Ngôn Tình Xuyên Nhanh Tôi Và Chồng Là Kết Hôn Giả

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,383,333
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
xuyen-nhanh-toi-va-chong-la-ket-hon-gia.jpg

Xuyên Nhanh Tôi Và Chồng Là Kết Hôn Giả
Tác giả: Thủy Tinh Phỉ Thúy Nhục
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Xuyên không, 1v1, sủng văn, truyện hài, giới giải trí, hào môn, quý phi xuyên không, nam tỷ phú lật mặt nhanh hơn lật Thanh Thanh, quý phi, bỗng dưng xuyên đến thành vợ của tỷ phú Phó Thương Niên.

Cơ mà là giả hết đó.

Bọn họ vốn kết hôn giả.

Giấy trắng mực đen viết kín hiệp nghị hôn nhân.

1: Không được công khai quan hệ

2: Không can thiệp cuộc sống đôi bên

Khúc Thanh Thanh: Chấp hết, tôi đây thề sẽ tuân thủ! Tự do muôn năm!

***

Một thời gian sau:

Phó Thương Niên: Tôi, thề làm trái điều lệ!

Khúc Thanh Thanh: “…”

Cho nên giờ chúng ta là vợ chồng rồi.

Khúc Thanh Thanh: “???” Có gì đó sai sai!​
 
Xuyên Nhanh Tôi Và Chồng Là Kết Hôn Giả
Chương 1: 1: Xin Chào Quý Phi!


Nhóm dịch: Bánh Bao“Tùm” một tiếng.

Khúc Thanh Thanh rơi xuống nước.

Hồ nước lạnh lẽo tràn khắp người cô.

Cô nghe được trong đình trung tâm ngự hoa viên truyền đến tiếng hô hoán của đám người hoàng hậu nương nương, cũng nghe được có thái giám cung tỳ “tùm tủm” nhảy xuống hồ nước, chèo thuyền đến cứu cô.

Cô lao vào nước trong tuyệt vọng.

Muốn chống đỡ lâu hơn một chút.

Tuy nhiên,Mặc kệ cô liều mạng làm sao, cơ thể cô đều không khống chế được mà chìm xuống dưới.

Tiếng la hét ngày càng xa.

Cô nghĩ lần này cô thực sự sẽ chết rồi.

Cô vẫn còn rất nhiều việc muốn làm.

Thật đáng tiếc!.

Ngay khi một lần nữa mở mắt ra, đập vào mắt là một đóa hoa hồng đỏ tươi.

Hoa hồng ở đâu?Khúc Thanh Thanh chậm rãi ngồi dậy.

Phát hiện mình không ở Noãn Lâm Các, mà là ở một căn phòng xa lạ.

Một hình dáng kỳ lạ.

Nơi này là chỗ mà cô chưa bao giờ thấy trước đây.

Trong lòng cô đột nhiên sinh ra một loại dự cảm không tốt.

Vội vàng cúi đầu nhìn hai tay mình.

Khi còn bé cô thích chơi đoản đao của cha, vô tình đã rạch một vết thương ở trên miệng hổ, lúc ấy chảy không ít máu, may mà được trị liệu kịp thời.

Nhưng nhiều năm sau ở vị trí đó của tay trái, luôn có một vết sẹo nhàn nhạt.

Hai tay trước mắt này lại vô cùng trơn bóng.

Một vết sẹo cũng không có.

Đây không phải là tay cô!Cô ngạc nhiên ngước mắt nhìn bốn phía xung quanh.

Sau đó Khúc Thanh Thanh thấy một tấm gương.

Cô thấp thỏm đứng dậy đi đến trước tấm gương.

Trong gương rõ ràng xuất hiện một cô gái.

Trang điểm mắt đậm, nền phấn dày, đôi môi đỏ hồng cùng mái tóc rối bời, dù được trang điểm lòe loẹt như vậy, nhưng vẫn có thể nhìn ra ngũ quan tinh xảo ban đầu.

Chỉ là đây, đây không phải là gương mặt của cô!Không phải mặt cô!Khúc Thanh Thanh sợ lùi lại vài bước.

Sau đó ngã mạnh xuống giường.

Một loạt ký ức mạnh mẽ như nước lũ rót vào đầu cô.

Sau một thời gian ngắn đau đầu muốn nứt ra, Túc Kiều Kiều ý thức được —— cô, cô, cô không còn là Khúc phi nương nương của triều Đại Ngụy nữa.

Một lần bất cẩn rơi xuống nước, cô đã xuyên thành một cô gái ở hai ngàn năm sau, cô gái này cũng tên là Khúc Thanh Thanh, năm nay hai mươi hai tuổi, là đại tiểu thư của tập đoàn Khúc thị tại thành phố Nam Châu, trong một lần hội họp, khi biết Phó Thương Niên chính là người giàu nhất Nam Châu.

.
 
Xuyên Nhanh Tôi Và Chồng Là Kết Hôn Giả
Chương 2: 2: Hoàn Cảnh Xa Lạ!


Nhóm dịch: Bánh BaoCô đã nảy sinh suy nghĩ lệch lạc.

Túc Kiều Kiều lén lút chui vào phòng Phó Thương Niên.

c** q**n áo ra, còn tạo cảnh tượng như “sau việc đó.

”Ỷ vào quan hệ hữu hảo nhiều năm của hai nhà Khúc Phó, cô thành công gả cho Phó Thương Niên.

Vào ngày cưới, cô đã ký một thỏa thuận hôn nhân do Phó Thương Niên đưa ra.

Trong bản thỏa thuận nói rõ —— đây là một cuộc hôn nhân giả dưới áp lực của trưởng bối gia đình, trong vòng ba năm nếu cô không gây chuyện, thì quan hệ hôn nhân giả chấm dứt, cô có thể nhận được năm trăm triệu tiền bồi thường.

Sau đó kết hôn chưa đầy một năm, cô đã ầm ĩ ly hôn.

Cuối cùng cô rơi vào bước đường thê thảm vô cùng! Khúc Thanh Thanh không biết tại sao mình có thể xuyên qua thời không, mờ mịt luống cuống nhìn bốn phía xung quanh, hoa hồng, vách tường, đèn chùm thủy tinh, cuối cùng ánh mắt dừng ở trên cửa phòng khép hờ.

Cửa phòng bỗng nhiên bị đẩy ra.

Một người đàn ông cao lớn bước vào.

Sau khi nhìn thấy cô, đôi mắt của người đàn ông toát lên sự dịu dàng khéo léo, hỏi: “Bảo bối, em đã nhận được hoa hồng chưa? Em có thích không?”“Dương Hướng Thành?” Khúc Thanh Thanh hỏi.

“Làm sao, giả vờ không biết anh à?”“Thật sự là Dương Hướng Thành.

”Khúc Thanh Thanh nói thầm một câu, đại não “ầm ầm” một tiếng, khách sạn, hoa hồng, Dương Hướng Thành đều đã từng xảy ra trong đầu cô, dựa theo quỹ tích cuộc sống của nguyên chủ, kế tiếp cô sẽ xảy ra quan hệ với Dương Hướng Thành, tin lời Dương Hướng Thành, trở lại nhà họ Phó ầm ĩ đến ly hôn, ông Phó tức giận lại nằm viện, sau đó cô cầm phí ly hôn đi ủng hộ Dương Hướng Thành, bi kịch cuộc sống của cô bắt đầu từ đó.

Không!Cô không nên đi theo quỹ đạo thế nữa!Không bao giờ!Đè nén sự kích động trong lòng, vẻ mặt cô bình tĩnh nhìn về phía Dương Hướng Thành.

“Cửa phòng đều không đóng, có phải cố ý để lại cửa cho anh hay không?” Dương Hướng Thành thuận tay đóng cửa khách sạn lại, cười tủm tỉm nhìn Khúc Thanh Thanh.

Khúc Thanh Thanh trả lời: “Không phải.

”“Em nói dối.

” Dương Hướng Thành nới với âm thanh mập mờ.

.
 
Xuyên Nhanh Tôi Và Chồng Là Kết Hôn Giả
Chương 3: 3: Bước Ngoặt!


Nhóm dịch: Bánh BaoKhúc Thanh Thanh chỉ cảm thấy ghê tởm.

“Vậy em nói em khép hờ cửa phòng làm gì?”“Bởi vì tôi phải đi.

” Khúc Thanh Thanh nói.

Dương Hướng Thành khó hiểu hỏi: “Đi ư? Em đi đâu vậy?”Khúc Thanh Thanh trả lời: “Về nhà.

”Dương Hướng Thành lập tức biến sắc, hỏi: “Hiện tại?”“Không sai.

”“Đừng ầm ĩ.

” Dương Hướng Thành đi về phía Khúc Thanh Thanh, thành thạo hạ thấp giọng, dịu dàng dỗ dành: “Có phải em trách anh đến trễ không? Anh thật sự đang có việc gấp nên không thể tới nhau, ôi nể tình anh cẩn thận chọn cho em một bó hoa hồng, đừng ầm ĩ nữa nhé?”Khúc Thanh Thanh giống như chưa từng nghe thấy, xoay người cầm lấy túi hai vai bằng da màu đen trên bàn.

“Bảo bối.

” Dương Hướng Thành nhào về phía Khúc Thanh Thanh.

Khúc Thanh Thanh linh hoạt nghiêng người, đi tới cửa chính.

Dương Hướng Thành vồ phải không khí.

Đứng ở cửa chính, Khúc Thanh Thanh thoáng tự hỏi cách sử dụng tay nắm cửa, sau đó cô giơ tay vươn về phía tay nắm cửa.

Dương Hướng Thành giành trước một bước cầm nắm cửa.

Khúc Thanh Thanh quay đầu hỏi: “Anh làm gì vậy?”Dương Hướng Thành trong mắt lóe lên sự không kiên nhẫn, nói: “Phó phu nhân, cô đùa tôi à?”Khúc Thanh Thanh mặt không cảm xúc trả lời: “Không có.

”“Vậy cô đinh lạt mềm buộc chặt, muốn chơi một chút kịch liệt ư?”Ngữ khí Dương Hướng Thành đột nhiên thoải mái, anh ta dựa vào Khúc Thanh Thanh, tay chậm rãi đặt lên tay Khúc Thanh Thanh: “Vậy anh sẽ theo em nhé! ”“Bốp” một tiếng.

Khúc Thanh Thanh mạnh mẽ cho Dương Hướng Thành một cái tát, trách cứ nói: “Làm càn, ngươi là cái gì, dám đụng vào bổn cung hả!”Dương Hướng Thành bị đánh đến mức sửng sốt.

Khúc Thanh Thanh bỗng nhiên ý thức được nơi này không phải triều Đại Ngụy, cô cũng không phải Khúc phi nương nương.

Cô vội vàng nói lại: “Anh, anh không được chạm vào tôi.

”Dương Hướng Thành kinh ngạc nhìn Khúc Thanh Thanh.

“Tôi đi đây.

” Khúc Thanh Thanh mở cửa phòng.

Dương Hướng Thành sắc mặt trầm xuống, trong mắt bùng lên ngọn lửa, một tay bắt lấy cổ tay Khúc Thanh Thanh, ấn Khúc Thanh Thanh lên tường cửa chính: “Anh không cho em đi.

”Khúc Thanh Thanh hoảng sợ, nhưng cô nhanh chóng ổn định nói: “Buông ra.

”.
 
Xuyên Nhanh Tôi Và Chồng Là Kết Hôn Giả
Chương 4: 4: Lên Gối!


Nhóm dịch: Bánh Bao“Không phải em thích anh à? Hôm nay anh đến gặp em rồi đây.

”“Tôi bảo anh buông ra.

” Khúc Thanh Thanh giãy dụa.

“Anh sẽ không buông.

”Khúc Thanh Thanh lộ vẻ tức giận nói: “Vậy anh đừng hối hận.

”“Thả em đi rồi anh đây mới là hối hận.

”“Phải không?”Khúc Thanh Thanh nở nụ cười, cô không chỉ là Khúc phi nương nương của triều Đại Ngụy, mà còn là con gái của Trấn Quốc đại tướng quân, trước khi chuyên tâm học tập lễ nghi nữ hồng trong cung, thì cô đã từng học võ thuật.

Đối mặt với thân hình gầy gò của Dương Hướng Thành, cô đột nhiên không hoảng sợ.

Nâng đầu gối lên, th*c m*nh một cái, đánh chính xác vào bộ phận đó của Dương Hướng Thành.

Dương Hướng Thành lúc này đau đớn hô một tiếng, khom lưng che lại, gương mặt lúc đỏ lúc trắng một trận, cắn răng nói: “Khúc Thanh Thanh, cô! ”“Đã bảo anh buông tôi ra rồi mà, nghe không hiểu sao?”“Cô!”“Anh đừng có tưởng bở mình quan trọng!”“Rầm” một tiếng đóng cửa phòng khách sạn lại.

Khúc Thanh Thanh dựa vào trí nhớ của nguyên chủ đi ra khỏi khách sạn xa hoa này, đập vào mặt là đèn đỏ xanh và xe cộ ùn ùn kéo đến.

Cô lập tức nảy sinh nỗi sợ hãi, căng thẳng và choáng ngợp.

Một tiếng còi vang lên, Khúc Thanh Thanh sợ hãi lùi lại hai bước.

Cũng may khả năng thích ứng của cô cũng không tệ lắm.

Đứng ở một góc, lặng lẽ quan sát trong hai mươi phút.

Cuối cùng cũng thích ứng được dòng xe cộ xuất hiện.

Khúc Thanh Thanh cẩn thận đi bộ trên đường.

Dựa theo trí nhớ của nguyên chủ, cô gọi một chiếc taxi, vừa nhìn cảnh tượng ngoài cửa sổ, vừa suy nghĩ tin tức về trong đầu.

Giương mắt lên trước khu biệt thự Minh Châu ở đường Hoàn Thành.

Khúc Thanh Thanh bước vào khu biệt thự.

Mười phút sau, cô đến trước cửa biệt thự nhà họ Phó.

Nhà họ Phó tuy rằng là người giàu nhất Nam Châu, nhưng từ trước đến nay luôn vô cùng khiêm tốn.

Cho nên chỉ ở trong biệt thự hai tầng trong khu biệt thự Minh Châu.

Cô nhớ lại ở cửa một hồi lâu, Khúc Thanh Thanh ấn mật mã, cửa viện chậm rãi mở ra.

Đi qua một cái sân dài.

Nghe thấy trong phòng khách truyền đến tiếng cười nói vui vẻ.

Cô bước vào sảnh chính trong tâm thế tò mò.

.
 
Xuyên Nhanh Tôi Và Chồng Là Kết Hôn Giả
Chương 5: 5: Em Đoán Xem!


Nhóm dịch: Bánh BaoĐột nhiên vang lên một giọng nói non nớt: “Á! Quỷ quỷ!”Tiếng cười nói đột nhiên dừng lại.

Tất cả mọi người trong phòng khách đồng loạt nhìn qua.

“Cô gái ở sảnh chính kia là ai?”“Bà không biết à? Vợ của Thương Niên đấy, tên là Khúc Thanh Thanh.

”“Hả, sao cô ta lại ăn mặc như vậy?”“Đây là phong cách của cô ta.

”“Khó trách bé con sẽ gọi là quỷ.

”“Nghe nói tính nết rất xấu đấy.

”“Làm việc cực kỳ không có chừng mực không lễ phép.

”“Nhìn ra rồi, chúng ta đừng chọc cô ta.

”“Cô ta sẽ không ầm ĩ gây chuyện ở chỗ này chứ?”“Tôi sợ cô ta đánh Bì Bì.

”“! ”Những lời xì xào bàn tán của đám người trong phòng khách, đều rơi vào trong tai Khúc Thanh Thanh.

Cô biết thanh danh của nguyên chủ không tốt.

Nhưng không nghĩ tới thanh danh lại kém đến trình độ này.

Nghi ngờ cô sẽ gây rối trước công chúng, nghi ngờ cô sẽ đánh Bì Bì à?Bì Bì là ai?Có phải là cậu bé vừa gọi cô là “quỷ” không?Khúc Thanh Thanh quay đầu nhìn về phía phòng khách.

Nhìn thấy một cậu bé ngồi trên bậc thềm phòng khách, khoảng ba tuổi, trắng trẻo mềm mại, rất đẹp, trong tay ôm bóng rổ nhỏ nhìn thẳng về phía cô, giống như người phía sau đều là chỗ dựa vững chắc của cậu bé, nhìn qua đúng là không hề sợ hãi cô.

“Bạn nhỏ à, chị không phải quỷ.

” Khúc Thanh Thanh nhẹ nhàng nói.

“Là quỷ!” Cậu bé tuy sợ hãi, nhưng khí thế không kém.

“Chị thật sự không phải, em nghe này, âm thanh của chị hay như vậy, giống quỷ sao?”Cậu bé lắng nghe, do dự hỏi, “Vậy chị là ai?”“Chị là diễn viên.

” Nguyên chủ là sinh viên tốt nghiệp chuyên ngành diễn xuất.

“Diễn viên?”“Đúng.

” Khúc Thanh Thanh gật đầu hỏi: “Em có biết diễn viên là gì không?”“Em biết!” Cậu bé nói to.

“Giỏi như vậy sao? Vậy em nói xem diễn viên là gì.

”“Diễn viên là người đóng vai Ottoman và Sói Xám!”“Đúng vậy, thật thông minh!”Khúc Thanh Thanh biết trang điểm của mình khoa trương, không thích hợp mỉm cười, cô cố gắng làm cho giọng nói dịu dàng và có cảm xúc, nói: “Chị là diễn viên, phải đóng vai người khác, cho nên mới hóa trang đáng sợ như này.

”“Vậy chị đóng vai gì cơ?”“Em đoán xem.

”.
 
Xuyên Nhanh Tôi Và Chồng Là Kết Hôn Giả
Chương 6: 6: Vai Người Xấu!


Nhóm dịch: Bánh BaoCậu bé nghiêng đầu, “Chị diễn vai con ma ư.

”“Không đúng.

” Khúc Thanh Thanh lắc đầu.

“Chị đóng vai người xấu.

” Cậu bé nói thêm.

“Em đoán đúng rồi!” Nhiều lần phủ nhận trẻ con, sẽ đả kích tới động lực của chúng, Khúc Thanh Thanh nói theo cậu bé: “Em thật sự rất lợi hại!”Ai cũng thích được khen ngợi.

Đặc biệt là trẻ em.

Cậu bé dần dần nói chuyện với Khúc Thanh Thanh, xóa tan sự thô lỗ và nghịch ngợm vừa rồi: “Kẻ xấu rất đáng sợ.

”Khúc Thanh Thanh tiếp tục nói theo cậu bé: “Đúng vậy, người xấu rất đáng sợ, nhưng chị không đáng sợ.

”Cậu bé hỏi, “Tại sao?”“Bởi vì chị đang diễn thôi, không tin em tới xem này.

”“Em xem gì?”“Nhìn lớp trang điểm của chị.

”Cậu bé lập tức ôm bóng rổ chạy đến trước mặt Khúc Thanh Thanh.

Khúc Thanh Thanh chậm rãi ngồi xổm trước mặt cậu bé, ngón tay nhẹ nhàng cọ mí mắt một chút, trên ngón tay lập tức dính một mảnh bóng mắt màu xám mỏng, đưa tới trước mặt cậu bé, nói: “Em xem, đây đều là mỹ phẩm.

”“Oa, thật sự có kìa.

” Cậu bé hét lên.

“Có thể rửa sạch.

” Khúc Thanh Thanh nói: “Rửa sạch rồi thì chính là người tốt.

”“Vậy chị mau rửa sạch đi.

”“Tuân mệnh!” Khúc Thanh Thanh nói chuyện với cậu bé một cách mẫu mực.

Cậu bé bật cười khanh khách.

Khúc Thanh Thanh lúc này mới nhìn về phía mọi người trong phòng khách.

Bọn họ ai nấy đều chìm trong kinh ngạc.

Trong ấn tượng của bọn họ, Khúc Thanh Thanh là một thiên kim quỷ quái ương ngạnh ích kỷ, cho tới bây giờ đều chưa từng lo lắng cho người khác, nghe được cậu bé gọi cô là “quỷ”, bọn họ đều hãi hùng một phen, sợ Khúc Thanh Thanh tổn thương cậu bé, sợ Khúc Thanh Thanh không để ý tình cảm mà gây chuyện.

Kết quả Khúc Thanh Thanh không ầm ĩ.

Thay vào đó, cô còn hòa thuận với cậu bé.

Đây vẫn là Khúc Thanh Thanh bọn họ biêt sao?Cả đám nhìn chằm chằm Khúc Thanh Thanh.

Nghe Khúc Thanh Thanh nói áy náy nói “Ông nội, xin lỗi, hôm nay có chút chuyện nên cháu về trễ.

”Gương mặt ai nấy đều lóe lên vẻ khiếp sợ vô cùng.

Thật sự không tin Khúc Thanh Thanh có thể nói ra lời này.

Trong lòng bọn họ âm thầm cho rằng sau đó Khúc Thanh Thanh nhất định sẽ biến thành quỷ yêu.

.
 
Xuyên Nhanh Tôi Và Chồng Là Kết Hôn Giả
Chương 7: 7: Vợ Của Cậu Là Mợ!


Nhóm dịch: Bánh BaoAi nấy đều căng da đầu.

Ông Phó cũng vậy, chỉ là trên mặt ông ấy giữ được nét bình tĩnh.

Bình thản giới thiệu Khúc Thanh Thanh với ba thân thích đang ở phòng khách, bọn họ biết ông Phó xuất viện không lâu cho nên mới đến thăm Ông Phó, Khúc Thanh Thanh lần lượt chào hỏi, nhận được sự ngạc nhiên và bài xích của ba thân thích, song cô không nói thêm gì.

“Đây là Bì Bì.

” Ông Phó chỉ vào cậu bé vừa rồi nói.

Đúng là Bì Bì kìa.

Ông Phó kéo bé con ba tuổi nói: “Đây là Đường Đường, Đường Đường và Bì Bì là một cặp song sinh, là con của em gái cháu Phó Tâm Đồng, bên phía mẹ chồng Tâm Đồng xảy ra chút chuyện, nên đành trở về bên kia, hai đứa nhỏ tạm thời ở chỗ này, vừa rồi Bì Bì nói chuyện không đúng, cháu đừng để ý.

”“Là cháu dọa đến bé con.

” Nói xong Khúc Thanh Thanh hơi nhìn về phía Bì Bì.

Bì Bì ngẩng mặt nhỏ nhắn nhìn về phía Khúc Thanh Thanh.

Ông Phó nói: “Bì Bì gọi mợ đi.

”Bì Bì ngoan ngoãn gọi một tiếng: “Mợ.

”“Ngoan.

” Khắp phòng khách, dường như chỉ có Bì Bì nguyện ý nói chuyện với Khúc Thanh Thanh, cô cười nói: “Bì Bì xin chào.

”Bì Bì thì thầm: “Tại sao chị gái lại trở thành mợ của em rồi?”Khúc Thanh Thanh nhỏ giọng nói: “Bởi vì chị chính là mợ của em đó.

”“Tại sao?” Bì Bì là một em bé thích đặt câu hỏi.

Khúc Thanh Thanh cười nói: “Bởi vì chị là vợ của cậu em.

”“Vợ của cậu em là sao ạ?” Bàn tay nhỏ bé của Bì Bì gãi đầu, tự hỏi vợ của cậu rốt cuộc là quan hệ gì.

Trông thật đáng yêu.

Khúc Thanh Thanh cười đáp: “Đúng vậy.

”“Cậu vừa nghe điện thoại đã đi làm.

”“À.

”“Buổi tối không về ăn cơm.

”“Vậy chúng ta ăn.

”“Được.

” Bì Bì gật đầu.

Khúc Thanh Thanh vốn định lên lầu rửa mặt một chút, thay quần áo đàng hoàng, nhưng mọi người dường như đều rất quen với cô như vậy, cũng không có ý định để cô đi rửa mặt.

Trực tiếp ăn cơm luôn.

Cô bất đắc dĩ phải trang điểm đậm ngồi trước bàn ăn.

Nghe Bì Bì hỏi tại sao cô không tẩy trang, cô nhanh chóng đưa ra một lý do khác để đánh lừa Bì Bì.

Khúc Thanh Thanh im lặng ăn tối với một đám người thân.

Sau bữa ăn, đám người đó ùn ùn kéo đi.

.
 
Xuyên Nhanh Tôi Và Chồng Là Kết Hôn Giả
Chương 8: 8: Có Chút Nhớ Quê Cũ!


Nhóm dịch: Bánh BaoTrong nhà chỉ còn lại ông Phó, Bì Bì, Đường Đường và Khúc Thanh Thanh.

Ông Phó mở miệng nói: “Đã mệt mỏi một ngày rồi, đi nghỉ ngơi đi, Bì Bì, Đường Đường cũng giao cho bảo mẫu là được.

”Khúc Thanh Thanh gật đầu lên lầu.

Đi tới trước phòng ngủ của cô và Phó Thương Niên.

Phòng ngủ rất lớn, cũng rất đơn giản, các chi tiết thể hiện hương vị.

Cô đặt túi xuống, kế đó đi vào phòng tắm.

Bồn tắm, vòi hoa sen, xà phòng, sữa rửa mặt, sữa tắm được đặt một cách có trật tự, tất cả mọi thứ đều là vật không có ở trong cung điện Đại Ngụy.

Cô quan sát mò mẫm một hồi lâu, trước khi xả nước nóng vào bồn tắm.

Cẩn thận đi vào bồn tắm, thoải mái ngâm mình.

Khúc Thanh Thanh còn cố ý sử dụng dầu tẩy trang để loại bỏ lớp trang điểm dày trên gương mặt.

Đứng trước gương, khi nhìn thấy làn da mình trắng như tuyết, ánh mắt trong trẻo, môi đầy hồng nhuận, chưa thoa phấn đã sáng rực chói mắt, ánh mắt rơi vào cơ thể trắng nõn kia.

Bỗng dưng cô có chút xấu hổ.

Vội vàng mặc áo choàng tắm, tháo khăn tắm trên đầu, nhặt máy sấy tóc treo trên tường, cắm điện.

Chuẩn bị tâm lý một lát mới không bị tiếng ù ù của máy sấy tóc làm cho sợ hãi.

Chỉ chốc lát sau, tóc đã khô.

Cô thay quần áo gia đình, hơn nữa còn nằm thoải mái trên giường.

Lúc này cô vẫn không thể tin được mình đã xuyên không rồi.

Khúc phi nương nương của hoàng thượng triều Đại Ngụy, xuyên thành vợ của Phó Thương Niên, người giàu nhất Nam Châu, thật sự là việc không thể tưởng tượng nổi.

Chỉ một chút nữa thôi.

Tý thì cô đã đi theo vết xe đổ của nguyên chủ.

May mắn thay, cô đã xuyên tới kịp thời.

Không xảy ra quan hệ với Dương Hướng Thành.

Cũng không khiến Ông Phó tức giận vào bệnh viện.

Điều này ít nhiều làm cho cô hài lòng.

Cô xoay người lại nhìn thấy mặt trăng bên ngoài cửa sổ.

Bỗng nhiên có chút nhớ triều Đại Ngụy.

Tuy rằng cha mẹ cô đều không còn sống, tuy rằng hoàng thượng có rất nhiều nữ nhân, tuy rằng hậu cung lục đục làm cho người ta chán ghét, tuy rằng cô có đôi khi cũng không thích hoàng cung, nhưng nơi đó là nơi cô sinh sống hai mươi năm.

.
 
Xuyên Nhanh Tôi Và Chồng Là Kết Hôn Giả
Chương 9: 9: Thì Ra Đấy Là Anh!


Bỗng nhiên đi tới nơi này, không quen thuộc chút nào cả, gì cũng phải chậm nửa nhịp mới có thể thích ứng, còn phải đối mặt với sự chán ghét của đám người ông Phó, Phó Thương Niên có lẽ càng chán ghét cô hơn.

Đúng là cô đơn làm sao.

Nhưng cô không thể quay lại.

Khúc Thanh Thanh thực sự cảm thấy rằng bản thân sẽ sống ở đây.

Trong lòng khó chịu từng cơn.

Nhưng cũng chỉ khó chịu đến vậy thôi.

Ánh nắng mặt trời bên trong chiếu sáng trái tim tôi.

Cuộc đời ngắn ngủi mấy chục năm, ở đâu cũng là sống, ở nơi nào cũng phải xinh đẹp —— đây là một câu nói mà cha từng nói với cô.

Bản thân không thể tiêu cực như thế được.

Cô nên cố gắng hết sức khiến cho cuộc sống tốt đẹp của mình.

Vì thế Khúc Thanh Thanh lại tỉ mỉ quan sát tin tức của nguyên chủ, nhìn thấy một vài người cô không quen biết, đồ vật và câu chuyện, trong lòng cân nhắc một phen, ngày mai đi xem xét mọi thứ, nghĩ như vậy, mệt mỏi ụp đến, trong lúc vô thức cô đã rơi vào trong giấc mộng ngọt ngào.

Trong mơ hồ, Khúc Thanh Thanh nghe thấy tiếng khóc.

Sau đó bỗng dưng ngồi dậy.

“Mẹ!”“Cháu muốn mẹ!”“Hu hu! Cháu muốn mẹ!”“Hu hu! Mẹ!”“Mẹ ơi, mẹ ở đâu, đến con đi mẹ!”“! ”Đó là tiếng khóc của Bì Bì và Đường Đường.

Tiếng khóc này truyền tới đến tận phòng cô.

Dường như không có ý định dừng lại.

Cứ khóc như vậy, nhỡ đâu ảnh hưởng đến cơ thể cảm xúc thì sao, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?Khúc Thanh Thanh nhịn không được xuống giường.

Mang dép vào.

Đi xuống cầu thang lần theo tiếng khóc.

Liếc mắt một cái đã thấy phòng ngủ thứ hai có ánh đèn sáng ngời, đầu tiên là nhìn thấy ông Phó và bảo mẫu, còn có một người đàn ông cao lớn anh tuấn —— chính là Phó Thương Niên.

Phó Thương Niên!Phó Thương Niên đúng là đẹp trai thật.

Đường nét ngũ quan của anh rõ ràng như dao gọt, ánh mắt đen nhánh, mặc một chiếc áo sơ mi màu lam đậm, cúc áo sơ mi cởi ra hai cái, cổ tay áo hơi gập, lộ ra cổ tay rắn chắc hơi trắng.

Vừa nhàn nhã vừa vặn lộ ra vẻ quý phái.

Có điều giờ phút này anh lại giống như đám người ông Phó, anh hơi cau mày dỗ dành Bì Bì, Đường Đường, nhưng Bì Bì, Đường Đường cùng nhau nhắm mắt gào khóc, muốn tìm mẹ.

.
 
Xuyên Nhanh Tôi Và Chồng Là Kết Hôn Giả
Chương 10: 10: Có Biết Dỗ Trẻ Không


Nhóm dịch: Bánh BaoKhông ai chạm vào được hai bé.

Bảo mẫu chủ yếu nấu cơm quét dọn vệ sinh, chăm sóc người già có thể, phương diện dỗ dành trẻ con thì hoàn toàn là dân nghiệp dư, bảo mẫu bó tay với Bì Bì, Đường Đường đang khóc lớn kia, đứng ở bên giường bất đắc dĩ nhìn về phía ông Phó.

Ông Phó an ủi: “Cháu ngoan, đừng khóc, cậu Thương Niên sẽ dẫn hai đứa đi tìm mẹ.

”Bì Bì, Đường Đường lập tức không khóc nữa, chớp chớp ánh mắt ngập nước nhìn Phó Thương Niên.

Ông Phó vội vàng chuyển hướng nhìn Phó Thương Niên: “Mau đi tìm Tâm Đồng.

”Phó Thương Niên ăn ngay nói thật: “Tâm Đồng tới chỗ khác rồi.

”Đường Đường, Bì Bì vừa nghe, đồng thời gào thét.

Lần này ai nói gì cũng không nghe.

Ông Phó nhỏ giọng nói với Phó Thương Niên: “Cháu không biết lừa trẻ con tý à hả“! ” Phó Thương Niên làm sao biết được cách ở chung với đứa nhỏ, anh nhìn về phía Bì Bì, Đường Đường còn đang gào khóc kia, âm thanh cũng trầm xuống: “Không được khóc.

”Bì Bì, Đường Đường chẳng những không nghe, ngược lại tiếng khóc càng lớn.

Tai như muốn điếc luôn.

Khúc Thanh Thanh theo bản năng che lỗ tai.

Ông Phó tức giận nói: “Cháu đừng có hung dữ như thế, có biết dỗ trẻ con không hả?”Mặt Phó Thương Niên thoáng cái tối sầm.

Anh lấy đâu ra trẻ con chứ?Trước giờ bản thân anh còn chưa gặp tình huống khó khăn như vậy!Anh phiền não lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại lần nữa, nhưng vẫn là âm thanh nhắc nhở đã tắt máy, Phó Thương Niên đổi số tiếp tục gọi, giống như muốn làm nổ tung điện thoại di động, nhíu mày nghiêng người, cách xa Bì Bì, Đường Đường, vừa vặn che khuất tầm mắt của Khúc Thanh Thanh.

Khúc Thanh Thanh từ cửa cầu thang đi xuống, sau đó đi tới cửa.

Sự xuất hiện của cô lập tức hấp dẫn ông Phó, Phó Thương Niên và hai bảo mẫu chú ý.

Nhìn Khúc Thanh Thanh mặc đồ ngủ màu hồng nhạt, không còn trang điểm đậm, mái tóc mềm mại rũ xuống, gương mặt nhỏ nhắn, ngũ quan tinh xảo, làn da trắng nõn bóng loáng.

Trông cô giống như một sinh viên đại học.

Trong suốt và hoạt bát.

Đây là lần đầu tiên bọn họ gặp Khúc Thanh Thanh khi không trang điểm.

.
 
Xuyên Nhanh Tôi Và Chồng Là Kết Hôn Giả
Chương 11: 11: Nói Với Mặt Trăng


Nhóm dịch: Bánh BaoNhưng không trang điểm thì thế nào, bọn họ vẫn không thích Khúc Thanh Thanh, Khúc Thanh Thanh cảm nhận được sự ghét bỏ và lạnh lùng của bọn họ, đúng lúc này, bỗng nhiên một quả đạn pháo xông tới, thoáng cái ôm lấy chân cô, khóc lóc kêu lên: “Mợ ơi!”Khúc Thanh Thanh cúi đầu nhìn, thì ra là Bì Bì.

Ông Phó ngẩn ra.

Bảo mẫu của ngây ngốc.

Phó Thương Niên kinh ngạc nhìn về phía Khúc Thanh Thanh.

Khúc Thanh Thanh cúi đầu hỏi: “Bì Bì, sao vậy?”“Mợ, cháu muốn khóc.

” Bì Bì ấm ức nói.

“Tại sao?” Khúc Thanh Thanh hỏi.

“Cháu nhớ mẹ.

” Âm thanh của Bì Bì như sắp ấm ức không chịu nổi.

“Mẹ cháu đâu?” Khúc Thanh Thanh chậm rãi ngồi xổm xuống, nhìn thẳng Bì Bì hỏi.

Bì Bì biết tất cả mọi thứ, nói, “Mẹ đi thăm bà.

”Khúc Thanh Thanh nhẹ giọng hỏi: “Bà bị sao nào?”Bì Bì nói bằng giọng non nớt: “Bà bị sao, đến bệnh viện.

”Khúc Thanh Thanh hỏi: “Cho nên mẹ đi chăm sóc bà đúng không?”“Ừm.

” Bì Bì gật cái đầu nhỏ.

“Vậy cháu để mẹ chăm sóc bà cho tốt, mợ chơi với cháu có được không?”“Nhưng cháu muốn gọi điện thoại cho mẹ, để mẹ nhanh chóng trở về.

”“Không liên lạc được với mẹ sao?” Khúc Thanh Thanh hỏi.

“Dạ, mợ, mợ, mợ dẫn cháu đi tìm mẹ được không?” Bì Bì lắc lắc cánh tay Khúc Thanh Thanh, dáng vẻ cầu xin: “Cháu muốn tìm mẹ.

”Khúc Thanh Thanh nói thật: “Mợ không tìm được mẹ.

”Vốn thấy Khúc Thanh Thanh, Bì Bì muốn thông qua mợ để đi tìm mẹ, hiện tại mợ cũng không còn cách nào khác, Bì Bì lại muốn khóc.

Trước khi Bì Bì bật khóc, Khúc Thanh Thanh vội vàng nói: “Có điều, mợ có biện pháp để mẹ mau trở về.

”Bì Bì mở to mắt hỏi: “Cách gì ạ?”“Chúng ta có thể nói với mặt trăng.

”Trẻ con thích một thế giới nhân cách, cô không ngại gieo những ảo tưởng đẹp đẽ với Bì Bì.

“Nói với mặt trăng?”“Đúng vậy.

” Khúc Thanh Thanh kéo bàn tay nhỏ bé của Da, đi vào trong phòng, xuyên thấu qua rèm cửa sổ, chỉ vào mặt trăng tròn rồi nói: “Cháu thấy đấy, mặt trăng lớn trên bầu trời, chúng ta nói chuyện với mặt trăng, để mặt trăng nói chuyện với chúng ta, rồi sẽ chuyển lời cho mẹ, mẹ Bì Bì có thể nhanh chóng trở về.

”“Mặt trăng sẽ mang mẹ về sao?”.
 
Xuyên Nhanh Tôi Và Chồng Là Kết Hôn Giả
Chương 12: 12: Thỏ Ngọc Và Hằng Nga!


Nhóm dịch: Bánh Bao“Đương nhiên, trên mặt trăng có Hằng Nga và Thỏ Ngọc, thỏ ngọc là tiểu bảo bối xinh đẹp đáng yêu nhất, thỏ ngọc sẽ chạy đến chỗ mẹ Bì Bì nói “Mẹ Bì Bì, Bì Bì, Đường Đường nhớ mẹ rồi, mẹ Bì Bì mau trở về đi.

”Khúc Thanh Thanh học cách nói chuyện của đứa nhỏ, sau đó nói: “Thỏ ngọc là bé đáng yêu thông minh.

”Bì Bì nghe xong mở to hai mắt hỏi: “Mợ, thỏ ngọc có phải là thần tiên không?”“Đúng vậy!” Khúc Thanh Thanh nói.

“Nó có nhảy ra khỏi mặt trăng để tìm mẹ cho cháu không?”“Có chú.

”“Vậy chúng ta mau nói chuyện với Thỏ Ngọc thần tiên, để Thỏ Ngọc đến tìm mẹ đi.

”“Một mình cháu nói thì không được.

”“Tại sao?”“Phải thêm Đường Đường.

”Bì Bì quay đầu nhìn về phía Đường Đường.

Khúc Thanh Thanh cũng nhìn về phía Đường Đường, Đường Đường và Bì Bì rất giống nhau, nhưng cô bé trông bé bỏng hơn, mềm mại, khi Khúc Thanh Thanh nói chuyện với Bì Bì, cô bé đã không khóc lớn nữa, hiện tại cũng nhỏ giọng hừ hừ.

“Em gái, em gái đừng khóc.

” Không cần Khúc Thanh Thanh nói, Bì Bì xoay người đi đến trước giường, dỗ Đường Đường: “Em gái, em gái đừng khóc.

”“Nhớ mẹ.

” Đường Đường chớp chớp mắt hai cái, chớp hai giọt nước mắt, dáng vẻ nhỏ bé cực kỳ đáng thương: “Em nhớ mẹ, nhớ.

”“Không khóc không khóc.

” Bì Bì dùng bàn tay đầy thịt lau nước mắt cho Đường Đường, nói: “Em gái không khóc, mợ bảo chúng ta mau nói chuyện với mặt trăng, thỏ ngọc trong mặt trăng sẽ nói với mẹ, nói chúng ta nhớ mẹ, mẹ sẽ sớm trở lại.

”“Mẹ trở về ôm Đường Đường.

” Đường Đường mềm mại nói.

“Đúng, không khóc.

”“Ừm.

” Đường Đường gật cái đầu nhỏ.

“Chúng ta và mợ đi nói chuyện với mặt trăng.

”“Được.

” Đường Đường gật đầu, rốt cục không kêu nữa.

Thế, thế này thì tốt rồi.

Hai bảo mẫu rất phấn khích.

Ông Phó không thể tưởng tượng được Khúc Thanh Thanh còn biết dỗ dành bé con.

Cả người ông ấy thoải mái hơn nhiều.

Khi nhìn về phía Khúc Thanh Thanh, cảm giác Khúc Thanh Thanh hình như không chán ghét như vậy.

Người mà ngay cả trẻ con cũng yêu thích, chắc chắn tâm không xấu.

Có lẽ ông ấy không nên dùng ánh mắt xưa kia để đánh giá Khúc Thanh Thanh.

.
 
Xuyên Nhanh Tôi Và Chồng Là Kết Hôn Giả
Chương 13: 13: Đáng Yêu!


Nhóm dịch: Bánh BaoTrên mặt Phó Thương Niên là vẻ hờ hững, con ngươi đen nhánh đảo qua Khúc Thanh Thanh.

Khúc Thanh Thanh cười Bì Bì, Đường Đường.

Bì Bì kéo bàn tay nhỏ bé của Đường Đường, nhìn về phía Khúc Thanh Thanh nói: “Mợ, bây giờ chúng ta có thể nói chuyện với mặt trăng không?”“Chờ một chút.

” Khúc Thanh Thanh nhìn về phía Ông Phó.

Ông Phó nói: “Làm phiền cháu rồi.

”Khúc Thanh Thanh cười nói: “Không phiền, ông nội, ông vừa mới xuất viện không lâu, cơ thể quan trọng hơn, ông đi nghỉ ngơi trước đi.

”“Được được được, vất vả cho cháu cả đêm.

” Ông Phó nói.

Khúc Thanh Thanh mỉm cười.

Ông Phó ngược lại nhìn về phía Phó Thương Niên.

Phó Thương Niên đã khôi phục lại dáng vẻ bình thường, nói: “Cháu đi xử lý công việc.

”Ông Phó gật đầu, cùng Phó Thương Niên rời khỏi phòng hai bé con.

Dì Lý vui vẻ nói: “Phu nhân, Đường Đường, Bì Bì khóc lâu như vậy, hẳn là đã đói bụng, chúng tôi đi lấy chút sữa nóng tới đây, phu nhân có muốn uống chút không?”Khúc Thanh Thanh gật đầu.

Dì Lý mỉm cười nói: “Vậy chúng tôi đi ngay bây giờ.

”“Chờ một chút.

Tầm nhìn mặt trăng ở đây không tốt lắm, chúng ta lên tầng hai thôi, lát nữa dì hẵng bưng sữa lên tầng hai nhé.

” Khúc Thanh Thanh nói.

“Được.

”Khúc Thanh Thanh mang theo Bì Bì, Đường Đường đi vào giường lớn trong phòng ngủ tầng hai.

Kéo rèm cửa ra, nhìn thấy mặt trăng lớn trên bầu trời.

Bì Bì, Đường Đường lập tức nói chuyện với mặt trăng.

Bì Bì nói một câu, Đường Đường một câu.

Bì Bì nói, “Mặt trăng ơi, mặt trăng ơi, con là Bì Bì.

”Đường Đường nói theo: “Mặt trăng ơi, mặt trăng ơi, con là Bì Bì.

”Bì Bì quay đầu nói: “Em gái, không đúng, em là Đường Đường, em nói lại đi.

”Đường Đường gật đầu, rất thông minh hiểu được ý tứ của Bì Bì.

Giọng nói của cô bé vang lên: “Mặt trăng ơi, mặt trăng ơi, con là Đường Đường.

”Tiếp theo hai anh em đối diện với mặt trăng, lúc thì thỏ ngọc thần tiên ơi, lúc thì mẹ ơi, lúc thì ù òa ú òa gì đó.

Tiếng ùa òa ú òa kia đúng là không có điểm dừng, nhưng tại giọng trẻ con nên rất đáng yêu.

Khúc Thanh Thanh từ trước đến nay luôn biết suy nghĩ của trẻ con rất kỳ lạ, cô cũng không quấy rầy, mà chỉ ở bên cạnh mỉm cười, thấy Bì Bì, Đường Đường gần như nói xong, cô mới hỏi: “Các bé đáng yêu à, nói xong chưa?”.
 
Xuyên Nhanh Tôi Và Chồng Là Kết Hôn Giả
Chương 14: 14: Nói Chuyện Với Nhau


Nhóm dịch: Bánh Bao“Cháu nói xong rồi.

”Bì Bì hỏi: “Thỏ ngọc có mang câu chuyện của chúng cháu đến chỗ mẹ không mợ?”“Có chứ, chúng ta chờ là được rồi.

” Khúc Thanh Thanh nói.

“Phải đợi bao lâu?” Bì Bì tò mò hỏi.

Khúc Thanh Thanh suy nghĩ một chút, lại bắt đầu biên soạn chuyện xưa, nói: “Đợi đến hừng đông, thỏ ngọc mới có thể đi đưa thư nha.

”Bì Bì nói rất chững trạc: “Trời tối không thể nhìn thấy đường.

”Khúc Thanh Thanh vội vàng gật đầu: “Đúng, chúng ta chờ thỏ ngọc làm xong nhé?”“Dạ.

” Bì Bì, Đường Đường cùng nhau đồng ý.

Khúc Thanh Thanh lúc này mới đưa bình sữa cho Bì Bì, Đường Đường.

Hai đứa trẻ khóc trong một thời gian dài, còn nói rất nhiều nữa.

Thấy bình sữa, mắt hai bé đều sáng lên, vội vàng ngồi trên giường, mỗi đứa ôm một bình sữa, ùng ục uống.

Vừa uống xong, hai bé con vừa mệt vừa buồn ngủ, mắt trên mắt dưới không ngừng đánh nhau, bình sữa trong tay đồng thời rơi xuống giường, hai bé con ngã xuống nệm êm ngủ thiếp đi.

Khúc Thanh Thanh cười cất bình sữa đi, ôm hai nhóc con chui vào trong chăn.

Xoay người nhìn vị trí của mặt trăng, chính bản thân cô cũng mệt mỏi.

Ngồi xuống bên cạnh Đường Đường, đang chuẩn bị nằm xuống, cửa phòng phát ra tiếng vang rất nhỏ.

Cô kinh ngạc ngước mắt nhìn lại, thấy Phó Thương Niên đi vào.

Phó Thương Niên đang muốn mở miệng nói chuyện.

Điện thoại di động bên cạnh bàn Khúc Thanh Thanh “reng” một tiếng.

Cô quay đầu lại nhìn.

Thấy màn hình điện thoại di động hiển thị một câu: “Bảo bối, vẫn còn giận sao?”*****Ai thế?Sao lại nói chuyện buồn nôn như vậy?Ánh mắt Khúc Thanh Thanh thoáng di chuyển lên, nhìn thấy tên người trên tin nhắn để là “Thân ái”.

Thân ái là ai?Dương Hướng Thành?Cô lập tức cảm thấy buồn nôn.

Thật kinh tởm.

Cô không để ý tới, ngước mắt nhìn về phía Phó Thương Niên.

“Bận?” Phó Thương Niên nói ngắn gọn.

“Không bận.

” Khúc Thanh Thanh hỏi: “Anh có chuyện gì à?”Tầm mắt Phó Thương Niên rơi về phía Bì Bì, Đường Đường đang ngủ say.

Biết Phó Thương Niên tới xem Bì Bì đường, Khúc Thanh Thanh nói: “Đêm nay để bọn nhỏ ngủ ở đây đi, tôi chăm sóc là được.

”“Vất vả rồi.

”“Ừm.

” Khúc Thanh Thanh không chút giả tạo trả lời một câu.

.
 
Xuyên Nhanh Tôi Và Chồng Là Kết Hôn Giả
Chương 15: 15: Cảm Nhận Khác!


Nhóm dịch: Bánh BaoĐề tài chấm dứt, Phó Thương Niên theo lý thuyết phải nên đến nơi khác ngủ, nhưng anh lại không nhúc nhích.

Khúc Thanh Thanh kinh ngạc hỏi: “Phó tiên sinh, anh còn có chuyện gì sao?”“Không còn nữa.

” Phó Thương Niên tỉnh táo lại.

“Vậy——”“Cô ngủ đi.

”Phó Thương Niên xoay người đi tới cửa, ngón tay thon dài vừa mới chạm vào tay nắm, bỗng nhiên ngừng lại, nhịn không được quay đầu nhìn về phía trong phòng, thấy Khúc Thanh Thanh đã nằm xuống, nhẹ nhàng nhắm mắt, gương mặt sạch sẽ, mặt mày dịu dàng.

Lần đầu tiên anh cảm thấy Khúc Thanh Thanh thoạt nhìn rất thuận mắt.

Bỗng nhiên nghĩ đến gì đó, nét mặt anh lập tức biến thành lạnh lùng.

Mở cửa phòng ngủ ra, nhanh chóng ra khỏi phòng.

Phòng ngủ lại chìm vào sự im lặng.

Khúc Thanh Thanh và Bì Bì, Đường Đường bình yên ngủ say.

Cũng không biết ngủ bao lâu, Khúc Thanh Thanh bắt đầu nằm mơ.

Trong giấc mơ, cô đi theo vết xe đổ của nguyên chủ.

Bản thân ly hôn với Phó Thương Niên, cầm mấy trăm triệu phí ly hôn, từng chuỗi con số giống như có cánh vèo vèo bay đi.

Cô lập tức chỉ còn hai bàn trắng, so với nguyên chủ còn thảm hơn.

Đám người Phó Thương Niên, Ông Phó Phó Tâm Đồng và Dương Hướng Thành không ngừng cười nhạo với cô.

Nhất là Dương Hướng Thành.

Trong tay anh ta lấy ra một chuỗi số thật dài, đắc ý nói: “Số tiền này cuối cùng vẫn bay vào tay tôi, Khúc Thanh Thanh à, cô cứ chờ chết đói đi!”“A!” Khúc Thanh Thanh sợ hãi kêu lên một tiếng, mạnh mẽ ngồi dậy, trán lấm tấm mồ hôi lạnh buốt, tim đập thình thịch, thở hổn hển, quay đầu nhìn thấy bên cạnh là Bì Bì, Đường Đường đang ngủ.

Cô thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ là một giấc mơ.

Chỉ là một cơn ác mộng.

May mắn thay, là một cơn ác mộng.

Cô liếc nhìn điện thoại đặt trên bàn.

7:30.

Thời gian không quá khác với triều đại Ngụy, cũng vừa đúng là giờ ăn sáng, tuy bên người không có cung nữ nô tỳ, nhưng cô thích ứng rất tốt.

Sau khi rửa mặt, Đường Đường, Bì Bì cũng tỉnh dậy.

Mặc dù cô biết dỗ dành đứa bé, nhưng chăm sóc việc ăn uống, sinh hoạt của trẻ em, cô vẫn không quá thuần thục, cho nên Khúc Thanh Thanh gọi bảo mẫu đến.

.
 
Xuyên Nhanh Tôi Và Chồng Là Kết Hôn Giả
Chương 16: 16: Bám Riết Không Tha


Nhóm dịch: Bánh BaoBảo mẫu ôm Đường Đường, Bì Bì xuống giường.

Cô đi theo xuống cầu thang.

Nhìn thấy ông Phó ngồi trong phòng ăn, cô lễ phép chào hỏi: “Ông nội, chào buổi sáng.

”“Chào buổi sáng.

” Trên mặt ông Phó không còn sự ghét bỏ và chán ghét kia nữa, cũng không còn giữ mặt lạnh, mà ngược lại thêm phần hòa ái, nói: “Thanh Thanh, hôm qua đúng làm phiền cháu chăm sóc Bì Bì, Đường Đường.

”“Việc cháu nên làm thôi ông.

” Khúc Thanh Thanh cười nói.

“Ngồi xuống ăn điểm tâm đi, công việc Thương Niên bận rộn, sáng sớm đã đi rồi.

”“Vâng.

” Khúc Thanh Thanh đi tới trước mặt Bì Bì, Đường Đường rồi ngồi xuống.

“Mợ.

” Trải qua một đêm ở chung, Đường Đường, Bì Bì rất thích mợ Thanh Thanh.

Khúc Thanh Thanh ôn nhu nói: “Mợ đây, chúng ta ăn cơm đi.

”“Dạ.

” Đường Đường, Bì Bì đồng thanh nói.

Khúc Thanh Thanh cười cười.

Ông Phó thấy Khúc Thanh Thanh ở chung vui vẻ với Bì Đường, ánh mắt lại ôn hòa ba phần, còn cố ý gắp bánh bao cho Khúc Thanh Thanh ăn.

Khúc Thanh Thanh cung kính nhận lấy, chậm rãi ăn.

Cảm giác đây là bữa cơm hài hòa nhất từ khi nguyên chủ đến nhà họ Phó tới nay.

Ông Phó vậy mà gắp bánh bao cho cô.

Ông Phó không chán ghét cô.

Trong lòng Khúc Thanh Thanh vẫn rất vui vẻ.

Cảm giác mình cách “Khúc Thanh Thanh” đáng ghét kia càng ngày càng xa, tâm tình cô bình tĩnh ăn xong điểm tâm, thuận tiện còn chăm sóc Bì Bì, Đường Đường, rửa tay nhỏ bé cho Bì Bì, Đường Đường.

Nghĩ mình còn phải tiếp tục tiêu hóa tin tức thời đại này, cô không còn đi cùng Bì Bì, Đường Đường nữa, mà xoay người lên lầu, vừa mới vào phòng ngủ, nghe thấy điện thoại di động vang lên.

Cô tò mò cầm lấy điện thoại di động, màn hình hiển thị vẫn là “Thân Ái”, Khúc Thanh Thanh cầm lấy điện thoại di động, điện thoại vừa vặn vang lên.

Trong WeChat có hàng chục tin nhắn của Dương Hướng Thành.

“Cưng à, còn đang tức giận sao?“ Bảo bối, anh xin lỗi, anh sai rồi.

”“Anh không nên thô lỗ với em như vậy, tha thứ cho anh có được không?”“Bảo bối à, anh không dám nữa.

”“Thanh Thanh, trả lời đi chứ.

”“Thanh Thanh, anh yêu em.

”“Kỳ thật, từ thời đại học anh đã thích em, khi đó emlà thiên kim Khúc thị cao cao tại thượng, mà anh chỉ là một tiểu tử nghèo, cho nên lựa chọn xuất ngoại học tập, tranh thủ xứng đôi với em.

”.
 
Xuyên Nhanh Tôi Và Chồng Là Kết Hôn Giả
Chương 17: 17: Gặp Mặt!


Nhóm dịch: Bánh Bao“Anh không ngại em và Phó Thương Niên đã kết hôn, em nói em sẽ ly hôn mà.

”“Thanh Thanh, trả lời đi em.

”“Bảo bối, trả lời điện thoại đi.

”—— Em thật sự không có tình cảm gì với anh sao?—— Cho dù muốn kết thúc, dù sao cũng phải gặp mặt chứ?! Nhìn từng tin nhắn wechat, Khúc Thanh Thanh thật sự ghê tởm vô cùng.

Dương Hướng Thành này đúng là vô sỉ đến cực điểm.

Rõ ràng trong lòng căn bản không có nguyên chủ, lại có thể nói ra những lời ghê tởm như vậy.

Cô đang phỉ nhổ, di động đột nhiên đổ chuông.

Khúc Thanh Thanh không chú ý, ngón tay chạm vào phím trả lời.

Bên trong lập tức truyền đến âm thanh của Dương Hướng Thành.

“Thanh Thanh, cuối cùng em cũng chịu nghe điện thoại của anh!” Dương Hướng Thành vui mừng nói, đã không còn tư thái lúc ở khách sạn: “Em còn giận anh sao?”“Chuyện gì?” Khúc Thanh Thanh lạnh lùng hỏi.

“Chúng ta gặp mặt đi, anh có đồ cho em.

”“! ” Khúc Thanh Thanh thật sự không muốn gặp Dương Hướng Thành, nhưng cô lại nghĩ đến giấc mộng buổi sáng kia, trong mộng Dương Hướng Thành vẫn cướp tiền của cô, xem ra, cô nhất định phải chấm dứt hoàn toàn với Dương Hướng Thành mới được, vì thế cô nói: “Được.

”“Nơi cũ nhé.

”“Tôi không biết nơi cũ ở đâu.

”“! Vậy em nói đi.

”“Quán cà phê Tinh Vũ.

”“Được.

”Sau khi cúp điện thoại, Khúc Thanh Thanh ngồi trên giường suy nghĩ một chút, phát hiện thời đại này so với triều Đại Ngụy tốt hơn rất nhiều.

Ít nhất một người phụ nữ đã kết hôn cũng có thể giao tiếp tự do.

Thật tuyệt vời.

Cô trang điểm đơn giản, thay quần áo rồi đi ra khỏi phòng ngủ.

Thấy bảo mẫu đang dọn dẹp nhà ăn, Khúc Thanh Thanh hỏi: “Dì Lý, ông nội đâu ạ?”“Ra ngoài tản bộ.

”“Vậy cháu đi ra ngoài một chút, lát nữa dì báo lại với ông nội một tiếng nhé.

” Không đợi bảo mẫu ngước mắt đáp lại, Khúc Thanh Thanh đi ra cửa sảnh.

Bảo mẫu nhìn bóng lưng Khúc Thanh Thanh, không khỏi nhíu mày.

Vừa rồi mới cảm thấy phu nhân đã tốt hơn, sao giờ lại trở về dáng vẻ cũ, cả ngày đi giao du với đám bạn, dì ấy ở trong lòng yên lặng nóimột câu —— khó trách Phó tiên sinh không thích phu nhân.

.
 
Xuyên Nhanh Tôi Và Chồng Là Kết Hôn Giả
Chương 18: 18: Ai Ly Hôn


Nhóm dịch: Bánh BaoPhu nhân Khúc Thanh Thanh cũng không biết tâm tư của bảo mẫu.

Sau khi ra khỏi khu phố, cô bắt taxi đến cửa quán cà phê.

Lần này cô đã thanh toán bằng điện thoại di động của mình, yêu cầu người lái xe quét mã.

Sau khi xuống xe, Khúc Thanh Thanh đi thẳng lên tầng hai của quán cà phê.

Đi về phía tòa nhà 36 đã hẹn, cô thấy Dương Hướng Thành đã tới.

Anh ta cố ý ăn diện một phen, nhìn qua như mặt người dạ thú, đang nhàn nhã nhìn xuống dưới lầu, nói với điện thoại di động: “Tôi và người phụ nữ ngu xuẩn kia chỉ là gặp nhau chơi đùa, yên tâm đi, cô ta tùy hứng thế đây, lát nữa nhìn thấy tôi, không đến một tháng chắc chắn sẽ ly hôn với chồng.

”Khúc Thanh Thanh nghe vậy lên tiếng: “Ai ly hôn với chồng vậy?”Nghe được âm thanh quen thuộc, Dương Hướng Thành quay đầu lại, nhìn thấy một nữ nhân mảnh khảnh minh diễm, trong mắt lúc này hiện lên vẻ kinh diễm, hỏi: “Là em sao?”“Anh nói tôi là ai?” Khúc Thanh Thanh hơi nhướng mày, hỏi.

Giọng nói này là Khúc, Khúc, Khúc Thanh Thanh?!Dương Hướng Thành nhất thời sửng sốt, cũng mặc kệ điện thoại di động bên kia nói cái gì.

Trong lúc nhất thời anh ta ngây người.

Anh ta quen biết Khúc Thanh Thanh một khoảng thời gian, kiến thức đều là trang phục kỳ quái của Khúc Thanh Thanh, nói thật rất xấu, anh ta nể mặt mấy trăm triệu tiền ly hôn của Phó Thương Niên, mới nhắm mắt nói lời ngọt ngào với Khúc Thanh Thanh.

Trong lòng thì ghê tởm vô cùng.

Không nghĩ tới Khúc Thanh Thanh lại xinh đẹp như vậy.

Không có lớp trang điểm đậm che đậy, làn da của cô trắng như tuyết non, ngũ quan cực kỳ tinh xảo.

Hơn nữa đôi mắt kia, giống như thổi đi bụi bặm, trở nên trong suốt làm sao.

Mặc áo len dệt kim thu eo màu be, váy ống thẳng màu xanh lam, dưới chân là một đôi giày ngắn màu be kết kiểu dáng đẹp, mái tóc dài bồng bềnh xõa xõa ra sau đầu, mấy sợi tóc nhuộm cũng giấu vào trong tóc đen.

Cả người nhìn qua cao quý dịu dàng, lại không mất đi vẻ xinh đẹp.

Anh ta chưa bao giờ thấy một người phụ nữ đẹp như vậy.

Đây, đây đúng là Khúc Thanh Thanh sao?.
 
Xuyên Nhanh Tôi Và Chồng Là Kết Hôn Giả
Chương 19: 19: Là Tôi Đấy


Nhóm dịch: Bánh Bao“Thanh, Thanh Thanh?” Dương Hướng Thành lắp bắp gọi một tiếng.

“Là tôi, chính là nữ nhân ngu xuẩn trong miệng anh đấy.

”“Không phải.

”Lúc này Dương Hướng Thành mới ý thức được nội dung nói chuyện của mình truyền vào tai Khúc Thanh Thanh, anh ta biện giải: “Thanh Thanh, em đừng hiểu lầm, người anh nói không phải em, không phải em.

”“Vậy anh nói ai?” Khúc Thanh Thanh hỏi.

Dương Hướng Thành nhất thời không trả lời được.

“Sau lưng mắng một người phụ nữ yêu anh ngu xuẩn.

” Khúc Thanh Thanh trong giọng nói tràn đầy khinh bỉ: “Không hổ là anh đấy, Dương Hướng Thành.

”Dương Hướng Thành nhất thời đỏ mặt trắng xanh, trong điện thoại di động còn chưa cúp máy, truyền ra giọng nói của một người phụ nữ “Hướng Thành, Hướng Thành, là Khúc Thanh Thanh tới sao?” Anh ta bối rối cúp điện thoại di động, nhìn về phía Khúc Thanh Thanh.

Khúc Thanh Thanh khẽ cười: “Dương Hướng Thành, chúng ta hoàn toàn xong rồi.

”Khúc Thanh Thanh xoay người rời đi.

“Thanh Thanh.

” Dương Hướng Thành đưa tay muốn kéo Khúc Thanh Thanh.

Khúc Thanh Thanh quay đầu lại nhìn Dương Hướng Thành một cái.

Dương Hướng Thành bị dọa lập tức lui về phía sau một bước.

Anh ta còn nhớ rõ khúc Thanh Thanh hôm qua cho mình một cái tát và một cú m*nh c*n, đến bây giờ còn khắc sâu trong trí nhớ, anh ta hoài nghi Khúc Thanh Thanh biết võ công, không dám làm bậy, vội vàng nói: “Thanh Thanh, em đừng đi, nghe anh giải thích, nghe anh giải thích.

”“Được, anh nói đi.

” Khúc Thanh Thanh bỗng nhiên đứng lại.

Dương Hướng Thành thở phào nhẹ nhõm.

Khúc Thanh Thanh vẫn rất yêu anh ta, tùy tiện nói một câu Khúc Thanh Thanh đã nguyện ý dừng lại nghe anh ta giải thích, như vậy kế tiếp phải nói bậy một phen, Khúc Thanh Thanh lại sẽ hết lòng yêu thương đối với mình.

Trước kia anh ta ghét bỏ Khúc Thanh Thanh dáng vẻ xấu xí, kế hoạch lấy được phí ly hôn của Phó Thương Niên, sau đó lập tức đá Khúc Thanh Thanh đi.

Nhưng hôm nay nhìn thấy chân dung của Khúc Thanh Thanh, đúng là làm cho anh ta động tâm.

Nói thật, anh ta luyến tuyến đá cô.

Vậy thì anh ta miễng cưỡng có thể bao dưỡng cô.

Nghĩ như vậy, trong lòng anh ta nhịn không được bùng nổ sự đắc ý và chờ mong.

.
 
Back
Top Bottom