Khác Vực thẳm

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407857091-256-k63525.jpg

Vực Thẳm
Tác giả: socolavicam
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

15/2/2026



hànhđộng​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Vực Sâu Chưa Đặt Tên
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Vực Linh
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • |annyeongz| khu vực thử nghiệm số 9
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • KHOÁ THUỶ TINH ( VỰC SÂU VÀ CÁNH BƯỚM )
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [EDIT/REUP] ANH ĐẾN TỪ VỰC SÂU
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • TÔI TÌM THẤY EM Ở VỰC THẲM
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Vực Thẳm
    Chương ¹ : cuộc gọi


    Tôi có một cô em gái tên Lamia có một sở thích kì lạ, đó là nuôi dưỡng những sinh vật không phải con người.

    Tôi thật chẳng hiểu nổi tại sao nó lại làm vậy, nhưng tôi không ở chung với nó, và với cái tư tưởng kệ mẹ chuyện người ta sống chuyện của mình, nên tôi tôn trọng không quan tâm.

    Vậy nên...

    " ừm...

    ý mày là...mày vừa mới mở một rạp xiếc nên...muốn tao tới thăm rạp xiếc đó của mày ?....

    " tôi vò vò cái đầu tóc bù xù vì vừa mới ngủ dậy từ một giấc ngủ chỉ vừa chợp mắt 3 tiếng vì sửa đổi dự án của khách hàng, đôi mắt đen như gấu trúc của tôi mở ra không nổi.

    " đúng vậy !

    Chị phải tới vì nó rất vui !!

    " tôi nghe thấy giọng nói vui vẻ tới mức muốn trào ra khỏi màng hình điện thoại, thiếu điều là muốn lôi kéo tôi đi ngay lặp tức cho bằng được.

    Nhưng có điều mà nó không biết là, tôi đã dùng hết sức để chống được nữa người dậy với lấy điện thoại trên cái bàn đầu giường rồi, đã như vậy rồi làm gì có sức đi đâu nữa chứ ?!

    Mà nói làm như dễ đi lắm ấy, cách chỗ tôi tận 8 tiếng láy xe, đã vậy nhà nó ở tận trên núi sâu trong rừng, bảo tôi đi tới đó vì một rạp xiếc á !

    Thôi tha cho cái thân già này của tôi đi, tôi chưa muốn đi rồi không về được nữa.

    Thế nên tôi dứt khoát từ chối nó " tao không đi được, dạo này bận rộn lắm thời gian ngủ còn không có lấy đâu ra thời gian đi " hai con mắt tôi đang đánh nhau nó muốn nhắm lại lắm rồi.

    " thế nhé chị đây cúp máy đây, gọi lại sau " tôi không để nó trả lời liền cúp máy, bỏ điện thoại xuống lăng ra giường ngủ tiếp.

    Không hiểu sao tôi lại cảm thấy tình huống vừa rồi cứ quen lắm giống như mấy phim kinh dị Mỹ ghê, kiểu dụ người khác tới nơi rồi- nghĩ tới đây cả người tôi ớn lạnh lặp tức quấn mình chặt vào chăn ấm, nhất quyết không đi đâu cả.

    Lúc đó tôi không biết từ lúc mình nghe máy đã gặp phải rắc rối rồi.
     
    Back
    Top Dưới