Ngôn Tình Xuyên Không Về Cổ Đại, Ta Gả Cho Nông Phu Làm Kiều Thê

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Dịch

Administrator
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,044,319
Điểm tương tác
0
Điểm
0
AP1GczNGIAT0itxrmRU5O__flumzEJD-2WfjL3Hc4186rsGXO5nshI7zW-_Bu-NplAAQhtBJzzLHHDcYRld3o4ZK2q_k6grIB0aoNji-Cd1NX8eCUeopPNObJY5snEvJliXLNH7D8fWnRTKtxT0PnThPUPjF=w215-h322-s-no-gm

Xuyên Không Về Cổ Đại, Ta Gả Cho Nông Phu Làm Kiều Thê
Tác giả: Ngô Vi
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Gia Đấu, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: 吴维/Ngô Vi

Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Gia Đấu, Nữ Cường, Sủng, Xuyên Không, Điền Văn

Giới thiệu:

Phó Nguyệt - cô nàng nhân viên văn phòng bình thường nhất trong các loại bình thường ở hiện đại, sau hai tuần liền tăng ca liên tục vô tình xuyên không về cổ đại. Ở đây, nàng sống dưới thân phận là Thủy Linh, nữ hầu của nhà tri phủ Thạch Châu. Suốt 12 năm làm nha hoàn ở đây, cuối cùng Phó Yên cũng được xuất phủ. Nhưng trớ trêu thay, muốn được tự do, điều kiện là phải gả cho một người đàn ông, nếu không, các vị thiếu gia đào hoa phong lưu kia sẽ không buông tha cho nàng.

Phó Nguyệt quyết định chọn một nông phu bình thường làm tướng công, sống an nhàn.

Mà Tiêu Thái, một anh nông dân bán mặt cho đất bán lưng cho trời, trong lòng cũng có một bạch nguyệt quang nhan sắc tuyệt trần. Vì thân phận thấp kém, anh ta chẳng dám mong ước xa xôi, chỉ có thể đêm ngày nằm mộng, nhìn bóng nàng thoáng qua cũng mất ngủ cả đêm.

Trời xui đất khiến, một ngày đẹp trời, bạch nguyệt quang ngàn xa vạn cách trong lòng đến tìm, muốn gả cho anh ta. Tiêu Thái đồng ý cái rụp. Anh ta sao có thể bỏ lỡ cơ hội này. Phu nhân trong mộng dâng đến tận cửa, Tiêu Thái nguyện dùng cả đời yêu thương chiều chuộng nàng.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Xuyên Nhanh Hệ Thống Lưu Manh
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Xuyên Thư Chi Pháo Hôi Hành Trình
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Xuyên Vào Mạt Thế Ngăn Cản Nam Phụ Hắc Hoá
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Xuyên Thành Nữ Phụ Trong Truyện Trùng Sinh
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Xuyên Thành Chị Dâu Cực Phẩm Trong Truyện Điền Văn
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Xuyên Thành Em Trai Nữ Chính Thì Có Gì Sai
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Xuyên Không Về Cổ Đại, Ta Gả Cho Nông Phu Làm Kiều Thê
    Chương 1: Ra khỏi phủ 1


    Ánh mặt trời mờ ảo, phía sau nhà ở của tri phủ Thạch Châu đã dần dần có tiếng người vang lên.

    Giờ Dần, lão gia phu nhân cùng thiếu gia tiểu thư đã ngủ dậy rửa mặt, nha hoàn và gã sai vặt ở các nơi đều đã chuẩn bị sẵn sàng.

    Nếu đổi thành thời gian của thời hiện đại, hôm nay Thủy Linh cũng dậy từ lúc hơn 5 giờ, sau khi dọn dẹp ổn thỏa liền vội vàng uống mấy ngụm cháo, gọi nha hoàn làm việc tay chân bưng nước ấm tới để hầu hạ tiểu thư rửa mặt.

    “Thủy Linh, hành lý đã sửa soạn ổn thỏa hết chưa? Hôm qua mẫu thân sai người tới truyền lời, đầu tháng tư phải xuất phát trở về kinh.” Trưởng nữ Triệu Vân Liên của nhà Triệu gia cất giọng chậm rãi nhẹ nhàng hỏi.

    Thủy Linh ở bên cạnh vừa vấn tóc cho nàng, vừa trả lời: “Bẩm cô nương, quần áo trang sức, còn có những bức tranh và thơ từ mà hằng ngày ngài xem, nô tỳ đã cùng Xảo Lan sắp xếp xong xuôi, trước khi xuất phát có thể trực tiếp cho vào hòm.”

    “Thủy Linh, ngươi tình nguyện ra khỏi phủ sao?”

    Bàn tay đang bận rộn lập tức ngừng lại.

    Mười hai năm, nàng vẫn còn nhớ rõ, nàng không phải là Thủy Linh, mà là Phó Nguyệt, một nhân viên văn phòng bình thường đến từ đất nước Trung Hoa ở thế kỷ 21 của một ngàn năm sau. Liên tục tăng ca hơn hai tuần, nàng bắt kịp chuyến tàu điện ngầm cuối cùng của ngày đó để về nhà.

    Tàu điện ngầm lảo đảo lắc lư, Phó Nguyệt thật sự quá mệt mỏi, mơ mơ màng màng liền ngủ mất.

    Chờ đến khi tỉnh lại, nàng lại ở cùng một đám tiểu cô nương nằm trong một gian phòng bằng đất, toàn thân rã rời, ý thức mơ hồ.

    Triều đại Khang Bình năm thứ mười, mưa to liên miên đã làm xảy ra nạn lũ lụt khiến cuộc sống của đông đảo bá tánh trở nên khó khăn, trôi dạt khắp nơi. Sau đại nạn lũ lụt này, cha mẹ của nguyên chủ đều chết hết, tiểu cô nương Phó Nguyệt sáu tuổi cùng ca ca bảy tuổi bị mẹ mìn[1] bắt đi và chia cắt nhau ra. Đi đường gian nan, tiểu cô nương vừa mệt vừa sợ, rốt cuộc không chịu đựng được nữa.

    [1] Người đàn bà chuyên dụ dỗ người để đưa vào nghề m** d*m hay bắt cóc trẻ con đem bán.

    Vừa lúc gặp Triệu gia, tri huyện huyện Phong Dương, cần mua một nhóm người làm nha hoàn. chủ mẫu Trịnh Ngọc Châu của Triệu gia đã chọn trúng Phó Nguyệt - sắc mặt trắng bệch nhưng ánh mắt sáng trong cùng một tiểu cô nương khác, lần lượt sửa tên là Thủy Linh và Xảo Lan để hầu hạ Triệu Vân Liên, con gái duy nhất của bà.

    Nếu không, trong tình cảnh lúc đó của Phó Nguyệt, phần lớn có thể sẽ lưu lạc đến nơi trăng hoa dơ bẩn.

    Trịnh thị có tấm lòng lương thiện, Phó Nguyệt trở thành đại nha hoàn bên cạnh tiểu thư, hằng ngày đọc sách và chơi đùa cùng tiểu cô nương 4 tuổi, đồng thời dần dần hồi phục thân thể.

    Đáng tiếc ngày vui ngắn chẳng tày gang, chỉ một năm sau, thân thể Trịnh Ngọc Châu dần dần ốm yếu, trước khi lâm chung đã giao nhũ mẫu Lý ma ma cùng khế ước bán thân của Phó Nguyệt cùng các nô tỳ thân tín khác cho Triệu Vân Liên.

    Sau đám tang không lâu, gia chủ Triệu Thanh Tùng của Triệu gia đã đưa thiếp thị Phương Hoa lên làm chính thê. Phương Hoa xuất thân là thứ nữ thuộc nhị phòng Phương gia giàu có ở địa phương. Con của vợ cả đại phòng Phương gia đã trúng khoa cử với Triệu Thanh Tùng, ngày sau lại một bước lên mây, làm quan đến chức thừa tướng.

    Mạch nước ngầm sau lưng đại gia tộc trỗi dậy, Phó Nguyệt không địa vị, không tự do ở trong hậu trạch này bắt đầu thận trọng từ lời nói đến việc làm.

    Mười hai năm qua, Phó Nguyệt cũng âm thầm tiết kiệm được một ít bạc và trang sức, chịu đựng luật lệ của thời đại, chuộc thân ra khỏi phủ.

    Rốt cuộc nàng là người độc lập, được trải qua nền giáo dục hiện đại, nàng lúc nào của tự nhủ với mình về sự tự tôn và tự do.

    Thà chấp nhận cuộc sống nghèo khó của gia đình bình thường còn hơn là làm thông phòng hay thị thiếp của những gia đình giàu có mà không được làm theo ý mình.

    Phó Nguyệt phục hồi tinh thần lại, cụp đôi mắt xuống.

    “Nô tỳ đều nghe lời cô nương.”

    “Ngần ấy năm qua, ta đã quen việc có ngươi ở bên cạnh. Nhưng……”

    Triệu Vân Liên ngước mắt nhìn về phía nữ hài trong gương đồng, mũi quỳnh mày liễu, bờ eo thon thả, màu da trắng nõn, điềm tĩnh nhã nhặn, góc mắt bên trái có một nốt ruồi son lại làm tăng thêm phần hấp dẫn khiến người ta xao xuyến. Mặc dù trên người mặc bộ váy áo nha hoàn màu xanh nhạt song cũng khó giấu được phong thái của toàn thân.

    Chẳng trách.

    Chẳng trách nhị đệ kia bị nuông chiều hư hỏng ăn chơi trác táng lại rung động trong lòng.
     
    Xuyên Không Về Cổ Đại, Ta Gả Cho Nông Phu Làm Kiều Thê
    Chương 2: Ra khỏi phủ 2


    “Thủy Linh, ta chỉ sợ không bảo vệ được ngươi! Ngươi cùng Xảo Lan không còn nhỏ tuổi nữa, để ta đi bẩm báo với phụ thân, thả các ngươi ra khỏi phủ thôi.”

    Tự do đột ngột xuất hiện, Phó Nguyệt cảm thấy không chân thật, chậm rãi bình tĩnh lại.

    “Tiểu thư, nô tỳ cùng Xảo Lan đều đi rồi, ai sẽ tới hầu hạ tiểu thư. Nô tỳ đã nhận lời phu nhân đời trước rằng sẽ chăm sóc tốt cho tiểu thư.”

    Nhắc tới mẫu thân, hốc mắt Triệu Vân Liên hơi ửng đỏ.

    “Ngươi đừng lo lắng cho ta. Hôm kia ngoại tổ mẫu gửi thư, chờ ta quay về kinh, bà sẽ đưa hai nha hoàn cùng ma ma lại đây cho ta. Phu nhân sẽ vì sĩ diện, trưởng bối ban cho không thể từ chối.”

    “Không phải ngươi còn muốn đi tìm ca ca sao? Đi thôi.”

    “Ân tình của tiểu thư, nô tỳ suốt đời không quên!” Phó Nguyệt lui ra phía sau một bước, cúi người hành lễ.

    “Tiểu thư! Tiểu thư!”

    Xảo Lan vén rèm lên, cao giọng gọi.

    “Nhị thiếu gia, tam tiểu thư, tứ tiểu thư đều đã sắp đến đại đường dùng cơm, chúng ta cũng mau qua đi thôi.”

    Phó Nguyệt cùng Xảo Lan đỡ Triệu Vân Liên đứng dậy, đi bộ về phía đại đường.

    Sau khi dùng cơm dùng xong, người Triệu gia theo thường lệ ai làm việc nấy.

    Triệu Thanh Tùng xử lý chuyện giao tiếp hành chính.

    Nhị thiếu gia Triệu Thừa Tín là thiếu gia duy nhất trong phủ, năm nay mười lăm tuổi, nhỏ hơn Triệu Vân Liên một tuổi, sau khi Phương Hoa được nâng lên làm chính thê thì càng được chiều chuộng như bảo bối châu báu, hô mưa gọi gió. Không biết đọc sách nhưng ăn nhậu chơi bời cái gì cũng thành thạo.

    Triệu Thừa Tín vừa dùng cơm, vừa thỉnh thoảng ngắm Phó Nguyệt đang đứng phía sau Triệu Vân Liên.

    Còn tự nhận mọi hành động của mình đã được giấu kín, Triệu Vân Mộng ngẩng đầu nhìn thấy, bĩu môi, trợn trừng mắt, tiện thể trợn mắt nhìn về đại tỷ Triệu Vân Liên.

    Triệu Vân Liên cúi đầu thản nhiên dùng cơm, coi như không nhìn thấy gì hết.

    Chờ đến khi phụ thân rời đi, Triệu Thừa Tín liền ném chén đũa sang một bên “Nương, con đi trước, hôm nay con có hẹn cùng đám đường huynh đi chơi cờ viện!” Triệu Thừa Tín nói qua với mẫu thân một tiếng, lập tức chạy mất dạng.

    Phương Hoa luôn miệng sai đám nô tài đuổi kịp Triệu Thừa Tín, để ý thiếu gia.

    Triệu Vân Mộng là muội út cùng một mẹ đẻ ra với hắn, mười ba tuổi, kiêu kỳ bá đạo. Tuy Tam tiểu thư Triệu Vân Vũ cũng mười ba tuổi, nhưng là do người thiếp là Liễu thị sinh ra, tính tình ngoan ngoãn vâng lời, thường thường đi theo sau Triệu Vân Mộng.

    Sắp tới ra cửa, trong phủ cần phải dọn dẹp sửa soạn không ít đồ vật.

    Triệu phu nhân bảo ba tỷ muội tự đi về phòng sửa soạn rồi nghỉ ngơi.

    Tới chạng vạng, sau khi Triệu Thanh Tùng trở về phủ, Triệu Vân Liên dẫn theo Phó Nguyệt và Xảo Lan đi tới thư phòng.

    Quản gia nhìn thấy đại tiểu thư tới đây liền vào thư phòng bẩm báo một tiếng, dẫn Triệu Vân Liên vào.

    “Có chuyện gì?”

    Triệu Thanh Tùng đã đứng tuổi, ông vừa mới vào phủ, trên người vẫn mặc công phục chưa kịp thay, vừa viết chữ vừa hỏi nữ nhi vốn trầm mặc ít lời từ xưa đến nay.

    Sau khi Triệu Vân Liên hành lễ liền dịu dàng nói: “Chúng ta ít ngày nữa sẽ phải quay về kinh, dựa theo lệ thường đám nha hoàn bên cạnh nữ nhi cũng đã đến tuổi kết hôn có thể thả ra khỏi phủ. Nữ nhi liền nghĩ trước khi quay về kinh thả bọn họ ra khỏi phủ, tránh cho sau này về kinh mọi việc bề bộn lại phải làm phiền phụ thân và phu nhân việc nhỏ này.”

    “Ừ, con suy xét chu đáo. Việc ở sau nhà con cứ nói với phu nhân là được.”

    “Phụ thân, bọn họ là do lúc mẫu thân còn sống chọn mua, làm bạn với nữ nhi đã hơn mười năm. Nữ nhi muốn cho mỗi người bọn họ một phần lễ vật làm hồi môn, thả bọn họ ra khỏi phủ tự do kết hôn, cũng làm trọn một phần duyên số của mẫu thân và nữ nhi.”

    Nghe thấy con gái nhắc tới phu nhân đời trước, ngòi bút của Triệu Thanh Tùng chợt ngừng lại, hơi ngơ ngẩn một chút, người kia đã qua đời cũng đã hơn mười năm rồi.

    Ngay sau đó ông lại cầm bút lông lần nữa, tiếp tục viết.

    “Nếu như thế, con cứ quyết định là được. Lễ vật ta sẽ sai quản gia lát nữa đưa cho con.”

    “Nữ nhi cảm tạ phụ thân đã chấp thuận, con xin cáo lui trước.”

    “Ừ… Về đi.”

    Triệu Vân Liên rời khỏi thư phòng.

    Vừa mới trở lại viện Lạc Hà, quản gia đã đưa tới bốn mươi lượng bạc.

    Cảm tạ quản gia xong, Triệu Vân Liên chia bạc thành hai phần, đẩy về phía Phó Nguyệt cùng Xảo Lan.

    Xảo Lan nghi hoặc mà nhìn về phía tiểu thư, đây là ý gì?
     
    Xuyên Không Về Cổ Đại, Ta Gả Cho Nông Phu Làm Kiều Thê
    Chương 3: Thèm muốn 1


    Xảo Lan ngẩng đầu nhìn Phó Nguyệt đang đứng lặng lẽ ở một bên, sau đó lại nhìn về phía tiểu thư vừa đẩy bạc về phía chính mình, vẻ mặt nghi hoặc hỏi.

    “Tiểu thư? Ngài muốn mua cái gì sao?”

    Triệu Vân Liên lắc đầu.

    “Hai ngươi đã ở bên cạnh ta được hơn mười năm rồi, cũng đã đến tuổi có thể được ra khỏi phủ để thành hôn. Nơi này có bốn mươi lượng bạc, mỗi người hai mươi lượng, coi như là ta tặng của hồi môn cho các ngươi.”

    “Tiểu thư! Nô tỳ không muốn ra khỏi phủ!” Xảo Lan đột nhiên nghe thấy tin tức này, lập tức sợ đến sững sờ.

    “Nô tỳ nguyện mãi hầu hạ tiểu thư, cầu xin tiểu thư đừng đuổi chúng ta ra khỏi phủ!”

    Xảo Lan đột nhiên quỳ xuống, nhìn về phía Triệu Vân Liên khóc lóc kể lể.

    “Hai tháng nữa ta sẽ phải trở về kinh, không biết sẽ gặp phải chuyện gì. Các ngươi đã tới tuổi thành hôn rồi, chi bằng hiện tại suy xét cuộc sống về sau này, sớm ngày ra phủ để hưởng ngày tháng an lành của chính mình.”

    “Thủy Linh, ngươi mang Xảo Lan xuống rửa mặt đi. Các ngươi cứ suy ngẫm lại cho kỹ càng.” Triệu Vân Liên dặn dò.

    Phó Nguyệt nâng Xảo Lan đang khóc thút thít đứng dậy, sau đó trở lại phòng ở của sân sau.

    “Thủy Linh, ngươi đã sớm biết ý định trong lòng của cô nương sao?” Xảo Lan dò hỏi Phó Nguyệt đang đứng lặng im ở bên cạnh.

    “Ngươi nghĩ như thế nào? Ta ở trong phủ thấy rất tốt, ngươi muốn ra ngoài tùy tiện gả cho một chàng trai nhà nông nào đó sao?”

    Phó Nguyệt bất đắc dĩ, kỳ thật nàng không muốn thảo luận việc này với Xảo Lan.

    Nhiều năm làm cộng sự với nhau, tính cách và cư xử của Xảo Lan nàng đã tận mắt trông thấy.

    Từ lúc được phu nhân đời trước mua, dạy dỗ cẩn thận rồi đưa tới bên người tiểu thư.

    Tuy bọn họ là nha hoàn, nhưng hằng ngày cũng chủ yếu chơi đùa, đọc sách, tập viết chữ, thêu thùa với tiểu thư. Cho dù Phương phu nhân được đưa lên vị trí quản lý gia đình, nhưng bà cũng ngại muốn giữ thể diện, cho nên chưa bao giờ cố ý khắt khe với đại tiểu thư.

    Không cần làm những việc tay chân nặng nhọc, mặc dù bản thân là nha hoàn của chủ nhà, nhưng so với cô nương nhà nông bình thường ở bên ngoài thì coi như vẫn được cưng chiều.

    Xảo Lan có làn da trắng, khuôn mặt nhỏ nhắn, vẻ bề ngoài đáng yêu, nàng tự nhận mình không hề thua kém Phó Nguyệt và mấy nha hoàn có vai vế trong phủ.

    Triệu phủ chỉ có một vị thiếu gia nên khó tránh khỏi trong lòng xao động một chút.

    Ngày thường có cơ hội đi tới đại đường, tiền sảnh, chính viện để làm việc hoặc đưa các loại đồ vật v.v thì có thể được trông thấy thiếu gia một lần, nhưng cơ hội này đều bị Phó Nguyệt cướp mất.

    Đương nhiên, Phó Nguyệt ước gì được nhường cơ hội này cho nàng ấy.

    Mỗi người đều có suy nghĩ riêng của chính mình, ai cũng có duyên số riêng, không thể cưỡng cầu được.

    Phó Nguyệt tránh né câu hỏi của Xảo Lan, dọn dẹp quần áo trong phòng, bình thản trả lời: “Ta sẽ nghe bất cứ điều gì cô nương bảo. Cô nương có lòng tốt muốn thả chúng ta ra khỏi phủ, ta cũng tình nguyện nghe theo, cả đời sẽ nhớ rõ ân tình của cô nương.”

    “A, ngươi cho rằng sau khi ra khỏi phủ là sẽ trải qua ngày tháng tốt đẹp sao? Ngươi thử đi ra cửa sau hỏi một chút, có bao nhiêu tiểu nha đầu ở bên ngoài cầu xin muốn tới phủ của chúng ta làm việc đó!”

    “Gả cho một chàng trai nhà nông cả người hôi hám, mỗi ngày phải ra đồng làm việc, đâu thể so được với… Đâu thể so được với……”

    Xảo Lan thấy Phó Nguyệt như một khúc củi gỗ nói mãi không thông, cô bé dậm chân, “Ai nha! Ta không nói chuyện với ngươi nữa, ta muốn đi tìm tiểu thư và Lý ma ma! Dù sao, ta vẫn muốn đi theo hầu hạ tiểu thư.”

    Nói xong, cô bé liền rời khỏi phòng, đi thẳng đến sân trước.

    Phó Nguyệt thong thả ung dung gấp quần áo, cũng không sốt ruột.

    Triệu Vân Liên bản tính lương thiện, nội tâm cứng cỏi, ngày thường sẽ không chủ động nói chuyện phiếm, nhưng trong lòng cũng luôn có chính kiến của chính mình, không phải người mềm lòng.

    Mười mấy năm qua, Phó Nguyệt cũng thật lòng coi nàng ấy như em gái, vốn định dựa vào tình cảm chủ tớ mấy năm mà dự định trước khi Triệu gia trở về kinh, tìm cơ hội nói rõ ý tưởng chuộc thân ra khỏi phủ cho tiểu thư hiểu. Không ngờ là vì nhị thiếu gia Triệu gia nổi máu háo sắc, tiểu thư chủ động phát hiện ra, vì vậy tình nguyện thả nàng ra khỏi phủ.

    Chuyện xảy ra bất ngờ thật may mắn. Khế ước bán thân bị khống chế, cho nên thân phận nô tì lúc nào cũng lo lắng, khổ sở vì không thể nắm giữ vận mệnh của mình. Không lúc nào là Phó Nguyệt không đếm những ngày tự do sắp đến.

    Khổ một chút thì có gì mà sợ chứ?

    Ở hiện đại hơn hai mươi năm, không phải chỉ có mỗi bản thân mình lăn lộn dốc sức làm việc trong xã hội hay sao.
     
    Xuyên Không Về Cổ Đại, Ta Gả Cho Nông Phu Làm Kiều Thê
    Chương 4: Thèm muốn 2


    Ngày hôm nay sau khi dùng cơm trưa xong, Phó Nguyệt cùng Lý ma ma đi theo Triệu Vân Liên tản bộ ở phía sau hoa viên cho tiêu cơm.

    Đi mệt, ba người đi về phía hốc núi giả để ngồi nghỉ chân một chút.

    “Thiếu gia, tiểu nhân tra được rồi!”

    “Mau nói!”

    Ba người liếc nhau, có thể xuất hiện ở hậu trạch của Triệu gia thì chỉ có Triệu Thừa Tín cùng gã sai vặt của hắn.

    “Hôm nọ tiểu nhân đi tìm người túc trực bên ngoài thư phòng của lão gia, nghe nói là đại tiểu thư tới tìm lão gia muốn thả hai nha hoàn bên người ra khỏi phủ để thành hôn.”

    “Thủy Linh định gả cho ai?” Triệu Thừa Tín vội vàng hỏi.

    “Không không không! Tiểu nhân tìm nữ đầu bếp cùng với bà vú ở phòng thêu thùa để hỏi thăm cũng không nghe nói Thủy Linh cô nương muốn gả cho ai?”

    “Ra phủ, không trở về kinh cùng chúng ta sao, vậy phải làm sao bây giờ?” Triệu Thừa Tín hơi nóng nảy hỏi.

    Chung quy lại hắn không thể vì một người nha hoàn mà đi tìm cha hắn ngăn cản được, lão cổ hủ kia ngày thường cũng không ít lần mắng hắn không có chí tiến thủ. Thà đừng đâm đầu vào để bị ăn mắng còn hơn!

    Gã sai vặt Thúy Tùng đảo mắt một cái, dáng vẻ đáng khinh mà vươn người lên nói: “Thiếu gia đừng nóng vội, đây là chuyện tốt đó!”

    “Chuyện tốt? Mau nói, đừng úp úp mở mở với ta!”

    “Thủy Linh cô nương sắp được thả ra khỏi phủ, nàng ấy còn chưa quyết định gả cho ai. Dù sao cũng phải tìm nơi đặt chân trước để sinh sống rồi mới tính sau. Nàng ấy chỉ là một nha hoàn mất cha mất mẹ, vừa ra khỏi phủ, chẳng phải như người mù hay sao. Chúng ta nhân cơ hội này mang nàng ấy đi, để chủ nhân nếm thử nàng ấy làm vợ bé mấy ngày đổi khẩu vị mới mẻ nhé!”

    “Có lý! Có lý!”

    Triệu Thừa Tín lấy cái quạt xếp mà hắn học đòi văn vẻ gõ vào đầu Thúy Tùng một cái, đắc ý mà cười mắng, “Không thể tưởng được ngươi không chỉ xảo quyệt mà còn có mưu kế nữa đó.”

    “Dù gì cũng nhờ thiếu gia ngày thường mang tiểu nhân đi học hỏi, tiểu nhân mới có thể trừ lo giải nạn giúp chủ nhân mà.”

    “Ha ha ha, được! Ta thưởng ngươi một bàn tiệc ở Trân Bảo Lâu. Đi!”

    “Cảm ơn thiếu gia! Cảm ơn thiếu gia!” Thúy Tùng tung ta tung tăng mà đuổi kịp Triệu Thừa Tín đi ra hoa viên.

    Ba người nghỉ ngơi ở núi giả hiện lên vẻ mặt nghiêm trọng.

    Hai tay của Phó Nguyệt nắm chặt, đôi mắt cụp xuống, che kín toàn bộ sự tức giận cùng uất hận.

    Nếu ở thời hiện đại, nàng có thể tự mình đi lên trùm bao tải vào con cóc kia đánh tơi bời một trận! Mà hiện tại, vì thân phận và địa vị khiến nàng chẳng làm gì được.

    Triệu Vân Liên kéo bàn tay nhỏ của nàng qua, vỗ vỗ, “Đừng sợ, ta sẽ không để ngươi lưu lạc đến nông nỗi đó.”

    “Nhị đệ chỉ có ý đồ xấu, không có gan làm chuyện xấu. Nếu quyết định được nhà nào để gả ngươi đi rồi thì nhất định đệ ấy sẽ không dám có bất cứ cử chỉ nào dù nhỏ nhất để quấy rầy. Phụ thân sĩ diện coi trọng danh tiếng, nếu nói cho ông biết, phu nhân cũng không bênh vực được đệ ấy nữa.”

    Trong lòng Phó Nguyệt buông lỏng, nuôi vợ bé và bắt ép phụ nữ có chồng là hai việc khác nhau. Việc trước có thể chỉ là một chuyện phong lưu, việc sau nếu làm ầm ĩ lên thì sẽ bị kiện.

    Nhưng trước mắt, ngày ra khỏi phủ chưa đến 10 ngày, đi đâu mà tìm tướng công có sẵn bây giờ?

    Phó Nguyệt và Triệu Vân Liên lâm vào trầm tư.

    Lý ma ma nhìn Phó Nguyệt, từ lúc phu nhân đời trước mất, bà liền đi tới chỗ tiểu thư hầu hạ bên người, tiểu thư cùng hai nha hoàn này bà tận mắt nhìn bọn họ trưởng thành. Phó Nguyệt tính tình trầm tĩnh chín chắn, làm việc thận trọng kiên định, chăm lo cho tiểu thư rất tốt. Xảo Lan thích xinh đẹp, có phần hoạt bát, nhưng tiểu cô nương nào chẳng thích đẹp? Đều là những đứa bé tốt.

    Lý ma ma thận trọng mở miệng: “Tiểu thư, bên phía lão bà tử thật ra cũng chọn được hai người, đều là những chàng trai chăm chỉ chưa cưới vợ, tính cách cũng thật thà, chịu khó, mọi người thử nghe một chút xem có thích hợp hay không?”
     
    Xuyên Không Về Cổ Đại, Ta Gả Cho Nông Phu Làm Kiều Thê
    Chương 5: Làm mai mối 1


    Trở lại viện Lạc Hà.

    Phó Nguyệt tới tìm Xảo Lan, mọi người cùng nhau nghe Lý ma ma nói về tình trạng của hai chàng trai kia.

    “Người thứ nhất là cháu trai của Điền nương tử ở phòng bếp, năm nay mười chín, gia đình cậu ta là người làm thuê trong thôn trang chúng ta, trong nhà đông con, có năm huynh đệ lận, cậu ta là út, cho nên chờ các ca ca kết hôn xong mới đến lượt cậu ta, tuổi cũng không nhỏ nữa.”

    “Cả gia đình cha mẹ cũng hiền lành, thường xuyên sai cậu nhóc này làm chân sai vặt tới nhà Điền nương tử tặng đồ. Điền nương tử cũng hay khen cháu trai này nhiều lần, vẫn muốn tìm một cô nương tốt cho cậu ta. Không chỉ tổ chức cưới vợ cho mấy cậu con trai, mà còn thường xuyên nhớ tới cô em chồng đã xuất giá, chứng tỏ nhân phẩm và gia cảnh của nhà người ta cũng hiếm có ở thôn trang này.”

    Lý ma ma uống một ngụm trà, ngẩng đầu lên nhìn Triệu Vân Liên và Phó Nguyệt đang kiên nhẫn nghe, còn Xảo Lan thì hơi lơ đãng một chút.

    “Người còn lại thì điều kiện trong nhà không tốt lắm, cha mẹ đều không còn nữa, có một đệ đệ ốm yếu, nhưng chàng trai Tiêu Thái này là người trượng nghĩa, nhất định không chịu bỏ rơi, khăng khăng phải chữa trị cho đệ đệ khỏi bệnh thì mới bằng lòng cưới vợ. Cho nên gần hai mươi tuổi vẫn chưa cưới vợ.”

    Lý ma ma lại nhìn Phó Nguyệt.

    “Thân thể của đệ đệ hắn như thế nào, đã có ý định cưới vợ chưa?” Triệu Vân Liên nhíu mày.

    “Bẩm tiểu thư, lần trước Tiêu tiểu ca tới đưa lông thú, có nói thân thể đệ đệ dạo gần đây đã khôi phục khá tốt. Chắc là cũng đến lúc suy xét về việc kết hôn.”

    “Lông thú, hắn là thợ săn sao?”

    “Đúng vậy. Ba năm trước, sau khi phụ thân cậu ta chết bệnh, đệ đệ lại ốm yếu, mọi tiền bạc trong nhà đều để lo việc tang, vì vậy không đủ tiền để khám bệnh, đến khi vay được ít bạc đi khám bệnh cho tiểu đệ. Ta cùng… Ta đi ngang qua giúp một phen, sau đó cậu nhóc ấy cũng gom đủ bạc trả lại. Về sau cứ mỗi nửa tháng lại tới cửa đưa một ít lông thú, rau dưa nhà nông trồng được. Vừa lúc trong phủ chúng ta cũng muốn mua, tay nghề của cậu ta rất tốt, da thuộc cũng rất mịn.”

    Nghe Lý ma ma nói vậy, trong đầu Phó Nguyệt dần dần hiện ra một bóng người.

    Ba năm trước, một chàng trai cao gần 1m85 nhưng gầy gò đến mức như bơi trong bộ quần áo vá víu, cuối mùa thu gió to, hắn ôm một cậu bé khoảng hai tuổi trông như vô lực mà khóc lóc ở trước y quán khẩn cầu cứu đệ đệ, lặp lại lời nói sau này sẽ trả bù lại số ngân lượng còn thiếu. Chủ nhân không mở miệng, tiểu nhị của y quán cũng không dám đồng ý cho bọn họ vào.

    Trùng hợp là lúc này Phó Nguyệt và Lý ma ma đi ra cửa chọn mua sách vở và kim chỉ cho tiểu thư, trên đường thấy tình cảnh này.

    Nhìn bé trai hơi thở yếu ớt, nếu không trị liệu thì chỉ sợ lành ít dữ nhiều.

    Nghĩ đến bản thân là cô nhi vất vả lắm mới sống sót cùng ca ca của nguyên chủ không biết lưu lạc ở nơi nào.

    Phó Nguyệt tình nguyện cho nam nhân vì đệ đệ mà đau khổ cầu xin và đưa ra lời thề sẽ trả tiền này một cơ hội.

    Mặc dù mang một lượng bạc đi cho thì cũng coi như là hành thiện tích đức cho ca ca của nguyên chủ.

    Hy vọng ca ca cũng có thể sống tốt.

    Nhưng hiện tại lễ nghi thế tục của thời cổ đại rất nặng nề, làm vậy không tránh khỏi bị mang tiếng.

    Phó Nguyệt đưa một lượng bạc cho Lý ma ma, nhờ Lý ma ma thay nàng giao cho nam nhân kia.

    Lý ma ma giao bạc cho Tiêu Thái, “Một lượng bạc này là vị cô nương kia cho ngươi mượn, ngươi tạm mang cậu bé này đi gặp đại phu khám trước đi. Sau này ngươi đi tới cửa sau của tri phủ Triệu gia tìm Lý ma ma ta là được. Ta sẽ thay ngươi trả lại cho tiểu cô nương.”

    Người nhà cũng có thể không quan tâm tới huyết mạch thân tình, người qua đường lại có thể cho đại ân như vậy!

    Hốc mắt Tiêu Thái ửng đỏ tiếp nhận tiền cứu mạng đệ đệ mình, cúi người vái một cái thật sâu đối với Lý ma ma và Phó Nguyệt.

    Từ lúc này, cô nương tú lệ mặc áo váy màu xanh khói nơi xa kia đã in sâu vào trong lòng hắn.

    Sau khi trả xong bạc, Tiêu Thái dựa vào kỹ thuật săn thú cao siêu của mình, cứ nửa tháng lại đưa một ít lông thú hoang dã và mấy đồ vật khác đến Triệu phủ. Việc này không chỉ cung cấp cho hắn một phần thù lao ổn định, mà còn có thể giúp đệ đệ bốc thuốc điều dưỡng thân thể lâu dài.
     
    Xuyên Không Về Cổ Đại, Ta Gả Cho Nông Phu Làm Kiều Thê
    Chương 6: Làm mai mối 2


    Đối với Tiêu Thái, Phó Nguyệt có ấn tượng nhất định, là một nam nhân kiên quyết, giàu tình cảm và có trách nhiệm. Nhưng nàng không tự mình tiếp xúc, nên cũng không biết rõ về hắn.

    Nghe thấy Lý ma ma nhắc tới, Phó Nguyệt cũng thật lòng bắt đầu suy xét. Thời gian không nhiều lắm.

    Lý ma ma luôn luôn đối xử tốt với nàng, lời bà nói có thể tin tưởng được. Ngoài hai chàng trai mà Lý ma ma nhắc tới kia, hàng năm Phó Nguyệt sinh sống ở sau nhà, thật sự đúng là không quen biết bất kỳ chàng trai nào ở ngoài phủ phù hợp với mình để kết hôn.

    Điều kiện và các phương diện của cháu trai nhà Điền nương tử đều tốt, nhưng một gia đình mọi người cùng chung sống thì kỳ thật Phó Nguyệt hơi lo lắng một chút. Nàng xuất thân là cô nhi, quen với sự lạnh lùng và độc lập. Thân là nô tỳ chỉ cần hầu hạ tiểu thư cho tốt là được.

    Đột nhiên gả vào gia đình náo nhiệt như thế, nàng có phần không biết nên ở chung cùng người nhà như thế nào.

    Haiz, còn phải xem nhà người ta có để ý đến mình hay không. Phó Nguyệt âm thầm nghĩ.

    “Vậy thì làm phiền Lý ma ma chịu khó hỏi thăm đánh tiếng với hai nhà này xem sao.” Sau khi Triệu Vân Liên nghe xong liền nói.

    “Không có vấn đề gì, lão bà tử thích làm chuyện vui vẻ nhộn nhịp này. Ta sẽ đi nói với Điền nương tử và Tiêu tiểu ca kia.”

    “Lý ma ma vất vả!”

    “Lý ma ma vất vả!”

    Phó Nguyệt và Xảo Lan cùng nói lời cảm tạ.

    Lý ma ma tiết lộ với Điền nương tử về chuyện hai nha hoàn bên người đại tiểu thư ra khỏi phủ kết hôn, đang suy nghĩ đến nhà bà ấy.

    Điền nương tử mừng rỡ đến mức đôi mắt sáng rực hẳn lên, liên tục chào mời lão tỷ tỷ nghe một chút về tình trạng của cháu trai của nhà mình. Tâng bốc cháu trai lên tận mây xanh, trong lời nói cũng luôn âm thầm hỏi thăm tình hình của Xảo Lan.

    Điền nương tử chỉ gặp Phó Nguyệt vài lần, chung quy lại cảm thấy cô nương Thủy Linh hơi lạnh lùng khó gần. Mà Xảo Lan lại hoạt bát đáng yêu, ngày thường cũng từng gặp vài lần khi đi qua gian bếp, là một cô nương lanh lợi, gả cho cháu trai của bà thì quá tốt rồi.

    Lý ma ma khôn khéo, thấy bà ta như vậy thì cũng không nhắc đến Phó Nguyệt nữa.

    Buổi tối trở về viện Lạc Hà, bà nói ra ý định trong lòng Điền nương tử cho Triệu Vân Liên và hai nha hoàn nghe.

    Xảo Lan vẫn lắng nghe một cách miễn cưỡng, Triệu Vân Liên hỏi ý tưởng của cô bé.

    Xảo Vân chỉ nói: “Mọi thứ đều nghe theo cô nương sắp xếp.”

    Chớp mắt đã là trung tuần tháng ba.

    Ở cửa sau, gã sai vặt tới tìm Lý ma ma, “Lý ma ma, trước đó ngài căn dặn lưu ý Tiêu tiểu ca tới cửa đưa lông thú và đồ vật. Hiện tại hắn đang ở cửa sau chờ đó.”

    “Được rồi, để ta qua đó.” Lý ma ma cười tủm tỉm mà bước đến.

    Hết cách rồi, hiện tại nhu cầu cấp bách là tìm một người chồng, nhưng chuyện này liên quan đến nửa đời sau của mình, Phó Nguyệt không nhẫn nại được sự hiếu kỳ của chính mình, lặng lẽ đi theo nhìn.

    Phó Nguyệt lặng lẽ tránh ở chỗ góc tường, âm thầm đánh giá Lý ma ma và nam tử ở chỗ ngoặt kia.

    Mấy năm không gặp, hình như hắn lại cao hơn một chút, thân thể cũng cường tráng hơn. Cả người mặc áo ngắn bằng vải thô màu xám đậm bị giặt đến mức hơi trắng bệch một chút. Tuy có mấy chỗ bị vá, nhưng quần áo sạch sẽ thoải mái tinh tươm, tinh thần tràn đầy năng lượng.

    Gia cảnh không tốt nhưng nhân khẩu ít, trong nhà chỉ có hắn và đệ đệ, tính cách chăm chỉ cần cù, không lôi thôi, trọng tình nghĩa chăm sóc đệ đệ, còn có thể giặt quần áo, nấu cơm, dọn dẹp việc nhà. Ấn tượng đầu tiên không tồi. Phó Nguyệt âm thầm gật đầu, đưa ra xác định.

    Tiêu Thái nghe rõ Lý ma ma nói, chỉ cảm thấy mình dường như đang ở trong mộng.

    Từ phía xa, Tiêu Thái cũng từng thấy Phó Nguyệt vài lần, biết nàng là thị nữ cao quý bên cạnh đại tiểu thư trong nhà, cho nên không dám tùy tiện tiến lên quấy rầy.

    Xem kìa, cô nương biến thành bạch nguyệt quang trong lòng hắn, mỗi khi đêm khuya nhớ tới giai nhân thì cả đêm trằn trọc không ngủ được, nhưng lại không dám có bất kỳ ý nghĩ d*c vọng nào đối với nàng.

    Hiện tại người xinh đẹp và tốt bụng như vậy, cô nương như tiên nữ lại có thể gả cho chính mình sao?
     
    Xuyên Không Về Cổ Đại, Ta Gả Cho Nông Phu Làm Kiều Thê
    Chương 7: Kích động 1


    Tiêu Thái lặp lại lời của Lý ma ma để xác nhận lại: “Thủy Linh…… Thủy Linh cô nương thật sự, thật sự tình nguyện gả cho ta sao?”

    Một chàng trai đang yên đang lành phấn khích đến mức nói lắp, Lý ma ma mỉm cười, “Ta đã quen ngươi ba năm, ngươi là chàng trai không tồi, cho nên mới thay ngươi ở trước mặt đại tiểu thư nhà ta và Thủy Linh cô nương nói ngọt giới thiệu một phen. Vậy ngươi có ý định như thế nào? Nếu ngươi đồng ý, lão bà tử sẽ mặt dày làm bà mối một lần.”

    “Đồng ý! Ta đồng ý, cầu mà không được!”

    “Vất vả Lý ma ma nói ngọt giúp ta, ta…… Ta nhất định sẽ đối xử thật tốt với Thủy Linh cô nương! Nhất định…… Nhất định sẽ không để nàng chịu đói, làm lụng vất vả. Đúng rồi, ta còn sống một ngày thì sẽ không để nàng ấy phải chịu khổ!”

    “Được rồi được rồi, ta sẽ đi bẩm báo lại với cô nương nhà ta. Đầu tháng tư này chủ gia sẽ phải trở về kinh thành, nếu thật sự muốn tổ chức việc hỉ thì chỉ còn nửa tháng nữa thôi, phải nắm chặt lấy thời gian.”

    “Ta…… Ta sẽ trở về tìm trưởng bối trong tộc bàn bạc!”

    Tiếng nói vừa dứt, Tiêu Thái liền cất bước chạy, khi xoay người suýt nữa thì bị vấp tay chân mà té ngã!

    Lý ma ma xoay người, nhìn về phía góc tường bị lộ ra một đoạn góc áo, cười khẽ: “Xuất hiện đi. Thế nào, có vừa ý không?”

    Phó Nguyệt nhoẻn miệng cười, khó tránh được hơi ngượng ngùng một chút.

    “Đa tạ Lý ma ma nhọc lòng thay ta. Thủy Linh đương nhiên tin tưởng ánh mắt của Lý ma ma.”

    “Ha ha ha, được rồi! vậy thì chúng ta đi cùng đi nói một chút với tiểu thư đi.”

    Hai người liền cùng nhau trở về.

    Triệu gia đảm nhiệm chức tri phủ ở Thạch Châu.

    Thôn An bình cách Thạch Châu không xa, cách phủ thành khoảng chừng mười lăm dặm. Ngày thường vào thành họp chợ, đi chậm bình thường cũng chỉ mất nửa canh giờ là đến.

    Tiêu Thái chỉ chạy mất hai khắc là vào thôn, chạy một mạch đến nhà trưởng thôn - Tôn Trường Canh.

    Trưởng bối của Tiêu Thái đều không còn nữa, nhà đại bá độc ác đã sớm không qua lại với nhau nữa.

    Hôn nhân là chuyện trọng đại, vẫn nên đến tìm trưởng bối bàn tính, hoặc chỉ có thể mặt dày đi cầu đại thúc trưởng thôn.

    Tôn Trường Canh mới từ đồng ruộng về đến nhà, uống hai ngụm nước, bà vợ Trương thị đang cùng đám con dâu chuẩn bị cho bữa tối.

    “Tôn thúc! Trương thẩm đâu?” Tiêu Thái chạy đến mức mồ hôi đầy đầu, vừa hít thở vừa hỏi.

    Nghe thấy tiếng la, Trương thẩm vừa lau tay vào tạp dề cho khỏi ướt, vừa từ bếp gian đi ra.

    “Làm sao vậy? Nhìn cháu đầu đầy mồ hôi này, xảy ra chuyện gì?” Tôn Trường Canh nghi hoặc.

    “Thúc! Cháu…… Cháu muốn thành thân!”

    Tiêu Thái gãi gãi đầu, khuôn mặt hàng năm bôn ba mà rám rắng chợt ửng đỏ lên.

    “Thành thân? Với cô nương nhà ai!”

    “Đúng vậy, nhà ai thế? Thím quen nhiều cô nương, cháu nói ra xem, thím sẽ giúp cháu tìm hiểu thêm!”

    “Không phải cô nương trong thôn.”

    Tôn Trường Canh dẫn Tiêu Thái vào trong nhà chính ngồi xuống, chậm rãi nói.

    “Thúc, mọi người đều biết là mỗi tháng cháu đều tới Triệu phủ ở trong thành đưa lông thú một lần. Cô nương Thủy Linh chính là đại nha hoàn bên người đại tiểu thư của Triệu phủ.”

    “Tri phủ đại nhân sao… người cao quý trong phủ như vậy sao có thể tùy tiện ra bên ngoài tìm người để kết hôn chứ.” Tôn Trường Canh vẫn cau mày không hề buông lỏng.

    Trương thẩm gật gật đầu phụ họa theo: “Đúng vậy, A Thái à, nếu cháu muốn thành thân, thím giúp cháu tìm ở trong thôn ta. Trong thôn chúng ta cũng có nhiều cô nương chưa gả đi, đều hiểu tận gốc rễ bọn họ rồi.”

    Tiêu Thái hơi vội vàng, nhưng ngày thường hắn ăn nói vụng về, không giỏi tranh luận với người khác.

    Sau khi ngẫm nghĩ, Tiêu Thái vẫn kể lại chuyện ba năm trước đây cô nương Thủy Linh cùng Lý ma ma đi ngang qua cho hắn mượn bạc cứu đệ đệ để Tôn thúc và Trương thẩm nghe.

    Ba năm trước Tiêu gia xảy ra chuyện, đám người Tôn thúc cũng biết, song không ngờ phía sau lại có một chuyện như vậy.

    “Cô nương này tốt bụng, tấm lòng lương thiện! Các ngươi cũng có duyên đó.” Trương thẩm mềm lòng, nghe được liên tục khen.
     
    Xuyên Không Về Cổ Đại, Ta Gả Cho Nông Phu Làm Kiều Thê
    Chương 8: Kích động 2


    Tiêu Thái gật gật đầu, rất đồng tình với bà, cô nương Thủy Linh chính là tiểu tiên nữ có tấm lòng lương thiện.

    “Trương thẩm, Triệu phủ đầu tháng tư sẽ phải trở về kinh, đại cô nương Triệu gia thấy Thủy Linh cô nương cũng tới tuổi thích hợp nên muốn thu xếp chuyện hôn nhân cho nàng ấy trước. Lý ma ma đã làm mai giúp cháu. Thời gian hơi vội một chút, chỉ còn nửa tháng nữa, cần Trương thẩm ngài giúp cháu lo liệu chuyện thành hôn này!”

    “Chuyện này cháu cứ yên tâm, chuyện hôn nhân cưới hỏi này ta quen thuộc hết rồi.” Thấy hiện tại nhà của Tiêu Thái chỉ còn hai đứa trẻ này, không có trưởng bối để quản lý, Trương thẩm vô cùng sảng khoái mà đồng ý nhận làm chuyện vui mừng này.

    “Để ta xem, ngày 26 tháng ba này chính là ngày đại hỉ, nếu không thì quyết định ngày này luôn đi được không?”

    Tiêu Thái vội gật đầu lia lịa.

    “Thế cũng được, hai ngày nữa ta sẽ đi cùng cháu tới phủ trao đổi thiếp canh bát tự. Tuy là trong nhà chúng ta không giàu có, nhưng phần sính lễ cũng không thể thiếu được.”

    “Trương thẩm cứ yên tâm, cháu sẽ trở về chuẩn bị bạc đưa tới đây cho ngài. Cụ thể muốn chọn mua sính lễ gì, tổ chức tiệc yến gì thì phiền ngài bận tâm giúp cháu!”

    Tiêu Thái cảm tạ sự nhiệt tình của Tôn thúc và Trương thẩm xong thì ngay lập tức về nhà bắt tay vào việc.

    Vị trí của nhà Tiêu hơi hẻo lánh, nằm ở góc thôn gần sau núi, cách hàng xóm hơi xa một chút.

    Năm đó ông nội Tiêu gia chạy nạn tới thôn Bình An, cưới cô nương Tiền thị ở trong thôn. Tiền gia chỉ có một cô con gái, trong nhà mười mẫu đất đều cho con gái và con rể.

    Ông nội Tiêu gia có hai con trai, con cả tên là Tiêu Cường, cưới vợ Thôi gia tên là Thôi Hạnh Hoa. Sinh ra một trai một gái là Tiêu Đại Bảo mười bảy tuổi và Tiêu Điềm mười lăm tuổi.

    Con thứ Tiêu Thư chính là phụ thân của Tiêu Thái, mẫu thân hắn là Lý Cẩm sau khi sinh đệ đệ thì khó sinh mà chết.

    Ông nội bà nội sớm qua đời, ba năm trước, Tiêu Thư luôn luôn ốm yếu sau một trận phong hàn cũng không qua được mà mất. Ý thức được sự bất lợi, nhiều năm qua vẫn luôn chịu đựng nhà tiểu thúc, đại bá nương Thôi Hạnh Hoa thuyết phục được đại bá muốn chia nhà. Đuổi hai huynh đệ ra khỏi nhà, chiếm đoạt tất cả đồ vật trong nhà.

    Tang lễ của phụ thân còn phải lo liệu, đệ đệ sinh bệnh cũng phải tìm đại phu. Tiêu Thái có thể chấp nhận chia nhà, một mình nuôi sống đệ đệ, nhưng chia nhà rồi lại chẳng chia bất cứ thứ gì cho nhị phòng thì biết làm sao.

    Nhà mẹ đẻ của Thôi thị là dòng họ lớn trong thôn, người trong tộc nhiều, phần lớn ngậm miệng không hé răng.

    Chỉ có thôn trưởng Tôn Trường Canh không nỡ nhìn hai đứa trẻ bị bắt nạt như vậy, tìm những người già trong thôn ra mặt hòa giải.

    Ép Tiêu lão đại chia bốn mẫu đất và ba lượng bạc cho hai huynh đệ. Còn những thứ khác thì không chịu trả thêm một đồng nào.

    Tiêu Thái lấy hai lượng bạc làm tang lễ đơn giản cho phụ thân, nhưng một lượng bạc còn lại không đủ để khám bệnh cho đệ đệ, may là Phó Nguyệt cứu kịp thời.

    Sau khi mang đệ đệ đã được đại phu khám xong về thôn, hắn bán ba mẫu đất cho người trong thôn lấy mười hai lượng bạc.

    Tiêu Thái lấy số tiền này mua một mảnh đất ở cuối thôn để dựng thành một căn nhà đất đơn giản, còn thừa lại không đến bốn lượng đều dùng để khám bệnh, bốc thuốc cho đệ đệ điều dưỡng thân thể.

    Trong nhà cần gấp tiền bạc, Tiêu Thái liền bắt đầu ra sau núi tìm kiếm săn thú.

    Lúc mới bắt đầu, uổng công Tiêu Thái có sức mạnh những lại không có kỹ thuật săn bắn.

    Về sau Tiêu Thái ngoài ý muốn cứu được lão thợ săn độc thân Tôn Trường Minh. Tôn Trường Minh tính cách quái gở, một mình sinh sống ở giữa sườn núi. Sau khi được Tiêu Thái cứu đã nhận Tiêu Thái làm đồ đệ, dạy hắn kỹ năng săn thú.

    Tôn Trường Minh là đường đệ nhà bà con xa của thôn trưởng Tôn Trường Canh, độc thân nửa đời người, thu nhận một đồ đệ chung quy lại có thể phụng dưỡng ông lúc về già, đây cũng là lý do mà Tôn Trường Canh đối xử với Tiêu Thái như con cháu của mình.

    Dựa vào kỹ năng bắn cung từ từ tôi luyện được cùng thân thể cường tráng, con mồi săn được nhiều, thân thể của đệ đệ cũng sắp hồi phục, Tiêu Thái cũng để dành được ít bạc.

    Tiêu Thái lấy ra hai mươi lượng bạc trong nhà tích cóp được, để lại năm lượng đề phòng bất trắc.

    Xuyên qua màn đêm, đưa bạc về phía nhà trưởng thôn.

    Mà lúc này, thôn trưởng cùng phu nhân ông ấy cũng đang vì chuyện hôn nhân của hắn mà cãi nhau.
     
    Xuyên Không Về Cổ Đại, Ta Gả Cho Nông Phu Làm Kiều Thê
    Chương 9: Tranh chấp 1


    “Sao bà lại nhận lời thế? Việc này có đáng tin không?”

    Ngồi ở trên đầu băng ghế cạnh bàn bát tiên, Tôn Trường Canh cau mày giận dỗi oán trách người bạn đời già của mình.

    “Cho dù đó là nha hoàn, nhưng người ta cũng là ở nhà cao cửa rộng nhiều gia sản. Đâu phải chỗ cho nhà nông tầm thường của chúng ta có thể cưới được chứ?”

    “Chuyện đằng sau như thế nào chúng ta cũng không biết, sao có thể trực tiếp đồng ý ngay lập tức chứ?!”

    “Vậy ông còn muốn biết thêm cái gì nữa? Chẳng phải ông có năng lực lớn hay sao, ông có thể đi lên phủ kia cẩn thận hỏi dò một chút mà?”

    “Cô nương ấy tình nguyện gả cho người kém hơn mình, còn có ơn với A Thái, huống chi, ông không thấy sao? A Thái đồng ý đó!”

    Trương thẩm lau cái bàn, chuẩn bị lát nữa ăn cơm.

    “Hơn nữa, năm nay A Thái đã hai mươi tuổi rồi, trong nhà còn có đệ đệ phải nuôi dưỡng. Có nhà đại bá hà khắc thế kia. Trong thôn ai cũng hiểu tận gốc rễ, chẳng có nhiều cô nương tình nguyện gả cho thằng bé. Cô nương nhà người ta gả lại đây thì còn có thể có ý đồ gì với thằng bé chứ?”

    “Hiện tại có một chuyện tốt như thế này, ông cũng đừng suy nghĩ nhiều. Cưới người ta về đây, chúng ta cũng có thể để ý một chút là được.”

    “Đợi lát nữa A Thái tới đây, chuyện vui mừng tốt đẹp như thế thì ông đừng ngồi đấy mà trưng cái mặt nhăn nhó ra đó!”

    Bà lão cứ lải nhải.

    Tôn Trường Canh cân nhắc, lẽ nào lại như vậy. Đơn giản là không nghe bạn già nói nữa, ra cửa nhìn xem Tiêu Thái đã tới chưa.

    Nhìn thấy Tiêu Thái cầm hai mươi lượng tới, Tôn Trường Canh và Trương thẩm đều kinh ngạc.

    Người trong thôn cưới vợ tổ chức tiệc mừng thì chỉ cần sáu đến tám lượng là được, mười lượng thì càng có thể làm linh đình hơn.

    Hai mươi lượng, Trương thẩm chưa từng gặp nhà nào hào phóng như vậy, e là A Thái đã móc sạch hết của cải ra cũng nên?

    “A Thái à, bạc này liệu có phải hơi nhiều hay không? Tổ chức việc thành hôn không cần dùng hết nhiều tiền như vậy.” Trương thẩm khuyên nhủ.

    “Không nhiều đâu. Trương thẩm, bây giờ nhà cháu chẳng có gì cả, hiện tại cháu cũng chỉ có thể lấy ra ngần ấy. Ngài xem xem, nhà cháu cần phải mua thêm đồ dùng trong nhà gì, sính lễ mua cái gì, còn cả yến tiệc ngày hôm sau mời khách nữa, đều phải phiền ngài bận tâm nữa đó.”

    “Đừng bớt lại, cháu…… Đây là những gì cháu có, chỉ hy vọng cô nương Thủy Linh không ghét bỏ cháu là được.”

    Tiêu Thái hơi hạ giọng xuống một chút, cô nương như tiên nữ kia gả cho hắn, hắn đều cảm thấy thiệt thòi thay cho cô nương Thủy Linh. Nhưng hiện tại hắn cũng chỉ có thể lấy ra ngần này, có điều hắn sẽ tiếp tục săn thú, tích cóp bạc, để cô nương Thủy Linh có cuộc sống tốt đẹp. Tiêu Thái âm thầm hạ quyết tâm.

    Tôn Trường Canh cùng Trương thẩm liếc nhau, gật gật đầu.

    “Được rồi, Trương thẩm bảo đảm sẽ làm linh đình cho cháu.” Trương thẩm cười tủm tỉm, muốn kéo Tiêu Thái ngồi xuống cùng nhau ăn cơm.

    Tiêu Thái liên tục từ chối, “Đệ đệ còn ở nhà, cháu phải trở về nấu cơm cho đệ ấy, cháu đi trước đây.”

    Bận bịu túi bụi, thời gian trôi qua nhanh.

    Phó Nguyệt đang vội thêu hoa sen và chim uyên ương trên khăn voan đỏ.

    Sau khi Tiêu Thái dẫn người đưa tới sính lễ, báo cho ngày tổ chức thành hôn. Thời gian gấp gáp, không kịp làm áo cưới cho chính mình, Phó Nguyệt trực tiếp đi tới cửa hàng bán trang phục trong thành lấy áo cưới và khăn voan đỏ, chỉ thêu chút hình lên đó bày tỏ tấm lòng của mình mà thôi.

    Đối với cuộc sống sinh hoạt mới sắp tới, tâm trạng của Phó Nguyệt vừa hơi mong chờ, vừa hơi thấp thỏm.

    Có điều nàng tin tưởng chính mình, ngày tháng tốt đẹp sẽ tới.

    Cuộc sống sinh hoạt của chính mình trong tầm tay mình, như vậy mà còn không vượt qua được thì nàng thật có lỗi với hơn hai mươi năm giáo dục của kiếp trước cùng sự cẩn thận của mười năm của kiếp này.

    Phó Nguyệt ổn định tâm trạng, chậm rãi thêu khăn voan đỏ trong tay.

    “Không tốt! Không tốt! Tiểu thư, có chuyện xảy ra rồi!”

    Nha hoàn nhị đẳng Phấn Đào ở tiền viện vừa hô to vừa chạy một mạch vào chính viện của tiểu thư.

    Phó Nguyệt buông công việc trong tay ra, chạy nhanh ra trước tiền viện.

    “Xảy ra chuyện gì mà hô to gọi lớn như vậy, quên hết quy tắc đã học rồi à?” Lý ma ma không vui nói.
     
    Xuyên Không Về Cổ Đại, Ta Gả Cho Nông Phu Làm Kiều Thê
    Chương 10: Tranh chấp 2


    Phấn Đào nuốt nước miếng, hoảng loạn mà trả lời lại: “Lý ma ma, đã xảy ra chuyện! Xảo Lan tỷ tỷ đã xảy ra chuyện.”

    “Xảo Lan? Con bé làm sao? Xảo Lan đi đâu?” Lý ma ma ngẩng đầu hỏi Phó Nguyệt vừa bước vào nhà.

    Phó Nguyệt trả lời: “Hôm qua Xảo Lan không trực, buổi tối khi ta tới đây trực đêm cho tiểu thư nghe Xảo Lan nói đi tìm Điền nương tử học nấu ăn. Chờ đến khi buổi sáng ta về phòng, giường đệm của Xảo Lan đều được sắp xếp gọn gàng. Ta cứ nghĩ nàng ấy như thường lệ ra cửa hầu hạ tiểu thư. Sáng sớm nay cũng không gặp được nàng ấy.”

    Lý ma ma nhíu nhíu mày, ý bảo nha hoàn Phấn Đào tiếp tục nói.

    “Nô tỳ vừa mới đi tới hoa viên dọn hoa, trên đường nhìn thấy Vu ma ma - quản sự bên cạnh phu nhân mang theo mấy bà tử thô xử đè Xảo Lan tỷ tỷ từ trong viện của nhị thiếu gia đi ra…… Xảo Lan tỷ tỷ quần áo xộc xệch, tóc tai cũng rối tung, bà tử thô xử bịt miệng Xảo Lan tỷ tỷ đang khóc lóc kêu gào đi rồi. Xem phương hướng là đi tới chính viện của phu nhân.”

    “Ngươi thấy rõ sao?”

    “Thấy rõ, chính là Xảo Lan tỷ tỷ!”

    “Tiểu thư đã biết, ngươi đi xuống trước đi.”

    Phấn Đào lui ra, Lý ma ma vỗ vỗ Triệu Vân Liên, “Tiểu thư…… chuyện này…… Ngài tạm thời đừng tức giận, phu nhân nhất định sẽ phái người tới tìm ngài, chúng ta đi xem tình huống thế nào rồi nói sau.”

    Triệu Vân Liên ném sách trong tay xuống, sau đó uống mấy ngụm trà, áp xuống lửa giận trong lòng.

    “Nếu nhị đệ…… Nhị đệ gây ra chuyện khốn nạn, ta nhất định sẽ bẩm báo với phụ thân.”

    Phó Nguyệt cúi đầu, trong lòng lóe lên một ý nghĩ phỏng đoán.

    Nhắc đến Tào Tháo, Tào Tháo liền đến.

    Vu ma ma - quản sự bên người phu nhân quả nhiên tới mời Triệu Vân Liên đi chính viện của phu nhân.

    Triệu Vân Liên liền mang theo Lý ma ma cùng Phó Nguyệt đi về phía trước.

    Tại Ngô Tê Đường ở chính viện.

    Triệu phu nhân Phương Hoa ngồi ngay ngắn giữa đại đường, Triệu Vân Liên ngồi ở vị trí phía tay trái của bà ta. Lý ma ma cùng Phó Nguyệt đứng yên lặng ở phía sau Triệu Vân Liên.

    Một bầu không khí im lặng, ngột ngạt nặng nề, trong phòng có không ít người hầu, cả một đám đều hít thở khẽ theo bản năng.

    Phương phu nhân uống ngụm trà, chậm rãi nói: “Nghe nói đại nha hoàn bên người con gần đây thân thể không khoẻ, nhà ta luôn luôn yêu cầu phải quản lý gia đình một cách hào phóng nhân từ, vì vậy đưa con bé đến thôn trang ở huyện Mậu An đi, để con bé nghỉ ngơi điều dưỡng khôi phục thân thể, sau đó ở thôn trang chọn một chàng trai nào đó gả đi.”

    Thôn trang ở huyện Mậu An là của hồi môn của Phương Hoa, đều là người của Phương Hoa.

    Triệu Vân Liên trầm mặc trong chốc lát, sau đó dịu dàng mở miệng: “Phu nhân có ý tốt, Vân Yên thay Xảo Lan cảm tạ ngài trước. Xảo Lan không khoẻ, con làm chủ nhân, cũng muốn đi xem nàng ấy trước đã.”

    Phương phu nhân ngước mắt quét Triệu Vân Liên một cái, khẽ cười một tiếng, cười dặn dò Vu ma ma: “Vu ma ma, bà dẫn đại tiểu thư học rộng hiểu nhiều của chúng ta đi xem đi”

    Triệu Vân Liên chỉ vờ như không nghe thấy gì hết, bình tĩnh mà hành lễ xin phép lui xuống.

    Vu ma ma mang theo đoàn người Triệu Vân Liên đi tới phòng chứa củi ở bên hông hậu viện.

    “Đại cô nương, Xảo Lan cô nương đang tĩnh dưỡng thân thể, ngài vào đi.”

    Khuôn mặt Vu ma ma thờ ơ mà nói chuyện, sau đó mở khóa cửa, xoay người rời đi.

    Phòng chất củi đơn sơ, cửa sổ dán giấy cũ nát bị lọt gió, gió lạnh cuốn qua, mang theo một luồng tro bụi bay tới.

    Triệu Vân Liên áp xuống lửa giận chứa đầy trong lòng một lần nữa, đẩy cửa đi vào trong phòng.

    Quần áo tóc tai của Xảo Lan vẫn xộc xệch, yếu ớt mà quỳ rạp trên mặt đất, luôn miệng lẩm bẩm cái gì đó.

    Nghe được tiếng cửa mở, Xảo Lan cố hết sức mà nâng người lên. Ngẩng đầu nhìn thấy Triệu Vân Liên mang theo Lý ma ma cùng Phó Nguyệt đi vào.

    Xảo Lan đột nhiên bò lên, quỳ ôm nhào lấy đùi của Triệu Vân Liên.

    “Tiểu thư cứu ta! Tiểu thư cứu ta!”

    Triệu Vân Liên nâng Xảo Lan dậy, nhỏ giọng dò hỏi nàng ta: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ngươi đừng sợ, hiện tại nơi này chỉ có chúng ta, ngươi cứ nói ra.”

    Xảo Lan lắc đầu, chỉ một mực cầu xin tiểu thư cứu mình.

    “Phu nhân đã nói rõ muốn đưa ngươi tới thôn trang, ngươi không nói thì ta cứu ngươi thế nào được?"
     
    Xuyên Không Về Cổ Đại, Ta Gả Cho Nông Phu Làm Kiều Thê
    Chương 11: Khóc lóc cầu xin 1


    Xảo Lan nghe xong lời Triệu Vân Liên nói, lập tức trở nên sửng sốt.

    “Không thể nào? Không thế như thế được?” Nước mắt tí tách rơi xuống.

    “Thiếu gia đâu? Thiếu gia sẽ không đồng ý, ta…… Ta đã là người của thiếu gia rồi!”

    Xảo Lan loạng choạng túm lấy váy áo của Triệu Vân Liên, giống như muốn nàng lặp lại lời nói để xác nhận là thật hay giả.

    Triệu Vân Liên nhắm mắt.

    Quả nhiên……

    Phó Nguyệt tiến lên, lặng lẽ đỡ lấy Triệu Vân Liên đang hơi nghiêng ngả thân thể.

    Nàng mơ hồ đoán được một ít suy nghĩ trong đầu Xảo Lan. Nhưng lần trước bàn luận về chuyện rời phủ gả chồng, Xảo Lan cũng không phản đối gì. Vốn tưởng rằng nàng ấy cũng đồng ý, buông bỏ vọng tưởng này rồi chứ.

    “Tiểu thư! Tiểu thư giúp ta với!” Xảo Lan vừa khóc lóc vừa kể lể, “Ta đã là người của thiếu gia, thiếu gia sẽ không nhẫn tâm như vậy! Nhất định là phu nhân đúng không, là phu nhân không màng đến ý nguyện của thiếu gia, muốn đưa ta đi sao?”

    “Ta đã là thiếu gia người, ta không thể đi! Ta có thể làm di nương của thiếu gia.”

    Xảo Lan nhìn Triệu Vân Liên lặng lẽ không hé miệng câu nào, vội vàng sửa lại lời nói: “Không làm di nương thì làm thị thiếp, thông phòng cũng được. Chỉ cần có thể để ta ở bên cạnh thiếu gia, bảo ta làm gì cũng được!”

    Từ lúc 4 tuổi, Phó Nguyệt và Xảo Lan đi tới bên người nàng hầu hạ, về sau mẫu thân chết bệnh, Phương phu nhân chưởng quản gia đình, tuy bề ngoài mọi người vẫn giữ vẻ hòa hợp bình thường với nhau, nhưng sau lưng lại nâng cao dẫm thấp, Triệu Vân Liên cũng quá hiểu điều này.

    Thủy Linh chín chắn bình tĩnh, Xảo Lan hoạt bát giải buồn, mấy người tuy là chủ tớ, nhưng Triệu Vân Liên cũng đối xử với bọn họ như tỷ muội với nhau.

    Lần này bởi vì nhị đệ muốn chiếm đoạt Thủy Linh, trước mắt Triệu Vân Liên chỉ có thể thả nàng rời khỏi phủ, nhân tiện thả luôn cả Xảo Lan đi, từng người tranh thủ thời gian kết hôn, sống yên ổn tốt đẹp.

    Kế hoạch đã được tính toán tốt, nhưng không ngờ rằng lại xảy ra chuyện đột ngột như vậy.

    Tiếng khóc lóc và cầu xin của Xảo Lan vẫn vang lên bên tai.

    Triệu Vân Liên hỏi: “Xảo Lan, ngày thường ngươi theo hầu ở bên người ta, tình hình đại phu nhân chưởng quản gia đình ra sao, nhị thiếu gia là người như thế nào, ngươi thật sự không hiểu sao?”

    Xảo Lan trầm mặc, ngừng tay lại, nhưng vẫn không thay đổi lời nói: “Cầu xin cô nương chấp thuận!”

    “Cầu xin ta chấp thuận? Ngươi có thiệt tình coi ta là tiểu thư của ngươi không?”

    Căn phòng yên tĩnh, nhìn tình cảnh trước mắt, Phó Nguyệt lặng lẽ lắc lắc đầu.

    Ngươi vĩnh viễn sẽ không đánh thức một người đang giả bộ ngủ.

    Xảo Lan quỳ, nằm sấp ở bên chân Triệu Vân Liên, lạnh nhạt mở miệng:

    “Cô nương, ta khác với Thủy Linh. Nhà ta ở phủ thành gần đây, ta bị cha mẹ bán vào phủ.”

    “Trong nhà nghèo, muốn nuôi đệ đệ, cho nên bán đại tỷ và nhị tỷ, nô tỳ cũng không tránh thoát được.”

    “Cô nương có lòng tốt, muốn thả chúng ta rời khỏi phủ kết hôn. Nhưng rời khỏi phủ trở về cái nhà kia, liệu ta có thể bình yên xuất giá không?”

    “Đi theo bên người cô nương, ngần ấy năm ta cũng hiểu biết thêm nhiều điều, vì sao ta còn phải trở về gia đình máu lạnh như vậy. Cho dù được gả vào một nhà không tồi, nhưng ai có thể bảo đảm nữ nhi của ta sẽ không trở thành như ta của ngày xưa đâu.”

    “Liễu di nương cũng có xuất thân từ nha hoàn, sao ta lại không thể trở thành di nương được? Chỉ cần ta sinh ra con của thiếu gia, ta và con ta đều không cần lo lắng trải qua cuộc sống thấp thỏm không yên!”

    Xảo Lan hờ hững mà mở miệng, càng nói càng khẳng định chính mình, càng nói càng lớn tiếng, nói đến vế sau, thậm chí hơi trở nên điên cuồng.

    “Hồ đồ!” Triệu Vân Liên trách mắng.

    “Ngươi mở to mắt ra nhìn xem, Liễu di nương ở trước mặt phu nhân dâng trà đổ nước, ngậm mồm không dám hé răng, thậm chí còn làm nhiều việc hơn so với nha hoàn là ngươi. Tam muội muội càng được nuông chiều nên trước mặt cứ phải vâng vâng dạ dạ, chỉ có tứ muội nói gì nghe nấy. Đây là ngày lành mà ngươi muốn sao.”

    “Vậy cũng còn tốt hơn cuộc sống nghèo kiết hủ lậu ở ngoài phủ. Ăn ngon mặc đẹp, tôi tớ lui tới, đâu có chỗ nào không tốt?!”
     
    Xuyên Không Về Cổ Đại, Ta Gả Cho Nông Phu Làm Kiều Thê
    Chương 12: Khóc lóc cầu xin 2


    “Ngươi cũng đi theo ta đọc sách tập viết, hiểu chuyện, hiểu lý lẽ, sao lại có ý tưởng nông cạn như thế!”

    Hoang đường!

    “Huống chi, đệ đệ cưới thị nữ bên người tỷ tỷ, ngươi để thể diện và danh tiếng của ta ở chỗ nào?”

    Cuối cùng Triệu Vân Liên cũng bộc phát lửa giận ra, căm tức nhìn Xảo Lan trên mặt đất.

    Xảo Lan vẫn cứ nằm bò không nhúc nhích, qua một hồi lâu mới dập mạnh đầu với Triệu Vân Liên “Cầu xin tiểu thư chấp thuận!”

    Triệu Vân Liên nhắm mắt, chỉ cảm thấy trong lòng tràn đầy lạnh lẽo, “Phu nhân đã sớm quyết định biện pháp xử trí ngươi. Đã đi một bước này rồi thì nhìn xem phía cuối đường là cái gì.”

    “Đi thôi...”

    Nói xong, Triệu Vân Liên xoay người, quyết đoán mà rời đi.

    Xảo Lan ngã vào bùn đất tràn đầy tro bụi, khóc gào lên thảm thiết.

    Trên đường trở về viện của mình, Triệu Vân Liên dừng chân lại, đứng yên trong chốc lát, sau đó xoay người đi tới chỗ Ngô Tê Đường của đại phu nhân.

    Phó Nguyệt cùng Lý ma ma đuổi kịp.

    Tiểu thư có lòng tốt, chung quy lại là không nỡ bỏ mặc.

    Phó Nguyệt lại cảm thấy may mắn một lần nữa, sau khi nàng xuyên qua gặp được Triệu Vân Liên.

    Tại Ngô Tê Đường, nghe thấy tiểu nha hoàn tới bẩm tin tức, Phương phu nhân cười khẽ nói với Vu ma ma đứng ở phía sau lưng mình: “Nhìn xem kìa, đại tiểu thư nhà ta chính là tấm lòng lương thiện đó, con mèo con chó nào cũng muốn nâng đỡ. Mau đi tiếp đón vào đi”

    Trong phòng đám nha hoàn không có địa vị như nha hoàn nhất đẳng chẳng khác gì chó mèo trong câu nói kia lập tức nở nụ cười gượng gạo cứng ngắc.

    Không chờ Triệu Vân Liên ngồi xuống, Phương phu nhân liền đánh đòn phủ đầu: “Ít ngày nữa đã phải trở về kinh, đồ vật đã thu dọn ổn thỏa hết chưa?”

    “Haiz.. Ta phải xử lý chuyện từ lớn đến bé trong cái nhà này, còn phải chăm lo việc học tập cho đệ đệ con, bận đến túi bụi. Thằng bé cũng không còn nhỏ tuổi nữa, dạo gần đây phu nhân các phủ tới ôn chuyện đưa tiễn, còn muốn cho ta xem các cô nương nhà bọn họ. A! Khi con trai ta trở về kinh, còn khối cô nương tốt đang chờ được chọn nữa đó.”

    Đọc sách sao? Bà đừng hy vọng hão huyền, hắn chỉ được cái ăn nhậu chơi bời phá nhà phá cửa là giỏi. Phó Nguyệt cười thầm nói.

    Có điều lời này của Phương phu nhân cũng là ám chỉ phải làm mai mối cho con trai mình. Những gia đình giàu có như nhà họ đều để ý đến việc không muốn trước khi thành thân nhà trai đã nạp thiếp trước. Nhất định không thể giữ Xảo Lan lại được, tránh làm cản trở đến việc hôn nhân của Triệu Thừa Tín.

    Đương nhiên Triệu Vân Liên cũng hiểu rõ ý nghĩ của bà ta.

    Nàng tiếp lời: “Gần đây phu nhân vất vả, nhưng lại làm phiền ngài bận tâm đ ến chuyện người bên cạnh con. Con đều đã bẩm báo với phụ thân chuyện Thủy Linh và Xảo Lan rời khỏi phủ kết hôn. Vì đột nhiên thân thể của Xảo Lan không khoẻ, nên làm phiền phu nhân tìm một nơi nào an tĩnh cho nàng ấy an dưỡng thân thể khỏe mạnh rồi mới kết hôn, Vân Yên thật sự băn khoăn.”

    Phương phu nhân cũng nghe hiểu ý của Triệu Vân Liên.

    Lão gia cũng biết chuyện về hai nha hoàn kia, hơn nữa hắn sĩ diện. Nếu biết Thừa Tín ngủ với nha hoàn bên người tỷ tỷ, e là Thừa Tín sẽ không tránh được một trận đòn theo gia pháp.

    Có điều chỉ là một đứa nha hoàn, ngủ thì ngủ, thật là phiền phức. Triệu Vân Liên không quản lý tốt người, sao có thể làm liên lụy đến con ta bị đánh, ảnh hưởng đến danh tiếng của con ta chứ.

    Phương phu nhân kéo tay Triệu Vân Liên qua, thân thiết mà vỗ vỗ, “Con yên tâm! Nhà ta xưa nay đều hiền lành. Chắc chắn ta sẽ tìm một thôn trang tốt để nha hoàn của con ổn định lại. Chờ nó nghỉ ngơi khỏe mạnh trở lại sẽ chọn một chàng trai tốt ở thôn trang để gả cho, bảo đảm cuộc hôn nhân vẻ vang.”

    Xảo Lan không bị đe dọa đến tánh mạng, nàng cũng chỉ có thể làm được đến mức này.

    Triệu Vân Liên gật gật đầu, “Vân Yên tin tưởng tính tình và hành xử của phu nhân. Vậy thì làm phiền phu nhân. Thời gian không còn sớm nữa. Vân Yên cáo lui trước, không quấy rầy phu nhân nghỉ ngơi nữa.”

    “Được rồi, đi đi” Phương phu nhân vẫy vẫy tay.
     
    Back
    Top Dưới