Ngôn Tình Xin Chào! Thanh Xuân!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,330,450
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AJFCJaUoAJajw_SJ61mCUapmx4-wHyARdEvjxZ7s3TT_rJkyGvIStYC4lgrMAtQepqwv-anr8_k3FOlAKnu7296UvKnAdSXe3eLzmfhJsAdBv2Q8hZSkYEXr60wvBeRFk9PRcmY9uEtrKrtkqryeudtlG57o=w215-h322-s-no

Xin Chào! Thanh Xuân!
Tác giả: Dạ Nguyệt Ánh
Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Teen
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Truyện Xin Chào! Thanh Xuân! của tác giả Dạ Nguyệt Ánh. Thanh xuân được xem như một khoảng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời mỗi người, tựa như một tách trà vị thanh ngọt, đôi lúc còn có chút đắng, nhưng lại phát ra hương thơm đầy quyến rũ và còn nóng, thưởng thức nó sẽ đem lại những trải nghiệm tuyệt vời nhất.

Nếu bạn cảm thấy hứng thú với thể loại ngôn tình, hãy đến với May Mắn Gặp Được Em hoặc Lục Yên, Anh Yêu Em.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Xin Chào! Thanh Xuân!
Chương 1: 1: Tiểu Ưu


Theo từng tia nắng mùa hạ, tiếng ve kêu râm ran quen thuộc.

Không khí nóng nảy khiến người ta khó chịu rất nhiều, tuy nhiên lại có người ưa thích nó.

Có lẽ chính là vì mùa hạ được chơi nhiều, lại không cần đi học đi.
Không khí Thành Đô hết sức ồn ào, náo nhiệt, dòng người, dòng xe qua lại tấp nập.

Thì ở các thành phố khác lại nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Mỗi một mảnh đời khác nhau được khắc họa một cách đẹp đẽ, không ai là nhân vật phụ trong cuộc sống của mình cả, họ đều là nhật vật chính của bản thân mình.
Tại một vùng nông thôn, những người nông dân đang gặt lúa, thu thập thành quả lao động của mình, một mùa màng bội thu, cho dù mệt mỏi nhưng họ vẫn mỉm cười vì vui vẻ.

Nụ cười trên môi hiện lên hết sức thoải mái.

Có mấy đứa trẻ chạy nhảy trên đường quê, nhưng chiếc xe kéo chứa đầu lúa chạy đi, hay những chiếc xe máy dựng bên đường của những người nông dân đang gặt lúa.
Có vài đứa trẻ ra đồng làm việc, nhưng đa số đều trên 14, 15 tuổi.

Nhưng ta khá bật ngờ khi thấy một cái mũ rơm nhỏ trong đám lúa đang động đậy.

Quan sát kỹ càng lại hoá ra không phải mũ rơm nhỏ biết di chuyển mà là một cô bé nhỏ con đang cầm một cái liềm nhỏ, tay nắm lấy đôi ba cọng lúa để cắt nó, khi cắt được mấy cọng thì vui vẻ để qua một cái đống lúa lớn được mẹ của em để ở đó.
Một nông phụ cởi găng tay ra, bà lau mồ hôi rồi lên tiếng kêu "Tiểu Ưu, lại uống nước đã nào".

Cô bé Tiểu Ưu đứng lên, ta thấy gương mặt non nớt của em.

Người mẹ nhìn đứa con gái 7 tuổi của mình năng nổ như vậy, bà khá buồn cười, em nhỏ con lon ton chạy qua.
Mẹ Tiểu Ưu lấy ca nước múc nước lạnh cho em, em để liềm nhỏ qua bó lúa, tay ôm ly nước uống, đôi mắt sáng lấp lánh, vui vẻ vì được uống nước.
Mẹ Tiểu Ưu nhìn con gái nhỏ, cũng là buồn cười thật, đứa nhỏ này siêng năng thật, năm 4 tuổi thì chưa biết gì, nhưng lại xung phong ra ngoài đồng để trồng khoai với bà, chán thì đi ngắt lá cây chơi.

6 tuổi thì đòi đi cắt lúa, thích ngồi lên xe kéo vì thấy cao và thoải mái, tuy nguy hiểm nhưng cha Tiểu Ưu cũng đồng ý vì mẹ Tiểu Ưu sẽ đi xe ở sau, tùy thời cản lại nếu em bị ngã ra.
Tiểu Ưu cũng rất ngoan ngoãn nên không nghịch lung tung mà ngồi đó vui vẻ đi về.

Bây giờ thì 7 tuổi, biết cắt lúa rồi, mẹ Tiểu Ưu nhìn em cả sáng đã cắt được một bó vừa thì bà cười khổ, sao mà siêng năng thế này? Lớn lên sẽ khổ a.
Tiểu Ưu 7 tuổi không hiểu ánh mắt của mẹ, em vui vẻ uống hết ly nước đá mát lạnh, ngon lành, vị ngọt của nước bang sữa khiến em thoải mái, nhanh chóng bật lên full máu rồi đi tới lãnh địa của mình ngồi cắt lúa.
Mẹ Tiểu Ưu nhìn thấy thì dở khóc dở cười, đứa nhỏ này, bà không biết nói gì luôn rồi, đáng yêu quá.

Bà uống nửa ly nước rồi đi qua cạnh con gái cắt lúa.

Buổi trưa thì họ quay về, Tiểu Ưu mệt mỏi đi rửa tay chân sạch sẽ, nếu không rửa sạch sẽ thì sẽ bị ngứa ngáy và xót vô cùng.

Sau khi rửa tay chân sạch sẽ, em vào nhà.

Nhà của em không lớn lắm, có 1 phòng mà thôi, phòng tắm được xây riêng ở ngoài, em thích nằm lên giường vì nó mềm mại, thoải mái, nhưng mùa này nóng lắm nên em nằm dài ra đất, cơ mà diện tích thực nhỏ nên em không có cơ hội nằm dài ra.
Căn nhà nhỏ, có bàn thơ ngăn cách bằng 1 cái tường nhỏ, có 1 cái cửa đối diện với bàn thờ, đó là cửa sau nha.

Cửa chính ở trước, bên cạnh cửa chính là cái giường và cái tủ TV có màu mà em thích xem, có các bộ phim mà em thấy thích được chiếu vào lúc 18 giờ.
Đường đi cũng hơi nhỏ vì cái giường chiếm vị trí gần 1 nửa, em đo lại mình thì lưng em dựa vào tường thì có thể chạm chân với bức tường ngăn cách nơi sinh hoạt với là bàn thờ.
Mẹ đi nấu cơm, dọn đồ ăn lên, em rất cao hứng vì phát hiện có trứng rán mà em thích, bếp được dựng ở phía bên ngoài nên nhiều khi mưa tạt vào không thể nấu, nên ba ba lợi hại đã dùng mấy tấm ngói đi xin về lợp lên, coi như tạm che chắn đỡ nắng và tránh mưa.
Mẹ Tiểu Ưu thấy con gái mình biểu cảm thể hiện rõ ra mặt, bà nói "Nào, đi lấy đũa nha".

Tiểu Ưu gật đầu lập tức nhảy chân sáo đi lấy chén đũa.

Khi quay về em thấy cha dùng tay bốc luôn miếng trứng, em xụ mặt gần khóc.
Cha Tiểu Ưu nhìn con gái, ông thở dài rồi nói "Ăn 1 miếng thôi, còn lại cho con, được chưa?".

Tiểu Ưu chớp mắt nhỏ, em hỏi lại "Thật sự? Cha ăn tiếp cha là đồ xấu"
Cha Tiểu Ưu bất lực gật đầu, ông phủi phủi tay mình "Thật, cha gạt con làm gì".

Tiểu Ưu ngồi xuống, mẹ Tiểu Ưu nhìn 2 cha con, bà không nói gì mà lấy chén xới cơm, ăn nhanh rồi ngủ một giấu chiều còn phải đi gặt cho xong.

Để qua đêm không an toàn cho lắm.

Nhưng mà ăn xong bà phải rửa chén, rồi cho heo, gà ăn, mệt thật a.

Mùa này không chịu nổi mà.

Bà hy vọng Tiểu Ưu lớn lên sẽ có cuộc sống tốt hơn, không như bà vất vả.
Bà tuy học vấn chưa học xong cấp 2, nhưng bà biết một cái chính là vạch đích của cha mẹ chính là điểm xuất phát của con cái.

Bà không muốn con gái phải khổ như mình..
 
Xin Chào! Thanh Xuân!
Chương 2: 2: Mẹ Của Tiểu Ưu


Khi mà mẹ Tiểu Ưu đặt lưng xuống giường, bà xem điện thoại cục gạch của mình hiển thị 12 giờ 15 phút, ít nhất bà ngủ được tầm 45 phút nữa rồi đi ra đồng.

Cha Tiểu Ưu và Tiểu Ưu đều ngủ mất tiêu rồi.

Trời nóng thật, có lẽ là đã lên 40 độ rồi.
Quạt bật cũng tản ra hơi nóng.

Bà lên giường ngủ, khi đồng hồ báo thức của điện thoại reo lên bà cũng thức dậy, nhấc cơ thể mệt mỏi của mình lên.
Mẹ Tiểu Ưu nhìn qua 2 cha con còn đang ngủ, bà đứng dậy đi chuẩn bị nước đá vào trong thùng, dọn dẹp, giặt quần áo rồi đem ra sân phơi, rửa nốt chén đĩa, làm xong mọi thứ cũng là 14 giờ, trời vẫn rất nắng, bà đi vào đánh thức cha Tiểu Ưu tỉnh dậy "Mình ơi, dậy đi làm thôi".
Cha Tiểu Ưu hơi khó chịu mà càm ràm đôi câu sau đó dậy thay đồ để đi làm.

2 người để con gái nhỏ ngủ tiếp, họ khoá cửa lại rồi ra đi làm.
Cuộc sống của gia đình họ không khá giả song cũng không quá đỗi nghèo.
Cha Tiểu Ưu đi làm thợ xây kiếm tiền, mùa gặt sẽ đi tuốt lúa cho người khác kiếm ít tiền, tuy vất vả cả ngày nhưng ít nhất sẽ có thêm đôi ba đồng cho cả nhà tiêu dùng.
Năm Tiểu Ưu 8 tuổi, hè em theo mẹ tới chỗ nhà của dì ở Hạ Thành, ở 1 cánh đồng Cà phê, em gặp anh trai lớn hơn mình 3 tuổi.
Tiểu Ưu nhìn Cao Hàn, Cao Hàn nhìn Tiểu Ưu, đây là lần đầu tiên hai anh em gặp gỡ nhau.
Mẹ Tiểu Ưu là tái hôn cưới cha Tiểu Ưu, bà có 1 đứa con chồng trước, đứa con trai ấy sống với nhà nội.
Nhà nội Cao Hàn giàu có hơn, không nghèo như nhà mẹ Tiểu Ưu.

Cha Cao Hàn là một thiếu gia ăn chơi, mẹ Tiểu Ưu làm giúp việc cho nhà của cha Cao Hàn.

Cha Cao Hàn khá nghịch ngợm, là đại ca giang hồ hư hỏng.
Sau này yêu nhau, cha Cao Hàn cũng không lãng tử quay đầu, khi mà mẹ Tiểu Ưu mang thai Cao Hàn thì cha Cao Hàn muốn chia tay, bà nội Cao Hàn cũng không thích mẹ Tiểu Ưu vì gia cảnh 2 nhà khác nhau.
Cuối cùng quyết định để mẹ Tiểu Ưu sinh đứa bé ra, mẹ Tiểu Ưu biết một điều chính là nếu sinh ra con gái thì bản thân sẽ tự mình nuôi con, nhưng dù là con trai hay con gái, bà cũng sẽ chăm sóc, yêu thương nó hết mực.
Ngày sinh đứa bé ra, bà nội Cao Hàn và cha Cao Hàn đã qua chỗ y tá bế con, biết là con trai, bà rất vui vẻ.
Cho mẹ Tiểu Ưu nằm viện ở cử xong, bà nhìn con trai mình đang ngủ, bà hôn lên trán đứa con mới sinh 1 tháng của mình, con à, mẹ xin lỗi vì không thể ở cạnh con, nhưng mẹ sẽ cố gắng hơn.

Cha Cao Hàn không có ý định cưới mẹ Tiểu Ưu, vì thế tên khai sinh của Cao Hàn chỉ có cha mà không có mẹ.

Mẹ Tiểu Ưu chua xót vô cùng.

Bà nội Cao Hàn đưa cho mẹ Tiểu Ưu 100 tệ, thời đó số tiền này đủ sống được rất lâu, chỉ có người giàu có mới có được.
Một cô gái 20 tuổi, lần đầu làm mẹ đã như vậy bị đuổi đi, bà không biết làm gì nên quay về nhà ngoại mình, bà ôm mẹ của mình mà khóc lên như 1 đứa trẻ.
Nhà của mẹ Tiểu Ưu có 4 anh chị em, bà là con thứ 3 trong nhà, trên có 2 chị cái, dưới có 1 cậu em đang ăn học.

Khi 14 tuổi bà đi làm con ở, được bao ăn và ở, có chút tiền để em trai ăn học.

2 người chị gái của bà cũng như vậy.
Không trách cha mẹ trọng nam khinh nữ, nhưng xã hội bấy giờ con trai mới là chủ, con gái chỉ là con người ta.
Mẹ Tiểu Ưu kể cho gia đình mình, bà cười cười.
Sau đó bà tới Thành Đô làm việc cho xưởng của nhà anh họ mình.

Nhà anh họ là giàu có, cha mẹ làm chủ tịch, anh họ là người cố gắng, tự mở 1 công xưởng thủy tinh làm việc.
Mẹ Tiểu Ưu và chị cả của mình ra đó làm, tiền lương của họ là tính từ ngày họ tới Thành Đô đến ngày 2 người rời khỏi Thành Đô, anh em với nhau, không có gì sai lệch.
Dù sao bà không có ngày nghỉ, làm việc ở xưởng thủy tinh, nấu cơm mua đồ ăn cho mọi người, có lúc giúp anh họ trông con hay em gái nhỏ của anh.
Công việc bận rộn nhưng cũng có chút thoải mái, vui vẻ.
Khi quay về, bà gặp được cha Tiểu Ưu, cha Tiểu Ưu cũng có 1 người vợ và 1 đứa con trai 5 tuổi, người vợ ấy vì tai nạn mà chết đi.

Trùng hợp một thứ đó là hai người lại gặp gỡ, quen biết và cưới nhau, mẹ Tiểu Ưu và người vợ quá cố kia cùng tên với nhau, chỉ khác họ mà thôi.
Cha Tiểu Ưu dù gia trưởng, hơi ngốc chút nhưng chịu làm việc, chịu thương chịu khó, nên cuộc sống của 2 người có lúc cãi nhau, nhưng vẫn êm đềm mà sinh ra Tiểu Ưu.
Nhìn 2 đứa con mình, mẹ Tiểu Ưu cảm giác vỡ oà vô cùng, bà ôm 2 đứa con mình vào lòng..
 
Xin Chào! Thanh Xuân!
Chương 3: 3: Anh Hai Và Mùa Hạ


Cao Hàn nhìn người mẹ từ khi sinh ra đến bây giờ mới gặp, cậu rũ mi xuống, mẹ Tiểu Ưu sờ đầu con trai mình.

Sau đó một nhà 3 người ngồi nói chuyện với nhau, Tiểu Ưu thấy chán nên em ngủ luôn rồi.
Cao Hàn nhìn đứa em ngây thơ của mình, cậu 11 tuổi, nhưng có nét trưởng thành, bởi cậu từ nhỏ đã không có mẹ, ở trong nhà với ông bà.
Ông bà đều rất nghiêm khắc, nếu như bữa cơm cậu không xuống đúng lúc, ông sẽ hất bay cả mâm cơm, cậu đã thấy nên biết rất rõ ràng việc này.

Bà cũng rất nghiêm khắc, nói nếu không siêng năng học tập, sau này sẽ làm một người vô dụng.
Cậu rất bất mãn tại sao mà mình có cha lại không có mẹ trong khi trong lớp bạn nào cũng có đầy đủ người thân.

Tại sao chứ? Cậu nén nước mắt vào mỗi đêm, cuộn tròn một góc.
Cha không thương cậu, rất lơ là, ông ấy đưa tiền cho cậu rồi ra ngoài làm việc, đôi khi cả năm về được mấy ngày lễ.

Cậu thật sự muốn gặp mẹ của mình.

Cậu ái ngại, tủi thân vô cùng.

Vào mấy hôm trước, cậu nghe bà nói mẹ cậu vào Hạ Thành thăm người chị gái của mình.

Cậu được cho ra đó chơi, cũng là ở đây cậu gặp em gái và người mẹ của mình.

Cậu nhìn bóng hình của người phụ nữ, nét dịu dàng trên gương mặt của bà, hình ảnh người mẹ mờ mịt trong giấc mơ của cậu được tô điểm lên gương mặt.

Cậu nhào tới ôm lấy người mẹ mình ngày nhớ đêm mong.
Cậu....!cậu có mẹ...!cậu hoá ra không phải con nuôi....
Sau 1 chút cậu chú ý qua cô bé nhỏ hơn mình, em nhìn cậu, gương mặt nhỏ trắng trẻo, em cười lên để lộ má lúm đồng tiền, đáng yêu vô cùng.

Nhưng cậu ghét em ấy, bởi em ấy có được tình yêu của mẹ mà mình luôn mong cầu.
Mẹ Tiểu Ưu sờ đầu sau đó nói "Cao Hàn, đây là em gái con Ngọc Ưu thua con 3 tuổi, Ngọc Ưu đây là anh trai con Cao Hàn, sau này 2 đứa giúp đỡ nhau nhiều chút".
2 bé nhìn nhau, sau đó bắt tay nhau.

Mẹ Tiểu Ưu nhìn 2 cục bột nhỏ, bà cười cười, 2 đứa có vẻ ngoài giống nhau nhất chính là đôi mắt phượng xinh đẹp kia.
Cao Hàn nhìn tay em gái mềm mại, cảm giác cũng rất tốt.

Nhưng mà...
Hôm sau chơi với nhau em gái cào, được rồi, đúng là con nít ranh! Sau đó cậu khóc luôn, mẹ vào dỗ đanh 2 đứa, Cao Hàn vừa khóc vừa lau nước mắt "Mẹ...!em gái cào con...!hức...!chỗ này".
Mẹ Tiểu Ưu nhìn vết cào trên tay con trai, lại nhìn Tiểu Ưu khóc nức nở "Anh hai...!anh hai đòi cắn con...!mẹ".
Mẹ Tiểu Ưu bất lực cười, 2 cái đứa này.

Đúng là không làm người ta hết lo lắng mà, đáng yêu quá.
Bà sờ đầu 2 đứa, sau đó ôm Cao Hàn "Nào không khóc, không khóc, mẹ mắng em gái cho nè, cái tội hư nè".
Cao Hàn được ôm vào vòng nghe tiếng nói của mẹ "Tiểu Ưu, con không được cắn anh trai nghe chưa?".

Tiểu Ưu nức nở gật đầu "Con biết rồi mẹ".

Mẹ Tiểu Ưu khẽ cười.
Hôm sau bà thấy 2 đứa hẹn nhau ra ngoài nhặt cà phê.

Mùa hè ở trong rẫy cũng không tệ lắm.
Tiểu Ưu nhìn anh trai nhỏ, em thấy anh rất là đáng ghét, toàn giành trứng với em không à, xú anh trai, đợi khi em lớn em nhất định sẽ giành lại, hừ.
Cao Hàn nhìn cô em gái phồng mang trợn má, cậu vò đầu nhỏ không biết lại đang suy nghĩ bậy bạ gì, Tiểu Ưu mới chải tóc xong lại bị làm cho rối tung rối mù.

Em xù lông cắn anh trai một cái, Cao Hàn bị cắn bắt đầu kêu mẹ.
Mẹ ra thì Tiểu Ưu không cắn nữa, em chỉ tóc mình "Mẹ, anh hai làm rối tóc con, hức".
Mẹ Tiểu Ưu và chị gái thấy buồn cười.

Nha.
Con của chị gái đi ra, 2 anh em nhìn qua 2 đứa em mình thì buồn cười.

Sau đó 4 đứa hẹn nhau ra ngoài đi bộ, đi 1 hồi Tiểu Ưu mỏi chân, em không đi nổi nữa, Cao Hàn luôn chú ý cô bé nên nhận ra và bế em, cõng lên vai.
Tiểu Ưu ôm cổ anh trai mình, em thấy anh hai ít ra không xấu lắm, vốn định xin lỗi thì Cao Hàn nói "Gà".
Tiểu Ưu: "!".

Em siết tay lại sao đó hừ nhẹ, xú anh trai, đúng là đồ tồi.
2 anh chị nhìn qua, tình cảm 2 đứa tốt thật a.

Anh Long cười "A Ly, hay mua kem nhỉ?".
Chị Ly gật đầu "Được, dù sao cũng nóng a".
Tiểu Ưu nhận được que kem ốc quế, em vui vẻ mỉm cười.

Cao Hàn cõng em không ăn được nên em cầm cả 2 que, sau đó đút cho Cao Hàn.

Cao Hàn nghiêng đầu nhìn qua đứa em gái ngốc đang cười, gương mặt nhỏ xinh hơi hồng vì nắng nóng.

Em mỉm cười giống một thiên sứ nhỏ.

Có vẻ không đáng ghét lắm..
 
Xin Chào! Thanh Xuân!
Chương 4: 4: Tiểu Vấn


Tiểu Ưu Ưu năm nay 12 tuổi, đang bận ôn thi chuyển cấp lên cấp 2, thời gian ôn thi nóng dữ thần luôn, may mà có bạn học nhỏ đi chung.

Tiểu Ưu có 1 người bạn tốt là Tiểu Vấn.

Bạn ấy cùng tên lót với em nà, bạn Ngọc Vấn siêu siêu đáng sợ luôn.

Mỗi lần thấy em là cứ bám theo vậy, dọa cho Tiểu Ưu bỏ trốn.

Em và Tiểu Vấn quen nhau từ lúc còn mẫu giáo, khi mà buổi trưa, bà nội Ngọc Vấn đến có đem theo kim tiên, bà đưa rất rất nhiều đồ ăn vặt cho Tiểu Vấn, còn doạ mấy đứa trẻ khác là không nếu như dậy sẽ bị tiêm.

Em cũng sợ chỉ dám hé mắt ra, khi ánh mắt của bà bà Tiểu Vấn liếc qua, em nhắm nghiền hai mắt lại, trong lòng mặc niệm "Không nhìn thấy, không nhìn thấy..." tim em đập nhanh lắm, tay siết lấy chăn nhỏ của mình.

Mấy bạn học nhỏ chưa ngủ cũng giả vờ ngủ, mọi người đều sợ, cũng ước có đồ ăn như Tiểu Vấn, cơ mà không được.

Tiểu Vấn lúc 4 tuổi khá là tròn trịa, được ăn no uống đủ.

Tiểu Ưu quen biết Tiểu Vấn vì 2 người chơi với nhau, Tiểu Vấn có khi chia cho Tiểu Ưu đồ ăn vặt.

Tiểu Ưu cũng rất vui vẻ.

Đến năm tiểu học, 2 người học chung lớp, Tiểu Vấn là một cô gái năng động vô cùng, luôn cười rất vui vẻ, như mặt trời nhỏ vậy.

Tiểu Ưu thì không mấy vui vẻ, em hay thu mình lại dưới ánh sáng ấm áp của Tiểu Vấn, 6 năm tiểu học, em hay làm nhất chính là chạy.

Bởi vì mỗi lần Tiểu Ưu ra làm vệ sinh, Tiểu Vấn thấy thì sẽ đuổi theo, nhào qua ôm lấy Tiểu Ưu, dọa cho Tiểu Ưu bỏ chạy.

Mấy bạn nữ trong lớp thấy cũng rất buồn cười, chọc ghẹo cả 2.

Mỗi lần thấy Tiểu Vấn là Tiểu Ưu co chân lên chạy trốn, cơ mà thất bại.

Có 1 lần Tiểu Ưu chơi với mấy bạn, em bị té ngã lên nền sân, gương mặt nhỏ đầy ắp vết thương, máu tươi chảy xuống rất nhiều.

Bạn nam ấy run lên vì sợ hãi.

Tiểu Vấn thấy thì chạy nhanh đi gọi giáo viên.

Vì việc này mà Tiểu Ưu phải quấn băng rất lâu, khi tháo băng may mà không sao cả, gương mặt khôi phục rất tốt.

Có lẽ vì là trẻ em nên khả năng khôi phục thật sự rất mạnh mẽ.

Nhưng em vẫn có 1 vết sẹo nho nhỏ ở chân mày.

Tiểu Vấn luôn tới chơi và thăm Tiểu Ưu, Tiểu Ưu nghe Tiểu Vấn kể rất nhiều chuyện.

Tiểu Vấn là một học sinh rất ngoan, giỏi chơi cờ vua, luôn tham gia các hoạt động văn nghệ, học rất giỏi luôn.

Tiểu Vấn lớp 6 tham gia cuộc thi tiếng Anh trên mạng, thành công lấy được giải nhì của tỉnh.

Tiểu Vấn là học bá của lớp.

Tiểu Ưu thành tích không tốt lắm, luôn ở mức độ tầm trung trung.

Nhưng có học bá ngồi cạnh kèm cặp nên thành tích của Tiểu Ưu cũng không sao.

Tiểu Ưu cũng rất cố gắng học tập, em nhìn một người bạn cùng thôn với mình, cô ấy học giỏi hơn em, thành tích cao hơn em, người cũng nổi bật hơn em.

Tiểu Ưu im lặng, không sao, em là em, họ là họ...!em từng ước có một cuộc sống như là Tiểu Vấn.

Nhưng em cũng không muốn.

Gia đình Tiểu Vấn là nghèo nhất trong họ của cậu ấy, mẹ Tiểu Vấn bị ung thư vú, cha Tiểu Vấn từng làm thợ xây như cha của Tiểu Ưu, nhưng làm được vài bữa thì bỏ vì vất vả, sau này đi làm tài xế taxi kiếm ít tiền, dù cho không cao.

Tiểu Vấn là luôn ở nhà ăn sáng, Tiểu Ưu buổi sáng sẽ có 2 tệ mua đồ ăn, em quyết định không ăn sáng để mua đồ ăn vặt, sau đó đãi cho Tiểu Vấn ăn kem.

Tiểu Ưu sẽ nói dối mẹ là mình ăn sáng rồi, em tích góp tiền lại, sẽ để mua bút và giấy kiểm tra, ít khi xin tiền mẹ, nếu mà xin thì có lẽ vì không đủ tiền.

Tiểu Ưu 11 tuổi sụp đổ vì tiền, đau lòng kéo sang 12 tuổi.

Thi xong rồi, giải thoát rồi, yeah.

Tiểu Ưu cao hứng về nhà liền nhào lên giường.

Thi xong rồi, lười biếng nào.

Cơ mà ồn quá đi.

Nhà của Tiểu Ưu đang xây lại.

Ừm, khu đất rộng này là chị gái của cha cho cha xây nhà, nhưng lại đột nhiên về tranh chiếm được 1 phần đất, trở thành 2 nhà xây chung với nhau.

Tiểu Ưu nhìn chú nhỏ, chú là người rất tốt..
 
Xin Chào! Thanh Xuân!
Chương 5: 5: Tiến Sơ Trung


Chú nhỏ của Tiểu Ưu thua cha Tiểu Ưu 5 tuổi, là người lao động nước ngoài, Tiểu Ưu nhìn chú nhỏ có điện thoại di động liền mượn chơi trò chơi bắn cá.
Sau đó Tiểu Ưu bị anh trai nhỏ nhà hàng xóm hố.

Nhà hàng xóm có anh trai nhỏ, hơn Tiểu Ưu 2 tuổi.

Rất gian xảo! Luôn hố Tiểu Ưu khiến Tiểu Ưu xù lông.
2 nhà chơi rất thân với nhau, hơn nữa chị gái của cha Tiểu Ưu là bác gái của anh hàng xóm.

2 nhà rất thân với nhau.
Cơ mà tên hàng xóm này siêu đáng ghét, luôn dọa Tiểu Ưu không à.

Tiểu Ưu cao hứng mài được cái lon nhỏ đi nấu đồ hàng, bị hàng xóm kia phá hư luôn, Tiểu Ưu nén khóc chạy về mách mẹ.
Mẹ Tiểu Ưu cười khổ.

Lại nữa rồi.

Bà quen việc con gái bị chọc ghẹo rồi.

Mà mẹ của hàng xóm đáng ghét kia sơ hở là nói lớn lên 2 đứa làm thông gia, tuổi tác tương xứng, không tệ.
Tiểu Ưu xù lông bảo còn khuya mới làm.

Hàng xóm nhìn cũng không nói gì.
Nhà mới của Tiểu Ưu cũng xây xong lúc mà Tiểu Ưu lên lớp 7, em lên trường trung học, gặp Tiểu Vấn thì theo thói quen chạy.
Sau đó chú nhỏ mua điện thoại mới, cho em điện thoại cũ của mình, em không quen dùng cái này nên hỏi hàng xóm.

Sau đó bị hố vào con đường chơi game.
Tiểu Ưu rất hứng thú, nhưng em chơi game khá là gà, haiz.

Nhà lắp wifi, cha mẹ mua điện thoại thông minh về dùng, em vẫn dùng điện thoại cũ của chú để chơi game moba.
Nhiều khi hàng xóm sẽ qua ngồi chơi chung, Tiểu Ưu ngồi trên giường bấm điện thoại, nhân vật trong game di chuyển.

Hàng xóm Phương Luân Sách cũng chơi game chung, hẹn cả bạn học chơi game chung gánh con gà là Tiểu Ưu.

Game mới bắt đầu được 2 mùa giải, em chơi game từ mùa giải thứ 3, may mắn là khả năng thích ứng với game của Tiểu Ưu rất cao.

Tốc độ tay cũng nhanh, chỉ là tư duy theo không kịp tay nên là nhiều khi bị oan uổng, haiz.

Sau đó vẫn bị kéo lên, em đau đầu, haiz.
Ngày đi học lại, em nhìn ngôi trường cấp 2 mà mình sẽ học trong 3 năm tới, có chút lúng túng, bữa đầu tiên sẽ là nhận lớp và giáo viên chủ nhiệm làm việc.
Mọi người ngồi xổm ở sân để chờ đợi.

Sau đó có thầy giáo lên đọc tên học sinh phân lớp, Tiểu Ưu được vào lớp 1, lớp giỏi thì ngây người, oa bất ngờ lắm ấy.

Em cứ nghĩ mình vào lớp 2 hay lớp 3 thôi.
Tiểu Vấn cũng vui vẻ vô cùng.

Trong lớp 1 có nhiều bạn học cấp 1 với Tiểu Ưu nên Tiểu Ưu rất vui vẻ, em có 1 chứng sợ người lạ.

Mọi người phát giác có bạn học cùng thôn của Tiểu Ưu không vào.

Có bạn nói nhỏ "Sao mà Lạc Diễm không vào được nhỉ? Cậu ấy học giỏi hơn Ngọc Ưu mà ta".
"Không biết nữa, là do điểm thấp hơn sao?".

"Hay là do trường phân bố cho lớp khác cũng có người giỏi để kéo thành tích?".
"Cũng có khả năng".
"Cơ mà Ngọc Ưu có được không? Toàn thấy bám kéo lấy Ngọc Vấn, cứ như người hầu vậy".
"Thôi nói nhỏ khỏi người ta nghe".
Tiểu Ưu biết họ là người chơi thân với Lạc Diễm, em cũng giả vờ không nghe thấy, Tiểu Vấn lại khó chịu muốn lên nói thì bị Tiểu Ưu ngăn lại, em cười nói "Không sao đâu".
Mà người tên Lạc Diễm đi ra "Chúc mừng nha Ngọc Ưu, không ngờ cậu vào lớp 1 ấy, cũng lạ nhỉ? Thành tích tớ tốt hơn mà ta".
Tiểu Ưu cười cười "Không biết nữa".
Tiếng giáo viên tập trung lớp vang lên, Tiểu Ưu nói "Tạm biệt nhé".
Tiểu Ưu theo giáo viên về lớp, bạn học nhỏ chào hỏi lẫn nhau, họ là người trong cùng 1 xã.

Tiểu Vấn rất là quen bạn bè nhanh, sau đó Tiểu Ưu quen được 2 người bạn tốt trong tương lai của mình là Hạ Mính và Lam Yến.
Lam Yến là quen biết Ngọc Vấn lúc cô ấy tham gia thi giải tiếng Anh, lấy được giải nhất cả nước.

Ban đầu quen Ngọc Vấn còn tưởng là nam.

Đam Mỹ Trọng Sinh
Hạ Mính là bạn thân của Lam Yến.

Cô gái ấy có chút bệnh vặt, chính là sức khỏe kém vô cùng luôn.

Dễ bị bệnh.

Thành tích học tập cũng thuộc tầm trung.
4 người nhanh chóng quen thân với nhau thông qua Lam Yến và Ngọc Vấn.

Tiểu Ưu quen rất nhanh bạn bè, chủ yếu vì em hay có đồ dùng học tập trong cặp, nào dao, nào kéo, nào băng dính các thứ.
Em được gọi là "Tủ đồ" của lớp, thiếu gì là qua mượn.Lớp cũng rõ là không nên đắc tội, vì đắc tội thì không có đồ dùng đâu.
Tiểu Ưu gục mặt lên bàn, em nghiêng đầu qua nhìn Tiểu Vấn đang đọc sách, em nhìn qua bạn học, hàng mi cong dài, gương mặt hơi tròn tròn, trắng trắng, nhìn rất thoải mái.

Tiểu Ưu vươn tay ra nhéo lên má của Tiểu Vấn.

Tiểu Vấn nhìn qua, sau đó kéo tay em xuống "Cậu nhéo gì mà nhéo, ngủ thì ngủ đi a".

Tiểu Ưu ồ một tiếng sau đó mượn tay Tiểu Vấn làm vật gối đầu.

Tiểu Vấn bất lực, haiz..
 
Xin Chào! Thanh Xuân!
Chương 6: 6: Thư Pháp Thượng


Chúc Ngọc Vấn nhìn Diệp Ngọc Ưu vùi đầu vào tay mình, cô nhìn rồi im lặng tiếp tục đọc sách.

Quen biết nhau từ mẫu giáo tới giờ vẫn là rất lâu rồi, gần 10 năm quen biết.

Chúc Ngọc Vấn thân nhất vẫn là Diệp Ngọc Ưu.

Khi cấp 1, Chúc Ngọc Vấn thích đuổi theo Diệp Ngọc Ưu, bởi cô ấy thấy người đó rất buồn, nét buồn được cẩn thận che dấu dưới nụ cười ngây ngô ấy khiến cô ấy muốn tới gần hơn.

Cơ mà có lẽ khiến cho Diệp Ngọc Ưu sợ hãi mà bỏ trốn.

Nhưng mà 6 năm trời Chúc Ngọc Vấn luôn theo sát Diệp Ngọc Ưu, như hình với bóng khiến cho Diệp Ngọc Ưu quen thuộc hơn, dần dần hình thành thói quen thân cận khiến cho Chúc Ngọc Vấn vui vẻ.

Lên cấp 2, Chúc Ngọc Vấn biết bản thân cùng lớp với Diệp Ngọc Ưu thì vui vẻ ôm lấy cô gái nhỏ một cái.

Chúc Ngọc Vấn sau đó gặp Lam Yến, 2 người nói chuyện một chút thì Chúc Ngọc Vấn nhớ ra và giới thiệu Lam Yến với Diệp Ngọc Ưu.

Diệp Ngọc Ưu mỉm cười nhẹ nhàng rồi bắt tay với Lam Yến.

Sau đó mấy hôm Chúc Ngọc Vấn luôn kề sát Lam Yến nói chuyện, cô ấy chú ý qua bạn cùng bàn Tiểu Ưu gục lên bàn, lười nhác nói chuyện với Hạ Mính.

Chúc Ngọc Vấn thấy có phần khó chịu, nhưng cô ấy thu mắt lại, Lam Yến dựa vào tường, khoanh tay lại "Sao vậy Ngọc Vấn? Cậu định đi đội tuyển nào?".

Chúc Ngọc Vấn suy nghĩ, sau đó nói "Văn với tiếng Anh" nếu là Ngọc Ưu, chắc sẽ đi đội tuyển văn nhỉ? Văn học cô ấy giỏi mà.

Quả nhiên Chúc Ngọc Vấn đoán đúng, Diệp Ngọc Ưu vì điểm đầu vào môn Văn cao mà bị kéo đi đội tuyển.

Lớp 1 bị kéo đi đội tuyển gần hết cả lớp, còn lại vài đồng chí không tham gia mà thôi.

Có người đi 2 môn, cũng có người chỉ đi 1 môn.

Thời gian học là buổi chiều thứ 2 mỗi tuần, Tiểu Ưu sẽ đi đưa đón Tiểu Vấn đi học, Tiểu Ưu đi xe đạp điện cũ của nhà dì hai, đưa Tiểu Vấn đi học.
Tiểu Ưu lần đầu tham gia lớp học bồi dưỡng, có hơi lúng túng, trong lớp bồi dưỡng có 5 người.

Tiểu Ưu nhìn kiến thức quen thuộc, cô giáo dạy từ cái gần nhất sau đó nâng cao lên.

Mọi người trong đội là 4 người lớp 1 và 1 người lớp 3, nhưng vị lớp 3 kia học không tồi.

Sau 1 tháng liền làm bài kiểm tra, cao nhất là Tiểu Vấn, sau đó thua 1 chút là bạn học Thu Hằng.

Tiểu Ưu điểm đứng tầm trung, Tiểu Vấn nhìn qua thì mỉm cười "Giỏi thật".

Tiểu Ưu mỉm cười "Ân, cậu cũng tài thật ấy".

Tiểu Vấn cười cười.

Cô giáo nói "Mọi người tiếp tục làm đề nào, lần này mới là khảo sát đợt một, cùng cố gắng nhé".

"Vâng lão sư".

Chúc Ngọc Vấn nhìn sang Diệp Ngọc Ưu vui vẻ, mắt phượng xinh đẹp có tia ánh sáng vụn vặt, cô nhìn qua, màu nâu nhỉ? Đẹp thật.
Tiểu Ưu nhìn qua Tiểu Vấn, hơi khó hiểu nói "Mặt tui dính gì à?" tay sờ sờ mặt nhỏ.

Chúc Ngọc Vấn mỉm cười "Không dính gì cả, bình thường nha".

Diệp Ngọc Vấn ồ một tiếng, sau đó cầm bút lên bắt đầu viết.

Chúc Ngọc Vấn nhìn tốc độ tay nhanh nhẹn, cô ấy mỉm cười, luyện chữ nữa thì tốt nhỉ.

Tiểu Ưu sau khi vào học đội tuyển, khi về nhà vui vẻ cao hứng, chữ em không tốt lắm, vì thế Tiểu Ưu lấy điện thoại ra học thư pháp.

Không nói nhảm, mua bút lông về luyện thư pháp.

Sau 1 tháng nét bút uyển chuyển hơn rồi, công sức viết nát bao nhiêu quyển vở của Tiểu Ưu cuối cùng được đền đáp.

Nhưng chữ chưa ổn bằng người ta viết.

Aaa.

Đồng thời tiếp nhận đổi chỗ ngồi.

Tiểu Ưu ngồi với 1 bạn nam chuyên toán, sụp đổ nhiều chút, bạn thân yêu Tiểu Vấn đi xa bờ rồi, nhưng sau lưng của Tiểu Ưu lại là Lam Yến nên 2 người quay ra nói chuyện vẫn được.

ơ mà rời xa Tiểu Vấn, Tiểu Ưu có điểm không quen a.

Mệt tâm quá.

Cơ mà bạn nam này tính có phần quái dị, thích chọc Tiểu Ưu xù lông, nhưng mà trong khi kiểm tra sẽ cho Tiểu Ưu chép bài nà, Tiểu Ưu vui vẻ tha cho bạn học 1 mạng..
 
Xin Chào! Thanh Xuân!
Chương 7: 7: Thư Pháp Hạ


Tiểu Ưu bây giờ ra chơi thì gục ngã, đêm thì phải làm bài tập nà, rồi còn phải để ra 2 tiếng luyện thư pháp, mài mài mực viết viết các thứ.
Nhà họ Diệp bây giờ cũng coi như khá hơn chút, mẹ Diệp cũng cho con giấy để luyện thư pháp.

Bà thấy học thư pháp không tệ chút nào.
Chữ viết của Tiểu Ưu bây giờ tốt hơn rất nhiều so với khi xưa, kết quả luyện không tệ, nét chũ bây giờ mềm mại, uyển chuyển như rồng bay phượng múa nên được giáo viên dạy văn khen ngợi.
Tiểu Ưu mỉm cười nhẹ nhàng, niềm vui nhỏ sụp đổ khi cái acc game của Tiểu Ưu bị làm mất.

Mất cả các tài khoản xã hội, Tiểu Ưu xù lông.

Ghét á.
Chú nhỏ cưới vợ rồi, Tiểu Ưu sụp đổ vì game đã bỏ game qua 1 bên không thèm chơi nữa.

Đi dự đám cưới của chú nhỏ.

Tiểu Ưu gặp mợ nhỏ, em mỉm cười nói "Sau này chú ức h**p mợ thì con bảo vệ mợ".
Nhưng không hiểu sao Tiểu Ưu lại có 1 cảm giác lạ lẫm vô cùng, cái cảm giác khó chịu với người mợ nhỏ.

Sau đó thi tháng, Tiểu Ưu nhìn thành tích của mình có tiến bộ, em vui vẻ ôm Tiểu Vấn, Tiểu Ưu thường trước ngày thi mấy môn tự nhiên sẽ qua nhà của Tiểu Vấn học tập.
Mỗi lần qua thì Tiểu Ưu sẽ mua một ít đồ ăn vặt qua ngồi vừa học vừa ăn.

Mẹ Chúc cũng quen với Tiểu Ưu.
Tiểu Vấn có 1 đứa em trai, là chị cả trong nhà, Tiểu Ưu lại là em út, có 2 anh trai.

Nhóm bạn thân 4 người thì Tiểu Ưu là con út, 3 người kia là chị cả trong nhà.

Haiz.
Đứa em của Tiểu Vấn cũng không tệ, rất trắng.

Tiểu Ưu vốn không thích trẻ con nên cũng mắt nhắm mắt mở.

Chỉ cần không sao là được.
Tiểu Ưu thành công ở lại đội tuyển sau 3 đợt khảo sát.

Đi thi cùng 3 người kia, Tiểu Ưu dựa vào ưu thế thích đọc tiểu thuyết, luyện thư pháp.

Thành công lấy được giải ba của huyện.

Vui vẻ vô cùng.
Tiểu Vấn cũng tương tự giải 3, Thu Hằng giải ba, và 1 bạn nữ lớp 3 lấy được giải khuyến khích.
Đội tuyển văn của họ cũng còn lại 4 người mà thôi.

Người còn lại bị loại rồi.
Tiểu Vấn cũng lấy giải khuyến khích môn anh, vui vẻ vô cùng lấy tiền thưởng đãi mọi người 1 bữa.

Lam Yến giải nhì môn anh cũng vui vẻ cả nhóm hẹn nhau đi ăn vặt.
Lớp 1 tham dự đội tuyển đều đa số lấy giải ba và giải khuyến khích về, lớp 2 không ai đi đội tuyển, lớp 3 có 1 người đi văn lấy được giải.

Lên lớp 8, Tiểu Ưu tham gia đội tuyển Văn, Sử hai môn, vì Tiểu Ưu thích đọc truyện cổ trang, và do luyện thư pháp nên Tiểu Ưu vùi đầu vào học lịch sử.

Thời gian biểu buổi đêm dùng thời gian chơi game thay vào là học lịch sử.
Tiểu Ưu năm lớp 8 bị mấy bạn nam lôi kéo quay về chơi game, lần này Tiểu Ưu có căn cơ hơn, đăng nhập vào acc phụ của mình để chơi, thành công mất 2 tháng leo lên cao thủ.
Game mà Tiểu Ưu chơi có các mức rank như, đồng, bạc, vàng, bạch kim, kim cương, huyền anh, cao thủ, đại cao thủ.

Ở mức đại cao thủ là từ cao thủ 50 sao trở lên, có thể có các acc cờ nhon của các tuyển thủ chuyên nghiệp, hay là các vị streamer.
Tiểu Ưu leo lên cao thủ 13 sao liền bỏ cuộc, em vùi đầu vào học tập.

Sau đó rảnh rỗi thì đi chơi game tu tiên, vui vẻ chọn 1 nhân vật kiếm sư, game có 3 phái, kiếm, phật, cung.
Tiểu Ưu vào 1 bang phái, có mọi người đang nhắn với nhau.

Tiểu Ưu tò mò nhắn tin qua làm quen với mọi người, sau đó biết em là nữ nên mọi người khá vui vẻ, chăm sóc em.

Tiểu Ưu treo máy chỗ boss, bản thân bấm theo sau bang phó chơi nhật vật nữ kiếm tu.

Em cũng chơi là nữ kiếm tu nhưng là loli cầm kiếm, đáng yêu vô cùng.
Hội phó có ID là Võ Khương.

Tiểu Ưu để tên là Diệp Lạc Vô Ưu.

Tiểu Ưu mỉm cười, hội phó tốt thật, cơ mà hay cãi nhau với hội trưởng nà.

Tiểu Ưu hóng hớt quên mất bản thân đang làm bài tập, em trầm mặc sau đó bắt đầu làm bài tập lia lịa.

Tiểu Ưu đau nhức cái đầu, cố lên nào, Tiểu Ưu Ưu cố lên.

Em học cần tập trung thì mới có thể nhớ lâu, nên Tiểu Ưu cứ để nhân vật theo sát hội phó, em ngồi làm bài tập.

Làm xong thì em luyện tiếp thư pháp, hoàn toàn quên mất mình đang chơi game.

Tiểu Ưu bây giờ viết rất đẹp, căn bản dùng bút lông nào cũng có thể viết ra nét chữ rồng bay phượng múa.

Tiểu Ưu viết một hồi, vui vẻ thu bút lại, bây giờ mới chú ý qua điện thoại của mình, em câm luôn, sao mà nhiều cái tin nhắn riêng vậy???.
 
Xin Chào! Thanh Xuân!
Chương 8: 8: Song Ảnh Thượng


Tiểu Ưu nhìn qua tin nhắn, em cầm điện thoại lên.
Võ Khương: Vô Ưu?
Võ Khương: Treo máy rồi sao bé
Võ Khương: Alo
Võ Khương: Mấy trang bị anh nhặt có treo trong kho bang, em vào lấy nhé.
Tiểu Ưu nhìn tin nhắn gần nhất cách 5 phút
Võ Khương: Ngủ rồi sao? Cũng đúng 12 giờ rồi.
Diệp Lạc Vô Ưu: Xin lỗi hội phó, em quên mất mình đang chơi game.
Võ Khương: Làm gì mà quên vậy🙂
Diệp Lạc Vô Ưu: Hic, mới làm bài tập với luyện chữ xong, tập trung quá quên mất.
Võ Khương: Bé đang đi học à? Lớp mấy rồi.
Diệp Lạc Vô Ưu: Ưm...!lớp 10.
Tiểu Ưu ăn gian tuổi một chút.

Hehe.
Võ Khương: Là 16 tuổi nhỉ? Thua anh 10 tuổi.
Diệp Lạc Vô Ưu: ^
Võ Khương: Nha, anh dẫn bé đi đánh phó bản.
Diệp Lạc Vô Ưu: Lớn rùi, không phải bé.
Võ Khương: Ồ, đi thôi bé.
Diệp Lạc Vô Ưu:...
Tiểu Ưu điều khiển nhân vật chạy theo Võ Khương.

Võ Khương dẫn Tiểu Ưu đi đánh quái, sau đó xin wechat của Tiểu Ưu, 2 bên kết bạn, Tiểu Ưu thoát game.

Bên kia Võ Khương gửi một cái mèo nhỏ chào qua.
Tiểu Ưu nhìn giới thiệu, em đồng ý kết bạn.
Võ Khương: Xin chào bé.
Diệp Ngọc Ưu:...!không phải bé mờ.
Võ Khương: Bé mèo?
Tiểu Ưu trầm mặc, ảnh của em để là một con mèo nhỏ màu trắng.

Tiểu Ưu hừ nhẹ.

Võ Khương: Dỗi rồi?
Diệp Ngọc Ưu: Hông có.
Võ Khương: Ồ, ngủ đi bé.
Diệp Ngọc Ưu: Biết rồi hội phó.
Võ Khương: Ngủ ngon.
Diệp Ngọc Ưu: Ngủ ngon.
Tiểu Ưu sạc điện thoại, tắt máy đi ngủ.

Aa, hôm nay chơi game lâu quá, buồn ngủ, mai còn đi bồi dưỡng nữa, hy vọng không có ngủ gục.
Thời gian đội tuyển bồi dưỡng của lớp 8 là thứ 2 và thứ 4, thứ 2 là có văn, toán, anh, thứ 4 là các môn khác.
Tiểu Ưu hôm sau đi học, vùi đầu lên bàn, bạn cùng bàn lại thay đổi, là bạn nam trong đội tuyển sử giống như em.
Và có 1 bạn nữ ngồi bên tay phải em.

2 người đang hẹn hò, em làm bóng đèn ngồi giữa cực kỳ đau xót, muốn có người yêu ghê.
Tiểu Ưu thở dài, em cúi đầu cầm bút viết viết lên quyển sổ nhỏ của mình.

Mệt mỏi ghê ớ.

Tiểu Ưu nhìn qua Tiểu Vấn đang cười nói với bạn cùng bàn, em rũ mi xuống, sau đó vùi mặt lên bàn.
Buổi chiều thời gian, sau khi tách ra với Tiểu Vấn, Tiểu Ưu đi sang lớp 2 để học bồi dưỡng sử.

Lớp bồi dưỡng có 4 người, có cả Hạ Mính nữa, nên 2 người ngồi chung với nhau.
3 nữ và 1 nam.
Học sử chủ yếu là ghi chép, mấy cái này Tiểu Ưu đã học qua toàn bộ nên em nhớ được rất nhiều, vì thế khi ghi chép cũng rất ổn.

Sau 2 tiết ghi chép, là 1 tiết học thuộc, ở cuối tiết cũng là tiết thứ 4 sẽ kiểm tra mức độ học thuộc của từng người.
Tiểu Ưu học thuộc rất nhanh, sau đó đọc bài lên.

Trạch Văn và Tiểu Ưu là 2 người đọc hết toàn bộ nội dung vừa học, 2 người còn lại được một phần.
Cô giáo gật đầu "Không tệ, bây giờ ngồi đây chơi, khi nào lớp bên cạnh về thì về nhé?".
"Vâng lão sư".
Giáo viên đi rồi, Tiểu Ưu gục lên bàn, mệt mỏi a.

Hạ Mính thở dài một cái, sau đó gục theo Tiểu Ưu luôn.
Buổi tối, Tiểu Ưu và Võ Khương chơi game với nhau, hội trưởng hay off vì bận công tác.
Sau đó cái hội cũng ít dần luôn, Tiểu Ưu và Võ Khương hẹn nhau qua sever mới cày, 2 người canh lúc mở rồi vào nên có phần đông nghẹt.

Vì có kinh nghiệm nên cả 2 cày nhanh vô cùng.
Sau 30 phút, cuối cùng cũng ngoi lên level 30, có thể mở bang hội rồi.
Tiểu Ưu lên kênh thế giới nói chuyện, vui vẻ sau đó bị Võ Khương túm về tạo bang.

Tiểu Ưu bị nhận làm vợ kiểu hơi hoang mang.

Sau đó cùng Võ Khương đi đánh boss, cày phụ bản.

Bang hội lấy tên Tuyết Trang.
Đại khái bởi vì tên của Võ Khang đặt là Tuyết Ảnh, còn Tiểu Ưu để là Nguyệt Ảnh, về vấn đề này thì Tiểu Ưu câm nín, sao mà trùng hợp vậy?
Song Ảnh vì thế mà có mặt..
 
Xin Chào! Thanh Xuân!
Chương 9: 9: Song Ảnh Hạ


Hôm sau, Tiểu Ưu vào game buổi trưa lúc mới học về thì thấy trong bang có người mới, ID là Bé Mập.

Hôm qua Tiểu Ưu có thấy người chơi hệ Cung thủ này ngồi cà khịa nhau với Võ Khương, bây giờ lại đang nói chuyện rất vui vẻ.
Trên đầu nhân vật của Tiểu Ưu có hiện tên của bang hội, Tuyết Trang- Bang Chủ.
Ân, là do Tiểu Ưu tạo nên bang, vì sợ Võ Khương đặt mấy tên đáng sợ quá.

2 người chơi game với nhau hơn 1 tháng, Võ Khương rất quan tâm Tiểu Ưu, dọa cho Tiểu Ưu hơi ớn lạnh.
Còn đôi khi đòi gọi điện.

Tiểu Ưu không chịu nên Võ Khương nói gọi thoại.
Tiểu Ưu nghe tiếng của người lớn, bên kia vang lên [Bé à? Sao im lặng vậy?]
Tiểu Ưu sờ nhẹ tóc mái của mình.

Em nơi "Đang luyện chữ".
[Nha, giọng bé đáng yêu ghê]
Tiểu Ưu trầm mặc, chê giọng non đúng không dợ.
[Chữ xấu hay sao phải luyện vậy?]
"Chữ em xấu nên đang luyện, bác coi chứ?" thanh âm em có chút nhỏ, giống mèo nhỏ khẽ kêu một tiếng êm tai.
Võ Khương khẽ cười, giọng có chút đè thấp xuống "Muốn coi".
Tiểu Ưu chỉnh lại camera quay vào tờ giấy, sau đó mở camera lên.

Võ Khương nhìn qua, camera hơi mờ nhưng rất nhanh định hình lại, là một bài Đường Thi được chép hết sức cẩn thận, nét bút lông mềm mại uyển chuyển cho thấy người viết nó rất nhẹ nhàng, mềm mại.
Võ Khương cười nói "Chữ đẹp lắm".

Tiểu Ưu tắt camera đi.

Võ Khương tò mò hỏi "Luyện bao lâu rồi vậy?".

Tiểu Ưu mài mực, em chầm chậm nói "Gần 2 năm".
Võ Khương chống cằm, Tiểu Ưu nghe tiếng gõ nhẹ, Võ Khương nói "Bé có người yêu chưa dợ?".
Tiểu Ưu: "...".
Nét bút trong tay bất giác bị hỏng, chữ cũng bị dụi 1 cái, em nói "Chưa cơ".
Võ Khương ồ một tiếng "Bé nói chuyện đáng yêu vậy mà sao không có người yêu vậy? Không ấy thử với anh xem".
Tiểu Ưu ngơ ra "Vì sao?".
Võ Khương mỉm cười "Vì em chưa có người yêu nha, cứ thử xem, dù sao cũng không có mất mát gì cả, không phải sao?".
Tiểu Ưu suy nghĩ một chút sau đó nói "Được".
Võ Khương mỉm cười "Vậy bé cứ gọi anh bình thường nhé, nếu không thay đổi được thì không sao, mà cho anh nhìn mặt bé đi".

Tiểu Ưu nói "Không muốn, em xấu".

Võ Khương mỉm cười "Vậy thì anh đợi bé vợ".
Một nụ cười ngang qua.

Cuộc tình kéo dài tới năm Tiểu Ưu lên lớp 9, họ trải qua 1 cái tết với nhau.
Tết đó, Võ Khương sau khi đi chùa về thì không nói năng gì với Tiểu Ưu.

Người chú có ID Bé Mập cũng không nói gì cả.

Nhóm Tuyết Trang trên wechat vẫn còn đó, đều không ai nói năng gì.

Có lúc 2 chú hẹn nhau đi uống cà phê mà thôi.
Tiểu Ưu buông điện thoại xuống, bây giờ em phải tham gia đội tuyển sử cấp tỉnh, căn bản rất bận rộn để học tập và đọc thuộc.
Cứ như vậy năm lớp 9, thành tích Tiểu Ưu vượt lên, bình thường vừa đủ học sinh giỏi, bây giờ thì chắc chắn hơn, đứng thứ 4 của lớp.

Tiểu Ưu là dạng học lệch, con người thiên về văn nghệ nên tự nhiên và ngoại ngữ hơi kém, không là mù ngoại ngữ!
Tiểu Ưu đã học được tự nhiên ổn hơn, nhưng môn Anh vẫn là không nổi.

Đau lòng á.
Ngày đi thi Sử, trong đội có Tiểu Ưu và Trạch Văn, sau khi thi xong, 2 người trầm mặc luôn.

Cô dặn học lịch sử trong nước đi, có 70% đấy, kết quả 70% lịch sử thế giới.

Chậc.
Ngày có điểm thi, Tiểu Ưu cầm lấy giải nhì của tỉnh, Trạch Văn lấy giải khuyến khích.

Cô giáo vui vẻ ôm lấy 2 người.

Lấy giải xong thì làm gì? Ôn thi chứ làm gì.
Làm gì mà để thi học sinh giỏi cấp tỉnh ở gần thi tốt nghiệp vậy trời.
Thi tốt nghiệp, aaa, gấp lắm chứ bộ.
Tiểu Ưu sinh nhật vào hạ, là ngày 22 tháng 6, rất nắng, em đi xe về thì câm nín vì xe thủng lốp, Tiểu Ưu trầm mặc, đau cái đầu mà dắt bộ xe về đến nhà.

Trầm mặc luôn.
Hôm sau sốt khỏi đi học ôn.
Mọi người viết nguyện vọng trường của mình, các bạn học giỏi đăng ký trường chuyên sau đó nguyện vọng 2 là trường công lập.

Mấy bạn học vừa khá không khiêu chiến thì thi 2 trường bình thường.
Tiểu Ưu cũng chọn như vậy.

Ký 1 hồi hơn 10 tờ giấy mới viết đúng, tuyệt vọng nhiều nhiều.
Tiểu Ưu thi đậu trường số 1, cả lớp có 1 bạn đậu trường chuyên, còn 5 bạn đi học trường số 5, còn lại qua số 1 mà học.
Hạ Mính vì bệnh nên nghỉ nhiều mà vào trường số 5.

Tiểu Ưu hơi tiếc, học chung trường thì tốt rồi.
Nghỉ hè thời gian, mọi người dò điểm sau đó đi đến trường lấy giấy điền tờ chọn khối của mình.

Tiểu Ưu chọn tới chọn lui chọn vào ban C là văn sử địa, với em thì vậy được rồi.
Tiểu Ưu ngày đầu đi nhận lớp, có gặp 1 bạn nam ở lớp 2, 2 người là cấp 2 chung trường nên trao đổi thông tin rất nhanh.

Tiểu Ưu sợ người lạ nên hay bám sát bạn nam tên Dương Hữu Trác.
Đại khái do ngày đầu lúc đi về, Dương Hữu Trác đi sau xe của Tiểu Ưu đi.

Tiểu Ưu lần đầu có cảm giác an toàn, trời mùa hạ hơi tối, trên đường quốc lộ đầy xe, em mỉm cười.

Đậu xanh sợ hãi.
Tiểu Ưu lặng lẽ meo meo khi quay về thì xoá cái game mà mình chơi kia, Song Ảnh nay không còn nữa rồi.

Cơ mà game Chiến Thần kia Tiểu Ưu vẫn chơi, có kết bạn với Võ Khương.

Tiểu Ưu trầm mặc, không xoá, game này chơi hơn 4 năm rồi đó.

Chơi từ khi mà Tiểu Ưu được chú nhỏ cho điện thoại....
 
Xin Chào! Thanh Xuân!
Chương 10: 10: Mặt Nạ


Nhắc đến chú nhỏ, Tiểu Ưu im lặng, bởi vì chú nhỏ mất rồi, tai nạn mà mất, để lại 1 đứa con nhỏ, vợ của chú cũng không quan tâm con mà để con lại rồi bỏ đi lấy chồng mới.
Đứa con gái mấy tháng để cho người mẹ chồng nuôi nấng.
Tiểu Ưu lúc tham gia tang lễ, em nhìn linh bài, quan tài của chú, có chút tiếc thương, nhưng em không khóc, em dùng móng tay làm đau bản thân mình, khiến mấy giọt nước mắt cá sấu rơi ra.
Cuộc sống vô thường như vậy, chết sẽ nhẹ nhàng hơn sống đáng khinh.
Tiểu Ưu từng bị trầm cảm nhẹ vì học tập quá nhiều, đó cũng là quãng thời gian mà Võ Khương không liên lạc gì với em sau đợt tết, em muốn tự tử nhưng em thấy không thể, bởi vì gia đình em vẫn có, người anh cả đã vào tù vì đâm người ta chảy máu, sứt tai.
Người anh thứ 2 thì ở quá xa.
Trong nhà chỉ còn có em và cha mẹ, em nếu chết đi, liệu họ sẽ ra sao? Em còn chưa báo hiếu được gì cho cha mẹ của mình.
Tiểu Ưu vì thế miễn cưỡng mà sống, chứng trầm cảm của em được chữa lành qua những quyển sách giúp em tích cực hơn, qua những nét bút thư pháp mềm mại hay các bài hát.

Em thu mình trong căn phòng, đóng cửa lại, tận hưởng không gian riêng của mình.
Tiểu Ưu nhắn tin với Dương Hữu Trác để add vào nhóm lớp, nhóm lớp có rất đông.

Gần 40 người a.

Mọi người nhắn rất nhiều, Tiểu Ưu lặng lẽ meo meo lui gót không nói gì cả.
Hè năm đó em trốn trong nhà ngủ, không thèm đi chơi.

Như cũ ở nhà học bài, đọc sách sử, bổ sung kiến thức các môn học.

Bổ sung kiến thức của mình.

Tiểu Ưu có niềm vui nho nhỏ là đọc truyện đam mỹ, em là dân ăn tạp, cái nào cũng đọc ngoại trừ loạn luân ra.
Tiểu Ưu nhận ra tính hướng của mình là khi em tiếp xúc với văn phong LGBT.

Em ghét con trai nên ít khi tiếp xúc với họ.

Bởi vì khi còn nhỏ, em suýt chút thì bị người anh họ của mình xâm hại, nếu cha mẹ không phát hiện ra, em sẽ bị ám ảnh cả đời này.
Vì vậy em ghét con trai.

Em không nghĩ mình sẽ lấy chồng.

Có lần em hỏi mẹ thấy tình cảm đồng tính ra sao.
Mẹ mặt không cảm xúc mà nói "Bị bệnh thần kinh, ghê tởm, nam không ra nam nữ không ra nữ, con không thể như vậy, biết chưa?".
Tiểu Ưu mỉm cười ngọt ngào "Vâng ạ".
Tiểu Ưu đã rèn lên một lớp mặt nạ, em đeo nó lên, cho dù đau khổ, buồn bã em vẫn luôn mỉm cười.

Em là con người nhạy cảm, khóc về đêm, vì thế em sợ hãi, em sợ rất nhiều thứ, nhưng không sao cả, cuộc sống vô vị lắm, cứ tiếp tục cắn răng sống đi.

Tiểu Ưu đi học lớp 10, quen thuộc với 2 bạn bàn trên bởi vì 1 bạn là hủ nữ, thế là Tiểu Ưu vui vẻ kết bạn và chơi thân.

Em ngồi 1 mình, sau có bạn chuyển qua ngồi chung với em.
Diệp Ngọc Ưu 16 tuổi, xinh đẹp đáng yêu, mắt phượng có thần vẫn khiến người khác lưu tâm.

Tiểu Ưu hay chờ Dương Hữu Trác, 2 người chơi chung với nhau, đi về chung đường nên bị người ta đồn là yêu đương.
Tiểu Ưu hay khoác vai của Dương Hữu Trác, nhưng là em cố gắng luyện tập, em e ngại nên cố chút, hy vọng tiếp xúc được.
Tiểu Ưu và Dương Hữu Trác đích chính là bạn thân, mà không ai tin.

Sau này Tiểu Ưu và Dương Hữu Trác ngồi nhắn tin, đích chính quan hệ rằng Tiểu Ưu không thích Dương Hữu Trác, nếu cho dù hạ thủ, cũng sẽ báo cáo.
Và từ đó 2 người không về chung nữa, chia ra 2 ngã mà đi, nhưng từ lớp xuống nhà xe cũng đi chung.

Tiểu Ưu giúp Dương Hữu Trác quen 4 người bạn nữ trong nhóm của mình, mọi người chơi thân và làm quen với nhau.
Tiểu Ưu chuẩn bị rất nhiều đồ vật nhỏ, tặng các dịp lễ valentine, giáng sinh cho mọi người trong nhóm bạn thân, ai cũng có phần.
Vì thế mà Tiểu Ưu mang danh bạn gái của Dương Hữu Trác, cả khối biết!!!
Tiểu Ưu xù lông lên game Chiến Thần chơi game, sau đó chơi cố gắng cố gắng leo top tỉnh, lại leo lên top vùng.

Vui vẻ.

Tiểu Ưu là dân chơi hệ đường giữa, có thể đánh phụ trợ hay xạ thủ đều được, nhưng quen tay đánh pháp sơ hơn.
Tiểu Ưu Nhi vui vẻ mang mặt nạ, đôi khi team mở mic mắng nhau, Tiểu Ưu mở mic lên, tận dụng lấy giọng nói của mình mà khiến team vực lại tinh thần đánh tiếp.

Giọng Tiểu Ưu rất trong, nếu đè nén lại sẽ giống ngự tỷ, nếu lên cao hơn, đè lại chút sẽ giống loli, đáng yêu mềm manh, chiêu thức này chỉ áp dụng với bạn cùng bàn là Lộ Quả Quả.
Tiểu Ưu mang dáng vẻ ngọt ngào, nói câu nào thấm câu đấy, không hề th* t*c nhưng lại mang sát thương cao.

Mọi người trong nhóm đều ít khi thấy Tiểu Ưu chửi tục.

Trong khi 1 bạn là Tương Tiểu Châu lại hay chửi tục, cơ hồ 10 câu thì nói tục 3 câu.
Tiểu Ưu mỉm cười, làm 1 con người văn nhã, nhưng mà ăn rồi báo đồng đội.

Mặt nạ đeo lâu quá cũng khó tháo, nhưng Tiểu Ưu lại là chơi với 1 người thì mặt nạ 1 người, như vậy mà thay phiên, không sợ bạn không vui, chỉ có mình không biết diễn..
 
Xin Chào! Thanh Xuân!
Chương 11: 11: Trận Giao Lưu Thượng


Lên 11, Ngọc Ưu thành tích ổn định đứng thứ 3 của lớp, trong danh sánh thi tháng của khối đứng trong hạng 50.
Ngọc Ưu và lớp trưởng hẹn nhau đánh Chiến Thần, lớp cũng hay hẹn nhau đánh vì 2/3 lớp đều chơi Chiến Thần.

Cơ mà ít người leo lên đại cao thủ vì leo không nổi.
Nhóm bạn 5 người của Ngọc Ưu cũng có 4 người chơi.

Ngọc Ưu vì sự nghiệp leo hạng quốc phục của mình mà gặp phong ba rất nhiều.
Ngọc Ưu cau mày, mệt á, thời gian học gấp rút, đã thế còn bị chụp vào đội tuyển lịch sử.

Ngọc Ưu đau lòng hy sinh chiều thứ 2 của mình để đi bồi dưỡng, trong lớp có 3 bạn đi bồi dưỡng Sử, cả 3 đều chơi Chiến Thần a, đội tuyển Sử có 7 người, đều là được chọn từ các lớp, do 1 cô dạy.
Ngọc Ưu đi học cũng bình thường, dù sao em quen thuộc với cường độ này, và hơn cả là em đọc thuộc cả quyển sách sử 11 rồi, em cũng mua các quyển sử ký toàn thư về đọc và tìm hiểu.
Ngọc Ưu có hứng thú vào môn lịch sử, điểm thi Sử của thi tháng lần trước là cao nhất lớp là 100 điểm, không sai một câu, cao nên bị chụp đi đội tuyển luôn.
Thầy Sử hỏi em "Hồi cấp 2 đi thi chứ, được mấy giải vậy".
Diệp Ngọc Ưu: "..."
Hắn trầm mặc nói "Tính lớp 9 thôi hả thầy?".

Thầy Sử: "..."
Sau đó thầy nói "Em kể hết đi".
Ngọc Ưu nói "Dạ lớp 7 giải ba văn cấp huyện, lớp 8 giải nhất sử cấp huyện, giải ba văn cấp huyện, lớp 9 thì giải nhì sử cấp tỉnh".
Bạn tốt của Ngọc Ưu lần đầu nghe bạn mình kể ra, ờm...!hoá ra cậu giấu nghề đấy à?
Thầy Sử gật đầu hài lòng, thế là Ngọc Ưu đi bồi dưỡng sử luôn.
Lớp chuyên ban C không thiếu giải sử, cơ hồi là giải 3 và giải khuyến khích.

Ngọc Ưu nghiêm cẩn, lúc thi thì gánh sử cho mấy bạn bên cạnh mình, bạn cùng bàn Lộ Quả Quả cũng học lệch rồi, từng đi bồi dưỡng địa, bây giờ lại lệch sang bên các môn tự nhiên, vì thế mà Ngọc Ưu gánh luôn phần này.
Vì việc thuộc cả sách nên Ngọc Ưu mất 15 phút làm bài của mình rồi đổi đề khoanh trắc nghiệm cho Lộ Quả Quả.

Lộ Quả Quả được nghe đọc tự luận để chép vào giấy nháp cho nhanh, sau làm xong ra dò thì câm nín vì không sai một chữ.
2 bạn bàn trên cũng là bạn tốt hưởng ké luôn.

Lúc trả điểm không nói nhiều 100 điểm tối đa.
Ngọc Ưu ra chơi lười nhác bấm điện thoại, sau đó gục lên bàn ngủ luôn không nói nhiều.

Bạn Lộ Quả Quả vì mắt không tốt mà đổi chỗ, Ngọc Ưu sau đó ngồi 1 mình, tự thân vận động tham gia kỳ thi các thứ, có lần lên band đầu ngồi.
Lúc tham gia thi tháng, Ngọc Ưu đã học hết mọi thứ nên nhớ tốt, làm nhanh, dù sao các môn tự nhiên đều lĩnh ngộ được, so với cấp 2 học lệch, cấp 3 của Ngọc Vấn chính là đều.
Văn, toán thì điểm gần như tối đa, văn chính xác là 143 điểm, toán là 147, tổ hợp sử địa chính trị là 300.

Thân là ban C, cầm 730 điểm trong tay, vui vẻ.

Nếu xét thêm điểm Lý, hoá sinh thì Ngọc Ưu được 1030 điểm, vượt rất nhiều người.
Vươn lên đứng đầu trong lớp, hơn lớp trưởng 50 điểm.

Ngọc Ưu đứng top 3 của khối.

Thua người đứng đầu 27 điểm, thua người thứ 2 là 3 điểm.

Thành tích lần này vẫn là khiến moi người kinh ngạc vì điểm của Ngọc Ưu luôn ổn định trong top 20, bây giờ vượt lên.
Ngọc Ưu trầm mặc, cô giáo là cô dạy Toán, có phần ác nên Tiểu Ưu lười học tiết cô, hay bị ăn 0 điểm vì ngơ ngơ đứng cái quên luôn, 0 điểm, hức.
Cô Phương nói "Ngọc Ưu, không tệ, có tiến bộ rất lớn, tiếp tục cố gắng".
Ngọc Ưu gật đầu "Vâng lão sư".
Cô Phương mỉm cười.

Sau đó ngày nào Ngọc Ưu cũng bị kêu lên bảng làm toán, em trầm mặc, cô tha em.
Mấy bạn của Ngọc Ưu đều ngạc nhiên, nhất là Ngọc Vấn bảo em bao 1 ly.

2 bạn bàn trên là Lạc Kỳ và Lan Thanh cũng có nét tò mò.
Ngọc Ưu đang nghịch game, Lạc Kỳ vừa tải game mấy tháng nên hơi tò mò "Cậu chơi đến đâu rồi".

Ngọc Ưu đang chỉnh ngọc, em ngẩn đầu lên "Cũng tạm, tiết sau là tự chọn Sử, không thì hẹn nhau chơi đi, bình thường lớp cũng hẹn nhau chơi mà".
Lạc Kỳ nói "Được a"..
Ngọc Ưu nhìn qua lớp trưởng, em gọi "Lớp trưởng ơi, lát vào đội ha?".
Lớp trưởng quay lại, Bạch Song mỉm cười "Được a, đánh giao lưu với lớp luôn".

Sau Ngọc Ưu nhận được không ít lời mời, trong lớp thì em kết bạn game với các bạn rất nhiều, có lúc đêm sẽ được mời đánh hạng, cơ mà đánh không nổi, ờm...
Ngọc Ưu vào trong, vì đánh tổ hợp 10vs10 nên không hiện mức rank, chỉ hiện cái khung và avatar.

Avatar của Ngọc Ưu là hoạt hoạ là một nhân vật game, có 2 búi tóc nhỏ đáng yêu vô cùng, dùng pet để tấn công, là 1 trợ thủ.
Có khán giả là 5 bạn học không chiếm được vị trí.

Ngọc Ưu nhìn đội của mình có Dương Hữu Trác, bạn này là top ad của tỉnh, và 1 con đánh sp cấp vùng, một mid cấp tỉnh.

Là người chơi thiên về ad, sp.
Ngọc Ưu nhìn vị trí thứ 4, Dương Hữu Trác đứng thứ 5.
Ngọc Ưu nhìn ban pick, em rũ mi xuống, sau đó chọn một con tướng mới ra cách đây 1 tháng, đang được luyện tập, là một con tướng pháp sư sát thủ.
Ngoch Ưu bấm nhờ giúp chọn, mọi người để dấu "...".
Lớp trưởng quay ra "Ủa? Test à?".
Ngọc Ưu gật đầu "Giúp nhé" em mỉm cười ngọt ngào, lớp trưởng cười rồi giúp chọn..
 
Xin Chào! Thanh Xuân!
Chương 12: 12: Trận Giao Lưu Hạ


Mọi người ban pick rất nhanh, Ngọc Ưu nhìn qua bên kia là 1 pháp sư cấu rỉa do Lộ Quả Quả chơi, em mỉm cười.
Vào trận, người trong đội nhìn huy hiệu thì im lặng.

Bên phải là khung rank, một màu vàng có bảo thạch màu tím trong miệng con sư tử, biểu thị rank đại cao thủ.

Cùng huy hiệu quốc phục màu vàng kim ở góc bên phải.
Trong đội có 3 người rank cao thủ, chỉ có lớp trưởng là kim cương, Dương Hữu Trác có huy hiệu top tỉnh của ad, sp là bạn thân của lớp trưởng cũng có huy hiệu top tỉnh.
Lớp trưởng đi top, rừng là một bạn nam, bên góc bên kia có bạn tốt của Ngọc Ưu đang ở ghế khán giả, bạn nam ở bên cạnh là đội đối thủ.
"Ê đậu xanh quốc phục này".
"Đậu, tướng mới ra có 1 tháng, cày quốc phục kiểu này thì chỉ có đại cao thủ".
"Khoan, là Ngọc Ưu, ủa học hết mình chơi hết hồn?".
Là bạn tốt của Ngọc Ưu thì Tiêu Tố Tâm cảm thấy mình gà, thảo nào Ngọc Ưu luôn cầm acc phụ gánh, mà đi với Ngọc Ưu thì Hứa Tố Tâm bị chê gà nhưng Ngọc Ưu vẫn cười mà gánh, nhiều lúc tuyệt vọng mà quăng máy.

Hứa Tố Tâm qua acc chính của Ngọc Ưu dạo một vòng thì mù mắt, 9 cái quốc phục của 9 pháp sư, mấy cái top vùng của 5 pháp sư, cùng 5 cái top tỉnh của 5 ad.

Hứa Tố Tâm nhìn xem 6 pháp sư, là hệ lưu Nữ Thần, 5 vị nữ thần, 3pháp sư khác thì là sát thủ, cấu rỉa, có 1 là tướng được phát lúc tân thủ chơi.

Ngọc Ưu là đi đơn nên sẽ không đánh nổi sp mà chơi, nhiều khi sẽ gặp tuyển thủ chuyên nghiệp, em nhường vị trí mà đi sp nên là không sao cả.

Ngọc Ưu cà chớn vô cùng, không luyện thư pháp mà sang chơi game từ 11 giờ tới 1 giờ sáng mới ngủ.

Ngọc Ưu suy nghĩ, không ấy xin cha mẹ mua laptop nhỉ? Nói là làm, Ngọc Ưu xin, cha mẹ nói đợi mấy tuần đã.

Ngọc Ưu rũ mi xuống, nhắm mắt lại, vẫn còn là trận giao lưu, 5s sau lính sẽ ra.

Ngọc Ưu tắt âm thanh nên không dựa vào tiếng để nghe.

Tướng mà Ngọc Ưu chơi là tướng khá phức tạp mang tên Chiêu Hồn Sư, các chiêu thức dựa vào thả bóng có thể thả ra 5 lần, chiêu thứ 2 là hoán đổi vị trí với cái bóng của mình.

Chiêu thứ 3 là tấn công dùng cái bóng vồ vào mục tiêu, gây choáng, chiêu cuối là áp sát giết, nếu như thành công được hồi lại chiêu thức.

Mới đầu game bị áp chế chút, nhưng không sao cả, Ngọc Ưu quan sát bị trí, Lộ Quả Quả chắc chắn sẽ xuống dưới, em ping một cáu kẻ địch biến mất xuống đường dưới, sau đó di chuyển lên đường trên, lớp trưởng hiểu ý bắt đầu gạ giao tranh.

Top đối phương chưa kịp phản ứng thì bên cạnh xuất hiện một cái bóng sau đó bị bóng choáng.

Lớp trưởng cho nhân vật của mình ra choáng.

Đối phương tốc biến chạy, Ngọc Ưu tốc biến theo cắn chết.

[Chiêu Hồn Sư hạ sát Khải Phong, chiến công đầu]
Bên dưới là có mặt tướng hỗ trợ của lớp trưởng, Ngọc Ưu quay về farm nốt đợt lính mid, nhanh chóng lên level 4 lại đi xuống dưới hỏi thăm sức khỏe của ad và sp bạn.

Ngọc Ưu lên level 6 liền tung hoành cùng với Dương Hữu Trác treo đánh, mid và ad phối hợp, tổ đội song C treo đánh team bạn, Ngọc Ưu đi bắt chủ lực, Dương Hữu Trác tấn công, sp phối hợp không ổn lắm nhưng không sao cả.

2 ván MVP cả 2 Ngọc Ưu bỏ điện thoại xuống, nóng máy rồi, aaa.

Lạc Kỳ làm khán giả nãy giờ vỗ tay "Đánh ác lắm Ngọc Ưu".

Ngọc Ưu mỉm cười.

Sau đó là tiết sinh hoạt ngồi nghe chửi với lớp.

Ngọc Ưu ngồi một góc trong yên tĩnh.

Em đang suy nghĩ, nếu mình live stream chơi game thì sao nhỉ? 17 tuổi chắc không sao đâu ha..
 
Xin Chào! Thanh Xuân!
Chương 13: 13: Yui


Tan học, mọi người quay về nhà, Ngọc Ưu rũ mi xuống, Dương Hữu Trác nói "Leo quốc phục mất bao lâu thế? Leo chung không?".

Ngọc Ưu nói "Cũng tạm, lần đầu leo thì mất 2 tuần, sau quen rồi thì một tuần, leo chung thì để tớ qua acc phụ".

Acc clone của Ngọc Ưu có 3 cái, 1 cái kim cương, 1 cái huyền anh, một cái cao thủ.

Dương Hữu Trác nói "Thời gian leo mấy giờ".

Ngọc Ưu trầm mặc lên tiếng "Từ 10 giờ đến 12 giờ".

Dương Hữu Trác nhìn qua em, sau đó cậu nói "8 giờ đi, 10 giờ ngủ rồi".

Ngọc Ưu rũ mi xuống "Vậy 8 giờ đi, tớ học bài sau cũng được".

Dương Hữu Trác gật đầu "Tốt".

Lộ Quả Quả và Hứa Tố Tâm ở rank kim cương, leo không nổi a.

Lộ Quả Quả nói "Gần đây yêu đương sao rồi Tố Tâm".

Hứa Tố Tâm nói "Cũng ổn, người yêu hay giận quá, cậu sao rồi? Bạn thân đớp chưa?".

Ngọc Ưu nhún vai, điềm tĩnh nói "Chịu thôi, đối phương không thích, lớp 12 nên bận học òi".

Lộ Quả Quả nói "Vậy cũng ổn mà, đỡ làm khổ con người ta".

Ngọc Ưu cầm tay Lộ Quả Quả "Quả Quả tỷ không thương em rồi, Ưu Ưu ngoan mà, tối nay em thử tán tiếp, không đổ thì cứ vậy, bao giờ đổ thì vứt".

Hứa Tố Tâm nhìn qua "Đồ tra nữ, tội con người ta chứ bộ".

Ngọc Ưu khẽ cười "Không sao, ở TS lại không gần Lam Kinh, hơ hơ".

Hứa Tố Tâm thở dài "Dính vào cậu là đau đầu mà".

Ngọc Ưu kiêu ngạo nói "Vậy nên tớ không thích yêu đương, sau này không lấy chồng đâu, muốn làm phú bà thôi".

Ngọc Ưu quay về, sau đó vui vẻ đi ôm Diệp mẫu.

Vui vẻ ăn cơm, chiều đó bị Diệp mẫu kéo đi mua laptop, Ngọc Ưu đã tham khảo trên mạng loại thích hợp để chơi game và live stream.

Mua xong thì mua thêm bàn phím cơ về, Diệp mẫu nhìn bàn phím cũng là 1200 tệ, bà cũng mua luôn.

Thành tích của Ngọc Ưu gửi về, bà muốn động viên con bé nên chịu chơi như vậy.

Sau tiết kiệm ăn uống lại là được.
Ngọc Ưu mua máy về, làm quen máy tính mộ hồi, tải Chiến Thần về, hm...!cũng quen tay hơi khó.

Ngọc Ưu đăng ký phòng live xong, tên phòng là Diệp Lạc Vô Ưu.

Về phần live stream game.

Ngọc Ưu nói với mẹ mình cần yên tĩnh, có việc cũng hạn chế gọi, sau đó mới mở tài khoản chính ra bắt đầu live stream, sau 1 hồi có người vào.

Họ nhìn thấy bên dưới, thấy một tiểu mỹ nhân có vẻ đẹp thanh thuần đáng yêu, mắt phượng hơi chớp, có một ý cười bên trong, cần cổ trắng, xương quai xanh và bộ váy màu trắng.

Sau 1 chút có vài người vào.

Ngọc Ưu nhận ra mình bị bế qua chỗ nhan sắc liền trầm mặc.

Em thở nhẹ, sau đó kết nối với game, màn hình của phòng live trở thành màn hình game, hình của chủ live stream thì thu nhỏ lại.

Đăng nhập bằng tài khoản chính, Ngọc Ưu nói "Hôm nay cố gắng lấy quốc phục của Hoa Yêu đi".

[Chủ thớt bình tĩnh, chơi tiểu tỷ tỷ kia ghê lắm đấy]
[Một con tướng khiến nhau ghét bỏ mà]
Ngọc Ưu mỉm cười, mắt phượng hơi cong lên "A, vậy à".

Sau đó vào trận, bởi thời gian buổi chiều nên không có các tuyển thủ luyện game.

Ngọc Ưu nhìn thấy người ta tranh đường mid, Ngọc Ưu gõ chữ lên.

[Cho tui xin mid, hứa sẽ không feed mạng]
Có mấy dòng hiện lên là người tranh nói.

[S4 con gái à? Đi sp đi]
Nguyệt Ảnh: Tui chỉ biết đi mid.

Ngọc Ưu bấm vào Chiêu Hồn Sư bật lên số trận thắng của mình, 100 trận tỷ lệ thắng 100%.

Bên kia nói [Được rồi tiểu tỷ tỷ lên]
Ngọc Ưu pick xin giúp chọn Hoa Yêu, mọi người sau đó chọn, vào trận, họ thấy cục top vùng của Ngọc Ưu, haiz.

Trận đó Ngọc Ưu chơi C, không phiền phức mà hỗ trợ rừng đem nuôi rừng lớn rồi đi thả hoa khắp bản đồ.

Hoa Yêu là một tướng ngự tỷ, chiêu thức ném hoa độc, cô nàng mà xanh thì có thể trồng hoa khắp bản đồ.

Là pháp sư cấu rỉa rất khó chịu, độc hoa bay bay vừa giảm máu vừa lâu dài, cơ hồ đi dẫm phải hoa thì là máu bay rất nhanh.

Ngọc Ưu chơi game, thao tác tay vừa đủ, hán duy ngã độc tôn, khác với cái vẻ ngoài đáng yêu, mềm mại, ra tay lại rất tàn nhẫn, mưu mô hàng team bạn phải lên giáp đầu game, như vậy sẽ giảm dame.

Ngọc Ưu chơi mấy tiếng thì hết pin nên chuyển qua dùng laptop, điện thoại để sạch, em nhìn qua có nhiều người chơi hơn rồi, có cái bảo em cho trang bị.

Ngọc Ưu mở game ra trên máy tính, em mở trang bị ra, thanh âm mềm mại trong trẻo bắt đầu lên tiếng.

Sau đó vào đấu huấn luyện, em nói "Hôm nay mới mua máy tính, dùng có phần không quen thuộc, cần một chút thời gian thích ứng, xin lỗi mọi người nhé".
Em vươn tay lấy ly nước.

Có người nói.

[Tiểu Ưu Nhi mấy tuổi rồi?]
"17 tuổi, đang đi học, chiều nay được nghỉ nên mới chơi, thời gian live là buổi tối".
[Tiểu Ưu khiến người ta trầm mặc ghê]
[17 tuổi tôi còn chưa chơi tới đại cao thủ, haiz]
[Con gái à, mama ủng hộ con]
[Học lực của con ra sao rồi con gái]
Ngọc Ưu bấm máy tính, tốc độ tay rất nhanh, người xem thấy tốc độ phím với âm thanh có thể hiểu.

Ngọc Ưu thử một hồi sau đó vác Hoa Yêu vào trận, không nói nhiều nhanh chóng lấy được Hoa Yêu vào làm buồn nôn đối thủ.

Thời gian live stream của tháng là 90 tiếng.

Ngọc Ưu live đủ 3 tiếng, em mỉm cười "Cảm ơn mọi người, hẹn mai gặp nhé".

[Tạm biệt con gái]
[Mama cho Tiểu Ưu tiền ăn sáng nà]
[Con gái nói nhiều hơn chút đi, giọng con gái hay lắm]
[Chơi game cũng rất tốt nữa, mà sao con bị bế qua bên chỗ nhan sắc vậy]
Ngọc Ưu trầm mặc, em nói "Không biết, rõ ở bên điện cạnh, lại bị bế sang bên nhan sắc".
[Con gái xinh gái lắm, không sao cả mama nuôi con]
[Con gái cố gắng lấy quốc phục nhé, mai gặp]
Ngọc Ưu mỉm cười "Mai gặp".

Em tắt live đi, xem phòng live của mình có chục người theo dõi, quà tặng cũng mấy trăm tệ, vậy là đủ rồi.

Ngọc Ưu buổi tối dùng acc phụ, add vào anh trai nhỏ mà em tán tỉnh với Dương Hữu Trác.

Dương Hữu Trác bị tranh add.

Hữu Trác: Số 1 có thể nhường ad chứ?
Yui: Ừm được rồi.

Du Sương: 2 người đừng cãi nhau nhé.

Hữu Trác: Bạn nói gì kỳ, sao mình cãi nhau được.

Du Sương:...!
Hữu Trác: Lên quốc phục Hoa Yêu chưa?
Hữu Trác: Sao cầm sp rồi.

Du Sương chọn sp là 1 bé hươu có thể ngồi lên đầu đồng đội, Hữu Trác chọn một ad cơ động.

Du Sương: Không muốn đi mid, được chưa á.

Hữu Trác: Định cày quốc phục phụ trợ luôn à.

Du Sương: Không rảnh lắm, gõ nhiều thế, mic lên!
Hữu Trác: Tốt.

2 bạn s4, s5 chọn 2 đường mid và rừng.

Vào trận.

Mở mic lên, Ngọc Ưu nói "Ad ôm, tôi đi hỗ trợ rừng để giao tranh sớm".

Hữu Trác ồ một tiếng "Đi đi khỏi về".

Ngọc Ưu ho nhẹ "Đồ tồi, mình mù mới chơi với bạn".

Hữu Trác cười lạnh "Hồi đầu năm lớp 10 cute lắm, haiz, khi sáng cầm Chiêu Hồn Sư đánh ghê lắm, trận 2 bị cấm luôn, sau cậu lại cầm Điêu Thuyền đi hành mọi người, haiz, bây giờ đánh sp như vậy không quen".

Ngọc Ưu kiêu ngạo nói "Cho dù chị đây đánh sp cũng sẽ đánh ra phong cách pháp sư, phàm nhân".

Hữu Trác ăn lính, bị ép, cậu nói "Người cậu thích hơi im lặng nhỉ?".

Ngọc Ưu hỗ trợ quái, giúp rừng lên level 6 nhanh nhất, bản thân ở level 4.

Sau đó Yui đi gank đường rồng, Ngọc Ưu đi check tầm nhìn, em phát hiện rừng bạn thì ping lên bản đồ.

Yui tên là Văn Sâm.

Bạn quen qua mạng của Ngọc Ưu.

Ngọc Ưu hay đánh sp cho Văn Sâm nên cũng ổn, 2 người phối hợp khá tốt.

Acc này của Ngọc Ưu là Du Sương, đang là Huyền Anh 3, còn chưa tới cao thủ.

Yui là Huyền Anh 2, mà Dương Hữu Trác lại là cao thủ 2 sao, nên kéo độ khó lên.

Văn Sâm lia map qua bên nhìn thấy Ngọc Ưu xuống đỡ dame cho ad, cậu nhíu mày, bình thường em ấy rất ít khi chơi game với người khác, trừ anh trai, bây giờ chơi với bạn, có chút khó chịu..
 
Xin Chào! Thanh Xuân!
Chương 14: 14: Người Yêu


Hết trận, Văn Sâm thoát ra thì bị mời lại vào phòng, Văn Sâm nhìn qua phòng có mỗi Ngọc Ưu, anh mở mic lên "Bạn em đâu nhóc?".

Ngọc Ưu uống ngụm sữa "Đi ngủ rồi, cậu ta ngủ sớm lắm, anh chơi tiếp không?".

Văn Sâm nói "Được, vào tiếp đi" anh muốn hỏi thêm nhưng lại không dám.

Cơ mà mở vào thấy bên kia, Ngọc Ưu ván này cầm Chiêu Hồn Sư mang thông thạo C, vừa đủ leo rank.

Em trầm mặc nhìn ad bên kia rồi gõ chữ.

Chiêu Hồn Sư (Du Sương): Bạn trẻ, muốn đi đời mấy mạng.

Hậu Nghệ (Hữu Trác): Bạn nhẹ tay chút với mình nhé, bình tĩnh bạn ơi, mình đáng lẽ nên đi ngủ.

Chiêu Hồn Sư (Du Sương): Hoá ra bạn muốn đi 10 mạng, yên tâm mình sẽ nhẹ tay.

Hậu Nghệ (Hữu Trác):...!đồ nữ nhân tồi tệ, mai sinh nhật cậu rồi nhỉ, muốn quà gì?
Chiêu Hồn Sư (Du Sương): Ồ quên mất mình thi xong rồi nhỉ.

Hậu Nghệ (Hữu Trác): Bà già chơi ác lắm, bà tặng tôi cả 1000 tệ, giờ đáp kiểu gì giờ.

Chiêu Hồn Sư (Du Sương): Tặng lại nhé, không thì lấy thân báo đáp.

Hậu Nghệ (Hữu Trác): Chê nặng, hè đi làm thêm đâu không?.

[Chiêu Hồn Sư đã kích sát Đắc Kỷ, chiến công đầu]
Chiêu Hồn Sư (Du Sương): Live stream rồi, bằng không ông nghĩ tiền đâu tôi tặng ông, làm 4 tháng rồi.

Hậu Nghệ (Hữu Trác): Tên phòng là gì vậy.

Chiêu Hồn Sư (Du Sương): Diệp Lạc Vô Ưu.

Hậu Nghệ (Hữu Trác): Đã biết, chơi bằng tài khoản chính à?
Chiêu Hồn Sư (Du Sương): Đúng thế, dù sao mùa giải mới phải cày lại từ đầu, đánh với mấy tuyển thủ chuyên nghiệp kia đau đầu lắm.

Hậu Nghệ (Hữu Trác): Mà bà chơi cũng ảo, ban đêm cày game, thời gian đâu mà live stream, rồi chơi với Yui, lại học bài thế.

Chiêu Hồn Sư ( Du Sương): Ừm, thì 6 đến 7 rưỡi giờ làm bài, học bài, giải đề, 7 rưỡi đến 8 giờ thì luyện chữ, sau đó live stream từ 8 giờ đến 10 giờ, mấy ngày cuối tuần thì live 4 hay 5 tiếng, 11 giờ thì đi đánh với Yui nà, 12 giờ lại quay lại làm đề, 1 giờ sáng đi ngủ, có ý kiến?
Hậu Nghệ (Hữu Trác): Ê tốc độ tay của bà là nhiêu vậy, ăn gì gõ chữ nhanh thế?
Chiêu Hồn Sư( Du Sương): Khi kiểm tra trên máy thì là 600 nếu bùng nổ tốc độ tay á, bình thường thì là 240, vừa đủ để tham gia thi đấu.

[Chiêu Hồn Sư kích sát Tiểu Tinh Linh]
[Chiêu Hồn Sư kích sát Hậu Nghệ, double kill]
Hậu Nghệ (Hữu Trác): Bà nhân cơ hội lúc tôi gõ chữ băng trụ là sao! Tôn trọng cái trụ đi, khoan bà chơi bằng máy tính à, nãy nghe tiếng gõ phím.

Chiêu Hồn Sư (Du Sương): Đúng rùi á, chơi điện thoại lag lắm nên tui chơi máy tính, mới mua bàn phím cơ nà, hehe.

Hậu Nghệ (Hữu Trác): Mỏi tay không vậy.

Chiêu Hồn Sư (Du Sương): Cũng ổn, chưa mỏi lắm, thôi tôi lười nhắn, đang mở mic nói chuyện, say bye, còn 9 mạng.

Cả trận đó Văn Sâm thấy Ngọc Ưu luôn đánh sp, mềm mềm manh manh đi cả bản đồ thả diều hạ sát đem Hậu Nghệ giết cả 10 mạng, lại qua ức h**p rừng bạn.

Chiêu Hồn Sư là một tướng mạnh về giữa và cuối, đủ đồ thì sẽ tốt, xanh sớm thì phong thần sớm.

Vì thế Ngọc Ưu đánh hết sức ổn định, cầm về MVP với KDA là 20/1/5.

Vô cùng đẹp đẽ MVP.

Ngọc Ưu cao hứng khẽ mỉm cười, Văn Sâm nói "Em đánh hay lắm, ngủ thôi nào".

Ngọc Ưu ôm gấu bông, em nói "Được, anh ngủ ngon, mai nhắn tiếp nhé".

Văn Sâm cười nói "Được, sinh nhật vui vẻ".

Ngọc Ưu rũ mi xuống "Vâng, cảm ơn anh, có gì tặng em hông nà?".

Văn Sâm nhìn qua, anh nói "Đợi chút", sau đó mấy phút anh nói "Xem hòm thư".

Ngọc Ưu bấm vào hòm thư xem, là skin của Chiêu Hồn Sư.

Chiêu Hồn Sư là 1 tướng nam, một thiếu niên che mặt nạ, khăn trùm đen cùng y phục màu đen, cầm đầu lâu thi pháp.

Skin này là mặc âu phục màu trắng, đỏ, không mang mặt nạ và khăn choàng, là 1 thiếu niên đẹp mắt, tay cầm một đoá hồng màu đỏ.

Ngọc Ưu vui vẻ nói "Cảm ơn anh, mà sinh nhật anh ngày mấy vậy?".

Văn Sâm nói "15 tháng 12".

Ngọc Ưu sờ nhẹ con chuột "Em thích số 15 lắm, áo đá bóng cũng số 15 luôn".
Ngọc Ưu nhìn đồng hồ, 12 giờ rồi, em mỉm cười.

Sau đó nói Văn Sâm này?".

Văn Sâm ngờ vực hỏi "Sao thế?".

Ngọc Ưu cười "Cảm ơn anh nhé, ngủ ngon, em sẽ sớm đáp lễ thôi".

Văn Sâm nhìn hoạt họa của Du Sương, anh nói "Đáp lễ thì không cần, làm người yêu anh thì được".

Ngọc Ưu ngơ ra "A?".

Văn Sâm tò mò hỏi "Không thích à?".

Ngọc Ưu lắc đầu "Không có, được mà, hehe, sắp thi rồi đúng hông ạ? Em ôn thi với anh nhé".

Văn Sâm gõ nhẹ bàn "Lớp 12 khó hơn 11 đấy em".

Ngọc Ưu rũ mi xuống "Không sao, em học giỏi, kiến thức 12 em đọc đến cuối rồi ấy".

Văn Sâm nói "Tối mai gọi, anh cho em xem đề, anh xem thử em giải ra sao".

Ngọc Ưu khẽ cười "Được, tối mai 6 giờ được không ạ?".

Văn Sâm nói "7 giờ anh học về, ăn với tắm rửa xong là 7 rưỡi".

Ngọc Ưu rũ mi xuống, em nói "Được, em đợi anh".

Văn Sâm nghe âm thanh mềm mại ấy, anh khẽ cười "Ngủ ngon".

Ngọc Ưu gật đầu "Ngủ ngon anh nhé".

Văn Sâm nói "Ngủ ngon"..
 
Xin Chào! Thanh Xuân!
Chương 15: 15: Phong Vị Thượng


Hôm sau là ngày nghỉ, Ngọc Ưu tổ chức sinh nhật ở 1 quán ăn gần nhà, Diệp mẫu cho bắn 500 tệ mua đồ ăn, Ngọc Ưu mỉm cười.

Buổi chiều nắng nóng ở quán, quán quạt chạy.

Bạn của Ngọc Ưu tới, 10 người.

Họ cầm theo quà.

Ngọc Ưu gọi đồ rồi, chỉ đội họ tới mà thôi.
Sinh nhật rất ổn, Ngọc Ưu không keo kiệt để bao mọi người ăn uống, sau khi ăn xong.

Lan Thanh tò mò hỏi "Ăn xong thì đi chơi không?".
Ngọc Ưu nói "Cũng gần 5 giờ rồi, phải về mà, Quả Quả không thể đi đêm mà, A Vấn cũng vậy".
2 người gật đầu.

Ngọc Ưu mỉm cười "Cảm ơn nhé, gọi ly nước cầm về ha".
"Không cần đâu, tốn kém của cậu lắm" Lạc Kỳ lên tiếng.

Ngọc Ưu rũ mi xuống, sau đó cười nói "Đi chơi phải có cái cầm về chứ, không là không nể tớ rồi".
Ngọc Ưu gọi thêm mấy ly milo dầm cho mọi người cầm về, có bánh và kem bên trên, rất ngon miệng.

Em cười nói "Tạm biệt nha".
Mọi người rời đi hết, Ngọc Vấn cũng quay về nhà, em ăn sinh nhật với cha mẹ mình, đêm đó rất vui vẻ.
Ngọc Ưu đi tắm rửa xong, em nhìn tin nhắn chúc mừng sinh nhật của các bạn trong lớp, em rep tin nhắn xong xuôi thì cũng là 7 giờ, Ngọc Ưu treo lên kênh live stream của mình là sẽ dời thời gian lại một chút, không hủy.
Fan mama đau lòng.

4 tháng quan thuộc, Ngọc Ưu có 2 vạn người theo dõi, lý do là vì hắn chơi game tốt, đồng thời sẽ dạy chơi game.

Có lần được bạn fan thổ hào đập 10 cái Thủy Tinh Cầu gây mù mắt để đánh chung, đối phương đi rừng rất hay.

Và sóng não cả 2 giống nhau không cần nói cũng hiểu khiến Ngọc Ưu thấy kỳ lạ.

Em mỉm cười nhẹ nhàng.
17 rồi, hehe.

Ừm, lên hè năm sau mới được 18, haiz.
Ngọc Ưu 17 tuổi ngồi gọi điện với Văn Sâm.

Văn Sâm muốn thi đậu trường đại học Thanh Hoa, Ngọc Ưu lại muốn tiến vào Bắc Đại.

Haiz.
Sau đó lúc 7 rưỡi, Văn Sâm gọi qua, Ngọc Ưu nghe máy.

Văn Sâm nói "Cam trước anh hỏng rồi, mở cam sau thôi nhé?".
Ngọc Ưu rũ mi xuống "Vâng".
Cha Diệp quen thuộc con gái live stream nêm không nói gì.

Mẹ Diệp biết mấy cái live vì bà hay xem live bán quần áo.
Ngọc Ưu nhìn đề gửi qua, em cầm bút lên làm, sau đó để điện thoại quay tới đáp án.
Văn Sâm nhìn con số giống chữ viết in, ờm...!không hiểu mấy.

Ngọc Ưu vì thế giảng luôn.
Tới 8 giờ, Văn Sâm trầm mặc, thật là hiểu luôn, Văn Sâm tò mò hỏi "Điểm tổng của em là bao nhiêu vậy?".
Ngọc Ưu nói "Không cao lắm".

Văn Sâm hỏi "Là bao nhiêu?".
Ngọc Ưu chống cằm "Anh nói của anh trước đi".

Văn Sâm nói "Ừm, tổng là 658, em là bao nhiêu?".
Ngọc Ưu nói "1044, được rồi, anh còn gì hỏi không?".
Văn Sâm đang uống nước thì xém phun ra, em bảo em học không được mà? Điểm ở đâu ra thế!?
Ngọc Ưu nói "Không thì vào game đi, tiện thể chơi với em".

Văn Sâm gật đầu "Được, mà anh bấm máy tính không quen nên tắt máy nhé".

Ngọc Ưu gật đầu "Được, lát em mở live nên em sẽ nhắn phòng qua cho anh".
Ngọc Ưu tắt điện thoại, sau đó mở máy tính chơi game, mở ra hệ thống chuẩn bị live.

Em đeo tai nghe mèo vào, tóc mái rũ xuống.
Sau tô chút son môi, mở app làm đẹp lên 1 chút, chỉnh một chút phấn hồng, sau đó em mở app lên, thông báo người theo dõi đã lên tuyến khiến fan mò vào.
[Con gái, sinh nhật 17 tuổi vui vẻ]
[Con gái sinh nhật vui vẻ]
[Mama tặng con quà nè, huhu, con gái sắp lấy chồng được rồi]
[Hôm nay tiếp tục cày quốc phục nào?]
Ngọc Ưu đã cày lên lại 12 quốc phục của pháp sư, em nói "Hôm nay có đánh đôi với 1 bạn".
Ngọc Ưu nhìn các bình luận tò mò, em bấm chuột vào game, nhẹ nhàng nói "Là một bạn nam, 18 tuổi, ừm, quen 1 năm rồi, trên game".
Ngọc Ưu tạo phòng, sau đó nhắn tin qua cho Văn Sâm, Văn Sâm vào phòng nhìn thấy tên Nguyệt Ảnh, anh quên mất Ngọc Ưu là steamer, anh quen Ngọc Ưu chơi sp rồi, bây giờ đổi có phần không quen.
Ngọc Ưu khẽ mỉm cười, Văn Sâm là Huyền Anh 2, may mà Ngọc Ưu mới là cao thủ 21 sao, còn đánh chung được.

Lý do Ngọc Ưu chậm lên là vì em đánh ở sever Hàn Quốc, tên để là Selena, leo lên top 4 của sever Hàn.
Vào trận, em xem qua làn đạn, gặp tuyển thủ rồi, có nhiều fan lo lắng.
[Con gái, bên kia là mid của đội Ngân Yến]

[Cố lên con gái]
[Mama tin con]
Bên kia mid của Ngân Yến cũng có người nhận ra.
[Là streamer Tiểu Ưu kìa, hôm nay xem ra đường mid thú vị]
[Là một mama của Tiểu Ưu Nhi, con tui đáng yêu lắm]
[Tiểu Ưu Nhi, mama vì con qua đây xin chủ thớt nương tay, con tui còn nhỏ]
Mid của Ngân Yến cười, gặp streamer mà, fan của người ta cũng mò tới rồi, xem ra phải nương tay.
Đó là ban đầu, sau đó mid trầm mặc "Thảo, cái cách đánh này khác gì là Thiệu Nhất Hàng đi mid đâu chứ!".
Fan nhỏ meo meo cười.
Fan mẹ của Tiểu Ưu cười, con họ giỏi vậy đó.

Ngọc Ưu treo đánh mid của 1 chiến đội bậc 2.
Nữ Thần Băng Sương (Ngân Hà: Ưu Ưu, đánh ác lắm.
Ảo thuật gia (Nguyệt Ảnh): Ưm, cảm ơn tiền bối đã khen.
Nữ Thần Băng Sương (Ngân Hà): Chơi game này mấy năm rồi.
Ảo thuật gia (Nguyệt Ảnh): Em chơi từ lúc mới ra mắt 2 tháng, mới tải lại cách đây gần 1 năm.
Nữ Thần Băng Sương (Ngân Hà): Chơi không tệ, em còn chơi trước cả anh.
Ảo thuật gia (Nguyệt Ảnh): Hồi xưa được kéo vào, bỏ game gần 4 năm, vẫn là thua tiền bối.
Nữ Thần Băng Sương (Ngân Hà): Anh thấy em lấy đi 12 cái quốc phục rồi, định lấy luôn cái của Ảo thuật gia à?
Ảo thuật gia (Nguyệt Ảnh): Vâng, mong tiền bối nhẹ tay.
Sau đó không cần nói nữa, Văn Sâm nhìn qua cách chơi của Ngọc Ưu hết sức hung bạo, và ám trá, Ngọc Ưu giúp Văn Sâm câu kéo, nhường mạng hết sức phù hợp.

Văn Sâm nhận ra bình thường Ngọc Ưu đánh gà với anh, đánh sp cho anh có lẽ là có dụng ý.
Thật ra anh đoán có 1 nửa là đúng, Ngọc Ưu chơi với anh chính là lười đánh, hay nằm trên giường đánh, nhưng hôm nay live phải đánh nghiêm túc.
Lúc núp lùm Ngọc Ưu sẽ ngậm ống hút của hộp sữa, mắt phượng mềm mại vô cùng.

Truyện Teen Hay
Văn Sâm bay màu, trong lúc đó mở ra kênh live stream của Ngọc Ưu, không vào thì không biết, vào rồi thấy rất đông, kênh chat cũng rất năng động.
Văn Sâm nhìn đống fan mẹ gửi quà, màn hình của Ngọc Ưu là game, kênh chat bị để 1 bên, màn hình nhỏ chiếu lên thiếu nữ mềm mại, diện mạo đẹp đẽ,mắt phượng hơi cong cong vì vui vẻ.

Môi hồng ngậm lấy ống hút, má hơi phồng lên.
Vui vẻ, thì tiếng gõ cửa vang lên dọa em giật mình, có tiếng của Diệp mẫu "Ưu Ưu, mẹ nhờ chút được không con?".
Ngọc Ưu: "!".
Phân vân quá đi, Ngọc Ưu gõ lên kênh chat "Xin lỗi mọi người, em đi có chút chuyện".
Ngọc Ưu nói "Ngại quá, có chút việc".
Em đứng lên, mọi người theo góc nhìn thấy em mặc váy xếp ly màu trắng, khá ngắn chưa đến đầu gối.

Chân rất trắng.

Em mở cửa ra ngoài.
[Ờm...!chân con gái trắng thật]
[Chân nuột!]
[Bình tĩnh mọi người, con gái chúng ta mới 17, bình tĩnh]
[Con gái hơi gầy a]
[Không ổn rồi, phải mua đồ tặng con gái]
[Gầy quá, nhìn tay với chân, như búp bê vậy]
[Chính xác là gầy, haiz, đau lòng, phải tặng thêm tiền cho con gái ăn]
[Con gái ngốc]
Sau 2 phút nhân vật của Ngọc Ưu có hiện lên treo máy cảnh báo.

Ngọc Ưu cũng quay về.

Em vào máy, đeo tai nghe mèo lên "Xin lỗi mọi người".
Sau đó di chuyển ra ăn lính, bổ sung kinh nghiệm.

Vất vả chiến thắng.
Ngọc Ưu thấy tin nhắn của Văn Sâm là không chơi nữa.

Em nhắn lại ok, 2 người kết bạn xong.
Văn Sâm tắt điện thoại, nhìn lên màn hình máy tính.

Ngọc Ưu bóc kẹo, em hiện trang bị lên bảo họ chụp lại.
Sau đó vào trận.

Văn Sâm nhìn, đánh rất tốt, khả năng đọc vị kia rất nguy hiểm..
 
Xin Chào! Thanh Xuân!
Chương 16: 16: Phong Vị Hạ


Sau 2 trận, em vừa thoát ra, có người mời.

Ngọc Ưu nhìn màn hình live, 20 cái Thuỷ Tinh Cầu, Ngọc Ưu ớn người, cái gì vậy nè trời.

1 cáu Thủy Tinh là 1000 tệ, có hiệu ứng bong bóng ngập màn hình luôn.
[Cuối cùng kim chỉ baba cũng xuất hiện cứu vớt con gái]
[Kim chủ a ra tay thổ hào]
[Con gái ngốc, mau tới cảm ơn kim chủ]
Ngọc Ưu chờ tán đi, hắn đọc danh sách quả lên.
[Phong Vị: Đánh đôi không?]
Ngọc Ưu nheo mắt, sau đó đeo mắt kính vào, mắt kính tròn khiến em trông đáng yêu hơn, fan mama nhận ra kính cận, ủa, con gái họ bị cận kìa!!
[Con ngoan, cận mấy độ vậy con?]
[Con tui mang kính cũng đẹp, haiz]
[Con ơi, có bạn trai chưa? Mama có em trai nè, đẹp lắm]
Ngọc Ưu tháo kính ra, dụi dụi mắt, tiếp nhận vào đội của kim chủ, em nói "Cảm ơn, cận 2 độ".
Vào trận.
Phong Vị: Hôm nay lên tuyến bao lâu rồi?

Nguyệt Ảnh: Ân, cũng hơn 1 tiếng rồi.
Phong Vị: Mỏi tay chứ?
Nguyệt Ảnh: Có chút.
Phong Vị: Vậy chơi 2 trận.
Nguyệt Ảnh: Ân.
2 người chơi mid và JG, Văn Sâm nhìn cả trận, mới vào thì Ngọc Ưu cùng JG đi hỏi thăm rừng team bạn, vét sạch sẽ mấy lam và hồng, sau đó mới về ăn rừng nhà.
Rừng bạn thấy trống không 2 con bùa thì trầm mặc.

Đi gank cái mất bùa luôn.
Ngọc Ưu và JG đánh phối hợp vô cùng ăn ý, hợp tác vào băng trụ bắt ad team bạn, sau đó nhàn nhã ra về.
Văn Sâm nhíu mày, có chút ghen tị.
Fan mama cũng cảm khái.
[Con gái đánh với kim chủ ăn ký thật]
[Cứ như bật mic vậy, nhưng mà con gái không bật mic a, mới đánh buổi thứ 2 thôi mà]
[Là sóng não giống nhau mới ăn ý vậy sao?]
[Đáng sợ thật, cơ mà kim chủ đánh hay thật]
[Con gái chơi cũng hay lắm, 2 người treo đánh người ta rồi, haiz]
[Nhìn con gái chơi game, tôi thấy có điểm trái với ngoại hình đi, con gái mặt siêu ngoan, mà sao chơi game xảo trá vậy con, đánh còn hung ác nữa]
[Hy vọng con gái ngoan ngoãn thuần khiết của tôi sẽ không bị dạy hư]
Ngọc Ưu hạ gục phụ trợ team bạn, ad không hiểu sao mở mic lên "Con mẹ mày mid, cứ sơ hở là ks mạng của bố mày thế! Biết chơi game không hả?".
Ngọc Ưu: "...".
Phong Vị: "...".
Fan mama: "!" Chửi con họ kìa, chơi ngu thì chửi gì, rõ là con gái họ thấy cậu thả sp về trụ, con gái họ tới băng trụ giết mà.

"Chậc, Nguyệt Ảnh, con gái à? Phế thật đấy".
Ngọc Ưu nhìn mấy người khác yên lặng, hắn cười một tiếng "Mọi người muốn xem loli chứ?".
[Là sao con?]
[Mama không rõ lắm, con định thực hành sao?]
"Đúng a".
Ngọc Ưu mở mic lên, thanh âm nhuyễn manh có phần ngọt sữa "Xin lỗi ca ca, em không cố ý, hức, em sai rồi, sẽ không cướp mạng của anh nữa đâu" giọng nói ngọt ngào có chút tiếng thút thít như khóc.

Giọng loli cực kỳ manh vang lên, fan mama kêu gào, đậu con họ từ thanh thuần tiểu muội muội trở thành bé loli rồi.
Đồng đội mở mic lên.
"Ad, chú làm gì ức h**p người ta, tiểu tỷ tỷ không cần gank bot nữa đâu".
"Tiểu tỷ tỷ Nguyệt Ảnh, tôi là sp, không cần qua bot gank đâu, kệ xó ad đi, khi nãy đánh không nổi, nếu không phải tiểu tỷ tỷ tới thì cũng không có mạng".
Ngọc Ưu rũ mi xuống "Nhưng mà em lỡ giết rồi, ad có lẽ đủ dame, xin lỗi".
"Mid qua đây, cho lính đường top này, kệ xó ad".
"Mẹ mấy thằng hãm gái, không sợ người ta bật biến âm à?".
Fan mama cười, con của họ không cần biến âm.
Ngọc Ưu tủi thân nức nở.

Phong Vị nhìn màn hình live, thiếu nữ phát ra tiếng khóc, có vẻ ủ rũ, nhưng không hề khóc mà là giả vờ.
Ad trận đó bị mắng, người ta hẹn Ngọc Ưu chơi tiếp, Ngọc Ưu nói "Cảm ơn mọi người, nhưng em đánh đôi với rừng rồi".
"Không sao đâu, tiểu tỷ tỷ sau này gặp mấy thành phần ngu ngục kia thì cứ mặc kệ, đều là dạng không bằng người cả".
Ngọc Ưu mỉm cười "Vâng".
Xong trận, tắt mic.

Sau vào trận mới.

Phong Vị nhìn qua màn hình, Ngọc Ưu đang gặm táo, nãy giờ anh thấy toàn ăn, tốc độ tay rất nhanh, muốn kéo vào chiến đội quá, cơ mà em nó mới 17 tuổi, hôm nay lại là sinh nhật, haiz.
Ngọc Ưu nhìn Phong Vị bảo xem hộp thư, em mở ra, fan thấy các skin của 12 con tướng đã lên quốc phục của em, đều rất đẹp, full luôn trang phục của Lục hệ nữ thần.
Ngọc Ưu chớp mắt "Cái này..".

Phong Vị gõ chữ trên kênh đội "Quà sinh nhật".
Ngọc Ưu đơ một chút, em khẽ mỉm cười "Cảm ơn anh".
Phong Vị: Vào trận test skin đi.
Ngọc Ưu vui vẻ cười "Vâng".

Phong Vị nhìn màn hình, con ngươi hổ phách lấp lánh ánh sáng, đẹp đẽ lại trong sáng.
Quản lý Trang Diệc nhìn qua, cậu nói "Nhất Hàng, cậu quan tâm tới streamer kia nhỉ?".
Thiệu Nhất Hàng nói "Cách đánh của em ấy rất hợp với tôi, cậu xem mấy trận đánh chung của chúng tôi đi".
Trang Diệc nói "Định tuyển vào à?".
Thiệu Nhất Hàng nói "Người ta mới 17, là học bá, có lẽ hơi khó, đội chúng ta cũng sắp giải nghệ sp rồi, nếu xếp em ấy vào thì phải để cho Thư Sách qua vị trí sp, như vậy thì ad mới sẽ ổn thỏa hơn".
Trang Diệc nhíu mày "Cậu nghĩ ổn không?".

Thiệu Nhất Hàng nhìn nhân vật tướng, cậu nói "Thư Sách ổn định, nếu kèm cặp với Phồn Tinh thì sẽ ổn, hơn nữa chú trọng vào đội hình, cậu từ từ quan sát".
Trang Diệc gật đầu "Được".

Trang Diệc đi coi trận của Ngọc Ưu và Thiệu Nhất Hàng, sau đó coi hết các trận kia, đúng là phối hợp ăn ý, không nói cũng rõ ràng, mạch não giống nhau, Ngọc Ưu giúp Thiệu Nhất Hàng phong thần..
 
Xin Chào! Thanh Xuân!
Chương 17: 17: Công Sự Hoàn Hảo


Chiến đội SL là đội ngũ mạnh, từ mùa 6 Thiệu Nhất Hàng trở thành đội trưởng, cùng với đội trưởng tiền nhiệm hợp tác xưng thần khiến người ta phải cấm sát thủ của Thiệu Nhất Hàng.

Nhưng sau khi sư phụ giải nghệ thì Thiệu Nhất Hàng không có đồng đội phù hợp mà bị áp chế, người khác không theo kịp tiến độ của Thiệu Nhất Hàng, thêm team bạn qua hỏi thăm khiến Thiệu Nhất Hàng bị đánh phế, team không thể chơi theo bài JG làm chủ mà trở thành ADC..
Bây giờ mùa này ad và sp họ giải nghệ, ad mới là đồ đệ của Thiệu Nhất Hàng, phong cách đánh hơi sai sót, từ sát thủ chuyển qua ad, nếu kết hợp với Thư Sách trầm ổn từ mid chuyển qua vị trí sp thì rất hợp.

Nếu kết hợp với Ngọc Ưu thì họ có thể áp dụng cặp bài trùng Mid và JG cùng nhau giết địch.

Có điều bạn nhỏ Ngọc Ưu mới 17, còn đang đi học.

Thiệu Nhất Hàng 20 tuổi rồi, Trang Diệc đau đầu, làm sao giờ, nhưng mà Ngọc Ưu xuất sắc quá, lại không thể kêu người ta bỏ học đi chơi game được.

Đau đầu, cơ mà 12 cái Quốc Phục kia, rất bắt mắt, chứng tỏ tướng đi mid cái nào cũng chơi được các loại, cấu rỉa, mid C, khống chế, ám sát đều có thể.

Hơn cả là theo kịp với Thiệu Nhất Hàng, Trang Diệc thở dài, mệt tâm quá đi.

Haiz.

Ngọc Ưu đánh xong, em tay hơi run nhẹ mà bóp bóp tay mình, 11 giờ rồi, Ngọc Ưu nhìn tay mình.

Văn Sâm đang xem live, từ nãy giờ cậu phát hiện ra sự ăn ý của Ngọc Ưu và JG, cậu phát hiện ra hóa ra là Ngọc Ưu chậm tiến độ vì cậu, hôm bay bộc phát cả, cậu thấy có phần không xứng.

Học không bằng, chơi cũng không nổi.

Phong Vị tặng qua 2 cái Thủy Tinh Cầu.

.

||||| Truyện đề cử: Thần Y Ở Rể |||||
Ngọc Ưu nhìn qua, em mỉm cười, sau đó nói "Cảm ơn Mama của Tiểu Ưu đã tặng 1 Thủy Tinh Cầu, cảm ơn Mong Tiểu Ưu mau mau lớn tặng 1 máy bay, cảm ơn Phong Vị tặng 2 Thủy Tinh Cầu,...".

Phong Vị: Nghỉ ngơi đi.

Ngọc Ưu cười cười "Vâng".

Hắn tắt game, màn hình người lớn hơn, hắn tò mò hỏi "Mọi người xem luyện chữ không?".

[Cũng được, con yêu viết cảm ơn mama điz mama tặng con 1 Thủy Tinh Cầu]
[Muốn xem, con gái làm gì mama cũng thích]
Ngọc Ưu cười, hắn lấy giấy bút ra, sau đó viết lên mấy dòng thơ cổ bằng chữ thảo.

Nhìn qua nét bút, fan cười cười, chữ đẹp thật, con gái thật giỏi.

Sau 2 bản, có cái cảm ơn mama, fan tặng quà qua rất nhiều.

Ngọc Ưu phát hiện số người xem đã lên 2 triệu, hắn chớp mắt, lên nhanh vậy à.

[Chữ hảo đẹp, mama muốn biết con yêu bao nhiêu điểm]
Ngọc Ưu tìm phát hiện có nhiều cái như vậy, em nói "1044 điểm cùng giải nhì Sử cấp tỉnh, mama hài lòng con gái chứ?".

[Hài lòng]
[Con gái thật ngoan, mama yêu con lắm luôn]
[Mọi người không để ý thiếu 6 điểm con gái sẽ tối đa sao?]
[Có con gái là học thần, tôi biết nói gì hơn đâu]
[Con yêu tương lai thi trường nào vậy?]
Ngọc Ưu nghịch tóc mái của mình "Bắc Đại, học lệch nên là chịu rồi, à con gái hướng nội nên mọi người gặp con ngoài đường thì xin hãy nương tay".

[Con gái hướng nội à? Cách đánh của con không giống chút nào]
[Nhìn con chơi game, mama không nghĩ con hướng nội chút nào]
[Được rồi mama sẽ giả vờ ngơ con]
[Cục cưng cứ yên tâm, mama sẽ không chụp con đâu]
[Con gái đáng yêu nhà chúng ta còn hướng nôi haiz]
Ngọc Ưu mỉm cười, em nói "Tạm biệt mọi người, chúc mọi người ngủ ngon".

[Tạm biệt con gái]
[Tiểu Ưu Ưu ngủ ngon]
[Tiểu Ưu ngủ ngon]
[Ngủ ngon]
Thiệu Nhất Hàng nhìn màn hình tối đen, anh rũ mi xuống, công sự hoàn hảo của anh có điểm đáng yêu, muốn khi dễ thật..
 
Xin Chào! Thanh Xuân!
Chương 18: 18: Gia Nhập Sl Thượng


Ngọc Ưu sẽ không biết tương lai mình gia nhập chiến đội SL, trở thành cộng sự hoàn hảo của Thiệu Nhất Hàng, xem chút thành bạn gái người ta.
Cơ mà Ngọc Ưu là cong, em cho dù yêu đương với nam như Văn Sâm thì em cũng không yêu thích, em bài xích con trai nên em sẽ không quan trọng.
Thiệu Nhất Hàng cũng sẽ không ngờ tới công sự hoàn hảo nhà mình lại bị đội trưởng của chiến đội đối thủ hố thành cô vợ nhỏ.
Đối thủ của Thiệu Nhất Hàng chính là sư muội của mình, đội trưởng của chiến đội Tinh Trì tên là Trần Tử Yên.

Là một dạng ngự tỷ hết sức bá đạo, người chơi AD đứng đầu trong giới.
Thiệu Nhất Hàng bị sư muội bán hành không ít lần, nhưng sao mà đỡ được mid cưng nhà mình lại thành em dâu.
Phòng trộm phòng giặc quên mất phòng nhà.

Vất vả dưỡng cho Ngọc Ưu tự tin hơn nên mới giới thiệu cho sư muội, lại bị sư muội hố làm người yêu, sai lầm lớn nhất của Thiệu đội chính là cái này.
Cơ mà để sau này rồi nói.

Bây giờ Thiệu đội còn không biết gì cả.
......................
Ngọc Ưu không đi học thêm, hè năm nay sáng làm đề, học bài, trưa sẽ nhắn tin chơi với Văn Sâm.
Tới tháng 7, Văn Sâm bận rộn hơn.

Ngọc Ưu lấy thêm 2 cái quốc phục.

Cơ bản 1 tuần lấy 1 cái đi.
Người chơi chuyên nghiệp không rảnh như các streamer nên họ ít khi leo top, Ngọc Ưu kém đắc tội các streamer khác.

3 streamer của đài cũng tò mò.

Ngọc Ưu chưa ký hợp đồng với đài, bên kia hẹn qua.

Ngọc Ưu không rõ ràng nên nhắn tin hỏi Phong Vị.

Cuối cùng Phong Vị mở bài hỏi.
Phong Vị: Có ý nghĩ tham gia đấu chuyên nghiệp chứ?
Diệp Lạc Vô Ưu:?
Phong Vị: Gia nhập chiến đội của chúng tôi đi, em ở Lam Kinh đúng không.
Diệp Lạc Vô Ưu: Vâng.
Phong Vị: Hm, tôi giúp em tranh thủ hợp đồng nhé, em thử gia nhập đội chúng tôi, yên tâm sẽ đợi em học xong lớp 12.
Diệp Lạc Vô Ưu: Là đội nào ạ.
Phong Vị: Chiến đội SL, anh là người của bên đó, ừm là Thiệu Nhất Hàng, em hẳn biết đi.
Diệp Lạc Vô Ưu: (⁠ ⁠╹⁠▽⁠╹⁠ ⁠)
Phong Vị: Không cần lo lắng, anh tin tưởng tài năng của em, đi nhé?
Diệp Lạc Vô Ưu: Ừm...!em sẽ suy nghĩ.
Phong Vị: Được, nghĩ xong nhắn với anh.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Trùng Sinh Để Gặp Người
2.

Nghiệt Duyên: Cô Dâu Nuôi Từ Bé!
3.

Chú Nhỏ
4.

Con Gái Cũng Có Thể Trở Nên Mạnh Mẽ
=====================================
Thiệu Nhất Hàng mỉm cười, coi như thành công.

Phồn Tinh thấy sư phụ cười lưu manh thì ớn lạnh, không biết ai xui xẻo bị sư phụ hố rồi.
Tối đó Ngọc Ưu nhắn tin qua.
Diệp Lạc Vô Ưu: Em sẽ gia nhập ^

Phong Vị: Được, em là người của đài Thủy Mộng nhỉ? SL cũng nhiều tuyển thủ ký với bên đó rồi, phải bay đến Thành Đô đấy.
Diệp Lạc Vô Ưu: Ách, em sẽ hỏi mẹ, anh đợi chút nhé.
Phong Vị: Được mà, cứ từ từ.

Thiệu Nhất Hàng mỉm cười, giống con thỏ nhỏ thật, đáng yêu a.
Ngọc Ưu đi nói chuyện với mụ mụ, Diệp mẫu nói "Thật cần đi à?".

Ngọc Ưu gật đầu "Bây giờ số tiền thưởng của con ở trong dài là hơn 1 triệu, nếu muốn lấy phải ký hợp đồng với bên kia, tích dần cũng sẽ nhiều nhưng không lấy được".
Diệp mẫu nói "Vậy mai bắt xe đi, con chịu nổi chứ?".
Ngọc Ưu mỉm cười "Con sẽ cố".
Em đi vào nhắn tin với Thiệu Nhất Hàng.
Diệp Lạc Vô Ưu: Được rồi ạ, đội trưởng.
Phong Vị: Có vé buổi sáng, em tiện không?
Diệp Lạc Vô Ưu: Em đặt vé xe bus rồi, hic.
Phong Vị: Sao vậy?
Diệp Lạc Vô Ưu: Em say xe, nên là ngày mốt mới gặp được ạ.
Phong Vị: Nghiêm trọng chứ?
Diệp Lạc Vô Ưu: Đại khái đi trăm mét mà dừng là sẽ nôn.
Phong Vị: Để anh mua vé cho, em đi với mẹ à?
Diệp Lạc Vô Ưu: Em đi một mình ạ, ở Thành Đô có nhà của bác nên bác sẽ đón em.
Phong Vị: Để anh đặt vé cho.
Diệp Lạc Vô Ưu: Nhưng mà..
Phong Vị: [Ảnh]
Diệp Lạc Vô Ưu:...
Phong Vị: Mai đúng giờ lên tàu tới nơi gọi bác tới đón.
Diệp Lạc Vô Ưu: Vâng đội trưởng.
Ngọc Ưu đi báo với mẹ đã mua vé tàu thì thở dài, haiz.

Hôm sau Ngọc Ưu cầm hành lí gồm 1 balo nhỏ lên rồi đi tàu, vé tàu ở khoang thương gia nên rất thoải mái.

Ân.
Tới Thành Đô xong, gọi điện cho mẹ, mẹ gọi cho bác, mẹ bảo lát nữa anh họ sẽ tới đón.

Sau 1 lúc em thấy biển số xe.

Là 1 thiếu niên cao ráo đến.
Thiếu niên nhìn em sau đó nói "Ngọc Ưu nhỉ?".

Ngọc Ưu gật đầu, cao quá.
"Ừm, anh là Cận Yến Thời".

Ngọc Ưu nói "Đội phó đội Tinh Trì ạ?".
Cận Yến Thời sờ đầu em gái nhỏ cao chưa đầu 1m6 của mình, anh cao 1m9 nên là nhìn bé thật.

Là thanh niên 19 tuổi, gặp em gái 17 tuổi, có điểm vui vẻ.
Cận Yến Thời nhìn em gái nhỏ không biết mở cửa xe, anh mở cửa xe ra "Vào đi" tay anh để ở trên tránh em họ cụng đầu.

Ngọc Ưu cười nhẹ "Cảm ơn anh"..
 
Xin Chào! Thanh Xuân!
Chương 19: 19: Gia Nhập Sl Hạ


Ngọc Ưu câm nín, nhắn tin với mẹ, sao mẹ không nói sớm!!!
Cận Yến Thời nói "Lo lắng à?".

Ngọc Ưu nói "Em say xe".

Cận Yến Thời hạ cửa sổ xuống, anh lái xe chậm lại, thanh âm ôn hoà "Anh nghe dì nói em đến ký hợp đồng, không ấy ở lại chơi mấy ngày luôn".
Ngọc Ưu nói "Vâng".
Cận Yến Thời mỉm cười "Cha mẹ anh nhớ em lắm, hồi em 4 tuổi có đến chơi, còn nhớ chứ?".

Ngọc Ưu gật đầu "Có ạ, lúc đó được đi Cố Cung nữa".
Cận Yến Thời mỉm cười "Em ký hợp đồng gì vậy?".

Ngọc Ưu nói "Là game ạ, anh không phải huấn luyện sao ạ?".

Cận Yến Thời xoay vô lăng, anh nói "Cha bảo anh đi đón em, tiện dẫn em đến công ty kia luôn, em ký đài nào?".
Ngọc Ưu ngoan ngoãn nói "Em ký với Thủy Mộng ạ".

Cận Yến Thời gật đầu "Anh cũng ký với đài đo cơ mà em chịu nổi chứ?".
Ngọc Ưu nhìn tin nhắn.
Phong Vị: Đến nơi chứ?
Diệp Lạc Vô Ưu: Đã đến nơi, đội trưởng em sắp đến Thủy Mộng.

Ngọc Ưu nói "Ổn ạ, mà đến Thủy Mộng mất bao lâu ạ?".

Cận Yến Thời cười cười "Cũng tầm 15 phút.

Diệp Lạc Vô Ưu: 15 phút nữa ạ.

Phong Vị: Anh biết rồi.

Thiệu Nhất Hàng câm nín lập tức kéo Trang Diệc chạy gấp! Trang Diệc nghe Ngọc Ưu gia nhập SL thì câm nín, cậu ra tay nhanh vậy! Nhanh hơn tôi rồi.

Bây giờ là mùa giải thứ 12, Ngọc Ưu có thể sẽ gia nhập vào mùa giải 15 nếu học xong, Trang Diệc không ngờ Thiệu Nhất Hàng lại dụ dỗ con người ta sớm vậy, 2 người chuẩn bị nhanh rồi chạy.

2 bên tới Thuỷ Mộng, Ngọc Ưu có báo với bên quản lí mình đến rồi.

Cận Yến Thời nhìn em gái đang đợi, anh hơi tò mò "Em đợi ai vậy?".

Ngọc Ưu chớp mắt "Đợi người ạ".

Cận Yến Thời tò mò hỏi "Bạn à?".

Ngọc Ưu mỉm cười.

Thiệu Nhất Hàng và Trang Diệc xuất hiện, Cận Yến Thời nhìn, 2 bên nhìn nhau.

Thiệu Nhất Hàng cười "Cận phó đội a, trùng hợp".

Cận Yến Thời mỉm cười "Trùng hợp, Thiệu đội sao tới đây vậy?".
Thiệu Nhất Hàng mỉm cười "Chuyện là tôi hẹn Ngọc Ưu đi ký hợp đồng ấy mà".

Cận Yến Thời sờ đầu Ngọc Ưu "Vậy hả em?".

Ngọc Ưu gật đầu "Vâng anh".

Trang Diệc nhìn, này là cướp người từ tay đội khác à?
Thiệu Nhất Hàng hỏi "2 người quan hệ tốt nhỉ?".

Ngọc Ưu hơi rụt rè núp sau Cận Yến Thời, đối diện người lạ, em vẫn là sợ chút.

Cận Yến Thời nói "Em họ có chút hướng nội, ngại ngùng, em ấy định sẽ vào SL à?".

Thiệu Nhất Hàng gật đầu "Đúng vậy".

Ngọc Ưu nhìn, Cận Yến Thời cười "Vậy là 2 người tới tranh thủ hợp đồng live stream nhỉ? Không ấy tôi cũng đi luôn, dù sao là em họ tôi".

"Cũng được".

4 người vào, giám đốc bên kia trầm mặc, Thiệu Nhất Hàng và Cận Yến Thời đàn áp giám đốc, quà tặng và các thứ tính là 7/3, 7 cho Ngọc Ưu, 3 cho đài, hơn nữa thời gian live stream giảm xuống 1 tháng 60 giờ vì là tuyển thủ cần huấn luyện.

Ngọc Ưu như gà lúng túng im lặng, tiểu bạch thỏ e ngại vô cùng.

Sau khi ra ngoài, vui vẻ ôm hợp đồng.

Cận Yến Thời cười "Vui vậy à?".

Ngọc Ưu gật đầu "Vâng ạ, cảm ơn mọi người".

Thiệu Nhất Hàng nói "Ngọc Ưu, hay là đi xem gaming house của SL luôn đi".

Ngọc Ưu đơ mấy giây, Cận Yến Thời nói "Nên đi thử đi, sau này em phải gia nhập mà".

Ngọc Ưu nhìn, Cận Yến Thời nói "Lưu số anh, lát nữa anh đến đón".

Ngọc Ưu và Cận Yến Thời trao đổi số xong.

Cận Yến Thời nói "Thiệu đội, quản lý Trang, em gái tôi say xe, phiền các vị".

Trang Diệc nói "Không sao, chúng tôi sẽ chăm sóc tốt em ấy".

Ngọc Ưu im lặng.

Lên xe, Thiệu Nhất Hàng nói "Đội trưởng của Tinh Trì là sư muội của anh, em là em gái của đội phó, có vẻ rất có duyên".

Ngọc Ưu gật đầu "Vâng ạ".

Thiệu Nhất Hàng nói "Anh có nghe em hướng nội quả là vậy thật, có chứng sợ người lạ nhỉ?".

Ngọc Ưu gật đầu, tay siết lại.

Trang Diệc thở dài, đứa nhỏ này coi bộ lên sân thì sẽ gặp rắc rối đây, nhút nhát quá, Thiệu đội lại là lão sói xám, không biết bé thỏ có ổn không nữa.

Tới SL, 3 người đi vào, Trang Diệc nói "Tầng 1 là phòng trà, phòng tập thể dục và phòng ăn, tầng 2 là nơi huấn luyện, tầng 3 là ký túc xá của mọi người, phòng của Thiệu Nhất Hàng có 2 phòng riêng, sau này nếu vào thì em ở đó, ở tầng 3 cũng có phòng trà nhỏ, có thể thư giãn".

Ngọc Ưu tò mò nhìn xung quanh, lên tầng 2, 4 người đang huấn luyện, thấy có người mới thò ngạc nhiên, Phồn Tinh tò mò hỏi "Ai vậy sư phụ?".

Thư Sách đã nghe Thiệu Nhất Hàng nói nên biết.

Thiệu Nhất Hàng nói "Đây là mid mới của chúng ta, là streamer Diệp Lạc Vô Ưu, mùa 15 sẽ chính thức tham gia".
Thư Sách mỉm cười đứng lên, anh đi qua "Chào em, anh là Thư Sách".

Ngọc Ưu bắt tay "Chào tiền bối, em là Ngọc Ưu".

Top Lương Tiêu Hà nói "Chào em, anh là người chơi đường top Tiêu Hà".

Ngọc Ưu gật đầu.

Phồn Tinh nói "Phồn Tinh, mà cậu mấy tuổi vậy?".

Ngọc Ưu trầm mặc "17".
Phồn Tinh nhìn, thua cậu 1 tuổi này.

Trang Diệc nói "Không thì đi ăn 1 bữa chào mừng đi, bây giờ Ngọc Ưu bận học 12 nên sẽ không thể gia nhập, nhưng anh sẽ cố gắng tranh thủ hợp đồng cho em".

Ngọc Ưu gật đầu "Cảm ơn quản lí".

Trang Diệc mỉm cười, ngoan thật.
Mọi người đi ăn uống, Ngọc Ưu uống nước cam, buổi tối Trang Diệc vất vả nhét người vào xe, Ngọc Ưu thì đứng đó, Trang Diệc đứng chờ luôn, dù sao con gái ban đêm nguy hiểm.

Cận Yến Thời đến đón, Ngọc Ưu nói tạm biệt rồi lên xe.

Phồn Tinh say vật vã dựa vào vai Thư Sách, Thiệu Nhất Hàng chưa say lắm, còn đang tỉnh táo, Lương Tiêu Hà cũng đang nói chuyện với bạn gái.

Thiệu Nhất Hàng nhìn, cộng sự tương lai rụt rè quá, xem ra phải làm cho hướng nội thành hướng ngoại rồi..
 
Back
Top Bottom