Trong căn phòng làm việc ngột ngạt của một tòa cao ốc giữa lòng thành phố, tiếng gõ bàn phím lạch cạch vang lên như những nhịp gõ đều đặn của chiếc đồng hồ đếm ngược cuộc đời.
Trần Phong, một người đàn ông ba mươi tuổi với khuôn mặt hằn rõ vẻ mệt mỏi của sự đơn điệu, đang nhìn chăm chăm vào màn hình máy tính xanh lét.
Cuộc sống của anh là một vòng lặp vô tận: thức dậy, chen chúc trên xe buýt, làm việc tám tiếng, và trở về căn hộ cô độc.
Chính sự chán chường tột độ đó đã dẫn anh đến với "Khai phá thế giới sinh tồn!" – một tựa game sandbox với độ tự do được quảng cáo là "vô tận".
Phần tạo nhân vật hiện ra.
Trần Phong không chọn chiến binh hay pháp sư.
Anh say mê những câu chuyện về thực thể cổ xưa, về những Ngoại thần nằm ngoài tầm hiểu biết của nhân loại.
Anh bắt đầu nhào nặn ra một hình hài đối lập hoàn toàn với sức mạnh kinh hoàng mà nó sở hữu.
Một bé gái.
Mái tóc trắng tinh khôi như tuyết phủ trên đỉnh núi cao nhất vũ trụ, đôi mắt tím thẫm sâu thẳm như chứa đựng cả vạn tinh vân, làn da trắng sứ đến mức gần như trong suốt.
Anh đặt tên cho nhân vật là Yog-Sothoth – kẻ đứng ngoài thời gian và không gian, thực thể biết tất cả và là tất cả.
Khi thanh chỉ số sức mạnh được anh kéo lên mức tối đa, vượt qua cả giới hạn hiển thị của trò chơi, một cơn buồn ngủ ập đến như búa tạ giáng xuống tâm trí.
Trần Phong gục xuống bàn phím.
Anh không hề hay biết, đó là lần cuối cùng anh nhìn thấy ánh sáng từ chiếc màn hình máy tính cũ kỹ.
...
Mùi hương là thứ đầu tiên đánh thức giác quan của anh.
Không, giờ đây phải gọi là "cô".
Đó là mùi gỗ đàn hương thanh tao trộn lẫn với mùi da thuộc sang trọng.
Không gian xung quanh tối mịt và chật hẹp.
Cô thấy lưng mình chạm vào mặt sàn lạnh lẽo, trong khi ngay sát phía trên là một tấm nệm dày.
Cô đang ở dưới gầm giường.
Cánh cửa phòng mở ra.
Một đôi chân thon dài đi giày cao gót đen tuyền bước vào.
Từ góc nhìn hẹp dưới gầm giường, cô chỉ có thể thấy gấu váy đen và làn da chân trắng nõn nà của một người phụ nữ.
Tiếng bước chân cộc, cộc đều đặn, đầy uy quyền và cũng đầy bí ẩn.
Chủ nhân của căn phòng này là một ngự tỷ – đó là tất cả những gì tâm trí nhỏ bé của cô nhận thức được lúc bấy giờ.
Người phụ nữ ấy cao khoảng 1m75, sở hữu mái tóc đen dài như màn đêm và đôi mắt đỏ rực như những viên hồng ngọc đắt giá nhất.
Cô ấy tên là Lục Tử Yên.
Mỗi khi Tử Yên rời nhà đi học hoặc đi làm, sinh linh nhỏ bé tóc trắng lại rón rén bò ra khỏi nơi ẩn nấp.
Căn biệt thự này quá rộng lớn đối với một cơ thể chỉ cao 1m40.
Cô giống như một con mèo nhỏ lạc lối, mò mẫm vào nhà bếp, lục tìm những gói mì ăn liền để duy trì sự sống.
Việc một vị Ngoại thần mạnh nhất vũ trụ phải ngồi trụng mì gói trong sự lo lắng bị phát hiện là một nghịch lý nực cười.
Nhưng ở thế giới này, sức mạnh của cô dường như đã bị một tầng xiềng xích vô hình khóa chặt.
Cô chưa biết cách sử dụng nó, hoặc có lẽ, cơ thể loli này chưa đủ "dung tích" để chứa đựng bản chất thần thánh.
Sau mỗi bữa ăn vụng trộm, cô lại chui vào gầm giường, cuộn tròn người lại và chìm vào giấc ngủ sâu.
Cô tưởng rằng sự hiện diện của mình là vô hình.
Nhưng Lục Tử Yên không phải là một người phụ nữ bình thường.
Tử Yên đã nhận ra sự hao hụt kỳ lạ trong tủ lạnh.
Cô không báo cảnh sát, cũng không đặt bẫy thú.
Cô mỉm cười – một nụ cười đầy ý vị thâm trầm khi cầm trên tay lọ thuốc ngủ liều cao.
Cô nghiền nát nó, rắc vào bát mì mà "vị khách không mời" thường xuyên sử dụng.
Ngày hôm đó, khi cô bé tóc trắng vừa húp xong ngụm nước mì cuối cùng, một cơn chóng mặt kinh hoàng ập đến.
Thế giới trước mắt quay cuồng, sàn nhà dường như biến thành mặt nước dập dềnh.
Cô ngã xuống, nhưng thay vì va chạm với nền gạch lạnh lẽo, cô lại rơi vào một vòng tay ấm áp.
"Bắt được em rồi... bé con của chị."
Giọng nói của Lục Tử Yên vang lên bên tai, trầm thấp và chứa đựng một sự hưng phấn điên rồ.
Đôi mắt đỏ của nàng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt lờ đờ của cô bé, bàn tay vuốt ve mái tóc trắng mềm mại.
"Trong nhà mình lại có một thiên thần thế này, sao chị có thể để em đi được chứ?"
Khi cô tỉnh lại, ánh sáng mờ ảo của tầng hầm là thứ duy nhất đón chào.
Cổ tay và cổ chân nhỏ nhắn đã bị khóa chặt bởi những vòng xích sắt sáng choang.
Tiếng xích va chạm lẻng xẻng khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
Một năm trôi qua.
Rồi hai năm.
Tầng hầm này đã trở thành toàn bộ thế giới của cô.
Lục Tử Yên chăm sóc cô, cho cô ăn, mặc cho cô những bộ váy loli ren diêm dúa, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ mở khóa xiềng xích.
Sự chiếm hữu của Tử Yên lớn dần theo từng ngày, nó giống như một loại độc dược thấm dần vào tâm hồn cô.
Có một lần, do Tử Yên sơ suất khi mang thức ăn xuống, cô đã dùng hết sức bình sinh để chạy thoát.
Cô chạy trong sự hoảng loạn, đôi chân trần đạp lên những mảnh đá nhọn trong vườn biệt thự.
Phía sau, tiếng gọi của Tử Yên vẫn dịu dàng đến lạnh sống lưng: "Em không thoát được đâu..."
Ngay khi đôi tay cô chạm vào cánh cổng sắt, một chiếc khăn tẩm thuốc mê đã bịt kín mũi cô.
Bóng tối lại ập đến.
Lần này, cô đã khóc.
Cô khóc cho đến khi nước mắt khô cạn, khóc cho đến khi trái tim vốn thuộc về một người đàn ông 30 tuổi hoàn toàn vỡ vụn.
Thời gian là thứ tàn nhẫn nhất.
Hai năm bị nhốt trong bóng tối, bị đối xử như một món đồ chơi tiêu khiển đã mài mòn mọi cảm xúc của cô.
Đôi mắt tím từng lấp lánh giờ đây trở nên đờ đẫn, vô hồn.
Cô không còn cười, không còn khóc, không còn biết đau hay biết giận.
Cô trở thành một khối băng vĩnh cửu trong dáng hình của một bé gái 1m40.
Cô tự nhủ, có lẽ cuộc đời mình sẽ kết thúc như thế này, một vật trang trí trong tầng hầm của một kẻ điên.
Nhưng đúng lúc sự vô cảm đạt đến cực hạn, một sự rung động lạ lùng xuất hiện từ sâu trong tủy xương.
Một dòng chảy ấm áp, mỏng manh nhưng vô cùng sắc bén bắt đầu luân chuyển.
Linh khí?
Thế giới bên ngoài kia dường như vừa trải qua một sự thay đổi chấn động nào đó.
Quy luật của vũ trụ đang rạn nứt, và thực thể mang danh Yog-Sothoth đang dần cảm nhận được quyền năng của chính mình đang thức tỉnh từ trong nỗi tuyệt vọng tột cùng.
Đôi mắt vô hồn của cô bé tóc trắng khẽ chuyển động.
Một tia sáng tím nhạt lóe lên giữa tầng hầm u tối.
Trò chơi của sự thống khổ, giờ đây mới thực sự bắt đầu.