Cập nhật mới

Khác Vương Miện Và Lưỡi Kiếm Nước Hồ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
404912935-256-k76842.jpg

Vương Miện Và Lưỡi Kiếm Nước Hồ
Tác giả: MaoShi9
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Dẫu có đi hết nước cờ này đến nước cờ khác thì nàng vẫn phải quy đầu trước quyền lực tuyệt đối



ythuật​
 
Vương Miện Và Lưỡi Kiếm Nước Hồ
1. Lần gặp mặt kinh hoàng


Thuở xa xưa giữa chốn hồng trần bao la có một tiểu quốc tên gọi là Hồ quốc.

Nơi đây quanh năm mưa thuận gió hòa ruộng đồng thẳng cánh cò bay dân chúng sống trong cảnh thái bình thịnh trị.

Nhưng báu vật quý giá nhất của đất nước này chẳng phải châu báu ngọc ngà mà chính là nàng công chúa Hồ Phiên Ly.

Nàng tựa như đóa hoa sen nở giữa hồ thu mang vẻ đẹp thanh tao thoát tục khiến trăng thẹn hoa nhường.

Làn da nàng trắng tựa tuyết đầu mùa mái tóc đen huyền như suối mây tuôn chảy còn đôi mắt thì trong veo long lanh tựa hồ nước mùa thu phản chiếu cả đất trời.

Thế nhưng Phiên Ly chẳng màng đến hư danh nhan sắc.

Nàng hiểu rõ dung nhan rồi cũng phai tàn theo năm tháng chỉ có trí tuệ và tấm lòng thiện lương mới là vĩnh cửu.

Bởi vậy nàng ngày đêm dùi mài kinh sử làm bạn với sách thánh hiền và đặc biệt say mê y thuật.

Trong thư phòng thoang thoảng mùi hương trầm nàng thường dành hàng giờ để nghiên cứu các phương thuốc cổ cứu nhân độ thế.

Tấm lòng nàng bao dung như biển cả hễ nghe tin dân chúng lầm than bệnh tật nàng chẳng quản ngại thân ngàn vàng mà tìm cách cứu chữa.

Nụ cười an yên của bách tính chính là niềm vui lớn nhất đời nàng.

Ngờ đâu số phận trêu ngươi trời cao đố kỵ má hồng.

Chuỗi ngày bình yên của nàng bỗng chốc tan biến khi tiếng vó ngựa quân thù rầm rập kéo đến rung chuyển cả đất trời.

Nước Vân Hạ với dã tâm bành trướng đã phát động cuộc chiến tranh xâm lược tàn khốc.

Dẫn đầu đoàn quân chinh phạt ấy là Đại Hoàng tử Hy Hoàng Thiên.

Hắn là một vị tướng dũng mãnh khí thế ngút trời tựa chiến thần nhưng lại mang trái tim lạnh lùng sắt đá.

Dưới gót giày xâm lăng của quân Vân Hạ kinh thành nước Hồ chìm trong biển lửa tang thương.

Ngày hoàng thành thất thủ bầu trời nhuốm một màu đỏ quạch của máu và lửa.

Cung điện nguy nga tráng lệ giờ đây biến thành địa ngục trần gian.

Quân lính nước Hồ dù can trường chiến đấu đến hơi thở cuối cùng cũng không cản nổi sức mạnh như vũ bão của quân địch.

Xác người chồng chất máu chảy thành sông nhuộm đỏ cả thềm đá cẩm thạch.

Trong đại điện vương giả không khí chết chóc bao trùm đặc quánh.

Hoàng Thiên bước vào từng bước chân uy nghi mà lạnh lẽo.

Ánh mắt hắn sắc lẹm như dao nhìn quét qua hoàng thất nước Hồ đang co cụm trong nỗi sợ hãi tột cùng.

Trước sự chứng kiến của Phiên Ly hắn vung thanh kiếm đẫm máu tàn nhẫn đoạt mạng Phụ hoàng và Mẫu hậu của nàng.

Hình ảnh đấng sinh thành gục ngã trong vũng máu tiếng kêu bi thương tắc nghẹn nơi cổ họng họ như ngàn mũi kim châm vào trái tim nàng.

Tất cả sụp đổ tan tành ngay trước mắt.

Phiên Ly ngã quỵ xuống nền đất lạnh buốt bụi tro và máu tanh nồng xộc vào mũi.

Nàng gào lên tên phụ mẫu tiếng thét xé lòng vang vọng giữa không gian chết chóc nghe ai oán thê lương đến rợn người.

Hoàng Thiên chậm rãi tiến lại gần nơi nàng công chúa vong quốc đang run rẩy.

Hắn dùng bàn tay thô ráp cứng như sắt nguội bóp chặt lấy cằm nàng thô bạo ép nàng ngước mặt lên.

Hắn nheo mắt soi xét từng đường nét tuyệt mỹ trên gương mặt đẫm lệ của nàng.

"Quả không hổ danh là đệ nhất mỹ nhân nước Hồ" Hắn thốt lên giọng nói trầm đục mang theo sự ngạo mạn của kẻ chiến thắng.

Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười khinh miệt "Ta nghe danh nàng đã lâu nay mới được diện kiến.

Tiếc thay hoàn cảnh gặp gỡ lại có phần bi thảm thế này."

Hắn đưa tay định lau đi giọt nước mắt đang lăn dài trên má nàng như một cử chỉ thương hại giả tạo.

Nhưng ngay lập tức Phiên Ly hất mạnh tay hắn ra.

Trong đôi mắt phượng tuyệt đẹp ấy giờ đây không còn sự dịu dàng vốn có mà bùng lên ngọn lửa thù hận ngút trời.

Nàng nhìn hắn ánh nhìn như muốn thiêu đốt kẻ đã cướp đi tất cả người thân yêu của mình.

Lợi dụng khoảnh khắc Hoàng Thiên lơ là nàng nhanh như cắt rút cây trâm vàng trên tóc dồn hết sức lực đâm thẳng vào ngực trái hắn.

Một tiếng động nhỏ vang lên.

Nhưng hỡi ôi sức vóc liễu yếu đào tơ của một nàng công chúa đâu thể xuyên thủng lồng ngực vạm vỡ của một võ tướng dày dạn sa trường.

Hoàng Thiên chỉ hơi nhíu mày ngạc nhiên.

Tên tùy tùng đứng gần đó hoảng hốt hét lên định lao tới hộ giá nhưng hắn đã giơ tay ngăn lại.

Hắn thô bạo đẩy Phiên Ly ngã dúi dụi ra xa rồi lạnh lùng rút cây trâm đang cắm hờ trên ngực mình.

Máu tươi từ vết thương nhỏ rỉ ra thấm đỏ vạt áo chiến bào.

"Được lắm gan của nàng to hơn ta tưởng!"

Hắn gầm gừ trong giọng nói vừa có sự giận dữ vừa có chút thích thú điên cuồng của kẻ săn mồi "Người đâu!

Xiềng xích ả và đám huynh đệ của ả lại áp giải về Vân Hạ cho ta!"

Nghe lệnh quân lính ập tới như bầy sói đói.

Phiên Ly vùng vẫy điên cuồng trong vòng vây của những gã đàn ông thô kệch.

Nàng gào khóc thảm thiết "Không!

Ta không đi!

Phụ hoàng Mẫu hậu ơi...

Hãy giết ta đi!

Ta thà chết chứ không đi theo các ngươi!"

Hoàng Thiên đứng nhìn thân ảnh mảnh mai đang giãy giụa trong tuyệt vọng hắn lạnh lùng buông lời phán quyết "Nàng nên cảm tạ trời đất vì nàng có tài y thuật hơn người.

Đó là lý do duy nhất khiến cái đầu xinh đẹp này vẫn còn nằm trên cổ."

Phiên Ly nào đâu nghe lọt những lời ấy nàng vẫn gào thét chửi rủa trong cơn uất hận tột cùng.

Tiếng la hét của nàng khiến đám quân lính bực dọc và làm chậm trễ cuộc lui quân.

Một tên lính tàn bạo không chút thương hoa tiếc ngọc đã giáng một đòn mạnh vào gáy nàng.

Phiên Ly lịm đi bóng tối bao trùm lấy tâm trí nàng.

Thân xác mềm yếu của nàng công chúa cao quý bị chúng kéo lê đi để lại sau lưng tòa hoàng cung rực lửa và mối hận nước thù nhà chất chồng như núi thái sơn.
 
Vương Miện Và Lưỡi Kiếm Nước Hồ
2. Đoạn đường bị áp giải


Sau khi Phiên Ly ngã quỵ bất tỉnh vì chịu trận đòn oan nghiệt nàng bị đám binh sĩ thô bạo lôi lên một chiếc xe tù.

Chiếc xe này là một cái lồng gỗ thô kệch chật hẹp chỉ dành cho phu tù đầy rẫy bụi bặm và mùi ẩm mốc.

Nàng công chúa đài các ngày nào giờ đây nằm co quắp một góc bộ triều phục lộng lẫy đã rách bươm lem luốc vết bẩn.

Mái tóc đen nhánh của nàng xõa dài che đi khuôn mặt tái nhợt vô hồn.

Hoàng Thiên cưỡi tuấn mã dẫn đầu đoàn quân chiến thắng oai phong lẫm liệt.

Thỉnh thoảng ánh mắt hắn lại hướng về chiếc xe tù cũ kỹ.

Dù đã quen với cảnh tượng kẻ thù bại vong máu đổ thành sông nhưng hình ảnh đóa hoa kiều diễm bị vùi dập trong bùn lầy cùng ánh mắt rực lửa thù hận của nàng vẫn đeo đẳng tâm trí hắn một cách khó tả.

Hắn không hề hối tiếc về chiến thắng nhưng sự kiêu ngạo của một vị tướng chinh phục đã bị thách thức bởi hành động đâm trâm đầy dũng khí của nàng.

Khi tà dương buông xuống nhuộm đỏ cả nền trời đoàn quân Vân Hạ dừng chân nghỉ ngơi bên một khe suối.

Phiên Ly từ từ tỉnh lại.

Đầu nàng đau như búa bổ khắp cơ thể rã rời ê ẩm vì trận đòn và sự chèn ép của gông cùm thô ráp.

Cảm giác đầu tiên ập đến là nỗi đau đớn cùng cực của một người đã mất đi tất cả.

Nàng khóc không thành tiếng chỉ có những giọt lệ nóng hổi lặng lẽ tuôn rơi thấm ướt gò má rồi thấm vào lớp gỗ xe tù lạnh ngắt.

Bên cạnh nàng các huynh đệ nước Hồ cũng bị xiềng xích gông cổ ánh mắt họ tràn ngập sự tuyệt vọng lo lắng cho vận mệnh quốc gia đã sụp đổ.

Binh lính mang thức ăn và nước uống đến.

Khi một tên lính thô lỗ đưa bát cháo lạnh lẽo đến gần Phiên Ly quay mặt đi.

Nàng thà chết đói chứ quyết không nhận bất cứ thứ gì từ bàn tay kẻ đã giết hại song thân nàng.

Ngay lúc đó Hoàng Thiên bước tới.

Hắn ra lệnh cho binh sĩ mở gông cổ Phiên Ly nhưng vẫn giữ xiềng xích nơi chân tay nàng.

Hắn không muốn làm bẩn tay mình nhưng hắn càng không muốn báu vật y thuật này chết yểu trên đường trở về.

"Ăn đi" Hắn ra lệnh giọng nói lạnh như băng không một chút nhân nhượng.

"Nàng chưa thể chết được ít nhất là chưa phải bây giờ.

Ta cần nàng phải sống."

Phiên Ly ngước nhìn hắn đôi mắt sưng húp vì khóc giờ đây bùng lên ngọn lửa căm phẫn cháy bỏng.

Nàng nhổ nước bọt về phía hắn giọng nghẹn lại vì uất ức .

"Ngươi là đồ ác quỷ là kẻ tàn nhẫn vô nhân tính.

Ngươi nghĩ ta sẽ cúi đầu khuất phục sao?

Giết ta đi!

Ta sẽ không phục tùng kẻ đã giết phụ mẫu ta!"

Hoàng Thiên vẫn điềm tĩnh không hề nổi giận.

Hắn chỉ cười nhạt đầy vẻ coi thường

"Dũng khí ấy đáng khen.

Nhưng sự lựa chọn không còn nằm trong tay nàng nữa rồi công chúa Hồ Phiên Ly.

Nàng sẽ phải sống và làm những gì ta muốn.

Tài y thuật của nàng là vô giá không thể tùy tiện chôn vùi.

Ta giữ nàng lại để cứu chữa binh sĩ của ta và sau này có thể là cả Hoàng tộc Vân Hạ."

Hắn ngồi xổm xuống đối diện nàng tự mình cầm lấy bát cháo dùng muỗng múc một chút đưa đến môi nàng.

"Uống đi nếu không ta sẽ đổ thẳng vào miệng nàng.

Ta không có thì giờ để chơi trò cứng đầu với nàng."

Sự sỉ nhục và cưỡng ép này khiến Phiên Ly toàn thân run rẩy.

Nàng cắn chặt môi cố giữ lại chút phẩm giá cuối cùng của một nàng công chúa.

Nhưng khi nàng quay mặt đi Hoàng Thiên đã nắm chặt cằm nàng không chút thương xót buộc nàng phải há miệng rồi đổ thìa cháo lạnh tanh vào.

Phiên Ly nghẹn lại vừa ho sặc sụa vừa trào nước mắt.

Nàng cảm thấy nhục nhã tột cùng như một con vật bị thuần hóa thô bạo.

Đêm đó Phiên Ly bị giam trong một chiếc lều lính dã chiến sơ sài dưới sự canh gác nghiêm ngặt.

Nàng nằm đó cơ thể run lên bần bật không phải vì giá lạnh mà vì nỗi uất hận chất chứa.

Mỗi khi nhắm mắt nàng lại thấy cảnh tượng cha mẹ nàng gục ngã và tiếng thét tuyệt vọng của chính nàng lại vang vọng trong tai.

Đoạn đường về Vân Hạ kéo dài ròng rã nhiều ngày như vô tận.

Mỗi bước chân của ngựa mỗi vòng lăn của bánh xe tù là một nhát cứa vào trái tim tan nát của Phiên Ly.

Nàng đi qua những cánh đồng hoang vu khô cằn băng qua những dãy núi trùng điệp mỗi cảnh vật đi qua như đang kéo nàng ngày càng xa rời quê hương Hồ quốc thân yêu đã mất.

Nàng không còn là nàng công chúa Hồ Phiên Ly của sự an yên nhung lụa ngày nào.

Nàng giờ đây chỉ là một tù binh bị xiềng xích mang trên vai gánh nặng mối thù truyền kiếp và trách nhiệm bảo vệ tài năng y thuật mà nàng không muốn dâng hiến cho kẻ địch.

Nàng thề trong lòng rằng sẽ có ngày nàng tìm mọi cách để khiến Hoàng Thiên phải trả giá dù cho cái giá đó có là sinh mạng của chính nàng đi chăng nữa.
 
Vương Miện Và Lưỡi Kiếm Nước Hồ
3. Sự trầm trồ


Sau nhiều ngày đêm hành trình gian khổ mang theo nỗi tủi nhục và mối hận thù chất chồng cuối cùng đoàn quân chiến thắng của Vân Hạ cũng đã đặt chân đến kinh thành của họ.

Thành Vân Hạ quả thực là một đô thành uy nghi đồ sộ tường thành cao vút tráng lệ khác hẳn với vẻ đẹp thanh bình đạm bạc của Hồ quốc đã mất.

Cả kinh thành giờ đây như mở hội tiếng reo hò tung hô vang vọng khắp nơi chào đón vị Đại Hoàng tử anh hùng đã mang lại chiến thắng lẫy lừng.

Hoàng Thiên cỡi trên tuấn mã Ô Vân đạp tuyết đen bóng dẫn đầu đoàn quân vẻ mặt kiêu hãnh uy phong lẫm liệt không ai bì kịp.

Phía sau hắn là hàng dài chiến lợi phẩm cùng các tù binh.

Chiếc xe tù thô kệch chở Phiên Ly được kéo chậm rãi vào thành.

Dù thân phận đã là tù nhân nàng vẫn bị trói buộc bằng những vòng xiềng xích kim loại nặng nề một sự sỉ nhục công khai dành cho kẻ bại trận.

Tuy nhiên khi chiếc xe tù đi qua những con phố đông đúc rợp cờ xí mọi tiếng reo hò bỗng chốc lắng dịu lại.

Ánh mắt của đám đông hoàn toàn đổ dồn vào một người duy nhất Hồ Phiên Ly.

Dù quần áo rách bươm xộc xệch gương mặt hốc hác vì đói khát và nước mắt nhưng vẻ đẹp trời phú của nàng công chúa Hồ vẫn không hề bị lu mờ.

Nàng ngồi thẳng lưng trong lồng tù ánh mắt kiêu hãnh và thách thức nhìn thẳng vào đám đông một sự đối lập kinh ngạc với thân phận tù nhân của nàng.

Làn da nàng dù tái nhợt vẫn giữ được vẻ trắng ngần tinh khiết như ngọc.

Mái tóc đen nhánh rối bời lại càng làm nổi bật đường nét thanh tú và khí chất thoát tục của gương mặt.

Người dân Vân Hạ từ những phụ nữ quý tộc ngồi trên kiệu đến những người dân thường đứng chen chúc dưới phố đều sững sờ đến tột độ.

Họ vốn đã nghe nhiều về nhan sắc tuyệt trần của công chúa nước Hồ nhưng tận mắt chứng kiến lại là một cú sốc thị giác không tưởng.

"Trời ơi!

Nàng ấy... nàng ấy quả là mỹ nhân tuyệt thế giai nhân!"

Tiếng trầm trồ vang lên.

"Sao trên đời lại có người đẹp đến thế này?

Cả hậu cung Vân Hạ e rằng không ai sánh bằng!"

"Ôi thật đáng tiếc cho một đóa hoa diễm lệ phải chịu cảnh xiềng xích.

Vẻ đẹp này... thật khiến người ta phải xao lòng thương xót."

"Đây chẳng phải là báu vật mà Đại Hoàng Tử đã muốn giữ lại sao?

Thảo nào... thảo nào ngài lại nể trọng đến thế."

Hàng trăm lời bàn tán ngưỡng mộ và tiếc nuối len lỏi trong đám đông.

Họ quên cả việc đang ca ngợi chiến thắng mà chỉ chăm chăm nhìn vào nàng.

Chưa từng có một tù nhân nào lại có khí chất và vẻ đẹp có thể làm lu mờ cả cuộc diễu binh chiến thắng lẫy lừng như vậy.

Nhan sắc của nàng dù bị xiềng xích vẫn là một thứ quyền lực vô hình khiến tất cả phải khuất phục.

Hoàng Thiên nghe thấy những lời bàn tán xôn xao ấy.

Một nụ cười kín đáo pha lẫn sự hài lòng thoáng qua trên môi hắn.

Nàng là bằng chứng sống hùng hồn nhất cho chiến công vĩ đại chinh phục được cả một quốc gia và chiếm đoạt được báu vật quý giá nhất của họ.

Tuy nhiên Phiên Ly không hề quan tâm đến những ánh mắt đó.

Với nàng mọi lời khen ngợi lúc này đều vô nghĩa chỉ là sự trêu ngươi trước nỗi đau mất nước mất nhà.

Nàng ngước nhìn lên cao cố nén giọt nước mắt chực trào nơi khóe mi.

Nàng biết từ khoảnh khắc này nàng không còn là nàng công chúa cao quý nữa nàng chỉ là một món chiến lợi phẩm một tù nhân giữa lòng địch.

Nàng ghim chặt mối hận thù biến nó thành sức mạnh duy nhất để giữ vững tinh thần.

Đoàn quân tiếp tục tiến vào Hoàng cung Vân Hạ.

Phiên Ly trong sự sững sờ của người dân bị lôi xuống xe tù và dẫn thẳng vào cấm cung sâu thẳm.

Nàng bước đi trên nền đất kiêu hãnh của kẻ thù mỗi bước chân là một sự thề nguyền âm thầm dù bị xiềng xích nhưng linh hồn nàng lòng trung thành và ý chí trả thù của nàng sẽ không bao giờ bị khuất phục.
 
Back
Top Bottom