Khác Xuyên không sang thế giới khác với sức mạnh mới

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
110,077
Điểm tương tác
0
Điểm
0
150101920-256-k754221.jpg

Xuyên Không Sang Thế Giới Khác Với Sức Mạnh Mới
Tác giả: tuonglx113
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Truyện kể về main tên Ichijou Kaito rất thông minh và mạnh về thể chất nhưng cậu giấu đi điều đó vì lí do cá nhân.

Một hôm cậu cùng cả lớp lẫn chị cậu bị dịch chuyển sang thế giới khác với nhiệm vụ cứu rỗi thế giới đó.

Như được biết thế giới đó là thế giới mà phép thuật tồn tại, từ đó cuộc phiêu lưu của cậu bắt đầu.



op​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Mau xuyên chủ thụ: Giả thẳng nam bị nam chủ ngôn...
  • [ HOÀN ] Mau xuyên: Nam thần công lược bảo điển
  • [ 12 chòm sao ] Xuyên không làm con các thần
  • (12 CS/ Xuyên không) Nguyện Ở Bên Cạnh Người!!
  • [ĐM/EDIT/ XUYÊN KHÔNG] Ngươi có ý kiến gì với ta sao?
  • [edit,xuyên nhanh] Nam chủ đều là xà tinh bệnh
  • Xuyên Không Sang Thế Giới Khác Với Sức Mạnh Mới
    Chương 1: Một ngày kì lạ


    Dạo bước trên đường đến trường một cách chậm rãi và tận hưởng bầu không khí trong lành sáng sớm, vì nhà tôi cũng không xa trường cho lắm nên tôi quyết định đi bộ và cũng coi điều đó như một bài thể dục nhỏ trước khi đến trường.

    À quên chưa giới thiệu với các bạn tôi tên là Ichijou Kaito và tôi đang là học sinh năm hai tại trường Seiko ở Tokyo, để tả về tôi thì tôi có một mái tóc đen ngắn nhìn khá điển trai, thân hình cân đối và cao tầm 1m7 (đúng chuẩn soái ca).

    Tôi rất thông minh và rất khỏe nhưng tôi giấu điều đó với lớp và chỉ một ít người biết điều đó.

    Các bạn hỏi tôi vì sao tôi lại giấu điều đó ư?

    Là vì tôi biết đến câu: "Giàu thì tụi nó ghét, nghèo thì tụi nó khinh còn thông minh thì tụi nó tìm cách tiêu diệt" nên tôi quyết định giấu đi điều đó và tỏ ra bình thường trong lớp.

    Còn về gia đình tôi thì tôi sống cùng chị gái, chị ấy năm nay là học sinh năm tư và học cùng trường với tôi, cha mẹ chúng tôi mất lúc tôi mới lên 5 tuổi và chúng tôi sống một mình từ lúc đó với sự giúp đỡ của hàng xóm.

    Thôi, trở về khung cảnh lúc đầu, hôm nay không khí thật trong lành, những đám mây trắng trôi bồng bềnh trên bầu trời xanh thẳm.

    Đang bận ngắm máy thì tôi nghe thấy âm thanh như có ai đang gọi tôi từ xa vậy.

    "Kaito-kun, đợi mình với!!!!"

    Âm thanh đó càng lúc càng gần và kết thúc bằng một cú tông trời giáng vào lưng tôi.

    May là tôi khỏe nên chỉ hơi tê chút thôi, tôi chỉ lo xem ai vừa tông tôi có sao không.

    Quay lại thì thấy Rei - cô bạn cùng lớp kiêm bạn thời thơ ấu của tôi đang nằm dưới đất do cú tông vừa rồi

    "Chào buổi sáng Kaito-kun, hôm nay cậu dậy sớm thế, tớ có thể cùng cậu đến trường không?"(Rei)

    Tôi gật đầu không đáp, đỡ cô ấy dậy, cô ấy thấy vậy im lặng và cùng tôi đến trường.

    Cô ấy là một trong những người biết được bí mật của tôi và nằm trong dàn hot girl của trường nên khi đến trường mà đúng gần cô ấy thì sẽ bị nhiều ánh mắt nhòm ngó.

    Cô ấy có mái tóc đen huyền, mượt, body chuẩn

    Lên đến lớp thì mọi người đã có mặt gần đông đủ , đến cả thằng bạn thân của tôi Kaga-người hay đi trễ đã có mặt trong lớp.

    Tôi có chút ngạc nhiên nhưng vẫn không để tâm cho lắm và đi về chỗ của mình.

    "Sao hôm nay may mắn lại được đến trường cùng Rei-chan thế Kaito?(Kaga)

    "Cậu thôi chọc ghẹo tôi đi, mà sao hôm nay cậu lại đến sớm thế, bình thường thì giờ này cậu đang ở nhà nằm ngủ mà"(Kaito)

    "Tớ cũng không rõ nữa, chắc tớ cũng gặp may giống cậu"(Kaga)

    Cả lớp đang xôm xao bàn tán thì tiếng cửa lớp mở, cô giáo chủ nhiệm bước vào, cả lớp liền im lặng.

    "Chào buổi sáng Hana-sensei"(Cả lớp)

    "Chào buổi sáng, mina-san"(Hana-sensei)

    "Các em cứ tiếp tục trò chuyện đi, cô đến sớm vì muốn xem lớp chúng ta thôi, có vẻ như hôm nay mọi người đều đến sớm nhỉ"(Hana-sensei)

    Hana-sensei nói xong thì bỗng chớp mắt với tôi, tôi tỏ ra bình thường.

    Cô hay làm vậy sở dĩ vì cô biết được tài năng của tôi nên cứ chọc ghẹo tôi chứ bình thường cô là giáo viên rất tốt, là người trong mộng đối với một vài thằng uất ơ nào đó trong cái lớp này

    Đang nằm dài trên bàn thì bỗng nhiên có ai đó chộp lấy mắt tôi, tôi đưa tay lên sờ đôi bàn tay đó, đôi bàn tay mềm mại, mạnh mẽ đó không của ai khác ngoài nee-san

    "Em không thấy gì hết, nee-san bỏ tay ra đi"(Kaito)

    "Thằng em của chị hay nhỉ?"(Naoi)

    "Mà chị làm gì ở đây thế?

    Chẳng phải bên năm tư giờ này đã vào tiết rồi sao?"(Kaito)

    "Bây giờ bên chị đang trống tiết nên chị muốn qua xem em của chị thế nào thôi.

    Chẳng lẽ người làm chị này không được phép quan tâm em mình"(Naoi)

    Tối đứng dậy, quay lại và nhìn nee-san.

    Đối với tôi, nee-san là người phụ nữ đẹp nhất, chị có mái tóc trắng, thân hình cân đối không kém Hana-sensei.

    Bỗng nhiên, cả lớp học tối sầm lại và rung chuyển, ai nấy đều sợ hãi, nee-san sợ đến nỗi ôm chặt tôi vào lòng.

    Sự rung chuyển kết thúc và quang cảnh xung quanh đã thay đổi, lớp học đã biến mất thay vào đó là một khoảng không màu đen trước sự bất ngờ của mọi người.

    ——————————————————————————————————————————————————————

    Đây là lần đầu mình viết truyện nên nếu có gì sai sót các bạn thông cảm và góp ý hộ mình 👍
     
    Xuyên Không Sang Thế Giới Khác Với Sức Mạnh Mới
    Chương 2: Nhiệm vụ cần làm


    Khung cảnh xung quanh thay đổi, xung quanh chúng tôi bây giờ là thư viện nơi có rất nhiều cuốn sách với những ký tự lạ.

    Mọi người ai nấy đều bàng hoàng trước sự việc vừa diễn ra, bỗng nhiên xuất hiện một ánh sáng lạ mà từ đó một người phụ nữ trung niên trẻ tuổi, xinh đẹp bước ra.

    Mọi ánh mắt lúc này đổ dồn về cô ấy, cô ấy nhìn chúng tôi một lúc thì cất giọng

    "Xin chào các vị mạo hiểm gia trẻ tuổi, tôi rất vui vì các bạn đều ổn, tôi mong không ai bị thương trong lúc dịch chuyển"- Người phụ nữ ấy nói

    Cả lớp xôn xao bàn tán về câu nói của người phụ nữ một hồi thì Shiina - lớp trưởng của lớp đứng dậy

    "Cô có thể giải thích kỹ càng những gì cô vừa nói không, cô.........."

    - Cô ấy hỏi

    "Luna, các cậu cứ gọi tôi là Luna" - Cô ấy bảo

    "Tôi sẽ giải thích cặn kẽ cho các cậu, như tôi đã nói, các cậu vừa được dịch chuyển đến thế giới khác bởi tôi nhằm mục đích tiêu diệt Ma vương thần tộc và giải cứu thế giới đó" - Cô ấy giải thích

    "Tại sao lại là chúng tôi?

    Sao cô không tự đi mà tiêu diệt ấy?

    Chúng tôi chỉ là học sinh làm sao có thể đánh bại ma tộc gì đó được?"

    - Một học sinh liên tục đưa ra câu hỏi với thái độ không có tí tôn trọng nào

    "Tôi sẽ trả lời các câu hỏi của các cậu, thứ nhất là các cậu là những người duy nhất có tố chất để giải cứu thế giới đó, thứ hai, tôi là một vị thần, không thể trực tiếp can thiệp vào chuyện ở thế giới đó được, thứ ba là đừng lo khi sang thế giới đó thì các cậu sẽ rất mạnh và có thể sử dụng được phép thuật do sự bất quy tắc khi dịch chuyển giữa hai thế giới" - Cô ấy giải thích

    Cả lớp nghe đến những từ "pháp thuật", "mạnh" nên rất thích thú thì bỗng một học sinh khác đứng lên

    "Vậy bây giờ chúng tôi có thể trở về thế giới cũ không?"

    - Học sinh đó hỏi

    "Các cậu không thể trở về bây giờ nhưng các cậu sẽ được trở về khi hoàn thành xong nhiệm vụ và khi các cậu trở về thì dòng thời gian cũng như lúc các cậu đến" - Cô ấy nói một cách chậm rãi

    "Sẽ như thế nào khi chúng tôi chết ở thế giới đó" - Một học sinh nữa đặt câu hỏi

    "Các cậu sẽ rơi vào trạng thái bất tỉnh và chỉ có thể tỉnh dậy khi được hấp thụ một lượng lớn ma thuật" - Cô ấy nói

    Cả lớp ồn ào lên những câu "Tôi không muốn qua đó, mau đưa tôi trở về" "Trả lại thế giới cũ cho tôi", những câu đó đều hướng về vị nữ thần xinh đẹp

    Bầu không khí ồn ào bỗng trở nên im lặng, mọi người nhìn vị nữ thần.

    Nữ thần đó đang dập đầu trước chúng tôi

    "T-Tôi xin các cậu, làm ơn hãy cứu giúp thế giới đó" - Cô ấy nói bằng giọng chậm rãi

    "Các cậu, mình nghĩ chúng ta nên giúp cô ấy và cứu thế giới đó, chắc cô ấy có lí do riêng của mình nên mới làm vậy" - Shiina nói dõng dạc với lớp

    Cả lớp im lặng một hồi thì tất cả đều đồng ý.

    Vị nữ thần Luna nghe vậy cảm ơn chúng tôi và tạo ra cánh cổng để đến với thế giới đó, trước khi đi qua cánh cổng cô ấy có đưa cho Hana-sensei một quyển sách nói về thế giới đó phòng khi cần.

    Cô ấy có nói sức mạnh của mỗi người sẽ khác nhau tuỳ theo tố chất của mọi người nên ai cũng háo hức và bước vào cánh cổng

    Mọi người đã qua cánh cổng hết, chỉ còn tôi ở lại.

    Cô ấy loay hoay, ngạc nhiên tại sao tôi vẫn chưa đi qua cánh cổng, tôi nhìn cô ấy

    "Vậy tại sao con gái cô lại ở bên đó vậy nữ thần?"

    - Tôi hỏi thẳng cô ấy

    Cô ấy ngạc nhiên, bất ngờ trước câu hỏi đó.

    Chuyện tưởng như đã giấu mọi người nay bị tôi tìm ra

    "Tại sao cậu lại biết điều đó?"

    - Cô ấy đi đến gần và hỏi tôi

    "Không thể nào mà một nữ thần xinh đẹp như cô lại đi quan tâm tới một thế giới khác không liên quan đến mình, tôi nghĩ chắc ở đó đang có thứ gì rất quan trọng đối với cô.

    Khi cô dập đầu với mọi người, tôi biết rằng thứ quan trọng đó cực kỳ quan trọng với cô và tôi cảm nhận được cảm xúc của một người mẹ trong câu nói của cô nên tôi đoán rằng đó là con cô, còn vụ con gái thì do linh cảm của tôi" - Tôi nói ra suy luận của mình

    "Cậu đã đoán đúng hết rồi, không ngờ cậu lại nhìn ra, cô bé bị quỷ tộc bắt đi trong một trận chiến có tôi tham gia và bây giờ đang đâu đó bên thế giới kia" - Cô ấy nghẹn ngào kể lại với đôi mắt ướt át

    "Tại sao cô bé không nằm trong tay quỷ tộc mà lại ở thế giới đó?"

    - Tôi hỏi

    "Tôi cũng không biết nữa nhưng theo tôi biết cô bé bị lạc sang thế giới đó sau cuộc chiến với quỷ tộc" - Cô ấy nói

    "Đừng lo, tôi nhất định sẽ đem được con gái cô về, tôi hứa trên danh nghĩa Ichijou Kaito này" - Tôi bảo

    "Thôi tôi đi đây, mà cô nên lo cho vết thương của cô trước đi" - Tôi nói và đi vào cánh cổng mà chưa kịp để cô ấy trả lời

    "Thương tổn khi triệu hồi cả đống người thế kia mà vẫn tỏ ra bình thường thì cũng thật đáng khen" - Tôi nghĩ trong khi vừa bước ra khỏi cánh cổng và đặt chân lên nền đất.

    ——————————————————————————————————————————————————————

    Cách dẫn thoại của hai chương đầu khác nhau nên các bạn cứ bình luận cách dẫn thoại mà các bạn thích để mình sửa đổi ✌️
     
    Xuyên Không Sang Thế Giới Khác Với Sức Mạnh Mới
    Chương 3: Khởi đầu của cuộc hành trình


    Tôi đặt chân lên nền đất, đập vào mắt tôi là một khung cảnh tuyệt đẹp một đồng cỏ xanh bát ngát trải dài vô tận với vài cái cậy cổ thun to lớn, không khí thật trong lành, dễ chịu..Sensei tập trung mọi người lại gần cái cây gần nhất và bắt đầu hướng dẫn về bảng trạng thái..Theo như sensei giải thích, chúng tôi phải nhỏ vào giọt máu lên [Giấy ma thuật] mà Luna-san đã kẹp vào quyển sách..chúng tôi mọi người lần lượt làm theo lời cô, cô còn bảo sau này có chi phí sẽ mua [Ma cụ] có thể đọc trạng thái cho lớp.

    ============ Vài phút sau===============

    Việc cần làm đã xong, ai nấy lấy giấy của họ, bắt đầu khoe khoang về chỉ số của họ.

    Không quan tâm tới họ, tôi bắt đầu xem tờ giấy của mình thì nee-san đến và ngồi gần tôi

    ———————————————————————————

    Tên: Ichijou Kaito

    Tuổi: 19

    Chức nghiệp: Kiếm sĩ ma pháp

    Level: 1

    Sinh mệnh: 100%

    Ma lực: 100%

    Sức mạnh: 500

    Kháng ma thuật: 400

    Kháng vật lý: 550

    Tốc độ: 670

    Ma thuật: Lôi (Bậc đầu)

    Kỹ năng

    - Ẩn chỉ số

    - Phản ứng nhanh

    - Tăng tốc

    - Cường hoá

    - Phát triển nhanh

    - Imagine Breaker [Ẩn]

    - Imagine Creator [Ẩn]

    Danh hiệu

    - Người được triệu hồi từ thế giới khác

    ———————————————————————————

    "Cái chỉ số cờ lờ gì đây, tại sao lại cao thế"

    Tôi ngạc nhiên và liếc sang tờ giấy của nee-san, chức nghiệp của chị giống tôi và chỉ số của chị đều cao nhưng vẫn thấp hơn tôi.

    Tôi nhận ra là không thể che giấu được sức mạnh của mình với cái ma thuật đọc chỉ số của tờ giấy này được

    "Thằng em chị mạnh nhở, thì ra đây là sức mạnh của em sao?

    Còn cao hơn cả chị nữa"

    Chị tôi đột ngột quay sang với giọng làm nũng...tôi thở dài vì biết thế nào chút nộp tờ giấy cho sensei thì lớp thấy tờ giấy này cũng làm ầm lên.

    Bọn học sinh khác sau khi đọc chỉ số của mình thì liền test thử các kỹ năng, sử dụng được thì lại thích thú, ồn ào cả lên.

    Thấy vậy, tôi cũng liền test thử ma pháp của mình, tôi đưa tay ra thử thì một vài tia sét màu tím bao quanh bàn tay

    "Tuyệt vời, đây là ma thuật sao?"

    Tôi nói...và tiếp tục tìm hiểu về hai cái kỹ năng ở cuối, đại khái hiểu theo tên thì [Imagine Breaker] là phá bỏ một thứ gì đó còn [Imagine Creator] là tạo ra một cái gì đó bằng trí tưởng tượng.

    Hiểu đại khái được khả năng của kỹ năng, tôi test thử [Imagine Creator] trước..tôi thử tưởng tượng ra một cái túi da đeo ngang hông có thể đựng vật phẩm thoải mái như túi thần kỳ của doảemon, nếu được thì nó có thể giúp ích cho tôi rất nhiều, tự nhũ rằng chắc sẽ không thành công nhưng tôi vẫn thử, tôi nhắm mắt lại, chìa tay ra phía trước thì chiếc túi xuất hiện.

    Tôi thò tay vào túi thì wtf cái túi không có đáy...

    Mọi người trong lớp bây giờ bắt đầu chia party ra kiếm quái mà giết, ỉ rằng có ma pháp nên tự tin đây mà.

    Cuối cùng thì theo tụi nó chia thì party của tôi chỉ có ba người: tôi, nee-san và sensei...tôi cũng không ý kiến, tôi nộp tờ giấy của mình và của chị cho sensei và ngồi nghe mọi người bàn bạc

    Chúng tôi bắt đầu chia ra và tìm kiếm thông tin, party tôi cũng tách ra trong rừng thì..

    "Nee-san, sensei, nhìn kìa"

    Tôi chỉ tay về thứ tôi vừa tìm thấy, đó là một con đường nơi có một vài vết bánh xe ngựa và dấu chân ngựa còn rất mới.

    Chúng tôi quyết định đi theo vết xe ngựa hướng tới, sensei cũng tranh thủ kêu bọn kia đến....Đi một hồi thì xuất hiện một bầy sói lạ khoảng 3 con ở phía trước, bọn chúng có đôi mắt đỏ, to khoảng gấp đôi cơ thể con người, mọi người lùi lại thì một vài đứa "óc chó" tự ý bắn ma pháp về hướng bọn sói, ma pháp bắn đó bắn hụt và làm bọn sói phát hiện và bắt đầu tấn công, mọi người bắt đầu hoảng loạn....

    "Các em, mau thi triển ma pháp hướng về phía bọn sói"

    Sensei dõng dạc ra lệnh, mọi người nhanh lấy lại bình tĩnh và thực hiện..hàng loạt ma pháp được tung ra, hầu hết đều trật nhưng may mắn đã trúng và hạ được một con.

    Bỗng nhiên, con đầu đàn tru lên một tiếng rõ dài thì hai con còn lại hướng về phía sensei, chúng lao đến với tốc độ rất nhanh, do cạn kiệt ma lực nên mọi người không thể thi triển ma pháp nữa.

    Hai con sói giờ đang ở rất gần sensei, không thể làm ngơ, tôi lao lên trước sensei, sử dụng [Cường hoá] lên tay phải và đấm con gần nhất văng ra, nó chết tức thì, máu đầy trên tay, tôi dùng tay trái chộp lấy con còn lại và dùng ma pháp hệ lôi lên tay làm nó run rẩy do bị giật xong lăn ra chết.

    Trước sự ngỡ ngàng của mọi người, hai con sói vừa bị hạ bởi thằng mà mọi người coi là yếu.

    Sensei đỡ mọi người dậy và cố động viên mọi người và đi tiếp, không ai nói năng gì về tôi, tôi để mọi người đi trước và ở lại xem xét xác của bầy sói, tôi bỏ xác bọn chúng vào túi để phòng khi cần trao đổi với thương gia hoặc các cửa hàng

    Đi một hồi thì đã thấy hình ảnh kinh đô to lớn ở phía xa, mọi người vui mừng và bắt đầu vừa đi vừa bàn bạc những việc cần làm khi đến thành phố
     
    Xuyên Không Sang Thế Giới Khác Với Sức Mạnh Mới
    Chương 4: Kinh đô Raira


    Mọi người đã đến được toà thành, mệt vờ cờ lờ ra ấy, mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm cả áo, toà thành thật to lớn và sau lưng nó còn có cả một ngọn núi to đùng, chúng tôi ngồi nghỉ trước cổng thành và bàn bạc một chút trước khi vào trong...theo như những người lính gác ở đây nói thì đây là kinh đô Raira, một trong ba kinh đô lớn nhất của thế giới này và nằm ở phía bắc của bản đồ, hai kinh đô còn lại Eien - kinh đô nằm ở phía tây của á nhân(những chủng tộc như người mèo, người hổ, người cá,v.v..) còn kinh đô còn lại là Tobaki - một kinh đô của đế quốc nằm ở phía đông sau thánh chiến, thánh chiến ở đây giống như chiến tranh thế giới ở thế giới cũ nên cũng không bất ngờ, thế giới nào mà chẳng có chiến tranh...thực sự thì còn 1 kinh đô nữa nhưng đã bị quỷ tộc làm cỏ và giờ là hang ổ của bọn quỷ tộc(cảm thấy tội nghiệp cho cái thành đó :v)

    Vài phút sau, chúng tôi bắt đầu chia ra và vào trong thành như đã bàn bạc, nhiệm vụ của chúng tôi là thu thập thêm thông tin, quay lại trước cổng thành khi xong và nếu có thể là kiếm chút tiền để bỏ vào ngân quỹ của lớp, tiền ở đây được tính bằng đồng..một đồng vàng bằng mười đồng bạc và một đồng bạc bằng một trăm đồng, có vẻ như ở đây vàng rất có giá trị(tác giả: ở đâu mà vàng không có giá trị, mày bị ngu à thằng main :v).

    Để đảm bảo được nhiều thông tin thì lần này mỗi người sẽ đi một mình, tôi cũng nghĩ đó là ý hay và tiện không phải đi cùng những người mình không ưa

    Tôi đã vào trong thành và trước mắt tôi hình như là một khu chợ lớn

    "Woaaaaaaaaaaaa"

    Tôi ngạc nhiên trước cái bầu không khí nhộn nhịp ở đây, mọi người ở đây đều mặc áo làm bằng da và lông thú...hỏi thăm thì mới biết da, lông thú rẻ và dễ kiếm hơn vải và cũng chống lạnh tốt nên mọi người mới mặc chúng...tôi quyết định ưu tiên kiếm tiền trước vì có tiền thì việc tìm kiếm thông tin sẽ dễ hơn nhiều.

    Tôi tìm được một cửa hàng quần áo, trao đổi với người chủ và sẽ bán cho ông ấy bộ da của ba con sói lúc nãy, tôi vào một góc của cửa hàng, lấy xác ba con sói ra khỏi cái túi, mượn một con dao và lột da bọn chúng...người chủ vẫn còn bất ngờ khi tôi giao cho ông ta ba bộ da sói, ông ấy vua vì da của con sói tôi kiếm được là Sói đồng cỏ, to lớn và khỏe mạnh hơn nhiều so với Sói tuyết do có nguồn thức ăn phong phú từ các đồng cỏ.

    Hàng tốt thì tiền cũng nhiều, tôi thu được 3 đồng bạc và 70 đồng nhưng tôi chỉ lấy 3 đồng bạc và 50 đồng thôi vì đền bù việc làm vương máu trên sàn nhà khi lột da ba con sói.

    Tôi tiếp tục đi bán những phần có thể bán trên cơ thể của lũ sói, tôi bán thịt của chúng cho các nhà hàng và giữ lại một ít cho bản thân, tôi bán những răng và móng vuốt cho thợ rèn,lấy một ít tiền và một thanh kiếm thường dài tầm 1 mét và bán ma thạch trong cơ thể bọn chúng cho hội quán của mạo hiểm gia..Ma thạch là cốt lõi của những sinh vật có dòng chảy ma thuật và chúng rất có giá trị, quái càng mạnh thì ma thạch bên trong càng có giá trị, cuối cùng sau khi bán hết ba con sói thì tôi thu được 1 đồng vàng 2 đồng bạc và 70 đồng, một ít thịt sói và một thanh kiếm, coi bộ làm giàu ở đây không khó

    Trở về điểm đã hẹn, mọi người hầu hết đã ở đó, tôi đến gặp gặp sensei và đưa cô ấy hết số tiền mà mình có và giữ lại 1 đồng vàng, sensei rất ngạc nhiên vì mọi người trong lớp kiếm nhiều nhất cũng được vài chục đồng mà tôi lại kiếm được số tiền nhiều như vậy và sensei cũng rất vui

    "Sensei này"

    Tôi bảo sensei

    "Chút nữa khi tổng kết tiền lại thì cô đừng nói số tiền này của em mà hãy nói là của chị em nhé"

    "Không được đâu, đây là số tiền của em mà, chị không thể nhận được"

    Chị tôi nghe được cuộc nói chuyện liền phản bác

    "Đây là cách tốt nhất để chị hoà nhập vào cái lớp này, còn cách kiếm được thì chị có thể bịa ra mà"

    Tôi quay lưng đi mà không để chị tôi trả lời...bỗng nhiên chị ôm chầm lấy tôi, và nói cảm ơn, cái ôm của chị như xua tan đi bao mệt mỏi của ngày hôm nay.

    Chị ấy đã hi sinh rất nhiều cho tôi rồi, từ bây giờ là đến lượt tôi

    =============Một lúc sau===============

    Sensei đã bắt đầu việc tổng kết số tiền lại, tổng cộng là 3 đồng bạc lẻ 2 đồng, cả lớp trầm trồ, ngạc nhiên và biết được hầu hết số tiền là do chị tôi kiếm được thì vây lấy chị, như đã tính, chị đã trở thành một phần trong mắt cả lớp.

    Tối hôm đó, chúng tôi cắm trại ở gần đó và chi một tiền để mua thức ăn....mọi người đã ngủ và chỉ còn mình tôi thức vì tôi đã tự nguyện trực đêm để cho mọi người ngủ.

    Ngước nhìn lên bầu trời đầy sao đẹp lung linh, tôi cảm thấy vui vẻ một cách lạ thường, đôi mắt tôi nặng trĩu, tôi từ từ chìm vào giấc ngủ (tác giả: thằng này trực đêm mà ngủ, truất :v)
     
    Xuyên Không Sang Thế Giới Khác Với Sức Mạnh Mới
    Chương 5: Quest & Luyện tập


    Mặt trời đã ló khỏi chân núi, tiếng chim hót, những làn gió mát mẻ thổi qua khu rừng, thật dễ chịu..mọi người có vẻ vẫn chưa dậy nên tôi sẽ tranh thủ thời gian luyện tập một chút...được một lát thì mọi người đã dậy, một ngày mới lại bắt đầu, chúng tôi đã quyết định hôm nay sẽ là ngày cả lớp chia nhau ra luyện tập chỉ số và kiếm tiền.

    Mọi người sẽ chia nhóm và thay phiên nhau luyện tập và làm việc...và tôi nằm trong nhóm đi kiếm tiền trước.

    Như thường lệ, tôi bắt đầu dạo quanh khu chợ...thì thấy hội quán, nhìn nó trông thú vị nên tôi vào xem.

    Đây là một nơi rộng rãi, thoải mái, có nơi ăn uống và phòng ngủ ở phía trên, bảng nhiệm vụ thì nằm đối diện cửa chính...đây như là cơ sở của mạo hiểm gia vậy, xung quanh đâu đâu cũng thấy những mạo hiểm gia với đầy đủ trang bị trên người.

    Tôi sẽ thử nhận nhiệm vụ ở đây để kiếm ít tiền, đứng nhìn bảng nhiệm vụ một lúc thì lấy một tờ nhiệm vụ và đi đến bàn lễ tân...ở đó có một cô gái xinh đẹp, nhìn rất trẻ, nhìn thấy tôi đặt tờ giấy nhiệm vụ, cô gái đó hỏi:

    "Chào cậu, tôi là Fumi, tôi có thể giúp gì cho cậu?"

    Cô ấy cúi đầu chào, làm cho bộ ngực của cô ấy nảy nhẹ, trông chúng thật là mềm, tôi đỏ mặt ra và nhanh chóng lấy lại bình tĩnh

    "Tôi muốn nhận nhiệm vụ này"

    Tôi nói và chỉ tay vào tờ nhiệm vụ

    "Xin hãy xuất trình thẻ mạo hiểm gia của cậu"

    "Thẻ mạo hiểm gia.......???"

    "Có vẻ đây là lần đầu cậu nhận nhiệm vụ, cậu phải có thẻ mạo hiểm gia để có thể nhận nhiệm vụ ở hội quán"

    Nghe cô ấy giải thích và tôi quyết định làm một cái, thủ tục cũng không phức tạp, chỉ cần nói thông tin của tôi cho cô ấy là cô ấy có thể làm ra thẻ nhờ ma thuật...một lúc sau thì có thẻ, tấm thẻ màu bạc nhìn đơn giản, giống như chứng minh thư cho mạo hiểm gia vậy

    "Có thẻ rồi giờ cậu có thể nhận nhiệm vụ, cậu muốn nhận nhiệm vụ này phải không?"

    Tôi gật đầu, đợi cô ấy xác nhận và đi tìm mục tiêu

    Nhiệm vụ của tôi là giết một bầy [Sói đồng cỏ], giống với lũ sói lần trước, do chúng hay ăn những con bò của những người nông dân nên họ đã đăng yêu cầu lên bảng nhiệm vụ..tôi phóng nhanh đến đồng cỏ để tìm mục tiêu.

    Tôi đang lần dấu vết thì bỗng...

    "Aaaa..aaaaa!!!!!!!!"

    Có tiếng thét ở đằng kia, tôi chạy tức tốc đến chỗ phát ra tiếng thét...kẻ phía trước, tôi thấy một cô bé nhỏ đang bị một bầy sói bao vây, chúng ở gần cô bé quá, chúng sắp tấn công cô bé..không kịp mất, tôi kích hoạt [Tăng tốc] và [Cường hoá] vào chân rồi lao đến..lấy thanh kiếm ra từ túi và đỡ đòn cho cô bé.

    Bầy sói thấy tôi liền đồng loạt tấn công, chỉ có con đầu đàn là đứng lại, vì nó to lớn và có bộ lông sẫm màu hơn nên tôi nhận ra..tôi dùng [Cường hoá] và [Tăng tốc] lên toàn thân, truyền ma pháp Lôi lên thanh kiếm và chém, trong chốc lát, bọn sói ngã lăn ra chết.

    Con đầu đàn thấy vậy, tức giận liền sử dụng ma pháp Hoả về phía tôi, không thể chạy vì có cô bé ở đằng sau..tôi ôm cô bé vào lòng, bỗng theo phản xạ cánh tay trái tôi đưa ra đỡ lấy ma pháp..tưởng chừng cánh tay sẽ cháy, nhưng không ma pháp đã biến mất khi vừa chạm vào tay tôi, tôi và con sói đều bất ngờ, nhân cơ hội đó tôi lao đến và chém nó, nó tru lên một tiếng rồi ngã xuống, tôi cũng ngồi xuống vì mệt.

    Cô bé nhỏ đó mắt rưng rưng, lao đến và ôm lấy tôi

    "C-Cảm...ơn, hiệp sĩ-san"

    Cô ấy nói như muốn khóc nhưng trông thật dễ thương, tôi dỗ dành cô bé, tranh thủ thu dọn chiến trường vào túi và đưa cô bé về nhà thì mới biết ba mẹ cô bé là một quý tộc..

    Ba mẹ cô bé cảm ơn tôi rối rít và còn mời tôi ở lại nhưng tôi từ chối và đến hội quán trả nhiệm vụ, vừa cứu được người mà còn hoàn thành nhiệm vụ, may quá.

    Chị Fumi bất ngờ khi tôi đem xác bọn sói ra, thông thường thì chỉ cần đếm một phần của con quái là đã trả nhiệm vụ rồi, tôi nhận số tiền thưởng và đi bán những con sói như hôm qua.

    Bán xong mọi thứ thì cũng đã đến giữa trưa, chuẩn bị đến nhóm tôi tập luyện nên tôi trở về chỗ bọn tôi đã cắm trại, ngồi nghỉ một lát thì vào tập luôn vì chỗ tập gần đó..Người dạy chúng tôi là đội trưởng của lính gác ở cổng tên Joji, nghe nói hồi trước ông ấy có huấn luyện quân đội hoàng gia, lúc đầu ông ấy từ chối nhưng mọi người năn nỉ một hồi thì ông ấy đành chấp nhận.

    Buổi luyện tập sẽ luyện tập về thực chiến cho chúng tôi, theo lời Joji nói thì hôm nay mọi người sẽ nộp bảng trạng thái cho ổng xem và đấu với ổng như một bài kiểm tra nhỏ để ổng tìm ra sai sót cho bọn tôi...do tôi đến trễ nên bị phạt đợi mọi người đấu hết mới đến lượt.

    Mọi người đã đấu xong và kết quả là thua sấp mặt, tôi đưa Joji tờ giấy, ông ta cười khi nhìn bảng trạng thái và vào tư thế chiến đấu.

    "Cậu phải lao vào dùng hết khả năng đánh và làm tôi ngã"

    Ông ta nói xong liền lao ngay về phía tôi, do ông ta có kinh nghiệm trong thực chiến nên tôi sẽ không nhường, ông ta liên tục tấn công và tìm cách làm tôi ngã, tôi né và đỡ được hết, theo như ông ấy nhận xét trước đó thì tuy mọi người có sức mạnh nhưng còn thiếu kinh nghiệm thực chiến nên ông ta nghĩ tôi cũng vậy.

    Tôi lao đến, tung một cú đánh vào bên phải nhưng thật sự là đá, tui học được chiêu này nhờ thầy dạy Vật lý tôi khi tôi còn học trung học, Joji ráng gồng cơ thể về bên phải để không bị ngã về bên trái(vì ông ta đối diện nên hướng ngược lại), nhân cơ hội đó tôi đẩy thêm lực và làm ông ta ngã..trận đấu kết thúc với sự bất ngờ của tất cả mọi người
     
    Xuyên Không Sang Thế Giới Khác Với Sức Mạnh Mới
    Chương 6: Tách ra


    Bầu không khí xung quanh lại yên lặng giống như lần trước, tôi linh cảm có chuyện chẳng lành sẽ xảy ra, Joji lần lượt đọc to tên, chỉ số của mọi người và bắt đầu nhận xét, hầu hết là toàn nói ra khuyết điểm của mọi người nhưng đến tôi thì ông ấy lại khen, đều đó làm mọi người cảm thấy khó chịu

    Buổi luyện tập đã xong và những người còn lại cũng đã về, có vẻ như mọi người chuẩn bị nói gì đó

    "Sensei, tụi em có điều muốn nói"

    Tatsuzo - người hay bắt nạt tôi lên tiếng và tiếp tục nói tiếp

    "Tụi em nghĩ Kaito đang giấu lớp chuyện gì đó"

    "Tôi không có gì để giấu hết"

    Tôi ngắt lời

    "Vậy tại sao mày lại mạnh thế, bình thường lúc trước thì mày yếu như sên mà"

    Một tên khác trong bọn đó hỏi, có vẻ như bọn nó có kế hoạch gì đó

    "Đó là khả năng của tôi, các cậu ghen tị sao?"

    Lời nói của tôi như đi guốc trong bụng chúng, tụi nó định lao đến đánh tôi thì bị sensei ngăn.

    "Tụi tao sẽ không chấp nhận cậu ấy là một phần của lớp nếu mày không chịu nói sự thật"

    Mấy tên đó nói và cố kéo theo những đứa khác, bọn chúng là hét như biểu tình vậy, nhức cả tai. tôi nhìn nee-san một hồi thì bắt đầu cất giọng

    "Tôi không có gì để giấu hết, nếu các cậu không tin tôi thì tôi sẽ rời đi"

    Mọi người đều im lặng nhưng tôi biết trong lòng của tụi kia thì chúng nó đang rất hớn hở vì vừa loại được cái gai là tôi, tôi đứng dậy và rời đi, vài người định đứng dậy cản tôi lại nhưng bị tụi kia xen vào, tụi nó còn nói là để tôi đi vì đó là lựa chọn của tôi, những lời nói đầy giả tạo, tôi quay lại hỏi xem có ai muốn đi cùng tôi thì...bất ngờ là có Kaga, Rei và nee-san, Rei có vẻ đã lấy hết can đảm để đứng lên, người cô ấy vẫn còn run

    "Cảm ơn mọi người... vì đã tin tớ"

    Tôi nói nhằm động viên mọi người và cùng họ đi vào thành Raira, bỏ lại những người khác ở phía sau

    "Vậy kế hoạch bây giờ sẽ là gì đây đội trưởng"

    Kaga nói với giọng điệu vui vẻ và khoác tay lên vai tôi

    "Ai là đội trưởng chứ, đâu ra vậy??"

    "Đội trưởng là cậu chứ còn ai vào đây nữa"

    Kaga nói với giọng trêu chọc, mọi người nghe được thì cười hết cả lên, có vẻ như họ đã vui vẻ lại.

    Tôi dẫn họ đi một lát và cuối cùng dừng lại và chỉ tay về phía trước

    "Chúng ta sẽ ở đây"

    Hướng mà ngọn tay tôi đang chỉ đến là một nhà trọ, nhìn trông rất sang trọng và sạch sẽ, tôi đã đi tìm hiểu hết tất cả và đây là cái tốt nhất theo quan điểm của tôi.

    Khu phố này ít có quán ăn nên sẽ rất yên tĩnh, gần đây có hội quán nên có thể tiện nhận nhiệm vụ và quán còn có bar và nơi ăn uống bên trong nữa.

    "Nhưng lấy đâu ra tiền mà ở, chỗ này nhìn sang trọng thế này chắc sẽ đắt đấy"

    Nee-san lên tiếng hỏi.. tôi không đáp mà tung hai đồng vàng đang cầm trên tay lên và chụp lại, mọi người đại khái cũng biết được câu trả lời.

    Chúng tôi bước vào và thuê phòng, do đã gần tối nên không khí ở đây hơi nhộn nhịp..tôi thuê hai căn phòng đôi đối diện nhau, tôi và Kaga ở một phòng, nee-san và Rei ở một phòng, tôi sẽ tốn 6 đồng bạc cho mỗi đêm cho hai phòng, chúng tôi lên nhận phòng và hẹn nhau sẽ gặp nhau dưới nhà ăn 15 phút nữa, à quên vì không thể đo đạc được thời gian ở thế giới này nên cũng chỉ là theo cảm nhận thôi.

    Tôi bước vào phòng, căn phòng rộng rãi, có hai giường nằm hơi cách nhau, hai cửa sổ hướng ra mặt tiền của nhà trọ, nhà vệ sinh và những đồ nội thất khác..

    ở đây có nhà tắm riêng cho nữ và nam nên khi nào cần thì cứ ra đó mà tắm

    Chúng tôi đi xuống dưới tầng thì đã thấy hai người còn lại đứng đó, tôi mời họ ngồi và hôm nay tôi khao nên cứ kêu món thoải mái, họ cầm thực đơn và gọi món.. tôi đi vào nhà bếp, mượn bếp của khách sạn và lấy thịt sói từ trong túi da ra và bắt đầu chế biến, coi vậy chứ tôi nấu ăn ngon lắm.

    Vài phút sau, tôi đem cho họ bốn phần ăn đã được chuẩn bị, mắt họ sáng lên như vừa thấy châu báu vậy, tôi mời họ ăn.

    "Itakimasu~"

    Chúng tôi cùng nói và bắt đầu ăn, món tôi vừa nấu là thịt sói bít tết với sốt mật ong rước ở trên..các món đã gọi cũng đã được đem ra.

    Woa~ngon quá, thức ăn ở đây có vài món giống với ở thế giới cũ, mà thôi tôi nghĩ nên tập trung ăn, chúng tôi ăn và trò chuyện hăng say, bỗng tôi thấy trên má của Rei một vài giọt nước mắt

    "Có chuyện gì vậy Rei, sao cậu lại khóc?"

    Tôi hỏi và mọi người quay sang nhìn Rei

    "C-Chỉ là....tớ cảm thấy rất vui và bất ngờ... chỉ mới ngày hôm qua chúng ta còn ăn bánh mì và ngủ ở ngoài nhưng mọi chuyện đã khác từ hôm nay....

    Tớ ước có thể chia sẻ đồ ăn với họ bây giờ và tớ cũng buồn vì Kaito-kun bị mọi người bắt rời khỏi lớp"

    Rei nói với giọng chậm rãi, nước mắt rưng rưng, tôi vội dùng khăn giấy lau mắt cho cậu ấy và bảo rằng

    "Cậu đừng lo lắng quá, ngày mai tớ có thể đưa cho cậu đồ ăn để cậu chia sẻ mọi người mà"

    Rei ngượng ngùng nhưng cô ấy vẫn gật đầu và tiếp tục ăn...Khoảng một lúc sau, chúng tôi ăn xong, tính tiền..ặc!

    Tận một đồng vàng cơ à, mọi người ăn nhiều phết, chúng tôi trở về phòng ngủ, nee-san còn hôn lên trán tôi và cảm ơn tôi trước khi tôi bước vào phòng

    Tôi và Kaga nhảy ngay lên giường thì Kaga ngủ ngay :v, sẵn đang có thời gian rảnh, tôi sẽ thử nghiệm một chút với những Skill của mình....

    —————————————————————————————————————————————————————— Các bạn muốn cho main theo kiểu bá từ lúc đầu hay đến sau mới bộc lộ sức mạnh thì hãy bình luận ý kiến của mình 👌👌
     
    Xuyên Không Sang Thế Giới Khác Với Sức Mạnh Mới
    Chương 7: Thử nghiệm & Đi săn


    Trời cũng đã tối, chắc là mọi người cũng đã ngủ hết, tôi sẽ bắt đầu thử nghiệm các skill của mình..

    Trước hết là lấy giấy trạng thái ra trước đã..

    À rế??

    Giấy đâu rồi?

    Hình như là ở chỗ của lớp thì phải, mình nhớ là đã gửi sensei giữ dùm, kiểu này không có giấy sao thử nghiệm đây

    Tôi nằm xuống giường, nhắm mắt lại và chuẩn bị chìm vào giấc ngủ thì..

    Một giọng nói?

    Từ đâu?

    Status: On là cái gì?

    Một câu thần chú?

    Tôi ngồi bật dậy và nhìn xung quanh, không có ai ngoài Kaga đang nằm ngủ say sưa đằng kia

    "Status: On"

    Tôi nói.. và bất ngờ.. trước mắt tôi là một tấm bảng có phông nền màu xanh có những chỉ số ghi trên đó.

    Đây là bảng trạng thái mà, vậy là cũng có cách khác ngoài sử dụng giấy à, phải chi biết được chuyện này sớm thì tốt biết mấy..

    ———————————————————————————

    Tên: Ichijou Kaito

    Tuổi: 19

    Chức nghiệp: Kiếm sĩ ma pháp

    Level: 7

    Sinh mệnh: 100%

    Ma lực: 100%

    Sức mạnh: 3050

    Kháng ma thuật: 900

    Kháng vật lý: 1800

    Tốc độ: 2600

    Ma pháp: Lôi (Bậc đầu)

    Kỹ năng:

    - Ẩn chỉ số

    - Phản ứng nhanh

    - Gia tốc

    - Cường hoá

    - Phát triển nhanh

    - Imagine Breaker [Ẩn]

    - Imagine Creator [Ẩn]

    - Hồi phục nhanh

    Danh hiệu

    - Người được triệu hồi từ thế giới khác

    - Lang sát (Người diệt sói)

    - Kiếm sĩ của kiếm một tay

    ———————————————————————————

    Có vẻ như tôi đã level 7 và chỉ số của tôi đã tăng lên rất nhiều, tôi còn có thể vài skill mới nữa.. [Hồi phục nhanh] là skill sẽ giúp tôi hồi phục được điểm sinh mệnh khi điểm sinh mệnh bị mất, skill [Tăng tốc] đã biến mất và thay vào đó là [Gia tốc].

    Lần trước, khi bị con sói đầu đàn sử dụng hỏa ma pháp, tôi nghĩ là do kỹ năng [Imagine Breaker] đã cứu tôi, có nghĩa là kỹ năng đó sẽ giúp tôi loại bỏ ma pháp

    Chuyển sang chủ đề chính, tôi sẽ thử nghiệm xem tôi có thể tạo ra được những gì bằng [Imagine Creator], trước hết là đồ ăn, tôi đã tạo ra những viên kẹo mà không gặp khó khăn gì và nó không tốn ma lực, kế tiếp.. tôi thử tạo ra một con dao và thành công.

    Kỹ năng này thật tuyệt!

    Mình có thể tạo ra bất cứ thứ gì mình muốn miễn là mình đã nhìn thấy thứ đó..

    Mà khoan đã, liệu mình có thể tạo ra một "vật chứa" không?

    Tôi sẽ thử, bắt đầu tưởng tượng trong đầu và thứ đó đã ở trong tay tôi, đó là một viên thuốc con nhộng, theo như tưởng tượng thì thứ này sẽ giúp hồi phục mọi vết thương tức thì.

    Tôi sẽ liều một phen, tôi cầm lấy con dao vừa tạo lúc nãy, nghiến chặt răng lại và...

    Phập!!

    Tôi đâm con dao vào vai mình và rút nó ra, máu chảy ra từ vết thương, tôi nhanh chóng nuốt viên thuốc vào người.

    Miệng vết thương đã khép lại và hồi phục, cơn đau cũng không còn nữa.

    Cảm thấy rất vui và quyết định đi ngủ, tôi nhìn bảng trạng thái trước khi tắt..Ma lực của tôi vừa giảm đi 10%, có vẻ như tạo ta thứ gì đó mạnh quá sẽ làm giảm ma lực và việc tạo ra nó sẽ có giới hạn tới khi ma lực tôi cạn, tôi đắp chăn lại và quyết định ngủ, không biết ngày mai sẽ giải thích như thế nào với Kaga về vụ vết máu đây :v

    ===============Hôm sau===============

    Kaga đã dậy và đương nhiên là cậu ấy sẽ la toáng lên khi thấy vết máu, tôi đã kịp giải thích cho cậu ấy và cậu ấy đã bình tĩnh lại.

    Chúng tôi thay đồ và xuống dưới tầng đợi hai người kia, vài phút sau, họ cũng đã xuống và chúng tôi ăn sáng ở đó..

    Ăn xong thì tôi dẫn họ đến hội quán để họ làm thẻ và chúng tôi bắt đầu nhận nhiệm vụ như một party

    Nhiệm vụ hôm nay của chúng tôi là giết một bầy [Lợn đồng cỏ] nhưng trước hết là mọi người phải có trang bị đã.

    Tôi dẫn họ đến khu chợ để mua trang bị vài phút sau thì mọi người đã mua và có đầy đủ đồ để tham chiến, có vẻ giờ là hơi sớm, mặt trời chỉ mới chiếu vài tia sáng qua núi, sương sớm vẫn còn.

    Chúng tôi đi ra cổng và hướng đến chỗ của bọn [Lợn đồng cỏ], chúng tôi có ghé qua nhìn lớp thì chỉ thấy sensei thức, tụi kia vẫn còn ngủ, như ý muốn của Rei, tôi tạo ra những món ăn giống đêm trước với số lượng lớn bằng [Imagine Creator] và giao cho sensei, sensei liên tục cảm ơn và xin lỗi tôi vì đã không ngăn được tụi kia.

    Chúng tôi động viên, dặn dò sensei là nếu tụi kia có hỏi thì nói đống thức ăn đó là của Rei và rời đi trước khi mọi người thức dậy

    Bọn tôi đã thấy bọn [Lợn đồng cỏ], tôi phân chia đội hình trước khi tham chiến..

    Ở tiền tuyến, Kaga là một đỡ đòn, cậu ấy lao lên trước để thu hút sự chú ý của chúng, do bọn [Lợn đồng cỏ] rất hiếu chiến nên chúng sẽ không bỏ chạy, nee-san nhân cơ hội lao lên và chém bọn lợn, còn tôi sẽ ở đây bảo vệ Rei trong khi cậu ấy niệm phép để giúp hai người kia, cô ấy là một pháp sư hỗ trợ.

    Tuy là lần đầu tham chiến nhưng họ đã có những biểu hiện rất tốt, bọn lợn đã bị xử, chúng tôi trở về và họ dường như rất vui vì đã hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên với tư cách mạo hiểm

    Chúng tôi về đến hội quán, trả nhiệm vụ và họ ngồi nghỉ trong khi tôi đi bán mấy con lợn này, tôi trở về và chúng tôi đã sẵn sàng cho nhiệm vụ tiếp theo
     
    Xuyên Không Sang Thế Giới Khác Với Sức Mạnh Mới
    Chương 8: Lời xin lỗi


    Chúng tôi rời hội quán và nhận những nhiệm vụ tiếp theo, cứ thế chúng tôi đi diệt quái và cũng đã kiếm được kha khá và ba người kia cũng có được kinh nghiệm thực chiến, chúng tôi cứ đi làm nhiệm vụ như thế trong suốt năm ngày và cuối cùng của sẵn sàng để nhận nhiệm vụ khó hơn.

    Tôi đang nằm trên giường của khách sạn, cảm thấy mệt mỏi vì đã hoạt động liên tục..

    Cũng đã gần một tuần mình không gặp lớp, chắc là họ vẫn ổn, ngày mai chắc tôi sẽ nghỉ một hôm để nghỉ ngơi và tìm hiểu thêm về cái kinh đô này.

    Tôi nhắm mắt lại, hai mi mắt nặng trĩu vì mệt mỏi, tôi từ từ chìm vào giấc ngủ...

    ============= Sáng hôm sau============

    Trời đã sáng, tôi tỉnh dậy và cố ra khỏi chiếc giường của mình...

    Khoan đã!

    Tạo sao mình lại bị trói!?

    Chuyện gì đang xảy ra thế này?

    Mọi người đâu hết rồi?

    Tôi đang loay hoay cố cởi trói thì bất chợt mọi người xuất hiện, và mọi người ở đây có nghĩa là tất cả mọi người trong lớp

    "Mọi người đang làm gì thế?

    Mau cởi trói cho tớ"

    Tôi nói to và có vẻ như họ sẽ không định cởi trói cho tôi

    "Mọi người có chuyện muốn nói với em và mọi người nghĩ rằng em sẽ không chịu nghe sau tất cả mọi chuyện nên đã quyết định trói em lại"

    Sensei suy nghĩ một hồi và nói tiếp, bầu không khí bây giờ đang rất yên lặng

    "Xin lỗi!!!"

    "!!?"

    "Chúng tôi xin lỗi vì đã không tin cậu và còn cố ý ép cậu rời khỏi lớp, chúng tôi thành thật xin lỗi"

    Bọn Tetsuzo từ đâu nhảy ra cúi đầu xin lỗi và mọi người cũng liên tục xin lỗi theo, được một lúc thì sensei ngập ngừng hỏi:

    "Vậy...em có thể bỏ qua cho mọi người được không,Kaito?"

    Tôi im lặng suy nghĩ một hồi thì.. bất ngờ sử dụng [Cường hóa] lên cơ thể và phá bỏ dây trói, mọi người tỏ ra buồn vì họ nghĩ hành động đó có nghĩa là không đồng ý.

    Tôi bước lại trước mắt sensei, thì thấy mắt của sensei đã rưng rưng nước mắt

    "Thôi được rồi, em chấp nhận lời xin lỗi của mọi người"

    Mọi người im lặng một hồi như để não bộ xử lí thông tin từ câu nói của tôi thì reo lên vui vẻ, sensei thì lao đến ôm chầm lấy tôi

    "Sensei...

    Em không thở được"

    "À...

    Cô xin lỗi, tại cô vui quá"

    Sensei cảm thấy ngại nên lùi ra xa, tôi đưa tiền cho sensei để ăn sáng ở dưới lầu, còn tôi thì phải đi ra ngoài có chút việc.

    Một lúc sau, tôi trở về khách sạn thì mọi người cũng đã ăn xong, tôi dẫn mọi người đi để thấy thứ tôi đã chuẩn bị sẵn, mọi người đang đi thì dừng bước, có vẻ như họ đã thấy thứ đó

    "Kaito, đây...là gì thế?"

    Kaga hỏi tôi, tay cậu ấy đang chỉ về hướng của thứ đó

    "Còn hỏi nữa, đây là chỗ chúng ta sẽ ở, nguyên một lớp đâu thể nhét đủ vào cái khách sạn bé tí hồi nãy được"

    Tôi cười và nói, thứ đang là tâm điểm chú ý của mọi người là một căn nhà, nó rộng và có dư phòng cho cả lớp dùng, có nhà bếp, thư viện và có cả sân để luyện tập ở phía sau, tôi phải mua vài miếng đất thì mới đủ để hợp lại xây nhà.. hơi cảm thấy thất đức :v do tôi phải đi xung quanh kinh đô tìm những quý tộc và yêu cầu họ cho mình mượn xem đồng bạch kim, đồng bạch kim có giá trị hơn đồng vàng 100 lần, sau đó tôi dùng [Imagine Creator] để tạo ra thêm nhiều đồng bạch kim nữa và mua đất bằng số tiền đó, việc xây nhà cũng bằng [Imagine Creator] luôn.

    Tôi dẫn mọi người vào nhà trong khi họ vẫn còn trầm trồ, bất ngờ trước vẻ đẹp của nó, căn nhà được làm bằng gỗ nhưng tôi đã dùng [Cường hóa] lên khắp ngôi nhà nên nó sẽ vững chắc như được làm bằng đá vậy, bên trong thì mỗi phòng đều có đèn máy điều hòa, giường và các đồ nội thất đầy đủ.

    Vì thế giới này chỉ xài đèn dầu, nến hoặc cao cấp hơn là dùng [Ma cụ] nên nếu ai mà thấy thì họ sẽ rất tò mò cho mà xem, tôi tạo ra một nguồn điện tích trữ cỡ đại ở dưới tầng hầm và sạc nó bằng ma pháp Lôi, vừa sạc được điện và vừa có thể giúp tôi thăng bậc ma pháp

    Mọi người đã vào bên trong, tôi vừa nghĩ ra một trò chơi nhỏ : ), tôi quay sang về phía mọi người

    "Tớ vừa nghĩ ra một trò chơi rất hay, các cậu có muốn chơi không"

    Tôi hỏi mọi người và họ đồng ý

    "Luật chơi sẽ như sao: Tớ sẽ đưa mỗi người một tấm bảng có tên của họ, mọi người sẽ chạy và treo tấm bảng đó vào căn phòng mình muốn chọn thì căn phòng đó sẽ là của người đó, không được gây thương tích cho người khác, ai phạm luật thì tớ cho ngủ ở ngoài luôn đấy

    Tôi cười và nói, mọi người có vẻ rất hứng thú với trò chơi này, tôi cho họ vài phút để suy nghĩ và đi xem vị trí các phòng

    "À quên, còn một điều nữa là nam sẽ xuất phát sau nữ 15 giây để mang tính công bằng"

    Vài phút trôi qua, mọi người đã suy nghĩ xong và vào vị trí, trò chơi chuẩn bị bắt đầu

    "Sensei, cô cũng phải chơi nữa đấy"

    "Cô biết rồi, cô sẽ cố hết sức"

    "3...2...1...Bắt đầu"

    Tôi hô hiệu lệnh, các bạn nữ tức tốc chạy, vì có đến hai cầu thang lớn nên không gian chạy rất rộng rãi, đa số đều đang hướng tới những căn phòng cao nhất ở trên tầng...

    15 giây đã qua, đến lượt đám con trai chạy, khung cảnh hỗn độn trong thật buồn cười.

    Có vẻ như trò chơi đã kết thúc, mọi người đã giành được phòng mà họ muốn, và còn dư rất nhiều phòng do tôi làm để trừ hao phòng để mà còn để đồ đạc, trang bị nữa.

    Tôi đến từng phòng của mỗi người và dùng [Imagine Creator] để tạo ra những đồ họ muốn để trang trí phòng, do mải mê trang trí nên họ cũng không để ý đến ma pháp của tôi lắm

    Đi hết lớp thì trời cũng đã tối nên tôi có dặn họ chuẩn bị xuống ăn tối, chúng tôi cười đùa, nói chuyện rất vui tối đó, ăn xong thì mọi người dọn dẹp và lên phòng còn tôi thì ngủ lại dưới phòng khách :v để cho dễ canh gác, tôi vừa ngồi xuống thì thấy sensei, cô ấy đang đến gần tôi

    "Cảm ơn em"

    Cô ấy nói và...đôi môi mềm mại của cô ấy đang hôn trán tôi, tôi bất ngờ và đỏ mặt nhưng vẫn im lặng, cô ấy về phòng ngay sau đó, tôi cũng chuẩn bị đi ngủ.
     
    Xuyên Không Sang Thế Giới Khác Với Sức Mạnh Mới
    Chương 9: Tiến vào dungeon


    Ngày hôm sau, tôi giải thích cho tất cả mọi người về những gì mình biết về hệ thống Status và skill, sau đó thì chúng tôi chia nhau ra tập luyện cho mọi người, tôi có khuyên họ nên đi nhận quest ở hội quán để quen với thực chiến.

    Chúng tôi cứ thế luyện tập trong thời gian 1 tuần, họ đã phát huy hết sức mạnh trong thực chiến, và sau đó mọi người đã ra quyết định: mọi người sẽ tiến vào dungeon.

    Dungeon là một hầm ngục với nhiều tầng và có nhiều quái vật ở trong đó, càng xuống sâu, quái thú sẽ càng đông, mạnh và dữ tợn hơn rất nhiều, nếu may mắn thì có thể gặp được kho báu, tuỳ vào mỗi dungeon thì sẽ có cấu trúc khác nhau, dungeon lần này mọi người nhắm tới là một dungeon thuộc dạng tháp đi xuống mới được các mạo hiểm gia phát hiện ở gần đây.

    Đây là được coi là một bài luyện tập cho cả lớp nên mọi người phải có mặt đầy đủ, chúng tôi sẽ được nghỉ ngơi và chuẩn bị trong suốt ngày hôm nay, ngày mai sẽ bắt đầu khởi hành..mọi người có vẻ rất phấn khích về chuyến đi này

    Tôi hiện đang ở chỗ ngủ của tôi ở dưới tầng để kiểm tra mọi thứ trước khi khởi hành vào ngày mai, tôi kêu ra bảng trạng thái của mình và bắt đầu kiểm tra

    ———————————————————————————

    Tên: Ichijou Kaito

    Tuổi: 19

    Chức nghiệp: Ma pháp kiếm sĩ

    Level: 16

    Sinh mệnh: 100%

    Ma lực: 100%

    Sức mạnh: 12 400

    Kháng ma pháp: 5300

    Kháng vật lý: 10 100

    Tốc độ: 13 200

    Ma pháp: Lôi (Bậc trung)

    Kỹ năng:

    - Ẩn chỉ số

    - Phản ứng nhanh

    - Gia tốc

    - Cường hoá

    - Phát triển nhanh

    - Imagine Breaker [Ẩn]

    - Imagine Creator [Ẩn]

    - Hồi phục nhanh

    - Hồi phục ma lực

    - Đọc thông tin

    Danh hiệu:

    - Người được triệu hồi từ thế giới khác

    - Lang sát

    - Kiếm sĩ của kiếm một tay

    - Người hướng dẫn

    ———————————————————————————

    Các chỉ số của tôi vẫn ổn, skill thì có một vào cái mới do cùng luyện tập cùng mọi người, còn cái ma pháp Lôi của tôi lên được một bậc là vì ngày nào tôi cũng phải thức khuya sạc điện cho căn nhà, tức cười nhất vẫn là kháng ma pháp, khi thức khuya sạc điện, tôi nhiều lần chạm vào bình điện do buồn ngủ nên chỉ số kháng tăng nhanh hơn thường, cũng may là tôi chưa ngỏm :v

    Trời đã tối, mọi người có vẻ đã ngủ sớm hết vì không muốn mất sức vào ngày mai, tôi cũng ngủ sau khi chuẩn bị đồ ăn cho ngày mai

    Mặt trời đã lên, chúng tôi nhanh chóng chuẩn bị khởi hành, tôi còn biết rằng ai cũng đi tắm cả, họ thật sạch sẽ, tôi thì rất ít tắm vì dù sao thì vào trong dungeon cũng dơ thôi 🙂.

    Mọi người đã chuẩn bị xong, giáp trụ, vũ khí đầy mình, chúng tôi thẳng tiến đến cổng dungeon, dọc đường cũng thấy những mạo hiểm gia khác cũng đang hướng tới đó.

    Chúng tôi đã đến cổng dungeon, chúng tôi bàn kĩ về đội hình, kế hoạch thì tiến vào trong...

    Không gian bên trong rất có ít ánh sáng, càng vào sâu thì đường càng khó đi hơn và tối hơn, chúng tôi dùng [Ma cụ] để thắp sáng và đi sâu xuống bên dưới

    Dọc đường chúng tôi gặp rất nhiều quái vật như goblin, hobgoblin, skeleton... bọn quái đã bị tiêu diệt hết với đội hình và sức mạnh của chúng tôi.

    Một nhóm đỡ đòn đi trước, nhóm kiếm sĩ, pháp sư ở giữa và một ít kiếm sĩ để bảo vệ pháp sư hỗ trợ ở phía sau.

    Tôi nằm trong nhóm giữa, tiện hỗ trợ phía trước và sau, chúng tôi sau khi đi qua được khoảng gần 10 tầng và giết được kha khá quái vật thì quyết định ngồi nghỉ trưa.

    Tôi lấy đồ ăn ra, món hôm nay là bánh mì sanhwich trứng, thịt, cá với nước lọc, mọi người ăn rất quyết liệt, có vẻ như họ rất đói..ăn xong, định quay trở lên thì mọi người lại muốn xuống sâu nữa, có vẻ họ hơi chủ quan rồi, tôi đã cố ngăn nhưng không thành

    Chúng tôi đi sau xuống, qua được một tầng thì thấy Goblin và Kobold - quái vật có hình dạng giống một con chó nhưng có mặc giáp, vũ khí và có khả năng chiến đấu cao mặc dù chỉ là bọn quái thường...

    Kì lạ?

    Tại sao lại có Kobold và bọn Goblin ở đây?

    Bọn chúng thường không ưu nhau và sống ở những nơi tối mà, huống chi nơi này vẫn còn ánh sáng mặt trời, chúng rất đông, lao đến tấn công nhưng vẫn bị quét sạch, mọi người có nhiều người đã bị thương và mệt nên quyết định đi lên

    Khi vừa lên được khoảng vài tầng thì mọi người ở phía trước phát hiện một căn phòng hơi tối có chứa một chiếc rương, mọi người phấn khởi chạy đến chỗ chiếc rương và cố mở nó.

    "Khoan đã, đừng vào trong đó, là bẫy..."

    Chưa kịp nói dứt câu, chúng tôi đã nghe thấy tiếng bước chân của thứ gì đó to lớn đang đến gần, nhanh chân chạy tới chỗ mọi người, tôi hét lớn ra lệnh

    "Dùng [Ma cụ] phát sáng hết cỡ nhanh"

    Bình thường nếu làm vậy thì quái vật sẽ bị thu hút bởi ánh sáng và tấn công nhưng đây là trường hợp nguy hiểm...

    Mọi người lập tức làm theo, cả căn phòng đã được soi sáng và cái thứ to lớn bí ẩn đứng trong bóng tối đã lộ diện

    "Đùa à, tại sao cả hai con quái vật này lại ở đây?"

    Tôi hốt hoảng khi nhìn thấy hai sinh vật to lớn, trên tay cầm vũ khí đang bước về phía này, bọn chúng lộ vẻ khát máu khi thấy chúng tôi....
     
    Xuyên Không Sang Thế Giới Khác Với Sức Mạnh Mới
    Chương 10: Thành quả


    Căn phòng đã được thắp sáng, xung quanh có nhiều xương cốt của những người đã chết ở đây, tôi đưa mắt nhìn hai con quái to lớn ở phía trước, một con là Goblin King và con còn lại là Kobold Comander, chúng đều rất to lớn và trên tay có cầm vũ khí, tôi liền thử sử dụng [Đọc thông tin] và đã thấy được chỉ số của chúng

    ———————————————————————————

    Tên: Goblin King

    Level: 14

    Sức mạnh: 9300

    Kháng ma pháp: 3400

    Kháng vật lý: 5700

    Tốc độ: 2100

    Tên: Kobold Comander

    Level: 13

    Sức mạnh: 8700

    Kháng ma pháp: 2600

    Kháng vật lý: 6000

    Tốc độ: 2900

    ———————————————————————————

    Có vẻ skill này chỉ đọc được các chỉ số sức mạnh và không thể thấy các kỹ năng của chúng.

    Lũ quái vật này chỉ được mỗi cái to xác, nhưng nếu xét về chỉ số thì bọn chúng hơn mọi người nhưng vẫn còn thấp hơn tôi

    Tại sao bọn chúng ở đây?

    Có khi nào...?

    Đang bận suy nghĩ thì bọn chúng đã đến gần, hai con quái vật đó chỉ còn cái khoảng 1 mét nữa.

    Phải xử bọn chúng xong thì nghĩ gì thì nghĩ, tôi rút thanh kiếm của mình ra và kêu mọi người lùi lại phía sau

    "Cẩn thận đấy, Kaito"

    Kaga hét lên cảnh báo, tôi cười và hướng mũi kiếm về hướng hai con quái vật

    "Tớ sẽ không chết đâu, đừng lo"

    Dứt lời, tôi lao thằng về hướng bọn chúng, cố thử lừa bọn chúng đáng nhau nhưng không thành công..

    Bọn này chắc cũng đã chiến đấu với nhau nhiều, tôi dùng [Gia tốc][Cường hoá] lên tay, nhảy ra sau lưng con Kobold Comander và chém một đường kiếm hình vòng cung vào lưng nó, máu bắn ra văng lên áo tôi, nó rống lên trong đau đớn.

    Tôi tiếp đất và chém đứt hai chân nó, sở dĩ thanh kiếm cùi của tôi sắc bén là do tôi đã dùng [Cường hoá] lên nó, không biết khi tôi có một thanh kiếm xịn thì sẽ như thế nào nữa.

    Quay sang con Goblin King, nó dường như đã hoảng sợ và thay đổi mục tiêu, nó đang lao đến chỗ mọi người, tôi nhìn xung quanh thì nắm lấy cái thanh kiếm to đùng của con Kobold Comander, thanh kiếm có vẻ nhẹ 🙂, tôi ném thẳng thanh kiếm về phía con Goblin King, thanh kiếm đâm xuyên qua nó và nó đã ngã xuống trước khi kịp đụng đến mọi người

    Tôi đã mạnh lên rất nhiều, nhờ được luyện tập cùng mọi người, tôi mới có thể phát triển và khắc phục những điểm yếu của mình.

    Đây chính là thành quả của việc cố gắng luyện tập

    Mọi người bất ngờ, im lặng rồi thở phào nhẹ nhõm, tôi đi đến và đỡ họ dậy...

    "!??"

    "Sao mọi người lại ôm mình?"

    Nói là mọi người nhưng chỉ toàn con gái thôi, bọn con trai đang đứng ở gần đó liếc tôi với đôi mắt sát thủ

    "Tụi tớ rất sợ, sợ rằng cậu sẽ chết và mọi người sẽ chết"

    Shiina - người đang ôm tôi ở trước ngực nói với giọng sợ hãi

    "Mọi người đừng sợ, đã có tớ ở đây rồi, mọi người sẽ không sao đâu"

    Tôi nói như đúng rồi và cảm thấy hơi ngượng sau câu đó, cứ nói vào câu như thế này nữa chắc tôi có một đang harem mất.

    Mọi người sau đó thì đỏ mặt và đi đến chỗ cầu thang, tôi còn thấy một vài người còn bốc khói nữa kìa :v

    Tôi nhìn sang nee-san, chị ấy thấy vậy liền đưa ngón cái lên về phía tôi như đang cố trêu tôi vậy

    Mọi người rời khỏi căn phòng, họ có vẻ quên mất cái rương đang nằm chễm chệ ở giữa phòng, tôi bỏ rương và xác hai con kia vào túi, tôi nhanh chóng ra khỏi phòng và sàn của căn phòng vỡ ra và rơi xuống, chắc do chấn động của con Goblin King khi nãy ngã xuống đã làm sàn bị nứt, cái lỗ này sâu thật, hình như có đốm sáng gì ở dưới?

    Bất giác thì mọi người gọi tôi, tôi vội chạy lên cổng ra để theo kịp mọi người

    Chúng tôi chạy về kinh đô, băng qua một vài căn nhà nhỏ và tận hưởng khung cảnh và bầu không khí dễ chịu này

    Về đến kinh đô thì đem ra xác của hai con quái đó, tôi còn được thăng cấp thẻ mạo hiểm gia lên 2 sao, đáng ra là mọi người cũng được như vậy nhưng họ từ chối, họ nói là đó là chiến công của tôi, họ không thể nhận được

    Về đến nhà, ai nấy cũng tức tối lên phòng nhảy lên chiếc giường thân yêu của họ vì quá mệt, một vài người thì tắm để xua tan đi mệt mỏi.

    Nằm nghĩ được một lúc thì có tiếng chuông cửa, tôi ra mở thì thấy trước cửa là một người đàn ông trung niên mặc một bộ quần áo sang trọng, là Belbas-san đây mà, ông ấy là cha của cô bé gái mà tôi đã cứu lúc trước

    "Xin chào Belbas-san, dạo này ông có khỏe không?"

    Tôi cúi đầu chào lễ phép với ông ấy

    "Cậu cứ tỏ ra bình thường đi, đừng lễ phép quá"

    "Tôi hiểu rồi.

    Ngọn gió nào hôm nay đưa ông đến đây vậy?"

    "Chẳng qua là khi dạo chơi xung quanh kinh đô với Mana, ta nghe được cậu vừa hạ được hai con quái khủng và được lên sao nên ta đến đây cùng Mana để chúc mừng cậu"

    Nói xong, ông ấy bước sang một bên thì một cô bé đã lao đến và ôm lấy chân tôi, đó là Mana

    "Hiệp sĩ-san, chúc mừng anh"

    "Cảm ơn em"

    "Em muốn cưới anh"

    "Em đừng đùa nữa 0_o"

    Tôi cười ngượng với em ấy, tôi mà đồng ý chắc sẽ bị quân lính ở đây bắt mất, tôi không phải là lolicon nhưng vẫn là thằng trai tân 19 tuổi, chắc nên đợi em ấy lớn thêm chút nữa

    Tôi mời họ vào trong để nói chuyện, vừa vào Mana đã khen mát rồi, mọi người nghe tôi kêu thì chạy xuống làm quen với họ, họ có vẻ thích Mana và Mana bây giờ đang chơi với họ

    "Cậu Kaito, tại sao cấu trúc căn nhà của cậu lạ thế?

    Bên trong lại rất mát nữa, chắc bù với nhà tôi, nóng nực nên mới phải đi ra ngoài"

    Sở dĩ ông ấy hỏi vậy vì bên ngoài trời rất nóng, kinh đô Raira tuy nằm cạnh một ngọn núi tuyết nhưng do gió thổi ngược hướng nên không khí lạnh đã bay lên hết trên đỉnh núi

    "Cái này... là do điều hoà"

    "Nó là gì thế?"

    "Đó là một loại máy móc vận hành bằng điện được tôi chế tạo ra, nó giúp làm mát không khí"

    "Tuyệt thật"

    "Nếu ông muốn tôi có thể làm ra một cái cho ông, tất nhiên là miễn phí"

    "Nếu được vậy thì cảm ơn cậu nhiều, phu nhân tôi chắc sẽ vui lắm đây"

    Chúng tôi trò chuyện một hồi lâu thì chào tạm biệt họ ra về và trở về phòng của mình
     
    Xuyên Không Sang Thế Giới Khác Với Sức Mạnh Mới
    LỜI CẢM ƠN ĐẾN CÁC BẠN ĐỌC


    Tác giả cảm ơn mọi người vì đã đọc và ủng hộ truyện trong suốt 10 chương qua.

    Tác giả biết mình viết không hay nên nếu có ý kiến, nhận xét gì cứ bình luận, đọc giả xem và sửa đổi và hãy chia sẽ truyện này cho bạn bè để họ cùng thưởng thức =))

    ✌️✌️✌️✌️✌️✌️✌️✌️✌️✌️✌️✌️✌️✌️✌️✌️✌️
     
    Xuyên Không Sang Thế Giới Khác Với Sức Mạnh Mới
    Chương 11: Giúp đỡ người khác


    Vào ngày hôm sau, tôi thức dậy muộn vào sáng sớm và nhanh chân đến chỗ Belbas-san, vì đã hứa với ông ấy rồi mà đến trễ thì mất mặt lắm.

    Tôi dậm chân lên nền đất và lao nhanh về khu nhà của những quý tộc, đây là nơi ở của những quý tộc ở kinh đô này và thường dân không được phép vào trừ khi có lệnh từ bên trong

    Tôi đi đến cổng thì đã thấy Belbas-san đứng đó, ngài ấy ra lệnh lính gác cho tôi vào

    "Tôi xin lỗi vì đã đến trễ"

    Tôi nói, ông ấy không trách tôi mà chỉ cười và còn nói

    "Không sao cả, tôi cũng chỉ vừa mới đến thôi, không nhờ người hầu kêu dậy chắc tôi cũng ngủ quên ở nhà rồi"

    Tôi và ông ấy đều bật cười, ông ấy dẫn tôi đi được một lúc thì đã đến nhà của ông ấy.

    Căn nhà ông ấy to rộng nhìn từ bên ngoài, bên trong thì được thiết kế rất sang trọng, tất cả đều được làm bằng gỗ quý, để ý kĩ thì thấy trên tường có vài vết cháy đen.

    Ông ấy dẫn tôi đi đến từng phòng trong căn nhà, dọc đường tôi thấy vài người hầu và cúi đầu chào họ, họ cũng cúi chào tôi, họ có vẻ rất thân thiện

    Ông ấy yêu cầu lắp máy điều hoà ở các phòng ngủ và ở phòng khách, riêng mỗi cái phòng khách là to vật vã, nghe nói ông ấy sắp tổ chức tiệc gì đó sắp tới và nghĩ rằng sẽ rất nóng nếu nhiều người ở trong này nên nhờ tôi lắp máy điều hoà

    Nghe lời yêu cầu của ông ấy xong, tôi đi đến từng phòng, tạo và lắp máy điều hoà trên tường, riêng phòng khách nơi sẽ đãi tiệc là có đến 5 cái.

    Cái khó nhất ở đây là mắc dây, vì ở đây không có ai có thể xài ma pháp Lôi nên không thể sạc vào nguồn được

    Ngồi thử hết tất cả các cách tôi có thể nghĩ, cuối cùng tôi đã tạo ra một nguồn điện hai chiều kết hợp với nam châm, dòng điện trong nguồn sẽ liên tục đổi chiều và tự sản sinh ra, dòng điện lúc đó có thể truyền đi vào các máy điều hoà bằng cách mắc dây

    Nói đúng hơn, sau một hồi suy nghĩ, tôi đã tạo ra một nguồn điện vô hạn, cảm thấy tự hào bản thân quá =), tôi lắp ráp các nút điều khiển trên tường và hướng dẫn các người hầu cách sử dụng, tất nhiên tôi đã đơn giản hoá hết mình có thể, nút điều khiển chỉ đơn giản là bật và tắt, máy điều hoà thì có khả năng tự điều chỉnh nhiệt độ trong phòng, tôi còn kỹ càng dán hướng dẫn sử dụng cạnh các nút phòng khi họ quên

    Hoàn thành xong thì Belbas-san mời tôi ở lại ăn tối với họ, chỉ có tôi, Belbas-san và vợ ông ấy, Mana cũng sắp đi học về rồi, ông ấy đang đi gọi vợ xuống, tôi bèn ngồi đợi mà không ăn trước

    Ông ấy dẫn vợ mình xuống và...

    đập vào mắt tôi là một người phụ nữ với khuôn mặt bị biến dạng được băng bó chi chít đang đi cùng Belbas-san, tôi giật mình và nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

    Ông ấy dìu người phụ nữ xuống ghế và bắt đầu nói

    "Như cậu thấy đấy, đây là vợ tôi Emilia, cô ấy bị như thế này là do cơn hỏa hoạn mấy năm trước xảy ra ở đây, lúc đó vì lao vào cứu Mana nên cô ấy bị bỏng nặng trên mặt và vài chỗ khác..."

    Ông ấy ngừng lại một khoảng rồi nói tiếp

    "Nhiều người bạn quý tộc khác đã bảo tôi là nên bỏ mặc cô ấy đi nhưng tôi quyết không làm vậy, tôi không thể bỏ mặc một người vợ như thế được"

    Ông ấy nói trong nước mắt

    "Ông đã thử dùng ma thuật để chữa trị chưa?"

    "Có, tôi có thử nhưng ma thuật chữa trị cao cấp nhất từ pháp sư của nhà vua chỉ có thể chữa được những vết thương khác còn khuôn mặt thì vẫn như vậy"

    "...

    Suốt mấy năm nay, cô ấy bị những người quý tộc khác gọi là quái vật, khi nghe vậy lòng tôi đau lắm, đau như những bị những lưỡi dao cứa vào tim vậy"

    Tôi im lặng lắng nghe tâm sự của một người đàn ông đang cố hết sức vì gia đình mình, người đàn ông yêu thương vợ của mình hết mực

    "Liệu tôi có thể thử giúp cô ấy không?"

    Tôi nói và phá vỡ sự im lặng của phòng ăn, ông ấy gật đầu đồng ý, tôi nhờ một người hầu đứng gần đó lấy cho tôi một cốc nước.

    Sau đó tôi dùng [Imagine Creator] để tạo ra một viên thuốc có thể chữa trị mọi vết thương dù nặng đến đâu

    Thầm nghĩ rằng sẽ không được nhưng tôi vẫn mong thành công, đây là lần đầu tiên trong đời tôi thật sự muốn giúp đỡ người khác.

    Tôi đưa cho cô ấy viên thuốc...

    "Cô hãy uống thử cái này đi"

    Người phụ nữ nhận lấy viên thuốc và uống nó cùng với nước...

    Khuôn mặt ẩn sau lớp băng bó ấy bỗng phát ra những ánh sáng màu xanh lục xong rồi biến mất, Belbas-san đứng dậy chậm rãi tháo băng, và... trước mắt ông ấy là một khuôn mặt xinh đẹp của một người phụ nữ...

    "Đúng...rồi, đây chính là khuôn mặt của em rồi, anh cứ tưởng sẽ không bao giờ thấy nó nữa"

    Belbas-san khóc và ôm chặt người phụ nữ ấy, tôi vội lấy chiếc gương cầm tay ở gần đó và đưa họ, người phụ nữ đó cầm chiếc gương lên và nhìn

    "Đây...chính là khuôn mặt của em mà"

    Người phụ nữ ấy bật khóc trong sự bất ngờ của mọi người, các người hầu khác còn gọi tất cả những người hầu trong nhà đến, ai nấy đều bất ngờ và bật khóc ôm chần lấy Emilia-san

    Sau đó, mọi người nhìn tôi như thể họ vừa nhìn thấy một con động vật quý hiếm vậy

    "Cậu thực sự là ai?

    Sao cậu có thể làm được chuyện mà đến cả pháp sư của nhà vua không làm được?"

    Ông ấy chậm rãi hỏi tôi, tôi đưa tay chìa ra với phía ông ấy

    "Tôi chỉ là một mạo hiểm gia muốn giúp người khác và tôi là bạn của ông"

    "Cảm ơn cậu rất nhiều"

    Ông ấy nghẹn ngào cảm ơn tôi, những người hầu và phu nhân cũng làm vậy.

    Chúng tôi ngồi xuống và thưởng thức bữa tối, đối với mọi người trong căn nhà này, bữa tối này là bữa tối đáng nhớ nhất

    Một lúc sau, Mana về đến nhà và mở cửa cùng với một người hầu khác có nhiệm vụ đưa đón em ấy

    "Con về rồi ạ"

    Cô bé chạy vào nhà ăn và bất ngờ khi thấy tôi, cô bé quay sang thì thấy khuôn mặt của mẹ mà cô yêu quý, cô bé lao đến ôm chầm lấy mẹ và khóc lên những giọt nước mắt của niềm vui, căn nhà bây giờ tràn ngập niềm vui và nước mắt
     
    Xuyên Không Sang Thế Giới Khác Với Sức Mạnh Mới
    Chương 12: Rắc rối mới


    ———————————3rd POV——————————

    Căn nhà của ngài Belbas vang lên những giọng nói, tiếng cười rôm rả giữa đêm tối... bầu không khí đó ồn ào được một lúc lâu thì giảm dần rồi im lặng hẳn, một cậu thanh niên với mái tóc đen bước ra, cậu chào tạm biệt mọi người và chạy về nhà, cậu thanh niên đó không ai khác là Ichijou Kaito.

    Cậu ta nhìn có vẻ đã rất mệt mỏi, cậu ta chạy hết sức về nhà mà không biết rằng đang có hai người mặc những trang phục đen đang theo dõi cậu

    Cậu về đến nhà, mở cửa ra và nhảy ngay lên giường, cậu chìm nhanh vào giấc ngủ vì quá mệt, không gian bây giờ tối đen và im lặng

    Một lúc sau, xuất hiện hai người mặc đồ đen nhìn như sát thủ, họ chậm rãi đi qua Kaito đang ngủ say vì mệt và lên tầng, họ tìm kiếm một hồi lâu thì dừng lại trước cửa phòng của ai đó, trước cửa phòng có bảng tên ghi Ichijou Naoi.

    Hai tên sát thủ đứng bàn bạc một hồi lâu thì quyết định vào

    Bọn chúng chậm rãi kéo cánh cửa để không gây ra tiếng động, cánh cửa kéo ra được một tí thì dừng lại...hai tên sát thủ cứng đờ người ra vì sợ, bọn chúng sợ hãi vì sự xuất hiện của người thứ ba và người đó đang đứng phía sau chúng

    Vì trời tối nên không thể nhìn rõ khuôn mặt của người đó, chỉ thấy được vóc dáng cao của một người thanh niên trẻ được soi sáng bởi ánh trăng, thứ nổi bật nhất màn đêm lúc đó là đôi mắt đỏ của cậu ta

    Cậu thanh niên đó hai bàn tay lúc này duỗi ra tạo hình một con dao và đặt sát cổ của hai tên sát thủ.

    Cậu đến gần và thì thầm gì đó vào tai chúng, hai tên sát thủ nghe vậy nhẹ nhàng đóng cửa và biến mất cùng với cậu thanh niên đó

    ——————————Kaito's POV—————————

    Trời đã sáng, tôi tỉnh dậy sau khi vừa đánh một giấc ngon lành.

    Tối qua, vừa phải ăn tối với Belbas-san vừa phải chơi đùa cùng Mana nên tôi rất mệt, về đến nhà là tôi ngủ như chết.

    Tôi ra khỏi giường của mình và chuẩn bị bữa sáng cho mọi người, mọi người có vẻ ngửi được mùi thức ăn nên chạy xuống và chúng tôi ăn sáng, tôi có nói

    "Ăn xong, trước khi mọi người ra ngoài thì ở đây chờ mình chút"

    Mọi người lo ăn nên họ chỉ gật đầu một cái xong rồi lại ăn tiếp, ăn xong, mọi người đi tắm rửa thay đồ một lúc thì tập hợp đầy đủ dưới nhà.

    "Thứ mình muốn cho các cậu xem là cái này"

    Tôi nói và lấy một chiếc rương to lớn ra từ túi, đây là chiếc rương tôi nhặt lúc cả lũ đi vào dungeon, mọi người bất ngờ, mắt sáng cả lên khi thấy chiếc rương, ai nấy đều tranh giành mở chiếc rương, tôi quyết định chọn sensei và để cô mở

    Sensei chậm rãi nâng nắp rương lên, ánh sáng màu vàng của những đồng tiền lấp lánh giữa nhà, trong rương có rất nhiều đồng vàng và mấy món đồ, trang bị.

    Mọi người bàn bạc và tranh nhau chọn đồ của họ, thì sensei giơ tay ra hiệu mọi người chú ý vào cô

    "Các em nè, do đây là của Kaito-kun mang về nên để cậu ấy quyết định"

    Cả lớp yên lặng nhìn về phía tôi, tôi đến bên chiếc rương lấy một vài món mình cần

    "Mọi người cũng có công tìm ra nó nên mình chỉ lấy phần của mình thôi còn phần còn lại nhờ sensei"

    Tôi bảo họ và bước ra khỏi nhà trước, để sensei chia đồ cho họ, tôi đi đến hội quán, nhìn ngó bản tin xem có gì mới

    Thứ tôi lấy là một thanh kiếm có thiết kế rất đẹp và một cái dây chuyền nhỏ nhưng không kém phần sang trọng và bắt mắt, tôi chỉ định lấy thanh kiếm thôi nhưng do sợi dây chuyền mắc vào kiếm nên đâm ra tôi lấy cả hai

    Trên bản tin thì có tin một con quái vật mới xuất hiện gần đây, nó được xếp rank S nên yêu cầu người dân cẩn thận

    Quái vật ở thế giới này có 7 rank: F, E, D, C, B, A, S, SS.

    Mấy con sói tầm tôi đã giết thì thuộc rank F nên nếu tôi gặp con quái này thì không biết sao nữa, tôi bây giờ đã mạnh lên rất nhiều rồi

    Lướt mắt nhìn sang các bản tin khác, không có cái nào làm tôi hứng thú cả nhưng có một cái lọt vào tầm mắt tôi, đó là tin có hai tên sát thủ đã bị bắt còn người bắt hai tên đó thì không biết, bọn chúng thuộc tổ chức buôn bán nô lệ

    Tôi tìm một chỗ để ngồi nhưng do buổi sáng nên có nhiều mạo hiểm gia ở đây, tôi đến và ngồi xuống bàn đang dư một chỗ, cô gái ngồi ở bàn đó là Fumi-san, người ở bàn lễ tân đã giúp tôi làm thẻ khi tôi mới đến đây

    "Tôi có thể ngồi đây được không"

    Tôi đến hỏi Fumi-san, cô ấy gật đầu đồng ý, tôi ngồi xuống nhìn cô ấy thì thấy được trong ánh mắt cô ấy vẻ lo lắng

    Đột nhiên một người đàn ông to lớn bước đến, nghe mọi người xung quanh nói thì đó là chủ hội quán này, nhìn ông ta không có tí thiện cảm nào

    "Sao?

    Cô gọi tôi xuống để làm gì hả Fumi?"

    Ông chủ hướng giọng về phía Fumi-san, cô ấy hít một hơi sâu rồi nói

    "Tôi muốn xin nghỉ việc ở đây"

    "Cô nói cái gì?

    Cô nên nhớ là cô còn nợ tôi rất nhiều tiền đấy?"

    "Tôi biết, tôi sẽ trả chỉ là...ông luôn bắt tôi làm những công việc ngoài sức mình, ông...còn đánh tôi nữa nên tôi sẽ đi tìm công việc khác"

    Tôi bất ngờ khi nghe vậy, không ngờ đằng sau khuôn mặt hay cười tươi lúc trước của cô ấy là sự thật như vậy, ông chủ có vẻ rất tức giận khi bị Fumi-san nói ra hết sự tình trước mặt mọi người.

    Ông ta dùng tay đánh cô ấy ngã xuống nhưng không ai xung quanh chịu can ngăn

    Ông ta tức giận, rút thanh kiếm đang đeo trên hông và hướng mũi kiếm về phía cô ấy

    "Bây giờ cô có muốn đi nữa không?"

    "T-Tôi vẫn...sẽ nghỉ việc"

    Nghe Fumi-san nói vậy, lão ta lao đến và nhắm vào Fumi-san, lưỡi kiếm của lão đang hướng xuống từ trên đầu của cô ấy.

    "Keeeeeng!!!!"

    Âm thanh của kim loại va chạm nhau vang lên giữa hội quán, bấy giờ mọi ánh mắt đều đang hướng về phía chúng tôi
     
    Xuyên Không Sang Thế Giới Khác Với Sức Mạnh Mới
    Chương 13: Thành viên mới


    "Này ông chú, có gì từ từ nói, đâu cần phải động tay động chân như vậy"

    Tôi nói trong khi vừa chặn đường kiếm của lão bằng thanh kiếm mới của mình

    "Mày nghĩ mày là ai hả thằng nhãi kia"

    Lão ta thu kiếm lại và chém tiếp đường kiếm thứ hai, tôi đỡ được và kề lưỡi kiếm của mình sát cổ ông ta, ông ta sợ hãi buông thanh kiếm xuống

    "Được rồi, mày muốn giúp ả ta chứ gì, bảo ả ta trả nợ cho tao đi"

    "Cô ấy nợ ông bao nhiêu?"

    "Mười, à không, hai mươi đồng vàng"

    Fumi-san nghe vậy thì bất ngờ, nhìn vẻ mặt cô ấy là biết hắn đang chém giá cao với tôi chứ gì, tôi thu kiếm về, lấy ra hai mươi đồng vàng và đặt lên bàn, sau đó thì dìu Fumi-san ra ngoài

    "Cảm ơn anh đã cứu tôi, anh còn trả nợ cho tôi nữa, tôi có thể làm gì để đền đáp?"

    "Bỏ chuyện đền đáp qua một bên đi, bây giờ chúng ta kiếm chỗ nào ăn trước đã"

    Nói xong tôi dẫn cô ấy vào một quán ăn nhỏ, gọi tất cả các món trong thực đơn và vài phút sau, các món ăn đã được dọn ra trên bàn

    "Mời cô, cô cứ ăn thoải mái, bữa ăn này là tôi mời vì cô đã giúp tôi làm thẻ mạo hiểm gia lúc trước"

    "Chuyện đó có gì đâu, ăn cứ ăn đi, tôi không đói"

    "Ọt......Ọt.....Ọt!!!"

    Bụng cô ấy reo lên khi vừa dứt lời, mặt cô ấy đỏ ra vì xấu hổ

    "Vậy tôi không khách sáo"

    Cô ấy kéo dĩa thức ăn gần nhất lại và bắt đầu ăn, tôi chỉ uống một ly nước vì tôi đã ăn sáng rồi.

    Khoảng một lúc sau, cô ấy đã ăn hết các món trên bàn, công nhận cô ấy ăn khoẻ phết, cô ấy lấy khăn giấy lau miệng của mình và nhìn tôi

    "Ăn xong rồi, vậy... tôi có thể làm gì để đền đáp anh?"

    "Cô vừa giúp tôi ăn hết tất cả các món trên bàn rồi còn gì, vậy là đã đền đáp tôi rồi"

    Cô ấy ngẩng người ra xong trước câu nói đó, được khoảng vài giây sau thì cười, tôi đã nói gì sai sao?.

    "Cô cầm lấy số tiền này về nhà và hãy sống thật tốt"

    Tôi đặt túi tiền bằng da xuống bàn và bỏ đi, thình lình thì cô ấy nắm tay tôi lại

    "Tôi không còn nơi nào để trở về nữa"

    Cô ấy nói bằng giọng rất nhỏ, tôi thở dài, quay lại cầm lấy tay cô ấy và dẫn cô ấy ra khỏi quán, tôi để túi tiền ở lại để trả tiền ăn vừa rồi

    Tôi dẫn cô ấy một mạch về nhà, chỉ tay về hướng căn nhà rồi nói

    "Vậy từ giờ cô sẽ ở đây"

    Tôi nói và dẫn cô ấy vào trong khi cô ấy vẫn chưa khỏi bất ngờ, tôi gọi mọi người và kể lại sự việc cho họ, mọi người có vẻ đã hiểu rõ vấn đề

    "Đây là Fumi-san và từ hôm nay cô ấy sẽ ở với chúng ta, mọi người có gì thì giới thiệu và chỉ bảo cô ấy thêm"

    Giới thiệu xong thì bọn con gái trong lớp vây kín cô ấy, tôi bỏ cô ấy lại và rời đi.

    Đi khỏi cửa được vài bước thì cô ấy lao đến và ôm lấy tôi từ phía sau

    "Cảm ơn"

    Mọi người bây giờ đang nhìn và cười, chắc họ đang nghĩ gì đó không lành mạnh cho lắm, tôi để cô ấy ôm được một lúc thì rời đi.

    Không phải tôi tỏ ra lạnh lùng mà do tôi chả có tí kinh nghiệm nào trong việc giao tiếp với con gái nên đành im lặng

    Bây giờ tôi không biết nên làm gì nên đi loanh quanh kinh đô, đi một hồi thì tình cờ đến nhà của Belbas-san, người hầu ra vào tấp nập, chắc họ đang chuẩn bị cho bữa tiệc ngày mai

    Các người hầu thấy tôi thì cúi đầu chào, tôi định bước vào chào Belbas-san thì nghe được giọng Belbas-san đang tranh cãi với ai đó ở bên trong

    "Tôi sẽ không gả con gái tôi cho gia đình các người, tôi biết các người muốn tài sản của căn nhà này "

    "Ông thật là không biết điều, rồi sớm muộn gì tài sản của ông sẽ thuộc về tôi thôi"

    Cuộc tranh cãi kết thúc, có lẽ tôi chỉ nghe được đoạn cuối của nó, một người đàn ông trung niên quý tộc bước ra

    "Tránh đường, tên thường dân bẩn thỉu"

    Ông ta đẩy tôi và bước đi, tôi không nói gì, định là sẽ vào trong nhưng chắc Belbas-san đang bận suy nghĩ về chuyện vừa rồi nên tôi không làm phiền

    Tôi trở về nhà sớm, trên đường về tôi có ghé mua vài cuốn sách và một cái bao kiếm cho thanh kiếm mới của tôi

    Về đến nhà thì thấy Fumi-san đang cắm cúi dọn dẹp căn nhà

    "Cô để đấy chút tôi dọn được rồi"

    Cô ấy quay lại khi nghe thấy giọng nói của tôi, cô ấy ngại ngùng và lẩm bẩm cái gì đó, nếu không nhầm thì tôi nghe được là "Mừng anh về, ông xã" mà thôi chắc là nghe nhầm

    Tôi nhanh chóng tắm rửa và xuống dưới chuẩn bị bữa tối cho mọi người, có Fumi-san phụ bày đồ ăn ra bàn cũng đỡ mệt, bày đồ ăn ra thì mọi người vẫn chưa xuống, tôi ngồi xuống bàn trước, Fumi-san thấy vậy ngồi xuống bên cạnh tôi

    "Thế nào rồi?

    Cô đã quen với mọi người chưa?"

    Tôi bất ngờ hỏi cô ấy, cô ấy lúng túng rồi nhanh chóng trả lời

    "Mọi việc rất tốt, mọi người rất thân thiện với tôi mặc dù tôi chỉ là thành viên mới"

    "Vậy thì tốt quá"

    Tôi cười, tiếng bước chân của mọi người vang lên, có vẻ họ đang xuống.

    Một lúc sau, mọi người xuống đầy đủ và chúng tôi bắt đầu ăn, được một lúc thì...

    "Mở miệng ra nào, Kaito-kun"

    Tôi quay sang thì thấy Fumi-san trên tay cầm đôi đũa đang gắp miếng cá hướng về phía tôi.

    Cái tình huống khó đỡ này, tôi đành phải chấp nhận vì sợ cô ấy buồn

    "Như thế là không công bằng đâu Kaito, chị cũng muốn đút cho em ăn nữa"

    Chị tôi nói và đến gần đút đồ ăn cho tôi

    "Cả cô nữa"

    Sensei cũng đến, tôi đành phải nhận hết vì không biết nên làm thế nào, mọi người bây giờ đang cười khi thấy cảnh tượng này

    Buổi tối nhanh chóng kết thúc, tôi lên giường và ngủ sớm để ngày mai còn đi dự tiệc của Belbas-san nữa.

    Giữa bầu không khí mát lạnh của căn nhà, tôi nhanh chóng thiếp đi
     
    Xuyên Không Sang Thế Giới Khác Với Sức Mạnh Mới
    Chương 14: Quyết định sai lầm


    Tôi tỉnh dậy và chuẩn bị vào lúc trời đã tờ mờ sáng, mọi người chắc có vài người đã thức dậy rồi, tôi nhanh chóng chuẩn bị bữa sáng và để lại mảnh giấy nhắn để họ khỏi đợi.

    Chuẩn bị mọi thứ xong, tôi nhanh chóng bước ra khỏi cửa

    "Em định đi đâu thế?"

    Giọng nói đó làm tôi bất giác quay lại, đó là nee-san mặc bộ đồ ngủ màu trắng đang đứng trên cầu thang

    "Em đi dự tiệc của một người bạn quý tộc"

    "Giỏi nhỉ, có bạn là quý tộc cơ à"

    Chị ấy cười tủm tỉm, sau đó nói:

    "Đứng đây đợi chị chút"

    Chị ấy chạy lên lầu, làm gì đó được một lúc thì đi xuống với một bộ váy màu trắng rất đẹp

    "Cái này...

    Chị làm gì vậy?"

    "Đương nhiên là chị sẽ đi cùng em rồi"

    Chị ấy trả lời xong thì chạy đến cạnh tôi, ôm lấy tay tôi và cùng tôi đi đến cổng của khu quý tộc, bây giờ nhìn chúng tôi rất giống một cặp, tôi xuất trình hai tấm vé và cùng chị đi vào trong

    Thật ra là Belbas-san chỉ đưa tôi có một tấm vé thôi nhưng tôi đã nhanh tay tạo ra thêm một cái nữa bằng [Imagine Creator]

    Đã đến nhà của Belbas-san, khung cảnh lúc này thật nhộn nhịp, rất đông và xe ngựa thì đầy ở trước cửa

    Tôi cùng nee-san đi vào trong, phòng khách bây giờ đang có những quý tộc trên tay đều cầm một ly nước làm bằng thuỷ tinh đứng xung quanh, có một cái bàn rất lớn với nhiều đồ ăn ở phía giữa phòng

    Không khí bên trong mát mẻ hơn so với bên ngoài, có vẻ như máy điều hoà đã hoạt động tốt, nee-san vừa thấy bàn đầy đồ ăn thì mắt sáng cả lên và chạy đến cạnh bàn và bắt đầu ăn, nee-san thiệt tình

    Tôi nhanh chóng hoà mình vào buổi tiệc, nghe ngóng thông tin được một lúc lâu thì cảm thấy chán và bỏ về cùng nee-san, thông tin thì cũng chỉ toàn chuyện chính trị nên tôi không quan tâm, tôi dẫn nee-san về nhà và quyết định sẽ vào dungeon một mình để tìm hiểu về cái đốm sáng tôi thấy lúc trước

    Tôi lấy thanh kiếm mới của mình và đeo nó ngang hông, do lười nên tôi cũng không kiểm tra bảng trạng thái của mình nhưng chắc chắn là tôi đã mạnh lên nhiều sau khi hạ hai con quái khủng lúc trước

    Trời đã gần giữa trưa nên có rất nhiều mạo hiểm gia vào đó, tôi vào trong và đi xuống dưới tầng, rẽ vào căn phòng đã bị hổng một lỗ dưới sàn, không chần chừ mà nhảy xuống

    Tôi tiếp đất xuống dưới nền đất, nhìn lên thì thấy có vẻ như tôi đang cách phía trên một khoảng cách xa, tôi nhìn xung quanh, cố tìm đốm sáng đó, được một lúc thì tìm thấy nó nằm dưới lớp đá, tôi nâng những tảng đá qua một bên rồi cầm vật đó lên

    Đó là một chiếc nhẫn màu xanh nhìn rất đẹp, tôi vội đeo nó vào ngón trỏ của mình.

    Đạt được mục đích của mình, tôi phóng lên trên và đi ra khỏi dungeon, mấy hôm nay tôi vẫn chưa luyện tập tí nào, tôi đi vào rừng và tìm thấy một khoảng đất trống nhỏ thích hợp.

    Tôi đến và bắt đầu luyện tập, chủ yếu là rèn luyện thể trạng để nâng cao chỉ số, tập luyện đến chiều tối thì quyết định về

    Bất chợt, tôi nghe thấy tiếng những cái cây đang ngã xuống, rón rén nhìn xem chuyện gì đang xảy ra, tôi thấy một con quái vật bốn chân hình dáng như một con chó nhưng to lớn hơn nhiều, một bên mắt của nó bị mất, nó còn có một cái sừng rất to và dài nữa

    Tôi nấp sau cái cây gần đó, có vẻ như đây là con quái vật rank S trên bản tin, tôi đi theo nó đến một khu nhà bỏ hoang cách xa kinh đô, đợi nó lơ đễnh và lao ra tấn công, tôi lao ra, chưa kịp rút thanh kiếm thì...

    Con quái thú thấy tôi, nó gầm lên một cái, xung lực của tiếng gầm làm tôi bị đẩy ra sau, nó lao đến và dùng móng vuốt cào tôi, tôi né được nhưng con thú sau đó dùng răng tấn công, con quái thú này, nó mạnh thật, nếu sơ sẩy tôi sẽ mất mạng ngay.

    Tôi tránh được nhưng vẫn không thoát khỏi nó, một cánh tay trái của tôi bây giờ đang nằm trong bụng nó, tay trái tôi bây giờ đang chảy rất nhiều máu, bây giờ tôi có muốn chạy cũng không được, phải làm sao đây?

    Không cho tôi khoảng thời gian suy nghĩ, con quái thú liên tục dùng chân đạp xuống chỗ tôi đang đứng, tôi dùng cánh tay còn lại đỡ đòn, trụ được một chút thì không thể cử động cánh tay còn lại được nữa, do lực đánh của con quái thú quá lớn

    Nó đánh tôi văng ra và tôi đập người vào một cái cây, tôi đã không thể cử động được nữa, hai tay tôi giờ đã mất, đôi chân thì đã gãy do cú va đập vừa rồi.

    Con quái thú bây giờ đang ở trước mắt tôi, nó tiến gần đến chỗ tôi, tôi sẽ chết bởi con quái thú này, phải chi lúc nãy bỏ chạy thì tốt biết mấy.

    Tôi nhắm mắt lại và nghĩ về nhà, nơi có mọi người đang đợi

    "MÀY NGHĨ TAO SỢ MÀY HẢ CON CẨU CHẾT TOI!!!

    ĐẾN ĐÂY!!!"

    Đó là những gì tôi nghe được trước khi ý thức dần nhạt đi

    Tôi tỉnh lại, từ từ mở mắt ra, trước mắt tôi vẫn là trần nhà quen thuộc, tôi tự nghĩ chắc đây là mơ, tôi cố gắng ngồi dậy rồi nhận ra đây là thật, tôi đang ở trong nhà, tay trái thì mất còn tay phải thì nát như tương, hai chân thì băng bó, không còn gì có thể tệ hơn

    Ở hai bên giường chỗ tôi đang nằm thì có Shiina và nee-san, gần đó thì có Fumi-san và sensei, mọi người đều đang ngủ, có vẻ họ đã mệt vì lo lắng cho tôi

    ———————————————————————————

    Mọi người hãy bình chọn để tác giả có động lực nhé, còn ai chưa bình chọn thì vào lại các chương trước và bình chọn hộ tác giả nhé.

    Cảm ơn mọi người 🙂)
     
    Xuyên Không Sang Thế Giới Khác Với Sức Mạnh Mới
    Chương 15: Hồi phục


    Tôi chậm rãi ngồi dậy với cái cơ thể đầy thương tích này, nee-san có lẽ đã nhận ra tôi đang đi chuyển, chị ấy tỉnh dậy và nắm lấy tay tay tôi

    "Em tỉnh dậy rồi à Kaito, em có cảm thấy ổn không?"

    Chị ấy hỏi tôi, mọi người nghe được cũng có vẻ đã dậy hết, ai nấy đều đến gần chiếc giường

    "Em có sao không?"

    "Tỉnh rồi hả bồ tèo, cậu làm tụi này lo muốn chết đấy"

    "Cậu có sao không Kaito"

    Sensei, Kaga và mọi người thi nhau đặt câu hỏi, trên nét mặt họ đều hiện rõ sự lo lắng

    "Tớ không sao, cảm ơn mọi người và xin lỗi đã làm cho mọi người lo lắng"

    Tôi mỉm cười, nhưng vẫn không hiểu tại sao mình lại ở nhà, tôi nhớ là trước khi hôn mê là còn đang ở trong rừng, còn nghe thấy giọng nói của ai nữa, chắc người đó đã cứu tôi

    "Mọi người có biết ai đã cứu tớ không?"

    Tôi hỏi họ, mọi người im lặng một lúc

    "Bọn tớ không biết, khi xuống nhà đã thấy cậu nằm đó với một đống máu trên sàn."

    Shiina ngồi cạnh giường lên tiếng sau đó nói tiếp

    "Đêm bọn tớ thấy cậu, ở kinh đô có người nói là đã thấy một cậu thanh niên người bê bết máu kéo lôi cái xác của con quái thú và đặt trước chỗ hội mạo hiểm gia.

    Vì trời tối nên người ta không thấy rõ khuôn mặt. chỉ nhìn thấy được đôi mắt đỏ của cậu thanh niên đó"

    Cô ấy nuốt nước bọt và lấy hơi

    "Cậu ta nhanh chóng rời đi và chỉ để lại mảnh giấy ghi địa chỉ nơi giao phần thưởng, và đó là nhà của chúng ta"

    Tôi cố gắng suy nghĩ hết khả năng nhưng vẫn không tài nào biết được cậu thanh niên đó là ai, hình như tôi đã nghe thấy giọng nói đó ở đâu rồi nhưng tôi vẫn không thể nhớ ra

    "Vậy cậu tính sao với đống thương tích này, mọi người có gọi bác sĩ, họ nói cậu xong rồi, nếu còn sống đã là một kỳ tích rồi"

    Lời nói của Fumi-san kéo tôi ra khỏi luồng suy nghĩ, tay thì phế rồi, không thể vận ma lực để dùng [Imagine Creator] nữa.

    Suy nghĩ nào, nếu có thể thì chỉ còn cách đó thôi nhưng mà nó hơi ngại

    "Shiina, nhờ cậu đến thật gần mình"

    Cô ấy đồng ý và thực hiện, mặt chúng tôi bây giờ chỉ còn cách vài chục xăng-ti-mét nữa là chạm nhau rồi.

    Cảm thấy có lỗi nhưng phải làm thôi, và... mọi người đang chứng kiến việc đó với khuôn mặt bất ngờ đỏ, một vài người còn lấy tay che mặt

    Tôi đang hôn Shiina, đôi môi mềm mại mà mỏng của cô ấy đang bị tôi cưỡng hôn, đây là cách duy nhất để tôi truyền một ít khả năng của [Imagine Creator] với cái cơ thể này

    Chính tôi hôn nhau trong vài giây thì tôi dừng lại, chắc cô ấy sẽ chửi một trận cho coi, nhưng khuôn mặt cô ấy có vẻ thích

    "Tớ vừa truyền cho cậu chút ma pháp của tớ, bây giờ nhờ cậu hãy tưởng tượng trong đầu mình một viên thuốc có thể chữa lành và hồi phục mọi vết thương"

    Cô ấy nhanh chóng tập trung và làm theo lời tôi, một viên thuốc đã xuất hiện trong tay cô ấy, cô ấy đưa viên thuốc vào miệng tôi, tôi nuốt nó và những hạt ánh sáng màu xanh bao quanh khắp người

    Cơ thể tôi đã hồi phục nhưng vẫn xuất hiện vài vết sẹo

    "Cảm ơn cậu Shiina"

    Tôi đứng dậy ra khỏi giường trong khi mọi người vẫn làm vẻ mặt kinh ngạc, tôi đến gần nee-san, chị ấy có vẻ đã khóc rất nhiều, tôi ôm chị ấy vào lòng

    "Cảm ơn vì đã lo lắng cho em, nee...nee-sama"

    Lời nói của tôi bị ấp úng, có vẻ vẫn phải đợi một chút để cơ thể bắt kịp, chị ấy thì khóc trong lòng tôi.

    Tôi ngồi xuống và kể về chuyện xảy ra trong khu rừng với con thú đó, mọi người thì im lặng lắng nghe

    "Em đã tỉnh dậy thì cũng nên đi báo cho người ta đi chứ"

    Nee-san thút thít nói, tôi thì vẫn ngơ ra

    "Báo cho ai?"

    "Thì người bạn quý tộc gì của em ấy, trong lúc em bất tỉnh, ông ấy có đến và dẫn theo Mana cùng các người hầu, cô bé đó đã khóc khi thấy em như vậy đấy.

    Bác sĩ thì cũng nhờ ông ấy gọi và chi trả hết đấy"

    Có lẽ mình cũng nên báo cho họ, họ cũng đã lo lắng cho mình rồi, tôi đứng dậy và thay áo, chào mọi người và đi đến nhà Belbas-san

    Trên đường đến thì có nghe mọi người xung quanh nói về cậu thanh niên mắt đỏ đã giết con quái rank S kia, tôi nghe để xem có biết được thêm tí thông tin nào nhưng vẫn không có chút manh mối

    Đến nhà của Belbas-san, tôi đã nghe tiếng của họ từ cửa, có vẻ như Mana đang học bài

    "Mấy hôm nay con làm sao thế Mana?

    Học hành gì mà không tập trung vậy"

    Giọng nói nghiêm khắc của cô gia sư vang lên còn Mana thì vẫn im lặng, chắc là vì lo lắng cho tôi mà việc học hành của em ấy đã sa sút

    Tôi bước vào, cô bé thấy tôi thì khuôn mặt chuyển từ buồn bã sang rạng rỡ

    "Kaito-nii"

    Tôi hạ thấp người xuống, cô bé lao vào lòng tôi rồi khóc, Emilia-san đi xuống thì thấy tôi, nhưng mà Belbas-san đâu

    "M-Mana...

    đã rất lo cho anh"

    Cô bé nói với giọng run run, tôi thì chỉ biết ôm em ấy vào lòng như một lời cảm ơn

    "Cậu Kaito, cậu đã hồi phục rồi à?"

    Emilia-san sờ khắp người tôi để kiểm tra rồi cười, tôi cũng nhanh chóng hỏi:

    "Emilia-san, Belbas-san đâu rồi?"

    "Ông ấy đang đi cùng đức vua và công chúa đi trao đổi hàng hoá của giữa kinh đô mấy ngày nay rồi, chắc bây giờ đang trên đường về"

    Tôi ở lại một chút trò chuyện rồi chào tạm biệt họ, trời thì đã giữa trưa, chắc là nên ghé vào quán nào đó ngồi nghỉ

    Ghé vào một quán ăn, gọi món thì chợt nghe được cuộc trò chuyện của hai người ngồi phía sau
     
    Xuyên Không Sang Thế Giới Khác Với Sức Mạnh Mới
    Chương 16: Giải cứu


    "Đã chuẩn bị hết cả chưa?

    Phải phục kích trước khi chúng đến kinh đô đấy"

    "Mày yên tâm, băng nhóm của tao toàn người mạnh, chuyện sẽ đâu vào đấy"

    "À mà nếu có lấy đồ đạc thì nhớ chừa lại nhỏ công chúa cho tao nhé, tao tia nó lâu lắm rồi"

    "Rồi, rồi, giờ thì đứng dậy và đi thôi"

    Cuộc trò chuyện của hai người đằng sau lọt vào tai tôi, bọn chúng nói xong thì bước ra khỏi quán, trên người chúng đầy vũ khí, có vẻ chúng là cướp và đang nhắm vào ai đó

    Món ăn đã dọn ra, tôi bỏ vào miệng một phát thì hết sạch, nghĩ lại thì thấy có gì đó quen quen trong cuộc trò chuyện của bọn chúng

    Phục kích?

    Công chúa?

    Trước khi đến kinh đô?...

    Không xong rồi, bọn chúng đang nhắm vào xe chở hàng hoá của Belbas-san, đức vua và công chúa, tôi phải giúp họ

    Đặt một đồng vàng lại trên bàn, tôi chạy đến cổng thành thì mất dấu hai tên đó.

    Hỏi mấy anh lính gác thì biết rằng xe chở hàng của họ đang trên đường về đến cổng phía Nam của kinh đô.

    Chỗ tôi đang đứng là cổng phía Tây, tôi dùng [Gia tốc] [Cường hoá] để giúp cơ thể nhanh nhẹn hơn, nhanh chân đến cổng phía Nam và men ngược theo con đường mòn dẫn đến kinh đô, tôi bật bảng trạng thái lên để kiểm tra trong khi chạy

    ——————————————————————————

    Tên: Ichijou Kaito

    Tuổi: 19

    Chức nghiệp: Kiếm sĩ ma pháp

    Level: 30

    Sinh mệnh: 100%

    Ma lực: 100%

    Sức mạnh: 30 000

    Kháng ma thuật: 14 000

    Kháng vật lý: 18 400

    Tốc độ: 25 900

    Ma pháp: Lôi (Bậc trung)

    Kỹ năng:

    - Ẩn chỉ số

    - Phản ứng nhanh

    - Gia tốc

    - Cường hoá

    - Phát triển nhanh

    - Imagine Breaker [Ẩn]

    - Imagine Creator [Ẩn]

    - Hồi phục nhanh

    - Kiên cường

    Danh hiệu

    - Người được triệu hồi từ thế giới khác

    - Lang sát (Người diệt sói)

    - Kiếm sĩ của kiếm một tay

    - Đồng minh của thần [Ẩn]

    - Thiên địch của thần [Ẩn]

    ——————————————————————————

    Tôi lướt nhìn các chỉ số của mình, lần trước bị đánh cho tơi tả mà chỉ số nay cũng tăng mạnh dữ, còn hai cái danh hiệu mới nữa, sao nó lạ thế nhỉ.

    Chạy một khoảng xa thì tôi ngửi thấy mùa hoa, ở phía trước có một đồng cỏ đầy hoa rất đẹp

    "Keeeeeng"

    Tiếng giữa các vũ khí làm bằng kim loại chém vào nhau vang lên ở phía trước, chắc đã đến, tôi đóng bảng trạng thái và rút kiếm ra chuẩn bị sẵn sàng

    Trước mắt tôi là cảnh tượng một chiếc xe ngựa lớn với những kị sĩ đứng bảo vệ xung quanh đang bị một toán cướp lớn vây quanh tấn công, trong toán cướp có vài pháp sư đang sử dụng ma pháp tấn công vào chiếc xe ngựa, vì muốn bảo vệ chiếc xe ngựa có người trong đó nên các kị sĩ dùng thân mình đỡ lấy ma pháp

    Các kị sĩ đã bị thương nặng và không thể chiến đấu, bọn cướp không giết ngay chắc vì muốn bọn họ chứng kiến cảnh chúng giết đức vua, những tên cướp đến mở cửa xe ngựa ra

    "Xem chúng ta có gì ở đây nào, một lão già, đức vua và hai cô công chúa xinh đẹp"

    Tên cướp đứng gần cửa nhìn vào và nói, bên trong xe ngựa là đức vua, Belbas-san và hai cô công chúa

    "Xin các anh, các anh cứ lấy hết của cải mà tha cho chúng tôi"

    Giọng nói của đức vua vang lên từ trong xe, bọn cướp nhìn nhau cười

    "Bọn ta sẽ chơi đùa với cô công chúa này một lát"

    Nói xong bọn chúng kéo một cô công chúa ra mặc cho mọi người cầu xin

    "Chị hai...Xin các anh đừng làm gì chị của tôi"

    Tiếng cô công chúa nhìn có vẻ nhỏ tuổi hơn van xin, bọn cướp không quan tâm, chúng dùng dao cắt áo của cô công chúa đó, bắt đầu dùng những cánh tay dơ bẩn ấy chạm vào cô ấy

    "Xoẹtttt!!!"

    Tay bọn cướp bây giờ đã bị tôi chém đứt, bọn chúng la lên rồi lùi lại phía sau.

    Tôi đáp từ trên cao xuống, đỡ cô công chúa ngồi dậy và đặt cô ấy vào trong xe ngựa, cởi áo của mình ra và choàng lên người cô ấy

    "Sao bọn bây dám dùng bàn tay bẩn thỉu đó chạm vào những người này"

    Tôi chĩa mũi kiếm về phía bọn chúng

    "Giết nó cho tao"

    Một tên có vẻ như là cầm đầu hét lên, cả toán cướp xung quanh lao đến tấn công

    "Tao sẽ giết sạch tụi mày"

    Câu nói từ miệng tôi nói ra trong vô thức, tôi thở dài và... trong thoáng chốc, cơ thể của bọn cướp lần lượt ngã xuống, máu xuất hiện trên thanh kiếm tôi nhiều nhưng xung quanh thì rất ít do tôi kết liễu nhanh thẳng vào tim

    Tôi đã cố gắng không làm bẩn cái đồng cỏ đầy hoa này bằng máu của chúng.

    Giải quyết xong, tôi vẫy máu trên thanh kiếm, tra kiếm vào bao kiếm và đến gần cửa xe ngựa

    "Mọi người có sao không?"

    Tôi hỏi như chưa có chuyện gì xảy ra, Belbas-san thấy mặt tôi thì bất ngờ

    "Là cậu à Kaito, cậu đã hồi phục rồi à?"

    "Kaito?

    Là người khanh vừa kể sao?"

    "Đúng vậy thưa ngài"

    Đức vua hỏi xen vào còn hai cô công chúa thì đang nhìn tôi với đôi mắt sáng long lanh

    Tôi gật đầu, đi đến chỗ của các kị sĩ bị thương nặng, cho mỗi người nuốt một viên thuốc, thương tích của họ đã biến mất

    "Thật kì diệu, cảm ơn cậu"

    Họ cảm ơn tôi và nhanh tiếp tục cho xe ngựa trở về, tôi thì leo lên trên trần xe ngựa đánh một giấc ngủ ngắn, không hiểu tại sao tôi lại buồn ngủ đến như vậy

    Xe ngựa đi một lúc thì tới nơi, đến cổng thì lính gác tưởng tôi là sát thủ nên định làm ồn ào lên nhưng các kị sĩ đã giải thích nên tôi được theo xe ngựa vào trong lâu đài

    Vào đến lâu đài, tôi nhảy xuống và chào tạm biệt họ

    "Cậu nên ở lại ăn tối cùng chính tôi, cậu là ân nhân của chúng tôi mà"

    "Đúng vậy, Kaito-san"

    Đức vua và hai cô công chúa mời tôi nhưng tôi từ chối

    "Đức vua không cần làm vậy đâu, tôi chỉ muốn báo cho Belbas-san là tôi ổn, bây giờ tôi sẽ về nhà ăn tối cùng mọi người"

    "Cậu có thể mời họ đến đây mà, ta cho phép"

    Tôi nhanh chóng đồng ý và chạy rất nhanh về nhà

    "Mọi người ơi, mau chuẩn bị đi vì chúng ta sắp đi dự tiệc rồi"

    Tôi mở cửa và nói to, mọi người bây giờ dù không biết chuyện gì nhưng vẫn chạy lên chuẩn bị, có vẻ họ rất thích đi dự tiệc

    ——————————————————————————

    Có ai biết tại sao main ở chương này lại có hai danh hiệu đối lập nhau không? 🤔🤔🤫 Bình luận cho tác giả biết ý kiến của bạn nhé 👌
     
    Xuyên Không Sang Thế Giới Khác Với Sức Mạnh Mới
    Chương 17: Quyết định cho mọi người


    Một lúc sau, mọi người đều đã chuẩn bị xong, ai cũng mặc trên người những bộ trang phục đẹp

    "Mà chúng ta sẽ dự tiệc ở đâu vậy Kaito-kun?"

    Sensei với một bộ váy màu xanh đến gần hỏi tôi, không hiểu sao tôi lại ấp úng nữa

    "C-Chúng ta sẽ đi dự tiệc ở đó"

    Tôi chỉ tay về hướng lâu đài, mọi người reo lên vui vẻ, tôi dẫn họ đến lâu đài, lính gác chắc đã nghe lệnh từ vua nên cho chúng tôi vào trong.

    Vào đến bên trong lâu đài thì có những người hầu dẫn chúng tôi đến phòng tiệc, người hầu mở cánh cửa ra, trước mắt chúng tôi là phòng ăn

    Phòng ăn rất là to, nó to hơn cả căn nhà của chúng tôi và được trang trí rất lộng lẫy, những người khác cũng đã đến rồi, đức vua còn mời cả gia đình của Belbas-san nữa

    "Mọi người đã đến rồi à, mời ngồi"

    Đức vua nhìn thấy chúng tôi thì đứng dậy nói, mọi người nhanh chóng ngồi xuống chỗ, tôi vừa định đến ngồi cạnh Belbas-san thì bị hai cô công chúa kéo lôi xuống ngồi giữa họ, gần đó là đức vua

    "Đem các món ăn ra"

    Đức vua ra lệnh cho người hầu, họ đặt rất nhiều món ăn lên bàn, cái bàn trống trơn lúc nãy bây giờ đầy đồ ăn

    "Mời mọi người, mọi người cứ ăn thoải mái, vẫn còn rất nhiều nữa"

    Mọi người nghe vậy thì bắt đầu ăn và thưởng thức, tôi cũng lấy phần ăn phía trước mắt đó.

    Đó là một đĩa thịt dê bít tết có rưới nước sốt gì ở trên đó, tôi lấy dao và nĩa cắt một miếng thịt và ăn thử.

    Ngon quá!!!

    Miếng thịt rất mềm, nó như tan ra ở trong miệng vậy, phần nước sốt còn làm nó ngon hơn nữa.

    Tôi ngồi thưởng thức những món khác thì hai cô công chúa ngồi cạnh đưa đồ ăn lên trước mắt tôi

    "Mời anh ăn cái này"

    Họ đồng loạt nói, tôi cầm hai đĩa thức ăn đó xuống và đặt ở trước mặt

    "Cảm ơn hai em, mà anh chưa biết tên hai em"

    Tôi cười và hỏi, hai cô công chúa ấp úng đỏ mặt

    "Em tên là Enori Risa"

    "Còn em tên là Enori Chise"

    Cô công chúa lớn và cô công chúa nhỏ lần lượt nói ra tên của mình, tên của họ rất đẹp mà họ cũng rất xinh nữa, thôi kệ ăn trước đi rồi tính, suốt bữa tiệc Risa và Chise cứ đòi tôi đút cho ăn nên tôi hơi ngại, đức vua hỏi thăm tôi và nói sẽ trọng thưởng cho tôi vì đã cứu họ, tôi có từ chối nhưng do mọi người kiên quyết quá nên đành nhận vậy

    Tôi chạy đến chỗ mọi người hội ý với họ một chút thì quay sang phía đức vua

    "Tôi đã quyết định sẽ muốn gì rồi"

    "Vậy đó là gì?"

    "Tôi muốn mọi người ở đây được vào học trong học viện phép thuật hoàng gia"

    "Điều đó thì có thể nhưng cậu cần phải là quý tộc mới có thể là người đại diện cho họ"

    "Làm thế nào để trở thành quý tộc?"

    "Tổng số tài sản của cậu phải là 1000 đồng bạch kim"

    "Được rồi"

    Tôi tạo ra một túi tiền có 1000 đồng bạch kim bằng [Imagine Creator] và đặt xuống bàn.

    Đức vua cho người hầu đếm thì gật đầu

    "Vậy từ giờ ta chúc mừng các cậu đã gia nhập học viện hoàng gia, ta sẽ cho người sắp xếp ngay, các cậu có thể nhập học ngày mai"

    Đức vua vỗ tay chúc mừng, mọi người chào họ rồi ra về, tôi ở lại vào nhà bếp hỏi thăm một chút thì đi về, trên đường ra khỏi lâu đài thì tôi có gặp và chúc ngủ ngon hai cô công chúa

    Về đến nhà mọi người ngủ ngay để chuẩn bị cho ngày mai ở học viện hoàng gia

    Sáng hôm sau, vẫn như thường lệ, tôi dậy làm bữa sáng, mọi người xuống sớm, ai ai cũng có một bộ đồng phục của học viện kể cả sensei, cô ấy cũng được phép tham gia học, riêng tôi thì không :v.

    Tôi không thích vào trong học viện, chỉ muốn đi nhận nhiệm vụ và giết quái vật như một mạo hiểm gia thôi

    Ăn sáng xong, mọi người chào tôi và đi học, tôi thì không biết nên làm gì giờ.

    Tôi nghĩ là nên đi nhận nhiệm vụ, bây giờ tôi đã là mạo hiểm giả rank S rồi, tôi nghĩ là do cậu thanh niên với đôi mắt đỏ lúc tôi bị ngất thì lấy thẻ mạo hiểm gia của tôi để xác nhận nên tôi được lên rank.

    Cậu ta có vẻ như không muốn ai biết về cậu ấy, hành tung bí ẩn

    Tôi ra ngoài và vào dungeon cùng một party khác, do họ thiếu người nên chiêu mộ tôi, khi biết tôi là mạo hiểm gia cấp S thì họ rất vui.

    Party đó có 4 người và tôi, chúng tôi tiến vào dungeon, đội hình được sắp xếp như sau: hai người phụ trách đỡ đòn sẽ ở vị trí tiên phong còn hai pháp sư sẽ ở giữa, tôi có nhiệm vụ bảo vệ phía sau cho họ

    Hai người đỡ đòn, một người tên là Nobu còn người kia là Matsu, còn hai người pháp sư thì đều là con gái, Yoko và Rin, bốn người họ rất thân với nhau, hình như là bạn thời thơ ấu thì phải

    Chúng tôi cứ thế với đội hình này mà tiến sâu đến phòng của Boss cuối cùng, nãy giờ toàn gặp quái côn trùng, sâu bọ thôi nhưng cũng mạnh, đi qua cánh cửa và nấp sau mấy tảng đá.

    Gần đó, có một vài mạo hiểm gia cũng đang đánh Boss, con Boss có hình dáng giống một con bò cạp to lớn, tôi dùng kỹ năng để xem chỉ số của nó

    ——————————————————————————

    Tên: Shocker Scorpion

    Level: 36

    Sức mạnh: 28 000

    Kháng ma pháp: 20 000

    Kháng vật lý: 26 000

    Tốc độ: 14 000

    ——————————————————————————

    Con bò cạp này cũng mạnh gần bằng tôi đấy chứ, quan sát nó thì thấy những mạo hiểm gia bị nó chích bằng đuôi thì cơ thể sẽ bị co giật dữ dội như bị điện giật vậy, để ý kĩ thì ở góc phòng có những cái tơ nhện chằng chịt của con nhện nào đó

    "Aaaaaaaaa!!!!"

    Tiếng hét của ai đó trong nhóm làm tôi quay lại nhìn, đó là của Yoko và Rin, họ đang bị hai sợi tơ kéo lên trên trần, cái bóng đen từ trên trần hiện ra đáp xuống, đó là một con nhện màu đen rất to, to gấp hai lần con bò cạp ấy

    Nó treo hai người họ vào góc phòng rồi quay sang tấn công những người mạo hiểm gia đang chiến đấu, họ bị nó giết và ăn trong chốc lát

    Con nhện nhìn về phía chúng tôi, nó phun chất nhầy từ miệng, chúng tôi tránh được nhưng những hòn đá mà chúng tôi nấp phía sau lúc nãy đã bị tan chảy.

    Nhìn vào các chỉ số của nó, tôi bất ngờ trước những con số hiện ra...
     
    Xuyên Không Sang Thế Giới Khác Với Sức Mạnh Mới
    Chương 18: Căn phòng nơi Boss ngự trị


    ——————————————————————————

    Tên: Mother Spider

    Level: 40

    Sức mạnh: 60 000

    Kháng ma pháp: 20 000

    Kháng vật lý: 50 000

    Tốc độ: 30 000

    ——————————————————————————-

    Con quái này rất dị mà các chỉ số của nó đều rất cao, nó mạnh hơn tôi gấp hai lần, nếu bất cẩn lần nữa thì sẽ mất mạng giống như lần trước nữa, mình phải chạy thôi...phải chạy thôi...xin lỗi mọi người

    "Cậu làm gì thế Kaito?

    Chiến đấu đi chứ"

    Matsu hét lên trong khi đang cùng Nobu chặn hai con quái phía trước, tôi thì đang đứng chôn chân vì sợ

    "Chuyện này...hai con quái vật đó rất mạnh, nó nằm ngoài khả năng của tớ"

    Tôi run rẩy nói và quay mặt về hướng cánh cửa, tôi liếc nhìn hai mọi người trước khi chạy lên phía trên

    "Bọn tớ biết chứ, bọn tớ biết chúng rất mạnh, nhưng bọn tớ phải cứu hai cậu ấy, dù là cơ hội có mỏng manh đến đâu, bọn tớ vẫn phải cố"

    Matsu chỉ cười với tôi, một nụ cười không có sự ác ý nào cả, tôi bước đi ra khỏi căn phòng, cánh cửa đóng sầm lại, tôi định sẽ chạy thật nhanh lên để gọi cứu viện cho họ, tôi phải đi.

    Sao thế này??

    Cơ thể tôi không thể đi chuyển, tôi đang đấu tranh giữa hai luồng suy nghĩ giữa đi và ở lại

    Một giọng nói vang lên trong đầu tôi, giọng nói thân quen của ai đó mà tôi không thể nhớ ra.

    Bất chợt, những khoảnh khắc vui vẻ trong khoảng thời gian ngắn ngủi với bốn người họ xuất hiện trong đầu tôi.

    Những vết thương...những vết xước...tôi nhìn vào những vết thương trên tay và chân tôi, lúc nãy, tôi còn chưa kịp tự dùng ma pháp chữa lành thì Yoko và Rin đã đến và chữa nó, tuy nó không mạnh nhưng cũng chứa đựng tấm lòng của họ trong đó

    "Mình đang làm gì thế này?"

    Tôi tự nhủ trong đầu, mình phải quay lại đó để cứu họ bằng mọi giá, tôi nhanh chóng mở cánh cửa phòng Boss, Matsu và Nobo đang nằm dưới nền đá, họ vẫn còn thoi thóp, tôi nhanh chóng chạy đến và hồi phục cho họ

    "Vậy cậu đã quay lại vì bọn tớ"

    "Đúng vậy, tớ ở đây rồi, tớ sẽ cứu hai cậu ấy, dù gì chúng ta cũng là đồng đội mà"

    Nói xong, tôi hướng mặt về phía hai con boss và rút thanh kiếm ra.

    Bỏ qua những chỉ số đã hiển thị, bây giờ tôi sẽ đương đầu với chúng

    Tôi hít một hơi thật sâu, thủ thế và...trong thoáng chốc tôi đã xuất hiện cạnh những cái chân nhện, tôi chém chúng, ba cái chân nhện đứt lìa, con nhện rống lên, nó tức giận định dùng phun chất dịch vào tôi

    Trong khi tránh né, tôi dụ con nhện tấn công con bò cạp, chất dịch phóng ra đã làm tan chảy một càng của nó, tôi nhanh chóng chém đứt cái còn lại.

    Con nhện nhân cơ hội thì phóng tơ về phía tôi, tôi vung kiếm lên nhưng...thanh kiếm của tôi chỉ chém qua một lớp của tơ, tôi bị dính lên trên tường và không thể cử động

    Con nhện đến gần, liên tục dùng những cái chân đập vào tôi, cơ thể tôi như vỡ vụn ra...sau đó, con bò cạp tiến đến, dùng đuôi của nó liên tục chích vào cơ thể tôi

    Chất độc ngấm vào với tốc độ chóng mặt, cơ thể tôi co giật và đau đớn như bị một dòng điện với cả tỉ vôn chạy dọc quanh các mao mạch máu và phá hủy nó vậy, tôi không thể tạo thuốc bằng [Imagine Creator] do tay đã bị trói chặt...Một lúc lâu sau, hai con quái đó không giết tôi, những đòn tấn công đó cứ thế lặp lại liên tục, kể cả khi tôi đã bất tỉnh

    "Như thế là được rồi nhỉ, mình đã cố hết sức có thể rồi"

    Tôi lẩm bẩm trong tâm trí, tâm trí tôi bây giờ hoàn toàn trống rỗng

    Giọng nói đó một lần nữa vang lên, trong tâm trí, có một hình bóng của một người đang đứng nói chuyện với tôi, tôi im lặng

    Cậu ta chìa tay về phía tôi, tôi vội vàng nắm lấy, ý thức của tôi nhanh chóng trở về hiện tại, hai con quái đang hướng về phía Yoko và Rin, tôi nhanh chóng dùng hết sức bình sinh của mình để đứng lên

    -----------------------3rd POV-------------------------

    Kaito đứng lên và cầm thanh kiếm của mình lên, hình như cậu ấy có gì khác, đôi mắt của cậu ấy chuyển sang một màu đỏ nhạt, hai con quái thú không mảy may để ý đến cậu ta và chuẩn bị ăn Yoko và Rin

    "Bên này nè!!!"

    Cậu ta hét lên gây sự chú ý nhưng chỉ có con bò cạp là quay đầu lại, con nhện thì vẫn đang chuẩn bị cắn hai miếng mồi ngon của nó

    "TAO ĐÃ BẢO LÀ BÊN NÀY MÀ, CON NHỆN CHẾT TIỆT KIA!!!"

    Cậu ta một lần nữa thét lên, con nhện quay sang, không phải vì tiếng thét mà vì sát ý rất lớn tỏa ra từ Kaito, sát ý đó không phải từ một kẻ đang cận kề cái chết mà là của một con thú săn mồi đang hướng tới mục tiêu của mình

    "So với con cẩu tao đã giết, tụi bây còn non lắm"

    Cậu ta nói và lao đến với tốc độ rất nhanh, cậu dùng ma pháp Lôi lên thanh kiếm và dùng [Cường hóa] [Gia tốc] lên cơ thể...

    Trong chốc lát, cậu ta chém nhiều nhát với tốc độ khó tin, hai con quái thú rống lên và ngã gục xuống, cậu ta nhanh chóng cắt tơ để cứu hai cô gái, hai người bạn kia của cậu cũng chạy đến, cậu giao hai cô gái cho họ và ngã xuống nền đá...

    --------------------Kaito's POV---------------------

    Tôi dần dần mở mắt, ý thức của tôi đã khôi phục, trước mặt tôi là khuôn mặt của Yoko và Rin, hai cậu ấy đang khóc, tôi từ từ ngồi dậy, thấy tôi tỉnh dậy, hai cô gái lao đến ôm chầm lấy tôi

    "Kaito-kun, bọn tớ đã rất sợ"

    "Đúng thế, bọn tớ tưởng cậu chết"

    Hai cô gái lần lượt nói trong khi ôm chầm lấy tôi, Matsu và Nobu nhìn thấy thì cười và tỏ ra chút ghen tị, tôi nhanh chóng tạo thuốc bằng [Imagine Creator] và nuốt nó, bỏ xác của hai con quái vào túi.

    Chúng tôi đi đến cuối căn phòng, ở đó có một cái rương rất to, to hơn cái mà cả lớp đã tìm thấy, tôi nhanh chóng bỏ nó vào túi và đi lên phía trên cũng với mọi người

    Trời bên ngoài cũng đã tối, chúng tôi nhanh chóng trở về, tôi có mời bốn người họ đến nhà và ăn tối cùng mọi người, dù sao tôi cũng có điều muốn nói với họ.

    Họ suy nghĩ một lúc thì đồng ý...
     
    Back
    Top Dưới