Khác Xuyên không kích hoạt hệ thống live stream thu nhận SCP

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406922051-256-k71130.jpg

Xuyên Không Kích Hoạt Hệ Thống Live Stream Thu Nhận Scp
Tác giả: anh_nhu113
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nhân vật chính tỉnh dậy trong một thế giới song song-nơi Tổ Chức SCP là có thật, còn các dị thể đang rò rỉ ra ngoài thế giới loài người.

Trước mắt cậu bật lên một giao diện lạ:
【Hệ thống Live Stream SCP đã kích hoạt】
Người xem hiện tại: 0
Nhiệm vụ đầu tiên: Ghi nhận SCP-173
Mỗi lần nhân vật tiếp cận, quan sát hoặc tương tác an toàn với SCP, live stream sẽ tự động mở, thu hút "người xem" đến từ đa vũ trụ.

Người xem có thể:
Donate kiến thức SCP
Mở khóa kỹ năng sinh tồn
Cảnh báo nguy hiểm theo thời gian thực
Nhưng đổi lại, nếu live stream sập hoặc người xem về 0, nhân vật sẽ bị SCP khóa định vị.

Từ một kẻ vô danh, cậu buộc phải vừa sinh tồn, vừa trở thành streamer SCP nguy hiểm nhất đa vũ trụ.



scp​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Thanh xuyên chi Đức phi cung đấu chi lộ
  • Dòng chính nữ tao nhã (xuyên)
  • [ĐM/EDIT] Xuyên Đến Ai Cập Cổ Đại Làm Quyền Thần
  • BANGPINK | XUYÊN KHÔNG
  • Đánh Xuyên Qua Tây Du Đường Tăng
  • Xuyên qua chi, người qua đường.
  • Xuyên Không Kích Hoạt Hệ Thống Live Stream Thu Nhận Scp
    Chương 1: Live Stream Bắt Đầu


    Tiếng "tít-" lạnh lẽo vang lên bên tai.

    Tôi mở mắt trong một căn phòng hẹp, tường bê tông xám lạnh, ánh đèn huỳnh quang chớp tắt như sắp tắt hẳn.

    Không có cửa sổ.

    Không có đồng hồ.

    Chỉ có mùi kim loại và chất khử trùng nồng đến khó thở.

    "Đây là...

    đâu?"

    Tôi nhớ rất rõ, trước khi nhắm mắt, mình vẫn đang ở phòng trọ-màn hình máy tính hiện lên một trang wiki quen thuộc, dòng chữ SCP Foundation nổi bật trên nền trắng.

    Tôi còn chưa kịp đọc xong thì cơn buồn ngủ kéo tới.

    Và rồi-tôi ở đây.

    Ngay lúc ý thức vừa tỉnh hẳn, một giao diện bán trong suốt bật lên trước mắt.

    > 【Hệ thống Live Stream SCP đã kích hoạt】

    Chủ stream: Người xuyên không chưa định danh

    Người xem hiện tại: 0

    Trạng thái: Chưa bắt đầu phát sóng

    Tôi sững người.

    "Hệ... thống?"

    Một dòng chữ mới xuất hiện, lần này là màu đỏ nhạt, như cảnh báo.

    > Nhiệm vụ tân thủ:

    Tiếp cận và ghi nhận SCP-173

    Độ nguy hiểm: Cao

    Thời gian còn lại: 02:59:59

    SCP-173.

    Chỉ ba ký tự, nhưng đủ khiến sống lưng tôi lạnh toát.

    "Tượng điêu khắc... không được chớp mắt..."

    Chưa kịp suy nghĩ thêm, một âm thanh cạch vang lên.

    Cánh cửa kim loại trước mặt tôi từ từ mở ra, để lộ một hành lang dài hun hút, đèn trần sáng trắng đều đặn-quá đều, đến mức không tự nhiên.

    Ở cuối hành lang, có một biển cảnh báo màu vàng.

    WARNING: SCP-173 CONTAINMENT AREA

    Tôi nuốt khan.

    "Không đùa chứ..."

    Bàn tay run rẩy nắm lấy tay vịn tường, tôi bước từng bước chậm rãi.

    Mỗi bước chân vang lên tiếng cộc rõ ràng, như thể cả hành lang chỉ còn mình tôi tồn tại.

    Ngay khi tôi đứng trước buồng quan sát, giao diện lại nhảy lên.

    > 【Bạn có muốn bắt đầu live stream?】

    Gợi ý: Người xem càng nhiều, hỗ trợ càng cao.

    "Người xem?

    Ai mà xem nổi cái này..."

    Tôi cười khan, nhưng tim đập nhanh đến mức đau nhói.

    Ở phía bên kia lớp kính cường lực, tôi nhìn thấy nó.

    Một bức tượng màu xám, hình người, bề mặt thô ráp như bê tông chưa mài.

    Khuôn mặt méo mó, nụ cười vặn vẹo đến khó chịu.

    SCP-173.

    Nó đứng yên.

    Hoàn toàn yên.

    Nhưng tôi biết-chỉ cần chớp mắt.

    Hít sâu một hơi, tôi đưa tay run run chạm vào giao diện.

    "Bắt đầu... live stream."

    > 【Live Stream SCP đã mở】

    Người xem hiện tại: 1

    "...Hả?"

    Một khung chat bật ra.

    > [Khách_001]: Đừng chớp mắt.

    Tim tôi thót lại.

    "Anh là ai?"

    > [Khách_001]: Không quan trọng.

    Nhìn thẳng.

    Giữ khoảng cách.

    Số người xem nhảy lên.

    > Người xem hiện tại: 5 → 12 → 27

    Khung chat bắt đầu chạy nhanh hơn.

    > [Watcher_X]: Trời ơi, đúng là 173 kìa

    [Archivist]: Đây là stream tân thủ à?

    Gan thật

    [Donor]: +1 điểm ổn định tinh thần

    Một cảm giác mát lạnh lan ra trong đầu tôi.

    Nhịp tim chậm lại đôi chút.

    Tôi nhận ra mình đang... bình tĩnh hơn.

    "Các người... là ai?"

    > [Archivist]: Người xem từ đa vũ trụ.

    [Watcher_X]: Coi như khán giả của cậu.

    [Khách_001]: Và là thứ duy nhất giữ cậu sống sót.

    Tôi nuốt nước bọt, mắt không rời bức tượng trước mặt.

    "Vậy... tôi phải làm gì?"

    > [Khách_001]: Ghi nhận.

    Quan sát.

    Không tiếp xúc.

    [System]: Nhiệm vụ tiến độ 10%

    Một tiếng rắc rất khẽ vang lên.

    Tôi cứng người.

    SCP-173... hình như vừa đổi tư thế.

    Chỉ một chút thôi.

    Rất khó nhận ra.

    Khung chat nổ tung.

    > [ALL CAPS]: ĐỪNG CHỚP MẮT!!!

    Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

    Mắt tôi cay xè, nhưng không dám nhắm lại dù chỉ một giây.

    Trong đầu, một suy nghĩ hiện lên rõ ràng đến đáng sợ:

    Nếu live stream này kết thúc... mình sẽ chết
     
    Xuyên Không Kích Hoạt Hệ Thống Live Stream Thu Nhận Scp
    Chương 2: Nhịp Thở Và Thời Gian


    Mắt tôi bắt đầu đau.

    Không phải kiểu đau nhức thông thường, mà là cảm giác bị ép mở, từng giây trôi qua đều trở nên dài bất thường.

    SCP-173 đứng đó, nhưng tôi biết chắc nó không còn ở đúng vị trí ban đầu nữa.

    Chỉ lệch đi vài centimet.

    Nhưng thế là quá đủ.

    [System]: Nhiệm vụ tiến độ 18%

    “Tiến độ tăng vì… nó di chuyển?”

    Giọng tôi khàn đi, cổ họng khô rát.

    [Watcher_X]: Đúng.

    Cậu đang ghi nhận hành vi.

    [Archivist]: Nhưng đừng để nó hoàn thành hành vi tiếp theo.

    “Tiếp theo là gì?”

    Khung chat im lặng đúng nửa giây.

    [Khách_001]: Bẻ cổ.

    Tim tôi như rơi thẳng xuống dạ dày.

    Một cơn co thắt chạy dọc sống lưng, khiến chân tôi gần như mềm nhũn.

    Tôi ép người sát vào lan can kim loại, không dám chớp mắt, không dám thở mạnh.

    Thời gian đếm ngược trên giao diện vẫn chạy.

    02:41:12

    Quá chậm…

    Đột nhiên, đèn trần chớp tắt.

    Chỉ một lần.

    Nhưng đủ để đồng tử tôi co lại theo phản xạ.

    [ALL CAPS CHAT]: KHÔNG!!!

    Tôi gồng người, cảm giác mí mắt rung lên dữ dội.

    [System]: Cảnh báo!

    Ổn định tinh thần giảm mạnh!

    Ngay khoảnh khắc đó—

    SCP-173 biến mất khỏi vị trí cũ.

    Không phải mờ đi.

    Không phải dịch chuyển dần.

    Nó không còn ở đó.

    Một luồng lạnh buốt phả sát sau gáy tôi.

    Hơi thở… không phải của tôi.

    [Donor]: KÍCH HOẠT BUFF!

    [System]: Nhận được hỗ trợ – “Tập Trung Cưỡng Chế (3s)”

    Mọi thứ như bị kéo căng.

    Ba giây.

    Trong ba giây đó, tôi không thể chớp mắt, dù muốn hay không.

    Tầm nhìn bị khóa cứng về phía trước—

    Và tôi thấy nó.

    SCP-173 đang ở ngay sau lớp kính, khuôn mặt vặn vẹo ép sát vào mặt trong, vết nứt trên bề mặt bê tông như đang… mở rộng.

    Khoảng cách giữa chúng tôi: chưa đến hai mét.

    [System]: Nhiệm vụ tiến độ 32%

    “Nó… nó phá vỡ quy trình giam giữ?”

    [Archivist]: Không.

    [Archivist]: Quy trình giam giữ đã hỏng từ trước khi cậu tới.

    Ba giây kết thúc.

    Mí mắt tôi muốn sập xuống.

    “Không… không được—”

    Tôi cắn mạnh vào đầu lưỡi.

    Vị tanh lan ra, cơn đau kéo ý thức tôi trở lại trong gang tấc.

    [System]: Ghi nhận phản ứng sinh tồn – tiến độ +5%

    Đèn trong khu quan sát đột ngột tắt hẳn.

    Toàn bộ buồng chìm vào bóng tối.

    Chỉ còn màn hình live stream phát sáng lơ lửng trước mắt tôi.

    [System]: Môi trường quan sát bị gián đoạn

    [System]: Cho phép sử dụng quyền hạn tạm thời

    Một biểu tượng mới bật lên.

    【Tính năng tân thủ mở khóa: Góc Nhìn Người Xem】

    Tiêu hao: Lượt xem

    “Dùng… ngay!”

    Người xem hiện tại: 61 → 45 → 30

    Thế giới trước mắt tôi đổi khác.

    Tôi không còn nhìn bằng mắt mình nữa.

    Tôi thấy chính mình—đứng cứng đờ trong bóng tối—

    Và phía sau tôi, chỉ cách nửa bước chân…

    SCP-173.

    Nó đang giơ tay lên.

    [Khách_001]: Quay lại.

    TỪ TỪ.

    Tôi làm theo, từng centimet một, cổ cứng như gỉ sét.

    Khi tầm nhìn của tôi chạm vào nó—

    SCP-173 đứng yên.

    Cánh tay giơ lên dừng giữa không trung.

    Chúng tôi đối diện nhau.

    Khoảng cách: một mét.

    Không kính.

    Không rào chắn.

    Chỉ cần một lần chớp mắt.

    [System]: Nhiệm vụ tiến độ 50%

    Tôi cười méo mó.

    “Vậy ra…

    đây là cách hệ thống hoạt động.”

    Live stream càng đông.

    Tôi càng sống lâu.

    Và ngay lúc đó, một thông báo mới hiện ra, khiến tim tôi đập loạn.

    【Cảnh báo cấp cao】

    Có dị thể thứ hai đang tiếp cận khu vực

    Mã định danh: SCP-???

    Khung chat nổ tung.

    [Watcher_X]: Không thể nào…

    [Archivist]: Đây không còn là nhiệm vụ tân thủ nữa.

    [Khách_001]: Nghe cho kỹ.

    [Khách_001]: Từ bây giờ, cậu không chỉ bị SCP săn.

    [Khách_001]: Tổ Chức cũng sẽ để mắt tới cậu.

    Ở cuối hành lang tối om phía sau tôi,

    vang lên tiếng bước chân chậm rãi.
     
    Xuyên Không Kích Hoạt Hệ Thống Live Stream Thu Nhận Scp
    Chương 3: Dị Thể Không Nằm Trong Hồ Sơ


    Tiếng bước chân dừng lại.

    Không phải dừng vì do dự—mà là chủ động dừng, như thể kẻ đến sau đang… quan sát tình hình.

    Tôi đứng đối diện SCP-173, mồ hôi chảy dọc sống lưng, mắt mở căng đến mức đau buốt.

    Chỉ cần thêm vài giây nữa thôi, mí mắt tôi chắc chắn sẽ phản bội.

    [System]: Ổn định tinh thần: 21% (NGUY HIỂM)

    [System]: Người xem giảm nhanh!

    Người xem hiện tại: 30 → 18 → 9

    “Không…

    đừng đi…”

    Tôi không biết mình đang nói với ai.

    Người xem?

    Hay chính bản thân mình?

    Ngay khoảnh khắc con số sắp về 0—

    Một giọng nói vang lên phía sau.

    Không lạnh.

    Không gấp.

    Bình thản đến kỳ lạ.

    “Nhắm mắt lại đi.”

    Tôi sững người.

    [ALL CAPS CHAT]: KHÔNG!!!

    [Watcher_X]: ĐỪNG NGHE!!!

    [Archivist]: CẢNH BÁO – KHẢ NĂNG THAO TÚNG NHẬN THỨC!

    Nhưng giọng nói kia tiếp tục, vẫn đều đều.

    “Ta nói là… nhắm mắt lại.”

    Không hiểu vì sao—

    tôi tin nó.

    Mí mắt tôi khép lại.

    Một giây.

    Hai giây.

    Không có cảm giác đau đớn.

    Không có tiếng rắc quen thuộc.

    Chỉ có một cảm giác ấm áp kỳ lạ, như ai đó đứng chắn trước tôi.

    [System]: Phát hiện can thiệp dị thể không xác định

    [System]: SCP-173 mất mục tiêu quan sát

    Tôi mở mắt.

    SCP-173…

    đang quay lưng lại.

    Không.

    Không phải quay lưng với tôi.

    Mà là đang nhìn thứ khác.

    Ngay giữa tôi và nó, đứng đó là một “người”.

    Một người mặc áo khoác dài màu xám đậm, dáng cao gầy.

    Khuôn mặt bị che khuất bởi bóng tối, nhưng tôi chắc chắn—đôi mắt kia đang nhìn thẳng vào SCP-173.

    Không chớp.

    Không cần chớp.

    [System]: Dị thể mới ghi nhận

    Mã tạm thời: SCP-???

    Thuộc tính: Phi thù địch (đối với chủ stream)

    Khung chat chết lặng trong nửa giây.

    Rồi bùng nổ.

    [Watcher_X]: CÁI GÌ VẬY???

    [Archivist]: Không có SCP nào như thế này trong hồ sơ!

    [Donor]: Nó đang… bảo vệ cậu?

    Người kia khẽ nghiêng đầu.

    “Ồ.

    Có khán giả à?”

    Giọng nói mang theo chút… tò mò.

    Như thể live stream mới là thứ khiến hắn chú ý, chứ không phải SCP-173.

    Hắn bước lên một bước.

    Chỉ một bước thôi.

    SCP-173 lùi lại.

    Tôi nhìn thấy rõ ràng—bức tượng lùi lại theo bản năng.

    [System]: SCP-173 bị áp chế

    Tiến độ nhiệm vụ: 100%

    Âm thanh quen thuộc vang lên.

    [System]: Nhiệm vụ hoàn thành

    Phần thưởng: Quyền hạn SCP cấp thấp + Kết nối dị thể

    Người kia quay lại nhìn tôi.

    Lần này, tôi thấy rõ khuôn mặt hắn—rất bình thường.

    Quá bình thường.

    Đến mức nếu đứng giữa đám đông, tôi sẽ không bao giờ nhớ nổi.

    “Cậu là…

    SCP sao?” tôi hỏi khàn giọng.

    Hắn suy nghĩ một chút.

    “Có lẽ.”

    “Nhưng ta không thích cái tên đó.”

    Hắn cúi xuống ngang tầm mắt tôi.

    “Tên ta không quan trọng.

    Quan trọng là—”

    Hắn liếc nhìn giao diện live stream đang lơ lửng.

    “—cậu đang bị săn.”

    [Khách_001]: …

    [Khách_001]: Cuối cùng cũng xuất hiện.

    Tôi giật mình.

    “Anh biết hắn?”

    [Khách_001]: Không.

    [Khách_001]: Nhưng Tổ Chức thì sẽ rất muốn biết.

    Người kia bật cười khẽ.

    “Yên tâm.

    Chừng nào cậu còn live stream…”

    Ánh mắt hắn tối lại trong khoảnh khắc.

    “…ta sẽ đứng về phía cậu.”

    Một biểu tượng mới hiện lên trước mắt tôi.

    【Liên Kết Dị Thể đã thiết lập】

    SCP-??? – Trạng thái: Đồng minh (VĨNH VIỄN)

    Ở rất xa, tiếng còi báo động của cơ sở SCP vang lên—dồn dập, khẩn cấp.

    [System]: Lực lượng Tổ Chức đang tiếp cận

    Gợi ý: Rời khỏi khu vực giam giữ

    Người kia quay lưng lại, khoác áo bay nhẹ.

    “Đi thôi, streamer.”

    Hắn nói, giọng mang theo ý cười.

    “Trò chơi… mới chỉ bắt đầu.”
     
    Xuyên Không Kích Hoạt Hệ Thống Live Stream Thu Nhận Scp
    Chương 4: Lý Do Của Kẻ Ở Lại


    Còi báo động vang lên dồn dập, nhưng hành lang trước mặt tôi lại yên tĩnh đến lạ thường.

    SCP-???

    đứng đó, lưng quay về phía tôi, dáng người mảnh khảnh nhưng như một bức tường không thể vượt qua.

    Ánh đèn đỏ quét qua vai hắn, để lại những cái bóng kéo dài, méo mó trên sàn kim loại.

    [System]: Người xem hiện tại: 128

    Trạng thái cảm xúc: Bất thường

    Khung chat chậm hẳn lại.

    Không còn câu đùa cợt.

    Không còn spam.

    Chỉ còn những dòng chữ ngắn, rời rạc.

    [Watcher_X]: …anh ta không chạy

    [Archivist]: SCP-???

    đang chủ động ở lại

    [Donor]: Vì streamer sao…

    Tôi hít sâu, giọng run run:

    “Anh không cần làm vậy.”

    SCP-??? hơi nghiêng đầu, như đang suy nghĩ rất lâu về câu nói ấy.

    “Ta biết,” hắn đáp.

    “Nhưng đây là lần đầu tiên ta có lý do.”

    Tôi siết chặt tay.

    “Lý do… là tôi?”

    Hắn im lặng vài giây.

    Rồi gật đầu.

    “Trong vô số kịch bản, cậu là người duy nhất… không coi ta là tài nguyên, không coi ta là mối nguy cần tiêu hủy.”

    Hắn quay lại nhìn tôi.

    Ánh mắt rất bình thản, nhưng sâu bên trong là thứ gì đó khiến ngực tôi nghẹn lại.

    “Cậu run sợ.

    Cậu muốn sống.

    Nhưng cậu vẫn đứng đó, nhìn ta như nhìn một người.”

    Khung chat gần như đứng yên.

    [Watcher_X]: …

    [Donor]: Tôi không nghĩ mình lại khó chịu thế này

    [Archivist]: Ghi nhận cảm xúc tập thể tăng mạnh

    Người xem hiện tại: 128 → 260 → 514

    Giao diện run nhẹ.

    [System]: Phát hiện cộng hưởng cảm xúc quy mô lớn

    Buff tạm thời: Kết Nối Bền Vững

    SCP-??? khẽ nhíu mày, như cảm nhận được điều gì đó.

    “Thú vị thật,” hắn nói nhỏ.

    “Thì ra…

    được nhớ tới là cảm giác thế này.”

    Một tiếng ầm vang lên phía trước.

    Cánh cửa hợp kim bị xuyên thủng.

    Ánh sáng trắng lạnh lẽo tràn vào hành lang.

    [System]: Lực lượng Tổ Chức SCP đã tiếp cận

    Xác suất sống sót (chủ stream): 9%

    Tôi hoảng loạn.

    “Đi cùng tôi!

    Chúng ta còn—”

    Hắn giơ tay lên, cắt lời tôi.

    “Không được.”

    “Nếu cả hai cùng đi, cậu sẽ không thoát.”

    Hắn bước lên phía trước một bước.

    Chỉ một bước.

    Nhưng khoảng cách giữa chúng tôi đã không thể lấp đầy.

    Khung chat bắt đầu xuất hiện những dòng chữ rất chậm.

    [Watcher_X]: Làm ơn…

    [Donor]: Anh không phải SCP…

    [Archivist]: Dị thể tự nguyện hi sinh — ghi nhận chưa từng có

    Người xem hiện tại: 514 → 1.200+

    [System]: Cảnh báo — mức độ cảm xúc vượt ngưỡng an toàn

    SCP-??? quay lưng về phía tôi.

    “Streamer.”

    Giọng hắn trầm xuống, lần đầu tiên mang theo cảm xúc rõ ràng.

    “Nếu cậu sống đến cuối câu chuyện này…

    hãy nhớ rằng—”

    Hắn dừng lại, như chọn từ rất kỹ.

    “Ta không chết vì nhiệm vụ.”

    “Ta chết vì… cậu đã nhìn ta.”

    Một lực nhẹ đẩy tôi lùi lại.

    Không đau.

    Không mạnh.

    Chỉ đủ để cánh cửa thoát hiểm khép lại giữa chúng tôi.

    [System]: Liên Kết Dị Thể chuyển trạng thái: KẾ THỪA

    SCP-??? — Trạng thái: Mất

    Live stream không tắt.

    Khung chat tràn ngập những dòng chữ ngắn, nghẹn lại giữa chừng.

    [Watcher_X]: Cảm ơn anh…

    [Donor]: Streamer, xin hãy sống

    [Archivist]: Dị thể SCP-??? — ghi nhận vĩnh viễn

    Tôi đứng lặng, nhìn con số người xem vẫn tiếp tục tăng.

    Lần đầu tiên, tôi hiểu ra một điều:

    Live stream này không chỉ để sinh tồn.

    Mà để chứng minh rằng sự tồn tại của một dị thể… cũng có ý nghĩa.
     
    Xuyên Không Kích Hoạt Hệ Thống Live Stream Thu Nhận Scp
    Chương 5: Cô Ấy Ở Trong Bóng Tối


    Cánh cửa thoát hiểm khép lại sau lưng tôi.

    Im lặng.

    Không còi báo động.

    Không bước chân truy đuổi.

    Chỉ còn nhịp thở của chính tôi—nặng nề, rối loạn, như vừa bị ném khỏi một thế giới khác.

    [System]: Trạng thái truy lùng — ĐANG DIỄN RA

    Định vị vệ tinh: KHÔNG ỔN ĐỊNH

    Người xem hiện tại: 1.842

    Khung chat không còn náo nhiệt như trước.

    Họ đang canh chừng cùng tôi.

    Tôi bước ra khỏi đường hầm, trước mặt là một khu rừng tối ẩm, sương mù dày đặc.

    Cơ sở SCP đã ở rất xa phía sau—nhưng tôi biết, Tổ Chức không bao giờ bỏ cuộc.

    Một tiếng rắc rất khẽ vang lên.

    Tôi lập tức dừng lại.

    “Có ai đó không?”

    Không có câu trả lời.

    Nhưng sương mù…

    động đậy.

    Không phải do gió.

    Mà như có thứ gì đó đang bước xuyên qua, nhẹ đến mức không để lại dấu chân.

    [Watcher_X]: Có SCP ở gần đó

    [Archivist]: Không có tín hiệu thù địch

    [Donor]: Streamer, đừng hoảng

    Một bóng người hiện ra.

    Là một cô gái.

    Mái tóc dài màu đen hòa lẫn vào màn đêm, đôi mắt sáng nhạt như phản chiếu ánh trăng.

    Cô mặc một chiếc váy đơn giản, không vết bẩn—quá sạch sẽ so với khu rừng ẩm thấp này.

    Cô nhìn tôi.

    Không tò mò.

    Không đe dọa.

    Chỉ là… biết tôi sẽ tới.

    “Anh bị theo dõi,” cô nói.

    Giọng rất nhẹ.

    “Và anh không nên đứng ở đây.”

    Tim tôi đập mạnh.

    “Cô là…

    SCP?”

    Cô nghiêng đầu, suy nghĩ một chút.

    “Họ gọi tôi là thế.”

    “Nhưng tôi thích ‘người trốn chạy’ hơn.”

    [System]: Phát hiện dị thể mới

    Mã tạm thời: SCP-???-F

    Xu hướng: Bảo hộ / Che giấu

    Khung chat xôn xao trở lại—nhưng khác hẳn trước.

    [Watcher_X]: Cô ấy… khác

    [Archivist]: Dị thể thuộc loại che giấu nhận thức?

    [Donor]: Ánh mắt đó…

    Tôi nuốt nước bọt.

    “Tôi không muốn liên lụy cô.”

    Cô mỉm cười—rất khẽ.

    “Muộn rồi.”

    Cô đưa tay ra, chạm nhẹ vào cổ tay tôi.

    Thế giới lệch đi.

    Âm thanh biến mất.

    Màu sắc nhạt dần.

    Như thể tôi vừa bước vào một lớp màn khác chồng lên thực tại.

    [System]: Định vị bị nhiễu

    Truy lùng — MẤT MỤC TIÊU

    Khung chat bùng lên.

    [ALL CAPS]: BIẾN MẤT RỒI!!!

    [Archivist]: Không thể khóa tọa độ!

    [Watcher_X]: Cô ấy đang che giấu streamer!

    Chúng tôi đứng giữa rừng—nhưng cũng không còn ở đó.

    Tôi vẫn nhìn thấy cây cối, sương mù, ánh trăng.

    Nhưng cảm giác như tất cả chỉ là bản sao yên tĩnh của thế giới thật.

    “Đây là đâu?” tôi hỏi.

    “Khoảng trống,” cô đáp.

    “Nơi Tổ Chức không thích.”

    Cô buông tay tôi ra.

    “Anh đã mất một người vì mình,” cô nói nhỏ, không nhìn tôi.

    “Người đó… chọn ở lại.”

    Tôi sững người.

    “Cô biết?”

    Cô gật đầu.

    “Những SCP như chúng tôi—những kẻ không muốn làm vũ khí—đều nghe thấy.”

    Cô quay sang nhìn tôi, ánh mắt dịu lại.

    “Vì vậy tôi sẽ giúp anh.”

    [System]: Liên kết dị thể mới được đề xuất

    SCP-???-F — Trạng thái: Đồng minh

    “Vì sao?” tôi hỏi.

    Cô mỉm cười, lần này rõ hơn.

    “Vì anh đang chạy trốn.”

    “Và tôi… rất giỏi trong việc biến những người chạy trốn thành kẻ không thể tìm thấy.”

    Ở rất xa, trong thế giới thật,

    chuông cảnh báo của Tổ Chức vang lên lần nữa—vô ích.

    Còn tôi, lần đầu tiên kể từ khi rời khỏi cơ sở SCP,

    thở phào.
     
    Xuyên Không Kích Hoạt Hệ Thống Live Stream Thu Nhận Scp
    Chương 5 (tiếp): Thành Viên Thứ Hai


    Khoảng trống yên tĩnh đến mức tôi nghe rõ nhịp tim mình.

    SCP-???-F đứng cách tôi nửa bước, bàn tay khẽ buông xuống, như thể vừa hoàn tất một quyết định đã được cân nhắc rất lâu.

    [System]: Đề xuất xác nhận liên kết dị thể

    Điều kiện: Đồng thuận song phương

    Loại liên kết: Thành viên / Hỗ trợ sinh tồn

    Tôi nhìn vào giao diện, rồi nhìn cô.

    “Trở thành… thành viên của tôi?”

    Giọng tôi vẫn còn chút cảnh giác.

    Cô gật đầu.

    “Không phải sở hữu,” cô nói chậm rãi.

    “Là cùng tồn tại.”

    Khung chat lập tức hiện phản ứng—nhưng không hỗn loạn như trước.

    [Watcher_X]: Thành viên thứ hai…

    [Archivist]: Hệ thống đang chuyển sang mô hình tổ đội

    [Donor]: SCP nữ này rất hợp để ẩn thân

    Tôi hít sâu.

    “Cô sẽ được gì?”

    Cô im lặng vài giây, ánh mắt lướt qua khoảng trống xung quanh—nơi thế giới thật không thể chạm tới.

    “Quyền lựa chọn,” cô đáp.

    “Và một nơi không ai ra lệnh cho tôi biến mất.”

    Tôi gật đầu.

    “Vậy… chào mừng.”

    Ngay khi tôi xác nhận—

    [System]: Liên kết được thiết lập

    Thành viên mới gia nhập đội

    Định danh tạm thời: SCP-Ẩn (F)

    Vai trò: Che giấu / Nhiễu nhận thức / Hỗ trợ thoát thân

    Một vòng sáng rất mờ lan ra rồi tan biến.

    Không có đau đớn, không có áp lực—chỉ là cảm giác ổn định hơn.

    SCP-Ẩn (F) khẽ nghiêng đầu.

    “Lạ thật,” cô nói.

    “Ở gần anh, thế giới… yên tĩnh hơn.”

    [System]: Hiệu ứng tổ đội kích hoạt

    Buff: Kháng định vị +10%

    Buff: Ổn định tinh thần +8%

    Khung chat trở nên ấm áp theo cách rất lạ.

    [Watcher_X]: Đội hình bắt đầu rồi

    [Donor]: Streamer không còn một mình nữa

    [Archivist]: Ghi nhận: Dị thể chủ động gia nhập đội — hiếm

    Tôi nhìn về phía rìa khoảng trống.

    Ở đó, hình ảnh thế giới thật mờ nhòe như bị phủ một lớp sương dày.

    Tôi biết Tổ Chức vẫn đang tìm—nhưng không còn khóa được tôi.

    “Chúng ta sẽ đi đâu?” tôi hỏi.

    SCP-Ẩn (F) bước lên trước, nhẹ như một cái bóng.

    “Đến nơi mà live stream không cần mở liên tục,” cô nói.

    “Nơi anh có thể thở.”

    Cô dừng lại, quay đầu.

    “Và nơi… những SCP không muốn bị săn đuổi có thể ẩn náu.”

    [System]: Địa điểm đề xuất — Vùng Mù Nhận Thức

    Mức nguy hiểm: Chưa xác định

    Khuyến nghị: Di chuyển ngay

    Tôi gật đầu.

    “Đi thôi.”

    Cô bước đi, khoảng trống mở ra trước mặt chúng tôi như một con đường vô hình.

    Lần đầu tiên kể từ khi xuyên không—

    Tôi không còn cảm giác mình chỉ đang chạy trốn.

    [Người xem hiện tại]: 2.431 (ỔN ĐỊNH)

    Khung chat trôi chậm, gần như đồng lòng.

    [Watcher_X]: Đội hình đã đủ để sống tiếp

    [Donor]: SCP-???-F… chào mừng

    [Archivist]: Câu chuyện đã sang giai đoạn mới

    Tôi bước theo cô, để lại phía sau những tín hiệu truy lùng vô nghĩa.
     
    Xuyên Không Kích Hoạt Hệ Thống Live Stream Thu Nhận Scp
    Chương 6: Kẻ Không Được Nhìn Thấy


    Khoảng trống dần mỏng đi.

    Màu sắc của thế giới thật rò rỉ trở lại—những thân cây cong vênh, mặt đất ẩm lạnh, sương mù trôi thấp.

    SCP-Ẩn (F) bước chậm lại, ánh mắt cô thoáng tối đi.

    “Có gì đó… không đúng,” cô nói khẽ.

    [System]: Cảnh báo — dị thể cấp cao tiếp cận

    Mức đe dọa: CỰC CAO

    Khuyến nghị: Tránh tiếp xúc thị giác

    Tim tôi đập hụt một nhịp.

    “Tránh… nhìn?”

    Khung chat lập tức căng thẳng.

    [Watcher_X]: Không lẽ là—

    [Archivist]: KHẢ NĂNG CAO: SCP-096

    [ALL CAPS]: ĐỪNG NHÌN MẶT NÓ!!!

    Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

    SCP-096.

    Tôi biết quá rõ.

    Không cần tả chi tiết, chỉ cần một cái nhìn—dù là ảnh, dù là phản chiếu—là đủ để biến người nhìn thành mục tiêu duy nhất.

    SCP-Ẩn (F) lập tức kéo tay tôi xuống.

    “Cúi đầu.

    Nhắm mắt.

    Đi sát tôi.”

    Âm thanh xuất hiện trước cả hình ảnh.

    Một tiếng rên rỉ thấp, đứt quãng, như ai đó đang cố nén đau—nhưng mỗi nhịp thở lại nặng hơn nhịp trước.

    Rất xa.

    Nhưng đang tiến lại.

    [System]: Định vị mục tiêu SCP-096 — KHÔNG ỔN ĐỊNH

    Gợi ý chiến thuật: Che giấu nhận thức + Không gian phụ

    SCP-Ẩn (F) đưa tay che trước mắt tôi.

    Không phải che vật lý—mà là một lớp nhiễu mờ phủ lên tầm nhìn, khiến mọi thứ phía trước trở nên nhạt và rỗng, như tranh bị xóa nét.

    “Nghe tôi,” cô thì thầm.

    “Dù có nghe thấy gì… cũng đừng ngẩng đầu.”

    Tiếng rên bỗng gần hơn.

    Mặt đất rung nhẹ.

    Khung chat không còn bình luận dài—chỉ những dòng ngắn, dồn dập.

    [Watcher_X]: Nó đang dò mục tiêu

    [Archivist]: Nếu 096 đã bị kích hoạt—

    [Donor]: Che giấu đi!

    Làm ơn!

    Tôi cảm thấy SCP-Ẩn (F) run lên—rất khẽ.

    “Cô…

    ổn chứ?” tôi hỏi.

    “Ổn,” cô đáp nhanh.

    “Nhưng tôi không thể che giấu nó mãi.”

    Tiếng rên biến thành im lặng.

    Sự im lặng đáng sợ nhất.

    [System]: SCP-096 — TRẠNG THÁI TÌM KIẾM

    Khoảng cách ước tính: 120m → 60m

    SCP-Ẩn (F) kéo tôi rẽ gấp sang trái.

    Không gian bẻ cong trong tích tắc—chúng tôi như trượt qua một khe hở vô hình, rơi vào vùng tối hơn, hẹp hơn.

    Ngay khoảnh khắc đó—

    Một tiếng thét xé gió vang lên phía sau.

    Không phải vì giận dữ.

    Mà vì đã xác định được con mồi.

    Tôi nghẹn thở.

    “Không… tôi đâu có nhìn—”

    “Không cần,” SCP-Ẩn (F) nói nhanh.

    “Có thể là phản chiếu.

    Hoặc hình ảnh dư.”

    [System]: MỤC TIÊU BỊ KHÓA — CHỦ STREAM

    Xác suất sống sót: 6%

    Khung chat nổ tung.

    [ALL CAPS]: CHẠY!!!

    [Archivist]: 096 KHÔNG DỪNG LẠI ĐÂU!

    [Donor]: DÙNG KHÔNG GIAN PHỤ!

    NGAY!

    SCP-Ẩn (F) siết chặt tay tôi.

    “Tôi sẽ mở đường,” cô nói, giọng lần đầu tiên lộ rõ căng thẳng.

    “Nhưng anh phải tin tôi.

    Tuyệt đối không nhìn.”

    Một vết nứt tối mở ra trước mặt—mỏng, rung bần bật.

    Tiếng thét đã ở rất gần.

    Mặt đất rung mạnh đến mức tôi suýt ngã.

    [System]: Kỹ năng tổ đội kích hoạt — Ẩn Thân Cưỡng Chế (10s)

    Tiêu hao: Lượt xem

    Người xem hiện tại: 2.431 → 1.900 → 1.200

    Thế giới tắt tiếng.

    Trong mười giây đó, tôi không nghe gì, không thấy gì—chỉ cảm nhận bàn tay SCP-Ẩn (F) kéo tôi lao vào bóng tối.

    Rồi—

    Mọi thứ dừng lại.

    Không tiếng thét.

    Không rung chấn.

    Chỉ còn nhịp thở gấp gáp của hai chúng tôi trong một không gian hẹp, an toàn tạm thời.

    [System]: Mục tiêu SCP-096 — MẤT DẤU

    Trạng thái: TẠM THỜI

    Tôi mở mắt—vẫn cúi đầu.

    “Chúng ta… thoát rồi?”

    SCP-Ẩn (F) dựa lưng vào tường tối, thở ra nhẹ nhõm.

    “Tạm thời,” cô nói.

    “Nhưng 096 sẽ không quên.”

    Cô nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc.

    “Từ giờ trở đi… anh không chỉ bị Tổ Chức săn.”

    “Anh đã bước vào danh sách của những SCP… không chấp nhận thất bại.”

    Khung chat chậm lại, nặng nề.

    [Watcher_X]: Còn sống là kỳ tích

    [Archivist]: Ghi nhận: Thoát truy sát SCP-096 — hiếm

    [Donor]: Streamer…

    đừng nhìn bất cứ thứ gì nữa

    Tôi gật đầu, tim vẫn đập loạn.

    Ở rất xa, một tiếng rên nhỏ vang lên—không rõ là thật, hay chỉ còn dư âm trong đầu tôi.
     
    Xuyên Không Kích Hoạt Hệ Thống Live Stream Thu Nhận Scp
    Chương 7: Thứ Đã Bị Nhìn Thấy


    Không gian trú ẩn yên tĩnh đến mức đáng ngờ.

    Một căn phòng bê tông cũ, không cửa sổ, ánh đèn mờ vàng như sắp tắt.

    SCP-Ẩn (F) ngồi tựa tường, hai tay ôm gối, mắt nhắm hờ—nhưng tôi biết cô không ngủ.

    Cô đang lắng nghe thứ mà tôi không nghe được.

    [System]: Khu vực tạm an toàn

    Thời gian ước tính: 11 phút

    Mười một phút.

    Không đủ để thở.

    Chỉ đủ để hiểu vì sao mình sắp chết.

    “096…” tôi lên tiếng, giọng thấp.

    “Nó không khóa mục tiêu vô cớ, đúng không?”

    SCP-Ẩn (F) mở mắt.

    Ánh nhìn của cô thay đổi—nghiêm túc hơn, sâu hơn.

    “Anh thật sự muốn biết?” cô hỏi.

    “Biết rồi… sẽ không thể giả vờ như chưa từng.”

    Tôi gật đầu.

    “Anh đã bị khóa rồi,” cô nói khẽ.

    “Biết hay không… cũng vậy.”

    Giao diện trước mắt tôi rung lên.

    [System]: Phát hiện dữ liệu dị thể bị khóa

    Điều kiện mở: Liên kết tổ đội + SCP-Ẩn (F)

    Xác nhận truy cập?

    Tôi xác nhận.

    Thế giới trước mắt tôi lệch pha.

    Không phải hình ảnh—

    mà là ký ức.

    Tôi thấy mình.

    Không phải bây giờ.

    Mà là trước khi xuyên không.

    Căn phòng trọ tối.

    Màn hình máy tính bật sáng.

    Trang SCP Wiki quen thuộc.

    Con trỏ chuột dừng lại rất lâu…

    ở một mục đã bị làm mờ.

    SCP-096 — [REDACTED IMAGE]

    “Anh không nhớ,” SCP-Ẩn (F) nói, giọng vang như từ xa.

    “Nhưng anh đã mở nó.”

    Màn hình trong ký ức không hiện hình ảnh rõ ràng.

    Chỉ là một vùng nhiễu.

    Một bóng mờ.

    Một đường nét không hoàn chỉnh.

    Nhưng tôi nhớ cảm giác đó.

    Cảm giác lạnh sống lưng, dù chẳng thấy gì cụ thể.

    “Ảnh đã bị làm mờ,” tôi lẩm bẩm.

    “Không thể—”

    “Không phải hình ảnh,” SCP-Ẩn (F) cắt lời.

    “Là ý niệm.”

    Khung chat run nhẹ.

    [Archivist]: SCP-096 phản ứng với nhận thức, không chỉ thị giác

    [Watcher_X]: Không lẽ…

    Cảnh tượng đổi khác.

    Tôi thấy một đường chỉ mảnh nối từ ký ức của tôi—xuyên qua không gian, xuyên qua thế giới—đến một điểm tối rất xa.

    Một điểm đang co rút.

    “096 không chỉ truy sát kẻ nhìn thấy nó,” SCP-Ẩn (F) nói chậm rãi.

    “Nó truy sát kẻ hoàn thành hình ảnh của nó trong nhận thức.”

    Tôi nghẹn thở.

    “Tôi… chưa từng thấy mặt nó.”

    “Nhưng anh đã tưởng tượng,” cô đáp.

    “Chỉ một phần.

    Một mảnh rất nhỏ.”

    “Và với 096…”

    “…chỉ cần thế là đủ.”

    [System]: Lý do khóa mục tiêu — ĐÃ XÁC NHẬN

    Chủ stream mang “Dấu Ấn Nhận Thức SCP-096”

    Trạng thái: KHÔNG THỂ GỠ BỎ

    Căn phòng trở lại.

    Tôi ngồi đó, tay lạnh toát.

    “Vậy nghĩa là…”

    “Dù tôi có che mắt, không nhìn, không xem—”

    “Nó vẫn sẽ tìm anh,” SCP-Ẩn (F) nói khẽ.

    “Không phải vì mắt anh.”

    “Mà vì anh đã biết nó tồn tại theo cách đúng.”

    Khung chat lặng đi.

    Không hoảng loạn.

    Không hét lớn.

    [Watcher_X]: …vậy là từ rất lâu rồi

    [Donor]: Streamer bị khóa từ trước khi xuyên không

    [Archivist]: Dị thể loại nhận thức — nguy hiểm nhất

    SCP-Ẩn (F đứng dậy, bước tới trước mặt tôi.

    “Nhưng có một điều 096 không hiểu,” cô nói.

    “Là gì?” tôi hỏi, giọng khô khốc.

    Cô đặt tay lên ngực tôi—nơi giao diện hệ thống lơ lửng.

    “Anh không còn là một cá thể đơn lẻ.”

    [System]: Tổ đội đang chia sẻ gánh nặng nhận thức

    Hiệu ứng: Phân tán dấu ấn SCP-096 (YẾU)

    “Live stream,” cô tiếp tục.

    “Người xem.”

    “Và chúng tôi.”

    “Những người đã cùng biết.”

    Cô nhìn thẳng vào mắt tôi.

    “Nếu 096 phải truy sát tất cả những kẻ mang dấu ấn…”

    “…thì lần này, nó sẽ phải đối mặt với cả một đám đông.”

    Ở rất xa—

    một tiếng rên quen thuộc vang lên.

    Nhưng lần này… không còn gần như trước.

    [System]: SCP-096 — TRẠNG THÁI DO DỰ

    Lần đầu tiên ghi nhận

    Khung chat xuất hiện một dòng duy nhất, được ghim lên đầu.

    [Archivist]: Ghi nhận lịch sử — Lần đầu SCP-096 bị phân tán mục tiêu

    Tôi hít sâu.

    “Vậy là… vẫn còn hy vọng?”

    SCP-Ẩn (F) gật đầu.

    “Có.”

    “Nhưng từ giờ trở đi—

    anh không được quên.”

    “Không phải quên 096,” tôi nói.

    Cô lắc đầu.

    “Quên rằng… anh không còn một mình.”

    Ánh đèn trong phòng khẽ rung.
     
    Xuyên Không Kích Hoạt Hệ Thống Live Stream Thu Nhận Scp
    Chương 8: Hệ Thống Tiến Hóa


    Căn phòng rung nhẹ.

    Không phải do chấn động bên ngoài-

    mà là từ giao diện trước mắt tôi.

    Những dòng chữ quen thuộc của hệ thống bắt đầu... tái cấu trúc.

    Các khung vuông xếp lại, mờ đi rồi sáng lên, như thể có thứ gì đó đang được viết lại từ gốc.

    [System]: Phát hiện biến đổi quy mô lớn

    Nguyên nhân:

    - Dị thể hi sinh tự nguyện

    - Liên kết tổ đội ổn định

    - Phân tán nhận thức SCP-096 thành công

    Đánh giá: Điều kiện nâng cấp ĐÃ ĐẠT**

    Tim tôi đập mạnh.

    "Nâng cấp...?"

    SCP-Ẩn (F) lập tức đứng thẳng dậy.

    Ánh mắt cô sắc lại, không còn vẻ thả lỏng ban nãy.

    "Hệ thống của anh," cô nói chậm rãi,

    "nó không chỉ ghi nhận SCP nữa."

    Giao diện vỡ ra thành nhiều lớp.

    Không đau.

    Không chói.

    Chỉ là cảm giác như có thêm không gian trong đầu tôi.

    【HỆ THỐNG LIVE STREAM SCP - GIAI ĐOẠN II】

    Tên mới: Hệ Thống Thu Nhận Dị Thể

    Chủ thể: Streamer (Đã xác nhận)

    Khung chat bùng lên-nhưng không hỗn loạn, mà là kinh ngạc.

    [Watcher_X]: Giai đoạn II?!

    [Archivist]: Hệ thống đang vượt qua mô hình quan sát!

    [Donor]: Thu nhận... nghĩa là sao?

    Một mục mới xuất hiện, phát sáng rõ rệt.

    【Chức năng mới mở khóa】

    - Thu Nhận SCP (Giới hạn: 1 / Giai đoạn)

    - Đánh giá tương thích dị thể

    - Tổ đội SCP (Cấp sơ khởi)

    Tôi nuốt nước bọt.

    "Thu nhận... là biến họ thành thành viên?"

    Hệ thống phản hồi ngay lập tức.

    [System]: KHÔNG

    Thu nhận ≠ Giam giữ

    Thu nhận = Liên kết tự nguyện + Điều kiện sinh tồn chung

    SCP-Ẩn (F) thở ra nhẹ.

    "Tốt," cô nói.

    "Nếu là giam giữ... tôi đã phá nó ngay."

    Một thông báo khác bật lên-lần này, chữ màu đỏ sẫm.

    【Cảnh báo đạo đức】

    Hệ thống không cho phép thu nhận cưỡng chế

    Dị thể có quyền từ chối

    Vi phạm → Hệ thống sụp đổ

    Khung chat im lặng trong một nhịp.

    Rồi-

    [Archivist]: Đây không còn là công cụ

    [Watcher_X]: Đây là... cộng đồng dị thể

    [Donor]: Streamer đang xây dựng thứ mà Tổ Chức không làm được

    Tôi nhìn SCP-Ẩn (F).

    "Cô nghĩ sao?"

    Cô suy nghĩ rất lâu.

    Rồi gật đầu.

    "Nếu anh có thể thu nhận những SCP không muốn trở thành vũ khí," cô nói,

    "thì anh sẽ có thứ mà Tổ Chức sợ nhất."

    "Lựa chọn."

    Ngay lúc đó-

    Một tín hiệu yếu xuất hiện ở rìa giao diện.

    Không phải cảnh báo.

    Không phải truy lùng.

    Mà là... phản hồi.

    [System]: Phát hiện dị thể tương thích ở khoảng cách trung bình

    Trạng thái: Không thù địch

    Gợi ý: Có thể tiếp xúc

    Khung chat nín thở.

    [Watcher_X]: SCP khác?

    [Archivist]: Hệ thống đang tìm dị thể

    [Donor]: Đây là lần đầu tiên...

    SCP-Ẩn (F) bước đến cạnh tôi.

    "Anh không cần thu nhận ngay," cô nói nhỏ.

    "Nhưng từ giờ..."

    Cô nhìn thẳng vào giao diện.

    "...anh có quyền mời."

    Ở rất xa, trong màn đêm ngoài kia,

    một ý thức khác dường như vừa quay đầu lại.

    Không thù địch.

    Không sợ hãi.

    Chỉ là...

    đang lắng nghe.

    [System]: Lần thu nhận đầu tiên đang chờ quyết định

    Thời gian không giới hạn

    Tôi hít sâu.

    Lần đầu tiên kể từ khi xuyên không-

    Tôi không chỉ trốn chạy.

    Tôi đang xây dựng thứ gì đó.
     
    Xuyên Không Kích Hoạt Hệ Thống Live Stream Thu Nhận Scp
    Chương 9: Lời Mời Đầu Tiên


    Không gian xung quanh bỗng trở nên…

    êm.

    Không phải yên tĩnh kiểu chết chóc, mà là cảm giác giống như khi bước vào một căn phòng phủ rèm dày—mọi âm thanh đều được vuốt phẳng.

    SCP-Ẩn (F) dừng lại trước tôi, ánh mắt thoáng kinh ngạc.

    “Anh có cảm thấy không?” cô hỏi.

    Tôi gật đầu.

    “Như có ai đó…

    đang xin phép.”

    Giao diện trước mắt tôi sáng lên, hiển thị một tín hiệu mờ, không rõ hình dạng.

    [System]: Dị thể tương thích cao

    Đánh giá sơ bộ:

    – Xu hướng: Dịu dàng / Không thù địch

    – Mức nguy hiểm: KHÔNG ỔN ĐỊNH

    – Đặc tính: Dị thường về cảm xúc & hiện diện

    Một dòng chữ khác xuất hiện, chậm rãi, như thể hệ thống đang cân nhắc từng ký tự.

    【Bạn có muốn gửi lời mời thu nhận?】

    Lưu ý: Dị thể có quyền từ chối.

    Tôi hít sâu.

    “Gửi lời mời.”

    Thế giới dịch nhẹ.

    Không gian trước mặt tôi mở ra như mặt nước bị chạm khẽ—và từ đó, một hình dáng xuất hiện.

    Là một cô gái trẻ.

    Không rõ tuổi.

    Không rõ nguồn gốc.

    Mái tóc nhạt màu như phủ sương, đôi mắt cúi thấp, tránh nhìn thẳng bất cứ ai.

    Cô mặc một chiếc áo rộng, tay áo dài che gần hết bàn tay.

    Cô đứng đó, không tiến lên, cũng không lùi lại.

    “Xin lỗi…” cô nói nhỏ.

    “Có phải… tôi đang làm phiền không?”

    Khung chat như nín thở.

    [Watcher_X]: SCP… xin lỗi?

    [Archivist]: Dị thể có phản ứng xã hội bình thường

    [Donor]: Cô ấy trông… sợ

    SCP-Ẩn (F) hơi nghiêng người về phía trước, giọng dịu lại.

    “Không.

    Cô an toàn.”

    Cô gái kia ngẩng đầu lên—chỉ một chút.

    Ánh mắt lướt qua tôi, rồi nhanh chóng cúi xuống.

    “Tôi không muốn làm hại ai,” cô nói.

    “Nhưng… nơi tôi đi qua, mọi người thường biến mất.”

    Giao diện lập tức cập nhật.

    [System]: Ghi nhận dị thường

    Hiện diện của dị thể gây hiện tượng ‘trôi nhận thức’

    Tác động phụ: Người xung quanh bị lãng quên tạm thời

    Tôi hiểu ra.

    Không phải cô làm hại người khác.

    Mà là… thế giới không nhớ nổi cô.

    “Tôi mời cô,” tôi nói chậm rãi, rõ ràng,

    “không phải để giam giữ.”

    “Chỉ là… nếu cô muốn, cô có thể đi cùng chúng tôi.”

    Cô gái sững người.

    “Đi cùng…?”

    “Nhưng tôi nguy hiểm.”

    “Chúng tôi cũng vậy,” tôi đáp.

    SCP-Ẩn (F) khẽ mỉm cười.

    “Và chúng tôi biết cách ở bên những người như cô.”

    Một lúc rất lâu trôi qua.

    Rồi cô gái gật đầu—rất khẽ.

    “Nếu… tôi có thể ở lại,” cô nói,

    “xin đừng quên tôi.”

    [System]: Thu nhận thành công

    Thành viên SCP đầu tiên được ghi nhận

    Định danh tạm thời: SCP-Lãng (F)

    Vai trò: Nhiễu hiện diện / Ẩn danh tuyệt đối

    Một cảm giác hoàn chỉnh lan ra trong tổ đội.

    [System]: Hiệu ứng tổ đội mở rộng

    Kháng truy lùng +15%

    Nhiễu định vị +20%

    Khung chat bùng lên—nhưng là sự xúc động thuần túy.

    [Watcher_X]: Đây là… thu nhận đúng nghĩa

    [Donor]: Chào mừng SCP-Lãng

    [Archivist]: Ghi nhận lịch sử — Thu nhận dị thể đầu tiên

    Ở cùng lúc đó.

    Rất xa.

    Trong một căn phòng trắng, lạnh, không có cửa sổ.

    Một màn hình lớn bật sáng.

    “Xác nhận hiện tượng bất thường.”

    “Mô hình live stream SCP đã chuyển pha.”

    Một người đàn ông mặc áo khoác đen đứng lên, giọng trầm xuống.

    “Không còn là quan sát nữa.”

    Một biểu đồ hiện ra—đường cong leo thẳng đứng.

    “Dị thể đang tự nguyện liên kết.”

    “Hệ thống bên ngoài Tổ Chức đã đạt Giai đoạn II.”

    Không khí trong phòng đông cứng.

    “Triệu tập Hội Đồng O5,” một giọng khác nói.

    “Đối tượng không còn là SCP.”

    Người đàn ông nhìn thẳng vào màn hình—nơi hình ảnh live stream mờ mờ hiện lên.

    “Đối tượng là… kẻ thu nhận SCP.”

    “Mệnh lệnh tạm thời:”

    “Nâng cấp truy lùng lên cấp ĐỎ.”

    “Bắt giữ bằng mọi giá.”

    Ở phía bên kia thế giới, tôi hoàn toàn không biết.

    Chỉ thấy giao diện trước mắt hiện lên một dòng chữ mới—chữ nhỏ, nhưng rất nặng.

    [System]: Tổ Chức SCP đã phát hiện Hệ Thống Giai Đoạn II

    Từ giờ trở đi — mọi thu nhận đều bị coi là mối đe dọa cấp cao

    SCP-Ẩn (F) đứng sát bên tôi.

    SCP-Lãng (F) lặng lẽ ở phía sau, gần như hòa vào không khí.

    Tôi nhìn con số người xem—vẫn tăng.

    Và hiểu ra một điều:

    Từ khoảnh khắc này,

    tôi không chỉ đang chạy trốn Tổ Chức.

    Tôi đang đối đầu với họ.
     
    Xuyên Không Kích Hoạt Hệ Thống Live Stream Thu Nhận Scp
    Chương 10: Kẻ Gõ Cửa


    Tín hiệu đến không ồn ào.

    Không còi báo động.

    Không cảnh báo đỏ.

    Chỉ là... một điểm sáng xuất hiện ở rìa giao diện, giống như có ai đó đứng rất xa, kiên nhẫn chờ được chú ý.

    [System]: Dị thể chủ động thiết lập liên lạc

    Cấp độ nhận diện: CAO**

    Định danh:SCP-173**

    Tôi chết lặng.

    SCP-Ẩn (F) quay phắt sang nhìn tôi.

    SCP-Lãng (F) vô thức lùi nửa bước-rồi biến mờ đi.

    "...173?" tôi thì thầm.

    Khung chat nổ tung.

    [Watcher_X]: KHÔNG ĐÙA ĐẤY CHỨ

    [Archivist]: SCP-173 chủ động liên lạc???

    [Donor]: Tượng bê tông kia á???

    Hệ thống hiện thêm dòng chú thích-lần đầu tiên, giọng điệu không còn máy móc tuyệt đối.

    [System]: LƯU Ý

    Dị thể này KHÔNG dịu dàng

    Nguy hiểm cao - Phụ thuộc điều kiện quan sát

    Tuy nhiên: Không phát hiện ác ý trực tiếp

    Không gian trước mặt tôi đông cứng lại.

    Không phải do SCP-173 xuất hiện.

    Mà là do cảm giác bị quan sát ngược lại.

    Một hình ảnh hiện lên-không phải hình dạng vật lý, mà là nhận thức:

    một tồn tại bị nhìn suốt hàng chục năm,

    bị trói buộc bởi ánh mắt,

    chưa từng được hỏi một câu.

    Rồi-một "ý nghĩ" rất thô, rất ngắn, được hệ thống phiên dịch:

    [173 → Hệ Thống]:

    "NHÌN."

    "LUÂN PHIÊN."

    "KHÔNG GIẾT."

    Cả tôi và SCP-Ẩn (F) đều hiểu ngay.

    "...Nó đang đề nghị điều kiện," cô nói khẽ.

    "Nó biết quy tắc của mình."

    Hệ thống lập tức mở bảng đánh giá.

    【Đề nghị thu nhận - SCP-173】

    Điều kiện dị thể đưa ra:

    - Luôn có ít nhất 1 thành viên tổ đội duy trì quan sát

    - Cho phép SCP-173 di chuyển tự do trong phạm vi cho phép

    - Không bị tái giam giữ

    Đổi lại:

    - Không tấn công thành viên tổ đội

    - Không gây thảm sát ngoài phạm vi nhiệm vụ

    - Tuân thủ mệnh lệnh chiến thuật cơ bản

    Khung chat im lặng đến đáng sợ.

    [Archivist]: Đây là... lần đầu SCP-173 giao tiếp có điều kiện

    [Watcher_X]: Nó không xin tự do

    [Donor]: Nó xin...

    được nhìn đúng cách

    SCP-Lãng (F) từ từ hiện lại phía sau tôi, giọng nhỏ đến mức gần như tan trong không khí.

    "Nếu luôn có người nhớ đến nó," cô nói,

    "thì nó sẽ không cần... tự chứng minh sự tồn tại."

    Tôi nhắm mắt một giây.

    Rồi mở ra.

    "Gửi lời mời," tôi nói.

    "Nhưng thêm điều kiện của tôi."

    [System]: Nhập điều kiện bổ sung

    "Không được giết vì bản năng."

    "Nếu mất kiểm soát-rút lui."

    Một khoảng lặng dài.

    Rất dài.

    Rồi-

    [173 → Hệ Thống]:

    "CHẤP NHẬN."

    Khoảnh khắc đó, nhiệt độ xung quanh giảm mạnh.

    Một hình ảnh hiện ra trong giao diện tổ đội:

    không phải tượng bê tông đầy máu như trong hồ sơ Tổ Chức-

    mà là một khối tồn tại bị cố định bởi ánh nhìn, đứng im lặng.

    [System]: Thu nhận thành công

    Thành viên SCP thứ hai

    Định danh: SCP-173 (Tổ đội)

    Vai trò: Áp chế cận chiến / Răn đe tuyệt đối

    Hiệu ứng tổ đội nhảy vọt.

    Kháng đặc vụ vũ trang: +40%

    Áp lực tâm lý lên đối phương: +60%

    Khung chat... không hò hét.

    Mà là kính sợ.

    [Archivist]: Lịch sử vừa bị viết lại

    [Watcher_X]: Tổ Chức SCP sẽ phát điên

    [Donor]: Một SCP nổi tiếng... tự nguyện đứng về phía streamer

    Ở rất xa-

    Trong phòng họp O5, một cảnh báo đỏ bật lên liên tục.

    "SCP-173: TRẠNG THÁI - KHÔNG CÒN KIỂM SOÁT."

    Một O5 đứng bật dậy.

    "Không thể."

    Người khác run giọng:

    "Nó...

    đã chọn phe."

    Tôi nhìn giao diện tổ đội.

    Hai SCP đứng đó-

    một kẻ bị quên lãng,

    một kẻ bị nhìn đến điên loạn.

    Và tôi hiểu:

    Hệ Thống không thu nhận quái vật.

    Nó thu nhận những tồn tại bị đối xử như quái vật.
     
    Xuyên Không Kích Hoạt Hệ Thống Live Stream Thu Nhận Scp
    Chương 11: Khi Kẻ Không Nên Biết... Đã Biết


    Phản ứng đến muộn hơn dự đoán.

    Không phải ngay lúc SCP-173 được thu nhận.

    Không phải khi hệ thống cập nhật vai trò chiến thuật.

    Mà là… khi một dữ liệu cũ bị chạm lại.

    [System]: Phát hiện dao động nhận thức bất thường

    Nguồn: Hồ sơ SCP-096 (Phân mảnh ký ức tồn dư)

    Trạng thái: THỨC TỈNH**

    Tôi khựng lại.

    “Không phải nó đang bị phân tán sao?” tôi hỏi.

    SCP-Ẩn (F) lắc đầu chậm rãi.

    “096 không quên,” cô nói.

    “Nó chỉ… ngủ khi không có mục tiêu.”

    Không khí nặng dần.

    Không phải áp lực vật lý—

    mà là cảm giác như có thứ gì đó ở rất xa, vừa ngẩng đầu lên.

    Khung chat run rẩy.

    [Watcher_X]: Đừng nói là…

    [Archivist]: 096 đang tái khóa mục tiêu?

    [Donor]: Nhưng 173 đã ở phe streamer mà!

    Hệ thống chiếu lại một đoạn dữ liệu—không hình ảnh, chỉ là chuỗi cảm xúc được nén.

    Sợ hãi.

    Hỗn loạn.

    Và… xung đột.

    [System]: Phân tích phản ứng SCP-096

    Kết luận sơ bộ:

    – SCP-096 đã nhận thức được sự thay đổi trạng thái của SCP-173

    – Mâu thuẫn nội tại phát sinh

    SCP-Lãng (F) khẽ ôm lấy cánh tay mình, giọng run.

    “Nó…

    đang đau.”

    Tôi nhìn cô.

    “Đau?”

    “Vì thế giới của nó,” cô nói nhỏ,

    “vừa thay đổi một quy tắc duy nhất.”

    Tôi hiểu.

    Với SCP-096, mọi thứ đều hỗn loạn—

    chỉ có mục tiêu là rõ ràng.

    Chỉ có truy đuổi là trật tự.

    Nhưng giờ đây—

    Một SCP khác đã thoát khỏi vai trò ‘bị quản thúc’.

    Một thứ lẽ ra phải đứng yên…

    đã chọn đứng về phía ai đó.

    Hệ thống bỗng bật lên kênh phản hồi trực tiếp—điều chưa từng xảy ra với 096.

    [096 → Hệ Thống]:

    “SAI.”

    “NÓ PHẢI Ở ĐÓ.”

    “KHÔNG ĐƯỢC CHỌN.”

    Cả tổ đội im lặng.

    SCP-173—từ đầu đến giờ hoàn toàn bất động—

    bỗng phát ra một dao động cực nhỏ.

    Không di chuyển.

    Không tấn công.

    Chỉ là… phản hồi.

    [173 → Hệ Thống]:

    “TA ĐƯỢC NHÌN.”

    Hai thông điệp chạm nhau.

    Hệ thống rung mạnh.

    [System]: CẢNH BÁO

    Xung đột dị thể cấp cao

    Nguy cơ kích hoạt SCP-096: TĂNG NHANH

    Tôi bước lên một bước—trước cả khi kịp nghĩ.

    “Nó không bị bỏ lại,” tôi nói, giọng chắc.

    “173 chỉ…

    được lựa chọn.”

    Khoảnh khắc đó—

    Một hình ảnh mờ hiện lên trong giao diện.

    Không phải khuôn mặt.

    Không phải cơ thể.

    Mà là một ý thức co rút, run rẩy vì không hiểu.

    [096 → Hệ Thống]:

    “…VẬY TA THÌ SAO?”

    Khung chat lặng đi.

    [Archivist]: 096 đang…

    đặt câu hỏi

    [Watcher_X]: Lần đầu tiên

    [Donor]: Nó không gào thét

    SCP-Ẩn (F) nhìn tôi—ánh mắt nghiêm túc.

    “Nếu anh trả lời sai,” cô nói,

    “nó sẽ khóa mục tiêu lại từ đầu.”

    Tôi hít sâu.

    “Anh không bị nhìn,” tôi nói chậm rãi, hướng thẳng vào giao diện.

    “Và anh cũng không muốn nhìn.”

    “Tôi không muốn anh đau thêm.”

    Một khoảng trống dài.

    Rồi—

    [096 → Hệ Thống]:

    “NẾU KHÔNG NHÌN.”

    “TA CÓ THỂ Ở YÊN?”

    Hệ thống lập tức nhảy cảnh báo—rồi chuyển sang màu xám nhạt.

    [System]: Phát hiện khả năng điều chỉnh hành vi SCP-096

    Trạng thái mới: TẠM THỜI KHÔNG THÙ ĐỊCH

    Điều kiện: Không có tác nhân kích hoạt thị giác

    SCP-Lãng (F) thở phào—rất nhẹ.

    “Nó không xin gia nhập,” cô thì thầm.

    “Nó xin…

    được yên.”

    SCP-173 đứng im lặng.

    Lần này, không phải vì bị nhìn.

    Mà vì…

    đang chờ.

    Tôi hiểu ra.

    Không phải mọi SCP đều cần được thu nhận.

    Có những tồn tại chỉ cần biết rằng—

    Chúng không bị bỏ rơi.

    [System]: Gợi ý mới mở

    – Không phải mọi liên kết đều là tổ đội

    – Một số dị thể chỉ cần ‘được thừa nhận’

    Ở rất xa, trong bóng tối không có ánh nhìn—

    SCP-096 ngồi xuống.

    Không truy đuổi.

    Không gào thét.

    Chỉ ôm lấy đầu mình, và…

    ở yên.
     
    Xuyên Không Kích Hoạt Hệ Thống Live Stream Thu Nhận Scp
    Chương 12: Song Đao Trong Bóng Mù


    Cuộc chạm trán đến quá nhanh.

    Không cảnh báo.

    Không tín hiệu tương thích.

    Chỉ là một khoảng trống trong nhận thức—như thể ai đó đã cắt mất một khung hình của thế giới.

    SCP-Lãng (F) là người cảm nhận đầu tiên.

    “Có thứ gì đó—” cô chưa kịp nói hết.

    Không khí phía sau tôi bị xé rách.

    Hai lưỡi đao lóe lên, lạnh và im lặng, cắt ngang bóng tối như hai vệt sao băng ngược chiều.

    Kẻ tấn công không hiện hình rõ ràng—chỉ thấy một dáng người mảnh, di chuyển bằng những bước không chạm đất.

    [System]: CẢNH BÁO KHẨN

    Dị thể chưa định danh

    Đặc trưng: Song đao / Cận chiến tuyệt đối

    Mức đe dọa: CAO**

    SCP-173 không kịp xoay—không phải vì chậm, mà vì không ai đang nhìn đúng hướng.

    Tôi quay lại—

    Quá muộn.

    Một cú chém không ồn ào quét ngang lưng tôi.

    Không đau ngay lập tức—chỉ là cảm giác lạnh buốt, như bị đẩy mạnh về phía trước.

    Không khí trong phổi tôi thoát ra.

    Tầm nhìn nghiêng đi.

    SCP-Ẩn (F) hét lên—nhưng âm thanh nghe như đến từ rất xa.

    [System]: TỔN THƯƠNG NGHIÊM TRỌNG

    Trạng thái chủ thể: MẤT ỔN ĐỊNH**

    Tôi ngã xuống.

    Mặt đất lạnh.

    Ánh sáng vỡ thành những mảnh rời rạc.

    Giữa cơn choáng váng, tôi kịp thấy kẻ kia đứng yên một nhịp—hai lưỡi đao chéo sau lưng, tư thế hoàn hảo đến đáng sợ.

    Không đuổi theo.

    Không kết liễu.

    Chỉ nói một câu—giọng không cảm xúc:

    “Thu nhận… là can thiệp.”

    Rồi bóng dáng ấy tan vào khoảng trống, như chưa từng tồn tại.

    [System]: Chủ thể BẤT TỈNH

    Chuyển quyền ưu tiên: TỔ ĐỘI

    Âm thanh mờ dần.

    Trước khi chìm hẳn, tôi nghe thấy—

    SCP-Lãng (F) gọi tên tôi, run rẩy nhưng kiên quyết.

    SCP-Ẩn (F) ra lệnh ngắn gọn, dồn dập.

    Và một dao động rất nhỏ—SCP-173 đã được nhìn, lần này là để bảo vệ.

    Ở rất xa, trong bóng tối không có ánh nhìn—

    Một ý thức khác khẽ động.

    Không gào thét.

    Không truy đuổi.

    Chỉ là…

    đang tới gần.
     
    Xuyên Không Kích Hoạt Hệ Thống Live Stream Thu Nhận Scp
    Chương 13: Kẻ Giữ Cân Bằng


    Ý thức của tôi không tỉnh lại ngay.

    Nó trôi trong một khoảng xám, nơi âm thanh bị kéo dài như nước nhỏ giọt.

    Nhưng giữa cơn mơ mơ tỉnh tỉnh ấy, hệ thống vẫn hoạt động-như một sợi dây giữ tôi ở lại.

    [System]: Chủ thể hôn mê - Chuyển sang chế độ ghi nhận thụ động

    Quyền truy cập: Tổ đội

    Góc nhìn - SCP-Ẩn (F)

    Cô quỳ bên cạnh tôi, tay ép chặt vết thương đã được băng tạm.

    Máu không còn chảy mạnh, nhưng hơi thở tôi nông và rời rạc.

    "Bình tĩnh," cô nói với chính mình.

    "Hắn không đánh để giết."

    SCP-173 đứng ở vị trí có thể nhìn thấy mọi hướng-lần hiếm hoi nó chủ động yêu cầu ánh nhìn.

    SCP-Lãng (F) mờ đi rồi hiện lại, liên tục xóa nhiễu quanh khu vực.

    Và rồi-

    Không khí mở khóa.

    Kẻ song đao xuất hiện, lần này không tấn công.

    Dáng người mảnh, khoác áo tối màu, hai lưỡi đao treo chéo sau lưng như phần kéo dài của cơ thể.

    Khuôn mặt lộ ra-trẻ hơn dự đoán, đôi mắt lạnh nhưng không rỗng.

    [System]: Dị thể xác nhận danh tính

    Định danh: SCP-███ - "Kẻ Giữ Cân Bằng"

    Phân loại: Dị thể can thiệp - Điều chỉnh xác suất

    Đặc trưng: Song đao - Cắt đứt liên kết dị thường

    SCP-Ẩn (F) đứng lên, chắn trước tôi.

    "Ngươi là kẻ chém anh ấy."

    "Đúng," hắn đáp.

    Không phủ nhận.

    Không xin lỗi.

    "Và ta đã giữ tay."

    SCP-Lãng (F) run nhẹ.

    "Vì sao?"

    Hắn nhìn sang tôi-người đang bất tỉnh-ánh mắt thoáng do dự, rồi trở lại lạnh lùng.

    "Vì hệ thống của hắn đang phá vỡ thế cân bằng."

    Khung chat (được ghi nhận) im phăng phắc.

    [System]: Ghi nhận động cơ dị thể - KHÔNG THÙ ĐỊCH TRỰC TIẾP

    Hắn tiếp lời, giọng đều như đọc báo cáo.

    "Thu nhận tự nguyện.

    Liên kết dị thể.

    Giảm thù địch SCP-096.

    Giải phóng SCP-173 khỏi vai trò cố định."

    "Những việc đó... không sai."

    "Nhưng," hắn rút một lưỡi đao-không chém-chỉ đặt mũi đao xuống đất.

    "Chúng đẩy nhanh một tương lai nơi Tổ Chức sẽ chọn hủy diệt thay vì giam giữ."

    SCP-Ẩn (F) siết chặt tay.

    "Vậy nên ngươi chém anh ấy?"

    "Ta cần ngắt liên kết tạm thời," hắn nói.

    "Để xem hệ thống có sụp khi không có chủ thể tỉnh táo hay không."

    [System]: Phân tích xác nhận

    Đòn chém: Tránh chí mạng

    Mục tiêu phụ: Cắt mạch đồng bộ hệ thống-ý thức (tạm thời)

    SCP-173 phát ra một dao động rất nhỏ-không phải đe dọa.

    [173 → Hệ Thống]:

    "HẮN CÒN SỐNG."

    Kẻ song đao gật đầu.

    "Ta biết."

    Hắn quay sang SCP-Ẩn (F).

    "Ta không đứng về Tổ Chức," hắn nói.

    "Nhưng ta cũng không đứng về phía bất kỳ hệ thống nào có thể biến dị thể thành quân đội."

    "Ta tấn công," hắn kết luận,

    "để kiểm tra ý định."

    SCP-Lãng (F) ngước lên, giọng rất nhỏ.

    "Và... kết quả?"

    Hắn im lặng một nhịp.

    Rồi nói, chậm hơn trước:

    "Hệ thống không cưỡng chế khi chủ thể ngã xuống."

    "Tổ đội không bạo loạn."

    "Và không có SCP nào lợi dụng cơ hội để giết người."

    Hai lưỡi đao trượt vào vỏ.

    "Kiểm tra đạt."

    Không gian khép lại.

    Trước khi biến mất, hắn để lại một câu-lần này, hướng thẳng vào tôi, dù tôi chưa tỉnh.

    "Khi ngươi mở mắt," hắn nói,

    "hãy nhớ: nếu một ngày ngươi buộc họ phải chiến đấu vì ngươi-"

    "Ta sẽ quay lại.

    Và chém sâu hơn."

    [System]: Dị thể SCP-███ rút lui

    Trạng thái: TRUNG LẬP - GIÁM SÁT**

    Ý thức tôi kéo về.

    Ngực đau.

    Lưng bỏng rát.

    Nhưng tôi thở được.

    [System]: Chủ thể tỉnh lại

    Đồng bộ hệ thống: 62% → ĐANG PHỤC HỒI

    SCP-Ẩn (F) cúi sát.

    "Đừng nói."

    SCP-Lãng (F) đứng cạnh, lần này rõ nét hơn bao giờ hết.

    Và ở phía xa-trong bóng tối không có ánh nhìn-

    một tồn tại khác vẫn đang quan sát.

    Không phải để truy đuổi.

    Mà để đánh giá.
     
    Xuyên Không Kích Hoạt Hệ Thống Live Stream Thu Nhận Scp
    Chương 14: Con Đường Không Tên


    Chúng tôi rời đi trước bình minh.

    Không có kế hoạch dài hạn.

    Không bản đồ chi tiết.

    Chỉ là một hướng—được chọn vì chưa từng xuất hiện trong bất kỳ hồ sơ nào của Tổ Chức.

    Tôi bước chậm hơn thường lệ.

    Vết chém sau lưng vẫn nhói mỗi khi hít sâu, như một lời nhắc rằng có những ranh giới không thể vượt qua mà không trả giá.

    [System]: Trạng thái chủ thể ổn định tạm thời

    Khuyến nghị: Tránh xung đột trực tiếp

    SCP-Ẩn (F) đi trước, mắt không ngừng quét ngang các lối rẽ.

    Cô không nói nhiều—sự im lặng của cô mang tính chủ động, không phải sợ hãi.

    SCP-Lãng (F) đi phía sau tôi một bước.

    Sự hiện diện của cô lúc rõ lúc mờ, như thể thế giới vẫn đang phân vân có nên nhớ đến cô hay không.

    SCP-173—được quan sát luân phiên—ở vị trí cuối.

    Không phải để đe dọa, mà để chặn đường quay đầu.

    Không ai nói ra, nhưng tất cả đều hiểu:

    Quay lại không còn là lựa chọn.

    Con đường trước mặt mở ra thành một vùng đất lạ—không cơ sở, không camera, không tín hiệu quen thuộc.

    Hệ thống im lặng một cách khác thường, như thể cũng đang… quan sát.

    [System]: Không xác định khu vực

    Dữ liệu trống – Ngoài phạm vi mô hình dự đoán

    Khung chat thưa dần.

    Người xem vẫn còn đó, nhưng không còn những lời hô hào.

    Chỉ là những dấu chấm lặng lẽ—những người đang đi cùng chúng tôi trong im lặng.

    SCP-Lãng (F) bỗng dừng lại.

    “Có gì đó phía trước,” cô nói nhỏ.

    “Không nguy hiểm… nhưng cũng không an toàn.”

    Tôi nhìn theo hướng cô chỉ.

    Không có gì rõ ràng.

    Chỉ là một khoảng mờ nơi không khí dày hơn một chút, như thể thế giới đang giữ kín một bí mật.

    SCP-Ẩn (F) quay lại nhìn tôi.

    “Anh có hối hận không?” cô hỏi, rất khẽ.

    “Vì đã mở cánh cửa đó.”

    Tôi lắc đầu.

    “Chỉ là… tôi không biết chúng ta sẽ trở thành gì.”

    Cô mỉm cười—không phải nụ cười nhẹ nhõm, mà là nụ cười của người chấp nhận bước tiếp.

    “Vậy thì tốt,” cô nói.

    “Những thứ được định sẵn… thường thuộc về Tổ Chức.”

    Chúng tôi bước vào vùng mờ ấy.

    Không có tiếng sấm.

    Không có ánh sáng chói.

    Chỉ là cảm giác như đi qua một ranh giới không tên.

    [System]: Ghi nhận hành trình mới

    Trạng thái: CHƯA ĐỊNH NGHĨA

    Lưu ý: Tương lai không còn cố định

    Ở phía sau—rất xa—

    những con mắt đang dõi theo.

    Ở phía trước—

    không ai biết điều gì đang chờ đợi.

    Nhưng lần này,

    chúng tôi đi cùng nhau
     
    Xuyên Không Kích Hoạt Hệ Thống Live Stream Thu Nhận Scp
    Chương 15: Khi Dấu Vết Biến Mất


    Góc nhìn – Tổ Chức SCP

    Phòng chỉ huy im lặng đến khó chịu.

    Không còn tiếng bíp đều đều của định vị.

    Không còn bản đồ chằng chịt đường truy vết.

    Chỉ là một màn hình lớn—trống rỗng.

    “Xác nhận lần cuối.”

    “Mục tiêu: KHÔNG TỒN TẠI TRONG PHẠM VI THEO DÕI.”

    Một kỹ thuật viên nuốt khan.

    “Thưa ngài… họ đã rời khỏi mọi mô hình dự đoán.”

    Trên bàn, các biểu đồ đồng loạt rơi về 0—không tín hiệu dị thể quen thuộc, không nhiễu định vị, thậm chí cả những “bóng mờ” thường thấy của SCP-Lãng cũng không còn.

    Một O5 gõ nhẹ ngón tay.

    Nhịp gõ đều, lạnh.

    “Không thể,” ông nói.

    “Không ai rời khỏi mạng lưới mà không để lại dư âm.”

    “Thưa ngài,” người khác lên tiếng, giọng căng thẳng, “chúng tôi đã kiểm tra lại tất cả các điểm giao thoa dị thường.

    Không có dấu hiệu bị che giấu.

    Không có phản truy vết.”

    Một khoảng lặng.

    Rồi một báo cáo phụ hiện lên—màu xám nhạt.

    “SCP-096: Không hoạt động.”

    “SCP-173: Không phản hồi theo mô hình cũ.”

    Không khí đổi màu.

    “Chúng ta đã mất quyền định nghĩa,” một O5 khác nói khẽ.

    “Không chỉ là mất mục tiêu.”

    Trên màn hình phụ, một phân tích mới được mở—Hệ Thống Giai Đoạn II.

    “Đặc điểm then chốt:”

    – Không cưỡng chế

    – Không giam giữ

    – Liên kết tự nguyện

    “Đó không phải là công nghệ,” vị O5 đầu tiên nói.

    “Đó là… chuẩn mực mới.”

    Một sĩ quan cấp cao đứng dậy.

    “Cho phép tôi đề xuất phương án cuối.”

    “Không,” O5 đáp ngay.

    “Không tấn công bừa bãi.

    Không thảm sát phòng ngừa.”

    Ông nhìn thẳng vào màn hình trống.

    “Nếu họ đã rời khỏi bản đồ,” ông nói chậm rãi,

    “thì bản đồ của chúng ta…

    đã lỗi thời.”

    Một lệnh được ban ra—ngắn gọn, nặng nề.

    “Đình chỉ truy lùng trực tiếp.”

    “Chuyển sang quan sát thụ động toàn cầu.”

    “Ưu tiên: Hiểu, không bắt.”

    Các kỹ thuật viên sững sờ.

    “Thưa ngài…

    đó là lần đầu tiên.”

    O5 không trả lời ngay.

    Rồi ông nói, rất khẽ:

    “Lần đầu tiên… chúng ta không còn là bên duy nhất có câu trả lời.”

    Ở một góc phòng, một màn hình phụ chợt lóe—chỉ trong một khung hình—rồi tắt.

    Không phải tín hiệu.

    Không phải tọa độ.

    Chỉ là một dòng chữ mờ, không rõ nguồn gốc:

    “KHÔNG PHẢI MỌI THỨ BỊ MẤT ĐỀU CẦN ĐƯỢC TÌM.”

    Căn phòng chìm vào im lặng.

    Ở đâu đó, ngoài mọi bản đồ,

    ngoài mọi mô hình—

    Họ đã đi tiếp.
     
    Xuyên Không Kích Hoạt Hệ Thống Live Stream Thu Nhận Scp
    Chương 16: Người Gọi Tên Con Đường


    Góc nhìn - Nhóm

    Chúng tôi bước qua ranh giới ấy mà không có cảm giác vượt ngưỡng.

    Không ánh sáng.

    Không rung chuyển.

    Chỉ là... thế giới phía sau không còn nhớ cách gọi chúng tôi.

    [System]: KHU VỰC CHƯA ĐƯỢC GHI NHẬN

    Tên tạm: Vùng Trống

    Mô tả: Không thuộc bất kỳ sơ đồ dị thường đã biết nào

    Không khí ở đây đều.

    Quá đều.

    Như thể mọi thứ được cân bằng lại sau một thời gian dài bị kéo lệch.

    SCP-Lãng (F) dừng lại, lần này không mờ đi.

    "Ở đây," cô thì thầm, "người ta... nhớ tôi."

    Tôi nhìn cô-rõ ràng, trọn vẹn.

    Không trôi.

    Không nhòe.

    SCP-Ẩn (F) cau mày.

    "Có ai đó đang chờ."

    Không phải đe dọa.

    Không phải truy lùng.

    Mà là một sự hiện diện có chủ ý.

    Chúng tôi gặp ông ở giữa một khoảng trống giống như quảng trường-nhưng không có công trình, không có nền đá.

    Chỉ là một điểm đứng được thế giới đồng thuận.

    Ông già.

    Ít nhất là trông như vậy.

    Áo khoác cũ, tay chống gậy, ánh mắt sáng một cách kỳ lạ.

    "Các cậu đi trên Con Đường Không Tên," ông nói, như thể đang xác nhận một điều hiển nhiên.

    [System]: Phát hiện thực thể tri thức

    Định danh: CHƯA ÁP DỤNG

    Mức đe dọa: KHÔNG THÙ ĐỊCH

    "Ông là ai?"

    SCP-Ẩn (F) hỏi.

    "Người nhớ," ông đáp.

    "Và đôi khi-người đặt tên."

    Ông nhìn tôi, rất lâu.

    "Hệ thống của cậu không sinh ra để giam giữ," ông nói.

    "Nó sinh ra để kết nối những thứ bị tách rời.

    Nhưng mỗi kết nối đều tạo ra lực."

    "Lực đó sẽ kéo theo phản lực," tôi đáp.

    Ông mỉm cười.

    "Cậu học nhanh."

    Ông quay sang SCP-173-đang được quan sát luân phiên-rồi gật đầu như chào một người quen cũ.

    Quay sang SCP-Lãng (F), ông khẽ cúi đầu.

    "Ở đây," ông nói với cô, "em sẽ không bị quên.

    Nhưng đổi lại... em sẽ nhớ nhiều hơn."

    Cô im lặng, rồi gật đầu.

    "Con đường này," ông tiếp, "không dẫn đến đích.

    Nó dẫn đến lựa chọn.

    Mỗi bước, thế giới cũ yếu đi một chút."

    "Và Tổ Chức?" tôi hỏi.

    Ông cười, lần này có chút buồn.

    Góc nhìn - Tổ Chức SCP

    Cú sốc không làm họ tan rã.

    Nó làm họ chia nhánh.

    Một ủy ban mới được lập-không ghi vào hồ sơ công khai.

    Không mang số hiệu SCP.

    Tên gọi nội bộ: Ban Điều Hòa.

    "Không cưỡng chế," một giám đốc trẻ nói.

    "Thử đối thoại."

    "Không thể," người khác phản đối.

    "Tiền lệ-"

    "Tiền lệ đã chết," vị O5 già nhất cắt ngang.

    "Bản đồ cũ không còn khớp."

    Một đề xuất được thông qua-lần đầu tiên sau nhiều thập kỷ:

    "Thí điểm khu vực không giam giữ."

    "Tự nguyện - Đồng thuận - Rút lui an toàn."

    Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu:

    Họ đang học lại cách làm người.

    Trở lại - Vùng Trống

    Ông già chống gậy, bước lùi lại một bước-và thế giới không giữ ông.

    "Chúng ta còn gặp lại?" tôi hỏi.

    "Chỉ khi con đường cần được gọi tên," ông đáp.

    "Và chỉ khi cậu sẵn sàng nghe cái tên ấy."

    Một dòng chữ mới hiện lên-nhỏ, khiêm tốn.

    [System]: Gợi ý mở khóa

    - Không phải mọi SCP cần thu nhận

    - Một số cần được...

    đặt chỗ đứng

    Ông biến mất.

    Không như rút lui.

    Mà như hoàn thành vai trò.

    SCP-Ẩn (F) thở ra.

    "Vậy... tiếp theo?"

    Tôi nhìn về phía trước-nơi Vùng Trống mở rộng.

    "Tiếp theo," tôi nói, "chúng ta đi tiếp.

    Chậm hơn.

    Đúng hơn."

    SCP-Lãng (F) mỉm cười-lần đầu tiên, không sợ bị quên.

    Ở rất xa, trong một phòng họp trắng-

    một O5 đặt bút xuống, viết một dòng duy nhất:

    "Đừng hỏi làm sao bắt họ."

    "Hãy hỏi làm sao để thế giới còn chỗ cho họ."
     
    Xuyên Không Kích Hoạt Hệ Thống Live Stream Thu Nhận Scp
    Chương 17: Người Gác Lối


    Vùng Trống không có ngày hay đêm.

    Nhưng có những khoảnh khắc khiến người ta biết:

    mình đã đi đủ sâu.

    Không khí bỗng đổi hướng-nhẹ như một hơi thở bị giữ lại.

    SCP-Ẩn (F) giơ tay ra hiệu dừng.

    SCP-173 đứng im, được quan sát ổn định.

    SCP-Lãng (F) thì... nhìn thẳng về phía trước, như thể cô đã thấy điều gì đó từ lâu.

    "Có người ở đây," cô nói.

    "Không di chuyển.

    Không theo dõi."

    "Đang... canh gác."

    Chúng tôi bước thêm vài bước-và con đường hiện hình.

    Không phải con đường vật lý.

    Mà là một lằn ranh mảnh, nơi mọi nhiễu loạn dị thường trượt sang hai bên, không thể chạm vào trung tâm.

    Ở đó có một người.

    Khoác áo choàng xám, thân hình cao gầy, khuôn mặt bị che bởi một mặt nạ trơn, không mắt, không miệng.

    Trên ngực là một ký hiệu đơn giản: một đường thẳng bị chặn bởi vòng tròn.

    [System]: Dị thể xác nhận

    Định danh: SCP-Δ (tạm gọi: Người Gác Lối)

    Trạng thái: CỐ ĐỊNH - TỰ NGUYỆN

    Mức đe dọa: KHÔNG THÙ ĐỊCH

    Người đó không chào.

    Cũng không hỏi.

    Chỉ nói một câu-giọng vang như từ nhiều khoảng cách cùng lúc:

    "Các ngươi đi trên con đường mà không phải ai cũng được phép bước."

    SCP-Ẩn (F) giữ giọng bình tĩnh.

    "Ông là ai?"

    "Ta là kẻ ở lại," SCP-Δ đáp.

    "Khi con đường xuất hiện, luôn cần một tồn tại chịu trách nhiệm cho nó."

    Tôi nhìn quanh.

    "Vậy... những SCP khác thì sao?"

    "Một số không chấp nhận con đường," hắn nói.

    "Một số muốn chiếm nó."

    "Và một số... chỉ đơn giản là đói hỗn loạn."

    SCP-Lãng (F) khẽ rùng mình.

    Người Gác Lối quay về phía tôi.

    Dù không có mắt, tôi vẫn cảm thấy mình đang được nhìn thẳng.

    "Hệ thống của ngươi," hắn nói,

    "khiến con đường này được gọi tên rõ hơn.

    Điều đó sẽ thu hút những thứ không nên đến gần."

    Hắn giơ tay.

    Trong lòng bàn tay xuất hiện một vật nhỏ-một mảnh hình lục giác, trong suốt như thủy tinh, bên trong là những đường vân chậm rãi xoay vòng.

    [System]: Phát hiện vật phẩm dị thường

    Phân loại: Đồ bảo hộ - DÙNG MỘT LẦN

    Chức năng: CÁCH LY MỤC TIÊU KHỎI CAN THIỆP SCP (TẠM THỜI)**

    Người Gác Lối đặt vật đó vào tay tôi.

    "Đây là Dấu Ấn Lối Đi," hắn nói.

    "Khi kích hoạt, mọi SCP thù địch sẽ không thể xác định, không thể chạm, không thể ghi nhớ các ngươi."

    "Trong bao lâu?"

    SCP-Ẩn (F) hỏi ngay.

    "Cho đến khi một trong hai xảy ra," hắn đáp:

    "Hoặc các ngươi thoát khỏi tình huống không thể sống sót."

    "Hoặc con đường từ chối che chở thêm."

    Tôi siết chặt mảnh lục giác.

    "Vì sao lại giúp chúng tôi?"

    Người Gác Lối im lặng một nhịp.

    "Vì các ngươi không hỏi làm sao để thống trị con đường," hắn nói.

    "Các ngươi hỏi... làm sao để đi cùng nó."

    Hắn lùi lại một bước-và thế giới neo hắn lại.

    Rõ ràng, SCP-Δ không thể rời Vùng Trống.

    "Ta sẽ ở đây," hắn nói.

    "Chừng nào con đường còn được lựa chọn, không bị ép buộc."

    SCP-173 phát ra một dao động rất nhỏ-như một sự thừa nhận.

    SCP-Lãng (F) cúi đầu thật thấp.

    Hệ thống hiện thêm một dòng-không sáng, không nổi bật.

    [System]: Ghi nhận đồng minh không thu nhận

    Vai trò: Bảo vệ con đường

    Chúng tôi quay đi.

    Không ai ngoảnh lại-vì biết rằng con đường vẫn ở đó.

    Trong tay tôi, Dấu Ấn Lối Đi ấm dần lên-như một lời hứa chỉ được dùng một lần duy nhất.

    Và ở phía trước,

    thế giới chưa được gọi tên...

    đang chờ.
     
    Xuyên Không Kích Hoạt Hệ Thống Live Stream Thu Nhận Scp
    Chương 18: Khoảnh Khắc Không Còn Bị Nhìn


    SCP-682 đến như một sự phủ định.

    Không phải tiếng gầm.

    Không phải chấn động.

    Mà là cảm giác mọi quy tắc từng giúp chúng tôi sống sót… bị bác bỏ.

    [System]: CẢNH BÁO TỐI CẤP

    Định danh: SCP-682

    Trạng thái: THÍCH ỨNG LIÊN TỤC**

    Khuyến nghị: TRỐN CHẠY – KHÔNG GIAO CHIẾN**

    Không khí Vùng Trống rạn ra, như một mặt kính bị ép quá giới hạn.

    Từ khe nứt đó, nó trườn qua—không cần cửa, không cần lối.

    SCP-Lãng (F) mờ hẳn đi.

    SCP-Ẩn (F) kéo tôi lùi lại một bước, giọng gấp nhưng vẫn kiểm soát.

    “Chúng ta không có đường vòng.”

    Tôi siết Dấu Ấn Lối Đi trong tay.

    Nóng lên.

    Gần chạm ngưỡng kích hoạt.

    SCP-173 đứng phía sau—được quan sát luân phiên, ổn định đến lạ thường.

    Rồi nó chủ động bước lên trước.

    Một dao động nhỏ truyền qua không gian—không phải tấn công.

    Là ý định.

    [173 → Hệ Thống]:

    “TA Ở LẠI.”

    Tôi quay lại.

    “Không—”

    [173 → Hệ Thống]:

    “NHÌN.”

    “LUÂN PHIÊN.”

    “CHẠY.”

    Tôi hiểu ngay.

    SCP-682 không bị giết, nhưng bị giữ lại bởi thời gian—chỉ khi một quy tắc đủ cứng được đặt ra.

    Và quy tắc đó… là ánh nhìn.

    SCP-173 xoay người, đặt mình làm mốc.

    Không còn là tượng bị nhìn—mà là kẻ chọn đứng yên.

    SCP-Ẩn (F) ra lệnh ngắn gọn, dứt khoát: “Chạy.

    Ngay.”

    SCP-Lãng (F) bám sát tôi.

    Tôi kích hoạt Dấu Ấn.

    [System]: DẤU ẤN LỐI ĐI – KÍCH HOẠT

    Hiệu ứng: Cách ly – Tạm thời

    Thế giới bẻ cong.

    Phía sau, tôi không nhìn thấy—nhưng cảm nhận được.

    SCP-173 tự phá bỏ neo hiện hữu của mình—không bằng bạo lực, mà bằng từ chối được nhớ theo cách cũ.

    Ánh nhìn của nó không còn cần đôi mắt bên ngoài.

    [173 → Hệ Thống]:

    “TA NHÌN.”

    Khoảnh khắc đó, thời gian quanh SCP-682 chậm lại—không phải đông cứng tuyệt đối, mà là bị buộc phải chú ý.

    Mọi thích ứng của 682 phải xếp hàng trước ánh nhìn duy nhất không chớp.

    SCP-173 trả giá.

    Không máu.

    Không tiếng vỡ.

    Chỉ là sự rời bỏ: hình dạng, rồi ký ức, rồi dấu vết—từng lớp, từng lớp—để giữ ánh nhìn không đứt đoạn.

    [System]: CẢNH BÁO

    Liên kết SCP-173: TAN RÃ

    Trạng thái: HI SINH TỰ NGUYỆN**

    SCP-Lãng (F) nghẹn lại.

    SCP-Ẩn (F) không quay đầu—nhưng bàn tay cô run.

    Chúng tôi có thời gian.

    Vừa đủ.

    Khi Dấu Ấn Lối Đi tắt đi, thế giới phía trước khép lại, nuốt chúng tôi vào một nếp gấp an toàn.

    Chúng tôi dừng lại rất xa.

    Không còn rung chấn.

    Không còn áp lực.

    Chỉ còn khoảng trống hậu chấn—khi ai đó vừa biến mất để người khác được sống.

    Hệ thống hiện một dòng chữ—không màu, không khung.

    [System]: Ghi nhận mất mát

    SCP-173 – VAI TRÒ HOÀN THÀNH

    Quy tắc được để lại: “LUÔN CÓ NGƯỜI NHÌN.”

    Tôi nhắm mắt.

    Không ai nói lời tạm biệt.

    Vì có những tồn tại không cần được gọi tên để còn ở lại.

    Ở rất xa, SCP-682 tiếp tục di chuyển—nhưng chậm hơn một nhịp, như thể thế giới vừa học được cách không vội vàng trước nó.

    Và trong khoảng im lặng đó,

    con đường mở thêm một bước.
     
    Back
    Top Dưới