Cập nhật mới

Khác Vực Sâu Chưa Đặt Tên

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405386353-256-k951979.jpg

Vực Sâu Chưa Đặt Tên
Tác giả: junzzzz
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Câu chuyện xoay quanh Trương Tịch Dao, một cô gái lớn lên trong một gia đình đầy bạo lực và lạnh lùng.

Cô phải sống với người mẹ luôn mắng nhiếc mình, người bố thì nghiện rượu, nghiện cờ bạc, sẵn sàng đánh đập bất cứ khi nào mất kiểm soát.

Những tổn thương kéo dài khiến tâm lý của Tịch Dao trở lệch lạc và méo mó theo cách không ai lường trước.

Điểm ngoặt đầu tiên xuất hiện trong một đêm mưa xối xả, khi vụ án xảy ra ngay trong ngôi nhà của họ.

Ngay cả tiếng mưa nặng hạt cũng không che lấp được âm thanh giằng co, tiếng vật nặng rơi và tiếng cơ thể va đập mạnh xuống cầu thang.

Tịch Dao khi đó đầu tận mắt chứng kiến cảnh mẹ mình bị bố giết chết, rồi ngày sau cô chị cũng bị bịt miệng, được dựng lên một cách cố ý.

Sáng hôm sau, khi cảnh sát tới điều tra vì hàng xóm báo nghe tiếng động lớn.

Bố cô khóc lóc, gào thét, dựng nên vở kịch "tai nạn cầu thang" hoàn hảo.

Sau khi mẹ và chị chết, bố cô cưới một người đàn bà goá có một đứa con trai.

Tưởng rằng cuộc sống sẽ khá hơn, nhưng người đàn bà ấy cũng độc ác không kém: ghét bỏ Tịch Dao, xúc phạm, đánh đập, thậm chí lên kế hoạch bán cô để lấy tiền.

Những bi kịch liên tiếp ấy trở thành chất xúc tác khiến tâm hồn Tịch Dao ngày càng tối tăm.

Cô trưởng thành cùng với nỗi oán hận bị kìm nén và sự lạnh lùng đến mức đáng sợ...

để rồi sau này, chính cô sẽ trở thành nhân vật then chốt, một kẻ mà sẵn sàng bất chấp tất cả nếu có thể đạt được nguyện vọng của mình.

Một kẻ tham lam đến đáng sợ.



tiểuthuyết​
 
Vực Sâu Chưa Đặt Tên
Chương 1.


...

Bạn có tin vào số phận không?

Hình như đó là thứ đã được ông trời âm thầm sắp đặt và ta không cách nào có thể thay đổi hay chống đối được?

Thế nhưng thế gian này thì không có gì là hoàn toàn chắc chắn cả?

Có những thứ còn vượt xa cả về sự suy đoán, tưởng tượng của loài người.

Vậy ta đang chờ đợi điều gì?

Chờ đợi về những biến cố trong cuộc sống.

Chờ đợi để biết được rằng: con người sẽ chấp nhận số phận - thứ được cho là định sẵn của mỗi người hay là con người sẽ là kẻ chống lại số mệnh, tự mình nắm trong tay số phận của mình?

...

"Mẹ kiếp!"

"Con nhỏ Trương An Nhiên đâu.

Mau ra tao bảo!"

"...B...Bố gọi con ạ...?"

"Mày đi trộm vài chai rượu về đây cho tao."

"...vâng?

Rượu ở đâu ạ?

Trộm...?"

"Con...con không dám trộm đâu thưa bố..."

"Rượu có đầy ở các cửa hàng tiện lợi đấy.

Mày canh lúc người ta ngủ vào mà trộm.

Đồ nít noi mày ai mà để ý."

"Nhưng trộm cắp là điều sai trái mà bố..."

"Con không muốn làm việc xấu."

"Cái m* mày!"

"Tao bảo trộm là trộm.

Lâu nay tao không dạy dỗ mày nên mày không còn biết sợ là gì rồi à."

"Biết cãi lời tao rồi đấy.

Đồ thứ hư thân, mất nết."

"Nay tao phải dạy dỗ lại mày mới được!"

"B...bố.

Bố...con xin lỗi.

Con biết sai rồi..."

Cô chị mới bảy tuổi vỡ oà lên trong tiếng khóc của một đứa con nít.

Bắt một đứa trẻ bảy tuổi đi trộm cắp - một việc xấu xa như thế đến một đứa con nít còn hiểu, thế mà ông ta lại không hiểu?

Nóng lòng muốn giải toả cơn thèm rượu, lại nhận thêm sự chống đối của cô chị.

Ông ta bỗng điên tiết lên như một con thú bị cướp mất mồi liền vơ lấy một cây roi to.

Trong lúc đó, cô - Trương Tịch Dao, nãy giờ chỉ có thể ngồi im trong góc tủ, đã quan sát hết mọi việc.

Khi ông ta sắp ra tay thì cô cất giọng.

- "Để con đi lấy."

"Ô.

À...

Tao quên mất, bố mày còn một đứa con gái là mày cơ mà - Trương Tịch Dao."

"Được rồi.

Mau đi đi."

Như thể đang làm một việc rất quen thuộc.

Nhân lúc nhân viên bán hàng đang ngủ gật.

Cô nhanh nhẹn, đi vào không chút tiếng động - với thân hình nhỏ nhắn của một đứa trẻ năm tuổi, cô đã thành công đem về 2 chai rượu cho ông ta.

"Quả nhiên là Tịch Dao - con gái cưng của bố, rất giống bố và không làm bố thất vọng."

"Bảo chị con hãy học tập nhiều ở con đi."

"Đứa lớn gì mà vô dụng thế không biết.

Chẳng làm được trò trống gì cho tao."

Cô vẫn im lặng và bình tĩnh lạ thường.

Quả là đứa trẻ không bình thường...

Có được rượu ông ta cứ thế uống đến sáng.

Cô và chị gái, hai chị em trong căn phòng nhỏ hẹp, nương tựa vào nhau.

Nhưng không biết được trước điều gì, một cuộc sống ngày mai thế nào, một tương lai ra sao...

Có khi chẳng dám mơ mộng đến tương lai.

"Dao Dao."

- "..ừm.

Chị?"

"Chị nhớ mẹ...

Mẹ của chúng ta."

"Khi nào thì bà ấy mới trở về nhà?

Không có mẹ chị rất sợ hãi."

Vì cơn bạo bệnh nên bà ấy đã phải đi điều trị xa ở nhà người quen mấy tháng trước.

- "..."

- "...em không biết."

"Chị sợ bố lắm...

Ông ấy thật đáng sợ...

Toàn bắt chị đi làm việc xấu."

"Em biết mà.

Chị làm sao dám làm điều đó chứ."

"Lỡ...

Bị phát hiện..."

- "Được rồi.

Em hiểu."

- "

Sau này, để em đi là được."

"...em thật tốt.

Chị xin lỗi, chị không thể giúp gì cho em..."

- "Chị nghĩ gì về ông ta?"

"Bố ư?"

- "Ừm."

- "Chị có cảm thấy ghét hay oán giận ông ta không?"

"...

Ừm thì dù gì...

ông ấy cũng là chồng của mẹ, là bố của tụi mình.

Nên chị cũng sẽ không ghét ông ấy đâu."

- "À..."

Tâm sự đôi lời với nhau rồi hai chị em cứ thế cùng nhau đi vào giấc ngủ đón chờ một ngày mai, đón chờ bình minh lại đến để xé toạc màn đêm tĩnh mịch này.

...Hết chương 1.
 
Vực Sâu Chưa Đặt Tên
Chương 2.


Đó vẫn là một đêm mưa tầm tã...

Phải chăng do đêm trời giông bão nên cuộc đời con người mới bão tố đến vậy?

----------------

"Mẹ ơi!

Mẹ ổn không...?"

"Nhiên Nhiên của mẹ, ngoan!

Mẹ không sao cả."

Sau khi sinh thêm cô - Trương Tịch Dao, sức khoẻ bà ấy dần trở nên xấu đi.

Không còn khoẻ mạnh như trước và tình cảm dành cho cô cũng như thế.

Cô đứng bên mép giường nhìn bà và chị ấy, cách mà họ thể hiện tình mẫu tử với nhau.

Về cô, cô cũng chẳng biết nói gì vì có lẽ từ khi sinh cô ra, bà ấy đã chẳng xem cô là con của mình.

"Con nhỏ kia!

Mày đang dùng ánh mắt gì để nhìn mẹ mày đấy hả?"

"Mau cất cái ánh mắt gớm ghiếc ấy của mày mau!"

Bà nói với giọng đầy ghét bỏ.

- "Ánh mắt gớm ghiếc...ah?".

Cô thừa hiểu được cái sự ghẻ lạnh và vô tình trong giọng điệu của bà mà thờ ơ đáp.

"M-mày..!!Thứ vô ơn."

"Con nhỏ đáng kinh tởm, cút khỏi mắt tao!"

"Sao tao lại sinh ra đứa bất thường như mày chứ!?"

"Cút! lập tức biến khỏi mắt tao!!"

Bà ta mặc nhiên dùng những từ ngữ như thế mà chửi rủa cô.

Như một hình thức phủi nhận giọt máu mủ do chính mình sinh ra mà ghê tởm đến tột cùng.

................

Sau khi có hai đứa trẻ.

Nhà cô lâm vào khủng hoảng tài chính nghiêm trọng.

Trương Hữu Lâm - bố cô phá sản, nợ nần chồng chất, từ đó mà rượu chè, cờ bạc, đàng điếm...

Ngô Tịnh Lam - mẹ cô, sau khi sinh cô liền cảm thấy cô không giống như những đứa trẻ khác - cô không khóc?

Từ đó ghẻ lạnh, ghét bỏ cô...

Và từ đó cái nghèo ập đến dữ dội đã gặm nhấm đến từng tế bào, đến các giác quan xúc cảm - thứ được xem như là yếu đuối và vô dụng nhất của con người.

Bà ta ngày ngày oán cô, giận trời, trách đất, than cho số phận,...

Trở về với hiện thực, nơi con người bị tha hoá và thứ họ đeo đuổi lại là bản ngã của họ.

Ông bố về nhà trong tình trạng say khướt.

Người phụ nữ ấy bắt gặp dáng vẻ nhớt nhát ấy của ông liền điên tiết lên mà chửi mắng, cằn nhằn liên tục.

Ông ta cũng hoá rồ lên.

Hai người cãi vã, thế rồi điều gì đến cũng đến.

Ông ta đánh đập đến khi bà ta chỉ có thể nằm bẹp nhẹp trên sàn, không còn sức để mở miệng nhưng vẫn đủ để giữ lại cho bà ta chút hơi tàn.

Động tĩnh lớn do sự việc trên gây ra đã khiến hai chị em tỉnh ngủ và ra ngoài với bản năng tự nhiên của chúng.

"Gì đây.

Chúng bây ra ngoài này làm gì?

Không vào mà ngủ đi?".

Ông ta nói với vẻ hết sức bình thường như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

"Mẹ!".

Trương An Nhiên nhìn đến vị trí nơi mà người mẹ mà cô yêu quý nhất lại như thể sắp rời xa cô.

Cô kêu lên thảm thiết.

Trương An Nhiên muốn nhanh chóng tiến lại gần bà ấy, nhưng bị một lực mạnh giật lại về phía sau.

"Con nhỏ phiền phức này!

Mày cũng muốn chết sao?

Cút vào phòng cho tao."

Ông ta quát lớn.

Lập tức xách cô lên và ném vào phòng, khoá cửa.

Như để tránh làm vướng víu tay chân.

. . .

Giờ đây, tại một căn hộ nhỏ trong con hẻm tồi tàn của thành phố Thẩm Dương, Trung Quốc.

Có một người nằm đau đớn trên sàn lạnh, một kẻ đứng sững sờ như đang toan tính điều gì và người còn lại vẫn bất động nhưng lại không muốn bỏ chạy khỏi đó như thể đang đón chờ một vở kịch, mà có vẻ như nó đang đi đến đoạn kết của nó.

"Nhóc con, giờ mày nghĩ giùm tao xem, tao nên làm gì với ả đàn bà này?".

Ông ta nhìn đến Trương Tịch Dao mà thích thú hỏi cô.

Ông ta hiện rất mong chờ xem cô con gái này của ông liệu có thêm bao nhiêu phần giống ổng nữa đây?

Về cô, cô sẽ đáp lời ông ta thế nào đây?

...

...Hết chương 2....
 
Back
Top Bottom