Vol 01: Ngày ta trở lại.
Chapter 14: Vận Mệnh và Thánh Tích.
"Hãy lại gần đây Erwin...lại gần...lại."
Một giọng nói thì thầm văng vẳng bên tai Erwin.
"Mình đang ở đâu thế này?"
Cậu ta đang cố nặn ra trong đầu để hiểu những gì đang xảy ra hiện tại.
"À!
Phải rồi mình đang trong quá trình khai mở, hiện tại cứ đi lên phía trước, không biết là sẽ thoát khỏi đây bao lâu?"
Erwin biết rằng mình cần phải vượt qua mảng sương đen huyền ảo phía trước, không biết từ bao giờ trên tay cậu ta đã cầm cái đèn dầu nhưng cậu ta không tự hỏi mình đã cầm nó từ lúc nào.
Hiện tại cậu ta chỉ cần biết rằng nhiệm vụ chính của mình là vượt qua sương đen.
Erwin hít một hơi lấy lại tinh thần, tay giơ chiếc đèn lên phía trước và bước vào màn sương tăm tối.
Erwin cứ tiếp tục đi dù phía trước chẳng có gì ngoài không gian vô định.
"Tại sao nơi lại xuất hiện trong giấc mơ của mình, tại sao nó lại khiến mình khó chịu như thế này?"
"Tại sao?"
"Tại saooooooooooo?"
Một tiếng vọng từ đâu đó vọng lại.
Erwin ngỡ ngàng vì giọng nói vọng lại của mình, ngay từ đầu cậu ta đã không hề phát ra tiếng động nào từ cổ họng mình mà chỉ đang nói trong đầu, tại sao tiếng nói trong đầu có thể vọng lại từ bên ngoài.
Erwin lấy lại được bình tĩnh mà suy nghĩ.
"Đây là mơ nên mình chẳng có gì là kỳ lại hết, cũng chỉ là mơ thôi."
Erwin an ủi chính mình chỉ coi tiếng vọng đó là thứ bình thường trong mơ như đang trốn tránh nỗi sợ từ đâu đó.
Erwin tiếp tục lên đường, cậu ta nghe những lời thì thầm từ thứ gì đó nó như một tiếng xì xào của đám đông nhưng lại khá nhỏ như tiếng thì thầm của nhiều thứ pha trộn lại với nhau.
"ERWIN!"
"ERWIN!"
"ERWIN!"
Một giọng nói quen thuộc từ phía sau làm chậm đi bước chân của cậu.
"Mẹ?"
Erwin không quay đầu lại chỉ di chuyển chậm lại so với ban đầu, cậu ta định quay đầu lại thì nhớ lại những gì mà Er'alder đã dặn mình trước khi ngất đi.
"Hãy đi về phía trước đừng dừng lại, đừng quay lại phía sau hãy nhìn về phía trước mà đi."
"Không được mình phải đi, cơ thể của ta đừng dừng lại, nghe lệnh ta di chuyển đi."
Erwin cố gắng không quay lại phía sau mà bước nhanh hơn về phía trước, đôi mắt xanh dương của cậu ta đang chảy những giọt lệ ngắn dài trên má.
Tiếng gọi đằng sau ngày càng lớn hơn như đang níu kéo cơ thể cậu ở lại.
Erwin đi càng nhanh hơn, đi xa khỏi giọng nói ấy bởi cậu biết rằng người đó đã mất rồi, dù có gặp lại thì cũng chỉ còn lại cái xác.
Erwin tự hỏi tại sao bà vẫn còn lưu luyến trong giấc mơ của mình hay những gì mình nghe được lại là một thời điểm nào đó trong ký ức.
Đã không biết qua bao lâu giọng nói ấy biến mất một cách bí ẩn, Erwin cũng biết rằng mình đã rời xa khỏi nó.
Từ bao giờ không gian lạnh lẽo một cách kỳ lạ thì ai đó đang cố nói.
"Đáng lẽ ta nên nói là cậu dừng lại, Erwin cậu có thể dừng lại được rồi đừng di chuyển nữa."
Giọng nói của Er'alder không thể cản bước được Erwin tiến về phía trước.
Bỗng giọng nói ấy trở nên tức giận sau một vài lời thuyết phục cậu ta dừng lại nhưng không đáng kể.
Erwin biết rằng tính của Er'alder dù có mất bình tĩnh thể nào anh ta vẫn không phát ra những lời nói đầy phẫn nộ như thể kia bởi Er'alder có tính cách hơi tưng tửng và kỳ quặc, không biết anh ta sinh ta đã vậy hay mới bị gần đây.
"Mà gần đây của ngài ấy chắc cũng tầm vài trăm năm trước thôi đúng không?."
Erwin đã nghe nói từ người lái xe ngựa rằng tính cách anh ta đã thay đổi vài trăm năm trước đây bởi một tác động gì đó khá lớn.
Mà làm sao mà người lái xe ngựa biết được thì tổ tiên anh ta đã lái xe ngựa cho Er'alder sau khi trở thành đức giáo hoàng.
Tổ tiên của anh ta cũng đã nghe được những câu chuyện cũ chắp vá về Er'alder trước đây.
Người lái xe ngựa thì thầm vào tai Erwin những gì ông ta nhớ được từ những gì mơ hồ mà tổ tiên kể lại.
"Theo như tổ tiên tôi nghe được thì tính cách trước đây của ngài ấy khá trầm, khuôn mặt lạnh như băng khi dùng cung bắn vào quả táo nhưng bị hụt, tôi nghe nói ngài ấy hay bắt nạt khi còn học ở trường Rearisa nằm ở trung tâm Mẫu Quốc."
"Tôi cũng khá ghen tỵ bởi ngài ấy từng học ở nơi danh tiếng như thế, cậu biết mà phải không?
Ngôi trường đó từng là một trường học dạy về ma pháp và kiếm thuật và một số thứ khác.
Nhưng đã hơn 400 năm thì nơi đó chỉ dạy về kiếm thuật, cho đến nay dấu tích của ma pháp của ngôi trường đó chỉ là lời đồn đại như thể nó là một truyền thuyết nên họ chỉ biết nơi đó dạy về kiếm thuật cho các quý tộc.
Nhưng thật tiếc họ không biết rằng mấy lời đồn đó lại là sự thật."
Erwin quay sang hỏi ông ta.
"Ông cũng biết về ma pháp có tồn tại sao?"
"Sao lại không biết, tổ tiên dòng tộc nhà ta đã phục vụ ngài ấy được vài trăm năm mà lại không biết về sự tồn tại của ma pháp sao?" nói xong ông ta cũng trở về chuồng ngựa để thay móng.
Trở lại hiện tại, Erwin đang di chuyển ở một nơi nào đó trong mơ.
Sau một thời gian di chuyển không biết đã qua bao lâu, giọng nói ấy cũng im bặt không còn phát ra lần nào nữa.
Chợt có ánh sáng từ phía trước phả vào mặt Erwin, theo phản xạ cậu ta lấy tay che mắt lại nhưng chân dường như vẫn di chuyển không dừng lại một giây, một tiếng động như đống đổ nát ở phía sau Erwin.
Erwin dần mở đôi mắt đang nhắm của mình, cậu ta bất ngờ vì khung cảnh xung quanh đã không còn là màn sương đen kịt che lấp đi đường đi phía trước.
Con đường gạch dưới chân có phần nứt vỡ và những ngôi nhà bằng gạch to lớn cũng không khá hơn là bao nhiêu.
Nó cũ kĩ nhưng cũng quen thuộc như thể Erwin đã từng đi qua nơi này, chợt cậu ta nhận ra được gì đó.
"Là khu phố, tại sao mình lại ở đây, à không!
Tại sao nó lại trở nên như thế này?
Có gì đó đang xảy ra."
Bên tai cậu là tiếng chuông nhà thờ ở phía trước, phía sau là tiếng đổ nát của thứ gì đó rất lớn, theo phản ứng cậu ta quay nhanh về đằng sau thì trước mắt Erwin là hiện tượng mặt đất đang sụp đổ như thể mất đi những cái trụ ở bên dưới, mặt đất làm bằng gạch đang sụp xuống ngày càng đến gần Erwin hơn bao giờ hết.
Erwin thở mạnh nhanh chóng quay đầu chạy, nó ngày càng tiến gần hơn.
Erwin như đang cố để cơ thể mình không dừng lại, cậu ta cứ chạy và chạy.
Phần gót chân của cậu ta không cảm nhận được mặt đất, Erwin biết mình không thể chạy được nữa, cơ thể cậu ta bị kéo xuống một không gian sâu hoắm.
Cậu ta nghĩ mình đã chết cho đến khi mở mắt ra thì Erwin đang đứng trên một cái phần gạch nhỏ, xung quanh bị kéo xuống giống như một miếng cao su mỏng bị kéo dãn ra nhưng mặt đất đá này lại không bị dãn ra như cao su mà chỉ bị rời rạc làm người ta liên tưởng đến cao su bị kéo.
Ngay lúc này xung quanh Erwin thì đất đá lẫn bụi bay vòng giống như lốc xoáy, một khung cảnh thật hỗn loạn giữa hàng đống viên gạch biết bay.
Khi Erwin chớp mắt một cái, xung quanh liền thay đổi một cách chóng mặt, hiện tại cậu ta đang đứng trên một khoảng đất khá rộng rãi, phía trước có mấy đường rãnh chạy thẳng từ trái sang cũng như vậy ở xa hơn một chút có một đường thẳng từ bên phải, phía xa kia nữa là một rãnh cong từ phải ra phía trước.
Từ đâu đó một giọt nước chảy từ trên xuống dưới cách Erwin vài chục mét, theo phản ứng cậu ta nhìn lên để xem thứ đó từ đâu ra, đập vào mắt cậu ta là một cảnh tượng kinh ngạc làm cậu ta phải thốt lên trong miệng.
"Là...là mình."
Một phiên bản khổng lồ của Erwin đang ngước lên phía trên, chợt nhận ra có gì đó bất thường liền cúi xuống xem bàn tay trái đã giơ ngửa ra từ lúc nào.
"Mồ hôi từ trên mặt mình, có lẽ nào."
Erwin nhìn kỹ gần bàn tay có một người đang đứng lên làm hành động y hệt Erwin.
"Lại là mình, cái quái gì đang diễn ra vậy?"
Erwin lại nhìn lên lần nữa thì thấy Erwin khổng lồ đã biến thành một chồng gạch xếp theo hình dạng của mình, cậu ta lại nhìn lại cơ thể mình xem có biến thành đá không, cậu ta nhìn bản thể nhỏ hơn của mình trên bàn tay.
"Cậu ta cũng biến thành đá, vậy thì mình cũng sẽ thàn...."
Nói dứt câu thì phiên bản to làm bằng những viên gạch lộn xộn của Erwin nhìn xuống cậu ta với con mắt sâu như không đáy.
"Tại sao cậu lại tìm kiếm ta?"
Erwin không mở miệng mà nói trong đầu.
-C...cái gì thế này, mình đang ở đâu.
Erwin "đá" đáp lại câu nói với giọng giận dữ.
"Tại sao ngươi lại tìm bọn ta, hay ngươi là một phần trong bọn ta."
"Phải rồi ta luôn có cảm giác thiếu một thứ gì đó như một nỗi sợ hãi.
Nói xong khuôn mặt to lớn ấy
Erwin đã dường như đã biết được trong đầu Erwin đang suy nghĩ điều gì, trên khuôn mặt chắp vá gắn kết bởi những viên gạch không nằm thẳng hàng của hắn từ từ nở ra một nụ cười khẩy.
Trước một loạt câu hỏi khó hiểu và vô nghĩa của thứ đó, cậu ta dường như cũng chỉ trả lời một cách lắp bắp.
"Vì ta không phải là các ngươi."
"Vậy ta thắc mắc rằng tại sao ngươi không trở thành "Bọn ta" hay không?" khuôn mặt Erwin "đá" khổng lồ cúi gần tới Erwin như che đi toàn bộ bầu trời.
"Chẳng phải đó là điều ngươi muốn sao?"
"Tại sao ta lại trở thành các ngươ..."
Erwin như hiểu ra được gì đó liền nghĩ nó trong đầu.
Và giọng nói trong đầu ấy như đang nói chuyện với cậu ta như thể cậu ta đang nói chuyện với chính mình.
"Ra vậy ta hiểu rồi, thì ra là như vậy.
Kẻ có thể tiến gần tới bản chất của thế giới này là những kẻ siêu phàm, nó tồn tại ngay trước mắt nhưng cũng như không tồn tại, nó vặn vẹo đến kỳ quặc, đến mức mà không thể diễn tả được, chọn đồng nghĩa với việc cuộc đời ngươi sẽ luôn chỉ toàn khổ đau."
"Ngươi tìm kiếm ta, à không."
"Ngươi tìm kiếm một sự thù hận để lấp đi trái tim trống rỗng của ngươi."
...
Một sự yên lặng bất thường như kéo dài cả tiếng và cuối cùng có một giọng nói đã phá vỡ nó.
"Ta chọn trở thành các ngươi."
Trong vô thức suy nghĩ ấy đã cắt ngang những gì mà Erwin hiểu ra được.
"Đá" đại diện cho ý chí tinh thần của Siêu Phàm Giả khi tồn tại trong bản chất của thế giới ma pháp này, có lẽ đó là ý mà Erwin "Đá" khổng lồ muốn nói.
Erwin "Đá" khổng lồ nở một nụ cười rộng đến mang tai, khuôn mặt bằng gạch đổ xuống như cơn sóng thần vào người Erwin, cậu ta theo phản xạ ngồi xổm xuống lấy tay che đầu lại, nhưng đợi lâu không thấy đống gạch ấy đổ vào người nên Erwin mở mắt ra.
Erwin đang lơ lửng trên không trong một không gian trỗng rỗng màu đen nhưng ở phía xa kia vẫn có ánh sáng.
"Hình như nó là một cái cây, tại sao nó lại suốt hiện ở đây chứ."
Ánh sáng từ cái cây phía xa thu hút Erwin đến gần, bỗng nhiên có vật gì đó trôi nổi ngay trước mắt Erwin.
Một Erwin "Đá" nhỏ bằng lòng bàn tay đang trôi nổi trong không trung với tư thế co rúm người lại, còn cái đầu thì cúi xuống không biết cảm xúc trên khuôn mặt đó là vui hay buồn.
Một giọng nói từ đâu đó trong phía trước.
"Vận mệnh "Thần Bí" là lựa chọn cho ngươi để sinh tồn, nhưng đã là vận mệnh thì không phải lúc nào cũng biết trước, đây là bản chất, là con đường của ngươi.
Sống sót được hay không sẽ tùy và lựa chọn của ngươi, Thánh tích là thứ người đã ban để đi được trên con đường này, con đường mà chính ngươi cũng không biết sẽ đi về đâu nhưng đó là lựa chọn duy nhất để có thể sống sót."
"Nếu ngươi muốn thấy được bản chất của thế giới siêu phàm này sẽ tùy thuộc vào lựa chọn của chính ngươi."
"Kẻ thích đóng kịch."
Câu nói phát ra từ miệng của Erwin.
Erwin đưa tay về phía trước bắt lấy Erwin "đá" nhỏ, ánh sáng phát ra trong lòng bàn tay chiếu sáng cả không gian.
"Xin chúc mừng ngươi,Erwin!
Bây giờ ngươi đã trở thành Siêu Phàm Giả, kẻ dũng cảm bước trên con đường nguy hiểm với vô số chông gai và cái chết cận kề."
Giọng nói bất giác của Erwin cất lên đồng thanh như thể là một.
Tiếng thở hổn hển phát ra sau khi Erwin thức giấc và bắt đầu ngồi dậy, nhìn sang bên tay phải.
Er'alder cũng thở hổn hển giống cậu, cả hai đã trải qua điều gì khó khăn xen lẫn mệt mỏi.
Er'alder lên tiếng trước.
"Erwin!
Cuối cùng cậu cũng chịu tỉnh rồi, phù!
Hồi nãy cậu cũng ghê lắm đấy khi cố thoát ra khỏi vòng tròn của ta."
Erwin không hiểu gì nhưng cậu cũng cảm nhận rằng lúc mình ngất đi thì bên ngoài dường như có một lực gì đó ngăn cản mình lại.
"Hên thật đấy ta tưởng sẽ mất cả cậu luôn rồi cơ."
Er'alder thở một tiếng rồi ngồi xụp xuống đất đưa cái nhìn tự hào về phía Erwin vẫn không hiểu chuyện gì.
"Ngài Er'alder rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?"
Er'alder nhanh chóng đứng dậy vội vàng nói với Erwin.
"Chúng ta nên nhanh chóng rời khỏi đây, chúng ta không nên để cho cô ta phát hiện ra thì hơn."
Erwin khó hiểu hỏi lại.
"Cô ta?"
"Ta sẽ giải thích sau nhưng cậu chỉ cần biết rằng cô ta là đồng minh của chúng ta.
Bây giờ cậu hãy giúp ta dọn dẹp rời khỏi đây trước đã."
Erwin đứng dậy bước chân xuống đất, trên lưng vẫn còn sót lại rất nhiều mồ hôi.
Hai người nhanh chóng dọn dẹp rồi biến mất hút ra khỏi nơi kỳ lạ này.
"Phù!
Cuối cùng chúng ta rời khỏi, Erwin ta có việc phải rời đi một lát cậu..."
Đột nhiên cơ thể Erwin không cử động, mệt mỏi ngất đi trên người của Er'alder.
"Ôi trời!, mình nên đem cậu ta vào nhà trước đã, hi vọng thời gian còn kịp, mình không muốn nghe cô ta phàn nàn vì mấy cái việc vặt này nữa đâu."
Er'alder cõng cơ thể nhẹ tênh của Erwin vào trong căn nhà gỗ, cơn gió biển từ hướng tây thổi vào ngày càng nhiều, dự đoán sẽ có cơn bão rất lớn sẽ đổ bộ vào nơi đây.