Ngôn Tình Xin Chào, Thiếu Gia Hắc Đạo!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,464,880
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
xin-chao-thieu-gia-hac-dao.jpg

Xin Chào, Thiếu Gia Hắc Đạo!
Tác giả: Yến Hoan
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác phẩm: Xin chào, thiếu gia hắc đạo!

Tác giả: Yến Hoan

Thể loại: Đoản, thanh xuân vườn trường, nhẹ nhàng, HE

Độ dài: 5 chương

Couple: Cung Bắc Triết – Tô Hiểu

Giới thiệu:

Tôi là Tô Hiểu, là một thiếu nữ xinh đẹp như ánh mặt trời. Đám bạn cũng biết người trong lòng tôi là hoàng tử u buồn Hàn Thanh Viễn của trường trung học phổ thông Nam Khải chúng tôi. Cậu ấy luôn mặc áo sơ mi trắng sạch sẽ bước từng bước tao nhã ngang qua lớp chúng tôi, mỗi lần như vậy, ánh mặt trời rực rỡ sẽ ùn ùn chiếu xuống, khuôn mặt thanh tú của cậu ấy dưới ánh mặt trời sẽ phát ra sự lộng lẫy tuyệt mỹ kỳ lạ, đôi lông mi dài mảnh rũ xuống che mí mắt dưới vầng sáng thần bí. Cậu bình tĩnh tiêu sái, như việc nữ sinh công khai dán mặt đang chảy nước miếng tí tách vào cửa kính phòng học cũng không có nửa điểm quan hệ với cậu...​
 
Có thể bạn cũng thích !
Xin Chào, Thiếu Gia Hắc Đạo!
Chương 1


<b>1.</b>

Tôi là Tô Hiểu, là một thiếu nữ xinh đẹp như ánh mặt trời. Đám bạn cũng biết người trong lòng tôi là hoàng tử u buồn Hàn Thanh Viễn c*̉a trường trung học phổ thông Nam Khải chúng tôi. Cậu ấy luôn mặc áo sơ mi trắng sạch sẽ bước từng bước tao nhã ngang qua lớp chúng tôi, mỗi lần như vậy, ánh mặt trời rực rỡ sẽ ùn ùn chiếu xuống, khuôn mặt thanh tú c*̉a cậu ấy dưới ánh mặt trời sẽ phát ra sự lộng lẫy tuyệt mỹ kỳ lạ, đôi lông mi dài mảnh rũ xuống che mí mắt dưới vầng sáng thần bí. Cậu bình tĩnh tiêu sái, như việc nữ sinh công khai dán mặt đang chảy nước miếng tí tách vào cửa kính phòng học c*̃ng không có nửa điểm quan hệ với cậu.

Cậu luôn có bộ dạng xa cách với những nữ sinh có ý đồ quấy rối cậu trong trường, tôi có thể chấp nhận. Nhưng tôi trăm triệu lần không nghĩ tới, cậu ấy lại hẹn hò với nữ sinh trường phổ thông Dục Tài cách vách!

Trong lúc nhất thời, đông đảo chị em trong trường hối hận, nhao nhao cảm thán, sớm biết cậu thích loại con gái dịu dàng thì có phải giả bộ thành búp bê thiên sứ c*̃ng phải tóm được cậu!

Tôi c*̃ng hối hận đến xanh ruột, tôi sai rồi, tôi thật sự không nên ba ngày hai bức thư tình hại cậu ấy bị doạ đến vừa nhìn thấy tôi liền run cả người. Tôi không nên suốt ngày “vô tình gặp được” cậu ấy n + 1 lần ở trường. Tôi không nên ngày nào c*̃ng mặt dày cứ vừa thấy liền cười ngây ngô rồi giống nữ sắc lang gọi cậu ấy “Trai đẹp cười cho em nhìn một cái” thật to.

An Hân —— Cô chị trong đám chị em đã đe doạ dụ dỗ tôi, quyết đứng cùng mặt trận với tôi, cho nhỏ bạn gái thoạt nhìn rất búp bê kia c*̉a Hàn Thanh Viễn biết tay. Dạy cô ta biết đạo lý chân trời nào chẳng có cỏ thơm, cần gì phải chung tình với một cành hoa.

Ngày đó, Hàn Thanh Viễn ở lại trực nhật nên không thể đúng giờ chờ búp bê trường bên cạnh được. Tôi với An Hân lén cười gian tập trung mấy nữ sinh khá bá đạo trong trường, bước đi lẹt xẹt nghênh ngang tới trước mặt búp bê mới đi ra cửa trường, rồi cực kỳ không thương hương tiếc ngọc kéo cô ta vào một ngõ cụt nhỏ hẹp.

Tôi châm một điếu thuốc, mạnh mẽ hít một hơi, phà khói vào khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng c*̉a búp bê, uy h**p:

“Cô bé, biết điều thì mau rời khỏi Hàn Thanh Viễn đi.”

Búp bê chớp chớp đôi mắt to xinh đẹp, mỉm cười: “Mình tên Cung Bắc Noãn.”

Tôi trở mặt khinh thường: “Cô bị ngốc à?”

Búp bê tiếp tục cười: “Vấn đề này phải là mình hỏi bạn, còn có, không biết hút thì đừng hút, nhìn khó coi lắm.”

Tôi giận. Nhưng nói đi c*̃ng phải nói lại, tôi đúng là không biết hút thuốc lá. Là con bé An Hân kia nói đây là chiến lược, búp bê thấy tôi nhả khói thì sẽ bị doạ không ngừng.

Tôi hung dữ lườm An Hân, lại thấy An Hân lườm lại tôi, ánh mắt rất rõ ràng “Do cậu vô dụng chứ đừng trách mình”.

Tiếng còi xe hơi kêu loạn lên.

Mấy người chúng tôi rối rít quay đầu lại, thấy đầu ngõ bị một chiếc xe hơi màu đen chắn rất kín, sau đó có hai người đàn ông cường tráng mặc vét đen xuống xe. Trong đó có một người đàn ông rất cung kính mở cửa xe, hai người khom lưng 90° nghênh đón chàng trai trẻ anh tuấn phía sau.

Chàng trai anh tuấn lạnh lùng nhìn chúng tôi, từ từ mở miệng: “Các cô đang làm cái gì đấy?”

Tôi với An Hân và những chị em khác lạnh run lên. Lại thấy búp bê xinh đẹp kia cười đến vô c*̀ng rực rỡ, hưng phấn gọi to:

“Anh.”

Chúng chị em đang ra sức đè búp bê bỗng thả tay, An Hân khẽ nói vào tai tôi: “Chết rồi, là Cung Bắc Triết!”

Tôi đương nhiên biết chết chắc rồi. Hèn chi búp bê nói cho tôi biết cô ta tên là Cung Bắc Noãn. Cung Bắc Triết, Cung Bắc Noãn, không ngờ bọn họ là anh em!

Cung Bắc Triết là ai chứ? Cậu chủ tổ chức hắc đạo bậc nhất đấy!

Tôi hận tôi hận! Sớm biết vậy chúng tôi nên kéo con bé Cung Bắc Noãn này đến con hẻm có hai lối ra. Giờ thì tốt rồi, phía trước là tường dày chắc chắn, phía sau là thiếu gia hắc đạo hung thần ác sát.

Tôi vứt điếu thuốc đang cầm trên tay xuống đất, hết sức bi hùng nhìn Cung Bắc Triết, nói:

“Người chủ mưu bắt nạt em gái anh là tôi, không có quan hệ gì với chị em tôi, muốn chém muốn giết thì tìm tôi!”

Cung Bắc Triết gật đầu, nói: “Được, mấy cô có thể rời đi.”

An Hân và những chị em khác rối rít ôm tôi một cái ôm nhiệt tình, trăm miệng một lời: “Tiểu Tô Tô đáng yêu, cậu phải bảo trọng!” Sau đó toàn bộ chạy nhanh như chớp.

Các cô ấy vừa chạy tới đầu ngõ, tôi đã tại chỗ bắt đầu khóc to lên: “Hu hu hu ~ Mình nói đại thôi mà các cậu chạy nhanh vậy!!”

Cung Bắc Noãn đi tới bên cạnh anh cô ấy, sau đó lên xe, nói: “Anh, thôi đi, các cô ấy cũng không làm gì em, em về nhà nhé.”

Cung Bắc Triết mỉm cười sờ tóc em gái hắn, quay đầu dặn thuộc hạ: “Các người đưa cô chủ về nhà.”

Chờ tôi phản ứng lại thì cả con hẻm chỉ còn lại tôi với Cung Bắc Triết.

Cung Bắc Triết hỏi: “Sao lại bắt nạt em gái tôi?”

Tôi hít hít mũi, quyết định khai thật: “Em gái anh lại nhanh chân dụ dỗ nam sinh tôi thích.”

Cung Bắc Triết hỏi: “Cô nói Hàn Thanh Viễn? Sao cô thích nó?”

Hai mắt tôi lập tức nổi lên bong bóng màu hồng, hưng phấn mở miệng: “Khuôn mặt nhỏ nhắn kia, đôi mắt nhỏ có thần kia, thân thể nhỏ nhắn kia, MN quá đẹp trai mà.”

Hắn chậm rãi đi tới bên cạnh tôi, đẩy tôi dựa vách tường. Quan sát mặt hắn khoảng cách gần, mới phát hiện hắn không phải đẹp trai bình thường. Làn da trắng nõn giống Hàn Thanh Viễn, tôi chưa từng quan sát Hàn Thanh Viễn gần như vậy, nên không biết khuôn mặt c*̉a Hàn Thanh Viễn có nhẵn mịn bóng loáng giống Cung Bắc Triết hay không. Mắt Cung Bắc Triết là mắt hoa đào hẹp dài, con ngươi trong trẻo lạnh lùng dưới ánh mặt trời chiếu xuống như được khảm kim cương quý báu.

Tôi ngơ ngác đến quên hít thở, chỉ si ngốc nhìn rồi nuốt nước miếng.

Hắn từ từ vươn tay tới gần mặt tôi.

Tôi cà lăm: “Anh có thể đạp tôi, nhưng xin đừng đánh vào mặt tôi.”

Hắn thoáng cười xấu xa, giơ tay nâng gáy tôi, sau đó nghiêng người xuống… Hắn vậy mà lại hôn môi tôi!

Tôi nước mắt lưng tròng. Nhưng trong lòng lại oán thầm, nếu hôn có thể dẹp một trận đòn, thì tôi tình nguyện bị hôn. Dù sao c*̃ng không mất gì…

“Cảnh sát tới cảnh sát tới! Tô Hiểu cậu không phải sợ!” Giọng nói hùng hồn vang lên ở đầu ngõ.

Tôi mở to mắt nhìn về nơi phát ra tiếng động, chỉ thấy An Hân và đám chị em đang hừng hực ý chí chiến đấu lấp kín cửa ngõ, mà các cô còn mặc đồng phục anh trai cảnh sát!

Tên khốn Cung Bắc Triết này lại như không nghe thấy gì, chỉ tiếp tục tập trung hôn tôi. A! Hỏng mất, tôi dùng hết sức đẩy hắn ra.

Cung Bắc Triết không tức giận, chỉ mỉm cười nhìn tôi: “Chỉ bằng cái này tôi đã đẹp trai hơn Hàn Thanh Viễn kia rồi.”

囧!

Trong đó có một cảnh sát cười híp mắt hỏi An Hân: “Đây chính là cảnh đại ca xã hội đen tàn phá đóa hoa c*̉a tổ quốc trong truyền thuyết?”
 
Xin Chào, Thiếu Gia Hắc Đạo!
Chương 2


<b>2.</b>

An Hân cười híp mắt nhìn tôi, nói: “Bé con, ngày mai hình như là ngày 7 tháng 5 đó!”

Tôi lén đảo mắt khinh thường, sau đó vẻ mặt “kinh hỉ”: “Thế á! Cưng ơi, muốn quà sinh nhật gì nè?”

An Hân cúi đầu suy tư, trả lời: “Chúng ta là chị em tốt, cần gì phải khách sáo như vậy, không cần tặng quà đâu.”

Tôi nghe mà vui vẻ.

“Sinh nhật lần này mình tính làm lớn chút, lỡ vượt quá kinh phí mẹ cho, mình đành phải ứng tiền tiêu vặt tháng sau bù vào.”

Tôi run giọng: “Cho nên?”

“Tháng sau cậu phải nuôi mình!”

Thứ bảy, ngày 7 tháng 5. Party sinh nhật An Hân, tôi là bạn thân nhất c*̉a cô ấy, nên phải cho người ta mặt mũi chứ đúng không? Cho nên, bữa sáng và bữa trưa tôi đều không ăn gì cả, chờ đến tối đi hát Karaoke suốt đêm sẽ ăn bù vào. Cầm mic cất giọng oanh vàng, là lá la ~ tối nay người hoàn toàn xứng đáng với danh hiệu mạch bá[1] nhất định là tôi!

[1] Mạch bá: chỉ người chiếm lấy micro và ngũ âm không được đầy đủ, có ý chê bai.

Sắp đến thời gian tập hợp, tôi duyên dáng làm điệu một phen, rồi chạy thẳng tới quán K An Hân đã đặt.

Trong quán K, tôi lấy di động chuẩn bị gọi hỏi An Hân đặt phòng nào. Tìm mãi tìm mãi, mới phát hiện đi quá nhanh nên quên mang di động theo.

Tôi tóm một vị nhân viên tạp vụ, vội hỏi: “Học sinh tụ họp ở phòng nào?”

“24…”

Nhân viên tạp vụ còn chưa nói hết tôi đã xông vào phòng số 24 như gió lốc. Thoáng vọt đẩy cửa ra, chỉ thấy đầy người ngồi trên hàng ghế sô pha, ăn trái cây, vừa nói vừa cười, phía trên có một nam sinh đang cầm mic hát ca khúc tình yêu sến sụa rất không xứng với thân thể tráng kiện c*̉a hắn. Hừ ~ thật khiến người ta không chịu được mà. Tôi nhìn chung quanh một lượt, không thấy bóng dáng An Hân nhân vật chính hôm nay đâu. Chẳng lẽ đi nhà vệ sinh rồi.

Cũng không nghĩ nhiều, tôi vọt tới đoạt lấy mic c*̉a anh chàng đang hát quá buồn nôn kia, chọn bài thật hay, vặn mông căng cổ họng siêu lớn bắt đầu hát: <i>Mặt trời xuất hiện tôi leo sườn núi, leo tới đỉnh tôi muốn ca hát…</i>

Tất cả mọi người có mặt đều dừng mọi động tác lại, trợn mắt há hốc mồm nhìn tôi. Ừ, tôi rất hài lòng kết quả này. Woa ha ha, xem ra kỹ thuật nhảy và giọng hát của tôi đã đột phá trình độ vốn có mà nâng lên một tầng cao mới!

Căn phòng to như vậy trong vòng ba mét trừ bỏ tiếng ca tuyệt diệu c*̉a tôi thì không có bất kỳ thanh âm nào khác, tôi càng vui tợn, suýt cảm động khóc rống chảy nước mắt giàn dụa, các bạn học ở đây nghiêm túc và tỏ vẻ kinh ngạc là sự cổ vũ tốt nhất dành cho giọng ca c*̉a tôi!

Chờ tôi hát xong một bài, mọi người đồng thanh: “Ai dắt đến vậy, kéo ra ngoài đi!!!”

Chuyện gì vậy? = =||| Bây giờ mới để ý, ở đây tôi không nhận ra ai hết. Mồ hôi lạnh a mồ hôi lạnh, chẳng lẽ tôi đi nhầm phòng rồi?

Bỗng nhiên có giọng nói quen thuộc vang lên, “Tôi dắt đến”. Giọng nói đến từ góc trái, tôi vội nhìn qua, chỉ thấy thằng nhóc Cung Bắc Triết kia đang mỉm cười ngồi ở đó! OMG! Lôi công Điện mẫu, con đột nhiên nhớ… nhớ các người quá!

Sau đó là cảnh hỗn loạn —— <i>Hả hả! Á á! Oẹ oẹ! Thượng đế! Trời ơi! Mẹ ơi!</i> Chờ mọi tiếng ồn ào huyên náo thét chói tai qua đi, mọi người khó có dịp đồng thanh:

“Cung thiếu, quan hệ c*̉a các người là gì?!”

Lúc này không trốn còn đợi đến khi nào? Tôi đặt mic xuống, nhón chân di chuyển tới vách tường, các người cứ tiếp tục, ngàn vạn lần không cần dán mắt vào tôi! Ôi, trời ạ! Đúng là vứt mặt tới thôn bên Mỹ mà. Tôi muốn chạy thoát thần không biết quỷ không hay…

“Bà xã, em muốn đi WC à?” Chỉ thấy Cung Bắc Triết cười tủm tỉm nháy mắt về phía tôi.

Tôi đặt mông chết một chỗ, hôn mê.

Giả bộ bất tỉnh cũng không phải cách, tôi bắt chước theo, chớp mắt như bị cát dính vào mắt, chân thành đi tới trước mặt Cung Bắc Triết trước mặt mọi người đang há to miệng có thể nhét trứng gà vào. Hai chúng tôi mặt đối mặt cười khúc khích như cùng bị điểm huyệt cười, tôi nắm thời cơ nhét quả táo to đỏ rực trên bàn trà vào miệng Cung Bắc Triết rồi chạy ra ngoài.

Vừa chạy tới cửa liền đụng trúng An Hân, cô ấy vừa thấy tôi đã tiện tay nhéo tai tôi, phun nước miếng điên cuồng:

“Con bé này dám giỡn mặt bà cô đây à, nói không cần quà sinh nhật nên cậu đi trễ bù à?”

=.=

“Chúng mình phòng số mấy vậy?” Không có thời gian nói nhiều với cậu ấy, tôi kéo cậu ấy bỏ chạy, bị Cung Bắc Triết tóm được tôi nhất định sẽ không hít được không khí trong lành ngày mai đâu.

Đi tới phòng chúng tôi đặt, tôi đóng cửa thật chặt, khóa lại. Rốt cuộc c*̃ng có thời gian để thở.

Đối mặt với những khuôn mặt quen thuộc, tôi cười híp mắt: “Nên hát thì hát nên uống thì uống nên ăn thì ăn nên tán tỉnh thì tán tỉnh, mình không dám cam đoan chúng ta ra khỏi cửa này còn có thể đi bộ về nhà nổi.”
 
Xin Chào, Thiếu Gia Hắc Đạo!
Chương 3


<b>3.</b>

An Hân bị mọi người chuốc rượu, cô nhóc đỏ mặt liếc mắt đưa tình với tất cả cậu chàng độc thân đến nổi da gà. Tôi đùa giỡn hai câu với mấy chị em khác rồi lui người vào một góc hùng hổ ăn vô c*̀ng bi tráng. Vì sao bi tráng? Nói nhảm, nếu như ra khỏi cửa này có gặp chuyện bất trắc, thì làm quỷ no c*̃ng coi như được an ủi.

Bỗng nhiên, tôi bắt đầu tự trách c*̀ng sám hối thật nhiều.

Tôi ăn hết là được vì sao còn uống nữa?

Một chai bia xuống bụng, tốt lắm… WC đang tha thiết kêu gọi tôi rồi.

Tôi đổi tư thế n + 1 lần, vẫn không chịu nổi cảm giác mãnh liệt đang kêu gọi kia. Không được, tôi phải ra cửa này để đi vệ sinh, bằng không lúc đầu thai Mạnh bà hỏi tôi chết như thế nào, tôi há mồm một câu “Vỡ bàng quang chết” cậu nói tôi có tục tĩu không?

Tôi nhảy đến phía trước, đoạt lấy micro trong tay nữ sinh đang hát, mặt mỉm cười, cố bình tĩnh hỏi: “Vị tiên sinh cao hơn mét 8 nặng hơn 60 cơ bụng sáu múi kia có nguyện ý đi toilet với tôi không?” Trong lòng tôi lặng lẽ thêm một câu, có thể chống lại va chạm vật lý.

“Tôi nguyện ý. Trừ nặng hơn 60 thì những thứ khác đều phù hợp với yêu cầu của em.”

Tôi phản xạ có điều kiện nhìn về nơi phát tiếng, chỉ thấy phòng chúng tôi thuê không biết đã được mở ra từ khi nào. Còn người nói câu “Tôi nguyện ý” đang dựa vào cửa cười xấu xa.

Tôi kinh hãi: “Cửa khoá rồi mà.”

Cung Bắc Triết vươn tay kéo nhân viên phục vụ đang hơi c*́i đầu đứng phía sau hắn ra, cực kỳ vô tội:

“Tôi để hắn dùng chìa khóa mở cửa.”

Tôi tức lên kêu to: “A a a tôi muốn kiện anh tội quấy rối nhân viên phục vụ.”

“Cô đừng kiện, tôi bị anh đẹp trai này ép, ảnh nói nếu tôi không mở cửa sẽ lột da tôi để làm thảm cho c*́n con nhà ảnh.”

Wow, thật ác độc mà, không hổ là thiếu gia hắc đạo.

Chờ nhân viên phục vụ ngẩng đầu nhìn thẳng tôi, tôi lập tức giận càng giận hơn, ném thẳng micro qua:

“Thằng nhãi nhà mày, bà đang chuẩn bị lát nữa tìm mày thì mày lại tự đưa tới cửa, dám nói sai số phòng với bà à!”

Nhân viên phục vụ bộ dạng xun xoe vừa chạy vừa nói: “Tôi rõ ràng nói phòng 24 với 38, tại chưa nói hết mà cô đã chạy tới phòng 24 chứ đâu có liên quan tới tôi!”

Cung Bắc Triết cười híp mắt đi tới trước mặt tôi: “Đi, đi nhà vệ sinh với tôi.”

Tôi cực kỳ bi thương: “Thật ra, tôi thích giải quyết tại chỗ hơn…” Sau đó đã bị tên nào đó kéo ra ngoài.

Chờ tôi giải quyết xong vấn đề cá nhân, mới ra tới cửa toilet, đã bị Cung Bắc Triết dồn vào tường, gương mặt tuấn tú sát vào tôi.

“Họ tên?”

“Họ Mỹ tên Nữ.”

“Tuổi?”

“Tuổi xuân mơn mởn.”

“Chiều cao?”

“Chiều cao tiêu chuẩn.”

Khóe miệng Cung Bắc Triết co giật, khinh thường nhìn tôi, nói: “Tô Hiểu, 17 tuổi, cao 1 mét 58, nặng…” Xét thấy cân nặng của tôi tuyệt đối là số lớn, nên để nó thành một bí mật đi. Tôi che miệng Cung Bắc Triết, vẻ mặt tức giận: “Tên khốn này!”
 
Xin Chào, Thiếu Gia Hắc Đạo!
Chương 4


<b>4.</b>

“Tôi nghĩ, chúng ta cần hẹn hò một buổi.” Trước cổng trường đông biển người, Cung Bắc Triết đang mặc đồng phục tựa vào cổng, nhìn tôi nhếch miệng cười.

Câu này như quả bom nguyên tử nổ tung lên. Tôi cảm thấy sát khí mãnh liệt, cùng nồng đậm oán khí. Nhìn những nữ sinh đang công khai chỉ tay vào tôi, tôi cười gượng, im lặng trao đổi với kẻ đầu sỏ qua cửa sổ tâm hồn.

Tôi giật lông mày: <i>Anh muốn tôi bị các cô ấy xử hả?</i>

Cung Bắc Triết không nhìn đôi mắt to đẹp tinh khiết như kim cương c*̉a tôi, mà một tay kéo tay tôi rời đi. Chân tôi run như bị trúng gió, bước đi khó khăn như nàng tiên cá.

Haiz, nắng trời đẹp như vậy, mà tâm tình tôi lại hỏng bét. Tôi ủ mày ủ mặt, a ~ ông trời ơi, ông quá tàn nhẫn mà. Buổi hẹn hò đầu tiên hoa lệ c*̉a tôi, tại sao nam chính lại thoát ly ảo tưởng tình yêu tuyệt mỹ c*̉a tôi chứ!

“Này, chúng ta đang hẹn hò đấy.” Cung Bắc Triết hiển nhiên bởi vì tôi kháng cự mà cảm thấy thất vọng, “Em có lấy nét mặt con gái đang hẹn hò ra không thì bảo?”

Tôi tức giận: “Đây không phải hẹn hò, đây là mưu sát trá hình!”

Cung Bắc Triết nhướn mi, cười lạnh: “Nếu em không tích cực phối hợp với buổi hẹn hò nghiêm túc đầu tiên c*̉a tôi, tôi sẽ biến mưu sát trá hình thành trực tiếp mưu sát.”

Máu chảy ngược, cả người run như bị ướp lạnh. Tôi há miệng rộng cười ngu ngơ, kéo chặt cánh tay người nào đó:

“Anh yêu, thế giới tốt đẹp như vậy, anh không thể táo bạo như thế. Như vậy không được, không được đâu. Chúng ta hẹn hò ngay thôi!”

Hẹn hò. Tôi đang hẹn hò. Tôi đang hẹn hò cùng một nam sinh đẹp trai khôi ngô tuấn tú mê người. Tô Hiểu, mày làm được mà, mày là thiếu nữ mạnh mẽ thời đại mới. Không muốn bị tàn nhẫn răng rắc tiêu mất, mày phải xuất chiêu co được dãn được c*̉a con gái, chứ lấy trứng chọi đá trước thế lực tà ác thì không phải là anh hùng hảo hán, mà là bù nhìn bị nhét rơm đầy não.

Không phải chỉ hẹn hò một buổi thôi sao, hứ, ai sợ ai chứ.

Đoàng đoàng đoàng đoàng, sau đó chúng tôi chính thức bắt đầu hẹn hò.

Tiết mục hẹn hò đầu tiên: Ăn cơm.

“Có đói bụng không?”

Tôi gật đầu điên cuồng: “Đói.”

“Món Tây hay món Nhật?”

Tôi xấu hổ: “Vậy món Tây đi.”

Đoàn người chật chội trong KFC, Cung Bắc Triết rốt cuộc không nhịn nổi nữa bèn cốc vào đầu tôi một cái. Tôi cúi đầu khom lưng:

“Thức ăn nhanh c*̉a Tây, gọi tắt là món Tây.”

Cung Bắc Triết bất đắc dĩ xếp hàng gọi món, tôi tinh mắt tìm được một chỗ trống. Bỗng nhiên, có giọng nói vang dội xuyên qua tiệm thức ăn nhanh đang ồn ào mà đâm thẳng vào màng nhĩ của tôi ——

“Tô Hiểu, em tới đây cho anh.”

Tôi lắc mông chạy vội tới bên cạnh Cung Bắc Triết, nét mặt thắc mắc. Chỉ thấy cậu ấm Cung Bắc Triết đang nghẹn đỏ mặt nói:

“Em nhắc lại suất em muốn ăn đi, anh không nhớ được mớ lộn xộn này, anh chưa ăn mấy thứ này bao giờ.”

Yên tĩnh, rất yên tĩnh. Dù là khách đang xếp hàng hay là nhân viên cửa hàng thì đều nhìn Cung Bắc Triết bằng bộ mặt đồng tình: <i>Cậu bé đáng thương, lớn vậy rồi mà đến KFC cũng chưa được ăn.</i>

Tôi che mặt, ông trời ơi, con sai rồi, con phải để ông tướng này chiếm chỗ ngồi chứ không phải xếp hàng!



Tiết mục hẹn hò thứ hai: Xem phim.

Đi tới rạp chiếu phim lớn nhất thành phố, biết suất chiếu gần nhất là phim kinh dị. Cung Bắc Triết lôi kéo tay tôi, nói:

“Đi rạp chiếu phim khác xem c*̃ng được.”

Tôi kiên quyết: “Ai quy định hẹn hò phải xem phim tình cảm chứ!”

Cung Bắc Triết nhíu mày, chợt mỉm cười: “Phim kinh dị hình như c*̃ng không tồi.”

Trong phòng chiếu phim tối đen, thêm màn hình lớn đang chiếu hình ảnh thần bí âm trầm, một câu thôi: Thật có cảm giác. Tất cả người xem đều rất tự giác hoà mình vào không khí kinh khủng, bị doạ sợ đến thở mạnh cũng không dám. Thỉnh thoảng có cảnh doạ người xuất hiện, cô nào nhát gan sẽ hơi chui vào lòng bạn trai.

Tôi liên tục ăn khoai tây chiên và uống coca, không khỏi gật đầu cảm khái: haiz, mất mặt quá thể, nhát gan thì đừng xem phim kinh dị nữa!

Cung Bắc Triết đột nhiên hỏi: “Em không thấy sợ hả?”

Tôi trả lời rất thành thật: “Không sợ.”

“Nhưng anh sợ.”

Tôi còn chưa kịp phản ứng đã bị Cung Bắc Triết mạnh mẽ ôm vào lòng. Tôi một tay cầm coca một tay cầm khoai tây chiên, há hốc mồm bị tên nào đó ấn đầu vào ngực hắn, nghe tiếng tim đập dồn dập c*̉a hắn. Tôi nói lắp:

“Nếu anh sợ thì nhắm mắt lại ngủ đi, anh ôm tôi, tôi không ăn được cái gì hết.”

Cung Bắc Triết nhìn tôi bằng đôi mắt sâu thẳm, rốt cuộc buông ra, khóe miệng co giật một phen, nhắm mắt lại bắt đầu ngủ.

Tôi vừa ăn khoai tây chiên vừa nghĩ, thiếu gia hắc đạo danh tiếng lẫy lừng thế mà lại sợ phim kinh dị, tin này quá chấn động mà.



Tiết mục hẹn hò thứ ba: Nắm tay dạo phố.

Chợ đêm vô cùng náo nhiệt, bên đường bán đủ món ăn vặt. Nhiều đôi trẻ tuổi đang hạnh phúc đi dạo, hoặc ăn cái gì đó. Vào lúc này, tôi chỉ quan tâm đến đồ ăn. Bởi vì đây là lần đầu tiên có thể thoải mái ăn mà không phải móc tiền túi, xúc động muốn rơi nước mắt.

Cho nên, tôi liền chấn động lòng người ăn thịt xiên nướng, cá viên chiên, bắp rang bơ, cánh gà cay c*̀ng mấy món khác. Cung Bắc Triết vốn đang giả vờ không ăn mấy món “không vệ sinh” trong mắt hắn, rồi c*̃ng vừa ăn vừa nhìn tôi muốn nói lại thôi.

Tôi bị hắn nhìn đến không chịu nổi, đành chủ động hỏi: “Cung đại thiếu đang nghĩ gì vậy?”

“Anh luôn nghi ngờ rốt cuộc em có phải con gái hay không?”

Tôi cười híp mắt: “Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu, dáng người nhỏ xinh lả lướt, giọng nói nhỏ nhẹ dịu dàng này, mà không phải con gái à?”

Mắt Cung Bắc Triết trợn trắng: “Em dạ dày bự à, dung tích c*̉a bụng em khiến anh phải thay đổi cách nhìn đấy.”

Tôi rất đúng trọng tâm: “Thành ngữ dùng không sai.”

Cung Bắc Triết tiếp tục: “Không xem phim tình cảm, phim kinh dị cũng được thôi, nhưng em biết không, anh đã hy vọng em có thể giống mấy cô khác sợ hãi chui vào lòng anh cỡ nào! Nhưng em lại coi phim kinh dị thành phim hài! Em thật sự nghĩ anh sợ phim kinh dị à, anh chẳng qua muốn…” Người nào đó buồn bực không nói được nữa.

Tôi cũng buồn bực, thấp giọng nói: “Anh cũng đâu phải Hàn Thanh Viễn.”

Sau đó Cung Bắc Triết rốt cuộc không nhịn được mà nắm chặt tay. Cái đầu đáng thương c*̉a tôi!

“Đây nói cho anh biết, đây rõ ràng cao 1 mét 58 phẩy 5, cái phẩy 5 đó quan trọng lắm anh có biết không!”
 
Xin Chào, Thiếu Gia Hắc Đạo!
Chương 5: Hoàn


<b>5.</b><b>
Tôi đã khiến toàn bộ nữ sinh phải thất vọng rồi, tôi thật lòng xin lỗi các cô ấy. Các cô vốn tưởng rằng tôi sẽ vinh quang trở thành bạn gái chính quy c*̉a Cung Bắc Triết. Không nghĩ tới, sau hôm hẹn hò, Cung Bắc Triết đã c*̀ng ra c*̀ng vào với một cô nhóc kawaii[2] trường họ.

<i>[2] Kawaii: dễ thương, đáng yêu.</i>

Cung Bắc Triết, anh được lắm! Muốn tôi bị mất mặt đúng không, anh tìm tôi cũng tìm. Tôi gửi tin nhắn cho tất cả nam sinh tôi biết trong trường: <i>Ai dám quen mình!</i> Sau đó di động của tôi rung lên không ngừng, hồi âm đồng đều chưa từng có: <i>Không dám.</i>

An Hân an ủi tôi: “Bé con, cùng lắm chúng mình bách hợp.”

Hu hu hu ~ không chơi an ủi kiểu này.

Hừ, không ai quen thì tôi vẫn sống vui vẻ thoải mái. Tiếp tục chơi đùa điên loạn với nhóm An Hân, bắt nạt giáo viên trẻ, giương nanh múa vuốt chọc trai đẹp.

Nhưng, tôi lại không cảm thấy vô tâm vô phế như trước nữa. Còn lý do c*̣ thể là gì, tôi c*̃ng không rõ.

Cho đến khi trường chúng tôi cùng trường cấp ba bên cạnh tổ chức một trận bóng rổ hữu nghị, quan hệ c*̉a tôi với Cung Bắc Triết mới thay đổi.

Hôm đó trời quang nắng đẹp, bầu trời xanh thẳm. Học sinh hai trường c*̀ng gào thét ngất trời trong sân bóng rổ trường tôi. Nhóm nữ sinh thổi loa nhỏ quơ tay cổ vũ hoàn toàn rơi vào trạng thái điên cuồng. Chịu thôi, ai bảo trên sân có hai át chủ bài c*̉a hai trường chứ.

“Cung thiếu cố lên, Dục Tài tất thắng!” Nữ sinh trường bên cạnh đồng loạt hô khẩu hiệu.

Tôi phụt cười, khẩu hiệu này cũng quê quá rồi. Mà tôi thân là Đội trưởng Đội cổ động viên c*̉a trường, tôi biết tôi phải gánh vác trách nhiệm quan trọng trên người. Tôi kiên quyết không muốn trường tôi bị mất mặt.

Tôi hít sâu một hơi, bắt đầu dẫn đầu đọc khẩu hiệu: “Thanh Viễn Thanh Viễn em yêu anh!”

Giọng đội viên Đội cổ động vang dội: “Tựa như chuột yêu gạo!”

Tôi cười híp mắt tiếp tục hô: “Trai đẹp trai đẹp phải tranh giành!”

Tiếp tục là khẩu hiệu đồng đều: “Tranh được hạng nhất em sẽ tìm anh!”

Làm học sinh thời đại mới, phải có xu thế mới, nhìn đi, nhiệt huyết c*̉a tôi đang dâng trào đây này.

Bỗng nhiên, tôi cảm thấy không khí hơi kỳ lạ, cẩn thận quan sát, hoá ra người phát ra khí tràng kỳ lạ này là bạn học Cung Bắc Triết. Chỉ thấy hắn bỗng nhiên không chạy cũng chẳng nhảy, chỉ đứng giữa sân nhìn tôi. Sau đó, tôi bị n ánh mắt trên khán đài vây công. Haiz, làm nữ sinh đã khổ, làm nữ sinh từng mập mờ với Cung Bắc Triết càng khổ hơn.

Được rồi, tôi câm miệng không nói nữa. Tôi rất không cam lòng mà chuyển chức Đội trưởng Đội cổ động viên cho An Hân ngay tại chỗ. Chỉ thấy cậu ấy vui vẻ vô cùng, thổi loa “bíp bíp”, căng họng hô to:

“Cố lên cố lên, để bọn họ rơi lệ đầy mặt. Cố lên cố lên, để bọn họ thua ngã xuống đất!”

Bỗng nhiên, An Hân im lặng, phải nói là, toàn trường đều ngừng mọi tiếng động.

Cung Bắc Triết và Hàn Thanh Viễn đã va chạm nhau lúc nhảy lên cao đoạt bóng trên không trung, rồi c*̀ng nằm ngã xuống đất. Hai người nhìn nhau cười một tiếng, chuẩn bị đứng dậy, lại đồng thời ngã quỵ. Va chạm kịch liệt như vậy, xem ra hai người đều bị thương rồi. Toàn trường lại huyên náo lần nữa, có nữ sinh đã vội khóc lên. Vài giáo viên tổ Thể dục luống cuống lên sân cố đỡ hai át chủ bài ra ngoài.

Mà tôi, lại chẳng kịp nghĩ ngợi, đã theo bản năng nhảy xuống khán đài, chạy tới giữa sân.

“Đau lắm hả?” Tôi ngồi xổm xuống bên cạnh Cung Bắc Triết, khẩn trương chỉ biết hỏi thừa.

Cung Bắc Triết lại cười mỉm: “Không đau.”

“Nói đau thì mất mặt à?”

Hàn Thanh Viễn cũng cười mỉm: “Cậu ấy không đau thật đó.” Vừa nói vừa đứng dậy nhảy nhót. Mà Cung Bắc Triết cũng đỏ mặt đứng dậy từ trên mặt đất.

Giáo viên cấp cứu cùng học sinh toàn trường nhìn nhau, không biết hai cậu đẹp trai này đang giở trò quỷ gì.

Mà lúc này, cuộc tranh tài trên sân c*̃ng kết thúc.

“Hù người vui lắm hả?” Tôi điên lên.

Hàn Thanh Viễn mang vẻ mặt xin lỗi, cười bất đắc dĩ: “Mình c*̃ng bị ép đấy chứ, tên nào đó muốn mình với hắn giả bị thương, xem cô bé hắn thích có phản ứng gì?” Sau đó nhìn Cung Bắc Triết cười cười: “Cung đại thiếu, có hài lòng không?” Nói xong liền rời đi.

Cung Bắc Triết càng đỏ mặt hơn, hắn chăm chú nhìn tôi, thậm chí còn cười hơi ngượng ngùng:

“Không ngờ em lại là người đầu tiên hỏi anh có đau không, em biết điều này có nghĩa gì không?”

“Không có nghĩa gì hết.”

Cung Bắc Triết lườm khinh thường, “Bé ngốc à, em thích anh rồi đấy.”

“Anh cũng không phải Hàn Thanh Viễn.”

Lúc này Cung Bắc Triết không giống lần trước mà thưởng cho tôi một cốc rồi rời đi, mà cười híp mắt vuốt v3 đầu tôi, cười mắng:

“Đồ ngốc.”

Sau đó sau đó, tôi liền trở thành bạn gái ai ai c*̃ng biết c*̉a Cung Bắc Triết. Thề với trời, tôi là bị ép! Nhưng ở bên Cung Bắc Triết c*̃ng rất vui. Cho nên, tôi liền tạm thời quên mất Hàn Thanh Viễn, toàn tâm toàn ý thích Cung Bắc Triết thôi.

Ngày nào đó rảnh rỗi hết việc, tôi lại bắt đầu có ý định kiếm chuyện với Cung Bắc Triết ——

“Cung Bắc Triết, lần đầu tiên chúng ta gặp mặt anh liền hôn em, nếu vậy thì, anh chính là tên khốn thấy gái đẹp liền dê mà!”

Cung Bắc Triết bĩu môi: “Cỡ em cũng dám xưng gái đẹp?”

Tôi không bỏ qua: “Anh sẽ tiếng sét ái tình với gái xấu?”

Cung Bắc Triết cười híp mắt, ôm tôi vào lòng, rủ rỉ nói: “Rất lâu rất lâu trước đây, có một bé trai bởi vì gặp chuyện không vui, nên thoát khỏi bảo tiêu lén chạy tới quán bar uống rượu. Uống say không biết gì, trên đường đi bộ về nhà thì gặp cướp, bé trai đã đánh nhau với bọn chúng. Bé trai vì uống rượu say nên không đủ sức chống lại, đối thủ lại nhiều người, nên bị đánh đến không đứng dậy nổi. Mà lúc đó, lại có một bé gái xuất hiện kêu to “Cảnh sát tới”. Bọn cướp nghe vậy liền bỏ chạy. Bé gái gọi taxi đưa bé trai tới bệnh viện, trả tiền xong liền vội vàng rời đi. Bé trai lúc đó đã thích bé gái tốt bụng kia. Sau đó, bé trai gặp lại bé gái, bởi vì ngày đó bé trai bị đánh sưng mặt nên bé gái mới không có nhận ra hắn…”

Tôi cười híp mắt: “Sau đó?”

Vẻ mặt Cung Bắc Triết dịu dàng, cưng chiều nói: “Về sau bé trai rất cực khổ cưa được bé gái, sau đó bọn họ liền hạnh phúc bên nhau, vẫn sẽ tiếp tục hạnh phúc.”

<b>Hoàn</b>
 
Back
Top Bottom