Cập nhật mới

Khác WHC;ký sổ giờ âm

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
397376480-256-k689903.jpg

Whc;Ký Sổ Giờ Âm
Tác giả: yaoutdautayy
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

idea lúc mình đang coi phim thì nghĩ ra
thú thật mình chưa bao g viết fic kiểu này



whc2​
 
Whc;Ký Sổ Giờ Âm
dạo


'đừng quay lại.

"họ" vẫn đang nhìn'

'dấu chân kia,là của ai thế..?'

;

'vào ngày mưa,tự nhiên lại có đứa trong đám mình đề nghị thám hiểm những nơi chưa đi chưa thấy'

'mình thấy đó cũng là lời đề nghị thú vị,bọn nó cũng thế'

'mọi chuyện cũng vừa bắt đầu'

_______________________________

mình nghĩ đủ idea cho fic này rồi hehe

có thể nội dung,câu chuyện của mỗi chương sẽ không liên quan đến nhau

đây là lần đầu mình viết theo hướng này không đảm bảo rằng nó hay

mình cũng không tự tin về phần văn phong của mình lắm
 
Whc;Ký Sổ Giờ Âm
hành lang tầng 4


thứ sáu trời không có nắng,mây đen kéo đến phủ kín bầu trời,vài hạt mưa rơi lộp độp xuống mái nhà,khu phố nhộn nhịp bỗng trở nên âm u trầm lặng bất thường .

cửa sổ của vài lớp học vẫn hắt ra vài ánh đèn tuy sáng nhưng lại chập chờn,đến khi chúng tắt hẳn.căn phòng cuối dãy lớp 11-3 vẫn còn sáng đèn,nhưng hành lang lại tối thui

mưa đã tạnh hẳn,vài giọt nước đọng lại trên cây khẽ lay động,mùi ẩm ướt sau cơn mưa để lại tràn vào khoang mũi,tiếng gió lâu lâu rít lên

có hơi chút lạnh gáy

một nhóm bạn bảy người ngồi lại ở góc phòng cuối dãy,ánh đèn cứ năm mười phút lại chớp tắt một lần,chúng nó vẫn ngồi đó,sân trường không nổi một bóng người,cây cột đèn cách cổng trường cũng chỉ chiếu đến phòng bác bảo vệ,còn lại bao phủ bởi bóng tối

chúng nó ngồi,đứa thì ngáp ngắn ngáp dài,đứa thì luyên thuyên không ngớt,đứa thì lại có chút háo hức

"này,các cậu có nghĩ trò này có chút ngu ngốc không..?tớ có hơi sợ"juntae nói trước,vài giọt mồ hồi đổ ở trên trán

"không đâu juntae,đám tụi mình có bảy đứa lận,không sao đâu"hyuntak nhẹ giọng an ủi nó,bên cạnh là sieun đang nhìn ra cửa sổ..và humin đang thì thầm gì đó

"các cậu,tớ mắc vệ sinh quá"-suho lên tiếng,giờ cũng bảy giờ hơn rồi, trường tối thui.ai dám đi một mình chứ...

"cả đám mình đi đi,rồi qua văn phòng thầy cô ngồi,ở đó có tủ lạnh và ít đồ ăn vặt"juntae khẽ lên tiếng

"ý hay đó juntae,đi thôi"

cả đám chúng nó canh nhau đi vệ sinh,rồi lết sáng phòng thầy cô,nằm chán chê thì đồng hồ quả lắc trong phòng điểm đúng mười một giờ năm chín-mười hai giờ

"đến giờ rồi nhỉ" na baekjin im lặng từ đầu giờ mới lên tiếng

cả đám thắp một ngọn nên nhỏ tắt điện văn phòng và cả phòng học cuối giãy nơi đầu chúng ở,baekjin dẫn đầu, phía cuối là geum seongje-chưa nói câu nào

"huhu,mẹ ơi"humin mếu máo.trước mắt là hành lang tối thui,ánh sáng của ngọn nến nhỏ chẳng là gì với thứ bóng tối bọc quanh cả đám.mùi mưa ẩm ướt và pha chút mùi tanh?

"im đi cái thằng nhát cáy humin"hyuntak có hơi sợ sệt,kéo nhẹ tay của seongje đang đi cạnh,cơn gió từ đâu cứ phả vào gáy nó

"đi sát vào nhau,giảm cảm giác sợ"sieun mặt vẫn lạnh tanh,tay có chút run nhẹ đút trong túi áo,sieun chẳng sợ gì..chắc thế nó cảm thấy việc học hoài cũng khá chán,nên mới đồng ý lời đề nghị của suho

chúng nó cứ thế,đi từ tầng hai lên đến,cầu thang cuối dãy tầng ba lên tầng bốn?ồ giờ mới để ý,tuy tối nhưng đám chúng nó vẫn cảm thấy cầu thang này có phần cũ kĩ,có vẻ hơi cổ

cả đám kéo nhau lên,vẫn là baekjin đi trước,ngọn nến vơi một nửa,ánh sáng lập loè khiến khung cảnh có chút ma mị

"sợ quá"juntae giọng khàn hơn mọi ngày,đẩy nhẹ gọng kính

"kh-không sao đâu mà..."

cả bọn mò mẫm trên hành lang,đi đến cuối dãy,baekjin giơ ngọn nến lên cao chút,soi cánh cửa trước mặt

gỗ bên trên góc cửa có phần mục nhẹ,tay nắm kim loại rỉ sét,kính cửa mờ đục,baekjin kéo nhẹ cánh cửa,mở ra mùi ẩm mốc nặng sộc thẳng khoang mũi,bụi bay tứ tung.hyuntak khua tay loạn xạ,vô tình vơ phải nút mở công tắc

bụp

là phòng âm nhạc,chiếc đàn piano gãy một chân màu gỗ được đặt góc phòng bám đầy bụi,bảng nhám được che tấm vải trắng,bộ bàn ghế cái tàn cái thì bị vẽ bậy đủ kiểu,hai cái micro được đặt giữa phòng,bốn góc phòng phủ đầy màng nhện

khung cửa sổ bị vỡ một chỗ lớn,có vết băng kẹo sót lại,đèn treo lủng lẳng giữa phòng bỗng rung lắc,tắt hẳn

cả đám kéo nhau ra ngoài hành lang,humin kéo mạnh cửa đóng vào..nhưng sao không được thế?

hết cách,đám chúng nó chạy ra giữa hành làng,vừa sợ vừa mệt,vài đứa giọng run run

"tao không muốn chơi nữa đâu"hyuntak nói,giọng như sắp khóc

mưa lại tiếp tục rơi đập thẳng lên các ô cửa và mái tôn của cantin gần đó,đèn đường đã tắt hẳn,mưa rít mạnh như đang cố hù chúng nó,tiếng sấm sét trộn với tiếng ô cửa sổ rung lên từng đợt

phụt

gì thế?

thứ gì đó mới lướt ngang qua chúng nó,hơi lạnh,có mùi lạ,đặc biệt là giờ chỉ có đám nó ở trường,vậy thì ai vừa lướt qua còn với tốc độ đó?

hàng tá câu hỏi hiện lên trong đầu chúng nó,bỗng có tiếng giày lạch cạch kêu,tiếng cửa kéo ra vào,tiếng công tắc đèn bật tắt..và tiếng đàn piano

sợ,một từ thôi..sợ

cong chân lên chạy,đầu sieun đụng trúng người nào đó bật ngửa về sau,nó suýt lên tiếng nhẹ

bác bảo vệ?ôi đội ơn chúa

"mấy đứa giờ này còn làm gì ở đây"bác bảo vệ tóc bạc,cầm nón trên tay,giọng bác trầm đục.người khoác cái áo mưa cũ

"dạ,giờ bọn cháu về liền"chúng nó gật đầu cảm ơn bác ríu rít rồi chạy thẳng một mạch về nhà

thứ bảy : mười ba giờ hai tám

"eo hôm qua sợ vãi,suýt nữa tao tè ra quần"suho kể

"sợ thật,nhưng cũng thú vị"

năm đứa đi dọc hành láng,đến phòng vệ sinh nằm gần cuối dãy hai

"a!bác bảo vệ,cảm ơn bác chuyện đêm qua ạaa"juntae cười tươi rói,níu tay bác bảo vệ

"cảm ơn gì chứ,hôm qua đâu phải ngày bác trực,ca của bảo vệ hôm qua cũng chỉ đến bảy giờ thôi"bác khó hiểu chút,rồi cũng cười tươi đáp lại chúng nó

"wtf,gì chứ.."hyuntak sợ sệt,mếu đến nơi

"ôi..."sieun đập tay lên trán,vậy người hôm qua gặp là ai..?

ting

tiếng thông báo của điện thoại humin rung lên,nó vẫn còn sợ,tay run run đọc tin nhắn

__________________

'seongje-humin'

Geum Seongje

aiss

lên chăm sóc người yêu

mày đi thằng quỷ

tao trên đây với nó

ba ngày rồi đó

phiền chết đi được

đã xem

humin há hốc mồm với nội dung tin nhắn,từ bất ngờ,à không.nỗi sợ này đến nỗi sợ khác,chìa điện thoại ra trước mặt mấy đứa kia

vậy người hôm qua chúng nó gặp là ai?

còn baekjin và seongje..à không chắc nữa!là ai?

_________________________

mười một giờ đêm nằm viết cái này,sợ chết🥲
 
Whc;Ký Sổ Giờ Âm
phòng 4a ký túc


ba giờ bốn phút sáng căn phòng vẫn tối đen ngoài cửa sổ là ánh đèn đường mờ nhạt chiếu qua lớp rèm mỏng tiếng đồng hồ tích tắc đều đều như nhịp tim đang đập gấp gáp trong lồng ngực

hyuntak mở mắt nhìn sang bên cạnh seongje vẫn ngủ say không hề hay biết cái gì sắp xảy ra bên trên tầng 4 căn ký túc xá cũ kỹ đã bị khóa im lìm mấy năm nay nhưng đêm nay có điều gì đó không bình thường hyuntak nghe rõ tiếng bước chân từng nhịp chậm rãi vang vọng trên trần nhà không phải chuột không phải gió hay máy điều hòa mà là thứ gì đó giống như bóng người đang đi lại trên tầng đó

hyuntak cố nín thở lắng nghe từng âm thanh tiếng động đó kéo dài từng phút rồi bỗng dưng im bặt khiến tim nó như ngừng đập trong bóng tối tiếng thở của seongje vẫn đều đặn làm hyuntak cảm giác càng thêm cô đơn giữa sự tĩnh mịch bao trùm từ lâu

tầng 4 được lệnh khóa vì những lý do bí mật không ai được phép lên tuy nhiên đêm nay cái bí mật đó có lẽ đang thức giấc

hyuntak ngồi dậy chậm rãi kéo chăn đắp qua người cố gắng không làm tiếng động đánh thức seongje mắt nó nhìn ra cửa sổ nhìn lên phía tầng 4

bóng tối dày đặc che phủ hết tất cả chỉ còn lại một khe sáng nhỏ yếu ớt từ khe cửa phòng 4a như một ánh mắt nhìn thẳng vào nó.hyuntak cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng da gà nổi lên nó nghĩ liệu có nên gọi seongje hay không nhưng lời nói dường như bị nghẹn lại trong cổ họng

hyuntak đứng dậy mặc áo khoác kéo khóa rồi nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng hướng về phía cầu thang dẫn lên tầng 4,trong đầu nó đầy câu hỏi không lời giải đáp từng bước chân trên cầu thang gỗ cũ kêu lên tiếng kẽo kẹt tiếng vọng của tầng trên làm hyuntak càng thêm hoang mang

ánh đèn pin yếu ớt trên tay nó soi vào bức tường phủ đầy vết ố vàng và những mảng tường bong tróc như đang cố giấu đi điều gì đó không ai muốn ai nhìn thấy

hyuntak tiến đến phòng 4a cửa phòng vẫn đóng im lìm nhưng ánh sáng từ bên trong vẫn lọt ra khe cửa.hyuntak đặt tay lên cửa lạnh ngắt cố gắng nghe tiếng động từ bên trong nhưng chỉ có sự im lặng bao trùm,bỗng nhiên cửa phòng rung lên nhẹ như ai đó đẩy từ bên trong

hyuntak giật mình rút tay về rồi thầm nghĩ hay tầng 4 này không phải chỉ là những lời đồn vô căn cứ mà có điều gì đó thật sự đáng sợ đang tồn tại trong đó.hyuntak quay người bước xuống cầu thang lúc này tiếng bước chân lại vang lên phía sau nó-không phải là tiếng bước chân bình thường mà như tiếng ai đó đang chạy nhanh lại gần, hyuntak quay lại nhìn nhưng không thấy ai trong bóng tối chỉ có tiếng thở gấp và tiếng gió rít qua các khe cửa làm nó cảm thấy lạnh toát người

nó tiến đến căn phòng cuối dãy,cánh cửa cũ kĩ,tay nắm đã bị rỉ sét,sơn tường chóc,và mùi ẩm mốc phát ra từ căn phòng đó

da gà nổi lên từng đợt mỗi lần nghe tiếng bước chân vang vọng qua những bức tường cũ kỹ

hyuntak cảm nhận được sự lạnh lẽo ấy len lỏi vào từng ngóc ngách trong tâm trí khiến đầu óc nó trở nên hỗn loạn tiếng gió rít qua khe cửa như tiếng thì thầm của những linh hồn bị bỏ quên-một cảm giác bức bối ngột ngạt không thể thở nổi làm nó muốn chạy trốn nhưng chân như bị dính chặt vào sàn nhà,tiếng bước chân không ngừng lại mà ngày càng gần hơn làm trái tim nó như muốn vỡ tung

nhưng lại có thứ gì đó thôi thúc nó mở cảnh cửa-cạch

nó mở cửa rồi, phòng không có đèn, bóng tối bao trùm mọi thứ quanh nó,bật đèn flash điện thoại.nó soi từng ngóc ngách trong phòng.cũ-bụi-màng nhện,mùi hôi

bỗng

tấm vải sau lưng nó rớt,một tấm gương treo tường hiện ra sau lưng nó,nhìn kĩ.nó thấy hình ảnh phản chiếu của những người bạn nó

gương mặt méo mó,mờ ảo,máu và vết thương chi chít khắp người,mắt trắng rã và miệng nhoẻn cười nhìn nó

hyuntak hoảng loạn,nó lay mạnh cánh cửa phòng 4a,chẳng mở được-thật đấy

ôi nó muốn khóc vãi,thật sự đó.ai đó làm ơn đến cứu nó đi,vô cùng đấy

tay nó nhói lên,cảm giác như có ai đang nắm chặt cổ tay nó,khó thở,mắt nhoè đi,tai ù và những tiếng xì xầm xung quanh là những gì nó cảm nhận được

bốp

hộp nhạc trên cao chẳng có sự lay động gì mà rơi trúng đầu nó

bất tỉnh nhân sự

lúc nó tỉnh lại đã là ngày hôm sau.khung cảnh quen thuộc trước mắt,đây là phòng của nó mà

nhớ rõ là hôm qua nó ngất xỉu trên phòng 4a mà sao lại tỉnh ở đây được,ai đưa nó về phòng à,quay sang thấy seongje và mấy đứa bạn đang ngồi chơi game,nó tiện hỏi luôn

"ai đứa tao về phòng thế?humin à"nó nhướng mày

"điên à,hôm quá tao với chúng nó đi chơi đến gần sáng mới về mà,rủ mày đi mà có đi đéo đâu"humin nhìn nó khó hiểu,tay thì đang lựa xem bánh vị nào ngon

"điên à,hôm qua tao còn nghe thằng je với suho ngáy khò khò mà"

"mày mơ ngủ à,hôm qua làm gì có đứa nào"

"ừ"

"nhưng hôm qua tao nằm trên tầng 4 mà,chúng mày đưa tao xuống à"

"không ba"suho lắc đầu,thầm nghĩ thằng này nó ăn gì mà nói nhăng nói cuội

"bọn tớ đi chơi về,thấy cậu nằm ngay phòng giặt đồ gần cầu thang á,chứ tầng bốn khoá cửa chỗ cầu thang lâu lắm rồi mà"juntae nhẹ giọng giải thích

"rõ-rõ ràng là hôm qua.."

-giọng nó run run như sắp khóc

cả đám lắc đầu,từ hôm chúng nó khám phá hành lang tầng 4 trên trường xong,là đủ thứ chuyện kì lạ xảy ra

chẳng biết có phải...

________________________________

sắp cạn idea
 
Back
Top Bottom