Nó...
Nó...
Nó thở hồng hộc,miệng há hốc như con chó dần chết cố đớp lấy từng ngụm không khí trong căn phòng ẩm thấp nồng nặc mùi tanh tưởi của máu,chẳng mấy trong lành khi mùi thức ăn ôi thiu xộc thẳng vào mũi nó.Nó nhăn mặt đầy đau đớn, nước mắt lấm lem trên gương mặt non nớt của mình, miệng nó khô khốc,da môi nó như lớp vỏ lạc bao bọc trên bề mặt.
Nó khát,dường như cả ngày rồi nó chưa uống được ngụm nước nào,nó nhắm mắt lại tìm kiếm khoảng không yên tĩnh cho riêng nhưng khi đôi mắt nó nhắm lại để trốn tránh bóng tối đọng lại trong góc phòng thì lại phải đối mặt với màu đen kịt khi tầm nhìn khép lại.
Ngoài kia tiếng cãi vã,âm thanh đổ vỡ của gia đình rạn nứt tồi tàn này không ngừng dừng bước, tiếng thủy tinh vỡ nát, một chai rượu quý vỡ toang,mùi nồng nàng men say len lỏi vào khe cửa giao nhau giữa mùi ôi thiu bẩn hèn ,làm nó ngửi thấy ,nó cau mày, nước mắt lã chã rơi.
Lần nữa, người phụ nữ, người đàn ông,gân cổ lên tranh chấp vì những vấn đề nhỏ gần như không đáng nói nhưng tại sao lại cứ xâu xé câu chuyện này trở nên to lớn và khủng khiếp hơn?tại sao không đưa câu chuyện ấy về nơi dĩ vãng?Sao lại lôi nó ra làm khiên đỡ đòn?
Nó nhớ rằng nó sinh ra để làm một con người,nó nhớ nó sinh ra từ tình yêu thuần khiết.
Nó nhớ rằng nó đang ảo tưởng về điều không bao giờ có thật.
"Uống rượu cho lắm vào,phình cái thây ra như xác cá voi,ông không biết tiết kiệm chút tiền cho gia đình sao?
Rượu chè mãi có giúp ông thành công không?Tôi đã bảo bao lần rồi,ông chỉ đang rót tiền vào những thú vui vô bổ chẳng giúp ích gì cho mình."___Người phụ nữ đó gào lên, nước mắt rơi xuống từng giọt chẳng thành dòng,cổ họng the thé cơn đau nhói, không chỉ thế, không dừng lại,lời nói cay nghiệt tuôn trào như thác nước,mọi thứ càng tồi tệ hơn.
"Chuyện của mày à ả đàn bà vô dụng?Quanh năm suốt tháng mày cũng đổ tiền vào mấy lọ mỹ phẩm đắt đỏ đó,tao châm chút tiền vào rượu bia cho khuây khỏa tí thì sao?
Ít nhất nó còn có ý nghĩa hơn mấy thứ bột mì giả dối mà mày đắp lên mặt để che đi cái mặt già nhăn nheo của mày." ___Gã nghiến răng,phun nhổ lời nói nhẹ nhàng hơn thường ngày như hã đờm đóng quân trong cổ.
"Ô-ông"___ Người phụ nữ siết chặt đôi tay mình,móng tay đỏ chót sắc nhọn đâm hằn vào lòng bàn tay một vết đỏ ương bướng ngang ngược.
CHÁT!!!
Người phụ nữ vung tay tát mạnh lên má gã,điên thật.Cơn giận bùng lên,gã đàn ông chộp lấy chai rượu quý trên bàn,một cái vung tay cắt gió ,chai rượu vỡ toang sau cú va chạm vào tường,sắc hồng và hơi cay nồng đỏ au văng khắp nơi thấm lại những mảng tồi tàn trên tấm tường mong manh.Mảnh vỡ của thủy tinh tứ tung trên sàn,sắc lẹm chẳng khác gì lưỡi dao.
"MÀY DÁM TÁT TAO À!?"___Gã nghiếng răng nghiếng lợi,con mắt đỏ ngầu vì tức giận khi cái tôi của mình bị hạ thấp,khi bản lĩnh đàn ông bị coi thường dưới đôi tay phụ nữ.Gã hung hăng đến gần,cầm chai rượu tơi tả còn lại như mảnh 'gai' nhọn hoắt chỉa vào cổ của người phụ nữ.Với khoảng cách chỉ vài inch nhỏ,nó có thể xuyên vào da thịt,đâm vào thanh quản của ả nếu như gã không khôn ngoan hơn mà dừng lại.
"MÀY COI CHỪNG TAO ĐẤY,ĐƯA TIỀN ĐÂY "__ Gã trợn mắt nhìn,giọng nói gắt gỏng không cho người vợ trước mắt mình có quyền từ chối.
"Không".
"Mày nói gì?".
"Chậc"
Ả tạch lưỡi, một tay chống nạnh ,một tay đẩy nhẹ cổ tay hắn ra nơi khác,vẻ chanh chua hiện rõ trên gương mặt của người vợ, không còn sợ mấy chuyện lặt vặt này nữa bởi vì ả không tin gã sẽ giở trò thô bạo hơn.
"Uống rượu nhiều quá nên điếc nhỉ?
Tôi bảo không là không!".
Nghe thấy lời nói kiên quyết của ả,gã điên lên, nhường nhịn dáng vẻ chanh chua vô lý của ả mọi ngày đân biến tên chồng thành quả bom nổ chậm.
Có lẽ lúc đó,mọi âm thanh đã tắt ngấm khi đôi mắt nhỏ đấy khép lại một cách hồn nhiên hơn bao giờ hết, không phải nhắm nghiền đôi mắt của mình đến ngây nghiến,chẳng phải bịt tai trốn trong góc phòng ngủ nhỏ tồi tàn ,chẳng phải thở gấp từng đợt từng nhịp.Nó biết,nó cảm nhận rõ nỗi đau một đứa trẻ phải chịu đựng ,nó biết, biết rõ từng vệt máu loang lổ trên sàn ẩm mốc là máu của mình ,căn phòng nhỏ tồi tàn này là ổ của nó.
Nó chết rồi,chết sau những trận đòn roi đầy đủ cử trong ngày,chết trong màn đêm lánh quạnh hiu hắc,chết trong trận cãi vã không đáng có của cha mẹ.
Sáng đến,chẳng nghe chim hót bên bệ cửa sổ,thứ hò hót là còi xe cảnh sát,inh ỏi đánh thức những hàng xóm thờ ơ còn say giấc nồng,cha mẹ nó bị còng đi vì gây thương tích cho nhau và họ cũng đã nổi tiếng rồi,nổi tiếng dưới cái danh đôi vợ chồng mang rợ,giam cầm cô bé nhỏ dưới xiềng xích quanh cổ,vết thương quấn thân.
Thế,nó chết rồi?
Linh hồn nó đi về đâu?.