nàng đập mạnh một nhịp.

Nàng đứng yên tại chỗ, mắt chớp chớp nhìn Thịnh Kỳ. Nam tử trước mắt này, khi bị nàng nhìn chăm chú, càng lúc càng co quắp, khiến nàng cảm thấy mềm lòng.

Thịnh Kỳ vốn không bao giờ làm nũng, giờ lại như vậy với nàng, cũng là bởi vì hai người đã thân cận.

Nếu nàng không đáp lại gì, Thịnh Kỳ có thể sẽ cảm thấy phương pháp này không hiệu quả, về sau sẽ không nhìn thấy hắn như thế nữa.

Tống Trừ Nhiên phì cười, ngồi lại trên giường, nhận lấy băng gạc từ tay Thịnh Kỳ.

Nàng tiến tới gần, xem xét kỹ vết thương do tên bắn, dù m.á.u đã ngừng, nhưng miệng vết thương chưa khép lại, xung quanh vẫn sưng đỏ. Nàng có thể tưởng tượng lúc ấy đau đớn thế nào, lòng không khỏi xót xa.

“Đau không?” Nàng nhẹ giọng hỏi.

Thịnh Kỳ gật đầu, yết hầu khẽ chuyển động, thấp giọng đáp lại. Nàng theo bản năng tiến gần hơn, nhẹ nhàng thổi vào miệng vết thương.

Hơi thở ấm áp phả lên khiến Thịnh Kỳ cứng người, hắn đỡ lấy vai nàng, đang định đẩy ra nhưng chưa kịp thì Tống Trừ Nhiên đã đứng dậy.

“Mọi người đều nói đau thì thổi một chút sẽ đỡ hơn.”

Tống Trừ Nhiên giải thích, kéo băng gạc dài ra, nửa ôm Thịnh Kỳ, dùng tay kia quấn băng gạc từng tầng cẩn thận. Cuối cùng, nàng thắt một cái nơ con bướm xinh xắn.

Ngẩng đầu lên định hỏi xem băng gạc có thoải mái không, nàng liền chạm vào ánh mắt sâu thẳm của Thịnh Kỳ, đôi mắt đầy tình cảm khó diễn tả.

Bất ngờ eo bị ôm lấy, cả người nàng bị kéo vào lòng Thịnh Kỳ.

Tống Trừ Nhiên bị bất ngờ, theo bản năng giơ tay định đẩy ra, nhưng lại sợ đụng vào vết thương của Thịnh Kỳ, nên chỉ nhẹ nhàng vịn vai hắn.

Động tác này khiến Thịnh Kỳ hiểu lầm, tay hắn siết chặt hơn, rũ mắt nhìn nàng với đôi mắt hơi hoảng hốt, ánh mắt trượt xuống đôi môi đỏ mọng của nàng, cúi đầu hôn nàng.

Nụ hôn này hắn đã mong chờ từ lâu, trái tim đập loạn nhịp.

Sợ dọa nàng, vốn định từ từ, nhưng không kiềm chế được, hắn ôm lấy gáy nàng, kéo nàng gần hơn.

Không thỏa mãn chỉ với việc môi chạm môi, Thịnh Kỳ nhẹ nhàng mở khớp hàm của nàng, tiến sâu hơn.

Dây dưa, truy đuổi, hắn hôn nàng thật sâu.

Tống Trừ Nhiên như bị cuốn vào cơn lốc, đại não không còn suy nghĩ được gì, chỉ biết chìm đắm trong nụ hôn của Thịnh Kỳ.

Một lúc sau, nàng cảm thấy mình dần dần ngã xuống giường, Thịnh Kỳ chống tay nhìn xuống nàng.

Trong khoảnh khắc hoảng hốt, nàng nhớ lại một chút, thẹn thùng nhắc nhở: “Hiện tại… là ban ngày.”

Ý định ban đầu là muốn khuyên can, nhưng lời nói vừa ra, Thịnh Kỳ không có ý dừng lại.

Ngay lập tức, rèm giường được thả xuống, ngăn cách ánh sáng, tạo nên không gian ái muội.

Giường trở nên tối tăm, mang theo không khí mờ ảo, hơi thở dồn dập xen kẽ.

Rõ ràng Thịnh Kỳ hiểu ý nàng, nhưng lại cố tình làm ngơ, tiếp tục theo đuổi cảm xúc của mình.

Vốn định ngẩng đầu tức giận mắng Thịnh Kỳ vì hành động này, nhưng khi nhìn vào đôi mắt đầy d*c v*ng của hắn, nàng không thể thốt ra lời nào. Giọng hắn khàn khàn, thì thầm: “A Nhu, ta rất nhớ ngươi.”

*

Khi Tống Trừ Nhiên tỉnh dậy lần nữa, rèm che giường đã được kéo lên, và bên ngoài trời thực sự đã tối. Trong phòng, ngọn nến đã được thắp sáng. Nàng kéo thân mình mỏi mệt, từ từ nằm nghiêng. Trong cơn mơ màng, nàng ngửi thấy mùi thức ăn và tiếng nước chảy.

Nghĩ rằng Hàn Nguyệt đang vào hầu hạ, nàng định gọi, nhưng rồi thấy Thịnh Kỳ bước vào phòng. Hắn ngồi xuống giường, đưa cho nàng một chén nước: “Uống nước đi, ngươi có muốn ăn gì không?”

Thân mình nàng mệt mỏi vô cùng, không muốn động đậy, nhưng miệng lại khát, đành phải ngồi dậy, uống nước do Thịnh Kỳ đưa.

Ngồi lại trên giường, nhìn thấy Thịnh Kỳ với vẻ mặt hân hoan nhìn mình, nàng cảm thấy giận sôi máu.

Người ta nói tiểu biệt thắng tân hôn, nhưng trong tình cảnh này, niềm vui chỉ dường như thuộc về Thịnh Kỳ.

Nghĩ đến những gì vừa xảy ra, mặt nàng đỏ lên, vội vã quay đi: “Đói bụng.”

Thịnh Kỳ thấu hiểu cảm xúc nhỏ của nàng, cười nhẹ, lấy đi chén trà, rồi ra khỏi phòng. Không lâu sau, hắn trở lại với một hộp đồ ăn.

Vừa rồi hắn đã đi quá xa, nên giờ hắn phải tự mình hầu hạ nàng để chuộc lỗi.

Thịnh Kỳ chậm rãi bày từng món ăn ra, miệng dặn dò: “Dù đã trở về, nhưng các ngươi lâu rồi chưa ăn thịt cá, nên tạm thời vẫn nên ăn thanh đạm.”

Tống Trừ Nhiên nhìn các món ăn trước mắt, bụng nàng nháy mắt kêu lên một tiếng. Tiếng đó tuy nhỏ, nhưng đủ để Thịnh Kỳ nghe thấy rõ.

Mặt nàng lập tức đỏ bừng, vội vàng cầm lấy đôi đũa, vừa ăn vừa đổi đề tài: “Ngươi sao đã trở lại? Phụ thân và huynh trưởng đâu? Việc quân liên tiếp bại lui là có ý gì?”

Trước những câu hỏi của nàng, Thịnh Kỳ không nhanh không chậm đáp lại từng câu: “Tống tướng quân và Tống Đình Chi đều mạnh khỏe. Chúng ta đã liên thủ diễn một vở kịch, việc lui quân tiếp theo là một phần trong đó. Ta trở về trước để chính thức định tội tứ ca, và cũng để đưa ngươi về nhà.”
 
Xuyên Sách Gả Cho Nam Phụ Hung Ác
Chương 182


Thịnh Kỳ kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối, giúp Tống Trừ Nhiên hiểu rõ ngọn nguồn sự việc.

Hóa ra, những kẻ mà Thịnh Hằng cài vào quân doanh đã bị điều tra rõ ràng. Tống Hoành bận rộn không chỉ để sàng lọc nhân tài khả dụng mà còn chuẩn bị đầy đủ.

Những tướng lãnh và binh lính bị nghi ngờ không bị loại trừ mà vẫn được giữ lại trong quân doanh để giám sát bí mật.

Thịnh Kỳ và Thịnh Duệ đã cố tình dừng lại các hành động, tạo cơ hội cho Thịnh Hằng th* d*c, chờ đợi Dương Vu chủ động tấn công.

Quả nhiên, Thịnh Hằng đã truyền đạt tín hiệu tấn công tới Dương Vu sau vài ngày.

Trong thời gian chuẩn bị ứng chiến, Thịnh Kỳ đã tìm đến một phó tướng trẻ tuổi cùng Tống Hoành và Tống Đình Chi bàn bạc kế hoạch ứng chiến.

“Ngày chính thức khai chiến, chúng ta sẽ an bài ngươi mang quân chủ lực ra nghênh chiến.” Thịnh Kỳ chỉ vào lộ tuyến trên bản đồ: “Nhưng nhớ đừng nghiêm túc, không để bị thương vong và không để bị phát hiện điều bất thường, chỉ cần liên tục lui bại là đủ.”

Phó tướng trẻ tuổi vốn muốn có một trận chiến thống khoái, nhưng khi nghe vậy, hắn nhíu mày chờ Thịnh Kỳ giải thích.

“Ta sẽ tự mình dẫn một nhóm binh lính từ bên sườn tấn công. Nhưng nhóm này không có tác dụng viện trợ thực sự, chỉ là diễn trò.” Thịnh Kỳ tiếp tục bố trí kế hoạch tác chiến, nhấn mạnh rằng: “Đội này tuy có phản quân, nhưng cũng có binh lính bình thường, nên việc đảm bảo thương vong nhỏ nhất là quan trọng nhất.”

Hắn chỉ vào một vị trí khác trên bản đồ, nói với Tống Đình Chi: “Cho nên đội quân chi viện là rất quan trọng, ta sẽ an bài ngươi dẫn dắt, đi theo lộ tuyến này, vòng qua và đánh bọc quân Dương Vu, bắt giữ toàn bộ phản quân.”

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Trong kế hoạch tác chiến này, nguy hiểm nhất chính là Thịnh Kỳ phải dẫn dắt đội có phản quân. Đội của phó tướng trẻ sẽ phải đối mặt với quân Dương Vu, không thể giúp đỡ. Tống Đình Chi phải dẫn đội của mình tránh bị phản quân phát hiện, phải xuất phát sau khi Thịnh Kỳ rời đi và đi một lộ tuyến xa hơn.

Trong thời gian Tống Đình Chi đến trước, Thịnh Kỳ cần phải giữ vững đội quân của mình.

Đây là toàn bộ kế hoạch của Thịnh Kỳ. Họ làm cho phản quân nghĩ rằng mọi việc đều thuận lợi, chuẩn bị hãm hại họ, nhưng đội phản kích thực sự sẽ xuất hiện từ phía sau, đánh họ một cú không kịp trở tay.

Phương pháp này tuy nguy hiểm nhưng là cách nhanh nhất để giải quyết trận chiến.

Dương Vu tướng lãnh cùng phản quân đều bị bắt như dự kiến, dưới sự trông giữ của Tống Hoành và Tống Đình Chi, họ không có cơ hội tự sát.

Suốt đêm, từ miệng những kẻ này, họ moi ra được nhiều tin tức hữu dụng. Dương Vu tướng lãnh nói rằng quân sư của họ đã tiếp xúc với Thịnh Hằng từ lâu. Thịnh Hằng, vì được cung cấp các lợi ích thương mại, đã giúp đỡ Dương Vu, g.i.ế.c người của Tuất Kinh, và sắp xếp cho người Dương Vu đóng giả, thâm nhập vào các lĩnh vực thương mại quan trọng.

Thấy được thành ý này, Dương Vu đồng ý giúp Thịnh Hằng cung cấp binh lực khi cần thiết.

Mùa hè năm nay, Thịnh Hằng chủ động đề xuất một cuộc chiến, kế hoạch là Dương Vu giả vờ tấn công, khi Tuất Kinh quân ra nghênh chiến, một đội quân của Tuất Kinh sẽ giúp Dương Vu, bắt tướng lãnh Tuất Kinh và g.i.ế.c họ với tội danh phản quốc. Sau đó, Dương Vu sẽ đàm phán ngưng chiến, chấm dứt chiến tranh.

Thịnh Hằng muốn nhân cơ hội này để loại bỏ những kẻ cản trở ở Tuất Kinh và sau chiến tranh, sẽ thiên hướng Dương Vu khi ký lại minh ước.

Dương Vu nhận được lợi ích này nên mới có cuộc tấn công đột ngột.

Cuộc chiến mà Thịnh Hằng và quân Dương Vu chủ mưu đã lâu cuối cùng đã thất bại. Nhưng Thịnh Kỳ lại cố ý truyền tin giả về việc quân đội Tuất Kinh liên tiếp thua trận, làm Thịnh Hằng và Tề Quảng Khanh mất cảnh giác.

Để đảm bảo vở kịch này chân thực, ngay cả A Huy, Mặc Đệ, Thịnh Duệ và Vinh đại nhân cũng không biết tình huống thực sự.

Không ngờ, Thịnh Hằng cuối cùng lại biết được vị trí của Tống Trừ Nhiên. Thịnh Kỳ vừa hồi kinh, biết Thịnh Hằng đang đến chùa, liền lập tức chạy đến.

Từ xa nhìn thấy Thịnh Hằng dùng kiếm chỉ vào Tống Trừ Nhiên, lòng hắn căng thẳng nhưng cũng có chút vui mừng. Nàng dù đối mặt nguy hiểm cũng không lùi bước, thật dũng cảm.

Thịnh Hằng và Tề Quảng Khanh cuối cùng cũng thất bại hoàn toàn, một trò khôi hài đã kết thúc.

Tống Trừ Nhiên nhẹ nhàng múc chén canh, nhấp một ngụm, hỏi với vẻ nghiêm trọng: “Lần này sự việc bại lộ, tứ hoàng tử điện hạ sợ không còn khả năng tranh vị nữa phải không?”

Nhìn nàng với vẻ nghiêm túc, Thịnh Kỳ đột nhiên không đoán ra nàng đang nghĩ gì, sợ nàng lại nhắc đến chuyện hòa ly. Trước đây, nàng đã nói về việc này nhiều lần.

Hắn lựa chọ không trả lời nàng ngay, trong lòng thầm trách mình.

Nhưng Thịnh Hằng không chỉ mất khả năng tranh vị, việc phản quốc cực kỳ nghiêm trọng. Dù thoát được án tử, sau này cũng không còn là hoàng tử nữa.
 
Xuyên Sách Gả Cho Nam Phụ Hung Ác
Chương 183


**Một Đời, Một Kiếp, Một Đôi Người Đã Đủ Rồi**

Mười mấy ngày sau, tất cả những kẻ bị bắt đều đã có kết quả.

Thịnh Hằng thông đồng với địch phản quốc, chứng cứ rõ ràng, bị tước bỏ thân phận hoàng tử. Vì có công trong công việc nội chính, hắn được miễn tử hình nhưng bị lưu đày đến vùng giá lạnh phía bắc Tuất Kinh, không bao giờ được quay lại kinh thành nữa.

Thủ phụ Tề Quảng Khanh bị buộc tội, sau đó có lại nhiều quan viên tố cáo, đưa ra thêm nhiều bằng chứng phạm tội, tổng cộng có mười tám tội danh được xác nhận, bị xử tử hình.

Doanh phi, người luôn được Khang Thiệu Đế sủng ái, cũng không thoát khỏi liên quan. Trong quá trình thẩm vấn, người ta phát hiện cái c.h.ế.t của mẹ Thịnh Kỳ có liên quan đến việc bà ta âm thầm kích động và gây chia rẽ, khiến mẹ Thịnh Kỳ buồn bực mà chết.

Khang Thiệu Đế niệm tình vợ chồng, không xử phạt doanh phi và huynh trưởng của bà giống như Tề Quảng Khanh, nhưng cũng không buông tha, đưa bà vào lãnh cung, để bà sống nửa đời còn lại trong sự suy ngẫm.

Tĩnh Nghiêu Hầu và Đại Lý Tự Khanh Trần Thường Ác tuy làm nhiều việc hại nước hại dân, nhưng sau khi bị bắt đã chủ động cung cấp nhiều chứng cứ và manh mối, nên được giữ mạng sống.

Tĩnh Nghiêu Hầu bị tước hầu vị, cả gia đình bị đày đến biên cương phía tây, còn Đại Lý Tự Khanh bị phế quan, đuổi về quê, ba đời không được thi cử. Đại Lý Tự được giao cho Đại Lý Tự Thiếu Khanh phụ trách, chức thủ phụ tạm thời do Nguyễn đại nhân đảm nhiệm.

Do các sự việc này, nhiều thay đổi xảy ra ở Tuất Kinh. Khang Thiệu Đế lệnh cho Vinh đại nhân toàn quyền giám sát quan viên Tuất Kinh, xử lý ngay những ai có vấn đề, không khoan nhượng, và lập tức thăng chức cho những người có năng lực, không cần quan tâm tuổi tác hay cấp bậc.

Với đạo thánh chỉ này, phó tướng trẻ tuổi chiến thắng trở về từ chiến trường lập tức được thăng lên tướng quân, bắt đầu huấn luyện binh lính.

Sau khi dưỡng thương xong, phó tướng trẻ tuổi lập tức tìm bà mối, chọn ngày lành để đến Nguyễn phủ cầu hôn.

Tam thư lục lễ đều đầy đủ, tuy không xa hoa như hoàng gia, nhưng đều là những thứ tốt nhất mà hắn có thể mang đến.

Ngày Nguyễn Y và phó tướng trẻ tuổi thành thân, Tống Trừ Nhiên cũng đến dự. Nhìn thấy cô gái từng gặp ở trang viên tránh nóng nay cười tươi rạng rỡ, nàng cũng cảm thấy vui mừng.

Điều này chứng tỏ rằng kiên trì lựa chọn hôn nhân của mình không chỉ là suy nghĩ của riêng nàng, mà cả nữ tử cổ đại cũng không thỏa hiệp, kiên trì tìm người mình yêu.

Nguyễn Y và phó tướng trẻ tuổi có một kết thúc viên mãn.

Khi yến tiệc tan, Thịnh Kỳ đến đón Tống Trừ Nhiên. Trước khi rời đi, nàng nhận được một món đồ từ Nguyễn Y, do Vinh Cẩm nhờ nàng chuyển giao.

Mở ra, nàng thấy đó là một bức tranh, vẽ cảnh thác nước mà nàng từng hứa vẽ cho Vinh Cẩm ở trang viên tránh nóng, còn có cầu vồng. Đó là lời hứa mà Nguyễn Y và Vinh Cẩm đã giữ đúng.

Mọi chuyện dường như đã được giải quyết ổn thỏa, Tống Trừ Nhiên thấy những kẻ làm việc ác phải nhận báo ứng, và những người lương thiện có được hạnh phúc.

Chỉ riêng Lý Tử Yên, nàng chưa từng gặp lại.

Nghe nói khi việc phản quốc của Thịnh Hằng bị lộ, họ phát hiện Lý Tử Yên bị giam lỏng trong phủ, bị tra tấn đến tàn tạ. Chính ả là người đã đưa ra ý tưởng hãm hại Thịnh Kỳ, nên cũng bị giam chờ xử lý.

Khi mọi chuyện kết thúc, Tống Trừ Nhiên quyết định đến thăm biểu tỷ đáng thương của mình.

Thịnh Kỳ tất nhiên lo lắng, kiên quyết đi cùng. Khi vào đại lao, hắn cho nàng cơ hội gặp Lý Tử Yên một mình.

Khi binh lính dẫn nàng vào, Lý Tử Yên đang ngồi yên trong bộ y phục xám, tóc rối bù, không còn vẻ tinh xảo ban đầu, trên mặt và cánh tay đầy vết bầm tím, trông rất đáng thương.

Nghe thấy nàng đến, Lý Tử Yên chậm rãi ngẩng đầu, nhìn thấy Tống Trừ Nhiên, trong chớp mắt biểu tình ngạc nhiên, rồi bỗng nhiên rơi nước mắt.

“Ngươi đến để chê cười ta phải không?” Lý Tử Yên mắt đỏ bừng, tự giễu, giọng khàn khàn “Những gì ngươi thấy đều là kết quả ta gieo gió gặt bão.”

Tống Trừ Nhiên mang theo hộp đồ ăn vào nhà tù, tìm một chỗ ngồi xuống, đặt hộp đồ ăn trước mặt Lý Tử Yên: “Đây là mẫu thân ngươi hôm nay trước khi đi đã làm cho ngươi. Bọn họ không thể đến thăm ngươi, nên nhờ ta mang đến.”

Hộp đồ ăn chứa những món mà Lý Tử Yên thích từ nhỏ. Mẫu thân của ả đã khóc suốt trong quá trình làm, hận Ngụy phu nhân suốt đời nhưng cuối cùng vẫn quỳ xuống cầu xin sự giúp đỡ của Ngụy phu nhân.

Vì Lý Tử Yên đã từng gây tổn thương cho Tống Trừ Nhiên, Ngụy phu nhân vốn không muốn tha thứ. Nhưng trước sự cầu xin của muội muội và với lòng hướng thiện, bà không đành lòng từ chối.

Khi Tống Trừ Nhiên xuất hiện ở trong phủ, nàng chủ động đề xuất mình sẽ đi thăm Lý Tử Yên và chuyển giao hộp đồ ăn, giải vây cho Ngụy phu nhân.

Nghe lời Tống Trừ Nhiên, Lý Tử Yên run rẩy mở hộp đồ ăn, nức nở cầm lấy chiếc bánh bao, cắn một miếng.

Trong nhà tù im ắng, tiếng khóc nức nở của Lý Tử Yên càng rõ ràng hơn.

“Có lẽ ngươi không tin, nhưng ta đã sống lại một đời người…” Lý Tử Yên ăn xong một chiếc bánh bao, không nhìn Tống Trừ Nhiên mà chỉ nhìn xuống đất, lẩm bẩm nói.

“Đời trước khi ta đến Tuất Kinh vào dịp Tết, ta muốn tìm cho mình một gia đình tốt. Khi cùng ngươi đi chơi, ta nhìn thấy Thịnh Hằng và yêu hắn ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng ngươi đã có tình cảm với hắn, dù ta đã tính kế lên giường với hắn, cũng không thể ngăn ngươi cưới hắn.”

Tống Trừ Nhiên hoàn toàn bất ngờ khi Lý Tử Yên nhắc đến kiếp trước, nhưng khi nghĩ kỹ lại, nàng thấy việc Lý Tử Yên muốn nói ra tất cả cũng là bình thường.

Nàng im lặng, chờ Lý Tử Yên nói tiếp.

“Đời trước ta tưởng rằng ta thắng, ta khiến ngươi sảy thai, thậm chí khi Thịnh Hằng lên làm hoàng đế, ta còn cao quý hơn ngươi.” Lý Tử Yên ngẩng đầu, nhìn nàng và cười khẽ “Nhưng sau khi ngươi chết, Thịnh Hằng ngày đêm nhớ ngươi, phong ngươi làm hậu, hậu cung 3000 đều có bóng dáng ngươi.”

“Khi biết ta hại c.h.ế.t ngươi, ta bị ban rượu độc. Uống rượu độc, ta không cam lòng, nghĩ nếu được sống lại, ta sẽ không để kết cục này xảy ra.”

Tống Trừ Nhiên chớp mắt, tiếp lời: “Cho nên ngươi sống lại và quyết định đến Tuất Kinh trước tiên?”

Lý Tử Yên ngạc nhiên, khóe miệng nhếch lên một nụ cười: “Ngươi tin sao?”
 
Xuyên Sách Gả Cho Nam Phụ Hung Ác
Chương 184


Không đợi nàng trả lời, Lý Tử Yên tiếp tục: “Khi sống lại, ta quyết định thay đổi tất cả. Nếu ta gặp Thịnh Hằng trước ngươi, có lẽ ta sẽ là ánh sáng trong lòng gã. Ta nỗ lực luyện tập cưỡi ngựa, giành cơ hội gặp gã, nhưng dù cố gắng thế nào, gã vẫn chỉ nhìn ngươi.”

“Ta rất hận, đổ lỗi cho ngươi là con gái Tống tướng quân, còn ta chỉ là con gái nhà phú thương. Nhưng ngươi lại khác kiếp trước, lần này ngươi một lòng hướng về Thất hoàng tử, thậm chí có hôn ước với hắn. Ta vẫn nghĩ mình có cơ hội, nên liên tục tiếp cận Thịnh Hằng, thậm chí lợi dụng gia đình, cuối cùng cũng ở bên gã.”

“Nhiều thứ đã thay đổi, nhưng Thịnh Hằng vẫn luôn yêu ngươi…”

“Gã không yêu ta.” Tống Trừ Nhiên ngắt lời Lý Tử Yên, nghiêm túc nói: “Gã yêu binh quyền của cha ta, không phải ta. Hiện tại ngươi cũng đã biết, gã tiếp cận ngươi vì địa vị thương mại của cha ngươi ở Nghi Nam, chứ không phải vì ngươi. Thịnh Hằng từ đầu đến cuối chỉ yêu bản thân mình. Ngươi đã sống lại một đời nhưng vẫn không hiểu đạo lý này.”

Lý Tử Yên kinh ngạc mở to mắt: “Ngươi…”

“Ngươi nói kiếp trước, Thịnh Hằng kéo ta lên lưng ngựa đi, nhưng kiếp này sao gã không làm thế với ngươi? Đó là vì mục tiêu của gã từ đầu đến cuối là ta, là binh quyền của cha ta. Gã đã có ý định dựa vào ta để tranh đoạt quyền lực từ trước, chỉ là ngươi xuất hiện và phá hỏng kế hoạch của gã.”

Tống Trừ Nhiên không giấu giếm, nói hết tất cả: “Ta một lòng hướng về Thất hoàng tử để tránh khỏi việc gả cho Thịnh Hằng. Ngươi có biết tại sao huynh trưởng của ta không chết? Tại sao Tống gia không tan rã? Và tại sao Thất hoàng tử trở thành người được Thánh Thượng coi trọng nhất?”

Lý Tử Yên không dám tin: “Chẳng lẽ ngươi cũng sống lại một đời?”

Tống Trừ Nhiên lắc đầu: “Không phải chỉ có ngươi biết chuyện này, nhưng ta không sống lại. Ta không còn là Tống Trừ Nhiên mà ngươi từng biết.”

“Ta đã tránh được tất cả những điều không tốt, và trong quá trình này, ta thấy rõ sự thật. Có người ngoài mặt ôn nhu như ngọc nhưng bên trong ngoan độc, có người nhìn lạnh lùng nhưng thật lòng vì Tuất Kinh. Nếu không có sự việc mai phục khi Ngự Vệ Tư quét sạch thổ phỉ, có lẽ kiếp trước Thịnh Hằng cũng có kết cục như bây giờ, không bao giờ trở thành hoàng đế.”

“Những thứ không phải cạnh tranh mà có được, lần này nên trả lại cho người xứng đáng.”

Nói xong, nàng đứng lên, nhìn thoáng qua Lý Tử Yên vẫn đang trong cơn sốc: “Lý Tử Yên, ngươi có cơ hội làm lại từ đầu, có thể thay đổi số phận rời xa Thịnh Hằng, nhưng ngươi không làm. Ngươi cố chấp yêu hắn, chỉ muốn trả thù ta, tranh đoạt một người đàn ông. Từ đầu đến cuối, chính ngươi không thể buông bỏ tình cảm và hư vinh, chĩnh những điều đã hại ngươi.”

Không tiến bộ trong kiếp này, cuối cùng nhận kết cục thảm hơn kiếp trước, thật đáng thương nhưng cũng đáng giận.

Tống Trừ Nhiên nói xong, quay người rời đi. Chưa đi được bao xa thì thấy Thịnh Kỳ đang đứng đó, rõ ràng là không yên tâm nên vào theo.

Nàng hít sâu, tiến tới, làm nũng kéo tay Thịnh Kỳ: “Vừa rồi, ngươi nghe được bao nhiêu?”

“Rất nhiều.” Thịnh Kỳ đan c.h.ặ.t t.a.y nàng, giọng có chút khẩn trương “Về phủ, ta muốn nghe ngươi kể hết mọi chuyện.”

Thịnh Kỳ có lẽ muốn biết câu “Ta đã không phải là Tống Trừ Nhiên mà ngươi biết” là có ý gì. Đã đến lúc nàng thẳng thắn với Thịnh Kỳ.

Khi trở về phủ, trời đã tối.

Sau khi tắm gội xong, Tống Trừ Nhiên không dừng lại ở gian ngoài mà trực tiếp nằm lên giường.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Chỉ một lát sau, Thịnh Kỳ cũng trở về phòng ngủ, thấy nàng không ở bên ngoài, liền dập tắt đèn.

Nằm trên giường, Thịnh Kỳ chỉ nghiêng đầu nhìn Tống Trừ Nhiên, không mở miệng hỏi, như đang kiên nhẫn chờ nàng chủ động nói.

“Có lẽ ngươi sẽ không tin, ta không phải là Tống Trừ Nhiên ban đầu.” Cuối cùng nàng mở miệng, nằm nghiêng nhìn Thịnh Kỳ: “Ta đến từ một thế giới rất xa xôi, nơi này chỉ là một câu chuyện mà ta biết từ thế giới kia. Ta từng nói với ngươi rằng những giấc mơ chỉ là lý do thoái thác cho việc ta biết những diễn biến của câu chuyện.”

“Ta hy vọng có thể thay đổi kết cục của toàn bộ câu chuyện, hy vọng nếu không thể trở lại thế giới ban đầu, ít nhất ở đây ta cũng có thể hạnh phúc. Nếu dựa theo diễn biến của câu chuyện, ta sẽ gả cho Tứ hoàng tử, nên ta đã làm những điều này để thay đổi số phận.”

Nàng giải thích, nhìn Thịnh Kỳ, cố gắng đọc được phản ứng từ ánh mắt của hắn, nhưng không thể biết được hắn có tin mình hay không.

Tim nàng đập nhanh, chớp chớp mắt, hít sâu một hơi.

Ngay lập tức, Thịnh Kỳ kéo nàng vào lòng, cằm tựa l*n đ*nh đầu nàng, nhẹ giọng nói: “Ta biết ngươi không phải là Tống gia tiểu nữ ban đầu.”

Hắn dừng lại một lúc lâu rồi mới nói tiếp: “Ta và Tống gia tiểu nữ ban đầu tuy không quen thuộc, nhưng đã gặp vài lần. Nàng kiêu căng, ngang ngược, được Tống gia sủng lên trời, tâm tư hồn nhiên, không thể nghĩ ra được những mưu tính sâu xa.”

Nghe Thịnh Kỳ nói, Tống Trừ Nhiên cứng đờ người. Hóa ra Thịnh Kỳ đã sớm nhận ra nàng không phải là Tống Trừ Nhiên ban đầu. Nghĩ kỹ lại, với sự tinh tế của hắn, việc nàng biểu hiện không phù hợp với một nữ tử cổ đại chắc chắn đã khiến hắn nghi ngờ.

Nàng ôm chặt lấy Thịnh Kỳ: “Ngươi biết từ khi nào?”

“Vào hôm cưỡi ngựa cướp cờ.” Thịnh Kỳ cười khẽ trên đỉnh đầu nàng “Ai cũng biết Tống gia tiểu nữ giỏi cưỡi ngựa, nhưng ngươi thậm chí còn không thể cưỡi ngựa, thật khó tưởng tượng ra hình ảnh nữ tử hay rong ruổi trong khu vực săn bắn.”

Nhớ lại chuyện này, Tống Trừ Nhiên không khỏi cười.

“Vậy ngươi thích ta từ khi nào?”

Nàng không biết tại sao lại hỏi như vậy, nhưng trong lòng thật sự muốn biết Thịnh Kỳ yêu nàng từ lúc nào, là nàng hiện tại hay Tống gia tiểu nữ ban đầu.

Thịnh Kỳ nhìn ra ý đồ của nàng, giả vờ khó xử suy tư, rồi nhẹ nhàng hôn l*n đ*nh đầu nàng: “Thật ra ta không biết, nhưng có lẽ là từ hôm cưỡi ngựa cướp cờ.”

Nếu không, hắn sẽ không nhẫn nại tính tình để đưa tay giúp nàng xuống ngựa. Thịnh Kỳ trong lòng tự nhủ.

Câu trả lời này khiến Tống Trừ Nhiên ấm lòng. Nàng cười nhẹ, định trêu chọc Thịnh Kỳ, nhưng chưa kịp nói thì đột nhiên bị hắn ôm chặt hơn.

“Ngươi sẽ rời đi sao?”

Hắn hỏi, giọng không còn ôn nhu, mà khẩn trương, thậm chí run rẩy.

Hắn sợ rằng một ngày nào đó, khi mở mắt ra, nàng sẽ không còn ở bên.

Câu hỏi này làm Tống Trừ Nhiên ngẩn ra. Nàng đã từng rất muốn tìm cách trở về hiện thực, nhưng giờ đây, nàng không nỡ rời xa người bên gối này.

Nàng ngẩng đầu, cẩn thận nhìn Thịnh Kỳ, thấy cằm hắn căng chặt. Đáy lòng đột nhiên mềm nhũn, muốn an ủi hắn, nàng nhẹ nhàng hôn lên yết hầu của Thịnh Kỳ.

“Ta sẽ nỗ lực luôn ở bên ngươi.”

Nàng tin rằng chỉ cần còn tình cảm và liên kết với người bên cạnh, nàng sẽ không rời khỏi thế giới này, vì câu chuyện của nàng còn chưa kết thúc.

Nụ hôn nhẹ nhàng trêu chọc làm Thịnh Kỳ cảm thấy ngứa ngáy, yết hầu hắn không khỏi lăn lộn.

Phản ứng này khiến Tống Trừ Nhiên cảm thấy thỏa mãn. Nàng nhẹ nhàng chạm vào yết hầu của Thịnh Kỳ, nhưng ngay lập tức, tay nàng bị nắm chặt.

“Làm gì vậy?” Thịnh Kỳ hỏi, giọng khàn khàn.

Nàng định rút tay về nhưng bị Thịnh Kỳ giữ chặt. Cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của hắn, nàng cũng bị cảm nhiễm, tim đập loạn nhịp.

Sau một lúc lâu, nàng cảm thấy Thịnh Kỳ buông lỏng, đặt nàng nằm xuống giường, rồi cúi xuống trên người nàng.

Môi hắn từ từ hôn nhẹ lên trán nàng, rồi ngậm lấy môi nàng, không ngừng trân trọng mà nhẹ m*t.

“Ngươi nói gì thì làm nấy, việc này cũng phải như vậy.” Hắn thì thầm bên tai nàng, mang theo chút khẩn cầu.

Cả đời ở bên hắn.

Một đời, một kiếp, một đôi người đã đủ rồi.

[Hoàn chính văn]
 
Xuyên Sách Gả Cho Nam Phụ Hung Ác
Chương 185


Phiên ngoại một: Lập Thái tử

Trong cung Phong Diên.

Triều đình đang chìm trong cơn sóng gió lớn, các quan viên thuộc thế lực của Tề Quảng Khanh bị điều tra nghiêm ngặt, gần đây mới tạm thời yên ổn chút.

Khang Thiệu Đế bận rộn suốt nhiều ngày đột nhiên triệu Thịnh Kỳ vào cung, không chỉ Tống Trừ Nhiên, ngay cả Thịnh Kỳ cũng không ngờ tới.

Khi được lão thái giám dẫn vào trong điện, Thịnh Kỳ phát hiện trong điện chỉ có một mình Khang Thiệu Đế, thấy bóng dáng của hắn, ông ta vẫy tay gọi hắn lại.

~ Lộn Xộn page ~

"Kỳ nhi không cần đa lễ, đến đây ngồi xuống."

Khang Thiệu Đế tự tay rót trà, cũng tiện rót cho Thịnh Kỳ một chén, thấy Thịnh Kỳ ngồi đối diện mình, ông ấy mới vuốt râu chậm rãi mở lời: "Hôm nay trẫm triệu ngươi vào cung, thực sự có vài lời muốn nói với ngươi.”

"Trẫm luôn nghĩ ngươi và Hành nhi tài trí thông minh, nên luôn rất coi trọng hai người, từ khi đại ca của các ngươi qua đời, trẫm không lập thái tử, một là vì các ngươi còn nhỏ không nên gánh vác trách nhiệm lớn như vậy, hai là không muốn các ngươi sớm coi nhau là kẻ thù."

Khang Thiệu Đế uống một ngụm trà, thở dài một hơi: "Rốt cuộc vẫn là trẫm nghĩ quá đơn giản, không ngờ các ngươi lại sớm đã bắt đầu tranh đoạt quyền lực, càng không ngờ Hành nhi lại vì thế mà không từ thủ đoạn.

Từ việc hãm hại huynh đệ, đến cấu kết với địch quốc, những việc gã làm càng ngày càng quá đáng, Thịnh Hành từng bước đẩy mình vào vực thẳm.

"Hiện tại Hành nhi đã phải trả giá cho những gì mình làm, mà hành động quá đáng của nó cũng xem như đã giúp trẫm đưa ra một quyết định khó khăn." Khang Thiệu Đế nghiêm nghị nhìn Thịnh Kỳ, dừng lại một lát mới nói tiếp: "Trẫm muốn lập ngươi làm Thái tử, ngươi có đồng ý không?"

~ Lộn Xộn page ~

Nghe lời của Khang Thiệu Đế, Thịnh Kỳ không tỏ ra kinh ngạc, từ khi nghe những lời Khang Thiệu Đế nói ban nãy, hắn đã đoán được phần nào lý do mình bị triệu vào cung hôm nay.

Hắn đứng dậy vái chào Khang Thiệu Đế một cách cung kính: "Phụ hoàng ưu ái, nhi thần vô cùng vui mừng, nhưng vẫn mong phụ hoàng thu hồi mệnh lệnh."

Khang Thiệu Đế dường như không ngờ tới hắn sẽ nói như vậy, vẻ mặt ngạc nhiên, giọng nói mang theo chút không thể tin được: “Tại sao?”

“Nhi thần chỉ mong có thể cùng A Nhu cầm sắt hòa minh.”

(Cầm sắt hoà minh là thành ngữ Trung Quốc dùng để chỉ sự hoà hợp giữa tiếng đàn cầm và đàn sắt, là hình ảnh ẩn dụ chỉ mối quan hệ vợ chồng tốt đẹp)

Hắn thấu hiểu nếu trở thành Thái tử, con đường phía trước sẽ như thế nào, hắn cũng nhớ rõ Tống Trừ Nhiên từng hỏi mình một câu hỏi như vậy.

Khi đó hắn chưa từng suy nghĩ qua, không thể trả lời, nhưng bây giờ trong lòng hắn đã biết đáp án.

Cả đời này hắn chỉ mong có nàng bầu bạn, mà nếu trở thành Thái tử, điều này sẽ trở thành xa xỉ.

Đến lúc đó, quá nhiều chuyện không thể tự mình quyết định, cuối cùng sẽ đẩy nàng càng xa càng xa, như vậy thà rằng không cần.

~ Lộn Xộn page ~

Việc Thịnh Kỳ không muốn lại là vì điều này, Khang Thiệu Đế hoàn toàn không ngờ tới, đứa con này trông như không quan tâm đến tình cảm nam nữ, lại có thể sâu sắc như vậy.

Khang Thiệu Đế cười to, cho Thịnh Kỳ đứng dậy ngồi lại ghế, xác nhận lại: “Ngươi thật sự nghĩ như vậy?”

“Nhi thần không dám lừa dối phụ hoàng.”

“Thôi được rồi, ngươi từ nhỏ đã có chủ ý của mình.” Khang Thiệu Đế lại rót một chén trà, tùy ý vẫy tay: “Hơn nữa bây giờ ngươi dám trực tiếp nói với trẫm như vậy, đại khái là đã có chủ ý khác rồi phải không? Nói nghe xem.”

Thấy Khang Thiệu Đế không vì thế mà nổi giận, Thịnh Kỳ thở dài nhẹ nhõm, thu lại nụ cười nói: “Phụ hoàng không bằng cân nhắc Cửu đệ, nghe nói trong việc học văn, đệ ấy đã có tiến bộ rất nhanh, hơn nữa lần này đệ ấy cũng có công lớn.”

“Trẫm xem như đã hiểu rồi, Kỳ nhi, ngươi đang bày một ván cờ lớn với trẫm.” Khang Thiệu Đế cười to: “Diêu nhi tâm tư đơn giản, từ trước đến nay không giấu được chuyện, nghe nói khi quân đội của Kinh thành liên tục thất bại, hắn đã cầu xin trẫm cho phép hắn ra trận, khi đó hắn thẳng thắn nói tất cả những gì đã làm ở Kinh thành đều do ngươi sắp xếp trước, ngươi đã có suy nghĩ như vậy từ lúc đó rồi phải không?”

Thịnh Kỳ không dám giấu diếm, gật đầu: “Nhi thần thực sự đã dặn dò Cửu đệ một số việc, nhưng thành hay không còn phụ thuộc vào khả năng của Cửu đệ. Về Cửu đệ, nhi thần có một số điều muốn nói với phụ hoàng.”

Sự việc đã đến nước này, lúc này chính là thời điểm tốt nhất để nói về Thịnh Diêu với phụ hoàng.
 
Xuyên Sách Gả Cho Nam Phụ Hung Ác
Chương 186


Thịnh Kỳ tự nhiên sẽ không bỏ lỡ cơ hội này, hắn kể cho phụ hoàng nghe nguyên nhân Cửu đệ từng nổi loạn và bất kham.

Thịnh Diêu đương nhiên có năng lực, nhưng vì có hắn và Thịnh Hành tồn tại, nên dù hắn cố gắng đến đâu phụ hoàng cũng không nhìn thấy ánh sáng của hắn, vì vậy hắn mới chán nản, thậm chí tự nghi ngờ bản thân.

Và đúng vào lúc độ tuổi tự tôn mạnh nhất, những bất mãn và cô đơn ấy lại bị che giấu bằng vẻ phóng khoáng, kể từ đó khiến Khang Thiệu Đế càng ngày càng không hài lòng.

“Hiện nay Cửu đệ đã suy nghĩ lại, văn võ kiêm toàn, tiến bộ rất nhanh, không bằng phụ hoàng cho hắn một cơ hội, hơn nữa Cửu đệ sắp mở phủ, cũng là thời điểm thực sự có thể kiểm nghiệm khả năng của hắn.”

“Được rồi, trẫm biết rồi, trẫm sẽ xem xét.” Khang Thiệu Đế gật gù, coi như đã đồng ý với Thịnh Kỳ.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

* ~ Lộn Xộn page ~

Việc được Khang Thiệu Đế triệu vào cung, sau khi trở về phủ, Thịnh Kỳ không đề cập đến với Tống Trừ Nhiên, Tống Trừ Nhiên cũng nghĩ đó là chuyện công việc, nên không hỏi thêm.

Nhưng mười ngày sau, Thịnh Diêu đột nhiên hoảng loạn chạy đến phủ.

Lúc này Thịnh Kỳ đang cùng Tống Trừ Nhiên bàn bạc kế hoạch chuyến đi Tây Bắc, thấy Thịnh Diêu mặt mày rầu rĩ đẩy cửa bước vào thư phòng, cả hai đều ngạc nhiên.

“Thất ca, đệ không muốn được phụ hoàng coi trọng nữa, huynh đi tìm phụ hoàng thu hồi mệnh lệnh được không?”

Bộ dạng muốn khóc mà không có nước mắt của Thịnh Diêu khiến Tống Trừ Nhiên ngỡ ngàng, nàng không hiểu nhìn về phía Thịnh Diêu, ngay sau đó Thịnh Diêu liền chạy đến, mặc kệ Thịnh Kỳ ngăn cản, vừa khóc vừa nói với nàng.

“Thất tẩu, đệ gọi tẩu là thất tẩu rồi, tẩu khuyên Thất ca đi, để huynh ấy làm Thái tử đi.” Thịnh Diêu hít mũi, gạt tay Thịnh Kỳ đang kéo mình, giơ ba ngón tay ra dấu: “Phụ hoàng hiện nay sắp xếp cho đệ ba vị tiên sinh, luân phiên dạy đệ học văn, đối sách, còn chơi cờ với đệ, phụ hoàng cũng thường xuyên triệu đệ vào nói chuyện, dò xét mưu lược của đệ, đệ... đệ không chịu nổi nữa.”

Lời than vãn của Thịnh Diêu khiến Tống Trừ Nhiên càng thêm mơ hồ, nhưng từ những lời nói rời rạc của hắn, nàng cũng nắm bắt được vài điểm quan trọng, nàng nhanh chóng ghép nối trong đầu, sau đó nhìn về phía Thịnh Kỳ.

Nàng nhíu mày: “Đây là ý gì?”

Thịnh Kỳ thở dài: “Ta sẽ nói với nàng sau.”

“Không thể để sau!” Thịnh Diêu ngắt lời Thịnh Kỳ, nhìn Tống Trừ Nhiên, miệng nhanh như gió: “Phụ hoàng muốn lập Thất ca làm Thái tử, huynh ấy không chỉ từ chối, mà còn đề cử đệ, nên phụ hoàng mới nghiêm khắc với đệ như vậy, tẩu mau khuyên huynh ấy đi, bảo huynh ấy từ bỏ ý định không làm Thái tử.”

Thịnh Diêu trong lòng rất bực bội, tình yêu của phụ hoàng quá nặng nề, hắn vốn quen lười biếng, gần đây phụ hoàng nghiêm khắc như vậy, thật sự khó chịu nổi.

Bình thường Tống Trừ Nhiên luôn ủng hộ sự nghiệp của Thịnh Kỳ, nếu để nàng biết Thịnh Kỳ có tương lai làm Thiên tử mà không làm, lại còn muốn nhường cho hắn, chắc chắn sẽ nổi giận đùng đùng, Thịnh Diêu trong lòng tính toán, nghĩ rằng Tống Trừ Nhiên nghe được lời của mình sẽ giúp khuyên Thịnh Kỳ.

Nhưng sau khi Thịnh Diêu hùng hồn nói xong, lại thấy Tống Trừ Nhiên chậm rãi không nói gì.

Có lẽ lại đang giận?

Nhưng hình như không phải như trước...

Thịnh Diêu không đoán được tâm trạng của Tống Trừ Nhiên lúc này, trong lòng hoảng hốt, vô thức nhìn về phía Thịnh Kỳ, chỉ thấy Thịnh Kỳ mặt mày nghiêm nghị: “Ngươi lập tức trở về ngay, nếu không ta sẽ nói với phụ hoàng, ngươi vẫn còn thời gian rảnh rỗi để nghịch ngợm.”

Đây là lời đe dọa rõ ràng, Thịnh Diêu trong lòng hiểu rõ hơn ai hết, nếu bây giờ không rời đi, Thịnh Kỳ chắc chắn sẽ vào cung tố cáo hắn.

Nghĩ vậy, hắn chỉ còn cách giận dữ giậm chân, bực tức rời khỏi thư phòng.

Trong thư phòng yên tĩnh đến lạ, Tống Trừ Nhiên đợi ngoài cửa không còn nghe thấy gì nữa mới ngẩng đầu nhìn Thịnh Kỳ: “Thánh thượng từng muốn lập chàng làm Thái tử?”

Thịnh Kỳ gật đầu, hơi lúng túng: “Việc này ta vẫn chưa nghĩ ra cách nào để nói với nàng.”

Tống Trừ Nhiên tiếp tục hỏi: “Tại sao không đồng ý?”

“Nàng muốn ta đồng ý?” Thịnh Kỳ không trả lời mà hỏi lại, quan sát nàng chưa trả lời, chủ động nắm tay Tống Trừ Nhiên, lại nói: “Nàng không phải từng nói không muốn bị giam cầm trong cung, tranh đấu với các phi tần khác sao? Ta cũng không muốn như vậy.”

Tống Trừ Nhiên chớp chớp mắt, hơi không hiểu: “Ta khi nào thì nói vậy?”

Lời này nàng thật sự không nhớ, suy nghĩ căng thẳng, khiến Thịnh Kỳ càng thêm rung động, đột ngột kéo nàng vào lòng ôm chặt.

“Khi ở Nghi Nam, nàng say rượu, vô cùng ấm ức, khiến ta cảm thấy dù thế nào cũng không thể phụ lòng nàng.” Thịnh Kỳ cười khẽ bên tai nàng: “Như vậy cũng tốt, sau này có thể dẫn nang du ngoạn khắp Kinh thành, chỉ có điều là làm Cửu đệ ủy khuất thôi.”
 
Xuyên Sách Gả Cho Nam Phụ Hung Ác
Chương 187


Phiên ngoại hai (toàn văn hoàn thành)

Ngày đầy tháng của con cái Tống Đình Chi và Vinh Cẩm rất gần với tiệc sinh nhật của Tống Hoành.

Xem xét để mọi thứ đơn giản nhất có thể, không muốn tốn kém phiền toái, Tống Hoành quyết định tổ chức tiệc cùng nhau.

Đây là dịp song hỷ lâm môn, nhà họ Tống đương nhiên để tâm, sớm đã lập danh sách khách mời, nhà họ Vinh, nhà họ Nguyễn, Khâm Thiên Giám cùng các Thượng thư và Thị lang đều nằm trong danh sách mời.

Tống Trừ Nhiên rất vui mừng, từ Tây Bắc trở về, cùng Thịnh Kỳ đặc biệt chuẩn bị mũi tên lông dã thú có hoa văn đặc trưng của nơi đó để tặng Tống Hoành làm quà sinh nhật.

Với cháu gái nhỏ đầy tháng, nàng cũng đặc biệt nhờ người chế tác chiếc dây chuyền khóa vàng tinh khiết, mang ý nghĩa may mắn.

Trên đường đến nhà họ Tống, Tống Trừ Nhiên ôm trong lòng đầy quà, vì vui vẻ nên không ngừng nói chuyện, Thịnh Kỳ cũng không ngăn cản, để mặc nàng nói, nhưng trong lòng lại lo lắng vì tiệc sinh nhật của nhạc phụ, sợ mình có chỗ nào làm chưa tốt.

Thịnh Kỳ không nói gì, lại khiến Tống Trừ Nhiên nghĩ rằng hắn không vui.

Mấy ngày nay về nhà, nàng thực sự đã mua quá nhiều đồ cho cháu gái, có lẽ Thịnh thấy như vậy là hơi quá đáng?

Vì ngày Vinh Cẩm sinh con, ngoài Tống Diên, các nam nhân khác đều không tiện ở trong nhà họ Tống, ngày hôm sau họ lại vừa khéo phải lên đường đi Tây Bắc, nên Thịnh Kỳ chưa từng gặp cháu gái, một số việc thực sự không biết.

Nghĩ vậy, Tống Trừ Nhiên kéo tay Thịnh Kỳ, giọng nói lúc cao lúc thấp: “Ta nói cho chàng biết, cháu gái ta đẹp lắm, mắt to tròn, mặt cũng trắng trẻo.”

Nói xong, giọng nàng đột nhiên trở nên buồn bã, thu hút sự chú ý của Thịnh Kỳ, nàng lại thở dài: “Nhưng dù đẹp, bé con cũng làm tẩu tẩu ta phải vượt qua cửa tử. Ngày đó chàng không biết đâu, tẩu tẩu ta đau đớn mấy tiếng liền, cuối cùng không còn sức, khiến ca ca ta lo lắng đến đi đi lại lại trong sân.”

“Cuối cùng tẩu tẩu ngất đi hai lần, may mà bà mụ có kinh nghiệm, tẩu tẩu rất nhanh tỉnh lại, nhưng lúc cháu gái sinh ra, tẩu tẩu ngất xỉu, mãi lâu mới tỉnh.”

Đó là lần đầu tiên nàng tận mắt chứng kiến cảnh sinh nở của phụ nữ, không biết làm gì ngoài việc nắm c.h.ặ.t t.a.y Ngụy phu nhân, lòng bàn tay đã đầy mồ hôi.

“Vì vậy ta mới muốn mua nhiều quà một chút, dù sao tẩu tẩu cũng mạo hiểm tính mạng để sinh con, ta cũng nên yêu thương đứa bé.”

Cháu gái khó khăn lắm mới có được, đương nhiên phải cưng chiều.

Nàng giải thích xong, định hỏi Thịnh Kỳ có còn giận nàng tiêu xài hoang phí không, nhưng ngẩng lên thấy Thịnh Kỳ càng nhíu mày hơn, tâm trạng dường như càng tệ hơn.

Nàng không dám nói thêm gì nữa, cúi đầu ôm đồ ngồi im cho đến khi xe ngựa đến trước nhà họ Tống.

Lần này tiệc tổ chức rất suôn sẻ, cháu gái nhỏ trong lễ đầy tháng chọn đồ, chọn một cái roi nhỏ, Ngụy phu nhân vốn định đổi cái trâm cài tóc cho bé, nhưng cháu gái nhỏ không chịu, nắm chặt cái roi khóc nức nở, cảnh này khiến Tống Hoành cười không ngậm được miệng.

“Cô bé này giống cha và ông nội nó, sau này chắc là một nữ anh hùng, ha ha ha.” Các khách mời đều nhìn cảnh này mà cười vui vẻ.

Nhưng khi tiết mục vui vẻ này diễn ra, Tống Trừ Nhiên lại hoàn toàn bỏ lỡ vì say mèm.

Vì vẻ không vui của Thịnh Kỳ, trong lòng nàng hoảng loạn khó chịu, thấy có rượu quế hoa, nàng liền uống không ngừng.

Dù Thịnh Kỳ có khuyên thế nào, nàng cũng không nghe, cuối cùng phải để Thịnh Kỳ mạnh mẽ giật lấy chén rượu nàng mới chịu ngừng.

Nàng say khướt dựa vào Thịnh Kỳ, khi phần chọn đồ kết thúc, Thịnh Kỳ mới chào Tống Hoành và Ngụy phu nhân để đưa nàng về Trừ Các trước.

Tống Đình Chi vừa bế con gái đi ngang qua, thấy Tống Trừ Nhiên trong lòng Thịnh Kỳ say không biết gì, cau mày: “Nàng uống nhiều thế sao?”

“Có lẽ là vì quá vui.” Thịnh Kỳ lắc đầu, ánh mắt rơi vào cô bé vẫn nắm chặt cái roi nhỏ, khóe miệng nở nụ cười.

Tống Đình Chi thấy Thịnh Kỳ hiếm khi như vậy, càng thêm phấn khích, liên tục khoe: “Sao nào, con gái ta có đáng yêu không? Nếu ngài thích thì tự sinh một đứa đi.”

Lời này nói vô tình, nhưng lại khiến Thịnh Kỳ để tâm, nhìn xuống người đang say khướt trong lòng, nhớ đến những lời nàng từng nói, đành lắc đầu, bế nàng lên: “Không vội, sau này hãy nói.”

Bế Tống Trừ Nhiên về Trừ Các, gió thổi nhẹ, nàng cũng tỉnh táo được chút ít, khi ngồi trên giường, nàng dần dần khôi phục ý thức.

Chớp mắt nhìn Thịnh Kỳ đang rót nước cho mình, nàng chậm rãi mở miệng: “Chàng không thích trẻ con sao?”

Thịnh Kỳ cầm cốc nước quay lại, đi về phía nàng: “Tại sao lại hỏi vậy?”

Nàng nhận cốc nước, uống ừng ực hết sạch, đầu tựa vào giường: “Vì nhắc đến cháu gái ta, chàng hình như không vui.”

“Không có không vui.” Thịnh Kỳ đặt lại cốc nước, ngồi bên cạnh nàng, dịu dàng nói: “Cũng không phải là không thích.”

“Vậy là thích đúng không? Vậy chàng cũng muốn có chứ?” Nghe câu trả lời của Thịnh Kỳ, Tống Trừ Nhiên tỉnh táo hơn, ngồi thẳng dậy, nhìn chằm chằm Thịnh Kỳ.
 
Xuyên Sách Gả Cho Nam Phụ Hung Ác
Chương 188


Thịnh Kỳ thở dài một hơi, mới biết thì ra hôm nay nàng uống nhiều rượu vì chuyện này, đưa tay vuốt tóc nàng: “Chuyện này không vội, chúng ta đừng nói đến chuyện này trước.”

“Ồ, ta hiểu rồi.” Nghe thấy lời của Thịnh Kỳ, đầu nàng lập tức cúi xuống: “Chàng thích trẻ con, nhưng không thích có con với ta.”

Lời này khiến Thịnh Kỳ không biết phải làm sao, đầu tiên là sững sờ một lúc, nhìn Tống Trừ Nhiên với vẻ mặt ủy khuất, mới hiểu rằng người trước mắt này vẫn chưa tỉnh rượu, mơ màng hiểu lầm ý của hắn.

Đang định giải thích, nhưng chưa kịp nói gì, Tống Trừ Nhiên đột nhiên ngẩng đầu lên, lại mở miệng: “Vậy thì hòa ly đi, chàng đi tìm người mình thích mà sống.”

Lời này hoàn toàn là lời nói nhảm sau khi uống rượu, Thịnh Kỳ biết không nên chấp nhất với người đã say, nhưng trong lòng lại thực sự không thoải mái.

Nhìn chằm chằm Tống Trừ Nhiên rất lâu, cuối cùng hắn thở dài một hơi, không nói lời nào, đứng dậy đi thẳng ra ngoài.

Tống Trừ Nhiên ngơ ngác nhìn bóng lưng Thịnh Kỳ rời khỏi gian trong, nghe tiếng cửa mở rồi lại đóng.

Trong cơn mơ màng, trong đầu nàng toàn là ánh mắt vừa rồi Thịnh Kỳ nhìn mình, cảm giác say lập tức tan biến, trong lòng bỗng dưng hoảng loạn.

Nàng vừa rồi đầu óc không theo kịp miệng, lại nói chuyện hòa ly với Thịnh Kỳ?

Thịnh Kỳ trước giờ đều bảo nàng không được nói lời này, nhưng hôm nay lại không nói gì, trực tiếp rời khỏi phòng.

Chẳng lẽ thực sự đi thảo hôn thư rồi?

Nghĩ đến đây, nàng hoàn toàn hoảng loạn, vội vàng từ trên giường nhảy xuống chạy ra ngoài, gấp gáp hỏi Hàn Nguyệt đang canh ngoài cửa Thịnh Kỳ đi hướng nào, rồi chạy theo.

Dọc đường các phòng đều đã tắt đèn, chắc chắn Thịnh Kỳ không ở đó, nàng vừa chạy vừa hỏi đám người hầu trực đêm, cuối cùng biết Thịnh Kỳ đi tìm phụ thân nàng.

Đây là muốn trực tiếp nói với phụ thân chuyện hòa ly?

Tống Trừ Nhiên thở hổn hển, không màng gì nữa, đẩy cửa thư phòng của phụ thân ra, vừa nhìn thấy Thịnh Kỳ đang ngồi cùng phụ thân.

“A Kỳ, ta không có ý đó!”

Thấy nàng xông vào, hai người trong phòng đều sững sờ một lúc.

Tống Hoành là người đầu tiên phản ứng, hừ một tiếng, đập mạnh lên bàn: “Con còn chạy được đến đây sao?”

Nàng bị tiếng đập bàn của Tống Hoành làm giật mình, lo lắng ngẩng đầu nhìn Thịnh Kỳ đang ngồi bên cạnh: “Chúng ta về nói được không?”

“Về nói cái gì? Nếu lời của Thất điện hạ có ích, ngài ấy có cần tìm ta không?” Tống Hoành đứng dậy, đi đến trước mặt nàng: “A Nhu, con đã kết hôn được một thời gian rồi, sao vẫn còn không biết chừng mực?”

Lần này lại nhắc đến chuyện hòa ly, Tống Trừ Nhiên tự biết mình có lỗi, chỉ đành cúi đầu, ấm ức nhận sai: “Con sai rồi, phụ thân, con sẽ không như vậy nữa.”

Thái độ ngoan ngoãn này khiến Tống Hoành nguôi giận một nửa, dù sao cũng không phải chuyện lớn, con cái nhận lỗi là được.

Tống Hoành thở dài một hơi: “Nếu sau này còn uống rượu say như vậy, không nghe lời Thất điện hạ, thì ta thật sự sẽ giận đấy.”

Uống rượu say? Không nghe lời?

Nghe những lời này của Tống Hoành, Tống Trừ Nhiên đột nhiên ngẩng đầu, chớp chớp mắt, nhìn về phía Thịnh Kỳ đứng sau Tống Hoành.

Thấy Thịnh Kỳ đang mỉm cười, nàng lập tức nhận ra, hắn không phải đến để bàn chuyện hòa ly với phụ thân!

Vậy là mình bị Thịnh Kỳ lừa rồi?

Trong nguyên tác, Thịnh Kỳ là một nhân vật bề ngoài âm trầm nhưng bên trong lại đen tối, nhưng chưa từng nói hắn có tiềm năng “trà xanh” như vậy.

“Cảm ơn nhạc phụ đã giúp đỡ, con xin phép đưa A Nhu về để nói chuyện.” Thịnh Kỳ tiến lên, cảm ơn Tống Hoành, tự nhiên nắm lấy tay nàng.

Tiếng “nhạc phụ” này khiến Tống Hoành rất vui, cười lớn đáp lại, không giữ lâu, tiễn họ ra ngoài.

Tống Trừ Nhiên ngơ ngác để Thịnh Kỳ nắm tay ra khỏi thư phòng, đến khi về đến phòng riêng, nàng mới hiểu rõ mọi chuyện, nhíu mày nhìn người bên cạnh: “Chàng đã nói gì với phụ thân?”

Thịnh Kỳ thổi tắt nến ngoài phòng, kéo tay nàng vào bên trong, ngồi xuống giường mới trả lời: “Chỉ là nói chuyện phiếm thôi, tình cờ nhắc đến việc nàng uống rượu.”

Tống Trừ Nhiên ngạc nhiên: “Chàng không nhắc đến chuyện hòa ly?”

Thịnh Kỳ khó hiểu: “Tại sao phải nhắc?”

“Ta tưởng… ta tưởng chàng ghét ta nhắc đến chuyện đó nhiều, nên phiền chán, đi tìm phụ thân để bàn về chuyện này.” Tống Trừ Nhiên cúi đầu, ấm ức nói: “Ta biết ta không nên vô lý như vậy, cứ để chuyện hòa ly trên miệng…”

Nàng vẫn chưa nói hết lời tự kiểm điểm của mình thì cả người đã bị Thịnh Kỳ ôm vào lòng, Thịnh Kỳ ôm nàng thật chặt, một tay nhẹ nhàng v**t v* tóc nàng.

“Ta không phải không thích trẻ con, cũng không phải không muốn có con với nàng.” Thịnh Kỳ thở dài, không muốn nàng hiểu lầm thêm nữa, nói thẳng: “Chỉ là vì hôm nay nghe nàng kể về nỗi đau đớn khi tẩu tẩu sinh con, ta sợ, ta chưa muốn nàng phải chịu nỗi đau đó sớm như vậy.”

Giọng Thịnh Kỳ nghe thật sự rất lo lắng, mang theo ý thương lượng, cẩn thận mở lời: “Chúng ta có thể sống với nhau thêm vài năm, sau đó hãy bàn đến chuyện này được không?”

Cảm nhận được Tống Trừ Nhiên trong lòng mình khẽ gật đầu, Thịnh Kỳ thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó hắn đẩy nàng nằm xuống giường.

“Bây giờ, chúng ta hãy bàn xem nàng lại nhắc đến chuyện hòa ly thì sẽ bị phạt thế nào.”

(Hết)
 
Back
Top Bottom