Cập nhật mới

Khác xuyên không thành vựa muối nhà Trần [ Cảm Hứng Lịch Sử]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
368154237-256-k556677.jpg

Xuyên Không Thành Vựa Muối Nhà Trần [ Cảm Hứng Lịch Sử]
Tác giả: VAnhNoLa
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:



Thể loại: Cảm hứng lịch sử Việt Nam, Hài hước, Yếu tố Logic
✨Truyện lấy cảm hứng từ lịch sử và các nhân vật, sự kiện có thật tuy nhiên các tình tiết trong truyện đều là hư cấu, vui lòng không đánh đồng với chính sử, truyện không có giá trị tham khảo về mặt lịch sử.

💥chuyện níu về 1292 khi Trần Nhân tông còn trị vì những cuộc báo đời của Trần Thuyên ( Trần Anh tông) khi sắp lên ngôi



camhunglichsu​
 
Xuyên Không Thành Vựa Muối Nhà Trần [ Cảm Hứng Lịch Sử]
chương 1 Tìm hiểu về 2 nhân vật ?


Vua Trần Anh Tông tên Thật là Trần Thuyên, con trưởng của vua Trần Nhân Tông và mẹ Khâm Từ Bảo Khánh hoàng thái hậu.

Ông sinh vào ngày 17 tháng 9 năm Bính Tý

Phụ thân của ông là Trần Nhân Tông vẫn còn là Hoàng thái tử

Trần Thuyên được ông nội lập làm Hoàng thái tôn danh

Hơn một năm sau khi Thái thượng hoàng Thái Tông qua đời.Thánh Tông noi theo phụ hoàng truyền ngôi cho con là Thái tử Trần Khâm tức Trần Nhân Tông.

( Tóm tắt sơ lược về Trần Nhân Tông )

Là vị vua Việt Nam thứ ba của nhà Trần nước Đại Việt.

Vua Trần Nhân Tông trị vì từ ngày 8 tháng 11 năm 1278 đến ngày 16 tháng 4 năm 1293

sau đó làm Thái thượng hoàng rồi đi tu sáng lập ra Thiền phái Trúc Lâm cho đến khi qua đời.

Trần Nhân Tông được sử Việt đánh giá là một vị Hoàng đế anh minh.

đã có nhiều đóng góp cho sự phát triển bền vững của Đại Việt cuối thế kỷ XIII, cũng như việc bảo vệ nền độc lập và mở rộng lãnh thổ đất nước.

( những câu chuyện báo cũng Trần anh Tông )

- Quay lại với Trần Anh tông khi được sinh ra được vua cha yêu thương và cũng định truyền ngôi lại cho Anh nhưng cũng xém mất ngôi về vì những chuyện hài hước .

- Ông kế thừa sự thông minh lanh lợi lẫn liều lĩnh phóng khoáng của họ Trần

- Thời trẻ Ông thích uống rượu và Vi hành ( đi phượt) đêm đêm lên kiều trốn cha đi phượt cùng với chục thị vệ đi đến gà gáy mới về

- Một đêm do hóng hớt chuyện của người khác em bị vô lại ném vào gạch trúng vào đầu ông ôm đầu bỏ chạy , Thượng hoàng biết được quở trách rất nghiêm khắc.

- có lần Thượng hoàng có lần lựa một ngày trời trong nắng cao 😉) từ phủ Thiên Trường âm thầm về kinh sư thăm đứa con quý báu của mình, nhưng chờ mỏi đít cũng không thấy vua đâu hỏi ra mới biết ,

Vua uống rượu say khướt ngủ đến không biết trời long đất lở bên ngoài.

- Thượng hoàng nổi giận bỏ về

Đoạn xuống chiếu cho tất cả quan thầy tôn thất ngay hôm sau phải tới phủ Thiên Trường để điểm danh. ( Ám chỉ Trần Anh Tông )

- Ông trốn Thượng hoàng khi chuẩn bị xăm mình

Khi ông lên làm vua các vua trần đời sau không cần xăm mình

-Anh Tông đi thuyền bị chìm xong trèo lên cột buồm, thả chân xuống cho quan hầu thị nữ đu lên.

- Ông còn bầy mưu cướp lại em gái về lại Đại Việt khi em gái ở Chiêm Thành

-Một hôm, vua Trần Anh Tông ngự giá ra chơi gác Hương Lầu ở cửa Tây, khi vua ngắm cảnh bỗng cảm thấy buồn ngủ bèn thiếp đi, mơ màng trong giấc mộng bỗng thấy có nàng tiên cưỡi rồng từ trên trời bay đến trước mặt vua,

Nhà vua chợt tỉnh, sau đó ngài ngự xuống phố phường du ngoạn, đến xế chiều đi qua hàng trầu, nước bỗng thấy cô chủ quán vô cùng xinh đẹp, nhan sắc dung mạo như người trong mộng bèn vào hỏi chuyện

Anh tông Trần Thuyên - Tuổi trẻ nổi loạn

Khiến cho vừa Trầm Khâm nhức đầu nhưng cũng vì những chuyện đó

Quản nước tốt đẹp là thế, nhưng không phải lúc nào vua Trần Anh Tông cũng nghiêm cẩn sửa mình như lời dặn của thượng hoàng Trần Nhân Tông

Ông cũng được xem là người có nhiều thành tựa và dẫn nước đến thời thịnh thế

Tuy ông hành xử có phần tùy tiện,

song nội trị ngoại giao đều mang dáng dấp minh quân, khiến người khác tuân phục.

Khiến cho Chúng thần tin tưởng.

" Vựa muối mặn mà nhà Trần "

"Vạn đội tinh kỳ quang hải tạng"

"Ngũ canh tiêu cổ lạc thiên cung"

"Thuyền song nhất chẩm giang hồ noãn"

"Bất phục du chàng nhập mông trung"

TRẦN ANH TÔNG.

ANH

TÔNG

TRẦN

THUYÊN
 
Xuyên Không Thành Vựa Muối Nhà Trần [ Cảm Hứng Lịch Sử]
chương 2 chuyện gì xảy ra vậy?


Bạn tôi đi từ ngoài vào nhà và hỏi:”Ê!

Bro tôi đang Nghiêm cứu về các Nhà Trần , hay lắm đấy ông có định tham gia không ?(1)”.

Tôi trả lời:”Tôi thấy nó cũng hấp dẫn lắm , ông để ý xem nếu đặt mình ở thời đấy thì ta sẽ hiểu hơn nhưng!

Đây là năm 2024 ông à ông có đảm bảo rằng sẽ am hiểu về dòng thời gian ấy?”.

Tuy Tôi nói như thế nhưng tôi cũng mong muốn tìm hiểu về những gì xảy ra ở thời đại đó chắc dòng thời gian cách nhau gần trăm năm.Liệu ta có thể biết hết những gì xảy lúc đó, ầy tôi cũng ước mình xuyên không như những cuốn truyện tranh hay tiểu thuyết tôi hay đọc.

Có lẽ nó chỉ là điều ước không thể thực hiện được !

Sao khi hai chúng tôi bàn chuyện tôi liền tìm lý do để về sớm còn làm một số giáo án mà giáo viên đưa .

Tôi liền có suy nghĩ và hỏi một câu vô lý:” Nếu chúng ta có thể xuyên không(2) thì tốt quá đúng không ?

Ta sẽ hiểu về những gì xảy ra ở đó “.

Bạn tôi trả lời:” ông bị ấm đầu à !

Hay em đọc truyện quá 180 phút thôi nào ông ơi ,thể loại xuyên không nó không có ở hiện thực đâu “.

Tôi trả lời:”Tôi chỉ hỏi vu vơ thôi ông à, tôi cũng có suy nghĩ giống ông:”

Bạn tôi hỏi:” Ê nếu nó là sự thật thì ông nghĩ vua Trần nào ông thích”.

Tôi thở dài và suy nghĩ:” nếu được tôi chỉ ước không phải thời vua Trần Anh tông ông là 1 báo thủ thời đó “.

Sao khi chúng tôi nói chuyện qua lại có lẽ trời đã mưa , nó rất to tôi thì đang cầm một sắp tài liệu lịch sử (3) nếu không làm gì thì tôi sẽ không về được chớ treo thay chúng ta chả có dù hay áo mưa, chúng tôi nghĩ sẽ không có mưa tôi liền ôm sắp tài liệu “ lịch sử “ (4) vào người vừa ôm vừa chạy đi mua áo mua hai tay tôi giữ thật chặt , tôi ngẩng đầu tìm kiếm quán gần nhất để mưa .

Ầy khu tôi rất ý khi có tập hóa nào mở cửa ban đêm tôi phải dầm mưa chỉ để tìm được một áo mưa tôi có vẻ lo sợ .

Không sao mình sẽ tìm được quán tạp hóa nhanh thôi cố lên!

Nhưng cảm giác mưa cứ tuông trào vào đầu tôi!

Sao một lúc Chật vật tôi đã tìm được một quán chưa đóng tạ ơn ông trời , tôi mua xong liền chuẩn bị đầy đủ và mặc vào để đi về tôi có những suy nghĩ vu vơ về những vấn đề mới nãy những vấn đề xuyên không , nó cứ hiện trong đầu tôi .

cảm giác đánh lừa não bộ tôi !

tôi thở vào một hơi, và trấn an mình đó chỉ là điều vô lý không thể xảy ra , có lẽ mình nghĩ nhiều rồi tiếp tục về nhà hoàn thành nốt công việc, còn nhiều việc phải làm tôi xem lại những tư liệu .... tôi đưa mắt vào nhìn.Xem nào có vẻ mình đã làm rất tốt không để nó bị ướt , tôi cứ nghĩ những đóng tài liệu này sao hôm nay sẽ đem vứt bỏ vì không sử dụng được, thật tốt khi nó vẫn giữ nguyên vẹn nhỉ !

Nghĩ lại càng về khuya đêm càng lạnh, sương càng dày.

Màn đêm đen đặc bao trùm lấy cả khu này , tiếng còi xe cứ liên tục kêu lên làm tôi thấy khó chịu và nhức đầu về đêm khuya đêm càng cộng thêm lúc bị mưa làm tôi ướt tôi cảm thấy mình quá lạnh tôi có gắn đi chạy càng nhanh về .

Khi đang đi tôi cảm thấy có gì sai sai về chiếc xe của tôi , không lẽ là tôi ngừng lại và tìm chỗ đậu an toàn mở cốp xe ra nhìn , khi tôi nhìn thấy tôi liền than phiền thành tiếng :

“ Oi thật là , xăng hết bà rồi .“

Thường thì tôi sẽ kiểm tra lúc đi để xem đã ổn hết chưa , có vẻ do sợ đóng tài liệu đó tôi đã quên luôn việc này Tôi đứng im bất động, hai mắt lim dim, dỏng tai nghe âm thanh xào xạc của những chiếc lá thu khô cong, ồn ào rơi xuống mặt đường.

Tôi thở dài, đặt hai tay lên chiếc xe và buồn bã cả hôm nay nhiều chuyện xảy ra quá bất ngờ với tôi, tôi dắt bộ về nhà tôi cũng không để ý thời gian là mấy tiếng có vẻ tôi có khá mệt quá còn bị sốt .

Trở về với căn nhà nhỏ tất cả đồ sinh hoạt điều nhỏ bé đến chắc giường nhỏ tôi thả tài liệu xuống và dần dần chìm vào giấc ngủ .

Tôi đã ngủ một giấc dài cho đến khi tôi tỉnh dậy nhưng tôi lại nghe vài tiếng nói lạ cứ liêu Thiêu Và rất to có vẻ không chỉ 1 người mà nhiều người .

“ Thưa Bệ Hạ chúng thần nghĩ Hoàng thái tử đang bị sốt cao “.

“ Có cách nào chữa cho đứa con quý báo của Trẫm”.

Tôi liền nghĩ nào những thứ này đều là ảo ảnh do tôi tưởng tượng ra?

Hoặc là thật sự có một kẻ điên khùng như thế này?

Mấy người định làm gì tôi?

Hay tôi nên làm gì trước ?

Nếu cứ chờ mãi thì không biết chừng có gì bất trắc xảy ra.

Tôi mà phải sợ à?

“ Bệ hạ không cần lo đây chỉ là bệnh bình thường chỉ cần nghĩ ngơi là được “.

“ Khi nào con Trẫm tỉnh “

“ Bệ hạ không cần lo có thể hôm nay hay ngày mai là hoàng thái tử thức nhanh thôi “

Khi tôi nghe đến đó tôi nghĩ mình gặp ảo giác do hoạt động và làm nhiều việc dẫn đến ảo giác tôi bỗng có cảm giác , sao chiếc giường này rộng thế chiếc giường nhà tôi không rộng đến mức tôi thể cảm nhận được đôi chân đưa ra ngoài mà ko bị trướng chân , có về giường này rất thoải mái hơn nhiều , tôi lấy tinh thần mở mắt ra và sẽ ước là đây chỉ là ảo giác hay giác mơ nào đó của tôi .

Sao khi thấy tôi mở mắt họ liền mừng và họ hỏi tôi.

“ Nhi thần có cảm giác đau hay nhức chỗ nào không ?”.

Tôi khi nghe liền suy nghĩ;”( what the heo , mình bị ảo giác à hay cả những người này đóng giả trang sao trang phục của họ khác vậy)”.

Tôi liền trả lời:” Cho tôi hỏi chúng ta đang đóng phim hay giả trang phải không?

“.

“ Ta nghĩ nhi thần của ta sao khi té đập đầu nhẹ vào gỗ ,trí nhớ không ổn định “

“ Thần cũng nghĩ vậy, Hoàng thái tử sẽ nhớ lại thôi thưa Bệ hạ”

“ Thôi nhi thần cứ nghĩ ngơi Trẫm đi giải quyết công việc .”

Cả người đi hết để lại cho tôi nhiều câu thắc mắc trong người nhiều nghi vấn tôi tỉnh giấc và đứng lên bước xuống nhìn vào khung cảnh xung quanh “ Oi “ sao Tất cả những điều vật trong phòng nhìn gì cũng lạ toàn đồ hiếm tôi lại nghi vấn nhiều có vài thị vệ đứng canh cho tôi .

Tôi bước đến hỏi chào bạn tôi có thể hỏi vài câu liệu có phiền.

Thị vệ :“ Thái tử cứ việc hỏi , thái tử hỏi là phúc của thần không dám nghĩ đến phiền.”

Tôi liền hỏi:” Chúng ta đang giả trang , đóng phim phải không ?” tôi chỉ nghĩ là một sân khấu nào đó

Thị vệ suy nghĩ trả lời :” Giả trang ?

Đóng phim thần không hiểu ?



Dường như lời tôi nói có chỗ nào chưa ổn.

Hai người kia nhìn nhau như thể tôi nói bằng thứ ngôn ngữ kìa lạ . tôi liền hỏi:” đây là năm 2024 đúng không ?”

“ năm 2024 chúng thần không biết thưa thái tử”

Tôi thấy có mùi không ổn tôi cứ suy nghĩ từ lúc nói chuyện đến giờ họ chỉ toàn gọi tôi là thái tử này thái tử kia tôi thắc mắc liền hỏi.

“ Nay là năm bao nhiêu”

“ Thưa thái tử đây Năm 1292 “

Tôi bỗng thấy bất ổn ở chỗ nào liền suy nghĩ “( từ từ 1292 nếu xét theo kiến thức đã học thì 1276 Trần Thuyên ra đời vẫn ở dưới sự cai trị của vua Trần Nhân tông tôi áp dụng những gì đã học ở nhà trường nếu xem theo logic này thì 1293 là Anh tông Trần Thuyên lên ngôi vậy ai là !

Khoan khoan !

Bọn họ gọi tôi là thái tử !

Liệu ?



Tôi thấy lo lắng âu lo về việc này liền hỏi thị vệ.

“ Tôi là ai tên gì?”

Thị vệ thấy lầm lạ nhưng vẫn trả lời:

“ Ngài là Trần Thuyên , là con của Trần Nhân tông ngài là Hoàng thái tử “

Tôi sao khi nghe xong tinh thần bất ổn .Tôi nghiêng đầu, dù rất cố gắng nhưng những chuyện đang xảy ra càng lúc càng kỳ lạ tôi cũng thấy nhiều lần suy nghĩ nhiều đến mức ngất tỉnh và ngủ thiếp đi .

Tôi chỉ ước đó chỉ là giấc mơ mình tạo ra vì quá yêu môn lịch sử thôi nhưng nói gì nói giác mơ này có vẻ trân thật khi tôi thiếp chiếc giường này nằm rất thoải mái , không giống chiếc giường khó chịu ở nhà tôi .

Tôi thiếp đi dần dần chìm vào giấc ngủ ....
 
Xuyên Không Thành Vựa Muối Nhà Trần [ Cảm Hứng Lịch Sử]
chương 3 cuộc chạy trốn !!


Sao khi tôi ngủ thiếp đi vài tiếng cho đến thời điểm hiện tại , tôi vẫn luôn trấn an mình đây chỉ là giấc mơ do mình tạo ra hoặc ảo ảnh gì đó !.

Tôi tỉnh giấc mở mắt ra khung cảnh đó vẫn đập vào mắt tôi nó không thay đổi thôi xong có lẽ như tôi đã !

Liệu đây có phải, xuyên không .

Mang theo những nghi vấn nhiều vấn đề chưa được giải đáp tôi , bỗng nghĩ ra .

Cho đến thời điểm hiện tại cơ thể của hoàng tử này có vẻ là năm 16 tuổi , tất năm nay là 1292 thời của vua Trần Nhân tông Còn trên ngôi vua .

Tôi nghĩ:”liệu chỉ còn sống 26 năm nếu mình nhảy xuống sông liệu có về được không ?”.

Ohhh giờ mà nhảy mình có chết không ta tôi liền tỉnh giấc lại “ hazz “ giờ mà nhảy không về được rồi chết lúc đó mất cả chì lẫn chài.

Thôi thôi thì tạm thời tôi dần chấp nhận số phận , tôi sẽ tìm cách trở về lại hiện đại , tôi tỉnh dậy chạy ra ngoài nhanh đựng trúng một người “Hứ” tiếng nghe rất nhẹ nhàng , âm thanh có vẻ rất tao nhã tôi nghĩ “ có vẻ mình đựng trúng một ai đó nhưng có vẻ họ đi quá vội chưa kịp xin lỗi , tôi sẽ tìm cách tạ lỗi sao “

Sao khi ra ngoài “ wow “ thành Thăng Long thật to với hiện tại có vẻ nó lúc tôi từng đi có vẻ lúc đó vài công trình bị phá hủy nặng nề , nhưng giờ tôi chứng kiến tận mắt Thành Thăng Long nguyên vẹn .

Tôi liền đi khắp Thành khám quá và với mục đích trốn ra ngoài.

Sao khi đi đến .

“ thật sự khó rồi đây có vẻ ở đây đâu đâu cũng có lính canh”.

Tôi cố lên lén lúc đi để tránh những trường hợp rắc rối Bỗng có một tên lính canh phát hiện liền lên tiếng.

“ Đã tìm thấy thái tử !

Đã tìm thái tử !

“ -Tên còn lại tiếp lời -“ thái tử ngài đã chạy đi đâu để chúng thần tìm Vua Trần Nhân tông tìm ngài “ – Thái giám suy nghĩ rồi lên tiếng –“Thái tử Thần không muốn nói nhưng vua có vẻ rất đang giận ngài vì đã trốn khỏi phòng , vua muốn gặp ngài ở sảnh chính “.

Tôi suy nghĩ “ không xong theo ta biết vua Trần Thuyên tuy là người ăn chơi nhưng rất sợ vua có vẻ Vua cha có vẻ rất nghiêm khắc “ – “ thôi chết nếu gặp vua nghĩ đến lúc đó cũng sợ nói đến đó mình điều run rẩy lên “

Tôi liền trả lời Thái giám :” nói với phụ thân ta nay ta có vẻ mệt không gặp được vua mong sẽ gặp lại ở lần sau “ – vừa nói xong tôi liền chạy đi không để giái giám nói thêm câu nói nào.

Nhưng thật lạ có vẻ bị sốt nên tôi có một căn phòng riêng nếu theo phong tục nhà Trần thì Đời Trần, sử ghi lại chuyện Trần Thái Tông từng xuống chiếu cho các vương hầu tôn thất, khi bãi triều thì vào trong điện và lan đình, vua tôi cùng ăn yến uống rượu với nhau.

Hôm nào trời tối không về được thì xếp gối dài, trải chăn rộng, kê giường liền cùng ngủ với nhau để tỏ hết lòng yêu quý nhau.

Nghĩ lại thật thấy thú vị “ tôi cũng không nghĩ dưới trần nhân tông còn phong tục đó không ta ?”

Có lẽ phong tục này đã bởi vì nhiều khách quan nên họ Trần đã bỏ phong tục này.

Không cho tôi kịp Thở vua tự Thân đến gặp tôi làm tôi bất ngờ lắm có vẻ một phần là do chưa chuẩn bị tinh thần khi gặp vua “ Nhi thần Chào phụ thân “ – phụ thân tôi tiếp lời :” ta thấy con có chút kì lạ liệu con thấy chỗ nào không khỏe “,

Có vẻ Vua chưa biết tôi không phải con của ngài cũng có thể nói chuyện nhập hồn là chuyện vô lý ở thời trung đại sẽ có người cho rằng , đó là một điều khùng điên khi nói ra câu đó
 
Xuyên Không Thành Vựa Muối Nhà Trần [ Cảm Hứng Lịch Sử]
chương 4 ý định Truyền ngôi và triều chính


Tôi bỗng suy nghĩ rồi trả lời ngay làm tất :” Thưa phụ thân có vẻ tôi bị sốt dẫn đến tinh thần chưa ổn định “

Tôi liền trả lời thấy phụ thân liền thở dài đặt tay lên vai tôi và suy ngẫm điều gì đó khiến tôi cảm thấy lo lắng , liệu có phải điều gì đó bất chấp hoặc có thể nguy hiểm đến tính mạng “chuyện gì đấy thưa phụ thân “

Vua Trần Nhân tông liền thở dài và hỏi :” nếu ta truyền ngôi cho con , con cảm thấy thế nào ?”

Tôi không biết mình đã giúp được gì , nhưng quả thật lời đề nghị kia khiến tôi phải nghiêm túc suy nghĩ , thêm nữa sống giữa thời cổ đại này cũng không biết làm cách nào kiếm cơm ăn.

Hướng chi lên ngôi thì năm 1320 mất ,tất nó sẽ theo ước tính giống lịch sử .

Có vẻ nếu không làm đúng những sự kiện sẽ làm thay đổi nhiều lần tôi biết .

Tôi không thể tránh việc lên ngôi 1293 .

“ Thưa phụ hoàng nếu phụ hoàng không còn sức trị vì nữa thì nhi thần sẽ thay thế giúp phụ hoàng chăm lo nước nhà “

Tôi biết biết mình không thể từ chối thẳng nhưng nếu phụ hoàng khi không còn sức làm vua thì tôi cũng phải, lên làm vua để Bảo vệ bá tánh nhân dân .

Khi nói xong Tôi i tìm cứ chuồn khỏi chỗ đó lúc phụ hoàn không chú ý tôi lén đi nhẹ nhẹ , rồi chuồn nhanh-“ha cuối cùng cũng trốn được , mén tí lại phải nghe vua dạy dỗ “

Tôi biết như thế nào 1293 tôi cũng phải lên ngôi vì sau 1 năm nữa sẽ xảy ra một sự kiện rất chi là hài của vua Trần Nhân tông .

4 Tháng sau ...

Tôi sao khi khám quá những gì tôi chưa biết tìm tòi mọi thứ mới lạ cũng dàn thấy nó trở nên bình thường tôi cũng cố gắng đọc nhiều sách hầu như toàn về lịch sử trước 1293, tôi đi đến sảnh cung điện nơi ngai vàng ( tất là ghế của vua ) .

Khi này vua đang bàn công trạng với giái giám, thấy tôi liền .

Y nâng chén trà lên rồi đặt trở lại bàn, vẫy tay ý gọi tôi tới gần và ông lên tiếng:

“Phàm giết cốt giết người có tội lớn, thưởng cốt thưởng ở người có công nhỏ(1).

Ngươi cũng là kẻ thông minh nhanh nhẹn, xem như có công tố giác phản tặc.

Bên cạnh ta vừa hay thiếu một thư đồng, xem như bù đắp cho việc ta đã mượn ngươi làm mồi dụ nội gián.”

“ Xin tạ ơn bệ hạ “

Tôi không biết mình đã giúp được gì cho y nhưng quả thật lời đề nghị kia khiến tôi phải nghiêm túc suy nghĩ.

Nếu bây giờ thả tôi đi long nhong sẽ không biết trị quốc thế nào .

Phụ hoàng liền nói :” con cũng đã lớn cũng nên, coi và trao dồi kiến thức trị quốc để sao này ta còn nở mặt với Gia phả nhà ta “-Tôi liền trả lời nịnh nọt:” phụ hoàng đã là một bậc minh quân tài giỏi ai lại dám đánh chúng ta”-Phụ hoàng cười:” trẻ ranh này lại biết nịnh nọt trẫm à”

Tôi vừa nói tôi bỗng ôm bụng lại tiếng bụng kêu “ Rộp Rộp” phụ hoàng nghe hỏi xảy ra chuyện gì với tôi- Tôi trả lời –“”Từ sáng đến giờ Nhi thần chưa được ăn gì cả.”

Y chỉ tay lên đĩa bánh để trước mặt, tôi hớn hở chạy đến bưng ngay cả đĩa ăn ngấu nghiến không nề hà phép tắc gì cả.

Đã một ngày rồi tôi chưa có gì vào bụng, dù có bị xử tội ngay bây giờ thì tôi có chết cũng phải làm một con ma no.

Miệng nhai nhồm nhoàm, tay bốc bánh, tôi hỏi:

“ Dạ thưa phụ hoàng , việc triều chính đã khiến phụ hoàng mệt mỏi phụ hoàng nên ăn gì đó “

Y quắc mắt nhìn, tôi sợ hãi phát run, suýt chút nữa nghẹn:

“ có vẻ do tôi quậy phá mới khiến phụ hoàng dẹp bãi chiến trường do tôi gây ra .

Tôi cũng sợ Vua đánh tông do quậy quá “

Hoặc do cách ăn của tôi không hề tắt gì nhưng có vẻ phụ hoàng không để ý đến chuyện đó đối với tôi .

“Hãy chú ý phép tắt “ - Y không ngẩng đầu lên, trả lời hai từ gọn lỏn.

Tôi gật đầu liên hồi, giả vờ rất vô ý hỏi thêm:

“ Thưa phụ hoàng việc mông – nguyên đã đến đâu rồi “

Khi khi đến thế ông cũng bất ngờ thằng con trời đánh của mình cũng muốn biết về chuyện mông Nguyên ông nói :

“ có vẻ nhi thần muốn quan tâm đến triều chính “

“ tại sao không ạ “ – Dứt lời tôi mới biết mình vừa hỏi ngu liền nín thinh.

Tôi suy nghĩ “ chết cha giờ mà hỏi những câu này khiến phụ hoàng nãy sinh nghi rồi truyền ngôi sớm hơn nữa thì coi như xong tôi còn muốn hưởng thụ “

Tôi liền đổi chủ đề liền hỏi :” vi thần có thể vi hành được không “- ông suy nghĩ và trả lời ;” có thể nhưng không được sinh chuyện “

Chú thích:

Vi hành ( tất là đi phượt khắp nơi miễn thích )
 
Xuyên Không Thành Vựa Muối Nhà Trần [ Cảm Hứng Lịch Sử]
chương 5 Việc quân đội khiến tôi cảm thấy lo lắng


Với sự cho phép của Phụ hoàng tôi vui mừng , tôi nghĩ chuyện này phụ hoàng sẽ không cho phép, vì tôi hay làm những chuyện rắc rối Cho vua giải quyết.

Phụ hoàng liền suy nghĩ và âu lo về việc tiếp nối dòng tộc cho tôi, ông có suy nghĩ về việc lấy một cô thiếu nữ để tiếp Hôn sự (1).

Ông hỏi –“Trẫm nghĩ khanh của đã lớn cũng nên có một cô vợ để bầu bạn khi làm vua .”

-Tôi tiếp lời trong lo lắng –“ Thưa phụ hoàng nhi thần nghĩ việc này chưa đến lúc nhi thần còn nhỏ chưa biết gì về vợ chồng “.(2)

Y có vẻ nhẫn nhịn lắm khi nghe mấy lời ỉ ôi của tôi, cuối cùng xua tay:

“Được rồi, ban cho ngươi một lệnh bai, hai bộ y phục, ngày mai có thể tới chỗ thị vệ để họ hộ tống .

Ngoài ra việc thường ngày trong này nếu không hiểu hãy đi hỏi thái giám khi không biết gì lớn(3).”

Tôi gật gật đầu, mặt vẫn vui vẻ .

Rõ ràng rằng bản thân người phụ hoàng cũng có cảm giác nuông chiều với tôi, chèo kéo thêm được gì tôi sẽ tận dụng nốt.

“Còn muốn gì nữa nói Không Trẫm sẽ đi đến trại quân sự .”

Tôi đi theo liền xem tình hình quân sự thế nào rồi .

Phụ hoàng nói :

“Nếu như chỉ là trận chiến bình thường thì có lẽ đã sớm kết thúc xong xuôi.

Nghe đâu trong trại còn có dân lành sinh sống, chỉ e nếu tấn công sẽ lạm sát người vô tội, dân chúng ly tán lầm than nên quân triều đình vẫn cứ ám binh bất động thế này”

Thành bị vây chặt nội bất xuất, ngoại bất nhập.

Lương thực có hạn, người dân cũng không thể đi ra ngoài đổi chác, mua bán.

Thoáng chốc mùa đông đã ập tới, tôi nghe phong thanh từ đám binh lính cách đây vài ngày tuyết còn phủ trắng xoá núi.

Dù giờ đây tuyết đã tan nhưng tình hình thiếu lương thực trong thành vẫn chưa được giải quyết.

Quân phản tặc đột nhập doanh trại triều đình vừa cướp vừa đốt kho lương.

Song để tìm được chính xác vị trí mà đốt đâu phải chuyện dễ dàng?

Chúng đã dám làm ắt hẳn có nội gián chỉ điểm.

Duyên trời run rủi, tôi lại xuyên không về vừa vặn buổi sáng hôm đấy, nghiễm nhiên trở thành đối tượng đứng mũi chịu sào nhằm đánh lạc hướng nội gián thực sự.

Sáng sớm mây mù từ đỉnh núi tràn xuống, che khuất đường khuất lối, áng chừng người cách người chưa đến ba bước chân đã không thể nhìn rõ mặt.

Các lều san sát nối tiếp nhau đã bịvắng bóng người, binh lính đổ ra thao trường luyện tập từ lúc mặt trời còn chưa lên.

Trên các vọng gác đuốc vẫn cháy phừng phừng, dễ thường ánh đuốc còn sáng hơn cả nắng mai.

Thấy điệu bộ lấc láo như cáo vào chuồng gà của tôi, lại pha chút hèn mọn, ngay lập tức hai binh lính dẹp gươm, liền nói nhỏ :

“Bệ hạ và thái tử !

Tới đây có

chuyện gì vậy thưa ngài ?”

Tôi giơ hai tay lên tỏ vẻ vô hại, lien nói :

“ Ta chỉ đến xem cùng với vua cha của ta xem việc, quân sự đến đâu rồi”

Hai lính canh cảm thấy bớt lo lắng hơn về việc này và nói :

“Mời hai ngài vào liều xem tướng quân chỉ huy “-Tôi trả lời “ Thanh kìu Vinamilk “

Vua cha và thị vệ cảm thấy lạ lạ bởi ngôn ngữ kì lạ này “ Thôi chết “ có lẽ tôi đã nói nhầm câu ở hiện đại về thời này có lẽ họ sẽ không hiểu cho rằng tôi bị gì đó về não bộ .

Hai cha con vào liều tướng quân thấy liền nói:” Bệ hạ không cần đến chúng thần tự khắc quản sự được cảm thấy , làm phiền bệ hạ quá Thần thấy hổ thẹn “- Vua trần nhân tông trả lời “ Chuyện đại sự các ái khanh không cần ấy náy với một người vua như ta việc hỗ trợ quân đội hay riềng luyện là điều hiển nhiên, không cần lo lắng cho ta “

Tôi nhìn xuống chân mình, bước tới bước lui vài vòng:

“Sao?

Có vấn đề gì à thưa ngài ?”

Tôi gật đầu lấy lệ, làm sao so được cơ chứ?

Nhưng kể ra đúng là hơi kỳ lạ, dù mùa đông rét mướt đi chăng nữa thì đa số người trong doanh đều đi chân trần.

Tôi tính hỏi nhưng hình như hơi khiếm nhã.

Mà ai quan tâm làm gì chứ? kia đã cho thì tôi cứ nhận.

Hỏi vớ vẩn linh tinh y lại cắt phần luôn không biết chừng.

Tôi nhìn liền hỏi ........
 
Xuyên Không Thành Vựa Muối Nhà Trần [ Cảm Hứng Lịch Sử]
Chương 6 Phụ hoàng Muốn vào cửa phật


Tôi liền hỏi :” Về việc sự tình có thể sinh trong thời loạn lạc sẽ có gián điệp do nước phía bắc cài vào “

Tôi liền suy nghĩ và nói với phụ hoàng về việc mình , biết :

“ Nhi thần biết ai là gián điệp trong Đại Việt chúng ta “

Vua trần nhân tông hỏi:” Ai?

Trẫm muốn biết “

“ Thần nghĩ là thái giám Lê Hồng chi Lê là Vì ông có ý định cướp ngôi từ khi còn nhỏ*

Việc Lê Hồng chi Lê làm gián điệp không có gì lạ hầu như tất cả điều thèm khát ngôi vua nhưng chắc ông bị thín nên ông cũng do dụ nếu làm được vua sẽ không có người tiếp ngôi.

Sau đó Hiếu Hoàng lại kể cho tôi nghe về tình hình Đại Việt của thời bấy giờ, cùng với chút lo lắng về việc quân Nguyên Mông có còn ý định quay trở lại hay không.

Giọng ông đều đều, vừa giống như tâm sự, lại như bày tỏ nỗi niềm.

Lồng ngực tôi dâng lên những cảm xúc phức tạp, vì sao phụ Hoàng lại có thể tin tưởng tôi đến mức nói ra những suy nghĩ trong lòng vậy nhỉ?

Tôi là một người Hay ăn chơi nhưng cũng không đến mức không lo Việc nước nhà

Hiếu Hoàng cười nói: "Đã bị rất nhiều lính tráng dẫm vào.

Xem chừng hỏng rồi phải không?"

Tôi đắn đo mãi, cuối cùng cũng cất lời: “Quan gia đừng lo, trong vòng nhiều năm tới quân Nguyên sẽ không quay lại đâu.”

Vua Ngạc nhiên nhìn tôi.

Không thể nói toạc rằng do tôi đến từ tương lai, tôi nghĩ qua loa rồi đáp: “Chúng đã nhận được một, à không ba bài học rồi.

Hoàng đế nhà Nguyên rốt cuộc cũng biết được nước ta nhỏ nhưng không kém gì đất nước của họ.”

Phụ hoàng nghe vậy liền mỉm cười, mắt ánh lên niềm tự hào.

Tôi cùng Phụ Hoàng dừng lại ở một chiếc đình nhỏ, cạnh một vườn hoa.

Trên chiếc bàn đá trong đình đã bày sẵn một bình rượu với một ít đồ nhắm.

Tôi cười và nói: “Trăng thanh gió mát lại có cả rượu, quả là hoàn hảo.”

Phụ Hoàng ngây người ra nhìn tôi, bất chợt bật cười.

Thực ra tôi rất ít khi uống rượu, nhưng trong trường hợp này chỉ có rượu mới phù hợp.

Tôi tỏ ra là một đứa trẻ ngoan ngoãn, rót một ly rượu đầy cho Phụ Hoàng rồi mới rót cho mình.

Đưa chén lên mũi, một mùi vừa thơm vừa cay xộc lên, một lát chỉ còn thấy hương thơm dịu

Phụ Hoàng cất giọng ngâm một câu: “Rượu Vân một chén, cả đời Hay say.”

Đoạn, ông nâng chén uống cạn, khuôn mặt vẫn bình thản.

Tôi học tập ông, ngửa đầu lên đổ thẳng rượu vào miệng.

Vị của rượu cay nồng trong miệng, tôi còn cảm giác được nó đang trôi dần xuống bụng mình.

Khi mới uống thấy rượu cũng nhẹ, nhưng ngay sau đó đầu óc tôi bắt đầu trở nên không còn tỉnh tảo như trước nữa.

Nghe thấy tiếng cười khẽ từ phía ông, tôi bối rối xoa xoa trán, uống liền một hơi ba chén nước.

Hiếu Hoàng đứng dậy, chắp tay nhìn lên khoảng trời sâu thẳm.

“Hoan bá kiêu sầu phong vị trường

Đào sinh, trúc đạm ổn long sàng.

Nhất thiên như thủy, nguyệt như trú,

Hoa ảnh mãn song, xuân mộng trường.”

Dịch thơ:

“Rượu tưới sầu tan, vị đậm đà,

Giường rồng, chiếu trúc trải bày ra.

Trời trong như nước, trăng vằng vặc,

Giấc mộng xuân dài, dưới bóng hoa.”

Bài thơ Nhị nguyệt thập nhất nhật dạ của Hiếu Hoàng Trần Nhân Tông – Bản dịch của Trần Lê Văn

Ông để tâm nơi cửa Phật ....

Hiếu Hoàng là một vị vua anh minh, ông không hoàn toàn tin tưởng những gì tôi câu chuyện tôi kể mà chỉ đơn giản là thưởng thức chúng.

Thế nhưng ông không nói gì thêm, chỉ thở dài một cái.

Trong chốc lát, Hiếu Hoàng như già đi thêm vài tuổi.

Đây là vị hoàng đế đã cùng với quân dân Đại Việt trải qua hai trận kháng chiến chống quân Nguyên- Mông, đã trải qua biết bao khói lửa, đau thương để giữ cho trọn nền độc lập tự chủ của nước nhà.
 
Back
Top Bottom