Hạ Nhung có vẻ như lập tức rạng rỡ hẳn lên, đôi mắt híp lại thành hình trăng lưỡi liềm.
Bách An ca - Người im hơi lặng tiếng hồi lâu, bỗng gửi tin nhắn tới
- Thằng nhóc đó chắc chắn là có tình cảm với cô rồi.
- Thiện cảm tăng vọt luôn kìa.
Đổi thành năng lượng cho cậu đi.
Diệp Nhã cô nhớ cho kỹ đó, đừng có mà mải mê ngắm trai đẹp nhá.
Sau này người thích cô còn nhiều hơn nữa đó.
Chỉ cần cô đủ giỏi, người ta sẽ tự động vây quanh thôi.
Cái hệ thống này thật là mâu thuẫn.
Lúc thì bảo tôi là thích một ai đó là vô dụng, lúc thì lại mơ mộng hão huyền về việc có nhiều người yêu thích tôi.
Tôi không kìm được bật cười thành tiếng.
- Hệ thống này, tôi kể cho cậu nghe một bí mật nhé.
- Cô đừng nói với tôi là cô đã từng thích Hạ Nhung đấy nhé.
- Đúng vậy, hồi mới về Diệp gia, ai nấy cũng ghét tôi.
Tôi chỉ biết mình có một người hôn phu trên danh nghĩa.
Cô bé lọ Lem sống dưới gầm cầu thang cũng từng mơ mộng, liệu vị hôn phu này có phải là chàng hoàng tử từ trên trời dáng xuống để cứu dỗi mình không?
Mãi cho đến khi cánh cửa phòng học ở trường bật mở, nước bẩn đổ ập xuống người, cái lạnh thấu xương làm tan vỡ giấc mộng của cô bé lọ lem.
Nhìn thấy vẻ chế giễu trong ánh mắt của người được gọi là hôn phu kia, tôi mới hiểu có được tình cảm của người khác chỉ là một ảo ảnh.
Tôi kể câu chuyện này cho Bách An ca nghe như đang kể chuyện phiếm.
Vốn dĩ tôi chỉ muốn thay đổi không khí, muốn cùng Bách An ca chơi đùa một chút.
Tôi chờ đợi cái hệ thống ăn nói cay nghiệt này mỉa mai mình, thế nhưng nó lại bảo chuyện này chẳng có gì đáng để cười cả.
- Diệp Nhã, ước gì cô là người ở chiều không gian của tôi, cô đã có tám cái vòi để thay nhau tát vào mặt bọn họ rồi.
Quả nhiên, nhà họ Hạ đã nhúng tay vào, khiến cho nhà họ Diệp không còn làm khó dễ tôi nữa.
Nhờ đó, tôi có được một giai đoạn bình yên để tập trung ôn thi đại học.
Kết quả thi đại học vừa có, tôi đã trở thành thủ khoa của cả thành phố.
Giây phút cầm tờ giấy báo điểm trong tay, tôi đã suýt khóc.
Nhớ lại lúc mới về nhà họ Diệp, tôi thật nhỏ bé và yếu đuối.
Sau khi Bách Anka xuất hiện, nó đã khuyên tôi rằng
- Thay vì tốn công van xin tình cảm của người khác, hãy dồn sức vào một chiến trường ở đẳng cấp cao hơn.
Cái danh hiệu thủ khoa này lại giúp Bách Anka có thêm năng lượng.
Tôi biết rằng ngày chia tay giữa tôi và hệ thống có lẽ sẽ đến rất nhanh thôi, nhưng tôi không thể ngờ rằng cuộc chia ly của chúng tôi lại đau lòng đến thế.
Sau khi tin tôi đỗ thủ khoa lan truyền rộng rãi, tôi nhận được sự chú ý lớn từ dư luận.
Có giới truyền thông tìm đến phỏng vấn, cũng có doanh nghiệp liên hệ để tài trợ.
Cha của Hạ Nhung lại có những toan tính xấu xa.
Ông ta cố tình đào sới lại chuyện tôi bị nhà họ Diệp đuổi ra để khuếch đại.
Mục đích là nhân cơ hội này đánh mạnh vào nhà họ Diệp.
Từ sau khi nhà họ Diệp và nhà họ Hạ hủy hôn, nhà họ Hạ luôn tìm cách thôn tính nhà họ Diệp.
Dư luận trên mạng xã hội bỗng chốc trở nên bất lợi cho nhà họ Diệp.
Các tin đồn như cháo Long, cháo Phượng coi con gái nuôi như báu vật, trọng nam khinh nữ liên tục bùa vây, tạo áp lực lớn.
Nhưng tất cả những điều này đều không liên quan đến tôi.
Tôi không hề bận tâm đến chuyện của nhà họ Diệp.
Điều tôi quan tâm chỉ là hệ thống.
- Ngày nào tôi cũng hỏi hệ thống.
Bách An Ca khi nào cậu đi vậy?
Hệ thống đáp.
- Sao cô cứ hỏi mãi vậy?
Cô muốn tôi đi nhanh lắm à?
Không phải, tớ chỉ muốn biết liệu tớ và cậu có cơ hội gặp lại nhau không?
Hệ thống nói
- Còn nhỏ tuổi lo ngủ sớm đi cho khỏe.
Hóa ra hệ thống cũng không mong đợi tôi sao?
Bách An ca từng khuyên rằng
- Đừng mơ mộng về những điều viền vông.
Hãy tập trung vào thực tại, không cần phải buồn rầu, cứ tiến bước phía trước.
Tôi chỉ khẽ lắc đầu, chôn giấu những suy nghĩ riêng vào tận đáy lòng.
Bởi vì hiện tại tôi đang nhận được quá nhiều sự chú ý.
Gia tộc họ Diệp vì tôi mà thanh danh bị tổn thất nặng nề, giá cổ phiếu tột sốc không phanh.
Diệp Tuấn quyết định động thủ với tôi, hắn ta sử dụng phương kế đê tiện nhất chính là hủy hoại uy tín của tôi.
- Chỉ cần có được đoạn video nhạy cảm của nữ thủ khoa này, dù cô ta tài giỏi đến đâu đi chăng nữa, trong xã hội ngày nay cô ta cũng sẽ bị người đời chỉ trích suốt đời.
Trên đời này có rất nhiều người mà kẻ ngu ngốc thiếu hiểu biết cũng không hề ít.
Bọn họ thích nhất là kéo những người ưu tú trên cao xuống, miệng lưỡi thì xìa sói.
Cô ta thì giỏi giang đấy, nhưng nghe đồn đời tư chẳng ra gì.
Diệp Hương:
- Anh bênh vực cô ta làm gì?
Hay là anh cưới cô ta về đi, anh cũng là loại người như vậy à?
Chiêu trò này tuy bỉ ổi nhưng lại vô cùng hiệu quả.
Cả tôi lẫn Bách An ca đều không ngờ rằng một người dù sao cũng là tổng tài tương lai lại có thể dùng những thủ đoạn thấp hèn đến vậy.
Vì vậy trong tình thế cả hai chúng tôi đều không hề đề phòng.
Tôi đã bị bắt cóc.
Con dao lạnh lẽo kề sát vào cổ.
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh để thương lượng với bọn chúng.
Các anh muốn gì?
Nếu muốn tiền, tôi có thể cho các anh gấp đôi số tiền mà kẻ kia trả.
Mũi dao sắc lạnh hơi nhấc lên, tạo thành một đường rách trên cổ áo tôi.
Gã đàn ông trước mặt cười nham hiểm.
- Cô em, nếu cô em ngoan ngoãn hợp tác, bọn anh sẽ nhẹ tay thôi.
Bọn anh chỉ cần video thôi.
Tôi cứ ngỡ Bách An ca sẽ lại nổi cơn thịnh nộ, mắng chửi ầm ĩ bên tai tôi như mọi khi.
Tôi cứ nghĩ trong đầu sẽ lại vang vọng tiếng mắng như sấm rền quen thuộc.
Nhưng vào thời khắc này, giọng nói của Bách An ca lại bình tĩnh và kiên định đến lạ thường.
Cứ như thể anh ấy vừa đưa ra một quyết định trọng đại nào đó vậy.
Bên trong nhà kho tối tăm lạnh lẽo, sáu gã đàn ông trước mặt lộ vẻ hung dữ.
Chúng buông ra những lời tục tĩu, nhưng tôi lại không nghe rõ bất cứ điều gì.
Trong tâm trí tôi chỉ còn văng vẳng giọng nói của Bách An Ca, dịu dàng nhưng vô cùng kiên quyết.
- Toàn bộ sức mạnh đã được dồn hết cho DiệpNhã, nâng cao mọi chỉ số của cô.
Bíp bíp, xin lỗi, tôi không còn có thể đồng hành cùng cô được nữa rồi.
Giọng Bách An ca tan biến, thay bằng âm thanh điện tử băng giá.
- Diệp Nhã, mọi thuộc tính đã đạt đến mức tối đa.
Thời gian hiệu lực một ngày.
Lồng ngực tôi thắt lại, mọi cử động của đám đàn ông trước mặt đều hiện rõ mồn một.
Thậm chí tôi thấy được cả những đường gân trên cơ thể chúng và biết chính xác đâu là điểm yếu chí mạng.
Nhìn lưỡi dao trước mắt, nước mắt tôi không ngừng trào ra.
Bách An ca của tôi đã rời đi rồi.
Tôi đoạt lấy con dao găm từ tay kẻ địch, né tránh mọi điểm hiểm.
Và trong thế phòng thủ tốt nhất, tôi đã hạ gục cả sáu tên.
Nửa tiếng sau, tôi có mặt tại đồn cảnh sát, cung cấp đầy đủ bằng chứng.
Vụ án thuê người gây thương tích bị vạch trần, Diệp Tuấn bị bắt giữ.
Dưới áp lực to lớn từ dư luận, nhà họ Diệp đã sụp đổ.
Diệp Hương không còn là tiểu thư cành vàng lá ngọc, cô ta phải đối mặt với khoản nợ khổng lồ của gia đình, cùng cha mẹ Diệp làm thuê kiếm sống.
Diệp Tuấn là một kẻ vô cùng đáng ghê tởm.
Hắn ta đã sớm thông đồng với Diệp Hương.
Diệp Hương bị cột chặt vào nhà họ Diệp, nơi mà cô ta từng luyến tiếc ở lại, giờ đây lại trở thành nơi cô ta không thể nào thoát ra được.
Tôi vẫn chưa kịp nói với Bách An ca rằng, tôi dự định sẽ theo đuổi ngành vật lý hàng đầu.
Trong những ngày tháng không có hệ thống, tôi chưa từng dừng lại việc cho rồi bản thân.
Tôi luôn học hỏi và tiến về phía trước.
Bởi vì Bách An ca đã từng nói
- Mục tiêu sống của tôi không phải là đi tìm kiếm tình yêu mà là dù là nhiệm vụ chính hay phụ.
Mục tiêu cuối cùng của mọi nhiệm vụ là yêu thương chính mình.
Trong thời gian học đại học, tôi gia nhập một nhóm trò chuyện trực tuyến.
Mỗi người trong nhóm đều chia sẻ câu chuyện riêng và về hệ thống của họ khiến tôi khó lòng phân biệt thật giả.
Tôi hiếm khi góp lời.
Mãi cho đến khi một người phụ nữ đến gặp tôi, đôi mắt cô ấy sáng trong, giọng nói nhẹ nhàng.
- Chào cô, tôi tên là Trung Minh.
Cô có muốn tìm lại hệ thống của mình không?
Rất vui nếu cô tham gia cùng chúng tôi.
- Mọi chuyện Tưởng Bách An, lần này cậu thất bại hoàn toàn rồi, không mang được chút năng lượng nào về cho bộ não cả.
Cậu sẽ bị trừng phạt đấy.
Giờ cậu chỉ còn hai xúc tu thôi, tự thân vận động nhé.
Đã dặn là đừng nảy sinh tình cảm với ký chủ rồi mà.
Chúng ta chỉ là để kiếm năng lượng thôi, đâu phải đấng cứu thế.
Tôi thấy cậu không hợp với công việc này đâu.
Giọng đồng nghiệp vang vọng trong không gian xanh lam với mạng lưới điện tràng chịt.
Chàng trai tóc đen ngước lên, vẻ mặt thanh tú lộ rõ vẻ lạnh lùng.
Tám xúc tu màu xám nhạt sau lưng rời khỏi bàn phím, chậm rãi xòe ra như một tán ô phía sau.
- Thôi được rồi, bộ não đã sắp xếp cậu đến Bộ Ngoại giao rồi, cậu đi liên lạc với người ở các thế giới khác đi, cố gắng giao lưu hữu nghị.
Tưởng Bách An lau đi giọt nước mắt không hề tồn tại.
Vốn dĩ những sinh vật cấp cao như hắn không nên biết khóc, càng không nên có những cảm xúc này.
Nhưng sao trong lòng lại chua xót đến vậy?
Xã hội này không cần cảm xúc, mọi người đều lý trí và ổn định làm những công việc mà bộ não sắp xếp.
Rõ ràng trước khi bắt đầu công việc, tất cả các bài kiểm tra của hắn đều đạt hạng S.
Tưởng Bách An như thường lệ bước vào khu vực chịu phạt rồi chậm rãi nhận nhiệm vụ ở Bộ Ngoại giao.
Hai xúc tu không cần gõ bàn phím, chỉ lặng lẽ chờ đợi phản hồi từ các chiều không gian khác.
Năm tháng trôi qua, Tưởng Bách An khẽ cười cay đắng, cảm thấy mình sắp phát điên.
Việc chọn Diệp Nhã là một sự cố bất ngờ.
Hắn vừa mới vào nghề, chọn ngẫu nhiên từ vô vàn ứng viên, như bốc một lá bài, vốn dĩ muốn chọn được một người tốt, kiên cường hơn.
Vậy mà hắn lại chọn phải Diệp Nhã, SSR mà hắn tự tay bồi dưỡng.
SSR trong các trò chơi Gacha thường dùng để mô tả những nhân vật hoặc đồ vật có độ hiếm cực cao, không ràng buộc bởi bất kỳ ai, thuộc về chính mình, Diệp Nhã luôn tự do và không ngừng tiến bước.
Thay vì che giấu vẻ đẹp của đóa hoa hồng, hắn mong muốn nó được bung nở một cách rực rỡ nhất.
Ước gì hắn có thể chiêm ngưỡng bóng hình cô thêm một khoảnh khắc nữa.
Nơi này trình độ kỹ thuật chưa đủ để cho phép vượt qua các chiều không gian khác.
Sau nhiều lần suy nghĩ, Tưởng Bách An gõ xúc tu lên chiếc máy tính không phản hồi, tạo ra những âm thanh bốp bốp rõ ràng.
Hắn đã quyết định, tốt hơn hết vẫn nên đến bộ phận nghiên cứu khoa học, biết đâu phép màu sẽ xuất hiện.
Đúng lúc Tưởng Bách An đứng lên, chiếc máy tính bất ngờ phát ra một tiếng bíp.
Âm thanh rất nhỏ nhưng ánh mắt của Tưởng Bách An ngay lập tức dán chặt vào màn hình.
Trái tim hắn hẫng đi một nhịp, đó là lời chào đầu tiên đến từ Trái Đất.
-------------------------------------------------------------------------------------
HẾT