Khác Vùng Xám Và Đại Dương Xanh

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
86,320
Điểm tương tác
0
Điểm
0
300379546-256-k296141.jpg

Vùng Xám Và Đại Dương Xanh
Tác giả: LingTYuan
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Kaneki Ken từng là một kẻ lạc loài trong thế giới đen tối ấy cho đến khi gặp Takemichi qua một chiếc gương trong suốt lơ lửng , anh ta trở thành vùng xám bao bọc cho đại dương xanh mang tên Takemichi
Hanagaki Takemichi sau bao lần quay lại thời gian đã trở thành linh hồn mục ruỗng như ánh sáng lay lắt của ngọn đèn cạn dầu với đôi mắt như đại dương xanh nay được Kaneki Ken ôm lấy và bảo vệ
Lưu ý :
Ken và Takemichi là mối quan hệ siêu việt qua người thân , họ coi nhau là sự cứu rỗi , no love

Cp.đầu All Take , kết Oe no cp



takemichi​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Chiến Tranh xâm lược
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Vững mãi một niềm tin
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Game Xâm Lăng: Bản Mô Phỏng Trái Đất
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Xoáy Nước Vùng Balkan
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Vùng đất của nỗi sợ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Vùng Cao, Nơi Tình Yêu Bắt Đầu
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Vùng Xám Và Đại Dương Xanh
    Chương II : Takuya Và Bạn Mới


    Với Takemichi , vào cái ngày đầu tiên quay trở lại , em đã cảm thấy rất hoang mang và lạc lõng .

    Cậu nhóc tóc đen bông xù với vóc dáng nhỏ tí xíu nằm bẹp trên giường với khuôn mặt sống không còn gì luyến tiếc.

    Bởi vì hai lần trước khi bánh răng xoay vòng em luôn quay lại thời gian em 15 tuổi vậy mà bây giờ lại quay về vào năm em 5 tuổi .

    Cơ mà vậy cũng tốt , em sẽ có đủ thời gian để lên kế hoạch giúp cho họ - những người em quan tâm tránh khỏi bi kịch như hai lần quay ngược trước.

    Cậu bé với đôi mắt xanh dương lấp lánh lạc quan nghĩ.

    Phải mất đến hai tháng để Takemichi hòa nhập hoàn toàn với cuộc sống trước đây .

    Đồng thời em cũng đã trở nên thân thiết với anh chàng dị đồng trong chiếc gương lạ lơ lửng mà chỉ mỗi mình em có thể thấy được.

    Anh ấy tên là Kaneki Ken , là một bán Goul ở một thế giới khác .

    Nói thật lúc đầu em cũng khá bất ngờ và sợ hãi nhưng rồi cũng nhanh chóng chấp nhận nó vì chính em còn có thể quay ngược thời gian thì việc gì lạ khác cũng có thể xảy ra.

    Đối với em, Kaneki Ken chính là một món quà mà thế giới tặng cho em.

    Vì chính anh và em đều là người lạc lõng trên thế giới của chính mình.

    Kể từ khi có Kaneki Ken bên cạnh đồng hành, tác phong và điểm số của em tăng lên đáng kể.

    Điển hình là giờ em đang đứng trên bục giảng được cô giáo coi như tấm gương gương mẫu để các bạn trong lớp noi theo.

    Sau những lời khen ngợi và khuyến khích học tập , Takemichi được cho phép về chỗ ngồi để tiếp tục tiết học.

    Đến giờ ra chơi , các bạn học xung quanh liền vây quanh bàn học của em , cả đám nhóc tì chụm lại trò chuyện vui vẻ , tiếng cười trong trẻo rộn ràng như những chú chim non vang lên quanh lớp học rồi lại tiếp tục tản ra học bài nghiêm túc sau những tiếng chuông báo hiệu giờ vào lớp .

    Reng Reng

    Khi tiếng chuông báo hiệu tan học vang lên , Takemichi nhanh chóng soạn sách vở đeo cặp sách một cách ngay ngắn rồi lon ton chạy đến lớp bên cạnh.

    Đập vào mắt em là một bóng hình bé trai nhỏ xíu với mái tóc màu nâu hạt dẻ trông vừa đẹp vừa đáng yêu , lớn lên chắc chắn sẽ đốn tim biết bao trái tim thiếu nữ.

    Cậu bé chính là Yamamoto Takuya, người bạn thanh mai trúc mã của em.

    Gia đình của hai người là hàng xóm từ xưa nên em và Takuya đã thân quen từ thuở tấm bé.

    Từ nhỏ đến giờ cả hai đã chơi cùng nhau , đi học rồi đi về cùng nhau như hình với bóng.

    Hai người như thái cực , bổ trợ lẫn nhau .

    Takemichi giống một mặt trời nhỏ , hướng ngoại pha chút sốc nổi, em thích giúp đỡ người khác và khi cười lên trông em như bừng sáng , em tâm điểm của cả lớp là người bạn mà nhiều người muốn có.

    Còn Takuya thì khá hướng nội giống như vầng trăng non tháng rằm, cậu bé ngoan ngoãn, nhút nhát và chu đáo luôn quan tâm đến cậu bạn thân Takemichi của mình.

    Sau mỗi lần em đánh nhau , cậu sẽ nhẹ nhàng chăm sóc , dán băng cá nhân trên khuôn mặt bầm dập đang nở nụ cười tươi với đôi mắt xanh lấp lánh chứa bóng dáng của chính cậu - Takuya .

    Hôm nay cũng như mọi khi, Takemichi chạy lại gần cậu bạn thân của mình , hai đứa nhóc nắm tay nhau vui vẻ bước ra khỏi cổng trường.

    Theo thói quen đến tiệm tạp hóa gần đó mua hai cây kem bằng tiền ăn vặt mà phụ huynh cho rồi đi đến chỗ công viên mà cả bọn hay ghé chơi.

    Bóng dáng hai đứa trẻ vui đùa theo nhịp đung đưa trên xích đu in hằn trên nền cát vàng óng.

    Hai nhóc tì vui sướng vừa thưởng thức cây kem trong tay vừa hưởng thụ những cơn gió dịu nhẹ như bàn tay của một người mẹ đang vuốt ve mái tóc của đứa con thơ.

    Khi hai người đang chơi đùa vui vẻ bỗng nghe thấy tiếng đánh nhau ở đâu đó gần đây.

    Hai đứa nhóc tì khẽ liếc nhau rồi ăn ý nhanh chóng lần theo âm thanh tiến gần về phía một góc nhỏ bị che khuất trong khu công viên.

    Họ thấy một đám nhóc học lớp hai ở trường cạnh bên đang bắt nạt một cậu bé tóc đen trông tầm tuổi em.

    Em và cậu nhìn nhau rồi gật đầu.

    Takemichi lùi về sau lấy đà rồi nhanh chóng chạy lại bật người lên tung cú đá vào mặt đứa nhóc lớn nhất trong đám bắt nạt rồi tranh thủ nắm tay cậu bé bị đánh ấy tránh vụt đi trước khi cả đám kia kịp phản ứng.

    Cả hai nhanh chóng chạy lại phía hẻm khuất kín mà Takuya đã tranh thủ tìm thấy khi Takemichi giúp dỡ cậu bé.

    Bọn nhóc nép vào trong hẻm nhìn đám bắt nạt chạy vụt qua thì khẽ thở phào một hơi.

    Ba đôi mắt nhìn chằm chằm vào nhau , rồi cả ba đứa bật cười khanh khách .

    Một lát sau, cậu nhóc tóc đen lạ hoắc mới khẽ một tiếng , mặt cậu nhóc đỏ lên như quả gấc giữa mùa đang chín tới , lóng ngóng cảm ơn.

    " Cảm ơn hai bạn đã giúp đỡ, tớ tên là Kakuchou Hitto, các cậu có thể gọi mình là Kakuchou ,5 tuổi rồi còn các bạn?"

    " Tớ là Yamamoto Takuya, cứ gọi là Takuya còn bên cạnh tớ là Hanagaki Takemichi , gọi cậu ấy là Takemichi "

    " Còn việc cảm ơn thì không cần đâu , là ai thì nhóc mắt xanh này đều sẽ giúp thôi vì cậu ấy là anh hùng nhỏ mà"

    Takuya nghe lời cảm ơn của Kakuchou liền nhanh chóng đáp lại tiện thể giới thiệu cậu bạn thân nhỏ xíu đang đứng im bên cạnh cậu trông ngoan ngoãn đến lạ.

    Takemichi ở cạnh bên nghe vậy xấu hổ mà khẽ huých nhẹ vào vai người bạn thân tỏ ý nhắc nhở.

    Đôi mắt xanh to tròn lấp lánh nhìn về phía cậu bạn nhỏ đối diện , người bạn thanh mai thuở còn tấm bé trong hai lần quay ngược luân hồi mà lòng hân hoan đến lạ.

    Em thắc mắc hỏi cậu nhóc

    " Cậu tại sao lại bị đám đàn anh bắt nạt vậy ?

    Trông cậu cũng không phải là người thích gây hiềm khích mà "

    Kakuchou gật đầu , trả lời em.

    " Gia đình tớ mới chuyển đến đây gần một tuần thôi.

    Tớ chuyển vào lớp mới bị mấy đàn anh đòi tiền bảo kê nhưng tớ không đồng ý nên chúng liền bắt nạt tớ "

    Ngập ngừng một chút , Kakuchou nói tiếp.

    " Tớ mới chuyển đến lại bị bắt nạt nên không ai chịu làm quen kết bạn .

    Liệu hai người có thể làm bạn tớ không?"

    Hai đứa nhóc nghe vậy liền nở nụ cười thật tươi , ôm chầm lấy cậu nhóc tóc đen đang rụt rè kia rồi đồng thanh trả lời.

    " Được chứ , rất vui làm bạn với cậu, Kakuchou "

    Cứ thế , Kakuchiu tham gia vào hội nhóm của Takemichi.

    Em lại có thêm một chiếc đuôi nhỏ sau mỗi giờ học.

    Cả ba đứa nhóc trở thành bạn tốt của nhau,cùng nhau chơi đùa , cùng đánh nhau với đám bắt nạt rồi chăm sóc nhau sau mỗi lần đánh nhau đến trầy trật .

    Thật sự rất vui vẻ .

    Cũng là Takuya , nhưng là Takuya năm 16 tuổi .

    " Khốn Khiếp , biết thế không nên để Michi giúp đỡ thằng nhóc Kakuchou để giờ lại thêm một đám bám víu em ấy 🥲"
     
    Vùng Xám Và Đại Dương Xanh
    Chương III: Nhu thuật, Muay - thái và Capoeria


    Kể từ khi quen với cậu nhóc Kakuchou hitto , tần suất đánh nhau của nhóc Takemichi tăng hẳn lên một tầng cao mới dẫn đến hệ quả là cậu bé luôn về nhà với thân mình đầy vết xước cũng những chỗ bầm tím khiến mẹ của Takemichi lo quá chừng.

    Khổ nỗi là đứa nhóc tì của nhà Hanagaki lì quá chừng ,bà có muốn ngăn cấm đứa nhỏ thì cũng không thể vì nó chỉ đánh nhau để giúp đỡ những người bạn nhỏ yếu hơn mà thôi.

    Nhìn đứa con mà mình yêu dấu cứ bị thương như vậy bà cũng không nỡ , người mẹ ấy liền bàn bạc với người chồng của mình , ông Hanagaki Ryei rồi cả hai quyết định dắt nhóc tí Hanagaki Takemichi đi xin học võ ở võ đường do người bạn thân của ông Ryei mở vào chủ nhật tuần này .

    Thế là ngày chủ nhật này , Takemichi được người ba yêu dấu của mình dắt đến một võ đường khá lớn nằm ở trung tâm khu vực Tokyo sầm uất.

    Ở đây Takemichi đã gặp vị thầy dạy võ đầu tiên của mình , Tashi Hirota - một ông chú trung niên với thân hình cao lớn cùng đôi mắt đen đầy trầm lắng.

    Ấn tượng đầu tiên của Takemichi đối với người thầy này là khí chất , các giác quan của cậu nhóc đang cảnh báo cho nhóc biết trước mặt nhóc là một sự tồn tại nguy hiểm giống như người bạn mang tên Kaneki Ken trong gương của cậu và nó khiến cậu nhóc hưng phấn lạ kì.

    Đôi mắt màu xanh ngọc tựa biển sâu của em sáng lên một chút , em nhích người lên , không cần người cha yêu dấu của mình giúp đỡ , em cúi chào người thầy tương lai của mình .

    Em nở nụ cười ngọt ngào, lúm đồng tiền nhỏ xíu hiện lên trên cái má bầu bình phớt hồng , lém lỉnh mà nói với người thầy tương lai của mình :

    " Chào thầy Tashi Hirota , em là Hanagaki Takemichi ,thầy có thể gọi em là Takemichi ạ , em là học viên mới của thầy ở hiện tại và sẽ là học trò cưng của thầy ở tương lai "

    Nghe lời phát biểu của đứa nhóc nhỏ xíu xíu cùng đôi mắt to tròn lấp lánh kia mà cả hai người lớn đều phải bật cười , Tashi Hirota cúi người xuống , bàn tay to lớn dịi dàng vuốt ve mái tóc đen xù của cậu bé , ông chú cố gắng để trông mình không quá hung dữ , nói với em

    " Chào em nhé Takemichi , Thầy sẽ là người dạy võ của em cho đến khi em dừng lại .

    Nhưng trước hết thầy cần kiểm tra xem em hợp với môn võ nào nhất nhé , vào đây nào "

    Nói rồi , thầy liền nhấc bổng em lên trước ánh nhìn đầy ý cười của ba rồi nghênh ngang bước vào phòng luyện võ.

    Cánh cửa đóng lại trước cái lắc đầu bất lực của ông Hanagaki Ryei.

    Khoảng 30 phút sau , nhóc Takemichi được xách ra với một diện mạo hoàn toàn khác.

    Từ một cậu bé vui tươi như ánh mặt trời giờ trông như quả mướp đắng ỉu xỉu, khuôn mặt tròn tròn xịu xuống cùng với thân hình mềm oặt nhanh chóng chạy lại ôm lấy chân của ba mình đòi ôm.

    Ông Ryei yêu thương ôm lấy đứa con bảo bối của mình , để cho đôi tay nhỏ xíu vòng qua ôm lấy cổ mình cùng cái đầu đen xù cúi gằm vào ngực.

    Đưa bàn tay vỗ nhẹ lên tấm lưng của con , ông hỏi người bạn mình

    " Thế nào , bé con nhà tôi hợp với gì thế?

    "

    Ông thầy xoa mái đầu ngắn của mình , đáp lại

    " Sức lực toàn thân thì thuộc tầm trung nhưng lực chân, độ dẻo dai của cơ thể tốt, sức bật và phản xạ khá ổn, đặc biệt là khả năng chịu đau , ý tôi là sức bền của đứa con nhà cậu thật sự khiến tôi bất ngờ "

    " Nhóc ấy hợp với Nhu thuật hoặc Muay-thái cũng khá ổn , cậu muốn cho thằng bé học môn nào "

    " Cả hai "

    "Rất cực đấy , cũng sẽ khó kiên trì nữa , liệu một đứa trẻ 5 tuổi có thể chịu được sao ?"

    " Takemichi khác với những đứa trẻ khác , phải không nào Michi ?"

    Ông Ryei yêu thương hỏi đứa con của mình , cậu bé gật đầu , đôi mắt nhìn thằng vào khuôn mặt đang còn nhăn nhó của người thầy của mình , giọng cậu bé kiên định

    "Thưa thầy , con có thể và chắc chắn không bỏ cuộc ...

    Con có lí do để không bỏ cuộc "

    Thấy vậy , Ông cũng chỉ có thể bất lực gật đầu , nói với hai cha con là lịch học võ của cậu nhóc sẽ là bắt đầu từ 5 giờ chiều đến 7 giờ tối vào ba ngày cuối tuần sau đó liền đá hai cha con nhà Hanagaki ra khỏi võ đường nhà mình.

    Hai ba con chỉ biết nhìn nhau rồi rảo bước về nhà.Về đến nhà ,bố em liền thả em xuống mà trên tay nhóc Takemichi đã có thêm bịch bánh khoai tây chiên mà cậu bé yêu thích, cậu nhóc cưới híp cả mắt, trông như vầng trăng non.

    Cậu nhóc âu yếm xà vào lòng mẹ , nhỏ giọng thủ thì về những chuyện ngày hôm nay rồi cả ba vào bàn ăn , thưởng thức buổi tối cuối tuần.

    Cả ngôi nhà tràn ngập tiếng cười của ba người , ấm áp và dịu dàng biết bao nhiêu.

    Sau buổi ăn tối ấm áp, Takemichi liền nhanh chóng chạy về căn phòng nhỏ của riêng mình , cậu bé mắt xanh vô cùng muốn chia sẻ tin tức mình đã chuẩn bị học võ cho người bạn thân bí mật của mình.

    Đôi tay nhỏ xíu chạm vào không gian , một tấm gương trong suốt hiện ra , hình ảnh chàng trai với mái tóc bạc cùng đôi mắt dị sắc liền hiện rõ trước mặt em.

    Dù đã gặp rất nhiều lần, em vẫn không khỏi sốc trước vẻ đẹp của Kaneki Ken.

    Em khẽ chớp đôi mắt xanh to tròn , nở nụ cười thật rạng rỡ để chào đón người bạn của mình rồi ôm con gấu bông trắng muốt do mẹ em mua cho mà kể chuyện cho anh nghe.

    " Ken ơi , em siêu nhớ anh luôn.

    Hôm nay em đã được dẫn đi xin học võ đấy , thầy em gọi là Tashi Hirota, thầy ấy siêu mạnh luôn, thầy ấy mang cho em cảm giác như anh vậy , nguy hiểm rồi lại ấm áp á "

    " Thầy ấy bảo em hợp với với Nhu thuật và cả Muay- thái nữa , Thầy bảo em chọn một trong hai cơ mà em chọn hết luôn dù thầy bảo sẽ khó lắm rất nhiều người không chịu nổi nhưng em là ai , là Hanagaki Takemichi , là kẻ đã trải qua bao nhiêu thứ rồi đó.

    Chút sự khó khăn này không làm gì được em đâu "

    Chàng trai tóc bạc điển trai với ánh mắt cưng chiều nhìn cậu bé tóc đen ôm chặt con gấu bông nhỏ líu ríu kể chuyện cho anh nghe trong lòng không khỏi cảm thấy nhẹ lòng.

    Anh hỏi cậu bé

    " Vậy Hana có muốn học thêm một môn nữa không, người kia dạy em năng lực phản kháng còn anh dạy em thứ có thể giúp em thay đổi tình thế "

    " Anh sẽ dạy em Capoeria, dạy em cách nhảy múa với tử thần, em có chấp nhận không ?

    "

    " Được ạ , em tin tưởng anh, em sẽ tồn tại , sẽ sống một cách rực rỡ dưới ánh mặt trời này Kaneki Ken ạ "

    " Ừ, chúng ta sẽ sống sót bằng một cách rực rỡ nhất "

    " Giờ thì em nên học bài rồi tập thể năng sau đó đi ngủ nhé , anh cần phải đi rồi , chim ngạn đã tới kền kền đứng đợi rồi em à "

    " Cẩn thận nhé Ken , em đợi anh vào tối mai."

    "Ừ, tạm biệt em Hana của tôi "

    nói chung là Kaneki Ken rất lo Takemichi rớt xích khi đánh nhau vì Muay-thái hay nhu thuật chỉ hợp đánh 1v1 hơn là nhiều thằng cùng lúc nên ảnh liền bắt ẻm học thêm Capoeria vì nó nguy hiểm, có nguy cơ gây chết người, siêu linh hoạt và với hai môn võ còn lại, đó chính là một cú hit-hard cho những bạn số nhọ phải đấu với em => giúp ẻm chạy siêu nhanh và né đòn để đỡ chịu đau.

    chú thích :Capoeira có nguồn gốc từ Angola và được mang đến Brazil từ thế kỷ 16, khi Bồ Đào Nha thiếu hụt nhân lực và phải mang theo lượng lớn nô lệ từ Angola.

    Đây cũng là thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử Brazil, khi họ trở thành nước nhập khẩu nô lệ lớn nhất thế giới.

    Sử sách ghi lại rằng để đánh lừa các ông chủ, những nô lệ thường nhảy múa vào buổi tối, khi tập luyện Capoeira.

    Nhìn qua, rất khó để nhận ra đấy là một môn võ, nhưng ẩn đằng sau những vũ điệu hoa mỹ kia là những đòn thế hiểm hóc và đầy tính bất ngờ, bất quy tắc

    End , 12/03/2026
     
    Back
    Top Dưới