Cập nhật mới

Khác Xuyên Không ! Tôi Đi Tìm Phú Sát Dung Âm (BHTT)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
400783474-256-k503332.jpg

Xuyên Không ! Tôi Đi Tìm Phú Sát Dung Âm (Bhtt)
Tác giả: VietNguyenHoai
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Phó An An là một cô bé 13 tuổi, hiền lành và mơ mộng.

Cô đặc biệt yêu thích dòng phim cung đấu, và trong vô số nhân vật, người khiến trái tim cô rung động nhiều nhất chính là Phú Sát Dung Âm - vị hoàng hậu nhân hậu, dịu dàng nhưng bạc mệnh trong Diên Hy Công Lược.

Mỗi lần xem lại cảnh Dung Âm ra đi, cô bé đều không kìm được nước mắt, cảm thấy bất công và day dứt.

Trong lòng cô luôn vang lên một ý nghĩ mãnh liệt: "Nếu mình có thể thay đổi số phận ấy, mình sẽ không để Dung Âm phải chết thảm!"

Một đêm nọ, khi chìm vào giấc ngủ với nỗi ám ảnh về nhân vật yêu thích, cô bé bất ngờ xuyên không vào thế giới của bộ phim.

Tỉnh dậy giữa chốn hoàng cung lộng lẫy mà hiểm ác, cô nhận ra mình đã trở thành một cung nữ nhỏ bé trong hậu cung.

Biết rõ trước những sóng gió sẽ ập đến, cô bé quyết tâm dùng sự thông minh, dũng cảm và lòng trung thành của mình để thay đổi bi kịch của Phú Sát Dung Âm, viết lại một cái kết khác cho vị hoàng hậu nhân từ mà cô luôn ngưỡng mộ.



girllove​
 
Xuyên Không ! Tôi Đi Tìm Phú Sát Dung Âm (Bhtt)
Chương 1 : Phó An An là ai ?


Chào mọi người , có thể mọi người chưa biết tôi là ai đúng không ?

Chà, lại là tôi đây, Phó An An, cái cô tiểu thư "ngậm thìa vàng" mà mấy bà đã nghe qua rồi đó.

Lần này tôi sẽ kể lại câu chuyện của mình từ đầu, nhưng không phải là câu chuyện "tô vẽ" hay "lãng mạn hóa" gì đâu nhé.

Đây là những gì thật nhất về tôi, về cuộc đời của một cô bé 13 tuổi tưởng chừng hoàn hảo nhưng lại mang trong lòng bao nỗi niềm khó gọi tên.

Ngay từ cái tên Phó An An, mấy bà cũng đủ đoán được gia thế của tôi rồi đúng không?

Đúng vậy, tôi là con gái cưng của gia tộc Phó, một gia tộc mà tiền bạc dường như là vô tận.

Nhà tôi to như cung điện, đồ đạc toàn hàng hiệu đắt tiền, đi đâu cũng có xe đưa đón tận nơi.

Nghe thì có vẻ "chanh sả" lắm, nhưng thực tế thì, thứ mà tôi thiếu thốn nhất lại là hơi ấm gia đình, là sự quan tâm chân thành.

Ba mẹ tôi, họ là những người thành công trong sự nghiệp, nhưng lại là những người xa lạ trong cuộc sống của tôi.

Họ bận rộn đến mức thời gian dành cho con cái chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Mỗi lần tôi háo hức chạy đến kể chuyện, mong nhận được một lời động viên, một cái ôm ấm áp, thì thứ tôi nhận lại chỉ là những cái xoa đầu qua loa hay những câu hỏi khô khan về thành tích học tập.

"Hôm nay con học thế nào?", "Bài kiểm tra được bao nhiêu điểm?"

Cái cảm giác mình chỉ là một con số, một thước đo thành công trong mắt họ, nó cứa vào tim tôi như hàng ngàn mũi kim.

Căn nhà rộng lớn này, với những bức tường cao vút và nội thất xa hoa, đôi khi lại trở thành một cái lồng son giam cầm tâm hồn tôi.

Chính vì sự cô đơn ấy, tôi tìm đến một thế giới khác, một thế giới mà ở đó, tôi không còn là Phó An An lạc lõng nữa.

Đó là thế giới của phim ảnh, đặc biệt là dòng phim cung đấu.

Tôi mê mẩn bộ Diên Hy Công Lược, và nhân vật Phú Sát Dung Âm – nàng hoàng hậu hiền từ, đoan trang nhưng lại có một số phận bi ai – đã chiếm trọn trái tim tôi.

Tôi ngưỡng mộ diễn viên Tần Lam, người đã thổi hồn vào nhân vật ấy.

Cô ấy không chỉ xinh đẹp, tài năng mà còn mang một khí chất rất đặc biệt.

Mỗi khi cảm thấy buồn bã, tôi lại tìm đến những hình ảnh, những thước phim về Tần Lam, như tìm thấy một điểm tựa tinh thần, một nơi để nương náu.

Ngoài phim ảnh, tôi còn là một con mọt sách đúng nghĩa, đặc biệt là với những cuốn tiểu thuyết.

Tôi thích đắm chìm vào những câu chuyện tình yêu lãng mạn, những âm mưu chốn hậu cung.

Trong những trang sách ấy, tôi thường mơ mộng mình là một nhân vật nào đó, được sống trong một cuộc đời khác, nơi mà tình yêu và sự thấu hiểu không phải là thứ xa xỉ.

Đôi khi, vì quá say mê thế giới tưởng tượng này, tôi lại quên béng đi việc học hành.

Kết quả là những lời trách mắng của ba mẹ càng thêm nặng nề, và tôi lại càng muốn trốn vào cái thế giới riêng ấy.

Ở trường, tôi cũng không phải là một cô bé nổi bật.

Tính cách rụt rè, ít nói khiến tôi trở nên lạc lõng giữa đám đông.

Bạn bè ít ai hiểu tôi, và đôi khi, tôi trở thành mục tiêu của những lời trêu chọc, bắt nạt.

Mỗi ngày đến trường giống như một cuộc chiến tranh lạnh, một sự đối mặt với thế giới mà tôi cảm thấy mình không thuộc về.

Thành tích học tập sa sút càng làm tăng thêm sự xa lánh, và cái vòng luẩn quẩn cứ thế xoay tròn: học kém, bị mắng, rồi lại trốn vào thế giới ảo.

Có những đêm, tôi nằm trên chiếc giường êm ái, ôm chặt lấy tấm poster của Tần Lam, cảm nhận từng đường nét trên gương mặt cô ấy.

Bên cạnh tôi là chiếc băng cài hình hoa sen, biểu tượng gắn liền với nàng Phú Sát Dung Âm.

Trong lòng tôi dâng lên một nỗi khao khát cháy bỏng:

"Giá như mình có thể đến bên hoàng hậu, nhất định mình sẽ không để người chịu bi kịch như thế..."

Nỗi buồn lúc này không còn là sự tủi thân đơn thuần nữa, mà nó là một nỗi đồng cảm sâu sắc, một mong muốn mãnh liệt được che chở, được bảo vệ một tâm hồn đẹp đẽ đã bị tổn thương.

Tôi biết mình đang mộng mơ, đang chạy trốn thực tại.

Nhưng chính trong những giấc mơ ấy, tôi lại tìm thấy một sức mạnh tiềm tàng, một sự quyết tâm lạ kỳ.

Phải chăng, trong cái vỏ bọc yếu đuối và cô đơn ấy, một Phó An An mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn đang dần hình thành?

Định mệnh của tôi, có lẽ, sẽ không chỉ mãi là một tiểu thư giàu có, cô đơn.

Có lẽ, một con đường mới, một chương mới của cuộc đời tôi, sắp sửa bắt đầu...

Buổi sáng hôm ấy, tiếng chuông báo thức réo rắt như một bản án tử hình vang lên trong đầu tôi.

Cái cảm giác chán ghét việc phải đến trường nó còn mãnh liệt hơn bất cứ thứ gì.

Tôi không muốn đối mặt với những ánh mắt săm soi, những lời xì xào sau lưng, hay tệ hơn là những trò bắt nạt vô cớ.

Thay vì vật lộn với cái chăn ấm, tôi quyết định trốn tránh.

"Diên Hy Công Lược" và chiếc poster của Tần Lam đã trở thành liều thuốc an thần hữu hiệu nhất.

Tôi trùm chăn kín mít, chỉ để lại một khe hở nhỏ đủ để nhìn rõ màn hình điện thoại.

Mở lại bộ phim yêu thích, tôi thả mình vào thế giới xa hoa, đầy rẫy âm mưu và tình cảm chốn hậu cung.

Mỗi lần xem lại, tôi đều có những cảm xúc mới lạ, nhất là khi dõi theo nhân vật Phú Sát Dung Âm.

Nàng hoàng hậu ấy, với vẻ ngoài dịu dàng, nhân hậu, nhưng ẩn sâu bên trong là một trái tim đầy tổn thương và nghị lực phi thường.

Tôi cứ xem đi xem lại, mong mỏi tìm được một lời giải đáp cho những nỗi bất công mà nàng phải gánh chịu.

Tuy nhiên, sức hút của chiếc giường êm ái và sự mệt mỏi tích tụ trong những ngày tháng chán chường đã sớm chiến thắng.

Dù cố gắng tập trung, mí mắt tôi vẫn nặng trĩu.

Khi cảnh phim chuyển đến phân đoạn Phú Sát Hoàng hậu đang nói chuyện với Càn Long, tôi nghe thấy giọng nói ấm áp của Tần Lam vang lên, rồi... mọi thứ chìm vào bóng tối.

Tôi đã thiếp đi, nhưng trong giấc mơ, miệng tôi vẫn không ngừng mấp máy, thầm thì cái tên mà tôi luôn khắc khoải:

"Phú Sát Dung Âm...

Hoàng hậu..."

Trong cơn mơ màng ấy, tôi thấy mình đang đứng giữa một không gian hư ảo, mờ mịt.

Trước mắt, một dòng chữ màu vàng kim rực rỡ từ từ hiện lên, tựa như được viết bằng thứ ánh sáng không thể nào phai mờ:

"Chúc mừng cô bé may mắn.

Cô là người may mắn được chọn để sửa lại kết cục của nhân vật Phú Sát Dung Âm."

Một luồng điện chạy dọc sống lưng tôi.

Cái gì cơ?

Sửa lại kết cục của Phú Sát Dung Âm?

Giấc mơ này quá đỗi kỳ lạ.

Tôi vẫn còn hoang mang, chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng trong tiềm thức, một cảm giác ngờ ngợ đã nhen nhóm.

Dù học hành không xuất sắc, nhưng khả năng suy luận của tôi lại khá nhạy bén, có lẽ được thừa hưởng từ ba mẹ – những người luôn đặt logic và phân tích lên hàng đầu.

Tôi luôn có khả năng kết nối các sự kiện, dù đôi khi chúng có vẻ rời rạc.

Vậy... liệu đây có phải là một lời mách bảo?

Một cơ hội định mệnh?

Tôi đưa tay chạm vào dòng chữ.

Cảm giác như chạm vào một luồng điện nhẹ, ấm áp, lan tỏa khắp cơ thể.

Cùng lúc đó , dòng chữ vàng chưa kịp tan đi thì một giọng nói vang vọng khắp không gian:

"Cô bé Phó An An... hãy chuẩn bị đi.

Một tuần nữa, ta sẽ quay lại để dẫn ngươi đến thế giới kia.

Ở đó, ngươi sẽ có cơ hội thay đổi kết cục của Phú Sát Dung Âm.

Nhưng hãy nhớ, cơ hội luôn đi kèm thử thách.

Mọi sự lựa chọn của ngươi đều sẽ mang theo hậu quả."

Tôi tròn mắt, muốn hỏi thêm, nhưng không kịp.

Không gian xung quanh bỗng nứt vỡ như tấm gương rạn, ánh sáng vàng chói lòa cuốn lấy tôi.

Trước khi ngất lịm, tôi chỉ kịp thì thầm:

"Một tuần nữa... mình sẽ thật sự xuyên không sao?"

Khi mở mắt, tôi thấy mình vẫn đang nằm trên giường, màn hình điện thoại dừng ở cảnh Phú Sát Hoàng hậu mỉm cười dịu dàng.

Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn sáng đèn, chẳng có gì thay đổi.

Nhưng trái tim tôi thì đập loạn xạ, khác hẳn mọi ngày.

Tôi nằm ngửa, mắt mở to nhìn lên trần nhà.

Đầu óc quay cuồng bởi hai chữ "một tuần".

Một tuần nữa... nghĩa là tôi chỉ còn bảy ngày để chuẩn bị.

Chuẩn bị cái gì chứ?

Sách vở?

Kiến thức lịch sử?

Hay là chuẩn bị tinh thần cho việc rời khỏi thế giới này?

Tôi bật cười, nhưng nụ cười chát chúa.

Ở trường, tôi chỉ là một con bé vô hình, học hành chẳng ra đâu, lúc nào cũng trốn tránh thực tại.

Ấy vậy mà giờ lại được giao cho một "sứ mệnh" to lớn: cứu một Hoàng hậu trong phim.

Nghe vừa buồn cười, vừa đáng sợ.

Nhưng sâu trong tim tôi, có một thứ gì đó đang nhen nhóm.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi cảm thấy mình thực sự quan trọng.

Không chỉ là một khán giả nữa, mà là một người có thể viết lại số phận cho nhân vật mình yêu thương.

Đêm hôm đó, tôi ôm chặt chiếc điện thoại, trong đầu cứ vang vọng giọng nói của "hệ thống".

Tôi vừa háo hức, vừa run rẩy.

Một tuần thôi.

Chỉ một tuần nữa, cuộc đời tôi có thể sẽ thay đổi mãi mãi.

Tôi không biết khi nào mình ngủ thiếp đi.

Chỉ biết rằng trong mơ, tôi lại thấy bóng dáng Phú Sát Dung Âm — dịu dàng, cao quý, nhưng nỗi buồn trong mắt nàng như đang cầu cứu tôi.

Và tôi, Phó An An, sẽ không để nàng một mình thêm lần nào nữa.

Khi tôi tỉnh giấc, ánh nắng ban mai đã len lỏi qua khe cửa sổ.

Chiếc điện thoại vẫn còn mở bộ phim Diên Hy Công Lược.

Tim tôi đập thình thịch.

Giấc mơ đó quá chân thực, quá ám ảnh.

Liệu có phải tôi đã thực sự được trao một sứ mệnh nào đó?

Tôi đứng dậy, ra ban công nhìn ngắm thành phố Bắc Kinh đang dần thức giấc.

Những tòa nhà cao tầng, những con đường tấp nập, tất cả đều trông thật xa lạ nhưng cũng đầy hứa hẹn.

Bỗng nhiên, tôi nhớ lại lời của cô giáo chủ nhiệm, cô Lan, người từng động viên tôi khi tôi bị bạn bè bắt nạt.

Cô ấy từng nói:

"An An à, đôi khi, cuộc sống sẽ cho chúng ta những cơ hội mà ta không ngờ tới.

Quan trọng là mình có đủ dũng cảm để nắm bắt nó hay không."

Lời nói của cô Lan vang vọng trong đầu tôi.

Nếu đây là cơ hội thật sự, liệu tôi có nên thử không?

Dù tôi chỉ là một cô bé 13 tuổi, học hành không giỏi, nhưng tôi lại có một trái tim biết đồng cảm, một khả năng suy luận sắc bén, và một tình yêu mãnh liệt dành cho nhân vật Phú Sát Dung Âm.

Tại sao tôi lại không thử?

Tôi cầm lấy chiếc điện thoại, mở lại bộ phim.

Lần này, tôi không còn xem như một khán giả thụ động nữa.

Tôi quan sát từng cử chỉ, từng ánh mắt, từng lời thoại của Phú Sát Dung Âm.

Tôi bắt đầu đặt mình vào vị trí của nàng, suy nghĩ xem nếu là tôi, tôi sẽ làm gì trong những tình huống đó.

Tôi nhận ra rằng, nhiều bi kịch của nàng đến từ sự nhạy cảm quá mức, sự thiếu quyết đoán trong một số khoảnh khắc, và đôi khi là sự tin tưởng đặt sai chỗ.

Quyết định đã được đưa ra.

Dù có vẻ điên rồ, nhưng tôi sẽ làm.

Tôi sẽ tìm cách "sửa lại kết cục" cho Phú Sát Dung Âm.

Làm thế nào thì tôi chưa rõ, nhưng tôi tin rằng với khả năng suy luận của mình, tôi sẽ tìm ra con đường.

Tôi bắt đầu lao vào nghiên cứu.

Không chỉ xem lại Diên Hy Công Lược với một ánh nhìn hoàn toàn khác, tôi còn tìm đọc các tài liệu lịch sử về thời Càn Long, về vị Hoàng hậu Phú Sát.

Tôi cố gắng đối chiếu những tình tiết trong phim với lịch sử, tìm kiếm những điểm có thể can thiệp mà không làm ảnh hưởng quá nhiều đến dòng chảy thời gian.

Một ý tưởng lóe lên trong đầu: Nếu mình có thể "du hành" thời gian, hoặc ít nhất gửi một thông điệp nào đó đến quá khứ thì sao?

Nghe có vẻ hoang đường, nhưng giấc mơ ấy đã gieo vào tôi một niềm tin mãnh liệt.

Tôi viết ra mọi thứ: những tình huống nguy hiểm, những kế hoạch sơ khai, cả những giả thuyết điên rồ.

Ví dụ như, trong phim, Dung Âm từng bị tình nghi dính líu đến cái chết của Lệnh Phi.

Nếu tôi có thể tìm ra bằng chứng minh oan cho nàng, hoặc cảnh báo nàng trước âm mưu này, thì sao?

Mỗi ngày trôi qua, tôi càng thêm say mê với "nhiệm vụ" đặc biệt này.

Nó không chỉ giúp tôi quên đi những muộn phiền ở trường học, mà còn cho tôi một mục đích sống.

Tôi cảm thấy mình có giá trị, có một vai trò quan trọng trong một câu chuyện lớn hơn nhiều.

Dù biết rằng con đường phía trước sẽ đầy thử thách, nhưng tôi đã sẵn sàng.

Bởi vì, đằng sau những trang giấy, những thước phim, tôi nhìn thấy một tâm hồn đẹp đẽ cần được bảo vệ.

Và tôi, Phó An An, cô bé 13 tuổi với khả năng suy luận nhạy bén, đã được chọn để làm điều đó.

Cuộc phiêu lưu của tôi... có lẽ chỉ mới bắt đầu.

Tuần này trôi qua như một giấc mơ, một tuần mà tôi được tự do khỏi những ràng buộc của trường lớp, khỏi những ánh mắt dò xét của bạn bè.

Ba mẹ tôi, như thường lệ, đã lên đường cho chuyến công tác dài ngày.

Sự vắng mặt của họ là điều quen thuộc, đến mức nó gần như không còn mang lại cảm giác buồn bã nữa.

Chỉ còn sự trống vắng, nhưng thay vào đó là một khoảng không gian rộng lớn cho tôi thỏa sức làm những điều mình muốn.

Ngôi trường quý tộc tôi đang theo học, dù mang danh "quý tộc", lại có một sự linh hoạt đáng kinh ngạc.

Việc nghỉ học đột xuất, miễn là có thông báo gửi về cho phụ huynh, thì mọi chuyện đều êm xuôi.

Ba mẹ tôi, với sự bận rộn của họ, dường như đã quen với việc những thông báo này chỉ như những lời thì thầm vô nghĩa trong biển công việc của họ.

Họ không kiểm soát, không hỏi han, và điều đó, dù đôi khi khiến tôi tủi thân, lại vô tình tạo ra một cơ hội vàng cho kế hoạch điên rồ của tôi.

Cả tuần nay, tôi đã dấn thân sâu vào thế giới của lịch sử và những câu chuyện về Phú Sát Dung Âm.

Tôi không còn là cô bé chỉ biết xem phim và đọc truyện nữa.

Tôi tìm đọc những cuốn sách lịch sử dày cộp, nghiên cứu về triều đại nhà Thanh, về cuộc đời của Hoàng đế Càn Long và những người phụ nữ xung quanh ông.

Tôi tìm hiểu về văn hóa, phong tục, lễ nghi, thậm chí cả những loại thảo dược, cách ăn mặc, và ngôn ngữ giao tiếp thời bấy giờ.

Mỗi thông tin thu thập được đều được tôi ghi chép cẩn thận vào một cuốn sổ tay dày cộp, tựa như một nhà khảo cổ học đang khám phá một kho báu.

Tôi không chỉ dựa vào những gì phim ảnh đã tái hiện, mà còn cố gắng tìm hiểu những sự kiện lịch sử có thật, để đảm bảo rằng sự "can thiệp" của mình, nếu có, sẽ bớt đi phần nào sự phi lý.

Tôi đã nghiên cứu rất kỹ về thời điểm mà Phú Sát Hoàng hậu gặp biến cố lớn nhất, thời điểm mà bà qua đời trong đau khổ.

Kế hoạch của tôi là đến đúng thời điểm đó, tìm cách cảnh báo bà, hoặc thay đổi một vài sự kiện nhỏ có thể dẫn đến kết cục bi thảm ấy.

Liệu tôi có thể làm được điều đó không?

Hay chỉ là một giấc mơ viển vông của một cô bé tuổi mới lớn?

Tối hôm đó, khi màn đêm buông xuống, tôi đã hoàn tất mọi sự chuẩn bị.

Không phải là những chiếc túi du lịch thông thường, mà là một chiếc ba lô được tôi cẩn thận sắp xếp với những vật dụng "thiết yếu" theo suy nghĩ của một cô bé 13 tuổi có trí tưởng tượng phong phú và một chút kiến thức lịch sử.

Tôi cho vào đó những bộ quần áo có vẻ hơi giống trang phục cổ đại (tôi đã lục tung tủ quần áo cũ của mẹ, tìm những bộ có chất liệu và kiểu dáng "na ná"), một vài cuốn sổ tay, bút, và một ít đồ ăn vặt "dự phòng".

Quan trọng nhất là chiếc băng cài hình hoa sen và tấm poster của Tần Lam mà tôi luôn mang theo.

Chúng không chỉ là kỷ vật, mà còn là nguồn động viên tinh thần, là lời nhắc nhở về mục đích của tôi.

Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm thăm thẳm của Bắc Kinh.

Thành phố này, với những ánh đèn lung linh, dường như cũng đang ẩn chứa biết bao điều bí ẩn.

Tôi tự hỏi, liệu mình có đang làm điều gì đó quá điên rồ không?

Liệu tôi có thực sự xuyên qua được không gian và thời gian không?

Sự hồi hộp xen lẫn lo lắng bao trùm lấy tôi.

Đến giờ đi ngủ, tôi nằm xuống giường, lòng đầy những suy nghĩ miên man.

Tôi nhắm mắt lại, cố gắng đưa mình vào giấc ngủ, với hy vọng rằng đêm nay, giấc mơ kỳ lạ kia sẽ quay trở lại và cho tôi câu trả lời.

Và đúng như tôi mong đợi, bóng tối nhanh chóng bao trùm lấy tôi, nhưng lần này, nó không mang đến sự trống rỗng, mà là một cảm giác quen thuộc, dịu êm.

Trong không gian mờ ảo quen thuộc của giấc mơ, tôi lại nghe thấy giọng nói ấy.

Nó không còn là tiếng nói thì thầm ban nãy, mà đã trở nên rõ ràng, vang vọng, mang một âm hưởng cổ xưa, trầm ấm và đầy quyền uy.

"An An," giọng nói ấy gọi tên tôi, "con đã sẵn sàng chưa?"

Tôi cảm thấy mình đang lơ lửng, không trọng lượng.

Một cảm giác vừa sợ hãi, vừa phấn khích chạy dọc cơ thể.

Mặc dù vẫn còn hoang mang, nhưng sâu thẳm trong tôi, một quyết tâm đã được hình thành.

Tôi đã dành cả tuần để chuẩn bị, để nghiên cứu, để tin vào điều này.

"Con... con sẵn sàng rồi ạ!"

Tôi đáp lại, giọng nói của tôi hơi run rẩy, nhưng đầy sự kiên quyết.

"Tốt lắm," giọng nói ấy tiếp tục, "đừng quên mục đích của mình.

Sứ mệnh của con là mang lại sự bình yên cho nàng, và học hỏi từ những bài học của quá khứ."

Lời nói của giọng nói ấy như một lời khẳng định, một sự tiếp sức mạnh mẽ.

Tôi cảm thấy có một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, xua tan đi mọi nỗi sợ hãi.

Rồi, mọi thứ xung quanh tôi bắt đầu chuyển động, như một cơn lốc xoáy màu sắc, âm thanh và cảm xúc.

Tôi cảm thấy mình đang bị kéo đi, xuyên qua một không gian vô tận.

Sau một giấc ngủ dài, một giấc ngủ dường như kéo dài cả thế kỷ, tôi từ từ mở mắt ra.

Ánh sáng lọt vào mắt tôi không phải là ánh sáng quen thuộc của phòng ngủ ở Bắc Kinh, mà là một thứ ánh sáng dịu nhẹ, vàng óng, tựa như ánh ban mai xuyên qua những tấm rèm lụa.

Tôi cố gắng cử động, nhưng cơ thể tôi dường như còn hơi nặng nề, chưa hoàn toàn tỉnh táo.

Tôi nhìn xung quanh.

Đây không phải là căn phòng của tôi.

Không gian này hoàn toàn xa lạ.

Tôi đang nằm trên một chiếc giường gỗ có khắc hoa văn tinh xảo, với những tấm rèm lụa màu kem buông xuống.

Không khí xung quanh mang một mùi hương thoang thoảng, dễ chịu, có lẽ là mùi hương của trầm hương hay một loại thảo mộc nào đó.

Tôi ngồi bật dậy, tim đập loạn xạ.

Khung cảnh trước mắt tôi quá khác biệt so với những gì tôi từng thấy.

Tôi đang ở đâu đây?

Đây có phải là Bắc Kinh không?

Hay tôi đã thực sự... xuyên không?

Tôi nhìn xuống bản thân.

Trang phục tôi đang mặc không còn là bộ đồ ngủ quen thuộc nữa, mà là một bộ y phục bằng lụa mềm mại, có màu sắc trang nhã, với những đường thêu tinh tế.

Nó không giống hoàn toàn với những gì tôi đã chuẩn bị, nhưng lại có một nét gì đó quen thuộc, như thể nó được tạo ra cho tôi vậy.

Tôi đứng dậy, bước về phía cửa sổ.

Qua lớp rèm lụa, tôi nhìn thấy một khung cảnh hoàn toàn khác biệt.

Những mái nhà cong vút, những bức tường màu đỏ son, và xa xa là những ngọn tháp cao vút của một cung điện nguy nga.

Tôi có thể nghe thấy tiếng người nói chuyện vọng lại, nhưng âm điệu và cách phát âm lại có vẻ xa lạ, cổ xưa.

Một cảm giác choáng ngợp dâng lên trong tôi.

Tôi đã làm được thật sao?

Tôi đã thực sự xuyên không, đến một nơi nào đó, một thời đại nào đó?

Và mục tiêu của tôi, nhân vật Phú Sát Dung Âm, có lẽ cũng đang ở rất gần đây.

Tôi cảm nhận được sự hồi hộp, sự phấn khích, và cả một chút sợ hãi.

Con đường phía trước là một ẩn số, đầy rẫy những điều chưa biết.

Nhưng tôi sẽ đối mặt với nó, bằng tất cả sự dũng cảm và khả năng suy luận của mình.

Bởi vì tôi biết, tôi không chỉ đơn thuần là Phó An An, một cô bé trốn tránh thực tại, mà tôi còn là người được chọn, người mang trong mình sứ mệnh thay đổi một câu chuyện đã được định sẵn.

Tôi nhìn xuống tay mình, nơi vẫn còn lưu giữ cảm giác ấm áp từ chiếc băng cài hình hoa sen.

Bây giờ, nó không chỉ là một kỷ vật nữa, mà còn là biểu tượng cho hành trình đầy thử thách và ý nghĩa mà tôi sắp bước vào.

Cuộc phiêu lưu của Phó An An, bắt đầu từ một giấc mơ kỳ lạ, đã chính thức bước sang một chương mới, một chương mà tôi hoàn toàn không biết trước kết cục sẽ ra sao.

Nhưng tôi tin, với sự chuẩn bị kỹ lưỡng và trái tim đầy quyết tâm, tôi sẽ tìm thấy cách để hoàn thành sứ mệnh của mình.

Hết ...
 
Xuyên Không ! Tôi Đi Tìm Phú Sát Dung Âm (Bhtt)
Chương 2 : Lạc vào hoàng cung


Khi tôi mở mắt ra, thứ đầu tiên đập vào mắt tôi là ánh sáng vàng dịu nhẹ, len lỏi qua những tấm rèm lụa thêu hoa văn tinh xảo.

Không gian xung quanh hoàn toàn xa lạ.

Căn phòng này không giống bất kỳ căn phòng nào tôi từng thấy ở Bắc Kinh.

Những bức tường sơn màu đỏ son trang nghiêm, những món đồ nội thất bằng gỗ chạm khắc tinh xảo, và trên chiếc bàn trang điểm thấp là một chiếc gương đồng cổ kính, phản chiếu một hình ảnh mà tôi nhìn mãi vẫn chưa thể hoàn toàn tin được.

Đó là tôi, Phó An An, 13 tuổi.

Khuôn mặt vẫn là của tôi, đôi mắt vẫn là đôi mắt tôi, nhưng giờ đây, tôi đang mặc một bộ xiêm y cổ đại bằng lụa là gấm vóc, trông vừa xa lạ vừa quen thuộc.

Mái tóc đen dài được búi cao theo kiểu cách trang nhã, điểm xuyết bằng những trâm cài bằng vàng và ngọc bích lấp lánh.

Tôi vội vàng đưa tay sờ lên khuôn mặt mình, rồi nhìn lại vào gương đồng.

Phải chăng đây là một giấc mơ quá chân thực?

"Tiểu thư An An, người tỉnh rồi ạ?"

Một giọng nói trong trẻo vang lên bên cạnh.

Tôi quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của một cô gái trẻ, mặc một bộ y phục màu xanh nhạt, dáng vẻ cung kính.

Đó là một nha hoàn, một người hầu gái trong phủ.

Cô ấy gọi tôi là "Tiểu thư An An".

An An.

Cái tên này, thân phận này...

Tôi chợt nhớ lại lời nói trong giấc mơ.

"Chúc mừng cô bé may mắn.

Cô là người may mắn được chọn để sửa lại kết cục của nhân vật Phú Sát Dung Âm."

Giấc mơ đó, giọng nói bí ẩn ấy, tất cả đột nhiên có ý nghĩa.

Xuyên không không phải là ngẫu nhiên, mà là một sự sắp đặt, một sự lựa chọn.

Tôi không còn là Phó An An của thế kỷ 21 nữa, tôi đã thực sự bước vào một thế giới khác, mang một thân phận mới.

"Tiểu thư An An, người có cảm thấy không khỏe ở đâu không ạ?

Có cần nô tỳ chuẩn bị thuốc thang gì không?" – cô nha hoàn hỏi tiếp, ánh mắt lộ rõ vẻ quan tâm.

Tôi vẫn còn đắm chìm trong sự bàng hoàng, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép trong đầu.

Tôi nhớ lại những gì "hệ thống" – hay giọng nói bí ẩn trong mơ – đã nói.

"Cô được chọn để thay đổi vận mệnh."

Dường như, thân phận mới này, hoàn cảnh hiện tại của tôi, đều là một phần của sự sắp đặt đó.

"Ta... ta không sao," tôi cố gắng đáp lại bằng một giọng điệu bình tĩnh nhất có thể, dù trong lòng vẫn còn nguyên sự hoang mang.

"Ngươi tên là gì?"

"Nô tỳ là Minh Châu, là nha hoàn được phân cho Tiểu thư ạ," cô nha hoàn lễ phép đáp.

Minh Châu.

Tôi cố gắng ghi nhớ cái tên này.

Trong thế giới mới này, tôi cần có những người đồng hành, những người có thể giúp tôi thích nghi.

Tôi nhìn quanh căn phòng một lần nữa.

Mọi thứ đều toát lên vẻ cổ kính và sang trọng.

Từ những bức tranh thủy mặc treo tường, đến những chiếc bình gốm men xanh cao quý, tất cả đều khác biệt với thế giới hiện đại mà tôi từng biết.

Nhưng điều quan trọng hơn là tôi đã hiểu ra: tôi không chỉ đơn thuần là một người xem phim, mà tôi đã trở thành một phần của câu chuyện.

Khi tôi bắt đầu tập làm quen với thân phận mới, tôi dần dần hiểu được hoàn cảnh của gia tộc Phó mà tôi đang đứng trên vai.

Phó gia, từng là một trong những gia tộc quyền thế bậc nhất triều đình, nay lại đang đứng trước bờ vực của sự suy vong.

Tổ tiên của tôi đã gây dựng nên cơ nghiệp này dựa vào sự tín nhiệm và ủng hộ của triều đình.

Tuy nhiên, mọi thứ đã thay đổi.

Gần đây, một loạt biến cố chính trị đã khiến Phó gia mất đi sự ưu ái của Hoàng thượng.

Những lời đàm tiếu, những ánh mắt nghi ngờ bắt đầu bao vây lấy gia tộc tôi.

Bên cạnh đó, lĩnh vực thương nghiệp mà Phó gia đầu tư cũng gặp phải sự chèn ép gay gắt từ các thế lực khác.

Việc kinh doanh đình trệ, nguồn thu nhập sụt giảm, và quan trọng hơn cả là uy tín của Phó gia ngày càng suy yếu.

Trong hoàn cảnh dầu sôi lửa bỏng này, gia tộc cần một "lá chắn", một thứ gì đó có thể thu hút sự chú ý của triều đình, tạo ra một sự phân tâm, hoặc thậm chí là một cơ hội để lấy lại vị thế.

Và rồi, cái "lá chắn" ấy đã được tìm thấy – chính là tôi.

Mặc dù tôi chỉ mới 13 tuổi, nhưng theo quy định của triều đình, những tiểu thư con nhà danh gia vọng tộc sẽ bắt đầu tham gia kỳ tuyển tú để tiến cung khi đủ 14 tuổi.

Kế hoạch đã được vạch ra: năm sau, tôi sẽ chính thức bước vào cuộc tuyển chọn phi tần đầy cam go này.

Tin tức này như một cú sét đánh ngang tai.

Phi tần?

Tiến cung?

Trở thành một phi tần trong hoàng cung đầy rẫy âm mưu, tranh đấu?

Trái tim tôi đập loạn xạ.

Tôi bàng hoàng.

Tôi không hề mong muốn điều này.

Tôi chỉ là một cô bé thích xem phim, thích đọc truyện, một cô bé đang lạc lõng trong một thế giới xa lạ.

Làm sao tôi có thể đối mặt với những cạm bẫy chốn hậu cung?

Làm sao tôi có thể sinh tồn trong môi trường đó, nhất là khi tuổi còn quá nhỏ, kinh nghiệm sống lại vô cùng ít ỏi?

Sự lo lắng bao trùm lấy tôi.

Tôi sợ hãi.

Tôi sợ mình sẽ không đủ mạnh mẽ, không đủ thông minh để đối phó với những âm mưu thâm độc.

Tôi sợ mình sẽ lại trở thành nạn nhân, bị cuốn vào vòng xoáy của quyền lực và đấu đá.

Thế nhưng, xen lẫn với nỗi sợ hãi ấy là một cảm giác hồi hộp, một niềm vui thầm kín không thể che giấu.

Đây chính là cơ hội!

Cơ hội để tôi gặp gỡ Phú Sát Dung Âm, thần tượng của tôi, người mà tôi luôn khao khát được cứu giúp.

Nếu đã phải tiến cung, ít nhất tôi cũng có thể thực hiện được ước nguyện lớn nhất của mình.

Tôi tự nhủ trong lòng, giọng nói của tôi dù còn run rẩy nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm mãnh liệt:

"Nếu đã phải vào cung, thì ít nhất... mình sẽ không để nàng chịu bi kịch như trong phim.

Mình sẽ tìm cách bảo vệ nàng, dù cho có phải đối mặt với điều gì đi chăng nữa."

Minh Châu, cô nha hoàn tận tình, thấy tôi ngồi thẫn thờ, liền nhẹ nhàng tiến lại gần:

"Tiểu thư, người có muốn đi dạo một vòng quanh phủ không ạ?

Thời tiết hôm nay rất đẹp."

Tôi gật đầu.

Tôi cần phải làm quen với môi trường xung quanh, cần phải tập thích nghi.

Được Minh Châu dẫn đi, tôi mới thực sự cảm nhận được sự nguy nga, tráng lệ của Phó gia.

Những hành lang dài hun hút, những sân vườn xanh mướt với cây cảnh được cắt tỉa công phu, những bậc thềm đá cẩm thạch bóng loáng... tất cả đều toát lên vẻ quyền quý và bề thế.

Hàng trăm người hầu kẻ hạ, từ nha hoàn, thái giám đến những người làm công, đều đi lại tấp nập, thái độ cung kính khi nhìn thấy tôi.

Tôi cố gắng học theo cách xưng hô và cử chỉ của Minh Châu.

Khi có người hầu khác đi ngang qua, tôi sẽ khẽ gật đầu chào.

Nhưng đôi khi, trong sự lơ đãng, những thói quen từ kiếp trước lại vô tình bật ra.

"Ê, cái cây này trông hay quá!" – tôi buột miệng nói khi nhìn thấy một cây tùng cổ thụ được uốn nặn kỳ công.

Minh Châu nhìn tôi với ánh mắt ngơ ngác:

"Tiểu thư... người đang nói gì vậy ạ?

Cây tùng này vốn là linh vật của phủ, đã có từ rất lâu rồi ạ."

Hoặc khi Minh Châu đang giải thích về ý nghĩa của một bức tranh thủy mặc, tôi lại buột miệng:

"Ôi, giống như trong phim hoạt hình Doraemon ý nhỉ!"

Những câu nói lạc lõng, những biểu cảm ngạc nhiên của Minh Châu đôi khi khiến tôi bật cười.

Dù đang cố gắng hòa nhập, nhưng sự khác biệt giữa hai thế giới vẫn luôn hiện hữu, tạo nên những khoảnh khắc dở khóc dở cười.

Điều này ít nhiều cũng làm dịu đi nỗi căng thẳng trong tôi, khiến tôi cảm thấy mình không quá xa lạ với mọi thứ xung quanh.

Buổi tối hôm ấy, tôi nghe thấy tiếng cha mẹ "cổ đại" của mình đang bàn bạc chuyện chuẩn bị cho kỳ tuyển tú năm sau.

Giọng nói của họ, dù không có vẻ gì là quá tha thiết hay lo lắng cho tôi, nhưng lại toát lên sự nghiêm túc trong việc duy trì địa vị của gia tộc.

Họ nói về việc chọn lựa trang phục, chuẩn bị lễ vật, và cả những mối quan hệ cần thiết để tạo dựng.

Khi cha mẹ đã đi nghỉ, tôi ngồi một mình trong căn phòng rộng lớn.

Tôi ôm chặt tấm chăn, lòng nặng trĩu những suy nghĩ.

Tôi sợ hãi.

Sợ vì mình không có sự lựa chọn.

Cuộc đời của tôi dường như đã được định đoạt ngay từ khi tôi mở mắt ra ở thế giới này.

Tôi chỉ là một con cờ trong cuộc chơi chính trị của gia tộc.

Nhưng đồng thời, tôi cũng mừng thầm.

Mừng vì cuối cùng cũng có cơ hội để gặp gỡ thần tượng của mình, người mà tôi hằng mong muốn cứu giúp.

Dù biết rằng con đường phía trước sẽ đầy rẫy khó khăn và nguy hiểm, nhưng tôi tin rằng, mình sẽ không đơn độc.

Ít nhất, tôi còn có trí tuệ của thế kỷ 21, có kiến thức lịch sử đã tích lũy, và quan trọng nhất là trái tim đầy sự đồng cảm và quyết tâm.

Tôi lấy cuốn sổ tay ra, thứ mà tôi đã mang theo từ kiếp trước.

Dùng chiếc bút lông, tôi bắt đầu viết những dòng nhật ký trong đầu, nhưng lại cố gắng diễn đạt nó bằng văn phong của thời đại này, xen lẫn những suy nghĩ "hiện đại" của mình.

"Ngày đầu tiên ở Phó gia.

Mọi thứ thật choáng ngợp.

Mình đã xuyên không thật rồi.

Trở thành Phó An An, một tiểu thư sắp phải tiến cung.

Vừa sợ, vừa mong chờ.

Mình sẽ làm gì đây?

Làm sao để gặp được Hoàng hậu?

Làm sao để bảo vệ nàng?

Có quá nhiều câu hỏi chưa có lời đáp.

Nhưng mình sẽ không bỏ cuộc.

Mình sẽ cố gắng hết sức.

Vì nàng, vì chính mình."

Tôi khép lại cuốn sổ, nhìn ra màn đêm.

Ánh trăng vàng vọt chiếu xuống, soi sáng khuôn mặt còn non nớt nhưng ánh mắt đã ánh lên sự kiên định.

Dù có là gì đi nữa, tôi sẽ không để số phận an bài.

Tôi sẽ thay đổi câu chuyện này, theo cách của riêng mình.

Cuộc hành trình của Phó An An, từ một cô bé lạc lõng đến một người phụ nữ có thể thay đổi lịch sử, có lẽ, đã thực sự bắt đầu.

Phó An An, cô bé 13 tuổi, không phải là một học sinh xuất sắc như bạn bè cùng trang lứa, nhưng lại sở hữu trí nhớ và kỹ năng quan sát rất tốt.

Từ những chi tiết nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống hàng ngày, An An đều có thể ghi nhớ và nhận ra.

Khi xuyên không vào một thế giới hoàn toàn xa lạ, cô nhanh chóng nhận ra mình đang ở trong vai trò của một tiểu thư thuộc gia tộc danh tiếng Phó thị.

Sau khi thu thập những ghi chép và nghiên cứu kỹ lưỡng, An An dần ngờ rằng mình chính là An An quận chúa, người đã được vua ban cho danh hiệu Ninh quý nhân.

Nhớ lại những gì đã học trong các cuốn sách lịch sử, cô biết rằng An An quận chúa nhập cung khi mới 14 tuổi.

Tuy nhiên, vì còn quá trẻ và chưa trưởng thành về cả sắc đẹp lẫn tâm hồn, nên nàng không được sủng ái trong cung .

Cuộc sống của An An quận chúa ẩn chứa những nỗi lo âu và căng thẳng, khiến nàng dần rơi vào trạng thái trầm cảm.

Chỉ một năm sau đó, An An quận chúa đã qua đời một cách bi thảm, và triều đình đã ban thụy hiệu cho nàng là Ninh quý nhân.

Cuộc đời của vị tiểu thư này trôi qua trong sự yêu thương che chở của phụ mẫu, với vô số người xung quanh tôn sùng và ngưỡng mộ.

Nàng nổi tiếng đẹp đến mức "khuynh nước khuynh thành" từ khi còn bé, trở thành một biểu tượng cho nét đẹp thanh thuần, trong sáng của thời đại.

Tuy nhiên, vào khoảnh khắc nàng đặt chân vào cung, ánh hào quang và vẻ đẹp đó dần lùi sâu vào bóng tối, nhường chỗ cho sự cô đơn và lo âu.

Nắm bắt được thông tin từ những cuộc trò chuyện của các nha hoàn, An An dần dần nắm được những bí mật động trời, ẩn sau lớp vỏ quý tộc hào nhoáng.

Những suy luận nhạy bén của cô đã giúp cô rút ra một bài học: sắc đẹp không phải là bảo chứng cho hạnh phúc.

Thực tế, vị tiểu thư An An quận chúa dù có cuộc sống thuật chuẩn mực, cuộc đời lại bị định đoạt bởi những âm mưu và cuộc chiến chốn hậu cung.

Thời gian trôi đi, An An cảm thấy mình không chỉ là một kẻ đơn độc trong thế giới này, mà còn là một cơ hội để thay đổi số phận của cả tiểu thư Ninh quý nhân.

Với trí nhớ và khả năng quan sát của mình, cô tự nhủ rằng, nếu phải sống trong thân phận của nàng, cô sẽ không để những bi kịch của quá khứ lặp lại.

Và từ đó, quyết tâm mạnh mẽ trong lòng cô bắt đầu hình thành, mang theo hy vọng rằng, ít nhất một ngày nào đó, cô sẽ không giống như An An quận chúa mà phải chịu đựng số phận bi thảm.

Cuộc sống của An An không đơn thuần là một hành trình ngắn ngủi, mà là một bài học quý giá những điều kỳ diệu có thể xảy ra.

Nàng chưa từng nghĩ rằng sự ngẫu nhiên ấy lại có thể trở thành một định mệnh, và rằng, chính cuộc đời của mình sẽ là bài học phản chiếu cho chính nỗi đau của kẻ khác.

Từ một cô gái nhỏ bé, An An đã khỏe mạnh đứng dậy, quyết tâm thay đổi mọi thứ trong tay mình dù bất cứ điều gì xảy ra.

Một năm là khoảng thời gian đủ dài để một cô bé 13 tuổi, dù có lơ ngơ với cuộc sống mới, cũng dần thích nghi với những lễ nghi, quy củ của một thế giới hoàn toàn khác biệt.

Với Phó An An, một năm trước khi tiến cung là một hành trình dày đặc lịch trình, một quá trình rèn giũa bản thân để chuẩn bị cho một tương lai có lẽ còn nhiều thử thách hơn cô có thể tưởng tượng.

Buổi sáng tại Phó phủ bắt đầu từ rất sớm, khi ánh nắng còn chưa đủ sức xua tan màn đêm.

An An, trong thân phận mới, được các nha hoàn giúp sức thay y phục và búi tóc theo đúng nghi lễ.

Dù ban đầu còn bỡ ngỡ, nhưng cơ thể nguyên chủ dường như đã ghi nhớ mọi cử chỉ, giúp An An thực hiện chúng một cách tự nhiên và uyển chuyển.

Sau đó là nghi lễ chào hỏi cha mẹ, một phong tục trang trọng thể hiện sự tôn kính.

Tiếp theo, mama Hạnh, một nữ quan dày dạn kinh nghiệm, sẽ tận tình truyền dạy cho An An những lễ nghi cung đình cần thiết: cách đi đứng, ngồi nằm, quỳ gối, cách phát âm và đối đáp sao cho đúng mực.

An An, với khả năng quan sát nhạy bén, dù nội tâm vẫn còn chút hoang mang về việc "chân mình tự động bước như trong phim cổ trang", nhưng bên ngoài luôn giữ thái độ nghiêm túc và học hỏi.

Buổi trưa là thời gian dành cho việc ăn cơm cùng gia đình và rèn luyện các kỹ năng "cầm, kỳ, thi, họa".

Bữa cơm gia đình không chỉ là dịp để An An học cách dùng đũa, uống trà, ăn uống đúng lễ phép, mà còn là cơ hội để cô quan sát và ghi nhớ cách cha mẹ và những người lớn tuổi trong phủ giao tiếp, xử lý tình huống.

Cơ thể nguyên chủ dường như đã được lập trình sẵn, luôn giữ cho lưng thẳng, cầm đũa tao nhã, ăn uống nhịp nhàng.

Sau đó, là những giờ học đàn cổ cầm, chơi cờ vây, luyện thư pháp, làm thơ và vẽ tranh thủy mặc.

Dù trong đầu An An đôi khi vẫn còn mơ hồ, nhưng tay cô lại tự động tạo ra những giai điệu du dương, những nước cờ chiến lược, những con chữ bay bổng hay những bức tranh phong cảnh hữu tình.

Buổi chiều là lúc An An tập trung vào nữ công gia chánh, học thêu thùa, may vá, xâu ngọc, rèn luyện dáng đi uyển chuyển và giữ thăng bằng.

Cô cũng được dẫn đi thăm hỏi những người trong phủ, học cách đối đáp với người lớn tuổi, tiểu bối và khách quý.

Đây là lúc An An tập "nhập vai" một tiểu thư quý tộc thực thụ, quan sát và ghi nhớ mọi chi tiết trong các mối quan hệ xã hội.

Ngoài ra, cô còn dành thời gian đọc sách, học lịch sử và kinh điển Nho giáo, những kiến thức này giúp cô liên hệ với những gì đã nghiên cứu trước khi xuyên không, tạo dựng một nền tảng vững chắc cho "sứ mệnh" của mình.

Buổi tối, gia đình lại quây quần dùng bữa.

Đôi khi, trong phủ có những buổi tiệc nhỏ, An An phải thể hiện tài năng đàn hát hoặc làm thơ.

Trước khi đi ngủ, nha hoàn sẽ giúp cô thay y phục, tắm rửa.

Trong khoảnh khắc yên tĩnh này, An An thường suy ngẫm về sứ mệnh của mình, nhớ về hình ảnh Phú Sát Dung Âm, thần tượng mà cô khao khát được cứu giúp, và chuẩn bị cho tương lai tiến cung.

Trong suốt một năm đó, có những sự kiện đặc biệt đã diễn ra.

Sinh nhật 14 tuổi của An An là một đại tiệc lớn, là dịp để cô gây ấn tượng đầu tiên với nhiều quan lại và quý tộc.

Cô cũng có cơ hội tham dự các buổi lễ lớn trong cung cùng gia đình, giúp cô làm quen với nghi thức cung đình.

Tuy nhiên, những tin tức về sự khủng hoảng tài chính và chính trị của Phó phủ ngày càng rõ ràng, tạo thêm áp lực cho An An, khi cô biết rằng mình phải tiến cung để giải nguy.

Song song đó, những buổi học kín về cách ứng xử trong hậu cung càng khiến cô hiểu rõ hơn về những thử thách phía trước.

Một năm đã trôi qua, An An đã sẵn sàng, dù trong lòng vẫn còn đó sự hồi hộp và một chút lo lắng, nhưng trên hết là quyết tâm sẽ thay đổi số phận.

Chỉ còn một ngày nữa thôi, tôi sẽ rời xa Phó phủ để đến kinh thành tham dự buổi tuyển tú.

Cảm xúc trong tôi rối ren như tơ vò: vừa háo hức vì sắp được gặp Phú Sát Dung Âm, vừa lo sợ trước chốn thâm cung đầy mưu mô hiểm độc.

Dù đã chuẩn bị đầy đủ, tôi vẫn không sao chợp mắt.

Trong cơn mê man, tôi bước vào một giấc mơ kỳ lạ.

Khung cảnh chìm trong sắc đen trắng lạnh lẽo.

Trước mắt tôi hiện lên những hình ảnh mờ ảo – không phải của quá khứ, mà là tương lai của nguyên chủ nếu tôi không thay đổi gì cả.

Tôi thấy mình sau khi nhập cung chưa đầy một tháng, nhan sắc nổi bật khiến các phi tần ganh ghét.

Một lần dạo chơi ở Ngự Hoa Viên, tôi bị vài người chặn lại, rồi bất ngờ bị đẩy xuống hồ sen lạnh giá.

Nước tràn vào miệng, tim đập loạn xạ, tôi vùng vẫy trong tuyệt vọng...

Cảnh tượng lập tức thay đổi.

Lần thứ hai, tôi thấy chính mình đang dùng chiếc khăn lụa trong tẩm điện.

Nhưng trên khăn đã bị tẩm độc dược.

Chỉ trong chốc lát, làn da trắng mịn bắt đầu nổi những vết đỏ, đau rát như bị lửa thiêu.

Tôi gào khóc, tuyệt vọng nhìn nhan sắc bị hủy hoại...

Rồi đến một năm sau, khi tôi dần có chút chỗ đứng, một thế lực trong cung đã vu oan cho tôi thông đồng với kẻ địch.

Tội danh phản quốc ập xuống đầu khiến cả gia tộc Phó thị bị liên lụy.

Tôi bị giam lỏng, cô độc, cuối cùng chọn cách buông bỏ mạng sống trong đêm mưa gió...

Trái tim tôi như bị bóp nghẹt khi chứng kiến những cảnh ấy.

Đó chính là số phận bi thảm mà nguyên chủ từng phải gánh chịu.

Nếu tôi không thay đổi, tương lai sẽ lặp lại.

Nhưng rồi, giữa bóng tối dày đặc ấy, một vệt sáng vàng kim bất ngờ xuất hiện, xua tan tất cả.

Tôi thấy mình đang ngã trong Ngự Hoa Viên, và một bóng người chạy đến đỡ tôi.

Là nàng – Phú Sát Dung Âm, dung nhan dịu dàng, ánh mắt tràn đầy ấm áp.

Nàng chỉ hơn tôi vài tuổi, giọng nói vang lên trong trẻo:

"Muội có sao không?"

Khoảnh khắc ấy, tôi suýt òa khóc.

Chỉ một câu hỏi, một ánh nhìn thôi cũng đủ khiến tôi cảm thấy được thấu hiểu, được bao bọc.

Nhưng cảnh tượng ấy nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho bóng tối.

Tôi giật mình tỉnh dậy, nước mắt còn vương nơi khóe mắt.

Nhưng trong lòng tôi đã rõ ràng hơn bao giờ hết: tôi không được phép để những bi kịch ấy xảy ra.

Đúng canh ba, khi màn đêm vẫn còn bao trùm, tôi đã phải thức dậy để sửa soạn.

Giấc mơ đó, dù ngắn ngủi và đau đớn, nhưng cũng đã cho tôi thêm sức mạnh và sự quyết tâm.

Lời nói và nụ cười của Phú Sát Hoàng hậu như một lời động viên, một lời nhắc nhở về mục đích của tôi.

Tôi biết rằng, hành trình phía trước sẽ không hề dễ dàng.

Tôi phải đối mặt với những âm mưu, những cạm bẫy trong cung, và quan trọng hơn là, tôi phải tìm cách để thay đổi số phận của nguyên chủ, để nàng không còn phải chịu đựng những nỗi đau mà tôi đã chứng kiến trong giấc mơ.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời vẫn còn mờ tối.

Kinh thành đang dần thức giấc, nhưng tôi biết, thế giới tôi sắp bước vào còn nhiều điều bí ẩn và phức tạp hơn thế.

Tôi hít một hơi thật sâu, tự nhủ với chính mình: "Phó An An, hãy mạnh mẽ lên.

Em sẽ không để những bi kịch đó xảy ra nữa.

Mày sẽ làm được!"

hết...
 
Xuyên Không ! Tôi Đi Tìm Phú Sát Dung Âm (Bhtt)
Chương 3: Ngày Tuyển Tú


Sáng sớm tinh mơ, khi những tia nắng yếu ớt đầu tiên len lỏi qua khung cửa sổ phủ lụa, An An đã hoàn toàn tỉnh giấc.

Cái lạnh se sắt của buổi sớm mai không đủ sức làm lu mờ đi sự hồi hộp đang dâng trào trong lồng ngực.

Hôm nay là ngày nàng sẽ chính thức bước chân vào hoàng cung, tham dự buổi tuyển tú.

Một năm chuẩn bị kỹ lưỡng tại Phó phủ giờ đây như ngưng đọng lại, chỉ còn lại hình ảnh của giấc mơ đêm qua và lời hứa với bản thân.

Minh Châu, nha hoàn trung thành, đã ở cạnh An An từ rất sớm.

Cô bé tỉ mỉ giúp An An thay y phục.

Hôm nay, An An được khoác lên mình bộ cung trang màu thiên thanh, một sắc màu nhã nhặn, thanh thoát, điểm xuyết những họa tiết mây trời và phượng hoàng được thêu bằng chỉ vàng óng ánh.

Mái tóc dài của nàng được búi cao theo kiểu "vạn thọ tấn", cài thêm những trâm cài tóc bằng ngọc bích và ngọc trai, lấp lánh dưới ánh nến.

Mặc dù vẻ đẹp của nguyên chủ còn khá non nớt, nhưng dưới bàn tay của các cung nữ lành nghề, An An lại toát lên một vẻ đẹp trong trẻo, thuần khiết, vừa đủ để thu hút sự chú ý mà không quá phô trương.

An An cố gắng giữ cho mình bình tĩnh.

Nàng hít một hơi thật sâu, áp dụng những lễ nghi đã được Mama Hạnh chỉ dạy.

Nàng nhớ lại lời khuyên của Mama Hạnh: "Hãy luôn giữ thái độ khiêm nhường, lễ phép, quan sát kỹ lưỡng và đừng bao giờ để lộ sự non nớt hay yếu đuối của mình."

Nàng cũng nhớ đến giấc mơ đêm qua, nhớ đến hình ảnh Phú Sát Hoàng hậu hiền từ, và cả những bi kịch mà nguyên chủ đã phải gánh chịu.

Tất cả những điều đó như tiếp thêm cho An An một nguồn sức mạnh tiềm ẩn.

Hành trình đến hoàng cung diễn ra trong không khí trang nghiêm và hồi hộp.

Chiếc xe ngựa sang trọng của Phó phủ lướt đi trên những con đường đá, tiến dần vào kinh thành.

An An nhìn ra ngoài cửa sổ, khung cảnh nhộn nhịp, đông đúc của kinh thành hiện ra trước mắt.

Những người dân xuýt xoa bàn tán về buổi tuyển tú, về những cô gái quyền quý sẽ bước vào chốn thâm cung.

An An cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, một bầu không khí vừa trang trọng, vừa đầy áp lực.

Càng đến gần hoàng cung, nàng càng cảm nhận rõ hơn sự uy nghi, bề thế của kinh thành, nơi ẩn chứa cả sự hào nhoáng và những bí mật chết người.

Khi chiếc xe ngựa dừng lại trước cổng hoàng cung, An An không khỏi choáng ngợp.

Hoàng cung hiện ra sừng sững, uy nghiêm, những bức tường thành cao vút, những mái ngói cong vút như cánh phượng.

Không khí nơi đây hoàn toàn khác biệt so với Phó phủ, nó lạnh lẽo hơn, khắc nghiệt hơn, và tràn ngập một thứ quyền lực vô hình.

An An hít một hơi thật sâu, bước xuống xe, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi mình.

Cảnh tượng tuyển tú diễn ra tại Ngự Hoa Viên, nơi vốn dĩ là một không gian thơ mộng với cây cảnh sum suê và hoa đua sắc, nay lại trở nên náo nhiệt và căng thẳng hơn bao giờ hết.

Hàng trăm cô gái, xuất thân từ các gia tộc danh giá, cùng tụ hội tại đây.

Mỗi người một vẻ, người thì tự tin, người thì hồi hộp, người thì mang tham vọng, người thì lại ẩn chứa nỗi lo sợ.

An An cảm nhận rõ ràng bầu không khí cạnh tranh ngầm, những ánh mắt dò xét, đánh giá đang lướt qua nàng.

Trong đám đông đó, An An nhanh chóng nhận ra sự hiện diện của những nhân vật quan trọng.

Các phi tần có địa vị cao, ăn mặc lộng lẫy, đang ngồi trên những chiếc ghế được sắp xếp cẩn thận.

Thái độ của họ đối với những người mới như An An rất đa dạng: có người dè dặt, có người thăm dò, và cũng có người không giấu nổi vẻ khinh thường.

An An cố gắng giữ thái độ khiêm nhường, lễ phép, cúi đầu chào khi có người nhìn về phía mình, đồng thời quan sát kỹ lưỡng để đánh giá tình hình.

Nàng nhận ra sự hiện diện của những phi tần mà nàng từng nghe nói đến trong các buổi học về hậu cung, những người mà có lẽ sẽ đóng vai trò quan trọng trong cuộc đời mới của nàng.

Nàng cũng thoáng thấy một bóng hình quen thuộc, một phi tần với vẻ mặt sắc sảo, mà An An linh cảm rằng đó chính là người từng hãm hại nguyên chủ năm xưa.

Ngay trong buổi đầu tiên, An An đã không tránh khỏi những thử thách.

Một vị phi tần có địa vị khá cao, với ánh mắt sắc lạnh, tiến lại gần nàng.

Bà ta, với giọng điệu đầy mỉa mai, hỏi về xuất thân của An An, về nhan sắc còn "non nớt" của nàng, và ám chỉ rằng nàng quá nhỏ để có thể cạnh tranh trong chốn hậu cung này.

An An, bằng trí nhớ phi thường và khả năng phân tích nhanh nhạy, nhớ lại những gì đã học về nguyên chủ, về những lần nàng bị hãm hại.

Nàng hít một hơi thật sâu, nở một nụ cười nhẹ nhàng, đáp lại một cách khéo léo, vừa thể hiện sự khiêm nhường, vừa khéo léo lái câu chuyện sang hướng khác, tránh đối đầu trực tiếp.

An An biết rằng, sự non nớt của mình lại là một lợi thế, nó giúp nàng có vẻ ngoài vô hại, dễ dàng quan sát và thu thập thông tin hơn.

Tuy nhiên, không phải lúc nào mọi thứ cũng suôn sẻ.

Trong một khoảnh khắc lơ đãng khi đang quan sát một nhóm phi tần khác, An An vô tình va phải người hầu của một vị phi tần khác, làm đổ ly trà trên tay người hầu.

Hành động này, dù là vô tình, cũng đủ để vị phi tần kia nổi giận và yêu cầu An An phải chịu phạt.

An An, với sự nhanh trí, lập tức quỳ xuống xin lỗi, nhận hết trách nhiệm về mình, và xin được chịu phạt thay.

Nàng hiểu rằng, trong chốn cung cấm, việc nhỏ nhặt cũng có thể trở thành lý do để gây sự.

May mắn thay, một cung nữ của Phú Sát Hoàng hậu đã kịp thời xuất hiện, can thiệp và giải quyết vụ việc, cho thấy An An nhận được sự bảo vệ ngầm nào đó.

Cuộc sống trong cung bắt đầu hiện hữu rõ nét với An An.

Sự xa hoa, lộng lẫy đi kèm với đó là sự lạnh lẽo, cô đơn.

Thiếu vắng sự bầu bạn của Minh Châu hay những lời dặn dò của cha mẹ, An An cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng giữa chốn cung cấm rộng lớn này.

Cuối cùng, sau bao hồi hộp chờ đợi, An An cũng có cơ hội diện kiến Phú Sát Hoàng hậu.

Nàng được dẫn đến tẩm cung của Hoàng hậu, một nơi trang nghiêm, lộng lẫy nhưng vẫn toát lên vẻ nhân từ.

Khi An An tiến đến trước mặt Hoàng hậu, nàng cúi đầu thật sâu, trái tim đập thình thịch.

Phú Sát Hoàng hậu, với vẻ đẹp thanh tao, uy nghiêm nhưng vẫn ánh lên sự dịu dàng, đã nhìn An An bằng ánh mắt đầy suy tư.

Nàng nhẹ nhàng nói: "An An, con đã vất vả rồi.

Nhan sắc của con quả thật rất tinh khiết, nhưng còn quá non nớt.

Hãy cẩn thận trong cung này nhé."

Lời nói của Hoàng hậu không chỉ là lời khuyên, mà còn ẩn chứa một sự quan tâm đặc biệt, một tia sáng hy vọng cho An An.

Trong những ngày tiếp theo, An An cũng bắt đầu nhận ra những mối quan hệ ngầm, những liên minh và đối địch tinh vi giữa các phi tần.

Nàng thấy được sự hiện diện của vị phi tần từng hãm hại nguyên chủ, và nhận ra ánh mắt thù địch mà người đó dành cho mình.

Nàng cũng quan sát thấy sự xa cách của Hoàng đế đối với đa số các phi tần, và sự ưu ái đặc biệt mà người dành cho một vài người trong số họ, tạo nên những đố kỵ ngấm ngầm.

Qua những cuộc trò chuyện thoáng qua của các phi tần hoặc những lời bàn tán của cung nữ, An An còn nghe được những thông tin quan trọng về tình hình triều chính, về những phe phái đang tranh giành quyền lực, và về vai trò của Phó gia trong cuộc đấu đá đó.

An An nhận ra rằng, việc tiến cung của mình không chỉ là để thay đổi số phận cá nhân, mà còn liên quan đến vận mệnh của cả gia tộc.

Ngày tuyển tú đã kết thúc, nhưng cuộc hành trình của An An tại hoàng cung mới chỉ thực sự bắt đầu.

Nàng đã vượt qua ngày đầu tiên, dù còn nhiều khó khăn và thử thách.

Nàng đã thu thập được những thông tin quan trọng, nhận diện được những mối nguy hiểm tiềm ẩn, và quan trọng nhất, nàng đã nhận được sự quan tâm từ Phú Sát Hoàng hậu.

Nỗi lòng của An An giờ đây vừa xen lẫn sự hồi hộp, vừa tràn đầy quyết tâm.

Nàng biết rằng, phía trước còn vô vàn chông gai, nhưng nàng đã sẵn sàng đối mặt, với hy vọng rằng mình có thể thay đổi được số phận bi kịch của nguyên chủ, và có thể tìm thấy con đường riêng cho bản thân tại chốn thâm cung này.

Ngày tuyển tú chính thức bắt đầu, An An đã hoàn toàn tỉnh táo trước khi những tia nắng đầu tiên kịp ló dạng.

Không khí trong cung điện trang nghiêm, xa hoa nhưng ẩn chứa sự căng thẳng đến nghẹt thở.

Khác với sự ấm áp, thân thuộc của Phó phủ, nơi đây bao trùm một bầu không khí lạnh lẽo, đầy áp lực.

Minh Châu, nha hoàn trung thành, giờ đây đã trở thành người bạn đồng hành duy nhất của nàng trong hành trình đầy thử thách này.

Dù không có cha mẹ bên cạnh, An An tự nhủ mình phải mạnh mẽ, phải cố gắng giữ vững tâm lý.

Nỗi cô đơn bắt đầu len lỏi, nhưng nó nhanh chóng bị lấn át bởi ý chí quyết tâm thay đổi số phận.

Bước chân vào Ngự Hoa Viên rộng lớn, nơi diễn ra buổi tuyển tú, An An như lạc vào một thế giới hoàn toàn khác.

Hàng trăm cô gái quý tộc xuất thân từ các gia tộc danh giá cùng tụ hội, mỗi người đều được trang điểm lộng lẫy, khoác lên mình những bộ y phục cầu kỳ.

Họ không chỉ mang theo vẻ đẹp, mà còn là tham vọng, là những câu chuyện riêng ẩn giấu.

An An, với vẻ đẹp thanh thoát, trong trẻo nhưng còn chút non nớt, trở thành tâm điểm chú ý của nhiều ánh mắt.

Không lâu sau, nàng đã phải đối mặt với những thử thách đầu tiên.

Một vị phi tần có địa vị khá cao, với ánh mắt sắc lạnh, tiến lại gần An An.

Bà ta, với giọng điệu đầy mỉa mai, không ngừng chất vấn về xuất thân của An An, về nhan sắc còn "non nớt" của nàng, ám chỉ rằng nàng quá nhỏ để có thể cạnh tranh trong chốn hậu cung này.

An An, bằng trí nhớ phi thường và khả năng phân tích nhanh nhạy, nhớ lại những ký ức đau thương của nguyên chủ, những lần bị hãm hại từ chính những kẻ ganh ghét và đố kỵ.

Nàng hít một hơi thật sâu, nở một nụ cười nhẹ nhàng, đáp lại một cách khéo léo, vừa thể hiện sự khiêm nhường, vừa lái câu chuyện sang hướng khác, tránh đối đầu trực tiếp.

Nàng biết rằng, sự non nớt của mình lại là một lợi thế, nó giúp nàng có vẻ ngoài vô hại, dễ dàng quan sát và thu thập thông tin hơn.

Trong lúc quan sát, An An nhận ra sự hiện diện của nhiều gương mặt quen thuộc, những phi tần từng xuất hiện trong các buổi học về hậu cung.

Nàng thoáng thấy bóng dáng của vị phi tần với vẻ mặt sắc sảo, người mà An An linh cảm rằng đó chính là kẻ từng hãm hại nguyên chủ năm xưa.

Cùng lúc đó, nàng cũng cảm nhận được sự lạnh nhạt của Hoàng đế đối với hầu hết các phi tần, hoặc sự ưu ái đặc biệt dành cho một vài người, tạo nên những đố kỵ ngấm ngầm.

Qua những cuộc trò chuyện thoáng qua của các phi tần hoặc những lời bàn tán của cung nữ, An An cũng bắt đầu thu thập được những thông tin quan trọng về tình hình triều chính, về những phe phái đang tranh giành quyền lực, và về vai trò của Phó gia trong cuộc đấu đá đó.

An An nhận ra rằng, việc tiến cung của mình không chỉ là để thay đổi số phận cá nhân, mà còn liên quan đến vận mệnh của cả gia tộc.

Phú Sát Hoàng hậu mỉm cười nhẹ nhàng, một nụ cười hiền hòa khiến An An cảm thấy bớt đi phần nào căng thẳng.

Giọng nói của Người vang lên, trầm ấm và dịu dàng:

"An An, muội còn nhỏ, đã phải chịu nhiều vất vả rồi.

Nhan sắc của muội quả thật rất tinh khiết, nhưng còn quá non nớt.

Hãy cẩn thận trong cung này nhé."

Lời nói của Hoàng hậu không chỉ đơn thuần là một lời khuyên nhủ, mà còn ẩn chứa sự quan tâm đặc biệt, như một tia sáng hy vọng le lói trong lòng An An, giống như vệt sáng trong giấc mơ đêm qua đã báo trước.

An An hiểu rằng, ở nơi đây, sự quan tâm của Hoàng hậu quý giá hơn bất cứ thứ gì.

Nàng cố gắng thể hiện sự chân thành, lễ phép và trong ánh mắt, gửi gắm sự biết ơn sâu sắc.

Dù chỉ là một phi tần nhỏ bé, mới 13 tuổi, ít hơn Hoàng hậu khoảng ba tuổi, An An cảm thấy mình đã tạo được một chút ấn tượng nào đó trong mắt vị Hoàng hậu đáng kính.

Có lẽ, sự chân thành và khát vọng thay đổi số phận của nàng đã chạm đến trái tim của người phụ nữ quyền lực này.

Trong khoảnh khắc ấy, An An chợt nhận ra rằng mình không hề đơn độc trên hành trình này.

Dù chốn hậu cung đầy rẫy hiểm nguy, nhưng vẫn có những tấm lòng thiện lương, những ánh sáng hy vọng.

Và nàng tin rằng, với sự giúp đỡ của Phú Sát Hoàng hậu, nàng sẽ có đủ sức mạnh để đối mặt với những thử thách phía trước, để thay đổi định mệnh và mang lại một tương lai tốt đẹp hơn cho chính mình và cả nguyên chủ.
 
Back
Top Bottom