Khác Vương Tử Kỵ Sĩ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
361,521
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
235918181-256-k713751.jpg

Vương Tử Kỵ Sĩ
Tác giả: rvgvn17
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Dục Hiểu

Thể loại: Đam Mỹ, Truyện Sủng, Truyện Sắc

Nguồn: dongtichmich.wordpress.com

Trạng thái: Full

Thể loại: Hiện đại, cao H, vườn trường, sinh tử, thụ song tính.

Nhân vật chính: Ngô Thắng Vũ x Dương Uấn Chi
Số chương: 94 chương + 3 phiên ngoại
Edit:Tịch Mịch Team
Beta:Đậu Đỏ

Ngay từ lần đầu tiên thụ gặp công là thụ đã không kiếm chế được mà muốn động dục, còn tưởng tượng cảnh được mạnh mẽ chiếm đoạt.

Ah quen tiết lộ là trước mặt công thì thụ vô cùng thanh lãnh.

Thụ không được người trong nhà yêu thương nhưng lại được công sủng đến tận trời.



vuong​
 
Vương Tử Kỵ Sĩ
Chương 1-1: Tiết tử


"A ạch...

Đau quá..."

"Kiên trì một chút nữa đứa nhỏ liền ra."

Bác sĩ đã quen xem cảnh sinh nở lạnh nhạt trấn an khuôn mặt đau đớn vặn vẹo của người phụ nữ.Ngoài phòng sinh, nam nhân cùng một cụ giờ nóng nảy chờ.

Rốt cục cửa phòng sinh cũng mở ra, thời khắc nghe tiếng khóc trẻ con nỉ non, nam nhân kích động xông lên trên, nắm lấy bàn tay bác sĩ: "Như thế nào bác sĩ?

Vẫn là con gái sao?"

Khoảnh khắc này vốn là nên cùng nhau vui vẻ nhưng bác sĩ lại lộ ra biểu tình có chút khó nói, một lát sau mới chỉ chỉ văn phòng mình: "Chúng ta vào trong rồi nói đi."

"Được."

"Cái gì?!

Ông nói đứa bé này bất nam bất nữ?"

"Chính xác mà nói là lưỡng tính dị dạng, có cả bộ phận sinh dục nam và nữ, hẳn là thiên về nam hài nhiều hơn."

Bác sĩ nhìn đứa bé chỉ khóc một chút liền ngoan ngoãn trong lồng ngực, đột nhiên thấy hơi xúc động.

Đứa nhỏ như vậy ông lần đầu tiên gặp, thoạt nhìn ngoan hơn những đứa nhỏ khác rất nhiều.

Đối với người đã quen xem hợp hoan ly tan như ông cũng có mấy phần thương hại.

Thế nhưng nam nhân đối diện hiển nhiên không thể tiếp nhận đứa con mình là "quái vật" bất nam bất nữ, mẹ hắn nghe tin này cũng khóc lên, nói thẳng ra đây là loại nghiệt gì a?

Đứa nhỏ ngoan ngoãn sao lại biến thành như vậy.

Ngay vào lúc này ngoài cửa truyền đến một khác thanh âm mừng rỡ, một đứa bé cũng vừa được chào đời.

"Sinh rồi?!

Bác sĩ, là con trai hay là con gái?"

"Chúc mừng cậu, là con trai."

"Có thật không?!

Tôi làm ba ba!

Tôi rốt cục làm ba ba!

Ha ha ha!

Tôi có con trai!"

Thai phụ vừa sinh xong nhất thời cũng vui vẻ, dáng dấp hạnh phúc kia, bất luận người nào lần đầu làm cha cũng như vậy, kích động không thôi.

Thế nhưng tình cảnh này lại càng kích thích hai mẹ con hắn.

Bầu không khí bên kia hân hoan vui mừng, bên này lại trầm thấp yên lặng, vào lúc này di động nam nhân vang lên.

"Có đúng không?

Tôi biết rồi, chờ tôi một chút, lập tức đi tới."

Nam nhân cúp điện thoại, đột nhiên nói, "Công ty con có chút việc gấp, nhất định phải đi về trước.

Chuyện đứa nhỏ chờ vợ con tỉnh rồi nói sau đi, mẹ, mẹ ở lại chăm sóc Tiểu Dĩnh một chút đi."

Nam nhân nói xong liền vội vàng đi mất.

Lão nhân gia còn chưa kịp trả lời một câu, chỉ có thể nhìn con mình bỏ lại đứa cháu vừa ra đời cùng người vợ mới sinh ra đi.

Giống như là ý thức được ba ba bỏ mình lại, tiểu tử vẫn luôn ngoan ngoãn trong ngực đột nhiên khóc lên, cùng tiếng khóc tiểu tử ngoài cửa, bệnh viện nhất thời vô cùng ồn ào.

"Ai, bác sĩ cho bà nội là tôi xem tôn nhi một chút đi."

Lão nhân dù sao cũng yếu lòng, nghe đứa nhỏ khóc thành như vậy cũng đau lòng.

Nói thế nào, đứa bé này cũng là cốt nhục con trai mình, coi như thân thể nó khác với người thường nhưng cũng không thể vô tình vứt bỏ, vì vậy nhận lấy tiểu sinh mệnh từ tay bác sĩ.

"Nhỏ như vậy sao, tôn nhi đáng thương của bà, sao số con lại khổ như vậy a."

Mà nam nhân nói công ty mình có việc gấp phải về kia lại lái xe đi hướng không phải công ty mà là một bệnh viện khác...

 
Vương Tử Kỵ Sĩ
Chương 1-2: Bí mật của học sinh mới chuyển trường


"Các bạn học, đây là học sinh mới chuyển tới lớp chúng ta, cũng là trung khảo trạng nguyên năm nay.

Uấn Chi vốn là nên ở trung học Sáng Nhã nhưng lại chuyển tới trường chúng ta, cùng nhau trở thành bạn bè đồng học.

Hi vọng ba năm học sinh cấp ba chúng ta sẽ chung sống hòa thuận.

Nào, trước tiên em giới thiệu về bản thân mình với các bạn đi."

Một trận vỗ tay nhiệt liệt vang lên, trong tiếng xì xào bàn tán thiếu niên đứng trên bục giảng mới chậm rãi ngẩng đầu lên, gương mặt có chút lạnh lùng.

Chỉ thấy cậu đứng cạnh lão sư cười hòa ái, nhàn nhạt mở miệng.

"Các bạn hảo, tớ gọi Dương Uấn Chi."

Tám chữ đơn giản, phòng học ầm ĩ nhất thời an tĩnh lại.

Tất cả mọi người đang chờ câu sau của cậu, mà thiếu niên nói xong mấy chữ kia sau liền an tĩnh đứng ở nơi đó, không có ý định mở miệng.

Bầu không khí nhất thời có chút quỷ dị.

Trên bục giảng nữ lão sư lúng túng cười cười, sau đó làm như rất tự nhiên mà nói: "Dương đồng học giới thiệu nhiều thêm một ít để chúng ta có thể hiểu nhau hơn, các em nói có đúng hay không?"

Ở dưới lớp còn ồn ào, tại lúc mọi người không chú ý, Dương Uấn Chi lộ ra biểu tình bất đắc dĩ, sau đó mở miệng nói thêm một câu: "Người mà không biết giận biết hờn, chi tử vu quy."

Lớp học phát ra tiếng than thở, nữ lão sư lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nói thêm vài câu liền ra hiệu cậu có thể trở về chỗ ngồi.

Nhìn bóng lưng thiếu niên đang đi xuống phía dưới lớp, nữ lão sư trong lòng cảm khái.

Hài tử ưu tú như vậy làm sao lại có tính cách bị khuyết thiếu đây.

Danh tự Dương Uấn Chi hầu như không có giáo viên nào không biết, từ khi lên tiểu học tài năng đã vô cùng xuất chúng thế nhưng đồng thời ai ai cũng biết đứa bé này tính cách vô cùng quái gở, hoàn toàn không giống đứa nhỏ mười mấy tuổi.

Trước đây lão sư dạy sơ trung của cậu còn nói y dạy cậu đã ba năm chưa từng thấy cậu cùng bạn học khác kết giao, hơn nữa luôn luôn ngồi ở góc lớp.

Sau đó những lão sư kia không làm gì được cậu, nhìn thành tích phi thường ưu tú của cậu cũng lười xen vào nữa.

Trước đây nàng còn cảm thấy những lão sư kia quá khoa trương, thế nhưng ngày hôm nay vừa nhìn, thật giống như lời đồn.

Bất quá đã đến lớp này...

Nàng không thể bỏ mặc cậu như vậy, nếu như tính cách không hảo, thành tích hảo thì có ích lợi gì đây.

Sau đó căn bản là không có cách nào đặt chân vào xã hội.

Cậu trước kia là người như thế nào không quan trọng, nàng nhất định sẽ hảo hảo giáo dục cậu, ít nhất hôm nay có thể tự giới thiệu mình, nàng đã phá vỡ thông lệ chỉ nói tám chữ của em ấy.

"Lão sư, em ngồi chỗ nào ạ."

Vào lúc nữ nhân không ý thức được mình đang đứng trước lớp ngửa mặt lên trời cười to, một âm thanh lạnh lùng truyền tới như một gáo nước lạnh giội tỉnh nữ nhân đang mơ mộng.

Nha, làm sao quên mất cái này!

Nữ lão sư suýt chút nữa vỗ đầu.

Ngày hôm nay bởi vì không có thời gian, sáng sớm đến trường mới biết được hôm nay có học sinh chuyển đến ban mình.

Học sinh như Dương Uấn Chi, vốn là các trường luôn tranh giành nhau cướp về.

Tuy rằng cậu đã điền nguyện vọng rõ ràng nhưng họ đều mắt nhìn chằm chằm chuẩn bị "Đục khoét nền tảng".

Trường bọn họ cũng nằm trong số muốn tranh giành nhưng cậu cũng không có đến.

Bất quá chẳng ai nghĩ tới, sau khai giảng một tuần, cậu đột nhiên muốn chuyển trường, nghe nói cậu muốn chuyển đến trường này, hiệu trưởng cũng cười đến nứt miệng, rõ ràng có ý không chịu buông người, trực tiếp gửi cậu đến lớp bọn họ, tất cả thủ tục còn lại bọn họ sẽ giúp hắn làm thỏa đáng.

Vì vậy sáng hôm nay mình vừa tơi liền không nói hai lời đem cậu nhét vào tay nàng, bảo nàng cứ mang lên lớp.

Mà là bởi vì thời gian quá nhanh, bây giờ mới nhớ tới phòng học chỗ ngồi hình như không đủ.

Nữ lão sư nhìn chung quanh, lúc này mới đột nhiên phát hiện ở phía sau cùng còn một chỗ trống.

Bất quá...

Nàng đột nhiên nhớ lại một người học sinh khác, huyệt thái dương cũng đau.

Gọi là Ngô Thắng Vũ đi?

Không biết là trong nhà có tiền hay là thân thích hiệu trưởng, thành tích như vậy cũng có thể vào lớp nàng, còn thông báo hắn làm gì cũng phải nhắm một mắt mở một mắt.

Sau khai giảng cũng không có tới lớp, lúc phân chỗ ngồi cũng không nói không rằng đơn độc ngồi ở cuối cùng, sau đó cũng không xuất hiện.

Vị trí kia vẫn luôn trống không, bất quá lão sư cũng lười quản hắn.

"Nếu không Uấn Chi ngươi ngồi đỡ nơi đó đi.

Cô sẽ bảo đồng học chuyển thêm một cái bàn tới."

Hắn đã lâu không tới rồi, hôm nay chắc cũng không đâu ha, vì vậy nữ lão sư mở miệng phân.

Nhìn bề ngoài rất bình tĩnh, thế nhưng vừa trải qua một khúc nhạc đệm, nữ sinh hiện tại cơ hồ đều xuẩn xuẩn mơ hồ, hai má cũng đỏ lên.

Trước bỏ qua danh hiệu trạng nguyên của Dương Uấn Chi, trước đây bọn họ cũng không nghĩ bộ dạng cậu sẽ đẹp đến vậy.

Vẻ đẹp không mạnh mẽ như Ngô Thắng Vũ trong truyền thuyết mà là rất thanh tú sạch sẽ, đặc biệt vừa mắt.

Nguyên bản còn tưởng rằng sẽ như một con mọt sách, ai ngờ lại là vương tử trong truyện tranh.

Tâm tư nữ sinh đều bị cậu câu đi, chỉ có mấy nười đang nghe giảng bài.

Bất quá đây là tiết của chủ nhiệm cũng không ai dám làm rộn làm càn, nếu không nhất định tất cả đều sẽ quay lại nhìn lén.

Bất quá cũng may những người kia không có dám quay đầu lại, cho nên không ai phát hiện, vương tử của các nàng lúc này trên mặt lại có một vệt đỏ ửng khả nghi, tư thế ngồi cũng có chút kì quái.
 
Vương Tử Kỵ Sĩ
Khoái cảm bí mật


Hai bên tai giấu trong tóc cũng ửng hồng, thân thể nhẹ nhàng giật giật.

Vẻ mặt Dương Uấn Chi nhìn qua giống như đang rất nhẫn nại.

Mấy vật kia bị nhồi hai nơi chèn ép lối vào nhỏ nhắn cùng vách thịt mỏng manh, khoái cảm như cơn sóng cứ nhấp nhô dâng lên, phía dưới cũng đã chảy dịch ướt đẫm.

Cậu thầm thấp may mắn hôm nay đã mặc hai cái quần lót.

Bây giờ chỉ cần động một cái mấy hạt châu sẽ chuyển động theo, ngang dọc hung hăng ma sát hai miệng huyệt mềm mại.

Loại cảm giác như được gãi ngứa, mang theo dòng điện nhỏ nhỏ tê dại, nhét vào cũng không sợ không thể lấy ra, so với trực tiếp tiến vào còn tuyệt vời hơn.

Nếu không phải còn trong lớp học, chỉ sợ cậu đã cao giọng rên rỉ.

Mỗi lần xuyên cái này mà ngồi xuống đều sẽ rất kích thích, Dương Uấn Chi bề ngoài bình tĩnh như mặt sóng xem sách nhưng bên trong đã bắt đầu dâng trào.

Nếu không phải bàn tay cầm bút đang run run thật sự sẽ không phát hiện được khác thường của cậu.

"Báo cáo!"

Lúc này cửa lớp phịch một tiếng bị đẩy ra, một âm thanh to rõ lại mang chút lười biếng vang lên, phòng học nhất thời tĩnh lặng.

Nữ lão sư trên bục giảng sửng sốt một chút, hồi lâu mới bắt đầu phản ứng quay đầu nhìn về phía người vừa mở miệng.

Đây không phải là Ngô Thắng Vũ một tuần không đến lớp sao?

Có những người dù nhìn bao nhiêu lần cũng khó nhớ nhưng có những người chỉ cần nhìn một lần liền khắc sâu ghi nhớ mà Ngô Thắng Vũ chính là loại người thứ hai.

Hắn mười lăm tuổi đã cao một mét tám mươi, chưa bao giờ mặc đồng phục học sinh, tóc cũng không phải loại hình trường cho phép bất quá cũng may không có nhuộm thành đủ màu, lão sư đã thấy vui mừng.

Tuy không thể không thừa nhận dáng hắn rất ưu tú nhưng hắn vĩnh viễn là học sinh cấp ba khiến các lão sư đau đầu nhất.

Trên người Ngô Thắng Vũ mang theo vài phần ngạo khí, cảm giác như người bên trên nhìn cấp dưới của mình, khi nói "Báo cáo" cũng làm cho người khác nghĩ hắn không phải đến trễ mà là đến thị sát.

Không đợi lão sư cho phép vào lớp, Ngô Thắng Vũ đã tự ý đến chỗ ngồi.

Khi nhìn chỗ mình bị Dương Uấn Chi chiếm, mày cau lại.

"Cậu là ai?"

Nữ lão sư nhất thời thầm kêu không ổn!

Nàng hôm nay là rốt cuộc là xui đến mức nào a?

Ngô Thắng Vũ không phải vẫn luôn không đến lớp sao?

Làm sao hôm nay tự nhiên tới, hơn nữa khẩu khí phi thường khó chịu, không phải là chỉ ngồi bàn của hắn mọt chút sao, cũng đâu có gì..

Mà Dương Uấn Chi nhìn người ta đi xuống bàn mình, sắc mặt hơi đổi một chút, cũng không ai phát hiện tay cầm bút của cậu đã siết chặt.

Cậu há miệng muốn nói nhưng lại bị hắn đánh gãy.

"Lên, ghét nhất người khác ngồi vào vị trí của tôi, bẩn chết rồi."

Âm thanh hắn không lớn nhưng cả lớp yên tĩnh nên mọi người đều nghe rõ ràng.

Bầu không khí nhất thời lúng túng, sắc mặt lão sư cũng biến xanh biến đỏ.

"Ngô Thắng Vũ, em sao có thể nói như vậy?!

Cô không quản ba em là ai, nơi này là trường học, em đến muộn đã bị kiểm điểm, còn không mặc đồng phục học sinh, lại ăn nói với bạn như vậy!"

Thấy lão sư cũng đi xuống, Dương Uấn Chi đứng lên nhưng bởi vì đứng dậy quá mau thứ đang kẹp bên trong nhúc nhích một chút, ma sát rìa ngoài mẫn cảm nhất của cậu.

Nhịn không được mặt cũng đỏ lên, suýt chút nữa đã ồ ồ thở dốc, may mắn cậu cố gắng nhịn xuống được.

"Cậu ta không phải cũng không mặc đồng phục học sinh sao."

Ngô Thắng Vũ liếc Dương Uấn Chi một cái, tuỳ tiện nói.

Nữ lão sư suýt chút bị hắn chọc tức nổ.

"Dương đồng học là vừa chuyển đến trường ta.

Hơn nữa em ấy còn là trung khảo trạng nguyên, thái độ em với đồng học là như thế nào?!"

"Ồ?

Trung khảo trạng nguyên?"

Hắn đột nhiên nâng cao âm cuối, có chút trêu tức nhìn Dương Uấn Chi, "Chính là người thi hoá học trên đường đi té xỉu nhưng kết quả vẫn là đệ nhất trạng nguyên toàn tỉnh?"

Nghe đối phương đánh giá mình như vậy Dương Uấn Chi vẫn lạnh mặt như thế.

Ngô Thắng Vũ ngược lại hứng thú nhìn cậu.

Hắn so với tưởng tượng của mình không giống lắm, bất quá dù là như thế nào, có người tuỳ tiện ngồi vào chỗ mình cũng sẽ khó chịu.

Từ nhỏ đến lớn, hắn luôn được người trong nhà nâng như ngọc thạch mà nuôi lớn, đối với những đồ hắn cảm thấy thuộc về mình, dục vọng chiếm hữu rất mạnh.

Cho dù vật đó không có giá trị cùng bao nhiêu trọng yếu, chỉ là theo quán tính giữ lấy, nói trắng ra chính là bá đạo.

"Thật không tiện, vị trí đổi về cho cậu đi."

Cậu cũng không có thái độ gì, chỉ là cuối đầu nhìn.

Nữ lão sư quyết định hảo hảo giáo dục Ngô Thắng Vũ xử xự làm người liền nghe đối phương tiếp tục nói.

"Không cần thiết, bị người khác chạm qua cũng ô uế, tôi không muốn."

Sau đó quay người tiêu sái rời phòng học.

Toàn bộ quá trình nữ lão sư chưa kịp nói một câu.

Ngô Thắng Vũ vừa đi, phòng học nhất thời sôi sùng sục.

Mà Dương Uấn Chi vẫn là kinh ngạc đứng ở đó, nhìn phương hướng hắn ly khai, không biết đang suy tư cái gì.

..

________

Ngày đầu chuyển tới trường học cũng kết thúc, ngoại trừ buổi sáng nhìn thấy hắn, nguyên ngày cũng không nhìn thấy lần nữa.

Nghe đồng học nghị luận, cậu cũng biết được chút ít sự tích "Quang vinh."

Về đến nhà sắc trời cũng có điểm tối, trong nhà vẫn là một mảnh u ám.

Mở bóng đèn vì đã cũ mà chớp loé hồi lâu mới sáng lên, bất ngờ nhìn thấy mẹ đã sớm về đang ngồi trên ghế salong cũ kỹ.

"Sao không bật đèn."

Dương Uấn Chi nhàn nhạt hỏi một câu, dưới ánh đèn lờ mờ sắc mặt nữ nhân có vẻ hơi tiều tụy.

"Hắn đã trở lại..."

Dương Uấn Chi suy nghĩ một chút câu nói của bà, hồi lâu mới "Ồ" lên một tiếng.

"Em con cũng quay về rồi."

"Nàng không phải em con."

Cậu thay giày, nói một câu liền vào phòng.

Lúc này nữ nhân đột nhiên đứng lên "Tiểu Chi, đi làm giải phẫu đi."

Nghe nữ nhân nói câu này, Dương Uấn Chi trầm xuống, "Không được!"

"Ầm" một tiếng, cửa bị đã khóa.
 
Vương Tử Kỵ Sĩ
Tình dục cùng luyến ái không thể cho ai biết


Dương Uấn Chi thả mình lên giường, đột nhiên cảm thấy mình chưa bao giờ mệt như hôm nay...

Đã lâu...Đã lâu không thấy hắn...

Giống như trở về mùa hè năm đó, hắn bắt đầu phát triển cao lên, đường viền khuôn mặt cũng ngày càng rõ ràng, ánh mắt vẫn sâu như vậy, trong quá khứ chỉ cần liếc mắt một cái đều khiến nữ sinh phát cuồng, cậu nhớ rõ từng thần sắc của người kia, nhíu mày hé môi chỉ phun ra một chữ yếu ớt, thân thể nhịn không được run rẩy.

Trong đầu chỉ còn khoảnh khắc hắn nói chuyện với mình...

Dương Uấn Chi không quan tâm hắn căn bản nói gì, chỉ biết hắn nói với mình cũng đủ để trạng nguyên cả ngày đề lâng lâng hoảng hốt, trái tim căng thẳng loạn nhịp.

Mặc dù rất nỗ lực duy trì trấn định nhưng lòng bàn tay vẫn thấm đẫm mồ hôi, không nghĩ mình may mắn như vậy, thật nhanh có thể được gặp hắn.

Có trời mới biết khi Ngô Thắng Vũ nói: "Chính là tên biến thái lúc thi hóa học té xỉu nhưng vẫn đỗ trạng nguyên?"

Dương Uấn Chi thật vui vẻ, hắn biết mình...Mặc dù chuyện ấy không hay ho nhưng đối với Uấn Chi, như vậy là đủ.

Thân thể bắt đầu trở nên hưng phấn, phía dưới vẫn luôn bị mình xem nhẹ phát tao, bụng dưới cũng dâng trào từng cỗ khí nóng hổi, nhịn không đươc ôm chặt lấy chăn kẹp ở hai chân cọ cọ.

"Thắng Vũ..."

Dương Uấn Chi vùi đầu vào chăn, giọng buồn buồn, nói rất nhỏ lại mang theo mùi vị mê hoặc.

"Tớ hảo muốn..."

Cơ thể hơi cọ, âm thanh như hờn dỗi người yêu, chắc chắn ai nhìn thấy cũng sẽ bị dọa bất quá những người đó không bao giờ có cơ hội, thời điểm cậu càng phóng đãng, ngoài mặt ngụy trang càng tốt, đây là màu sắc tự vệ cậu tự gầy dựng khi còn nhỏ.

Cậu chậm rãi cởi quần, đến khi chỉ còn chiếc quần lót trắng trên người, đạo cụ bí mật dằn vặt mật đạo cả ngày được phơi bày, cũng chỉ là quần lót chữ T bình thường nhưng dần dần đi xuống, bàn tay thon dài kẹp lấy đầu dây thừng kéo ra ngoài, hai viên bi tròn trịa bắn ra ngoài, ướt nhẹp dâm dịch.

Không có quần lót che chắn, hạ thể Uấn Chi liền hiện rõ, đóa hoa hồng nhạt bất thường nở bung cánh, phi thường đẹp đẽ, ngọc sợi phía trước khẽ run.

"A..."

Không khí lạnh tràn vào nơi trống rỗng cảm thấy có chút hư không khó chịu, cậu thở dốc nhịn không được lại đẩy chúng vào.

Nghĩ đến mình hôm nay ngồi chỗ Ngô Thắng Vũ, thân thể liền hưng phấn mãnh liệt hơn, hôm nay còn được thấy hắng, có thể hơi hơi hóa giải tương tư đã lâu như đói như khát.

Cậu cũng không biết nếu không được nhìn thấy hắn nữa, có thể hay không sẽ phát điên.

Hồi ức đã dần không thể lấp nỗi nhớ nữa, cậu không chút do dự chuyển trường, tất cả vì người đó.

"Ân a...

Ngô Thắng Vũ, cậu bại hoại...

Nguyện vọng của cậu.

Rõ ràng rõ ràng đã điền...

Aha...

Tại sao không nói một tiếng...

Liền đi Nam Dương...

Hại tớ tìm cậu tìm đã lâu..."

Dương Uấn Chi một bên bất mãn oán trách, một bên tay ở phía dưới thủ dâm, nói như oán trách nhưng ngữ khí lại như làm nũng với tình nhân, oan ức ủy khuất, khóe mắt hồng hồng đặc biệt đáng yêu.

Nhớ tới thời điểm thi trung khảo lần đó, chính mình cũng không tự dưng hôn mê...

Bữa thì hóa học ấy tự trách mình nhét trứng kích thích quá mức, bởi vì không thể mang vật lạ vào phòng thi, công tắc điều khiển không để trên người mà trước khi vào Uấn Chi còn chỉnh mức tần suất cao nhất.

Ngày đó sở dĩ high như thế cũng bởi vì cậu ở trường học gặp được hắn.

Mặc dù người đó không thấy, không biết cậu là ai nhưng chỉ cần hắn liếc mắt một cái cũng đã khiến cậu hưng phấn.

Chỉ là không nghĩ đến mình sẽ té xỉu, cậu không thấy mất mặt, trái lại còn vô cùng kích thích.

Lau lấy chất lỏng dính trên tay, quần lót cũng cởi ra đổi, sau đó tiện tay giấu kĩ giống như trước đây chờ mẫu thân khi đi làm lại lén lút lấy ra rửa sạch sẽ.

Vừa mới đổi áo ngủ sạch sẽ, bên ngoài liền vang lên tiếng gõ cửa.

Xác định trong phòng không có mùi vị, cậu mới mở cửa ra, thần sắc hoàn toàn không chút hoang mang, người ngoài nhìn vào sẽ cho là cậu đang nghiêm túc học tập.

Nhìn sắc mặt mẫu thân tái nhợt, tâm lý cũng không biết tư vị gì.

Cậu biết bà muốn khuyên mình cái gì nhưng trừ cái này cậu đều có thể đáp ứng.

E rằng rất nhiều người đều cảm thấy cậu sẽ rất chán ghét thân thể mình, chỉ có cậu tự mình biết, cậu yêu thích thân thể của chính mình, nhiều khi nửa đêm tỉnh mộng sẽ đều nghĩ tới Ngô Thắng Vũ hung hăng giữ lấy mình, sau đó lại nói, Tiểu Chi, thân thể của ngươi đẹp quá.

Mặc dù chỉ là giấc mộng, nhưng cậu lại có thể mang theo ảo tưởng đẹp như vậy.

Hơn nữa, tự tôn không cho phép Dương Uấn Chi cậu khuất phục, cậu phải cho nam nhân vì thân thể song tính của con mình không ngần ngại bỏ đi một bản án đanh thép.

Cậu muốn mẫu thân nhanh một chút tỉnh lại, không phải chỉ cần cậu giải phẩu thì nam nhân kia sẽ trở về.
 
Vương Tử Kỵ Sĩ
An ủi bị tiểu công bắt gặp


"Ừm.."

Trong mũi đều là mùi vị Ngô Thắng Vũ, Dương Uấn Chi nhịn không được rên rỉ thành tiếng.

Phía dưới càng lúc càng ướt, love egg đang rung cấp độ mạnh cũng không đủ thỏa mãn cậu, lỗ nhỏ mặt sau không có được lấp đầy phát ngứa lên, địa phương vốn không nên dùng để hoan ái cũng bắt chước theo hoa huy*t phía trước nóng cháy.

Cậu biết mình vốn không phải trời sinh đã thích nam nhân, cậu chỉ thích Ngô Thắng Vũ, cũng chỉ vì hắn mà phát tao, chỉ muốn cho hắn làm chết mình, để mình được tự do rít gào lên cao trào.

Nhớ tới trước đây mình thường lén lút nhìn hắn chơi bóng, người kia so với bạn cùng lứa luôn luôn tạo cảm giác hạc đứng trong bầy gà, mặc áo cầu thủ mơ hồ có thể thấy bắp thịt cánh tay cùng vùng bụng, dễ dàng hấp dẫn ánh mắt tất cả mọi người.

Mỗi lúc mồ hơi hắn tuôn rơi, men theo viền mặt hoàn hảo chảy vào quần áo, cậu liền phát hiện mình ướt.

Cậu luôn mơ đến mình liếm liếm từng giọt mồ hôi trên người hắn, nghe mùi vị dương cương nam tính tanh nồng, mơ hắn thao mình...

Tỉnh tỉnh mê mê mà bắt đầu đã có ý niệm như vậy, đến giờ chỉ nghĩ đến hắn mặt sau cũng có thể ẩm ướt đến rối tinh rối mù.

Nhớ lại chuyện trước kia Dương Uấn Chi có chút không kềm chế, hiện tại câu đang ngồi ở chỗ hắn, trong tay là áo cầu thủ của hắn, cảm giác cả người đều bị hơi thở hắn bao vây.

Phía dưới vừa nóng vừa nhột, muốn bị làm tàn nhẫn, muốn càng nhiều...

Cậu thẳng thắn cách lớp đồng phục học sinh xoa xoa vật dưới khố, từ dương cưng phía trước đến hoa huy*t ướt nhẹp, bởi vì có love egg bên trong hơn nữa lại ma sát với vải vóc, sảng khoái đến chân cũng cong lại, hai má cậu đỏ lên, toàn thân cũng phát nhiệt.

"A...

Thắng Vũ...

Làm ta...

Còn muốn..."

Nhỏ giọng rên rỉ, bởi vì sợ sẽ làm bẩn quần đồng phục, như vậy khi ra về bị người khác nhìn thấy liền xấu hổ chết rồi.

Cậu đột nhiên có một ý nghĩ lớn mật, không đợi suy nghĩ kỹ càng đã đứng dậy đóng cửa phòng học, sau đó trở lại chỗ ngồi cởi quần.

Đặt áo cầu thủ ở chỗ tựa lưng, Dương Uấn Chi xoay người ngồi trên băng ghế, hai chân tách ra hai bên, chỉnh love egg đến mức rung lớn nhất, một bên ngửi mùi hương nam nhân một bên ma sát với băng ghế.

"Aha...

Thật thoải mái...

Thắng Vũ...

Làm tới đó a a a "

Dương Uấn Chi một bên đắm chìm trong khoái cảm, một bên tự phỉ nhổ chính mình.

Cậu không biết mình sẽ có một mặt không biết xấu hổ như vậy, trong phòng học làm loại chuyện này.

Nhưng cậu thật sự nhịn không được muốn an ủi mình, đây nhất định sẽ là lần đầu tiên và là lần cuối cùng ở phòng học.

Cậu không dám trộm mang áo Ngô Thắng Vũ về, chỉ có thể ở nơi này nghĩ đến hắn, sau đó tự an ủi.

Ảo tưởng chính mình thật sự ngồi trên thân thể nam nhân giãy dụa lên xuống mô phỏng động tác đánh xuyên, một tay nắm chặt tính cụ phía dưới.

Tiểu huyệt chảy d*m thủy ra ghế, ẩm ướt nhớp nhúa một mảnh, thậm chí đã bắt đầu phát ra tiếng nước nhóp nhép dâm mỹ.

Đại khái sẽ không ai nghĩ tới, nam sinh ngoan ngoãn thành tích luôn đứng đầu này sẽ có một mặt biến thái như vậy.

"Thật là thoải mái...

A a...

Lão công...

Muốn tới...

A...

Thật là lợi hại...

Tao huyệt cũng muốn cao trào...

Ân a..."

Dương Uấn Chi đùa bỡn âm hạch, tàn nhẫn giãy dụa trên băng ghế, đẩy love egg đến chỗ nhạy cảm củ mình, khuôn mặt cơ hồ hoàn toàn vùi vào áo cầu thủ.

Ngửi mùi vị của người đó, đầu óc liền có chút trống rỗng, hai nơi đồng thời đạt tới cao trào.

Thời điểm cậu tỉnh lại sau cao trào, thần sắc đã không còn thanh lãnh như bình thường, khuôn mặt vẫn ửng ửng hồng, đôi mắt vương tràn hơi nước, mơ mơ màng màng ngẩng đầu lên liền thấy có người đứng trước mặt mình.

Ngô Thắng Vũ.

Dương Uấn Chi hé miệng, đầu cứ vẫn trống rỗng nhưng cậu vẫn cảm nhận được ảo giác hít thở không thông.

Gương mặt hơi cúi vẫn bình tĩnh mạnh mẽ, lần thứ hai nhìn lên ngoại trừ một chút ửng hồng đã khôi phục nét băng lãnh ban đầu.

Thậm chí ánh mắt còn mang theo chút chán ghét, như là bất mãn vì bị quấy rầy.

Ngô Thắng Vũ bị nét mặt này mạnh mẽ làm cho những lời muốn nói liền nghẹn lại.

Dương Uấn Chi như chưa phát sinh việc gì, nhanh chóng nhặt quần lót trên đất mặc trở vào, hành động tự nhiên làm Ngô Thắng Vũ chấn kinh, cậu mặc quần xong không quên đem áo cầu thủ nhét vào cặp, sau đó cứ như vậy bình tĩnh ra khỏi lớp...

Nếu không phải tư thế cậu bởi vì còn nhét đồ vật bên trong nên có hơi quái dị, giọt nước khả nghi còn dính trên ghế, Ngô Thắng Vũ sẽ thật sự tin vừa rồi chỉ là ảo giác.

Chờ cậu rời đi hắn mới tỉnh lại, trong đầu nhất thời mắng hàn vạn câu fuck your mother.

Này!

Sao lại có chút không giải thích được?

Rõ ràng đã ngồi chỗ hắn làm việc này cuối cùng lại còn dám trừng hắn.

Nghĩ đến mình vừa nhìn thấy gì, Ngô Thắng Vũ ngoài nổi trận lôi đình còn có chút không thể tin.

Nơi đó, rất ẩm, bởi vì cao trào phun d*m thủy mà ướt nhẹp, tuy rằng chỉ liếc mắt nhưng hắn cảm thấy cả đời này đều sẽ không quên.

Không nghĩ tới sau sự kiện buồn nôn kia, vốn tưởng rằng khi nhìn người khác lõa thể nhất định sẽ nôn ra nhưng hắn trái lại còn cảm thấy chỗ đó không chỉ không xấu, còn có một loại...

Tư vị làm hắn không thể diễn tả được.

Càng làm cho hắn chịu không nổi là, chính mình, thật giống như cứng rồi.

 
Vương Tử Kỵ Sĩ
Cậu dám đi tôi liền XXX cậu


Lúc Ngô Thắng Vũ tiến vào liền thấy bộ dáng Dương Uấn Chi đang lên cao trào.

Tuy rằng hắn không biết "Lão công" mà người kia kêu là ai nhưng cậu ngồi ở chỗ hắn, ôm y phục hắn, hắn cũng mơ hồ đoán được mấy phần.

Kết quả lại bị ánh mắt lạnh như băng trừng một cái, hắn có chút không khỏi hoài nghi mình có phải là quá mức tự luyến.

Một hồi lâu Ngô Thắng Vũ mới bình tĩnh lại, đại khái là vì lần đầu tiên nhìn thấy người song tính ở trước mặt hắn làm chuyện như vậy mới cứng đi.

Nhìn chất lỏng mập mờ vẫn còn vương trên băng ghế, buổi chiều lên lớp vốn là muốn lấy đồ đã để lại, nhận chìa khóa từ thầy giáo, hắn cố ý chạy một vòng sân trường chờ mọi người ra về hết.

Mỗi lần lên lớp đều sẽ có nữ sinh len lén nghị luận sau lưng làm hắn thấy vô cùng phiền chán.

Kết quả không ngờ lại bắt gặp cảnh tượng như vậy, bất quá...

Ngô Thắng Vũ đột nhiên nhếch khóe miệng, nếu đã như vậy, mình cũng không cần phải nghỉ học nữa rồi.

Hắn cảm thấy đến trường hình như cũng rất thú vị, học sinh gương mẫu Dương Uấn Chi cũng có mặt như vậy nha, không biết làm sao mới có thể kéo xuống từng lớp từng lớp mặt nạ của cậu.

Hắn phi thường mong đợi.

Một đường về nhà vẻ mặt Dương Uấn Chi vẫn không đổi.

Cậu căn bản không còn kịp suy nghĩ gì nữa, trong đầu chỉ có một ý nghĩ, trốn trốn trốn.

Cậu vẫn chưa bao giờ nghĩ sẽ dùng phương thức này phơi bày hết thảy bí mật của cậu với đối phương.

Người đó, nếu biết cậu thích hắn nhất định sẽ thấy rất buồn nôn cho nên cậu chỉ có thể dùng ánh mặt lạnh như băng, thậm chí còn lườm hắn một cái.

Nhưng chỉ có bản thân Dương Uấn Chi cậu mới biết mình lúc ấy có bao nhiêu run sợ, nỗ lực khắc chế khiến mọi động tác thoạt nhìn thật tự nhiên.

Mãi cho đến khi chạy khỏi trường học, xác định người kia không có đuổi theo, mới mệt mỏi thở ra.

Dường như trong nháy mắt, cậu thậm chí có ý định muốn chuyển trường, sẽ không nhìn tới người kia nữa vì cậu thật sự không biết phải đối mặt với hắn như thế nào.

Nếu qua nhiều năm như vậy mà có thể quên, cậu cũng không theo tới nơi này.

Cậu hối hận, hối hận tại sao lại làm chuyện này ở trường, lại ôm quần áo của người kia.

Dương Uấn Chi cắn cắn cánh môi dưới của mình, cảm thấy chỉ một giây nữa thôi cậu sẽ không nhịn được khóc lên.

Con đường về nhà sao lại dài như vậy.

Khi về đến nhà, love egg trong cơ thể đã không còn hoạt động, Dương Uấn Chi co quắp ngã lên giường, không biết đã lấy vật kia ra như thế nào, chỉ biết sau khi tắm cùng ăn bữa tối, cứ như vậy lên giường ngủ.

Đầu óc đã hỗn độn thành một mảnh, mơ hồ nhớ ra vẫn chưa làm bài tập, nhưng hôm nay cậu không muốn làm...

Bởi vì chỉ cần nhìn thấy cặp liền sẽ nghĩ tới bộ quần áo bên trong, nhớ tới cái người kia, sẽ nghĩ đến chuyện phát sinh buổi chiều.

Vẫn là cứ ngủ đi, Dương Uấn Chi lấy chăn che đầu, dường như giận hờn, ở trên giường lăn mấy vòng cũng không ngủ được.

Bất an cứ dần xâm chiếm cả cơ thể, cuối cũng không nhịn được khóc lên.

Cậu đã lâu không khóc vì bất cứ chuyện gì.

Khi còn bé nam nhân kia đánh cậu, khi hắn vứt bỏ cậu cùng mẹ, sau đó sẽ hơi hơi đau lòng vì bà nội mất, cậu không có bằng hữu.

Lúc học tiểu học bị bạn học bắt nạt, cười cậu là đồ con hoang không có cha, đến cấp hai cậu cũng biết mọi người thường sẽ len lén sau lưng gọi cậu là quái thai...

Cậu vẫn không có khóc, cậu dần thích việc ngụy trang trở nên lạnh nhạt, trong lòng cậu, hận vẫn có hận, vẫn muốn trả thù nhưng sẽ không muốn khóc.

Hôm nay lại bởi vì chuyện này mà khóc.

Bởi vì nghĩ đến sẽ bị người kia chán ghét, không biết Thắng Vũ sẽ nghĩ về cậu như thế nào, không biết hắn có nói ra chuyện hôm nay không.

Cậu vốn cho rằng chỉ cần chuyển đến đây, sẽ gần hắn thêm một chút, sẽ có nhiều cơ hội tiếp xúc với hắn, có thể rút ngắn quan hệ của bọn họ, không nghĩ tới lại xảy ra chuyện như vậy.

Suốt một buổi tối, Dương Uấn Chi không ngủ.

Không biết là phải dùng bao nhiên dũng khí cùng can đảm, cậu mới bước vào phòng học, thời khắn nhìn thấy người kia, cậu cảm thấy ông trời thật không có mắt.

Dương Uấn Chi lúc trước mỗi ngày đều mong Ngô Thắng Vũ đến lớp, không giống như hiện tại không muốn nhìn mặt người này.

Hôm nay hắn có đến lớp.

Cậu thậm chí đã chuẩn bị sẵn sàng chịu đựng ánh mắt dị dạng của bạn học.

Cậu không chắc rằng Ngô Thắng Vũ có nói ra chuyện này không, an ủi ở phòng học cùng chuyện cậu là người song tính, vô luận là cái nào, cũng có thể phá hủy cậu.

Nhưng bạn học hình như thấy cậu tiến vào cũng không có biểu hiện dị thường gì, tâm lý Dương Uấn Chi hơi động một chút, thật tốt, chưa có nói ra...

Thời điểm đi tới trước bàn học hai người, Dương Uấn Chi vẫn có chút khó có thể đối mặt.

Ngô Thắng Vũ hiện đang ngồi bàn mới, chuyện hôm qua như nước lũ tràn về, may là băng ghế chẳng có gì cả...

Không biết có phải là hắn đã làm sạch rồi không, nhưng cậu không có dũng khí đi hỏi.

Nâng bàn lên chuẩn bị đi lại bị một bàn tay duỗi ra đè xuống.

Cánh tay kia thon dài mạnh mẽ, khoảnh khắc chạm trúng cậu cậu liền cảm giác tim nhảy lên một cái.

"Cậu làm cái gì."

Mở miệng chính là Ngô Thắng Vũ, không biết có phải hay không là ảo giác, cậu cảm thấy trong giọng nói của hắn có một tia tức giận.

"Tớ chuyển tới bên kia đi."

Dương Uấn Chi nỗ lực nhượng thanh âm mình thật tự nhiên không sợ hãi chỉ cho hắn nhóm xa nhất trong tổ nhỏ phía sau.

Cậu suy nghĩ một buổi tối, căn bản không biết làm sao có thể đối mặt với người này, cho nên chỉ có thể làm như vậy, mặc cho chính mình xưa nay chưa từng muốn xa lánh hắn.

Ngô Thắng Vũ nhất thời nhíu nhíu mày.

Đột nhiên cảm giác được trận nhiệt khí bên tai, giọng nói tràn ngập từ tính lại mang chút bá đạo làm xao động màn nhĩ người nào đó.

"Con mẹ nó, nếu cậu dám đi tôi liền trong phòng học XXX cậu."

Quả nhiên cậu hạ bàn xuống ngay lập tức, không nói gì thêm bắt đầu ngồi xuống làm bài tập, chỉ có vành tai hắn đã dựa vào nói chuyện mơ hồ đỏ lên.

next: https://wattpad.vn/vuong-tu-ky-si/chuong-8/
 
Vương Tử Kỵ Sĩ
Trò đùa dai


Nhìn cậu nghe lời như thế, tâm tình Ngô Thắng Vũ mới thoáng tốt lên một chút.

Bạn học nghe động tĩnh đều tò mò nhìn qua bên này, vốn là thần long thấy đầu mà không thấy đuôi đột nhiên xuất cũng đã rất kinh ngạc, không nghĩ tới mới sáng sớm lại nháo động với Dương Uấn Chi.

Hai người hình như không quen nhau lắm mà, rõ ràng là có chỗ nào đó rất kì quái.

Nhìn Dương Uấn Chi cả một buổi sáng đều tận lực cách hắn càng xa càng tốt, thậm chí còn muốn chuyển bàn đi, Ngô Thắng Vũ càng ngàng càng ức chế.

Excuse me.

Hôm qua rõ ràng cậu ta là người làm chuyện đó ở chỗ hắn, tại sao hôm nay lại làm như đã bị hắn cưỡng bức cậu ta thê thảm lắm vậy?

Cho nên Ngô Thắng Vũ không chút suy nghĩ liền đè tay cậu xuống, còn cố ý "đe dọa" cậu.

Nhìn bộ dáng cùng nét mặt rất không tình nguyện ngồi bên cạnh mình, Ngô Thắng Vũ nhíu nhíu mày.

Từ xưa đến nay, chỉ có Ngô Thắng Vũ hắn không muốn thân cận với người khác, chưa từng có ai dám chủ động xa lánh hắn.

"Dương Uấn Chi, lên giải bài này đi."

Nghe thầy giáo gọi tên bạn cùng bàn, hắn theo bản năng quay đầu liếc nhìn lại phát hiện người kia đang ngẩn người.

"Này, gọi cậu đó."

Ngô Thắng Vũ vỗ nhẹ.

"A?

Nha."

Trong nháy mắt Dương Uấn Chi giãy lên một cái, sau đó lảo đảo bước lên bảng đen bục giảng.

Ngô Thắng Vũ bị hành động bài xích của người kia làm cho khó chịu.

Nhìn đối phương đứng trên bục giảng, áo sơ mi trắng cùng quần đen chỉnh tề, nếu không phải hôm qua hắn đã thấy cậu dâm đãng tự an ủi, phỏng chừng cũng bị bề ngoài như tiểu bạch thỏ cấm dục này lừa gạt.

Dương Uấn Chi cầm phấn giải bài tập, Ngô Thắng Vũ lại lớn mật quan sát mông cậu.

Chỉ thấy nơi đó hơi vểnh lên, phía dưới lại cất giấu một bí mật kinh người.

Ngô Thắng Vũ chỉ thấy một dòng nước ấm vọt xuống bụng dưới, không khỏi hơi nheo mắt, hắn nhớ bộ dáng thỏa mãn sau cao trào, nhớ đôi mắt phủ đầy sương mơ vừa diêm dúa lẳng lơ lại vừa trong sáng vô tội.

Tất cả tương phản nhưng lại hòa quyện vào nhau đến kinh diễm làm trái tim hắn trật nhịp.

Ánh mắt lại dời xuống rãnh đùi, không biết cậu ta hôm nay có mang thứ đó đến lớp hay không, thật muốn cho những người hâm mộ cậu ta thấy bộ dáng hôm qua.

Học sinh xuất sắc trong mắt bạn học lại bị nam nhân làm đến cao trào.

Ngô Thắng Vũ vừa nghĩ vừa quay bút, ánh mắt hoang dã như đang chậm rãi quan sát con mồi của mình.

Ánh mắt người kia nóng bỏng như muốn chiếu hỏng cậu, Dương Uấn Chi run lên mấy lần mới viết công thức nhưng đầu óc lại loạn thành một đoàn, giải nửa ngày cũng không ra kết quả.

Thầy giáo không nghĩ tới cậu cư nhiên không giải được, có chút khó tin nổi nhìn người trước mặt.

"Em sao vậy Uấn Chi?

Hôm nay mệt sao?

Em về chỗ đi."

Dương Uấn Chi gật gật đầu, mặt vẫn không cảm xúc, chỉ là có chút lúng túng bỏ phấn xuống, bạn học cũng khó hiểu nhìn cậu.

Uấn Chi vội vàng về chỗ ngồi, nỗ lực bình phục lại tâm tình, những tiết sau đều là bộ dáng nghiêm túc nghe giảng bài.

Một bên vừa lau bảng, cậu lại thầm mắng mình, không biết hôm nay đã thất thần bao nhiêu lần.

Cậu căn bản không biết đến cùng là Ngô Thắng Vũ đang nghĩ gì, vốn nghĩ cậu nhất định sẽ bị hắn chán ghét nhưng thái độ hắn tựa hồ không phải ghét, nhưng cũng khiến cậu không hề thoải mái.

Dương Uấn Chi rất vui, cậu vẫn có thể được ngồi cạnh người đó nhưng khi người đó dùng ánh mắt kỳ quái nhìn cậu, cậu lại lúng túng như bị Thắng Vũ lột sạch vậy.

Vốn đã tồn tại ý nghĩ không nên có với người ta, bị hắn đụng chạm đều làm cậu thấy hưng phấn, đừng nói sẽ có được sự chú ý của người ta, chỉ cần tưởng tượng đến hắn phía dưới liền sẽ ẩm ướt, cậu không tự chủ kẹp hai chân nhẹ nhàng cạ cạ.

Ngô Thắng Vũ thấy động tác nhỏ này của Dương Uấn Chi, cảm thấy mình giống như đã cứng rồi.

Nếu không phải đang ở trong lớp học, nếu không phải cậu đang nghiêm túc cầm bút nghe giảng, hắn sẽ trực tiếp mắng cậu tao hóa.

Nhớ tới thái độ "ác liệt" hôm qua của người này đối với hắn, trong lòng càng khó chịu, đột nhiên nảy sinh một chút ý nghĩ ác liệt.

"Ướt?"

Giọng nói ấm nóng khàn khàn khẽ thì thầm bên tai, tay cầm bút suýt chút nữa rớt xuống, chỉ có thể nắm chặt tay, đốt ngón tay bóp đến trắng bệch.

"Chỉ có love egg sẽ không đủ đi, có muốn một côn th*t vừa to vừa nóng đi vào, XXX cậu đến cao trào."

Thanh âm hắn không lớn nhưng vừa đủ để cậu nghe được toàn bộ, tốc độ không nhanh không chậm tựa hồ muốn tra tấn cậu.

Hai tiểu huyệt đói khát phía dưới nháy mắt liền ướt đến rối tinh rối mù, vừa nóng vừa nhột, muốn bị cái gì đâm vào bên trong, mà hôm nay, cậu cái gì cũng không mang.

"Cậu."

Dương Uấn Chi tức giận nhìn người trước mặt, mà Ngô Thắng Vũ lại cười hiền lành, thoạt nhìn rất vô tội.

Cậu phản ứng làm tâm tình hắn trong phút chốc thật tốt, đặc biệt là hình như cậu có phản ứng, càng muốn chỉnh cậu hơn.

"Sao vậy, có phải là có cảm giác hay không?

Muốn bị làm sao?"

"Muốn quy đầu nam nhân từng chút từng chút tách khoang huyệt cậu ra, sau đó ma sát điểm nhạy cảm bên trong, mạnh mẽ va chạm làm cậu chỉ có thể rên rỉ không nói thành lời."

Dương Uấn Chi kẹp chặt hai chân, tưởng tượng có người thật sự tiến vào bên trong cậu, từng chút, từng chút một.

"Cậu nói xem cậu có tử cung hay không đây?

Tốt nhất nên làm đến tử cung cậu, để cậu bị làm đến mang thai, bị đâm d*m thủy chảy ròng ròng, nhất định thoải mái muốn điên đi."

"Cậu đừng nói nữa!"

Dương Uấn Chi cúi đầu, đột nhiên dùng sức nắm chặt bút máy trong tay, cậu biết, mình đạt cao trào.
 
Back
Top Bottom