Kể từ khi quen với cậu nhóc Kakuchou hitto , tần suất đánh nhau của nhóc Takemichi tăng hẳn lên một tầng cao mới dẫn đến hệ quả là cậu bé luôn về nhà với thân mình đầy vết xước cũng những chỗ bầm tím khiến mẹ của Takemichi lo quá chừng.
Khổ nỗi là đứa nhóc tì của nhà Hanagaki lì quá chừng ,bà có muốn ngăn cấm đứa nhỏ thì cũng không thể vì nó chỉ đánh nhau để giúp đỡ những người bạn nhỏ yếu hơn mà thôi.
Nhìn đứa con mà mình yêu dấu cứ bị thương như vậy bà cũng không nỡ , người mẹ ấy liền bàn bạc với người chồng của mình , ông Hanagaki Ryei rồi cả hai quyết định dắt nhóc tí Hanagaki Takemichi đi xin học võ ở võ đường do người bạn thân của ông Ryei mở vào chủ nhật tuần này .
Thế là ngày chủ nhật này , Takemichi được người ba yêu dấu của mình dắt đến một võ đường khá lớn nằm ở trung tâm khu vực Tokyo sầm uất.
Ở đây Takemichi đã gặp vị thầy dạy võ đầu tiên của mình , Tashi Hirota - một ông chú trung niên với thân hình cao lớn cùng đôi mắt đen đầy trầm lắng.
Ấn tượng đầu tiên của Takemichi đối với người thầy này là khí chất , các giác quan của cậu nhóc đang cảnh báo cho nhóc biết trước mặt nhóc là một sự tồn tại nguy hiểm giống như người bạn mang tên Kaneki Ken trong gương của cậu và nó khiến cậu nhóc hưng phấn lạ kì.
Đôi mắt màu xanh ngọc tựa biển sâu của em sáng lên một chút , em nhích người lên , không cần người cha yêu dấu của mình giúp đỡ , em cúi chào người thầy tương lai của mình .
Em nở nụ cười ngọt ngào, lúm đồng tiền nhỏ xíu hiện lên trên cái má bầu bình phớt hồng , lém lỉnh mà nói với người thầy tương lai của mình :
" Chào thầy Tashi Hirota , em là Hanagaki Takemichi ,thầy có thể gọi em là Takemichi ạ , em là học viên mới của thầy ở hiện tại và sẽ là học trò cưng của thầy ở tương lai "
Nghe lời phát biểu của đứa nhóc nhỏ xíu xíu cùng đôi mắt to tròn lấp lánh kia mà cả hai người lớn đều phải bật cười , Tashi Hirota cúi người xuống , bàn tay to lớn dịi dàng vuốt ve mái tóc đen xù của cậu bé , ông chú cố gắng để trông mình không quá hung dữ , nói với em
" Chào em nhé Takemichi , Thầy sẽ là người dạy võ của em cho đến khi em dừng lại .
Nhưng trước hết thầy cần kiểm tra xem em hợp với môn võ nào nhất nhé , vào đây nào "
Nói rồi , thầy liền nhấc bổng em lên trước ánh nhìn đầy ý cười của ba rồi nghênh ngang bước vào phòng luyện võ.
Cánh cửa đóng lại trước cái lắc đầu bất lực của ông Hanagaki Ryei.
Khoảng 30 phút sau , nhóc Takemichi được xách ra với một diện mạo hoàn toàn khác.
Từ một cậu bé vui tươi như ánh mặt trời giờ trông như quả mướp đắng ỉu xỉu, khuôn mặt tròn tròn xịu xuống cùng với thân hình mềm oặt nhanh chóng chạy lại ôm lấy chân của ba mình đòi ôm.
Ông Ryei yêu thương ôm lấy đứa con bảo bối của mình , để cho đôi tay nhỏ xíu vòng qua ôm lấy cổ mình cùng cái đầu đen xù cúi gằm vào ngực.
Đưa bàn tay vỗ nhẹ lên tấm lưng của con , ông hỏi người bạn mình
" Thế nào , bé con nhà tôi hợp với gì thế?
"
Ông thầy xoa mái đầu ngắn của mình , đáp lại
" Sức lực toàn thân thì thuộc tầm trung nhưng lực chân, độ dẻo dai của cơ thể tốt, sức bật và phản xạ khá ổn, đặc biệt là khả năng chịu đau , ý tôi là sức bền của đứa con nhà cậu thật sự khiến tôi bất ngờ "
" Nhóc ấy hợp với Nhu thuật hoặc Muay-thái cũng khá ổn , cậu muốn cho thằng bé học môn nào "
" Cả hai "
"Rất cực đấy , cũng sẽ khó kiên trì nữa , liệu một đứa trẻ 5 tuổi có thể chịu được sao ?"
" Takemichi khác với những đứa trẻ khác , phải không nào Michi ?"
Ông Ryei yêu thương hỏi đứa con của mình , cậu bé gật đầu , đôi mắt nhìn thằng vào khuôn mặt đang còn nhăn nhó của người thầy của mình , giọng cậu bé kiên định
"Thưa thầy , con có thể và chắc chắn không bỏ cuộc ...
Con có lí do để không bỏ cuộc "
Thấy vậy , Ông cũng chỉ có thể bất lực gật đầu , nói với hai cha con là lịch học võ của cậu nhóc sẽ là bắt đầu từ 5 giờ chiều đến 7 giờ tối vào ba ngày cuối tuần sau đó liền đá hai cha con nhà Hanagaki ra khỏi võ đường nhà mình.
Hai ba con chỉ biết nhìn nhau rồi rảo bước về nhà.Về đến nhà ,bố em liền thả em xuống mà trên tay nhóc Takemichi đã có thêm bịch bánh khoai tây chiên mà cậu bé yêu thích, cậu nhóc cưới híp cả mắt, trông như vầng trăng non.
Cậu nhóc âu yếm xà vào lòng mẹ , nhỏ giọng thủ thì về những chuyện ngày hôm nay rồi cả ba vào bàn ăn , thưởng thức buổi tối cuối tuần.
Cả ngôi nhà tràn ngập tiếng cười của ba người , ấm áp và dịu dàng biết bao nhiêu.
Sau buổi ăn tối ấm áp, Takemichi liền nhanh chóng chạy về căn phòng nhỏ của riêng mình , cậu bé mắt xanh vô cùng muốn chia sẻ tin tức mình đã chuẩn bị học võ cho người bạn thân bí mật của mình.
Đôi tay nhỏ xíu chạm vào không gian , một tấm gương trong suốt hiện ra , hình ảnh chàng trai với mái tóc bạc cùng đôi mắt dị sắc liền hiện rõ trước mặt em.
Dù đã gặp rất nhiều lần, em vẫn không khỏi sốc trước vẻ đẹp của Kaneki Ken.
Em khẽ chớp đôi mắt xanh to tròn , nở nụ cười thật rạng rỡ để chào đón người bạn của mình rồi ôm con gấu bông trắng muốt do mẹ em mua cho mà kể chuyện cho anh nghe.
" Ken ơi , em siêu nhớ anh luôn.
Hôm nay em đã được dẫn đi xin học võ đấy , thầy em gọi là Tashi Hirota, thầy ấy siêu mạnh luôn, thầy ấy mang cho em cảm giác như anh vậy , nguy hiểm rồi lại ấm áp á "
" Thầy ấy bảo em hợp với với Nhu thuật và cả Muay- thái nữa , Thầy bảo em chọn một trong hai cơ mà em chọn hết luôn dù thầy bảo sẽ khó lắm rất nhiều người không chịu nổi nhưng em là ai , là Hanagaki Takemichi , là kẻ đã trải qua bao nhiêu thứ rồi đó.
Chút sự khó khăn này không làm gì được em đâu "
Chàng trai tóc bạc điển trai với ánh mắt cưng chiều nhìn cậu bé tóc đen ôm chặt con gấu bông nhỏ líu ríu kể chuyện cho anh nghe trong lòng không khỏi cảm thấy nhẹ lòng.
Anh hỏi cậu bé
" Vậy Hana có muốn học thêm một môn nữa không, người kia dạy em năng lực phản kháng còn anh dạy em thứ có thể giúp em thay đổi tình thế "
" Anh sẽ dạy em Capoeria, dạy em cách nhảy múa với tử thần, em có chấp nhận không ?
"
" Được ạ , em tin tưởng anh, em sẽ tồn tại , sẽ sống một cách rực rỡ dưới ánh mặt trời này Kaneki Ken ạ "
" Ừ, chúng ta sẽ sống sót bằng một cách rực rỡ nhất "
" Giờ thì em nên học bài rồi tập thể năng sau đó đi ngủ nhé , anh cần phải đi rồi , chim ngạn đã tới kền kền đứng đợi rồi em à "
" Cẩn thận nhé Ken , em đợi anh vào tối mai."
"Ừ, tạm biệt em Hana của tôi "
nói chung là Kaneki Ken rất lo Takemichi rớt xích khi đánh nhau vì Muay-thái hay nhu thuật chỉ hợp đánh 1v1 hơn là nhiều thằng cùng lúc nên ảnh liền bắt ẻm học thêm Capoeria vì nó nguy hiểm, có nguy cơ gây chết người, siêu linh hoạt và với hai môn võ còn lại, đó chính là một cú hit-hard cho những bạn số nhọ phải đấu với em => giúp ẻm chạy siêu nhanh và né đòn để đỡ chịu đau.
chú thích :Capoeira có nguồn gốc từ Angola và được mang đến Brazil từ thế kỷ 16, khi Bồ Đào Nha thiếu hụt nhân lực và phải mang theo lượng lớn nô lệ từ Angola.
Đây cũng là thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử Brazil, khi họ trở thành nước nhập khẩu nô lệ lớn nhất thế giới.
Sử sách ghi lại rằng để đánh lừa các ông chủ, những nô lệ thường nhảy múa vào buổi tối, khi tập luyện Capoeira.
Nhìn qua, rất khó để nhận ra đấy là một môn võ, nhưng ẩn đằng sau những vũ điệu hoa mỹ kia là những đòn thế hiểm hóc và đầy tính bất ngờ, bất quy tắc
End , 12/03/2026