Mưa rồi.
Từng giọt từng giọt mưa rơi lộp bộp, lạnh buốt như kim châm đâm thẳng vào da thịt.
Tạ Thanh Dạ ngồi bất động , mặc cho nước mưa dội thẳng vào mặt.
Nước mưa pha lẫn máu chảy xuống khóe môi, vị tanh tanh, đắng đắng.
Hắn chống kiếm, toàn thân đau nhức từng mảng.
Vạt áo đen tuyền nhăn nhúm ướt nhẹp dán vào da thịt.
Dòng nước chảy ra thấm đẫm màu đỏ nhạt không biết là máu từ vết thương của chính hắn hay máu từ kẻ thù.
Mây đen giăng kín, che khuất ánh sáng, tử khí lan tràn.
Gió hú qua từng khóm cây khô héo, tạo ra tiếng rít chói tai.
Một tia sét xé ngang trời, chiếu rọi khung cảnh tang thương dưới đất - xác chết chồng chất, vũ khí nằm rải rác.
Giữa nơi này cũng chỉ còn hắn là đứng thẳng đc, nhưng cả người lung lay, thở hổn hển đứt quãng.
Tạ Thanh Dạ nhìn khung cảnh xung quanh, đột nhiên bật cười, sau đó lại ôm ngực ho khù khụ cảm nhận được sức sống đang rút dần từ thân thể.
Một tia sét đánh xuống, thẳng tắp lao về phía hắn, mang theo uy lực đáng sợ.
Tạ Thanh Dạ nhắm mắt lại, hắn biết mình không có cách nào tránh thoát.
Thân thể hắn đã suy kiệt, dù thiên đạo tha cho, hắn cũng không cách nào sống tiếp.
Thôi kệ đi.
Dù sao những gì có thể làm hắn đều đã làm, sống hay chết cũng không còn quan trọng nữa.
Tạ Thanh Dạ bình thản chấp nhận số phận, buông thanh kiếm đã theo hắn hàng ngàn năm.
Giọng nói lạ lùng văng vẳng bên tai, tiếng sau còn lớn hơn tiếng trước.
[Này!
Kí chủ ơi!]
[Ma tôn đại nhân!
Ngài mau tỉnh lại đi!]
Gì mà ồn ào thế này?
Tạ Thanh Dạ cau mày, cố gắng lờ đi những âm thanh khó chịu.
Nhưng chúng cứ vang lên không ngừng, như muốn khoan thủng màng nhĩ hắn.
Cuối cùng, hắn bất đắc dĩ mở mắt.
Ánh nắng chói chang xuyên qua tán lá, rọi thẳng vào mặt.
Tạ Thanh Dạ cay mắt, phản xạ giơ tay che lại.
Rồi hắn bỗng đơ cứng.
Tay phải.
Còn nguyên.
Hắn chậm rãi đưa tay lên trước mặt, ngón tay run nhẹ.
Trong trận chiến ở Xích Hàn Cung, cánh tay này đã sớm bị chặt đứt, máu tuôn như suối.
Hắn nhớ rất rõ cái cảm giác tay rời khỏi người, nhớ cả tiếng cười cuồng loạn của Thanh Vân Tử khi vung kiếm chém đứt tay hắn.
Vậy mà bây giờ...
Tạ Thanh Dạ sờ vào cánh tay, cảm nhận hơi ấm, cảm nhận từng đường gân máu đang chảy.
Thật.
Đây là thật.
Nhưng không phải hắn đã chết rồi sao?
[Kí chủ!
Cuối cùng ngài cũng tỉnh lại rồi!]
Giọng nói lại vang lên, trong âm sắc đều đều thế mà còn mang theo vẻ vui mừng.
Tạ Thanh Dạ bật dậy, lưng dựa vào gốc cây sau lưng.
Tay theo bản năng vươn xuống hông, định rút kiếm.
Nhưng chỉ sờ vào khoảng trống rỗng.
Hắn chợt nhớ ra - thanh Hắc Nguyệt kiếm, vũ khí bản mệnh đã theo hắn suốt vạn năm tu luyện, đã bị hắn bỏ lại nơi chiến trường trong trận chiến cuối cùng.
Dù thế, biểu cảnh trên mặt hắn vẫn không đổi sắc.
Ánh mắt sắc lạnh như dao quét quanh, cảnh giác tìm kiếm nguồn phát ra tiếng động.
Rồi hắn nhìn thấy.
Một vật thể kỳ lạ đang bay lơ lửng giữa không trung, cách hắn chừng một thước.
Nó tròn vo như bánh trôi nếp, cả thân thể trong suốt như pha lê, bên trong lấp lánh ánh sáng xanh nhạt.
Thân hình béo ú mà cánh lại nhỏ xíu, loạng choạng bay trên không trung, đập thẳng vào cái cây trước mặt, trượt dài theo thân cây xuống đất.
Tạ Thanh Dạ:"???"
Hệ thống vật lộn trên đất một lúc mới thắng người dậy, viên bánh trôi nếp giờ lấm lem bùn đất, ngây thơ khờ khạo mà cười với hắn.
Tạ Thanh Dạ trên đời cả vạn năm, đi qua muôn nơi, gặp vô số yêu ma quỷ quái, nhưng đây là lần đầu nhìn thấy thứ này.
Thấy ký chủ nhà mình không lên tiếng, cục bánh nếp nhỏ bé bay lại gần hơn một chút, rồi bắt đầu tự giới thiệu bằng giọng vui vẻ.
[Lần đầu gặp mặt, xin tự giới thiệu!
Tôi là hệ thống 505, thuộc chi nhánh cứu vớt nhân vật phản diện của Công ty Thiên Đạo Quản Lý.
Tôi chính là người đã cứu ngài khỏi cái chết và ban cho ngài một sinh mệnh mới!]
Giọng nói nghe vui tai, vẻ ngoài ngốc nghếch vô hai, nhưng Tạ Thanh Dạ cũng không vì thế mà hạ thấp cảnh giác.
Hắn mím môi, âm thanh trầm thấp âm u vang lên.
"Ngươi muốn gì?"
Giọng hắn lạnh lẽo, mang theo sát khí vô thức.
Trên đời không có bát cơm nào là miễn phí.
Cái gì cũng có cái giá của nó.
Tạ Thanh Dạ đã sớm hiểu rõ đạo lý này từ hàng ngàn năm trước.
Dù đây không phải thứ hắn tự mình cầu tới, dù hắn không hề xin được sống lại, nhưng không thể phủ nhận - một phần trong lòng hắn vẫn muốn sống tiếp.
Muốn sống để làm gì?
Hắn cũng không biết.
Chỉ là bản năng sinh tồn thôi.
[Ah, yêu cầu rất đơn giản thôi ạ!] 505 lắc lư trong không trung, [Ký chủ chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ cứu vớt nhân vật phản diện, giúp hắn có một cuộc đời an yên viên mãn là được!]
Tạ Thanh Dạ hơi nhíu mày.
"Nhân vật phản diện... là thứ gì?"
Nghe qua không giống tên người cho lắm.
[À, đây là thuật ngữ chuyên môn!] 505 giải thích kiên nhẫn, [Phản diện là tên gọi do hệ thống đặt ra, dùng để chỉ những người đi ngược lại với chuẩn mực thế giới.
Họ thường là những kẻ tàn nhẫn độc ác, không từ thủ đoạn, kết cục thường không được tốt đẹp cho lắm...]
"Cụ thể là ai?"
[Chính ngài đấy ạ.]
Không khí im lặng quỷ dị.
Tạ Thanh Dạ: "..."
Từ khi lên làm ma tôn, hắn thường xuyên nghe người khác bàn luận không tốt về mình nhưng kiểu thẳng thắn, chân thật, không ngoại giao thế này, hắn vẫn là lần đầu gặp phải.
Quan trọng là hắn còn chẳng làm gì được đối phương.
Thấy Tạ Thanh Dạ im lặng với vẻ mặt khó đoán, 505 vội vàng bổ sung, sợ ký chủ hiểu lầm.
[Ahaha, tôi nói rõ hơn nhé!
Mục tiêu nhiệm vụ của ngài chính là bản thân ngài tại mốc thời gian hiện tại.
Nói đơn giản là ngài phải cứu chính mình ở thời điểm này, ngăn không cho bi kịch xảy ra!]
Tạ Thanh Dạ không nói gì, im lặng tỏ vẻ đang nghe.
[Để giúp ngài hoàn thành nhiệm vụ tốt hơn, tôi đã chữa lành tất cả vết thương và khôi phục tu vi cho ngài ở mức Đại Thừa Kỳ.
Tuy nhiên!] 505 nhấn giọng, [Ngài cần tuân thủ ba quy tắc bắt buộc.
Nếu vi phạm, ngài sẽ bị thu hồi sinh mệnh ngay lập tức!
[Thứ nhất: Ngài không được giết bất cứ ai, dù chỉ là một phàm nhân.
Nếu làm vậy, thanh năng lượng sẽ giảm mạnh.]
[Thứ hai: Ngài không được tiết lộ danh tính thật của mình cho bất kỳ ai.
Nếu ai đó biết ngài là Tạ Thanh Dạ đến từ tương lai, thế giới này sẽ sụp đổ!]
[Thứ ba: Vì sự tồn tại của ngài rất đặc biệt, giống như một điểm bất thường trong thiên đạo, nên ngài cần tiếp xúc thân mật với mục tiêu nhiệm vụ - tức là bản thân ngài ở thời điểm này - để che giấu khí tức, tránh bị thiên đạo phát hiện và trừng phạt.]
Một thanh năng lượng nhỏ màu xanh lá xuất hiện ở góc tầm nhìn của Tạ Thanh Dạ.
[Tôi đã để lại cho ngài một thanh năng lượng sinh mệnh.
Nó màu xanh là tốt, vàng là cảnh báo.
Hãy cố gắng đừng để nó xuống màu đỏ nhé, vì khi đó... ngài sẽ biến mất khỏi thế giới này!]
Tạ Thanh Dạ nhìn thanh năng lượng, rồi lại nhìn 505.
[Nếu không có việc gì khẩn cấp, tôi sẽ không xuất hiện nữa để tránh làm lộ ngài.
Chúc ký chủ con đường tương lai đạo lộ vô lượng, chí nguyện song hành!]
[Tạm biệt!]
Nói đoạn, viên pha lê nhỏ bé lấp lánh một cái, rồi biến mất như chưa từng tồn tại.
Tạ Thanh Dạ: "..."
Cứ thế bỏ đi luôn à?
Hắn đợi thêm một lúc, xác nhận 505 thật sự đã đi rồi mới chậm rãi chống tay đứng dậy.
Thân thể nhẹ nhàng, không còn vết thương, cảm nhận linh khí dồi dào chảy trong kinh mạch.
Tạ Thanh Dạ tiến lên một bước nhỏ.
Roẹt!
Âm thanh đáng ngờ vang lên.
Hắn cúi đầu nhìn xuống.
Bộ huyền y từng oai phong, từng theo hắn trong vô số trận chiến, nay đã rách tơi tả.
Những vết rách dài chạy dọc theo lưng, tay áo.
Nó đã chịu đựng quá nhiều, và giờ đây, chỉ cần một động tác nhỏ, nó chính thức từ giã cõi đời, vải vụn rơi xuống đất.
Tạ Thanh Dạ: "..."
Biểu cảnh luôn lạnh lùng của hắn từ từ nứt ra.
Hắn hít một hơi sâu, cố kìm nén.
Nhưng cuối cùng cũng không nhịn được.
Một tiếng chửi thầm vang lên trong khu rừng vắng.
Thế là, vị ma tôn từng lừng lẫy khắp tu chân giới, kẻ mà chỉ cần nhắc đến tên cũng khiến người ta rợn tóc gáy, trong ngày đầu tiên sống lại, không hiên ngang oai phong đi gây sự, mà lại phải trong một khu rừng nhỏ hẻo lánh, nghiến răng nghiến lợi, mặt đỏ bừng, e lệ túm chặt vạt áo rách trên người, bước đi từng bước nhỏ như tiểu thư khuê các mới về nhà chồng, sợ vạt áo rơi hết ra.
May mà nơi này hẻo lánh không người.
Chứ không thì mặt mũi ma tôn của hắn mất hết.