Ngôn Tình Vượt Ải Mẹ Chồng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,287,609
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
vuot-ai-me-chong.jpg

Vượt Ải Mẹ Chồng
Tác giả: Thanh Việt Lưu Ca
Thể loại: Ngôn Tình, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Vượt ải mẹ chồng

Tác giả: Thanh Việt Lưu Ca

Edit: Sa

Giới thiệu:

Bạch Thu Nhiên xuyên thành đóa hoa bé nhỏ thuần khiết ăn nhờ ở đậu, có thân thế thảm thương, còn tặng kèm trái tim sẽ quặn đau nếu hình tượng bị phá vỡ, mà hình tượng lại là càng yếu ớt, càng nhu nhược thì sẽ càng khiến người ta thương xót. Không muốn chịu thêm đau đớn, Bạch Thu Nhiên bèn cố gắng tiếp tục đóng vai đóa hoa bé nhỏ thuần khiết cam chịu, nước mắt ngược xuôi giữa trời giá rét. Sau nhiều năm nằm gai nếm mật, nhẫn nhục chịu đựng, cuối cùng cũng trời quang mây tạnh, cô được bạn trai giàu có cầu hôn!

Song, Bạch Thu Nhiên còn chưa kịp vỗ tay ăn mừng, chuẩn bị sống với cốt truyện ngọt sủng sau khi cưới thì phát hiện nhân vật chính không phải là mình mà là mẹ chồng tương lai của mình. Mẹ chồng tương lai của cô cầm kịch bản trọng sinh báo thù, mà khéo làm sao đối tượng bị báo thù lại chính là cô.

Bạch Thu Nhiên: Kiếp trước tui đã đốt bao nhiêu viện dưỡng lão mà kiếp này ông trời lại muốn hành tui như vậy?​
 
Có thể bạn cũng thích !
Vượt Ải Mẹ Chồng
Chương 1


Edit: Sa

Lại là một đêm mưa giông bão bùng, trong suy nghĩ của Bạch Thu Nhiên, hẳn là cô sẽ làm ổ trên sofa tổ đội chơi game với bạn cùng trọ, sảng khoái chiến đấu tới hai ba giờ sáng, sau đó vùi đầu ngủ. Ngày mai không đi làm, đúng lúc có cớ để ngủ nướng.

Tất nhiên Bạch Thu Nhiên sẽ không chủ động chơi game mà là cô vô tình chơi giùm cô bạn cùng nhà một ván làm cô ấy bất ngờ trước kỹ thuật của cô, sau đó chắc chắn sẽ không bỏ qua buổi tối cuối tuần rảnh rang mà ôm chân cô lạy lục van xin, muốn cô gánh cô ấy chơi game. Còn cô là một đóa hoa bé nhỏ thuần khiết tốt bụng, sao có thể để bạn thân thất vọng được? Nên đương nhiên là phải đồng ý với cô ấy rồi.

Song, tất cả ảo tưởng tốt đẹp của Bạch Thu Nhiên bị phá vỡ bởi một cú điện thoại.

Thấy tên người gọi, Bạch Thu Nhiên nhíu mày, bỗng có dự cảm xấu. Đáng tiếc gương mặt cô bây giờ quá “bé nhỏ thuần khiết”, chỉ nhíu mày thôi mà như buff dịu dàng như nước làm cô bạn thân Lục Vũ Tư ngồi ở đối diện nhìn đến ngơ ngẩn cả người lần thứ n+1, nâng cằm cảm thán: “Nhiên Nhiên, điện thoại của sếp Diệp hả? Chỉ khi nghĩ đến sếp Diệp, cậu mới có ánh mắt đó.”

Ánh mắt của Lục Vũ Tư hiện rõ vẻ hâm mộ lẫn rối rắm, cô không biết nên hâm mộ con bạn thân kiếm được anh người yêu đẹp trai giàu có hay là nên hâm mộ sếp Diệp có thể độc chiếm ân sủng của Nhiên Nhiên nhà mình, rõ ràng cô mới là người tới trước mà!

Bạch Thu Nhiên không biết suy nghĩ của bạn thân, tuy rất muốn lôi cô ấy đứng lên hỏi rốt cuộc mắt bị gì mà lại tưởng tượng ra kịch bản kỳ quặc cho cô nhưng để duy trì hình tượng, cô chỉ có thể cắn nhẹ môi, âu sầu nhìn qua bàn ăn chưa kịp dọn, nhẹ nhàng nói: “Giờ này không biết A Châu tìm tớ làm gì, tớ về phòng nghe điện thoại cái đã, Tư Tư, để bát đũa đấy, lát tớ ra rửa sau nhé.”

Lời này đánh thức Lục Vũ Tư đang thả trí tưởng tượng đi xa, cô ấy vội vàng đứng lên, nói: “Được rồi được rồi, cậu mau nghe điện thoại của sếp Diệp đi, để bát đũa đấy tớ rửa, mấy phút là xong ấy mà.”

Không cho Bạch Thu Nhiên khách sáo thêm nữa, Lục Vũ Tư nhanh chóng dọn dẹp.

Khóe môi của Bạch Thu Nhiên nhướn lên rất nhẹ, gần như không thể thấy, có trời mới biết cô cực kỳ ghét làm việc nhà, nhưng đặc điểm của đóa hoa bé nhỏ thuần khiết là tay chân khéo léo, ngậm đắng nuốt cay và mang thuộc tính của người vợ, vì vậy ngay từ lúc ban đầu thuê nhà cùng bạn thân, cô đã chủ động đề xuất mình sẽ chịu tránh nhiệm giặt giũ, nấu cơm, quét dọn nhà cửa, nói chung là gánh hết việc nhà. Cũng may là bạn cùng nhà kiêm bạn thân Lục Vũ Tư có trái tim lương thiện kèm lực bạn trai cộng thuộc tính chị đại chứ không phải là kẻ được lợi mà không chiếm là ngu. Chị đại Lục Vũ Tư bản tính hiệp nghĩa không chịu nổi khi thấy dáng vẻ cam chịu của Bạch Thu Nhiên, thề sẽ đánh chết những kẻ khốn kiếp dám bắt nạt hay sàm sỡ cô, suốt bốn năm đại học, cô ấy bảo bọc cô gần như gà mẹ dang cánh che chở cho con.

Là ô dù (tự phong) của Bạch Thu Nhiên, tất nhiên Lục Vũ Tư không thể biển thủ, cầm đầu chiếm lợi lộc từ cô được, vì vậy, tối nào trước giờ nấu cơm, rửa chén, hai người đều giành làm cứ như giành báu vật, thể lực và cổ họng của Lục Vũ Tư chiếm ưu thế, mười lần thì thắng hết bảy tám lần.

Tuy vậy, Bạch Thu Nhiên giả bộ cả ngày cũng rất mệt mỏi.

Hôm nay đã đùn đẩy được nhiệm vụ rửa chén bát, Bạch Thu Nhiên không kiểm soát nổi mà cười gian, nhưng mà cơn đau mơ hồ trong lồng ngực khiến cô lập tức đè nén sự vui mừng trong lòng, vội vã tạo dáng nhíu mày ôm tim rơi lệ trong gió, quả nhiên cơn đau biến mất.

Bạch Thu Nhiên bèn duy trì bộ dạng và vẻ mặt ấy về phòng nghe điện thoại.

Vừa bắt máy, đầu bên kia liền truyền đến giọng nam nhã nhặn dễ nghe: “Nhiên Nhiên, làm gì mà lâu nghe máy vậy?”

Giọng nói của bạn trai mình quá mức phạm quy, Bạch Thu Nhiên không có đam mê đặc biệt với giọng nói mà cũng cảm thấy anh làm doanh nhân là quá phí phạm của trời, giọng hay thế này thì nên làm diễn viên lồng tiếng mới đúng, bảo đảm sẽ thành công vang dội. Cơ mà nếu phối hợp với khuôn mặt điển trai quá đáng của mình thì anh làm diễn viên lồng tiếng cũng sẽ quá lãng phí, anh làm nghệ sĩ là đúng nhất, không cần hát không cần nhảy, chỉ cần đứng yên nói mấy câu như “Chào các bảo bối” là cũng đủ khiến tất cả thiếu nữ điên cuồng.

Đáng tiếc vị “tổng tài” đúng chuẩn ngôn tình này không có hứng tiến vào giới giải trí. Nghĩ đến anh vừa đẹp trai vừa giàu có, Bạch Thu Nhiên cũng muốn cuồng si nhưng vì phải duy trì hình tượng, cô bèn tiếp tục trưng bộ mặt âu sầu xót xa, như giận như không nói: “Vừa ăn cơm xong, đã bảo là em sẽ rửa chén nhưng vì anh gọi điện nên bị Tư Tư giành mất rồi.”

“Thế à?” Người đàn ông khựng lại, nhưng ngay sau đó cười khẽ: “Là lỗi của anh, anh xin lỗi.”

Bạch Thu Nhiên nhanh chóng chấp nhận lời xin lỗi của anh. Không muốn chấp nhận cũng không được, hình tượng của cô là đóa hoa bé nhỏ thuần khiết dễ cảm thông và thấu hiểu chứ không phải là công chúa đỏng đảnh, làm trái hình tượng sẽ gặp báo ứng đó.

Mỗi lần nghĩ tới chuyện đó, Bạch Thu Nhiên vô cùng đau khổ, vì sao cô lại xuyên thành đóa hoa bé nhỏ thuần khiết bánh bèo này chứ?!

Giờ phút này, đóa hoa bé nhỏ thuần khiết bánh bèo phải tiếp tục xót xa hỏi han bạn trai tổng tài: “Anh ăn cơm chưa? Ở đây đang mưa to, không biết bên anh thế nào, có đi đâu thì nhớ mang theo ô nha anh.”

“Nhiên Nhiên.” Người đàn ông tiếp lời, thói quen ra lệnh khiến giọng nói của anh tuy rất dịu dàng nhưng cũng mang khí thế không cho cãi lại: “Anh về rồi, nửa tiếng nữa tới nhà em.”

Nụ cười của Bạch Thu Nhiên cứng đờ.

Thật ra lúc thấy anh gọi điện, cô cũng đã đoán được rồi, công việc của bạn trai tổng tài rất bận rộn, sắp tới còn phải đi công tác, nếu chỉ vì nhớ cô, anh sẽ gọi điện lúc chín giờ, lúc đó anh đã làm việc xong, còn cô thì sắp đi ngủ, là thời điểm thích hợp để nấu cháo điện thoại. Còn gọi giờ này để làm gì, để hỏi tối nay cô ăn gì? Đó không phải là phong cách của anh.

Trước đây anh cũng từng về sớm bất ngờ rồi hẹn gặp cô. Nhưng nhìn cơn mưa tầm tã ngoài trời, Bạch Thu Nhiên rất không muốn đi ra ngoài, đêm mưa ở nhà co giò chơi game không sướng sao? Cạn nghĩ cỡ nào mới chạy đi hẹn hò khi trời mưa giông sấm sét chứ!

Có điều từ chối không hợp với đóa hoa bé nhỏ thuần khiết, Bạch Thu Nhiên bèn vòng vo: “Anh về rồi ạ? Khi nào thế?”

“Mới xuống máy bay.”

“Chắc mệt lắm.” Bạch Thu Nhiên cố gắng tỏ ra cảm thông và thấu hiểu: “Anh nên về nhà nghỉ ngơi sớm thì hơn.”

“Nhưng anh nhớ em lắm.” Giọng nam nhẹ nhàng phớt qua tai, Bạch Thu Nhiên cũng hơi nhộn nhạo, nhưng nghĩ đến buổi tối cuối tuần tốt đẹp, trái tim cô lập tức cứng rắn trở lại, giọng nói càng thêm dịu dàng: “Ngày mai em sẽ tới gặp anh, mưa to thế này mà anh còn qua đây thì cực lắm.”

Người đàn ông bất ngờ hỏi: “Em không nghĩ thời tiết hôm nay rất đáng để kỷ niệm à?”

Bạch Thu Nhiên: …

Bạch Thu Nhiên rơi vào chuỗi im lặng dài, rất muốn hỏi bạn trai tổng tài của cô là có uống nhầm thuốc không, trời mưa tầm tã, sấm chớp đùng đoàng thì có gì đáng để kỷ niệm? Kỷ niệm họ may mắn không bị sét đánh chết hay gì? Nhưng cô nhanh chóng loáng thoáng nhớ ra lần đầu tiên họ gặp nhau là vào một đêm mưa.

Khi đó Bạch Thu Nhiên đang học năm hai đại học, lớp trưởng và chủ tịch Hội Sinh viên cùng có ý với cô, chỉ cần cô bỏ chút thời gian giao du với cái fanboy và lấy lòng giảng viên hướng dẫn là có thể dễ dàng giành được các loại tiền thưởng, học bổng và phí hỗ trợ cho sinh viên nghèo, như vậy sẽ không phải lo học phí và phí sinh hoạt, nhưng là một đóa hoa bé nhỏ thuần khiết kiên trung, mỗi khi cô định dùng quy tắc ngầm để bò lên trên thì ngực lại quặn đau kịch liệt, thậm chí vài phút sau sẽ không thở nổi.

Người khác mệt nhiều sẽ quen, còn Bạch Thu Nhiên đau nhiều thì lại bắt đầu hoài nghi cuộc đời, không thể làm gì khác ngoài việc an ủi mình là không đáng vì chút tiền cỏn con mà mạo hiểm tính mạng, sau đó nén đau thương bỏ qua các khoản phụ cấp của nhà trường, để không chết đói chỉ có thể làm đóa hoa bé nhỏ thuần khiết chăm chỉ làm thêm ngoài giờ học mà thôi.

Lần đầu tiên gặp bạn trai tổng tài, Bạch Thu Nhiên mới vừa kết thúc buổi dạy kèm cho học trò con nhà giàu của mình, kiên quyết từ chối ý tốt đưa cô về trường của bố học trò, bày tỏ mình sẽ đi phương tiện giao thông công cộng, sau đó che ô bước chậm trong màn mưa hướng ra cổng khu dân cư cao cấp, vẻ mặt Bạch Thu Nhiên vừa yếu ớt vừa quật cường nhưng trong lòng đã chửi trời chửi đất, đúng lúc đó, một chiếc xe sang trọng dừng lại bên cạnh cô, người đàn ông đẹp trai quá thể đáng mỉm cười với cô trong màn mưa: “Chào em, anh gặp em mấy lần ở khu dân cư rồi, muốn đi đâu thế? Mưa to quá, anh có thể cho em đi nhờ một đoạn.”

Bạch Thu Nhiên cực kỳ nghi ngờ “gặp mấy lần” chỉ là là cái cớ làm quen thôi vì nếu cô gặp anh chàng đẹp trai giàu có điên đảo thần hồn thế này thì dù chỉ một lần thôi cũng đủ để nhớ cả đời chứ không thể không có ấn tượng nào như bây giờ được.

Có điều dạo gần đây nhan sắc luôn đúng, cho dù biết rõ anh đang nghiêm túc nói dối nhưng Bạch Thu Nhiên vẫn như bị ma xui quỷ khiến mà leo lên xe, vừa khéo là rất phù hợp với hình tượng đóa hoa bé nhỏ thuần khiết lương thiện ngây thơ không đề phòng người lạ (đặc biệt là mấy anh đẹp trai), vậy nên cô gặp tổng tài đẹp trai nhiều tiền chứ không phải bọn buôn người. Chắc đó là tài năng thiên bẩm của đóa hoa bé nhỏ thuần khiết.

Bạch Thu Nhiên và tổng tài Diệp Chi Châu trò chuyện rất vui vẻ, trong lúc nói chuyện lại vui mừng phát hiện họ còn học cùng trường, tuy Diệp Chi Châu đã tốt nghiệp mấy năm nhưng tính ra vẫn là đàn anh của cô, nhờ vậy mà quan hệ của họ nhanh chóng được kéo gần hơn, vốn dĩ đàn anh tổng tài định chở cô ra ga tàu điện ngầm nhưng lại tốt bụng chở cô về trường luôn, hai người tự nhiên trao đổi phương thức liên lạc, sau đó thường xuyên qua lại rồi phát triển thành người yêu.

Câu chuyện này nói cho chúng ta biết đằng sau mỗi đóa hoa bé nhỏ thuần khiết là một tổng tài si mê cô ấy.

Sau nhiều năm ngậm đắng nuốt cay, cuối cùng cũng có thứ đáng để hãnh diện, Bạch Thu Nhiên cực kỳ vui mừng, nhưng sau khi hẹn hò với tổng tài, cô vốn đã nhu nhược thì càng nhu nhược hơn, ở trước mặt anh hầu như là anh muốn gì cô làm đó, anh nói gì cô nghe nấy.

Giống như bây giờ, bạn trai tổng tài nhắc tới lần đầu tiên họ gặp nhau, mọi sự chống đối của Bạch Thu Nhiên đều hóa thành câu dặn dò dịu dàng như nước: “Vậy lát gặp, lái xe cẩn thận anh nhé.”

Tên đàn ông chết tiệt này đã thành công thu hút sự chú ý của cô rồi đấy.
 
Vượt Ải Mẹ Chồng
Chương 2


Mưa vẫn nặng hạt nhưng đã hết sấm chớp, Bạch Thu Nhiên tỉ mỉ trang điểm thành đóa hoa phù dung, mở cửa phòng, Lục Vũ Tư chẳng những đã rửa chén xong mà còn tắm rửa xong xuôi, mặc bộ đồ ngủ thoải mái làm tổ trên sofa chơi game, nhiệt tình mời gọi: “Bé yêu tới làm một ván nào.”

Bạch Thu Nhiên hâm mộ đến đỏ cả mắt, đó là góc mơ ước của cô đấy!

Nhưng vì hẹn hò với bạn trai tổng tài, cô chỉ có thể ỉu xỉu lắc đầu: “Tớ phải đi ra ngoài, Tư Tư chơi một mình nhé.”

Lục Vũ Tư nhạy cảm phát hiện ra giọng nói của cô là lạ, ngẩng đầu lên thì thấy bạn thân ủ rũ, tưởng lời rủ rê của mình khiến bạn thân lương thiện cảm thấy khó xử, phút chốc tim mềm nhũn, vội vàng mỉm cười trấn an bạn thân bằng giọng nói dịu dàng nhất có thể: “Sếp Diệp hẹn gặp cậu hả? Không sao đâu Nhiên Nhiên, cậu nhanh đi gặp anh ấy đi.”

Bạch Thu Nhiên càng thêm ủ rũ nhìn Lục Vũ Tư, thầm nghĩ đáng lý cô ấy phải kiên trì thêm chút nữa, như vậy cô mới có cớ khỏi đi hẹn hò.

Nhưng bạn thân quá yếu, chỉ hận không thể đích thân tiễn cô xuống lầu, cô chỉ còn nước từ bỏ cầu cứu, thở dài đi ra ngoài.

Dưới lầu, chiếc xe hơi sang trọng đậu trước cửa, người đàn ông cao ráo cầm ô đứng giữa màn mưa lẳng lặng nhìn cô, cảnh tượng đẹp như tranh vẽ, Bạch Thu Nhiên giãy giụa vô hiệu, từ bỏ chống cự trước ống quần tây của bạn trai tổng tài, lập tức nhào vào lòng anh.

Ôm vòng eo thon săn chắc của bạn trai, dẫu rất sung sướng trước sự chu đáo của anh nhưng Bạch Thu Nhiên vẫn ngẩng đầu, quở trách: “Sao không ở trong xe chờ em, nhỡ bị nhiễm nước mưa cảm lạnh thì sao?”

“Anh còn chưa yếu ớt tới mức đó đâu.” Diệp Chi Châu ôm cô, che ô kỹ càng cho cô đi tới gần xe, mở cửa bên ghế phụ lái ra, Bạch Thu Nhiên vẫn nắm tay áo của anh giả vờ dịu dàng: “Sau này không được thế nữa, nhé?”

“Nghe theo em cả.” Diệp Chi Châu hôn lên trán cô, sau đó đẩy cô vào trong xe, đóng cửa xe lại.

Quá lạnh lùng bá đạo, nhưng cô thích, hệ hệ hệ. Bạch Thu Nhiên rất vui, sống với thân phận đóa hoa bé nhỏ thuần khiết đã lâu, cô không cần động não thì mặt cũng tự đỏ lựng ra vẻ thẹn thùng theo phản xạ tự nhiên.

Vài giây sau, Diệp Chi Châu vào xe, vừa quay đầu liền nhìn thấy đôi má đỏ hây hây của cô, tổng tài đại nhân nhướn môi, ung dung nhắc nhở: “Nhiên Nhiên, dây an toàn.”

Bạch Thu Nhiên luống cuống thắt dây an toàn dưới ánh nhìn của anh, lòng lại cảm thán, quả nhiên tổng tài rất si mê đóa hoa bé nhỏ thuần khiết mà, nhìn không chớp mắt, ánh mắt mê mẩn hệt như cả đời chưa từng nhìn thấy đóa hoa bé nhỏ thuần khiết vậy, cô còn có thể đọc được nội tậm của anh: Cô ấy tốt quá, đơn thuần, không giả tạo, khác xa với đám phụ nữ hèn hạ bề ngoài đẹp đẽ bên trong xấu xa ngoài kia!

Không khí mờ ám lan tràn khắp xe, đến khi xe chạy ra khỏi khu dân cư, vượt qua hai cột đèn giao thông, Bạch Thu Nhiên cảm thấy thời gian thẹn thùng đã đủ thì mới chầm chậm ngẩng đầu, tựa như vừa sực tỉnh, hỏi anh: “Chúng ta đi đâu vậy anh?”

Diệp Chi Châu lái xe, nhìn thẳng đường trả lời: “Đi ăn với anh.”

Bạn trai tổng tài không hỏi ý kiến của cô mà tự ý đặt nhà hàng, Bạch Thu Nhiên cũng không mắng thầm, cô lập tức quay sang nhìn anh, khẩn trương hỏi: “Muộn thế này rồi mà anh còn chưa ăn gì sao?”

Diệp Chi Châu nghênh đón ánh mắt cô, cười khẽ: “Vì muốn ăn cùng em.”

Bạch Thu Nhiên thấy lòng ngọt như mật nhưng vẫn không quên bày ra vẻ mặt kiên quyết: “Sau này không được như vậy nữa đâu đấy.”

Diệp Chi Châu lại hứa hẹn: “Nghe theo em cả.”

Trò chuyện đôi câu xong, trong xe lại khôi phục sự im lặng, không khí cũng thoải mái hơn chứ không còn mập mờ lúng túng như ban nãy nữa. Bạch Thu Nhiên cũng không cần phải cố gắng duy trì hình tượng, bấy giờ đã có thể thả lỏng dựa vào lưng ghế chơi điện thoại.

Cái ghế da rất phù hợp với chiếc xe sang trọng ngồi thoải mái quá, ai bị bệnh gai cột sống ngồi ghế này cũng sẽ hết bệnh.

Theo như Bạch Thu Nhiên nói là đã muộn rồi nhưng thực tế là khi họ tới nhà hàng cũng chỉ mới hơn tám giờ. Tuy là bữa ăn đặt vội nhưng bạn trai tổng tài đẹp trai lắm tiền cũng rất chú ý mà lựa chọn nhà hàng Tây sang trọng, là nhà hàng mà họ đến ăn thường xuyên. Quản lý nhà hàng nhớ họ, đích thân tiếp đón: “Chào buổi tối sếp Diệp và cô Bạch, bàn ăn đã được chuẩn bị xong rồi.”

Trước sự ân cần của quản lý nhà hàng, Diệp Chi Châu chỉ gật nhẹ đầu, phong thái cao quý, còn Bạch Thu Nhiên đang nép vào lòng bạn trai tổng tài thì nở nụ cười nhẹ nhàng rung động lòng người: “Cảm ơn quản lý Tống.”

Dưới ánh đèn sáng rỡ trong nhà hàng, Bạch Thu Nhiên thấy rõ gương mặt xinh đẹp của mình được phản chiếu trong mắt đối phương. Phát hiện này khiến cô bớt xót xa cho cái thân cô hơn, đóa hoa bé nhỏ thuần khiết tuy “bánh bèo” thật nhưng đối với đàn ông mà nói thì đó chính là vũ khí có tính sát thương cao. Ai ai cũng yêu thương đóa hoa bé nhỏ thuần khiết.

Quản lý trẻ tuổi hết mực khen ngợi vị khách quen dịu dàng: “Đã lâu không gặp, cô Bạch ngày càng xinh đẹp, thảo nào sếp Diệp lại yêu cô nhiều thế.”

Bạch Thu Nhiên định đáp lại thì Diệp Chi Châu lẳng lặng liếc qua, lên tiếng cắt đứt cuộc đối thoại vô nghĩa của họ: “Vẫn như cũ, cảm ơn.”

Quản lý Tống nhận được ám hiệu của anh, gật đầu: “Vâng.”

Sau đó anh ta không nói chuyện với Bạch Thu Nhiên nữa mà im lặng dẫn họ vào bàn.

Bạch Thu Nhiên không nhận ra sự trao đổi ánh mắt của hai người đàn ông, cho rằng Diệp Chi Châu lên tiếng là để cắt đứt cuộc trò chuyện của cô và quản lý Tống, lòng thầm cảm thán quả nhiên vị tổng tài nào cũng không muốn có bất cứ người đàn ông nào khác tiếp xúc với đóa hoa bé nhỏ thuần khiết của mình. h*m m**n chiếm hữu cao quá, nhưng cô thích~

Bạch Thu Nhiên vừa ảo tưởng vừa duy trì nụ cười nhẹ nhàng của đóa hoa bé nhỏ thuần khiết nên không có tâm tư đâu mà để ý những chuyện khác, lúc ngồi vào bàn mới nhớ hôm nay là cuối tuần, hình như nhà hàng im ắng quá thì phải? Nhưng suy nghĩ này nhanh chóng bị cô vứt ra sau đầu vì mới ngồi xuống chưa tới hai phút, nhân viên phục vụ đã bắt đầu lên món dựa theo “sắp xếp trước” của sếp Diệp, đều là những món họ thường ăn, nhưng hôm nay tăng thêm một tiết mục, vừa dọn món xong, nữ nhân viên phục vụ ôm một bó hoa hồng đỏ rực diễm lệ bước ra.

Vô tình xuyên thành đóa hoa bé nhỏ thuần khiết, thẩm mỹ của Bạch Thu Nhiên cũng giống như phần lớn chị em phụ nữ, rất thích hoa, đặc biệt là hoa hồng đỏ đầy quyến rũ, cho dù nữ tặng thì vẫn thích.

Cô cố gắng kìm nén tâm trạng vui như nở hoa của mình, rụt rè nhận lấy bó hoa: “Cảm ơn nhé, các bạn có lòng quá.”

Đôi mắt của nữ nhân viên phục vụ sáng rỡ, cười rạng ngời: “Chớ khách sáo, đều là do sếp Diệp sắp xếp.”

“A Châu?” Bạch Thu Nhiên quay đầu nhìn bạn trai tổng tài ngồi ở đối diện, mặt tỏ rõ sự ngạc nhiên và hoài nghi nhưng trong lòng lại cực kỳ hồi hộp, bạn trai tổng tài mới về mà đã bày ra tiết mục thế này, dẫu rằng anh chỉ nói một tiếng là có người khác lo hết nhưng như thế cũng đã thể hiện tấm lòng thành.

Nghênh đón ánh mắt của cô, Diệp Chi Châu cười dịu dàng: “Em thích là tốt rồi.”

Bạch Thu Nhiên cảm động gật đầu điên cuồng, tỏ vẻ cô cực kỳ cực kỳ thích, sau đó ôm bó hoa hồng to ngồi lại chỗ của mình tiếp tục cảm động, không nói gì vì đang cố gắng kìm nén, sợ mình mở miệng là sẽ không kiểm soát được mà nhào tới hôn bạn trai tổng tài một cái thật kêu. Nếu mà làm vậy thật, chưa nói tới lệch hình tượng, e rằng bạn trai tổng tài sẽ hoảng sợ bỏ chạy, nói gì thì nói anh thích là thích đóa hoa bé nhỏ thuần khiết thẹn thùng mà. Phải nhịn, tuyệt đối không thể để lộ bản chất!

Các nhân viên phục vụ thức thời lui xuống, giờ phút này nhà hàng Tây rộng lớn chỉ có hai người họ, cực kỳ yên tĩnh, Diệp Chi Châu nói xong, phớt lờ bàn ăn hấp dẫn mà chăm chú nhìn người đối diện, hình ảnh này trong mắt các nhân viên nhà hàng là chàng trai si mê cô gái nhưng nếu Bạch Thu Nhiên ngẩng đầu lên thì sẽ phát hiện bạn trai tổng tài đang lẳng lặng xem cô diễn trò.

Đáng tiếc Bạch Thu Nhiên quá sợ lệch hình tượng nên không dám ngẩng đầu dù chỉ một lần, do đó đã bỏ lỡ cơ hội phát hiện sự thật.

Cuối cùng Bạch Thu Nhiên cũng ngẩng đầu, nhưng đó là vì nghe bạn trai tổng tài nói chuyện. Anh cười, hỏi cô: “Mấy ngày anh đi công tác, em có nhớ anh không?”

“Không nhớ.” Bạch Thu Nhiên lập tức phủ nhận, nhưng ánh mắt nhìn anh lại đong đầy tình yêu.

Cô đã quá quen diễn vai đóa hoa bé nhỏ thuần khiết nghĩ một đằng nói một nẻo.

“Nhưng anh rất nhớ em.”

Ôi mợ, người đàn ông này quá tài, nói lời đường mật tự nhiên như không, không đỡ nổi không đỡ nổi.

Bạch Thu Nhiên chống đỡ không nổi, khóe môi bất giác nhướn lên, để lộ tâm trạng vui sướng của mình.

Có điều mấy năm diễn vai đóa hoa bé nhỏ thuần khiết không uổng phí, một giây sau, Bạch Thu Nhiên lấy lại cục diện, lúc ánh mắt của họ giao nhau, cô buông lời thoại kinh điển của đóa hoa bé nhỏ thuần kiết: “Câu vừa nãy… là giả đấy.”

“Khụ khụ.” Không biết Diệp Chi Châu quá cảm động hay sao mà ho sặc sụa, sau đó mới chậm rãi nhướn môi, gương mặt tuấn tú giãn ra, nụ cười như vì sao tỏa sáng trong bóng đêm, tiếng cười trầm thấp êm ái vang lên giữa nhà hàng vắng vẻ, ngọt ngào đến mức mức khiến người ta không khép được chân.

Bạch Thu Nhiên lập tức rơi vào trạng thái dại trai, mặc kệ đã thấy bao nhiêu lần, cô vẫn không có sức chống cự trước sức quyến rũ của bạn trai tổng tài.

Có điều lần này cô không được dại trai lâu vì Diệp Chi Châu đã lấy một chiếc hộp từ trong túi áo ra, mỉm cười với cô: “Lần đi công tác này có mua một món quà nhỏ cho em.”

“Món quà nhỏ” này coi bộ không rẻ chút nào.

Bạch Thu Nhiên rất muốn nhận món quà của bạn trai tổng tài ngay lập tức, cô rất thích cách thức dùng tiền để bày tỏ tấm lòng, càng đắt chứng tỏ tấm lòng càng nhiều, vừa xem là hiểu ngay, khỏi sợ hiểu lầm ý tứ, rất khỏe. Nhưng là một đóa hóa bé nhỏ thuần khiết xem nhẹ đồng tiền, sao cô có thể tùy tiện chấp nhận món đồ có giá trị vật chất vượt quá khả năng tài chính của mình được?

Vì vậy phải làm đúng quy trình.

Hẹn hò gần ba năm, cảnh tượng này đã diễn ra vô số lần, lần nào cũng là Bạch Thu Nhiên kiên quyết không nhận, còn anh thì kiên quyết phải tặng, cứ đẩy qua đẩy lại mấy hiệp, đến khi Bạch Thu Nhiên thực sự không thể từ chối được nữa thì mới miễn miễn cưỡng cưỡng, tủi tủi thân thân nhận lấy, kèm theo lời “uy h**p” đầy dịu dàng không có sự uy h**p nào: “Sau này không được thế nữa đâu đấy!” thì mới thôi.

Vì vậy khi thấy hành động quen thuộc này của bạn trai tổng tài, ngoài mong đợi ra, Bạch Thu Nhiên ngồi thẳng người theo phản xạ có điều kiện, đang định nói lời thoại quen thuộc cho đúng quy trình nhưng Diệp Chi Châu không hợp tác, chợt nhắc nhở: “Hay là mở ra xem nhỉ?” làm Bạch Thu Nhiên bỗng thấy do dự.

Ngẫm lại, trước đây mỗi lần tặng quà đều là anh chủ động mở quà cho cô xem, nhờ vậy mới biết ngay quà quý giá hay bình dân, nhưng bây giờ cái hộp được đóng kín, bên trên không có logo của nhãn hiệu, cô hoàn toàn không biết trong đó có gì, lại không thể bảo anh mở hộp ra, thế nhỡ đắt quá thì cô không được nhận à?

Chỉ trong phút chốc chần chừ này, Bạch Thu Nhiên đã bị Diệp Chi Châu kéo mũi dắt đi, vô thức mở cái hộp ra theo lời đề nghị của anh, sau đó lập tức ngẩn người, trong hộp là chiếc nhẫn kim cương nằm ngoan ngoãn, theo hiểu biết thiển cận của cô thì nó ít nhất ba carat trở lên.

Nhẫn kim cương, hoa tươi, còn có cả dàn nhạc không biết xuất hiện từ bao giờ cùng các nhân viên đứng xung quanh vỗ tay đã biểu đạt sự thật một cách rõ ràng không thể rõ ràng hơn. Chưa từng chứng kiến cảnh tượng này, Bạch Thu Nhiên không kiềm được mà nói: “Chẳng lẽ đây là cầu hôn trong truyền thuyết?”
 
Vượt Ải Mẹ Chồng
Chương 3


Bạch Thu Nhiên nằm mơ cũng không ngờ việc đầu tiên mà bạn trai tổng tài làm sau khi đi công tác về là cầu hôn cô, lại còn là cầu hôn vào đêm mưa giông sấm sét, gu của tổng tài đặc biệt quá, cô không hiểu nổi.

Tất nhiên, Bạch Thu Nhiên ngơ ngẩn không chỉ vì Diệp Chi Châu cầu hôn quá bất ngờ mà là tận sâu trong lòng, cô chưa từng nghĩ quan hệ của họ đã đi tới bước này. Họ đã yêu nhau gần ba năm nhưng cô chưa biết gì về gia đình anh, ngay cả bố mẹ anh ra sao, cô cũng không biết, thực sự đã đến mức độ bàn chuyện cưới sinh à?

Trước đó, Bạch Thu Nhiên luôn cho rằng mình và Diệp Chi Châu là chuyện tình tổng giám đốc – Lọ Lem kiểu mẫu, chẳng những hình tượng của cô cực kỳ giống mẫu người đóa hoa bé nhỏ thuần khiết mà tổng tài thích nhất, ngay cả lần đầu tiên họ gặp nhau cũng là cách thức trong tiểu thuyết tổng giám đốc – Lọ Lem chuẩn mực. Các loại học bổng và trợ cấp bày ra trước mắt thì không lấy, Lọ Lem lại chạy đi làm đủ loại công việc ngoài giờ học để kiếm sống, dù mệt như chó nhưng vẫn luôn nở nụ cười, sự ngây thơ, trong sáng của cô thu hút sự chú ý của tổng tài bá đạo, bình thường tổng giám đốc nhìn các thiên kim thượng lưu nghìn cô như một, lần đầu tiên gặp cô gái thích tự làm khổ mình thì phút chốc rung động, từ đó bắt đầu giai thoại tình yêu lãng mạn.

Nếu mở đầu đã phù hợp tiêu chuẩn với tiểu thuyết máu chó như thế thì nội dung phía sau cũng phải theo chuẩn mực ngôn tình, phải trải qua kịch bản bi thương rúng động tâm can, chẳng hạn như hiểu lầm này, tai nạn giao thông này, ngược tâm ngược thân dữ dội này, tan tan hợp hợp này. Sau khi chứng tỏ với thế giới rằng tình yêu của họ là tuyệt hảo thì mới tu thành chính quả, Lọ Lem được người người chúc phúc gả vào gia đình giàu có.

Nhưng thực tế, Bạch Thu Nhiên và Diệp Chi Châu yêu nhau gần ba năm, từ hồi cô học đại học cho đến khi tốt nghiệp đi làm, đừng nói hai người nảy sinh hiểu lầm gì, đến cả cãi vã mà còn chưa có ấy chứ!

Tình yêu ngọt ngào tất nhiên rất tốt, nhưng nghĩ tới hình tượng của mình, Bạch Thu Nhiên cứ thấp thỏm không yên, rất nghi ngờ đây chỉ là bước đệm cho màn ngược tâm ngược thân xé nát tim phổi sau này, có lẽ dùng sự ngọt ngào để đánh lừa cô, sau đó tung ra tuyệt chiêu tàn bạo khiến cô trở tay không kịp?

Với kinh nghiệm đọc tiểu thuyết nhiều năm, Bạch Thu Nhiên không hề bị viên đạn bọc đường này mê hoặc mà luôn giữ vững sự tỉnh táo nhất định, sẵn sàng nghênh đón tình tiết cao trào.

Nhưng cô đợi hoài đợi mãi, không đợi được đám bạn của bạn trai tổng tài diss cô không xứng với anh, ngược lại còn nhận được sự chúc phúc thật lòng của họ; cũng không đợi được bạn gái cũ mà anh yêu sâu đậm bước ra phá đám, mà theo như cô âm thầm tìm hiểu, rất có thể cô là mối tình đầu của anh; đến cả tình huống có khả năng xảy ra cao nhất là mẹ chồng nhà giàu đưa cho cô năm trăm vạn bảo cô cút đi cũng mãi không xuất hiện; cái mà cô chờ được lại là bạn trai tổng tài bất ngờ cầu hôn.

Điều này không khoa học, nếu đóa hoa bé nhỏ thuần khiết dễ dàng tu thành chính quả với tổng tài như thế thì tiểu thuyết có gì đáng đọc? Cầu hôn quá thuận lợi khiến Bạch Thu Nhiên phải hoài nghi cuộc đời.

Nhưng nhẫn kim cương là thật, cầu hôn cũng là thật, hơn nữa một khi đón nhận giả thuyết này, cô phát hiện hôm nay có rất nhiều chi tiết quan trọng: lúc mới vào nhà hàng, ánh mắt trao đổi giữa bạn trai tổng tài và quản lý nhà hàng rất đáng nghi là thứ nhất; thứ hai, tối nay trừ hai người họ ra, việc nhà hàng không có bất kỳ thực khách nào khác cũng phi lý, đây là nhà hàng cao cấp, khách đến đây đều giàu sang phú quý, họ thường xuyên hẹn hò ở đây, tuy nhà hàng đề cao tính riêng tư và phải đặt bàn trước, vào giờ ăn hàng ngày đều không quá nhiều thực khách nhưng cũng không đến mức chỉ có duy nhất bàn của họ, cho nên nói bạn trai tổng tài bao hết nhà hàng để cầu hôn cô thì sẽ hợp lý hơn.

Phá của quá, nhưng cô thích~

Từ lúc Bạch Thu Nhiên há hốc mồm cho tới khi dần chấp nhận hiện thực, Diệp Chi Châu đã quỳ một chân bày ra tư thế cầu hôn kinh điển trước sự chứng kiến của nhân viên nhà hàng, âm nhạc du dương, tiếng đàn piano hòa quyện cùng tiếng violin, những người đứng ở xa không nghe thấy tiếng la thảng thốt của Bạch Thu Nhiên mà chỉ nhìn thấy Diệp Chi Châu quỳ gối. Vào thời khắc quan trọng, sếp Diệp thể hiện kỹ năng diễn xuất cao siêu của mình, mí mắt cũng không thèm giật, nâng hộp nhẫn chân thành nhìn cô: “Không phải là truyền thuyết, anh thật lòng thật dạ, anh đã suy nghĩ rất kỹ, anh muốn ở bên em trọn đời, cùng nắm tay nhau khi chết đi, răng long đầu bạc. Nhiên Nhiên, em có đồng ý lấy anh không?”

Em đồng ý. Đã nói tới nước này, có ngu mới không đồng ý, Bạch Thu Nhiên không ngu, trên thực tế lúc cô hoài nghi cuộc đời thì cũng chưa từng nghĩ sẽ từ chối lời cầu hôn của anh, bị ép làm đóa hoa bé nhỏ thuần khiết nghèo rớt mồng tơi nhiều năm, hôm nay vất vả lắm mới khổ tận cam lai, không cần phải ngược thân ngược tâm mà đã có thể dễ dàng gả cho tổng tài, từ đó làm một kẻ cái gì cũng thiếu chỉ không thiếu tiền, không có niềm vui gì ngoài mua sắm, đó là cuộc sống mà cô tha thiết, vui còn không kịp, có điên mới từ chối.

Trong lòng Bạch Thu Nhiên kích động đến mức chỉ muốn lôi bạn trai tổng tài đi đăng ký kết hôn ngay trong đêm, nhưng trước nhiều đôi mắt sáng quắc săm soi hiện tại, cô bèn nỗ lực kiềm chế, tỏ vẻ ấp a ấp úng, do do dự dự: “Em, em đồng ý.”

Nữ chính được cầu hôn rốt cuộc cũng đồng ý, hiện trường vang lên tiếng vỗ tay reo hò cuồng nhiệt, bắn pháo kim tuyến, tung hoa và bóng bay, cảnh tượng sinh động ấy còn được gọi là tung bông.

Bạch Thu Nhiên nhìn không chớp mắt bạn trai tổng tài lấy nhẫn ra, chầm chậm đeo chiếc nhẫn kim cương ba carat vào ngón vô danh của cô, sau cùng không khống chế nổi “thú huyết” dâng trào mà nhào lòng Diệp Chi Châu. Chưa nói tới cái khác, chỉ riêng độ lớn và độ sáng của viên kim cương cũng đủ biết nó có giá ít nhất mấy chục vạn, là mấy chục vạn lận đó, đối với dân nghèo bền vững như cô thì chẳng khác nào phát tài trong một đêm, Bạch Thu Nhiên suýt mừng phát khóc.

Phản ứng của Bạch Thu Nhiên hơi lệch hình tượng nhưng được tổng giám đốc cầu hôn là chuyện ngàn năm một thuở, vì vậy tim không bị đau.

Coi như cô miễn cưỡng qua được ải.

Xong xuôi, Diệp Chi Châu đói cồn cào cuối cùng cũng bắt đầu chính thức thưởng thức bữa ăn, Bạch Thu Nhiên đã ăn ở nhà nên không muốn ăn thêm nữa, ôm hoa đeo nhẫn chìm đắm trong tưởng tượng về một tương lai tốt đẹp.

Bạch Thu Nhiên cảm thấy trước kia mình bi quan quá mức, đâu phải chuyện tình Lọ Lem và tổng giám đốc nào cũng ngược đâu, thời nay thịnh hành tiểu thuyết ngọt ngào êm ả từ đầu tới cuối truyện cơ, có lẽ là cô cầm loại kịch bản này, không cần lo lắng gì cả, nam chính tổng tài sẽ che mưa chắn gió cho cô, tự giải quyết mọi vấn đề, thuận lợi kết hôn, cô chỉ cần chờ bước vào giai đoạn ngọt ngào sau cưới mà thôi. Nghĩ đến cuộc sống sau khi kết hôn sắp tới, quả là k*ch th*ch.

Vì suy nghĩ quá nhập tâm mà Bạch Thu Nhiên không nhớ nổi mình rời khỏi nhà hàng và leo lên xe bằng cách nào, chỉ biết khi lơ đãng quay đầu, phát hiện bên ngoài đã tạnh mưa, Bạch Thu Nhiên mới hoàn hồn, sau đó nhận ra hướng xe chạy không phải là đường về nhà mình.

“Lại đi đâu nữa ạ?” Bạch Thu Nhiên ôm chặt bó hoa hồng, nhẹ nhàng hỏi. Diệp Chi Châu quay lại nhìn cô, khẽ cong môi: “Lúc nãy em nói muốn về nhà anh mà, mới đó mà quên rồi à?”

“Có, có hả?” Bạch Thu Nhiên rất vô dụng mà nuốt nước bọt.

Đúng vậy, nói ra chắc chẳng ai tin, cô và bạn trai tổng tài yêu đương ngọt ngào gần ba năm nhưng vẫn chưa đến bước thứ ba.

Bạn trai tổng tài không những có gương mặt đẹp mà còn sở hữu vóc dáng siêu quyến rũ, cơ bụng sáu múi đủ để khiến các thiếu nữ điên cuồng, thú thật là Bạch Thu Nhiên cũng thèm khát cơ thể anh, nhưng làm một đóa hoa bé nhỏ thuần khiết trong sáng truyền thống, mỗi lần Bạch Thu Nhiên nhộn nhạo lòng xuân là tim lại đau nhói, vì vậy cô chỉ còn nước từ bỏ hành động tự tìm đến cái chết.

Bạch Thu Nhiên nghĩ tới phương thức khác, chẳng hạn như bạn trai tổng tài điên cuồng muốn cô, còn cô thì điên cuồng từ chối, cuối cùng từ chối không nổi nữa nên mới ỡm ờ mặc kệ anh, vì nếu tổng tài kiên quyết thì thân thể yếu ớt của đóa hoa bé nhỏ sao chống đỡ nổi, cưỡng ép play cũng k*ch th*ch ghê lắm; song, vị bạn trai tổng tài của cô đã làm cô rất thất vọng, là một tổng tài bá đạo nói một là một, vậy mà kỳ lạ là lại cực kỳ phù hợp với vai nam phụ si tình, nói rằng tôn trọng và quý trọng cô, sẽ không ép cô làm bất cứ chuyện gì mà cô không muốn. Sau đó, cho tới bây giờ, anh thực sự chưa từng đề cập tới yêu cầu “vô lý” ấy.

Đôi khi Bạch Thu Nhiên rất muốn hét lên với anh rằng anh có phải là đàn ông không, đừng vì cô là đóa hoa yếu ớt mà thương tiếc cô! Nhưng cô không thể.

Nếu hôm nay không có màn cầu hôn, có lẽ Bạch Thu Nhiên vẫn tiếp tục nghi ngờ anh xem cô là thế thân của ai đó. Đã là đàn ông thì không thể nói “không được”, huống hồ bạn trai tổng tài còn là thanh niên trai tráng, cưng chiều dỗ dành cô nhưng lại không muốn ngủ với cô, nếu cô không phải là em gái ruột thất lạc nhiều năm của anh thì cũng chỉ có lý do cô là thế thân mới tương đối khoa học.

Cũng may là anh cầu hôn rất sảng khoái, cho nên hẳn cô không phải là thế thân của ai cả.

Nhưng hôm nay không biết là ngày kỳ diệu gì mà vừa được bạn trai tổng tài cầu hôn xong là lập tức theo anh về nhà qua đêm, Bạch Thu Nhiên hưng phấn muốn hát vang bài “May mắn đến rồi” để diễn tả tâm trạng kích động vào giờ phút này của mình.
 
Vượt Ải Mẹ Chồng
Chương 4


Vui quá hóa buồn, Bạch Thu Nhiên còn chưa kịp hát vang thì đã nhận được điện thoại của bạn cùng phòng.

“Em yêu, mười giờ rồi đó, chừng nào về?” Giọng nói hào sảng của chị đại vang lên từ trong điện thoại, dẫu không mở loa ngoài nhưng trong xe vẫn nghe rõ. Vì thế, khi nghe cách gọi nên thuộc về mình lại được thốt ra từ miệng của một cô gái thì dẫu đang tập trung lái xe, Diệp Chi Châu vẫn quay đầu lại, nhìn “em yêu” một cách sâu xa. Nhưng Bạch Thu Nhiên không nhận ra, điện thoại của cô bạn thân khiến người không cha không mẹ như cô chợt thấy hoảng hốt như bị mẹ già kìm kẹp, có tật giật mình nhìn xuống cổ tay.

Cổ tay cô đeo chiếc đồng hồ nạm kim cương, mặt đồng hồ tinh xảo phối hợp với dây đồng hồ tinh xảo, nổi bật trên cô tay trắng ngần của cô, rất nhã nhặn, tất nhiên cũng rất sang trọng, vì là của bạn trai tổng tài tặng nhân dịp thuận lợi kiếm được việc làm sau khi tốt nghiệp đại học mà.

Thú thật, là sinh viên tốt nghiệp từ trường đại học số một, số hai ở thủ đô, dẫu trông Bạch Thu Nhiên có yếu ớt đến đâu thì cũng sẽ rất dễ dàng kiếm được một công việc ở Bắc Kinh. Bạn trai tổng tài tặng món quà quý giá nhường này chỉ vì chúc mừng cô kiếm được việc là vì công việc của cô tốt ngoài mong đợi, cô đã ứng tuyển thành công vào tổng công ty của tập đoàn Giang Hoa – doanh nghiệp nằm trong danh sách một trăm doanh nghiệp hàng đầu thế giới. Nhân viên của Giang Hoa toàn ít nhất có bằng thạc sĩ đi du học về hoặc là các sinh viên cực kỳ xuất sắc từ các trường đại học hàng đầu trong nước. Có thể thu hút nhiều người như thế thì chắc chắn đãi ngộ và lương thưởng rất tốt, Bạch Thu Nhiên mèo mù vớ cá rán, nghèo khổ mười năm thoát nghèo một đêm, chẳng những thế mà còn có thể thuê căn hộ hai phòng ngủ ở đường vành đai ba với người bạn thân.

Lúc Bạch Thu Nhiên mới nhận được thông báo trúng tuyển của Giang Hoa, ai cũng thảng thốt, kể cả người hiểu sâu biết rộng như Diệp Chi Châu. Trước đó anh luôn lo lắng cô sẽ không tìm được công việc yêu thích hoặc là ở bên ngoài sẽ bị bắt nạt nên cố gắng thuyết phục cô làm việc ở công ty anh, mãi sau khi Bạch Thu Nhiên dùng thực lực để chứng minh bản thân, tổng tài phong độ và chu đáo mới lập tức tặng món quà này coi như vừa chúc mừng vừa xin lỗi.

Nhìn Bạch Thu Nhiên tiết kiệm thế thôi chứ cô không có phẩm chất tốt đẹp tự cường, tự lập, tự tôn, tự trọng của đóa hoa bé nhỏ thuần khiết. Cô rất sợ nghèo, đừng nói là bạn trai chỉ muốn cho cô đi cửa sau vào công ty, kể cả anh muốn bao nuôi cô thì cô cũng không nề hà. Đáng tiếc trời xanh không đồng ý, mỗi khi cô muốn làm con sâu ăn không ngồi rồi thì tim lại quặn đau kịch liệt khiến cô không thể không chính nghĩa từ chối đề nghị của bạn trai, kiên trì làm đóa hoa bé nhỏ thuần khiết tự lực cánh sinh.

Sau khi nghĩ kỹ, Bạch Thu Nhiên cảm thấy không đi làm ở công ty bạn trai sẽ tốt hơn vì cô không biết chuyện sau này của hai người sẽ ra sao, lỡ vớ trúng kịch bản ngược tâm ngược thân vượt quá độ mà cô có thể chịu đựng thì cô còn đường nghỉ chơi, không đến mức sẽ sống không nổi nếu thiếu anh. Vì vậy Bạch Thu Nhiên rất tận tâm tìm việc làm.

Cô rất mặt dày mà nộp đơn ứng tuyển cho Giang Hòa, công ty họ dám đến trường cô tuyển dụng thì cô dám ứng tuyển, nộp hồ sơ đâu tốn tiền, lỡ may người phụ trách phỏng vấn bị mù thì sao?

Bạch Thu Nhiên cho rằng chỉ khi cô gặp phải người phụ trách phỏng vấn bị mù thì mình mới trúng tuyển Giang Hoa nên không hề quan tâm suy nghĩ của người khác. Lúc nhận được thông báo trúng tuyển, cô chỉ cảm thấy vui mừng vì mình mèo mù vớ cá rán, đến khi bạn trai tổng tài bất ngờ tặng món quà quý giá để xin lỗi thì cô giật nảy mình, đồng thời cũng cảm động tột độ, thầm nghĩ đây là thế giới của người trưởng thành ư, nam nữ tặng quà cho nhau có giá lên tới sáu chữ số ư?

Thế giới của người trưởng thành tốt đẹp quá!

Bạch Thu Nhiên hết sức cảm động, sau đó từ chối ý tốt của bạn trai, bình thường món quá có giá bốn năm chữ số thì cô còn ỡm ờ không nhận ngay vì không thể làm trái hình tượng, nhưng nếu là đồng hồ đeo tay trị giá mười mấy vạn thì cô thực sự không dám nhận, lỡ làm mất, cô bán nội tạng cũng không đền nổi.

Nhưng lý do của bạn trai tổng tài rất thuyết phục khiến cô không tài nào phản bác. Anh nói cô làm việc ở công ty lớn, đeo đồng hồ sang trọng mới dễ dàng hòa nhập.

Anh nói rất có lý. Bạch Thu Nhiên với lập trường không kiên định bắt đầu do dự, sau khi đắn đo thì quyết định “khó xử” nhận món quà, sau đó, quả nhiên đóa hoa bé nhỏ thuần khiết đeo đồng hồ hạng sang không phù hợp với thần thái của mình thuận lợi hòa nhập với các đồng nghiệp tinh anh ở công ty, hoàn toàn không gặp tình huống bị xúc phạm trong truyền thuyết.

Bạch Thu Nhiên cảm thấy mình rất an phận thủ thường, không cố tình làm thân với những con người xuất sắc trong công ty, ngược lại còn sớm tỏ rõ mình là hoa đã có chủ, mà một trong những nguyên nhân chính giúp cô không bị xúc phạm, bêu rếu là nhờ chiếc đồng hồ này. Bởi vì đeo nó, từ ngày vào công ty cho đến nay, các đồng nghiệp luôn muốn đào bới “thân phận thật” của cô, tự tạo ra hình tượng bí ẩn cho cô, cô thẳng thắn nói mình chỉ là trẻ mồ côi cha mẹ đều đã qua đời thì họ lập tức tưởng tượng ra cô thừa kế tài sản của cha mẹ, sang ngày hôm sau thì cả đồng nghiệp ở bộ phận khác cũng biết cô sở hữu khối tài sản khổng lồ.

Bạch Thu Nhiên quá sợ hãi, kể từ đó im như thóc, không dám tùy tiện bác bỏ tin đồn nữa.

Nghĩ lại, các đồng nghiệp tưởng tượng như thế cũng không sai, từ lâu cô đã không còn là đóa hoa bé nhỏ nghèo khó đáng thương nữa, kể từ khi quen Diệp Chi Châu, cuộc sống của cô đã bất giác thay đổi hoàn toàn, anh lặng lẽ bước vào cuộc đời cô, che mưa chắn gió cho cô, thậm chí còn lo ăn mặc, nhà ở, đi lại cho cô. Cô cảm thấy bây giờ, nhìn bề ngoài thì có vẻ như cô sống tự lập nhưng thực tế, mọi sinh hoạt của cô, kể cả mua sắm vật dụng hay quần áo thì đều là anh dẫn cô đi mua, và tất nhiên đều là do anh trả tiền.

Khiếu thẩm mỹ của tổng tài hiển nhiên không đáng lo, tất cả đồ đạc mà anh mua cho Bạch Thu Nhiên toàn thuộc nhãn hiệu anh thường dùng, tuy lần nào Bạch Thu Nhiên cũng cố gắng chọn đồ có giá rẻ nhất để biểu lộ phẩm chất tiết kiệm tốt đẹp của đóa hoa bé nhỏ thuần khiết, cũng không làm chuyện không nên làm nhưng trong mắt đồng nghiệp, quần áo và vật dụng mà cô dùng hàng ngày đều đơn giản chứ không cố tình để lộ nhãn hiệu cao cấp thì đây mới là con nhà giàu đích thực, cộng thêm cái đồng hồ đắt tiền thì càng chứng minh suy đoán của họ.

Về phần tại sao toàn thân chỉ có cái đồng hồ là món đắt tiền thì họ cũng đã nghĩ ra lý do giúp cô: người ta đi làm là để làm việc chứ không phải để khoe của.

Trước kính quần áo, sau kính người, bề ngoài của cô kết hợp với “nghề nghiệp” đóa hoa bé nhỏ thuần khiết, cho dù không được săn đón nhiệt liệt thì cũng không đến nỗi bị xa lánh.

Bạch Thu Nhiên không biết những chuyện đó, nhưng cô rất rõ một việc là tuần sau, khối tài sản mà cô đang sở hữu mà đồng nghiệp đồn đãi sẽ thay đổi, bởi vì trên tay cô có thêm “quả trứng”.

Nhìn chiếc nhẫn kim cương lóe sáng trong bóng đêm, Bạch Thu Nhiên như tìm được người tâm phúc, thẳng eo: “Tư Tư, bây giờ mới chín giờ mười lăm thôi, đâu có trễ, hơn nữa…” Cô tạm dừng lại, nhỏ giọng ngượng ngùng nói với bạn cùng nhà: “Hôm nay tớ không về.”

Giọng Bạch Thu Nhiên không lớn nhưng lại mang theo sự kiên quyết thu hút Diệp Chi Châu, anh nhìn cô, khóe môi khẽ nhướn lên, gương mặt đang sầm sì bỗng rạng ngời hẳn lên.

Bạn trai tổng tài đã vui trở lại nhưng Lục Tư Tư khó chịu toàn thân, lòng đau như cắt vì bó rau mình trông nom bấy lâu sắp bị ăn sạch, ôm ngực khó tin hỏi: “Tại sao?”

Bạch Thu Nhiên không nhìn thấy màn trình diễn của đứa bạn thân, mà chính cô cũng đang bận diễn. Nhận ra tầm mắt của người bên cạnh, cô xấu hổ cúi đầu, nói vừa nhỏ vừa nhanh: “Hôm nay tớ về nhà A Châu, có gì nói sau nhé.”

Ngay sau đó, cô ngượng ngùng nhanh chóng cúp máy khiến Lục Vũ Tư còn chưa kịp tiếp thu: …

Bất kể Lục Vũ Tư chửi thầm thế nào thì cũng không ảnh hưởng tới diễn xuất của Bạch Thu Nhiên. Cô cố gắng dằn cơn cười sảng khoái của mình, tiếp tục diễn vai con nai vàng ngơ ngác bối rối cất điện thoại, sau đó nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, bề ngoài thì tỏ ra cố gắng ổn định tâm trạng và xua bớt ngượng ngùng nhưng trong lòng lại mong ngóng bạn trai tổng tài thong thả lái xe về nhà.

Khu dân cư mà Diệp Chi Châu đang ở không phải là khu mà họ gặp nhau lần đầu tiên. Tuy hoàn cảnh ở khu nhà cũ rất tốt nhưng cách trường Bạch Thu Nhiên quá xa, không tiện hẹn hò, vậy nên sau khi chính thức yêu nhau thì Diệp Chi Châu đã lặng lẽ chuyển đến căn hộ gần trường cô.

Khu dân cư hiện tại cũng là khu cao cấp, hoàn cảnh tuyệt vời, hơn nữa còn không quá xa nhà và công ty của Bạch Thu Nhiên nên Diệp Chi Châu không đổi chỗ ở nữa.

Yêu nhau gần ba năm, tất nhiên đây không phải là lần đầu tiên Bạch Thu Nhiên tới nhà anh, cô đã đến đây không tới một trăm lần thì cũng hơn tám mươi lần, nhưng hôm nay là lần đầu tiên cô đến trễ thế này, vì vậy tâm trạng rất khác so với trước kia, cô cực kỳ mong đợi vào hoạt động đêm khuya vào tối nay.

Tới nơi, Diệp Chi Châu đỗ xe vào chỗ của mình, Bạch Thu Nhiên ngoan ngoãn xuống xe như cô vợ nhỏ, kìm nén sự háo hức khi lên nhà cùng anh, chuyện đầu tiên làm sau khi đổi dép là đánh giá căn hộ.

Diệp Chi Châu đi rót hai ly nước, khi quay lại thì thấy cô đang lén quan sát mọi góc trong nhà anh, đến cả phòng tắm dành cho khách cũng không bỏ qua, anh buồn cười tựa cửa trêu ghẹo: “Có cần anh đưa em đi tham quan nhà không?”

Bạch Thu Nhiên đã bước đầu điều tra xong, xoay người đi tới cạnh anh, nhận lấy ly nước, uống một ngụm lớn, đôi mắt sáng như sao nhìn anh, lắc đầu tỏ vẻ không cần khách sáo vậy đâu.

Diệp Chi Châu tỏ rõ sự bất đắc dĩ: “Lần nào tới cũng lượn một vòng, chỉ mấy ngày không tới mà em quên nhà anh trông thế nào à?”

“Nào có.” Bạch Thu Nhiên chớp đôi mắt trong veo vô tội, tất nhiên cô sẽ không nói mình không phải tham quan mà là dò xét địa bàn.

Không cần nghĩ cũng biết bạn trai tổng tài được săn đón thế nào, vô số ong bướm vây quanh anh, Bạch Thu Nhiên sẽ không vì tình cảm của họ rất tốt mà phớt lờ ong bướm. Xã hội hiện đại có rất nhiều điều tốt đẹp, và cũng không thiếu những cám dỗ, cô cần phải có sự cảnh giác nhất định, ít nhất là không để cả thế giới đều biết cô có sừng mà cô thì vẫn ngốc nghếch khoe ân ái.

Vì vậy chớ chủ quan. Đừng nói là bạn trai tổng tài cầu hôn thì sẽ không tìm bồ nhí, trên đời này chuyện gì cũng có thể xảy ra, kể cả khi họ đã kết hôn sinh con, đề phòng và bảo vệ gia đình là sự nhiệp của đời cô.

Hiện tại, sau khi kiểm tra kỹ càng, cô phát hiện nhà bạn trai tổng tài sạch sẽ đến mức không có cả cọng tóc của phụ nữ, địa bàn của mình không bị đứa con gái đê tiện nào khác vấy bẩn, Bạch Thu Nhiên rất hài lòng, biểu cảm giả ngu vờ dễ thương càng chân thành tha thiết.

Diệp Chi Châu không chống đỡ nổi vẻ dễ thương của cô, chủ động bỏ qua vấn đề, giục: “Muộn rồi, mau tắm rửa đi.”

Tựa như nghe được ám hiệu, thoắt cái ánh mắt của Bạch Thu Nhiên trở nên nóng bỏng như lửa.
 
Back
Top Bottom