Khác 「Winrina」 Lối Thoát

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
401295931-256-k384019.jpg

「Winrina」 Lối Thoát
Tác giả: ptlaw07
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Vào một ngày, thế giới của Minjeong dường như không còn lối thoát



winrina​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Kẻ Mở Lối
  • Lời Nguyền
  • 「Winrina」 Lối Thoát
  • 「Winrina」 Lối Thoát
    Làn Ranh Đỏ


    Thành phố S.

    Giữa ánh đèn neon chập chờn của quán bar, những tay ăn chơi khét tiếng đang rơi vào trạng thái mông lung trong cơn phê thuốc, tiếng cười nói át cả tiếng nhạc chói tai.

    Cánh cửa gỗ nặng nề bật mở, căn phòng bỗng lặng đi một nhịp.

    Winter bước vào.

    Áo khoác đen gọn gàng ôm trọn dáng người mảnh khảnh, bước chân toát ra sự lạnh lùng đến nghẹt thở.

    Ánh mắt em mang một màu tối sâu như vực thẳm, lướt quanh căn phòng chẳng khác nào dao sắc, đủ khiến những kẻ ngồi gần đó nép người tránh ánh nhìn.

    Em không ồn ào, không phô trương.

    Nhưng ai cũng ngầm hiểu Winter là kẻ có cái tư duy nhạy bén, đứng sau hàng loạt phi vụ đẫm máu nhưng bản thân lại hiếm khi xuất hiện.

    Ở phía bên kia quầy bar, một nụ cười đang mờ nhạt xuất hiện.

    Người kia ngồi tựa lưng vào ghế da, đôi chân bắt chéo và ly rượu sóng sánh trên tay.

    Gương mặt sắc nét của ả tỏa ra sự kiêu ngạo, ganh ghét.

    Đôi mắt sắc như dao và đâu đó có cả ngọn lửa đang sục sôi nhìn người vừa bước vào.

    Nếu đứng trên bàn cân đối lập, Winter được ví như bóng tối tĩnh lặng, thì Karina chính là ngọn lửa cháy rực giữa bóng tối ấy.

    Nàng được tung hô như một nữ thần vì là cô con gái duy nhất của Yu Taeji , người cầm quyền băng đảng The Fire.

    Khi ánh mắt Karina bắt gặp Winter, nụ cười trên môi nàng càng thêm đậm, buông lời thách thức công khai

    “Ồ… cô Kim cũng có ngày xuất hiện ở đây ư?

    Tôi còn nghĩ cô chỉ thích ngồi sau màn giật dây thôi chứ, Kim Minjeong?”

    Đám bạn xung quanh nàng cười phá lên như vừa gặp một trò hề.

    Vì ai cũng biết Winter ghét việc người khác gọi cả họ tên của mình, đặc biệt là khi người đó là Karina.

    Winter nghiêng đầu, rút bao thuốc, châm lửa một cách thản nhiên.

    Làn khói trắng cuộn lên, che khuất nửa gương mặt đẹp tựa sao hạng A của em.

    “Còn Yu tiểu thư đây có vẻ thích nơi náo nhiệt nhỉ, nhưng không biết là muốn gây chuyện hay chỉ muốn tạo sự chú ý?”

    Không khí đặc quánh lại.

    Tiếng nhạc vẫn dập dồn nhưng chẳng ai còn nhúc nhích.

    Winter không thèm nhìn lũ vệ sĩ của Karina, chân em bước thẳng đến chỗ nàng ngồi.

    Khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận hơi thở của nhau. cúi xuống, đôi mắt kề sát sườn mặt nàng khẽ thì thầm

    “Đừng cho rằng tôi không biết Yu tiểu thư nghĩ gì khi tôi chằm chằm như thế chứ.”

    Trong thoáng chốc, Karina khựng lại.

    Đôi môi đỏ cong lên, bật ra tiếng cười khẩy, nhẹ nhàng mà phủ nhận dứt khoát

    “Cô Kim nghĩ tôi thích cô sao?

    Karina tôi chỉ muốn sớm ngày thấy cô mất trắng thôi."

    “Ừ, vậy à."

    Em đáp gọn, rồi bất ngờ nắm lấy cổ tay nàng siết chặt.

    Lực mạnh đến mức nàng nhăn mặt, rít khẽ một tiếng.

    “Chỉ vậy?

    Hay còn muốn thêm điều gì khác?”

    Một khoảng không chết lặng.

    Ai cũng nghĩ ngay sau câu đó sẽ là tiếng súng nổ, máu văng tung tóe.

    Nhưng không, cái bùng lên là tia điện giữa ánh mắt đang giao nhau của Winter và Karina.

    Là cái nhìn thách thức, và một thứ cảm xúc khó gọi tên.

    Nàng giật tay, đẩy mạnh em ra sau ngồi hẵn lên bàn.

    Tiếng đồ vật rơi vỡ chát chúa khiến vài cô gái gần đó hét lên.

    Nhưng thay vì rút súng, Karina áp sát, môi sát vành tai em rồi cất tiếng

    “Hãy thôi mơ mộng đi cừu non hiếu thắng, hiểu chứ?”

    Hơi thở Karina nóng hổi phả vào cổ, khiến tim Winter lệch một nhịp.

    Nhưng rồi khóe môi cong lên – một nụ cười nhạt đầy thách thức

    “Được hay không… phải là tôi quyết định.”

    Karina thoáng chấn động.

    Không hiểu sao, giữa đám đông bầu không khí căng thẳng, ánh mắt nàng ghim chặt lấy Winter vừa muốn giết vừa muốn giữ.

    Nàng nhếch môi, rút tay khỏi eo em, xoay người rời đi.

    Trước khi bước khỏi cửa, ánh mắt như lưỡi dao

    “Hôm nay tâm trạng tôi tốt nên cho qua, nhưng nếu còn lần sau..thì đừng trách.”

    Winter vẫn đứng dậy, sửa lại áo khoác rồi cho tay vào túi áo, khói thuốc vấn vít quanh môi.

    Đôi mắt đen sâu thẳm dõi theo bóng Karina khuất dần sau cánh cửa.

    ____________

    Kim Minjeong (Winter) — Em: 26 tuổi, mang trên mình loại cuốn hút lạ thường, vừa ấm áp vừa lạnh nhạt, tạo cảm giác không ai có thể có được.

    Là người mà Yu Taeji tin tưởng, xem như con gái mà đối đãi, trao quyền điều hành The Fire mỗi khi ông không có mặt.

    Yu Jimin (Karina) — Nàng: 24 tuổi, có vẻ ngoài ưa nhìn với khuôn mặt chẳng khác nào một tác phẩm nghệ thuật.

    Là con gái duy nhất của Yu Taeji.

    Từ nhỏ đã được chiều chuộng, muốn gì có đó.

    Vì thế tính cách càng trở nên ngạo kiều, ngông cuồng và chiếm hữu.

    Nàng ghét người khác đụng chạm vào đồ của mình, đặc biệt là những thứ nàng muốn có.
     
    「Winrina」 Lối Thoát
    Vết Cắt Ngầm


    Winter đêm đó không ngủ.

    Hình ảnh Karina áp sát, hơi thở nóng rực bên tai và câu nói “Hãy thôi mơ mộng đi cừu non hiếu thắng” lặp lại hàng trăm lần trong đầu.

    Nếu là kẻ khác thì ắc hẵn sẽ nổi điên vì bị khiêu khích.

    Nhưng em lại thấy lòng ngực nóng ran, như bị ai đổ thêm dầu vào đống lửa vốn dĩ đã cháy âm ỉ từ lâu.

    Em không phủ nhận, Karina chính là cái gai lớn nhất trong mắt mình.

    Là ngọn giáo xuyên thẳng qua tim để lại vết thương cho một tình cảm khó nói thành lời.

    ____________

    Ngày hôm sau.

    Trong căn phòng sang trọng nhưng ngột ngạt của khách sạn xa hoa, những gã đàn ông to béo, xăm trổ ngồi chật kín 4 ghế dài.

    Ngay giữa căn phòng, 2 vị trí quan trọng dành cho Karina, và cho cả Winter mặc dù em ít khi ra mặt.

    Nhưng đây là buổi họp hiếm hoi có sự xuất hiện của Winter, mục đích để bàn chuyện “làm ăn" thực chất là để xem cuộc so tài giữa em và nàng.

    Cánh cửa bật mở.

    Karina bước vào trước, vẫn bộ đồ da bó sát khoe đường cong, mái tóc buộc cao lộ ra chiếc cổ thon dài.

    Giày cao gót nện nhịp đều xuống sàn gỗ, tiếng “cộp cộp” ấy đủ làm bọn đàn ông trong phòng nuốt nước bọt.

    Nàng như một con rắn độc vừa kiêu hãnh vừa nguy hiểm.

    Một lúc sau, Winter mới xuất hiện.

    Không cần ồn ào, chỉ đơn giản là sơ mi trắng,quần tây.

    Nhưng chính cái sự im lặng ấy khiến mọi người trong phòng bất giác nín thở.

    Hai ánh mắt chạm nhau – sấm chớp lóe lên ngay giữa ban ngày.

    Yu Taeji lên tiếng cắt ngang cuộc đấu mắt của cả 2 người.

    “Được rồi, 2 đứa mau ngồi xuống để ta bàn chuyện nào."

    Karina không nhìn ông ta, mà xoay ghế, ngồi xuống, bắt chéo chân.

    Ly whisky trên bàn bị nàng xoay xoay giữa các ngón tay, giọng điệu nửa khinh thường, nửa thách thức nhìn thẳng vào Winter.

    “Lô hàng đi qua cảng P đó sao, dĩ nhiên do con kiểm soát.

    Nếu cô Kim muốn chen chân, thì phải trả giá đắt đấy.”

    Em nhướng mày nhìn nàng.

    “Giá à?

    Tôi nghĩ Yu tiểu thư quên mất ai mới là kẻ nắm đầu chuỗi cung ứng.

    Không có tôi, cô làm được gì?"

    Karina bật cười, tiếng cười ngọt ngào nhỏ giọt vào tai người đối diện.

    “Dựa vào cô?

    Tôi thà làm sói đơn độc còn hơn là con cáo lúc nào cũng nấp trong bóng tối như cô Kim đây.”

    Em đưa tay nâng ly rượu, nhấp một ngụm rồi chậm rãi cất tiếng.

    "Đừng giả vờ ghét bỏ, khi biết rõ lòng mình đang khao khát điều gì chứ.

    Yu tiểu thư?."

    Tại quán bar – sau buổi họp

    Đêm đó, cả thành phố như sục sôi trong men rượu.

    Em ngồi một mình ở quầy bar riêng, tay áo sơ mi kéo cao, hàng cúc trên cùng mở ra, lộ đường xương quai xanh sắc bén mời gọi.

    Mắt nhìn mờ nhạt đặt vào khoảng không ở quầy trang trí

    Đám tiểu thư ngồi gần đó mắt long lanh, miệng cười khúc khích nhìn một người trong số đó đang áp sát lại gần Winter, là Wonyoung.

    Tay cầm ly rượu đỏ kéo ghế ngồi sát vào người em.

    “Người đẹp… uống với em một ly chứ?”

    Em nhìn qua, đôi mắt giờ đây mới lộ ra chút hứng thú.

    Tay trái vòng qua ôm lấy eo cô nàng bên cạnh, tay phải nhận lấy ly rượu một cách tự nhiên.

    Vừa nhấp được một ngụm—

    Xoảng!

    Ly rượu trên tay bỗng bị hất văng, vỡ nát trên quầy pha chế.

    Chất lỏng đỏ sẫm tràn ra, đổ thẳng lên áo sơ mi trắng của em, loang thành vệt màu như máu.

    "Ồ..Yu tiểu thư?

    Sao thế này.

    " Wonyoung cười nhẹ, đưa ánh mắt có chút bất mãn nhìn cô bạn của mình.

    Đôi mắt sắc lẹm của nàng lấp lánh trong ánh đèn neon, giày cao gót gõ nhịp chậm rãi trên sàn.

    Cả quán bar bỗng im bặt, chỉ còn tiếng nhạc dồn dập nhức óc.

    Karin thôi nhìn Wonyoung, chỉ dán chặt ánh mắt vào cánh tay Winter đang đặt trên eo cô nàng .

    Giọng nàng trầm thấp, gằn từng chữ.

    “Cút khỏi đây, Jang Wonyoung.!”

    Không khí đặc quánh lại.

    Wonyoung không mấy hài lòng nhưng cũng đứng dậy quay về bàn mình.

    Winter ngồi yên, ngón tay gõ nhịp nhẹ lên mặt quầy.

    Vệt rượu lạnh ngắt thấm vào ngực áo, nhưng ánh mắt em lại dừng ở nàng – con rắn sắp phun độc chết mình.

    “Sao nào?

    Không vui à, cô Yu."

    Em nhếch môi, một nụ cười nhạt toẹt nhìn thẳng vào Karina.

    Nàng không trả lời, bước tới gần, quá gần.

    Hơi rượu trên môi hòa cùng mùi nước hoa gắt gao quấn lấy không gian.

    Tay nàng chạm nhẹ lên mặt em.

    “Xinh đẹp thế này..”

    Nàng thì thầm, đôi môi gần như chạm vào tai em

    “…mày nghĩ tao để yên cho những con đàn bà kia sờ vào à?”

    Winter ngồi đó, không nhúc nhích, không phản bác.

    Đôi mắt đen sâu thẳm xoáy thẳng vào nàng vừa lạnh vừa thách thức.

    “Quan tâm nhiều thế này từ bao giờ?”

    Nàng bật cười, bàn tay từ khi nào đã siết cổ áo em.

    Thậm chí còn siết chặt, kéo sát cổ áo sơ mi của em xuống, để lộ thêm mảng da trắng mịn cùng xương quai xanh rõ nét.

    “Tao ghét mày.” – Nàng nhìn thẳng vào em giọng rít lên – “Nhưng ghét thì đã sao?

    Ghét vẫn phải là của tao."

    Tim trong lồng ngực đập mạnh một nhịp, em lấy lại bình tĩnh, bật cười khẽ

    “Ghê gớm thật đấy, Yu Jimin.”

    Nàng trừng mắt, nghiên đầu cắn nhẹ lên cổ em – đủ để em phải hít mạnh một hơi.

    Rồi nàng buông tay, đẩy mạnh em ra, khiến em suýt ngã về sau.

    “Thì đã sao?” – Nành ngẩng đầu, giọng đủ cho cả quán nghe – “Mày là đối thủ của tao, đã là của tao thì đứa nào đụng vào…” – cô liếc ra xung quanh, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao – “đừng trách mạng không còn.”

    Đám đông giờ đây bốn phía đều đang hướng về em và nàng, nghe thấy lời khẳng định kia càng làm chúng chở nên sợ hãi.

    Khi ít lâu trước đó bọn họ đều đã có ý định tiếp cận em.

    Winter đưa tay chỉnh lại cổ áo nhăn nhúm, vết rượu đỏ vẫn loang màu trước ngực.

    Ánh mắt em dõi theo nàng đang quay lưng bỏ đi, bóng dáng thanh lãnh rời xa ánh đèn nhấp nháy.

    Em cong môi, nụ cười nguy hiểm kéo dài trên khuôn mặt.

    "Là ghét nhưng vẫn muốn giữ làm của riêng…

    Đúng là điên thật mà.”

    Đêm muộn

    Trở về phòng riêng, trong căn cứ.

    Em cởi bỏ chiếc áo sơ mi dính rượu, ném vào máy giặt.

    Nhưng tâm trí vẫn đang nhớ lại đôi mắt của nàng – cái ánh nhìn như muốn nuốt chửng, cái giọng khàn gắt gao khẳng định quyền sở hữu.

    Em chạm nhẹ lên vết răng mờ trên cần cổ.

    Một cảm giác nóng rực, hỗn loạn chạy dọc sống lưng.

    Ánh mắt có một tia kiên định bất ngờ, như vừa đưa ra một quyết định nào đó.

    _________
     
    「Winrina」 Lối Thoát
    Máu


    Ngày 15.5.2012

    Thông tin về một lô hàng mới sắp di chuyển qua bến cảng P đến với Winter vào một buổi chiều xám, với nhiều đám mây đen đang trực chờ trút nước.

    Trên bàn gỗ lớn, bản đồ cảng P trải rộng.

    Những ký hiệu đỏ khoanh quanh khu container số 7 và 8.

    Tin nội bộ xác nhận: "một lô vũ khí hạng nặng chuẩn bị được chuyển qua đây đêm nay."

    Không chỉ vài khẩu súng lẻ tẻ.

    Đây là cả một kho vũ khí bao gồm: súng trường tự động, RPG,.. thậm chí có tin đồn vài khẩu tên lửa vác vai.

    Ai nắm được lô hàng này, kẻ đó sẽ giữ cán cân sức mạnh trên toàn thành phố.

    Winter rít điếu thuốc, khói trắng cuộn vòng.

    Đôi mắt đen sâu thẳm, không nhìn ra biểu cảm

    “Sắp xếp đi”

    "Phải lấy được ngay đêm nay, bằng mọi giá.”

    Đàn em gật đầu, không ai hỏi lại, tãn ra trang bị vũ khí.

    _______________

    Cảng P – Nửa đêm

    Trời đổ mưa, màn nước dày như tấm rèm che phủ cả bến cảng.

    Ánh đèn vàng từ trạm gác le lói hắt xuống, nhòe nhoẹt trên nền xi măng ướt sũng.

    Hàng chục container xếp chồng, tạo thành bức tường to lớn.

    Tiếng sóng đập mạnh vào mạn tàu, xen lẫn tiếng kim loại va nhau leng keng, lạnh lẽo.

    Winter lặng lẽ tiến vào từ phía góc khuất, mặc trên người chiếc áo khoác đen gọn, để dễ bề lẫn trốn.

    Súng gắn giảm thanh,chân nhẹ bước nhanh.

    Không khí tĩnh lặng chỉ nghe tiếng nước va chạm thành tàu.

    Một tiếng “tách” vang lên, tên gác ngã gục, máu hòa vào mưa trên sàn lạnh băng.

    Minjeonh tiến đầu, mắt quét quanh.

    Em biết Karina chắc chắn sẽ không để kẻ khác cướp lô hàng này.

    Và đúng là như thế.

    Từ phía container đối diện, hàng chục bóng người xuất hiện.

    Súng nòng dài lóe sáng dưới ánh đèn.

    Tiếng cười khàn trầm vang lên giữa mưa.

    “Chào mừng đến lãnh địa của Karina, vui không?

    Winter.”

    Áo da đen ôm sát cơ thể, mái tóc ướt mưa bết xuống vai, đôi môi đỏ cong lên đầy khiêu khích.

    Trong tay nàng là khẩu Desert Eagle bạc sáng loáng.

    Em nheo mắt ghim chặt lấy bóng người, vừa bước ra.

    “Yu tiểu thư à.

    Tôi chỉ muốn lô hàng, đừng làm mọi thứ thêm phức tạp.”

    Nàng cười khẩy, liếm môi.

    “Lô hàng này là của tao.

    Muốn cướp?

    Phải bước qua xác tao trước.”

    Ngay khi giọng nàng ngừng lại, tiếng súng nổ chát chúa, xé toạc màn mưa.

    Đạn vạch sáng từng đường chết chóc trong bóng tối.

    Đàn em hai bên đổ gục, máu hòa vào vũng nước đen ngòm.

    Winter lao vào, khẩu AR15 rung giật dữ dội trong tay.

    Bắn chính xác – mỗi viên đạn đều có mục tiêu rõ ràng.

    Nàng như ngọn lửa giữa đêm mưa, bắn bằng cả hai tay, thân hình uốn lượn.

    Vừa nguy hiểm vừa mê hoặc.

    Mỗi phát súng của nàng đều khiến đám đàn em của Winter ngã xuống, tiếng gào thét át cả tiếng sấm.

    Trong khoảnh khắc hỗn loạn, cả hai từ lúc nào đã bỏ súng mà lao vào đánh đấm.

    Tiếng súng vang dội khắp trời trong khi hai kẻ đứng đầu như đang khóa nhau vào một khoảng không khác, tĩnh mịch đến đáng sợ.

    “Vẫn lạnh lùng như thế.” – Nàng thở nhẹ khi đánh ngã em xuống đất

    “Là do cô cho người nổ súng trước thôi.” – Môi rỉ máu khẽ nhếch, em nâng giọng đáp trả.

    “Tôi đã cảnh cáo cô rồi mà, Minjeong à"

    Ánh mắt nàng xoáy sâu, nửa thù hằn, nửa khao khát.

    “Rút mau, Yu Taeji cho người đến đây rồi!”

    - tiếng hét cao vút dội thẳng vào tai khiến Winter bừng tĩnh thoát khỏi dòng suy nghĩ mơ hồ vừa lướt qua.

    Em ánh mắt lóe sáng trong màn mưa dày đặc, ký ức về những lần chạm mặt, từng nụ cười nửa mỉa mai nửa ám ảnh của Karina thay nhau xuất hiện.

    Rồi đôi mắt em tối sầm, với tay siết chặt khẩu súng bạc của nàng ngay cạnh.

    Dứt khoát bóp cò

    Đoàng!

    Viên đạn như xé gió, lao vun vút găm thẳng vào vai trái của Karina.

    Máu đỏ chảy thành dòng, mờ nhạt mà thấm ướt cả chiếc áo khoác bên ngoài.

    Đám lính của Karina xung quanh thấy nàng bị em bắn trúng rồi, liền phát hoảng.

    Chúng không nghĩ em thế mà dám bắn cả con gái ông trùm.

    Còn đám đàn em theo phe của Winter nhanh chóng lùi ra xe, chuẩn bị kéo em tẩu thoát.

    Nàng loạng choạng, suýt ngã, giọng nói mang phần nghẹn ức vang lên

    “Hah...bắn giỏi thật đấy.”

    Winter đứng bật dậy tiến lại bắt nàng làm con tin.

    Giọng em lạnh băng

    “Đêm nay tôi đã không lấy được hàng.

    Thì Yu tiểu thư cũng không nên trở về toàn vẹn chứ.”

    Nàng lảo đảo, tay nắm chặt cánh tay em đang cầm súng dí sát vào thái dương mình.

    Nàng thì thầm, giọng khàn đặc nhưng lưỡi dao trong lời nói sắc bén

    “Bắn rồi..thì đừng hòng thoát.

    Mày nợ tao máu và tao sẽ lấy lại… bằng tất cả của mày.”

    Máu từ vai nàng nhỏ xuống ngực áo em, loang đỏ cả một mảng lớn.

    Từ xa đoàn xe của Yu Taeji nhanh chóng chạy tới.

    Winter không kịp nghĩ nhiều, thấy xe đàn em đã ngay cạnh, em vội đẩy Karina ra xa rồi leo lên xe.

    Đằng sau nổ súng yểm trợ, cả băng nhóm lùi dần vào màn mưa đen kịt.

    Nàng bị đẩy gục xuống đất, máu chảy loang nền xi măng ướt đẫm.

    Đám vệ sĩ vừa tới lao ra đỡ lấy, nhưng nàng gạt ra.

    Khuôn mặt chảy dài những vệt nước, nhưng không rõ là nước mưa hay là nước mắt.

    Ánh nhìn vãn dõi theo bóng em khuất dần.

    Lô hàng không mất.

    Nhưng đêm nay, thứ thực sự bùng nổ…là mối ràng buộc bằng máu khó tách rời.

    _________
     
    「Winrina」 Lối Thoát
    Đi Săn


    Sau khi Winter bỏ trốn, Karina phải nằm trong phòng bệnh riêng nhiều ngày sau đó.

    Vết thương nơi vai trái khiến nàng đau đớn trong việc cử động, nhưng chẳng thứ thuốc giảm đau nào làm dịu nổi vết thương đang âm ỉ trong lồng ngực nàng mà em đã để lại.

    Nàng ghét cách em nhìn mình như người xa lạ.

    Em ta dám nổ súng với nàng, dám coi thường nàng trước mặt lũ tay chân kia.

    Karina siết mạnh ly rượu trong tay, chất lỏng đỏ sóng sánh như máu.

    Những ngày dưỡng thương, nàng không chịu ngồi yên.

    Cho người lùng sục khắp thành phố, từ ngõ tối, đến khách sạn rẻ tiền, nhưng Winter cứ như bốc hơi.

    Yu Taeji bên này cũng đang truy lùng em, hành động em làm chẳng khác nào phản bội băng đảng, và khinh thường ông ta.

    Vì thế Karina bằng mọi giá phải tìm được em trước khi Yu Taeji tìm thấy.

    Em là nỗi ám ảnh, là thứ khao khát méo mó trong tim nàng.

    Từ lâu rồi, nàng đã không cho phép ai động đến em, dù cho đó có là người ba luôn yêu thương mình.

    _________

    “Lâu như vậy vẫn chưa tìm được?” .Nàng liếc nhìn bọn thuộc hạ, ánh mắt nóng rực, khó chịu

    "Trong vòng 1 tuần, phải tìm ra cho tao.

    NGHE RÕ CHƯA HẢ LŨ NGU”.

    Nàng gầm lên trong khi ánh mắt vẫn dán chặt vào đọn camera ghi hình tối hôm đó.

    _________

    Kim Minjeong từ đêm ấy, em chạy trốn không ngừng.

    Khách sạn nhỏ vùng ngoại ô, nhà kho bỏ hoang hay cả những con đường tối không đèn – nhưng tất cả chỉ là chỗ tạm trú.

    Em biết Yu Taeji sẽ không tha, và Yu Jimin cũng sẽ không buông.

    Đêm nào cũng mơ thấy ánh mắt chứa đầy hận ý nhưng lại có gì đó không đúng của Yu Jimin khiến em như điên lên mà chạy trốn không ngừng.

    __________

    Một lần, khi em đang ở quán bar ngoại thành, thoáng thấy bóng tên thuộc hạ thân cận luôn kề cạnh Yu Jimin, em biết bọn họ đã lần được dấu vết đến đây.

    Không kịp uống cạn ly rượu, Minjeong lách người ra cửa sau, bóng đêm nuốt chửng lấy thân hình có phần mềm yếu của em.

    Mặc dù trước đó đã quen sống trong máu lửa, nhưng sự truy sát này khác.

    Nó mang mùi vị vừa nguy hiểm, vừa… quấn lấy tim em.

    Bởi người đuổi sát em không chỉ có Yu Taeji, mà còn có Yu Jimin.

    ___________

    mất gần ba tuần phục hồi đủ để tự mình đi săn.

    Đêm nọ, dưới ánh đèn neon của một con phố tàn tạ, nàng thấy em.

    Khoác trên người cái áo hệt đêm đó mũ trùm che nửa mặt, nhưng dáng người đó nàng không thể nào nhầm lẫn.

    “Đồ khốn…” – nàng thì thầm, tim đập dồn dập.

    “Mày chỉ được phép sống… khi còn trong tay tao.”

    Từ ngày hôm đó, cuộc săn trở thành trò chơi giữa hai người.

    Jimin dựng bẫy, Minjeong phá.

    Minjeong trốn, Jimin theo sau.

    Giữa hàng chục lần chạm mặt chớp nhoáng, không một viên đạn nào bắn thẳng vào tim.

    Như thể, cả hai cùng biết: muốn giết thì dễ, nhưng không ai thực sự muốn kết thúc.

    _______________

    Ngày 19.6.2012

    Bầu trời đêm với mấy đen quây kín.

    Minjeong bị dồn đến một nhà kho bỏ hoang ven biển.

    Trận mưa xối xả át tiếng bước chân, nhưng em cảm nhận được nàng đang đến gần.

    Vai trái vẫn băng bó, nhưng ánh mắt thì sắc lạnh, mái tóc dính nước mưa càng khiến cô giống một bóng ma kiêu hãnh mà xinh đẹp.

    "Bắn giỏi...mà chạy cũng giỏi nhỉ” – Nàng cười, giọng lẫn hơi thở gấp gáp.

    “Nhưng chạy được bao lâu?

    Suốt đời sao, Minjeong?”

    Minjeong im lặng, khẩu súng bạc của Jimin em vẫn giữ bên mình giờ lại chĩa thẳng vào nàng.

    Em thấy rõ vệt máu dài từ vai nàng thấm qua băng gạc, có lẽ vết thương chưa lành hẳn.

    Em muốn hỏi nàng có đau không, nhưng câu hỏi đó như nghẹn lại ngay đầu lưỡi.

    Chua chát mà phải nuốt ngược vào trong.

    “Minjeong nên bắn chết em ngay từ đêm đó.” – Jimin tiến thêm một bước, mắt sáng rực.

    “Vì em sẽ không dừng lại đâu.

    Em muốn Minjeong.

    Kể cả có phải xiềng Minjeong lại, em cũng sẽ làm.”

    Minjeong nuốt khan.

    Trong thoáng chốc, em thấy rõ sự thật: Jimin không chỉ hận, nàng còn khao khát – chiếm hữu em một cách bệnh hoạn mãnh liệt.

    Tiếng sấm vang lên.

    Trong ánh chớp, hai người đối diện nhau, súng trong tay em khẽ run bởi thứ cảm xúc không tên.

    Jimin mím môi, bước đến gần, đôi mắt đỏ hoe nhưng lại không có nét yếu đuối nào.

    “Nếu Minjeong muốn giết em..thì làm đi.

    Còn không..” – nàng dừng lại, sát ngay trước mặt em, nhỏ giọng nói tiếp

    “…đừng bao giờ biến mất khỏi mắt em nữa.”

    Minjeong đứng bất động.

    Ngón tay siết cò súng, rồi buông thõng.

    Lần đầu tiên sau nhiều tuần chạy trốn, em không biết mình nên sợ hãi hay… thấy an toàn.

    Ngoài kia, mưa vẫn xối xả, như đang cố che giấu đi câu chuyện đáng cười đang diễn ra bên trong nhà kho cũ kĩ.

    __________
     
    「Winrina」 Lối Thoát
    Chiếc Lồng Son (end)


    Minjeong không nhớ rõ Jimin đã lôi mình ra khỏi nhà kho như thế nào.

    Chỉ biết lúc tỉnh lại, em đã nằm trên chiếc giường lớn phủ ga trắng muốt, căn phòng xa hoa đến mức ánh đèn chùm trên trần cũng sáng rực như trêu ngươi.

    Cổ tay bị trói bằng còng thép, gắn chặt vào thanh giường.

    Thứ duy nhất khác với mấy căn ngục tàn bạo mà Minjeong từng chứng kiến, là ở đây... mùi hương hoa nhài thoang thoảng, dịu dàng nhưng ngột ngạt.

    Tiếng giày gõ nhè nhẹ, Jimin bước vào.

    Là bóng dáng cao gầy trong bộ váy ngủ 2 dây, mái tóc dài xõa xuống vai che đi băng gạc trắng trên vết thương.

    Gương mặt nàng bình thản, nhưng ánh mắt thì lóe lên tia chiếm hữu như dao sắc.

    "Tỉnh rồi à?"

    - Nàng cất giọng, vừa bình thản vừa khẽ run.

    Minjeong bật cười, kéo sợi xích kêu lách cách

    "Cô thích thế này sao, Jimin?

    Trói tôi lại,trông thấy tôi bất lực.

    Chỉ để thỏa mãn cái bản năng chiếm hữu bệnh hoạn của mình thôi sao?"

    Nàng ngồi xuống ngay cạnh, ghé sát mặt em, đôi mắt lóe lửa.

    "Minjeong nghĩ em quan tâm Minjeong nói gì sao?"

    Ngón tay nàng khẽ lướt trên gò má em, nhẹ đến mức khiến tim đối phương lỡ một nhịp.

    "Quan trọng là... em muốn Minjeong ở đây.

    Không chạy đâu được nữa."

    Minjeong cười nhạt, nhưng tim đập loạn.

    "Nghe như lời tỏ tình méo mó ấy nhỉ, Yu tiểu thư?"

    Jimin siết mạnh cổ tay em qua lớp còng, ghé sát mặt hơn.

    Hơi thở nàng nóng rực, tựa như có mùi thuốc súng mà xen lẫn hương hoa nhài quấn lấy nhau.

    "Lâu như thế, Minjeongie vẫn không nhận ra ư?"

    Minjeong nhìn xoáy vào đôi mắt ấy, nhận ra trong đó là thứ tình cảm đang dần được bày tỏ.

    Em bật cười khúc khích

    "Phải không, hay chỉ là nhầm lẫn."

    Jimin im lặng.

    Bàn tay nàng run lên, rồi buông em ra, đứng dậy lùi lại vài bước.

    Nàng quay lưng, giấu gương mặt thoáng thất vọng dưới làn tóc rối.

    "Minjeong nghỉ ngơi đi, muộn rồi."

    - Jimin nói vội, giọng gấp gáp hơn bình thường.

    "Nhưng em thích Minjeongie thật mà, đừng phủ nhận thay em"

    Cánh cửa khép lại, để lại Minjeong một mình với tiếng xích leng keng.

    Em ngửa đầu, khẽ cười trong bóng tối.

    Ngoài kia, thành phố chìm trong đêm.

    Nhưng trong căn phòng kín ấy, trò chơi nguy hiểm giữa tình cảm và chiếm hữu chỉ vừa mới bắt đầu.

    ___________

    Trong băng đảng The Fire, tin tức lan đi nhanh hơn cả đạn.

    Sau đêm mưa bão ở cảng biển, xác của Minjeong không ai thấy, nhưng cũng chẳng ai còn hi vọng.

    Đàn em thì thầm với nhau trong quán rượu, giọng run rẩy như thể đang nhắc đến một bóng ma:

    "Có khi nào Winter thật sự bị Yu tiểu thư xử rồi không."

    Người khác gật đầu, thêm thắt

    "Không dám chắc, nhưng Yu tiểu thư nổi tiếng tàn nhẫn, Winter còn dám phản, sống sao nổi?

    Tốt nhất coi như không biết.

    Nếu không chẳng yên thân."

    Trong phòng căn cứ

    "Chúng ta đã tìm kiếm suốt cả tháng qua, nhưng đều không khả quan.

    E rằng Winter thật sự bị cô Yu bắt về rồi" – người kia im lặng rồi nói tiếp.

    "Vậy có nên dẹp mớ tin đồn Winter bị cô Yu trả thù rồi không, thưa ngài?"

    Yu Taeji nghe xong cũng không nói gì thêm.

    Sao ông lại không biết đứa con gái kia của mình có tâm tư ra sao với Winter được chứ

    "2 đứa này có còn coi mình ra gì không vậy."

    "Haizz, Karina đã muốn như vậy.

    Thì cứ để như vậy đi."

    Vậy là cả xã đoàn mặc định: W đã bị Kgiết để trả thù.

    __________

    Trong biệt thự nằm sâu trên đồi, nơi cánh cổng sắt cao ngất ngăn cách với thế giới bên ngoài, Minjeong vẫn còn sống.

    Không xiềng xích nơi tay chân, nhưng từng bước đi đều bị giam lỏng bởi ánh mắt theo dõi vô hình.

    Căn phòng dành cho em rộng rãi, sang trọng, thậm chí còn có cửa sổ nhìn ra vườn hoa.

    Trên bàn, lúc nào cũng có thức ăn nóng hổi, rượu hảo hạng.

    Nhưng không có thuốc lá, vì Jimin không thích việc em hút thuốc.

    Không một vết thương nào trên người em bị bỏ mặc, Jimin luôn đích thân mang thuốc đến, thay băng.

    Mặc dù trước khi đến đây, 2 người họ vẫn là mối quan hệ thù địch.

    "Chăm sóc chu đáo thế này..."

    - Minjeong cười khẩy trong lòng khi J bước vào cùng khay thuốc.

    "Có khác gì nuôi tù nhân bằng vàng bạc đâu."

    Jimin không nói gì, đôi mắt khẽ lóe sáng, rồi đặt lọ thuốc xuống bàn.

    "Minjeong muốn gọi thế nào cũng được.

    Nhưng ở đây, Minjeong còn sống.

    Ngoài kia, Minjeong đã chết từ lâu rồi."

    Em ngả người trên ghế, đôi môi cong lên đầy thách thức.

    "Chết à?

    Ừ, chắc cả ngoài thật sự đã tin tôi bị Yu tiểu thư giết thật nhỉ."

    Jimin dừng lại, ánh mắt nặng nề hơn.

    Cô quay sang nhìn Minjeong giọng thì thầm nhưng đầy quyết đoán

    "Để cả thế giới nghĩ Minjeong đã chết, em mới yên tâm giữ Minjeong cho riêng mình được.

    Mindoongie hiểu chưa?"

    Em không đáp, môi cong lên, mắt phóng thẳng đến ánh đèn nhỏ bé xa xa phía thành phố.

    Xem như không thấy kẻ đang từ từ áp sát ôm mình từ phía sau kia.

    Bên ngoài biệt thự, đêm yên tĩnh đến rợn người.

    Không ai biết người mà cả The Fire đồn thổi đã mất kia đang sống ngay trong vòng vây của Yu tiểu thư - kẻ vừa như giam cầm, lại yêu đến hóa điên.

    _________
     
    Back
    Top Bottom