Buổi tối trước chuyến công tác, Yujin ôm Won Yuong sát đến mức như muốn khảm luôn vào người vợ mình.
Giọng cậu trượt xuống cổ cô, ấm mà… bất ổn:
“Ngày mai đi… chị nhớ vợ chết mất.”
Won Yuong bật cười, nhẹ như gió.
“Có mỗi một tuần thôi mà.”
“Nhưng với chị thì như một thập kỷ rồi.”
Yujin rúc sâu hơn, hơi thở cậu phả lên làn da cô, vừa ngọt vừa khiến người ta gai sống lưng.
Sáng hôm sau, Yujin ra sân bay.
Mọi thứ bình thường… cho đến khi điện thoại reo.
“Yujin à…”
Giọng mẹ cậu có gì đó thấp thoáng lo lắng.
“Công ty con dạo này thiếu nhân viên lắm.
Con đăng tuyển đi, nghe chưa?
Mẹ không yên tâm.”
“Vâng.
Con làm ngay đây.”
Cúp máy, Yujin đăng bài tuyển dụng.
Vài tiếng sau, có người gọi đến xin phỏng vấn trực tiếp tại nhà riêng của cậu ở Seoul — căn nhà đó rộng, sang, và gần như tách biệt hoàn toàn khỏi khu dân cư.
Sự cô lập hoàn hảo.
Buổi chiều, người ứng tuyển đến.
Yujin mở cửa đón, rất lịch sự, rất chuẩn mực… nhưng sau gáy cậu, nơi ánh đèn không chạm tới, có thứ gì đó đang ngóc đầu dậy.
Một giọng nói — không phải của Yujin.
“Mày mệt rồi.
Để tao.”
Ban đầu Yujin cố gắng nói chuyện như người bình thường.
Nhưng đôi mắt cậu chớp nhanh bất thường.
Bàn tay siết lấy thành ghế đến trắng bệch.
Hơi thở co giật như bị bóp nghẹt.
“Cậu…
ổn chứ?”
Người ứng tuyển hỏi, hơi lùi lại.
Ngay khoảnh khắc đó—
kẻ khác trong Yujin tỉnh dậy.
Nụ cười trên môi Yujin biến mất.
Ánh mắt trượt sang sắc lạnh, sâu hoắm… như nhìn xuyên qua da thịt người khác vào tận xương.
Không một lời cảnh báo.
Không một âm thanh báo trước.
Chỉ có tiếng bước chân đột ngột đổi hướng, vang lên cực nhanh trong gian bếp.
Căn nhà yên tĩnh đến mức có thể nghe được cả tiếng kim loại lướt qua bàn tay.
Sau đó là một chuỗi âm thanh trầm đục, nghẹn lại, như thể ai đó đang cố kêu cứu nhưng bị bóp nghẹt giữa yết hầu.
Một cánh chim ngoài cửa sổ vỗ cánh bay đi, hoảng loạn.
Khi Yujin “tỉnh” lại, cậu đang ngồi bệt dưới sàn, lưng tựa vào tủ bếp, thở gấp như sắp ngất.
Không gian trước mặt… hỗn loạn đến mức cậu không dám nhìn.
Nhưng mùi kim loại nồng nặc phả vào mũi cậu, thứ mùi khiến người ta muốn ói.
Yujin nhìn xuống bàn tay mình.
Chúng run dữ dội, như thể chính chúng cũng ghê tởm những gì mình vừa làm.
Cậu lẩm bẩm, giọng đứt quãng:
“Không… không phải tao…
Tao không muốn…”
Những mảng tối trước mắt như đóng lại, siết chặt lấy tâm trí cậu.
Cậu phải mất một lúc rất lâu để đứng dậy.
Rất lâu để đặt mọi thứ vào… hai chiếc vali lớn.
Rất lâu để lau sạch dấu vết, từng chút một.
Không dám nhìn thẳng, không dám để ánh mắt dừng lại quá lâu, như thể chỉ cần nhìn quá rõ, cậu sẽ phát điên.
Rồi cậu ra khỏi nhà, kéo theo hai chiếc vali nặng trịch.
Con đường dẫn ra bờ sông đêm nay lạnh khủng khiếp.
Không có camera.
Không có người.
Không có tiếng động nào ngoài tiếng nước vỗ vào đá.
Một cú đẩy nhẹ.
Hai chiếc vali biến mất trong bóng tối của dòng sông.
Và Yujin đứng đó, tay bỏ vào túi áo, đầu hơi ngẩng lên trời như để cố hít thở…
nhưng không khí như đông lại quanh cổ cậu.
Cậu về nhà.
Tắm.
Rửa mặt.
Nhìn bản thân trong gương.
Nhưng hình phản chiếu… lại nở một nụ cười khác.
Một nụ cười không phải của Yujin.
nốt cái này rồi T7/CN hàng tuần mới ra chương nữa =))))