Thuở xa xưa giữa chốn hồng trần bao la có một tiểu quốc tên gọi là Hồ quốc.
Nơi đây quanh năm mưa thuận gió hòa ruộng đồng thẳng cánh cò bay dân chúng sống trong cảnh thái bình thịnh trị.
Nhưng báu vật quý giá nhất của đất nước này chẳng phải châu báu ngọc ngà mà chính là nàng công chúa Hồ Phiên Ly.
Nàng tựa như đóa hoa sen nở giữa hồ thu mang vẻ đẹp thanh tao thoát tục khiến trăng thẹn hoa nhường.
Làn da nàng trắng tựa tuyết đầu mùa mái tóc đen huyền như suối mây tuôn chảy còn đôi mắt thì trong veo long lanh tựa hồ nước mùa thu phản chiếu cả đất trời.
Thế nhưng Phiên Ly chẳng màng đến hư danh nhan sắc.
Nàng hiểu rõ dung nhan rồi cũng phai tàn theo năm tháng chỉ có trí tuệ và tấm lòng thiện lương mới là vĩnh cửu.
Bởi vậy nàng ngày đêm dùi mài kinh sử làm bạn với sách thánh hiền và đặc biệt say mê y thuật.
Trong thư phòng thoang thoảng mùi hương trầm nàng thường dành hàng giờ để nghiên cứu các phương thuốc cổ cứu nhân độ thế.
Tấm lòng nàng bao dung như biển cả hễ nghe tin dân chúng lầm than bệnh tật nàng chẳng quản ngại thân ngàn vàng mà tìm cách cứu chữa.
Nụ cười an yên của bách tính chính là niềm vui lớn nhất đời nàng.
Ngờ đâu số phận trêu ngươi trời cao đố kỵ má hồng.
Chuỗi ngày bình yên của nàng bỗng chốc tan biến khi tiếng vó ngựa quân thù rầm rập kéo đến rung chuyển cả đất trời.
Nước Vân Hạ với dã tâm bành trướng đã phát động cuộc chiến tranh xâm lược tàn khốc.
Dẫn đầu đoàn quân chinh phạt ấy là Đại Hoàng tử Hy Hoàng Thiên.
Hắn là một vị tướng dũng mãnh khí thế ngút trời tựa chiến thần nhưng lại mang trái tim lạnh lùng sắt đá.
Dưới gót giày xâm lăng của quân Vân Hạ kinh thành nước Hồ chìm trong biển lửa tang thương.
Ngày hoàng thành thất thủ bầu trời nhuốm một màu đỏ quạch của máu và lửa.
Cung điện nguy nga tráng lệ giờ đây biến thành địa ngục trần gian.
Quân lính nước Hồ dù can trường chiến đấu đến hơi thở cuối cùng cũng không cản nổi sức mạnh như vũ bão của quân địch.
Xác người chồng chất máu chảy thành sông nhuộm đỏ cả thềm đá cẩm thạch.
Trong đại điện vương giả không khí chết chóc bao trùm đặc quánh.
Hoàng Thiên bước vào từng bước chân uy nghi mà lạnh lẽo.
Ánh mắt hắn sắc lẹm như dao nhìn quét qua hoàng thất nước Hồ đang co cụm trong nỗi sợ hãi tột cùng.
Trước sự chứng kiến của Phiên Ly hắn vung thanh kiếm đẫm máu tàn nhẫn đoạt mạng Phụ hoàng và Mẫu hậu của nàng.
Hình ảnh đấng sinh thành gục ngã trong vũng máu tiếng kêu bi thương tắc nghẹn nơi cổ họng họ như ngàn mũi kim châm vào trái tim nàng.
Tất cả sụp đổ tan tành ngay trước mắt.
Phiên Ly ngã quỵ xuống nền đất lạnh buốt bụi tro và máu tanh nồng xộc vào mũi.
Nàng gào lên tên phụ mẫu tiếng thét xé lòng vang vọng giữa không gian chết chóc nghe ai oán thê lương đến rợn người.
Hoàng Thiên chậm rãi tiến lại gần nơi nàng công chúa vong quốc đang run rẩy.
Hắn dùng bàn tay thô ráp cứng như sắt nguội bóp chặt lấy cằm nàng thô bạo ép nàng ngước mặt lên.
Hắn nheo mắt soi xét từng đường nét tuyệt mỹ trên gương mặt đẫm lệ của nàng.
"Quả không hổ danh là đệ nhất mỹ nhân nước Hồ" Hắn thốt lên giọng nói trầm đục mang theo sự ngạo mạn của kẻ chiến thắng.
Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười khinh miệt "Ta nghe danh nàng đã lâu nay mới được diện kiến.
Tiếc thay hoàn cảnh gặp gỡ lại có phần bi thảm thế này."
Hắn đưa tay định lau đi giọt nước mắt đang lăn dài trên má nàng như một cử chỉ thương hại giả tạo.
Nhưng ngay lập tức Phiên Ly hất mạnh tay hắn ra.
Trong đôi mắt phượng tuyệt đẹp ấy giờ đây không còn sự dịu dàng vốn có mà bùng lên ngọn lửa thù hận ngút trời.
Nàng nhìn hắn ánh nhìn như muốn thiêu đốt kẻ đã cướp đi tất cả người thân yêu của mình.
Lợi dụng khoảnh khắc Hoàng Thiên lơ là nàng nhanh như cắt rút cây trâm vàng trên tóc dồn hết sức lực đâm thẳng vào ngực trái hắn.
Một tiếng động nhỏ vang lên.
Nhưng hỡi ôi sức vóc liễu yếu đào tơ của một nàng công chúa đâu thể xuyên thủng lồng ngực vạm vỡ của một võ tướng dày dạn sa trường.
Hoàng Thiên chỉ hơi nhíu mày ngạc nhiên.
Tên tùy tùng đứng gần đó hoảng hốt hét lên định lao tới hộ giá nhưng hắn đã giơ tay ngăn lại.
Hắn thô bạo đẩy Phiên Ly ngã dúi dụi ra xa rồi lạnh lùng rút cây trâm đang cắm hờ trên ngực mình.
Máu tươi từ vết thương nhỏ rỉ ra thấm đỏ vạt áo chiến bào.
"Được lắm gan của nàng to hơn ta tưởng!"
Hắn gầm gừ trong giọng nói vừa có sự giận dữ vừa có chút thích thú điên cuồng của kẻ săn mồi "Người đâu!
Xiềng xích ả và đám huynh đệ của ả lại áp giải về Vân Hạ cho ta!"
Nghe lệnh quân lính ập tới như bầy sói đói.
Phiên Ly vùng vẫy điên cuồng trong vòng vây của những gã đàn ông thô kệch.
Nàng gào khóc thảm thiết "Không!
Ta không đi!
Phụ hoàng Mẫu hậu ơi...
Hãy giết ta đi!
Ta thà chết chứ không đi theo các ngươi!"
Hoàng Thiên đứng nhìn thân ảnh mảnh mai đang giãy giụa trong tuyệt vọng hắn lạnh lùng buông lời phán quyết "Nàng nên cảm tạ trời đất vì nàng có tài y thuật hơn người.
Đó là lý do duy nhất khiến cái đầu xinh đẹp này vẫn còn nằm trên cổ."
Phiên Ly nào đâu nghe lọt những lời ấy nàng vẫn gào thét chửi rủa trong cơn uất hận tột cùng.
Tiếng la hét của nàng khiến đám quân lính bực dọc và làm chậm trễ cuộc lui quân.
Một tên lính tàn bạo không chút thương hoa tiếc ngọc đã giáng một đòn mạnh vào gáy nàng.
Phiên Ly lịm đi bóng tối bao trùm lấy tâm trí nàng.
Thân xác mềm yếu của nàng công chúa cao quý bị chúng kéo lê đi để lại sau lưng tòa hoàng cung rực lửa và mối hận nước thù nhà chất chồng như núi thái sơn.