Cập nhật mới

Khác Vương Phi Của Vương Gia

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
53843053-256-k969909.jpg

Vương Phi Của Vương Gia
Tác giả: ThuongQuanDaNguyet
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Thượng Quan Dạ Nguyệt
Thể Loại: Xuyên Không, Cổ đại

Tình trạng: on-going
Số chương: ...

Tác phẩm đầu tay, mong nhận được ý kiến, nhận xét của mọi người!

Hóng cmt, vote =))
Truyện được đăng duy nhất tại wattpad

Lịch post: cán mốc 100 view của chương này thì ra chương kế tiếp



vpcvg​
 
Vương Phi Của Vương Gia
Chương 1


Chương 1: Xuyên không

- Linh ơi!

Xuống ăn sáng đi con!

- Bà Lâm, quản gia gọi.

- Vâng, con xuống ngay đây ạ!

Cô mệt mỏi đáp.

Ở trường, học sớm về muộn, nhưng lại có một đống bài tập về nhà.

Mà ở nhà một mình thì rất buồn chán và cô đơn, nên cô toàn đi chơi đến tối mới về.

Nhưng cô là một đứa thông minh. học một biết mười, đống bài tập về nhà ở trường tuy nhiều nhưng chỉ một lát là xong.

***

Ở trường ...

- Linh ơi, bài này làm như thế nào?

- À, bài này dễ hiểu mà.

Làm như thế này này ...

- Oh!

Thanks mày nha!

Yêu Linh chết mứt thui!

- Hì hì!!!

Đối với Linh, những phút cô cảm thấy vui vẻ nhất là mỗi khi ở trường.

Sau giờ học, cô vào phòng dành cho hội học sinh và làm một số công việc vặt.

Tiếp theo, cô đi chơi với đám bạn thân của mình.

"Đám nhóc tì" này vui vẻ ra quán coffee gần trường - Angel, ngồi tán gẫu với nhau rôm rả, hồn nhiên.

Bầu trời thật huyền ảo, những đám mây trắng bồng bềnh trôi như báo trước một điều gì đó.

Và , Tuyết Linh đã cảm nhận được điều đó.

Bỗng ... có một tên cướp xuất hiện.

"Ngồi im.

Cấm kêu".

Tên cướp nói, tay chĩa súng một lượt qua khách ở đây.

- Linh ơi cố lên ...

Linh ơi cố lên !

- Bọn nhóc hô hào.

Một đứa đại diện nói: "Không thể ngồi im được vì chúng ta đã có: Linh "ĐẠI CA" "

"Các em" .Tuyết Linh dõng dạc nói - "Hãy xem đây".

Rồi ... tên cướp sắp đi gặp Diêm Vương nếu không có sự giúp đỡ của bọn bạn cô.

Sau đó , Tuyết Linh mang tên cướp đi trước con mắt ngưỡng mộ của mọi người và khâm phục của lũ bạn.

Khi tên trộm đã được bàn giao cho cảnh sát by Tuyết Linh, cô nhảy chân sáo đi về.

Vui quá hóa rồ, cô mải băng qua đường mà không để ý đến xung quanh.

Và rồi ... một chiếc ô tô lao vào người cô.

- Linh ơi, Linh, mày làm sao thế?

Linh ơi.

"Tao đây mà.

Này, tao đây cơ mà!

Này ...

Ơ!

Kia là ...

"

Cùng lúc đó, trên bầu trời xanh thăm thẳm có một lỗ hổng đen kịt xuất hiện và "Linh Tuyết" của chúng ta đã bị nuốt vào đó.

* * *

Ở Âm phủ ...

- Mời Trần Tuyết Linh - Hắc Bạch Vô Thường dõng dạc hô

- Ta đây!

Chào Diêm Vương!

Cho hỏi, tôi làm việc gì xấu hay sao mà ngài bắt tôi?

- Để ta xem lại đã!

Mà ngươi gọi sai tên rồi!

Cha ta đã đi du lịch với mẹ ta, bỏ cho ta một đống công việc làm ta mệt muốn xỉu à nha!

- Comon!

Nhóc à!

Xem nhanh cho chị đây với đi!

- Ừm ...

A!

Sorry, ta nhầm!

Ngươi chưa đến số đâu! nhưng bây giờ ngươi không thể nhập lại xác ngươi được nữa.

Bây giờ ta sẽ cho ngươi 2 sự lựa chọn.

Một là quay về hiện đại, mượn xác hoàn hồn.

Hai là ban cho ngươi linh lực nếu ngươi sống ở cổ đại.

- Thật không?

- Thật!

- Vậy ta muốn ~ xuyên không ~

-OK!

Trước đó ta sẽ ban linh lực cho ngươi!

Sẽ có lúc ngươi cần dùng đến đấy!

À, ngươi sẽ xuyên vào gia đình Tể Tướng của Thiên Long Quốc!

Ngươi là nữ nhi duy nhất, tên là Trần Tuyết Linh, năm nay 9 tuổi, ...

...

- Nhóc Diêm Vương, ta nhớ hết rồi!

Ngươi mau cho ta xuyên đi!

- OK!

Chuẩn bị nha

3 ...

2 ...

1 ...

Let's go !!!

~~~o0o End Chương 1 o0o ~~~

P/s: Không mang truyện đi dưới mọi hình thức

*Lề: Nguyệt đã trở lại và ăn hại hơn xưa!

Phiên bản new Vương Phi Của Vương Gia đã ra chương đầu rồi nè!

Hóng cmt, hóng vote, hóng new reader, hóng ...

Bây giờ truyện sẽ ra chương theo định kì nha!

Yêu !!!

_Thượng Quan Dạ Nguyệt_
 
Vương Phi Của Vương Gia
Chương 2


"Ta cảm thấy đầu nhức nhối, tê buốt.

Cảm giác có cái gì đó đang xâm nhập vào cơ thể ta.

Thật đau!

Thật lạnh!

Và ta cảm thấy... thật cô đơn"

Một đôi mắt đen láy to, tròn, khuôn mặt bầu bĩnh, trẻ con.

Trên người cô bé toát ra một loại khí chất thu hút tầm mắt mọi người

* * *

Một cô bé đang nằm trên giường.

Mở mắt, bé ngồi dậy, nhìn xung quanh.

"Đau!

Đầu thật đau" – Bé nghĩ thầm.

-Tiểu thư!

Tiểu thư!

Ngươi tỉnh rồi a!

Làm Tâm Liên cứ lo hoài à!

-Ừ, ta tỉnh rồi đây tiểu liên à ~ ~ ~

-Nô tì thấy tiểu thư cứ có gì đó sai sai ấy.

"Thật kì lạ, tiểu thư sao vậy nhỉ?"

-Tiểu Liên à!

Ta đói quá, em lấy đồ ăn cho tan nha

-Hơ...ơ...ơ, vâng, tiểu thư đợi nô tì một lát

...

Trên đường đi đến nhà bếp...

-Nô tì tham kiến phu nhân!

-Miễn đi!

Tiểu thư đâu rồi?

Ta cử ngươi canh cho tiểu thư cơ mà?

-Bẩm phu nhân, tiểu thư tỉnh rồi.

Người bảo nô tì đi lấy đồ ăn.

Với lại ...

-Sao?

-Nô tì thấy trước đây tiểu thư trầm trầm ít nói.

Thế mà bây giờ...

Với lại ... khí chất trên người tiểu thư cũng khác.

-Thôi, ngươi đi đi ...

* * *

-Tiểu thư, đồ ăn của người tới rồi.

Người có dùng luôn không ạ?

-Mang vào đi!

...

-Ngươi lui đi.

-Dạ...

...

Bây giờ, Tuyết Linh bắt đầu dùng cơm.

Với câu "Có thực mới vực được đạo", cô ăn no.

Sau đó bắt đầu ngồi suy nghĩ cho số phận của chính bản thân mình.

"Tiểu thư Trần Tuyết Linh, 9 tuổi, đích nữ phủ Tể Tướng.

Cha là tể tướng đương triều với mẫu thân ruột là thanh mai trúc mã, cả đời nhất thế một đôi nhân.

Phu nhân sinh ra hai đứa con.

Con trai cả là Trần Văn Triệt- bạn nối khố với hoàng thượng đương triều, hiện đang là Triệt Tướng quân, Phó tướng của Nhị Vương gia Vương Ngạo Thiên, văn võ song toàn.

Con hai là đích nữ Trần Tuyết Linh, tính tình trầm tư ít nói ...

Cầm kì thi họa tinh thông, được xem như là tài nữ của Thiên Long Quốc..."

Từ sau ngày xuyên không đó, cô (TTL) xin phép phụ thân và ca ca cho vào thư phòng lấy sách để đọc.

Cô đọc từ thơ văn,địa lí, ...

đến binh pháp, bày trận.

Cô còn bám theo thân ca ca để học võ công.

Chỉ một thời gian ngắn sau, cô từ không biết gì đã trở nên gần bằng tài nữ đệ nhất của Thiên Long Quốc.

*** Ta là đường phân cách – ing ***

Vào ngày thứ hai sau khi xuyên ...

- Nữ nhi gặp qua phụ thân

- Muội muội gặp qua ca ca

- Tuyết Linh à.

Phụ thân đã nói với con bao nhiêu lần rồi?

Ở nhà không cần hành lễ.

Đều là người một nhà cả.

- Muội đứng lên đi.

- Nữ nhi/ muội muội đã biết

- ...

- Ta nghe nói, từ khi ốm dậy, con đã thay đôi đúng không?

- Dạ...

- Ta nghe nương con nói, từ sau khi ốm dậy, con không trầm tính như trước kia nữa mà trông có vẻ trưởng thành hơn, chững chạc hơn mà cũng không làm cho con mất đi sự hoạt bát...

- Hì hì!

Con lớn rồi mà

...

Sau khi Tể Tướng Trần Tư Thần đi...

- Ca à, ca dẫn muội ra ngoài chơi được không?

- Được thôi, nhưng hôm nay ta có việc bận, muội đợi khi khác được không?

- Dạ.

Thôi, muội phải về viện rồi.

À mà huynh nói với phụ thân cho ta vào thư phòng lấy sách đọc được không?

- Ừ, muội đi trước đi.

...

Tuyết Linh là tài nữ của Thiên Long quốc.

Cầm kì thi họa tinh thông.

Võ thuật cùng y thuật đều cao nhưng chẳng ai dạy mà do nàng tự mình học hỏi.

Trong một lần xuất phủ, nàng đã gặp được một người.

Nàng tự nhận thấy mình có thể mặt không đỏ, tim không đập ( tym hông đập sao bả sống được) đứng trước mặt mỹ nam.

Nhưng... sau khi gặp "hắn", nàng cảm thấy tự ti – vô cùng tự ti về chính nhan sắc của bản thân mình.

o0o End chương 2 o0o

Thượng Quan Dạ Nguyệt
 
Vương Phi Của Vương Gia
Chương 3


Chương 3.

Cuộc gặp gỡ định mệnh (1)

Thời gian cứ thế trôi qua

Giờ đây, Tuyết Linh bé bỏng ngày nào giờ đã trở thành một thiếu nữ 15 tuổi, vạn người mê.

- Tiểu thư ơi!

Đừng đi!

Người mà đi là chết nô tì đấy.

- Thôi mà ~~~ Ta cải nam trang đi một tí thôi!

- Tiểu thư ...

- Thôi, ta đi đây ...

* Đường phân cách *

Ngoài phố phường nhộn nhịp, đông vui đang có một công tử mặc trường bào màu trắng.

Điểm thêm ít hoa văn vàng tươi ở đuôi áo.

Vị công tử đó đi đến đâu, hoa bay đến đó.

Người gặp người thích, hoa gặp hoa nở.

Những ánh mắt hình trái tym bay tới tấp, bất kể già trẻ lớn bé.

Vâng, đó chính là Tuyết Linh.

Từ khi xuyên về đây, nàng đã tự xây dựng thế lực cho chính bản thân mình: thanh lâu, quán ăn, sát thủ, ngân trang, khách điếm, ...

Nàng đã kinh doanh nhiều ngành nghề, áp dụng kiến thức đã học ở hiện đại của mình cộng với đầu óc buôn bán thiên tài, chỉ trong vẻn vẹn mấy năm, một số cửa hàng thuộc quyền của nàng đã trở thành một phần không thể thiếu, dung nhập vào cuộc sống của người dân nơi đây, nơi cổ đại phồn hoa náo nhiệt này.

Thêm vào đó, một số cơ sở đã xưng vương xưng bá, trải dài khắp đại lục thời bấy giờ.

Trời tối dần ...

Tại Tể Tướng phủ

- Tâm Liên à.

Có ai tìm ta không?

- Dạ không ạ.

Tiểu thư, người đi cả ngày mệt rồi, vào nghỉ ngơi, ngâm mình cho thoải mái nga.

- Ukm.

Ngươi lui trước đi.

...

Sau khi tắm xong, nàng dùng thiện và giam mình trong thư phòng

...

" Lan, đây là bài hát mới, em mang đi ... lâu và dạy cho hoa khôi đi"

" Cúc, đây là công thức món bánh mới, em mang cho các đầu bếp ở tửu lâu – Long Phượng lâu đi"

" Trúc, em đii huấn luyện cho top sát thủ mới"

" Mai, em mang bản vẽ đi Nguyệt Tú phường, sau đó đi y quán làm một số việc.

Sau khi xong hết thì đi cùng Mai về Bạch Nguyệt cung"

"Thuộc hạ tuân lệnh" – Nói rồi 4 người Mai Lan Cúc Trúc bay vụt đi

...

Tối đó, có một sự việc đã diễn ra trong khuê phòng của Tuyết Linh

"Ai?"

"Suỵt!" – một hắc y nhân từ đâu bay vụt tới, bịt miệng Tuyết Linh – "Cho ta trốn nhờ một tí.

Làm phiền cô nương rồi".

Sau đó, vị hắc y nhân với thân mình đầy vết thương, ngả dần vào người Tuyết Linh.

- Ảnh

- Có thuộc hạ

- Đi lấy một ít đồ sơ cứu cho ta

- Rõ

...

"Đây là đâu?" – người nam nhân bí ẩn mở mắt, hỏi.

"Là khuê phòng của ta.

Còn ngươi là ai?

Sao tối qua lại từ đâu đó bay vào khuê phòng của ta?"

"Thất lễ !

Thứ cho tại hạ không thể xưng tên với tiểu thư"

"Vậy ngươi định làm như thế nào?

Hôm qua ta đã phải nhường giường ta cho ngươi, thức đêm chăm sóc cho ngươi rồi. – Máu ham tiền của ai đó nổi lên.

"Vậy ý của cô nương là..."

"Tiền thuốc men + tiền giường ta.

Của huynh hết 500 lượng."

"Được thôi!

Đây là ngọc bội tùy thân của ta.

Cô nương có thể đi tới Long Phụng sơn trang để lấy tiền.

Bây giờ tại hạ có việc, cáo từ."

Nói rồi người đó phi thẳng ra ngoài cửa sổ.

* * *

- Tâm Liên à.

Ta đi lấy bạc đây.

Ngươi ở lại trông viện cho ta.

Nhớ đừng để ai vào đấy.

Chưa kịp để đại nha hoàn nào đó tiêu hóa hết, nàng đã bay vụt đi.

Trên đường, ...

Nàng đang chuẩn bị đi đến Long Phụng sơn trang để lấy bạc thì gặp một người ...

Vị công tử đó đẹp tựa như tiên ,ôn nhu, hiền lành, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở...

Và ...

đó chính là ... ca ca của nàng ...

Trần Văn Triệt.

"Á.

Chết rồi!

Làm thế nào bây giờ đây ...

"

Và cô bắt đầu tìm chỗ trốn ca ca của mình.

Sau khi an toàn, nàng lại thong dong đi đên Long Phụng sơn trang rút tiền.

Đến nơi, nàng đưa ngọc bội ra, lập một cái tên mới và chuyển hết số tiền mình vừa mới cướp được ...

à nhầm, mới kiếm được vào.

Sau đó, nàng quay trở về phủ.

o0o End chương 3 o0o

Thượng Quan Dạ Nguyệt
 
Vương Phi Của Vương Gia
Chương 4


Trên đường về phủ ...

Nàng đang trên đường về phủ, thuận tiện dạo phố thì bỗng đâm sầm vào một người nam nhân.

Hắn là một người có ngũ quan sáng sủa, bộ y phục trắng tôn lên vẻ đẹp của hắn, đẹp tựa trích tiên.

Hắn đang đứng trước mặt nàng.

Đó chính là vị công tử vừa rồi đâm sầm vào nàng.

Hắn ... hắn chính là ...

"Xin lỗi cô nương, tại hạ sơ ý đụng phải, mong cô nương lượng thứ" - Nói rồi hắn ngẩng đầu lên.

A!

Là nàng!

Không hiểu sao từ lần gặp trước đó hắn đã không thể quên được vị cô nương này.

"Chẳng lẽ ... ta ... ta đã ..."

Từ ban nãy đến giờ, do mải suy nghĩ nên hắn cứ lơ ngơ ở đó suốt, không biết rằng mình đang ...

"Công tử, thỉnh tự trọng.

Nam nữ thụ thụ bất tương thân" - Nàng nói.

Nói xong, không kịp đợi hắn phản ứng, nàng đã bay vụt đi mất.

"Đợi đã" - Hắn dơ tay ra như muốn níu kéo nàng lại.

Nhưng tất cả đã quá muộn.

Nàng đã bay vụt đi mất.

"Nếu định mệnh đã sắp đặt cho ta với nàng, vậy hãy để định mệnh dẫn lối đưa ta đến gần nàng hơn."

(Lời tác giả: Tưởng chừng như chỉ gặp gỡ thoáng qua.

Nhưng có ai biết rằng, chính việc đó đã làm thay đổi số mệnh của hai con người.

Hai con người tưởng chừng không có quan hệ gì với nhau bỗng chốc được gắn với nhau bởi sợi tơ hồng của nguyệt lão tiên sinh.)

Phủ Tể tướng ...

"Linh nhi à.

Năm nay muội đã mười lăm tuổi rồi.

Có vừa mắt công tử nhà nào không, bật mí cho ca đi."

- Triệt ca ca nói.

"Huynh mới là người muội cần hỏi đó.

Sao nào, huynh đã để ý vị cô nương nào chưa?

Ngoại hình thế nào?

Tính tình ra sao?

Còn gia thế nữa..."

Vâng!

Đấy là điển hình của việc ... cãi ca ca.

Anh trai mới hỏi được một câu thì cô em gái yêu quý bé bỏng đã độp lại ... gần ... chục câu.

(

Tác giả: bật mí tí nhé.

Có thể ta sẽ viết về anh trai Tuyết Linh- Trần Văn Triệt.

Ta sẽ cho vào ngoại truyện hoặc viết một bộ hệ liệt nữa.

Mọi người sang ủng hộ ta nha.)

Xin chào.

Ta là nữ chính của bộ này: Trần Tuyết Linh.

Bây giờ ta sẽ thay tác giả để kể tiếp về cuộc đời ta.

Sau hai lần tình cờ gặp mặt đó, thỉnh thoảng trong đầu ta lại hiện ra khuôn mặt đập trau của vị công tử nào đó.

Phải chăng ...

đó chính là ...

-Bẩm tiểu thư, lão gia cho mời người qua thư phòng ạ.

-Ta đã rõ.

Ngươi bảo với phụ thân là ta sẽ qua ngay.

Lui xuống trước đi.

A hoàn đó Dạ một câu rồi lui xuống.

Chắc về bên lão cha ta để phục mệnh.

Thư phòng ...

"Tuyết Linh à.

Năm nay con đã 15 tuổi rồi, con xem xem.

Đa phần các danh môn khuê tú ở tuổi con đều đã hứa hôn hết cả rồi.

Phụ thân gọi con vào đây để hỏi con xem đã vừa mắt vị công tử nào chưa, để cha vào xin thánh chỉ tứ hôn cho con.

"

"Con ..."

"Hoặc không con xem, tiểu tử nhà thừa tướng lớn lên cũng tuấn tú, nghe đồn là mộng của bao thiếu nữ đó.

Hoặc ta bảo ca ca con giới thiệu cho con vài người.

Cần thiết thì ta mở hẳn mấy ngày kén rể cho con chọn.

Cao thấp gầy béo có hết. ...

Mà từ nãy đến giờ con có nghe cha nói gì không đấy.

Tuyết Linh...

Tuyết Linh..."

"A...

Dạ.

Người cứ mặc kệ nữ nhi đi.

Nữ hài của người người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, cầm kì thi họa tinh thông.

Người không cần lo cho con đâu ạ.

Thôi, cũng muộn rồi.

Con chúc người ngủ ngon.

Thôi, con đi nha."

Nói rồi ta trốn ngay đi.

Tại sao mọi người cứ bắt ta kết hôn vậy nhỉ?

Thôi ta đành trốn đi thôi.

Ôi cuộc đời là lá la ...

Ta sẽ đi du lịch, tiện thể bái được lão ngoan đồng nào làm sư phụ thì tốt biết bao.

Bye bye mọi người, ta đi chuẩn bị đây!!!

End Chương 4

P/s: Sory vì chương này hơi ngắn nha

Thượng Quan Dạ Nguyệt
 
Vương Phi Của Vương Gia
Chương 5


Hmmm.

Mang gì đi bây giờ ta.

Ngân lượng thì mình không thiếu, y phục lại càng không, ...

Hay là thôi vậy.

Ta quyết định không mang gì hết.

Trước khi đi, ta để lại một bức thư cho phụ mẫu và ca ca.

Nội dung như sau:

"Gửi phụ mẫu và ca ca yêu dấu.

Con/muội là Tuyết Linh _ nữ nhi/muội muội yêu dấu của mọi người đây.

Giờ đây, mọi người đọc được bức thư này là lúc con đã phiêu du tứ phương.

Con để lại bức thư này để mọi người yên tâm và không phải lo lắng gì cho con cả.

Mọi người hãy yên tâm.

Con có rất nhiều thứ: tài, sắc, tiền, thế lực...

Vậy nên mọi người không phải lo cho con đâu.

Biết đâu lúc trở về con lại mang về cho mọi người đứa cháu để bồng hay tiểu tế tế của mọi người thì sao?

Thôi, con đi đây.

Mọi người đừng quên con nhé.

Con sẽ về sớm thôi.

Tái bút: Tuyết Linh"

Sau đó ta đã bắt đầu cuộc phiêu lưu của mình.

😶😶😶😶😶😶

Đầu tiên, ta sẽ đi thị sát đại lí của ta trên toàn đại lục.

Với tấm kim bài đầy quyền năng trong tay, ta không phải lo lắng về việc thiếu chỗ ăn chỗ nhở.

Thêm vào đó, ta còn đi tới những nơi có phong cảnh đẹp nhất nhì ở đây.

Trong chuyến đi này, ta đã gặp được rất nhiều người.

Có người quý ta, có người ghét ta.

Nhưng ... cũng có những con người đã làm thay đổi cuộc đời ta.

👞👞👞👞👞👞

Thư phòng, Phủ Nhị Vương Gia, Thiên Long Quốc

- Thưa chủ tử, Long Phụng Sơn Trang tháng này thu được tổng cộng một ngàn lượng vàng trên khắp cả nước.

Ám Dạ các thì các sát thủ vẫn được Mị quản lí đâu ra đấy.

...

- Thôi, ngươi lui xuống trước đi.

...

Hoàng cung, Thiên Long quốc ...

Thư phòng của Vương Cảnh Nam...

"Lý công công, truyền Nhị vương gia vào cung cho ta"

"Nô tài tuân chỉ"

...

"Hoàng huynh, huynh gọi đệ vào cung có chuyện gì vậy?"

"Ừm.

Ta hỏi đệ nhé.

Năm nay đệ bao nhiêu tuổi?"

"Đệ 18 a"

"Ừm.

Sao đệ 18 rồi mà ta vẫn thấy đệ cứ lông ba lông bông ngoài đường thế nhỉ.

Cho nên ... ta nghĩ rằng ... phải kén nàng dâu cho đệ để quản lí đệ a"

"Ơ đừng mà, đệ không muốn lấy vợ đâu.

Phụ nữ rắc rối lắm..."

"Không nhưng nhị gì hết.

Phụ hoàng mẫu hậu đi chơi rồi.

Trước khi đi người đã dặn ta rằng, phải lấy cho đệ một cô nương đảm đang nết na.

Trước khi họ về là phải có đấy.

Ta gia hạn cho đệ một năm.

Trong một năm đệ phải mang về cho ta một cô nương mà đệ muốn lấy.

Đừng có đối phó với ta.

Thôi, đệ đi đi.

Hãy đi thật xa thật xa và mang cho ta một cô em dâu về đây nha."

...

😑😑😑😑😑😑

"Thực ra ta cũng có người thương rồi chứ bộ.

Chỉ tại ta không biết nàng ấy là ai mà thôi."

"Nàng ấy thật xinh với mái tóc đen dài óng ả, mượt mà, xoã ngang lưng..."

"Nàng ấy bao nhiêu tuổi rồi?

Đã lấy chồng chưa?

Nàng ấy ở đâu vậy?"

Nhị Vương gia của chúng ta đã quên mất một điều rằng, lần đầu tiên khi họ gặp nhau là gặp nhau tại khuê phòng của nàng tại phủ Tể Tướng.

👻👻👻👻👻👻👻

"A!

Đã quá.

Vừa ăn vừa chơi thật là thích quá đi!"

Bạn nào đó của chúng ta đã thốt lên câu nói đó khi đã ăn và chơi trong một thời gian dài.

"Một vị công tử mặc trường bào màu trắng, mái tóc đen nhánh, tựa như một vị tiên, hay hắn mang một vẻ đẹp khuynh đảo chúng sinh, yêu nghiệt, nghiêng nước nghiêng thành..."

Không hiểu sao, đang yên đang lành, nàng bất chợt nhớ đến vị công tử nọ.

Hai rặng mây hồng hiện dần lên khuôn mặt trắng trẻo nõn nà của nàng.

End chương 5

Thượng Quan Dạ Nguyệt
 
Vương Phi Của Vương Gia
Chương 6


"Vị công tử thân khoác bạch y, đầu cài cây trâm ngọc làm tôn lên vẻ đẹp làn da trắng nõn nà của hắn.

Dung mạo hắn đẹp tựa thiên tiên.

Thật là yêu nghiệt."

Tuyết Linh vừa nghĩ vừa nghĩ vừa phán.

Khuôn mặt nàng đỏ ửng lên.

Lúc này, ai mà nhìn thấy khuôn mặt nàng thì dù có là nam hay nữ đều sẽ nhào vào nàng hết luôn.

💋💋💋💋💋

Trong khi đó, tại phủ Nhị Vương Gia

"Mị, ngươi ở lại trông nom phủ cho ta.

Ta phải đi tìm nương tử đây."

Không đợi Mị phản ứng lại, Thiên "ca ca" đã bước chân lên con đường truy thê của mình.

*****

Vương Ngạo Thiên, Nhị vương gia của đại lục, dung mạo tuyệt trần,văn võ song toàn, xếp thứ nhất trong bảng xếp hạng mỹ nam được các vị tiểu thư, thiếu nữ bình chọn lúc bấy giờ.

Một người vừa có tiền, vừa có quyền, lại vừa có cả sắc nữa nên cứ ra đường là nhiều ánh mắt đổ hết vào chàng.

Ai chẳng muốn cướp một người toàn tài như vậy về làm phu quân, làm của riêng cho mình phải không nào?

Nhìn bề ngoài, ta thấy được Nhị Vương gia là một người đẹp trai, cao ráo, mặt lạnh, khó lại gần làm quen.

Nhưng tất cả mọi người đều không biết rằng, ẩn sâu dưới lớp da, dưới tấm mặt nạ đó là một tính cách ... không thể "chê" được.

*****

Nói là đi tìm thê tử vậy thôi, nhưng anh chàng Lãnh Ngạo Thiên chẳng biết đi đâu để tìm nàng dâu của mình cả.

Lúc bấy giờ, hắn mới nhận ra một điều rằng ... lần đầu tiên chàng gặp được người con gái mình yêu là ở Phủ Tể Tướng.

Lãnh Ngạo Thiên quay về phủ và sai Mị đi tìm thông tin về người con gái mà đã khiến chàng rung động, yêu từ cái nhìn đầu tiên.

"Mị.

Ngươi hãy tìm trong tất cả người con gái ở phủ Tể Tướng, độ tuổi tầm 13-18 tuổi, tóc dài, mắt to, ...

Hạn trong một ngày ngươi phải đưa cho ta tất tần tật thông tin về những người phù hợp.

Đừng để sót bất kỳ một ai, từ tì nữ cấp thấp cho đến tiểu thư của phủ!"

"Thuộc hạ đã rõ."

Nói xong, Mị chuẩn bị phi thân đi làm nhiệm vụ thì bị chủ tử của mình gọi lại.

"Từ từ.

Đây là bức phác họa của ta.

Ngươi dựa vào những gì ta đã nói, cộng thêm bức họa này, tìm bằng được người mà ta yêu cầu trong đúng thời hạn cho ta."

"Rõ."

Và thế là, Mị đã đi làm việc của mình, góp một ít sức mình cho công cuộc "truy thê" của Nhị Vương gia Lãnh Ngạo Thiên.

*****

Trong khi đó, Tuyết Linh vẫn đang mải chơi với biết bao đồ ăn, ngân lượng và những cảnh đẹp đi kèm với không gian thoáng đãng, không khí trong lành xung quanh mình.

"Ta nói cho ngươi biết, đừng có suốt ngày bám lấy ta nữa.

Dù chúng ta đã có hôn ước từ nhỏ nhưng ngươi cũng phải biết liêm sỉ, tuân thủ nghiêm ngặt nữ giới chứ.

Suốt ngày đi theo ta như thế này mà ngươi không biết xấu hổ à. ..."

Nói xong, vị công tử phất tay mạnh một cái và quay lưng bỏ đi, để lại cô nương ngã nhào xuống mặt đất mà không thèm quay lưng lại hỏi lấy một câu.

Không chỉ có vậy, cách đây mấy ngày, Tuyết Linh đã nhìn thấy vị công tử kia tay trong tay với một "cô nương", bước từ trong Bách Hoa Lâu ra đường, vừa đi vừa "trò chuyện" một cách vui vẻ.

Hai yếu tố trên kết hợp lại đã khiến "hào khí" nghĩa hiệp trong Tuyết Linh như "bừng cháy" lên.

Nàng vội vàng đến gần, đỡ cô nương kia dậy và hỏi han tình hình của cô nương đó.

"Vị cô nương này, ngươi có làm sao không?

Có đau không?

Có bị thương ở đâu không?

À, ngươi tên là gì vậy?"

Vị cô nương kia từ từ tỉnh lại trong vòng tay của Linh tỷ.

"Muội, muội tên là tiểu Tịch nhi.

Tỷ ơi, tỷ có biết Vũ ca ca của muội đâu rồi không?

Từ lúc muội còn bé xíu xiu ấy, phụ mẫu đã nói với muội rằng, sau này, khi đã tròn 15 tuổi, muội sẽ được gả làm nương tử của Vũ ca ca đó.

Tỷ ơi, Vũ ca ca của muội đâu mất rồi.

Tỷ tìm giúp muội được không.

Đi mà tỷ tỷ ơi.

Tỷ tìm giúp muội với."

Vị thiếu nữ trạc 13, 14 tuổi nhìn Tuyết Linh bằng đôi mắt long lanh, trong sáng, hơi rơm rớm nước mắt, trông đến là tội.

"Cái này ... tỷ ..."

Tuyết Linh cảm thấy bối rối.

"Nhà muội ở đâu vậy, để ta đưa muội về trước đã!"

"Nhà muội, nhà muội đẹp lắm á.

Ở nơi to ơi là to, rộng thiệt là rộng luôn.

Hình như muội nghe mọi người hay gọi phụ thân muội là Hàn lão gia ấy tỷ.

Tỷ ơi ..."

Haizzzz.

Đến bây giờ, Tuyết Linh mới phát hiện ra, người mình vừa cứu là một ... muội muội ngốc.

"Muội có đói không?

Tỷ dẫn muội đi ăn trước nhé?

Muội muốn ăn gì nào?

Gà rán, điểm tâm, hay nước hoa quả?"

Nghe thấy đồ ăn, khuôn mặt của tiểu Tịch nhi như bừng sáng hẳn lên.

"Muội ... muội muốn ăn nhiều thứ lắm lắm luôn.

Muội muốn ăn kẹo hồ lô, mứt hoa quả, bánh bao, ...

Ở nhà phụ mẫu muội chẳng bao giờ cho muội ăn cả.

Có cho thì cũng chỉ giới hạn thôi à, ăn chẳng đã.

Tỷ ơi tỷ cho muội ăn nha."

Tịch nhi trưng khuôn mặt moe hết sức ra kèm với đôi mắt long lanh óng ánh nước của mình.

Và đương nhiên, Tuyết Nhi làm sao chống lại được ánh mắt đấy?

Cả một buổi trưa và chiều, hai tỷ muội vừa gặp đã thân là Tuyết Linh và Vân Tịch dắt nhau đi khắp phố lớn ngõ nhỏ của Giang Châu - nơi nổi tiếng với miếu Bạch Nguyệt ngay cạnh chùa Yên Tử.

"Tịch nhi ơi, năm nay muội bao nhiêu tuổi vậy?"

"Muội mới 13 tuổi thôi."

"Sao muội lại ra ngoài mà chẳng có ai đi theo bảo vệ muội vậy.

Muội là nữ nhi, một thân một mình mà không sợ sao?"

Sở dĩ Tuyết Linh hỏi như vậy là vì nàng nhận ra được chất liệu y phục của tiểu nha đầu này không hề dễ kiếm, đại trà như các loại vải thông thường khác.

"Muội ... muội ... muội trèo tường trốn ra đấy."

"Thật á.

Làm sao muội trèo ra được?"

"Thực ra, muội chui lỗ chó trốn đi chơi đó :3."

Ôi trời ạ.

Tiểu cô nương này.

Muội có biết bên ngoài đang có bao nhiêu nguy hiểm rình rập xung quanh không thế.

Muội một mình ra ngoài như thế không sợ sao.

Thật là.

Đã ngốc rồi lại còn nghịch ngợm nữa.

Cứ khiến người khác phải lo cho mình thế không biết.

Và cũng từ lúc đó, Tuyết Nhi đã coi trọng cô muội muội ngốc mình mới gặp cách đây không lâu này.

End chương 6

Thượng Quan Dạ Nguyệt
 
Vương Phi Của Vương Gia
Chương 7


Sau khi ăn tối xong, Tuyết Nhi đã đưa Vân Tịch về nhà của nàng.

"Cô nương à, cảm ơn ngươi đã đưa tiểu nữ về nhà.

Bây giờ cũng đã muộn rồi.

Nếu không phiền cô có thể nghỉ tạm tại hàn xá 1 đêm" Hàn lão gia nói.

"Cảm ơn ngài, hàn lão gia.

Nhưng ta cũng đã có chỗ để nghỉ ngơi rồi.

Nếu ngài không phiền thì ngày mai ta có thể đến dẫn Vân Tịch đi dạo phố không?"

"Việc này ..."

"Ta sẽ chăm sóc con bé chu đáo."

"Vậy thì ta đồng ý, đa tạ cô nương.

Còn phiền cô nương chiếu cố tiểu nữ."

Sau khi trao đổi xong, Tuyết Nhi quay về "khách điếm" của mình*

*: khách điếm ở đây là 1 trong những cơ sở do Tuyết Linh thành lập, và đương nhiên nàng ở phòng hảo hạng (hay còn có hẳn 1 gian, khu riêng biệt như 1 tiểu/đại viện)

"Ảnh, ngươi hãy đi thu thập tất cả những tư liệu, thông tin về Hàn lão gia đó cho ta.

Ngày mai là phải có rồi."

"Thuộc hạ đã rõ"

Nói rồi, thân ảnh của Ảnh vụt đi mất, và nếu chú ý kỹ thì cũng chỉ thấy được 1 tàn ảnh, 1 bóng đen vừa xẹt qua thôi.

|Một đêm không mộng mị trôi qua|

Tuyết Linh đã dậy từ sáng sớm, tập thể dục, khởi động và ăn sáng, đồng thời chờ tin tức của Ảnh.

"Báo cáo chủ tử.

Hàn lão gia hiện tại là đương gia của Hàn gia.

Hàn gia là 1 đại gia tộc, có dòng dõi thư hương.

Tiểu thư Vân Tịch là con của Hàn lão gia và chính thê.

Tuy nhiên, không biết lý do vì sao, từ năm 5 tuổi trở về trước thì Vân Tịch là 1 cô bé rất thông minh, đáng yêu, rất được nhiều người yêu thích.

Nhưng sau sinh nhật 5 tuổi, không hiểu vì sao mà cô bé bỗng trở thành ngốc tử.

Từ đó tuy Hàn lão gia, Hàn phu nhân và Đại công tử Hàn gia luôn quan tâm chiếu cố cô bé, nhưng ở 1 nơi không ai biết, cô bé hay bị hạ nhân và các thứ tỷ muội ức hiếp.

Tuy vậy thì họ không để lại dấu vết nào trên người cô bé nên không ai biết cả."

"Ta đã biết, ngươi lui xuống trước đi."

...

Trong khi Tuyết Nhi đang mải mê với Vân Tịch, thì ở chỗ Nhị vương gia, 1 câu chuyện khác vẫn đang được diễn ra.

"Báo cáo chủ tử.

Nô tài đã tra xét hết toàn bộ nữ quyến tại phủ tể tướng, từ các tiểu thư đến các nô tỳ, tỳ nữ cấp thấp nhưng vẫn không tìm thấy được người phù hợp với yêu cầu của ngài."

"Đồ phế vật.

Có tìm người thôi mà cũng không xong.

Thôi, không phải tìm nữa đâu, mất công lại đánh rắn động cỏ, Tể Tướng mà biết thì ..."

"Thuộc hạ tuân mệnh."

Haizzz, biết đi đâu tìm nương tử bây giờ?

Hoàng huynh muốn bức chết mình mất thôi.

Nữ nhân ai chẳng như nhau, lúc nào cũng dán mắt lên người mình với hoàng huynh.

Ai cũng chỉ mê vinh hoa, phú quý, chức danh hoàng đế và vương gia của họ thôi, chứ đâu có thật lòng như hoàng hậu đâu cơ chứ.

Hắn cũng muốn tìm nương tử tài sắc vẹn toàn, hợp mắt của hắn như hoàng huynh với hoàng tẩu vậy, mà cuộc đời mới éo le làm sao.

Người hắn ưng ý thì mãi không tìm được, người ngứa mắt hắn thì chất đầy cả một đống.

"Kể từ hôm ấy gặp nàng ở phủ Tể Tướng, dường như ta đã tương tư nàng mất rồi.

Đôi mắt nàng trong veo, to, tròn, đen láy.

Khuôn mặt trái xoan hiền hậu, cùng với mái tóc dài suôn mượt của nàng đã khiến ta phải ngả người trước nàng, yêu nàng từ cái nhìn đầu tiên.

Làn da nàng trắng hồng, dáng người hoàn hảo.

Toàn thân nàng, và chính nàng đã khiến ta tương tư mất rồi.

Ôi, nàng ơi, giờ nàng đang ở nơi đâu?

Liệu nàng có biết rằng ta đang chờ nàng, đang ngóng trông nàng mòn mỏi hay không?"

Liệu mọi người có biết được những dòng trên là gì, do ai viết không?

Nhật ký của Lãnh Ngạo Thiên à, hay những miêu tả của hắn về người con gái mình tương tư?

Gần chính xác thôi.

Chính xác hơn, những lời, những câu từ đường mật ấy chính là ... thư tình của Nhị Vương gia cho người con gái hắn yêu.

Mỗi ngày, hắn đều viết một bức thư tình, với hy vọng có thể dựa vào đó mà người con gái mình yêu có thể tìm đến mình, kết thành chim liền cành.

Vậy mà hắn đã đợi rất lâu, rất lâu rồi, mà sao chẳng thấy nàng đâu vậy?

Vì vậy, hắn quyết định đi du hành bốn phương, ngao du đâu đây, đi từ nam ra bắc, từ bắc vào nam xem phong cảnh Thiên Long quốc ra sao, đồng thời đi thực hiện mấy nhiệm vụ mà hoàng huynh đã giao cho hắn nữa.

"Nàng là ai mà đã khiến con tim ta rung động thế này?

Thôi, tùy duyên mà thôi!

Duyên tới thì tình tới.

Nếu chúng ta có duyên, có tình, ắt hẳn sẽ gặp được nhau trong vô vàn người trên thế gian này.

Còn, nếu vô duyên, thì chắc cả đời này ... chúng ta đành phải bỏ lỡ nhau mất rồi."

***

Sau khi nghe "tiểu sử" Hàn gia và ăn sáng xong, Tuyết Linh đi đến Hàn phủ để đón Vân Tịch đi chơi.

"Vân Tịch à.

Hôm nay muội muốn đi đâu chơi?"

"Muội muốn ăn ăn ăn cơ!"

Cái này ...

Tuyết Linh đến cạn lời mất.

Tuy tiểu Tịch hơi ngốc, nhưng nàng cảm thấy em ấy rất đáng yêu: thiên chân, thật thà, ngốc manh, ...

Hơn hẳn rất nhiều người.

Và nàng cũng thích khí chất cũng như hơi ấm, cảm giác thoải mái khi tiếp xúc và vui đùa với cô bé nữa.

Nghĩ đến đây, không hiểu sao nàng lại cảm thấy nhớ hắn.

Tuy mới chạm mặt nhau 2, 3 lần thôi, nhưng không hiểu sao nàng lại có những biểu hiện lạ lùng, biểu hiện của ... thiếu nữ mới biết yêu!!!???

Thật nguy hiểm.

Chẳng lẽ, đúng như lời phụ mẫu nói, nàng đã đến tuổi "thành gia lập thất", "dựng vợ gả chồng" rồi sao?

Khôngggg đừng mà.

Nàng vẫn chưa chơi đã, chưa ngắm hết mọi cảnh đẹp trên đời, thưởng thức hết mọi món ngon trên thế giới, sao có thể bước vào "phần mộ hôn nhân" được.

Cùng lắm thì ... tìm trai bao thưởng thức, vui chơi qua ngày mà thôi!

End chương 7

Thượng Quan Dạ Nguyệt
 
Vương Phi Của Vương Gia
Thông báo


Do một vài vấn đề mà mình không thể onl watt thời gian này.

Bây giờ cũng đang được nghỉ nên có khá nhiều thời gian rảnh.

Vậy nên có thể mình sẽ ra chương thường xuyên hơn.

Tuy nhiên, cũng lâu rồi mình không đặt bút viết, vậy nên có thể văn phong cũng sẽ khác đi.

Mong rằng mọi người vẫn luôn ủng hộ mình nhé.

Có thể mình sẽ đăng trên này 1 thời gian ngắn nữa thôi, sau đó sẽ chuyển sang Manga Toon để đăng (vì tiện hơn).

Mong rằng dù có đi đâu thì mọi người vẫn hãy luôn ủng hộ mình nhé.

Cảm ơn mọi người rất nhiều
 
Vương Phi Của Vương Gia
Chương 8


"Ừ ha.

Hay bản thân mình thiếu "hơi trai" quá chăng."

"Không ổn rồi.

Làm thế nào để thoát khỏi tình trạng này bây giờ ..."

"A ... a ... a ..."

"Tuyết Linh tỷ tỷ.

Tỷ làm sao vậy?"

- Vân Tịch ngây thơ hỏi.

"À ...

Tỷ không sao đâu.

Tỷ đang bận suy nghĩ một vài điều thôi ấy mà."

"Ò."

Nhận được câu trả lời, Vân Tịch lại cúi đầu xuống ...

ăn tiếp.

Tuyết Linh ngồi ngắm Vân Tịch.

Càng nhìn, nàng càng thấy muội ấy đáng yêu.

Nhìn muội ấy ăn rất ngon miệng, cứ như thể món Vân Tịch đang ăn là sơn hào hải vị vậy, khiến nàng cũng cảm thấy có chút đói, muốn ăn thêm nhiều hơn.

"Tỷ tỷ ơi.

Tỷ có biết nấu cơm không ạ?

Tỷ có thể nấu gì đó cho Tịch nhi ăn được không?

Muội ... muội muốn ăn thử món tỷ nấu."

Sao muội ấy lại biết mình có khả năng nấu ăn nhỉ.

"Được thôi.

Hẹn muội tối mai nhé."

"Vâng ạ."

Sau khi ăn xong, hai tỷ muội lại dẫn nhau đi dạo phố, càn quét "hằng hà sa số" các quán ăn vặt bên lề đường.

Kết thúc một ngày mệt mỏi, Tuyết Linh đưa Vân Tịch về với phụ mẫu.

Sau đó nàng cũng về luôn nơi mình đang ở.

Trên xe ngựa, nàng suy nghĩ cũng như lên thực đơn cho bữa cơm ngày mai để chiêu đãi Vân Tịch.

"Món nào cũng ngon hết.

Rau xào, bánh khoai này, cá sốt chua ngọt, thịt kho tàu nữa.

Chọn món gì bây giờ ta.

Chẳng lẽ lại đi làm cả một bàn "Mãn Hán toàn tịch chăng ..."

"Mai.

Em sai người sáng mai đi mua nguyên liệu mà ta đã ghi lại trong mảnh giấy này.

Sau khi mua về thì bảo bọn họ sơ chế qua như ta hướng dẫn rồi để vào hầm băng nhé."

"Vâng, thưa tiểu thư."

***

Haizz.

Đi ngủ thôi.

"Tuyết Linh à.

Ta đã thầm thương trộm nhớ nàng ngay từ lần gặp mặt đầu tiên mất rồi.

Nàng có bằng lòng ... kết làm chim liền cành với ta không?

Ta hứa với nàng "nhất thế một đôi nhân", cả đời này chỉ lấy một mình nàng làm thê, tuyệt không hai lòng."

"Nàng đồng ý trở thành thê tử của ta nhaa ..."

Ta bằng lò ..

Tuyết Linh bỗng nhiên bừng tỉnh.

Trời ạ, mình đã có một giấc mơ quái quỷ gì vậy.

Mơ về cái gì không mơ lại đi mơ về ... hắn.

Chẳng lẽ mình lại bị ... thiếu hơi NAM NHÂN ???!!!

Không được không được.

Không thể như thế này được.

Chắc chắn chỉ là nhất thời mà thôi.

Hay mình thử đi tìm trai bao chăng ...

Sau bao nhiêu suy nghĩ đánh nhau trong đầu, Tuyết Linh quyết định mình sẽ đi tìm ...

"trai bao" ...

"Mình đi thị sát, nhân tiện "kiểm tra" một chút thôi mà.

Nhân tiện thôi.

Nhân tiện thôi ..."

- Tuyết Linh tự nhủ.

***

"Khách quan.

Chào mừng ngài đến với ...

Chủ tử.

Thuộc hạ ..."

"Suỵt.

Ta chỉ đi thị sát thôi.

Ngươi đừng tiết lộ thân phận của ta.

Hãy coi ta như những khách nhân bình thường khác đi."

"Vâng.

Mời khách nhân vào tiểu quán.

Tiểu quán có rất nhiều loại hình phục vụ đa dạng và phong phú.

Người muốn chọn loại nào ạ ..."

- Vừa nói, tú bà vừa nháy mắt, gọi ra một dàn mỹ nam với đủ loại hình, để Tuyết Linh tha hồ chọn.

"Người này, người này ... cả đây nữa."

- Nàng vừa nói vừa chỉ tay chọn.

"Cả ..."

Ơ.

Kia liệu có phải là hắn không nhỉ?

Sao hắn cứ thích ám mình mãi thế.

Ban ngày đã không yên, đêm đến cũng chẳng cho người ta ngủ, lại còn cả bây giờ nữa chứ.

Hay mình nhìn nhầm nhỉ.

Hắn đâu giống loại người hay dạo chơi nơi phong trần này ... *dụi mắt* Thôi.

Chắc mình nhìn nhầm.

Chẳng qua là người giống người thôi.

"Tạm thời cứ như vậy trước đã.

Ta bao trọn một phòng.

Mang hết lên đó cho ta."

"Vâng thưa chủ tử."

Tuyết Linh thật đúng là không nhìn nhầm đâu.

Bóng người nàng nhìn thấy chính là Vương Ngạo Thiên.

Vì một vài lý do, hoặc cũng có thể nói là do đặc thù của nhiệm vụ hoàng huynh giao cho hắn, hắn mới phải bước vào nơi đây.

Nói thật lòng, từ bé đến tận bây giờ, đây là lần đầu tiên hắn vào thanh lâu.

Ấn tượng chung của hắn đối với thanh lâu là những nơi ngập tràn sự dung tục và mùi phấn son - loại mùi hương cũng như không khí mà hắn chán ghét nhất.

Có lẽ thanh lâu này không giống các "hàng quán" khác.

Mùi hương cũng như không gian ở đây được bày trí rất trang nhã, thoang thoảng hương hoa.

Theo như quan sát của hắn, ở đây ngoài các cô nương ra thì còn có cả ... tiểu quan nữa.

Hắn đang chuẩn bị thu hồi tầm mắt về thì bất chợt gặp được bóng hình mà hắn đã thầm thương trộm nhớ bấy lâu.

Nàng ...

Là nàng sao.

Liệu hắn có bị hoa mắt chăng?

Chẳng lẽ người hắn yêu thích lại là ...

Không đúng.

Nàng xuất hiện tại phủ Tể tướng cơ mà, vậy nên nàng không thể dính dáng gì đến thanh lâu mới đúng chứ.

Chẳng lẽ nàng phạm sai lầm gì đó nên đã bị bán vào thanh lâu, trôi dạt đến nơi phong trần này ...

Nhị Vương gia bổ não hàng loạt kịch bản khác nhau.

Từ từ ... hình như là nàng đang gọi tiểu quan?

Chẳng lẽ mình nhìn nhầm chăng?

Hoặc có lẽ đó không phải là nàng?

Chắc vậy rồi.

Làm sao mà nàng lại có thể là một người "phóng túng" như vậy được.

Vả lại, nàng đang ở tận kinh thành xa tít tắp kia mà.

Chắc có lẽ chỉ là người giống người mà thôi.

Vậy là họ đã bỏ lỡ nhau như vậy đấy.

Cứ ngỡ không phải, nhưng lại chính là người mà bản thân tìm kiếm suốt thời gian qua ...

***

Tại phòng bao của Tuyết Linh

Sau khi gọi mấy "tiểu quan" lên phục vụ mình, cảm giác của Tuyết Linh rất khó tả: 1 chút vui vẻ vì được dưỡng mắt, nhưng nhiều hơn thế là sự khó chịu cũng như bài xích sự động chạm của họ đối với bản thân mình.

Chỉ được một lát thôi là Tuyết Linh đã phải cho giải tán hết đám tiểu quan đấy đi.

Khi còn một mình, nàng lại có chút ... nhớ hắn.

Chỉ là một cái liếc thoáng qua, một bóng dáng tựa hắn thôi mà cũng gây nên những cơn sóng lợn cợn trong lòng nàng ...

Nàng nhanh chóng gạt phắt những suy nghĩ ấy đi.

Hầy.

Tùy duyên thôi.

Bây giờ cũng muộn rồi, ta phải về nghỉ ngơi cũng như đón chào một ngày mới với tâm trạng thoải mái nhất.

End chương 8

Thượng Quan Dạ Nguyệt

Helu.

Mình đã trở lại rùi
 
Vương Phi Của Vương Gia
Chương 9


Một ngày mới bắt đầu

Hôm nay là một ngày đẹp trời, phù hợp cho những cuộc hẹn hò hay những cuộc dạo chơi.

Mà ở Vân thành lại có rất nhiều nơi du ngoạn.

Khi đến đây, bạn có thể hòa mình vào cuộc sống xô bồ nhộn nhịp của những người dân hiền lành ấm áp, dạo quanh những dãy chợ với các hàng ăn vặt la liệt nối tiếp nhau hay ngồi ngắm cảnh trên sông bằng những con thuyền gỗ nhỏ được trang trí bày biện đẹp mắt.

Không chỉ vậy, Vân thành còn nổi tiếng với rừng đào: Những cây hoa đào nở 4 mùa.

Chúng được trồng trong một khu vườn rộng lớn, xen kẽ là những vườn hoa nhỏ càng thêm tô điểm cho cảnh đẹp nơi đây.

Tuyết Linh đã hẹn với Vân Tịch tại vườn đào này.

Hai tỷ muội cầm tay nhau đi khắp vườn đào ngắm cảnh.

"Thật tiếc vì ở đây không có máy ảnh."

Tuyết Linh buồn rầu nghĩ.

Sau khi chơi cả buổi sáng, hai tỷ muội về Hàn phủ ăn trưa.

Sở dĩ Tuyết Linh đến Hàn phủ vì không thể từ chối được lời mời của phu thê Hàn gia - thân sinh của Vân Tịch.

Sau khi ăn trưa xong thì Tuyết Linh và Vân Tịch vào phòng Vân Tịch để nghỉ trưa.

Trong lúc nghỉ trưa, ý nghĩ nhận Vân Tịch làm em gái lại đâm chồi nảy lộc.

Sau một thời gian suy nghĩ, cô quyết định đi gặp Hàn lão gia.

"Thưa lão gia.

Tuyết tiểu thư có chuyện muốn gặp."

"Mời Tuyết tiểu thư vào đi."

"Vâng.

Thưa lão gia."

- Tên thị vệ nói với Hàn lão gia.

Sau đó, hắn đưa tay thủ thế mời: "Tuyết tiểu thư, mời người vào."

...

"Hàn lão gia.

Hôm nay ta đến gặp ông để bàn một chuyện."

"Mời tiểu thư cứ nói."

"Ta muốn nhận Hàn Vân Tịch là em gái nuôi (em gái kết nghĩa).

Vậy nên ta muốn đến để bàn cũng như xin ý kiến của ông.

Dù gì thì ông cũng là cha ruột của muội ấy."

"Chuyện này.

Cho Hàn mỗ hỏi, tiểu thư đã suy nghĩ kỹ chưa?

Con có chắc là muốn nhận Vân Tịch không.

Con cũng biết Vân Tịch như thế nào rồi.

Chuyện này ..."

"Ngài yên tâm.

Ta đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện này rồi.

Ta muốn nhận Vân Tịch làm em gái.

Muội ấy đáng yêu lắm.

Không chỉ vậy mỗi lần dẫn muội ấy đi chơi ta còn có thể nhẹ lòng hơn, cũng như thoải mái hơn nữa.

Mong Hàn lão gia thành toàn cho ta."

"Nếu tiểu thư đã nói vậy thì ...

Thôi được, Hàn mỗ đồng ý."

Sau đó Hàn lão gia sai người mời Vân Tịch đến thư phòng của mình.

"Vân Tịch à.

Hôm nay ta gọi con đến là vì có chuyện muốn nói cho con."

"Dạ?"

"Con rất thích Tuyết Linh tỷ tỷ của con phải không.

Vậy ... con có muốn trở thành muội muội của tỷ ấy không?"

"Phụ thân.

Người nói thật ạ?

Tịch nhi siêu siêu thích luôn á.

Con yêu người nhất.

Moaaa."

Chỉ mới nghe thôi mà Vân Tịch đã vui rồi.

Cô bé vội vàng chạy tới ôm thơm phụ thân mình.

"Thật là đáng yêu quá đi mất thôi."

Tuyết Linh nghĩ thầm.

Sau khi nhận Vân Tịch làm em gái, Tuyết Linh xin Hàn lão gia cho phép nàng đưa Vân Tịch về vài ngày.

Vân Tịch háo hức và vui vẻ lắm.

Và điều khiến cô bé nhớ mãi không quên nhất đó chính là: "Tỷ tỷ.

Khi nào tỷ mới xuống bếp nấu cho muội ăn vậy ạ?

Tịch nhi muốn ăn ăn ăn đồ ăn mà tỷ nấu lắm luôn."

"Chiều tối nay luôn nha.

Yên tâm đi.

Tỷ tỷ sẽ không để muội phải thất vọng đâu :>"

Thời gian chầm chậm trôi qua ...

Sau khi thể hiện tài nấu nướng của mình, Vân Tịch đã bị Tuyết Linh thuyết phục.

Thay vì bám đuôi đòi đi ăn đi chơi thì giờ đây Vân Tịch lại bám Tuyết Linh để ...

đòi ăn ...

Trong một lần nấu ăn cho Vân Tịch cũng như chính bản thân mình, mùi hương hấp dẫn từ thức ăn nàng nấu tỏa ra đã hấp dẫn ... một người.

Đó chính là một ông lão không rõ lai lịch từ đâu bay tới.

Chưa kịp giới thiệu bản thân, lão đã ra tay "tranh đoạt" đồ ăn với hai tỷ muội Tuyết Linh.

"Đồ ăn ở đâu mà ngon quá vậy."

Nhồm nhoàm nhồm nhoàm "Ngon thật đấy.

Cô bé, còn đồ ăn nữa không làm phiền mang lên giúp ta với ..."

Vân Tịch đứng cạnh, nhìn thấy cảnh đó mà muốn khóc: "Tỷ ơi, đồ ăn cua muội cơ.

Đồ ăn của muội đâu rồi.

Hu hu hu ..."

"Ngoan nào ngoan nào.

Để tỷ làm cái khác cho muội, đảm bảo ngon hơn gấp nhiều lần luôn."

Tuyết Linh nói với Vân Tịch rồi quay sang nói với ông lão lạ mặt: "Ông à.

Ông là ai vậy ạ?

Tại sao ông lại vào ăn hết đồ ăn của chúng cháu?"

Ông lão vẫn tập trung vào đồ ăn của mình, không trả lời Tuyết Linh.

Sau khi đã cho Vân Tịch cũng như ông lão kia có vẻ đã no, Tuyết Linh lại lặp lại câu hỏi ở trên thêm một lần nữa.

"Ta là ai, sau này con sẽ biết.

Ta thấy con có tố chất, không những vậy còn chăm chỉ chịu khó, xinh đẹp giỏi giang, ... (quan trọng nhất là nấu ăn rất ngon nữa).

Vậy nên ta muốn nhận con là đồ đệ.

Con thấy thế nào?"

"Ừm.

Cái này để ta suy nghĩ thêm đã.

Nhưng ta không biết được ông là ai, lai lịch như thế nào, ... thì làm sao có thể đi theo ông được?

Vả lại làm thế nào để ta có thể tin những lời ông nói là thật chứ không phải là lời nói của một kẻ lừa đảo?"

"Con không tin ta?

Khà khà.

Vậy thì con hãy cầm lấy thanh sáo trúc này.

Đây là lễ gặp mặt của sư phụ dành cho con.

Vả lại, dù có tin hay không thì con vẫn sẽ trở thành đồ đệ của ta thôi.

Ha ha ha.

Cô nhóc à.

Con cứ suy nghĩ đi nhé.

Hiện ta chợt nhớ ra có một chút việc nhỏ mà ta quên mất.

Nên ta đi đây.

Cáo từ."

Vừa nói dứt lời, ông lão chợt biến mất như một cơn gió.

Kỳ lạ thật.

Tuyết Linh nghĩ.

Sau một hồi suy nghĩ, cô sai Ảnh đi tìm hiểu lai lịch của cây sáo trúc cũng như ông lão kỳ lạ mà mình đã gặp này.

Hết chương 9 | Thượng Quan Dạ Nguyệt
 
Vương Phi Của Vương Gia
Ngoại truyện


Viết đỡ mấy mẩu truyện ngắn cho mọi người đọc tạm.

Dạo này kiểm tra trên trường gắt quá nên không còn thời gian viết truyện.

Dự kiến đến cuối tháng 6 thì mình mới kiểm tra hết cơ.

Xin lỗi vì mới quay lại đều được 1 thời gian mà lại lặn mất tăm như này.

Nếu mình trích thời gian ra được thì mình vẫn up, còn bận quá thì hẹn mọi người cuối tháng 6 nha.

Mẩu truyện số 1

"Oa oa oa ..."

"Chúc mừng vương gia, là một tiểu thế tử ..."

"Vẫn còn nữa, vẫn còn ..."

Một bà đỡ khác nói.

...

"Oa oa oaaaa ..."

"Chúc mừng vương gia.

Vương phi đã sinh hạ một đôi long phượng thai."

"Nàng đâu rồi?

Ta muốn gặp nàng ngay bây giờ."

Chưa nói dứt lời, Ngạo Thiên đã phóng như bay vào phòng sinh.

"Vương gia, như vậy là không được ..."

___

"Nương tử à, nàng thấy sao rồi?

Có chỗ nào mệt mỏi không?

Người đâu.

Vương phi làm sao thế này?

Sao nàng không trả lời ta?

Người đâu truyền thái y.

MAUUUUU ..."

Mẩu truyện số 2

Sau khi đi cùng với Tuyết Linh tỷ tỷ, ta đã gặp được một vị công tử.

Vị công tử đó có dáng người cao gầy ... hmmm ...

Ta không biết miêu tả như thế nào nữa.

Chỉ biết rằng huynh ấy là một người đẹp trai (ta học được từ này từ tỷ tỷ đó :>) và dịu dàng cực luôn ấy.

Huynh ấy cũng đối xử rất tốt với ta, như là caca ta vậy.

Nhưng thỉnh thoảng, khi đối mặt với huynh ấy, ta cứ là lạ sao á.

Cảm giác khó tả cực luôn.

Khi ta hỏi tỷ tỷ thì tỷ ấy nói rằng đó là "thích".

Vậy là sao nhỉ?

Ta thích nhiều người lắm mà: mẫu thân này, phụ thân này, ca ca này, tỷ tỷ này, ... nữa, mà sao ta chỉ bị như vậy khi đối mặt với huynh ấy thôi?

***

Vân Tịch là một cô bé ngốc manh, tuy ngốc nghếch nhưng lại rất đáng yêu.

Lúc mới gặp, ta chỉ coi cô bé như là muội muội vậy.

Nhưng dần dần, ta cũng nhận ra được tình cảm của mình dành cho nàng ấy.

Từ những câu nói ngây ngô, đến tính cách, hành động và cảm giác nàng mang đến cho ta và cho mọi người đã ăn sâu bén rễ vào lòng ta tự lúc nào.

Đã nhiều lúc, ta ngồi ngẫm một mình rằng, liệu cảm giác của bản thân với nàng ấy là gì?

Liệu có phải là thứ tình cảm mong manh có tên gọi là 'tình cảm nam nữ" hay chỉ đơn thuần là tình huynh muội thôi?

Mẩu truyện số 3

Ta đã yêu nàng ngay từ lần gặp đầu tiên, liệu nàng có biết?

Bóng hình nàng đã in sâu vào tâm trí ta tự lúc nào không hay

Lòng ta tự nhủ rằng, nàng chính là người ta đã tìm kiếm bấy lâu

Khiến cả tâm và hồn ta bừng sáng.

Ơi nàng, nàng ơi

Liệu nàng có chấp nhận trái tim bé nhỏ này của ta

Để hai ta có thể bên nhau đến răng long đầu bạc

Bên nhau cùng với đàn con, đàn cháu

Cuộc đời có nàng thật đẹp biết bao.

Ta đuổi theo nàng đến chân trời góc bể

Chỉ đợi chờ một cái ngoái đầu thôi

Khi ngoái lại, nàng sẽ thấy một người

Dâng tấm lòng son lên, không cầu hồi báo

Nếu nàng không ngoảnh, ta sẽ cố bước thật mau

Đến một ngày có thể đuổi kịp được

Sóng vai nhau ta cùng tiến bước

Dùng tấm lòng son đổi lấy một đời người.

Cả đời này "nhất thế một đôi"

Cả các kiếp đời sau nữa, sau mãi

Vẫn hứa rằng sẽ tự mình tìm được

Điều nàng cần làm chỉ là đợi thôi.

Mẩu truyện 4

Bức thư tình thứ 101

"Gửi nàng, người con gái ta yêu nhất

Cũng đã tròn 100 ngày quen nhau

Vậy mà sao ta vẫn chưa tìm được

Nàng ơi, giờ nàng đang nơi đâu

Có hay chăng, ta đang héo mòn từng ngày?

Như cây thiếu phân (bón) như hoa thiếu nước

Còn ta đây chỉ thiếu mỗi nàng thôi.

Ta đã yêu nàng ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Không hiểu sao mà nàng hấp dẫn ta đến lạ kỳ.

Dù ta đã phái người tìm nhưng mãi chẳng thấy nàng đâu cả.

Vậy nên ta viết bức thư này để bày tỏ nỗi lòng.

_____

Thượng Quan Dạ Nguyệt
 
Back
Top Bottom