Cập nhật mới

Khác Vua Gia Vị

Vua Gia Vị
Hai mươi


Annabelle làm công việc mới đã được một tuần, nhưng cô yêu thích từng giây từng phút cái công việc ấy.

Bộ Nông nghiệp rất khổng lồ, chiếm một trong những tòa nhà lớn nhất ở thủ đô Washington DC.

Mỗi buổi sáng, Annabelle leo lên tầng ba, là nơi cô làm việc cùng với Horace Greenfield để nghiên cứu giống lúa mì cứng.

Horace rất nhiều chuyện, sẵn sàng tuôn ra mọi thứ nhỏ nhặt nhất từ bất kỳ nhân viên chính phủ nào có mặt tại Washington.

Cho dù cô không ý ý định nghe những gì gã huyên thuyên thì cô không bao giờ để lọt một từ nào về đời sống riêng tư của mình cho gã, vì nếu làm vậy thì chẳng khác nào tiết lộ cho cả bầy biết tin.

Tuần thứ hai làm việc, cô bắt đầu đo đạc tác động lúa mì chịu lạnh ở nhiệt độ thấp.

Hạt lúa mì được trữ trong kho lạnh ở nhiều điều kiện môi trường khác nhau suốt ba tháng, và cô nghiên cứu mỗi một mẻ bên dưới kính hiển vi, tìm xem hạt lúa mì bị tổn hại đến mức nào.

"Em có khách kìa," Horace nói.

Cô rời khỏi chiếc kính hiển vi và chợt như bị đứng hình, vì người cô ít ngờ nhất xuất hiện trước mặt mình lại là Gray Delacroix, đang đứng ngay cửa ra vào, mặc chiếc áo nhàu nhĩ và râu ria lởm chởm trên cằm.

Anh trông kiệt sức, nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ hy vọng thầm lặng.

Trên tay anh là bó hoa cúc.

"Chúc mừng em," anh nói, chầm chậm đi vào phòng thí nghiệm và trao bó hoa cho cô.

Từ trước đến nay, cô chưa bao giờ được ai tặng hoa cả, nên điều này khiến tim cô chợt dừng một nhịp.

"Vì điều gì vậy?"

Anh nhìn xung quanh phòng thí nghiệm, ngó dọc theo những chiếc bàn đen sáng bóng và dãy tủ thép xếp dọc theo tường.

"Vì công việc mới của em.

Anh thấy là em đang làm cho kẻ thù."

Lời lẽ ấy không có nhiệt, chỉ là câu trêu chọc nhẹ nhàng, nhưng Horace đã nghe lỏm được, và tròng mắt gã gần như nhảy ra khỏi hộp sọ.

Nhìn thấy người đàn ông đẹp mã, cầm hoa trên tay và trái tim lộ ra trên ánh mắt cũng đủ là bữa ăn thịnh soạn cho cơn đói được "tám" chuyện của gã trong vài tuần tới rồi.

"Anh bận tâm sao?" cô hỏi.

Gray nghiêng đầu và cuối xuống nhìn cô, niềm đam mê ánh lên trên gương mặt.

"Anh không bận tâm," anh thì thầm, nhẹ nhàng.

"Anh tự hào về em."

Tim cô chùng xuống, tự hỏi liệu anh có nói vậy không nếu anh biết được cái cách mà cô có được vị trí công việc này.

Cô liếc nhìn chỗ khác, giả vờ trầm trồ bó hoa.

Những gì xảy ra với Luke không phải lỗi nơi cô.

Cô phải làm dịu đi cái cảm giác tội lỗi này và chỉ nhìn về phía trước, không bao giờ được ngoảnh mặt lại quá khứ.

Cô đặt bó hoa cúc lên bàn thí nghiệm, che đi vết bẩn chỗ Horace gây ra.

Gray không cần biết cô đã làm gì khiến Luke rơi vào tình cảnh ấy.

Rõ là quầng thâm dưới mắt và quần áo nhàu nhĩ, chuyến đi tới Cuba của anh quả là vất vả, và cô cần nghe về chuyến đi ấy, nhưng không phải tại đây, không được để lọt một từ nào vào đôi tai buôn chuyện của Horace Greenfield.

"Đi ra ngoài một chút nào," cô nói, và Gray gật đầu.

Vừa đến bậc thang, anh liền ôm chầm lấy cô.

Trước khi cô kịp tỏ thái độ ngạc nhiên thì môi anh đã dán chặt vào môi cô, đặt lên đó một nụ hôn rất lâu và nồng cháy.

Cô cũng đáp lại, ghì lấy anh cũng chặt như anh ôm lấy cô.

Nỗi ưu tư tan biến.

Anh không nghi ngờ cô, không một chút mảy may nào.

Dù sao cô không phải là người phải hứng chịu hậu quả, chính là Luke, không phải cô.

Gray là tương lai của cô.

Những vì sao đã vào vị trí, và mọi thứ đều đi đúng quỹ đạo thế giới của cô.

Anh nghiêng đầu ra.

"Anh thực rất nhớ em," anh nói, giọng cả một trời mong ước.

Cô muốn đắm chìm trong đó nhưng lại cố giữ vẻ duyên dáng mong manh.

"Em cũng rất nhớ anh."

Đâu đó ở tầng bên dưới, tiếng cánh cửa mở ra và bước chân vọng trên bậc thang, khiến cô buộc phải lùi lại và chỉn chu lại áo quần một chút.

"Chúng ta ra ngoài đi, kiếm chỗ nào đó nói chuyện được."

Anh không phản đối vì anh đi theo cô.

Bầu trời trong xanh, cô dẫn anh ngang qua vườn hồng và các khu trồng thảo dược thí nghiệm, hướng đến khu vườn thực vật.

Những lối đi nhỏ xuyên qua các lùm cây, dẫn đến một cái hồ cá koi ở giữa khu vườn.

Họ đang ở giữa thành phố, nhưng các tấm màn chắn bằng cây cối giúp họ có được khoảng không gian riêng tư hoàn hảo.

Cô ngồi xuống cái ghế dài, anh ngồi theo, nắm chặt lấy tay cô.

Có lẽ đây là phần khó mở lời nhất đối với cô.

"Nói cho em nghe tình hình của Luke đi anh," cô nói.

"Cậu ta có tội.

Cậu ta thừa nhận như vậy."

Cô không ngạc nhiên, nhưng điều ấy khiến cô đau lòng.

"Gray, em xin lỗi."

"Cậu ấy lớn rồi, cậu ấy biết mình dính vô vụ gì.

Anh đã thuê luật sư để bào chữa nhưng cậu ấy không có ý định chống lại tòa án.

Nếu may mắn, cậu ấy sẽ được kết án chung thân."

Cô căng thẳng.

"Còn nếu không may mắn?"

"Thì bị treo cổ."

Cô cố gắng không chớp mắt, nhưng thật khó.

Như thể khó ngồi yên được một chỗ, Gray đứng dậy và đi lại gần hồ nước hơn, tay vẫn đặt trong túi áo khi anh nhìn chằm chằm vào làn nước.

Gương mặt anh căng thẳng nhưng điềm đạm khi anh thấp giọng nói.

"Anh nghĩ Otis phản bội chúng ta."

Cô giật mình vì quá bất ngờ với câu nói bất thình lình ấy, phải mất một lúc cô mới nuốt được từng con chữ.

"Ý anh là gì?"

"Luke nói là người ta phát hiện ra cuốn sổ mật mã của cậu ấy.

Cậu ấy giấu ở cái lán cũ bên ngoài Windover Landing.

Otis có chìa khóa vào căn lán ấy.

Nó có thể tiếp cận mọi thứ.

Anh nghĩ có lẽ nó là người cho Luke vào tròng."

Miệng khô đắng, cô cảm thấy khó thở.

Thật là ngốc nghếch hết chỗ nói khi cô tưởng tượng ra cô thoát được sự nghi ngờ của Gray, anh có lẽ sẽ tìm một ai đó để kết tội thay cho cô.

Nhưng cô không thể để Otis bị kết tội như vậy được.

Cô không biết cách làm thế nào để sống sót trong vài phút tiếp theo, vì bản năng của cô giục cô phải bỏ chạy và không quay đầu lại, nhưng cô vẫn đứng trên đôi chân của mình và cảm giác như trống rỗng trước anh.

Không dễ dàng gì bỏ chạy được, nhưng cũng không thể trì hoãn được.

"Không phải Otis," cô lặng lẽ nói.

Anh há hốc miệng, nhìn cô.

"Cái gì?

Sao em biết?"

"Chính là em."

Anh không biểu lộ tí cảm xúc nào.

Tim cô đập thình thịch đến nỗi hai tai như ù đi, và anh dường như đứng hình nhìn cô mãi mãi.

Tại sao anh không nói gì?

Cô phải làm cho nốt chuyện này.

"Em tìm thấy cuốn sổ mật mã và bản đồ," cô nói.

"Em được biết là có ai đó trong nhà mình đang là gián điệp, nên em có nhiệm vụ tìm ra, và em ngay lập tức nhận ra tài liệu đó là gì.

Mạng sống của người dân Mỹ phụ thuộc vào việc chặn đứng các cuộc nổi dậy.

Em không biết phải làm gì khác."

Anh vẫn không cử động, dù vẫn trừng trừng nhìn cô bằng ánh mắt trống rỗng.

"Ai bảo với cô trong nhà tôi có gián điệp?"

"Có người ở quân đội."

Anh thở hắt ra như thể anh sắp ngã vật xuống, nhưng anh lấy tay vịn vào một thân cây gần đó.

Anh cố hít thở sâu vài lần và nhìn vô định một cách bực bội, không hiểu.

Cuối cùng, anh đứng thẳng người lại và nhìn thẳng vào cô.

"Anh không nghi ngờ em, phải vậy không?"

Cô nghĩ chắc không còn điều gì tệ hại hơn thế nữa, mặt cô nóng bừng còn miệng Gray như đông cứng.

Anh không bất động nữa, cặp mắt anh nhíu lại.

"Cô lừa dối đến cỡ nào nữa đây?" anh hạ giọng.

"Từ khi nào mà cô vào nhà tôi để lục lọi bí mật và giấy tờ vậy?

Có phải ngay từ đầu luôn không?"

"Không," cô thì thầm.

"Vậy thì từ lúc nào, Annabelle?"

Giọng anh thốt ra như một làn roi vung lên, và cô co rúm lại nhưng không ngoảnh đi.

"Từ khi nào cô giả vờ yêu đương để được nhúng mũi vào hít hửi phòng làm việc của tôi vậy?

Để lén đọc mấy lá thư của cha tôi?

Từ khi nào mà mỗi hành động của cô không gì khác hơn là gián điệp vậy?"

Anh dường như sắp mất bình tĩnh, còn cô không thể nói gì để xoa dịu anh.

Chỉ châm thêm dầu vào lửa mà thôi, và anh có quyền nổi đóa như vậy.

Tại sao làm điều đúng đắn lại gây ra cảm giác sai trái như vậy?

"Em sẽ không trả lời những câu hỏi ấy."

Ánh mắt anh nhìn qua vai cô, đến mái nhà phía trên tòa nhà Bộ Nông nghiệp, xa xa qua ngọn cây.

Anh như bắt đầu hiểu ra mọi chuyện và nỗi cay đắng quặn lên trên gương mặt anh.

"Cô đã bị mua chuộc," anh nói, không tin vào giọng mình.

"Họ hứa cho cô một công việc ngon rồi cô theo họ."

Điều này không đúng, nhưng anh có lẽ sẽ không bao giờ tin cô nữa.

Không phải cô vô cùng khao khát công việc này, nhưng cô làm là vì cháu trai của tiến sĩ Norwood và hàng nghìn thanh niên Mỹ khác đang đóng quân ở Cuba.

"Em làm như bất kỳ một người Mỹ trung thành nào cần phải làm," cô nói.

"Và phần thưởng thật là hậu hĩnh."

Anh đi về phía cô, và vẻ lạnh lùng trong ánh mắt anh dường như đáng sợ hơn cả lúc anh quát tháo.

Không gì cô có thể lý giải được với anh lúc này.

"Bao lâu rồi từ khi cô đánh đổi thông tin đó để được làm ở đây?

Một giờ?

Một ngày?"

"Không lâu đâu, và em chắc anh biết thế," cô nói.

"Em không biết phải làm sao, và em sẽ không bao giờ tự hỏi liệu có cách nào tốt hơn cho em hay không.

Nếu em làm gì sai thì em chỉ có thể cầu nguyện để Chúa lòng lành tha thứ.

Em biết đã làm tổn thương anh, và em thật lòng xin lỗi."

Anh chống nạnh, gập người tới trước giống như bị bệnh.

Cô muốn đỡ anh nhưng anh chỉ gạt cô ra.

"Tốt thôi, giờ thì tôi sáng mắt ra rồi," cuối cùng anh nói.

Anh tự đứng thẳng dậy.

Gương mặt anh toát ra vẻ cay đắng và ánh mắt đầy lòng hận thù.

"Vĩnh biệt, Annabelle.

Tận đáy lòng tôi hy vọng là sẽ không bao giờ gặp lại cô thêm lần nào nữa."

Những lời lẽ này như cứa vào gan, nhưng cô đáng bị vậy.

Cô đứng bất động bên hồ khi anh quay lưng đi.
 
Vua Gia Vị
Hai mươi mốt


Nếu Gray cứ nghĩ mãi về sự phản bội của Annabelle thì anh sẽ bị đuối ngay.

Nên việc đầu tiên anh làm sau khi từ bỏ cô lại ở hồ cá koi là hủy thương vụ bán chiếc tàu Con Bồ Nông.

Cuộc sống của anh tại Mỹ nhanh chóng rơi vào thảm cảnh nên không thể đoán biết được còn chuyện gì xảy ra nữa trong vài tháng tới.

Anh muốn mở ra cho mình nhiều lựa chọn mới nên cần phải giữ lại chiếc tàu.

Đột nhiên, cuộc sống ở phía bên kia trái đất bỗng dưng trở nên quyến rũ hơn bao giờ hết.

Tay chủ ngân hàng rất bất ngờ với quyết định hủy bán tàu của anh.

George Wagner có thể sẽ ẵm một món tiền hoa hồng khổng lồ với thương vụ này, nhưng món tiền ấy bỗng chốc bốc hơi.

"Đến lúc này thì rất khó để hủy hợp đồng," gã nói lắp bắp phía sau chiếc bàn lớn ở ngân hàng.

"Tôi biết là khó, nhưng có thể hủy được không?"

Chắc chắn là Gray phải đóng vài khoản phạt nào đó vì quyết định hủy, nhưng anh sẵn sàng trả phạt.

Wagner vẫn chần chừ.

"Thương vụ này sẽ giúp ngài trở thành tỉ phú đấy."

"Tôi đủ giàu rồi.

Tôi muốn hủy cái hợp đồng này.

Giàu vậy đủ rồi."

"Có thể lắm," tay ngân hàng cẩn trọng nói.

"Sáng nay tôi được thông báo về một khoản nợ xấu thứ ba thuộc tài khoản của em trai ngài."

Gray lập tức cảnh giác.

"Anh đang nói gì thế?"

"Luke Delacroix có viết ba tờ ngân phiếu xấu trong tháng vừa qua.

Nếu tình trạng này không sớm giải quyết thì ngân hàng có thể sẽ đưa ra mức phạt thấu chi đối với tài khoản của cậu ấy."

Gray muốn cười to lên.

Thế giới này có lẽ sẽ tươi đẹp hơn nếu vấn đề của Luke chỉ đơn giản là tài khoản bị thấu chi mà thôi.

"Thấu chi mức nào?" anh hỏi.

"Ba tờ ngân phiếu tổng cộng sáu nghìn đô la."

Có nhiều thứ còn nhiều hơn vậy nữa nên Gray sẽ trả hết số nợ này.

Luke tiêu tiền để làm gì đó mới là vấn đề, vì thu nhập mà cậu ta có từ công việc làm ăn của gia đình đều được trả bằng tiền mặt.

"Cần phải trả cho ai?"

"Tôi không tự tiện nói được," chủ ngân hàng đáp.

"Chúng tôi có trách nhiệm ủy thác là đảm bảo an toàn cho tính riêng tư của em ngài."

"Và vừa rồi ông yêu cầu tôi trả nợ cho nó."

Chủ ngân hàng không nói chính xác như vậy, nhưng cả hai đều hiểu ai là người có tiền.

"Tôi sẽ không trả một đồng nào cho người mà tôi không biết là ai.

Tôi cần biết rõ ràng là thanh toán cái gì, cho ai chứ."

Ông Wagner cục cựa trên cái ghế, khóe miệng trễ xuống.

"Mọi thứ tôi có thể nói là mấy ngân phiếu ấy chi trả cho vài cá nhân ở Philadelphia."

Gray cứng người.

Chính Philadelphia là nơi mà Luke gặp rắc rối cách đây bốn năm.

Liệu cậu ấy có bị tống tiền hay không?

Điều này có giải thích sự túng quẫn của cậu ấy suốt những năm qua hay không.

"Cho tôi mấy cái tên."

"Tôi không thể làm vậy," tay ngân hàng chần chừ.

"Còn tôi thì không thể bán chiếc tàu được.

Hủy hợp đồng bán tàu Con Bồ Nông đi, và chúc ông may mắn theo dấu em trai tôi để dàn xếp được mấy món nợ của cậu ấy.

Cho tôi biết ba cái tên khi nào ông sẵn sàng, tới lúc đó thì tôi mới trả hết nợ giùm cậu em."

Cửa kính đóng cái rầm sau lưng Gray khi anh bước ra khỏi văn phòng.

Caroline có lẽ là người tường tận việc cá nhân của Luke nhất.

Gray không có hẹn với cô nhưng có cả chục người khác đến trước cửa Nhà Trắng mà gõ hòng mong được đặt chân vào bên trong.

Nhà của tổng thống lúc nào cũng mở cửa đón du khách cho đến ba giờ chiều, nên Gray phải xếp hàng chung với bọn họ.

Một người hầu mặc đồng phục đứng ở cửa Phòng Đông, đó là gian phòng rất rộng, dùng giấy gián tường, có treo những tấm gương mạ vàng và đồ nội thất rất sang trọng.

Gray tiến đến một người hầu gần đó.

"Tôi muốn gặp Caroline Delacroix, thư kí của phu nhân tổng thống.

Tôi là anh trai của cô ấy và có chuyện quan trọng cần nói."

"Cô Delacroix rất bận," người hầu đáp.

"Tôi không chắc Phu nhân McKinley có thể cho phép cô ấy gặp ông."

"Cứ vui lòng nói như vậy," Gray khẩn khoản.

Anh không chắc về cái cảm giác cần phải nói ngay với em mình, không phải vì Luke không đi đâu được, nhưng vì nếu cậu ấy bị tống tiền thì Gray cần phải biết.

Người hầu biến mất sau hành lang, còn Gray thơ thẩn quanh mấy bức tranh sơn dầu khổ lớn như người thật và mấy ngọn đèn chùm óng ánh.

Vài phút sau, Caroline hộc tốc chạy vào phòng, mặt cô căng thẳng vì mong đợi và lo âu.

"Có tin gì không?"

Anh lắc đầu, ghét cái vẻ thất vọng ám trên gương mặt của cô em.

Anh muốn bảo vệ Caroline, không muốn trút thêm gánh nặng lên vai em mình.

"Anh cần nói chuyện riêng với em," anh nói.

Cô gật đầu và ra hiệu cho anh theo cô đi vào một phòng chờ nhỏ gần phía sau sảnh chính.

Đó là căn phòng không cửa sổ nhưng vẫn được trang trí sang trọng với trần nhà sặc sỡ và tường dán nhung.

Ghế được xếp dọc theo tường nhưng họ không ngồi.

Ngay khi Caroline đóng cửa lại, cô quay sang anh.

"Chuyện gì xảy ra vậy?" cô hỏi.

"Luke quen ai ở Philadelphia vậy?"

Cô im lặng suy nghĩ.

"Nhìn vẻ bề ngoài thì không quen ai cả."

"Tài khoản ngân hàng của cậu ấy bị trừ đi do những tờ ngân phiếu ghi tên ba người ở Philadelphia.

Anh lo là cậu ấy bị tống tiền.

Cậu ấy có giấu em điều gì không?"

Cô thả người xuống ghế như thể không còn đứng nổi.

"Anh ấy vẫn gửi tiền cho những gia đình đó.

Nhiều năm nay anh ấy làm vậy rồi."

"Cái gì?" anh thốt lên.

"Từ lâu rồi anh phải trả tiền cho những gia đình đó ư.

Luke biết vậy à!"

"Gray ạ, em nghĩ là anh chưa biết Luke phải chịu khổ sở thế nào về những gì đã xảy ra đâu.

Những thứ đó nhấn chìm anh ấy.

Anh ấy chưa bao giờ vượt qua được, nên Luke cứ phải viết ngân phiếu cho những kẻ đó kể từ khi mọi chuyện xảy ra."

Anh nên biết vậy.

Luke bị rơi vào cái hố này từ khi chuyện làm ăn lớn đầu tiên của cậu tan tành.

Đó là nỗ lực hợp tác với nhà Magruder, kết hợp danh tiếng của nhà Delacroix về chất lượng với khả năng của nhà Magruder là sản xuất hàng loạt thực phẩm.

Jedidiah Magruder đề nghị một kế hoạch mà hai nhà họ có thể hợp tác để đầu tư thâu tóm cà phê tại Mỹ.

Hắn đề nghị một dòng cà phê giá cao, sử dụng các cơ sở đóng gói của Magruder, nhưng dùng thương hiệu và danh tiếng của Delacroix vì chất lượng hảo hạng.

Cả hai nhà đều có lợi.

Ban đầu, mọi thứ đều suôn sẻ, vì nhà Magruder đầu tư rất nhiều vào hộp đựng, dùng nắp giữ kín để bảo quản độ tươi, và nhãn dán tinh tế với hình đồ họa đẹp.

Luke làm việc với lão Magruder để nhập khẩu hạt cà phê từ Kenya, là nơi được cho là có chất lượng cà phê tốt nhất thế giới.

Họ thí điểm ở Philadelphia trước, cũng là thành phố nổi tiếng về hàng quán cà phê.

Luke chọn ra các tiệm cà phê và người pha cà phê nào có móc nối tốt nhất với các nhà hàng hàng đầu.

Kế hoạch là sẽ tung ra loại cà phê tùy theo đối tượng mà Luke đã chọn, sau đó thu thập phản hồi người dùng trước khi tung ra thị trường toàn quốc.

Và rồi chẳng có đến một chiếc hộp đựng nào xuất hiện từ phân xưởng của nhà Magruder cho thấy loại cà phê thượng hạng có trong đó cả.

Điều mà người tiêu dùng không biết là Clyde Magruder luôn luôn có ý muốn làm đầy hộp đựng cà phê Kenya bằng cách trộn thêm với rễ rau diếp loại rẻ tiền.

Và để đánh lừa vị giác người dùng về rễ rau diếp, hắn trộn hương liệu hóa học và hỗn hợp màu thực vật gồm màu chàm, màu chì crôm và nhựa than.

Cà phê thành phẩm rất ổn, có vị dịu và mùi hương hấp dẫn.

Mục đích về sau là nhà Magruder sẽ để ý xem hỗn hợp rẻ tiền đó của họ có đánh lừa được thị trường hay không.

Nhưng cái hỗn hợp ấy lại khiến ba người phải nhập viện chỉ sau một tuần tung ra thị trường.

Trong khi hầu hết mọi người có thể dễ dàng tiêu hóa thứ cà phê ấy thì đâu ai biết có người lại bị dị ứng với rễ rau diếp?

Khi ba người đó đều bị sưng họng, nhẩy mũi và ngứa ngáy thì bệnh viện nhanh chóng nhận diện nguyên nhân là do cà phê mà họ dùng.

Chẳng có luật lệ nào chống lại những gì mà nhà Magruder làm cả.

Những kỹ thuật tương tự như vậy đã từng được sử dụng suốt nhiều thập kỷ nay nhưng Luke lại rất tức giận.

Nhà Delacroix không bao giờ dùng chất pha trộn hay hương liệu hóa học trong bất kỳ sản phẩm nào của họ, nhưng vì bắt tay với nhà Magruder nên họ mất quyền điều khiển dây chuyền sản xuất.

Luke sụp đổ, cảm giác như thể cá nhân cậu vừa cho ba người đó uống thuốc độc vậy.

Caroline tiếp tục câu chuyện.

"Tháng sau, con gái của một trong ba nạn nhân ấy lập gia đình, và Luke không muốn đám cưới ấy phải dè sẻn chi tiêu.

Cha cô dâu là người bán hàng cho công ty, từ khi ông ta chết thì nhà cô dâu gặp khó khăn."

"Anh bồi thường cho mỗi nhà hai mươi nghìn đô la từ sau vụ đó rồi còn gì," Gray nói.

"Số tiền đó còn nhiều hơn số tiền người bán hàng bán trong mười năm rồi đấy."

Caroline nhún vai.

"Anh biết Luke là người thế nào mà."

Anh biết Luke rất hào phóng, hài hước và hầu như không màng đến thực tế.

Giống như thể một mình cậu ta đang cố giúp gia đình ấy sống sót vậy, ngay cả khi họ đã được đền bù và họ đã ký giấy tờ pháp lý đồng ý bồi hoàn.

"Anh trả hết mấy tờ ngân phiếu đó chưa?"

Caroline hỏi.

"Em biết là về mặt pháp lí thì chúng ta không có nghĩa vụ gì phải làm thế, nhưng..."

"Anh sẽ trả."

Chí ít thì đó là những gì anh có thể làm cho Luke lúc này.

"Còn Otis thì sao?" cô hỏi nhỏ.

Gray nhăn nhó khi phải đổi sang chủ đề này.

Cho dù nghĩ về Annabelle khiến anh ngột ngạt nhưng Caroline cần biết Otis vô tội, và đây cũng là cách duy nhất để tiết lộ mọi điều anh biết.

"Otis không dính dáng gì đến chuyện của Luke hết."

Miệng anh khô lại, ruột quặn lên.

"Chính là Annabelle."

Caroline bị sốc, còn anh nói nhanh nhất có thể, câu nói cứ ngắt quãng.

Caroline nghe trong bàng hoàng, kiên nhẫn cho đến khi anh nói xong.

"Ôi Gray, em rất tiếc.

Em mừng cho Otis, nhưng..."

Giọng cô đanh lại khi đứng lên và hộc tốc chạy ra khỏi phòng như một con báo, móng vuốt bấu chặt, hàm thì nhe ra.

"Nếu em gặp ả thêm lần nào nữa, ả sẽ chẳng cần núp ở đâu đâu.

Em sẽ ném ả ra khỏi thủ đô này, đá ả bay ngược lại về Kansas cho mà xem.

Em sẽ..."

"Nếu em gặp lại Annabelle, em chỉ cần làm ngơ," anh bình tĩnh chỉ dẫn.

Đó là cách duy nhất họ có thể làm.

Anh cần làm dịu bà hỏa trên đầu của cô em xuống, vì cô chưa làm gì phi pháp cả.

Có lẽ vài người sẽ đứng về phía Annabelle nhưng với Gray và Caroline thì không bao giờ.

Đối với họ, cô ta là con rắn độc len lỏi vào thế giới của họ, thu thập thông tin rồi sử dụng chúng để phá hủy gia đình họ.

Caroline sẵn sàng chiến đấu.

Cô thẳng vai dậy, cố nhắm mắt lại nhưng chỉ chốc lát.

Rồi cô thẳng lưng, ngẩng cằm lên và quay trở lại ghế, ngồi xuống cạnh anh.

"Nói em biết em cần làm gì nào."

Anh rặn ra nụ cười nhạt.

"Em chẳng làm gì được.

Anh là thằng đần nên giờ thì anh phải sống với nỗi nhục này thôi."

"Không, không phải," Caroline nói, giọng tươi sáng hơn.

"Anh đã sẵn sàng lập gia đình.

Đó là phần nguyên do mà anh cảm thấy quá giục giã với ả Kansas đó.

Đừng để ký ức xấu xa ấy chiếm giữ anh.

Em có quen nhiều phụ nữ chắc hợp ý anh đấy."

Anh chùn lại.

Ngay cả việc nghĩ đến chuyện hẹn hò vào lúc này giống như một lời nguyền rủa vậy.

Caroline để ý thấy điều đó, mắt cô ánh lên vẻ cảm thông.

"Tha cho em.

Có lẽ lúc này còn quá sớm, nhưng khi anh đã sẵn sàng thì em sẽ tìm một người phụ nữ hoàn hảo cho anh.

Nếu em phải leo lên đỉnh Everest thì em cũng sẽ tìm cho được người ấy và lôi chị ấy đến trước mặt anh."

Anh cố không cười.

"Em đừng quan tâm chuyện này.

Có lẽ một mình anh cũng tự tìm vợ cho mình được mà."

Caroline khịt mũi.

"Không qua mặt em được đâu, anh lúc nào cũng tìm người cho em và Luke.

Thỉnh thoảng cha mình có thể quên này quên nọ chứ bọn em luôn biết anh nhớ đến mấy ngày lễ tốt nghiệp và sinh nhật của bọn em mà.

Có thể lúc đó anh ở Trung Quốc hay Patagomia nhưng anh luôn gửi thiệp và quà đúng lúc cho bọn em hết.

Khi em bị mất cái răng đầu tiên và khóc hoài không chịu nín thì anh lại viết cho em cái thiệp ngọt ngào nhất còn gì.

Em vẫn giữ nó đây.

Gray à, chẳng có gì trên đời mà em không sẵn lòng làm vì anh cả."

Anh không có ý nghĩ gì về những hành động ấy tác động thế nào đến cô.

Nhưng thêm lần nữa, anh tiếc những năm tháng mình phải ở nước ngoài.

"Caroline, đừng lo cho anh."

"Nhưng có mà."

Cô nắm lấy tay anh và anh cảm thấy thoải mái.

Đứa em trông trẻ bây giờ quay sang trông anh.

Điều tệ nhất là anh lại cần điều đó, vì giờ đây, gia đình anh chỉ còn lại mỗi Caroline.
 
Vua Gia Vị
Hai mươi hai


Suốt một tuần, Annabelle sống như người mộng du: ăn ngủ, tắm gội, nấu nướng, với cảm giác như bị mất kết nối, như thể một ai đó đang làm công việc hằng ngày thay cô vậy.

Elaine có vẻ vui vẻ, may là chỉ Annabelle đang khổ sở mà thôi.

Cứ mỗi chiều, trong khi Elaine ngồi đọc sách braille thì Annabelle cứ liên tục nhìn đồng hồ, tự hỏi liệu đi ngủ lúc tám giờ thì có sớm quá không.

Nhưng vào một sáng thứ bảy, khi họ đang dọn dẹp bữa ăn sáng thì Elaine làm cô ngạc nhiên.

"Đây là vani thật sao?", chị hỏi.

Annabelle đang mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ, không để ý Elaine đang mở nắp hộp gia vị Delacroix để trên kệ bếp.

Elaine cầm chiếc lọ đựng trích xuất vani sẫm màu, rất hào hứng với thứ hương vị tinh tế ấy.

"Đúng ạ."

Gương mặt Elaine sáng bừng lên và chị hít hà thêm một lần nữa.

"Chị có nghe về vani nguyên chất.

Nó cực kỳ đắt, phải vậy không?

Ngài Delacroix đưa lọ này cho em à?"

"Vâng ạ," Annabelle đáp, cầu sao cho họ chuyển ngay sang đề tài khác đừng dính dáng gì đến Gray.

Mừng sao, Elaine lại quan tâm đến vani hơn là đến Gray.

Chị nói về Harry, người lính mù mà chị đang giúp đỡ ở Thư viện Quốc hội.

Cậu ta từng làm trong cửa hàng thực phẩm và cậu nói rằng vani là món hàng đắt đỏ nhất trong toàn bộ cửa hàng.

Có vài mẫu vani làm giả nhưng vani thật có giá cao gấp hai mươi lần so với loại giả.

Phần lớn mọi người mua mẫu giả vì chắc chắn là một khi nêm nếm rồi nướng cái bánh lên thì mùi vị không khác nhau là mấy.

"Chúng mình cùng thử xem nào!"

Elaine nói.

"Ý chị là sao?"

"Ta mua một lọ vani rẻ tiền rồi làm thử hai cái bánh.

Mình đã có lọ vani thật rồi nên thử làm so sánh xem sao!

Chị có cuốn sách công thức làm bánh mượn ở thư viện đây."

Có vẻ như không gì ngăn được ý định của Elaine vì chị rất nóng lòng làm theo công thức trong cuốn sách braille dạy làm bánh.

Ngay lập tức, chị tìm đến công thức làm bánh lê vani vị cay để thí nghiệm, còn Annabelle lại chẳng mấy hứng thú.

Tuy vậy, Elaine nhất mực tiến hành.

"Chị sẽ tự mình đến tiệm tạp hóa dù cho em không đi cùng chị," Elaine nói, tay với lấy ví tiền để chuẩn bị đi.

Thật không thể thoải mái được khi biết Elaine phải lần mò, lập bập trong tiệm tạp hóa.

"Em đi với chị," Annabelle than thở, và một giờ sau, họ đã có đủ mọi nguyên liệu để làm bánh.

Annabelle cân đo mấy nguyên liệu khô, còn Elaine chuẩn bị cắt lê thành những lát mỏng, nói chuyện liên hồi.

Từ khi nào chị mình lại mê chuyện bếp núc thế này cơ chứ?

Chị băn khoăn về cách mà người Pháp sử dụng một hỗn hợp bột mì đặc biệt trong thế giới bánh mì nổi danh của họ, hay cách dùng rượu để làm ngon hơn trong các công thức liên quan đến mù tạt.

Trước đây ở Kansas, Elaine chưa bao giờ cho thấy chị hứng thú với việc nấu ăn.

Kỹ năng ẩm thực mà họ học được từ mẹ chỉ dừng lại ở mức làm sao nhóm lửa và dùng tiêu và muối để nêm nếm thức ăn mà thôi.

"Chị học mấy thứ này ở đâu vậy?"

Cuối cùng Annabelle cũng lên tiếng.

"Dĩ nhiên là trong thư viện rồi.

Ở đó có đủ mọi lại sách về nấu nướng và cả lịch sử ẩm thực nữa."

Cuối cùng, đã đến lúc trộn vani vào với bột làm bánh.

Vani của Gray tỏa mùi khắp cả gian bếp khi họ chế nó ra, còn vani giả chỉ có vẻ là ổn mà thôi.

Mỗi loại vani trộn với mỗi tô bột bánh khác nhau.

"Vị của chúng giống nhau," Annabelle nói, Elaine đồng ý.

Vì bị mù nên Elaine lại có cái khứu giác và vị giác nhau bén hơn, dù vậy thì chị vẫn khó lòng phân biệt nổi hai tô bột mì vừa trộn.

Có chút thất vọng ở đây.

Sau khi họ cho cả hai chiếc bánh vào lò nướng, Annabelle chuẩn bị lớp kem phủ vani, trong khi Elaine tiếp tục huyên thuyên về kiến thức nấu nướng mà chị nghe hay đọc được ở thư viện.

Thật là khó chịu.

Mỗi lần Elaine nói về sự khác nhau giữa ớt cựa gà ngọt và khô, hay về kỹ thuật làm giấm, những điều này đều khiến Annabelle nghĩ về Gray, và đó thật là cực hình.

Cuối cùng, bánh cũng nướng xong, để nguội và chuẩn bị để trét kem vani.

Lúc này, toàn bộ gian bếp thơm ngào ngạt.

Annabelle đặt một miếng bánh lên mỗi dĩa rồi đưa Elaine dùng thử, không hề để lộ cho chị biết đâu là bánh dùng vani thật và đâu là bánh dùng vani giả.

"Chị phân biệt được không?" cô hỏi.

Elaine dùng thử bánh vani thật trước.

Mắt chị nhắm nghiền còn mặt tỏ vẻ lâng lâng, rồi chị thốt lên.

"Đây là cái bánh ngon nhất trên đời.

Chúng ta còn đủ lê để làm thêm cái khác nữa không?

Chị muốn nướng thêm một cái nữa để đem lên thư viện.

Phải chia cho mọi người thôi!"

Annabelle cười.

"Thử cái kia xem."

Có thể nó chỉ dừng lại ở mức ngon thôi.

Có thể Gray chỉ như kẻ học làm sang,thích nói quá lên để chỉ những kẻ giàu có mới có thể thưởng thức được.

Còn những người Mỹ bình dân sẽ không thể phân biệt.

Elaine cẩn thận múc một muỗng bánh vani giả, ngửi lấy rồi cho vào miệng.

Mặt chị lộ vẻ bối rối.

Phải mất một lúc chị mới nuốt xuống và hàng loạt cảm xúc như đang xếp hàng để chờ hiện lên gương mặt, còn chị thì đang cố sắp xếp câu chữ.

"Bánh không có vị ngọt," cuối cùng chị cũng nói.

"Em thử mà xem."

Annabelle cũng đồng ý với ý kiến này.

Chẳng có gì sai với bánh vani giả cả, nhưng có thứ gì đó liên quan đến vị giác mới là căn nguyên nỗi thất vọng.

Bánh có vẻ không đượm vị.

Bánh vẫn ngon, chỉ là không thật tuyệt hảo.

"Mời nhà Hillenbrand qua đây," Elaine nói vội.

"Không nên giữ khư khư mấy món ngon như vậy."

Cặp vợ chồng già sống đối diện hành lang nhà họ thường đối xử tốt với hai chị em, và đây sẽ là cách hay ho để mà trả lễ.

Kết hôn đã năm chục năm, nhà Hillenbrand mấy thập kỷ nay làm nghề đốt đèn, đi bộ cả chục cây số mỗi tối để thắp đèn đường, và đến rạng sáng, họ phải đi lại chặng đường cũ để thổi tắt đèn.

Do vậy mà dáng dấp của họ cũng trông mỏng manh, còn áo quần thì sờn cũ.

Tiếng cười chộn rộn lên khi nhà Hillenbrand cũng cho kết quả và kết luận tương tự về cả hai chiếc bánh.

Thậm chí ông Hillenbrand còn tình nguyện đến tiệm tạp hóa để mua thêm nguyên liệu nếu Elaine sẵn lòng rèn luyện kỹ năng làm bánh.

"Chắc con bắt bác ăn hết chỗ bánh ấy quá!"

Elaine cười.

Nhiều năm rồi Annabelle chưa từng thấy chị mình hoạt ngôn như vậy.

Đây có phải là lý do họ rời Kansas không?

Để Elaine tìm được thú vui làm bánh?

Hay chỉ là họ làm bạn được với đôi vợ chồng già.

Diều duy nhất cô biết chắc là hôm nay là một ngày dễ chịu lạ lùng.

Trừ chuyện họ cùng chia sẻ chiếc bánh và cùng cười đùa thì Luke Delacroix đang trong tù, và cô luôn cảm giác mình phải chịu trách nhiệm vì điều ấy.

Nếu có thể làm lại lần nữa thì có chắc cô sẽ làm khác đi hay không?

Cô thơ thẩn nhìn ra ngoài cửa sổ.

Có lẽ câu hỏi ấy sẽ ám mãi theo cô suốt đời.
 
Back
Top Bottom